Gia Đấu  Đích Nữ "Phế Vật"

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,369
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9lLD_WFpBMfXKvlTQ7jLqY0G-VAujGPBkTCbR4NNrI1eKrMHRNBpHrcn5Q3mMyiUxPDMcsPG2-5ZQCKJpWFULGyfsqPKWenMUq55ix57CM0RrrcOPapIgrHIpGU_Ow6y6qGKQ6_6onf3jmCEmNeWch=w215-h322-s-no

Đích Nữ "Phế Vật"
Tác giả: Zhihu/Cung Tường Vãng Sự
Thể loại: Gia Đấu, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ ZHIHU ] ĐÍCH NỮ “PHẾ VẬT”
Tác giả: Cung Tường Vãng Sự - 宫墙往事
Thể loại: Cổ đại, gia đấu, vả mặt, tình cảm gia đình, góc nhìn nữ chính.
Editor: Mèo Tri Thức
- ------------------------------------

Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân ta nuông chiều ta vô tội vạ.

Ta kiêu ngạo và hống hách nổi tiếng đến nỗi ở trong kinh thành hầu như ai cũng biết.

Nhưng phụ thân của ta lại đối xử cực kỳ nghiêm khắc với thứ muội.

Chỉ cần có chút sai sót, sẽ bị phạt chép sách và quỳ gối ở từ đường*.
*từ đường: nhà thờ tổ

Cho đến khi ta tận mắt chứng kiến bộ dạng ông ta kiên nhẫn dạy dỗ thứ muội như thế nào.

Khi đó ta mới hiểu rằng thì ra ông ta dung túng ta chẳng qua là chỉ muốn hại ta.

Triệu di nương và thứ muội mới là ruột thịt trong lòng ông ta.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Yêu Phải Tình Địch
  • Vô Địch Chiến Thần
  • Từ Địch Thành Yêu
  • Đích Phi Sách
  • Đích Nữ "Phế Vật"
    Chương 1


    1.

    Đã ròng rã ba ngày trôi qua kể từ khi ta thấy phụ thân kiên nhẫn dạy bảo thứ muội Lục Nguyên Tích, lại vui cười đùa giỡn với Triệu di nương như một cặp vợ chồng bình thường.

    Trước đó, ta vẫn cho rằng, người phụ thân yêu thương nhất là ta.

    Mẫu thân ta xuất thân Tề Vương Phủ, là quận chúa do bệ hạ đích thân tấn phong.

    Mà phụ thân ta trước khi thành thân với mẫu thân, vẫn chỉ là một thư sinh nghèo vào kinh đi thi.

    Vì bị mất trộm nên không đủ tiền ở trọ, chỉ có thể ngủ ngoài đường.

    Nhưng ông có một khuôn mặt đẹp.

    Vì vậy cho dù ông có nghèo đến mấy vẫn khiến mẫu thân ta trúng tiếng sét ái tình, yêu từ cái nhìn đầu tiên.

    Khi đó mẫu thân ta dẫn theo thị nữ đi đến, hỏi trong nhà ông đã có thê thiếp gì chưa.

    Phụ thân ta nói không có.

    Mẫu thân ta lại hỏi ông có hôn ước chưa.

    Phụ thân ta cũng một mực trả lời không.

    Sau khi mẫu thân hồi phủ, bà đã náo loạn mấy ngày.

    Sau đó phụ thân từ một thư sinh nghèo ngay cả tiền ở trọ cũng không có, lắc mình biến hoá thành rể hiền Tề Vương Phủ.

    Ít lâu sau, lại được bệ hạ phong làm Trạng Nguyên.

    2.

    Mẫu thân khi sinh ta bị tổn thương thân thể, không thể sinh được nữa.

    Mà phụ thân ta lại là con một trong nhà.

    Vì vậy, khi ta mới chỉ hai tuổi, tổ mẫu lấy cái chết uy h**p bắt mẫu thân ta đồng ý nạp thiếp cho phụ thân ta.

    Triệu di nương đã được nạp vào phủ quận chúa như vậy.

    Nhưng phụ thân ta vẫn luôn rất lãnh đạm Triệu di nương.

    Đối với thứ muội Lục Nguyên Tích do Triệu di nương sinh ra càng là mười phần khắc nghiệt.

    Mỗi lần nhìn thấy Lục Nguyên Tích, phụ thân ta đều lạnh lùng khiển trách nàng ta.

    Năm ta năm tuổi, mẫu thân ta lâm trọng bệnh, ngay cả thái y trong cung cũng vô phương cứu chữa.

    Sau khi mẫu thân qua đời, phụ thân lại càng nuông chiều ta vô tội vạ.

    Chỉ cần là người phát sinh tranh chấp với ta, phụ thân sẽ vô điều kiện tin ta, nói người khác sai.

    Nhưng tính tình ta tính tình mặc dù hơi thẳng thắn, nhưng c*̃ng biết chừng mực, biết phân biệt đúng sai.

    Cũng không biết tại sao, cái danh kiêu ngạo hống hách của ta lại nổi tiếng đến nỗi ở trong kinh thành hầu như ai cũng biết.
     
    Đích Nữ "Phế Vật"
    Chương 2


    3.

    Tận mắt chứng kiến khung cảnh phụ thân ta và mẹ con Triệu di nương một nhà ba người hạnh phúc, ta chợt nhận ra người trong phủ quận chúa từng người từng người một đã bị thay thế hết.

    Ta không khỏi quay sang nhìn Thúy Châu ở bên cạnh.

    Nàng đã ở bên ta từ thời thơ ấu.

    Chờ đã.

    Ba tháng trước, ta và Lục Nguyên Tích phát sinh tranh chấp.

    Thúy Châu lại không rõ lí do, đẩy Lục Nguyên Tích xuống hồ.

    Nếu không phải ta không muốn rời xa Thúy Châu, khi đó nàng đã bị phụ thân ta bán ra ngoài.

    Dù vậy, nàng vẫn phải chịu 30 gậy, dưỡng thương rất lâu mới có thể xuống khỏi giường.

    Ta nắm chặt tay Thúy Châu, hỏi: "Thúy Châu, nói cho ta biết, ngươi có đẩy Lục Nguyên Tích hay không?"

    Ta chợt nhớ rằng khi Thúy Châu bị đánh, nàng vẫn luôn miệng kêu mình bị oan.

    Nàng nói nàng chưa bao giờ đẩy Lục Nguyên Tích.

    Khi ấy ta chỉ coi là Thúy Châu sợ bị bán ra ngoài nên không dám thừa nhận.

    Nhưng bây giờ nghĩ lại, việc này thật ra còn có nhiều điểm đáng ngờ.

    Thúy Châu sửng sốt một lúc, sau đó lập tức lắc đầu, nói: "Tiểu thư, tiểu tỳ nguyện ý dùng mạng của mình thề, tiểu tỳ chưa từng đẩy Nhị tiểu thư."

    Ta cảm thấy như rơi vào hầm băng.

    Thúy Châu không đẩy Lục Nguyên Tích.

    Điều này cũng có nghĩa là: Lục Nguyên Tích rơi xuống nước ba tháng trước, chỉ là đang đóng kịch mà thôi.

    Mục đích của bọn họ là đuổi Thúy Châu ra khỏi phủ Quận Chúa.

    4.

    Ta nhờ Thúy Châu âm thầm tìm hiểu, biết được ngoại tổ mẫu của ta, cũng chính là Tề Vương phi, ba ngày sau muốn đi dâng hương ở Tướng Quốc Tự.

    Thế là ta chém bừa mẫu thân ta đêm về báo mộng, muốn đến Tướng Quốc Tự ăn chay niệm Phật mấy ngày để cầu phúc cho mẫu thân.

    Phụ thân ta không chút nghi ngờ, thậm chí còn hỏi ta có đủ bạc tiêu hay không.

    Ta vừa thở phào nhẹ nhõm, phụ thân ta lại nói: "Con là tiểu cô nương, rời nhà một mình cha không yên lòng, để Tôn ma ma đi cùng con nhé."

    Tôn ma ma theo một ý nghĩa nào đó cũng có thể coi là một lão nhân trong phủ.

    Nhưng là người của tổ mẫu.

    Sau khi tổ mẫu qua đời, phụ thân ta giữ bà ấy ở lại phủ dưỡng lão.

    Bây giờ phụ thân bảo bà ta đi theo ta, rõ ràng là muốn giám thị ta.

    Ta giả bộ không biết, cố ý nói: "Tôn ma ma tuổi đã cao, nếu thực sự xảy ra chuyện bà ấy cũng chẳng giúp được gì, phụ thân nếu thật sự lo lắng con, chi bằng để hộ vệ trong phủ đi cùng con đi. "

    "Mà Tướng Quốc Tự cách kinh chỉ có vài dặm, dưới chân thiên tử, chẳng lẽ lại có tặc nhân dám làm loạn ư?"

    5.

    Có lẽ là do ta chưa bao giờ "làm nên bọt sóng" gì nên phụ thân c*̃ng buông lỏng cảnh giác với ta.

    Lần này đi Tướng Quốc Tự, ông ta cũng chỉ cử mấy tên hộ vệ đi cùng.

    Vốn dĩ ta tưởng phải mất một phen trắc trở mới gặp được Tề Vương phi.

    Ai ngờ chỉ vừa xuất hiện, Tề Vương phi đã nhận ra ta.

    "Con và mẫu thân con hồi bé quả thật như đúc ra từ một khuôn vậy."

    Ánh mắt Tề Vương phi dường như xuyên qua ta, nhìn tới một người khác.

    Hai mắt ta bỗng đỏ hoe: "Thời điểm mẫu thân ra đi, con còn quá nhỏ, không nhớ rõ chân dung mẫu thân."

    Tề Vương phi nhìn ta thật lâu, nói: "Ở Tề Vương Phủ có lưu chân dung của nương con, con nhớ nương con như vậy, sao không đến Tề Vương Phủ hỏi?"

    Ta không nói một lời, trực tiếp quỳ xuống trước mặt Tề Vương phi.

    "Nguyên Chiêu có mắt như mù, tin sai người, cho rằng ngoại tổ phụ cùng ngoại tổ mẫu còn hận mẫu thân ta, cho nên mẫu thân ta chết cũng không muốn lộ diện, ta......"

    Ta còn chưa dứt lời đã bị Tề Vương phi cắt ngang.

    Nàng khẽ thở dài một tiếng, nói: "Năm đó mẫu thân người qua đời, ta và Vương gia đều không có ở kinh thành, hơn nữa, phủ quận chúa cũng không phái người đến báo tang."

    Ta lập tức sững người.

    Trong trí nhớ của ta, phụ thân ta không chỉ một lần nói bóng gió rằng người ở Tề Vương Phụ đều ghét nương của ta.

    Phụ thân ta nói, năm đó để gả cho ông ta, mẹ ta đã trở mặt với người của Tề Vương Phủ.

    Vì vậy dù mẫu thân ta có chết, Tề Vương và Tề Vương phi cũng không tha thứ cho bà ấy...

    Ta dùng sức dập đầu: "Ngoại tổ mẫu, Nguyên Chiêu có một chuyện muốn nhờ."

    6

    Tề Vương phi rời Tướng Quốc Tự vào sáng sớm hôm sau.

    Ta ở trong chùa mấy ngày, phụ thân sai người tới nhắc nhở mấy lần ta mới trở về cùng Thúy Châu.

    Ta vừa vào phủ, phụ thân ta đã giả vờ như vô tình hỏi ta có gặp vị quý nhân nào ở Tướng Quốc Tự không.

    Ta biết ông ta muốn hỏi ta có gặp Tề Vương phi không.

    Nhưng ta cố ý nói: "Ở Tướng Quốc Tự, ngoại trừ tăng nhân, đâu đâu cùng có quý nhân, những quý nhân ở kinh thành không phải đều thích đến Tướng Quốc Tự dâng hương à?"

    Phụ thân ta ngẩn người, Triệu di nương lại trực tiếp hỏi: "Đại tiểu thư có gặp Tề Vương phi không?"

    Nàng lo lắng nói: "Nghe nói mấy ngày trước Tề Vương phi cũng đến Tướng Quốc Tự."

    Ta cố ý lộ ra vẻ mặt sửng sốt, thản nhiên nói: "Gặp, nhưng Tề Vương phi sáng sớm hôm sau đã xuống núi."

    Phụ thân ta hơi cau mày, lo lắng nói: "Tề Vương phi không làm khó dễ con chứ?"

    Ta lắc đầu, lại hỏi: "Phụ thân, năm đó đã xảy ra chuyện gì? Sao người lại lo lắng Tề Vương phi sẽ làm khó con? Con là ngoại tôn nữ của bà ấy cơ mà?"

    Phụ thân ta ngập ngừng, muốn nói lại thôi.

    Một lúc lâu sau mới bất đắc dĩ nói: "Nguyên Chiêu, sau này nhìn thấy người của Tề Vương Phủ, nhớ tránh xa ra.

    "Con chỉ cần nhớ kỹ, cha sẽ không hại con."

    "Con nhớ rồi." Ta cười cười, nghiêng đầu nhìn Triệu di nương, nói tiếp:"Hai tháng nữa, ta sẽ cập kê, Triệu di nương, đồ cưới của mẫu thân ta bây giờ nên trả cho ta rồi chứ?"
     
    Đích Nữ "Phế Vật"
    Chương 3


    7.

    Từ sau khi gặp Tề Vương phi, ta mới biết năm đó khi mẫu thân ta gả cho phụ thân, hồi môn mà Tề Vương Phủ chuẩn bị cho bà phong phú đến nhường nào.

    Mẫu thân ta đột ngột ra đi, trước khi lâm chung ta cũng không ở bên bà ấy.

    Hơn nữa, khi đó tuổi ta còn nhỏ nên đồ cưới của mẫu thân ta vẫn luôn ở trong tay Triệu di nương.

    Có lẽ là sợ ta sinh nghi, Triệu di nương không từ chổi trả lại đồ cưới của mẫu thân ta.

    "Phủ quận chúa vừa mới tu sửa hai năm trước, đồ cưới của quận chúa phân tán khắp nơi, chờ mấy ngày nữa thu xếp xong, lại giao cho đại cô nương sau được không?"

    Nghe vậy, ta tiếp tục hỏi: "Không biết di nương nói “mấy ngày nữa” chính xác là mấy ngày? Cho ta một cái kì hạn cụ thể đi."

    Phụ thân ta hơi mất hứng nói: "Con còn chưa nói chuyện cưới xin, sao lại vội vã đòi của hồi môn của mẫu thân như vậy?"

    Hắn nghiêm mặt nói: "Nguyên Chiêu, có người ở trước mặt ngươi nói gì à?"

    Ta chớp mắt, nói: "Phụ thân, sao người lại nghĩ vậy? Con chuẩn bị cập kê rồi, con muốn lấy của hồi môn của mẫu thân con thì có gì sai ạ?"

    Ta hơi dừng, giả vờ nghi ngờ: "Cha không chịu để Triệu di nương trở lại đồ cưới của mẫu thân cho con, chẳng lẽ là muốn lấy đồ cưới của nương con làm của hồi môn cho nhị muội ư?"

    8.

    Phụ thân ta cuối cùng cũng chịu nhượng bộ.

    Ông ta yêu cầu ta cho Triệu di nương nửa tháng để bà ta thu xếp của hồi môn của mẫu thân, sửa sang lại rồi chuyển qua ta quản lí.

    Chớp mắt đã qua nửa tháng.

    Triệu di nương cũng mang theo danh sách đồ cưới và chìa khóa khố phòng như đã hẹn.

    "Đồ cưới của quận chúa đã để riêng ở khố phòng này, đại cô nương có thể phái người đi kiểm lại."

    Ta cũng chẳng vội xem danh sách đồ cưới kia mà lại hỏi: "Mẫu thân ta còn để lại mấy cửa hàng nữa cơ mà? Sao không mang theo sổ sách đến đây?"

    Triệu di nương mỉm cười, thong dong đáp: "Bao năm qua sổ sách đều đặt ở khố phòng, đại cô nương nếu muốn nhìn, có thể tùy thời lấy xem."

    Ta khẽ gật đầu, lúc này mới mở danh sách đồ cưới ra.

    Chỉ cần nhìn thoáng qua ta đã biết được, tờ đơn Triệu di nương mang đến, là giả.

    Ta trực tiếp ném tờ danh sách vào thẳng mặt Triệu di nương.

    "Triệu di nương, có phải ta cho ngươi mặt mũi quá rồi không? Ngươi lại dám dùng một tờ danh sách giả đến để lừa ta?"

    9.

    Sau khi từ Tướng Quốc Tự trở về, Tề Vương phi liền sai người đưa cho ta danh sách đồ cưới của mẫu thân.

    Vì tranh tai mắt mọi người, Thúy Châu phải mượng cớ đặt mua son phấn cho ta để xuất phủ, nhận danh sách do người của Tề Vương Phủ đích thân mang tới.

    Có một số việc, lúc trước ta vẫn chỉ hoài nghi.

    Nhưng hành động lần này của Triệu di nương đã xác nhận hoài nghi của ta.

    Như phụ thân ta không đồng ý, Triệu di nương làm sao dám làm điều này?

    Triệu di nương lập tức lộ ra vẻ ủy khuất: "Đại cô nương sao lại ngậm máu phun người như vậy?"

    Bà ta ngồi xuống, nhặt tờ danh sách đồ cưới cố ý làm ra vẻ cũ kĩ lên, nhẹ nhàng phủi đi lớp bụi đất vốn không tồn tại.

    "Ta tuy chỉ là một tiểu thiếp, nhưng cũng quý thiếp do phụ thân ngươi cưới về, sao ngươi dám vu khống ta?"

    Ta vừa định nói lại thấy thứ muội Lục Nguyên Tích cùng một thị nữ từ cổng chậm rãi đi tới.

    Nàng vẻ mặt nghi hoặc nói: "Nương, không phải người đến đưa danh sách đồ cưới cho đại tỷ à? Sao còn chưa đưa danh sách cho tỷ ấy?"

    Triệu di nương hừ lạnh một tiếng, nói: "Đại tỷ cảm thấy danh sách đồ cưới này là giả, không thèm nhận."

    Lục Nguyên Tích quay đầu nhìn ta: "Đại tỷ, mẫu thân ta gả vào Lục gia nhiều năm, vẫn luôn tuân thủ bổn phận, chưa bao giờ vi phạm quy củ, sao dám động đến hồi môn của quận chúa? Hẳn là có hiểu nhầm gì đó ở đây?"

    "Ngươi cảm thấy ở đây có hiểu lầm gì?" Ta hỏi ngược lại.

    Mặt Lục Nguyên Tích lộ vẻ do dự: "Nơi có thể giấu đồ ở trong phủ cũng không nhiều, đại tỷ nếu nghi ngờ mẫu thân ta động vào đồ cưới của quận chúa thì kêu người lục soát đi."

    Nói đến đây, Lục Nguyên Tích nở một nụ cười nhạt.

    "Chỉ là, nếu như đại tỷ không thể tìm được gì thì phải xin lỗi nương ta."

    Ta không nhịn được muốn vỗ tay cho Lục Nguyên Tích.

    "Lục Nguyên Tích, ngươi thực biết cách đánh tráo khái niệm." Ta tiến lên mấy bước, đến khi cách Lục Nguyên Tích mấy bước thì dừng lại.

    Ta lạnh lùng nói: "Ta nói tờ danh sách này là giả, cũng đâu có nói Triệu di nương trộm lấy đồ cưới của mẫu thân ta đâu."

    Lục Nguyên Tích sắc mặt tái nhợt, chậm rãi nói: "Đại tỷ hoài nghi tờ danh sách này là giả, vậy có gì khác nghi ngờ mẫu thân ta trộm chuyển đồ cưới của quận chúa ư?"

    10.

    Khi phụ thân ta đến, Lục Nguyên Tích vẫn đang tranh luận.

    Mà Triệu di nương vốn dĩ thỉnh thoảng còn âm dương quái khí nói một câu, lúc này lại cúi đầu lau nước mắt, bộ dáng giống như chịu rất nhiều oan ức nhưng không nói ra.

    Cha ta lập tức cau mày nhìn ta: "Nguyên Chiêu, tờ danh sách Triệu di nương đưa cho ngươi là do mẫuthân ngươi ngày xưa lưu lại, ta có thể làm chứng."

    Ta nhàn nhạt liếc mắt nhìn ông ta: "Phụ thân vừa bước vào viện tử liền biết đã xảy ra chuyện gì ư? Chẳng lẽ trong viện của con, còn có tai mắt của phụ thân?"

    Trong mắt Lục Nguyên Tích hiện lên vẻ vui mừng, nhẹ giọng nói: "Đại tỷ, ngươi hiểu lầm phụ thân rồi, là ta phái người đi nói cho phụ thân."

    Nàng cố ý chắn trước mặt Triệu di nương: "Ngươi làm nhục nương ta như vậy, ta thân là nữ nhi, há có thể ngồi yên không tới?

    "Nhưng đích thứ khác biêt, ta lại là muội muội, cũng không tiện nhiều lời, chỉ có thể phái người đi mời phụ thân đến chủ trì công đạo cho mẫu thân."

    Phụ thân ta trừng mắt nhìn ta: "Đều là lỗi của ta, do ta ngày thường quá nuông chiều con đến mức tính khí ngang ngược vô pháp vô thiên như vậy."

    Đôi mắt ông ta dừng lại trên người Triệu di nương và Lục Nguyên Tích một lát, rồi lại lập tức nhìn ta.

    "Con luôn ỷ vào thân phận con vợ cả, tùy ý khi nhục Triệu di nương và Nguyên Tích, ta vốn cho rằng con lớn lên sẽ thay đổi nhưng hôm nay xem ra, tính tình này của con sợ là không đổi được."

    Phụ thân ta phất tay áo, tiếp tục nói: "Đã vậy, ta sẽ lập Triệu di nương làm chính thê, sau này Nguyên Tích cũng sẽ là con vợ cả như con, miễn cho con luôn ỷ vào thân phận con vợ cả mà cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc."

    Nếu không phải nhìn thấu bộ mặt thật của ông ta, chắc giờ này ta sẽ thương tâm đ ến chết mất.

    "Phụ thân, Triệu di nương cầm tờ danh sách giả để lừa con, người không những truy cứu trách nhiệm của nàng ta mà lại còn giội nước bẩn lên đầu ta?"

    Ta mặc dù không thích mẹ con Lục Nguyên Tích, nhưng cũng chưa hề làm khó bọn họ.

    Huống hồ những năm gần đây, Triệu di nương vẫn luôn chưởng quản việc nhà.

    Làm sao ta có cơ hội bắt nạt bọn họ?

    Ta biết phụ thân ta cố ý tìm lý do để lập Triệu di nương làm chính thê.

    Nhưng ta không ngờ ông ta lại không biết xấu hổ như vậy, trực tiếp giội nước bẩn lên đầu ta.

    Phụ thân trừng mắt nhìn ta: "Ngươi vẫn không biết hối cải? Vậy thì..."

    Không chờ ông ta nói xong, ta đã vẫy tay với Thúy Châu.

    Thúy Châu vội vàng đưa tờ danh sách của hồi môn đã được sao chép sẵn cho ta.

    "Chẳng lẽ các người nghĩ, trong tay ta không có danh sách của hồi môn của mẫu thân ta?"

    11.

    Nhưng ta vẫn đánh giá thấp độ mặt dày của phụ thân ta.

    Ông chỉ là sửng sốt một lát rồi lạnh lùng nói: "Lục Nguyên Chiêu, ta không ngờ ngươi lại như vậy. Chỉ vì vu khống Triệu di nương, vậy mà không tiếc bịa ra một tờ danh sách của hồi môn giả."

    Ta lập tức cười.

    Ngay lúc này, Chu ma ma một mực yên lặng không lên tiếng từ trong nhà chậm rãi đi ra.

    Bà ấy là người là Tề vương phi phái tới.

    Hiển nhiên, cha ta c*̃ng nhận ra Chu ma ma.

    Ngay khi bà ấy xuất hiện trong viện của ta, sắc mặt của phụ thân ta thay đổi ngay lập tức.

    "Nhiều năm không gặp, Lục đại nhân thật là uy phong." Chu ma ma dừng lại sau lưng ta.

    Nàng lạnh lùng liếc mắt nhìn Triệu di nương bên cạnh: "Vương phi nhà chúng ta nghe nói của hồi môn mà quận chúa lưu lại mấy năm này đều bị một tiểu thiếp chưởng quản, cho nên cố ý phái lão nô mang danh sách của hồi môn đến cho đại cô nương, để nàng khỏi bị mấy người kiến thức nông cạn kia lừa gạt..."

    Chu ma ma hơi dừng lại mới tiếp tục nói: "Thật không ngờ, việc Triệu thị làm lại được Lục đại nhân đồng ý."

    Phụ thân ta đỏ mặt cãi lại: "Chu ma ma, đây là chuyện của Lục phủ ta, ngươi tuy là người của Tề Vương Phủ, nhưng cũng không thể......"

    "Không thể làm sao?" Chu ma ma cắt ngang cha ta, "Lục đại nhân hình như quên mất, nơi này là phủ quận chúa, chứ không phải Lục phủ."

    Phụ ta mặt tái mét: "Phủ quận chúa phủ thì sao? Tề Vương Phủ với tay cũng xa thật đấy."

    Chu ma ma thẳng lưng: "Lục đại nhân bây giờ đã lên như diều gặp gió, nhưng sao của hồi môn của vong thê cũng muốn chiếm, không chịu trả cho nữ nhi của quận chúa?"

    Phụ thân ta tức giận vô cùng.

    Triệu di nương và Lục Nguyên Tích vội vàng thấp giọng trấn an.

    Ta đúng lúc lên tiếng: "Phụ thân, con chỉ muốn lấy lại của hồi môn của mẫu thân mà thôi nhưng người lại che chở Triệu di nương như vậy, con thật sự không ngờ tới... "

    Ta thở dài, lại nói: "Mẫu thân để lại đồ vật gì ai cũng biết rõ, nếu như con không thể lấy lại đồ vật của mẫu thân, vậy đành phải mặt dạn mày dày đi tìm quan phủ vậy.

    "Người bên ngoài chắc hẳn rất hứng thú với loại chuyện này."

    12.

    Sau khi vạch mặt phụ thân, ta chuyển đến Tề Vương Phủ.

    Chu ma ma cho phụ thân ta ba ngày để chuẩn bị tất cả những gì mẫu thân ta để lại.

    Nhưng ta biết, có rất nhiều thứ, bọn hắn không tìm về được.

    Đồ cưới của mẫu thân ta có không ít vật quý hiếm, tất cả đều bị phụ thân và Triệu di nương mang đi tặng.

    Thậm chí ngay cả khi lão phu nhân qua đời, đồ vật bồi táng cũng lấy từ đồ cưới của mẫu thân ta.

    Nếu muốn góp đủ, trừ phi phụ thân ta có thể hạ quyết tâm đi đào phần mộ của mẹ ruột mình.

    Khi đó ta còn ngây thơ nghĩ rằng những vật kia được mua sau khi phụ thân ta làm quan.

    Mãi cho đến khi nhìn thấy danh sách đồ cưới của mẫu thân, ta mới biết được, hóa ra Triệu di nương và Lục Nguyên Tích ngày bình thường đeo những cây trâm cài tóc kia, đều do mẫu thân ta lưu lại.

    Hơn phân nửa vật bồi táng của lão phu nhân, cũng là đồ của mẫu thân ta.



    Ba ngày kỳ hạn chớp mắt đã tới.

    Vì phòng ngừa cha ta và Triệu di nương làm ra việc gì cá chết lưới rách, Tề vương phi cố ý phái hộ vệ của vương phủ và Chu ma ma tiễn ta về phủ quận chúa.

    Năm đó khi mẫu thân ta xuất giá mang theo những thứ gì, Chu ma ma đều biết rõ.

    Phụ thân ta lúc này quả thực đã góp lại đủ của hồi môn của mẫu thân ta.

    Chỉ là trong đó có thật nhiều thứ đều là giả.

    Có mấy đồ trang trí thậm chí thô ráp như thể chúng vừa được làm tạm thời.

    Coi như không có Chu ma ma, ta cũng có thể phân biệt được đồ giả trong nháy mắt.

    Chu ma ma nhanh chóng lấy ra toàn bộ đồ giả.

    Sắc mặt phụ thân ta lúc xanh lúc trắng, đoán chừng không nghĩ đến Tề Vương Phủ có thể làm đến bước này.

    Chu ma ma mặt không đổi sắc nói: "Những vật này cũng không phải là đồ cưới của quận chúa, Lục đại nhân đây là bắt nạt đại cô nương tuổi nhỏ đã mất mẫu thân, cảm thấy nàng không có ai nương tựa, cho nên mới dùng mấy đổ này để đuổi nàng đi ư?"

    Ta cố ý lộ ra vẻ buồn bã khổ sở.

    Trước khi trở lại phủ quận chúa, Tề vương phi đã nói với ta.

    Chuyện hôm nay để Chu ma ma ra mặt là được, nếu có thể không cần mở miệng thì không cần mở miệng.

    Người đàn ông trước mặt dù sao cũng là phụ thân ta, mà ta chỉ là một tiểu cô nương chưa đến tuổi cập kê.

    Một chữ hiếu áp xuống, ở trong miệng những người ngoài, cho dù ta có lý, cũng sẽ biến thành không hiểu chuyện.

    Huống chi thanh danh của ta vốn cũng không tốt.

    Nếu lại truyền ra ta bất hiếu, sẽ bị mọi người đàm tiếu sau lưng, trở thành câu chuyện trà dư tửu hậu, thanh danh không thể cứu vãn.
     
    Đích Nữ "Phế Vật"
    Chương 4


    13.

    Phụ thân ta có vẻ tức giận, nhưng nhìn thấy hộ vệ vương phủ nên phải nhẫn nhịn lại.

    Ông ta gượng cười, mặt dày vô sỉ nói: "Chu ma ma, Nguyên Chiêu là trưởng nữ của ta, ta thân là phụ thân bây giờ còn khoẻ mạnh, nàng sao lại không có ai nương tựa được?"

    Phụ thân ta cúi xuống nhìn đống rác rưởi trên mặt đất.

    "Quận chúa gả vào Lục gia đã lâu, có nhiều thứ đã bị nàng cầm đi tặng người khác, còn có mấy cại bị bọn hạ nhân tay chân vụng về làm hỏng rồi..."

    Phụ thân ta nhìn Chu ma ma, tiếp tục nói: "Bản quan có lòng tốt bù đủ đồ vật chỉ vì muốn Nguyên Chiêu coi như kỉ vật, lại không ngờ Chu ma ma lại hiểu lầm như vậy."

    Nhìn bộ mặt trơ trẽn cũ phụ thân khiến ta buồn nôn.

    Chu ma ma trên mặt vẫn không có bất kỳ biểu lộ gì, chỉ nói: "Nói như vậy, ra là lão nô hiểu lầm Lục đại nhân?"

    "Làm sáng tỏ hiểu lầm là được rồi." Cha ta cười cười, còn nói: "Nếu những đồ cưới này đã kiểm kê xong, vậy chính thức giao cho Nguyên Chiêu."

    Ta hít sâu một hơi, tiến lên hai bước.

    "Còn chưa xong được." Ta chậm rãi nói:"Phụ thân nói mẫu thân con tặng đồ cho người khác. Những năm qua danh sách lễ vật tặng cho các phủ xung quanh đều được ghi lại, mà nếu đã vậy, xin phụ thân đưa danh sách cho Chu ma ma nhìn qua để bà ấy có thể về báo lại với vương phủ."

    Thanh danh của ta vốn dĩ đã xấu, vậy thì xấu thêm một chút cũng chẳng sao cả.

    So với bị người khác bàn tán, những gì phụ thân và Triệu di nương làm càng khiến ta ghê tởm hơn.

    Thấy ta nói, Chu ma ma khẽ thở dài.

    Bà nhìn thẳng mắt phụ thân ta: "Nghe nói khi hạ táng lão phu nhân, đồ vật bồi táng có rất nhiều đồ quý hiếm..."

    Chu ma ma cố ý ngập ngừng nói: "Đồ cưới của quận chúa xảy ra chuyện gì, chắc hẳn Lục đại nhân biết rõ trong lòng. Trong chuyện này đại cô nương và Tề Vương Phủ đều là khổ chủ, chúng ta cũng không ngại đến quan phủ một lần, chỉ là không biết Lục đại nhân có để không?"

    Sắc mặt phụ thân lập tức tái nhợt, ông ta nghiến răng nghiến lợi nói: "Chu ma ma yên tâm, đồ vật bị thiếu bản quan sẽ tự bù cho Nguyên Chiêu từ tư khố."

    14.

    Cha ta cuối cùng vẫn phải nhượng bộ.

    Có lẽ là thấy thái độ của vương phủ, những đồ vật không thể tìm lại kia đều được phụ thân ta bổ sung bằng đồ vật có giá trị tương đương.

    Nhưng dù vậy, tin tức ông ta thông đồng với thiếp thất để chiếm đoạt của hồi môn của thê tử đã mất vẫn lan truyền ở kinh thành.

    Mấy ngày liên tục ông ta về phủ với sắc mặt chẳng tốt là mấy.

    Ngay của người được ông thương yêu nhất là Triệu di nương và Lục Nguyên Tích cũng bị giận cá chém thớt mấy lần.

    Nhưng ta lại khác, bởi vì có người của Tề Vương Phủ, ông ta cũng không dám quấy rầy ta.

    Hiện tại ta đã hoàn toàn xé rách mặt với Triệu di nương và Lục Nguyên Tích.

    Bọn họ chịu ủy khuất ở chỗ phụ thân nên trút giận lên đầu ta.

    Triệu di nương đầu tiên là cắt bạc chi tiêu hàng tháng của ta, sau đó thậm chí lửa than cũng cắt mất.

    "Đại cô nương bây giờ có nhiều tiền như vậy, cũng nên tự túc đi."

    Giọng nói của Triệu di nương không giấu được lộ ra vẻ ghen tị.

    "Lục gia vì bù đồ thiếu đã nghèo lắm rồi, đại cô nương hẳn là có thể thông cảm phải không?"

    Ta suýt thì bị sắc mặt Triệu di nương làm cho tức cười.

    Ta chỉ vào phiến đá xanh dưới chân bà ta, nhắc nhở: "Di nương nói sai rồi, chẳng lẽ người đã quên chỗ các người ở, là phủ quận chúa, chứ không phải Lục gia ư? "

    "Dân gian có câu tục ngữ hai loại người không thể chung chăn, bây giờ ta coi như được chứng kiến."

    Triệu di nương căm tức lườm ta: "Đại cô nương hôm nay cũng làm ta mở mang kiến thức, một cô nương còn chưa đến tuổi cập kê, mở miệng ngậm miệng là nói chuyện giường chiếu, thật là có giáo dưỡng."

    Ta cười, nói: "Điều này chỉ có thể coi là ta được sinh nhưng không được dưỡng, còn việc Triệu di nương làm thì coi là cái gì? "

    "Ngươi ăn ở đều ở phủ quận chúa, ai cho ngươi can đảm cắt bạc của ta? "

    "Ta cho ngươi nửa canh giờ, mang tất cả những đồ vật nên có trong viện ta tới, nếu không thì ta đành phải ném ngươi và Lục Nguyên Tích ra khỏi phủ quận chúa."

    15.

    Triệu di nương cuối cùng cũng sai người mang lửa than đưa tới cho ta.

    Nhưng đi cùng lửa than, còn có vị phụ thân ngay cả da mặt cũng không cần của ta.

    Hắn bước vào viện của ta đã không hài lòng nói: "Nghe nói con muốn đuổi Triệu di nương và muội muội của con ra khỏi phủ?"

    Cha ta dùng ánh mắ thất vọng nhìn ta: "Nguyên Chiêu, sao con lại thành ra thế này? Ta thật sự rất thất vọng về con."

    Ta bật cười vì những lời nói của ông ta.

    "Phụ thân, người nên thất vọng phải là con mới đúng."

    Ta cụp mắt che giấu sự châm chọc trong mắt: "Con không ngờ người lại vì một thiếp thất mà chạy tới chất vấn con, người thật sự khiến con thất vọng."

    Phụ thân ta sững sờ, rồi lại bày ra bộ dạng từ ái, như quên đi không khí giương cung bạt kiếm mấy ngày trước.

    "Nguyên Chiêu, con bây giờ đã trưởng thành rồi, phải quý trọng thanh danh của mình, nếu không sau này..."

    "Sau này làm sao?" Ta ngắt lời ông ta: "Hôm nay phụ thân tới gặp con không phải là để hưng sư vấn tội cho Triệu di nương à? Bây giờ răn dạy con làm gì?"

    Có lẽ là thấy bị ta làm mất mặt, sắc mặt phụ thân ta đột nhiên lạnh lùng.

    "Lục Nguyên Chiêu, có phải con cho rằng leo được lên Tề Vương Phủ là có thể không sợ trời không sợ đất không, giờ ngay cả ta nói con cũng không thèm nghe."

    Ông ta lạnh lùng nhìn ta: "Đừng quên con là nữ nhi của ai, hôn nhân đại sự của con nằm trong tay ai.

    "Tề Vương Phủ có thể giúp con nhất thời, nhưng có thể giúp con cả đời không?"

    Ông ta phất tay áo: "Tự ngẫm lại ai mới là người có thể dựa dẫm cả đời đi, đừng có chọn sai đường."

    16.

    Sau khi hoàn toàn xé mặt với phụ thân, ta làm việc càng không cố kị hơn.

    Triệu di nương chịu vài lần thua thiệt trong tay ta, cũng trở nên biết điều.

    Ngược lại, Lục Nguyên Tích cứ hai ba ngàylại sai người tặng đồ cho ta.

    Đôi khi là một ít đồ ăn nàng ta tự làm, đôi khi lại là vài món đồ chơi rẻ tiền.

    Thị nữ của nàng mang đồ tới bị ta đuổi ra ngoài mấy lần liên tiếp, Lục Nguyên Tích đã đích thân đến viện của ta.

    Việc đầu tiên Lục Nguyên Tích làm là nhìn quanh một lượt, thấy người của Tề Vương Phủ không ở đây nàng ta mới thở phào nhẹ nhõm.

    Lục Nguyên Tích mỉm cười với ta, nói thẳng: "Đại tỷ, phụ thân rất bất mãn với hành vi gần đây của tỷ. Chúng ta là nữ nhi, sớm muộn gì cũng xuất giá, những người có thể dựa vào sau này cũng chỉ có nhà mẹ đẻ mà thôi."

    Thấy ta không có phản ứng, Lục Nguyên Tích tiếp tục nói: "Tề Vương Phủ mặc dù nhà ngoại tổ mẫu của tỷ, nhưng nhiều năm không liên lạc như vậy thì có bao nhiêu tình cảm được?"

    Lục Nguyên Tích bày ra bộ dáng muốn tốt cho ta.

    "Đại tỷ tuổi nhỏ đã mất mẹ, Tề Vương Phủ không quan tâm nhiều năm như vậy, giờ lại đột nhiên xuất hiện. Bên ngoài là vì muốn tốt cho tỷ tỷ, giúp đỡ đại tỷ đòi lại đồ cưới của quận chúa nhưng thực tế là muốn tỷ và phụ thân có hiềm khích với nhau..."

    Lục Nguyên Tích giả bộ muốn nói lại thôi, cố ý không nói tiếp.

    Ta hững hờ xoay chén trà, vẫn ngậm miệng không nói.

    Lục Nguyên Tích cắn môi, đứng dậy bước về phía ta.

    Nàng ta đưa tay ra muốn nắm lấy tay ta, nhưng lại bị ta tránh được.

    Lục Nguyên Tích thấy thế khẽ thở dại, tỏ ra đau lòng.

    "Đại tỷ, tỷ ham thích quyền thế, thân là muội muội ta mạo hiểm đắc tội Tề Vương Phủ để nhắc nhở tỷ, sao tỷ lại không cảm kích chứ?"

    Ta đặt chén trà xuống, vỗ tay cho màn biểu diễn này của Lục Nguyên Tích.

    "Có tài nói chuyện vậy mà không đi làm thuyết thư tiên sinh, thật đúng là đáng tiếc."

    Nụ cười trên khuôn mặt Lục Nguyên Tích hơi nhạt đi: "Đại tỷ, ta chỉ là muốn tốt cho tỷ, tỷ phòng bị như thế là muốn đẩy tất cả mọi người thân cận ra, tự biến mình thành người cô độc ư? "

    "Tề Vương và Tề Vương phi đã có tuổi, có thể bảo vệ được tỷ được mấy năm nữa? Đợi bọn họ qua đời, tỷ còn có thể dựa vào ai? Tề Vương thế tử ư? Nhưng người ta ngay cả đại tỷ còn chưa từng gặp qua, làm sao có thể bảo vệ tỷ như thân nhân?"

    Ta cầm chén trà hắt thẳng vào người Lục Nguyên Tích.

    Lục Nguyên Tích bị hành động của ta dọa sợ, trong mắt hiện lên sự sợ hãi.

    Nàng vô ý thức lui về sau một bước, sắc mặt c*̃ng dần dần trở nên trắng bệch.

    " Dám nguyền rủa Tề Vương và Tề Vương phi? Ngươi thật to gan!"

    Ta vừa dứt lời, thân ảnh của Chu ma ma đã xuất hiện ở cửa.

    Nhưng ngoài dự liệu là, Chu ma ma dường như không nghe thấy việc Lục Nguyên Tích mạo phạm Tề vương và Tề vương phi.

    Bà trực tiếp đi về phía ta ta, trầm giọng nói: "Đại cô nương, sự tình ngài nhờ Vương phi điều tra đã có kết quả..."

    17.

    Chu ma ma sắc mặt hơi khó coi, nhìn kỹ lại tựa hồ còn ẩn giấu một cỗ hận ý không thể miêu tả được.

    Tim ta đập thình thịch, vội vàng đứng lên: "Thúy Châu, theo ta đến Tề Vương Phủ."

    Hôm đó ở Tướng Quốc Tự, ta cầu Tề vương phi một việc.

    Ta cầu Tề Vương phi phái người đi tra tung tích của cố nhân ở phủ quận chúa và lai lịch của Triệu di nương.

    Ta tưởng rằng sẽ không có kết quả, không ngờ Tề Vương Phủ bên kia nhanh như thế đã có tin.

    Bên ngoài tuyết vẫn đang rơi, trên đường chẳng thấy mấy người.

    Xe ngựa một đường thông suốt không trở ngại đi vào Tề Vương Phủ.

    Tề Vương cũng không ở trong phủ, mà Tề vương phi con mắt đỏ như thỏ, hiển nhiên vừa mới khóc xong.

    Tim ta loạn nhịp, không kịp hành lễ mà đi thẳng tới chỗ Tề Vương phi.

    Tề Vương phi nhìn thấy ta, đôi mắt lại lần nữa ngấn lệ.

    Nàng vẫy tay với ta: "Nguyên Chiêu, lại đây."

    Ta cố gắng kìm nén sự bất an trong lòng, bước tới ngồi cạnh Tề Vương phi.

    "Ngoại tổ mẫu, có chuyện gì vậy?"

    Tề Vương phi cầm khăn lau vệt nước mắt trên mặt, lập tức nghiêm nghị nói: "Mẫu thân con năm đó chết không phải là ngoài ý muốn, con bé là bị người khác hại chết!"

    18.

    Ta hoài nghi nhìn Tề Vương phi, hồi lâu cũng không thể lấy lại tinh thần.

    Tề Vương phi nhắm mắt lại, tiếp tục nói: "Năm đó người cũ ở phủ quận chúa hiện giờ còn sống cũng chỉ còn thị nữ thân cận của mẫu thân con, Nguyệt Dung..."

    Ta quả thực không thể tin vào tai mình: "Năm đó phủ quận chúa nhiều người như vậy, sao có thể..."

    Trong trí nhớ của ta, những người kia đều bởi vì phạm sai lầm mới bị đuổi ra khỏi phủ quận chúa.

    Khi đó phụ thân ta nói ai cũng có sai lầm, phủ quận chúa không thu lưu người hai lòng, nhưng c*̃ng sẽ không quá hà khắc, dù sao bọn họ cũng là những người cơ khổ.

    Cho nên mỗi lần có phạm nhân sai, đều chỉ là bị đuổi ra quận chúa phủ, cũng không có cái khác trừng phạt.

    Tề Vương phi nói: "Năm đó mẫu thân con quả thực bị bệnh, nhưng cũng không nặng đến mức chết như vậy, tất thảy đều là bởi vì tên phụ thân lòng dạ hiểm độc đó của con..."

    Nói đến đây, Tề Vương phi không kìm được nước mắt.

    "Năm đó vương gia bị bệ hạ phái đi cứu trợ thiên tai, ta không yên lòng nên đi theo vương gia, tên họ Lục thừa cơ hội này giết mẫu thân con."

    Tề Vương phi nói: "Hắn đem thuốc cứu mạng của mẫu thân con đổi thành độc dược trí mạng, còn che giấu tin con bé chết..."

    Tề Vuơng phi hơi dừng lại, nghiêng đầu nhìn ta: "Những năm gần đây, Tề Vương Phủ phái người tới phủ quận chúa nhưng lần nào cũng bị người cản lại. "

    "Sau này ngẫu nhiên gặp được con trên yến tiệc, thái độ của con đối với người của Tề Vương phủ rất lạnh lùng. Bọn ta đều cho là con giận Tề Vương Phủ bởi vì chuyện mẫu thân, lại không ngờ tới là do tên lòng dạ hiểm độc kia cản trở."
     
    Đích Nữ "Phế Vật"
    Chương 5: Hoàn


    19.

    Việc phụ thân giết mẫu thân ta, ông ta gần như làm đến mức không còn dấu vết.

    Tất cả những người tham gia vào chuyện này đều bị ông ta diệt khẩu.

    Ngoại trừ Triệu di nương và vị thị nữ tên Nguyệt Dung kia.

    Nghe Tề Vương phi nói, Nguyệt Dung thoát được một kiếp bởi có dáng dấp giống trưởng tỷ của phụ thân ta đến mấy phần, hơn nữa sau khi mẫu thân ta chết, Nguyệt Dung một mực giả điên, lúc này mới thật sự thoát được một kiếp.

    Nhưng phụ thân ta mặc dù buông tha cho Nguyệt Dung, nhưng cũng lo lắng nàng biết được chuyện gì đó nên những năm gần đây ông ta vẫn luôn giam Nguyệt Dung trong điền trang ở ngoại thành, còn phái người trông coi.

    Mà trên thực tế, Nguyệt Dung quả thật đã biệt mẫu thân ta chết là do có người hại.

    Vì vậy nàng đặc biệt giữ lại bã thuốc mà mẫu thân ta dùng, chế thành túi thơm mang theo bên người.

    Dù bị giam ở điền trang nhiều năm nhưng nàng vẫn giữ lại cái túi thơm này.

    Nàng chờ đợi, chờ Tề Vương Phủ phái người tới tìm nàng.

    Nàng giữ lại bằng chứng, để đòi lại công đạo cho mẫu thân ta.

    Phụ thân ta mượn thế Tề Vương Phủ để leo lên, nhưng lại hận mẫu thân và Tề Vương Phủ.

    Bởi vì sự tồn tại của mẫu thân ta từng giờ từng phút đều nhắc nhở ông ta đã nương nhờ đâu để thượng vị.

    Vậy nên ông ta liên hợp với Triệu di nương, hại chết mẫu thân ta.

    Mà thân phận của Triệu di nương lại càng khiến ta kinh ngạc hơn.

    20.

    Thời điểm Triệu di nương tiến phủ, lão phu nhân nói bà ta là cô nương cùng thôn với Lục gia, thật thà an phận, ngày bình thường giúp đỡ Lục gia rất nhiều.

    Mà trên thực tế, Triệu di nương không chỉ là biểu muội của phụ thân ta, mà còn là vị hôn thê của ông ta.

    "Năm đó mẫu thân ngươi nhìn trúng tên lòng dạ hiểm độc đó, chúng ta từng hỏi hắn nhiều lần, hỏi hắn ta có thê thiếp hay vị thôn chưa."

    Mà phụ thân ta để trèo lên cành cao Tề Vương Phủ, che giấu sự thật mình có vị hôn thê, thành con rể Tề Vương Phủ.

    Nhưng dù cho như thế, ông ta cũng chưa từng từ hôn với Triệu di nương.

    Thậm chí sau khi mẫu thân sinh hạ ta còn danh chính ngôn thuận đón Triệu di nương vào cửa.

    So sánh với mẫu thân ta, vị thanh mai trúc mã Triệu di nương từng đồng cam cộng khổ với ông ta mới là tốt nhất.

    Hắn hận nương ta, c*̃ng chán ghét ta.

    Cho nên sau khi mẫu thân mất, ông ta mới cố ý dung túng ta, muốn nuôi ta trở thành phế vật.

    Ngay cả thanh danh càn rỡ ngang ngược của ta cũng là do phụ thân ta và Triệu di nương cố ý tung ra ngoài.

    Ta không ngờ loài người có thể ghê tởm đến mức độ này.

    Cho dù phát hiện người phụ thân ta chân chính coi trọng là Triệu di nương và Lục Nguyên Tích, ta cũng chỉ coi là ông ta bất công.

    Ta chưa từng hoài nghi, ngay cả cái chết của mẫu thân ta c*̃ng có vấn đề.

    Sau khi biết được sự việc, ta nhất thời không chịu nổi k1ch thích, trực tiếp hôn mê bất tỉnh trước mặt Tề Vương phi.

    Khi ta tỉnh lại thì sắc trời đã tối, Tề Vương phi canh giữ bên giường của ta.

    Thấy ta đã tỉnh, Thúy Châu vội vàng tới đỡ ta dậy.

    Tề Vương phi hai mắt đỏ hoe nói: "Ngoại tổ phụ của con đã vào cung, Tề Vương Phủ chắc chắn đòi lại công đạo cho nương con."

    Ta gật đầu, nhận chén trà từ tay Thúy Châu, một hơi uống hết chén trà mới cảm thấy cuống họng dễ chịu hơn một chút.

    "Ta muốn trở về phủ quận chúa."

    21.

    Khi ta trở lại phủ quận chúa, trời đã tối hẳn.

    Vừa vào cửa, người của Đại Lý Tự đã tới.

    Vị phụ thân lòng dạ hiểm độc của ta còn chưa kịp phản ứng đã bị người của Đại Lý Tự đè trên mặt đất.

    Bị bắt đi cùng ông ta còn có cả Triệu di nương.

    Trước khi bọn họ bị mang đi, ta giơ tay lên chào tạm biệt từng người một, mỗi người một bạt tai.

    Phụ thân ta thẹn quá hoá giận, muốn đá ta, nhưng bị quan sai nhấn xuống đất.

    "Thành thật một chút!"

    Phụ thân ta vừa giãy dụa vừa mắng ta: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi là cái đồ..."

    Trước khi ông có thể nói nốt những lời tiếp theo, quan sai đã nhét một miếng vải rách vào miệng ông ta.

    Lục Nguyên Tích đã bị dọa sợ.

    Mãi đến khi quan sai áp phụ thân ta và Triệu di nương đi, Lục Nguyên Tích hốt hoảng chất vấn ta ta: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi đã làm gì? Vì sao người của Đại Lý Tự lại bắt phụ thân và nương đi?"

    Ta lạnh lùng nhìn Lục Nguyên Tích: "Ta cho ngươi một đêm để thu thập đồ đạc, sáng sớm ngày mai rời khỏi phụ quận chúa."

    Lục Nguyên Tích như không nghe thấy, lao tới như điên muốn kéo ta.

    Thúy Châu nhanh tay nhanh mắt ngăn nàng lại.

    Lục Nguyên Tích giãy dụa muốn thoát khỏi Thúy Châu: "Lục Nguyên Chiêu, ngươi dựa vào đâu mà đuổi ta đi? Ta cũng là nữ nhi của phụ thân, đây..."

    Ta bị âm thanh của Lục Nguyên Tích làm cho nhức đầu, trực tiếp cho nàng một bạt tai.

    Lục Nguyên Tích dường như bị ta đánh ngu người luôn.

    Nàng ôm mặt, nhìn ta với vẻ mặt khó tin, môi run run như muốn nói nhưng lại không phát ra âm thanh nào.

    "Nếu ngươi vẫn không nghe lời, vậy sáng sớm ngày mai, thay vì được đàng hoàng rời khỏi phủ quận chúa, ngươi sẽ bị ta ném ra ngoài."

    22.

    Cái chết của mẫu thân ta và Lục Nguyên Tích, vị đệ đệ đang học ở học viện của nàng ta không có liên quan gì.

    Nhưng phụ thân bọn họ và nương liên thủ hại chết mẫu thân ta. Nếu ta còn để bọn hắn sống ở phụ quận chúa của mẫu thân ta, thì ta không làm được. Ta cũng đâu phải thánh mẫu đâu?

    Ta không có giận chó đánh mèo đến trên đầu bọn họ, đã là sự nhân từ lớn nhất của ta.

    Mà Lục Nguyên Tích ăn một bạt tai xong cũng trở nên thành thật hơn.

    Nàng trở lại viện tử của mình thì không thể chờ được mang tất cả đồ vật quý giá đi.

    Không chỉ vậy, nàng thậm chí còn muốn đem đồ vật trong phhòng Triệu di nương mang đi hết.

    Nhưng ta đã sớm ngờ tới nàng sẽ làm vậy, cho nên đã phái người trông giữ viện tử cùng khố phòng của Triệu di nương.

    "Đồ vật không phải của ngươi, tốt nhất đừng động vào, nếu không..."

    Ta liếc nhìn thị nữ đứng sau lưng Lục Nguyên Tích.

    Ta chưa kịp nói tiếp, Lục Nguyên Tích đã không phục nói: "Lục Nguyên Chiêu, sao ngươi lại kiêu ngạo như vậy? Nơi này mặc dù là phủ quận chúa, nhưng đồ vật trong phủ đều do phụ thân vất vả làm ra, lẽ ra phải có một phần của ta."

    Ta cử động cổ tay, lạnh lùng nói: "Xem ra một cái tát đó vẫn không đủ để thức tỉnh ngươi."

    Lục Nguyên Tích mở to hai mắt trừng mắt ta: "Ngươi cứ kiêu ngạo đi, chờ phụ thân mẫu thân trở về, ngươi đừng mong sống tốt."

    Ta cười cười: "Đáng tiếc ngươi nhất định thất vọng, phụ thân mẫu thân ngươi không về được."

    23.

    Bệ hạ tự mình thẩm tra án này.

    Phụ thân và Triệu di nương bị phán án tử, ba ngày sau trảm.

    Những người có liên quan vụ án khác cũng bị ban trảm.

    Nhà mẹ đẻ Triệu di nương nhận được tin, phái người đến đón Lục Nguyên Tích trở về.

    Bởi vì Lục gia ngoại trừ phụ thân ta đã không còn ai khác.

    Vị đệ đệ kia của Lục Nguyên Tích, bây giờ mới chỉ mười một tuổi, còn có thể làm sao?

    Ngày phụ thân ta và Triệu di nương bị trảm, ta đích thân đến pháp trường.

    Phụ thân ta nhìn thấy ta, bắt đầu không để ý hình tượng, chửi ầm lên.

    Nhưng nghênh đón hắn lại là rau héo trứng thối của dân chúng ném tới.

    Mà nhi tử bảo bối của phụ thân ta, sau khi chuyện của bọn họ bị bại lộ, cũng bị trục xuất khỏi học viện.

    Ta đặt mua một tòa biệt phủ ở cạnh Tề Vương Phủ, lại sai người dời vật cũ của mẫu thân ta và tài sản đến. Về phần đồ vật phụ thân ta và Triệu di nương dùng qua, thì toàn bộ lưu lại phủ quận chúa.

    Ngày giỗ của mẫu thân, ta dùng một mồi lửa, đốt sạch phủ quận chúa.

    Chỉ là nhớ tới sắc mặt của phụ thân và Triệu di nương, ta lại cảm thấy buồn nôn.

    Tòa nhà bọn họ từng ở, không nên lưu lại trên đời.

    24.

    Lần nữa nghe thấy tên Lục Nguyên Tích, đã là nửa năm sau.

    Nghe nói lúc trước Triệu gia đón nàng về, cũng không phải là muốn che chở nàng mà là coi trọng tiền tài nàng mang đi từ phủ quận chúa phủ, và bản thân Lục Nguyên Tích.

    Nhà mẹ đẻ của Triệu thị có một đứa cháu trai, hồi nhỏ gặp họa hoạn, biến thành một kẻ ngốc. Bây giờ đã qua hai mươi tuổi mà hôn sự vẫn chưa có tin tức gì.

    Triệu gia vốn là muốn mua một hạ nhân từ người môi giới để "hầu hạ" hắn, nhưng trùng hợp lúc này Triệu thị xảy ra chuyện. Vì vậy Triệu gia đánh chủ ý đánh lên người Lục Nguyên Tích. Thị nữ mua ở bên ngoài, và "danh môn quý nữ" được tỉ mỉ giáo dưỡng, Triệu gia đương nhiên chọn danh môn quý nữ.

    Lục Nguyên Tích vừa tới Triệu gia, đã bị Triệu lão phu nhân cướp hết tất cả tiền tài.

    Đến khi nàng ta ý thức được sự tình không ổn thì đã muộn.

    Bởi vì Lục Nguyên Tích chưa cập kê, nên Triệu gia cho dù nóng vội thế nào, cũng chỉ có thể trước hết để cho nàng và thằng ngốc kia đính hôn.

    Thị nữ bên người Lục Nguyên Tích đã sớm bị người Triệu gia thu mua, lén cầm vật tùy thân của nàng cho người Triệu gia.

    Vì phòng ngừa Lục Nguyên Tích chạy trốn, người Triệu gia thậm chí còn giam lỏng nàng ta. Đợi đến khi nàng cập kê sẽ để nàng thành thân với thằng ngốc kia.

    Khi Tề Vương phi nói cho ta tin này, từng nói với ta: "Nếu con không đành lòng, ta có thể phái người cứu nàng ta ra. "

    "Hại chết nương con là Triệu thị, không có quan hệ gì với nàng, cho nên cho dù con sinh lòng thương hại với nàng, cũng sẽ không có ai trách con cả."

    Ta lắc đầu, kiên định nói: "Mỗi người đều có mệnh."

    Lục Nguyên Tích và cái chết của nương ta quả thực không có quan hệ, nhưng điều này cũng không có nghĩa rằng nàng hoàn toàn vô tội.

    Những năm gần đây, chuyện xấu nàng ta làm ra cũng không ít.

    Vì muốn đuổi Thúy Châu ra quận chúa phủ, nàng thậm chí cố ý rơi xuống nước, vu hãm Thúy Châu.

    Nếu ta lúc đầu không kiên trì, Thúy Châu có thể sẽ giống như những người cũ của phủ quận chúa, sau khi rời khỏi quận chúa phủ, bị người âm thầm diệt khẩu.

    Huống hồ Triệu thị đối xử với Lục Nguyên Tích vô cùng tốt.

    Mẫu nữ hai người bọn họ cùng ăn cùng ở nhiều năm vậy, những sự tình phát sinh trong phủ đó, ta không tin Lục Nguyên Tích sẽ hoàn toàn không biết.

    Nếu ta tuỳ tiện tha thứ ác nhân, vậy đối với người bị hại mà nói, ta và ác nhân có gì khác nhau?

    Ta không giận chó đánh mèo lên bọn họ, không có nghĩa là ta có thể tha thứ.

    Ta chỉ mong Lục Nguyên Tích và đệ đệ bảo bối của nàng ta có thể sống lâu trăm tuổi, mong quãng đời còn lại của bọn họ đều phải sống trong sự tra tấn và thóng khổ.

    - HOÀN TOÀN VĂN –
     
    Back
    Top Bottom