Cộp... cộp... cộp...
Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ Lazarus.
Trái tim của anh nảy lên một nhịp cực mạnh, va đập vào lồng ngực vừa mới được tái tạo của anh như muốn xé toạc lớp da thịt.
Lazarus đứng chôn chân giữa căn phòng tối tăm, đôi bàn tay trắng sứ siết chặt lấy nhau đến mức nghe rõ tiếng khớp xương kêu răng rắc.
Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, bản năng của một con thú vừa thoát khỏi cửa tử đang gào thét báo động dữ dội.
"Bình tĩnh...
Lazarus... mày phải bình tĩnh..."
Anh lẩm bẩm, hơi thở đứt quãng thành từng nhịp ngắn.
"Chắc chỉ là ai đó đi ngang thôi.
Khu chung cư này toàn kẻ lang thang, chẳng ai rảnh rỗi để gõ cửa phòng mày vào giờ này đâu.
Không có ai cả..."
Anh cố tự trấn an mình, nhưng sự im lặng phía sau cánh cửa mới là thứ đáng sợ nhất.
Nó đặc quánh, nặng nề đến mức anh cảm thấy không khí như đang bị rút cạn.
Lazarus nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, chậm rãi, thật chậm rãi tiến về phía cửa.
Anh ghé mắt vào cái khe nhỏ trên tấm ván gỗ đã bị mọt đục khoét.
Một con mắt.
Một con mắt xám xịt, to lớn và đục ngầu như mắt cá chết đang áp sát vào khe hở, nhìn thẳng vào con ngươi đỏ rực của Lazarus.
Không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có một cái nhìn trống rỗng, vô hồn tột độ.
Lazarus giật nảy mình, lùi lại hai bước, toàn thân nổi da gà.
Một cảm giác ghê tởm trào lên tận cuống họng.
"Nhìn... thấy... rồi..."
Một giọng nói kẽo kẹt như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau vang lên từ phía bên kia.
RẦM!
Cánh cửa gỗ mỏng manh không chịu nổi một cú húc cực mạnh, nó nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn.
Khói bụi và mùn gỗ bay mù mịt trong ánh sáng lờ mờ.
Lazarus bị hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào mép giường cũ kỹ.
Giữa làn khói bụi tan dần, một bóng người cao lớn bước vào.
Đó chính là gã chủ quán cà phê.
Nhưng không còn bộ tạp dề sạch sẽ hay vẻ mặt đờ đẫn thường ngày.
Khuôn mặt gã giờ đây trắng bệch như sáp, môi tím tái, và kinh tởm nhất là bàn tay trái—nơi Lazarus đã chặt đứt ngón út—đang biến đổi.
Xương thịt gã xoắn lại, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên và bọc lấy một lưỡi đao bằng xương dài gần một mét, sắc lẹm và lởm chởm gai nhọn mọc ra từ cẳng tay.
Gã không nói một lời, lao tới với một tốc độ kinh hồn.
Lưỡi đao xương chém toạc không khí, rít lên một tiếng xééét kinh người, bổ thẳng vào đầu Lazarus.
Anh hoảng loạn, chộp lấy một viên gạch vỡ từ bức tường bong tróc bên cạnh ném thẳng vào mặt gã.
BỐP!
Viên gạch vỡ nát ngay khi chạm vào trán gã chủ quán.
Lực ném của Lazarus mạnh đến mức làm lún một mảng trán của gã, máu đen sền sệt chảy ra.
Nhưng gã thậm chí không chớp mắt, không hề có dấu hiệu đau đớn.
Điều đó chỉ khiến gã điên cuồng hơn.
Lazarus bò dậy, lao ra cửa.
Anh chạy dọc hành lang, tiếng giày nện xuống sàn gỗ mục nát vang dội.
"Cứu mạng!
Có quái vật!
Cứu tôi với!" anh gào lên đến lạc giọng.
Nhưng khi lao ra khỏi tòa nhà đổ nát, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.
Thành phố không còn ánh đèn vàng ấm áp.
Tuyết rơi trắng xóa phủ lên hàng chục, hàng trăm cái xác nằm la liệt trên vỉa hè.
Máu tươi nhuộm đỏ lớp tuyết, ruột gan và những mảng thịt vụn vương vãi khắp nơi.
Những xác chết méo mó, bị xé toạc bởi những lưỡi dao xương.
Không có ai để cứu anh cả.
Thế giới này... vốn dĩ đã chết từ lâu, và anh là kẻ cuối cùng nhìn thấy những ảo ảnh của nó.
Tiếng rít của lưỡi đao xương sát ngay sau gáy.
Lazarus đổ người về phía trước, lăn vài vòng trên mặt đất đầy máu và tuyết để né tránh nhát chém chí mạng đang bổ xuống.
Lưỡi đao xương cắm sâu xuống mặt đường nhựa, tạo ra một vết nứt dài.
Lazarus chạy thục mạng vào một quán ăn bỏ hoang gần đó.
Anh lao vào bếp, đôi tay cuống cuồng vớ lấy bất cứ thứ gì có thể chiến đấu.
Một con dao rựa dài sáng loáng treo trên tường hiện ra trong tầm mắt.
Anh chộp lấy nó, quay người lại đúng lúc gã chủ quán phá tan cửa kính, nhảy bổ vào trong.
"Mày muốn mạng của tao sao?
Tới đây nếu mày dám!"
Lazarus lấy hết sức bình sinh, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú phi dao rựa thẳng vào ngực gã.
PHẬP!
Con dao cắm ngập cán vào bả vai trái của gã chủ quán.
Lực phi mạnh đến nỗi đẩy lùi gã ra sau hai bước, khiến gã đập mạnh vào quầy bếp.
Gã rú lên một tiếng khô khốc, nhưng vẫn không biết đau.
Lưỡi đao xương từ tay gã vung lên một đường vòng cung tàn nhẫn, bổ thẳng vào người Lazarus.
XOẸT!
"Á!!!"
Lazarus hét lên đau đớn.
Lưỡi đao xương xé toạc bụng anh, một vết cắt ngang dài từ sườn trái sang sườn phải.
Máu đỏ tươi phun ra như suối, nội tạng bên trong lộ ra rõ mồn một.
Gã chủ quán bồi thêm một cú đá vào ngực, hất văng Lazarus xuyên qua dãy bàn ghế gỗ mục nát, đập mạnh vào bức tường gạch phía sau bếp.
Lazarus nằm gục trong đống đổ nát, tầm mắt mờ đi vì mất máu.
Cơn đau buốt tận xương tủy khiến anh muốn nghẹt thở.
Anh nhìn xuống bụng mình, nơi ruột gan đang lủng lẳng.
Nhưng ngay lúc đó, phép màu tàn khốc của đồng xu bắt đầu vận hành.
Những sợi tơ thịt màu đỏ tươi, trông như những con giun đang đói khát, từ hai mép vết thương bắt đầu bò ra, quấn lấy nhau và kéo chặt lại.
Chưa đầy năm giây, vết thương hở hoác đã khép miệng, làn da trắng sứ mọc lại nhẵn thín không một vết sẹo.
Lazarus kinh ngạc nhìn vào bụng mình, rồi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực rực cháy một ngọn lửa điên dại.
Anh đã không còn đường lùi.
Nếu không giết gã, anh sẽ chết.
Nếu muốn sống, anh phải biến thành con quỷ tồi tệ hơn gã.
"Mẹ kiếp... tới đây!"
Lazarus không chạy nữa.
Anh gầm lên, lao thẳng về phía gã chủ quán.
Gã vung đao, nhưng lần này Lazarus không né hoàn toàn.
Anh chấp nhận để lưỡi đao sượt qua vai, để lại một vết cắt sâu hoắm, đổi lấy một khoảng cách đủ gần.
Anh rút phắt con dao rựa đang cắm trên vai gã ra, dùng hết sức đâm liên tiếp vào ngực, cổ và mặt gã.
Máu đen đặc bắn tung tóe lên mặt Lazarus, dính vào mái tóc trắng xóa của anh.
Gã chủ quán gầm lên một tiếng khô khốc, gã dùng tay còn lại tóm lấy cổ Lazarus, nhấc bổng anh lên rồi ném mạnh vào bức tường đối diện.
RẦM!
Bức tường gạch đổ sập, đè nghiến lên người Lazarus.
Tiếng xương sườn gãy vụn rắc rắc vang lên khô khốc.
Phổi anh bị xương đâm thủng, máu trào ngược lên họng khiến anh hộc ra một búng máu lớn.
Đau.
Đau đến mức đại não như muốn nổ tung.
Nhưng chỉ vài giây sau, những mảnh xương vỡ tự động căn chỉnh, nối liền lại dưới lớp da, đau đớn như bị xé nát rồi hàn gắn.
Anh lại được hồi sinh.
Anh lại đứng dậy từ đống gạch vụn, anh lao lên như một con thú điên.
Gã chủ quán lúc này cũng trở nên hung hãn hơn, gã dùng lưỡi đao xương đâm một nhát trực diện xuyên qua lồng ngực Lazarus.
PHẬP!
Lưỡi đao xuyên từ ngực ra sau lưng, đâm thủng trái tim mới hồi phục của anh.
Lazarus hộc máu, nhưng anh không lùi lại.
Anh dùng hai tay nắm chặt lấy lưỡi đao xương đang cắm trong người mình, nghiến răng ghì chặt để gã chủ quán không thể rút ra.
Đôi mắt đỏ rực của anh trừng trừng nhìn vào đôi mắt vô hồn kia.
"Chết...
đi... con quái vật!"
Lazarus cầm con dao rựa, điên cuồng đâm vào hộp sọ của gã chủ quán.
Nhát thứ nhất trúng vào hốc mắt, nhát thứ hai nghiền nát gò má, nhát thứ ba đâm xuyên qua màng tang.
Chất dịch xám xịt và máu đen bắn đầy người Lazarus.
Gã chủ quán rú lên một tiếng rợn người, dùng sức hất văng anh ra xa.
Lazarus ngã vật xuống đất, lưỡi đao xương rút ra khỏi ngực tạo thành một lỗ thủng lớn.
Nội tạng của anh nát bấy, hơi thở yếu ớt.
Gã chủ quán dù đầu đã vỡ nát một nửa nhưng vẫn đang cố lết lại, lưỡi đao xương vẫn khua khoắng trong không trung, tìm kiếm một nhát kết liễu.
Lazarus cảm thấy sự sống đang rời bỏ mình một cách nhanh chóng, nhưng những thớ thịt lại bắt đầu bò lổm ngổm để khâu vá lỗ thủng ở ngực.
Anh nghiến răng, dùng dao cắt phăng những mảng thịt vụn vướng víu đang lủng lẳng để dễ dàng di chuyển.
Anh lết đi trên sàn nhà đầy máu, trốn sau những chiếc cột để câu giờ cho cơ thể hồi phục hoàn toàn.
Khi nội tạng đã hoàn toàn lành lặn, Lazarus bật dậy.
Anh biết mình không thể để bị đâm thêm một nhát nào nữa.
Nếu bị chém đôi người, liệu anh có kịp hồi phục trước khi gã chủ quán nghiền nát đầu anh không?
Câu trả lời là không.
Anh phải kết thúc chuyện này ngay lập tức.
Anh bắt đầu di chuyển một cách linh hoạt, né tránh những nhát chém vụng về của gã chủ quán đang dần suy kiệt.
Khi gã vung đao hụt và cắm chặt vào một cái cột gỗ, Lazarus chớp thời cơ luồn ra sau lưng.
Anh nhảy phắt lên vai gã, đôi tay mang sức mạnh ngàn cân vòng qua cổ, siết chặt.
Lazarus dùng dao đâm liên tục từ dưới cằm xuyên thẳng lên não bộ của gã.
"CHẾT ĐI!
CHẾT ĐI!
CHẾT ĐI!"
Anh gầm lên trong cơn điên loạn, tay đâm liên hồi cho đến khi đầu của gã chủ quán chỉ còn là một đống bầy nhầy không hình dạng.
Gã chủ quán giãy giụa lần cuối, lưỡi đao xương cào nát cả một mảng da đùi của Lazarus trước khi gã đổ gục xuống sàn như một khúc gỗ mục rỗng.
Tiếng đổ vỡ vang dội trong không gian yên tĩnh của quán ăn bỏ hoang.
Lazarus quỳ thụp xuống bên cạnh xác chết, hai tay đầy máu run rẩy dữ dội.
Mái tóc trắng của anh giờ đây nhuốm một màu đỏ thẫm kinh tởm.
Anh nhìn xuống xác gã chủ quán, rồi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ.
Mảnh giấy "Một mạng đổi một mạng" bỗng nhiên bùng cháy thành một làn khói tím lịm, len lỏi vào lỗ mũi anh, mang theo một cảm giác hưng phấn kỳ quái, một niềm vui tàn bạo vì đã sống sót.
Anh đã sống.
Anh đã giết người.
Xung quanh anh, tuyết vẫn rơi, phủ trắng lên những xác chết ngoài kia.
Lazarus nhìn vào gương phản chiếu trên một mảnh kính vỡ, người đàn ông tóc trắng mắt đỏ trong đó đang cười—một nụ cười méo mó, mất sạch tính người.
Anh đứng dậy, bước đi trên đống đổ nát, bỏ lại phía sau cái xác của kẻ từng là "người tốt" duy nhất mà anh biết.
Anh bước đi, một kẻ mới đã được sinh ra trong thế giới điên loạn này.