CHƯƠNG 1
Bản thân tôi thật hoang phí cuộc sống này.
Đây là một điều tôi chưa bao giờ nghĩ tới.
Từ khi còn bé tôi đã từng nghĩ bản thân sẽ trở thành một anh hùng, tỏa sáng giữa hàng triệu người.
Nhưng không ngờ rằng sau hơn 20 năm sống trên đời, tôi lại trở thành kẻ vô dụng thất bại.
Vẫn là vòng lặp như bao ngày ăn ngủ và lướt mạng cuộc sống chẳng có điều gì mới mẻ.
Sau khi tốt nghiệp đại học tôi tìm được một công việc bảo vệ. ngày qua ngày ngồi trong căn trồi như một kẻ thất bại thảm hại, nhìn những người thành công ra vào.
Đầu óc tôi toàn những tưởng tượng buồn chán, tôi cứ ngỡ cuộc sống sẽ trôi qua nhạt nhẽo đến khi chết đi như vậy.
Cho đến một ngày mọi thứ hoàn toàn thay đổi.
Tôi không thể chắc rằng nó là điều tốt hay xấu đối với tôi, nhưng tôi biết nó là một ngày đầy nỗi tuyệt vọng đối với tất cả mọi người trên thế giới này và sẽ không quá khi gọi nó là địa ngục.
Một ngày trước khi tận thế bắt đầu.
Buổi sáng vẫn như thường ngày tôi ăn hai cái bánh bao nhân bắp cải, tôi vừa bị quản lý mắng vì đến muộn chưa tới một phút, buổi trưa tôi được phân công chuyển đồ, sau đó buổi chiều tôi nhận được cuộc điện thoại từ quản lí rằng chiều nay có khách hàng lớn và yêu cầu tôi phải đến khách sạn.
Tôi vội vã chạy đến khách sạn thay đồng phục bảo vệ và người quản lí với khuôn mặt hà bá to đùng đang đứng đó.
" Tiểu Phương, tôi không cố nghĩ xấu cho cậu, sáng nay cậu đến muộn nhưng không sao cả.
Dù sao cậu cũng là sinh viên mới ra trường đến muộn một chút cũng không vấn đề gì quá lớn.
Tôi có thể bỏ qua nhưng hôm nay có khách hàng lớn đến mà anh vẫn đến chậm.
Anh thật sự muốn nghỉ làm sao?
Chẳng có chí tiến thủ nào cả.
Quản lí là một người phụ nữ trung niên gầy gò.
Bà ta thuộc tuýt người một đấm hạ năm người. khuôn mặt bà dữ tợn, nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi cảm giác như thiếu nợ bà ta cả trăm triệu, thái độ hay cách bà ta làm việc cũng dữ tợn như khuôn mặt bà ta vậy.
Tôi không biết bản thân đã phật ý bà ta khi nào, bà ta làm quá mọi việc khi tôi gặp vấn đề.
Tuy nhiên tôi chỉ có thể mỉm cười dù sao thì mức lương mà tôi nhận được cũng tùy thuộc vào bà ấy.
" Chị Trường khi đang đến đây, đột nhiên có một người phụ nữ ngất xỉu giữa đường gây ùn tắc giao thông nên xe buýt không thể lái xe ngang qua được, em cũng chẳng thể làm gì khác được.
Quản lý khịt mũi nói " Tôi cũng chẳng làm gì được, tôi thấy anh chẳng coi trọng việc này lúc nào cũng biện lý do.
Sinh viên như các anh chỉ có nước bố mẹ nuông chiều còn ra xã hội thì chẳng được tích sự gì cả.
Tôi tức giận vô cùng nhưng vẫn cố nén thầm nghĩ " bà già chết tiệt xấu tính xấu tính chết đi được"
May mắn thay dì Trương nói xong cũng vội vã lên lầu, tôi buồn bã theo sau dì ta.
Hôm nay có khách hàng lớn tôi không biết ông ấy chỉ nghe nói ông ta là vị lãnh đạo nào đó.
Tuy nhiên buổi lễ rất long trọng.
Ông ấy trực tiếp thuê tầng cao nhất của khách sạn để chiêu đãi khách.
Nhiệm vụ của tôi là đứng gác tại cửa, nếu lãnh đạo có yêu cầu tôi phải ngay lập tức vào và nhận lệnh như sự chỉ huy của hoàng đế.
Tôi theo dì Trương vào thang máy đến tầng cao nhất của khách sạn, bà ta bắt đầu làm mặt lạnh trong thang máy, dường như bà biết mình là người như thế nào ngay khi thang máy mở ra khuôn mặt lạnh lùng như chú chó bull của người phụ nữ lập tức hóa thành đóa hoa cúc nở rộ giữa mùa xuân, từng nếp nhăn đều trở nên dịu dàng ngay lập tức.
Thật đáng tiếc khi không ai thích bà ta, suy cho cùng chức vị hiện tại của bà ta là nhờ có chúng tôi, những nhân viên bảo vệ, thực tế bà ấy là quản lí của chúng tôi và chịu trách nhiệm về vị trí của từng nhân viên bảo vệ.
Mỗi lần suy nghĩ về điều này tôi lại cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút nhưng cũng có chút buồn, đây chẳng phải là tinh thần mà Lỗ Tấn hay nói sao.?
Người duy nhất quan tâm đến bà ta là ông chủ của bà.
Người quản lí khách sạn đeo kính gọng vàng lịch sự và nhẹ nhàng thậm chí ông còn gật đầu chào nhân viên nhỏ bé như tôi
" Cô Trương vị khách quý này rất quan trọng với khách sạn, chúng ta phải bố trí an ninh nghiêm ngặt nhất không được lơ là"
" Tôi biết rồi, ông chủ , tôi mang người này đến cho anh, tiểu Phương một sinh viên mới ra trường"
Tôi cảm nhận rằng khi bà ta nói " sinh viên mới ra trường" đã cố ý nhấn mạnh như sự mỉa mai đối với tôi.
Ông chủ nhìn tôi, giọng điệu vẫn như trước tiểu Phương quản lí của cậu rất tin tưởng cậu, nhất định đừng để phụ lòng cô ấy.
" Người quản lí Tốt"
Ông chủ dặn dò tôi quài câu rồi rời đi, tôi được xếp ngồi tại trước cửa phòng khách, đối diện với cắc lãnh đạo ra vào, tôi phải mỉm cười và thể hiện sự chuyên nghiệp của bản thân.
Dì Trương mỉm cười nhìn tôi một lúc thấy ổn định liền rời đi.
Trước khi đi bà ta còn hếch mũi lên cánh cáo tôi, nếu lãnh đạo có bất kì phàn nàn nào bà ta sẽ đuổi việc tôi nay lập tức.
Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc thẳng lưng và làm tốt công việc của mình.
......
Trong phòng cấp cứu tại bệnh viện, các bác sĩ đang gấp rút phẫu thuật.
Trước mặt họ là người đã ngất xỉu giữa đường chiều nay.
Bà ấy đã được xe cứu thường đưa vào bệnh viện sơ cứu vào chiều nay.
Tuy nhiên với kinh nghiệm chữa trị 25 năm của mình bác sĩ cho biết bệnh nhân có thể không qua khỏi, đúng như dự đoán nhịp tim trên máy càng ngày càng phẳng và dần chuyển thành thẳng.
"ép tim lần thứ 33"
Y tá cầm bàn là hồi sức trông như bàn ủi điện và ấn lên ngực bệnh nhân, sắc mặt bệnh nhân tái nhợt cơ thể cứng đờ, tuy nhiên sóng điện tim vẫn không thể thay đổi.
"ép tim lần thứ 34"
Vẫn không thay đổi
"ép tim lần thứ 35"
......
Bác sĩ lau mồ hôi trên trán rồi đặt dao mổ xuống bàn, hành động này khiến các trợ lý bận rộn dừng tay lại vì họ hiểu ý nghĩa của nó.
Vị bác sĩ này không phải là người dễ dàng từ bỏ nếu ông buông dao mổ tức là ông thực sự không thể làm gì khác hơn.
Như để minh chứng cho hành động của ông ngay sau đó nhịp tim trên máy lập tức biến thành một đường thẳng dài.
"thông báo cho gia đình bệnh nhân"
Bác sĩ tháo găng tay phẫu thuật và chuẩn bị rời đi.Ông đã chứng kiến quá nhiều sự sống và cái chết suốt 25 năm đã quen thuộc với tìnhhình hiện tại, thậm chí ông đã thấy trước được cảnh người nhà bệnh nhân khóc lóc ngoài cửa sau khi ông rời đi.
Một số người vô lý còn túm lấy cổ áo trợ lý và đòi bồi thường.
Tuy nhiên ngay khi ông sắp rời đi trợ lý lại đột nhiên kêu lên.
"Bác sĩ bà ấy còn sống!"
Ông lập tức quay đầu lại nhìn vào máy đo nhịp tim vẫn là một đường thẳng .
Máy móc không biết nói dối ông lập tức thấy khó chịu nói "đừng đùa với người chết"
"không, bác sĩ tôi thật sự thấy tay bà ấy cử động lúc nãy"
"vâng tôi cũng thấy như vậy"
Trợ lý vừa nói lên, người bên cạnh cũng hùa theo khiến viện trưởng nhíu mày hai người này không thể nào đùa với nghề nghiệp của mình được.
Ông nhìn chằm chằm vào cánh tay bệnh nhân đồng tử đột nhiên co lại.
Đúng, ông ấy cũng thấy cánh tay của bệnh nhân cử động!
Ông lập tức nhìn lại máy theo dõi nhịp tim vẫn luôn là đường thẳng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy???
Máy hỏng sao?
Không đời nào, bệnh viện vừa thay máy mới cách đây vài ngày.
Bác sĩ điều trị bắt đầu thở dốc.
Tuy không rõ nguyên nhân nhưng tình huống này hiếm khi nào xảy ra trong lịch sử loài người.
Giờ gặp phải có lẽ đây là bước ngoặc để ông vươn lên.
Quan trọng hơn hết cánh tay của một xác chết cử động là điều con người không thể chấp nhận được.
"di chuyển máy theo dõi lại gần hơn và thu thập bằng chứng.
Tiểu Vương đi kiểm tra máy theo dõi nhịp tim xem có vấn đề về mạch máu không."
Các trợ lý cũng cảm thấy chấn động trước hiện tượng kỳ lạ này và họ bắt đầu tích cực làm việc.
Họ càng ngạc nhiên khi thấy bệnh nhân co giật nhẹ, tuy nhẹ nhưng lại có thể thấy bằng mắt thường.
Bác sĩ điều trị vội vã đeo găng tay phẫu thuật, dùng dao mổ rạch da bệnh nhân.
Cảnh tưởng trước mắt khiến ông ngưng trọng có lẽ tiểu Vương không cần kiểm tra máy đo nhịp tim vì tim của bệnh nhân đã ngừng đập, bà ấy đã chết nhưng cơ thể vẫn co giật.
Đột nhiên, cơ thể bệnh nhân co giật dữ dội, cơn co giật mạnh đến mức làm gãy dao mổ của vị bác sĩ.
Tất cả mọi người đều sửng sốt.
Mọi thứ chết lặng.
Không hiểu sao mọi người đều có cảm giác hoảng sợ khó hiểu.
"viện trưởng sao chúng ta lại không gọi cảnh sát"
"mau gọi tiểu Vương không cần kiểm tra máy hãy gọi cảnh sát ngay, tiểu Lý lập tức chụp càng nhiều ảnh làm bằng chứng"
Tiểu Lý gật đầu bắt đầu thu thập bằng chứng, sau khi thu thập một lúc, anh bắt đầu theo dõi khuôn mặt bệnh nhân.
Anh thấy những đốm bất thường trên khuôn mặt bệnh nhân, tiểu Lý không biết nhưng bác sĩ lại vô cùng kinh hãi.
Đó là đốm tử thi.!
Làm sao một thi thể mới chết lại có đốm tử thi.
Thật may khi họ đã dùng camera để quay hình nếu không họ không thể giải thích được với cảnh sát.
"mau tập trung vào khuôn mặt bà ấy"
Tiểu Lý đáp lại, cúi đầu thu hẹp khoảng cách giữa màn hình và thi thể .
Vừa cúi đầu, anh cảm thấy gợn người.
Đột nhiên, thi thể mở mắt, bác sĩ và trợ lý hoàn toàn không thấy con người của bà.
Họ chỉ thấy thi thể lao về phía mình, há miệng và xé toạt cổ tiểu Lý một mảng thịt lớn.
Tiếng la hét và hoảng loạn bắt đầu lan rộng.
....
Đôi lời "truyện này mình mới dịch nên có sai sót thì mọi người bình luận cho mình biết nhé cảm ơn mn chúc các bạn đọc truyện zui ze"