Khác Định Giới Thần Niệm

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
404126167-256-k186276.jpg

Định Giới Thần Niệm
Tác giả: AidanFireZ-kun
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

.

Trần Thiên Vũ đối đầu tà sư, chiến quỷ linh, hàng cương thi, bước chân dần vướng vào vòng xoáy đại kiếp.

Tam Đại Yêu Thần, Ngũ Hoang Quỷ Đế...



đinhgioithanniem​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Định mệnh tuổi 16
  • Đêm Định Mệnh
  • BÓNG LỬA TRÊN ĐỈNH NON CAO
  • DuongHung Định mệnh tập 3
  • Định Giới Thần Niệm
    chương 1: thức mộng


    Trong hư không, từng đợt cuồng phong tràn ngập tử khí dần hình thành, xoáy cuồn cuộn như muốn xé rách cõi trời.

    Khắp nơi, khói bụi mịt mờ, những mảng đổ nát trôi nổi giữa cõi mênh mông.

    Từ nơi đó, bóng đêm mang ý chí hủy diệt trào ra.

    Ma khí bùng lên dữ dội, từng luồng, từng đợt bốc lên như bão tố, bao trùm từng tấc đất, từng ngọn cây, cọng cỏ, vấy bẩn cả trời đất.

    Tiếng gào thét xé toang không gian, vang vọng từ nơi sâu thẳm của hư vô, từ ma giới kéo đến.

    Những quái vật dị hình méo mó tràn lên từ vực sâu, gầm gừ khát máu, hàm răng lởm chởm chực xé nát mọi sự sống.

    Chúng là dị ma, bầy ma thú vô thức mang mầm họa diệt vong nằm ngoài tam giới.

    Các sinh linh của Bình Nguyên Giới, từng một thời chung sống hòa hợp dưới linh khí đại địa, nay dốc toàn lực cầm cự.

    Những tiền nhân khai tông lập phái, những pháp sư, hiền nhân từng uy danh hiển hách... giờ đây chỉ còn lại những tàn binh lẻ loi trong trận chiến cuối cùng.

    Pháp trận tan rã, linh khí rối loạn, pháp khí bị nghiền nát dưới móng vuốt của dị ma.

    Tiếng hét, tiếng bùa chú, tiếng linh thể tan biến… hòa thành bản giao hưởng rợn người của ngày tận thế.

    Trên đỉnh Thanh Thiên Quan, là tuyến phòng thủ cuối cùng.

    Hắc Đế bước từng bước chậm rãi giữa pháp trận đang tan rã, bóng hình hắn như một vết nứt đen kịt xé toạc thực tại.

    Không cần ra tay, không cần niệm chú, chỉ cần hắn hiện diện, từng luồng ma khí hủy diệt đã tự động lan ra như sóng dữ, cuốn phăng mọi sinh linh trước mặt thành tro bụi.

    không gian rạn nứt, linh thể tan biến, trận pháp bị xé vụn như giấy mục.

    Những pháp sư cuối cùng, những kẻ từng được gọi là hy vọng, giờ đây chỉ còn là những vệt sáng mờ nhạt bị ma khí nuốt chửng, tan biến không một tiếng động.

    Người anh dũng nhất, kẻ gánh vác niềm hi vọng cuối cùng của cõi giới, giờ đây quỳ một gối giữa đống đổ nát.

    Thần khí đã vỡ vụn, thân thể rách nát, luân khí cạn kiệt, dùng chút sinh khí cuối cùng mà đối kháng.

    Ánh mắt hắn nhìn lên bầu trời bị ma khí che phủ, ánh mắt ấy không còn giận dữ, không còn hy vọng, chỉ còn lại một sự thừa nhận cay đắng:

    Kết... kết thúc rồi...

    Hắn đã đến, và thế giới tự mình sụp đổ.

    Thời gian dường như ngưng đọng.

    Vạn vật chìm vào một sự tĩnh lặng tột cùng, vượt lên trên cả hàng vạn nhân ảnh vẫn đang hỗn chiến.

    Khoảnh khắc ấy kéo dài như hàng ngàn, hàng vạn năm một sự hư vô không thể tả bao trùm từ cốt lõi của vạn vật.

    Giữa khoảng không siêu việt đó, Hắc Đế, kẻ đứng trên mọi thứ bỗng cất tiếng.

    Giọng hắn không mang âm điệu phàm trần mà là một ý chí lạnh lẽo, tối thượng, xuyên thấu mọi cõi giới, trực tiếp chạm đến tận cùng thần hồn mỗi sinh linh:

    “Đã qua ngàn năm...

    Mọi thứ rồi cũng phải đến hồi kết.

    Ta đã đến…

    Nỗi khổ sẽ chấm dứt, vì tất cả sẽ được kết thúc.

    Từ hư vô đến tồn tại, từ tồn tại đến diệt vong, trăm nghìn năm nay đều như thế.

    Một trật tự khác sẽ hình thành trên tro tàn của thế giới cũ…

    Khắc Tinh, ngươi còn muốn đứng nhìn đến bao giờ?

    Ngươi có thể thay đổi được gì?”

    Trong khoảng không vĩnh cửu ấy, một giọng nói khác vang lên, trầm lắng nhưng mang theo sự kiên định không gì lay chuyển.

    Bóng hình mờ nhạt của một thiếu niên thoáng hiện giữa hư không, ánh mắt như chứa đựng cả vũ trụ, dường như hắn đã đứng đây trăm ngàn năm qua, đáp lại:

    “Ta lại cho rằng vạn vật cần có sự cân bằng.

    Dù sự vật bắt đầu hay kết thúc theo cách vận hành của thực tại, thì chung quy vẫn có sự cân bằng kỳ diệu nằm trong đó.

    Đó mới chính là sự vĩnh hằng.

    Và ta chính là sự vĩnh hằng.

    Rất tiếc, sau ngần ấy năm ngươi vẫn chưa hiểu điều này, Tịch Diệt.”

    Sâu thẳm trong ý niệm đó, một luồng nhận thức vỡ òa, tự xác nhận một sự thật đã ngủ quên:

    Ngàn vạn năm chìm trong tĩnh lặng, ta chỉ đứng nhìn vạn vật sinh diệt, luân hồi...

    Cứ ngỡ bản thân là kẻ đứng ngoài vĩnh viễn.

    Ai ngờ, đến cuối cùng, lại chính ta phải là người đích thân định đoạt giới hạn này.

    Tôi là ai, điều này không còn quan trọng nữa...

    Tên tôi là Trần Thiên Vũ.

    Là một pháp sư nhân gian...

    Một ý chí bao quát thay đổi cả một thực tại...

    Ta là thế giới... thế giới chính là ta...

    Đây chính là... thứ tôi gọi... là định giới thần niệm...!

    Ngay lập tức, một luồng ánh sáng thuần khiết — không chói lóa — đối đầu với mọi ma khí Tịch Diệt, bùng lên khắp đỉnh Thanh Thiên Quan.

    Hắc Đế thoáng chốc ngưng đọng, dường như bị bất ngờ bởi sự trỗi dậy của một nguyên lý đối lập hoàn toàn.

    Có những giấc mơ, không thuộc về ký ức, cũng chẳng phải ảo vọng.

    Mà là tương lai... phản chiếu ngược từ tận cùng thời mạt, vọng về nơi khởi đầu.

    Khi thời khắc định mệnh điểm gọi, sẽ có kẻ hồi tưởng...

    Hoặc chính giấc mơ ấy sẽ chọn một kẻ để được nhớ đến.

    ---

    Ánh nắng chói chang rọi qua khung cửa sổ, in hình những tia bụi nhảy múa trong không khí.

    Trần Thiên Vũ lồm cồm ngồi dậy trên chiếc giường quen thuộc, chăn màn xộc xệch.

    Cậu dụi mắt, nhìn quanh căn phòng mình, mọi thứ đều tĩnh lặng, bình thường đến lạ.

    Một luồng cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

    Ánh mắt mơ màng khẽ nheo lại khi nhìn vào gương.

    Trần Thiên Vũ hiện lên trong gương với vẻ ngoài thư sinh, thanh tú.

    Đôi mắt đen sâu thẳm ẩn sau hàng mi rũ, ánh nhìn còn vương nét mơ màng sau giấc ngủ.

    Mái tóc đen hơi rối, vài sợi lòa xòa trước trán.

    Làn da trắng mịn nổi bật dưới ánh nắng ban mai, gò má ánh hồng nhẹ.

    Khuôn mặt tuy chưa thật sắc nét nhưng hài hòa, toát lên vẻ hiền lành và có phần lơ đãng của một thiếu niên mười bảy tuổi vừa tỉnh giấc.

    Đúng lúc đó, chuông báo thức trên điện thoại reo lên: 7 giờ sáng, ngày đầu tiên của tháng 11 năm 2021.

    Ngay sau đó, một tin nhắn hiện lên: lớp trưởng nhắc cả lớp vào học vì cô giáo sắp điểm danh.

    Dù tình hình dịch COVID-19 đã phần nào được kiểm soát nhờ các biện pháp từ chính phủ và Bộ Y tế, nhưng việc học online vẫn kéo dài suốt hai tháng.

    Vì vậy, các trường trên toàn quốc quyết định tổ chức toàn bộ học kỳ I theo hình thức trực tuyến.

    Trần Thiên Vũ thở dài.

    Sự uể oải sau giấc mơ kỳ lạ vẫn còn vương vấn.

    Cậu lao đảo rời khỏi giường, ngồi vào bàn, mở laptop lên, rồi mở ứng dụng học trực tuyến, vào phòng học rồi cứ thế để đó.

    Màn hình laptop hiện lên khung hình của cô giáo và các bạn đang dần đầy đủ.

    Còn cậu, cậu mặc kệ, vươn vai mấy cái, rồi đi thẳng ra ngoài để bắt đầu bữa ăn sáng và thực hiện vài động tác thể dục đơn giản, cố gắng xua đi những dư âm khó hiểu của giấc mơ.

    Sau khi ăn sáng xong, Trần Thiên Vũ cũng lơ đãng rời khỏi màn hình máy tính đang lọt thỏm trong phòng học online.

    Ngoài cửa sổ, âm thanh cuộc sống của thành phố Sóc Trăng đã rộn ràng.

    Tiếng xe máy vè vè trên đường, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong, mùi cà phê sữa đá thoang thoảng quyện với mùi bún nước lèo đặc trưng của buổi sáng miền Tây.

    Cuộc sống nhộn nhịp, bình dị của con người nơi đây bắt đầu một ngày mới.

    Chợ Mùa Xuân Sóc Trăng, ngay trung tâm thành phố, đã đông đúc người mua kẻ bán.

    Trần Thiên Vũ băng qua những con hẻm nhỏ quen thuộc, hướng thẳng đến một sạp hàng rau củ quả đầy ắp màu sắc.

    “Dì Tám!” – cậu cất tiếng chào, khuôn mặt rạng rỡ.

    Dì Tám, người dì ruột của Trần Thiên Vũ, là một phụ nữ chất phác, tảo tần.

    Thấy cậu cháu đến, dì cười hiền, nhanh chóng sai việc:

    “Mày đấy à Vũ!

    Lẹ tay giúp dì dọn mấy cái thùng này vào trong đi con, nặng trịch à.”

    Trần Thiên Vũ không phàn nàn.

    Cậu tháo balo vắt lên sạp, xắn tay áo, thoăn thoắt khuân vác những thùng rau quả nặng trịch vào kho.

    Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng cậu vẫn làm việc dứt khoát, nhanh nhẹn, đôi lúc còn trêu ghẹo mấy cô bán hàng bên cạnh khiến họ cười rộn.

    Sau hơn nửa tiếng đồng hồ, mọi thứ đã đâu vào đấy.

    Dì Tám nhìn cậu cháu làm việc xong, rút tờ năm mươi ngàn đồng từ túi áo, nhét vào tay cậu.

    “Thôi được rồi, công xá cho mày đi ăn sáng.

    Mày dọn nhanh vậy là dì mừng rồi.

    Ra đường phải biết bảo vệ sức khỏe chứ, khẩu trang này đeo vào, rồi giờ thì đi chơi đi.”

    Trần Thiên Vũ nhận tiền và lấy khẩu trang, cười tít mắt.

    “Cảm ơn dì Tám nha!

    Dì ở lại bán đắt nha!”

    Dì Tám nhìn theo bóng cậu, lắc đầu cười mà vẫn không quên dặn dò, giọng pha chút lo lắng lẫn trách móc quen thuộc:

    “Cái thằng này!

    Học hành thì cứ lơ là, chơi bời thì giỏi.

    Mày mà cứ lo chơi không lo học hành, sau này mày tính làm gì?

    Tính về đây cưới vợ, bám cái sạp rau của dì hay sao?”

    Trần Thiên Vũ không quay đầu lại, vẫy tay thật mạnh, giọng nói vang lên đầy vô tư, lọt thỏm giữa tiếng ồn ào của chợ:

    “Con còn trẻ nên cứ đi chơi, đi đây đi đó cho thoải mái đã!

    Đời còn dài mà dì!”

    Cậu vẫy tay chào mọi người, sau đó rẽ vào một con hẻm nhỏ, khuất dần khỏi sự ồn ào của chợ.

    Con hẻm ngoằn ngoèo, dẫn sâu vào những mái nhà lụp xụp, cuối cùng mở ra một khoảng sân nhỏ, nơi một ngôi miếu cổ kính ẩn mình dưới bóng cây bồ đề già cỗi.

    Đó chính là Linh Ẩn Quán.
     
    Back
    Top Bottom