Hải Thành.
Cánh cổng sắt lạnh lẽo của nhà tù chậm rãi mở ra.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt gầy gò, hốc hác và vàng vọt của Lâm Thiển.
Bộ quần áo cô mặc khi vào tù năm ấy giờ đây đã rộng thùng thình, lỏng lẻo treo trên người.
Năm năm trời sống trong bóng tối không thấy ánh mặt trời, hôm nay cô cuối cùng cũng được trả lại tự do.
Lâm Thiển khập khiễng lê bước, chậm chạp rời khỏi nhà tù.
Cô đi rất chậm, không phải vì không muốn nhanh, mà là căn bản không thể đi nhanh được.
Một chiếc Bentley màu đen dừng ven đường, cửa kính xe hạ xuống, lộ ra gương mặt của một người đàn ông với ánh mắt sâu thẳm, âm trầm và lạnh lẽo.
Ánh mắt người đó lướt qua đôi chân cô, khẽ hừ lạnh một tiếng, vẻ châm chọc trong đáy mắt không hề che giấu.
"Ngồi tù năm năm rồi mà cô vẫn thích diễn trò à?"
Tim Lâm Thiển chợt thắt lại, vành mắt bỗng dưng cay xè.
Lâm Ngạn Thư.
Anh trai ruột của cô.
Từ năm mười lăm tuổi, khi được đón từ trại trẻ mồ côi về nhà họ Lâm, cô luôn cố gắng hết sức để làm vừa lòng anh.
Thế nhưng anh lại vì cô em gái nuôi chẳng hề có quan hệ máu mủ ấy, anh đã đứng ra làm chứng giả, định tội cô cố ý giết người chưa thành.
Năm năm không gặp, sự cay nghiệt và chán ghét của anh đối với cô vẫn chẳng hề vơi đi.
Lâm Thiển cố nén vị chua xót trong lòng, giả vờ như không nhìn thấy Lâm Ngạn Thư, tập tễnh tiếp tục bước về phía trước.
Sắc mặt Lâm Ngạn Thư thoáng cứng lại.
Anh vậy mà lại bị cô phớt lờ.
Trong ký ức của anh, Lâm Thiển luôn là người chủ động tiến lại gần, ra sức lấy lòng anh.
Mỗi lần anh về nhà, cô đều mang dép ra cho anh.
Khi anh mệt mỏi, cô sẽ xoa bóp bờ vai cho anh.
Anh mất ngủ, đêm nào cô cũng mang đến cho anh bát canh an thần.
Công việc của anh quá bận, không có thời gian về nhà ăn cơm, cô liền ôm chiếc cặp lồng giữ nhiệt đứng chờ dưới tòa nhà công ty, dẫu mưa hay gió cũng chưa từng vắng mặt.
Ba năm cô còn ở nhà, chứng đau dạ dày dai dẳng suốt nhiều năm của anh đã thuyên giảm hẳn; nhưng từ sau khi cô vào tù, anh thường xuyên bị cơn đau dạ dày đánh thức giữa đêm khuya.
Hôm nay, khi biết cô được ra tù, trong lòng anh kỳ thực có chút vui mừng, thậm chí còn đặc biệt hoãn lại một cuộc họp với đối tác nước ngoài để đến nhà tù đón cô.
Anh nghĩ, khi nhìn thấy anh, hẳn cô sẽ vui mừng khôn xiết; thậm chí anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nghe cô khóc lóc kể hết những uất ức mà mình phải chịu suốt những năm qua.
Chỉ duy nhất một điều anh không hề nghĩ tới — đó là phải đối diện với sự phớt lờ và lạnh nhạt của cô.
Sự ngưỡng mộ từng hiện rõ trong đáy mắt cô đã sớm tan biến không còn, thứ còn sót lại chỉ là khoảng cách xa lạ.
Cảm giác trống rỗng xa lạ dâng lên trong lòng khiến anh bực bội; anh siết chặt vô-lăng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
Giọng điệu anh cũng bất giác trở nên gắt gỏng: : "Lên xe."
Nói xong, Lâm Ngạn Thư lại có chút hối hận, bực bội cau mày, giọng điệu cũng dịu xuống đôi phần:
"Ba mẹ biết hôm nay em ra tù, nên đã đặc biệt chuẩn bị một bữa tiệc chào mừng em trở về đó."
"Ba mẹ?"
Một cụm từ quen thuộc mà xa lạ đến nhường nào.
Khi còn ở trại trẻ mồ côi, cô từng mơ rằng nếu mình có ba mẹ, hẳn sẽ là một cô công chúa được yêu chiều hết mực.
Cô mong mỏi ngày đêm, ròng rã suốt mười lăm năm trời.
Sau mười lăm năm, cuối cùng ước nguyện của cô cũng thành hiện thực.
Cô có ba mẹ, lại còn có một người anh trai làm tổng giám đốc vừa cao lớn lại điển trai.
Thế nhưng, cô công chúa được cưng chiều ấy không phải cô, mà là Lâm Uyển Nhi, thiên kim giả mà họ nuôi dưỡng từ bé.
Cặp vợ chồng đó không phải là ba mẹ cô.
Họ là ba mẹ của Lâm Ngạn Thư và Lâm Uyển Nhi.
Lâm Thiển tự cười nhạt trong lòng.
Ba năm ở ngôi nhà ấy, cô phải chịu đựng hết thảy oan uất và ánh mắt lạnh nhạt.
Biết mình phiền hà đến vậy, vậy còn gì phải quay về để tự làm khổ mình?
Bước chân Lâm Thiển tuy chậm, nhưng cô vẫn không hề ngừng lại.
Thái độ lạnh lùng, dáng vẻ kiên cường của cô như mũi gai đâm vào mắt Lâm Ngạn Thư, trong lòng bùng lên cơn giận vô cớ.
Anh mở cửa xe, chỉ trong hai ba bước đã dễ dàng đuổi kịp Lâm Thiển, bàn tay to nắm lấy cổ tay cô, giật mạnh: "Cô quậy đủ chưa hả!"
Chân Lâm Thiển đứng không vững, ngã vật xuống đất, cơn đau chỗ chân gãy của cô nhói như bị kim châm, khuôn mặt nhỏ nhắn càng trở nên tái mét, trắng bệch như bị mất máu.
Cơn giận của Lâm Ngạn Thư bùng lên:
"Giả vờ yếu đuối quen rồi hả?"
"Đừng quên, năm năm trước chính cô đã đẩy Lâm Lâm xuống lầu, khiến em ấy trở thành người thực vật, còn cố tình đổ tội cho Uyển Nhi.
Ngồi tù năm năm mà vẫn không biết hối cả, có vẻ cô chưa được uốn nắn trong đó triệt để rồi nhỉ!"
Nói xong, Lâm Ngạn Thư chẳng chút thương xót, một tay kéo Lâm Thiển đứng dậy khỏi mặt đất, bực dọc nói:
"Đừng nghĩ ngồi tù năm năm là sẽ chuộc hết tội, ngày nào Lâm Lâm còn chưa tỉnh, thì tội của cô vẫn chưa hết đâu!"
"Còn nữa, cô còn nợ Uyển Nhi một lời xin lỗi."
"Lên xe ngay, đừng để tôi phải nói lần thứ hai."
Nghe những lời này, Lâm Thiển chỉ thấy toàn mỉa mai.
Cô đã từng giải thích rồi, Cố Y Lâm không phải do cô đẩy, mà là Lâm Uyển Nhi.
Nhưng chẳng ai tin cô, tất cả đều chọn đứng về phía Lâm Uyển Nhi.
Rõ ràng cô mới là thiên kim thật sự nối dõi nhà Lâm, nhưng cả gia đình chỉ tin vào lời một phía của Lâm Uyển Nhi.
Đúng là cô có tội thật!
Tội của cô là đã trở về nhà, là dám mơ về thứ tình thân vốn không thuộc về mình.
Cô sai rồi!
Cô đã thay đổi rồi!
Cô sẽ đi thật xa, không tranh giành tình thương của ba mẹ và anh trai với Lâm Uyển Nhi nữa, cũng không còn xuất hiện trước mặt họ gây vướng mắt nữa.
Vậy mà sao Lâm Thư Ngạn vẫn không hài lòng nhỉ?
Cô bình thản rút tay ra, lùi một bước, tạo khoảng cách với Lâm Ngạn Thư.
Sự xa cách cố ý đó khiến Lâm Ngạn Thư tức nghẹn, trong đầu hiện lên hình ảnh Lâm Thiển ngày trước như một con chó con theo sau anh, cố gắng làm vừa lòng anh với dáng vẻ hèn mọn.
Anh cố gắng kìm giận, điều chỉnh giọng mình dịu lại: "Về nhà với tôi."
Lâm Thiển hạ mắt, nét mặt nhạt nhẽo, dường như không muốn nhìn anh thêm lấy một lần.
Bộ dạng sống dở chết dở đó khiến cơn giận của Lâm Ngạn Thư chẳng cách nào kìm nổi.
Năm năm trong tù, những thứ khác cô không học được, nhưng tính khí thì ngược lại, càng ngày càng nổi loạn.
Khi anh vừa sắp nổi giận, bỗng tai vang lên một giọng nói êm như gió xuân, nhẹ nhàng nhưng trấn áp, khiến cơn giận tạm lắng xuống.
"Thiển Thiển."
Cơ thể Lâm Thiển cứng lại, trái tim vốn bình thản bỗng chốc thắt lại đến tột độ.
Dù đã năm năm chưa nghe lại giọng nói ấy, cô vẫn ngay lập tức nhận ra chủ nhân của nó chính là bạn thuở nhỏ của mình, Lục Trầm.
Cô nhìn thấy một đôi giày da bóng loáng xuất hiện trong tầm mắt, giọng nói trầm ấm, nam tính vang lên từ phía trên đầu.
"Thiển Thiển, chúc mừng em được tự do trở lại."
Nếu lời này vang lên từ miệng người khác, chắc chắn cô sẽ lịch sự đáp lại một câu: "Cảm ơn."
Nhưng khi lời đó vang ra từ miệng Lục Trầm, nghe chói tai đến lạ thường.
Người bạn thuở nhỏ mà cô tin tưởng nhất, Lục Trầm - Luật sư Lục, sau khi tốt nghiệp, vụ án đầu tiên anh ta xử lý trên tòa lại là với tư cách luật sư bào chữa cho Lâm Uyển Nhi, kết án cô.
Trước khi ra tòa, anh ta nói với cô: "Thiển Thiển, Lâm Uyển Nhi từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu khổ, cuộc sống trong tù cô ấy không chịu nổi, em có thể thay cô ấy gánh tội được không?"
Lâm Uyển Nhi chịu không nổi, thì cô lại chịu được sao?
Chỉ vì cô ấy quen chịu khổ, nên mới đáng đời phải thay Lâm Uyển Nhi gánh lấy những tội danh không phải của mình, phải không?
Đẩy thiên kim thật sự của nhà họ Lâm vào tù, cũng chính là vụ án khiến anh ta lập tức nổi danh ở Hải Thành.
Cách đây năm năm, anh ta vẫn còn là một sinh viên chân ướt chân ráo mới ra trường.
Sau năm năm, anh ta đã trở thành luật sư hàng đầu nổi tiếng khắp Hải Thành, từ đầu đến chân toát ra khí chất của một quý tộc trí thức.
Họ lớn lên cùng nhau trong cô nhi viện, không phải anh em ruột nhưng hơn cả anh em ruột.
Khi những đứa trẻ khác bắt nạt cô, anh sẽ giúp cô đánh trả tơi bời, và nghiêm túc hứa với cô: "Có Lục Ca ở đây, không ai được phép để Thiển Thiển chịu thiệt."
Anh còn hứa, sau khi học luật sẽ trở thành luật sư, ai dám làm tổn thương cô sẽ bị anh đưa vào tù.
Nhưng sau đó, Lâm Uyển Nhi đã vô số lần bắt nạt cô, vậy mà Lục Ca chỉ nói một câu: "Thiển Thiển à, em quá nhạy cảm rồi, Uyển Nhi không phải là người như vậy đâu" là xua cô đi.
Cũng chính anh, đã tận tay bảo vệ những kẻ đã làm cô đau, còn chính tay đẩy cô vào tù.
......
Không khí im lặng một hồi lâu.
Nụ cười trên mặt Lục Trầm dần trở nên cứng đờ, nhưng anh vẫn cố gắng mỉm cười, giơ tay ra với Lâm Thiển:
"Thiển Thiển, anh đến đón em..."
Chưa kịp nói hết câu, Lâm Thiển bất ngờ quay sang nhìn Lâm Ngạn Thư.
"Không định về nhà sao?
Vậy đi thôi."
HẾT CHƯƠNG 1