A Sơ tỉnh dậy vào buổi sáng thứ ba, cùng với tiếng mưa gõ lách tách lên khung cửa kính.
Đôi mắt mơ màng mở ra, quét qua trần nhà quen thuộc – một mảng trắng lạnh lẽo không vết nứt.
Căn hộ nhỏ của cô vẫn giống hệt hôm qua, tuần trước, và tháng trước.
Vẫn là tường trắng, bàn gỗ nhỏ, tivi im lìm, và chiếc xe lăn đậu ở cạnh giường như một phần thân thể cô đã quên mất cách cử động.
Cô ngồi trên xe lăn, như đã ngồi cả đời.
Mười năm trước, một vụ tai nạn lúc cô mười lăm tuổi đã vĩnh viễn tước đi khả năng đi lại của cô.
Bác sĩ bảo cô nên may mắn khi còn giữ được mạng sống.
Nhưng A Sơ không thấy may mắn.
Bởi những năm tháng sau đó, cô sống trong một vòng lặp – tỉnh dậy, ăn uống, phục hồi chức năng.
Căn hộ nơi cô sống tuy nhỏ nhưng ấm cúng.
Bức tranh gia đình treo ngay ngắn trên tường, đồng hồ báo thức luôn chạy đúng giờ, và tủ lạnh không bao giờ thiếu thức ăn.
Mỗi sáng mẹ sẽ chuẩn bị một phần ăn sáng nóng hổi sẵn trên bàn.
Bởi vì chân không tiện, cô hiếm khi ra khỏi nhà, mọi thứ đều được tự động giao đến tận cửa hoặc là người nhà ra ngoài mua.
Ánh sáng mặt trời vẫn rọi qua cửa sổ, mùi gỗ thơm nhẹ nhẹ...
Mọi thứ như thể một mái nhà thực thụ của cuộc sống yên bình.
Cho đến khi... chuông cửa vang lên.
Không dài, không gấp, chỉ một tiếng "ting" nhỏ gọn.
Trên khay kim loại đặt một chiếc hộp đen nhỏ, không có logo, không có tem, không có dấu hiệu vận chuyển, không có tên người gửi.
Cô mở nắp.
Bên trong là một chiếc điện thoại.
Mới toanh.
Không phải của cô.
Không thể là của cô.
Cô chưa từng đặt mua thứ này.
Trên màn hình điện thoại dán một mảnh giấy nhớ màu vàng, nét chữ mảnh như được vạch bằng bút máy:
"Liệu cậu có muốn đứng dậy một lần nữa không?"
A Sơ thoáng rùng mình.
Đây là trò đùa sao?
Ai lại gửi cho một người tàn tật một câu hỏi như vậy?
Rồi cô cảm thấy nực cười 'Đứng dậy?
Bằng cách nào?'
Bất giác, cô mở nguồn.
Màn hình sáng lên.
Một chuỗi ứng dụng được tải về máy, tự động – không cần kết nối mạng: Phone, Message, Recorder, Camera và một biểu tượng con mắt - Vĩnh Dạ.
Không có ứng dụng cài đặt.
Không thể tắt nguồn.
Không thể reset.
Một tin nhắn xuất hiện, không hiển thị số người gửi:
"Xin chào người quan sát của chúng tôi.
Các ứng dụng liên quan đã được tải phù hợp với yêu cầu."
Một giọng nói vang trong đầu cô, không biết là do máy hay từ chính cô:
"A Sơ, mở trò chơi lên nào."
Bất giác, ngón tay A Sơ di chuyển, ấn vào biểu tượng.
Màn hình nhanh chóng mở lên chuyển, giao diện chính là một đô thị lộng lẫy với ánh đèn neon rực rỡ, các tòa nhà đồ họa lấp lánh và choáng ngợp như từ thế giới khác.
Giữa dòng người tấp nập bước qua chỉ để lại tàn ảnh là một nhân vật nam nhỏ xíu.
Tiếp theo là dòng thông báo từ hệ thống "Bạn đã sẵn sàng để khám phá bí mật ghê tởm của thành phố tráng lệ này chưa?"
A Sơ không để tâm đến những điều kỳ dị trước đó, cô chỉ biết, có lẽ chiếc điện thoại này sẽ giúp cuộc sống cô bớt buồn chán hơn.
Điều đầu tiên đập vào mắt cô là một loạt biểu tượng xuất hiện ở mép dưới màn hình: [Quan sát sâu], [Dữ liệu], [Can thiệp - khóa], [Nhiệm vụ], trên đầu nhân vật nam có một khung nhỏ ghi tên: 'Khâm Trì, mục tiêu số 001'.
Bấm vào [Nhiệm vụ] chỉ có một mục duy nhất: '[Nhiệm vụ đầu tiên - Tân thủ quan sát viên]: Quan sát mục tiêu trong vòng 5 phút, ghi nhận hành vi và đưa ra đánh giá: 'Nguy hiểm - Bất thường - An toàn'.
Kế bên có hình một chiếc đồng hồ bắt đầu đếm ngược: 05:00 - 04:50 - 04:58...
A Sơ nheo mắt, bấm vào quan sát sâu.
Giống như trò nhập vai mô phỏng nhưng không có lồng con nhộng và mắt kính VR, tầm nhìn của cô chuyển đổi, không còn là màn hình chữ nhật mà là toàn cảnh sống động như thật.
Người đàn ông nhỏ bé biến đổi, Khâm Trì, đang bước đi dọc theo một con phố, dáng người cao gầy, tóc đen, mặc áo khoác dài đến gối.
Mỗi bước chân hắn đều chính xác như đo đạc từ trước.
Không phải dáng đi của dân thường.
Ở góc trái trên cùng, bên cạnh dòng chữ [Ngừng quan sát] màu xanh dương nổi lên cũng có một chữ nhỏ: [Tầng thực tế: 3%]
A Sơ nhíu mày "Tầng thực tế?"
Không kịp để A Sơ suy nghĩ, Khâm Trì đột ngột đổi hướng, anh đi vào một con ngõ vắng.
Bên trong không hề có ánh đèn, tất cả im lìm như toàn bộ tín hiệu sống nơi này đã bị bóng tối nuốt chửng.
Hoàn cảnh đen như mực và sự im lặng chết chóc khiến tim cô nhảy loạn.
Trong đầu cô bỗng nhiên có tiếng bíp kéo dài đồng thời có tiếng nói
[Cảnh báo: Dị vật cấp thấp đang tiếp cận
Đánh giá: An toàn]
Một thứ gì đó bò đến với tốc độ chống mặt.
Dưới ánh mắt của A Sơ, quái vật có thân hình dào, tay chân dài ngoằn nhọn hoắc, khuôn mặt trống rỗng chỉ có một con mắt trắng dã nằm giữa tráng, đang lao về phía Khâm Trì vươn móng vuốt sắc bén với chất nước đỏ sền sệt trên đầu ngón tay.
Hoàn toàn không phù hợp với cái đánh giá an toàn kia chút nào.
Khâm Trì không khựng lại chút nào, rút từ bên hông một con dao trắng bạc đâm thẳng vào đồng tử đỏ của dị vật.
Trong khoảnh khắc, A Sơ gần như nín thở.
Đồng hồ tiếp tục đếm ngược còn 00:17, 00:15,..
Chất nhầy xanh lá chảy ngược dọc theo lưỡi dao, một bên mắt bị chất lỏng bắn lên trong khi hắn không chớp mắt lấy một cái.
Chứng kiến cảnh này, tim cô đập kịch liệt hơn trước, ngón tay khẽ run, một cảm giác mãnh liệt ập đến.
Không phải sợ hãi, mà là phấn khích chưa từng có.
Cô lẩm bẩm câu trả lời cho nhiệm vụ, ánh mắt có phần say mê:
"Dứt khoát, mạnh bạo, đẹp mắt.
Đánh giá: An toàn."