Ánh đèn thành phố rực rỡ không thể xua đi không khí căng thẳng bao trùm căn biệt thự của gia đình Hương.
Đã hai ngày trôi qua kể từ khi Vinh âm thầm đánh cắp dữ liệu, và mọi thứ bắt đầu sụp đổ với tốc độ kinh hoàng.
Sự cố bắt đầu bằng một thông báo nội bộ.
Toàn bộ hệ thống mã hóa lõi của dự án "Vành Đai Xanh" đã bị rò rỉ.
Không chỉ vậy, một công ty đối thủ không tên tuổi – bất ngờ xuất hiện và tuyên bố sở hữu công nghệ tương tự, thậm chí còn tung ra thị trường với mức giá hủy diệt.
Hưng Phát, vốn đặt cược toàn bộ vào dự án này, đối diện với nguy cơ phá sản.
"Ai?
Ai đã làm chuyện này?!"
Ông chủ Hưng Phát, người đàn ông uy quyền cả đời, giờ đây gần như gục ngã trước bàn làm việc chất đầy tài liệu.
Hương chạy vào phòng làm việc của cha, khuôn mặt tái nhợt vì lo sợ.
"Bố, con đã gọi cho Vinh.
Anh ấy nói sẽ đến ngay để giúp bố tìm ra manh mối.
Anh ấy có kinh nghiệm về an ninh mạng..."
Ông Hưng nhìn con gái, trong đôi mắt ông lần đầu tiên có sự nghi ngờ.
"Vinh?
Con đã cho nó xem những tài liệu gì?"
"Chỉ là những thứ cơ bản... về cấu trúc dự án.
Anh ấy muốn giúp con hiểu rõ hơn về công việc của bố," Hương lắp bắp.
Cô vẫn vô cùng tin tưởng vào người yêu.
Đúng lúc đó, chuông cửa reo.
Vinh bước vào, vẻ mặt đầy lo lắng giả tạo.
Anh ta ôm Hương và bắt tay Ông Hưng một cách mạnh mẽ.
"Chú Hưng, cháu vô cùng lấy làm tiếc.
Nhưng cháu đã nghe qua vụ việc.
Cháu nghĩ đây là một cuộc tấn công mạng quy mô lớn, nhắm thẳng vào trái tim của Hưng Phát.
Chú cần phải báo cảnh sát ngay lập tức!"
Vinh nói, giọng điệu kiên quyết, nhưng ánh mắt lướt qua Hương lại thoáng lên vẻ lạnh lùng khó tả.
Ông Hưng, trong lúc bối rối cực độ, đã làm theo lời khuyên của Vinh.
Nhưng quá muộn.
Tin tức về sự sụp đổ của Hưng Phát lan nhanh trên các phương tiện truyền thông.
Cổ phiếu rơi tự do.
Các đối tác lớn đồng loạt rút lui.
Đêm đó, Vinh đưa Hương đi "giải khuây" tại một nhà hàng yên tĩnh ven sông.
Anh ta muốn giữ cô tránh xa khỏi căn nhà đang chìm trong khủng hoảng.
"Em yêu," Vinh nắm tay cô, vuốt ve chiếc nhẫn đính hôn.
"Anh biết em đang rất đau khổ.
Nhưng em phải mạnh mẽ.
Anh ở đây.
Anh sẽ bảo vệ em."
Hương nhìn anh, đôi mắt ngấn lệ.
"Vinh, anh có thể giúp bố em được không?
Bố em... trông như thể ông ấy sắp gục rồi."
Vinh thở dài, lắc đầu một cách hối tiếc.
"Anh đã cố gắng hết sức.
Nhưng mọi thứ đã đi quá xa rồi.
Em phải chấp nhận sự thật: đế chế Hưng Phát đã sụp đổ.
Chúng ta phải bắt đầu lại từ đầu, cùng nhau."
Lúc đó, điện thoại của Hương reo vang.
Đó là cuộc gọi từ người quản gia, giọng nói lạc đi trong tiếng khóc.
"Cô chủ... cô chủ ơi, về ngay đi!
Ông chủ...
ông chủ... có tai nạn rồi!"
Hương vụt đứng dậy, khuôn mặt trắng bệch.
"Tai nạn gì cơ?
Bố tôi sao?"
"Ông ấy...
ông ấy đang ở trong xe.
Cảnh sát nói... là do lỗi kỹ thuật... trên đường đi đến ngân hàng."
Tai nạn?
Lỗi kỹ thuật?
Hương lao ra khỏi nhà hàng như một người điên, nước mắt hòa lẫn với cơn mưa bất chợt.
Cô không để ý rằng Vinh không hề đi theo cô.
Vinh vẫn ngồi lại tại bàn, gọi thêm một ly rượu mạnh.
Hắn nhấp một ngụm, nhìn ra dòng sông đen ngòm.
"Tai nạn," hắn lặp lại, giọng lạnh lùng.
"Một cái kết hợp lý cho kẻ không biết cách bảo vệ tài sản."
Hắn móc điện thoại, nhắn một tin vỏn vẹn: "Done.
Đưa 'công nghệ' ra ánh sáng.
Phần còn lại, tôi tự lo."
Khi Hương đến hiện trường, cảnh sát đã căng dây bảo vệ.
Chiếc xe sang trọng của cha cô đã biến dạng hoàn toàn, và ông Hưng được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.
Bên cạnh đó, cô nhìn thấy mẹ mình đang khóc ngất.
Nhưng điều khủng khiếp nhất không phải là vụ tai nạn.
Một chiếc ô tô khác, nhỏ hơn, nằm cách đó không xa, bị tông mạnh vào cột điện.
Bên trong là một cặp vợ chồng trung niên, dường như chỉ là nạn nhân vô tội của vụ va chạm liên hoàn.
Một cảnh sát đến gần Hương, đưa cho cô một bức thư nhàu nát tìm thấy trên người cha cô:
"Ta biết mọi chuyện.
Kẻ phản bội là...
V..."
Chữ cuối bị mờ máu, không đọc được.
Hương nắm chặt bức thư.
Chỉ vài giờ sau, Ông Hưng qua đời tại bệnh viện.
Mẹ Hương, vì quá sốc và đã yếu sẵn, cũng lên cơn đau tim và không qua khỏi.
Hưng Phát hoàn toàn phá sản.
Hương mất tất cả chỉ trong một đêm định mệnh.
Trong đám tang tối tăm và cô độc, Hương mặc bộ đồ tang trắng, trông như một bóng ma.
Vinh xuất hiện, nhưng chỉ khoác vai cô một cách hờ hững.
"Anh xin lỗi, em yêu," Vinh nói, giọng nói đầy sự cảm thông giả dối.
"Mọi thứ đã kết thúc rồi.
Em hãy dựa vào anh.
Anh sẽ lo liệu việc tang lễ và giấy tờ cho em.
Dù không còn tài sản, chúng ta vẫn có nhau."
Hương nhìn Vinh.
Cô cố tìm một tia cảm thông thật lòng, nhưng lại chỉ thấy sự trống rỗng lạnh lẽo.
Cô chợt nhớ lại bức thư.
"Kẻ phản bội là V..."
Đúng lúc đó, một chiếc xe hơi đen sang trọng đỗ xịch trước cổng.
Một người đàn ông bước xuống – KHÁNH, 30 tuổi, mặc vest đen, mang theo vòng hoa trắng.
Anh ta bước thẳng đến chỗ Hương.
Khánh đặt vòng hoa xuống, cúi đầu trước di ảnh.
Anh ta quay sang Hương, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm.
"Tôi là Khánh.
Tôi là người nhà của cặp vợ chồng vô tội đã bị cha cô tông chết đêm qua," Khánh nói, giọng nói trầm và kiên quyết.
Vinh tiến lên, chen vào.
"Này anh bạn, đây là tai nạn.
Cô ấy đang đau buồn."
Khánh phớt lờ Vinh, nhìn thẳng vào Hương.
"Đừng cố gắng che đậy.
Gia đình cô đã gây ra bi kịch cho gia đình tôi.
Tuy nhiên, tôi đến đây không phải để đòi bồi thường."
Anh ta cúi xuống, thì thầm vào tai Hương, đủ để chỉ mình cô nghe thấy:
"Tôi biết kẻ thực sự đứng sau mọi chuyện.
Hắn đã lợi dụng cô, rồi cài đặt một lỗi kỹ thuật vào xe của cha cô.
Và hắn đang đứng ngay bên cạnh cô."
Hương run rẩy.
Cô ngước nhìn Vinh, người đang mỉm cười gượng gạo.
Sự thật như một dòng điện chạy qua người cô.
Vinh chính là kẻ phản bội.
Hương nhìn Khánh, đôi mắt ngập nước nhưng bỗng lóe lên một tia lửa hận thù.
"Anh muốn gì?"
Hương hỏi, giọng nói khản đặc.
Khánh đưa cô một tấm danh thiếp đen tuyền.
"Tôi có thể đưa cô ra khỏi địa ngục này.
Tôi có thể biến cô thành công cụ báo thù hoàn hảo.
Nếu cô muốn chuộc lại lỗi lầm của gia đình cô, và khiến hắn phải trả giá, hãy gọi cho tôi."
Vinh nắm chặt tay Hương, cố kéo cô ra.
"Cô ấy sẽ không đi đâu cả!"
Hương đẩy tay Vinh ra.
Cô nhìn thẳng vào kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình, không một giọt nước mắt, mà chỉ có sự lạnh lẽo đáng sợ.
Lòng cô đã hóa đá.
"Vinh," cô nói.
"Anh đi đi.
Tôi muốn ở lại một mình với bố mẹ."
Đêm đó, Hương không gọi cho Khánh.
Cô ôm chặt bức thư nhàu nát và tấm danh thiếp.
Cô đã mất tất cả: gia đình, tài sản, và cả sự ngây thơ.
Ngay rạng sáng hôm sau, Hương biến mất khỏi thành phố, để lại Vinh với sự bàng hoàng và một mảnh giấy nhắn vỏn vẹn: "Tôi sẽ trở lại, và trả lại anh tất cả, cả vốn lẫn lời."
(Hết Chương 2)