Chương 1: Huyết đồng - 1
Năm Đại Đồng Vĩnh Chiêu thứ mười lăm, tại trấn Tây Phong dưới chân Vô Lượng Sơn.
Trấn này vốn không lớn.
Khoảng mười lăm năm trở lại đây, tuy nơi này thường có người từ giang hồ lên Vô Lượng Sơn tu kiếm nhưng cũng chưa bao giờ náo nhiệt như lúc này.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, quán trọ trong trấn đã chật kín người.
Những hiệp sĩ đến Vô Lượng Sơn muộn hơn đành ra trú tạm ở cái miếu nát ngoài bìa trấn, chen nhau thành ba bốn vòng trong ngoài, phồn náo bất thường.
Tất nhiên dân chúng trấn Tây Phong không phải là mù tịt mọi sự.
Ai cũng biết trên Vô Lượng Sơn có Vô Lượng Kiếm Trang đứng đầu Tứ Hải Minh, lão trang chủ Trang Thiên Hữu từng dùng một thanh kiếm tàn thống lĩnh giang hồ, mấy năm nay đang ở tại chân núi.
Chuyện giang hồ dẫu không có Bách Hiểu Sinh truyền bá thì khắp hàng quán đầu đường cuối ngõ, ai cũng nói được dăm ba câu.
Tỷ như nói rằng, người đầu tiên vào trú tại quán trọ lại còn nhất định phải chọn phòng chữ Thiên tốt nhất kia, dù chưa mang theo tùy tùng nhưng chỉ cần nhìn khí thế cao ngạo, áo gấm là lượt sẽ biết ngay đó là Chu Hoè, đứa con trai độc nhất đang mắc tà bệnh của lâu chủ Bạch Hồng Lâu giàu có nhất giang hồ.
Lại tỷ như nói rằng, những nữ tử đội đấu lạp (nón cói phủ khăn che mặt), sau lớp lụa trắng đều là mỹ nhân xinh đẹp yêu kiều.
Nhưng cả con phố chẳng ai dám liếc đến hai lần, chỉ vì họ đều xuất thân từ Bích Ngọc Các.
Tương truyền chưởng môn Lôi Sương của Bích Ngọc Các là một quả phụ nóng nảy như lửa, từng một chưởng đánh chết tên trượng phu bất trung của mình rồi cho chó ăn.
Bởi thế nữ tử cứ vào môn phái là chẳng ai dám kết hôn.
Phàm là kẻ nào dám trốn đi với nam tử mà bị bắt được, Lôi Sương đều sẽ cho mười hai con ngao khuyển mình nuôi cắn xé gian phu ngay trước mặt nữ đệ tử đến tận khi vụn xương cũng chẳng còn.
Hiện giờ cả Bạch Hồng Lâu hay Bích Ngọc Các đều đến Vô Lượng Kiếm Trang, là một trong Tứ Hải Minh, Dược Vương Sơn tất cũng không thể chậm trễ.
Chỉ sau hai ngày, tại góc Đông Nam của trấn Tây Phong đã có sạp dựng lên.
Quy định của Dược Vương Sơn trước nay không đổi, xuống núi là sẽ chữa bệnh tạo phúc, cứ ba lượng bạc được một phương thuốc.
Đệ tử Dược Vương Sơn hành nghề y khắp nơi như vậy, ngoài việc trị bách bệnh ra còn vì tìm kiếm kỳ thảo.
Hoà mình với bá tánh địa phương, ngày nào đó hỏi được thuốc từ ai thì tất nhiên là lời to.
Vậy cuối cùng thì trên núi đã xảy ra chuyện lớn khôn lường nào?
Dân chúng trấn Tây Phong bắt đầu tò mò.
Kể từ lần đổi niên hiệu Đại Đồng mười lăm năm trước, tam hoàng tử Kỳ Vương trở thành thiên tử bây giờ, các thành viên của Tứ Hải Minh mỗi người một phương, chưa từng tề tựu.
Ai ngờ chỉ có mấy ngày thôi mà các phe đã về hết trấn Tây Phong.
Không chỉ thế mà còn có rất nhiều môn phái nhỏ khác cũng chạy đến trấn Tây Phong hóng chuyện.
Trong đó nhân số từ Thiên Nhai Bảo phía bắc là kéo đến đông nhất, khiến cho quán trọ chật kín không chen nổi.
Ngày ấy chưởng quầy phải khuyên can mãi rằng hai gian phòng cuối cùng đã cho hai vị khách độc hành thuê, nếu chuyện lấy nhiều chèn ít truyền ra ngoài thì hỏng hết thanh danh, khó lắm mới thuyết phục nổi bọn họ ra tạm căn miếu nát ngoài trấn trú tạm.
Dường như mọi người đều đang đợi một chuyện trọng đại.
Cuối cùng, có người ở trấn Tây Phong không nén nổi tò mò, đến quán trọ dò la tin tức.
Chỉ tiếc chưởng quầy rất kín miệng, còn tiểu nhị lại là người câm, cuối cùng chỉ có một cô nương mặc hồng y cười lên tiếng.
"Các người chưa biết à?
Cách mỗi mười lăm năm, Vô Lượng Kiếm Trang sẽ mở đại hội võ lâm, luận võ chiêu hiền cho Tứ Hải Minh."
Cô nương kia chống tay nâng má, hai chiếc vòng lấp lánh kim quang trên cổ tay khiến người ta lóa cả mắt.
"Tứ Hải Minh... sắp thay đổi rồi."
...
"Thẩm thiếu hiệp lại thắng rồi!"
Hôm đó chính là chuyện trọng đại ấy.
Vừa qua giờ Thìn mà trong sân so kiếm của Vô Lượng Kiếm Trang đã ồn ã tiếng người.
Vô số hiệp sĩ giang hồ ngồi vây quanh đài cao, mấy chục đôi mắt chăm chăm nhìn vào thanh niên mảnh khảnh mặc y phục xanh đứng giữa, lén lút bàn tán rộn ràng mà vẫn không moi ra được thông tin xem người này địa vị ra sao.
Người này không mang theo tuỳ tùng lại còn độc lai độc vãng, chiêu thức sử dụng đều rất cổ quái, vung tay thì giống kiếm, hạ tay lại giống đao.
Luận thân pháp thì dường như mỗi môn phái đều dính một tí, nhưng bảo là bộ pháp nội công của phái nào thì không ai chỉ ra được.
Thấy lại có một vị nữ đệ tử của Bích Ngọc Các ngã lăn ra đất, có người trong Vô Lượng Thất Kiếm trên đài đang xem so tài cuối cùng không nhịn được mà lên tiếng: "Vị Thẩm thiếu hiệp này, xin hỏi kiếm ngươi đang dùng là kiếm gì?"
Người thanh niên ngẩng đầu, hắn đã chiến đấu với sáu người liên tiếp dưới ánh nắng chói chang bỏng rát mà trên mặt không đổ một giọt mồ hôi nào, nghe vậy thì thản nhiên đáp: "Chỉ là kiếm thôi, không tên không họ giống như ta."
"Vậy công phu này của Thẩm thiếu hiệp..."
"Cha mẹ đều đã mất từ khi ta còn nhỏ.
Ta lớn lên nhờ bách tính cùng nuôi, có một số người đã từng nuôi dưỡng ta, dạy công phu cho ta.
Nhưng ta không biết danh xưng bọn họ trong giang hồ là gì, chỉ biết có lẽ giang hồ này hiểm ác, bọn họ không muốn mạo hiểm vì ta nên cuối cùng đều bỏ ta đi."
Thẩm Thanh Thạch nhìn thẳng Thất Kiếm trên đài, nói tiếp: "Nghe nói gia nhập Tứ Hải Minh là có thể biết được mọi chuyện trong thiên hạ.
Lần này ta đến vì muốn tìm bọn họ.
Chư vị tiền bối, chiếu theo lời nói lúc trước của các vị, ta chỉ cần thắng một người nữa là có thể gia nhập liên minh."
Dứt lời, trường kiếm trong tay hắn nhẹ nhàng vẽ ra một đường, chuyển hướng xuống bên sân: "Còn vị nào muốn thử công phu của tại hạ thì có thể lên đài."
Bên dưới vang lên một trận xì xào khe khẽ.
Vốn dĩ Tứ Hải Minh thay người, Vô Lượng Kiếm Trang mở võ lâm đại hội, mời hào kiệt khắp thiên hạ là để chiêu mộ hiền tài.
Lẽ ra đây là cơ hội tốt để mấy thế hệ sau của các đại môn phái lộ mặt.
Dù sao người trong giang hồ đều biết, muốn trở thành thành viên chân chính của Tứ Hải Minh thì trở thành môn sinh của bốn môn phái trong đó thôi là chưa đủ.
Ở thời điểm Tứ Hải Minh cường thịnh nhất, nội bộ các môn các phái đều là cao thủ tụ tập, nhưng không phải là dựa gia tộc mà là dựa võ công cao thấp.
Mấy năm nay tuy rằng Tứ Hải Minh chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa nhưng quy tắc vẫn không thay đổi.
Chỉ kẻ nào có thể thắng võ thí mới có thể chân chính gia nhập liên minh.
Mà thắng võ thí tức là thắng bảy tràng đấu tại đại hội luận võ do chủ nhà tổ chức.
Hôm nay là hội thi võ đầu tiên do Vô Lượng Kiếm Trang tổ chức sau khi Tứ Hải Minh thay người.
Đám thế hệ sau đã có tên tuổi tới đây không ít, không ngờ lại gặp chuyện ngoài dự kiến.
Rất nhiều người thấy Thẩm Thanh Thạch xuất đầu, vốn định dùng hắn như đá kê chân, cuối cùng lại lũ lượt ngã nhào trước mặt thanh niên mảnh khảnh ấy.
"Aiyo, ta nói mà.
Mấy kẻ không rõ lai lịch như chúng ta mới là người không dễ bắt nạt.
Các ngươi tên nào cũng đầu đất còn định đến diệt hắn, bị đánh ngã là còn nể tình rồi đấy."
Đúng lúc này, bên sân chợt có một cô nương mặc hồng y cười khanh khách lên tiếng.
Nàng nhón nhẹ mũi chân, thoắt cái đã ngồi lên trên thanh cự kiếm bằng đồng thau cắm rìa kiếm tràng.
Mấy ngón tay còn linh hoạt xoay xoay nghịch nghịch một chiếc nhẫn ban chỉ bằng vàng ròng.
"Dương cô nương, chỗ đó không ngồi được đâu."
Thất Kiếm chủ trì đại cục trên đài tuy đã lường trước rằng, mười lăm năm trôi qua, e là có rất nhiều chiêu số khó lường tới luận võ, nhưng vẫn không ngờ có thể khó lường đến như vậy.
Ngay trước khi Thẩm Thanh Thạch lên đài, cô nương đã nhẹ nhàng đánh thắng bảy người này cũng không môn không phái, từ đầu đến cuối chỉ nói rằng nàng tên Dương Vô Gian, còn lại toàn đùa giỡn đối thủ trên đài.
Thậm chí có lúc đánh tới một nửa đã dọa cho hai đệ tử Vô Lượng Kiếm Trang sợ chạy trối chết.
May mà vũ khí Dương Vô Gian sử dụng cực kỳ loá mắt.
Hai chiếc vòng tay rực rỡ ánh vàng kia vừa xuất hiện là mọi người đều biết, mặc dù nàng không nói nhưng hiển nhiên nàng là hậu nhân của Doanh Nguyệt Đao đã tự sát tại Hiệp Trủng mấy năm trước.
"Ta đã thắng luận võ, coi như đã bước nửa chân vào Tứ Hải Minh, vậy để ta ngồi trên cao này nhìn cho xa, thăm quan chút đi."
Dương Vô Gian vắt chân ngồi trên chỗ cao, nhẫn ban chỉ trong không biết đã biến mất tự lúc nào.
Nàng nhìn mấy thanh niên trẻ tuổi đứng trên sân, cười nói: "Đừng nhìn ta, đánh hắn đi.
Nhưng mà hắn lợi hại lắm đó, ta khuyên các vị nếu muốn lên khiêu chiến thì tự lượng sức một chút.
Nếu không sẽ thua thảm lắm."
"..."
Nghe vậy, Thẩm Thanh Thạch trên đài liếc nàng một cái từ xa.
Không hiểu sao mà hắn lại thấy khuôn mặt của Dương Vô Gian cứ quen quen.
Nhưng hắn chưa kịp nghĩ kỹ thì trên đài xem kiếm đã có một tiếng nói lanh lảnh vọng ra.
"Bằng không để ta tới thử thân thủ của vị huynh đệ này xem."
Thẩm Thanh Thạch quay đầu nhìn lại, người xuống dưới hoá ra là Thanh Vũ Kiếm tên Đổng Trúc, một trong Vô Lượng Thất Kiếm.
Giang hồ tương truyền Thanh Vũ Kiếm tuy không phải người đứng đầu trong Thất Kiếm nhưng thiên phú cao, nhiều năm qua thu rất nhiều đệ tử mà vẫn không có ai luyện được thức cuối cùng của Thanh Vũ kiếm pháp.
Được lão trang chủ coi trọng nên mấy năm nay Thanh Vũ Kiếm liên tiếp lộ diện.
Bây giờ hắn lại lên đài khiến mọi người xung quanh ồ lên.
Đổng Trúc cười nói: "Chờ lâu đến vậy mà không có ai lên khiêu chiến trong khi thời gian luận võ sắp hết rồi.
Quy định của Tứ Hải Minh không thể phá bỏ được, Thẩm thiếu hiệp đã có mong muốn tìm người, vậy đấu vài chiêu với ta đi.
Nếu có thể tiếp được thì coi như ngươi đã thắng được bảy người."
Lời vừa dứt, mọi người dưới đài còn chưa kịp phản ứng, Thẩm Thanh Thạch đã đến trước mặt Thanh Vũ Kiếm.
"Mong tiền bối chỉ giáo."
Đối đầu với Thất Kiếm, dường như Thẩm Thanh Thạch cuối cùng cũng tỉnh táo, ngay cả tốc độ ra kiếm cũng nhanh hơn so với lúc đầu, như có vẻ muốn so thắng thua với Thanh Vũ Kiếm.
"Rõ ràng nhìn trắng trẻo yếu ớt thế mà hoá ra lại là kẻ cuồng võ..."
Thấy thế, Dương Vô Gian vắt vẻo trên cao chán chết ngáp một cái, bàn tay đang giấu dưới tay áo khẽ lật, biến ra một chiếc vòng vàng không rõ từ đâu.
Không ngờ bây giờ mấy con chó triều đình nuôi đều giỏi như vậy, đối đầu với Vô Lượng Thất Kiếm mà cũng chưa nhanh chóng bại trận.
Dương Vô Gian nâng má, lại nghĩ đến chuyện tối hôm qua.
Vừa qua giờ Tý, đương lúc nàng bị tiếng mưa rơi đánh thức thì ngửi được mùi tanh nhàn nhạt tràn ngập khắp tầng hai quán trọ.
Đó là mùi máu xen lẫn xác người.
Hai ngày nay trấn Tây Phong đông vui náo nhiệt, ai lại dám giết người trước mặt nhiều cao thủ giang hồ như vậy?
Dương Vô Gian ngẫm nghĩ, không khỏi nổi tính tò mò.
Nàng đẩy cửa sổ nhảy lên nóc nhà, mùi tanh hỗn tạp trong hơi nước càng đậm.
Nàng ỷ vào cơn mưa to để che giấu thân hình, hạ thấp người như con mèo nhỏ, kéo ra một mảnh ngói.
Trong đêm đen không có ánh nến, Dương Vô Gian từ bé lớn lên ở nơi không có ánh sáng, đã luyện ra được khả năng nhìn xuyên đêm từ lâu.
Nàng liếc mắt đã thấy trong sương phòng có hai người đang chiến đấu, trong đó một người bịt chặt miệng người kia, kiếm trong tay đã đâm xuyên qua thân thể đối phương.
"Ngươi là....
Chiêu Minh Tư..."
Âm thanh mơ hồ phát ra từ miệng người nọ trước khi chết.
Chiêu Minh Tư?
Dương Vô Gian sửng sốt, chợt nghe một tiếng leng keng như thể có cái gì vừa rơi xuống mặt đất.
Tất nhiên thanh niên cả người đầy máu trong phòng cũng nghe thấy.
Hắn yên lặng buông thi thể trong ngực ra, cúi đầu nhặt đồ vật kia lên, lau máu trên đó đi.
Đó là một lệnh bài bằng sắt.
Dương Vô Gian nheo mắt, mơ hồ nhìn thấy phía trên có một dấu ấn hình đầu hổ.
Chiêu Minh Tư, đầu hổ...
Chẳng lẽ là Bệ Ngạn bộ của Chiêu Minh Tư?
Tương truyền thiên tử đặc biệt thành lập Chiêu Minh Tư để trấn áp tham quan ô lại, trong đó Chiêu Minh Tư phía nam có hai bộ là Trào Phong, Si Vẫn thiện thám thính, làm tai mắt.
Chiêu Minh Tư phía bắc có hai bộ Bệ Ngạn, Nhai Tí thiện tra tấn, làm nanh vuốt.***
Đây đều là mấy con chó hoàng đế nuôi, không phải chỉ lo chuyện triều đình thôi sao?
Dương Vô Gian cười lạnh trong lòng, không ngờ lúc Tứ Hải Minh thay người, chiêu hiền, ngay cả người ngồi trên miếu đường* cũng phải tới chõ mũi vào một phân.
*Ý chỉ Hoàng đế
Chẳng lẽ cũng đến vì Trường Sinh Cung?
Dương Vô Gian siết chặt chiếc vòng vàng trong tay theo bản năng, lại thấy người trong phòng cất kỹ lệnh bài, sau đó ngựa quen đường cũ lấy ra một tấm vải dầu.
Hắn rút kiếm, chỉ mất không đến nửa nén hương đã khiến thi thể máu chảy đầm đìa lúc nãy biến thành một đống thịt nát.
Quen tay ghê.
Dương Vô Gian đã nghe danh về tác phong làm việc của Chiêu Minh Vệ* từ lâu.
Hôm nay chứng kiến, đúng là máu lạnh tàn nhẫn hơn nhiều so với giang hồ.
*Các thành viên làm việc trong Chiêu Minh Tư được gọi là Chiêu Minh Vệ
Nàng trơ mắt nhìn người nọ lấy vải dầu bao đám chân cụt tay què thịt nát vào như bao một đống củ cải trắng, sau đó lại bắt đầu lau chùi vết máu trên mặt đất.
Toàn bộ quá trình diễn ra lặng yên không một tiếng động.
E là trước đây đã giết qua không biết bao nhiêu người.
Mưa đã tạnh, mây mù che khuất ánh trăng cũng tản đi.
Trăng sáng chiếu vào khiến sườn mặt của thanh niên trong phòng sáng lên.
Đó là...
Quỷ Mặt Ngọc.
Dương Vô Gian hoàn hồn, hương trên đài đã sắp cháy hết.
Có thể nhìn ra được Thanh Vũ Kiếm không dùng toàn bộ thực lực, Thẩm Thanh Thạch lại nghiêm túc hơn so với lúc trước nhiều.
Ánh kiếm đan xen, hai người ngang tay khó phân thắng bại.
Nền tảng võ công của người này không tồi, có thể đấu với Thanh Vũ Kiếm vài chiêu.
Đêm qua kẻ xui xẻo ra tay trên đầu tên tiểu tử này coi như là vận xui tám đời.
Dương Vô Gian nghĩ thầm, không biết Tứ Hải Minh đang tính toán giúp lão già đáng ghét kia chuyện gì.
Nhưng người trên miếu đường ấy sẽ không cùng lợi ích với bọn họ, nói không chừng có thể lợi dụng chuyện này.
Một tiếng keng vang lên, Đổng Trúc chặn lại chiêu kiếm cuối cùng đâm tới trước mặt.
Hắn âm thầm kinh hãi với thân pháp và nội lực quỷ dị của Thẩm Thanh Thạch, thu kiếm lại rồi nói: "Thật là anh hùng xuất thiếu niên.
Thân thủ của Thẩm thiếu hiệp thật tốt, Tứ Hải Minh có thể có được trợ lực cỡ này thì thật là may mắn."
"Đa tạ tiền bối."
Thẩm Thanh Thạch nhìn thoáng qua lư hương bên kiếm tràng.
Hương đã tàn, nghĩa là hội luận võ của Tứ Hải Minh năm nay đã kết thúc.
Lần chiêu hiền đầu tiên trong mười lăm năm qua, tuy người tới không hề ít nhưng cuối cùng chỉ có ba người thông qua được kỳ thi võ.
"Cuối cùng cũng vào chuyện chính rồi?"
Kiếm Đồng gõ vang chuông đồng, Dương Vô Gian nhảy xuống khỏi cự kiếm.
Ai ngờ không khéo, bỗng có một người đột nhiên đứng ra chỗ nàng muốn đứng.
Dương Vô Gian thấy thế cũng không tránh, cứ thế giẫm một chân xuống bả vai người nọ, sau đó không đợi đối phương mắng đã aiya một tiếng, tựa như cánh chim nhẹ bẫng ngã vào lồng ngực của đối phương.
"Cô..."
Người tới ăn mặc quần áo lượt là, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, không phải thẹn thùng vì mỹ nhân trong ngực mà là vì sức lực trên tay thật sự khiêng không nổi.
Hắn cắn răng nói: "Rõ là một cô nương mà sao lại nặng như thế..."
"Cái tên này, sao lại nói chuyện như vậy."
Dương Vô Gian nhảy xuống khỏi khuỷu tay người nọ, oán trách liếc một cái, lấy từ trong người ra hai chiếc vòng vàng nặng trĩu: "Vàng thì đương nhiên là nặng rồi."
"Đã đỏ còn vàng, tục khí."
Người nọ đánh giá nàng, sau đó không khách khí trợn trắng mắt, phất tay định bỏ đi.
Chỉ đơn thuần dựa trên cách ăn mặc của người này thì không giống người trong giang hồ mà càng giống mấy tên ăn chơi trác táng không làm việc đàng hoàng.
Dù sao chưa kể đến y phục quá đẹp đẽ quý giá, trên tay người này còn đeo một đống tràng hạt Phật châu trừ tà, như thể sợ người ta không biết hắn yếu bóng vía, ra cửa dễ gặp quỷ vậy.
"Ngươi ăn mặc như thế mà còn chê ta?
Chu đại thiếu gia của Bạch Hồng Lâu."
Dương Vô Gian vớt dây đeo kiếm của người này lên dứ dứ, thấy cả tua dây màu sắc rực rỡ đến quáng cả mắt.
Đúng là khó tin cái tên khổng tước màu mè này khi nãy vừa một hơi thắng liên tiếp bảy người trong sân.
Thân phận thật của hắn lại còn là Chu Hoè, đứa con độc nhất của Chu Sấm, lâu chủ Bạch Hồng Lâu, một trong bốn thành viên Tứ Hải Minh.
"Biết ta là ai mà cô còn dám giẫm lên bả vai ta?"
Chu Hoè trừng mắt, ngay lập tức bộc phát tính cách thiếu gia.
Không ngờ Dương Vô Gian lật mặt còn nhanh hơn hắn: "Đại thiếu gia, chẳng lẽ ngươi muốn ta bồi thường à?"
"Cô..."
"Người nhà ta đều đã chết, gia sản duy nhất chỉ là đôi vòng vàng này.
Đại thiếu gia, chẳng lẽ ngươi muốn ta dùng đồ gia truyền bồi thường quần áo cho ngươi à?"
Dương Vô Gian vô cùng đáng thương nhìn chằm chằm hắn, cả người hồng y càng khiến cho nàng thêm nhu nhược tội nghiệp.
Chu Hoè bị nàng làm cho nghẹn lời, còn chưa kịp nói gì đã nghe thấy tiếng Thanh Vũ Kiếm trên đài truyền đến.
"Chúc mừng ba vị thông qua kỳ thi võ, dựa theo quy định của liên minh từ xưa đến nay, người thông qua kỳ thi võ được coi là gia nhập liên minh.
Chỉ là nay đã khác xưa.
Trang chủ nói, để Tứ Hải Minh không chia bè chia phái, từ ban đầu mọi người cần phải có chung đại nghĩa.
Vậy nên năm nay ngoài thi võ ra chúng ta còn cần thử thêm một vòng."
Thẩm Thanh Thạch nhướn mày: "Thêm cái gì?"
"Chư vị hẳn đã biết, mười lăm năm trước nhân lúc thế đạo bất bình, tà đạo tàn sát bừa bãi, vì tư dục của bản thân mà bắt cướp người vô tội, ép người sống vào lò luyện thuốc, khiến cho khắp giang hồ kinh sợ, mười lăm năm qua không được an bình....
Có thể nói, nếu không tru diệt tà ác này thì Thiên Đạo cũng không dung.
Vì thế hôm nay Tứ Hải Minh thay người lập mới là để một lưới bắt hết, hoàn toàn tiêu diệt bọn chúng."
Thanh Vũ Kiếm nhìn xuống dưới đài, vẻ mặt lạnh lùng.
"Trang chủ nói, năm nay thêm một vòng thi.
Vòng thi này tên là, Tìm Trường Sinh."
---
***Trăng: Tên 4 bộ của Chiêu Minh Tư lấy từ tên chín đứa con của Rồng trong truyền thuyết Trung Quốc, gồm: Tù Ngưu, Nhai Tí, Trào Phong, Bồ Lao, Toan Nghê, Bí Hí (Bá Hạ), Bệ Ngạn, Phụ Hí, Si Vẫn.
Mình cũng thấy hơi là lạ vì nếu chỉ có 4 bộ thôi thì thường sẽ lấy từ Tứ Đại Thần Thú gồm Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ.
Chứ nhóm gồm 9 đứa con Rồng mà túm đầu có 4 đứa ra đặt tên, còn 5 đứa còn lại chẳng nhẽ bỏ qua.
Chắc việc đặt tên cũng phải có ý nghĩa đặc biệt gì đó chứ.
Thuyết âm mưu tự tưởng tượng ra của mình thì có lẽ Chiêu Minh Tự vẫn còn 5 bộ phận nữa chưa kể ra để ứng với 9 đứa con của Rồng.
Đúng thì vui mà không đúng thì thôi, cứ đặt cái hint này ở đây đã.