Ngôn Tình Điên Cuồng Vì Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,274,084
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
dien-cuong-vi-em.jpg

Điên Cuồng Vì Em
Tác giả: Vợ của Kim Taehyung
Thể loại: Ngôn Tình, Ngược
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Vợ của Kim Taehyung

Thể loại: Truyện Ngược, Ngôn Tình

Giới thiệu:

"Nguỵ tổng, ở các sòng bạc đều không có. Bây giờ phải làm sao?".

"Tiếp tục tìm kiếm cho tôi?" giọng hắn nửa lạnh lùng nửa lo lắng.

Một tia ớn lạnh chạy dọc sống lưng, hắn cảm thấy bất an vô cùng.

Vội khoác đại chiếc áo sơ mi, hắn vội vã lái xe ra ngoài tìm kiếm, hắn bật định vị trên điện thoại. Cô ở một nơi mà hắn không ngờ tới.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Điên Cuồng Vì Em
Chương 1: 1: Mở Đầu


"Chẵn hay lẻ?".
"Chẵn".
Tôn Gia Như đập tay ầm ầm trên bàn.

Cô hào phóng để những tờ tiền lớn lên bàn.

Lúc mở chén ra là thời khắc hồi hộp nhất
LÀ CHẴN!
Gia Như hí hửng ôm một Đống tiền về tay.

Hôm nay chơi nhiều rồi, bây giờ phải đến lúc về thôi.
Vừa ra khỏi sòng bạc, đột nhiên chuông điện thoại reo lên.

Cô liền bắt máy.
"Alo?"
"Cô đang ở đâu?".
Giọng nói không cảm xúc của Nguỵ Khắc vang lên trong điện thoại.

Gia Như thờ ơ đáp lại:
"SÒNG BẠC".
"Cô từ bao giờ mà không có phép tắc?".
Gia Như không kiêng nễ hắn nữa, lập tức cúp máy.

Phép tắc? Cuộc sống của cô không cho phép có hai từ đó.
Hắn là chồng cô cũng không có quyền quản cô, Tôn Gia Như cô thực chất chỉ là người thay thế.

Mẹ cô đã mất từ lúc cô mới 5 tuổi.

Cha Gia Như đi thêm bước nữa.

Mẹ kế cô có một người con riêng, chị ta là Tôn Hiểu.
Mà người hắn yêu, thực chất là chị cô.

Nhưng trước hôn lễ, chị ta đã bỏ trốn.

Nên đã gã cô cho hắn, vì nếu không làm vậy, Nguỵ Khắc bị mất hết sĩ diện , cha cô nếu đã đắc tội với hắn thì hậu quả khôn lường.
Gia Như mua hai phần thức ăn suất đặc biệt, mua thêm vài vật dụng y tế, sau đó đi thẳng đến nhà ngoại.
Nếu không đồng ý lấy hắn, cha cô sẽ đuổi bà ra đường.

Nhà ngoại cô ở, thật ra là cha cô đứng tên.
Đứng trước ngôi nhà khang trang, Gia Như lễ phép gọi.
"Ngoại ơi, mở cửa cho con đi".
Bà cô Lòm khom ra mở cửa.

Bà cũng già rồi, nên chân bắt đầu yếu đi.
"Muộn vậy rồi, nhớ ngoại à?"giọng bà hiền từ.
"Vâng".
Gia Như cười tươi rói.

Bà là người thân duy nhất của cô, Gia Như tuyệt đối không để bà khổ sở.
Lúc hai bà cháu ăn tối gần xong, đột nhiên có tiếng chuông, Gia Như nhanh chóng ra mở cửa.

Cả người cô cứng đờ, Nguỵ Khắc sao lại tới đây?
"Tới đây chi?" giọng Gia Như cộc lốc.
"Tôi đi đâu là quyền của tôi, mắc mớ gì đến cô".
Giọng điệu Nguỵ Khắc ngạo mạn.

Bà cô nghe có tiếng nói chuyện cũng ra cổng xem có chuyện gì.

Nào ngờ khi nhìn thấy hắn , giọng bà vui mừng.
"A Khắc hả con, tới sao không vào".
"Dạ, ngoại"-hắn lễ phép đáp lại.
Gia Như lườm hắn một cái rõ dài, ác ma đang nói tiếng người à?
Mặc cho hai người nói chuyện trong nhà, Gia Như bỏ ra ngoài vườn đi dạo.
Mãi đến khi hắn đứng trước hiên nhàm, làm bộ làm tịch.
"Muộn rồi, về sớm cho ngoại nghĩ ngơi".
Cô cũng miễn cưỡng cùng hắn đi về.

Ngoại tiễn hai người họ ra tận cổng, vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn.
"Hai đứa chừng nào rảnh nhớ về thăm ngoại".
"Vâng, tụi con biết rồi".
Lúc lên xe cô bĩu môi.
"Diễn hay thật đấy".
"Tôi không diễn".Hắn nghiêm giọng.
Cô lườm hắn một cái.

Không thèm để ý nữa, cô châm điếu thuốc, kéo một hơi dài, nhẹ nhàng phả ra làn khói mờ ảo.

Gia Như liếc nhìn lên kính chiếu hậu thì thấy hắn đang nhìn mình.

Cô nhún vai.
"Nếu thấy khó chịu có thể cho tôi xuống xe".
"Nhiều lời" hắn cất giọng lạnh lùng.

Mọi cảm xúc khi ở bên cô đều có cảm giác chân thật, không giống như khi bên Tôn Hiểu, có cảm giác rất gò bó.

Mặc dù cô so với chị ta thì kém xa.
Tôn Hiểu lúc nào cũng nhu mì, yếu đuối, rất biết cách ăn mặc.

Còn cô, đanh đá, xấc xược, ăn mặc lôi thôi , đã vậy còn bấm khuyên tai, đôi bông tai hình chữ thập màu đen trông rất ngạo mạn.

Áo khoác dài là thứ cô luôn trung thành.

Mặc dù so về nhan sắc, Tôn Hiểu kém xa.
********
Vừa về đến phòng thôi là cô đã cắm mặt làm việc.

Hắn tấm xong thì leo lên giường ngủ, mặc kệ cô muốn làm gì thì làm.

Giường cô và giường hắn cách nhau một cái tủ thôi.
Cô chăm chú làm việc, vừa gõ máy tính vừa viết báo cáo.
Lúc Gia Như sơ ý làm rơi cây bút xuống đất, nó lặn xuống gầm tủ.

Cô thò mãi mới lấy được, đến chừng đứng lên thì đầu va phải cạnh tủ cái rầm, mọi thứ trên tủ rung lên, bức ảnh cứ thế rơi xuống nền nhà.
Một tiếng XOẢNG chối tai vang lên.
Âm thanh đó đã đánh thức hắn.

Cô vội cầm bức ảnh lên, sơ ý để miếng thủy tinh đâm vào tay.

Ngước lên thì thấy ánh mắt như dao của hắn đang nhìn mình.

Hắn nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống, gằn từng chữ.
"CÔ ĐANG LÀM CÁI GÌ VẬY?".
"Tôi...!không cố ý, tôi sẽ sửa lại cho anh".
"Cút".
Lời nói không cảm xúc, lạnh lùng như kỉ băng hà.

Cô cầm bức ảnh trên tay mà lòng đau nhói, vì bức ảnh này mà hắn đuổi cô đi, cô đâu cố ý.

Cũng phải, đây là kỉ vật còn lại của hắn và chị ta mà.
Gia Như cắn chặt môi, vớ lấy áo khoác và túi xách nhanh chóng đi ra ngoài, còn không quên nói một câu.

"Anh đuổi tôi đi, tôi cảm ơn anh không hết".
Lời lẽ này của cô, khiến trong lòng hắn cảm thấy khó chịu.

Vì sao lại như vậy, vì sao lúc cô quay gót bước đi, hắn rất muốn cản lại, nhưng lại không thể làm được.
******
Gia Như đứng trước mộ của mẹ mình.

Cũng hơn hai mươi năm, ngôi mộ đã mọc xanh cỏ rồi.

Cô khẽ vuốt về ngôi mộ, một cảm giác ấm áp chạy dọc trên người.
Tuyết rơi dày đặc, phủ trắng vai áo cô.

Gia Như ngồi tựa lưng vào tấm bia, lấy trong bao ra một điếu thuốc.

Ánh lửa nhỏ nhoi trước trời tuyết giá lạnh càng thêm cảm giác cô độc.
"Mẹ, con thật thảm hại phải không?".
Tuyết rơi không ngừng, ngọn lửa nhỏ nhoi từ điếu thuốc cũng bị tuyết phủ lên mà dập tắt.
Mọi thứ trở nên lạnh buốt, đóm lửa từ điếu thuốc đã tắt liệm.

Nhưng Gia Như nào hay biết, cô tựa người vào tấm bia, bất động.
*****
"Nguỵ tổng, ở các sòng bạc đều không có.

Bây giờ phải làm sao?".
"Tiếp tục tìm kiếm cho tôi?" giọng hắn nửa lạnh lùng nửa lo lắng.
Một tia ớn lạnh chạy dọc sống lưng, hắn cảm thấy bất an vô cùng.
Vội khoác đại chiếc áo sơ mi, hắn vội vã lái xe ra ngoài tìm kiếm , hắn bật định vị trên điện thoại.

Cô ở một nơi mà hắn không ngờ tới..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 2: 2: Một Hình Ảnh Hết Sức Bi Thương


Nghĩa trang.
Hắn thắng xe cái két trước cổng nghĩa trang.

Vội vã vào trong tìm cô.

Vì ngày trước, có cùng cô đến đây viếng mộ mẹ cô nên Nguỵ Khắc biết.

Đứng trước ngôi mộ cổ, hắn cảm thấy lòng não nề vô cùng.

Nhìn nụ cười hiền hoà của người quá cố, hắn bất giác khẽ cúi đầu, như tỏ lòng thành kính.
Đột nhiên phía sau tấm bia có bàn tay ló ra.

Hắn sững người.

Một hình ảnh hết sức bi thương hiện lên trước mặt Nguỵ Khắc.

Gia Như ngồi tựa lưng vào tấm bia, bất động hoàn toàn.
Hắn lay cô thật mạnh, vừa lay hắn vừa hét lớn.
"Gia Như, tỉnh lại, mau tỉnh lại cho tôi".
Thẩm Nhược Thanh liếc đống thuốc quý trên bàn.

Đây là những dược phẩm quý hiếm, có tiền cũng chưa chắc mua được.

Gia Như liếc đống đồ trên bàn, há hốc miệng.

"Vậy...!mà gọi là ít à?".
"Có đáng là bao.

Cô nhớ dùng nó, như vậy cơ thể mới không bị suy nhược".
Nhược Thanh nở nụ cười quyến rũ.

Rồi chị ta liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, rồi lại liếc nhìn cô.
"Tôi còn có việc nên đi trước, xin phép".
"Tôi tiễn thẫm tổng".
Gia Như tiễn Nhược Thanh ra tận cổng.

Trước khi lên xe, Nhược Thanh ghé sát bên tai cô, giọng nói quyến rũ vô cùng, từng lời nói lả lướt bên tai cô.
"Mau khỏe bệnh, tôi lúc nào cũng chờ cô".
Nói rồi một mạch bước lên xe.

Gia Như nhìn theo chiếc xe BMW đi xa mà bất giác thẫn thờ.

Thẩm Nhược Thanh đối với cô ngoài quan hệ cấp trên cấp dưới ra, thì chị ta còn dành cho cô một tình cảm đặc biệt.

Chị ta có ý với Gia Như.
Cơn sốt đột nhiên ập đến , Gia Như nhanh chóng trở về phòng nghĩ ngơi.

Đột nhiên sau lưng cô vang lên một tiếng thắng xe rất chói tai.

Trong chốc lát chiếc Audi đã chiễm chệ đậu trước cổng biệt thự, hắn bước xuống xe, bộ dạng rất ngạo mạn.

Vừa nhìn thấy cô đã giở giọng giễu cợt.
"Tôi còn tưởng cô ngủm tới mấy ngày chứ, không ngờ nhanh như vậy đã tỉnh rồi?".
"Làm anh thất vọng rồi" cô lạnh lùng đáp lại.
Gia Như không để ý đến hắn nữa, quay gót bước đi lên phòng.

Tâm trạng khá bực bội, Gia Như ra ban công, châm một điếu thuốc, kéo một hơi dài.
"Định hút thuốc trừ cơm à?".
Điếu thuốc vừa đưa tới miệng bỗng chốc dừng lại.

Gia Như lạnh lùng nhìn hắn, dùi mạnh điếu thuốc vào gạt tàn, cô tức giận quát.
"Có ૮ɦếƭ hay không, có đói hay không mặc xác tôi.

Không cần anh quan tâm, cũng chẳng cần anh thương hại.

Đừng xía vào cuộc sống của tôi nữa, tôi cốc cần cái đạo đức giả của anh".
Hắn nghe những lời nói bất cần đời của cô, sắc mặt khó coi vô cùng.

Ánh mắt Nguỵ Khắc sắc bén xoáy sâu vào cô.
Hắn ta chậm rãi tiến lại chỗ cô.

Gia Như hoảng sợ kêu lên.
"Đừng...!đừng qua đây".
Nhưng Nguỵ Khắc để ngoài tai lời nói của cô.

Hắn hung hăng áp sát người cô vào tường, một tay khoá hai tay Gia Như đang vùng vẫy, một tay Ϧóþ mạnh má cô.

Lời nói đầy mùi thuốc súng.
"Tôi nào có quan tâ m đến cô sống ૮ɦếƭ ra sao.

Chỉ là, cô bây giờ đã có cái mác Nguỵ thiếu phu nhân, thì đừng làm tôi mất sĩ diện, có hiểu không? À, quên nói cho cô biết, cha cô đã bán cô cho tôi, thì tôi muốn làm gì thì làm, cô mà cự tuyệt thì đừng trách tôi sẽ dày vì cô đến ૮ɦếƭ".
Vừa dứt lời, hắn vội phủ lên đôi môi nhợt nhạt của cô một nụ hôn mãnh liệt.

Gia Như mở to đôi mắt nhìn ác ma trước mặt đang hôn mình cuồng nhiệt.

Hai gò má cô nóng hổi , Gia Như sợ hãi đến nỗi bật khóc.
Hắn cảm thấy bờ vai của cô run rẩy mới bất đắc dĩ không hôm nữa.

Ngụy Khắc vừa bỏ tay cô ra, Gia Như lập tức khuya xuống, cô cố gắng để hít thở cho thông.
Hắn nhìn bộ dạng yếu ớt của cô mà nhíu chặt lông mày.

Hắn cất giọng lạnh lùng.
"Mau thay đồ, cùng tôi đi ăn tối.

Bộ dạng của cô thật khiến người khác ghét bỏ".
Ngụy Khắc nhanh chóng bước ra khỏi phòng, để lại một mình Gia Như khổ sở trong phòng.

Gia Như ngồi một mình trong căn phòng tối, nước mắt thấm đẫm cổ áo cô.

Chưa bao giờ Gia Như cảm thấy sợ hãi như vậy.

Ánh mắt của hắn giống hệt quỷ dữ, khiến cô thật sự muốn trốn chạy khỏi hắn.
Ngoài cửa có tiếng nữ hầu vọng vào.
"Thiếu phu nhân, thiếu gia đang đợi".
Cô ngẩn mặt lên, ánh mắt vô hồn, chậm rãi đáp lại nữ hầu.
"Tôi biết rồi".
Cô quẹt nước mắt, nở nụ cười tự giễu.

Sĩ diện của hắn cô đâu quan tâm làm gì cho mệt.

Gia Như lục trong tủ quần áo.

Lấy ra một cái áo sơ mi hở vai và cái quần đen ôm, cùng đôi bot đen và áo khoác dài vải nỉ.

Cứ thế mà ngông nghênh đứng trước mặt hắn.
Tưởng rằng hắn sẽ quát ầm lên, bắt cô tha bộ váy này váy nọ để giữ sĩ diện cho hắn.

Nào ngờ hắn chỉ nở nụ cười hài lòng.
Ý tứ trong lời nói của hắn, có lẽ cô sẽ cho là những lời cay độc.

Lời nói của hắn hôm nay, mãi mãi khắc ghi trong trí nhớ cô..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 3: 3: Ở Đây Món Gì Đắt Nhất Mang Hết Ra Đây


Hắn đưa cô đến nhà hàng Black Cat.

Nơi nổi tiếng có món bò bít tết đặc biệt.

Gia Như lườm hắn rõ dài, sao lại tới cái nơi sặc mùi thượng lưu này chứ.

Nhìn động tác gọi món của hắn rất tao nhã, Gia Như đơ mất mấy giây.

Sau khi liếc thực đơn một lượt, cô hùng hồn đáp.
"Ở đây món gì đắt nhất, mang hết ra đây".
Người phục vụ cũng không ngạc nhiên mấy, vì anh ta liếc nhìn Nguỵ Khắc là đoán ra hắn là người như thế nào.

Nam phục vụ khẽ cúi người đáp "Xin vui lòng đợi một lát" rồi xoay người đi vào trong.
Cô thấy đắc ý vô cùng, quay sang chỗ khác cười hả hê một trận.

Thấy biểu cảm tức cười này của cô, biểu cảm trên mặt hắn vẫn không thay đổi.

Gia Như nghĩ thầm trong đầu, lần này cho hắn trả tiền lòi mắt luôn.
Sau khi phục vụ mang hết đồ ăn bày lên bàn.

Hai mắt Gia Như sáng rực.

Đây là lần đầu tiên cô được ăn đồ ăn ngon như vậy.
Hôm nay là ngày đi làm.

Gia Như thức rất sớm để chuẩn bị những thứ cần thiết.

Vẫn là phong cách nam tính như mọi ngày.

Một điều tuyệt vời mà thượng đế ban tặng cho cô, đó là nét đẹp phi giới tính.

Vì vậy mà mấy nữ nhân viên trong tập đoàn nhìn thấy cô là đứng ngồi không yên.

Gia Như liếc sang giường bên cạnh thì không thấy hắn đâu.

Tối hôm qua hắn đưa cô về thì vội vội vàng vàng lái xe đi mất.

Chắc là người đẹp nào đó đang đợi rồi.
Mà chuyện này không liên quan đến cô.

Gia Như mang một tinh thần phấn chấn rời khỏi phòng.
Vừa đi tới phòng khách, thì có một nữ hầu cầm một bó hoa hoa hồng to đùng, nhìn cô cung kính nói.
"Thiếu phu nhân, là hoa của thiếu gia tặng cô".
Nhìn bó hoa hồng đỏ tươi, đáy mắt Gia Như chợt loé lên sự chế giễu, nhưng vẫn nở nụ cười dịu dàng.
"Cảm ơn cô.

Tôi nhất định sẽ để bó hoa này ở nơi đẹp nhất".
Cô nữ hầu chợt ngây ngốc nhìn cô, thật là thiếu phu nhân rất "đẹp trai" nha.
*****
Cô ôm bó hoa to đùng đi trên phố, thu hút nhiều ánh mắt nhìn cô đầy vẻ ngưỡng mộ.

Cô nhìn bó hoa trên tay, nở nụ cười khinh bỉ.
"Nó vốn dĩ không dành cho mày.

Gia Như, mày chỉ là kẻ thay thế thôi".
Nhớ lại ngày hôn lễ , những lời nói độc ác của hắn và cha cô, những lời nói chế giễu, dèm pha của mọi người trong ngày cưới.
Khuôn mặt Gia Như bỗng tối sầm lại.

Cô đi đến thùng rác to lớn trước mặt, thẳng tay ném bó hoa hồng xinh đẹp vào trong đó.

Người đi đường đều nhìn cô bằng con mắt khác thường.
Ở bên kia đường, hắn ngồi trong xe ô tô, sắc mặt khó coi vô cùng, sát khí từ từ lan tỏa ra khắp trong xe.

Hắn ấn số điện thoại cho một người, đầu dây bên kia là giọng nói cung kính.
"Nguỵ tổng, có chuyện gì à?".
"Ông Tôn, ngôi nhà mẹ vợ ông đang ở , bán cho tôi, bất kể giá nào tôi cũng sẽ mua".
Thấy Nguỵ Khắc đột nhiên muốn thu mua ngôi nhà của bà ngoại Gia Như, trong lòng Tôn Hải nổi lòng tham.

Ông ta giở giọng nửa tham lam nửa khách sáo.
"Cái đó, là vì người nhà với nhau nên tôi sẽ không...".
"Chốt giá cuối cùng".
Ngụy Khắc mất kiên nhẫn cắt ngang lời Tôn Hải.

Tôn Hải cũng dần lấy lại bộ mặt nghiêm túc, nhanh chóng chốt giá.
"90 ngàn đô".
"Trợ lý Tôn, mẹ cô, có thể cho tôi biết tên được không?".
"Chuyện này có liên quan đến công việc à?".
Giọng nói của cô xen chút sự khó chịu.

Gia Như khẽ nhíu mày, tại sao một người xa lạ như anh ta lại đi hỏi tên mẹ cô làm gì.
"Không có , là tôi bất lịch sự rồi.

Xin lỗi cô".
Nói rồi Vương Kì Tử quay lưng đi liền một mạch ra cổng tập đoàn.

Bỗng nhiên sau lưng anh vọng đến giọng nói trầm trầm.
"Mộc Lưu Ly"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 4: 4: Vương Kì Tử


Anh chỉ quay nửa khuôn mặt nhìn cô, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Gia Như cũng không biết tại sao mình lại dễ dàng nghe lời anh ta như vậy, chỉ là có chút cảm giác quen thuộc thôi.
Vương Kì Tử ngồi trong xe, ánh mắt phức tạp hướng về phía tập đoàn Thẩm thị, anh nhìn thuộc hạ bên cạnh, cất giọng nhàn nhạt.
"Điều tra về Tôn Gia Như cho tôi, tất tần tật".
"Vâng, tôi hiểu rồi".
Vương Kì Tử chống tay lên cằm, nhìn dòng xe qua lại tấp nập mà lòng trĩu nặng.

Một thứ cảm xúc hỗn độn trong lòng anh.

Giây phút nhìn thấy Gia Như, giây phút chính miệng cô nói tên người phụ nữ đó, anh chắc chắn không nhầm lẫn đi đâu được.
Đây chắc chắn không phải là sự trùng hợp.

Vì Gia Như giống hệt mẹ anh , không khác nhau là bao.

Anh cần thêm thông tin để chắc chắn sự nghi vấn của mình là đúng.
Gia Như ngồi trong phòng làm việc.

Đầu óc mơ hồ mộng mị sau cuộc gặp gỡ với Vương Kì Tử, chợt những kí ức xa xăm ùa về trong kí ức cô, rất mơ hồ, dường như mọi thứ không rõ hình hài.

Đến khi có tiếng gõ cửa của nhân viên, Gia Như mới hoàn hồn
******
"Cô là ai?"
Trong một mảng tối kín bưng, Gia Như thấy cô gái mặc một bộ váy màu đen, khuôn mặt huyền bí.
"Là nhân cách thứ hai của cô".
Cô gái kia khẽ cong đôi môi gợi cảm, lạnh lùng đáp lại Gia Như.

Đột nhiên có một tia sáng xẹt ngang, hệt như sao băng trên bầu trời đêm, Gia Như nhìn rõ khuôn mặt cô gái đó.

Gia Như bất giác sững người, cô gái này giống cô y hệt, chỉ là ánh mắt quá tàn độc, hơn nữa màu con ngươi màu đỏ, cô chưa thấy bao giờ.

Gia Như bất giác nhíu chặt lông mày.
"Tôi thật sự tồn tại hai nhân cách?".
"Bó hoa đó tôi mua cho cô, cô thích chứ? Tôi còn nghe người hầu nói cô sẽ tìm chỗ đẹp nhất để cắm nó".
"Đúng vậy" cô nở nụ cười méo xẹo.
"Nhưng tôi cho rằng thùng rác chẳng phải nơi tốt đẹp gì đâu".
Quả nhiên có chuyện chẳng làng.

Gia Như bị hắn nhìn thấu, bất giác sững người, đôi mắt mở to nhìn người đàn ông nguy hiểm trước mặt.

Cô cất giọng thờ ơ.
"Anh theo dõi tôi?".
"Có tật giật mình à?".
Câu hỏi hờ hững của hắn bất giác khiến cô lạnh sống lưng.
"Tôi đã tững nói với cô, làm mất mặt tôi hậu quả như thế nào rồi chứ.

Đồ tôi mua cho cô, cô lại xem thường như vậy.

Tôn Gia Như, cô làm phật ý tôi rồi".
Từng câu chữ của hắn rành rọt rõ ràng, Gia Như cứ như vậy mà nhìn ánh mắt sát khí của hắn.
"À, ngôi nhà ngoại cô đang ở, tôi đã thu mua rồi".
Nghe đến bà ngoại, Gia Như như được kéo hồn về, cô nhíu mày nhìn hắn, cũng đã phần nào đoán ra ý đồ của hắn.
"Anh có ý gì ?".
"Tôi nói cho cô biết.

Từng nhất cử nhất động của cô nếu không làm vừa lòng tôi, tôi lập tức đuổi bà ấy ra hỏi nhà.

Cô cũng đừng nghĩ đến chuyện đưa bà ấy đến viện dưỡng lão"
"Đồ khốn, anh đang hăm đoàn tôi sao.

Ngụy Khắc, anh có còn là con người không".
Gia Như nghiến răng, giọng nói lạnh lùng vô cùng.
"Tôi không đe dọa.

Nếu cô không tin, ngay bây giờ, một cuộc điện thoại của tôi bà ấy lập tức dọn ra khỏi nhà".

giọng hắn đầy mùi thuốc súng.
"Anh muốn tôi phải làm gì?" giọng nói của cô bất đắc dĩ vô cùng.
"Cô là người của tôi.

Đương nhiên là phải phục tùng tuyệt đối".
Hắn cố ý nhấn mạnh bốn từ cuối.

Nụ cười trên môi ngày càng sâu.

Gia Như nghe như sét đánh ngang tai.

Cả người cô như có tảng đá nặng cả ngàn cân đè lên, không chịu nỗi mà bất giác khuỵ xuống, cô nở nụ cười khinh bỉ.
"So với việc phục tùng anh, không bằng anh ɢɨết tôi luôn đi".
"ɢɨết cô? Cô không xứng cho tôi phải làm vậy.

Tôi không bao giờ để cô đạt được ý nguyện đó đâu.

So với việc ɢɨết cô, dày vò cô để cô sống trong đau đớn thì thú vị hơn nhiều".
Nói rồi hắn xoay người đi vào phòng tắm, không quên buông lại một câu lạnh lùng.
"Có trách thì trách chị cô, nếu cô ta không bỏ trốn, cha cô cũng không bán cô như vậy"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 5: 5: Tôn Hiểu Chị Gái Của Gia Như Trở Về


Ánh mắt hắn ngạo nghễ nhìn dáng vẻ bi lụy của cô.

Hắn không thèm để ý đến cô nữa mà bỏ vào nhà tắm.

Những dòng nước ấm chảy ròng ròng lên người khiến hắn dễ chịu vô cùng.

Mùi rượu vang phảng phất với hương thơm dầu gội tạo ra một mùi hương rất nhẹ nhàng.
Gia Như vẫn chưa hoàn hồn, đầu óc cô trống rỗng.

Hắn đang uy ђเếק cô sao? Gia Như muốn cự tuyệt, nhưng nếu cô làm vậy sẽ khiến hắn nổi điên, như vậy thì bà ngoại của cô sẽ sống ở đâu đây.

Một người nghèo rớt mùng tơi như cô làm gì có tiền mua nhà chứ.

Cô chỉ có một người thân duy nhất, chẳng lẽ cô không bảo vệ nỗi.
Cô quá mệt mỏi, đến mức nằm luôn trên sàn nhà lạnh lẽo.

Đến lúc hắn đi ra khỏi phòng tắm thì thấy căn phòng trống trải.

Đôi môi khẽ nở nụ cười chế giễu.
"Lại bỏ đi à?".
Nhưng đến lúc hắn định leo lên giường thì thấy cô nằm cô ro dưới đất, cả người lạnh ngắt.

Trong phút chốc ánh mắt Nguỵ Khắc lộ vẻ hoảng hốt, hắn nhanh chóng lay cô.
"Cô chỉ có mong muốn duy nhất, tôi biết.

Đó là ly hôn với tôi, phải vậy không?".
Bị hắn nói trúng ý định của mình, tim cô giật thót một cái.

Hắn nâng cằm cô lên, ánh mắt chứa đựng tia sát khí.
"Cô đừng bao giờ nghĩ đến ý định đó.

Bằng không, đừng trách tại sao tôi độc ác".
Gia Như thở dài, biết ngay là hắn sẽ không đồng ý mà.

Cô nhìn hắn, giọng nói nghiêm túc vô cùng.
"Phải làm sao để anh mới chịu ly hôn?".
"Đến chừng nào tôi chơi chán cô thì thôi".
Gia Như nghe câu nói này, trong lòng không khỏi nhói một cái.

Cô nở nụ cười tự giễu, nhún vai đáp lại.
"Thiệt tình, mở miệng ra lúc nào cũng khó nghe hết.

Thôi, không chấp anh nữa, tôi đi ngủ".
Nói rồi cô leo lên giường trùm chăn kín mít, không thèm nói chuyện với hắn nữa.
Mới vừa nằm xuống thôi là cô đã ngủ khò khò.

Hắn đứng trầm tư hồi lâu, thế rồi ngồi cái phịch xuống giường của cô.

Gia Như ngủ như ૮ɦếƭ, có hay trời trăng mây nước gì đâu.
Hắn vén nhẹ tấm chăn khỏi đầu cô.

Đã ốm yếu mà thiếu oxi nữa chắc thành ma ốm luôn quá.

Nhìn khuôn mặt hơi tiều tuỵ của Gia Như , mặt hắn hơi tối lại, hắn bẹo nhẹ má cô , khẽ trách móc.
"Cái cô Thẩm Nhược Thanh này, hạch sách người khác quá mức rồi".
Thẩm Nhược Thanh đang giải quyết công việc ở thư phòng thì đột nhiên hắt hơi liên tục , không biết là ai đang nhắc mình nữa.
******
"Gia Như này, cô chuẩn bi vài thứ cần thiết đi, trưa nay chúng ta sẽ đi thành phố A.

Công ty con ở đấy có vài chuyện, tôi muốn đích thân xử lý".
Nhược Thanh mắt không rời khỏi màn hình máy tính, ra chỉ thị cho Gia Như.
"Vâng, tôi biết rồi".
Nói rồi Gia Như quay lại phòng làm việc của mình, thông báo hủy tất cả cuộc họp trong ba ngày tới.

Gia Như ra ban công , tiện tay lấy một điếu thuốc đặt lên miệng, phả ra từng ngụm khói mờ ảo.

Cô lấy điện thoại trong túi , bấm danh bạ có tên "Ác ma".Đầu dây bên kia cất tiếng lạnh lùng.
"Có chuyện gì?".
Hắn đứng dậy, lẳng lặng ra khỏi phòng họp, không quên buồng một câu "Tan họp".

Ngụy Khắc đi thằng về phòng làm việc, trong lòng không khỏi bực bội.

Hắn cũng không biết tại sao lại có thứ cảm xúc phức tạp này nữa.
Hắn đứng nhìn ra ngoài.

Toà cao ốc này từ trên cao có thể nhìn bao quát được thành phố S phồn hoa.
Tuyết rơi dày đặc, lòng người cũng trĩu nặng theo.
******
Chiếc xe Audi màu đen lao vùn vụt trong trời tuyết giá lạnh.

Cuối cùng đậu trước một khách sạn thuộc sở hửu của tập đoàn Thẩm thị.
Thẩm Nhược Thanh và Tôn Gia Như mau chóng xuống xe.

Vì trời đã khuya nên bọn họ sẽ ở lại đây, ngày mai mới đến công ty con.
Hai người mặc dù đã mặc ấm nhưng vẫn run lập cập, thấy có tiệm cà phê cách đó không xa, Gia Như liền lên tiếng.
"Thẩm tổng, cô lên trước đi.

Tôi đi đằng này mua cà phê, chúng ta cùng uống".
"Tôi đợi cô".Nhược Thanh kiên quyết.
"Vậy tôi đi nhanh rồi về".
Thẩm Nhược Thanh gật đầu.

Nhìn bóng lưng của Gia Như, trong lòng chị cảm thấy ấm áp.

Chị có tình cảm với Gia Như, bất kể cô có nhìn cô bằng ánh mắt nào, chị cũng mặc kệ.
Đột nhiên đối diện hơi xéo khách sạn Thẩm Nhược Thanh đang đứng, một chiếc xe Bugatti đậu trước một ngôi biệt thự cách khách sạn không xa.
Một người đàn ông lịch lãm bước xuống, một cặp kính đen che gần hết khuôn mặt, anh ta không quên mở cửa xe bên kia, nhẹ nhàng nắm tay một người phụ nữ và đỡ xuống xe.
Trong phút chốc, ánh mắt Nhược Thanh mở to vô cùng.

Người phụ nữ đó, cái người ăn mặc diễm lệ , không phải...!không phải là Tôn Hiểu , chị gái của Gia Như đây sao.

Thẩm Nhược Thanh nhíu chặt lông mày, nếu chị không lầm, hôn nhân của Gia Như là do ép buộc.

Mà người mà cái tên Nguỵ Khắc kia yêu, không phải là chị Gia Như sao?
Nhìn cái bụng đã nhô ra của Tôn Hiểu, chắc đã được bảy tháng rồi.

Sát khí từ đôi mắt sắc bén bắn về phía Tôn Hiểu, khiến cô ta bất giác ớn sống lưng.

Thì ra, cô ta, chính cô ta là khởi nguồn cho mọi sự đau khổ của Gia Như.

Chỉ vì sự phản bội của cô ta mà Gia Như phải chịu khổ.
Ánh mắt sát khí của Thẩm Nhược Thanh cứ hướng về phía Tôn Hiểu cho đến khi cô ta đi vào ngôi biệt thự cùng người đàn ông kia.

Đến lúc hơi nóng của ly cà phê phả vào mặt, Thẩm Nhược Thanh mới hoàn hồn..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 6: 6: Được Chiều Theo Ý Cô


Thẩm Nhược Thanh bừng tỉnh.

Quay mặt về hướng tỏa ra hơi ấm thì thấy Gia Như nhìn mình, còn nở nụ cười tinh ranh.

Gia Như hồ hởi nói.
"Cô cầm đi.

Trời này uống cà phê nóng là không còn gì bằng luôn ấy".
"Ừm...!cảm ơn cô".
Thẩm Nhược Thanh dịu dàng nở nụ cười.

Phải nói là, Thẩm tổng là người phụ nữ dịu dàng nhưng mạnh mẽ, khí chất quý tộc luôn tỏa ra trên người chị ta.
Gia Như chợt nhớ ra điều gì đó, vội nhìn Thẩm Nhược Thanh bằng con mắt khó hiểu.
[....]
Được hòa mình vào dòng nước ấm, Gia Như cảm thấy cả người nhẹ nhõm.

Nhưng đến lúc ra ngoài cô chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, vì quần áo còn trong vali.
Đột nhiên có tiếng chuông điện thoại reo lên, là video call, tên trên màn hình điện thoại không khỏi khiến cô nhíu này.

Tên đại ác ma đó, điện gì giờ này chứ?.
Cô cũng nhanh chóng bắt máy, khuôn mặt điển trai của hắn nhanh chóng đập vào mắt cô.

Gia Như cất giọng thờ ơ.

"Có chuyện gì vậy?".
Thấy cô chỉ quấn mỗi cái khăn tắm, khuôn mặt hắn thoáng ngượng ngùng.

Giọng hắn bối rối thấy rõ.
"Cô....cô ăn mặc cái kiểu gì đấy?".
"Tôi mới tắm xong.

Nếu không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây".
"Khoan đã....!tôi có chuyện muốn nhờ cô".
"Là chuyện gì".
"À....!thành phố A có một loại cà phê mèo.

Mua cho tôi năm mươi gói".
Mua năm mươi gói về tẫn hắn luôn à.

Tuy vậy nhưng Gia Như vẫn gật đầu đồng ý.
"Được thôi.

Nhưng còn một chuyện".
"Chuyện gì"- giọng hắn ẩn chứa sự mong đợi.
Gia Như nở nụ cười ma quái, cười khanh khách nhìn hắn.
"Tôi không có tiền.

Cà phê đấy đắc tiền lắm, tôi làm gì mua nổi".
"Tôi sẽ chuyển khoản cho cô".
"Thiếu gia, anh thật là hào phóng.

Không còn chuyện gì nữa tôi cúp đây.

Tại anh mà tôi lạnh muốn ૮ɦếƭ cóng rồi đây".
Cô cúp máy cái rụp, không cho hắn nói thêm lời nào nữa.
Hắn đặt điện thoại trên bàn.

Bất thình lình hắn lấy tay chống lên cằm, khuôn mặt bối rối vô cùng.

Anh thư kí ngồi đối diện hắn thu hết từng hành động của hắn vào mắt.

Lúc thì chống tay lên cằm, khi thì lấy tay che hết khuôn mặt.

Anh thư kí không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Tổng giám đốc không ngờ lại có được cái biểu cảm này.
Đôi mắt ưu thương của Vương Kì Tử nhìn xa xăm.
Tòa lâu đài kiểu Pháp bị tuyết phủ trắng xóa.

Lạnh lẽo mà ưu buồn hệt như chủ nhân của nó.
Thẩm Nhược Thanh ngồi tựa người trên ghế sopha.

Cả thân hình bốc lửa thoát ẩn thoát hiện dưới cái chiếc váy ngủ mảnh mai.

Trên vai choàng một cái áo khóc mỏng nhẹ.

Quyến rũ mà không lộ liễu, dịu dàng mà không yếu đuối.
Chị cầm ly rượu trên tay, lắc nhẹ vài vòng.

Thứ chất lỏng màu đỏ thẳm xộc thẳng vào mũi càng thêm kí©ɧ ŧɧí©ɧ vị giác của Thẩm Nhược Thanh.

Chị không chần chừ mà uống cạn ly rượu.

Nhược Thanh ngồi trầm tư hồi lâu.

Hình ảnh từ chiếc camera ghi lại cứ lẩn quẩn trong đầu chị.

Nếu Ngụy Khắc biết được, liệu có buông tha cho Tôn Gia Như?.
Một mớ câu hỏi trong đầu nhưng chưa có lời giải đáp.

Nếu như, nếu như Gia Như rời xa hắn ta, chẳng phải Thẩm Nhược Thanh có cơ hội tiến tới với cô rồi.

Nhưng liệu cô có chấp nhận chị, một người b3nh hoạn như vậy?.
[.....]

Mọi công việc ba ngày ở công ty con giải quyết nhanh chóng.

Chủ yếu là cắt chức giám đốc, do xảy ra một số vấn đề liên quan đến tiền bạc.
"Không có gì".
Hai người vừa về tới phòng làm việc thì thấy Vương Kì Tử đã ngồi đó.

Thẩm Nhược Thanh khẽ nhíu mày.
"Vương tổng, anh đến từ bao giờ?".
"Hai tiếng trước.

Tôi có một số việc cần bàn bạc với cô gấp"
Vương Kì Tử lịch sự đứng dậy chào hỏi, trên môi vẫn nở nụ cười tao nhã.
"Có việc gì nói sau.

Tôi mới về, chưa ăn gì hết, nên bây giờ rất đói"- Thẩm Nhược Thanh cất giọng lạnh lùng.
"Nếu không chê, tôi mời hai người buổi tối".
Giọng Vương Kì Tử ấm áp vô cùng, khác hẳn tính cách thâm hiểm của anh.
"Ừm...!hay là tới nhà hàng Black Cat đi, nơi đó nhiều đồ ăn ngon lắm".
Gia Như hồ hởi đề nghị mà không để ý đến sắc mặt u ám của Thẩm Nhược Thanh.

Chị vốn dĩ rất có ác cảm với Vương Kì Tử, một người thâm hiểm vô cùng.
"Được, chiều theo ý cô"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 7: 7: Ngụy Khắc Ghen


Nói rồi cả ba cùng nhau ra Black Cat do Vương Kì Tử cầm lái.
Bản hiệu quen thuộc trước mặt đập vào mắt Gia Như.

Cô cùng Ngụy Khắc từng đến đây một lần, Gia Như mê món bò bít tết dạo ấy.

Vừa ngồi xuống ghế , Gia Như nhìn Vương Kì Tử bằng ánh mắt rất gian.
"Vương tổng, người đề nghị đi ăn tối là anh, anh có đồng ý hào phóng một lần không?".
"Không thành vấn đề, hai người muốn ăn gì cứ gọi".
Anh phì cười nhìn Gia Như, em gái anh muốn cái gì anh đều sẽ cho.

Chỉ là bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp để nói sự thật cho cô biết.
Gia Như hí ha hí hửng nhìn Vương Kì Tử, vui vẻ vì sắp được ăn ngon mà không để ý đến ánh mắt ɢɨết người và nồng nặc sát khí tựa như quỷ môn quan của ai đó đang nhìn mình.
Khi thức ăn được bày đầy trên bàn, đôi mắt Gia Như sáng như sao, cô hí ha hí hửng gấp đầy thức ăn, nhưng tới khi gắp tới món tôm hùm thì bị Thẩm Nhược Thanh chặn tay.
"Gia Như, cô bị dị ứng nặng với tôm, cô quên rồi à?".
"Ấy ૮ɦếƭ, tôi quên mất, cô không nhắc là toi luôn rồi".
Gia Như cười hối lỗi, Thẩm Nhược Thanh lắc đầu thở dài.

Vương Kì Tử thấy vậy không khỏi cảm thấy bản thân quá sơ suất, anh phải ghi nhớ điều này , em gái anh bị dị ứng với tôm.
"Không ăn món này thì ăn món khác.

Cứ ăn thoải mái"- Kì Tử cất giọng hào phóng.
[....]
Ngụy Khắc bạo lực nhồi nhét cô vào xe.

Gia Như hậm hực lườm hắn một cái.

Lúc chuẩn bị lái xe về nhà, hắn nhắn vài dòng tin nhắn.
* Quản gia.

Ông chuẩn bị cho tôi một sợi dây thừng và cái roi da*.
Ánh mắt hắn nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống.

Gia Như không để ý đến, còn vô tư nói chuyện với hắn.
" À...!tôi quên cà phê ở xe Thẩm tổng rồi.

Ngày mai sẽ....".
"CÂM MIỆNG".
Hắn quát lớn, Gia Như giật bắn người.

Lời định nói ra bị nghẹn ở cổ, cô đàng phải ngậm ngùi nuốt xuống.

Hắn là đang tức giận sao? Tại sao chứ, cô có làm gì phật ý hắn đâu, cô về thành phố S đúng như đã nói mà.
Đột nhiên, trong phút chốc, cô đối diện với ánh mắt hắn, Gia Như chợt thấy phát lạnh, bất giác nuốt nước bọt một cái.

Ngụy Khắc bây giờ như muốn ngay tức khắc nghiền nát cô.
Mãi đến lúc về đến biệt thự.

Hắn mạnh bạo lôi cô đến phòng thể thao.

Gia Như thật sự rất sợ, nhưng vì bị lôi đi rất đau nên cô bất giác kêu lên.
"Đau quá...!anh bỏ tay ra đi".
Hắn bỏ ngoài tai lời cô nói, đảo mắt qua phía quản gia đang đứng.
"Ông chuẩn bị chưa?".
"Thưa thiếu gia....!đã chuẩn bị...xong".
Quản gia hơi mấp mấy môi, ánh mắt này của hắn đích thị giống hệt năm năm trước.

Hắn đang bị cơn tức giận làm lu mờ lí trí.
Gia Như vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra.

Rốt cuộc là chuẩn bị cái gì chứ.

Cô bị lôi đến phòng thể thao.

Ngụy Khắc khóa trái cửa, lôi cô đi thẳng đến một cây cột trong phòng, bạo lực dùng dây thừng trói tay cô chặt vào đó.

Gia Như hoảng sợ hét lên.
"Ngụy Khắc, anh bị điên à.

Mau thả tôi ra".
Gia Như quay đầu lại thì thấy một cảnh tượng hãi hùng vô cùng.

Trên tay hắn là cái roi da, đầu nhọn vô cùng.

Cô bất giác run lên một cái, hoảng loạn lấp ba lấp bấp.
"Anh....!anh....!muốn làm gì?".
"Cô phải tự xem lại mình.

Cô phải biết là, cô là món đồ của tôi.

Tôi rất ghét món đồ của mình ở cạnh người đàn ông khác.

Cô hiểu chứ?".
Dứt lời không chút thương tiếc mà vun thẳng nhát roi đầu tiên vào lưng cô.

Gia Như cảm giác như có luồng điện chạy qua, tê dại vô cùng.

Đột nhiên cô cảm thấy có hơi thở lạnh lẽo phả vào tai, hắn cất giọng lạnh lùng.
"Xin lỗi tôi, tôi sẽ tha cho cô".
"Không, tôi không làm sai.

Đừng hòng tôi sẽ xin lỗi.

Tôi đã nói ba ngày sẽ về, tôi không hề làm phật ý anh....".

Lời chưa nói xong, roi thứ hai đã quất vào lưng.

Lần này máu bắt đầu nhỏ giọt.

Gia Như cắn chặt môi.

Cô đâu biết rằng, giây phút từ KHÔNG trong miệng cô thốt lên, cơn điên của hắn cứ thế mà dâng trào.
Roi thứ ba tiếp tục, lần này công lực mạnh hơn.

Gia Như không chịu được mà khụy xuống, từ đầu đến giờ cô không la lấy một tiếng.

Vì quá khứ, cô bị mẹ kế và chị đánh đập, nếu cô dám la thì cô chắc chắn suốt đời này không bao giờ cất tiếng nói được nữa.
Cứ như vậy mà cô bị đánh ૮ɦếƭ mất, nhưng cô chưa muốn ૮ɦếƭ.

Cô còn bà ngoại và...!một người anh trai thất lạc nữa.

Đột nhiên giây phút cô yếu nhất, thì lời nói của mẹ bỗng vang vọng trong đầu.

Nói là cô còn một người anh thất lạc.
Gia Như cất giọng yếu ớt vô cùng.
"Xin anh...!đừng ɢɨết....tôi".
Đó chính là ý thức còn sót lại của cô..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 8: 8: Gia Nhưtha Thứ Cho Tôi


Gia Như gắng sức thốt ra lời nói cuối cùng trước khi ngất đi.

Đòn roi thứ tư hắn không kiềm lại được, cứ như vậy mà quất vào lưng cô, máu rơi từng giọt trên nền nhà.
Ngụy Khắc như bừng tĩnh, ánh mắt máu lạnh và độc ác hoàn toàn biến mất.

Hắn nhìn Gia Như đang bị trói chặt, máu nhỏ giọt rĩ rã.

Hai bàn tay Ngụy Khắc bất giác run lên, hắn nhìn cây roi trong tay, rồi nhìn vết thương trên lưng cô.
.
Hắn cảm thấy đầu đau buốt.

Nhưng vấn đề quan trọng bây giờ là phải cầm máu cho cô gắp.

Không suy nghĩ gì nữa, hắn vội cởi trói cho cô, nhanh chóng bế cô ra ngoài.
Quản gia như đứng trước cửa nãy giờ, vừa thấy hắn ra thì vội lên tiếng.
"Muộn rồi, tôi đưa cô về"- anh cất giọng nghiêm nghị.
"Không bao giờ tôi về chung với một người nguy hiểm như anh đâu".
"Để phụ nữ say rượu về một mình mới nguy hiểm đấy.

Không nói nhiều, tôi đưa cô về".
Vương Kì Tử không cho phép sự cự tuyệt, dịu dàng nắm lấy bàn tay của Thẩm Nhược Thanh dẫn đi.

Do bây giờ đã ngà ngà say nên chị mặc cho anh muốn dẫn đi đâu thì dẫn.
Anh lái xe đưa Thẩm Nhược Thanh về tập đoàn Thẩm thị, thỉnh thoảng lại liếc sang khuôn mặt xinh đẹp đang say ngủ của Thẩm Nhược Thanh.
Đôi môi của Vương Kì Tử nở nụ cười nhẹ.

Thẩm Nhược Thanh thích Gia Như, chỉ cần nhìn qua thôi thì anh đã biết.
Nhắc tới Tôn Gia Như, em gái anh kết hôn mà anh không hề hay biết.

Mà người đó lại là Ngụy Khắc, tổng tài của tập đoàn bất động sản.

Có thể nói Gia Như được hạnh phúc thật sự hay là vì lí do khác?.
[....]
"Đừng đi, không.....!đừng đi....mà".
Gia Như gặp ác mộng nên tay cứ quơ loạn.

Hắn nắm lấy hai bàn tay của cô đan vào hai bàn tay của mình, Ngụy Khắc còn hôn nhẹ lên trán cô nữa.
Những vết thương trên lưng cô được Phong Hải băng bó cẩn thận.

Do không nằm ngửa được nên hắn để cô tựa vào иgự¢ mình.
Gia Như bây giờ vẫn còn sốt mê mang, nói mớ vài câu lại ngủ li bì.
Hắn cảm thấy bản thân tồi tệ vô cùng.

Liệu lúc tỉnh lại cô có tha thứ cho hắn không? Không, cô lấy quyền gì mà cự tuyệt hắn chứ.

Ngụy Khắc tự trấn an mình, rồi hắn khẽ đặt lên trán cô nụ hôn dịu dàng.
Gia Như mê man đến gần sáng mới tỉnh.

Cảm thấy toàn thân đau nhói, nhất là lưng.

Nhưng chỗ cô tựa vào thật sự rất mềm và ấm.

Là gối bông sao, sao có thể dễ chịu như vậy.

Chợt một giọng nói trầm trầm phả vào tai cô.
"Tỉnh rồi à?".
Gia Như tỉnh hẳn, hai mắt mở to quay lại nhìn hắn, ánh mắt Gia Như rất vô cảm, nhìn hắn bằng ánh mắt không có cảm xúc.

Gia Như hất tay hắn ra, loạng choạng bước xuống giường.

Hắn hơi hoảng, vội nắm tay cô.
"Đi được không...!để tôi dìu cô".
"Bỏ ra.

Tôi bị ở lưng, chứ chân tôi không bị liệt".
Gia Như hất tay hắn ra, bỏ vào nhà vệ sinh.

Ngụy Khắc cũng lẽo đẽo theo sau.

Cô đang súc miệng, ngó qua đã thấy hắn đứng ở cửa nhìn cô chằm chằm.
"Nhìn chằm chằm vào một người phụ nữ, anh không thấy xấu hổ à?".
Cô bực bội lên tiếng.

Ánh mắt hắn lộ vẻ áy náy, hắn đành hạ mình xin lỗi cô.
"Chuyện tối qua, cho tôi xin lỗi, vì tôi quá tức giận nên...".
Đây là lần đầu tiên trong đời, hắn hạ mình xin lỗi một người, dù trước đây hắn có làm điều gì có lỗi với Tôn Hiểu chị gái cô cũng chưa bao giờ hạ mình như vậy.
"Anh nhìn đi.

Nhìn cho kĩ vào".
Cô gắt gỏng chỉ vào tấm lưng chằng chịt vết thương của mình.
"Xin lỗi tôi, nó có liền lại được không?".
Cô lườm hắn một cái rồi bỏ ra ngoài.

Đến nước này rồi, hắn phải giở trò đe dọa thôi.
"Căn nhà đó, tôi sẽ bán cho người khác, nếu cô còn bướng".
Bàn tay đang lấy quần áo của cô bỗng nhiên dừng lại, sự tức giận lập tức bộc phát.
"Đồ khốn, anh đúng là tiểu nhân.

Tôi sống trên đời, chưa thấy ai vô lí như anh.

Đã làm tôi bị thương, bây giờ còn giở giọng hâm dọa.

Nói cho anh biết, hành động tối qua của anh, chẳng khác gì chó điên cắn người".
Hắn ngẩn ra, cô dám nói hắn là....!chó điên.
Chó điên......chó điên.....!chó điên.
Hắn nhếch lên một nụ cười nguy hiểm, chưa ai dám nhục mạ hắn kiểu này.

Hắn tiến lại gần chỗ cô, nhanh như cắt khóa hai tay cô ra đằng sau.
"Khá khen cho cô, cô nói lại thử xem".
"Tôi nói, anh là CHÓ ĐIÊN".
Hay lắm, can đảm lắm.

Hắn không chút do dự mà hôn lên đôi môi của cô.
"Ưʍ....!ưm".
Cô mất đà lui về sau, ᴆụng trúng cạnh giường.

Thôi xong đời, người chiếm ưu thế chắc chắc là hắn.

Cả thân người to lớn của Ngụy Khắc dần đè lên người cô.

Nhưng hắn biết lưng cô còn đau, nên một tay hắn nâng đầu cô, tay còn lại ôm eo cô, rồi nhẹ nhàng đẩy cô xuống giường.
Khi cô yên vị trên giường, một tay hắn khóa chặt tay cô lại, tay kia bắt đầu sở khanh mà gỡ hết những cúc áo sơ mi của cô.

Mặt Gia Như tái mét, hắn là nổi máu cầm thú rồi sao.
Ngụy Khắc tham lam dùng lưỡi chiếm hữu vào trong miệng của cô, rồi khẽ ngậm lấy cánh môi đẹp đẽ cô.
"Ưʍ...ưʍ...".
Cô chỉ có thể kêu lên như vậy.

Hắn miễn cưỡng rời đôi môi xinh đẹp kia, cả hai vì hô hấp khó khăn mà hơi thở trở nên khó nhọc.
"Gia Như....!tha thứ cho tôi".
Đến lời nói của hắn cũng ngắt quãng.

Hắn điên cuồng dùng tay len lỏi trên bầu иgự¢ của cô, dùng lưỡi lả lướt trên ภђũ ђ๏ค tươi đẹp kia.

Gia Như vừa nhột vừa ngứa, khuôn mặt vì tức giận và xấu hổ mà thoáng ửng đỏ.
Ngụy Khắc ngậm lấy nhũ h0a xinh đẹp kia.

Ngậm, cắn, ʍúŧ.

Trình tự như vậy mà lập đi lập lại nhiều lần.
Rồi từ khe иgự¢ sâu hoắm đó, hắn мơи тяớи đến hõm cổ cô, khẽ thì thầm bên tai Gia Như.
"Bỏ qua cho tôi.

Nếu không tôi sẽ làm điều tồi tệ hơn đấy".
Điều tồi tệ ở đây là gì, Gia Như hiểu rất rõ.

Cô đành bất lực lên tiếng.
"Được.

Còn bây giờ, anh mau dừng lại cho tôi"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 9: 9: Gia Như Bị Thương Nặng


Cô chấp nhận bỏ ra, nụ cười trên môi hắn càng rộng hơn.

Hắn ngước lên nhìn cô, ánh mắt trìu mến.
"Phải vậy chứ.

Rất nghe lời".
Rồi hắn thả hai tay cô ra.

Gia Như vội vàng túm áo che lấy phần иgự¢ kiều diễm của mình.
Cô nhanh chóng mặc đồ chỉnh tề rồi đi làm.

Trước khi ra khỏi phòng, hắn chộp lấy tay cô.
"Hay là...tôi đưa cô đi làm".
"Khỏi, tôi tự đi được".
Cô hất tay hắn ra, vừa đi vừa lẩm bẩm "Còn lâu tôi mới đi chung với tên biếи ŧɦái như anh".
Hắn đứng trong phòng, hai tay đút trong túi quần, bất giác nở nụ cười đắc ý.
Cảm giác khi nãy còn vương vấn trên tay hắn, rất mềm, rất kiều diễm.
[.....]
Gia Như đi đến tập đoàn Thẩm thị thì ghé qua phòng tổng tài.

Gõ cửa mấy cái nhưng không thấy Thẩm Nhược Thanh trả lời.

Đáng lẽ giờ này chị phải ở trong công ty chứ.

Gia Như mạn phép đẩy cửa đi vào.

Đảo mắt qua căn phòng một lượt, Gia Như cảm thấy ngạc nhiên, Thẩm Nhược Thanh sao lại ngủ ở đây?.
Cô tiến lại gần chỗ Thẩm Nhược Thanh, nhưng có lẽ là chị vẫn còn ngủ.

Gia Như liếc nhìn chiếc áo vest xám dày cộp, cô khẽ vuốt cằm, máu thám tử nổi lên.
Đêm qua Vương Kì Tử chắc chắn là đưa Thẩm Nhược Thanh về đây, vì áo khoác này của anh ta mà.

Cô nhìn dáng vẻ ngủ say của Thẩm Nhược Thanh, Gia Như khẽ mỉm cười.

Cô đắp lại chiếc áo vest cho Thẩm Nhược Thanh rồi nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

Vừa về tới phòng làm việc thì Gia Như há hốc miệng, một đống tài liệu chất đầy lên bàn.

Thế là cô vùi đầu vào làm việc đến tận tối.
Tiếng mưa rơi lộp bộp tạt vào kính cửa sổ.

Gia Như khẽ nhíu mày, đã trễ như vậy rồi à? Cô làm việc miệt mài nên không để ý đến thời gian và mọi thứ xung quang cho lắm.

Tiếng chuông điện thoại reo lên, nhạc chuông " Tâm lặng như nước" rất êm tai.

Gia Như cầm điện thoại lên, tên trên màn hình hiển thị hai chữ "Ác ma".

Cô thờ ơ nhất máy.
" Có chuyện gì?".
"Về chưa? Tôi đến đón cô đây".
"Không cần, hôm nay tôi ở đây luôn.

Không phiền đến anh".
"Tôi đứng dưới này chờ cô.

Tôi đến Thẩm thị rồi"" giọng hắn kiên quyết.
Gia Như đớ người, hôm nay hắn ăn phải bả gì mà hứng chí muốn đón cô về chứ.
" Tùy anh".
Cô cúp máy cái rụp.

Gia Như thử ở lì đây đấy, Ngụy Khắc thế nào cũng chán nản bỏ về thôi.

Gia Như lấy một điếu thuốc trong túi ra, kéo một hơi dài.

Khói thuốc mờ ảo dần tản ra trong phòng.
Cô tiếp tục làm việc, mặc kệ hắn ở dưới đấy chờ đến khi nào thấy chán thì hắn sẽ tự động về thôi.
Được nửa tiếng say thì chuông điện thoại tiếp tục reo.

Gia Như chán nản bắt máy.
" Gì nữa đây, đã nói là tôi sẽ ở đây, cho nên anh...".
"Cho cô 5 xuống đây.

Còn nếu cô ngoan cố, thì đừng trách về đến nhà tôi sẽ thượng ૮ɦếƭ cô".
Giọng hắn không có vẻ gì là đe dọa, Gia Như bực tức, cái gì mà thượng ૮ɦếƭ cô chứ.

Cô biết tính hắn đã nói là sẽ làm, cho dù không muốn nhưng Gia Như vẫn ngoan ngoãn nghe theo.
Lúc ra khỏi phòng, Gia Như không quên liếc nhìn về phía phòng tổng tài.

Không biết Thẩm Nhược Thanh còn ở đấy không.

Chợt có một nhân viên đi ngang qua, Gia Như liền mở lời hỏi thăm.
"Anh Nam, sáng giờ anh có thấy tổng giám đốc có đi ra ngoài không?".
" À, Thẩm tổng lúc sáng đã về nhà rồi.

Nhìn nét mặt sếp uể oải lắm".
"Vậy à.

Ừm, cảm ơn anh".
Gia Như cúi đầu lịch sự rồi nhanh chóng rời đi.

Thẩm Nhược Thanh lúc từ thành phố A trở về có chút gì đó khác thường.

Phải chăng có chuyện gì khiến Thẩm Nhược Thanh phiền muộn đến vậy?.
Gia Như đi tới cổng tập đoàn thì tiếng chuông điện thoại reo lên, cô vội bắt máy.
" Gì đấy?".
" Đứng yên đấy.

Tôi qua đón cô".
Giọng nói hắn trầm ấm vô cùng.

Thực ra là cô thấy hắn rồi, đỗ xe phía bên kia đường, đang vẫy tay với cô.
Hắn nhanh chóng xuống xe, cầm theo chiếc ô rồi mau chóng tiếng lại chỗ cô.
Khoan đã! Hình như có gì đó không ổn.

Chiếc xe bảy chỗ đó sao lại chạy nhanh như vậy, tài xế bị mù à? Không thấy hắn đang qua đường sao.
Ngụy Khắc hình như không nhận thấy mối nguy hại đó.
Trong gang tấc, Gia Như lao nhanh ra chỗ hắn, vì trước đây có học võ nên đôi chân có chút nhanh nhẹn.
Hắn thấy cô đột nhiên gấp gáp chạy về phía mình thì không khỏi ngạc nhiên.

Tiếng động cơ xe bảy chỗ mỗi lúc một đến gần, hắn bị ánh đèn pha rọi thẳng vào mặt.

Lúc này Gia Như chỉ kịp hét lên một thanh âm chói tai vô cùng.
"CẨN THẬN".
RẦM.
Gia Như bị hất xa cả chục mét.

Còn hắn vì bị lực đẩy vô cùng mạnh của Gia Như mà té xuống bên lề đường.

Ngụy Khắc nhanh chóng lấy lại tỉnh táo, tìm kiếm bóng hình của cô.

Một cảnh tượng hết sức khủng kђเếק đập vào mắt hắn.

Gia Như....đang nằm trên vũng máu.
Ngụy Khắc vội chạy đỡ cô, lay thật mạnh, cố gắng lay thật mạnh.

Hắn kêu đến nỗi cổ họng muốn khàn đi.
"Gia Như, cô phải gắng lên.

Gia Như".
Gia Như cảm thấy đầu óc mù mịch, bỗng nhiên thực quản cuồn cuộn, nôn nao khó chịu, một dòng máu tanh xộc lên miệng khiến cô ho ra mấy ngụm máu, cô rất muốn đáp lời hắn, nhưng không thể.

Bởi vì, cả người đau quá, đau đến thấu xương tủy.

Cô ngất đi trong vòng tay hắn.
Hắn bây giờ mới ngộ ra, lay kiểu này làm sao mà cô tỉnh.

Bệnh viện, đúng rồi, phải đưa cô đến bệnh viện thì cô mới không đau nữa.

Hắn xốc cô dậy, đặt cô ngay ngắn trong xe rồi phóng ga chạy thẳng đến bệnh viện.
Rõ ràng vụ tai nạn này là nhắm vào hắn, tài xế ban nãy đã bỏ trốn, có lẽ kế hoạch ɢɨết người của y đã thất bại rồi.
Hiện trường vụ tai nạn nhốn nháo, máu tanh còn đọng lại cùng nước mưa.

Tiếng mọi người xì xào bàn tán không thôi.

Trong ánh mắt họ lộ ra kinh sợ có, thương tiếc có.
Vừa lái xe hắn vừa lấy điện thoại trong túi ra.

Trên màn hình điện thoại hiển thị " Bác sỹ Phong Hải".
"Ông mau đến bệnh viện YY.

Nửa tiếng sau tôi có mặt ở đó".
Dứt lời liền cúp máy.

Phong Hải hiện đang là phó giám đốc bệnh viện YY, bệnh viện danh tiếng của thành phố S.

Ông làm bác sỹ riêng cho Ngụy gia đã được bốn năm rồi.
Phong Hải nhận được điện thoại liền tức tốc lái xe đến bệnh viện.
Hắn lái nhanh hết mức có thể, len lỏi qua những dòng xe trên đường.

Tiếng còi inh ỏi của hắn những người lái xe bực tức mà chửi rủa.

Bọn họ đâu biết rằng, hắn bây giờ phải giành giật mạng sống của cô từ tay tử thần.

Đến bệnh viện chậm trễ thì cô sẽ nguy kịch mất.
" Mẹ kiếp".
Hắn chửi tục một câu.

Thế quái nào mà bây giờ là nửa đêm, xe cộ sao đông đúc như vậy chứ.
[....].
Ngụy Khắc đậu xe cái kịt trước cổng cấp cứu.

Y tá đã chờ sẵn ở đó.

Gia Như nhanh chóng được đưa thẳng đến phòng cấp cứu.
Giây phút cuối, như còn chút sức lực nhỏ nhoi, cố bấu lấy tay hắn, từng chữ khó nhọc vô cùng.
" Hứa với tôi....nếu tôi còn sống, nhất định phải trả tự do cho tôi đấy"..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 10: 10: Cô Ấy Đỡ Thay Tôi


Đó chính là sức lực cuối cùng của cô.

Câu nói vừa dứt, bàn tay đang bấu vào tay áo hắn buông thõng.

Ngụy Khắc thấy tim mình như có ai đó Ϧóþ nghẹn, đau đến nỗi khó thở.

Một tia hoảng loạn ánh lên trong mắt hắn, Ngụy Khắc chạy theo chiếc băng ca, nhìn Gia Như hét thật lớn.
"Cô không thể chết Gia Như, không thể....".
Lời nói tiếp theo bị nghẹn ở cổ, nhưng Gia Như nào có nghe thấy hắn nữa.
Đến cửa phòng cấp cứu, một y tá cố chặn hắn lại.
"Gia Như....!cô ấy....!bị tai nạn....!tính mạng rất nguy hiểm".
Vương Kì Tử nghe xong thì đầu óc ong ong, không nghĩ ngợi nhiều mà anh nắm tay Thẩm Nhược Thanh lên xe mình.
"Em có biết Gia Như đang ở bệnh viện nào không?".
"Cô ấy bị tai nạn ngay tập đoàn.

Nếu là Ngụy Khắc thì chắc chắn sẽ đưa cô ấy đến bệnh viện gần nhất".
Bệnh viện gần nhất? Anh biết nó ở đâu rồi.

Vương Kì Tử lái xe một mạch đến thằng bệnh viện XX.

Em gái của anh, xin đừng xảy ra chuyện gì hết, nếu không chắc anh ân hận suốt đời.

Cái tên Ngụy Khắc khốn kiếp, nếu em gái anh có mệnh hệ gì, để xem anh có bỏ qua cho hắn không.
Vương Kì Tử siết chặt vô lăng, lách qua dòng xe ô tô để mau chóng đến bệnh viện.

Thẩm Nhược Thanh thấy biểu hiện lo lắng này của anh cũng không có nghi ngờ, vì tâm trí chị chỉ toàn là Gia Như thôi.
Xe của Vương Kì Tử chẳng mấy chốc đã đến bệnh viện.

Cả hai mau chóng đến phòng cấp cứu ngay, quả nhiên là Ngụy Khắc đang ở đó, bên cạnh hắn là cô y tá.

Hình như tình trạng Gia Như rất nguy kịch, cô ý tá vô cùng lo lắng.
"Bệnh nhân bị mất máu nghiêm trọng.

Máu của cô ấy là máu AB rh, bệnh viện chúng tôi hiện không có loại máu này".
Ngụy Khắc đang hoảng càng thêm hoảng hơn.

Không cần đến sỹ diện nữa, hắn quét mắt qua những người xung quanh phòng cấp cứu rồi hét lớn.
"Có ai ở đây thuộc nhóm máu AB rh không? Nếu có làm ơn giúp tôi với.

Vợ tôi đang rất nguy kịch".
Nhưng đáp lại hắn lại là sự im lặng và những cái lắc đầu.

Trời, nhóm máu hiếm như vậy đâu phải muốn là có.

Bây giờ làm sao đây? Chẳng lẽ đứng nhìn cô bỏ mạng à.

Đang lúc dầu sôi lửa bổng thì sau lưng hắn truyền đến một giọng nói bình tĩnh.
"Tôi thuộc nhóm máu AB rh, tôi sẽ cho cô ấy".
"Được, mời anh đi theo tôi".
Cô y tá thấy vậy không chút do dự mà dẫn Vương Kì Tử đi lấy máu.
Ngụy Khắc như ૮ɦếƭ đuối vớt được phao.

Không ngờ giây phút sinh tử này có thể cứu được cô, mặc dù trước đây hắn đã có thái độ không phải với Vương Kì Tử.
Đột nhiên Thẩm Nhược Thanh sấn tới nắm chặt cổ áo hắn, giọng cô tức giận vô cùng.
"Rốt cuộc...!rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cô ấy bị tai nạn....!mau nói đi".
Hắn không nói gì cả, mặc cho Thẩm Nhược Thanh đang rất tức giận.

Một lúc sau hắn mới cất giọng vô cảm.
"Tôi bị ám sát....!là cô ấy đỡ thay tôi".
"Ám sát?".
Ngụy Khắc bình tĩnh hết mức có thể.

Dù là chỉ có ba mươi phần trăm thì vẫn phải thử.

Cầm tờ cam kết phẫu thuật mà tay hắn cứ run mãi.

Sau khi đặt 乃út kí tên, Gia Như lập tức được đưa đi mỗ.
Ca mỗ kéo dài bảy tiếng đồng hồ.

Trong giây phút hồi hộp chờ đợi, giọng nói thân thương vọng đến tai hắn.
"A Khắc".
Hắn nghe thấy có người gọi tên liền ngẩng đầu lên.

Một người mà hắn không hề nghĩ tới lại xuất hiện ở đây.

Bà ngoại cô tại sao lại ở bệnh viện thế này.

Hắn hốt hoảng đứng dậy.
"Ngoại....!sao ngoại lại ở đây?"
[....]
10 phút trước.
Khi bà ngoại cô từ trong phòng bệnh của bà bác hàng xóm bước ra đã nghe tiếng xì xào của đám y tá.
Anh ngước nhìn người bà của mình, cảm xúc trong lòng khó tả.

Ngày anh bị bắt đi, bà đã ૮ɦếƭ sống giữ anh lại, từng ấy năm sống ở Na uy, bọn người Tôn gia cũng không cho anh về Trung Quốc một lần, mọi tung tích của người thân đều không có, đám tang của mẹ anh cũng không được về nước.
"Cháu không quên, cháu là Tiểu Khải của bà đây".
Lời thừa nhận của anh khiến cho Ngụy Khắc và Thẩm Nhược Thanh ngạc nhiên hết mức, vậy là, Vương Kì Tử chính là anh trai của Gia Như.
" Bà đừng lo nữa, em gái con sẽ không sao đâu".
Bà gật đầu.

Thực ra bây giờ bà Lý vừa mừng vừa sợ.

Mừng vì gặp lại được cháu trai của mình, nhưng sợ vì tính mạng cháu gái của bà không biết ra sao.
Tầm 45" sau Phong Hải bước ra, kéo khẩu trang, thông báo tình hình của Gia Như cho hắn biết.
"Hiện tại đã qua cơn nguy kịch, nhưng hiện tại bệnh nhân còn hôn mê.

Thời gian tỉnh lại vẫn không thể nói trước".
Qua cơn nguy kịch là tốt rồi.

Nhưng còn hôn mê, không biết khi nào tỉnh dậy sao?.
Gia Như được đưa tới phòng hồi sức đặc biệt, cả người cô toàn là dây nhợ c ắm vào người.

Cả nhà chỉ có thể đứng nhìn qua tấm kính lớn.
Ngụy Khắc đứng nhìn cô nằm đó.

Gần quá, mà sao cảm thấy không thể chạm đến cô.

Nhìn những vết thương lớn nhỏ trên lưng cô, bên иgự¢ trái của hắn nhói đau.

Hắn rất muốn chạm vào cô, rất muốn.

Trong đầu hắn đang có một suy nghĩ khó hiểu, tại sao lúc đó cô lại cứu hắn.

Nếu cô không làm vậy, người nằm đó chắc chắn sẽ là hắn, bây giờ cô có thể được tự do rồi.
Trời sáng hẳn.

Cuối cùng một đêm giành giật Gia Như từ tay tử thần thành công, Thẩm Nhược Thanh bộ dạng mệt mỏi nói với Ngụy Khắc.
-" Anh không cần theo tôi về tập đoàn đâu.

Khi có biển số xe gây án tối qua, tôi lập tức gửi anh".
-" Được".
Hắn đáp lại, bộ dạng mệt mỏi chẳng kém.

Áo sơ mi dính đầy máu, quần áo tối qua thấm nước mưa ướt rồi lại khô, người ngợm không ra gì.

Vương Kì Tử nhìn bộ dạng của hắn mà nhíu chặt lông mày.
" Anh về nhà tắm rửa đi.

Có tôi ở đây là được rồi".
Hắn nhìn Vương Kì Tử bằng ánh mắt áy náy vô cùng.

Lần trước là hắn hồ đồ, cơn ghen đã làm hắn mất đi lý trí, đi ghen với chính anh trai của vợ mình.

Hại cô thương tích đầy mình..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 11: 11: Em Giận Anh Lắm Đúng Không


Ngụy Khắc lái xe thẳng về ngôi biệt thự.

Tâm trạng chán nản thành ra hắn nhìn cái gì cũng nhạt nhẽo.

Đám người hầu thấy bộ dạng bê bết máu của hắn thì đánh liều định hỏi thăm, nhưng bọn họ nhanh chóng bị quản gia cản lại.
"Thiếu phu nhân bị tai nạn, tâm trạng thiếu gia rất tệ, các người đừng có làm phiền".
Giọng ông rất từ tốn.

Thế là khi nghe thiếu phu nhân bị tai nạn, cả đám nhốn nháo lên hẳn.

Quản gia phải trấn an bọn họ để tránh làm phiền đến hắn.
Ngụy Khắc bước chân nặng nhọc vào nhà tắm, từng dòng nước ấm tuôn lên người khiến hắn dễ chịu được phần nào.
Hắn đảo mắt căn phòng một lượt, thật trống trải và lạnh lẽo, vì thường ngày căn phòng có đến hai người mà.

Hắn lấy trong tủ quần áo chiếc áo sơ, bất chợt có một cái áo sơ mi nữ đập vào mắt hắn, là của Gia Như đây mà, sao nó lại ở trong tủ hắn? Chẳng lẽ người hầu xếp nhầm sao?.
_____
Tầng hầm Ngụy gia.
Trong ngục tối, một tên to con bị xích hai tay, hai đầu gối quỳ trên đống mảnh vỡ thủy tinh.

Bước chân của hắn vang lên tiếng cốp cốp, khiến cho người ta kinh sợ mà hít thở không thông.
Hắn ngồi trên chiếc ghế nhung đỏ, trên tay là cái roi quất ngựa.
"Dội nước cho hắn tỉnh".
Một dòng nước lạnh ngắt dội thẳng lên đầu tên đó.

Y lờ mờ mở mắt, cố gắng nhìn người đàn ông trước mặt.
"Là ai sai khiến mày?".
"Tôi....!không biết, tôi chỉ nhận tiền và....!làm theo thôi".
Y cất từng câu chữ nặng nhọc do miệng đã dính đầy máu.
"Tao không hỏi lại lần hai" giọng hắn lạnh lẽo.
" Tôi thật sự không biết".
Nụ cười trên môi hắn càng sâu hơn, không biết? Được, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt.
Hắn không kiềm chế được nữa mà quất từng nhát roi vào người y.

Tiếng la hét thảm thiết vang khắp tầng hầm, nhưng những thuộc hạ của hắn vẫn giữ bộ mặt điềm tĩnh như không có gì xảy ra.

Máu đỏ nhỏ từng giọt lớn trên nền nhà bẩn thỉu.
"Tao nghe nói....con gái của mày còn rất nhỏ".
Động tới người thân của mình, y mở to mắt, cố gắng nài nỉ van xin hắn.
"Đừng....!hại con gái tôi, tôi....!sẽ nói....!sẽ nói".
"Biết gì thì phun ra hết".
"Người đó....!tôi được giao nhiệm vụ ɢɨết anh, số tiền...!số tiền đủ cho chúng tôi sống cả đời".
Y cố gắng nói từng chữ.

Ngụy Khắc nghiến răng ken két.

Tiền? Ai mà không cần, nhưng đây là vợ hắn, nếu cô có mệnh hệ gì, cả gia đình y đừng hòng yên ổn.
"Anh....!tha cho tôi, tôi cũng vì vợ của mình, cô ấy đang nằm viện, cô ấy....!rất cần tôi".
" Mẹ kiếp! Vì mớ đồng tiền thối nát đó mà vợ tao không biết sống ૮ɦếƭ ra sao.

Nói, kẻ đứng sau mày là ai?".
Hắn từng giận quát lớn.

Y ho ra mấy ngụm máu, cất giọng yếu ớt trả lời hắn.

"Tôi....!tôi chỉ biết là....!người đó có biệt danh là...!JK...!còn tên thì tôi hoàn toàn không biết".
Jk? Biệt danh này hắn chưa nghe bao giờ, nếu là kẻ muốn lấy mạng hắn thì tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường.
Hắn tháo đôi găng tay đã dính máu ném xuống đất, xoay người bước đi, chỉ buông một câu lạnh lùng.
"Dù gì mày cũng là kẻ trong giang hồ, gây thù chuốc oán với bao người.

૮ɦếƭ đi chưa chắc đã rửa hết tội.

Thả hắn đi, ૮ɦếƭ sống bây giờ là chuyện của hắn".
Thật ra, Ngụy Khắc hận không thể đâm ૮ɦếƭ y, nhưng y....!cũng giống như hắn, cũng có vợ đang nằm bệnh viện và họ...!cần chồng mình.
Cần? Cô thật sự có cần hắn không? Ngụy Khắc tâm trạng u ám lái xe tới bệnh viện.

Vì cô có thể ra đi bất cứ lúc nào, vì Phong Hải từng nói, có khi cô sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.
[....]
Bốn tháng trôi qua.
Thấm thoát cũng sang xuân, mùa đông lạnh lẽo đã hoàn toàn biến mất.

Ngụy Khắc đa phần dành nhiều thời gian ở bệnh viện cùng cô.
Đôi môi của Gia Như đã hồng hào trở lại.

Hắn nắm lấy đôi bàn tay gầy yếu của cô, nhẹ hôn lên từng đầu ngón tay.
"Em....!giận anh lắm đúng không? Anh thực sự nhớ em, em tỉnh dậy đi có được không?".
Bàn tay của cô rất ấm, không còn lạnh như mấy ngày trước nữa.
Quả thật, chung sống với nhau được một năm.

Tuy ngoài miệng hắn lúc nào cũng nói những lời cay nghiệt làm tổn thương cô, nhưng....nhưng thật lòng, hắn rất hay nghĩ về cô.
Bất chợt có tiếng gõ cửa, là bà ngoại đến.

Bà mang đến canh gà cho hắn, bảo hắn ăn đi cho có sức, bà bảo dạo gần đây trông hắn tiều tụy lắm.
Tuy trước cửa phòng bệnh có vệ sĩ canh giữ.

Nhưng Thẩm Nhược Thanh, Vương Kì Tử và hắn vẫn hay đổi ca cho nhau.
Rồi một ngày tháng hai, ánh sáng dịu nhẹ của mùa xuân tắm táp cho mọi vật ở hạ giới.

Đêm qua hắn đã thức trắng trong bệnh viện với cô, ngủ quên cho tới sáng, bàn tay hắn vẫn nắm chặt bàn tay cô không rời.

Trong cơn mơ màng, hắn nghe ai đó yếu ớt gọi tên mình.
"Khắc....!Ngụy Khắc".
Hắn mơ màng tỉnh giấc, là bà ngoại gọi à, hay là anh rể.

Nhưng giọng nói này rất quen, hắn bất chợt nghĩ đến một người.

Rồi hắn ngẩng phắt dậy, Gia Như đang nhìn hắn với ánh mắt yếu ớt, bàn tay cô khẽ siết bàn tay hắn..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 12: 12: Khó Chịu Lắm Phải Không Để Tôi Giúp Em


Hắn thật không dám tin, Gia Như đang mở mắt nhìn hắn sao.

Ngụy Khắc cuống quýt gọi Phong Hải đến.

Sau khi kiểm tra một lượt cho cô, ông chậm rãi đưa ra kết luân.
"Thiếu phu nhân đã hồi phục, các vết thương cũng đã khỏi.

Chỉ là, trong thời gian tới không được suy nghĩ quá nhiều".
Sau khi kiểm tra xong, Phong Hải cũng mau chóng ra ngoài để trả không gian riêng cho hai người họ.
Ngụy Khắc nắm chặt bàn tay của cô, xoa nhẹ.

Rồi hắn khẽ hôn lên từng đầu ngón tay, giọng hơi nghẹn.
" Em....!cuối cùng em cũng đã tỉnh.

Em biết không, em dọa tôi một phen kђเếק vía đấy".
Gia Như cảm thấy dựng tóc gáy, cái tên này, người bị thương là cô chứ đâu phải hắn.

Hay là hắn bị đập đầu vào đâu rồi.

Gia Như lo lắng nhìn hắn.
" Này....!người bị thương là tôi mới đúng, chứ đâu phải anh.

Anh đổi cách xưng hô làm tôi thấy sợ đấy".
Hắn phì cười, cuối xuống phủ lên đôi môi thiếu sắc của cô một nụ hôn nhẹ nhàng.

Ngón tay của hắn chạm nhẹ lên môi cô, từng lời nói thể hiện sự ấm ức.
" Đều tại em, vì tôi nhớ em đến phát điên, vì điên nên đầu óc chập mạch luôn rồi".
Cô dùng hai tay đỡ lấy khuôn mặt của hắn đang sát lại gần mình, Gia Như bối rối đến lời nói cũng không rõ ràng.
" Anh.....!anh vẫn bi3n thái như ngày nào".
Đột nhiên có tiếng mở cửa, Ngụy Khắc nhanh chóng chỉnh lại tư thế nghiêm túc.

Vương Kì Tử thấy Gia Như tỉnh dậy, trong lòng không khỏi mừng rỡ.

Anh ôm chằm lấy cô em gái của mình.
" Em tỉnh rồi, thật may quá".
" Vương tổng, tôi đã không sao rồi".

Cô gượng gạo để Kì Tử ôm mình, chắc cô chưa biết Vương Kì Tử là anh trai mình nên ánh mát có phần tránh né.
Chân mày của hắn nhíu chặt, anh em có cần phải ôm nhau thắm thiết như vậy không.

Ngụy Khắc tỏ vẻ không vui nên nhẹ nhắc nhở.
" Vương tổng, cô ấy vừa mới tỉnh dậy.

Đừng có ôm cô ấy chằm chằm như vậy, sẽ rất khó thở".
Vương Kì Tử lúc này mới buông cô ra.

Một lúc sau thì người nhà cô đã đến đông đủ, bà ngoại và Thẩm Nhược Thanh đều đã đến.
Hắn ngồi ở phía cuối giường, để cho bọn họ nói chuyện với nhau.

Được nghe cô nói, được thấy cô cười, thật sự tốt biết bao.
Trong lúc Gia Như nằm bệnh viện, Ngụy Khắc không hề báo cho gia đình cô biết, vì ngày mà gia đình cô gả cô cho hắn cũng chính là ngày cô đoạn tuyệt với cha mình.
Rồi một tuần sau, Gia Như đã hồi phục hoàn toàn và được xuất viện.

Ngồi trong xe, cô ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.

Không còn tuyết nữa, trời đã không còn giá rét, thời tiết vào xuân ấm áp hơn nhiều.

Vạn vật trong tiết xuân thật vừa lòng người.

Gia Như hờ hững hỏi hắn.
" Tôi đã ngủ bao lâu rồi?".
" Bốn tháng".
" Lâu như vậy sao?".
Hắn không trả lời cô mà chỉ lái xe, cô chợt nhớ ra một điều hệ trọng, một điều cô luôn mong mỏi từ lâu.
" Trước lúc tôi bất tỉnh, anh đã hứa nếu tôi còn sống thì trả tự do cho tôi.

Anh còn nhớ chứ?".
" Phải....!tôi vẫn còn nhớ.

Theo ý nguyện của em, chúng ta sẽ ly hôn, em sẽ được tự do".
" Thật sao?".
Ánh mắt cô sáng như sao nhìn hắn.

Tưởng hắn sẽ gây khó dễ, nhưng không ngờ hắn lại dễ dàng đồng ý.
" Thật".
Ngụy Khắc buồn bã đáp lại.

Trong suốt chặng đường về nhà, không ai nói với ai câu nào.

Tâm trạng của Gia Như rất tốt.

Cuối cùng cuộc sống tự do mà cô hằng ao ước sắp thành sự thật.

Nhưng cô không để ý, nụ cười trên môi Ngụy Khắc chứa đựng tia nguy hiểm.
[.....]
Cả đám người hầu vừa nhìn thấy cô lập tức bỏ hết việc đang làm mà sấn tới chỗ cô.
" Thiếu phu nhân, cô tỉnh rồi, thật mừng quá".
" Cô làm chúng tôi thật sự lo lắng lắm đấy".
Cả bọn nhao nháo cả lên.

Lúc cô nằm viện, thì cả đám người hầu đã xin phép hắn và quản gia vào viện thăm cô.
Gia Như tất nhiên rất cảm kích, cô nở nụ cười cảm kích vô cùng.
" Cám ơn mọi người, tôi đã không sao rồi.

Hay là chúng ta mở tiệc ăn mừng đi".
" Thiếu phu nhân, cô nói thật không?" một người hầu lên tiếng.
" Đương nhiên là thật.

Chiều ngày mai chúng ta sẽ mở tiệc tại nhà.

Có được không, Ngụy Khắc".

" Được, không thành vấn đề".
Hắn nở nụ cười cưng chiều.

Cái này, chính cô là người vẽ đường cho hươu chạy, đêm ngày mai chắc chắn sẽ là đêm dài đây.
Cô đi lên phòng, lôi chiếc vali trong tủ ra, xếp vài bộ đồ vài vài thứ cần thiết nhất.

Hắn đứng tựa lưng ở cửa phòng nhìn cô đăm đăm.
" Sau khi ly hôn, em định làm gì?".
" Vẫn sẽ làm trợ lý của Thẩm tổng, còn nhà thì tôi sẽ thuê".
" Nếu có gì khó khăn cứ nói tôi, tôi sẵn sàng giúp em.

Dù gì chúng ta cũng là bạn cùng phòng suốt một năm mà".
" Cảm ơn ý tốt của anh.

Mà bữa tiệc ngày mai, cũng sẽ là tiệc chia tay".
Hắn không nói gì, hai tay đút vào túi quần rồi bỏ ra ngoài.

Gia Như cũng không để ý nữa mà tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Đơn xin ly hôn ngày mai cô sẽ chuẩn bị.
[.....]
Ánh chiều của hoàng hôn rọi qua mọi khung cửa của biệt thự Ngụy gia.

Trong sân lớn của ngôi biệt thự, người hầu đã chuẩn bị tất cả những món ăn lên bàn.
Ai ai trang phục cũng tươm tất, gọn gàng.

Sau khi nhân vật chính xuất hiện trước cổng biệt thự, tất cả mọi việc đều chuẩn bị xong, tất cả người hầu đều hướng mắt về hai vị chủ nhân đang đứng ở cổng, cúi người cung kính.
" Thiếu gia, thiếu phu nhân".
" Hôm nay mọi người cứ thoải mái, không cần phép tắc câu nệ làm gì?".
Hắn đáp lời bọn họ.

Thế là bữa tiệc bắt đầu.
Gia Như ăn rất nhiêu món, vì bốn tháng nay không ăn được món ngon thật sự cô ức muốn ૮ɦếƭ.
Hắn ngồi ở bàn rượu, uống vài ly Vodka với quản gia.
Một lúc sau hắn cầm ly rượu đến trước mặt cô, mỉm cười.
" Có thể cùng tôi uống một ly không?".
" Tất nhiên".
Thế là cô uống cạn ly rượu mà không mảy may nghi ngờ.

Nụ cười trên môi hắn càng thêm thâm độc và đắc ý.
Gia Như đi tiếp chuyện với người hầu một lúc thì cảm thấy đầu óc choáng váng, cả người nóng đến bức rức.
Cô rời bữa tiệc trở về phòng.

Uống cạn mấy cốc nước lọc mà không thấy hết nóng.

Đúng lúc đó thì hắn đứng trước cửa phòng, khoanh tay trước иgự¢ nhìn cô đăm đăm.
" Cảm thấy không khỏe à?".

" Tự nhiên tôi nóng quá, rất nóng.

Không biết có phải bị sốt rồi không?".
Rồi cô liếc nhìn hắn.

Chiếc áo sơ mi đã đã hở mất nút ở trên, phần иgự¢ rắn chắt sắp lộ ra ngoài.

Gia Như nuốt nước bọt, không tự chủ mà đi đến chỗ hắn.
" Ưm".
Cô khó chịu kêu lên, bàn tay thon thả chạm vào иgự¢ hắn.

Gia Như chợt bừng tĩnh, vội rút tay về, nhưng không kịp nữa rồi.

Ngụy Khắc tóm gọn cô ôm cô vào lòng.
" Khó chịu lắm đúng không? Để tôi giúp em".
Quả nhiên gần đàn ông cô mới thấy dễ chịu được một chút.

Tại sao chứ? Gia Như ngây thơ hỏi lại.
" Giúp tôi? Bằng cách nào?".
" Lên giường với tôi".
Gia Như sững người, cô cố vùng vẫy khỏi cái ôm của hắn.
" Không....!không bao giờ".
" Vậy thì để xem.

Em chịu đựng được bao lâu".
Cô khó chịu vô cùng.

Người nóng như muốn phát hỏa, mà chỉ một cái chạm nhẹ của hắn khiến cô dễ chịu vô cùng.

Nhưng cô biết đó là cô đang hại chính mình.
Cô rời vòng tay của hắn, uống thêm mấy cốc nước lọc nữa, bật điều hòa thấp nhất.

Cô trùm kín chăn, cắn môi để không phát ra tiếng rên ᗪâᗰ đãng.

Gia Như khó chịu lăn qua lăn lại, ૮ɦếƭ tiệc, điều hòa lạnh như vậy mà không hết nóng..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 13: 13: Tay Em Thật Loạn


Ngụy Khắc hất tung cái chăn của cô.

Nhìn cô cố chịu đựng mà hắn cảm thấy buồn cười.
Hắn cởi chiếc áo sơ mi vứt xuống đất.

Hắn nắm lấy bàn tay cô đặt lên cơ иgự¢ săn chắc của mình.

Cảm giác đó, thỏa mãn vô cùng.

Cô đang đấu tranh rất đau khổ.

Cô rất muốn hắn, nhưng điều đó có nghĩa sự trong trắng của cô cũng mất đi.
Gia Như khuôn mặt bối rối, mặt thoáng ửng đỏ, nước mắt rơi lả chả.
"Tôi....!tôi...".
"Tôi sẽ giúp em".
Nói rồi hắn nhẹ nhàng cởi hết quần áo trên người cô, đến chiếc áo иgự¢, hắn nhẹ nhàng mở cài áo, bộ иgự¢ trắng ngần lộ ra trước mắt hắn.

Yết hầu của hắn chuyển động lên xuống.

Nhưng hắn vẫn muốn trêu đùa cô một chút nữa, hắn nắm lấy bàn tay cô, di chuyển từ cơ иgự¢ đến cơ bụng săn chắc.
Rồi đột nhiên hắn nắm chặt hai bàn tay cô, hôn mãnh liệt lên đôi môi anh đào kia.
" Ưm....!ưm".
Hắn tách hàm răng của cô, dùng lưỡi của mình trêu ghẹo lưỡi cô không thôi, nhẹ nhàng kéo sợi tơ mỏng.

Rồi hắn ấn cô xuống giường, hai tay hắn đè chặt tay cô.

Vật t0 lớn bắt đầu đưa vào khe hở nhạy cảm của cô.
" A....!đau quá".
Hắn mạnh bạo ra vào rất nhanh.

Cặp đào trắng muốt theo sự ra vào mà cũng lắc lư theo nhịp.

Hắn cuối xuống, ngặm lấy ภђũ ђ๏ค anh đào đang nở rộ kia.
Cô biết là bị hắn lừa, vì vậy còn chút sức lực yếu ớt, cô cào mạnh vào bắp tay hắn, từng giọt máu đỏ tươi nhỏ giọt xuống ga giường trắng tinh.
Mặt hắn vẫn không có bất cứ sắc thái nào, chỉ khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng.
" Tay em thật loạn".
Rồi hắn dùng bàn tay to lớn của mình khóa chặt hai tay của cô trên đầu.

Tiếp tục cuối xuống ʍúŧ lấy ภђũ ђ๏ค xinh đẹp kia.

Bên trên ôn nhu bao nhiêu thì phần dưới hắn càng mạnh bạo bấy nhiêu.
Tiếng th ở dốc, tiếng giao hòa ᗪâᗰ đãng giữa âm và dương càng làm căn phòng trở nên ám muội.
" Anh lừa tôi....!anh là kẻ lừa đảo".
Hắn ngước lên, nhìn đôi mắt của cô ngấn nước, khuôn mặt đỏ ửng lên vì xấu hổ.

Ngụy Khắc đưa tay gạt đi giọt nước mắt, rồi luồn tay qua những lọn tóc mềm mượt.

Rồi đưa tóc của cô lên mũi, mùi hương khiến hắn trầm mê, khiến hắn thật sự muốn điên loạn vì cô.
Rồi hắn ngưng lại, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can cô, giở giọng đắc ý.
" Em cho rằng tôi sẽ dễ dàng đồng ý ly hôn? Em thật quá ngây thơ.

Chỉ là, tôi muốn cho em một chút hi vọng nhỏ bé, rồi tận mắt nhìn thấy em tuyệt vọng"
" Thà ngay từ đầu anh đừng gieo hi vọng cho tôi, rồi lại nhẫn tâm dập tắt nó".
Hắn không nói gì, chỉ luồn tay qua những sợi tóc mịm màng nâng đầu của cô lên, đặt lên đó một nụ hôn hết sức dịu dàng.
Rồi hắn мơи тяớи ở cổ, lả lướt xuống khe иgự¢ sâu hoắm kia.

Gia Như cô cắn chặt răng để không thốt lên những tiếng rên ᗪâᗰ đãng.
Hai đầu ภђũ ђ๏ค của cô ướƭ áƭ vô cùng, hắn vẫn tiếp tục ngặm lấy ภђũ ђ๏ค kia, ra sức cắn ʍúŧ thật mạnh, tay còn lại hắn x0a nắn bầu иgự¢ bên kia ra đủ hình hài.
Mọi người dưới sân vui vẻ cười nói, ăn uống no say.
Ánh sáng bình minh chiếu rọi xuống hạ giới, đối với đám người hầu một đêm trôi qua rất nhanh.

Còn đối với Gia Như, đêm nay thật dài, thật giống với địa ngục.
_______
Sân biệt thự Ngụy gia sáng đèn suốt cả đêm.

Đám người hầu của Ngụy gia ăn uống thâu đêm suốt sáng.

Đến khi nhận ra nhân vật chính đã biến mất từ lâu, cả đám không khỏi thắc mắc.
Khi thấy hắn từ cầu thang đi xuống, một người nữ hầu mạnh dạn hỏi thăm.
" Thiếu gia , thiếu phu nhân đâu rồi ạ?".
Ánh mắt sắt bén của hắn lướt qua nữ hầu đó khiến thân thể cô ta bất giác run lên.
" Thiếu phu nhân hơi mệt nên nghỉ ngơi từ sớm rồi.

Làm bữa sáng rồi mang lên phòng giúp tôi".
" Vâ...!vâng".
Nói rồi hắn đút tay vào túi quần bỏ đi lên lầu.

Cô nữ hầu đó bị bạn của mình đánh một cái rõ đau vào mông, cô bị bạn của mình trách móc.
" Cô thật là, không nên hỏi như vậy chứ.

Vợ chồng họ bốn tháng không gặp nhau, đương nhiên là cả đêm qua cùng nhau hâm nóng tình cảm rồi".
Cô nữ hầu ban nãy bị ánh mắt của hắn dọa cho khóc không thành tiếng.

Chỉ gật đầu lia lịa.
" Tôi biết rồi, lần tới tôi sẽ để ý hơn".
[.....]
Gia Như trùm kín chăn, toàn thân đau đớn vô cùng, nhất là phần dưới.

Trên người rất nhiều vết hôn, nhiều nhất là ở иgự¢.

Đôi môi của cô vì bị hắn dày vò cả đêm mà sưng đỏ cả lên.
Trên giường còn lưu lại chiến tích đêm qua.

Một vệt máu đỏ thẫm loang ra trên ga giường và vài giọt máu từ bắp tay của hắn.
Hai mắt cô vừa thâm quần, vừa sưng đỏ vì khóc quá nhiều.

Lần đầu của cô, lần đầu tiên của cô bị chính người cô căm hận nhất lấy đi.

Cô hận hắn, thật sự rất hận.
Cô nằm co ro trong chăn.

Đột nhiên có một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng cô.
" Tôi có pha nước ấm trong bồn rồi, em đi tắm đi".
Cô không đáp lại lời hắn, bàn tay nắm chặt cái gối khiến nó nhăn nhúm lại chứng tỏ Gia Như đang rất tức giận.
Đột nhiên hắn giật cái chăn vứt xuống đất, cả thân hình mảnh mai của cô hiện ra trước mắt hắn.
Hắn cúi người xuống bế cô lên, Gia Như tức giận cố giãy giụa nhưng bất thành.

Tạo hóa đã định sẵn, nữ lúc nào cũng là thế yếu.

Dù cả đêm không ngừng nghĩ nhưng hắn vẫn không có bất cứ dấu hiệu kiệt sức.
Hắn thả cô xuống bồn tắm.

Gia Như vẫn còn đang rất tức giận, cô lôi cổ áo hắn xuống, ánh mắt cô chứa đựng sự tức giận và thất vọng.
" Tôi cứu anh, anh lấy oán báo ơn à? Chẳng phải anh đã hứa với tôi rồi sao? Anh là kẻ lừa đảo".
Từng câu chất vấn thốt lên, hắn đơ người trong giây lát, một lúc sau mới chậm rãi gỡ tay cô ra..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 14: 14: Hắn Là Đang Dùng Thủ Đoạn Vừa Đánh Vừa Xoa À


"Anh có hứa với em à? Anh chưa từng hứa là sẽ trả tự do cho em.

Do khát khao sự tự do đến mức khiến em sinh ảo tưởng?".
Hắn nở nụ cười nhếch mép, Gia Như nhìn khuôn mặt của người đàn ông trước mặt, nụ cười đó thật là độc ác.
Cô khẽ mấp máy môi, chưa nói được lời nào thì Ngụy Khắc lại nói tiếp.
"Thế tại sao em lại cứu anh? Em trả lời đi, nếu ghét anh, tại sao lại cứu anh?".
Cô không thể trả lời, cô cũng không biết tại sao mình lại cứu hắn, thật sự không biết tại sao.
" Anh đi ra ngoài đi, đi đi".
Cô ngoảnh mặt đi chỗ khác, không muốn nhìn mặt hắn nữa.

Hắn thở dài, không đôi co với cô nữa mà bỏ ra ngoài.
Gia Như ngồi trong bồn tắm, cô ôm hai đầu gối khóc thút thít.
Tại sao hắn lại lên giường với cô, hay là, hay là....!hắn là đang tưởng tượng cô là Tôn Hiểu sao.
Gia Như mặc chiếc váy mỏng ra khỏi phòng tắm, nhưng hắn đã không còn ở đây nữa.

Trên bàn đã chuẩn bị đồ ăn sáng kèm theo một mẫu giấy nhỏ.
>.
Cô vò tờ giấy nát vụng rồi ném vào thùng rác.

Hắn là đang dùng thủ đoạn "vừa đánh vừa xoa" à.
Gia Như nhìn cái giường bẩn thỉu của mình mà trong lòng dấy lên sự khinh bỉ, cô lấy điện thoại ra, gọi cho Thẩm Nhược Thanh.
"Sếp Thẩm, tôi có thể đến làm không? "
"Tôi lúc nào cũng chào đón cô.

Nhưng mà cô đã khỏe hẳn chưa?".
"Cảm ơn cô, tôi đã khỏe hẳn rồi".
Thẩm Nhược Thanh tắt máy, trên môi khẽ nở nụ cười hạnh phúc.

Gia Như thay đồ rồi cũng mau chóng đến tập đoàn, ở nhà cảm thấy thật buồn nôn.
Gia Như đứng trước cổng tập đoàn Thẩm thị.

Nhìn cổng tập đoàn, Gia Như bất giác mỉm cười.

Thời gian thấm thoát trôi qua nhanh thật, mới đó đã ba năm.
Cô nhớ ba năm trước, chân ướt chân ráo cầm hồ sơ đi xin việc làm.

Đúng lúc đó gặp ngay Thẩm Nhược Thanh, cô còn nhớ như in những lời kì vọng của Thẩm Nhược Thanh ngày đó.
Gia Như bước vào trong với tinh thần phấn chấn.
Đến phòng tổng tài, cô lịch sự gõ cửa, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp của Thẩm Nhược Thanh.
"Vào đi".
Gia Như mở cửa bước vào.

Vừa nhìn thấy cô, khuôn mặt nghiêm nghị của Thẩm Nhược Thanh hoàn toàn biến mất mà thay vào đó là một nụ cười xinh đẹp vô cùng.
"Hoan nghênh cô đã trở lại".
"Cảm ơn sếp.

Trong thời gian tới tôi nhất định sẽ cố gắng".
Thẩm Nhược Thanh gật đầu, ngoài chị ra còn có một nhân vật khác ở đây.

Vương Kì Tử thấy em gái mình mới xuất viện đã vội đi làm liền lo lắng.
" Em đã khỏe hẳn chưa? Sao không nghỉ ngơi thêm đi mà đã vội đi làm?".
" Cảm ơn Vương tổng đã quan tâm.

Tôi không thể nghỉ lâu hơn nữa.

Bốn tháng qua thật sự đã làm chậm tiến độ của Thẩm tổng rồi".
Cô cúi đầu lịch sự đáp lại.

Đột nhiên cô đảo mắt qua hai người, trên môi bất giác nở nụ cười gian tà.
" Không làm phiền hai người nữa.

Tôi về phòng làm việc đây".
Cô cười hí hí rồi rời khỏi phòng.

Thẩm Nhược Thanh nhíu mày, "hai người, làm phiền" rốt cuộc là cô đang nghĩ cái gì vậy.
" Tại sao anh không nói cho cô ấy biết anh là anh trai của cô ấy?".
" Để con bé tự mình biết được sẽ thú vị hơn nhiều.

Cơ mà, Thẩm tổng đang quan tâm tới tôi đấy à?".
Thẩm Nhược Thanh sững người, chị chỉ là thắc mắc thôi mà, ý của anh là sao chứ.

Thẩm Nhược Thanh chưa kịp đáp lời thì đột nhiên Vương Kì Tử sấn lại chỗ cô, Thẩm Nhược Thanh nhíu mày nhìn anh.
" Anh đang làm gì đấy?".
" Đang nhìn em".
" Vương tổng, chúng ta gặp nhau chỉ vì công việc, nếu là chuyện tư thì chúng ta không có chuyện gì hết".
Thẩm Nhược Thanh lạnh lùng đáp lại.

Nhưng nụ cười trên môi Vương Kì Tử càng lúc càng sâu hơn.
" Chỉ cần anh muốn, thì việc công anh cũng sẽ khiến nó trở thành việc tư".
Khoảng cách của anh với Thẩm Nhược Thanh mỗi lúc gần hơn.

Chị đẩy anh ra, kiên quyết nói.
" Vương tổng, nam nữ thụ thụ bất thân.

Vả lại, tôi đã có người thích rồi".
Vương Kì Tử chỉ nhẹ mỉm cười.

Anh đứng dậy, đút tay vào túi quần rồi đi ra ngoài, khi đi đến cửa không quên nghiêm túc mà buông lại một câu.
" Anh sẽ không từ bỏ.

Còn nữa, Gia Như không hợp với em".
Thẩm Nhược Thanh khi nghe câu cuối thì đơ người.

Anh ta có thể nhìn thấu tâm can của chị sao, đúng là người đàn ông nguy hiểm..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 15: 15: Tại Sao Lại Bỏ Bữa Sáng Anh Đã Dặn Rồi Mà


Gia Như ngồi trong làm việc miệt mài.

Thi thoảng có vài nhân viên đến đưa giấy tờ cho cô, có vài người cũng hỏi thăm sức khỏe, và cô cũng cảm kích đáp lại.
Khoảng gần trưa, một cuộc điện thoại mà cô không mong đợi gì.

Hắn gọi cho cô làm gì chứ, Gia Như tắt chuông điện thoại rồi úp màn hình xuống bàn.
Nhưng một lúc lâu sau đó, có một nhân viên tiếp tân lên tận phòng cô, giọng hốt hoảng vô cùng.
" Thư kí Tôn, là điện thoại của Ngụy tổng bên tập đoàn bất động sản, ngài ấy muốn gặp cô gấp."
Gia Như sửng người, cô mau chóng lấy điện thoại và không quên cảm ơn cô tiếp tân.

Gia Như cất giọng thờ ơ.
" Có chuyện gì? Anh định làm loạn ở chỗ làm của tôi à?".
" Tại sao lại không nghe máy?"
Giọng hắn rất tức giận, hệt như trái bom nổ chậm.

Gia Như bất đắc dĩ xuống nước với hắn.
" Tôi để chế độ im lặng.

Mà anh điện tôi có chuyện gì thế?".
" Tại sao lại bỏ bữa sáng, anh đã dặn rồi mà".
Trời, chỉ vì chuyện đó mà điện tới hotline của tập đoàn Thẩm thị luôn hả trời? Cô hắng giọng, lạnh lùng đáp lại.
" Tôi không thích ăn.

Nếu không còn việc gì nữa thì tôi cúp máy đây".
Cô tắt điện thoại, không cho hắn nói thêm lời nào nữa.

Cô lấy điện thoại ra xem, 100 cuộc gọi nhỡ của hắn.

Cô định đặt điện thoại lại chỗ cũ thì có điện thoại, là bà ngoại cô, Gia Như lễ phép lên tiếng.
" Ngoại, con đây".
" Con đang làm gì đấy?".

" Con đang ở công ty làm việc".
" Ôi trời, đã khỏe hẳn chưa mà đi làm?" bà Lý lo lắng hỏi.
" Con khỏe rồi mà, ngoại đừng lo".
" Đừng gắng sức quá.

Mà này, ngoại đi du lịch với mấy người bạn, khoảng ba ngày nữa sẽ về".
" Vâng, ngoại đi chơi vui ạ.

À mà, để cháu gửi tiền cho bà...".
" Không cần, thật sự không cần.

Tiền mỗi lần con cho ngoại còn rất nhiều.

Chỉ là ngoại nói cho con một tiếng trước khi đi thôi".
" Dạ vâng, ngoại đi vui vẻ, nếu thiếu gì cứ nói con nha".
" Không thiếu gì hết.

Thôi con làm việc đi, nhớ đừng gắng sức quá đấy".
" Vâng"
Cô tắt máy, cảm thấy trong lòng khá nhẹ nhõm.

Từ bé đến giờ, bà luôn vất vả vì cô, nên bây giờ bà xứng đáng hưởng thụ cuộc sống an nhàn.
Bà đi du lịch, nhà trống.

Được lắm, tối nay cô không về nhà mà sẽ về nhà ngoại ngủ luôn, cô có chìa khóa mà.
[.....]
Chiếc taxi đậu xe trước ngôi nhà khang trang, Gia Như mau chóng xuống xe.

Luồng không khí thoáng mát ở đây khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm.
Gia Như vứt áo khoác và túi xách ở ghế sopha, nhanh chóng vào bếp làm đại một món ăn cho đỡ đói.
Sau khi ăn tối xong, cô thả người xuống chiếc ghế sopha mềm mại.

Trời đã tối hẳn, cuối chân trời còn sót lại những đám mây ánh lên chút sắc cam do dư âm của hoàng hôn đem lại.
Yên ắng thật, không có ai làm phiền, điện thoại hết pin, tâm trạng Gia Như cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Cô nằm trên ghế ngủ quên lúc nào không hay.
Ngủ đến 9h thì Gia Như bị đánh thức bởi tiếng sấm sét.

Cô hoàn hồn ngồi bật dậy, nhìn ngó xung quanh.

Hóa ra là trời đang mưa lớn à, làm cô giật cả mình.

Gia Như định nằm xuống ngủ tiếp thì một âm thanh đáng ghét vang lên.
PHỤT.
Mọi thứ bỗng chốc rơi vào bống tối.

Trời đất, điện thoại hết pin mà còn gặp cúp điện nữa chứ.
" Shit".
Cô chửi rủa một câu, rồi lần mò trong bóng tối tìm đèn pin.

Đột nhiên ngoài đường có tiếng bô xe của chiếc moto phân khối lớn.

Âm thanh chói tai đó át đi tiếng mưa.
Gia Như bất giác rùng mình, hình như tiếng xe dừng trước nhà thì phải.

Cô bất giác nuốt nước bọt, có chuyện gì xảy ra đây?.
Rồi có tiếng ấn chuông cửa liên hồi, tiếp đến là tiếng gõ cửa gấp gáp.

Mẹ kiếp, là ma hay là ăn trộm đây.
Cô nấp gần cái cửa, trên tay là chiếc bình hoa cỡ vừa.
CẠCH.
Tiếng mở cửa vang lên, một thân hình cao lớn, ướt sũng chậm rãi đi vào.

Gia Như không chần chừ mà phi thẳng lọ hoa vào người đó.

Nhanh như cắt, người đó nhanh chóng né được.

Gia Như hoảng sợ đến nổi thở hổn hển.

Bất chợt người đó lên tiếng.
" Gia Như, là em sao?".
Hắn nhận ra cô qua mùi hương hoa hồng đặc trưng.

Gia Như cũng nhận ra người quen, cô lên tiếng đáp lại.
" Sao anh lại ở đây?".
" Anh đi tìm em.

Điện thoại em không bắt máy, tìm em ở những nơi em có thể tới, nhưng đều không thấy...."
Giọng nói hắn ngắt quãng chứng tỏ hắn rất kiệt sức.

Phải, hắn đã lái chiếc moto suốt ba tiếng đồng hồ để tìm cô.

Nhưng khi nghe hắn nói như vậy, cô lạnh lùng đáp lại.
"Vậy bây giờ, tìm thấy tôi rồi, anh đi về đi".
" Gia Như, em có cần nhẫn tâm như vậy không?".
" Anh cứ đùa, tôi vốn dĩ rất có tâm với tất cả mọi người, nhưng anh là ngoại lệ"
Cô khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng, giọng nói không chút cảm xúc.

Hắn nhìn cô, nụ cười thê lương vô cùng.
" Được, coi như anh nhiều chuyện.

Xin lỗi em".
Rồi hắn quay người bước đi, bóng lưng cô độc vô cùng.

Gia Như chợt thấy nhói một cái bên trái, cô liếc nhìn trời đang mưa như trút nước, quay lưng về phía hắn, chậm rãi lên tiếng.
" Trời mưa lớn, lái xe rất nguy hiểm.

Ở lại đây đi, hết mưa rồi về".
Hắn nhìn cô chằm chằm, sự ngạc nhiên không giấu được trong ánh mắt hắn.

Ngụy Khắc bước đến gàn cô, gục đầu vào bờ vai mảnh mai kia.
" Xem ra em còn có chút tình người".
Thật sự là nếu bây giờ có lái xe về, hắn cũng chẳng còn sức.

Vì nhà ngoại cô cách nhà hắn rất xa.
Dòng nước ấm chảy nhẹ nhàng xuống thân hình hoàn mỹ khiến hắn dễ chịu vô cùng.

Giây phút nhìn thấy cô, hắn thật muốn ôm ghì cô vào lòng.

Nhưng thái độ của cô, thật sự quá lạnh lùng, đến mức hắn nghĩ rằng cô hoàn toàn không có cảm xúc.
Hắn cứ nghĩ rằng cô sẽ có một chút cảm kích, một chút thôi cũng được.

Nhưng không, là do hắn tự đa tình rồi.
Do không có quần áo, nên hắn chỉ quấn tạm cái áo choàng tắm của cô.

Gia Như cũng tìm được đèn pin, cô định đi tìm hắn thì hắn đứng sau lưng cô từ lúc nào.
" Này, tôi tìm được đèn pin rồi, chúng ta...".
Cô khựng lại.

Thân hình hoàn mỹ của hắn hiện ra dưới ánh đèn nhỏ bé, mái tóc nâu đỏ rủ xuống vài giọt nước, ánh mắt đang nhìn cô đầy gợi tình.

Gia Như đớ người, cảm thấy mũi của mình có cái gì đó nóng nóng dâng trào.

Không xong, cô bị phụt máu mũi rồi..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 16: 16: Hắn Đã Phải Dầm Mưa Hơn Hai Tiếng Để Tìm Cô


Gia Như cảnh giác lui về sau mấy bước, đến lúc gót chân đụng trúng bức tường thì cô giật mình một cái.

Ngụy Khắc vẫn nhìn cô, ánh mắt chứa đựng sự dịu dàng vô cùng.
" Tôi sẽ trải nệm ngủ ở phòng khách.

Nhà có ba phòng anh muốn ngủ đâu thì ngủ".
Cô không dám nhìn thẳng vào mắt hắn, vì càng nhìn lại càng không thể rời mắt.

Khuôn mặt cô đỏ ửng, cô là đang bối rối ư?.

Hắn tiến gần chỗ cô hơn, cả thân hình hoàn mỹ áp sát cô vào tường, giọng nói của hắn trầm thấp phả vào tai cô.
" Anh muốn ngủ với em".
Tim cô đập thình thịch.

Cô sợ hắn sẽ thấy biểu cảm này của mình nên nhanh chóng đẩy hắn ra.

Gia Như khó khăn lắm mới cất thành tiếng.
" Tùy anh".
Đêm khuya, tiếng mưa rơi như trút nước và không có dấu hiệu thuyên giảm.

Trong phòng khách, cô nằm cách hắn có hai ba bước chân.
Vì trời cúp điện nên Gia Như không dám ngủ một mình.

Cô liếc qua người kế bên thì thấy hắn đã nhắm mắt, ngủ rồi sao?.
Ngủ rồi mà hai cặp lông mày hơi nhíu lại, có chuyện gì làm hắn khó chịu à? Gia Như bừng tỉnh, cô là đang quan tâm hắn sao? Sao có thể như vậy chứ.

Rồi đột nhiên hắn trở mình xoay người về phía cô.

Áo choàng tắm đã hở ra đến gần bụng.

Từng múi cơ bắp rắn chắc của hắn thoát ẩn thoát hiện dưới ánh đèn mờ nhạt.
Gia Như nhìn đến ngây ngốc.

Lúc hắn động đậy cô mới giật bắn mình, vội vàng trùm chăn kín mít.
" Em ngủ chưa?".
Hắn đột nhiên lên tiếng, tim Gia Như suýt nhảy khỏi lòng иgự¢.

Cô dở nhất là nói dối nên cũng nói thật.
" Tôi chưa ngủ.

Còn anh, lạ chỗ nên không ngủ được à?".
" Ừm.

Em có lạnh không, lại đây anh ôm cho ấm".
Hắn nói rất tỉnh, rất tự nhiên và không để ý gì đến biểu cảm bối rối của cô.

Mặt Gia Như nóng bừng, cô tức giận ngồi bật dậy.
" Anh nói cái gì vậy? Tôi đây không thèm nhé.

Anh thôi bỡn cợt đi".
" Anh không đùa, anh nói thật.

Nào, lại đây, anh ôm ngủ".
Hắn nói rất nghiêm túc, không hề có ý đùa trong lời nói.

Gia Như khóc thầm trong lòng, người bị thương ở đầu là cô, là cô mới đúng chứ đâu phải hắn đâu chứ.

Cô trùm chăn nằm xuống, lạnh lùng nói với hắn.
" Không cần".
Đồng hồ sinh học của cô là khoản năm giờ ba mươi sáng.

Gia Như lờ mờ mở mắt, cảm thấy mưa đã tạnh hẳn nhưng hơi lạnh vẫn luồn vào trong.

Nhưng cơ thể cô cảm thấy ấm áp vô cùng.

Gia Như đứng hình mất mấy giây, hắn....!hắn là đang ôm cô trong lòng sao?.
Gia Như ngồi bật dậy, định quát cho hắn một trận thì đột nhiên tim Gia Như hơi quặn lại.

Trán hắn vã mồ hôi, hơi thở khó nhọc, khuôn mặt nóng bừng.

Gia Như sờ trán hắn, một hơi nóng phả vào tay cô khiến Gia Như nhíu mày.
" Sốt cao thế này".
Hắn rất muốn đáp lời cô nhưng thật sự chẳng còn hơi sức đâu nữa.

Cô bưng một chậu nước ấm và cái khăn mềm lau người cho hắn.

Lau rất nhiều lần, thay khăn trên trán cũng rất nhiều lần, cuối cùng cũng hạ sốt một chút.
Đêm qua mưa rơi như trút nước.

Hắn đã phải dầm mưa hơn hai tiếng để tìm cô.

Hắn nắm tay cô, giọng nói có chút hối lỗi.
" Xin lỗi, anh làm phiền em quá".
" Anh có bị ngốc không hả? Bị sốt phải nói chứ.

Bây giờ để thành ra thế này thật đúng là phiền mà".
Miệng thì chán ghét mà cứ vào bếp nấu cháo cho hắn.

Gia Như bưng khay đồ ăn trước mặt hắn, cử chỉ dịu dàng vô cùng.
" Anh ăn đi.

Bây giờ tôi phải đi làm rồi, thuốc tôi chuẩn bị cho anh luôn rồi đấy"
Hắn nhìn cô, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Cô nhìn khuôn mặt thiếu sắc của hắn, đôi môi hơi tái đi, khuôn mặt nhợt nhạt.

Bệnh tật khiến người ta xuống sắc như vậy sao?
" Để anh đưa em đi làm".
" Đưa cái gì mà đưa.

Tôi tự đi được, anh ở nhà nhớ uống thuốc đúng giờ, cháo vẫn còn cho bữa trưa, còn....".
Cô chưa nói hết câu, nhìn lại thì thấy hắn đang hôn lên bàn tay mình, hơi ấm từ môi hắn khiến người cô bủn rủn.
" Aaaa".
Cô xấu hổ la lên, giật tay lại rồi nhanh chóng chạy ra ngoài đón taxi.

Cô đi rồi, hắn ngồi bần thần đó mãi.

Hương thơm từ cháo khiến hắn cảm thấy ấm lòng.

Nào ngờ, húp thìa đầu tiên, hắn cảm thấy rùng mình.

Cái món này mà cô bảo là cháo sao, mặn còn hơn muối nữa.
Hắn đi vào bếp xem thử, thấy những món cô nấu tối qua, đánh liều nếm thử một miếng.

Thật đúng là, cô có biết nấu ăn không vậy?
Còn Gia Như, ngồi làm việc tới trưa rồi mà lòng không yên, cô cũng muốn không lo vì Ngụy Khắc đã lớn rồi, hắn tự lo cho mình được.

Nhưng lý trí không thắng nỗi trái tim, cô bắt xe về nhà ngoại gắp.

Vừa vào đến nhà cô vội kêu tên hắn.
" Ngụy Khắc, anh...".
Nhưng cô đã lo lắng thừa thãi, khuôn mặt hắn đã tươi tỉnh hơn hẳn.

Và hắn....!hắn đang đeo tạp dề nấu ăn sao?
Thấy cô về sớm.

Hắn nở nụ cười rạng rỡ.
" Em về sớm thế? Lo cho anh à?"
Hắn tiến lại chỗ cô, nụ cười thể hiện sự cưng chiều.

Còn Gia Như không nghe thấy gì nữa, cô há hóc mồm.

Ngụy Khắc vào bếp, một con người máu lạnh tàn bạo đang vào bếp.

Thật là cảnh tượng có một không hai..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 17: 17: Gia Như Anh Yêu Em Thật Sự Yêu Em


Hắn bước đến bên cô, kéo tay cô đi vào nhà bếp.

Trước mắt Gia Như là những món ăn rất đẹp mắt.

Gia Như ngạc nhiên nhìn hắn.
" Cái này....!là anh nấu đấy à?"
" Không là anh chứ là ai" Hắn rất tự tin nói đó là do chính mình làm.
Cô nửa tin nửa ngờ, hắn kéo cô ngồi xuống ghế.

Cô thử gắp một miếng cá sốt cà nếm thử.

Hai mắt Gia Như sáng rỡ, món cá này, thật sự rất ngon.
"Nếu ngon thì ăn nhiều vào" Hắn nhẹ nhàng nhìn cô ăn rồi cười.
Hắn nở nụ cười cưng chiều, gắp vào bát cô mấy miếng cá.

Cô mải mê ăn những món ngon, riêng có một món dù có chế biến cao lương mĩ vị đến cỡ nào cô cũng không động đến, đó là tôm.
Hắn bóc những con tôm bỏ vào bát cô.

Gia Như đang hớn hở ăn ngon thì mặt mày u ám, cô lạnh lùng nhìn hắn.
"Tôi không ăn tôm.

Tôi bị dị ứng với nó"
Nghe vậy hắn bối rối vội vàng xin lỗi:
"Vậy sao? Xin lỗi, anh thật sự không biết".
Không biết cũng phải thôi.

Hơn một năm chung sống hắn cũng đâu bao giờ biết được cô ghét và thích thứ gì.
Bây giờ cơm bị những con tôm đè lên.

Đã nghe mùi thôi là cô đã ngứa ngáy khó chịu rồi.

Cô bị dị ứng rất nặng với tôm, chỉ nghe mùi là cô đã muốn nôn tới tấp.
Mặt mày Gia Như tối sầm lại, trong lòng cô cảm thấy rất khó chịu.

Cô cầm túi xách lên, lạnh lùng nói với hắn.
"Cảm ơn vì bữa ăn.

Chén bát chiều nay tôi sẽ rửa, anh cũng nên đi về đi, đừng ở đây nữa"
Gì vậy, sao đột nhiên cô cư xử khó hiểu như vậy chứ.

Hắn nắm tay, giọng hơi lớn tiếng.
"Em sao vậy? Anh thật sự không biết là em bị dị ứng với tôm"
Cô hơi nhíu mày, vội đáp lại: "Ngụy Khắc, làm ơn, đừng dịu dàng như vậy được không? Người anh yêu đâu phải là tôi.

Nếu anh cứ như vậy, tôi sẽ ngày càng lún sâu mất"
Hắn sững người.

Ngụy Khắc là người thông minh, nên hắn hiểu rõ ý tứ trong lời nói của cô.

Gia Như nghĩ hắn là đang tưởng tượng, tưởng tượng cô chính là Tôn Hiểu.
Gia Như hất tay hắn ra, vội chạy ra ngoài đón taxi đến Thẩm thị.
Hắn ngồi tựa lưng vào ghế sopha, trong đầu lẩn quẩn câu nói của cô.

Hắn xem cô là người thay thế sao? Nực cười, đúng là nực cười mà.

Một tay hắn ôm nửa khuôn mặt, cười thật to như một kẻ điên.
"Gia Như, anh yêu em, thật sự yêu em".
Cái tên Tôn Hiểu từ lâu đã không còn trong tâm trí của hắn nữa rồi.

Cô nói cô hận hắn, ghét hắn, nên hắn mới dùng sự dịu dàng để chinh phục cô.

Nhưng xem cô rượu mời không uống muốn uống rượu phạt rồi.

Muốn tự do ư? Cả đời cô cũng đừng hòng nghĩ đến.
[.....]
Một lâu đài trên núi, rất rộng.

Màu chủ đạo của nó là màu đen, rất lạnh lẽo và u ám.

Trong căn phòng lấy hai màu chủ đạo là xám và trắng.

Một người đàn ông mặc một chiếc áo sơ mi đen hở vài nút.

Ngồi trên đùi anh ta là một cô gái ưa nhìn, thân hình bốc lửa.

Cô mặc chiếc váy ngủ mỏng, hai nhũ h0a thoắt ẩn thoắt hiện sau lớp vải mỏng, nhũ h0a và thân hình rắn chắc của anh ta liên tục ma sát lên nhau.

Đàm Phong cất giọng trầm trầm.
" Có chuyện gì?".
" Anh, em muốn cuối tuần đưa Tiểu Niên về nhà ba mẹ em, có được không?".
Tôn Hiểu vuốt v e bộ иgự¢ của anh.

Đàm Phong nhíu chặt lông mày, dưới đáy mắt ánh lên tia lạnh lẽo.
" Nếu tôi nói không thì sao.

Cô nên biết rằng, chúng ta là tình một đêm.

Đứa trẻ này là ngoài ý muốn"
Ánh mắt anh rất lạnh lùng, dường như không chứa đựng cảm xúc.

Tôn Hiểu tức giận hét lớn.
" Anh coi tôi là cái gì hả? Con cũng đã có rồi.

Bây giờ anh định vứt bỏ tôi ư?"
" Là cô bỏ thuốc tôi".
Câu nói của Đàm Phong khiến Tôn Hiểu cứng họng.

Anh kéo cô ra khỏi đùi mình, chỉnh lại cổ áo sơ mi.
Lúc ra khỏi thư phòng không quên nói một câu.
" Con bé không cần một người mẹ như cô.

Tôi không thích người phản bội"
Tôn Hiểu vì câu nói này của anh mà nhói trong lòng.

Cô không chịu được mà khụy xuống khóc nức nở.

Phải, cô đã phản bội Ngụy Khắc, phản bội lại tình yêu của hắn để đến với Đàm Phong.

Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Tôn Hiểu.

Có thể là Ngụy Khắc còn yêu cô, chỉ cần cô cầu xin hắn vài câu là hắn sẽ tha thứ.

Vì trước giờ hắn yêu cô nhất mà.

Nghĩ đến đây Tôn Hiểu cảm thấy yên tâm phần nào.
Vừa thấy Đàm Phong, hai nữ hầu đứng trước cửa lễ phép cúi đầu.
" Lão đại".
" Ừm.

Con bé ngủ rồi à?"
" Vâng.

Tiểu thư đã ngủ rồi" Người hầu cung kính đáp.
Hai nữ hầu nhẹ nhàng đẩy cửa.

Đàm Phong chậm rãi bước vào trong.

Anh nhìn cô con gái đang ngủ say giấc trông đáng yêu vô cùng.
Đàm Phong nổi tiếng là kẻ đào hoa.

Phụ nữ lên giường với anh thì không ít, nhưng không ai có bản lĩnh sinh con cho anh.
Đàm Phong nắm lấy bàn tay bé xíu, nhẹ nhàng mân mê từng ngón tay của cô bé.
"Rồi con sẽ có một người mẹ tốt".
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 18: 18: Chẳng Phải Em Cũng Đã Từng Nói Anh Là Chó Điên Sao


Mái tóc của Gia Như rối bù.

Từ lúc trưa quay lại đây cô đã chạy bù đầu với công việc.

Đến lúc nhìn lên đồng hồ đã là tám giờ tối.

Gia Như hệt như một cái cây khô giữa sa mạc khô nóng, trông rất tiều tụy đến tội nghiệp.
Cô mệt mỏi cầm túi xách rời khỏi phòng của mình.

Vừa hay đi đến hành lang thì gặp Thẩm Nhược Thanh và Vương Kì Tử đi tới.

Cô mau chóng nấp vào một chỗ xem động tĩnh của họ.
" Vương tổng, việc cũng đã bàn xong rồi.

Mời anh đi về cho".
" Anh cứ thích đi theo em đấy"
Trên môi Vương Kì Tử vẫn giữ nụ cười ấm áp.
" Vương tổng.

Nam nữ thụ thụ bất thân".
Vương Kì Tử như không để ý đến câu nói của Thẩm Nhược Thanh mà vòng tay qua eo chị rồi đi ra ngoài.

Thẩm Nhược Thanh có gắng sức như thế nào cũng không đẩy tay anh ra được.
Thấy họ đi mất, Gia Như cười tủm tỉm.

Hai người này, nhanh chóng thành một đôi đi, sếp của cô cũng thật là, Vương Kì Tử là người đàn ông mà bất kì người phụ nữ nào cũng mong muốn có được.
Đợi hai người họ đi khuất Gia Như mới đi vào trong thang máy.

Bây giờ chỉ có một mình cô ở trong này, Gia Như lại nhớ đến những chuyện lúc trưa.

Cô thắc mắc, không biết hắn đã về chưa?
Cô trưng bộ mặt buồn bã đó ra khỏi cổng tập đoàn và định bắt taxi về nhà ngoại.
Nhưng cô không ngờ, vừa ra khỏi tập đoàn người đó lại xuất hiện ở đây.

Đôi mắt hắn đang nhìn cô chằm chằm.

Gia Như thoáng ngạc nhiên, nhưng cô cũng nhanh chóng lướt qua hắn.

Khi cô vừa lướt qua thì đột nhiên có một người đàn ông cao lớn chặn cô lại.
"Thiếu phu nhân, chúng tôi đến đón cô" Người đàn ông cao hơn cô nhiều, đứng chắn lối đi của cô.
Bây giờ mới để ý, xung quanh hắn rất nhiều vệ sĩ.

Đừng bảo là đến để "hộ tống" cô về biệt thự Ngụy gia nhé.

Gia Như không hề muốn điều đó, bởi vì lúc này, cô thật sự không dám đối mặt với hắn.

Cô lạnh lùng nhìn tên vệ sĩ trước mặt.
" Tránh ra" Giọng lạnh lùng không muốn mất nhiều thời gian với mấy chuyện này.
Tên đó vẫn lặp lại như cũ :"Thiếu phu nhân, chúng tôi đến đón cô".
Mặt tên vệ sĩ vẫn nghiêm nghị.

Ngụy Khắc từ đầu đến giờ vẫn giữ nụ cười khiêu khích trên môi.
Gia Như muốn nói gì đó thì đột nhiên cảm thấy cả người bị nhấc bổng lên.
Thoáng cái hắn đã bế cô trên tay.

Gia Như bực tức giằn co, khó chịu hét lên.
" Buông tôi ra.

Mau buông ra" Cô tức giận quát lớn vào hắn.
Hắn kiềm chặt cô trong tay, nên Gia Như có giãy giụa đến cỡ nào cũng không lay chuyển nổi hắn.

Cô tức giận thì một ý tưởng nhảy ra trong đầu, cô dứt khoát cắn mạnh vào иgự¢ hắn.

Ngụy Khắc vẫn không có biểu cảm gì là tức giận mà chỉ nhíu mày.
Cô cắn thật mạnh cho hả giận, đến lúc nhìn lại thì đã rướm máu.

Ngụy Khắc cúi xuống nhìn cô, giọng nói đầy bỡn cợt.
"Em là chó à?"
" Phải, tôi là chó.

Nếu anh không thả tôi xuống tôi sẽ tiếp tục cắn anh"
" Chẳng phải em cũng đã từng nói anh là chó điên sao.

Chúng ta là chó mới có thể ở được với nhau" Hắn nhìn cô chăm chăm.
"Anh, anh là kẻ bỉ ổi, xấu xa, vô liêm sĩ" Cô liên tục giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay hắn.
Mặc cho cô giãy giụa, mặt cô gào thét nhưng vẫn bị hắn nhét vào xe.

Cô định mở cửa bỏ chạy thì đột nhiên có hai người phụ nữ mặc vest đen ngồi cạnh cô.

Bất thình lình người phun nữ kia lấy một miếng vải trắng tinh bịt miệng cô lại.

Cô ta dùng sức rất mạnh, hơi thuốc mê len lỏi trong dây thần kinh khiến Gia Như cảm thấy mọi thứ mộng mị.
Đến lúc tỉnh lại thì đã thấy mình ở trong bồn tắm rộng lớn..
 
Điên Cuồng Vì Em
Chương 19: 19: Trong Trắng Của Tôi Bị Tên Khốn Là Anh Lấy Mất Rồi


Gia Như lập tức mở mắt, cô rất muốn cử động nhưng tay chân cứng đờ.

Cô khó nhọc đưa mắt nhìn mọi thứ xung quanh thì phát hiện đây là phòng tắm.
Đập vào mắt Gia Như là một cảnh tượng hết sức phong lưu.

Hắn ngồi đối diện cô, hơi khói mờ áo từ bồn tắm lan tỏa ra khắp nơi, hư thật không phân biệt rõ ràng.
Ly rượu đỏ sóng sánh sau lớp khói mờ ảo.

Gia Như cố mở thật to mắt để nhìn.
" Tỉnh rồi?".
Hắn hờ hững lắc nhẹ ly rượu.

Gia Như rất muốn mở miệng, nhưng cổ họng đau rát nên chỉ khó nhọc thốt ra vài từ.
" Anh...!anh".
Ngụy Khắc tiến lại chỗ cô.

Cánh tay rắn chắc vòng qua eo cô, kéo Gia Như sát lại chỗ mình.

Cô không nhấc tay lên nổi và cũng không cách nào đẩy hắn ra.
" Bỏ ra...!bỏ tôi ra.

Bỏ bàn tay bẩn thỉu của anh ra khỏi người tôi mau".
Hắn ngưng động tác lắc rượu, mặt bỗng chóc tối sầm lại, nụ cười độc ác vô cùng.
" Em cho rằng em còn trong trắng sao?".

"Tôi chính là bị anh làm vấy bẩn đấy"
Chả biết cô bị gì mà từng lời nói, đến cả thở cũng cảm thấy nặng nề vô cùng.

Đột nhiên hắn kéo mạnh cánh tay của cô, trong phút chốc cô đã yên vị trên đùi hắn.

Bàn tay Ngụy Khắc Ϧóþ lấy khuôn mặt cô, không hề dùng sức.
" Em định giữ lấy sự trong trắng của mình để đến lúc được tự do, em sẽ trao cho người đàn ông em yêu, anh nói có đúng không?".
Khoảng cách giữa hắn và cô mỗi lúc một gần.

Ánh mắt của hắn thật sự rất đẹp, đó là màu của đại dương xanh thẵm.
Bị hắn nói trúng ý định của mình, cô nghiến răng ken két:
"Trong trắng của tôi bị tên khốn là anh lấy mất rồi.

Tôi thắc mắc, phụ nữ muốn lên giường với anh không thiếu, tại sao phải là tôi?"
Hắn cúi xuống nhìn cô, đợi Gia Như nói xong, hắn mới chậm rãi lên tiếng.
" Em có muốn biết tại sao không? Vì em là Ngụy thiếu phu nhân, là vợ anh, còn bọn họ thì không".
Rất kiên quyết, rất nghiêm túc, chẳng có ý bỡn cợt trong lời nói của hắn.

Gia Như mở to hai mắt,cô mấp máy môi không nói được lời nào cả.
Vợ ư? Hắn thật sự xem cô là vợ chứ không phải là người thay thế ư?
Gia Như không nghĩ nhiều nữa, do dư âm của vụ tai nạn khiến cô đầu cô đau âm ĩ khi nghĩ sâu vào một chuyện gì đó.

Cô khó chịu kêu lên.
" Có gì để ngày mai nói tiếp.

Tôi muốn về giường nằm nghĩ".
Cả ngày hôm nay cô thật sự rất mệt.

Nhưng khổ nỗi tay chân cô cứ bủn rủn không nhấc lên được.
" Được thôi"
Hắn buông lỏng hai tay thả cô ra.

Gia Như cố nhấc từng bước chân loạng choạng ra khỏi phòng tắm, phải chăng là do tác dụng của thuốc mê mới khiến cô như vậy.
Hắn nở nụ cười trêu ngươi, để xem cô có cầu xin hắn giúp cô hay không.
Cơ thể Gia Như ngày một nặng nhọc, hệt như tảng đá đè lên người.

Buồn ngủ, Gia Như thật sự rất muốn ngủ một giấc.
Nhưng mà, cái áo sơ mi ướt sũng này sẽ làm bẩn giường của cô mất.

Đi tới cửa phòng tắm, Gia Như bất chợt khụy xuống, hơi thở khó nhọc vô cùng.

Cô chỉ cảm nhận được một cánh tay màu đồng vòng qua eo mình.

Giọng nói của hắn quỷ dị vô cùng.

"Để bổn thiếu gia thay đồ giúp em".
Cô cố vùng vẫy thoát ra.

Nhưng cô lại không nghĩ đến, cô càng muốn thoát ra thì hắn càng muốn chiếm hữu cô đến phát điên.
_______
Đến nửa đêm thì cô tỉnh giấc.

Gia Như mở bừng hai mắt, vội sờ soạn khắc người.

Cô vẫn mặc đồ, nhưng mà, chỉ là cái áo choàng tắm.

Gia Như cũng cảm thấy đầu không còn đau nữa.
Nhưng cô nhìn sang thì thấy hắn đang nằm kế bên mình.

Gia Như xấu hổ lấy tay đánh liên tục vào mặt hắn.
" Sao anh lại ngủ ở đây? Giường này của tôi cơ mà".
Trán hắn nổi ba chấm đen to đùng.

Từng ngón tay đỏ chót in trên khuôn mặt hắn.

Hắn dùng sức lôi cô vào lòng, tức giận nhéo lỗ tai cô.
" Đánh thức giấc ngủ của người khác cũng chính là tạo nghiệp đấy"
" Ai cho anh nằm cạnh tôi.

Anh về giường của mình mà ngủ" Gia Như tức giận nói lớn.
" Anh thích ngủ ở đâu tùy anh.

Đây là nhà của anh".
Giọng hắn rất lười biếng.

Gia Như giận không thể đánh ૮ɦếƭ hắn, dám chiếm tiện nghi của cô sao?

Hắn luồng tay vào những lọn tóc mềm mại xoa xoa đầu cô.
" Hết đau đầu chưa?"
" Hết rồi.

Nhưng sao anh lại biết?"
" Hết rồi thì thôi.

Ngủ đi"
Khóe miệng Gia Như giật giật.

Thật đúng là muốn chửi một câu mà.

Thật ra tối qua hắn bảo Phong Hải đến khám cho cô, còn thuốc thì cô không thể uống được vì lúc đó Gia Như đã mê man không biết gì.
Ngụy Khắc giở thói lưu manh, thuốc được cà nhuyễn với nước.

Ngụy Khắc uống cạn ly thuốc, nâng đầu của cô lên, truyền thuốc qua miệng cô.

Gia Như đã nuốt được thuốc, nhưng hắn vẫn tham lam không rời bờ môi cô.
Gia Như úp mặt vào ngực hắn, nghe được nhịp tim của hắn, ngửi được mùi hương nhè nhẹ trên người hắn.

Vòng tay của hắn, rất vững chắc, thoáng cái đã ôm gọn cô vào lòng.

Gia Như không cự tuyệt, lặng lẽ thiếp đi trong lòng hắn..
 
Back
Top Bottom