Cập nhật mới

Khác ĐỊNH MỆNH BẤT KHẢ KHÁNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405023526-256-k164072.jpg

Định Mệnh Bất Khả Kháng
Tác giả: xuanhywriter
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

(Tiểu Thuyết)

Thể loại: Tình cảm, Trả thù, Bi kịch

Tác giả: Xuanhywriter



tinhcam​
 
Định Mệnh Bất Khả Kháng
CHƯƠNG 1: MÙA HÈ RỰC RỠ VÀ LỜI HỨA MÀU HỒNG


Mùa hè năm ấy, nắng vàng như rót mật trên bãi biển Vĩnh Hy, nơi những con sóng xanh biếc hôn lên bờ cát trắng mịn.

Đó là mùa hè mà HƯƠNG – cô gái 22 tuổi với đôi mắt to tròn, lấp lánh sự ngây thơ – tin rằng tình yêu là một bản nhạc du dương không bao giờ có nốt trầm.

Hương là con gái duy nhất của ông chủ Tập đoàn Hưng Phát, một doanh nghiệp gia đình nổi tiếng trong lĩnh vực công nghệ xanh.

Cô lớn lên trong nhung lụa nhưng tâm hồn lại thuần khiết, chưa từng vướng bận toan tính thị phi.

Ngược lại, VINH, 24 tuổi, chàng trai vừa tốt nghiệp thạc sĩ kinh tế từ nước ngoài, lại là người mang theo một vẻ ngoài hoàn hảo và tham vọng không đáy.

Anh ta quyến rũ, ăn nói khéo léo, và luôn biết cách khiến người khác cảm thấy mình là trung tâm của vũ trụ.

Họ gặp nhau tại một buổi triển lãm công nghệ mà Hưng Phát tài trợ.

Hương bị cuốn hút bởi sự tự tin và kiến thức uyên bác của Vinh.

"Cô Hương," Vinh tiến lại gần, giọng nói ấm áp như nhung, "Tôi đã quan sát cô suốt cả buổi chiều.

Cô không chỉ có vẻ ngoài thuần khiết mà còn có sự am hiểu sâu sắc về hệ thống quản lý năng lượng này.

Rất hiếm có."

Hương đỏ mặt, lúng túng nhìn xuống ly cocktail trên tay.

"Cảm ơn anh.

Tôi... tôi chỉ là học lỏm từ bố thôi."

Vinh cười, nụ cười tỏa nắng khiến trái tim Hương như tan chảy.

"Không, sự khiêm tốn của cô còn quyến rũ hơn cả kiến thức.

Tôi là Vinh.

Và tôi hy vọng, chúng ta có thể trở thành đối tác trong tương lai... hoặc hơn thế nữa."

Chỉ ba tháng sau, họ đã là một cặp đôi không thể tách rời.

Vinh luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ.

Anh tặng cô những món quà tinh tế, đưa cô đi khám phá những góc khuất lãng mạn của thành phố.

Quan trọng hơn, anh lắng nghe mọi tâm tư của cô, kể cả những bí mật về hoạt động kinh doanh của gia đình, vốn là những chủ đề mà Hương vô tư chia sẻ.

"Bố em đang rất đau đầu về dự án 'Vành Đai Xanh'," Hương kể trong một buổi tối hẹn hò trên du thuyền.

"Đó là dự án chuyển đổi toàn bộ cơ sở hạ tầng cũ sang công nghệ AI tiết kiệm năng lượng.

Nhưng hệ thống mã hóa lõi quá phức tạp, bố em không muốn công khai vì sợ bị đánh cắp."

Vinh ôm lấy Hương từ phía sau, cằm tựa lên vai cô.

"Em yêu, anh hiểu cảm giác của chú ấy.

Thế giới kinh doanh giờ đây đầy rẫy những kẻ ăn cắp ý tưởng.

Nhưng anh ở đây rồi.

Anh sẽ bảo vệ em và cả gia đình em.

Hãy tin tưởng anh."

Vinh luôn trấn an cô bằng những lời hứa ngọt ngào nhất.

Anh dần dần, khéo léo, khiến Hương hoàn toàn tin tưởng vào khả năng kinh doanh của mình.

Anh xin phép được xem qua một số tài liệu cơ bản của dự án "Vành Đai Xanh" với lý do giúp cô tìm hiểu và làm quen với công việc của cha.

"Anh biết không," Hương thì thầm, ngước nhìn bầu trời sao lấp lánh, "Em chưa bao giờ tin vào định mệnh cho đến khi gặp anh.

Anh chính là mảnh ghép mà em luôn tìm kiếm."

"Anh cũng vậy, Hương của anh," Vinh siết chặt vòng tay, nhưng trong đôi mắt anh, thay vì ánh lên tình yêu, lại là một tia tính toán lạnh lẽo, mà Hương không bao giờ có thể thấy được trong bóng tối.

"Anh hứa, chúng ta sẽ xây dựng một đế chế.

Chúng ta sẽ có tất cả."

Vinh đã tạo ra một lớp mặt nạ hoàn hảo.

Anh luôn tỏ ra là người ủng hộ cha Hương, nhiệt tình tham gia vào các cuộc họp, thậm chí còn đề xuất một giải pháp mã hóa bổ sung để "tăng cường bảo mật" cho hệ thống lõi.

Ông chủ Hưng Phát, bị sự chân thành và tài năng giả tạo của Vinh thuyết phục, đã giao cho anh ta quyền truy cập vào các thư mục quan trọng nhất của công ty.

Vào một đêm mưa tầm tã, khi Hương đang say ngủ sau một bữa tối lãng mạn do Vinh chuẩn bị, Vinh lén lút mở máy tính xách tay của cô.

Ánh sáng xanh lạnh lẽo từ màn hình chiếu vào khuôn mặt anh, làm lộ rõ vẻ tham lam và quyết đoán.

"Xin lỗi em, Hương," anh lẩm bẩm, không một chút hối lỗi.

"Nhưng đây là con đường duy nhất để anh có được thứ anh đáng được nhận.

Tình yêu... nó chỉ là một công cụ thôi."

Chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, hệ thống mã hóa lõi, bản vẽ kỹ thuật chi tiết, và danh sách khách hàng tiềm năng của dự án "Vành Đai Xanh" đã được sao chép hoàn toàn.

Sáng hôm sau, Vinh trao cho Hương một chiếc nhẫn kim cương nhỏ, lấp lánh dưới ánh nắng sớm.

"Anh đã đặt," anh nói, quỳ xuống, "một chuyến du lịch đến Paris vào tháng sau, nơi anh sẽ chính thức cầu hôn em.

Chúng ta hãy tận hưởng nốt những ngày tháng yên bình này, trước khi bước vào cuộc sống vợ chồng bận rộn."

Hương hạnh phúc đến mức rơi nước mắt.

Cô ôm chầm lấy anh, không hề hay biết rằng, những lời hứa hẹn ngọt ngào này lại là khúc dạo đầu cho một thảm kịch kinh hoàng sắp xảy đến.

Chiếc nhẫn lấp lánh trên ngón tay cô, nhưng nó lại là chiếc còng tay vô hình của sự phản bội.

Tình yêu mùa hè rực rỡ đã kết thúc, nhường chỗ cho bóng tối lạnh lẽo của âm mưu và toan tính.
 
Định Mệnh Bất Khả Kháng
CHƯƠNG 2: ĐÊM ĐỊNH MỆNH VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA MỘT ĐẾ CHẾ


Ánh đèn thành phố rực rỡ không thể xua đi không khí căng thẳng bao trùm căn biệt thự của gia đình Hương.

Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Vinh âm thầm đánh cắp dữ liệu, và mọi thứ bắt đầu sụp đổ với tốc độ kinh hoàng.

Sự cố bắt đầu bằng một thông báo nội bộ.

Toàn bộ hệ thống mã hóa lõi của dự án "Vành Đai Xanh" đã bị rò rỉ.

Không chỉ vậy, một công ty đối thủ không tên tuổi – bất ngờ xuất hiện và tuyên bố sở hữu công nghệ tương tự, thậm chí còn tung ra thị trường với mức giá hủy diệt.

Hưng Phát, vốn đặt cược toàn bộ vào dự án này, đối diện với nguy cơ phá sản.

"Ai?

Ai đã làm chuyện này?!"

Ông chủ Hưng Phát, người đàn ông uy quyền cả đời, giờ đây gần như gục ngã trước bàn làm việc chất đầy tài liệu.

Hương chạy vào phòng làm việc của cha, khuôn mặt tái nhợt vì lo sợ.

"Bố, con đã gọi cho Vinh.

Anh ấy nói sẽ đến ngay để giúp bố tìm ra manh mối.

Anh ấy có kinh nghiệm về an ninh mạng..."

Ông Hưng nhìn con gái, trong đôi mắt ông lần đầu tiên có sự nghi ngờ.

"Vinh?

Con đã cho nó xem những tài liệu gì?"

"Chỉ là những thứ cơ bản... về cấu trúc dự án.

Anh ấy muốn giúp con hiểu rõ hơn về công việc của bố," Hương lắp bắp.

Cô vẫn vô cùng tin tưởng vào người yêu.

Đúng lúc đó, chuông cửa reo.

Vinh bước vào, vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo.

Anh ta ôm Hương và bắt tay Ông Hưng một cách mạnh mẽ.

"Chú Hưng, cháu vô cùng lấy làm tiếc.

Nhưng cháu đã nghe qua vụ việc.

Cháu nghĩ đây là một cuộc tấn công mạng quy mô lớn, nhắm thẳng vào trái tim của Hưng Phát.

Chú cần phải báo cảnh sát ngay lập tức!"

Vinh nói, giọng điệu kiên quyết, nhưng ánh mắt lướt qua Hương lại thoáng lên vẻ lạnh lùng khó tả.

Ông Hưng, trong lúc bối rối cực độ, đã làm theo lời khuyên của Vinh.

Nhưng quá muộn.

Tin tức về sự sụp đổ của Hưng Phát lan nhanh trên các phương tiện truyền thông.

Cổ phiếu rơi tự do.

Các đối tác lớn đồng loạt rút lui.

Đêm đó, Vinh đưa Hương đi "giải khuây" tại một nhà hàng yên tĩnh ven sông.

Anh ta muốn giữ cô tránh xa khỏi căn nhà đang chìm trong khủng hoảng.

"Em yêu," Vinh nắm tay cô, vuốt ve chiếc nhẫn đính hôn.

"Anh biết em đang rất đau khổ.

Nhưng em phải mạnh mẽ.

Anh ở đây.

Anh sẽ bảo vệ em."

Hương nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ.

"Vinh, anh có thể giúp bố em được không?

Bố em... trông như thể ông ấy sắp gục rồi."

Vinh thở dài, lắc đầu một cách hối tiếc.

"Anh đã cố gắng hết sức.

Nhưng mọi thứ đã đi quá xa rồi.

Em phải chấp nhận sự thật: đế chế Hưng Phát đã sụp đổ.

Chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu, cùng nhau."

Lúc đó, điện thoại của Hương reo vang.

Đó là cuộc gọi từ người quản gia, giọng nói lạc đi trong tiếng khóc.

"Cô chủ... cô chủ ơi, về ngay đi!

Ông chủ...

ông chủ... có tai nạn rồi!"

Hương vụt đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch.

"Tai nạn gì cơ?

Bố tôi sao?"

"Ông ấy...

ông ấy đang ở trong xe.

Cảnh sát nói... là do lỗi kỹ thuật... trên đường đi đến ngân hàng."

Tai nạn?

Lỗi kỹ thuật?

Hương lao ra khỏi nhà hàng như một người điên, nước mắt hòa lẫn với cơn mưa bất chợt.

Cô không để ý rằng Vinh không hề đi theo cô.

Vinh vẫn ngồi lại tại bàn, gọi thêm một ly rượu mạnh.

Hắn nhấp một ngụm, nhìn ra dòng sông đen ngòm.

"Tai nạn," hắn lặp lại, giọng lạnh lùng.

"Một cái kết hợp lý cho kẻ không biết cách bảo vệ tài sản."

Hắn móc điện thoại, nhắn một tin vỏn vẹn: "Done.

Đưa 'công nghệ' ra ánh sáng.

Phần còn lại, tôi tự lo."

Khi Hương đến hiện trường, cảnh sát đã căng dây bảo vệ.

Chiếc xe sang trọng của cha cô đã biến dạng hoàn toàn, và ông Hưng được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.

Bên cạnh đó, cô nhìn thấy mẹ mình đang khóc ngất.

Nhưng điều khủng khiếp nhất không phải là vụ tai nạn.

Một chiếc ô tô khác, nhỏ hơn, nằm cách đó không xa, bị tông mạnh vào cột điện.

Bên trong là một cặp vợ chồng trung niên, dường như chỉ là nạn nhân vô tội của vụ va chạm liên hoàn.

Một cảnh sát đến gần Hương, đưa cho cô một bức thư nhàu nát tìm thấy trên người cha cô:

"Ta biết mọi chuyện.

Kẻ phản bội là...

V..."

Chữ cuối bị mờ máu, không đọc được.

Hương nắm chặt bức thư.

Chỉ vài giờ sau, Ông Hưng qua đời tại bệnh viện.

Mẹ Hương, vì quá sốc và đã yếu sẵn, cũng lên cơn đau tim và không qua khỏi.

Hưng Phát hoàn toàn phá sản.

Hương mất tất cả chỉ trong một đêm định mệnh.

Trong đám tang tối tăm và cô độc, Hương mặc bộ đồ tang trắng, trông như một bóng ma.

Vinh xuất hiện, nhưng chỉ khoác vai cô một cách hờ hững.

"Anh xin lỗi, em yêu," Vinh nói, giọng nói đầy sự cảm thông giả dối.

"Mọi thứ đã kết thúc rồi.

Em hãy dựa vào anh.

Anh sẽ lo liệu việc tang lễ và giấy tờ cho em.

Dù không còn tài sản, chúng ta vẫn có nhau."

Hương nhìn Vinh.

Cô cố tìm một tia cảm thông thật lòng, nhưng lại chỉ thấy sự trống rỗng lạnh lẽo.

Cô chợt nhớ lại bức thư.

"Kẻ phản bội là V..."

Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đen sang trọng đỗ xịch trước cổng.

Một người đàn ông bước xuống – KHÁNH, 30 tuổi, mặc vest đen, mang theo vòng hoa trắng.

Anh ta bước thẳng đến chỗ Hương.

Khánh đặt vòng hoa xuống, cúi đầu trước di ảnh.

Anh ta quay sang Hương, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm.

"Tôi là Khánh.

Tôi là người nhà của cặp vợ chồng vô tội đã bị cha cô tông chết đêm qua," Khánh nói, giọng nói trầm và kiên quyết.

Vinh tiến lên, chen vào.

"Này anh bạn, đây là tai nạn.

Cô ấy đang đau buồn."

Khánh phớt lờ Vinh, nhìn thẳng vào Hương.

"Đừng cố gắng che đậy.

Gia đình cô đã gây ra bi kịch cho gia đình tôi.

Tuy nhiên, tôi đến đây không phải để đòi bồi thường."

Anh ta cúi xuống, thì thầm vào tai Hương, đủ để chỉ mình cô nghe thấy:

"Tôi biết kẻ thực sự đứng sau mọi chuyện.

Hắn đã lợi dụng cô, rồi cài đặt một lỗi kỹ thuật vào xe của cha cô.

Và hắn đang đứng ngay bên cạnh cô."

Hương run rẩy.

Cô ngước nhìn Vinh, người đang mỉm cười gượng gạo.

Sự thật như một dòng điện chạy qua người cô.

Vinh chính là kẻ phản bội.

Hương nhìn Khánh, đôi mắt ngập nước nhưng bỗng lóe lên một tia lửa hận thù.

"Anh muốn gì?"

Hương hỏi, giọng nói khản đặc.

Khánh đưa cô một tấm danh thiếp đen tuyền.

"Tôi có thể đưa cô ra khỏi địa ngục này.

Tôi có thể biến cô thành công cụ báo thù hoàn hảo.

Nếu cô muốn chuộc lại lỗi lầm của gia đình cô, và khiến hắn phải trả giá, hãy gọi cho tôi."

Vinh nắm chặt tay Hương, cố kéo cô ra.

"Cô ấy sẽ không đi đâu cả!"

Hương đẩy tay Vinh ra.

Cô nhìn thẳng vào kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình, không một giọt nước mắt, mà chỉ có sự lạnh lẽo đáng sợ.

Lòng cô đã hóa đá.

"Vinh," cô nói.

"Anh đi đi.

Tôi muốn ở lại một mình với bố mẹ."

Đêm đó, Hương không gọi cho Khánh.

Cô ôm chặt bức thư nhàu nát và tấm danh thiếp.

Cô đã mất tất cả: gia đình, tài sản, và cả sự ngây thơ.

Ngay rạng sáng hôm sau, Hương biến mất khỏi thành phố, để lại Vinh với sự bàng hoàng và một mảnh giấy nhắn vỏn vẹn: "Tôi sẽ trở lại, và trả lại anh tất cả, cả vốn lẫn lời."

(Hết Chương 2)
 
Định Mệnh Bất Khả Kháng
CHƯƠNG 3: LỜI THỀ HẬN VÀ NGƯỜI CỐ VẤN BÍ ẨN


Hương tìm đến địa chỉ trên tấm danh thiếp.

Đó là một khu nhà biệt lập nằm sâu trong vùng núi xa xôi, được bảo vệ nghiêm ngặt.

Khi Hương bước vào, cô không còn là cô gái ngây thơ năm nào.

Đôi mắt cô hằn lên những vết bầm của sự mất ngủ và hận thù.

Cô mặc quần áo cũ kỹ và mang theo một chiếc túi vải nhàu nát – tất cả những gì còn lại.

Khánh đợi cô trong một căn phòng làm việc tối giản, với tầm nhìn bao quát cả thung lũng.

Anh ta không bày tỏ sự thương hại hay chào đón, chỉ nhìn thẳng vào cô với sự đánh giá lạnh lùng.

"Tôi đã nghĩ cô sẽ không đến," Khánh nói, tay khoanh trước ngực.

Hương đặt chiếc túi xuống.

"Tôi đã mất tất cả.

Tôi không còn gì để mất nữa.

Tôi đến đây để học cách giết chết hắn.

Bằng mọi giá."

"Giết chết hắn?"

Khánh nhếch môi.

"Sự trả thù thực sự không phải là cái chết đơn giản.

Đó là việc tước đoạt mọi thứ của hắn: danh tiếng, quyền lực, niềm kiêu hãnh, và cả sự sống tinh thần."

Hương nhìn anh ta, ánh mắt kiên định.

"Anh muốn gì ở tôi?

Tại sao anh lại giúp tôi?"

Khánh ngồi xuống, rót một ly trà thảo mộc.

"Gia đình tôi, họ là nhân viên kỹ thuật cũ của Hưng Phát.

Họ phát hiện ra hành vi trộm cắp của Vinh và đã chuẩn bị tố cáo.

Cha cô bị tai nạn vì cố gắng ngăn chặn Vinh.

Vinh đã không chỉ trộm cắp, hắn còn gài bẫy để đẩy tội lỗi cho cha cô, khiến gia đình tôi trở thành nạn nhân vô danh.

Tôi muốn hắn phải trả giá, nhưng tôi cần một con bài tẩy hoàn hảo – một người có thể tiến vào thế giới của hắn."

"Và đó là tôi," Hương lạnh lùng nói.

"Đúng vậy.

Cô có mọi thứ hắn cần: ký ức, sự hiểu biết về điểm yếu của hắn, và trên hết, hắn nghĩ cô vẫn là con mồi dễ dàng."

Khánh đứng dậy, đi đến chiếc bảng trắng lớn.

"Trong năm năm tới, cô sẽ chết.

Hương sẽ biến mất.

Thay vào đó, cô sẽ trở thành DIANA.

Một người phụ nữ hoàn toàn khác."

"Diana sẽ là ai?"

Hương hỏi.

"Diana sẽ là cơn ác mộng của hắn.

Cô sẽ học cách đọc vị con người, học kinh doanh cấp cao, học cách chiến đấu và tự vệ.

Cô sẽ không được phép rơi nước mắt, không được phép nhớ về quá khứ lãng mạn vô nghĩa đó.

Cảm xúc là điểm yếu, Hương.

Và Vinh sẽ tận dụng mọi điểm yếu."

Quá trình huấn luyện bắt đầu khắc nghiệt hơn cả những gì Hương tưởng tượng.

Sáu ngày trong tuần, cô phải tập thể lực đến kiệt sức, học cách sử dụng dao găm và súng, học ba ngôn ngữ mới, và tham gia các lớp học kinh tế vĩ mô cùng luật quốc tế do các chuyên gia hàng đầu giảng dạy – tất cả đều được Khánh sắp xếp một cách bí mật.

Khánh không chỉ là cố vấn, anh ta còn là một giáo viên tàn nhẫn.

Anh ta liên tục công kích vào sự yếu đuối của Hương, buộc cô phải đối diện với nỗi đau.

"Cô vẫn khóc trong lúc ngủ, Hương," Khánh nói vào một buổi sáng, khi cô tập luyện trên sàn đấu.

"Nỗi đau của cô vẫn còn nguyên.

Kẻ thù của cô không phải là người khóc.

Kẻ thù của cô là người khiến kẻ khác khóc."

Hương ngã xuống sàn, cố gắng hít thở.

"Tôi... tôi sẽ không mềm yếu nữa!"

"Chứng minh đi!"

Khánh hét lên.

"Khi cô đối diện hắn, cô có dám nhìn thẳng vào đôi mắt dối trá ấy mà không run sợ?

Vinh đã lợi dụng tình yêu của cô.

Hãy dùng lòng thù hận đó làm vũ khí."

Hương đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhưng khô ráo.

Cô nhìn thẳng vào Khánh, người vẫn giữ vẻ mặt vô cảm.

Cô tung một cú đấm nhanh và chính xác vào vai anh ta.

Khánh hơi ngạc nhiên, rồi mỉm cười lần đầu tiên, một nụ cười lạnh lùng.

"Tốt.

Cô đã bắt đầu hiểu luật chơi.

Tình yêu đã giết chết cô, Hương.

Hãy để hận thù tái sinh Diana."

Năm năm trôi qua nhanh chóng như một cái chớp mắt.

Hương cắt đứt mọi liên lạc với thế giới cũ, kể cả Khánh, vào năm cuối cùng, để tự mình hoàn thiện.

Cô không còn mái tóc dài xoăn nhẹ, thay vào đó là kiểu tóc bob sắc lạnh.

Phong cách ăn mặc thay đổi từ váy áo nhẹ nhàng sang những bộ vest quyền lực hoặc váy dạ hội đắt tiền, khoe vẻ đẹp trưởng thành và sắc sảo.

Hương nhìn mình trong gương.

Người phụ nữ phản chiếu không phải là cô gái ngây thơ đã từng yêu Vinh.

Đó là Diana – người đại diện ưu tú cho Tập đoàn Athan, một công ty quốc tế bí ẩn vừa đặt chân vào thị trường Việt Nam.

Đêm đó, trước khi lên đường trở về thành phố cũ, Hương (Diana) gọi điện cho Khánh.

"Tôi đã sẵn sàng," cô nói, giọng nói cứng rắn, không chút rung động.

"Tốt," Khánh đáp lại.

"Hãy nhớ, mục tiêu là phá hủy, không phải tự hủy.

Và hãy cẩn thận...

Vinh không còn là chàng sinh viên ngây ngô ngày trước.

Hắn đã trở thành một con quái vật thực sự."

Diana cúp máy, đặt điện thoại xuống.

Cô không còn sợ hãi.

Cô chỉ cảm thấy trống rỗng và một khao khát duy nhất: trả thù.

(Hết Chương 3)
 
Định Mệnh Bất Khả Kháng
CHƯƠNG 4: TRỞ LẠI SÂN KHẤU (5 NĂM SAU)


Thành phố không thay đổi, nhưng người đã thay đổi.

Năm năm sau thảm kịch, Vinh đã hoàn thành mục tiêu của mình.

Hắn đã sử dụng công nghệ đánh cắp từ Hưng Phát để thành lập Tập đoàn Phương Đông, trở thành một thế lực mới trong ngành công nghệ xanh.

Hắn kết hôn với MỸ HẠNH, con gái của một chính trị gia quyền lực, củng cố thêm vị thế và danh tiếng của mình.

Đêm Gala từ thiện của giới doanh nhân được tổ chức tại khách sạn sang trọng nhất thành phố.

Vinh, trong bộ vest đen may đo tinh xảo, đứng bên cạnh Mỹ Hạnh, nở nụ cười chiến thắng.

Hắn là hình mẫu của sự thành công: tài năng, giàu có và có một người vợ quý phái.

Vinh đang trò chuyện với một nhóm cổ đông thì bỗng nhiên, một sự im lặng kỳ lạ lan rộng khắp phòng tiệc.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa chính.

Diana bước vào.

Chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể, xẻ cao, làm nổi bật từng đường nét sắc sảo, lạnh lùng.

Tóc cô được búi cao, để lộ chiếc cổ thon dài và đôi hoa tai kim cương lấp lánh.

Cô không cần phải cười, bởi sự xuất hiện của cô đã đủ sức áp đảo cả căn phòng.

Vinh cảm thấy lồng ngực mình siết lại.

Hắn đã gặp vô số người phụ nữ đẹp và quyền lực, nhưng chưa ai khiến hắn phải đứng hình như thế này.

Có một sự quen thuộc kỳ lạ trong dáng đi và đôi mắt cô, nhưng cô lại toát lên khí chất mà Hương – người con gái ngây thơ đã chết – không bao giờ có được.

Mỹ Hạnh cau mày, kéo tay chồng.

"Anh Vinh?

Anh nhìn gì vậy?"

"Không có gì," Vinh lẩm bẩm, mắt vẫn không rời khỏi Diana.

"Cô ta... là ai?"

Diana đi thẳng về phía quầy bar, nơi Khánh (lúc này là một doanh nhân có tiếng tăm, đối tác của Athan) đang chờ sẵn.

Khánh mặc vest xám tro, trông có vẻ bí ẩn và quyền lực hơn trước.

Khánh đưa cho cô một ly rượu.

"Chúc mừng sự trở lại, Diana.

Cô đã sẵn sàng đối diện với hắn chưa?"

Diana nhận ly rượu, ngón tay thon dài chạm nhẹ vào thành ly.

"Hắn không xứng đáng với tên gọi của tôi.

Hắn chỉ là đối tượng cần phải thanh lý."

Cô nâng ly, uống một ngụm.

"Tôi đã chờ khoảnh khắc này năm năm.

Tôi không sợ."

Vinh tiến về phía họ, nở nụ cười tự tin nhất của mình.

"Chào cô, tôi là Vinh, CEO của Phương Đông.

Tôi rất hân hạnh được gặp gỡ đại diện xinh đẹp của Tập đoàn Athan.

Tôi nghe nói Athan đang tìm kiếm đối tác chiến lược tại Việt Nam."

Diana quay người lại, ánh mắt cô chạm vào Vinh.

Tim Vinh đập nhanh hơn một nhịp.

Đôi mắt này... không phải là đôi mắt của Hương, nhưng lại chứa đựng một sự lạnh lẽo và thù hận ẩn giấu khiến hắn cảm thấy bất an.

"Diana," cô nói, giọng nói trầm và đầy nội lực.

Cô đưa tay ra, nhưng chỉ chạm hờ vào tay hắn, một cử chỉ cực kỳ thiếu thân mật.

"Rất vui được biết ngài.

Hy vọng công ty của ngài... có nền tảng vững chắc như danh tiếng đã được xây dựng."

Vinh cười, cố gắng che giấu sự bối rối.

"Tất nhiên rồi.

Nhưng tôi có cảm giác như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu đó."

Diana nhếch môi, nụ cười nửa miệng mà Khánh đã huấn luyện cô.

"Có lẽ ngài đã nhầm.

Khuôn mặt của tôi... không phải là kiểu dễ bị lãng quên.

Nếu ngài từng gặp tôi, chắc chắn ngài đã không thể quên được."

Câu nói thẳng thừng, sắc bén đó khiến Vinh cảm thấy bị thách thức.

Hắn lùi lại một bước, nhưng sự hấp dẫn và tò mò dành cho Diana càng lúc càng lớn.

Khánh chen vào.

"Ngài Vinh, xin thứ lỗi.

Diana và tôi có một cuộc họp quan trọng với đối tác khác.

Hẹn gặp lại ngài trong vòng đàm phán."

Diana cùng Khánh bỏ đi, để lại Vinh đứng chết lặng.

Mỹ Hạnh đi tới, cau mày.

"Cô ta thật thô lỗ.

Anh đang nhìn gì vậy, Vinh?"

"Không có gì," Vinh trả lời, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo bóng dáng Diana.

Hắn cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ: phải tìm hiểu về người phụ nữ này, phải đưa cô ta vào tầm kiểm soát.

Hắn không thể để một người phụ nữ vừa xinh đẹp, vừa bí ẩn lại có thể thoát khỏi tầm với của mình.

"Diana," Vinh thì thầm tên cô.

Hắn biết mình đã rơi vào bẫy, nhưng hắn không biết đó là cái bẫy chết người do chính người con gái hắn phản bội giăng ra.

(Hết Chương 4)
 
Định Mệnh Bất Khả Kháng
CHƯƠNG 5: XÂM NHẬP VÀ THIẾT LẬP KẾ HOẠCH


Ngay sau đêm Gala, Diana bắt đầu kế hoạch xâm nhập của mình.

Cô dùng danh nghĩa Tập đoàn Athan để gửi lời mời hợp tác độc quyền với Tập đoàn Phương Đông của Vinh.

Mục tiêu: một dự án đầu tư lớn liên quan đến năng lượng sạch – chính là phiên bản cải tiến của dự án "Vành Đai Xanh" năm xưa.

Vinh, bị cuốn hút bởi cả Diana và cơ hội làm giàu khổng lồ, ngay lập tức đồng ý.

Cuộc họp đầu tiên diễn ra tại văn phòng sang trọng của Vinh.

Vinh mặc bộ đồ vest đắt tiền, cố tạo ra phong thái điềm đạm.

Nhưng khi Diana bước vào, hắn không thể rời mắt khỏi cô.

Cô mặc bộ vest trắng tinh, mái tóc đen sắc nét, tương phản với vẻ ngoài tàn nhẫn và thông minh.

"Cô Diana," Vinh nói, đứng dậy và chìa tay ra, cố gắng chạm vào cô lần nữa.

"Rất vinh dự khi được Athan chọn là đối tác tiềm năng."

"Ngài Vinh," Diana đáp, chỉ gật đầu.

Cô ngồi xuống, Khánh ngồi bên cạnh cô như một vệ sĩ thầm lặng.

"Sự lựa chọn của chúng tôi dựa trên hồ sơ tài chính và công nghệ, không dựa trên cảm tính.

Tập đoàn Phương Đông của ngài nổi tiếng với 'hệ thống lõi X', một công nghệ mà chúng tôi đánh giá là rất sáng tạo."

Vinh nở nụ cười tự hào.

"Đúng vậy.

Đó là công nghệ độc quyền của chúng tôi.

Chúng tôi đã đầu tư rất nhiều vào nó."

Diana nhìn thẳng vào Vinh, ánh mắt sắc như dao.

"Sáng tạo... hay là đánh cắp?"

Vinh sững lại.

"Cô Diana, tôi không hiểu ý cô."

"Tôi xin lỗi," Diana nói, giọng điệu thay đổi đột ngột thành sự chuyên nghiệp lạnh lùng.

"Tôi chỉ muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của tính độc quyền.

Ngài có thể đảm bảo rằng, trong quá khứ, công nghệ của ngài chưa từng bị tranh chấp bản quyền không?

Athan rất coi trọng sự minh bạch."

Vinh cảm thấy lồng ngực thắt lại.

Câu hỏi của cô như một lời nhắc nhở thẳng thừng về quá khứ đen tối của hắn.

"Tất nhiên," Vinh đáp, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Phương Đông luôn tuân thủ luật pháp.

Tôi tự mình phát triển hệ thống này."

Diana nhún vai, thờ ơ.

"Tốt.

Vậy chúng ta hãy bắt đầu bàn về điều khoản.

Để đảm bảo sự hợp tác lâu dài, tôi muốn một điều khoản đặc biệt: tôi muốn tham gia trực tiếp vào đội ngũ quản lý dự án, với quyền hạn tuyệt đối trong việc giám sát và đưa ra quyết định kỹ thuật."

Vinh ngạc nhiên.

"Tham gia trực tiếp?

Cô Diana, cô là Giám đốc chiến lược của Athan.

Việc giám sát có thể thực hiện từ xa."

"Ngài không hiểu," Diana nói, ngả người ra ghế.

"Dự án này rất quan trọng với Athan.

Chúng tôi cần một người tận tâm, người có thể nhìn thấy mọi góc khuất trong hoạt động của ngài.

Nếu ngài không chấp nhận, tôi e rằng chúng tôi sẽ phải tìm đối tác khác."

Lời đe dọa này đánh trúng vào tham vọng của Vinh.

Hắn không thể để mất cơ hội này.

Hắn cần tiền, và hắn cần Diana.

"Được," Vinh gật đầu, cố nén sự khó chịu.

"Tôi đồng ý.

Cô sẽ là Phó Giám đốc điều hành của dự án, có quyền lực giám sát tối cao."

Diana mỉm cười, một nụ cười khiến Vinh cảm thấy ấm áp, nhưng chỉ trong thoáng chốc.

"Tuyệt vời, Ngài Vinh.

Chào mừng tôi đến với Tập đoàn Phương Đông."

Từ ngày hôm đó, Diana chính thức bước vào cuộc sống của Vinh.

Cô làm việc trong văn phòng đối diện hắn, tham gia mọi cuộc họp, và yêu cầu truy cập vào mọi hồ sơ quan trọng dưới danh nghĩa giám sát.

Vinh tìm mọi cách tiếp cận cô, mời cô ăn tối, tặng cô hoa.

Hắn say mê vẻ đẹp lạnh lùng và trí tuệ sắc bén của cô.

Hắn không thể chấp nhận rằng một người phụ nữ hoàn hảo như vậy lại không thuộc về mình.

Một buổi tối, Vinh cố tình ở lại muộn, chờ Diana ra về.

"Diana," hắn gọi.

"Cô có muốn đi uống một ly không?

Chúng ta có thể bàn về dự án theo cách thoải mái hơn."

Diana quay lại, ánh mắt không hề dao động.

"Xin lỗi, Ngài Vinh.

Tôi không kết hợp công việc với sự thoải mái cá nhân.

Hơn nữa," cô hơi nghiêng đầu, nhìn thẳng vào chiếc nhẫn cưới trên tay hắn, "Ngài Vinh đã có vợ.

Tôi không thích rắc rối."

Vinh cười gượng gạo, nhưng trong lòng lại đầy sự khao khát.

"Cô hiểu lầm rồi, Diana.

Tôi chỉ muốn bàn về công việc."

"Tốt thôi," Diana nói.

"Tôi sẽ gửi cho ngài một bản báo cáo chi tiết về tình hình tài chính hiện tại của Phương Đông vào sáng mai.

Ngài sẽ thấy nó thoải mái đến mức nào."

Cô rời đi, để lại Vinh đứng một mình trong hành lang vắng lặng.

Nhưng khi bước vào xe, Diana tháo chiếc kẹp tóc, mái tóc buông xuống.

Cô chạm vào chiếc nhẫn trên tay mình – chiếc nhẫn đính hôn cũ mà Vinh đã trao cho Hương.

Cô luôn mang theo nó, như một lời nhắc nhở về lý do tồn tại của Diana.

"Vẫn dễ đoán như vậy, Vinh," cô thì thầm.

"Anh luôn nghĩ mình có thể mua chuộc mọi thứ, kể cả lòng trung thành và tình yêu."

Kế hoạch trả thù đã được thiết lập.

Bây giờ, cô sẽ bắt đầu gieo những hạt giống nghi ngờ và hủy hoại vào thế giới hoàn hảo mà hắn đã tạo ra.

(Hết Chương 5)
 
Back
Top Bottom