Khác (ĐM,1vs1)Tội ác lặp lại dưới danh nghĩa cứu rỗi

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406090588-256-k402485.jpg

(Đm,1vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
Tác giả: nguuvuong
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Con người phạm tội để sống sót.Thần dựng địa ngục để chứng minh họ xứng đáng được tha thứ.

Còn cậu - người đã chết - chỉ đứng đó nhìn tất cả lặp lại.

Ngư Trì không tin vào cứu rỗi.Cậu đã chết vì thứ được gọi là "điều đúng đắn".

Tần Mộ tin vào thử tháchHắn dùng sức mạnh của thần để dựng nên vô hạn phó bản,mỗi thế giới là một bản án dành cho nhân loại.

Họ gặp nhau ở nơi không ai đáng được yêu.Nhưng lại yêu nhau từ khoảnh khắc đầu tiên,và vượt qua ranh giới bằng thể xáctrước khi kịp đặt tên cho mối quan hệ ấy.

Khi người tạo ra địa ngục yêu chính đáp án của mình,
liệu tội ác còn cần được lặp lạidưới danh nghĩa cứu rỗi nữa hay không?



vôhạnlưu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Trả test [Peach_Milk-Team]
  • HẬU CUNG NHƯ Ý TRUYỆN (nguyên tác)
  • Vĩnh An- Mặc Bảo Phi Bảo
  • Cánh sen bạc phận-sansan
  • Sự Thật Về Các Ngày Lễ
  • Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
  • (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    VĂN ÁN


    Con người phạm tội để sống sót.

    Thần dựng địa ngục để chứng minh họ xứng đáng được tha thứ.Còn cậu — người đã chết — chỉ đứng đó nhìn tất cả lặp lại.Ngư Trì không tin vào cứu rỗi.Cậu đã chết vì thứ được gọi là “điều đúng đắn”.

    Tần Mộ tin vào thử thách.Hắn dùng sức mạnh của thần để dựng nên vô hạn phó bản,mỗi thế giới là một bản án dành cho nhân loại.

    Họ gặp nhau ở nơi không ai đáng được yêu.Nhưng lại yêu nhau từ khoảnh khắc đầu tiên,và vượt qua ranh giới bằng thể xáctrước khi kịp đặt tên cho mối quan hệ ấy.

    Khi người tạo ra địa ngục yêu chính đáp án của mình,liệu tội ác còn cần được lặp lại dưới danh nghĩa cứu rỗi nữa hay không?

    Thể loại: đam mỹ ,1vs1, song khiết,vô hạn lưu,mỹ nhân thụ

    Tác giả: Ngưu vương

    Tiểu thuyết dựa trên trí tưởng tượng của tác giả,không đại diện cho tổ chức hay cá nhân nào.Vui lòng không REUP dưới mọi hình thức.
     
    (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    Giới thiệu nhân vật


    CÔNG - TẦN MỘ

    Tóc: đen tuyền, thẳng, chất tóc dày, không ánh nâu hay ánh bạc.

    Thường buộc thấp sau gáy, vài sợi rơi trước trán khi không để ý.

    Mắt: đen sẫm, gần như không thấy rõ ranh giới đồng tử khi ánh sáng yếu.

    Ánh nhìn sắc, lạnh, rất ít khi dao động.

    Da: màu da lạnh, không quá trắng nhưng sạch và đều, mang cảm giác không thuộc về người thường.

    Thân hình: cao lớn, vai rộng, xương khung rõ ràng.

    Cơ thể cân đối, không phô trương cơ bắp nhưng nhìn là biết rất mạnh.

    Khí chất tổng thể: áp chế.

    Đứng yên cũng tạo cảm giác bị nhìn chằm chằm, như thể mọi thứ đều đang nằm trong tầm kiểm soát của hắn.

    THỤ - NGƯ TRÌ

    Tóc: vàng kim nhạt, không rực, không ánh cam.

    Màu vàng lạnh, giống ánh kim bị mài mòn theo thời gian.

    Dưới ánh sáng yếu gần như nhạt đi, dưới ánh sáng mạnh mới hiện rõ sắc vàng.

    Tóc mềm, thẳng, thường bị chiếc khăn trắng che phủ phần lớn.

    Mắt: xám nhạt pha xanh, rất sáng nhưng lạnh.

    Ánh nhìn yên tĩnh, không dao động theo cảm xúc.

    Da: trắng lạnh, đều màu, thiếu sắc máu.

    Nhìn lâu có cảm giác không thuộc về người sống.

    Thân hình: mảnh, cao vừa, cổ tay và xương vai rõ.

    Gầy nhưng không yếu.

    Khăn chùm đầu: trắng ngà, vải mỏng.

    Che tóc vàng kim, chỉ để lộ gương mặt - khiến màu tóc kia càng trở nên phi thực tế, như thứ không nên xuất hiện dưới vải liệm.

    Tổng thể: đẹp theo cách khiến người khác dừng lại ngay lập tức, không phải vì rực rỡ, mà vì cảm giác sai lệch so với thực tại.
     
    (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    Chương 1:Lần đầu gặp gỡ


    Hệ thống kích hoạt trong im lặng.Không có âm báo chào mừng, không có đếm ngược.

    Thế giới mở ra như một vết cắt — gọn, lạnh, không cho người ta thời gian chuẩn bị.

    Ngư Trì đứng giữa quảng trường đá xám.Trời không sáng, cũng không tối.

    Ánh sáng treo lơ lửng như thứ bị bỏ quên giữa hai thời điểm.

    Xung quanh là những khối kiến trúc cao vút, tường đá khắc đầy vết nứt cũ, giống dấu móng tay để lại khi có người từng cố chạy trốn.

    Cậu kéo lại chiếc khăn trắng chùm đầu.

    Vải mỏng trượt qua ngón tay, lạnh.

    Dưới lớp khăn, vài sợi tóc vàng kim lộ ra — màu vàng nhạt, không rực rỡ, như ánh kim đã bị mài mòn.

    Màu ấy lạc lõng trong thế giới xám xịt này, giống một sai sót không kịp sửa.

    Ngư Trì cười khẽ.“Phó bản mới à?”

    Không ai trả lời.Bảng hệ thống hiện ra trước mắt cậu, chữ trắng trên nền đen, không trang trí.

    Phó bản số 001: KHU PHỐ KHÔNG AI NGHE THẤY

    Tội ác chủ đề: Im lặng

    Người chơi hiện diện: 1

    Quy tắc sinh tồn: Không được chết

    Ngư Trì nhìn dòng chữ cuối cùng lâu hơn một chút.Không được chết.Cậu đã quen với điều đó.Từ sau cái chết duy nhất ở thế giới cũ, đây là luật duy nhất chưa từng thay đổi.

    Không hồi sinh.

    Không thử lại.

    Mỗi bước đi đều là bước cuối.

    “Được thôi.”

    Ngư Trì nói.

    “Dù sao cũng chỉ còn một mạng.”

    Gió thổi qua quảng trường, mang theo mùi sắt gỉ và tro bụi.

    Không có NPC, không có người chơi khác.

    Cả phó bản rộng lớn như một sân khấu chỉ dành cho một khán giả.

    Và rồi —Không gian phía trước dịch chuyển.Không phải dịch chuyển vật lý.

    Mà là cảm giác thế giới bị ai đó đặt lại trọng tâm.

    Ánh sáng đổi hướng, bóng đổ co rút, như thể toàn bộ phó bản vừa đồng loạt quay đầu nhìn về một điểm.

    Ngư Trì ngẩng lên.

    Hắn đứng ở bậc thềm cao nhất của quảng trường, như thể vốn đã ở đó từ đầu.Tần Mộ.Không có hiệu ứng xuất hiện.

    Không ánh sáng, không vòng tròn triệu hồi.

    Hắn chỉ đứng, và sự tồn tại ấy đủ để khiến không gian tự động nhường chỗ.

    Áo đen, dáng cao.

    Tóc đen buộc thấp sau gáy.

    Khi gió lùa qua, vài sợi tóc rơi trước trán, không che mắt — như thể chẳng thứ gì đủ tư cách che đi ánh nhìn đó.

    Đôi mắt đen sẫm của hắn rơi thẳng xuống Ngư Trì.

    Khoảnh khắc ấy, mọi thứ khác đều mất ý nghĩa.Ánh nhìn không mang đánh giá, không mang tò mò.

    Nó giống như một hành động nhận diện — nhanh, chính xác, không cần xác minh lại.

    Ngư Trì cảm thấy sống lưng mình lạnh đi.Không phải sợ.Mà là cảm giác bị nhìn thấy.

    “Ồ.”

    Cậu cong môi, giọng vẫn nhẹ nhàng.

    “Cuối cùng cũng có người chịu ra mặt.”

    Tần Mộ không đáp.Hắn bước xuống bậc thềm.Mỗi bước chân rơi xuống nền đá đều khiến không gian rung nhẹ, như thể phó bản đang điều chỉnh để thích nghi với hắn.

    Khoảng cách giữa họ thu ngắn lại, nhưng áp lực thì tăng lên theo cấp số nhân.

    Đến khi chỉ còn cách ba bước, Tần Mộ dừng lại.Gần đến mức Ngư Trì có thể nhìn rõ màu mắt hắn — đen thuần, không phản sáng, giống hố sâu không đáy.

    Ánh nhìn ấy lướt qua khăn trắng, lướt qua gương mặt, dừng lại rất ngắn ở đôi mắt xám nhạt của cậu.Rồi — khựng lại.

    Chỉ một nhịp thở.Nhưng đủ.Đủ để thế giới phát ra một tiếng “lệch”.

    Ngư Trì biết mình đang bị nhìn theo cách khác.Không phải đánh giá.

    Không phải quan sát.

    Mà là một loại xác nhận không thể rút lại.

    “Ngươi là người chơi?”

    Tần Mộ hỏi.

    Giọng hắn trầm, thấp, không mang cảm xúc.

    “Là người duy nhất.”

    Ngư Trì đáp.

    “Có vấn đề gì sao?”

    Tần Mộ không trả lời ngay.Hắn nhìn cậu, rất lâu.Ánh mắt ấy không che giấu điều gì.

    Không có kiềm chế, không có né tránh.

    Thẳng thắn đến mức gần như tàn nhẫn.

    Rồi hắn nói, giọng bình thản:

    “Ta yêu ngươi.”

    Ngư Trì chớp mắt.Một giây.Hai giây.Rồi cậu bật cười.“Ngài thường xuyên yêu người lạ thế này à?”

    Cậu hỏi, giọng đùa cợt, như thể vừa nghe một câu nói không mấy nghiêm túc.

    Tần Mộ bước thêm một bước.Khoảng cách biến mất.“Không.”

    Hắn nói.

    “Chỉ lần này.”

    Không khí trở nên dày đặc.

    Không có lời mời, không có thương lượng.

    Nhưng Ngư Trì hiểu rất rõ — đây không phải ép buộc.

    Là lựa chọn.Cậu ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kia, nụ cười nhạt dần.

    “Được thôi.”

    Ngư Trì nói.

    “Nếu ngài chắc chắn.”

    Tần Mộ đưa tay ra.Không vội.

    Không gấp.Ngư Trì đặt tay mình vào đó.

    Khoảnh khắc da chạm da, phó bản tắt toàn bộ giao diện.Không quy tắc.Không hệ thống.Không quan sát.

    Chỉ còn lại hai tồn tại đứng giữa tội ác của nhân loại —một vị thần,và một người đã chết.Đêm đó, thế giới vô hạn lần đầu tiên mất quyền kiểm soát.
     
    (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    Chương 2😛hó bản im lặng


    Ngư Trì tỉnh lại trong một căn phòng nhỏ.Trần thấp.

    Tường xám.

    Cửa sổ duy nhất bị che bằng tấm rèm dày màu nâu bẩn, ánh sáng lọt vào yếu ớt như cố tình xin phép.

    Không khí có mùi ẩm mốc và thuốc sát trùng cũ — thứ mùi chỉ xuất hiện ở những nơi đã chứng kiến quá nhiều chuyện nhưng không còn ai nhắc lại.

    Cậu nằm trên giường gỗ, ga trải giường cứng và lạnh.Chiếc khăn trắng vẫn còn trên đầu.

    Ngư Trì ngồi dậy, liếc nhìn quanh.

    Trên bàn là một chiếc radio cũ, vỏ tróc sơn.

    Kim đồng hồ treo tường đứng yên ở 3 giờ 17 phút.Không có bảng hệ thống.

    Không có hướng dẫn.“Đúng kiểu của ngươi.”

    Ngư Trì lẩm bẩm.

    Cậu đứng dậy, bước đến cửa.

    Tay vừa chạm vào nắm thì tiếng radio đột ngột vang lên — lách tách, nhiễu sóng, rồi một giọng nói khàn khàn chen vào giữa khoảng im lặng.

    “Ngày… hôm nay… khu phố… vẫn an toàn.”

    Ngư Trì dừng lại.Giọng nói không có cảm xúc.

    Không nhấn nhá.

    Như thể người đọc đã lặp đi lặp lại bản tin này hàng nghìn lần, đến mức không còn phân biệt được chữ nào mang ý nghĩa.

    “Không có sự cố đáng tiếc nào xảy ra.

    Mọi người… xin hãy yên tâm.”

    Radio tắt.

    Im lặng tràn xuống căn phòng, nặng đến mức gần như có trọng lượng.

    Ngư Trì mở cửa.Khu phố trải ra trước mắt cậu.Nhà cửa san sát, thấp, cũ.

    Đường hẹp, lát đá xám.

    Cửa sổ đóng kín, rèm kéo chặt.

    Không có trẻ con, không có tiếng chó sủa, không có tiếng người nói chuyện.

    Nhưng có người.Họ đứng ở khắp nơi.

    Một người phụ nữ đứng ở đầu ngõ, tay bế một đứa trẻ.

    Đứa trẻ cúi đầu, mặt bị che khuất.

    Người đàn ông dựa vào tường đối diện, hút thuốc, tàn rơi xuống đất mà không cúi nhặt.

    Một bà lão ngồi trước cửa nhà, đan thứ gì đó vô hình.

    Tất cả đều im lặng.Không phải kiểu im lặng tự nhiên.Mà là im lặng có chủ ý.

    Ngư Trì bước đi.Tiếng bước chân của cậu vang lên quá rõ trong không gian này.

    Mỗi lần gót giày chạm đất, vài ánh mắt lướt qua — nhanh, tránh né, rồi biến mất.

    Không ai nhìn thẳng.Không ai chào hỏi.

    Không ai phản ứng.Ngư Trì dừng trước người phụ nữ bế con.“Đứa bé ngủ à?” cậu hỏi, giọng nhẹ.Người phụ nữ không đáp.Cánh tay ôm đứa trẻ siết chặt hơn một chút.

    Rất khẽ.

    Nếu không chú ý, sẽ không nhận ra.

    Ngư Trì cúi xuống một chút.“Hay là nó không muốn nói chuyện?”

    Vẫn im lặng.

    Nhưng lần này, Ngư Trì thấy rõ —môi người phụ nữ run lên.Cậu đứng thẳng dậy, không hỏi nữa.

    Ở cuối con phố, có một tòa nhà lớn hơn.

    Biển hiệu gỉ sét: TRUNG TÂM CỘNG ĐỒNG.Cửa mở.Bên trong có ánh sáng.

    Ngư Trì bước vào.Phòng họp rộng, ghế xếp thành hàng.

    Trên sân khấu là một bục gỗ thấp.

    Phía sau bục, treo một tấm khẩu hiệu đã phai màu:IM LẶNG LÀ AN TOÀN

    Có người ngồi trong phòng.Rất đông.

    Họ ngồi ngay ngắn, tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn thẳng về phía trước.

    Không ai nói chuyện.

    Không ai quay đầu khi Ngư Trì bước vào.

    Cậu chọn một ghế trống ở hàng giữa, ngồi xuống.Không ai phản đối.Không ai chào đón.Chỉ có im lặng, dày và kín.

    Một lúc sau, một người đàn ông bước lên bục.Ông ta trung niên, gầy, mặc áo khoác xám.

    Gương mặt bình thường đến mức nếu gặp trên đường sẽ không nhớ nổi.

    Ông ta mở miệng.“Chúng ta bắt đầu.”

    Không micro.

    Không loa.

    Nhưng giọng nói vang rõ trong căn phòng.“Trong khu phố của chúng ta,” ông ta nói, “an toàn là trên hết.”

    Không ai phản ứng.“Vì an toàn,” ông ta tiếp tục,"chúng ta không nghe.

    Không thấy.

    Không nói".

    Một người trong hàng ghế trước khẽ gật đầu.“Có những chuyện,” người đàn ông nói, “không cần phải làm lớn.

    Chỉ cần mọi người cùng im lặng.”

    Ngư Trì chống cằm, nhìn ông ta.“Ví dụ?” cậu hỏi.Âm thanh của cậu như một vết nứt.Cả căn phòng đồng loạt quay đầu.

    Hàng trăm ánh mắt nhìn cậu.Không phẫn nộ.Không sợ hãi.Chỉ là cảnh giác thuần túy.Người đàn ông trên bục nhìn Ngư Trì, rất lâu.“Cậu là người mới.”

    Ông ta nói.“Ừ.”

    Ngư Trì cười.

    “Tôi hay gặp rắc rối với mấy quy tắc không được giải thích.”

    Không ai cười theo.Người đàn ông chậm rãi nói:“Có những thứ, khi được nói ra, sẽ gây nguy hiểm.”

    “Cho ai?”

    Ngư Trì hỏi.

    Một khoảng im lặng kéo dài.Rồi người đàn ông đáp:

    “Cho tất cả.”

    Ngư Trì gật đầu.“Vậy ra,” cậu nói, “nếu một người gặp chuyện, chỉ cần đủ nhiều người giả vờ không thấy — thì chuyện đó sẽ chưa từng xảy ra.”

    Không ai phản bác.Sự đồng thuận trong căn phòng gần như hữu hình.Ngư Trì thở ra nhẹ.Cậu hiểu rồi.Đây không phải phó bản về giết chóc.Không phải về quái vật.Mà là về sự đồng lõa.Khi cuộc họp kết thúc, mọi người đứng dậy, lặng lẽ rời đi.

    Ngư Trì ở lại.Người đàn ông trên bục bước xuống.“Cậu không thuộc về nơi này,” ông ta nói.“Ông thì thuộc à?”

    Ngư Trì hỏi lại.Người đàn ông không trả lời.

    Ngư Trì nhìn thẳng vào mắt ông ta.

    “Trong khu phố này,” cậu nói chậm rãi, “đã có chuyện gì xảy ra?”

    Người đàn ông im lặng.Rất lâu.Lâu đến mức Ngư Trì nghĩ ông ta sẽ giữ im lặng đến cùng.Nhưng rồi ông ta nói, rất khẽ:

    “Có một tiếng kêu.”

    Ngư Trì không thúc giục.“Chỉ một lần,” người đàn ông nói.

    “Vào ban đêm.”

    “Và?”

    Ngư Trì hỏi.“Không ai mở cửa sổ.”

    “Không ai gọi cảnh sát.”

    “Không ai hỏi.”

    Ngư Trì nhắm mắt lại một giây.“Vì an toàn?” cậu hỏi.Người đàn ông gật đầu.

    Ngư Trì mở mắt.Ánh mắt cậu không còn cười.“Vậy thì,” cậu nói, “phó bản này không cần quái vật.”

    Người đàn ông nhìn cậu, bỗng nhiên run rẩy.“Bởi vì,” Ngư Trì tiếp lời, “mọi người ở đây đều đã hoàn thành vai diễn của mình rất xuất sắc.”

    Không khí trong phòng lạnh hẳn đi.Ở đâu đó, rất xa, có thứ gì đó bắt đầu thức dậy.

    Ở một nơi khác, ngoài phạm vi phó bản —Tần Mộ đứng trong khoảng trống vô định.

    Hắn nhìn vào thế giới đang vận hành bên dưới, ánh mắt trầm xuống.Đây là phó bản hắn tạo ra.Nhưng lần này, hắn không chắc liệu mình còn muốn biết kết quả hay không.
     
    (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    Chương 3:Khi thế giới ngừng lại để nhìn một người


    Phó bản mở ra rất chậm.

    Không phải kiểu mở cổng ồn ào thường thấy, mà là cảm giác như không gian phía trước tự lùi lại, nhường chỗ cho những kẻ bước vào.

    Ánh sáng xám tràn xuống quảng trường rộng lớn, phủ lên mặt đất một màu nhạt nhòa, khiến ranh giới giữa ngày và đêm trở nên mơ hồ.

    Ngư Trì xuất hiện giữa ánh sáng ấy.

    Khăn trắng chùm kín đầu, lớp vải mỏng rũ xuống vai, che đi phần lớn mái tóc vàng kim.

    Nhưng càng che, sắc vàng ấy lại càng hiện rõ — không phải vì rực rỡ, mà vì nó không thuộc về nơi này.

    Giống như một vệt ánh sáng sót lại trong một bức ảnh đã phai màu.

    Cậu đứng yên một lúc.

    Chỉ một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để quảng trường đang rải rác người chơi chậm lại đồng loạt.

    Không ai nói ra, nhưng ánh mắt họ đều bị kéo về cùng một hướng, như thể bản năng vừa bị chạm đến.

    Không phải ánh nhìn thèm muốn.

    Cũng không phải tò mò đơn thuần.

    Đó là kiểu nhìn khi con người nhận ra có thứ gì đó đẹp đến mức không nên xuất hiện ở đây.

    Tần Mộ đứng sau Ngư Trì nửa bước.

    Từ vị trí này, hắn thấy rõ phản ứng của đám đông — những cái liếc mắt dài hơn bình thường, những cái quay đầu chậm hơn một nhịp, và cả sự im lặng lan ra như mặt nước phẳng bị chạm nhẹ.

    Hắn khẽ nhếch môi.

    Hệ thống chưa kịp định nghĩa Ngư Trì, nhưng con người thì đã bắt đầu tự điều chỉnh.

    Màn hình đen trên các bức tường lần lượt sáng lên.

    PHÓ BẢN: NHÂN CHỨNG

    QUY TẮC DUY NHẤT: KHÔNG ĐƯỢC CAN THIỆP.

    Dòng chữ hiện ra rõ ràng, lạnh lùng, không chừa chỗ cho ngụy biện.

    Một số người chơi thở phào, như vừa được trao cho một lá bùa hộ mệnh.

    Có người mỉm cười, có người khẽ lắc đầu.

    Và rất nhiều ánh mắt, lần này không hẹn mà cùng hướng về Ngư Trì.Như chờ cậu nói gì đó.

    Ngư Trì đọc xong quy tắc, khóe môi cong lên rất nhẹ — không phải cười, chỉ là một đường cong thoáng qua, giống như thói quen của người đã nhìn thấy kết cục từ rất lâu trước đó.

    “Vậy là đủ rồi,” cậu nói.

    Giọng nói không cao, cũng không mang tính trấn an.

    Nhưng kỳ lạ thay, những người nghe thấy lại tự nhiên bình tĩnh xuống, như thể câu nói ấy xác nhận cho họ một điều gì đó vốn đã muốn tin.

    Tần Mộ nghiêng đầu nhìn cậu.Hắn chợt hiểu ra một chuyện:Ngư Trì không cần dẫn dắt.Chỉ cần tồn tại, cậu đã trở thành lý do cho lựa chọn của người khác.

    Màn hình trung tâm bật sáng.Một con hẻm hiện ra, hẹp và tối.

    Ánh đèn vàng treo cao, ánh sáng yếu ớt rơi xuống mặt đất bẩn thỉu.

    Một người đàn ông bị dồn vào góc tường, quần áo xộc xệch, máu thấm ở khóe miệng.

    Đối diện hắn là ba người khác.

    Không cầm hung khí.

    Chỉ đứng đó.Màn hình không phát tiếng.Nhưng không cần âm thanh — mọi người đều hiểu.

    Một người chơi nữ vô thức cau mày, ánh mắt dao động.

    Cô quay sang Ngư Trì, như tìm kiếm một phản ứng:

    “Chúng ta… chỉ đứng xem thôi sao?”

    Ngư Trì nhìn cô.Ánh mắt xám xanh bình tĩnh, sâu và lạnh, như mặt nước không phản chiếu bầu trời.

    “Cô có thể quay đi,” cậu nói chậm rãi.

    “Nhưng cô vẫn đang ở đây.”

    Cô gái sững người.Không phải vì lời nói nặng nề, mà vì nó đúng một cách khó chịu.

    Trong màn hình, người đàn ông bị ép quỳ xuống.

    Miệng hắn há ra, cầu xin điều gì đó không ai nghe được.

    Đám đông trong con hẻm đứng yên, giữ khoảng cách vừa đủ để không bị gọi tên.

    Quảng trường bên này cũng yên lặng không kém.

    Ánh mắt của những người chơi, dù họ không muốn thừa nhận, lại vô thức hướng về Ngư Trì.

    Như thể chỉ cần cậu bước lên một bước, thế giới trong màn hình kia sẽ đổi khác.

    Nhưng Ngư Trì không động.Cậu đứng đó, khăn trắng rũ xuống vai, dáng vẻ yên tĩnh đến mức gần như hòa vào ánh sáng xám.

    Và chính sự im lặng ấy khiến nhiều người nhẹ nhõm.

    Tần Mộ nhìn cậu rất lâu.Lần đầu tiên, hắn không thấy Ngư Trì như một biến số thú vị, mà như một tấm gương — nơi con người soi thấy phần hèn nhát nhất của mình, rồi quay đi.

    Hệ thống vang lên, giọng đều đều:

    NHIỆM VỤ: Quan sát đến khi sự việc kết thúc.

    CẢNH BÁO: Can thiệp sẽ bị xóa tư cách người chơi.

    Một người chơi bật cười khẽ, cố phá vỡ bầu không khí:“Dù sao cũng đâu phải chúng ta làm.”

    Ngay giây sau, màn hình trước mặt hắn lóe đỏ.Góc nhìn đổi sang phía sau lưng hắn.Hắn thấy chính mình — đứng trong đám đông của con hẻm kia, ánh mắt vô can, tư thế hoàn hảo của một người đứng ngoài.

    NHÂN CHỨNG ĐƯỢC GHI NHẬN.

    Hắn lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch.

    Ánh mắt hoảng loạn tìm về phía Ngư Trì, như tìm một điểm tựa.

    Ngư Trì nhìn hắn.Rất bình thản.

    “Đừng nhìn tôi,” cậu nói.“Tôi cũng từng đứng ở đó.”

    Không ai hỏi “khi nào”.Trong màn hình, người đàn ông gục xuống.

    Cơ thể bất động.

    Ánh sáng tắt dần.

    PHÓ BẢN HOÀN THÀNH

    Quảng trường trở lại tĩnh lặng.Ngư Trì quay người rời đi trước.

    Khi cậu bước qua, những người chơi khác vô thức né sang hai bên, không phải vì sợ, mà vì không dám đứng quá gần.

    Tần Mộ theo sau, bước chân chậm hơn nửa nhịp.“Cậu biết họ sẽ nhìn cậu,” hắn nói nhỏ.“Ngay từ khoảnh khắc cậu xuất hiện.”

    Ngư Trì không quay đầu.“Ừ,” cậu đáp.

    “Con người luôn cần một người đứng đủ đẹp trong đám đông.”

    Để họ có thể đứng ngoài,và tin rằng mình chưa từng làm sai.Khăn trắng khẽ lay động theo bước chân cậu, hòa vào ánh xám bất động của phó bản — nơi thế giới đã dừng lại, và không ai bị buộc phải bước lên phía trước.
     
    (Đm,1Vs1)Tội Ác Lặp Lại Dưới Danh Nghĩa Cứu Rỗi
    Chương 4 : Những người không bước tới


    Quảng trường tan đi rất chậm.Không phải kiểu phó bản kết thúc rồi mọi thứ sụp đổ, mà giống như một bức tranh bị ngâm nước quá lâu — màu sắc loang ra, hình ảnh mờ dần, nhưng vẫn còn đó cảm giác ẩm lạnh bám trên da.

    Người chơi đứng rải rác, không ai rời đi ngay.Họ nói chuyện rất khẽ.

    Hoặc không nói gì cả.

    Có những ánh mắt thỉnh thoảng lại hướng về cùng một điểm, rồi vội vàng quay đi, như thể chỉ cần nhìn lâu thêm một chút, thứ gì đó trong lòng họ sẽ bị gọi tên.

    Ngư Trì đứng ở rìa quảng trường.

    Khăn trắng vẫn chùm kín đầu, vải rũ xuống che đi mái tóc vàng kim.

    Nhưng dù che thế nào, cậu vẫn là người dễ bị nhìn thấy nhất — không phải vì đứng giữa trung tâm, mà vì dường như ánh sáng quanh cậu luôn chậm hơn nửa nhịp so với phần còn lại của thế giới.

    Một người chơi tiến lại gần, dừng cách cậu ba bước.

    “Cậu…”

    Anh ta ngập ngừng.

    “Lúc nãy… cậu có thấy chúng ta làm sai không?”

    Ngư Trì quay đầu.Ánh mắt xám xanh yên tĩnh, không phán xét, cũng không an ủi.

    “Anh vẫn đang đứng ở đây,” cậu nói.

    “Vậy anh nghĩ sao?”

    Người kia sững lại.Một lúc sau, anh ta lùi đi, không nói thêm gì nữa.

    Có những câu hỏi không cần đáp án.

    Chỉ cần được trả lại cho người hỏi.Tần Mộ đứng cách đó không xa, nhìn cảnh tượng ấy với một sự tập trung hiếm thấy.

    Hắn nhận ra một điều rất rõ ràng: Ngư Trì không hề cố ý, nhưng con người lại tự động tìm đến cậu — để hỏi, để dựa, để đẩy trách nhiệm sang một nơi trông có vẻ đủ đẹp, đủ yên tĩnh để gánh thay.Đó không phải mị lực.Đó là sự lựa chọn tập thể.

    Khi quảng trường tan hẳn, hệ thống dẫn họ đến khu nghỉ tạm.

    Một dãy hành lang dài, ánh đèn vàng nhạt, cửa phòng xếp thẳng tắp.

    Không gian đủ riêng tư để người ta tin rằng mình đã an toàn, nhưng không đủ ấm để thật sự thả lỏng.

    Ngư Trì nhận phòng rất nhanh.Cậu vừa bước vào, cửa còn chưa kịp đóng, đã có người dừng lại trước ngưỡng.

    “Xin lỗi.”

    Một giọng nữ.

    “Tôi chỉ muốn nói… lúc nãy, nếu cậu không đứng đó, chắc tôi đã không dám nhìn.”

    Ngư Trì nhìn cô.“Cô đã nhìn rồi,” cậu nói.

    Cô gái mím môi, như muốn nói thêm điều gì đó, cuối cùng chỉ gật đầu, rời đi.

    Cánh cửa khép lại.Phòng rất đơn giản.

    Một chiếc giường, một cửa sổ, ánh sáng nhạt phủ lên sàn.

    Ngư Trì tháo khăn, đặt sang một bên.

    Mái tóc vàng kim rơi xuống vai, ánh sắc lạnh hiện rõ hơn dưới đèn.

    Cậu ngồi xuống mép giường, thả lỏng vai.Lúc này, vẻ đẹp ấy không còn là thứ khiến người khác ngẩng đầu, mà trở thành một trạng thái rất riêng — mong manh, yên tĩnh, như thứ chỉ tồn tại khi không có ánh nhìn.

    Cửa phòng vang lên tiếng gõ.Ngư Trì không hỏi là ai.

    “Tôi vào được chứ?” — giọng Tần Mộ trầm, thấp.

    “Ừ.”

    Cửa mở.

    Tần Mộ bước vào, ánh mắt lướt qua căn phòng, rồi dừng lại ở Ngư Trì.

    Không che giấu.

    Không vội vã.

    Như thể hắn đang nhìn một đáp án mà mình đã tránh né từ rất lâu.

    “Cậu biết không,” hắn nói, “ở phó bản vừa rồi, có một đoạn không nằm trong kịch bản.”

    Ngư Trì ngẩng đầu.“Đoạn nào?”

    “Đoạn họ nhìn cậu.”

    Ngư Trì im lặng.

    Tần Mộ tiến thêm một bước.

    Không chạm vào, chỉ đứng đủ gần để cảm nhận hơi thở.

    “Con người luôn cần một cái cớ để không hành động,” hắn tiếp.

    “Và cậu… rất phù hợp để trở thành cái cớ đó.”

    Ngư Trì nhìn thẳng vào hắn.“Vậy anh vào đây để nói chuyện đó sao?”

    Tần Mộ không trả lời ngay.Hắn đưa tay ra, nhưng dừng lại giữa không trung, như đang cân nhắc một ranh giới.

    “Không,” cuối cùng hắn nói.“Tôi vào đây vì tôi không nên ở lại ngoài kia thêm nữa.”

    Ngư Trì khẽ cười.Nụ cười rất nhẹ, rất buồn.Có những khoảnh khắc, lãng mạn không nằm ở hành động,mà ở việc cả hai đều biết mình đang làm sai.

    Tần Mộ ngồi xuống bên cạnh cậu.

    Khoảng cách rất gần.

    Đủ để hơi ấm lan sang, nhưng vẫn còn kẽ hở cho lý trí.

    “Cậu có hối hận không?” hắn hỏi.“Vì đã đứng ở đó.”

    Ngư Trì lắc đầu.“Tôi chỉ đang đứng đúng chỗ.”

    “Chỗ nào?”

    “Nơi họ cần có một người.”

    Tần Mộ nhắm mắt lại trong giây lát.Lần đầu tiên, hắn cảm thấy một phó bản không còn nằm trong tay mình.Ngoài cửa sổ, ánh sáng mờ trôi qua rất chậm.

    Ngư Trì tựa nhẹ vào vai hắn.Không phải dựa dẫm.Chỉ là cho phép.Và Tần Mộ, kẻ mang sức mạnh của thần, đã không tránh ra.Khi một vị thần chọn ở lại,

    thế giới bắt đầu lệch khỏi quỹ đạo của chính nó.

    Đêm ấy, không có lời thề.Không có lời hứa.Chỉ có hai người ngồi rất gần nhau, trong một căn phòng nhỏ,và cùng hiểu rằng từ khoảnh khắc này trở đi,sẽ không còn phó bản nào là “chỉ để quan sát” nữa.
     
    Back
    Top Dưới