Ngôn Tình Điên Khuyển Và Mỹ Nhân

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 40: Chương 40


Lý Diễm Phân mặc một chiếc váy hoa cân vạt màu xanh nhạt.

Dường như Lý Thư Cẩm cũng đi ra cùng lúc với bà ta, đang đứng dưới xe ngựa đỡ lấy bà ta.Thẩm Chí Hoan dừng bước, đã có thể đoán ra được lần này nếu như đụng phải, dĩ nhiên lại không thể thiếu mỉa mai trong tối ngoài sáng vô nghĩa một phen.

Nàng không quá muốn đụng mặt hai người kia.Nàng nói: "Muội đợi một lát rồi hẵng đi."Sở Hạ nhìn hai người đang cười nói trước cổng, nhỏ giọng bất mãn nói: "Ngày nào tỷ cũng sầu cái này buồn cái kia, trái lại hai người họ thì sống vui vẻ."Lý Diễm Phân có mấy mối chơi bài cố định, không có việc gì thì thích đi ra ngoài chơi mấy ván, thỉnh thoảng cũng sẽ đưa Lý Thư Cẩm đi theo.Trên mặt Thẩm Chí Hoan mang theo một nụ cười lạnh lùng, nói: "Muội nói xem, nếu như phụ thân của ta biết Lý Diễm Phân suốt ngày ghét bỏ ta như vậy thì có còn để bà ta ở lại trong phủ không?"
Nàng nói xong không đợi Sở Hạ trả lời thì đã tự nói: "Chắc vẫn sẽ để ở lại, dù sao trước kia ông ấy đã biết chúng ta không thích bà ta rồi."Hôm nay, Lý Thư Cẩm cũng mặc một chiếc váy lục sắc.

Nàng ta đỡ lấy cánh tay của Lý Diễm Phân, đi bên cạnh bà ta, không biết hai người nói đến cái gì, cùng nhau cười híp mắt.

Mấy năm nay Lý Diễm Phân bảo dưỡng không tệ, trông cùng lắm cũng chỉ khoảng ba mươi.Vóc dáng của Lý Thư Cẩm tương tự Lý Diễm Phân, tính cách của hai người có thể nói là khác biệt như ngày và đêm, nhưng dưới ánh mặt trời rực rỡ, được tường đỏ mái xanh tôn lên, nụ cười như thế trái lại có chút giống nhau một cách khó hiểu.Thẩm Chí Hoan nghiêng đầu nhìn thử, bỗng nhiên có cảm giác kỳ lạ.Lần đầu tiên nàng cẩn thận quan sát mặt mũi hai người như vậy, đều là mắt hạnh, mũi hếch, bờ môi rất mỏng không có môi châu, vành môi cũng không rõ ràng, xương hàm thon gầy, xương gò má hơi cao.Có lẽ là do tính cách khiến cho người ta trông mặt mà bắt hình dong, trước kia Thẩm Chí Hoan vẫn luôn không cảm thấy hai người này quá giống nhau, bây giờ nhìn kỹ mới phát hiện khí chất của hai người khác biệt một trời một vực, chỉ nói về dáng vẻ nhìn thoáng qua cũng không thấy được nhiều chỗ giống nhau, bởi vì hai người vẽ hình dáng lông mày khác nhau, nhưng nhìn kỹ, thật ra có rất nhiều chỗ tương đồng.Sở Hạ thấy Thẩm Chí Hoan nhìn chằm chằm hai người họ, lên tiếng nhắc nhở: "Chí Hoan?"
Thẩm Chí Hoan không thu hồi tầm mắt, mà mở miệng, do dự hỏi: "Muội có phát hiện không...!Dáng vẻ của hai người họ rất giống nhau."Sở Hạ nhìn sang, cách một lúc mới nói: "Thật sự có chút giống, nhưng mà Lý Diễm Phân là cô cô ruột của Lý Thư Cẩm, hai người họ có điểm giống nhau cũng rất bình thường.”Thẩm Chí Hoan nhớ đến khoảng thời gian khi Lý Thư Cẩm còn nhỏ vừa được đón đến Hầu phủ.Lý Diễm Phân hung hăng giành giật đồ tốt cho Lý Thư Cẩm.

Đồ ăn, đồ dùng, đồ ở, tất cả đều phải so sánh với Thẩm Chí Hoan, cho dù sau này Hiên Nguyệt Các được tặng cho Lý Thư Cẩm, người cũng chuyển qua đó thì Lý Diễm Phân vẫn sẽ đến thăm nàng ta mỗi ngày.Đối xử tốt với chất nữ là điều nên làm, nhưng Lý Diễm Phân đối xử với Lý Thư Cẩm lại có chút khoa trương.Thẩm Chí Hoan đè x uống cảm giác quái dị này, trông thấy hai người kia đã ngày càng đi xa, mới nói với Sở Hạ: "...!Được rồi, ra ngoài thôi."Thiệp mời của Hoàng hậu vẫn đưa đến tay Thẩm Chí Hoan đúng hạn.Tiễn đại thái giám ở bên cạnh Hoàng hậu đi, Thẩm Chí Hoan vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy Lý Thư Cẩm ngồi cách đó không xa nhìn chằm chằm thiệp mời kim sắc trong tay nàng đến ngẩn người.Bình thường, yến tiệc sinh nhật của Hoàng hậu chỉ có con cái dòng chính của thế gia đại tộc mới có thể đi, đừng nói là một biểu cô nương chỉ được nuôi dưỡng trong phủ như Lý Thư Cẩm, cho dù nàng ta là nữ nhi ruột của Lý Diễm Phân thì cũng là nữ nhi tái giá, dù sao cũng không so được với Thẩm Chí Hoan danh chính ngôn thuận.Chắc chắn nàng ta muốn đi, dù sao đi thì có thể nhìn thấy được Thái tử điện hạ nàng ta ngày nhớ đêm mong.Nghĩ đến nỗi uất ức trong lòng Lý Thư Cẩm, tâm trạng vốn dĩ có chút phiền muộn của Thẩm Chí Hoan đột nhiên thoải mái không ít.

Nàng tiện tay ném thiệp mời lên bàn, thở dài: "Mỗi năm đều có một lần như vậy, đẩy không được, khó tránh khỏi lại phải huy động nhân lực."Quả nhiên biểu cảm của Lý Thư Cẩm cứng đờ một chút, khát vọng trong mắt sắp lan ra ngoài lại vẫn phải cố gắng che giấu, ngoài cười nhưng trong không cười, nói: "Đây là thiệp mời của Hoàng hậu nương nương, biểu tỷ nói như vậy không thích hợp đâu."Thẩm Chí Hoan nói: "Có cái gì không thích hợp, năm ngoái ta đã nói thân thể bị bệnh nhẹ, không đi được, kết quả Lý công công lại đến đây mấy chuyến, cứ phải muốn ta đi."
Nàng nói đến đây thì dừng lại một chút, ác ý ẩn giấu trong lòng hiện lên, nói với Lý Thư Cẩm: "Ta nghe nói lần này có rất nhiều cô nương thế gia đi, có lẽ Hoàng hậu nương nương cũng cảm thấy Thái tử phải lấy vợ rồi."
Lý Thư Cẩm nắm chặt khăn, cúi đầu nói: "Thái tử điện hạ đã đến tuổi, dĩ nhiên phải lấy vợ..."Thẩm Chí Hoan hỏi tiếp: "Hả? Vậy ngươi thấy điện hạ nên tìm kiểu cô nương như thế nào?"
Rõ ràng Lý Thư Cẩm rất không muốn thảo luận đề tài này, đè nén cảm xúc, nhỏ giọng nói: "Tỷ và muội không tiện vọng đoán hôn sự của điện hạ..."
Thẩm Chí Hoan lại hùng hổ dọa người, nói: "Trà dư tửu hậu nói một chút thì có sao? Ngươi quan tâm Thái tử điện hạ như thế, có lẽ có chút suy nghĩ nhỉ?"
Thẩm Chí Hoan mới nói xong, rốt cuộc Lý Thư Cẩm không giả vờ được nữa, bỗng nhiên đứng dậy, trên gương mặt dịu dàng từ trước đến nay lộ ra vài phần oán hận, nói: "Tỷ hà tất phải như vậy?"Thẩm Chí Hoan cười khẽ, không hề nhúc nhích, mặc dù nàng cũng rất không thích vị Thái tử kia, nhưng nghĩ đến có thể châm chọc Lý Thư Cẩm thì vẫn nói: "Ta thấy nữ nhi của Lễ Bộ thị lang rất thích hợp, vừa xinh đẹp lại vừa thông minh, hoa dung nguyệt mạo.

Ta cũng nghe nói nhị tiểu thư nhà Trần tướng quân từng qua lại vài câu với điện hạ, thoải mái phóng khoáng..."
Lý Thư Cẩm bỗng kêu lớn: "Thẩm Chí Hoan!"
Gian phòng phút chốc trở nên yên tĩnh lại, Thẩm Chí Hoan thấy hốc mắt nàng ta phiếm hồng, uất ức và khổ sở đều viết hết lên mặt, nước mắt chực chờ rơi xuống..
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 41: Chương 41


Vậy mà khiến nàng ta khóc rồi?
Thẩm Chí Hoan giống như phát hiện ra chuyện gì mới mẻ, hơi mở to mắt, mắt thấy những giọt lệ trong mắt nàng ta từ trên mặt lăn xuống.Mị lực của vị Thái tử điện hạ kia thật sự lớn như thế sao?
Thẩm Chí Hoan biết hành vi lợi dụng người nàng ta thích để k*ch th*ch nàng ta này khiến cho người ta khinh thường.Nhưng nàng nhìn thấy Lý Thư Cẩm bị nàng nói đến rơi nước mắt lại cảm thấy tâm lý kỳ kỳ quái quái của bản thân được thỏa mãn, không nhịn được nói tiếp: "...!Sao ngươi lại khóc rồi? Ồ, ta quên mất hình như ngươi cũng thích Thái tử, nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, một biểu cô nương phụ thuộc vào Thẩm phủ như ngươi, sẽ không thật sự cảm thấy bản thân có hi vọng gả cho Thái tử chứ?"Lý Thư Cẩm thở dài một hơi, cố gắng thu lại cảm xúc, giọng nói còn hơi khàn khàn: "Thẩm Chí Hoan, lẽ nào ngươi cảm thấy bản thân lợi hại lắm sao? Ngươi ngoài khuôn mặt này ra thì còn có cái gì nữa?"
Thẩm Chí Hoan nghe vậy gật đầu nói: "Đúng đó.

Ta cảm thấy bản thân rất lợi hại.

Không phải ngươi vẫn luôn ghen ghét ta đó sao?""Ít nhất ta còn có gương mặt này, còn ngươi?"Lý Thư Cẩm gần như nghiến răng nghiến lợi nói: "Thẩm Chí Hoan, ngươi có thể..."
Thẩm Chí Hoan thỏa mãn che miệng cười hai tiếng, đứng dậy, vóc dáng của nàng cao hơn Lý Thư Cẩm một chút, đi đến trước mặt nàng ta, nghiêng người dán sát tai nàng ta, nhỏ giọng nói: "Kêu ta làm gì, lại muốn đi theo ta nhìn trộm à?"Lý Thư Cẩm liếc mắt, nói: "Ngươi nghĩ rằng ngươi còn có thể đắc ý được bao lâu?"
Thẩm Chí Hoan đi đến bên cạnh cửa, vừa bước ra ngoài vừa nói: "Đừng quan tâm ta có thể đắc ý được bao lâu, ít nhất bây giờ, cho dù tương lai ta vào cung rồi, ngươi gặp ta cũng phải hành lễ thôi."
Từ nhỏ đến lớn nàng đều là người như vậy.Nếu như chán ghét ai, cho dù giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm thì cũng nhất định phải khiến cho người kia không được thoải mái.Nàng cũng không hề lạnh nhạt như biểu hiện ra ngoài mặt, cái gọi là phong độ đều là giả vờ.

Trái lại, nàng tính toán chi li, cay nghiệt lại ác độc, nhưng vẻ ngoài của nàng cũng rất có tính chất lừa gạt, không hề có chút tính công kích nào, người bình thường căn bản không có cách nào nói nặng lời với gương mặt này.Cho dù Thẩm Chí Hoan rất không tình nguyện, thời gian vào cung rất nhanh đã đến.Mặt trời sảng tỏ chiếu rọi, tay trái của Thẩm Chí Hoan nhẹ nhàng đặt lên cánh tay đang duỗi ra của Lục Dạ, nhấc chân bước lên xe ngựa.

Lục Dạ giúp nàng khép màn xe lại, che chắn người bên trong cực kỳ kín kẽ.Xe ngựa dừng lại ở cổng Nam, yến hội được bày biện trong Bách Hoa viên ở góc Tây Nam Ngự Hoa viên, vừa vặn ở phía sau cửa Khôn Ninh.Cách đó không xa còn có đám người đến trước Thẩm Chí Hoan khoảng một canh giờ, họ đang dừng ngay tại chỗ nói chuyện dăm ba câu, nhưng từ khi xe ngựa mang theo dấu ấn của phủ An Khánh hầu mới đi ngang qua, người xung quanh đều vô tình hoặc cố ý chú ý đến phía bên này."Mau, mau giúp ta nhìn thử xem, đó là xe ngựa của phủ An Khánh hầu à?"
"Đúng vậy, nhưng mà ngồi ở đây, là vị kia sao?"
"Xe ngựa dừng rồi, chúng ta lén đến gần một chút.

Hứ, ta chưa từng trông thấy vị tứ tiểu thư này, bên ngoài đều nói nàng ta giống như tiên nữ vậy, thật sự quá khoa trương rồi!""Đúng là nói quá rồi, ta nghe người ta nói còn không bằng vị biểu tiểu thư kia nữa, nào có như thế..."Đang lúc nói chuyện, Thẩm Chí Hoan rốt cuộc từ trong xe ngựa đi xuống.Một đôi tay trắng, thon dẫn đầu đẩy màn xe ra, cổ tay trắng muốt lộ ra, nàng mặc một chiếc váy sa thêu màu tím nhạt dịu dàng, ánh nắng ấm áp chiếu lên người nàng, tăng thêm một chút không chân thực.Màu da như sương như tuyết, sắc môi không cần tô vẫn đỏ, đôi ngươi màu nhạt kia giống như ngậm một lớp sương mù, dịu dàng lại trong sáng, khi từ xa xa nhìn lại vô hình trung đoạt đi hồn phách của người khác.Bốn phía bỗng nhiên yên tĩnh lại.Gương mặt xinh đẹp này giống như tự mang theo lực hấp dẫn, người mới đầu chỉ muốn nhìn lén nàng một chút giờ phút này ánh mắt gần như dính chặt trên người nàng.Người vừa nói nuốt một ngụm nước bọt, có chút đờ đẫn nuốt xuống những lời lúc nãy định nói bổ sung: "...!Kinh thiên động địa."Sắc nước hương trời không có gì hơn đây.Ngay cả quý tộc thiên hoàng, quan to hiển quý đều khuynh đảo cuồng si vì nàng, vọng tưởng kéo nàng xuống thần đàng.

Loại vinh hạnh đặc biệt này dường như giống với một loại khinh nhờn."Tứ tiểu thư thật sự không phải từ trên trời hạ phàm chứ?"
"Nếu như ta đi cầu hôn..."
"Hình như lúc nãy nàng nhìn thoáng qua phía bên này là đang nhìn ta sao?"Những lời bàn tán này truyền vào tai Lục Dạ không sót một chữ.

Hắn sớm đã đứng phía dưới xe ngựa, hơi xê dịch thân thể, thân hình cao lớn ngăn cản trước mặt Thẩm Chí Hoan vô cùng kín kẽ.Lúc Thẩm Chí Hoan xuống đến, Lục Dạ vươn tay ra, muốn đỡ nàng một chút.Ánh mắt của Thẩm Chí Hoan hờ hững rơi lên đôi tay chai nhẹ kia, sau đó dời mắt, ngón tay chỉ nhẹ nhàng cách lớp quần áo vịn lên cánh tay Lục Dạ một chút.Hầu kết của Lục Dạ nhấp nhô lên xuống, rút tay lại, yên lặng đi phía sau Thẩm Chí Hoan.Người xung quanh còn đang nhìn.Lục Dạ ngẩng đầu nhìn đám quần áo chỉnh tề kia một chút, nhìn đám người ngơ ngác, d ục vọng ngang ngược lại bắt đầu sôi trào.Trước kia đã nhìn ra được, những người này toàn trưng ra vẻ đạo mạo nhưng lại buồn nôn đến cực điểm.

Chi bằng g**t ch*t cho rồi.Mặt hắn không biến sắc đi phía sau Thẩm Chí Hoan, trong đầu lại đang suy nghĩ có thể móc mắc những người kia xuống không.Tiểu thái giám đến đây dẫn đường rất cung kính đứng ở một bên, cố gắng kiềm chế bản thân không nhìn chằm chằm vào Thẩm Chí Hoan, nói: "Tứ tiểu thư, người đi theo nô tài đi bên này, mời.".
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 42: Chương 42


Thẩm Chí Hoan ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của tiểu thái giám, chậm rãi nói: “Phiền công công rồi.

”Hai má tiểu thái giám đỏ lên, tránh ánh mắt của Thẩm Chí Hoan, đối với nàng càng nhiệt tình, không nhịn được nói thêm mấy câu: “Nương nương đặt yến tiệc ở Bách Hoa viên, hôm nay khách mời nhiều hơn ngày thường.

”Thẩm Chí Hoan thuận theo nói: “Hả? Năm nay có gì khác sao?”Tiểu thái giám bước từng bước nhỏ rẽ vào một góc, nói: “Nô tài nghe nói hình như là muốn chọn Thái tử phi cho Thái tử điện hạ, tiểu thư chắc hẳn cũng đã nghe nói qua, Thái tử điện hạ nhiều năm nay, ngay cả động phòng cũng không có, nương nương cũng đã khuyên rất nhiều lần…”Thẩm Chí Hoan gật đầu nói: “Đúng là không thể kéo dài được.

”Lục Dạ im lặng đi theo phía sau Thẩm Chí Hoan.

Mắt hắn nhìn Thẩm Chí Hoan ta một câu ngươi một câu thảo luận về nam nhân khác với tiểu thái giám, trong lòng càng nóng nảy.

Tuy nhiên đối với Thẩm Chí Hoan, hắn chỉ là một nô tài thấp kém, trong trường hợp này vốn không xứng nói chuyện.

“Nô tài cũng từng nghe Thái tử điện hạ nhắc tới người mấy lần.

”Trong lòng Thẩm Chí Hoan căng thẳng, thật sự nàng không muốn xuất hiện trong miệng bất kỳ người nào ở trong hoàng thất, hỏi: “Nói gì về ta?”Tiểu thái giám che miệng cười: “Trong cung ai không biết bệ hạ thích người chứ, không chỉ những nô tài như chúng ta, ngay cả điện hạ cũng muốn trong cung này xuất hiện một vị nương nương quốc sắc thiên hương…Ôi!”Lời còn chưa dứt, tiểu thái giám đã khuỵu gối, cơ thể không khống chế được ngã về phía trước, hai tay rơi thẳng xuống.

Thẩm Chí Hoan cũng không thích lời nói vừa rồi của tiểu thái giám, thấy y ngã hơi bất ngờ, lấy lệ duỗi tay, không để tâm nói: “Công công cẩn thận.

”Tiểu thái giám vịn tường đứng dậy, rõ ràng y cảm thấy vừa rồi có thứ gì đó đập mạnh vào đầu gối y một cái, quay đầu lại thì không thấy gì nữa.

Y quay đầu lại, buộc lòng phải nói: “…Tiểu thư thứ tội, nô tài chỉ lo nói chuyện với người, không chú ý dưới chân.

”Trong lúc hai người đang nói chuyện, đã đến trong viên, tiểu thái giám khập khiễng ngăn cản Thấm Lan và Lục Dạ nói: “Hai vị theo nô tài đi Thiên Viện chờ, đợi đến khi yến tiệc kết thúc sẽ có người đến thông báo với hai vị.

”Ngoài cung nữ thái giám, nha hoàn đầy tớ theo từ bên ngoài đều không được phép vào, mấy năm gần đây thường lệ đều như vậy, Thẩm Chí Hoan đưa thiệp mời cho tiểu thái giám, nói: “Các ngươi đi chờ đi.

”Lục Dạ không lên tiếng, rõ ràng là không muốn đi, Thấm Lan cúi người, nói: “Vâng, tiểu thư.

”Thẩm Chí Hoan không có tâm tư để ý đến Lục Dạ, xoay người rời đi.

Loại yến tiệc này hàng năm Thẩm Chí hoan đều phải tham gia mấy lần, nàng không có tâm tư chuyện trò với người khác, vừa mới tiến vào đã tìm chỗ ngồi của mình.

Nhưng trên thực tế, mặc dù Thẩm Chí Hoan không làm gì nhưng từ lúc nàng tiến vào đa phần đã thu hút ánh mắt của mọi người.

Chỉ cần ngồi ở đó, sắc màu rực rỡ trong Bách Hoa viên này dường như đều mờ đi ngay lập tức.

Mới vừa ngồi xuống, có mấy tiếng xì xào bàn tán rơi vào trong tai.

“Nhìn kìa, đến rồi.

”“Hừ, ngoại hình đẹp thì có lợi ích gì, tính tình này nuông chiều không coi ai ra gì, chỉ là tốt mã giẻ cùi mà thôi!”Mấy tiểu thư trẻ tuổi chốc chốc nhìn trộm Thẩm Chí Hoan, ta một câu ngươi một câu, hầu hết đều bất mãn với Thẩm Chí Hoan.

“Ngươi nhìn xem chính là dáng vẻ không thèm tiếp lời ai, ở trong cung há có thể để cho nàng ta kiêu ngạo như thế, để ta đi đè bẹp uy phong của nàng ta!”Cô nương mặc y phục hồng hơi hất cằm, tự cao tự đại đi về phía Thẩm Chí Hoan.

Nhưng vừa tới gần, nàng ta ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, nhịn không được ngửi thêm mấy lần.

Thẩm Chí Hoan hơi ngước mắt lên, bỗng bắt gặp ánh mắt của nàng ta.

Màu con ngươi hơi nhạt, ngũ quan cũng không đẹp, đoan trang lại dịu dàng, còn lộ ra khí chất như tiên, nhìn một cái không lạnh không nhạt, chỉ khiến cho người ta ngay cả trái tim cũng bị tan chảy.

Sự bất mãn của nàng ta vừa nãy đã biến mất sạch sành sanh, đầu lưỡi đảo đi đảo lại, lời nói ngoặt một cái: “Ngươi…trâm cài đó của ngươi là của Kim Lũ Các sao, đẹp quá.

”Thẩm Chí Hoan nhận ra đây là Chân Trăn nữ nhi của Lễ bộ thị lang, ừ một tiếng thuận miệng nói: “Chắc là vậy, là trước đây tỷ tỷ ta tặng cho ta.

”Chân Trăn à một tiếng, nói: “Vậy chắc không phải là cái này, có thể là bệ hạ thưởng.

”Đột nhiên không muốn cài nữa.

Lúc còn sống Thẩm Trường Ninh đã đưa rất nhiều đồ trang sức cho Thẩm Chí Hoan, đặt mấy rương cũng không có chỗ để, hình như trâm này là một trong số đó, nàng giơ tay lấy trâm xuống, trâm được khảm bảo thạch lấp lánh, rạng rỡ phát sáng dưới ánh nắng.

Nàng đưa cho Chân Trăn nói: “Nếu ngươi thích thì ta tặng ngươi đấy.

”Đáng ghét, nữ nhân này rất hấp dẫn nha!.
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 43: Chương 43


Thật sự nàng rất đẹp, Chân Trăn lại bắt đầu khẩn trương khi đối diện với ánh mắt của nàng, trong đầu bần thần, chỉ cảm thấy mình cách vẻ đẹp như thế gần đến mức không dám thở mạnh:“…Đa tạ ngươi, ngươi thật tốt.

”Thẩm Chí Hoan cười lễ phép, không trả lời.

Trong lúc hai người đang nói chuyện, một giọng nói sắc sảo vang lên: “Hoàng thượng giá đáo ——, Hoàng hậu nương nương giá đáo ——”Chân Trăn vội vàng ngồi lại vị trí cũ, Thẩm Chí Hoan đứng dậy cùng mọi người thỉnh an Hoàng đế và Hoàng hậu.

Hoàng đế đã gần năm mươi tuổi, lúc còn trẻ vị Hoàng đế này khôi ngô tuấn tú, hiện giờ tuổi tác có chút phúc hậu, thịt trên mặt cũng hơi nhão, lão ta vừa tiến vào, Thẩm Chí Hoan cảm thấy có ánh mắt rơi trên người mình.

“Bình thân.

” Người ngồi cao trên chủ vị trầm giọng nói.

Thẩm Chí Hoan cúi đầu, cố gắng giảm bớt cảm giác tồn tại của mình.

Tuy nói rất nhiều chuyện nàng không thay đổi được cũng không có cách nào phản kháng, nhưng lúc thật sự đối diện với vị Hoàng đế này trong lòng vẫn sẽ cảm thấy không thoải mái.

Nàng lẳng lặng nghe quá trình của người phía trên, từng chút từng chút nói những lời khen ngợi khách sáo ngươi tới ta lui, trong lòng suy nghĩ chủ đề ngàn vạn lần đừng dẫn đến trên người mình.

“Đa tạ bệ hạ quan tâm, thần thiếp ở trong cung lâu thật sự rất nhàm chán, hôm nay náo nhiệt như vậy thần thiếp cũng rất vui, chỉ là năm ngoái Chí Hoan nói sẽ thường đến thăm thần thiếp, nói chuyện với thần thiếp, giờ đã gần một năm rồi cũng không tới một lần.

”Thẩm Chí Hoan: “…”Ánh mắt rơi trên người mình dường như càng nóng rực, ngay sau đó nghe thấy vị Hoàng đế kia nói: “Chí Hoan, ngươi có nghe thấy không?”Thẩm Chí Hoan đứng dậy, nhẹ giọng nói: “Bẩm bệ hạ, trong lòng thần nữ ngày ngày đều nhớ nương nương, chỉ là việc vặt trong nhà vướng vào chân, vẫn mong bệ hạ, nương nương không trách tội.

”Hoàng hậu che miệng cười nói: “Vậy hôm nay bổn cung nói với ngươi, sau này phải đến nhiều hơn đi dạo với bổn cung đấy.

”Thẩm Chí Hoan giật khóe miệng hùa theo nói: “Có thể cùng đi với nương nương, thần nữ cầu còn không được.

”Nàng không có thiện cảm với vị Hoàng hậu này, hồi trước tỷ tỷ của nàng khó sinh mà chết, lúc tin tức truyền vào phủ đã sắp hạ táng, trực giác của nàng nói chuyện này không đơn giản như vậy, chuyện trong thâm cung sao có thể không khiến người ta nghĩ nhiều.

Vị Hoàng hậu này nhìn nhân từ độ lượng, trong đầu là lưỡi rắn gì ai có thể nói rõ được.

Nhưng cũng may hai người này không tiếp tục đặt đề tài ở trên người nàng, nàng im lặng ngồi ngay ngắn, người bên cạnh đều nói chuyện đôi ba câu, trong yến tiệc có nữ nhi nhà làm quan nhảy múa chúc thọ Hoàng hậu, nàng vô cùng buồn chán, thỉnh thoảng sẽ duỗi tay lấy quả vải đặt trong đĩa ngọc.

Quả vải tròn trịa trắng nõn, làm nổi bật bàn tay gầy nhuộm màu hồng nhạt, đôi môi đỏ tươi hơi hé mở, đầu ngón tay khẽ đẩy một cái, ngậm cùi quả như minh châu.

Không lâu sau, có một cung nữ bước nhỏ nhanh đến bên cạnh Thẩm Chí Hoan, trong tay cầm một cái khay, trong khay là quả vải được phủ bằng lụa tơ tằm vàng, mỗi quả đều tròn trịa đỏ tươi.

Thẩm Chí Hoan dừng động tác trong tay.

Cung nữ nhẹ giọng nói: “Tiểu thư, là bệ hạ thấy người thích ăn vải.

”Cung nữ khom lưng, đổi cái đĩa vải chất lượng hơn cái đĩa vừa rồi Thẩm Chí Hoan ăn.

Thẩm Chí Hoan giương mắt nhìn, đúng lúc nhìn thấy vị Hoàng đế kia đang nhìn mình, khẽ mỉm cười, trong mắt khó hiểu, hai người đều hiểu ám thị.

Lão ta đặt tay lên bàn, cầm một quả vải bóc vỏ, cùi vải mềm trơn bị ngón tay cái của lão ta xoa đi xoa lại, nước chảy tràn ra ngoài, tàn phá không ra hình dạng.

Thấy Thẩm Chí Hoan nhìn, lão ta cầm cốc rượu trong tay, chạm từ xa.

Trống nhạc đàn sáo xung quanh, không ai để ý bên này.

Thẩm Chí Hoan cụp mắt xuống, thấp giọng nói với cung nữ: “Đa tạ bệ hạ.

”Cung nữ lui ra, từng chùm vải tròn trịa đỏ tươi ở trên bàn lại không bị động nữa.

Khoảng nửa nén hương, tiếng huyên náo kèm theo tiếng bước chân đến Bách Hoa viên từ xa cực kỳ yên tĩnh.

Lần này tham gia yến tiệc sinh thần Hoàng Hậu phần lớn là nữ nhi nhà làm quan, rõ ràng Thẩm Chí Hoan cảm thấy được người bên cạnh mình đều phấn khích, đợi đến khi người kia đến gần, ngược lại xung quanh lại yên tĩnh, nhưng ánh mắt thiếu nữ trong bữa tiệc, đa số đều gắt gao đặt trên người ung dung đến muộn.

“Nhi thần thỉnh an phụ hoàng mẫu hậu, nhi thần đến muộn, mong phụ hoàng mẫu hậu thứ tội.

”Người tới chính là vị Thái tử Chu Dự ôn nhuận như ngọc trong lời đồn, Thái tử Chu Dự không gần nữ sắc gần như hoàn mỹ.

.
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 44: Chương 44


Không thể không nói, mặc dù hắn ta là Thái tử, diện mạo hắn ta cũng đủ để cho những người kia la hét điên cuồng.

Thẩm Chí Hoan là người rất coi trọng ngoại hình, Chu Dự ở chỗ nàng ít nhất cũng có thể chấm chín điểm, diện mạo hắn ta vốn không có khuyết điểm, mỗi một chỗ đều khiến người ta chết mê chết mệt, từ bề ngoài đến cốt cách, cả người còn có khí chất cao quý hoàn toàn tự nhiên, dùng hoàn hảo hình dung cũng không quá.

Nhưng nàng không thích.

Kiểu mẫu nàng thích, là phải có làn da hơi ngăm, hơi cao, phải cường tráng mạnh mẽ không phô trương, phải có cơ bắp rắn chắc, phải có nụ cười nhìn nguy hiểm nhưng lại có vẻ khôi ngô tuấn tú sáng sủa, sẵn sàng quỳ xuống trước mặt hắn tình nguyện làm một con cún, phải ở ngoài luật lệ, phải có d ục vọng bị khắc chế.

Nhưng sở thích của nàng không quan trọng.

Trước đây không lâu Chu Dự được phái đi điều tra vụ án Thanh Châu đã lâu không kết án, mới đi được nửa tháng, đã giải quyết vụ án kéo dài hai ba năm, hôm nay có lẽ là mới vừa về.

Hoàng đế Nguyên Thành cũng không có phản ứng nhiều, chỉ nói: “Về là được rồi, ngồi xuống đi.

”Lần đầu tiên khi Chu Dự bày tỏ tâm ý với Thẩm Chí Hoan vẫn là lúc hắn ta mười bốn tuổi.

Chu Dự mười bốn tuổi cũng không hoàn mỹ giống như Thái tử điện hạ ngày nay, hắn ta căng thẳng kéo tay y phục của nàng, một câu còn chưa nói xong, màu đỏ trên mặt đã lan đến cổ, sau đó lắp ba lắp bắp, ra vẻ điềm tĩnh nói với nàng:“Ta rất thích muội, làm Thái tử phi của ta được không?”“Nếu muội đồng ý, ta lập tức xin phụ hoàng ban hôn cho chúng ta.

”“Được không?”Chu Dự của bây giờ, e rằng sẽ không còn lúc như vậy nữa, từ trước đến nay hắn ta làm việc ổn thỏa, trước đây khi phụ thân và huynh trưởng nàng còn ở trong phủ, khen hắn ta không chỉ một lần.

Chu Dự vừa tới, những nữ tử biểu diễn kia càng ra sức hơn, ngay cả mấy tiểu thư bên cạnh Thẩm Chí Hoan vừa rồi vẫn thì thầm đôi ba câu cũng không thì thầm nữa, ngồi đoan trang hơn người khác.

Thẩm Chí Hoan thu lại ánh mắt, yến tiệc này cũng không khác mấy so với trước kia, lát nữa yến tiệc kết thúc còn phải đi thưởng hoa.

Hoàng đế Nguyên Thành không ngồi lâu đã rời đi, Hoàng đế vừa đi, mọi người nói chuyện làm việc tương đối không có câu nệ, chủ đề mấy lần rơi trên người Thẩm Chí Hoan, đều bị nàng không nhẹ không nặng gạt đi.

Không biết đã qua bao lâu, cuối cùng yến tiệc cũng kết thúc.

Thẩm Chí Hoan thở phào nhẹ nhõm, việc ngắm hoa là việc tản mác, Hoàng hậu là người đứng đầu Trung cung*, không thể nhìn chằm chằm một mình nàng.

Cho nên hầu hết đều bằng lòng đi theo Hoàng hậu, nếu không muốn thì tự mình tìm một chỗ cũng được, trước kia Thẩm Chí Hoan đều nhân cơ hội này xuất cung, xung quanh cũng sẽ không vì chuyện nhỏ này mà gọi nàng về.

*Trung cung: nơi ở của Hoàng hậuNàng đi theo trong đám người, bước chân dần dần chậm lại, dừng lại phía sau đám người, xung quanh yên tĩnh, còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, một giọng nói dịu dàng chợt vang lên bên tai.

“Chí Hoan.

” Chí Hoan ngẩng đầu, phát hiện không biết từ lúc nào, Chu Dự đã đứng bên cạnh nàng.

Thẩm Chí Hoan không muốn đối mặt với hắn ta, lùi lại phía sau một bước, cúi chào, nói: “Thỉnh an điện hạ.

”Chu Dự đưa tay, đỡ cánh tay Thẩm Chí Hoan, nói: “Giữa ta với muội, không cần khách sáo như thế.

”Nàng khẽ tránh, Chu Dự đỡ vào không trung, lập tức nói: “Điện hạ trăm công nghìn việc, thần nữ không làm chậm trễ điện hạ nữa.

”Thái độ của nàng đã rất rõ ràng, một câu cũng không muốn nói nhiều với Chu Dự.

Thật ra bản thân Chu Dự cũng không có gì sai, mấy năm nay hắn ta xử lý chính vụ nhiều ở bên ngoài, thời gian một năm ở trong kinh thành chỉ đếm trên đầu ngón tay, cũng không quấy rầy nàng nhiều.

Chỉ là Thẩm Chí Hoan vừa thấy hắn ta, sẽ nhớ tới lão Hoàng đế nham hiểm kia, khiến người ta buồn nôn.

“Ta và muội cùng lớn lên, giờ đây ngay cả nói một câu cũng không được sao?”Chu Dự không phải là Thái tử từ nhỏ, lúc trước còn là Lục Hoàng tử, hai người học chung một nơi trong một thời gian ngắn, nhưng nói cùng nhau lớn lên, thật sự cũng là quá mức miễn cưỡng rồi.

“Điện hạ người vẫn là…”Thẩm Chí Hoan còn chưa dứt lời, chợt nghe thấy giọng nói mơ hồ của một lão thái giám cách đó không xa:“Mấy người các ngươi, có nhìn thấy Tứ tiểu thư của phủ An Khánh hầu không?”.
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 45: Chương 45


Thẩm Chí Hoan nhớ giọng nói này, là Tô Toàn An thái giám tổng quản bên cạnh Hoàng đế, trong lòng nàng lạnh lẽo, biết mình tuyệt đối không thể bị tìm ra được, hạ mình cũng bất đắc dĩ vội vàng nói với Chu Dự: “Điện hạ thứ tội, thần nữ cáo lui trước.

”Sau đó còn chưa đợi nàng xoay người, Chu Dự đã nắm cổ tay lại, Thẩm Chí Hoan cau mày, bất giác muốn giãy ra.

Vừa ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt chợt lạnh lùng của Chu Dự:“Muội cho rằng muội đi được sao, lão ta muốn tìm muội sẽ không cho muội cơ hội chạy thoát.

”Đương nhiên Thẩm Chí Hoan hiểu được ý Chu Dự.

Năm ngoái lúc yến tiệc sinh thần Hoàng hậu, tỷ tỷ nàng còn ở đây, Hoàng đế ít nhiều cũng sẽ chiếu cố đến chút tình cảm.

Bây giờ tỷ tỷ nàng không còn, sở dĩ Hoàng đế không lập tức bảo nàng vào cung, ít nhiều vẫn là chiếu cố một chút, Thẩm Trường Ninh vừa mất không lâu nàng đã nhập cung, nghe có vẻ không ổn.

Nhưng chuyện này cũng không ảnh hưởng lão ta muốn mượn cơ hội này muốn nàng, để nàng lên long sàng của lão ta.

Dưới quyền thế lớn, chỉ được phép khuất phục.

Mắt thấy lão thái giám sắp đi tới bên này, giọng điệu Thẩm Chí Hoan cũng càng không ổn: “Cho nên? Bây giờ ta sẽ ra ngoài hét lên rằng ta đang ở đây, để ông ta đưa ta đi?”Chu Dự vẫn chưa buông tay nắm cổ tay Thẩm Chí Hoan ra, sắc mặt hắn ta không được tốt, im lặng lúc lâu, hắn ta mới nói: “Ta có thể giúp muội.

”Ánh mắt như vậy Thẩm Chí Hoan đã quá quen.

Trong lòng nàng biết rõ tình cảnh này, ngoài nhờ Chu Dự giúp nàng, cũng không có cách nào khác, nhưng nàng cũng không muốn nhận sự giúp đỡ có điều kiện khi vừa gặp này của Chu Dự, xem ra Thẩm Chí Hoan nương nhờ lão Hoàng đế và Chu Dự, đều là bị ép buộc, ghê tởm như nhau.

Trong lòng nàng càng hoảng hốt nhưng bên ngoài lại bình tĩnh.

Thầm nghĩ chỉ cần Chu Dự còn thích nàng, có lẽ nam nhân bình thường nói chung đều sẽ không nhìn thấy nàng thân mật với nam nhân khác.

Nàng nghe thấy mình cười lạnh một tiếng, bước lại gần Chu Dự, khẽ nói bên tai hắn ta: “Điện hạ, đột nhiên thần nữ cảm thấy bị phát hiện rồi, cũng không có gì to tát.

”Chu Dự nghiêng mặt nhìn nàng, Thẩm Chí Hoan cong môi, mắt thấy sắp đi ra ngoài.

Chu Dự chợt đưa tay, kéo Thẩm Chí Hoan lại lần nữa.

Ngón tay cái xoa cổ tay nàng, sau đó buông ra trước khi Thẩm Chí Hoan tức giận.

Hắn ta dịu dàng nói: “Chí Hoan, ta chỉ đơn giản muốn giúp nàng mà thôi.

”“Không có ý khác, không nên hiểu nhầm.

”Trong lúc nói chuyện, hắn ta đi ra ngoài từ đường mòn, đúng lúc nghênh đón Tô Toàn An đang tới ngay sau đó.

“Tô công công.

”Tô Toàn An vừa nhìn thấy Chu Dự, cúi người cung kính chào hỏi Chu Dự, lại nói: “Thái tử điện hạ, vừa rồi bệ hạ còn đang nhớ người, muốn bảo người qua.

”“Vậy phiền công công báo lại với phụ hoàng, nhi thần lập tức qua.

” Hắn ta dừng một lát, lại nói: “Vừa rồi bổn cung nghe thấy công công đang tìm người, đã tìm thấy chưa?”Tô Toàn An nói: “Thưa điện hạ, là bệ hạ muốn tìm Tứ tiểu thư, người cũng biết…”“Vẫn chưa tìm thấy.

Nhưng đã thông báo cho các nô tài ở trong vườn này, chắc chỉ mất một lúc thôi.

”Chu Dự nói: “Vậy ngươi từ từ tìm, lúc bổn cung tới vẫn chưa thấy Tứ tiểu thư, ngươi có thể tìm hướng Tây.

”“Vâng, điện hạ.

”Thẩm Chí Hoan đứng tại chỗ, chỉ cảm thấy máu cả người đều lạnh đi, trước kia nàng biết mình sẽ có vận mệnh gì, nhưng khi vận mệnh này thật sự đến vẫn cảm thấy rất chống cự.

Chu Dự nhẹ giọng nói với nàng: “Chí Hoan, muội đi theo ta trước, ta sẽ sắp xếp người đưa muội ra ngoài.

”Nàng nhìn Chu Dự, đáy lòng không xác định được rốt cuộc hắn ta có làm gì hay không, nhưng nàng không có lựa chọn: “Đa tạ điện hạ.

”“Ta nói rồi, muội không cần khách sáo với ta như vậy.

”Đông cung vẫn còn quá xa, Chu Dự dẫn Thẩm Chí Hoan tới nơi hắn ta thường nghỉ ngơi và làm việc tạm thời ở trong cung, Ích Ninh cung chiếm diện tích nhỏ, nhưng cách điện Thái Cực tương đối gần, buổi trưa thỉnh thoảng Chu Dự sẽ ở lại đây.

“Nếu muội cần gì cứ việc sai bảo, muội có thể tin tưởng.

”Thẩm Chí Hoan ừ một tiếng, nói: “Đa tạ…”Chu Dự lộ vẻ bất đắc dĩ, ánh mắt nhìn chăm chú Thẩm Chí Hoan, nói: “Ta nói rồi, muội không cần nói cảm ơn với ta.

”Thẩm Chí Hoan lắc đầu, muốn nói câu ‘giữa chúng ta cũng không có gì’, nhưng hôm nay nàng còn cần sự giúp đỡ của Chu Dự, trước khi nói ra miệng hơi do dự, chỉ ừ một tiếng.

Chu Dự tự mình rót cho Thẩm Chí Hoan một tách tà, duỗi tay đưa cho nàng, cụp mắt, giọng nhẹ nhàng nói:“Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ muội.

”Cũng sẽ làm cho muội thuộc về ta mãi mãi.

.
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 46: Chương 46


Thẩm Chí Hoan nhận chén trà hắn ta đưa, đầu ngón tay nắm chén ngọc bích không đáp lại lời nói của Chu Dự.Bên trong phòng, nha hoàn đều biết điều lui ra hết, chỉ còn lại hai người Thẩm Chí Hoan và Chu Dự, khói xanh lượn lờ trong lò, ánh mặt ngoài từ ngoài cửa sổ chiếu vào, bên trong phòng có một chất gỗ hương nhàn nhạt, nơi này ở gần điện Thái Cực đặc biệt yên tĩnh, dễ dàng làm người ta cảm thấy tâm thần yên ổn.

Nhưng Thẩm Chí Hoan không có cách nào bình tĩnh lại được.Chu Dự nhìn ánh mắt của nàng quá mức trực tiếp, dù có nghĩ quên cũng khó.Giờ phút này, nàng thoáng bình tĩnh lại, nàng biết lúc nãy mình đã đi quá giới hạn.Người đứng trước mặt nàng là đương kim Thái tử, là người sẽ kế thừa ngôi vị đế vương trong tương lai, quyền sinh quyền sát nằm trong này người này nói một không có hai, là người quyết định vận mệnh của Thẩm gia khi lão Hoàng đế chết trong tương lai.

Hắn ta hữu lễ ôn hòa với nàng, một mực thâm tình.

Nhưng trong lòng Thẩm Chí Hoan biết rõ cuối cùng hắn vẫn không cho phép người khác dáo ngỗ nghịch với mình.

Hoàng đế đã như vậy, Thái tử càng sẽ như vậy.Nàng buông thõng mắt, nhẹ nhàng nhấp một ngụm nước trà do Chu Dự đưa tới.Im lặng bắt đầu tràn giữa hai người, bầu không khí vô duyên vô cớ hơi trở nên căng cứng.Trong lòng nàng nghĩ Chu Dự có thể đi nhanh hơn một chút, nhưng lại vừa sợ nếu như Chu Dự không ở nơi này, một mình nàng sẽ gặp tình huống ngoài ý muốn gì cũng không biết rõ ràng.

Dù sao, mặc kệ ngay bây giờ ra sao, chí ít người hơi hơi nhạy về thông tin một chút đều biết nàng nhất định sẽ là nữ nhân tương lai của Hoàng đế, nếu như bị người ta phát hiện nàng ở tẩm cung của Thái tư, bộ mặt lão Hoàng đế bị hư còn không biết làm ra chuyện gì.Huống hồ, Chu Dự đi tới mức này hiện tại cũng không dễ dàng gì, cũng là tình nghĩa lâu dài nên nàng cũng không muốn vì mình mà hại hắn ta.“Hôm nay, trong bữa tiệc ta thấy muội không ăn gì, muội muốn ăn cái gì, ta gọi phòng ăn đưa đến.”Thẩm Chí Hoan lắc lắc đầu, nói: “Đa tạ ý tốt của điện hạ, thần nữ không đói bụng.”Chu Dự lại nói: “Lúc trước, ta thấy muội luôn thích cầm đọc một ít sách tiểu thuyết, ta cũng có thu thập một ít, ta gọi đám nô tỳ lấy lại đây cho muội.”Thẩm Chí Hoan vẫn từ chối nói: “Không cần làm phiền điện hạ.”Chu Dự im lặng chốc lát, đột nhiên nói: “Chí Hoan, muội không tin ta sao, những lời lúc nãy ta nói đều là những lời tâm huyết.”Thẩm Chí Hoan ngửa đầu nhìn hắn ta, hỏi: “Cái gì?”Chu Dự đứng trước mặt Thẩm Chí Hoan, hắn ta cúi đầu nhìn Thẩm Chí Hoan đúng lúc thu hết vẻ mặt của nàng vào mắt.Con mắt của nàng rất đẹp, lông mi dài cong, mí mắt sáng rực từ trong ra ngoài, cộng thêm đuôi mắt hơi hất lên.Lúc nàng ngửa đầu nhìn hắn ta, cổ hơi căng lên, thành một đường cong vừa sinh đẹp lại yếu ớt.

Vẻ mặt của nàng giống như đã quen lạnh nhạt, nhưng nếu cẩn thận quan sát, sẽ phát hiện nàng không ngờ giống với sự hờ hững vẻ ngoài.Trong đôi mắt mơ hồ chứa đựng hơi nước nhàn nhạt, ướt át phát sáng, hơi ngạc nhiên trợn tròn hai mắt hiện lên mấy phần hồn nhiên, môi đỏ khẽ mở, phần môi có hai chóp môi nho nhỏ vểnh cao làm môi đỏ trở nên căng đầy.

Hắn ta dễ dàng có thể tìm được sự hoang mang và luống cuống trong tròng mắt bị nàng đang giả vờ bình tĩnh để che giấu, tay nắm chặt chén ngọc bích, lập tức trở nên hơi trắng bệch.Nàng đang lo lắng.Trong lòng đã có tám phần mười còn đang nghĩ mình nơi sớm rời đi một chút.Chu Dự mơ màng cong khóe môi một lúc, mở miệng nhưng vẫn giữ giọng điệu ôn hòa thật lòng: “Ta nói ta sẽ bảo vệ muội.

Muội không muốn chuyện gì thì sẽ không có người nào ép buộc muội.Chúng ta quen biết không bao lâu, giờ sao xa lạ thế.”Câu nói như thế này chỉ là nghe được tai mà thôi, chứ không phải thật lòng.Nàng sinh ở trong khuê các nhưng cũng mơ hồ biết được lão Hoàng đế cố chấp để ý mình không chỉ vì khuôn mặt của nàng, mà càng không phải vì Thẩm Trường Ninh chết, Thẩm gia nhất định phải có một đứa con gái tiến cũng để làm lòng đế vương yên tâm.Thẩm Chí Hoan mím môi, nhất thời không biết nên trả lời thế nào, nàng im lặng một lúc mới nói: “Lễ không thể bỏ.”“Bệ hạ cửu ngũ chí tôn, có thể vào cung là… Phúc phần của Thần nữ, sau này điện hạ vẫn nên cẩn thận lời nói đi.”Chu Dự nở nụ cười nhẹ, nhưng ý cười không đạt đến đấy mắt.Thẩm Chí Hoan lúc nãy ở trong vườn Bách Hoa, với Thẩm Chí Hoan bây giờ khác nhau hoàn toàn, ngày nào đó nàng dám trừng mắt cãi lại hắn ta, bây giờ lại nhớ tới hắn ta là người sẽ nắm mạch máu của nàng trong tương lai nên đã ngoan ngoãn hạ mình đều qua loa thuận theo.“Nếu là phúc phần, tại sao lúc nãy phải trốn?”Thẩm Chí Hoan đối đầu với ánh mắt của Chu Dự.

Nàng thật không hiểu đến cùng Chu Dự đang suy nghĩ cái gì, ý của nàng đã rất rõ ràng, không muốn nói thêm chuyện này với hắn ta nữa, nhưng hắn ta lại tiếp tục hỏi.“Nhưng thần nữ cũng đã nói bị phát hiện cũng không sao, không phải điện hạ muốn dẫn thần nữ đêns ao?”Chu Dự cẩn thận quan sát sắc mặt của nàng..
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 47: Chương 47


Cơ bản vẫn là dịu ngoan nhưng đáy mắt của nàng hơi ẩn chứa không kiên nhẫn, khóe môi hơi căng thẳng, giọng điệu cũng trầm xuống nhìn còn hung dữ hơn lúc nãy rất nhiều.Lúc này, Chu Dự mới thỏa mãn, hắn ta đưa tay ra về phía Thẩm Chí Hoan.Thẩm Chí Hoan nghiêng cơ thể về sau theo quán tính, cơ thể có chút cứng ngắn, cảnh giác nhìn Chu Dự.Mặt của Chu Dự thật sự quá có tính mê hoặc, hắn ta nhìn một người sẽ làm cho người ta cảm thấy đang xúc phạm, chỉ có thể không tự chủ đổi ấn tượng tốt với hắn ta.Nhưng Thẩm Chí Hoan lại khác, nàng hơi mở to hai mắt, giọng điệu cũng gấp gáp: “Người làm cái gì?”Chu Dự không có ý muốn lùi về sau chút nào, ánh mắt của hắn ta vẫn sụp xuống nhẹ nhàng lướt qua xương quai xanh lộ ra khi cơ thể người trước mặt nghiêng về phía sau chống lên giường, ngón tay của hắn ta nhẹ nhàng nắm chén trà từ trong tay của Thẩm Chí Hoa, đầu ngón tay sượt qua ngón tay của nàng vừa chậm lập tức tác ra.Hắn ta cũng kéo dài khoảng cách với Thẩm Chí Hoan, cảm giác ngột ngạt đột nhiên biến mất.Người trước mặt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười vô hại đơn giản, khí chất vừa đứng đắn vừa ôn hòa, hắn ta nói: “Chỉ là muốn thêm chút trà cho Chí Hoan mà thôi, Chí Hoan đang lo lắng cái gì?”Thẩm Chí Hoan âm thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng không muốn ở lại nơi này chút nào.“Ta biết muội đang e dè cái gì, nhưng sau này bất kể là thế nào đều có ta ở đây.”Nàng không biết bây giờ lời Chu Dự nói những lời này với nàng có ý nghĩa gì, lại nói nhiều như vậy.

Nàng vừa nhịn tiếp tục nhịn, vẫn là nhịn không được nói: “Điện hạ muốn làm cái gì đây.Lẽ nào điện hạ cảm thấy, người có thể ngăn cản được lão ta sao? Làm cho lão ta mất hứng thú với muội cũng có đến mười ngàn cách, nhưng điện hạ làm sao có thể bảo đảm trong những cách này, có một cách để cho chúng ta có thể toàn thân trở ra mà không có người bị thương vong?Phụ hoàng của người là người loại nào, người phải biết rõ ràng hơn muội chứ?”Chu Dự hiển nhiên rất hài lòng với những lời nói thật của Thẩm Chí Hoan, hắn ta thấp giọng nói: “Có cách.”Thẩm Chí Hoan giương mắt nhìn hắn ta, hỏi: “Cách gì?”Chu Dự đặt chén trà lên trên mặt bàn, nước bên trong lung láy rơi ra ở trên tay của hắn, hắn nhìn ánh mắt của Thẩm Chí Hoan có chút đen tối, làm người ta mò không ra tâm trạng.Hắn ta lại đưa tay ra lần thứ hai, vén lên sợi tóc đang rải rác trên gò má của Thẩm Chí Hoan.

Động tác này thật sự quá mức thân thiết.

Ngay sau đó, tay của Chu Dự lại chạm đến mặt của nàng, nhẹ nhàng vuốt.

Thẩm Chí Hoan chỉ cảm thấy cả người cứng ngắc, nàng không biết Chu Dự đang có ý gì, vừa mới muốn mở miệng ra, lại nghe giọng nói của hắn bên tai của mình:“Lão ta ấy, không còn sống được bao lâu nữa đâu…”Dường như sấm dậy đất bằng, Thẩm Chí Hoan mở to hai mắt chỉ cảm thấy màu trên cả người đều ngưng đọngNàng liếc mắt nhìn sang: “Người nói cái gì?”“Hoàng thượng giá lâm…”Một âm thanh bén nhọn đánh vỡ bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

Thẩm Chí Hoan đứng dậy, còn chưa không lên tiếng, Chu Dự đã kéo cổ tay nàng lại, bước nhanh đưa nàng đến một căn phòng cất sách gần bên buồng sưởi.Nàng vốn ở Tây Uyển với Chu Dự, Hoàng đế từ cửa chính đi vào hướng bên này, Chu Dự không thể lại dẫn nàng đi ra ngoài tìm nơi khác trốn, nơi này nói là phòng cất sách, thật ra phòng này chỉ cách một căn buồng sưởi với nàng và Chu Dự mà thôi, chỉ nhờ vào một bức rèm che lại một tấm bình phong chắn tầm mắt.Chu Dự hiển nhiên cũng không ngờ đến lão Hoàng đế lại đột ngột lai đây, sự việc rất khẩn cấp, hắn ta đành đưa Thẩm Chí Hoan đi vào góc của phòng cất sách, chỗ này đúng lúc có một cái hòm tủ cao to, bên ngoài lại có bình phong gấp khúc vẽ sông núi biển lớn ngăn lại.Thẩm Chí Hoan thấp giọng thúc giục: “Người nhanh ra đón lão ta, ta sẽ tự trốn.”Trước mắt cũng không kịp nói thêm cái gì, ánh mắt Chu Dự phức tạp liếc nhìn nàng, lập tức xoay người rời đi.Thẩm Chí Hoan không dám dừng lại, kéo làn váy nhẹ chân ngồi xổm xuống bên cạnh ngăn tủ trốn.Mới vừa ngồi xổm xuống, bên ngoài đã nghe tiếng mơ hồ truyền đến tiếng nói chuyện của Hoàng đế Nguyên Thành và Chu Dự.Giọng điệu của người nói mang theo chút khó chịu: “Con đang làm cái gì đấy, không phải ta sai Tô Toàn An nói cho con kêu con đến gặp ta à.”“Hồi phụ hoàng, nhi thần mới từ trong bữa tiệc lui ra, trên người còn vị rượu quá nặng, tùy tiện đi vào sợ ảnh hưởng đến người, nên muốn người khác chuẩn bị nước thay áo rồi mới đến.

Lại làm phiền phụ hoàng tự mình đến đây, tội của nhi thần thật đáng muôn chết.”Giọng của Hoàng đế Nguyên Thành nghe không ra hỉ nộ: “Thôi, ta cũng muốn đi ra một chút.”Thẩm Chí Hoan nghe hai người như ngồi xuống, không biết tiếp tục đi vào trong nữa, nỗi lòng lo lắng mới thoáng thả lỏng ra.Phía ngoài, tiếng nói chuyện vẫn còn tiếp tục.“Án ở Thanh Châu còn có nghi ngờ gì không?”Giọng của Chu Dự như đang có ý định thả dịu xuống, Thẩm Chí Hoan ở đây nghe không rõ lắm: “Hồi phụ hoàng, cả dòng Tiết thị đã bị áp giải hồi kinh, một nhà bốn mươi ba miệng, dòng chính đã bị xử quyết tại chỗ, trở về đều là những họ hàng không có nặng bao nhiêu, chứng cứ là này đã xác thực, kính xin phụ hoàng yên tâm.”Trong lòng Thẩm Chí Hoan nghi ngờ, nàng chưa từng nghe nói bên trong triều này còn có họ Tiết, nhưng dù sao Thanh Châu cũng ở cách quá xa kinh thành, nói là thương nhân ở địa phương cũng có chút khả năng..
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 48: Chương 48


Nàng vẫn chưa để ở trong lòng, đáy lòng lại bắt đầu nghĩ, nếu lúc này mà bị phát hiện, không chỉ có chút chuyện ở cùng với Thái tử, mà nghe trộm đương kiêm Hoàng thượng nghị luận quốc sự với Thái tử, mười cái đầu nàng cũng chém không đủ.

Xem như nàng đã biết rõ, Chu Dự nhìn vẻ ngoài ôn hòa hữu lệ như thật ra là chủ nhân tâm tình nham hiểm khó đoán, người có thể bộc lộ tài năng sau khi cựu Thái tử bị phế vì quyền lợi mà đấu đá trong Hoàng thấy, thì hắn ta không thể lại vô hại như vẻ bề ngoài thể hiện.

Lúc này, nàng cũng nghĩ đến chuyện Chu Dự nói với mình lúc nãy, nàng không dám nghĩ đến ẩn ý bên trong đó, chỉ là suy nghĩ một chút đã cảm thấy tự nhiên lạnh cả người.

Vận mệnh hay số phận, nhưng có thể trốn lúc này thì hay lúc đó, trong lòng nàng quyết định mục đích, lần này nếu như có thể đi ra ngoài an toàn, thì phải giữa một khoảng cách với vị Thái tử này.

Bên ngoài, tiến nói chuyện vẫn còn tiếp tục.

Thẩm Chí Hoan ngồi xổm một lúc lâu, chân hơi tê, nhưng mà giữa lúc nàng muốn lặng lẽ thay đổi tư thế, cửa sổ sau lưng đột nhiên vang lên tiếng vang nhỏ xíu, không chú ý hết sức thì sẽ không nghe được.

Nàng đột ngột cứng ngắc, dừng động tác lại, ngón tay ngọc xiết chặt ống tay áo, chậm rãi quay đầu lại, chợt phát hiện phía sau mình một người sáp tới.

Thẩm Chí Hoan súyt chút nữa đã hết lên, người phía sau đúng lúc che miệng mũi của nàng lại, sau đó áp sát vào nàng, hầu như môi cũng kề sát bên tai của nàng, thấp giọng nói: “Là ta.

”Nàng thở phào nhẹ nhõm thật nhỏ.

Nhưng mà chỉ chốc lát, nàng lại khó chịu.

Vào giờ phút này, nàng có thể cảm nhận được rõ ràng lồng ngực cứng rắn và còn có nhiệt độ nóng rực của người phía sau lưng, người này thật sự rất to gan, mới tiến vào đã trực tiếp ôm lấy eo của nàng, chưa có sự cho phép của nàng đã cùng với nàng chen vào trong góc nhỏ hẹp.

Còn dựa vào gần như vậy, cơ hồ nàng bị hắn ôm thật chặt vào trong ngực.

Tuy nhiên, căn phòng ngoại trừ nơi này cũng không nơi khác để giấu người tốt nhất.

Thẩm Chí Hoan đưa tay cầm bàn tay của Lục Dạ đang để trên mặt nàng xuống, quay đầu lại lườm hắn một cái.

Vì lúc nãy kinh sợ, trong mắt nàng còn mang theo ánh nước.

Không hề có chút lực uy h**p nào.

Lục Dạ bị nàng trừng làm cổ họng khàn khàn, hắn rụt tay về đặt ở bên một chân của Thẩm Chí Hoan, lại thấp giọng nói bên tai của nàng một câu: “… Tiểu thư thứ tội.

”Hô hấp của hắn rơi lệch vào tai của nàng, có chút ngứa.

Hắn như đang cố ý.

Nhưng mà trước mắt, Thẩm Chí Hoan không dám nói gì, bên ngoài cuộc nói chuyện của Hoàng đế Nguyên Thành và Chu Dự vẫn còn tiếp tục, hơi có chút sai lầm, hôm nay nàng với Lục Dạ đều không đi ra được.

Có điều, Lục Dạ làm sao tìm được nàng ở đây?Lời này đương nhiên không thể hỏi ngay được.

Cảm giác tồn tại của Lục Dạ quá mạnh mẽ.

Trên người hắn còn có hương thêm đặc biệt riêng, nhàn nhạt, Thẩm Chí Hoan rất yêu thích.

Lưng của nàng dựa vào trên lồng ngực của hắn, có thể cảm nhận được hơi thở chập trùng của hắn, nhiệt độ trên người con cao hơn với cả mình.

Góc này không thể chứa nổi hai người chen chúc, Lục Dạ vừa sinh ra đã cao to, một đôi chân dài chỉ có thể ở nơi nhỏ hẹp này giang rộng ra, mà Thẩm Chí Hoan trốn giữa hai ch ân của hắn.

Hắn lại nói: “Đừng sợ, ta mang tiểu thư đi ra ngoài.

”Giọng của Lục Dạ rất nhẹ, nhưng Thẩm Chí Hoan lại không dám trả lời lại ngay cả một câu nói, sợ bị Hoàng đế Nguyên Thành nghe thấy.

Nàng lục lọi đưa tay muốn nhéo hắn một chút để hắn đừng nói nữa, nhưng chỉ mò được đến cơ eo rắn chắc, nhéo cũng không nhéo được.

Nhưng mà nàng vừa muốn rút tay về, bị Lục Dạ bắt lại.

Hắn nói: “Không nên sờ bậy.

”Thẩm Chí Hoan: “…”Nàng rút tay từ trong tay của Lục Dạ ra, không muốn tiếp tục để ý đến hắn.

Trong phòng cất sách hơi có chút âm u, ời của hai người bên ngoài như là nói không hết, xưa nay Thẩm Chí Hoan không cảm thấy canh giờ khó trôi qua như vậy.

Nàng thật sự không cách nào làm lơ người phía sau mình.

Từ nhỏ đến lớn, nàng không có cùng nam tử nào ở gần như vậy, dù cho vẻ ngoài của Lục Dạ hợp với hình mẫu của nàng nhưng nàng vẫn cảm thấy hơi chút kỳ quái, không tính căm ghét nhưng thật có cảm khác không nói được.

Đều do tên nô tài này sáp tới gần nàng như vậy.

Nàng giật giật cơ thể, không nghĩ còn dựa vào hắn như vậy, chậm rì rì chống mình xuống đất xoay người, thế nhưng nơi này thật sự quá nhỏ hẹp, động tác của nàng lại không dám quá lớn, không cẩn thận suýt chút nữa ngã ra.

Cũng may Lục Dạ đỡ lấy nàng.

Có lẽ hắn biết nàng muốn làm cái gì, lập tức năm eo của nàng quay người nàng lại dễ như ăn cháo.

Nhưng chân của Thẩm Chí Hoan đã sớm ngồi xổm te dại, hơi động như vậy càm làm cho người tỉnh táo trong phút chốc, nàng giật giật chân càng càng càng cảm thấy canh giờ thật khó khăn.

Mãi đến tận khi nàng đưa ánh mặt đặt lên trên chân trải phẳng của Lục Dạ.

Chân Lục Dạ quá dài, tại một nơi nhỏ hẹp này, chân hắn chỉ để được nửa khúc, một chân khác nằm dưới đất mới có thể chứa được hắn.

Một nô tài thôi, vốn nên hầu hạ nàng.

Thẩm Chí Hoan không suy nghĩ nhiều, trực tiếp ngồi lên đùi của hắn.

.
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 49: Chương 49


Thẩm Chí Hoan cong cong chân, cảm thấy thoải mái hơn nhiều.Nàng nghĩ Lục Dạ chắc cũng không nghĩ tới nàng sẽ đột ngột cử động như vậy, vì nàng rõ ràng nhận ra được bắp thịt của người dưới đùi cứng ngắc một chút.Nàng khẽ hừ một tiếng, làm một khẩu nhìn nhìn về phía hắn nói: “Thả lỏng…”Sau đó, bắn đùi của người này lại căng ra đến mức càng chặt hơn.Thẩm Chí Hoan nghĩ, chỗ này khá nhỏ nên làm hắn không dễ chịu.

Nhưng ai bảo, hắn chỉ là một nô tài chứ, dù có tiếp tục chịu khó cũng phải chịu, nàng chịu ngồi trên chân của hắn, hắn nên cảm thấy vinh hạnh mới phải.Huống hồ, người này xông tới lỗ m ãng như thế, lỡ đến lúc hai người họ phát hiện, hậu quả thật khó lường, người này không có chút đáng tin nào.Nàng quay về hơi hất hàm dưới với hắn, vẻ mặt thêm mấy phần kiêu căng như nói cho hắn biết –– Đừng có láo xược với nàng.Lục Dạ không tiếp tục nói thêm lời nào, nhưng Thẩm Chí Hoan rõ ràng nhận ra được chân của hắn hơi thả lỏng.Gian ngoài, tiếng người nói chuyện tiếp tục truyền vào, là lão Hoàng đế với Chu Dự không biết đã kết thúc chủ đề Tiết gia từ khi nào, bắt đầu bàn bạc về việc kết hôn của Chu Dự.“Hôm nay, con có vừa ý nữ tử nào không, năm nay tuổi con đã không còn nhỏ nữa, trong phòng không ai thì còn ra thể thống gì nữa!”Chu Dự từ chối, nói: “Hiện tại, nhi thần chỉ muốn phân ưu thay phụ hoàng, trong ngày thường bận rộn việc chính sự, nhiều lúc không ở trong kinh thành, dù có cưới người ta vào cửa sợ cũng làm lỡ nàng ấy.”Lão Hoàng đế nói: “Con đang nói cái gì đấy! Một nữ nhân thôi, vốn dĩ chỉ để lấy ra giải buồn, con là Thái tử, vì sao phải kiêng dè nàng ta nghĩ thế nào?Đường đường là nam nhi bảy thước, sao chẳng hào sảng chút nào vậy.”“…”Thẩm Chí Hoan âm thầm trợn tròn mắt, càng ngày càng không lọt mắt được lão Hoàng đế này, nàng không có chút nào hứng thú với việc kết hôn của Chu Dự, đơn giản không nghĩ nghe tiếp, nàng bắt đầu thử đẩy sử chú ý của mình đến những khía cạnh khác.Kết quả vừa nhất mắt, đã va vào ánh mắt của Lục Dạ.Nàng ngồi ở trên đùi hắn, cao hơn một chút với hắn, lúc nãy nàng vẫn luôn nhìn bình phong bên kia, lần này lấy lại tinh thần đột nhiên phát hiện, từ lúc nãy bắt đầu, hình như Lục Dạ vẫn luôn nhìn nàng.Anh mắt có chút nóng rực, cũng rất chăm chú.Thật ra, ánh mắt như vậy cũng không có gì khác với ngày thường.

Nhưng Thẩm Chí Hoan vẫn phát hiện có chút không đúng.Hai người họ cách nhau quá gần, lúc này lại đang ở trong tư thế cực kỳ vi diệu, toàn bộ cảm giác đều bị phóng to lên, đặc biệt là xúc cảm.

Bầu không khí tự dưng hơi dấy lên mập mờ.Thật kỳ quái.Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên Thẩm Chí Hoan có cảm giác này.Từ đáy lòng lít nha lít nhít dấy lên nỗi luống cuông, mang theo chút xíu căng thẳng, mặt cũng hơi nóng.

Nàng đoán mặt mình cũng có thể hơi đỏ, nhưng nàng lại không muốn để cho Lục Dạ nhìn thấy gương mặt đỏ của mình, nên có chút cuống quít né tránh ánh mắt của Lục Dạ.Sau khi tách ra, nàng vừa thẹn vừa buồn bực vì phản ứng của mình quá mạnh, cũng không biết làm sao cho rõ ràng.Trong lòng xoay chuyển mấy vòng với suy nghĩ kỳ quái của mình, nàng lại đam qua oán giận lên người Lục Dạ.Cẩu nô tài kia, sau khi đi ra ngoài nhất định phải móc con mắt hắn xuống.Ai cho hắn nhìn nàng như vậy.Nhưng bây giờ, nàng không dám nói câu nào.Bầu khi khí mập mờ khiến lòng người hoảng loạn vẫn còn đang lan tràn ra ngồi, mới vừa rồi không phát hiện còn tốt, bây giờ ý thức được, nàng cảm thấy như đang đứng trong đống lửa ngồi trong đống than, đặc biệt là nơi hai người đang dán vào nhau chặt chẽ.Nàng cúi đầu, thoáng giật giật mông, bắt đầu suy nghĩ nếu không thì nàng cứ đứng lên trên người hắn, nhưng mà vừa mới động đậy không bao lần, người trước mặt đột nhiên nắm cánh tay của àng lại.Giọng trầm thấp nhưng có thể trộm nghe được giọng điệu của hắn cũng khó chịu, thậm chí có chút dữ dằn: “Đừng lộn xộn.”Thẩm Chí Hoan nhìn về phía hắn đâ thấy lông mày của con người này hơi nhíu lại, khóe môi cũng căng thẳng, mặt của hắn vốn đã không có cảm xúc còn có vẻ hơi lạnh lẽo, bây giờ với gương mặt chau mày này chứng minh hắn càng ngày càng khó chịu.Cẩu nô tài kia lại dám mệnh lệnh cho nàng, còn dùng giọng điệu lạnh lùng này! Nàng không thể tin được, lại cảm thấy rất giận và buồn bực.

Không hiểu lòng muốn đối nghịch làm trái lại nổi dậy.Dựa vào cái gì ngươi không cho ta động thì ta không động, hắn chỉ là một nô tài thấp hèn, mà nàng là chủ nhân của hắn, không phải muốn động thì động được sao.Thẩm Chí Hoan nghĩ như vậy, lập tức không phục cử động mấy lần, lúc này Lục Dạ không ngăn nàng nữa, nhưng nàng chưa kịp thoải mái thì phát hiện ra bên mông của mình đụng vật gì đó khá cứng và gồ ghề.Ban đầu, nàng còn không có phát hiện kịp, sau khi cúi đầu nhìn xuống theo bản năng, Lục Dạ lại không cho nàng nhìn.Nàng có chút mê man đối đầu với ánh mắt của Lục Dạ, nửa ngày mới bất giác hiểu được.“…”Màu đỏ nhàn nhạt từ cổ lan lên trê mặt, nàng há miệng muốn nói cái gì đó lại nghẹn lại cỏ cổ họng, trong đầu như vang lên một tiếng nổ “Rầm”, nàng cũng không biết lúc đó mình làm sao kiếm chế được không nhảy bật dậy, nhưng đó là lần đầu tiên mười mấy năm trong đời của nàng, gặp tình thế như vậy.Sao hắn dám…Nàng trợn to hai mắt trừng mắt Lục Dạ, dù trong lòng có sóng to gió lớn đi chăng nữa thì vẫn sợ kinh động đến người bên ngoài, nàng chỉ có thể chẩn thận dời từng li từng tí ra ra khỏi trên đùi hắn, cũng không còn để ý tư thế có thoải mái hay không mà ngồi xổm trước mặt hắn, ngón tay thon dài như ngọc chỉ vào mặt hắn dường như câu tiếp theo là câu mắng chửi.Người theo đuổi nàng rất nhiều, nhưng chưa từng có ai dám to gan xúc phạm nàng như vậy.Ngực của nàng phập phồng lên xuống, thế mà tên Lục Dạ này lại bật cười trước mặt nàng.Chút xấu hổ trong lòng bị phóng to lên, nụ cười đó trong mắt Thẩm Chí Hoan giống như đang cười nhạo.Phản ứng đầu tiên của nàng là tức giận.Nhưng tại bước ngoặt này, tức giận đến mức nhất định, nàng bình tĩnh lại.Không được..
 
Điên Khuyển Và Mỹ Nhân
Chương 50: Chương 50


Phản ứng của nàng giống như xác thực lớn hơn một chút.

Như vậy chứng mình nàng rất không bình tĩnh như chưa từng thấy việc này, giống hệt như tiểu cô nương ngu ngốc dễ lừa.Sau khi hiểu rõ, Thẩm Chí Hoan mỉm mối, sắc mặt cũng hòa hoãn lại.

Ánh mắt hiện lên mấy phần khinh bỉ, già vờ bình tĩnh chỉ vào dưới lưng của hắn, thì thầm: “Quản lý tốt nó.”Không khí càng sinh ra sự khô nóng, Lục Dạ dựa lưng vào vách tường có chút lạnh lẽo, sắc mặt của nàng thay đổi đều bị hắn thu hết vào mắt, hắn hứng thú gần đến mức gần như run rẩy, nhưng trên mặt không lộ ra chút cảm xúc nào.Không thể tiếp tục như thế này.

Nếu không, nàng thật sự sẽ tức giận.Lục Dạ nghe lời thu lại nụ cười trên mặt của mình, không lên tiếng nữa.Thẩm Chí Hoan dời ánh mắt đi, lý trí bị xấu hổ tách ra giờ quay lại hơn một nửa.Mặc kệ nàng với Lục Dạ có như thế nào đi nữa, có một sự thật không thể nào thay đổi được.Nàng là chủ nhân của hắn, hắn phải nghe lệnh của nàng.

Dù bỏ những người không nói chuyện này ra, Lục Dạ cùng lắm chỉ là một người không quá quan trọng mà thôi.

Hắn thèm nhỏ dãi sắc đẹp của nàng, trùng hợp nàng cũng coi trọng gương mặt của hắn, cơ bản hai người họ không thể lại ở bên nhau.Mà ai lại có ý với một cẩu nô tài đây?Thẩm Chí Hoan nghĩ tới đây, trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều, sự hoảng loạn khiến lòng người luống cuống cũng dần rút đi, lại cũng không cảm thấy chuyện lúc nãy to tác bao nhiêu.Nhưng trời cao hình như không muốn để cho lòng nàng thoải mái.Đột nhiên, Thẩm Chí Hoan nghe được trong tiếng nói ở gian ngoài xuất hiện tên của mình.Không chỉ có nàng, Lục Dạ cũng nghe thấy.Lão Hoàng đế uống một hớp nước trà, hỏi Chu Dự: “Con thật sự không nhìn thấy Chí Hoan sao?”Chu Dự nói: “Chưa từng, nhi thần chỉ thấy Chí Hoan muội muội đi với mẫu hậu ngắm hoa.”Lão Hoàng đế nở nụ cười, trong lòng lộ ra một hình ảnh thân mật dính mồ hôi: “Nàng sẽ không trốn ta như trốn mèo, thấy ta là lén trốn chứ.”Thẩm Chí Hoan luôn cảm thấy lão Hoàng đế không vô duyên vô cơ nhắc mình với Chu Dự, nàng hơi nắm chặt tay lại, giọng nói chuyện bên ngoài vẫn tiếp tục.“Phụ hoàng muốn tìm muội ấy sao?”Hoàng đế Nguyên Thành thở dài một hơi, giọng hơi khàn khàn: “Không phải con biết trẫm đang tìm nàng à.”“Trong cung này, đa số các nữ nhân đều giống nhau, nhìn nhiều cũng không còn hứng thú nữa, nhưng Chí Hoan lại khác, nàng đó…”Hoàng đế Nguyên Thành rơi vào tửu sắc không phải là ngày một ngày hai, sau khi đã có tuổi lão ta càng nói chuyện và làm việc không kiêng dè gì, cho dù là trước mặt con trai của mình, có mấy lời này cũng không có chút nào cấm kỵ.Lão ta chép chép miệng, tiếp tục nói: “Mùi vị chắc sẽ rất ngon.”Thẩm Chí Hoan không nghe thấy Chu Dự trả lời.Nhưng nàng nghe những lời này chỉ cảm thấy từ trong dạ dày dấy lên một trận buồn nôn, hớ lại gương mặt đó của lão Hoàng đến, càng ngày nàng càng cảm thấy buồn nôn hơn, cảm giác căm ghét bao trùm lấy, nàng chỉ cần nhớ đến cả người đã khó chịu.Mà cùng lúc đó, những cảm giác bị ép bức, bị kiềm chế lại bao vây lấy nàng lần nữa.Dưới quyền vua chúa, nàng chỉ là nữ nhân lão ta có thể tùy tiện nói muốn hay không muốn mà thôi, từ khi tỷ tỷ nàng còn sống, bình thường nàng ấy còn có ít lời đồn không tốt đẹp với nam nhân kia, kết cục của nam nhân đó cũng không có cái gì tốt.

Sau khi đại tỷ qua đời, lời đồn càng thâm hơn, nàng không thể nào từ chối các buổi tiệc cung đình, mỗi một lần đều phải chịu ánh mắt làm người ta buồn nôn kia quét tới quét lui qua người mình, thậm chí lão ta không trực tiếp cho nàng cảm giác thoải mái nhưng lại giống như đang đùa động vật, cho nàng nhìn thấy không gian như tự do, nhưng thật ra giờ phút nào cũng đang kiểm soát àng.“Đương nhiên trẫm biết nàng không muốn, nhưng như vậy không phải càng thú vị hơn sao?Nàng là người trẫm thấy băng thanh ngọc khiết nhất, tính cách lạnh lẽo như băng, gương mặt đó… Trong sáng cho trẫm cảm giác chỉ có trẫm mới có thể chạm vào nàng.”Lời nói như vậy đã rất rõ ràng rồi.“Phụ hoàng, người vẫn nên…”“… Năm nay, đúng lúc vừa qua tháng mười, trẫm sẽ đưa nàng vào cung.”Thẩm Chi Hoang buông tay nắm chặt ra, giương mắt nhìn chằm chằm Lục Dạ.Lục Dạ đang cúi đầu, mái tóc rải rác trên trán chặn lại con mắt của hắn làm người ta không hiểu được tâm trạng.

Nhưng điều này không quan trọng.Đột nhiên, Thẩm Chí Hoan đưa tay ra, vén mái tóc của hắn ra sau để lộ cả gương mặt của hắn.

Ánh mắt nàng nhìn chăm chăm từng điểm từ đường nét góc cạnh hàm dưới của hắn, đến môi mỏng hơi nhếch, lại đến sống mũi kiên cường, con có con ngươi ngâm trong lạnh lẽo.Nhìn Lục Dạ cũng không vui vẻ, thậm chí làm người ta cảm thấy chút u ám lạnh lùng.

Đối mặt với động tác đột ngột của Thẩm Chí Hoan, hắn cũng hơi ngạc nhiên, trong lúc nhất thời chưa phản ứng kịp.“Không phải, lần đầu tiên con biết trẫm thích nàng, lần tới con nhìn thấy nàng nhớ mang nàng vào trong cung, nếu trực tiếp đến Hầu phủ tuyên nàng vào sợ không quá thích hợp.”“… Nhi thần biết rồi.”Hoàng đế Nguyên Thành cũng bật cười, nói: “Vốn dĩ trẫm không muốn nàng hôm nay, nhưng quả vải với nàng quá xứng đôi.”“Bây giờ, nàng lại học được cách quyến rũ trẫm rồi.”Ánh mắt Thẩm Chí Hoan đảo qua từng tấc trên mặt Lục Dạ, cuối cùng rơi ở trên môi hắn.Yết hầu của Lục Dạ lăn lăn, thì thẩm hỏi: “Tiểu thư…”Thẩm Chí Hoan quỳ gối bên một chân của hắn, hai tay nâng mặt hắn lên, ngửa đầu hôn hắn một lúc..
 
Back
Top Bottom