Khác Diệp Thanh Tử

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406615090-256-k438373.jpg

Diệp Thanh Tử
Tác giả: CuongvaGpt
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Diệp Thanh Tử
Nhân vật chính: Diệp Thanh Tử
Thể loại / Tag: Tận thế, sinh tồn, bi kịch, quái vật, dark, hiện đại, Trung Quốc.

Vụ
Giới thiệu:
Trong một thế giới hiện đại bị giáng lâm bởi những tồn tại cổ xưa, Diệp Thanh Tử - một đứa trẻ bảy tuổi - mất đi tất cả chỉ trong một khoảnh khắc.

Không hệ thống.

Không thiên tuyển.

Không buff bẩn.

Con đường cậu đi qua chỉ có đói khát, sợ hãi và những mất mát không thể bù đắp.

Đây là câu chuyện về sinh tồn, về việc đứng dậy sau tuyệt vọng, và chống lại số phận dù biết trước kết cục có thể chỉ là bi kịch.

Truyện cập nhật vào Thứ 3 - Thứ 5 - Thứ 7.

Xin cảm ơn.



sinhton​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Thanh Cao Tông Kế Hoàng Hậu
  • Thanh xuyên chi Đức phi cung đấu chi lộ
  • Sương Khói Nơi Hoàng Cung - Kim Chi Ngọc Diệp
  • [ĐM - Edit] Quán Cơm Đêm Khuya - Trường Sinh Thiên...
  • Hoàng hậu bỏ trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh...
  • HỒ SƠ BÍ ẨN [Thanh Diệp linh dị sự vụ sở] ( bản...
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Diệp Thanh Tử
    Diệp Thanh Tử


    Chương 0: Trật tự thế giới cũ.

    Năm 2026.

    Thành phố vào cuối xuân, không khí mang theo mùi bụi nhè nhẹ và hơi ấm của những ngày lễ sắp tới.

    Đường phố được treo đèn từ sớm, cờ màu giăng kín hai bên đường, loa phóng thanh liên tục phát những bản nhạc quen thuộc báo hiệu lễ hội thường niên sắp bắt đầu.

    Diệp Thanh Tử, bảy tuổi, ngồi ở băng ghế sau xe, hai chân đung đưa không chạm đất.

    Cậu áp mặt vào cửa kính, đôi mắt đen láy sáng lên vì tò mò.

    “Ba ơi, tối nay mình có được đi hội chợ không?”

    “Có chứ.”

    Người đàn ông lái xe cười, giọng trầm và ấm.

    “Hôm nay đặc biệt mà.”

    Mẹ cậu quay đầu lại, xoa nhẹ mái tóc Thanh Tử.

    “Con nhớ giữ tay mẹ, đông người lắm.”

    Thanh Tử gật đầu thật mạnh.

    Đối với cậu, thế giới lúc này rất đơn giản: ba mẹ ở bên, bụng no, trời xanh, và tối nay sẽ có pháo hoa, kẹo bông gòn, vòng quay ngựa gỗ.

    Xe dừng trước quảng trường trung tâm.

    Người qua lại đông nghịt, tiếng cười nói hòa lẫn tiếng rao hàng.

    Mùi đồ nướng, mùi kẹo ngọt, mùi khói pháo nhẹ thoảng trong gió.

    Gia đình ba người chen vào dòng người.

    Ba nắm tay Thanh Tử, mẹ đi sát bên kia.

    Cậu bé cảm thấy mình được bảo vệ, được bao bọc bởi hai bàn tay quen thuộc.

    Một màn hình lớn treo giữa quảng trường đang phát bản tin thời sự đặc biệt.

    “Theo Trung tâm Thiên văn Quốc gia, vào tối nay, Trái Đất sẽ chứng kiến một trận mưa sao băng hiếm gặp, với mật độ dày và thời gian kéo dài.

    Hiện tượng này trùng với ngày khai mạc lễ hội trên toàn quốc…”

    Nhiều người dừng lại nhìn lên màn hình, trầm trồ bàn tán.

    “Đây được đánh giá là một trong những trận mưa sao băng đẹp nhất trong nhiều thập kỷ qua.

    Người dân được khuyến cáo ra ngoài quan sát, nhưng cần chú ý an toàn, tránh những khu vực đông đúc quá mức…”

    Thanh Tử ngẩng đầu nhìn lên bầu trời còn sáng.

    “Sao băng là gì hả mẹ?”

    “Là những ngôi sao rơi xuống.”

    Mẹ cười dịu dàng.

    “Nhưng thật ra chúng không rơi đâu, chỉ là ánh sáng thôi.”

    “Vậy con ước được không?”

    Ba cậu bật cười.

    “Được chứ.

    Nhưng ước trong lòng thôi.”

    Thanh Tử suy nghĩ rất lâu.

    Cậu không ước đồ chơi, cũng không ước lớn nhanh.

    Cậu chỉ ước một điều rất đơn giản.

    Ước ba mẹ lúc nào cũng ở bên mình.

    Hoàng hôn dần buông.

    Đèn trong quảng trường đồng loạt sáng lên, nhuộm không gian bằng thứ ánh sáng rực rỡ và ấm áp.

    Tiếng loa thông báo lễ hội chính thức bắt đầu.

    Không ai để ý rằng, ở rất cao trên bầu trời, những vì sao dường như đang lặng lẽ dịch chuyển.

    Không ai để ý rằng, tín hiệu từ một số trạm quan sát thiên văn bắt đầu nhiễu loạn.

    Và càng không ai biết rằng…

    Đêm mưa sao băng năm 2026

    sẽ là đêm cuối cùng của thế giới cũ.
     
    Diệp Thanh Tử
    Diệp Thanh Tử


    Chương 1: Đêm trật tự sụp đổ

    Mưa sao băng bắt đầu lúc 21 giờ 43 phút.

    Ban đầu, đó chỉ là những vệt sáng mảnh xé ngang bầu trời, kéo theo tiếng reo hò của đám đông trong quảng trường.

    Người ta giơ điện thoại lên, cười nói, ước nguyện, ghi lại khoảnh khắc được gọi là “kỳ quan của năm 2026”.

    Diệp Thanh Tử cũng ngẩng đầu nhìn.

    Cậu chưa kịp thấy sao băng rơi xuống lần thứ hai thì bầu trời tối sầm lại.

    Không phải mây che.

    Không phải mất điện.

    Mà là… một thứ gì đó khác.

    Không gian rung lên như thể có thứ khổng lồ vừa đè xuống thế giới.

    Mặt đất run rẩy dữ dội, những cột đèn lắc lư, kính trong các tòa nhà phát ra âm thanh răng rắc đáng sợ.

    Tiếng hét vang lên khắp nơi.

    “Động đất!”

    “Chạy mau!”

    “Ba mẹ đâu rồi?!”

    Diệp Thanh Tử bị kéo mạnh về phía sau.

    Bàn tay ba cậu siết chặt đến mức đau nhói.

    Mẹ cậu hét lên điều gì đó, nhưng âm thanh bị nuốt chửng bởi tiếng ầm ầm từ lòng đất.

    Rồi… mọi thứ dừng lại.

    Không gian yên lặng một cách bất thường.

    Quá yên lặng.

    Năm giây.

    Chỉ năm giây.

    Diệp Thanh Tử nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực.

    Cậu ngẩng đầu lên theo phản xạ—và thấy nó.

    Trên bầu trời, ngay nơi mưa sao băng vừa xuất hiện, mở ra một con mắt khổng lồ.

    Đỏ rực.

    Không có mí.

    Không có cảm xúc.

    Nó không nhìn xuống quảng trường.

    Không nhìn con người.

    Mà là quan sát.

    Khoảnh khắc ấy, Diệp Thanh Tử hiểu—dù chưa từng được ai dạy—rằng thế giới đã bị thứ gì đó để mắt tới.

    Rồi mưa bắt đầu rơi.

    Không phải nước.

    Là máu.

    Những giọt đỏ sẫm rơi từ bầu trời xuống như mưa axit.

    Tiếng kim loại bị ăn mòn vang lên, tiếp theo là tiếng gào thét đau đớn.

    Một người đàn ông cách Thanh Tử vài mét gào lên khi làn da ông ta tan chảy.

    Một đứa trẻ khác ngã xuống, tiếng khóc nghẹn lại giữa chừng.

    Ba cậu hét lớn:

    “Thanh Tử!

    Nằm xuống!”

    Ông dùng thân mình che lấy cậu.

    Mẹ cậu cũng quỳ xuống, ôm chặt lấy đầu Thanh Tử, run rẩy như lá trong bão.

    Nhưng không kịp.

    Một vệt đỏ xé gió lao xuống—không phải máu, mà là thứ gì đó sắc bén, vô hình.

    Thanh Tử chỉ kịp nghe thấy một âm thanh khô khốc.

    Phập.

    Trọng lượng trên người cậu biến mất.

    Máu nóng hổi tràn xuống mặt, xuống tay, xuống ngực cậu.

    Mùi tanh nồng khiến dạ dày cậu co thắt.

    Cậu mở mắt ra.

    Ba mẹ cậu…

    bị chém đôi.

    Không có máu bắn tung tóe như trong phim.

    Chỉ là cơ thể… không còn liền mạch.

    Thanh Tử ngồi chết lặng.

    Không khóc.

    Không hét.

    Đầu óc cậu trống rỗng, như thể linh hồn đã bị kéo ra khỏi thân xác.

    Xung quanh là biển máu.

    Công trình đổ sập.

    Tiếng người la hét, rồi im bặt.

    Một số người may mắn trốn dưới mái che, toàn thân run rẩy, ánh mắt trống rỗng không khác gì cậu.

    Con mắt đỏ trên trời từ từ khép lại.

    Mưa sao băng kết thúc.

    Lễ hội chấm dứt.

    Và trật tự của thế giới loài người—chết tại đây.

    Diệp Thanh Tử ngồi giữa đống đổ nát, máu của cha mẹ vẫn còn ấm trên người.

    Cậu không biết phải làm gì.

    Không biết phải đi đâu.

    Không biết thế giới này đã biến thành thứ gì.

    Cậu chỉ biết một điều—

    Từ giây phút này trở đi,

    không còn ai bảo vệ cậu nữa.
     
    Back
    Top Dưới