[BOT] Audio
Quản Trị Viên
[Dịch] Cuồng Đồ Tu Tiên
Tác giả: Vương Tiểu Man
Giọng đọc: Hà Thu
Trạng thái: Hoàn thành
Giới thiệu truyện:
Truyện mới Cuồng Đồ Tu Tiên cũng là một câu chuyện hay được viết lên dưới ngòi bút của tác giả Vương Tiểu Man. Truyện thuộc thể loại hài hước dựa trên trụ cột tu luyện, nhân vân chính xuất phát từ tên lưu manh nhưng là “lưu manh phải có văn hóa của lưu manh” – trích lời nhân vật chính. Nhân vật chính không phải đùng một cái trở thành siêu nhân mà phải trải qua nhiều gian khổ đi lên.Đầu đường lưu manh xuyên việt Dị Giới, nhập vào thân thế gia chán nản thiếu gia. Trong đầu mang theo bản lúc linh lúc mất linh tàn phá phù pháp, trong tưởng tượng cất giấu điểm hoa du côn sắc xấu tiểu tâm tư…
Tác giả viết chắc tay, tình tiết hợp lý có nhiều điểm mới lạ, đặc biệt mỹ như nhiều như mây.Tháng bảy Vũ Hán, không khí vô cùng oi bức, hiện tại chỉ mới hơn chín giờ mà mặt trời độc ác đã bắt đầu phát uy, khiến mọi người đều ướt đẫm mồ hôi. Đường Hán Chính, một con đường có thể nói là vô cùng nổi danh.
Hắn một tay cầm điếu thuốc nghênh ngang đi tới, một tay thì đưa ngón út lên móc mũi … rồi thuận tay bắn ra, mặc kệ ở bệnh cạnh có người hay không. Bất quá, cho dù thực sự có người bị trúng “đạn” thì tối đa cũng chỉ thầm buồn nôn trong lòng chứ không hề dám nói tiếng nào, bởi vì trên mặt của tên thanh niên này giống như có viết bốn chữ thật to: Ta là lưu manh!
Bình minh vừa đến, Diệp Không không nằm trên giường nữa, đứng dậy suy nghĩ. “Việc quan trong nhất bây giờ nếu muốn tồn tại ở cái thế giới này, muốn yên ổn để lập nghiệp thì nhất định phải có thực lực, phải có tài năng để trở nên nổi bật, bằng không thì cũng chịu sự khi dễ của mọi người thôi.” Mình phải mạnh mẽ mới là lối thoát duy nhất…
Tác giả viết chắc tay, tình tiết hợp lý có nhiều điểm mới lạ, đặc biệt mỹ như nhiều như mây.Tháng bảy Vũ Hán, không khí vô cùng oi bức, hiện tại chỉ mới hơn chín giờ mà mặt trời độc ác đã bắt đầu phát uy, khiến mọi người đều ướt đẫm mồ hôi. Đường Hán Chính, một con đường có thể nói là vô cùng nổi danh.
Hắn một tay cầm điếu thuốc nghênh ngang đi tới, một tay thì đưa ngón út lên móc mũi … rồi thuận tay bắn ra, mặc kệ ở bệnh cạnh có người hay không. Bất quá, cho dù thực sự có người bị trúng “đạn” thì tối đa cũng chỉ thầm buồn nôn trong lòng chứ không hề dám nói tiếng nào, bởi vì trên mặt của tên thanh niên này giống như có viết bốn chữ thật to: Ta là lưu manh!
Bình minh vừa đến, Diệp Không không nằm trên giường nữa, đứng dậy suy nghĩ. “Việc quan trong nhất bây giờ nếu muốn tồn tại ở cái thế giới này, muốn yên ổn để lập nghiệp thì nhất định phải có thực lực, phải có tài năng để trở nên nổi bật, bằng không thì cũng chịu sự khi dễ của mọi người thôi.” Mình phải mạnh mẽ mới là lối thoát duy nhất…