Cập nhật mới

Khác Dill

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
374691722-256-k146981.jpg

Dill
Tác giả: saideptriu
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Không có tích chất đạo đức
18+



horror​
 
Dill
Chương I: Tenebris Praeteritum


"Khu vườn ấy trông thật trang nhã.

Ắt chủ của nó phải tâm huyết lắm nhỉ?"

-Cyclamen chỉ tay hướng về phía khu vườn ấy.

-"Công nhận."

*

*

Kailost - một trong những nơi sang trọng bậc nhất tại Keyler.

Một nơi mà các quý tộc thường xuyên lui tới.

Một nơi tuyệt đẹp, đến nỗi người dân trong vùng còn phải đặt biệt danh cho nó là

"Kailost thủ phủ vải lụa".

Ấy lại có một nơi bẩn thỉu, tối tăm đến cùng cực.

Người làm cho Kailost thường gọi nơi đó là "Desperato" - Tuyệt vọng.

*

L-làm ơn, xin hãy tha cho tôi.

Tôi có thể cho cậu bất cứ thứ gì cậu muốn.

Tiền!Quyền!

Và cả thằng nhóc này nữa!"

- Gã quý tộc hét lên và chỉ tay vào trong góc tường.

Nơi đó cách nơi mà cậu đứng chỉ tầm 5m.

Thoáng nhìn qua, xuất hiện một đứa bé nhem nhuốc.

Xộc vào mũi là một cái mùi quen thuộc nhưng khó chịu.

-"Tàn thuốc?"

- Hắn nhíu mày nhìn sang gã quý tộc.

Lắp bắp trong sự sợ hãi, gã trả lời: -"A-hah, không có gì đâu.

Chỉ là sự trừng phạt vì thằng nhóc không nghe lời thôi!...

Nó vẫn có thể sử sụng được!

Tin tôi, tôi không hề lừa cậu đâu.

Tin tôi.

Tin t-tôi.....

*ĐOÀNG*

Sự im lặng dường như nuốt trọn bầu không khí chỉ sau âm thanh đó.

Kinh ngạc.

Là từ ngữ duy nhất có thể diễn tả biểu cảm của Cyclamen.

Đứa trẻ đó trên tay cầm một khẩu Agadro.

-'Loại súng này không rẻ và trên hết là khó sử dụng, làm thế quái nào một thằng nhóc có thể sở hữu nó và xài nó một cách thuần thục như vậy?'.

Cyclamen nhìn xuống khẩu súng của mình, cậu chưa hề bóp cò.

Đổi lại trên súng của cậu lại có một vết lõm rất sâu, gần như là xuyên qua nó.

Gã quý tộc vẫn chưa chết!

Tay cậu khẽ run, khó để trách vì khẩu súng kia đang là những khẩu súng được săn đón nhiều nhất Keyler, vả lại khoảng cách còn gần như thế thì không khó tránh khỏi việc nội lực của khẩu súng tác động lên sẽ là rất lớn.

-"Một khẩu Agador?"

Nở một nụ cười khoái trá, Cyclamen hỏi:

-"Nhóc là cái gì vậy?".

Ánh mắt cũng ánh lên một vẻ kỳ dị.

Giọng nói giống như giễu cợt đến xúc cảm của thằng nhóc.

Không một lời đáp lại.

-"Ôi chao, có phải tôi hơi quá lời rồi không nhỉ?".

Nụ cười ấy vẫn chưa biến mất trên khuôn mặt cậu, lại càng rõ nét hơn trước mắt đứa nhóc.

-"Cho tôi xin lỗi nhé....".

Tiến lại gần hơn về phía góc tường, tay của Cyclamen vẫn khư khư khẩu súng bị lõm, cho dù nó vẫn không hoạt động được nữa.

Cạch.

Cạch.

Cạch.

Tiếng bước chân vang lên đồng đều đến đáng sợ.

Như thót tim.

CẠCH!

Tiếng chân cuối cùng phát ra.

Không một chút sợ hãi.

Tay không, súng hỏng và đối phương có vũ khí.

Hiên ngang, Cyclamen đứng đối mặt với thằng nhóc.

-"Cậu tên gì?"

-"Dahlor".

-'Giọng nói này?

Đây ắt không phải thứ của một đứa trẻ sẽ sở hữu được'.

-"Ra vậy..."

-"Tại sao ngươi lại cản ta giết hắn?".

Giọng của Dahlor đầy cảnh giác.

Nhịp thở của tôi dường như bị bóp nghẹn. *Hộc* *Hộc*.

Sự sợ hãi với cá thể trước mặt tôi là quá lớn.

Nỗi sợ ùa lên lấn át tâm trí tôi, sợ chết.

Tôi sợ chết!

Mồ hôi nhớt của tôi bắt đầu tuôn ra.

Bản năng thứ mà có thể giúp chúng ta thoát khỏi nguy hiểm!

Nhấc chân lên -'Không!

Ngay lúc này ư?'

Tê cứng.

Chân tôi không nhấc nổi!

Ngước nhìn thứ đó.

-'Nó đang lại gần!

Không xong rồi!'.

Bật cười.

Cyclamen giơ khẩu súng bị hỏng của mình lên trước mặt Dahlor, nói:

-"Tại sao ư?"

-" Vì đơn giản là tôi không thích.

Sở dĩ tôi chặn đường đạn của cậu là vì không muốn ai đụng vào đồ chơi của mình!"

Nụ cười ấy đã chuyển mình, nó trở nên nhỏ hơn nhưng lại càng đáng sợ hơn.

Đúng vậy,Cyclamen đã chặn đường đạn của Dahlor.

Chỉ vì hứng thú?

Dahlor đột ngột có cảm giác khó chịu bên hông mình.

Cảm giác như có gì đó kẹt vào bên trong đó vậy.

KHÔNG!

Sai rồi, sai rồi,hoàn toàn sai rồi!

Đau nhói, rùng mình, choáng váng, những điều đó ập đến quá đột ngột, quá nhanh để có thể hiểu được điều gì đã xảy ra.

Nhìn xuống hông.

Dahlor ngỡ ngàng khi ở vị trí ấy, chỉ là bàn tay của Cyclamen đang đặt lên bên hông của cậu.

Cơ thể cậu chưa hề bị tổn thương, không có bất kỳ thứ gì xuất hiện trên người cậu cả.

-'Chẳng có g-.......'

*Bộp*.

Một cái đầu người lăn trên sàn nhà.

*

*

-"Nè Cyclamen, cậu đang làm gì vậy?".

-"Tớ á?

Tớ chỉ đang nhìn một con kiến thôi à!"

Tay Cyclamen cầm lấy một cành cây nhỏ trên mặt đất.

Vẽ một vòng tròn xung quanh con kiến. *Phập*.

Con kiến nhỏ bị cành cây đè nát ngay chính giữa vòng tròn ấy.

Xác đen của con kiến nằm nổi bật trên nền đất trắng, trong vòng tròn đó...

Bàn huyền điểm.

-"Cyclamen à, cậu không thấy tội cho nó ư?"

- Vyela hỏi.

-" Không.

Tớ không cảm thấy vậy.

Vì nó đã cắn Vyela của tớ mà..."

-"Cậu giết nó chỉ vì tớ sao?"

- Vyela nghiêng đầu nhìn xuống Cyclamen.

-"Ừm"

Vyela cùng Cyclamen, trưởng thành(?) trong hoàn cảnh hoàn tòan không có khác biệt so với lũ cùng chăng lứa.

Chỉ là chúng sống trong nhà giam - nơi chứa chất những lũ tội phạm...

Vyela dường như là tia sáng của Cyclamen vậy, bao giờ cũng tỏa sáng, bao giờ cũng vui vẻ và bao giờ cũng kinh tởm.

Vyela mang một vẻ ngoài rất ưa nhìn.

Mái tóc màu yela*, óng mượt, toát ra hương thơm thoang thoảng mùi hoa nhài, ngũ quan hài hòa, thân hình đầy đặn.

Nom là kiểu là ai thấy cũng sẽ có thiện cảm.

Đáng yêu, dễ mến, tỏa nắng,...

Những từ ngữ tưởng như sinh ra đã phải là của cô bé rồi.

Cyclamen lại là một cô bé gầy nhưng khá cao.

Màu tóc buck** làm dịu đi sự chú ý của moi người vào nó.

-"A-hahah!

Không ngờ cậu vẫn không hề ghét tớ đó".

Nhỏ giọng lại Vyela nói:

-"Dù sao thì cậu cũng thấy được bộ mặt thật của tớ rồi nh-..."

Ngắt lời, Cyclamen tiếp: -"Vậy sao?

Bộ cậu nghĩ chừng đấy đã làm tớ sợ rồi à?"

-"Không, không hề."

Một nụ cười mỉm hiện lên trên khuôn mặt của Vyela.

Caelum - là nhà giam tối tăm nhất Keyler.

Và quả không sai khi thắc mắc rằng tại sao một cô bé như Vyela có thể bị giam nơi đây.

Ở Caelum có một bài kiểm tra gọi là Distinguere - phân biệt.

Như cái tên thì tất thảy tù nhân vào đây đều phải thực hiện nó nhằm phân chia cấp độ nguy hiểm, từ đó nhà giam sẽ có mức độ tương đương với tù nhân.

Vyela, chỉ số IQ, EQ nom đều ở mức trung bình, khác hẳn với Cyclamen cao đến đáng sợ.

Vyela bị tống cổ vào đây vì một lý do nào đó mà tôi cũng không thể biết được.

Tôi giám chắc rằng cậu ấy bị vu khống vào đây thôi.

Thật đáng thương!.

*

*

*Rắc* tiếng xương gãy vang lên. *Rắc* lại một tiếng xương vang lên.

Đồng tử của Cyclamen chưa bao giờ cảm thấy đau nhói như vậy.

Nó đang nhỏ lại, nhỏ lại đến mức chỉ bằng một viên tinh thể Uz***.

Trước mặt cô bé là cái bóng của Vyela.

*Phụt* những dòng máu tươi bắt đầu bắn ra. *Phụt* tất thảy chúng đều dính lên mặt của Cyclamen.

-" Vyela!

Không, không...

Tại sao?".

________________________

-Chú thích:

* Yela: loại màu vàng hơi nhạt, rất được ưa chuộng tại Keyler.

** Buck: loại màu xám hung.

Khá hiếm tại Keyler.

*** Uz: tinh thể xanh ngọc nhưng kích thước chỉ bằng một hạt bắp.
 
Dill
Chương II: Ubi lux existit


Horizon sững người trước những gì cô thấy.

-"Ô-ông...

đang làm cái quái gì vậy!

*Két*

Tiếng cửa hầm bị kéo vào vang lên.

*Rầm*

Chầm chậm có một giọng nói trầm thấp khẽ cất lên.

-"... .... ...".

-'Cái gì chứ, không thể nào!

Chuyện này không thể xảy ra được.

Mình đã tính hết đường đi nước bước của hắn rồi mà!'.

*

Quay về vài tiếng trước.

Tôi - Horizon Ame.

Đang là cô gái duy nhất ngồi trong cuộc đấu giá 'nô lệ' này.

Căn phòng sang trọng nhưng lại toát ra một mừi dơ bẩn khó chịu, ánh đèn được bố trí đều theo mép tường.

Mỗi bên 2 cái, mỗi góc.

Chính giữa trần nhà là một chiếc cửa sổ trời siêu khủng được thiết kế với loại kính nhiều màu, cá là những thiết kế gia tại Kayga đã cắt từng mảnh kính nhỏ tạo nên bức tranh này nhỉ?.

"Cô gái dưới làn nước".

Căn phòng với những hàng ghế sắp chồng lên nhau, không nhiều ghế nhưng cho người đứng dưới một con sóng thần nhỏ vậy.

Bắt chéo chân lại, nhìn xuống món hàng trước mắt, tà váy đen của tôi rũ xuống.

Đặt hai tay lên đùi, xoay chiếc bút máy trong tay, lần lượt những chiếc bảng trắng với những con số đầy sự 'quyết định' giơ lên đầy dứt khoát.

'Món hàng' trước mắt 'chúng', dường có một thứ sức hút vô hình và 'vô vọng'.

Con khỉ bên cạnh tôi thì thầm với đồng loại của chúng rằng: -"Món hàng trong phiên lần này có vẻ ngon hơn những lần trước nhỉ?".

"Đúng thật, cơ mà ta lại khó có cơ hội dành được nó.

Hình như phiên này lại có nhiều kẻ quyền lức hơn ta tưởng!".

Nực cười, suy nghĩ của chúng tỏ rõ vẻ thực dụng.

Cái gì mà không dành được 'nó' chứ.

Ngu muội.

Ở nơi ta ở chỉ cần không có thứ đó đã là án tử rồi.

Tay gã đối diện nhưng ngồi ở hàng ghế thấp hơn tôi giơ lên chiếc bảng với kí tự độc nhất mà chỉ những cuộc đấu giá "Doez".

'Hình đốt ngón áp út!?'.

Hắn là đứa con à không là một thứ trong như bãi nôn của một tên say rượu trộn với chất thải của lũ súc vật vậy.

"BECKOP" cái tên khiến cho gia tộc Secret.

Gia tộc ấy coi hắn như là kim cương vậy. *Bộp* một tiếng búa đập mạnh, gã đấu giá hét to : "Món hàng số #2408 chính thực được mua bởi 47.

Chú mừng bạn!

Mời 47 ra sau cánh gà để nhận-

*Bụp* Tất cả đèn trong phòng đều tắt.

*Bụp*Ánh sáng từ chiếc cửa sổ phía trên là thứ duy nhất mang lại sự chấn tĩnh cho bầy khỉ ấy, lào xào những tiếng nói của chúng.

Horizon không nói gì chậm rãi nhìn về phía sân khấu.

Ánh trăng sáng trong đêm mạnh mẽ đến bất thường chiếu tia sáng mãnh liệt nhất của mình về phía món hàng.

Kiêu sa.

Choáng váng, chớp mắt vài lần Horizon mới tin vào mắt mình.

-'Phải mua bằng được ẻm!'.

Đứng phắt dậy.

Vung tay.

Ánh mắt nhắm thẳng về phía gã quý tộc đang nói cười với những con khỉ bên cạnh.

*Vút*

*Phập*

-"M-máu, máu!

Tên thuộc hạ của hắn la lớn.

-"Tch.

Một cô gái?

Mệt rồi đây...".

Secret nhìn về phía mà chiếc bút được phóng đi.

Xung quanh im bặt.

Chiếc bút máy trong tay tôi đang ghim lên tường, thân bút dính đầy máu vì nó đã cứa ngang qua cổ gã Secret.

Nghịch cái nắp còn lại trong tay, ánh mắt của Horizon tràn ngập sự phấn khích!

Chằm chằm nhùn về đối phương, giục cái nắp bút sang một bên.

-"Này!

Đằng ấy chuẩn bị đi nhé".

Horizon ném cho đối thủ một cái nhìn trìu mến.

-"Cô có chắc không?".

Giọng tên kia gọi với lên.

-"Chắc?

Tôi mới là người nên hỏi anh câu đó!".

-"Cô là con gái đó?".

-"Kinh tôi à?

Vậy thì chúc anh may mắn nhé!"

Buộc gọn tà váy phía trước lên bông hoa gắn thấp dưới chiếc flannel*, tạo thành kiểu váy có đuôi cá.

Lấp ló dưới tà váy trước là một cây gậy nhỏ bằng kim loại được Horizon mang vào.

Búi mái tóc dài lại...

Trận chiến bắt đầu!

*

Ở Kayga trong mỗi buổi đấu giá có một điều lệ ngầm.

Nếu như chiếc bảng 'hình đốt ngón áp út' hiện lên, sẽ có hai khả năng duy nhất xảy ra trong phiên đấu giá đó.

Một là món hàng đó bị cướp (1).

Hai là nơi đó bị nổ tung (2).

(1) 'Món hàng' trong những phiên đấu giá ở Kayga luôn luôn có khả năng bị cướp.

Để mang tính chất thú vị thì khi chiếc bảng đặc biệt ấy được giơ lên là lúc một trận chiến bắt đầu.

Kẻ muốn tranh món hàng sẽ phải tuyên chiến trước để dành được.

(2) Những phiên đấu giá Doez tại Kayga là bất hợp pháp nên sau khi chiếc bảng giơ lên, nó sẽ nổ tung trong vòng nửa sau đó.

Nhằm đảm bảo tính bí mật về vị trí những phiên đấu giá.

Đống thời vị trí tổ chức sẽ thay đổi theo mỗi năm.

*

Hạ thấp trọng tâm.

Vung cây gậy đen lên.

*

-"Từ giờ tên của mày là Desperato.

Nhớ cho rõ.

Mày không còn là '...' nữa!

Mà là Desperato.

Desperato.

Desperato!

Rõ chưa!".

-'Thật khâm phục sự càm ràm của chúng.

Cái gì mà Desperato chứ?

Rõ nhảm!

Nhìn vào thì không khó để nhận ra chúng đang cố gắng thao túng sự sợ hãi của ta.

Nhưng mà, cái này thì đau thật!'

Trên vai của Desperato đang đỏ rực màu máu.

Dưới làn da trắng nõn phồng lên một cục u đỏ với vết khâu chữ thập.

Máu cậu không còn chảy nhưng những vết máu khô còn bám lại trên lưng cậu đã bắt đầu tróc vảy và nổi mủ.

Lũ buôn người đã gắn một con chíp định vị trên vai cậu.

Bị bỏ đói.

Bị tra tấn.

Bị sỉ vả.

Đó là mỗi ngày của ta sau khi bị bắt.

Ấy thế ta bỗng được "chải chuốt" khoác thêm vài lớp vải trắng mềm được sản xuất tại Keyler.

Rồi bị bịt mắt, đưa tới một nơi mà lũ bắt tôi gọi là "Doez".

*Cộp* Tiếng búa gõ.

-"Năm trăm lần một.

Năm trăm lần hai".

*Cộp* Tiếng búa gõ.

-"Doez!

Phiên đấu tới đây là kết thúc.

Xin mời mọi người hoàn thành thủ tục thật nhanh".

Tất cả bỗng im lặng.

Băng bịt mắt khá dày nên tôi hầu như không thấy gì cả, chỉ len lỏi một chút ánh sáng từ ánh trăng hắt vào.

Đang tự hỏi làm sao mà ánh trăng có thể sáng nhường này thì những âm thanh lạ thình lình xuất hiện.

-"M-máu máu!"

-'Máu?

Ai đó bị thương à?'

*Choang* Tiếng thủy tinh vỡ.

*Rầm* Tiếng ghế rơi.

Âm thanh tôi cảm nhận được dường như sắt hơn bao giờ hết.

Tứ chi tôi bắt đầu cảm nhận mọi thứ xunh quanh.

Hai tay đã bị tróc lên trên tôi đành vung chân để xem mình đang ở trong tình huống nào. *Bộp* da thịt tôi cảm nhận được một thứ gì đó khá lạnh.

-'Cứng?

Là kim loại sao?

Hỏng rồi!'.

Khá chắc bản thân đang bị treo trong lồng.

Lại một tiếng động truyền đến. *Keng*.

*

___________________

Chú thích:

Flannel*: áo sơ mi ngoài.
 
Back
Top Bottom