Khác Điều Ước Của Chúa

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407727628-256-k767552.jpg

Điều Ước Của Chúa
Tác giả: Du-aaa987
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sẽ không cứu rỗi những kẻ bất kính, cũng sẽ không cứu rỗi kẻ đã thành kính, tất cả chỉ là giả dối mà họ dệt nên.

Quỷ dữ luôn sẽ trở lại dù ta có giết chúng bao nhiêu lần, tàn dư của tháp luôn hiện diện khắp nơi, chúa là con người cũng là ác quỷ, nếu chúa không được sinh ra vậy con người sẽ tạo ra chúa.



dasrkfantasy​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Xuyên về Tam Quốc, Ta gặp phải Điêu Thuyền
  • YÊU ANH LÀ ĐIỀU EM KHÔNG THỂ DỰ ĐOÁN
  • những điều trong lịch sử Việt Nam mà bạn nên biết
  • Những điều luật
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tổ Điều Tra 07
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Điều Chưa Gọi Tên ( Hoàng Gia)
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Điều Ước Của Chúa
    Chương 1:Điều ước


    Tiếng chuông gió ở cửa tiệm cà phê "The Hollow" vang lên một âm thanh khô khốc, giống như tiếng hai mảnh xương người va vào nhau hơn là tiếng kim loại thanh mảnh.

    Lazarus ngồi trong góc tối nhất của quán, nơi ánh sáng mặt trời từ cửa sổ kính chỉ có thể chạm đến mũi giày sờn cũ của anh.

    Anh đưa tay nhấc tách Espresso lên.

    Khói bốc lên nghi ngút, nhưng nó mang theo một mùi vị lạ lùng—mùi của tro tàn trộn lẫn với gỉ sắt.

    Lazarus nhấp một ngụm nhỏ.

    Chát.

    Đắng.

    Cay.

    Vị đắng hôm nay lạ lắm, nó không dừng lại ở đầu lưỡi mà lan nhanh xuống cuống họng, bám chặt lấy thực quản như một lớp nhựa đường nóng chảy.

    Anh nhíu mày nhìn ra cửa sổ.

    Ngoài kia, phố xá vẫn nhộn nhịp.

    Những người đàn ông trong bộ vest lịch lãm dắt tay những người phụ nữ xinh đẹp đi trên vỉa hè.

    Mọi thứ trông thật hoàn hảo.

    Một xã hội văn minh, thanh bình và trật tự.

    Nhưng chẳng hiểu sao, Lazarus luôn cảm thấy có gì đó... sai sai.

    Một cảm giác bất an không tên cứ âm ỉ trong lồng ngực anh, như thể anh đang nhìn một bức tranh đẹp đẽ được vẽ đè lên một bãi xác thối.

    Cánh cửa quán bật mở.

    Một gã shipper mặc bộ đồng phục vàng ố, khuôn mặt khuất sau chiếc mũ lưỡi trai thấp lè tè bước vào.

    Gã tiến thẳng về phía bàn của Lazarus, đặt một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun lên bàn.

    "Lazarus?

    Đơn hàng trả trước cho anh.

    Ký vào đây," gã shipper nói bằng giọng khàn đục như tiếng giấy nhám chà trên mặt gỗ mục.

    "Tôi có đặt gì đâu?"

    Lazarus hoài nghi.

    Gã shipper chỉ cười, một nụ cười cứng nhắc và lạnh lẽo: "Em chỉ thực hiện đơn hàng thôi.

    Người ta nói đây là thứ anh vốn dĩ đã sở hữu, chỉ là bây giờ nó mới tìm đường về với chủ nhân."

    Sau khi gã shipper biến mất nhanh một cách kỳ lạ vào đám đông, Lazarus tò mò mở hộp.

    Bên trong là một mặt dây chuyền hình đồng xu cổ bằng kim loại đen tuyền, nặng trịch.

    Hoa văn trên đó là những bánh răng chồng chéo, tạo thành hình một chiếc đồng hồ quả quýt tinh xảo một cách rợn người.

    Kèm theo đó là một bức ảnh cũ chụp anh lúc nhỏ cùng một người đàn ông đã bị cào nát mặt đến mức không thể nhận dạng.

    Lazarus cầm chiếc đồng hồ lên, đưa sát mắt để nghiên cứu những đường nét kỳ quái ấy.

    "PHẬP!"

    Một cái kim nhỏ xíu, sắc lẹm từ tâm đồng xu đột ngột bắn ra, xuyên thủng lòng bàn tay Lazarus.

    "Mẹ kiếp!" anh rít lên, đau đớn buông rơi vật đó xuống bàn.

    Máu từ lòng bàn tay nhỏ xuống, thấm vào những khe rãnh bánh răng.

    Ngay lập tức, một giọng nói trầm đục, vang vọng như từ vực sâu của địa ngục cất lên ngay trong tâm trí anh:

    "Ước đi... chàng trai trẻ tuổi...

    ước những gì ngươi muốn đi..."

    Lazarus giật bắn mình, xô đổ cả tách cà phê.

    Những người khách xung quanh quay lại nhìn anh với ánh mắt nghi hoặc.

    Anh bàng hoàng, tim đập loạn nhịp, vội vàng nở một nụ cười gượng gạo: "Xin lỗi mọi người, tôi chỉ hơi bất ngờ vì thấy con gián thôi!"

    Khi đám đông đã thôi để ý, Lazarus vội vàng vồ lấy cái đồng xu.

    Anh lật qua lật lại, soi xét từng li từng tí để tìm kiếm xem có máy phát âm hay loa siêu nhỏ nào không.

    Nhưng không, nó chỉ là một khối kim loại đặc, lạnh ngắt và im lìm.

    Sự im lặng của thực tại lúc này còn đáng sợ hơn cả giọng nói lúc nãy.

    Dưới đáy hộp gỗ, anh tìm thấy một mẩu giấy da dê cuộn tròn với ba dòng chữ đỏ thẫm:

    * Muốn ước thì phải đủ tư cách ước.

    * Điều ước càng lớn, cái giá càng lớn.

    * Đừng bao giờ tin người đàn ông tên @₫₫#(…)

    "Cái quái gì vậy?"

    Lazarus lẩm bẩm, dòng chữ thứ ba bị nhòe đi khiến anh càng thêm bực bội và hoang mang.

    Cái bụng trống rỗng của anh bỗng nhiên quặn lên.

    Đã hai ngày rồi anh chưa có gì vào bụng.

    Sự tò mò trộn lẫn với cơn đói cồn cào khiến anh nảy ra một ý nghĩ điên rồ.

    Anh nắm chặt đồng xu, nhắm mắt lại: "Tôi ước... có một bữa ăn.

    Dù có phải trả giá, chắc cũng không quá đắt đối với một bữa ăn bình thường chứ?"

    "RẮC...

    RẮC...

    RẮC..."

    Tiếng bánh răng bên trong đồng xu xoay vòng liên tục.

    Một ánh sáng tím lịm tỏa ra.

    Ngay trên mặt bàn gỗ, không khí vặn xoắn lại và một đĩa bít tết thượng hạng cùng ly rượu vang đắt tiền hiện ra từ hư không.

    Mùi hương của nó nồng nàn đến mức khiến Lazarus ứa nước miếng.

    Đây là thứ đồ ăn mà cả đời anh chưa chắc đã chạm tay vào được.

    Nhưng niềm phấn khích chưa kịp bùng lên thì một mảnh giấy nhỏ bị đẩy ra từ dưới mặt đồng hồ.

    Lazarus cầm lấy, và ngay lập tức, hơi thở của anh nghẹn lại:

    > YÊU CẦU: Chặt đứt ngón tay út bàn tay trái của gã chủ quán cà phê.

    > THỜI GIAN: 60 phút.

    > HÌNH PHẠT: Chết (Tim ngừng đập).

    >

    Lazarus chết lặng.

    Toàn thân anh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm.

    "Mày đùa tao à?" anh thào thào, đôi mắt trợn trừng nhìn vào dòng chữ tàn nhẫn trên mảnh giấy.

    Anh nhìn gã chủ quán cà phê—một người đàn ông trung niên hiền lành đang bận rộn dọn dẹp ở quầy.

    Chỉ vì một bữa ăn, chỉ vì một đĩa thịt bít tết mà anh phải lấy đi một phần cơ thể của một người vô tội sao?

    Đây không phải là trả giá, đây là một tội ác kinh tởm!

    Lazarus định đứng dậy bỏ chạy, định ném cái đồng hồ này xuống cống.

    Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau xé tâm can ập đến.

    Trái tim của Lazarus bỗng nhiên thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹn.

    Anh ngã quỵ xuống ghế, ôm chặt lấy ngực, gương mặt tím tái vì thiếu oxy.

    Cơn đau chỉ kéo dài vài giây rồi biến mất, nhưng nó đủ để anh hiểu: Đây không phải là chuyện đùa.

    Bản án tử hình đã được ký.

    Kim đồng hồ trên cổ anh bắt đầu đếm ngược những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh, hoặc của sự lương thiện trong anh.

    Lazarus nhìn đĩa thức ăn thượng hạng trên bàn.

    Giờ đây, mùi thơm của nó không còn hấp dẫn nữa.

    Nó bốc lên mùi vị của máu, của sự phản bội và của địa ngục.

    "Chặt một ngón tay người... chỉ để trả phí cho một bữa ăn sao?"

    Lazarus thì thầm, đôi bàn tay run rẩy cầm con dao cắt thịt lên.

    Ánh thép sáng loáng phản chiếu đôi mắt đầy tuyệt vọng của anh.

    60 phút.

    Anh có đúng một tiếng đồng hồ để lựa chọn giữa việc trở thành một kẻ sát nhân, hoặc trở thành một cái xác vô danh trong góc quán cà phê này.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 2:Chỉ là ngón tay


    Lazarus ngồi bất động giữa quán cà phê "The Hollow", cảm giác như thời gian đang đông đặc lại quanh mình.

    Những thực khách xung quanh vẫn trò chuyện, tiếng lách cách của thìa nĩa chạm vào gốm sứ vang lên đều đặn, nhưng đối với Lazarus, chúng giống như tiếng gông xiềng đang siết chặt.

    Dòng chữ trên mảnh giấy da như một bản án tử hình treo lơ lửng: Chặt ngón tay út bàn tay trái của gã chủ quán.

    Anh liếc nhìn gã chủ quán.

    Gã đang đứng sau quầy, tỉ mẩn lau chùi một chiếc tách sứ.

    Gã vẫn luôn tốt với anh, vẫn luôn giữ vẻ điềm đạm ấy giữa cái thành phố xô bồ này.

    Lazarus cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại, không chỉ vì áp lực từ chiếc đồng hồ, mà vì sự mệt mỏi cùng cực của một con người đang bị đẩy vào đường cùng.

    Nếu mình làm, mình là kẻ máu lạnh.

    Nếu không làm, mình sẽ chết.

    Anh đánh liều đứng dậy, đôi chân nặng như chì tiến về phía quầy.

    "Bác chủ... bác ra ngoài ban công nói chuyện với cháu một chút được không?

    Có chuyện này... cháu cần bác giúp."

    Gã chủ quán ngẩng đầu, đôi mắt đờ đẫn ánh lên một tia nhìn khó hiểu, rồi gã mỉm cười-một nụ cười rộng đến lạ lùng: "Được chứ, cậu trai trẻ.

    Đừng ngần ngại."

    Gió ban công thổi vào lồng lộng, nhưng nó không mang theo sự thanh thoát của buổi chiều tà.

    Nó mang theo mùi của sự thối rữa, mùi gỉ sắt đặc quánh trong không gian.

    Lazarus đứng tựa vào lan can sắt lạnh lẽo, đôi tay giấu trong túi áo đang nắm chặt lấy chuôi con dao cắt bít tết.

    "Cậu gọi tôi ra đây có việc gì không?"

    Gã chủ quán hỏi, giọng nói bình thản đến mức rợn người.

    Lazarus liếm đôi môi khô khốc, mồ hôi lạnh chảy dài từ thái dương xuống cằm: "Bác... bác có tin vào phép màu không?"

    Gã chủ quán hơi ngạc nhiên, rồi gã bật cười, tiếng cười khô khốc như tiếng những mảnh xương khô va vào nhau: "Vậy cậu gọi tôi ra đây chỉ để hỏi chuyện đó thôi sao?"

    "Cháu nghiêm túc đấy.

    Bác có tin không?"

    "Chắc chắn là có chứ.

    Tôi luôn tin vào những thứ... ngoài tầm mắt của chúng ta," gã đáp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào màn sương mù xám xịt đang dần nuốt chửng những tòa cao ốc phía xa.

    Lazarus run rẩy hỏi tiếp, giọng anh lạc đi giữa tiếng gió: "Vậy nếu cái phép màu ấy yêu cầu bác đổi lấy một thứ gì đó, hoặc bác sẽ chết... bác có làm không?"

    Gã chủ quán cười, một nụ cười rộng đến mức dị thường, để lộ hàm răng trắng nhởn và nhẵn thín: "Miễn là không làm chết người hay ảnh hưởng đến người khác, thì tôi làm.

    Sống ở cái thế giới này, ai mà chẳng phải đánh đổi, đúng không?"

    "Vậy... nếu chỉ là chặt đứt một ngón tay?

    Chỉ một ngón thôi, bác có làm không?"

    Gã chủ quán im lặng.

    Gã đặt bàn tay trái lên thành ban công sắt, những ngón tay gầy guộc xòe ra như đang chờ đợi một điều gì đó.

    "Chắc là tôi sẽ làm.

    Dù sao thì... cũng chỉ là một ngón tay thôi mà."

    Lazarus cúi đầu, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức phát ra tiếng kêu.

    "Cháu hiểu rồi.

    Cảm ơn bác."

    Gã chủ quán thu tay về, vỗ vai Lazarus một cái đầy thân thiện rồi quay người bước lại vào trong tiệm.

    Cánh cửa kính đóng sập lại, ngăn cách sự lạnh lẽo của ban công với không gian ấm cúng bên trong.

    Lazarus đứng trân trối, rồi đột nhiên, anh gục xuống sàn.

    Đôi chân anh không còn chút sức lực nào, anh ngã quỵ, hai tay ôm lấy đầu, mồ hôi nhễ nhại chảy ra như tắm.

    Hơi thở anh đứt quãng, lồng ngực phập phồng như vừa thoát khỏi một cơn chết đuối.

    Lúc này, Lazarus từ từ mở lòng bàn tay đang run rẩy ra.

    Bên trong là một ngón tay người xám xịt, bị cắt đứt lìa một cách thô bạo.

    [Hồi tưởng]

    Chỉ vài giây trước, khi gã chủ quán đang đặt tay lên lan can và chìm vào suy nghĩ về câu hỏi của anh.

    Lazarus đã không chờ gã trả lời xong.

    Sự sợ hãi cái chết, nỗi ám ảnh về việc trái tim sẽ ngừng đập trong 60 phút tới đã biến anh thành một con thú dữ bị dồn vào chân tường.

    Anh đã rút con dao ra nhanh như một tia chớp.

    "XOẸT!"

    Lưỡi dao sắc lẹm nghiến qua khớp xương.

    Lazarus cảm nhận rõ mồn một cảm giác ghê rợn khi lưỡi thép cắt qua gân và sụn.

    Ngón tay út của gã chủ quán rời khỏi bàn tay, rơi xuống mặt sàn.

    Lazarus đứng hình, anh đã chuẩn bị tinh thần cho một tiếng hét xé lòng, cho những tia máu đỏ bắn tung tóe lên mặt mình.

    Nhưng không có gì cả.

    Không có máu.

    Gã chủ quán vẫn đứng đó, vẻ mặt vẫn trầm ngâm như thể nhát chém đó chẳng hề tồn tại.

    Từ vết thương bị cắt đứt, thay vì máu, những sợi tơ màu đen li ti bò ra như lũ giun, chúng đan xen, xoắn lấy nhau một cách kinh tởm.

    Chỉ trong một chớp mắt, một ngón tay mới đã trồi lên từ gốc thương tích, nhẵn thín, hoàn hảo như một sản phẩm được đúc từ khuôn.

    Gã chủ quán thản nhiên thu tay lại, mỉm cười chào anh rồi điềm nhiên bước vào trong như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

    [Hiện tại]

    Lazarus nhìn ngón tay xám xịt đang nằm trong tay mình.

    Nó không hề có mùi máu, mà bốc lên một mùi hôi thối nồng nặc của thịt rữa lâu ngày.

    Anh kinh hãi đến mức hét lên một tiếng không thành lời, lập tức vứt ngón tay đó ra xa như thể nó là một con rết độc.

    Anh nhìn qua lớp kính vào trong quán.

    Gã chủ quán vẫn đang thản nhiên lau ly, bàn tay trái của gã vẫn đầy đủ năm ngón, không một vết sẹo, không một dấu vết của sự tổn thương.

    "Mẹ kiếp... rốt cuộc cái quái gì đang diễn ra vậy?"

    Lazarus ngã quỵ xuống sàn ban công, đôi mắt trợn trừng nhìn vào bóng tối.

    Anh nhận ra rằng, cái thế giới mà anh hằng tin tưởng, những con người anh hằng quen biết... tất cả chỉ là một lớp da người mỏng manh đắp lên những thực thể không thể định nghĩa.

    Chiếc đồng hồ trên cổ anh khẽ rung lên, hoa văn bánh răng xoay lạch cạch đầy đắc thắng như đang cười nhạo sự ngây thơ của anh.

    Lazarus nhận ra mình vừa hoàn thành yêu cầu, mạng sống của anh đã được gia hạn, nhưng từ giây phút này, anh không bao giờ có thể nhìn thế giới theo cách cũ được nữa.

    Anh đang sống trong một cái lồng quỷ, và anh vừa mới chính thức ký tên vào bản giao kèo với bóng tối.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 3:Điều ước thứ hai


    Lazarus lảo đảo bước chân thấp chân cao quay lại chỗ ngồi cũ trong quán cà phê "The Hollow".

    Lồng ngực anh vẫn còn phập phồng dữ dội, nhịp tim đập loạn xạ như muốn nhảy khỏi lồng ngực sau dư chấn của nhát dao vừa rồi.

    Anh đưa tay lau vệt mồ hôi lạnh đang chảy dài trên trán, ánh mắt dại đi vì kinh hãi xen lẫn kỳ vọng, vội vàng tìm kiếm đĩa thức ăn—thứ phần thưởng duy nhất cho hành động man rợ mà anh vừa thực hiện.

    Nhưng, đập vào mắt anh chỉ là chiếc bàn gỗ cũ kỹ với một cái đĩa trống trơn.

    "Cái... cái gì thế này?"

    Lazarus đứng hình.

    Vài vệt nước sốt nâu sẫm loang lổ trên mặt sứ như những vết sẹo đang cười nhạo sự ngu ngốc của anh.

    Ly rượu vang đỏ cũng đã cạn sạch, chỉ còn lại lớp cặn sẫm màu dưới đáy.

    Một kẻ nào đó đã ăn sạch nó trong lúc anh đang vật lộn với cơn ác mộng ngoài ban công.

    "Mẹ kiếp!

    Mẹ kiếp thật mà!"

    Anh rít lên qua kẽ răng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay ghim sâu vào lòng bàn tay còn đang rỉ máu từ vết đâm của chiếc kim.

    Cơn giận dữ bùng lên như một ngọn lửa, thiêu đốt chút lý trí sót lại.

    Anh đã chấp nhận chặt một ngón tay của một sinh vật không phải người, chấp nhận bước qua ranh giới của quỷ dữ, cuối cùng anh nhận lại được gì?

    Một cái bụng rỗng tuếch và một tâm hồn vừa mới nứt vỡ.

    Lazarus thô bạo rút ra vài tờ tiền lẻ cuối cùng—những đồng tiền trợ cấp rẻ mạt mà gia đình ban phát như bố thí—đập mạnh xuống bàn rồi lao ra khỏi quán.

    Anh không thể chịu nổi không khí đặc quánh sự giả dối này thêm một giây nào nữa.

    Phía sau lưng anh, gã chủ quán vẫn thản nhiên lau tách sứ bằng bàn tay đã mọc lại ngón út hoàn hảo, một hình ảnh quái đản sẽ găm sâu vào ký ức anh như một lời nguyền.

    Vừa bước ra khỏi cửa tiệm, một luồng khí lạnh buốt như kim châm tạt thẳng vào mặt khiến Lazarus rùng mình.

    Anh sững người nhìn những bông tuyết trắng xóa đang lững lờ rơi xuống từ bầu trời xám xịt của thành phố.

    "Tuyết?

    Bây giờ mới là giữa mùa thu... tại sao lại có tuyết rơi?"

    Anh ngẩng đầu nhìn lên trời, đôi mắt nheo lại cố gắng xuyên thấu qua lớp mây mù dày đặc để tìm kiếm một lẽ phải.

    Nhưng bầu trời chỉ trả lại cho anh một màu xám chết chóc.

    Tuyết cứ rơi, lạnh lẽo và vô tình, phủ lên vai anh một lớp trắng xóa.

    Lazarus kéo cao cổ áo, lầm lũi bước đi về phía khu chung cư sập xệ phía đông thành phố—nơi duy nhất đón nhận một kẻ thừa thãi như anh.

    Căn hộ của Lazarus nằm trong một tòa nhà đổ nát, nơi mùi ẩm mốc và rác thải quyện vào nhau tạo thành một thứ không khí đặc quánh.

    Anh bước qua hành lang tối tăm, tiếng sàn gỗ rên rỉ dưới chân như những tiếng than vãn.

    Vào đến phòng, ánh mắt anh lướt qua tấm ảnh tốt nghiệp đại học danh giá treo trên bức tường bong tróc.

    Trong ảnh, anh cười rạng rỡ, đầy hy vọng vào tương lai.

    Nhưng thực tại lại tát vào mặt anh một cách phũ phàng: Một kẻ thất nghiệp, một kẻ mang mầm bệnh đang chờ chết.

    Lazarus ngồi xuống chiếc giường cũ kỹ, mắt dán chặt vào tờ giấy khám bệnh đặt trên bàn.

    "UNG THƯ GIAI ĐOẠN CUỐI."

    Nghiệt ngã làm sao.

    Anh sinh ra trong một gia đình giàu có bậc nhất thành phố, nhưng ở đó, tài năng là thước đo duy nhất để được xem là "con người".

    Khi anh thức trắng đêm để đỗ vào trường Top 3 cả nước, thì anh chị em của anh đã là những thiên tài lỗi lạc, giành giải nhất quốc gia từ khi còn niên thiếu.

    Với cha mẹ anh, Lazarus chỉ là một lỗi sai trong bộ gene hoàn hảo của dòng họ.

    Họ đã bỏ mặc anh thối rữa với khối u ác tính.

    Nếu ban đầu họ chịu chi một phần nhỏ tài sản để điều trị khi bệnh còn chưa phát tác, có lẽ anh đã không phải ngồi đây đếm ngược ngày chết.

    "Bất công... quá bất công..."

    Lazarus nắm lấy chiếc đồng hồ trên cổ.

    Ánh sáng tím của nó vẫn le lói, nhấp nháy theo nhịp tim hỗn loạn.

    Một ý nghĩ đen tối, một sự liều lĩnh trỗi dậy trong anh.

    Nếu cái máy này có thể biến ra đồ ăn, có thể khiến gã chủ quán mọc lại tay... vậy tại sao anh không ước cho chính mình?

    "Chỉ một lần này thôi...

    Tao muốn sống!"

    Anh nắm chặt đồng xu, nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự uất hận vào một lời khẩn cầu: "Tôi ước... cơ thể mình khỏe mạnh.

    Tôi muốn khối u này biến mất hoàn toàn!"

    "RẮC...

    RẮC...

    RĂC!"

    Lazarus không hề ngất đi.

    Anh phải thức tỉnh để đón nhận sự hành xác từ "phép màu".

    Đồng hồ rung lên bần bật, bắn ra những tia sáng tím lịm găm thẳng vào xương tủy anh.

    Một cơn đau kinh hoàng bắt đầu tàn phá cơ thể.

    Lazarus ngã quỵ xuống sàn, hai tay bám chặt vào bồn rửa mặt.

    Anh cảm thấy từng khúc xương của mình đang bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn rồi nối lại.

    "Ư...

    Á...!!!"

    Tiếng hét nghẹn lại.

    Một cơn buồn nôn khủng khiếp ập đến.

    Lazarus nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa.

    Những mảng dịch đen ngòm, đặc quánh như nhựa đường trào ra từ cuống họng.

    Đó là khối u, là sự thối rữa đang bị trục xuất khỏi cơ thể anh.

    Anh cảm nhận rõ mồn một các thớ cơ bắp đang co rút điên cuồng dưới da.

    Chúng phồng lên, cứng cáp và sắc nét như được đẽo gọt từ đá tảng.

    Da thịt anh nóng rực như bị thiêu đốt, rồi đột ngột trở nên lạnh lẽo như băng.

    Lazarus ngước nhìn vào chiếc gương ố vàng.

    Anh chứng kiến sự thay đổi trong từng giây: Mái tóc đen của anh chuyển dần sang một màu trắng xóa như tuyết.

    Đôi mắt anh cay xè, rát bỏng, và khi anh mở mắt ra, một màu đỏ tươi rực lên trong gương—đôi mắt của một kẻ không còn thuộc về nhân giới.

    Kỳ diệu và kinh hãi nhất là những vết sẹo.

    Trên cánh tay anh, những vết sẹo lồi lõm do lấy máu xét nghiệm, những vết bầm tím do suy kiệt... chúng đang co lại, mờ dần rồi biến mất hoàn toàn với tốc độ cực nhanh.

    Làn da anh trở nên trắng sứ, mịn màng nhưng đầy sức mạnh.

    Để kiểm chứng, Lazarus vồ lấy con dao gọt hoa quả sắc lẹm trong bếp.

    Không một chút do dự, anh kéo mạnh một đường ngang cánh tay trái.

    "XOẸT!"

    Máu đỏ tươi phun ra.

    Nhưng chưa đầy ba giây, các thớ thịt tự động bò vào nhau, quấn lấy nhau, khâu vá lại vết rách một cách điên cuồng.

    Cánh tay anh lại nhẵn thín, thậm chí không để lại một vệt hồng nhạt.

    Lazarus bàng hoàng nhìn con dao, rồi nhìn lại người đàn ông tóc trắng mắt đỏ trong gương.

    Anh đã sống lại.

    Nhưng anh đã trở thành thứ gì thế này?

    Ngay lúc đó, mặt dây chuyền trên cổ anh phát ra tiếng kêu tạch tạch lạnh lẽo.

    Một mảnh giấy mới từ từ chui ra.

    Lazarus run rẩy cầm lấy nó bằng đôi bàn tay giờ đã mang sức mạnh đáng sợ:

    > ĐIỀU KIỆN TRẢ GIÁ: MỘT MẠNG ĐỔI MỘT MẠNG.

    > NHIỆM VỤ: Hãy tước đoạt mạng sống của một người bất kỳ.

    > THỜI GIAN: 12 giờ.

    > HÌNH PHẠT: Khối u sẽ quay trở lại và phát tác toàn bộ cơ thể ngay lập tức.

    >

    Lazarus đứng lặng người giữa căn phòng tối.

    Giết một người?

    Bất kỳ ai?

    Tiếng bước chân nặng nề vang lên ngoài hành lang.

    Một ai đó đang tiến về phía phòng anh.

    Sự sống vừa mới tìm lại được của anh giờ đây lại được treo trên đầu lưỡi hái của tử thần, và để giữ lấy nó, anh phải trở thành tử thần.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 4:Thế giới vốn đã chết


    Cộp... cộp... cộp...

    Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, dừng lại ngay trước cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ Lazarus.

    Trái tim của anh nảy lên một nhịp cực mạnh, va đập vào lồng ngực vừa mới được tái tạo của anh như muốn xé toạc lớp da thịt.

    Lazarus đứng chôn chân giữa căn phòng tối tăm, đôi bàn tay trắng sứ siết chặt lấy nhau đến mức nghe rõ tiếng khớp xương kêu răng rắc.

    Một luồng điện lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, bản năng của một con thú vừa thoát khỏi cửa tử đang gào thét báo động dữ dội.

    "Bình tĩnh...

    Lazarus... mày phải bình tĩnh..."

    Anh lẩm bẩm, hơi thở đứt quãng thành từng nhịp ngắn.

    "Chắc chỉ là ai đó đi ngang thôi.

    Khu chung cư này toàn kẻ lang thang, chẳng ai rảnh rỗi để gõ cửa phòng mày vào giờ này đâu.

    Không có ai cả..."

    Anh cố tự trấn an mình, nhưng sự im lặng phía sau cánh cửa mới là thứ đáng sợ nhất.

    Nó đặc quánh, nặng nề đến mức anh cảm thấy không khí như đang bị rút cạn.

    Lazarus nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, chậm rãi, thật chậm rãi tiến về phía cửa.

    Anh ghé mắt vào cái khe nhỏ trên tấm ván gỗ đã bị mọt đục khoét.

    Một con mắt.

    Một con mắt xám xịt, to lớn và đục ngầu như mắt cá chết đang áp sát vào khe hở, nhìn thẳng vào con ngươi đỏ rực của Lazarus.

    Không có sự sống, không có cảm xúc, chỉ có một cái nhìn trống rỗng, vô hồn tột độ.

    Lazarus giật nảy mình, lùi lại hai bước, toàn thân nổi da gà.

    Một cảm giác ghê tởm trào lên tận cuống họng.

    "Nhìn... thấy... rồi..."

    Một giọng nói kẽo kẹt như tiếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau vang lên từ phía bên kia.

    RẦM!

    Cánh cửa gỗ mỏng manh không chịu nổi một cú húc cực mạnh, nó nổ tung thành hàng ngàn mảnh vụn.

    Khói bụi và mùn gỗ bay mù mịt trong ánh sáng lờ mờ.

    Lazarus bị hất văng ra sau, lưng đập mạnh vào mép giường cũ kỹ.

    Giữa làn khói bụi tan dần, một bóng người cao lớn bước vào.

    Đó chính là gã chủ quán cà phê.

    Nhưng không còn bộ tạp dề sạch sẽ hay vẻ mặt đờ đẫn thường ngày.

    Khuôn mặt gã giờ đây trắng bệch như sáp, môi tím tái, và kinh tởm nhất là bàn tay trái—nơi Lazarus đã chặt đứt ngón út—đang biến đổi.

    Xương thịt gã xoắn lại, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên và bọc lấy một lưỡi đao bằng xương dài gần một mét, sắc lẹm và lởm chởm gai nhọn mọc ra từ cẳng tay.

    Gã không nói một lời, lao tới với một tốc độ kinh hồn.

    Lưỡi đao xương chém toạc không khí, rít lên một tiếng xééét kinh người, bổ thẳng vào đầu Lazarus.

    Anh hoảng loạn, chộp lấy một viên gạch vỡ từ bức tường bong tróc bên cạnh ném thẳng vào mặt gã.

    BỐP!

    Viên gạch vỡ nát ngay khi chạm vào trán gã chủ quán.

    Lực ném của Lazarus mạnh đến mức làm lún một mảng trán của gã, máu đen sền sệt chảy ra.

    Nhưng gã thậm chí không chớp mắt, không hề có dấu hiệu đau đớn.

    Điều đó chỉ khiến gã điên cuồng hơn.

    Lazarus bò dậy, lao ra cửa.

    Anh chạy dọc hành lang, tiếng giày nện xuống sàn gỗ mục nát vang dội.

    "Cứu mạng!

    Có quái vật!

    Cứu tôi với!" anh gào lên đến lạc giọng.

    Nhưng khi lao ra khỏi tòa nhà đổ nát, cảnh tượng trước mắt khiến anh chết lặng.

    Thành phố không còn ánh đèn vàng ấm áp.

    Tuyết rơi trắng xóa phủ lên hàng chục, hàng trăm cái xác nằm la liệt trên vỉa hè.

    Máu tươi nhuộm đỏ lớp tuyết, ruột gan và những mảng thịt vụn vương vãi khắp nơi.

    Những xác chết méo mó, bị xé toạc bởi những lưỡi dao xương.

    Không có ai để cứu anh cả.

    Thế giới này... vốn dĩ đã chết từ lâu, và anh là kẻ cuối cùng nhìn thấy những ảo ảnh của nó.

    Tiếng rít của lưỡi đao xương sát ngay sau gáy.

    Lazarus đổ người về phía trước, lăn vài vòng trên mặt đất đầy máu và tuyết để né tránh nhát chém chí mạng đang bổ xuống.

    Lưỡi đao xương cắm sâu xuống mặt đường nhựa, tạo ra một vết nứt dài.

    Lazarus chạy thục mạng vào một quán ăn bỏ hoang gần đó.

    Anh lao vào bếp, đôi tay cuống cuồng vớ lấy bất cứ thứ gì có thể chiến đấu.

    Một con dao rựa dài sáng loáng treo trên tường hiện ra trong tầm mắt.

    Anh chộp lấy nó, quay người lại đúng lúc gã chủ quán phá tan cửa kính, nhảy bổ vào trong.

    "Mày muốn mạng của tao sao?

    Tới đây nếu mày dám!"

    Lazarus lấy hết sức bình sinh, dồn toàn bộ sức mạnh vào cú phi dao rựa thẳng vào ngực gã.

    PHẬP!

    Con dao cắm ngập cán vào bả vai trái của gã chủ quán.

    Lực phi mạnh đến nỗi đẩy lùi gã ra sau hai bước, khiến gã đập mạnh vào quầy bếp.

    Gã rú lên một tiếng khô khốc, nhưng vẫn không biết đau.

    Lưỡi đao xương từ tay gã vung lên một đường vòng cung tàn nhẫn, bổ thẳng vào người Lazarus.

    XOẸT!

    "Á!!!"

    Lazarus hét lên đau đớn.

    Lưỡi đao xương xé toạc bụng anh, một vết cắt ngang dài từ sườn trái sang sườn phải.

    Máu đỏ tươi phun ra như suối, nội tạng bên trong lộ ra rõ mồn một.

    Gã chủ quán bồi thêm một cú đá vào ngực, hất văng Lazarus xuyên qua dãy bàn ghế gỗ mục nát, đập mạnh vào bức tường gạch phía sau bếp.

    Lazarus nằm gục trong đống đổ nát, tầm mắt mờ đi vì mất máu.

    Cơn đau buốt tận xương tủy khiến anh muốn nghẹt thở.

    Anh nhìn xuống bụng mình, nơi ruột gan đang lủng lẳng.

    Nhưng ngay lúc đó, phép màu tàn khốc của đồng xu bắt đầu vận hành.

    Những sợi tơ thịt màu đỏ tươi, trông như những con giun đang đói khát, từ hai mép vết thương bắt đầu bò ra, quấn lấy nhau và kéo chặt lại.

    Chưa đầy năm giây, vết thương hở hoác đã khép miệng, làn da trắng sứ mọc lại nhẵn thín không một vết sẹo.

    Lazarus kinh ngạc nhìn vào bụng mình, rồi anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ rực rực cháy một ngọn lửa điên dại.

    Anh đã không còn đường lùi.

    Nếu không giết gã, anh sẽ chết.

    Nếu muốn sống, anh phải biến thành con quỷ tồi tệ hơn gã.

    "Mẹ kiếp... tới đây!"

    Lazarus không chạy nữa.

    Anh gầm lên, lao thẳng về phía gã chủ quán.

    Gã vung đao, nhưng lần này Lazarus không né hoàn toàn.

    Anh chấp nhận để lưỡi đao sượt qua vai, để lại một vết cắt sâu hoắm, đổi lấy một khoảng cách đủ gần.

    Anh rút phắt con dao rựa đang cắm trên vai gã ra, dùng hết sức đâm liên tiếp vào ngực, cổ và mặt gã.

    Máu đen đặc bắn tung tóe lên mặt Lazarus, dính vào mái tóc trắng xóa của anh.

    Gã chủ quán gầm lên một tiếng khô khốc, gã dùng tay còn lại tóm lấy cổ Lazarus, nhấc bổng anh lên rồi ném mạnh vào bức tường đối diện.

    RẦM!

    Bức tường gạch đổ sập, đè nghiến lên người Lazarus.

    Tiếng xương sườn gãy vụn rắc rắc vang lên khô khốc.

    Phổi anh bị xương đâm thủng, máu trào ngược lên họng khiến anh hộc ra một búng máu lớn.

    Đau.

    Đau đến mức đại não như muốn nổ tung.

    Nhưng chỉ vài giây sau, những mảnh xương vỡ tự động căn chỉnh, nối liền lại dưới lớp da, đau đớn như bị xé nát rồi hàn gắn.

    Anh lại được hồi sinh.

    Anh lại đứng dậy từ đống gạch vụn, anh lao lên như một con thú điên.

    Gã chủ quán lúc này cũng trở nên hung hãn hơn, gã dùng lưỡi đao xương đâm một nhát trực diện xuyên qua lồng ngực Lazarus.

    PHẬP!

    Lưỡi đao xuyên từ ngực ra sau lưng, đâm thủng trái tim mới hồi phục của anh.

    Lazarus hộc máu, nhưng anh không lùi lại.

    Anh dùng hai tay nắm chặt lấy lưỡi đao xương đang cắm trong người mình, nghiến răng ghì chặt để gã chủ quán không thể rút ra.

    Đôi mắt đỏ rực của anh trừng trừng nhìn vào đôi mắt vô hồn kia.

    "Chết...

    đi... con quái vật!"

    Lazarus cầm con dao rựa, điên cuồng đâm vào hộp sọ của gã chủ quán.

    Nhát thứ nhất trúng vào hốc mắt, nhát thứ hai nghiền nát gò má, nhát thứ ba đâm xuyên qua màng tang.

    Chất dịch xám xịt và máu đen bắn đầy người Lazarus.

    Gã chủ quán rú lên một tiếng rợn người, dùng sức hất văng anh ra xa.

    Lazarus ngã vật xuống đất, lưỡi đao xương rút ra khỏi ngực tạo thành một lỗ thủng lớn.

    Nội tạng của anh nát bấy, hơi thở yếu ớt.

    Gã chủ quán dù đầu đã vỡ nát một nửa nhưng vẫn đang cố lết lại, lưỡi đao xương vẫn khua khoắng trong không trung, tìm kiếm một nhát kết liễu.

    Lazarus cảm thấy sự sống đang rời bỏ mình một cách nhanh chóng, nhưng những thớ thịt lại bắt đầu bò lổm ngổm để khâu vá lỗ thủng ở ngực.

    Anh nghiến răng, dùng dao cắt phăng những mảng thịt vụn vướng víu đang lủng lẳng để dễ dàng di chuyển.

    Anh lết đi trên sàn nhà đầy máu, trốn sau những chiếc cột để câu giờ cho cơ thể hồi phục hoàn toàn.

    Khi nội tạng đã hoàn toàn lành lặn, Lazarus bật dậy.

    Anh biết mình không thể để bị đâm thêm một nhát nào nữa.

    Nếu bị chém đôi người, liệu anh có kịp hồi phục trước khi gã chủ quán nghiền nát đầu anh không?

    Câu trả lời là không.

    Anh phải kết thúc chuyện này ngay lập tức.

    Anh bắt đầu di chuyển một cách linh hoạt, né tránh những nhát chém vụng về của gã chủ quán đang dần suy kiệt.

    Khi gã vung đao hụt và cắm chặt vào một cái cột gỗ, Lazarus chớp thời cơ luồn ra sau lưng.

    Anh nhảy phắt lên vai gã, đôi tay mang sức mạnh ngàn cân vòng qua cổ, siết chặt.

    Lazarus dùng dao đâm liên tục từ dưới cằm xuyên thẳng lên não bộ của gã.

    "CHẾT ĐI!

    CHẾT ĐI!

    CHẾT ĐI!"

    Anh gầm lên trong cơn điên loạn, tay đâm liên hồi cho đến khi đầu của gã chủ quán chỉ còn là một đống bầy nhầy không hình dạng.

    Gã chủ quán giãy giụa lần cuối, lưỡi đao xương cào nát cả một mảng da đùi của Lazarus trước khi gã đổ gục xuống sàn như một khúc gỗ mục rỗng.

    Tiếng đổ vỡ vang dội trong không gian yên tĩnh của quán ăn bỏ hoang.

    Lazarus quỳ thụp xuống bên cạnh xác chết, hai tay đầy máu run rẩy dữ dội.

    Mái tóc trắng của anh giờ đây nhuốm một màu đỏ thẫm kinh tởm.

    Anh nhìn xuống xác gã chủ quán, rồi nhìn chiếc đồng hồ trên cổ.

    Mảnh giấy "Một mạng đổi một mạng" bỗng nhiên bùng cháy thành một làn khói tím lịm, len lỏi vào lỗ mũi anh, mang theo một cảm giác hưng phấn kỳ quái, một niềm vui tàn bạo vì đã sống sót.

    Anh đã sống.

    Anh đã giết người.

    Xung quanh anh, tuyết vẫn rơi, phủ trắng lên những xác chết ngoài kia.

    Lazarus nhìn vào gương phản chiếu trên một mảnh kính vỡ, người đàn ông tóc trắng mắt đỏ trong đó đang cười—một nụ cười méo mó, mất sạch tính người.

    Anh đứng dậy, bước đi trên đống đổ nát, bỏ lại phía sau cái xác của kẻ từng là "người tốt" duy nhất mà anh biết.

    Anh bước đi, một kẻ mới đã được sinh ra trong thế giới điên loạn này.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 5:Hồi quy


    Lazarus lê bước chân nặng nề ra khỏi quán ăn đổ nát, mỗi bước đi như nhấn chìm anh vào vũng bùn của sự tuyệt vọng cùng cực.

    Gió rét gào thét bên tai, bão tuyết rơi trắng xóa phủ lên cơ thể rách rưới, đầy rẫy những vết cắt và mảng máu bết lại.

    Nhìn từ xa, anh chẳng khác gì một bóng ma vừa bò ra từ hố chôn tập thể, rệu rã và mục nát.

    Dưới chân anh, một hiện tượng kinh hoàng bắt đầu xảy ra khiến lý trí anh vụn vỡ.

    Mỗi khi một bông tuyết chạm đất, nó không tan chảy mà lại loang ra thành một vệt máu đỏ tươi, sền sệt.

    Cả con phố vốn xám xịt, u ám giờ đây biến thành một tấm thảm máu khổng lồ dưới ánh sáng lờ mờ.

    Lazarus vừa đi vừa cười, rồi lại bật khóc điên dại.

    Tiếng cười khàn đặc xen lẫn tiếng nức nở nghẹn ngào tạo nên một thứ âm thanh quái dị vang vọng giữa phố xá vắng lặng.

    Anh thì thầm vào thinh không, giọng nói đứt quãng, vô nghĩa:

    "Tất cả... là giả...

    Phải không?

    Mọi thứ từ trước đến nay...

    đều chỉ là một trò đùa..."

    Sự nhận thức bấy lâu nay của anh về thế giới—về cái gia đình thiên tài xa hoa, về sự nghèo khổ, về cả căn bệnh ung thư giai đoạn cuối—tất cả đang nứt toác ra như một tấm gương bị búa đập.

    Anh đã giết một sinh vật quái dị không mang dòng máu người, anh đã hồi phục từ những vết thương chí mạng, và giờ đây, chính thực tại này đang tan rã trước mắt anh.

    Lazarus dừng lại, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.

    Cơn bão tuyết máu bỗng chốc trở nên hung hãn hơn, che khuất mọi tầm nhìn.

    Nhưng từ phía sau màn sương mù xám xịt của tầng mây, bầu trời bỗng nhiên bị xé rách ra.

    Ba cặp mắt khổng lồ hiện ra giữa tầng mây.

    Chúng to lớn đến mức chiếm trọn cả vòm trời.

    Những con ngươi khổng lồ, rực cháy một thứ ánh sáng cổ xưa cúi xuống nhìn chằm chằm vào anh.

    Áp lực từ cái nhìn đó khiến không gian xung quanh Lazarus vặn xoắn lại, tiếng xương cốt trong người anh kêu lên rắc rắc vì không chịu nổi thần uy của những thực thể tối cao.

    Lazarus định há miệng thốt ra một điều gì đó...

    BÙM!

    Toàn bộ thế giới nổ tung thành hư vô.

    Lazarus cảm thấy cơ thể mình vỡ vụn như những mảnh kính.

    Mọi thứ tối sầm lại.

    Sự im lặng tuyệt đối nuốt chửng tất cả.

    Lazarus giật mình tỉnh giấc.

    Hơi thở anh dồn dập, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, thấm đẫm cả tấm chăn mỏng.

    Anh cảm nhận được sự rung chấn của chiếc giường gỗ dưới thân đang kêu lên những tiếng cọt kẹt quen thuộc.

    Anh đưa tay ôm lấy cái đầu đang đau như búa bổ.

    Giấc mơ đó... bão tuyết máu, ba cặp mắt khổng lồ, và cả cái chết tan xác đó... liệu có phải chỉ là một cơn ác mộng kinh hoàng?

    Nhưng rồi, một thứ ánh sáng tím nhạt lóe lên giữa khe hở của những ngón tay anh.

    Từ dưới lớp áo mỏng, sợi dây chuyền hình đồng xu đang phát sáng rực rỡ.

    Lazarus lập tức lao đến trước chiếc gương cũ treo trên vách tường.

    Hình ảnh phản chiếu khiến anh chết lặng.

    Người trong gương là một người đàn ông cao lớn với cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ dưới làn da trắng sứ.

    Mái tóc đen của anh đã chuyển sang một màu trắng xóa hoàn toàn—ngoại hình y hệt lúc anh thực hiện điều ước thứ hai, chỉ khác là mái tóc giờ đã dài ra thêm một chút, rối bời rủ xuống che đi khuôn mặt đầy vẻ hoang dại.

    Đôi mắt đỏ rực như máu đang nhìn trừng trừng vào chính mình.

    Lazarus run rẩy nhìn quanh căn phòng.

    Nơi này cũ kỹ nhưng sạch sẽ hơn nhiều so với nơi anh sống trước lúc chết.

    Anh với lấy chiếc đồng hồ điện tử đặt trên bàn gỗ:

    23/06/XXX

    "23 tháng 6?"

    Lazarus nghi hoặc.

    Anh vốn có trí nhớ siêu phàm, những chuyện xoay quanh cuộc đời anh trong mấy năm nay anh đều nhớ rõ.

    Ngày 23/6... chính là ngày sinh nhật lần thứ 23 của anh.

    Cơn đau uất hận bỗng chốc bóp nghẹt tim anh khi anh nhớ ra: Ngày hôm qua, 22/6, chính là ngày gia đình thiên tài của anh phát hiện ra căn bệnh ung thư của anh.

    Và cũng chính ngày hôm qua, họ đã lạnh lùng tống cổ anh ra khỏi nhà như một món rác rưởi để giữ sạch danh tiếng dòng họ.

    Vậy là hôm nay, ngày sinh nhật của anh, anh đang cô độc trong căn phòng trọ rẻ tiền này, không một xu dính túi, không người thân, chỉ còn chờ cái chết trắng trợn tìm đến.

    Lẽ nào... anh đã hồi quy?

    Anh đã quay ngược lại đúng cái cột mốc bắt đầu của sự bi kịch, ngay thời điểm anh vừa bị vứt bỏ.

    Nhưng lần này, anh không còn là kẻ yếu đuối sắp chết.

    Anh mang theo cơ thể của một con quái vật và sợi dây chuyền đồng xu đầy quyền năng này.

    Lazarus nhìn chằm chằm vào bản thân trong gương, nhìn mái tóc trắng xóa và đôi mắt đỏ rực không còn chút nhân tính nào.

    Một sự im lặng kéo dài bao trùm căn phòng, rồi đột ngột, vai anh bắt đầu rung lên.

    "Ha... ha ha..."

    Tiếng cười khàn đục bật ra từ cổ họng anh.

    Lazarus bám chặt lấy thành gương, các đầu ngón tay lún sâu vào lớp gỗ mục.

    "Ha ha ha!

    Thế giới này điên quá rồi!

    Thật sự điên rồ đến mức này sao?"

    Anh ngửa mặt lên trời, tiếng cười mỗi lúc một lớn hơn, xé tan không gian tĩnh mịch của căn phòng trọ.

    Đó là tiếng cười của một kẻ đã chạm đến đáy của sự tuyệt vọng và phát hiện ra địa ngục vẫn còn có tầng sâu hơn.

    "Không ngờ... không ngờ lại thành ra như thế này!

    Ha ha ha ha!"

    Tiếng cười điên dại vang vọng khắp hành lang tối tăm, báo hiệu cho sự trở lại của một kẻ không còn gì để mất, một kẻ mang theo cả bóng tối của tương lai về với thực tại.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 6:Cuộc điện thoại


    Lazarus đẩy cánh cửa phòng trọ bước ra ngoài.

    Ánh nắng ban mai của ngày 23 tháng 6 gắt đến mức làm đôi mắt đỏ rực của anh cảm thấy hơi chói lòa.

    Ngoài kia, đường phố vẫn bình thường, người qua kẻ lại tấp nập, không có tuyết máu, không có xác chết, cũng chẳng có những thực thể khổng lồ trên bầu trời.

    Mọi thứ yên bình một cách giả tạo.

    Anh kéo sụp chiếc mũ áo khoác để che đi mái tóc trắng kỳ dị, bước đi thững thờ trên vỉa hè.

    Trong đầu anh lúc này là một mớ hỗn độn.

    "Nếu thế giới này thực sự có quái vật... vậy liệu có Thợ săn không?

    Những kẻ đứng trong bóng tối để dọn dẹp những thứ đó?"

    Anh tự hỏi, rồi vô thức, đôi chân lại dẫn lối anh đi về phía quán cà phê "The Hollow" — nơi khởi nguồn của mọi chuyện ở kiếp trước.

    Anh không hiểu tại sao mình lại đến đây, có lẽ là một bản năng hắc ám đang thúc giục anh tìm lại những mảnh ghép cũ.

    Lazarus bước vào quán, tiếng chuông gió kêu lẻng xẻng.

    Anh ngồi xuống góc khuất nhất và gọi một tách cà phê đen.

    Tuy nhiên, khi nhìn về phía quầy pha chế, anh sững người.

    Chỗ đó không phải là lão già chủ quán với bàn tay cụt ngón út mà anh từng biết.

    Thay vào đó là một thanh niên trẻ tuổi, gương mặt sáng sủa đang nhanh nhẹn điều khiển máy pha cà phê.

    Lazarus cau mày, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

    Khi nhân viên phục vụ mang tách cà phê đến, anh không kìm được mà cất tiếng hỏi:

    "Này, ông chủ cũ của quán này đâu rồi?

    Sao giờ lại là một thanh niên trẻ tuổi làm chủ thế kia?"

    Người phục vụ nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, bật cười:

    "Quý khách nói gì vậy?

    Ông chủ chúng tôi xưa nay vẫn là anh chàng kia mà.

    Anh ấy mở quán này từ ba năm trước rồi, lấy đâu ra ông già nào ở đây?"

    Lazarus im bặt.

    Một suy đoán đáng sợ hiện lên trong đầu anh: Những gì mình đã giết ở vòng lặp trước, đều sẽ bị xóa sổ hoàn toàn khỏi thực tại này?

    Sự tồn tại của gã chủ quán quái vật kia đã bị thay thế bởi một người khác, như thể gã chưa từng hiện diện trên đời.

    Lazarus nhếch môi cười nhạt, một nụ cười đầy bí hiểm:

    "À, chắc tôi nhớ nhầm.

    Cảm ơn."

    Anh đặt vài tờ tiền lẻ lên bàn để trả cho ly cà phê còn chưa kịp nguội rồi rời đi.

    Bước ra ngoài, anh thọc tay vào túi quần, cảm nhận sự eo hẹp của tài chính.

    Sau khi bị gia đình tống cổ, anh chỉ còn vẻn vẹn vài triệu đồng tiền lẻ — số tiền quá ít ỏi để duy trì sự sống ở một thành phố đắt đỏ như thế này, chưa nói đến việc chữa trị hay báo thù.

    Anh ngả lưng vào một băng ghế đá công viên, mắt nhìn đăm đăm vào sợi dây chuyền đồng xu trên cổ.

    "Ước có tiền tài vô tận sao?"

    Suy nghĩ đó vừa hiện ra đã bị anh dập tắt ngay lập tức.

    Cái giá phải trả là quá lớn.

    Chỉ một bữa ăn mà phải chặt ngón tay người khác, một cơ thể khỏe mạnh mà phải giết người...

    Nếu anh ước có khối tài sản khổng lồ, sợi dây chuyền này sẽ bắt anh làm gì?

    Thảm sát cả một thành phố chăng?

    Đang lúc đầu đau như búa bổ, chiếc điện thoại cũ trong túi anh bỗng reo vang.

    Lazarus nhíu mày nhìn màn hình: Lớp trưởng.

    Vừa bắt máy, một giọng nữ gắt gỏng đã dội thẳng vào tai anh:

    "Này Lazarus!

    Sao cậu không đến họp lớp vậy?

    Bọn tớ đến đủ cả rồi, chờ mỗi mình cậu thôi đấy!"

    Lazarus sững sờ.

    Trong trí nhớ siêu phàm của mình, anh vốn là kẻ lầm lì, ít giao tiếp, chẳng có lí do gì lớp trưởng lại gọi điện thúc giục anh đi họp lớp cả.

    Hơn nữa, ở "vòng lặp" trước, rõ ràng không hề có cuộc gọi này.

    "Alô?

    Cậu nghe gì không?"

    Đầu dây bên kia vẫn giục giã.

    "Xin lỗi, tớ có chút việc bận nên không đi được..."

    Lazarus bịa ra một cái cớ.

    "Tại sao?

    Tại sao cậu lại không đến hả?!"

    Giọng của lớp trưởng đột ngột thay đổi, nó trở nên gắt gỏng một cách thái quá, thậm chí mang theo một sự run rẩy kỳ lạ như đang sợ hãi điều gì đó.

    Lazarus cảm thấy sống lưng lạnh toát, bản năng chiến đấu của anh cảnh báo có điều gì đó không ổn.

    Anh hỏi ngược lại bằng giọng trầm đục:

    "Này, cậu ổn chứ?

    Sao tự nhiên lại tức giận như vậy?"

    Đầu dây bên kia im bặt trong vài giây, sau đó giọng của cô lớp trưởng dịu lại, nhưng vẫn mang theo nét gượng gạo:

    "À... không có gì.

    Chỉ là tớ thấy hơi kì nếu cậu không đi họp lớp thôi.

    Cậu là thành viên của lớp mà..."

    "Vậy hả?"

    Lazarus nheo mắt, đôi mắt đỏ rực ánh lên sự nghi hoặc.

    "Nhưng hiện tại tớ bận rồi, không đi được đâu.

    Hẹn bữa sau nhé."

    Anh cúp máy ngay lập tức trước khi cô ta kịp nói thêm lời nào.

    Lazarus nhìn trân trân vào màn hình điện thoại đã tắt ngóm.

    Cú điện thoại này có mùi của một cái bẫy.

    Tại sao một sự kiện không có trong kiếp trước lại xuất hiện?

    Có thứ gì đó đang săn đuổi anh, hoặc có thứ gì đó cũng đã "hồi quy" giống như anh.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 7:Hiện diện và trang web


    Lazarus ngồi bất động trong quán cà phê, tách đen đá trên bàn đã tan hết, chỉ còn lại một thứ nước nhạt nhẽo và lạnh lẽo.

    Anh không để ý đến vị giác, bởi toàn bộ hệ thần kinh của anh đang bị đóng băng bởi bản tin khẩn cấp trên màn hình tivi treo tường.

    "Tin buồn từ khu vực Ven Sông 7...

    89 người tử nạn...

    43 sinh viên họp lớp..."

    Những con số nhảy múa trước mắt anh như những bóng ma.

    43 người.

    Đó là toàn bộ sĩ số lớp đại học của anh, ngoại trừ anh.

    Một vụ nổ gas?

    Lazarus nghiến răng, đôi mắt đỏ rực nheo lại.

    Ký ức về kiếp trước – một kiếp sống đầy rẫy những quái vật ẩn mình dưới lớp da người – gào thét bảo anh rằng đây không phải tai nạn.

    Nhưng điều khiến tim anh suýt ngừng đập là hình ảnh trên tivi.

    Phía sau nữ phóng viên đang hớt hải dẫn tin, giữa làn khói đen kịt của nhà hàng bị thiêu rụi, có một cái bóng.

    Nó nhỏ nhắn, rách rưới, đứng bất động như một cột trụ đen cháy.

    Đó chính là nhỏ lớp trưởng.

    Cô ta không có mắt, hai hốc mắt sâu hoắm như hai cái giếng không đáy, nhìn thẳng vào ống kính máy quay, xuyên qua màn hình để găm vào linh hồn Lazarus.

    "Lazarus... sao mày lại từ chối bọn tao?"

    Tiếng thì thầm vang lên ngay trong đại não, đập vào màng nhĩ anh như tiếng móng tay cào lên bảng đen.

    Nó không phải là âm thanh vật lý, nó là oán niệm bám riết.

    Lazarus kinh hoàng nhìn quanh, nhưng thực khách vẫn thản nhiên cười nói.

    Một thế giới song song kinh tởm đang hiện hình chỉ mình anh thấy.

    Anh vội vã đứng dậy, loạng choạng rời khỏi quán.

    Anh biết, vị trí hiện tại đã bị lộ.

    Anh vừa chạy vừa rút điện thoại, bấm số của người duy nhất còn chút hơi ấm trong cái gia đình băng giá kia: Anh Ba.

    "Lazarus!

    Em đang ở đâu?"

    Giọng anh Ba mừng rỡ pha lẫn lo âu.

    "Về nhà đi, anh sẽ đứng ra bảo đảm..."

    "Anh Ba, im lặng và nghe em nói!"

    Lazarus cắt ngang, hơi thở đứt quãng.

    "Em không có thời gian giải thích.

    Nếu có một cô gái tìm em, dù cô ta có khóc lóc đáng thương đến đâu, anh phải đuổi cô ta đi ngay lập tức!

    Nói rằng em đã đi du lịch nước ngoài, tuyệt đối không tiết lộ nơi em đang ở hay việc em bị đuổi khỏi nhà.

    Anh nhớ kỹ chưa?

    Đừng tin bất cứ lời nào của cô ta!"

    Đầu dây bên kia lặng đi vài giây.

    "Này... em gây họa gì rồi sao?

    Bộ em khiến con người ta có bầu rồi bỏ chạy à?"

    "Không phải!

    Chuyện này còn tệ hơn thế nhiều!"

    Lazarus gầm lên.

    "Tất cả bạn bè của em chết rồi.

    Em là mục tiêu tiếp theo.

    Nếu anh còn coi em là em trai, hãy làm theo lời em.

    Và... cho em mượn 160 triệu.

    Ngay bây giờ!"

    Tiếng thở dài của anh Ba nghe thật nặng nề, nhưng ngay sau đó là tiếng tinh tinh thông báo giao dịch thành công.

    Lazarus tắt máy, lao thẳng vào một trung tâm điện tử lớn ngay trên đường.

    Anh không mua súng, vì súng đạn thường vô dụng với quỷ.

    Anh cần thông tin.

    Anh mua chiếc laptop cấu hình mạnh nhất, bộ phát wifi riêng biệt và vài món đồ gia dụng cần thiết.

    Sau đó, anh thuê một phòng tại khách sạn hạng sang "Grand Horizon".

    Với Lazarus, nơi này đông người, ánh sáng mạnh và camera dày đặc sẽ là tấm lá chắn tâm lý tốt nhất lúc này.

    Anh chốt cửa phòng, kéo rèm, đặt chiếc laptop lên bàn và hít một hơi thật sâu.

    Địa chỉ web hiện ra: Hunter-Net.org.

    Đây là diễn đàn của những kẻ thức tỉnh, những thợ săn bóng đêm mà Lazarus từng biết đến trong những góc khuất nhất của ký ức.

    Anh nhập tài khoản cũ.

    [Đăng nhập thành công.

    Cấp độ 4: Lazarus.]

    Hệ thống 15 cấp của Hunter-Net phân định rạch ròi giữa kẻ mạnh và kẻ yếu.

    Cấp 4 chỉ là hạng tân binh đã có thâm niên – đủ hiểu luật nhưng chưa đủ lực.

    Anh vội vã truy cập vào mục "Nhiệm vụ khẩn cấp".

    Một bức ảnh đập thẳng vào mắt khiến anh suýt ném chiếc laptop đi.

    Cô lớp trưởng.

    Cơ thể đen sạm, cháy rụi như một khối than củi bị nung trong lò địa ngục.

    Hốc mắt trống rỗng và vết sẹo hình thập tự giá giữa trán rỉ ra một thứ dịch đen ngòm.

    Admin tung ra nhiệm vụ tiêu diệt thực thể này cho các thành viên từ cấp 6 trở xuống với phần thưởng 120 triệu và một đạo cụ bí ẩn.

    Những thợ săn cấp thấp đang hưng phấn bàn tán, cho đến khi bảng thuộc tính được gửi lên:

    Hấp thụ: Nuốt thịt người để tiến hóa không giới hạn.

    Sợ hãi: Tê liệt thần kinh bất cứ ai trong phạm vi gần.

    Kháng cự: Hồi phục vết thương cấp Trung.

    Phi hành: Di chuyển tốc độ cao ở tầm thấp.

    Hiện diện: Chỉ cần con mồi sợ hãi hoặc bất an về nó, nó có thể hiện diện ngay lập tức bên cạnh.

    Lazarus cảm thấy máu trong người mình dường như ngừng chảy.

    Dòng cuối cùng – Hiện diện – chính là bản án tử hình.

    Nó không tìm kiếm bằng khứu giác, nó tìm kiếm bằng nỗi sợ.

    Admin gửi thêm một đoạn video minh chứng.

    Trong clip, cái bóng cháy rụi ấy lướt qua một đội thợ săn cấp thấp.

    Một cú chạm, lồng ngực họ nổ tung.

    Một cú nhìn, họ đứng sững lại như đá để mặc cho cô ta hút cạn máu thịt.

    Màn hình camera hành trình đẫm máu trước khi tắt ngóm.

    Lazarus run rẩy đọc đi đọc lại dòng chữ "Hiện diện".

    Sự bất an trong anh bắt đầu phình to như một bong bóng sắp vỡ.

    Anh cố gắng trấn tĩnh, cố nghĩ về chuyện khác, nhưng thuộc tính Sợ hãi của cô ta đang len lỏi vào phòng qua những khe hở của lý trí.

    Bất chợt, một luồng khí lạnh buốt giá không thuộc về máy lạnh khách sạn tràn ra từ phía sau lưng anh.

    Mùi thịt cháy khét lẹt, tanh nồng của xác chết bị nung nóng bắt đầu đặc quánh trong không khí.

    Lazarus rùng mình, một dự cảm không lành trào dâng.

    Anh không dám quay đầu lại, nhưng qua hình ảnh phản chiếu mờ ảo trên màn hình laptop đang tối dần, anh thấy một làn sương đen sặc sụa đang tụ lại thành hình một cô gái rách rưới.

    Nỗi sợ hãi tột cùng bóp nghẹt cổ họng anh.

    Cô ta không bò qua gương, cô ta không đi qua cửa.

    Cô ta hiện diện ngay từ trong hơi thở run rẩy của anh.
     
    Điều Ước Của Chúa
    Chương 8:Hoa văn


    Lazarus quay phắt đầu lại, toàn bộ cơ bắp trên cánh tay anh gồng lên cứng ngắc như thép nguội.

    Đôi mắt đỏ rực của một thực thể quỷ dữ găm chặt vào khoảng không gian tối tăm phía sau lưng.

    Anh đứng đó, hơi thở dồn dập tạo thành những làn sương mỏng trong không khí lạnh lẽo của phòng khách sạn.

    Thế nhưng, căn phòng vẫn im lìm đến đáng sợ.

    Làn sương đen ban nãy dường như chỉ là một trò đùa độc ác của thị giác, đã tan biến vào những góc tối của đồ nội thất cao cấp.

    Không có ai cả.

    Chỉ có tiếng vù vù đều đặn, vô cảm của hệ thống điều hòa trung tâm và tiếng tim anh đập thình thịch như muốn vỡ tung lồng ngực, rung động qua từng thớ thịt.

    Lazarus run rẩy lau vệt mồ hôi lạnh đang chảy dài từ thái dương xuống cằm.

    "Có lẽ mình đã quá sợ hãi, quá đa nghi rồi...

    Năng lực của cô ta chắc chắn phải có giới hạn.

    Không thể nào cô ta có thể xuyên qua mọi lớp rào chắn vật lý dễ dàng như vậy được."

    Lazarus tự trấn an mình bằng những suy luận logic yếu ớt của một kẻ đang bên bờ vực loạn trí.

    Thế nhưng, khi ánh mặt trời dần khuất dạng sau những tòa cao ốc chọc trời, nhuộm bầu trời bằng một màu đỏ sẫm như máu đặc pha lẫn tro tàn, nỗi bất an trong anh lại trào dâng mãnh liệt hơn bao giờ hết.

    Cảm giác có hàng ngàn con mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ mọi ngóc ngách, từ những khe cửa hẹp cho đến bóng tối dưới gầm giường, không hề thuyên giảm.

    Nó đặc quánh lại, bóp nghẹt lá phổi anh.

    Không thể ngồi chờ chết trong sự thụ động này, Lazarus rút sợi dây chuyền trên cổ ra.

    Ánh mắt anh hiện lên vẻ quyết tuyệt điên cuồng.

    Anh không cần tiền, cũng không cần sự giàu sang giả tạo lúc này.

    Anh thầm thì trong cổ họng, giọng nói khàn đặc vì sợ hãi:

    "Ta cần thứ gì đó... thứ gì đó có thể ngăn cách ta hoàn toàn với lũ quỷ!"

    Ngay khi lời ước vừa dứt, sợi dây chuyền trên cổ anh bỗng rung lên bần bật như một sinh vật sống đang lên cơn co giật.

    Viên đồng xu duy nhất gắn trên đó không biến mất hay sinh ra cái mới, mà nó bắt đầu co rút, biến đổi hình dạng một cách quái dị ngay trước mắt anh.

    Những đường nét chạm khắc thô bạo, cổ xưa hiện lên, uốn lượn và xoắn xuýt vào nhau thành hình một khuôn mặt quỷ đang há miệng gào thét đầy đau đớn.

    Bề mặt đồng xu chuyển sang một màu đen xỉn của xác chết lâu ngày, tỏa ra một thứ áp lực vô hình khiến không khí xung quanh vặn xoắn lại như một dải lụa bị vắt cực độ.

    Reng... reng...

    Chiếc điện thoại trên bàn gỗ gụ bỗng rung lên bần bật, phá tan không gian tĩnh mịch.

    Là anh Ba.

    Lazarus vội vàng vồ lấy máy, nhấn nút nghe, giọng anh run rẩy đến mức không ra hơi:

    "Lazarus nghe đây!

    Anh Ba, anh đang ở đâu?

    Nói cho em biết anh đang an toàn đi!"

    "Anh đang ở dinh thự chứ đâu.

    Này, cái cô gái mà em dặn ấy... cô ta đến thật rồi."

    Giọng anh Ba vang lên qua loa thoại, có chút bực bội nhưng vẫn giữ vẻ bao dung thường ngày.

    "Đang đứng ngay trước cổng đây này.

    Anh đang đứng ở ban công nhìn xuống, cô ta cứ đứng lì đó không chịu đi."

    Tim Lazarus như bị một bàn tay băng giá bóp nghẹt: "Cái gì?

    Anh đã mở cổng cho cô ta chưa?

    Tuyệt đối, tuyệt đối không được mở cổng, dù cô ta có nói gì đi chăng nữa!"

    "Chưa, anh đâu có ngốc.

    Nhưng mà Lazarus này, em gây ra chuyện gì đại họa rồi phải không?"

    Anh Ba thở dài, giọng đầy lo lắng.

    "Cô bé này nhìn tội nghiệp lắm em ạ.

    Người ngợm thì cháy sém, quần áo rách nát như vừa thoát ra từ một vụ hỏa hoạn kinh hoàng, cứ đứng đó khóc lóc thảm thiết.

    Cô ta bảo là bạn thân nhất của em, muốn đưa quà sinh nhật tận tay vì sợ em cô đơn sau khi bị ba mẹ đuổi khỏi nhà.

    May mà hôm nay mọi người đi công tác hết rồi, chứ để ba mẹ thấy cảnh này thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa."

    "Anh Ba!

    Im lặng và nghe em nói!"

    Lazarus hét lên, giọng lạc đi vì kinh hoàng.

    "Cô ta không phải là bạn em!

    Cô ta không phải là người!

    Anh... anh có ngửi thấy mùi gì lạ không?"

    Đầu dây bên kia im lặng một chút, chỉ còn tiếng gió rít qua ban công.

    Rồi giọng anh Ba chợt trầm xuống, nhuốm màu sợ hãi: "Có... một mùi hôi thối kinh khủng, như mùi chuột chết bị nướng cháy nắng lâu ngày... nó nồng nặc đến mức đứng trên cao này anh vẫn thấy lợm giọng.

    Mà lạ thật Lazarus, cô ta cứ nhìn chằm chằm lên phía anh, miệng cứ lẩm bẩm cái gì đó không rõ lời... nhưng cô ta đang cười.

    Cái miệng đó... nó không bình thường em ạ.

    Nó quá rộng..."

    "ANH VÀO PHÒNG AN TOÀN NGAY!

    KHÓA CHẶT CỬA LẠI!"

    Lazarus gầm lên.

    "Đó là quỷ, anh Ba!

    Cô ta đã giết sạch cả lớp em rồi!

    Anh không được nhìn cô ta nữa!"

    "Em nói cái gì cơ?

    Đừng đùa dai thế chứ..."

    Anh Ba cười gượng, nhưng rồi tiếng cười của anh chợt tắt ngấm bằng một tiếng hớp họng kinh hãi.

    "Lazarus... cô ta... cô ta vừa mới biến mất ở cổng... rồi... rồi cô ta lại xuất hiện ngay dưới chân ban công nhà mình...

    Làm sao có thể..."

    "ANH BA!

    CHẠY MAU!

    CHẠY NGAY ĐI!!!"

    "Hi hi...

    Lazarus... bạn của tôi...

    đến lượt mày rồi..."

    Một giọng nói rít qua khe điện thoại, đè lên tiếng thét của Lazarus.

    Đó là một âm thanh méo mó, chứa đựng sự căm thù của hàng chục linh hồn bị thiêu sống.

    "Anh Ba!

    Anh Ba!

    Trả lời em đi!"

    Đáp lại Lazarus chỉ còn là tiếng rè nhiễu của sóng điện từ rồi tắt ngóm.

    Một sự im lặng chết chóc bao trùm.

    Cùng lúc đó, đồng xu trên cổ Lazarus bỗng rực sáng.

    Thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, đặc quánh như máu tươi từ các hoa văn quỷ tỏa ra, bao phủ lấy toàn thân anh như một lớp kén bảo vệ.

    RẮC!

    Tấm gương lớn trong phòng tắm nổ tung thành hàng vạn mảnh nhỏ.

    Từ trong đống đổ nát của thủy tinh, cô lớp trưởng bước ra.

    Cơ thể cô ta đen kịt, những mảng da cháy rụi rơi lả tả xuống sàn thảm cao cấp, mỗi bước chân cô ta đi qua đều để lại một vệt cháy đen thối rữa.

    Cô ta lao đến với tốc độ của một bóng ma, đôi tay cháy đen với những móng vuốt quỷ sắc lẹm đâm thẳng vào cổ Lazarus.

    Nhờ có hào quang đỏ từ đồng xu, một bức tường vô hình hiện ra, hất văng cô ta ra sau.

    Tiếng xèo xèo của da thịt bị đốt cháy khi chạm vào ánh sáng quỷ vang lên chói tai.

    Lazarus không chần chừ, anh biết hiệu lực này chỉ là tạm thời và mỗi giây trôi qua là một lần sinh mệnh anh bị rút ngắn.

    Anh ôm chặt lấy chiếc laptop, đạp tung cửa phòng và lao ra hành lang khách sạn.

    Cô lớp trưởng bay lượn trên trần nhà như một con dơi khổng lồ, móng vuốt cào nát những bức tường đá cẩm thạch sang trọng, tạo ra những tiếng rít kinh người để tìm khe hở tấn công.

    Nhưng vùng ánh sáng từ đồng xu vẫn đẩy lùi cô ta trong gang tấc.

    Lazarus thục mạng chạy xuống cầu thang thoát hiểm, phổi anh như muốn nổ tung vì thiếu oxy.

    Ngay khi anh vừa lao ra khỏi sảnh chính khách sạn, đặt chân xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, đồng xu trên cổ bỗng lịm tắt ánh sáng.

    Hiệu lực bảo vệ đã cạn kiệt.

    Anh đứng khựng lại giữa con phố vắng, hơi thở hỗn hển, quay đầu nhìn lên tòa khách sạn lộng lẫy phía sau.

    Trên ban công tầng cao nhất, cô lớp trưởng vẫn đứng đó, bất động.

    Dưới ánh đèn đường vàng vọt, khóe miệng cháy đen của cô ta bắt đầu kéo dài ra, dài mãi đến tận mang tai, để lộ vô vàn những hàm răng sắc nhọn quái dị xếp chồng lên nhau.

    Ngay lúc đó, một giọng nói khàn đặc, uy nghiêm nhưng đầy âm khí bỗng vang dội thẳng vào trong đại não của Lazarus, át đi mọi tiếng ồn ào của phố thị:

    "Nhà thờ."

    Lazarus giật mình, nhưng giọng nói đó không dừng lại, nó tiếp tục lặp lại với một sự thúc bách đến điên người:

    "Nhà thờ."

    Và lần thứ ba, âm thanh đó như một sắc lệnh không thể chối từ, khiến đầu óc anh đau nhức như bị kim châm:

    "Nhà thờ."

    Anh không hiểu tại sao, nhưng bản năng sinh tồn thôi thúc anh phải rời khỏi đây ngay lập tức.

    Lazarus lao ra đường lớn, vẫy tay điên cuồng trước một chiếc taxi đang chạy tới.

    "Nhà thờ!

    Trở tôi đến nhà thờ gần nhất!

    Ngay lập tức!"

    Lazarus hét lên với gã tài xế ngay khi vừa lao vào ghế sau.

    Bác tài xế trung niên nhìn bộ dạng tơi tả, mái tóc trắng và đôi mắt đỏ của Lazarus qua gương chiếu hậu thì giật mình, lúng túng nói: "Cậu trẻ... giờ này đến đó làm gì?

    Nhà thờ đóng cửa rồi, hay để tôi chở cậu đến bệnh viện..."

    Nhưng căn bản anh không nghe mà mơt cửa bước vào và nói.

    "Chở đến đó nhanh!

    Tôi trả ông gấp 3 lần giá thường!

    Chạy ngay đi!"

    Lazarus gầm lên, tay nắm chặt lấy sợi dây chuyền đang nóng hổi trên ngực.

    Vừa nghe thấy chữ "gấp 3 lần tiền", đôi mắt gã tài xế sáng rực lên.

    Không nói lời thứ hai, gã vào số, đạp lút chân ga.

    Chiếc xe rú lên một tiếng vang dội rồi phóng đi như một mũi tên xé toạc màn đêm.

    Lazarus ngoái đầu nhìn lại phía khách sạn.

    Bóng hình đen kịt với nụ cười rộng đến mang tai trên ban công bắt đầu nhạt dần, nhạt dần rồi biến mất vào không trung như một làn khói độc.

    Trong đầu anh, lời nhắc nhở về "Nhà thờ" vẫn còn vang vọng, báo hiệu một bước ngoặt mới đầy máu và nước mắt.
     
    Back
    Top Dưới