Cập nhật mới

Khác Địa Ngục (PondPhuwin)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
375649715-256-k657290.jpg

Địa Ngục (Pondphuwin)
Tác giả: phuwinmewz2884
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ngược, ngọt đọc là mày rách điểm G



pondphuwin​
 
Địa Ngục (Pondphuwin)
1


- Không!

Em nói là em muốn tham gia nhiệm vụ này mà anh?

- Phuwin!

Em biết bao nhiêu sát thủ cấp S chết rồi không hả!?

Cậu im lặng chán nản quay mặt đi

Phuwin là một trong số lớn những sát thủ quốc gia năm nay cậu chỉ vừa 17 tuổi, dù chưa thực hiện được nhiệm vụ nào nhưng cậu rất muốn tham gia để chứng tỏ bản thân.

Ai ai cũng khinh thường cậu hết

- MỌI NGƯỜI VÀO PHÒNG MẬT Ạ

cô Sun nói lớn, chắc chắn là điều gì đó quan trọng

Will đứng trước bàn họp nhìn chiếc hộp phía trước

- G-gì thế ạ

Mico hỏi dè dặt

Will từ từ bóc phần băng keo chiếc hộp ra

Là một bàn tay người!!

- Chiếc nhẫn kia..

Phải đó là Gon 1 trong những sát thủ cấp S đi thực hiện nhiệm vụ "Tiêu Huỷ Vua Thế Giới 2 Màu"

Đó là Naravit một gã được xem là vua mặt sáng là chủ tịch của công ty lớn phủ sóng toàn bộ nước lân cận

Mặt tối gã là chủ nhân của 1 tổ chức ngầm liên kết Thailand Úc

Hắn vừa mới kí xong hợp đồng với công ty vũ khĩ lớn

- Xử lí xong tên kia rồi ạ!

- Dọn dẹp hầm ngục đi

Hần ngục gã nói đến là một địa ngục thì đúng hơn những ai vào rồi chắc chắn chỉ ra được 1 phần cơ thể

Hắn về dinh thự tất cả người hầu đều quỳ xuống để chào, một nam người hầu không cúi hết đầu xuống gã bước tới trước mặt

- Sao thế?

- T-tôi-

Hắn mỉm cười rút cây súng lục ra

- Mệt thì nghỉ ngơi nhé

* ĐÙNG

Máu của hắn bắn sang những người bên cạnh lan ra ai cũng run lẩy bẩy sợ hãi

- Tìm ra mật đội bọn chúng chưa?

- D-dạ bọn chúng đổi nơi ở rồi ạ

Hắn cau mày tức giận

- Nhanh thật.

Tối đó Phuwin lấy một số đồ cần thiết cất vào túi, đêm đó mọi người ngủ say cậu lẻn ra ngoài cầm theo đống thông tin của hắn, Bangkook là nơi hắn ở

........................................

Cuối cùng cũng đến trước dinh thự cậu hoang mang không biết làm cách nào để vào thì liền nhìn thấy cổng đằng sau, khó khăn lắm mới trèo được

Hắn ở tầng 6 cậu do dự hồi lâu mới dám men theo đường ống nước bám lên hành lang tầng 6

Đó chính xác là hắn, Pond Naravit hắn đang ngủ say

Cậu đứng trước mặt hắn phải cảm thán rất đẹp

Tay cậu cầm súng run rẩy sắp bắn

*BỘP

hắn tỉnh dậy lật ngược cậu lại bóp chặt 2 cổ tay

- Ư..b-bỏ ra!

- Mèo con leo trèo giỏi thế?

Từ lúc cậu vào cổng sau gã đã đứng ở hành lang ngắm nhìn

- Chết tiệt..đ-đau!

- Người già ở mật độ quốc gia các cậu hết rồi à?

Sao cho trẻ con đi thế này?

- Tên khốn ai là trẻ con

Hắn ta siết chặt cổ tay cậu hơn nữa

- A..a!!

Hắn vén áo của cậu lên bụng thon gọn trắng nõn

- Cuộc sống ẩn nấp tránh ánh sáng da cậu trắng nhỉ?

- L-làm gì vậy hả??!

Cậu sợ hãi giãy dụa xấu hổ

Lúc này gã mới tháo bịt mặt của cậu ra một gương mặt xinh đẹp đang mếu máo khóc

- Hư..Hức ức

Nhìn cậu khóc hắn cảm thấy hứng thú

- Sao thế?

Gã cúi xuống hôn vào cổ cậu

- Tên điên tránh ra!

Nghe xong câu này hắn nắm tóc cậu giật ngược ra sau

- Làm sao từ nãy giờ miệng mày cứ lẩm bẩm gì thế?

Đôi mắt cậu tràn ngập sự sợ hãi cánh tay nắm cổ áo hắn run rẩy

Hắn nắm tóc cậu lôi xuống nơi gọi là hầm ngục kia

- B..bỏ ra bỏ ra!!

Hắn ném cậu vào một căn phòng tối tăm căn phòng này khác với những phòng khác, ga giường bọc bằng lông nỉ sàn nhà toàn là thảm lụa, những phòng khác chỉ toàn là những dây xích cây roi lớn

- N-này tôi ch..chưa làm chuyện này bao giờ...T-thả ra tôi chỉ vừa 17 tuổi thôi

- Bảo sao mặt như trẻ con thế này, nhưng mà không sao giết người tao còn dám

Bây giờ cậu mới biết những lời mọi người trong mật đội cảnh cáo chẳng thừa

Lúc này cậu nhìn ra phía song sắt rồi vùng vẫy ra khỏi hắn chạy ra, nhưng hắn liền túm chặt eo cậu lại

- Sao lại chạy?
 
Địa Ngục (Pondphuwin)
2


Bàn tay của hắn bóp mạnh vào đùi Phuwin

- Đu-Đừng ch..chỗ đó ư

Cậu nghiếm răng đấm vào lưng hắn, từng cơ bắp trên người hắn dồn lên cứng cáp không xi nhê gì với bàn tay yếu ớt của cậu

- Mật đội bọn mày chuyển tới đâu rồi?

Để tao tiêu huỷ 1 lần cho sạch lũ chuột cống này

Cậu giận dữ tát mạnh vào mặt hắn

- Đừng nói mọi người như vậy!

Mặt hắn vô cảm quay lại nhìn thẳng chính diện vào cậu, ánh mắt hắn như thiêu đốt người khác

Hắn đè cậu xuống xé toạc chiếc áo đen bên ngoài lộ ra lớp da trắng như tuyết

- Trẻ con nên da mịn quá nhỉ?

Hắn cúi xuống liếm lấy nơi nhạy cảm của cậu

- Kh..không thic- Dừng lạ-

Hắn lột bỏ mọi thứ vướng víu trên người cậu xuống

Phuwin trước tới giờ sống rất kín đáo chưa từng trải qua hay nhìn thấy chuyện này bao giờ, hiện tại cậu chỉ tràn ngập nỗi sợ hãi

Bỗng tiếng chuông điện thoại hắn reo lên, nhưng hắn không dừng lại

"Chủ tịch ạ, phía ông Joss đột nhiên có biến động về cổ phần..có lẽ phiền chủ tịch giúp vào đêm khuya như này ạ..."

"Lại là tên ngu đó à?"

Vừa nói hắn dập mạnh thứ to lớn vào trong cậu chẳng cần gel hay gì cả

- A...Đa-đau qua- ư hức b-bỏ..

2 tay cậu che đi gương mặt đang khóc vì xấu hổ quá mức

- Bỏ tay ra

"Có chuyện gì ạ chủ tịch?"

" Không có gì 4 tiếng nữa tôi sẽ tới"

" N-nhưng mà chuyện này gấp lắm ạ.."

" Không thì cho hắn phá sản"

Gã vứt máy sang một bên cầm tay cậu gạt ra

Mặt cậu mếu máo khóc nấc lên sợ hãi, lúc này mắt cậu nhìn hắn không khác nào con ác quỷ

- Ư..a th-tha ch..cho tôi kh-không dám tới..nữa mà...

Hắn nhìn cậu khóc hắn như uống thêm thuốc kích dục mà dập mạnh mẽ vào bên trong

- Mày có biết mặt màu khóc là những thằng khác đều muốn chơi mày chết đi không?

- Ặc-!!

A n..nó rách r-ra mất

Hắn như con thú liên tục chơi cậu tới khi cậu kiệt sức ngất lịm đi vẫn không tha

2 tiếng sau tỉnh lại cậu nhìn gã đang ngủ thứ bên trong vẫn không bỏ ra, nhìn phía song sắt đang mở cậu chỉ đành nhẹ nhàng rút nó ra đầy khó khăn

- A...!!

Phuwin bịt miệng lại cắn vào tay để không phát ra tiếng động, nó đau đến mức cậu phải rơi nước mắt ra

Bỗng bàn tay to lớn quấn chặt eo cậu phập xuống

- Khực- A!..đ-đau..

- Chạy đi đâu thế?

Phuwin dùng lực tay yếu ớt đánh vào vai hắn

- Nhún đi?

10 cái tao thả mày đi

Nghe xong cậu có chút do dự nhưng nghĩ sẽ được thả khỏi địa ngục này có chút ngập ngừng rồi làm theo

Cậu chập chạm bỏ thứ quái vật đó vào trong, mới vào một chút đã nhăn mặt cắn chặt môi, từ từ xuống chưa được một nửa, hắn thích thú nhìn rồi bóp eo cậu nhấn mạnh xuống

- Đếm đi

- M-m..ột

Rồi mạnh bạo dập xuống liên tục

- A..!

Ha-hai, B..a, hư a-...

- Phải là 4 chứ sao lại hư a~ hửm?

- Đếm lại nào.

Lúc này hắn dập như máy cậu co giật thở hổn hển không nói được gì, nó dã man hơn những gì cậu nghĩ nhiều

Cậu cũng chỉ mới 17 tuổi giết người còn chưa dám sao mà làm được những chuyện như thế này, thực sự quá đáng sợ

- E-em x..xin lỗi...Phuwin xin lỗi mà-

Hắn nghe xong cười thích thú xoa má của cậu những tiếng khóc lớn hơn nữa

- Phuwin à?

Tên đáng yêu thế này mà bướng bỉnh phết đấy

- X-xin lỗi r...rồi mà bỏ,bỏ ra đi

Hắn ta bị cậu khóc nấc lên đáng yêu vô cùng hắn chỉ muốn chơi cậu rồi nhìn khóc dễ thương như này

Xong chuyện hắn tắm rồi mặc lên bộ âu phục khoá song sắt lại lên dinh thự
 
Địa Ngục (Pondphuwin)
3


- Thằng chó!

Tại sao?

Tại sao không thả tao ra!?

- 24 tuổi với 17 thì xưng hô là mày tao à?

Gã lôi cậu xuống dưới cuối hành lang nơi tối tăm nhất hắn đấm vào bụng cậu liên tục đến khi ngất đi

- Sorry nhé tao không chơi được với mày, nhưng mà không sao có người khác thay thế là được phải không?

Phía sau song sắt 1 người đàn ông bước vào là Joe, một gã bệnh hoạn thích hành hạ người khác hắn được giao nhiệm vụ giày vò những người trong đây tới chết

- Chơi cho tốt vào nhé

- Vâng ngài

Khi cậu tỉnh dậy toàn thân bị treo lơ lửng trên không, nhìn phía đối diện là Joe anh ta dùng cây roi to quất mạnh lên bụng Phuwin những vết in đỏ do roi gây ra khiến cậu gào lên đau đớn

- D-dừng lại!

Đủ r..rồi a a

Toàn thân cậu chằng chịt vết thương, anh ta cười 1 cách điên rồ tạt xô nước lớn vào người cậu

- Ư- rát quá..

Liên tục như vậy nhiều giờ, cùng với những tiếng la hét các phòng khác Phuwin càng ngày càng sợ hãi lúc nào cũng khóc, cậu nhìn ai cũng thật sự đáng sợ.

Tới lúc nhìn ra ngoài gã đã đứng khoanh tay nhìn cậu

- hư ức- la...làm ơn e-em muốn ra hức

Hắn bước lại gần

- Tôi nói là tôi rất thích gương mặt lúc cậu khóc mà

Hắn rút ra cây súng bắn vào thái dương của Joe, một màn làm cậu sợ hãi, hắn dùng con dao bên hông cắt sợi dây thừng cột cậu lại, làm cậu rơi bộp xuống đất

Toàn thân cậu bây giờ yếu ớt không đứng lên nổi

Nhưng cậu vẫn nắm chặt vạt áo hắn

- Tại sao?

Will nói xin lỗi sẽ được tha mà?

Những tiếng thét phòng bên lớn hơn khiến cậu rúc vào lòng hắn, vậy mà hắn bế cậu ra khỏi hầm ngục

Lúc tỉnh dậy cậu đã được thay bộ đồ mới có vẻ hơi rộng chỉ có mỗi áo, lết ra phía cửa sổ cậu thầm vui mừng vì ra khỏi đó, rồi lại kiên định nhìn ra ban công

Từ tầng 6 này rơi xuống chỉ có chết, cơ thể cậu bây giờ đang yếu ớt không biết trèo được không, vừa mới bước chân ra một chút đã bị lực bàn tay to nắm cổ chân

- Mèo con sao thích leo trèo thé?

Lần 2 rồi

Hắn kéo mạnh cậu xuống toàn thân lơ lửng khỏi ban công hắn chỉ cần thả tay đang nắm cổ chân cậu là chết ngay lập tức.

Chỉ có chiếc áo không có quần nên Phuwin cứ bám víu vào áo để che đi những thứ không muốn bị

Lơ lửng để hắn cười 1 phút cuối cùng cũng kéo lên, cậu run sợ nhìn con ác quỷ trước mắt toàn thân co ro lại ngồi vào góc

- Sao lại đi?

Xuống hầm ngục nhé

Cậu lấy tay che mặt đi khóc lắc đầu liên tục, nó đã thành nỗi sợ lớn của cậu

- Từ giờ phải ngoan nhớ chưa?

Xuống kia còn nhiều tên đánh đau hơn Joe đấy

Cậu như bị doạ nhào tới ôm chầm gã dựa vào vai khóc lớn

- Phuwin xin lỗi, x-xin lỗi rồi mà

Hắn bế cậu lên đi quanh phòng tay vỗ nhẹ vào lưng

Phuwin trước giờ chưa cảm nhận được sự ấm áp này liền ngủ trong vòng tay hắn

Đúng lúc hắn đặt cậu xuống giường

*CẠCH

- Ngài Naravit tới giờ họp rồi ạ

- Tại sao không gõ cửa?

Tên đó liền quỳ xuống xin lỗi lia lịa

- Chết tiệt, Mãi mới dỗ được cậu ta ngủ

....................................

Công ti hắn bây giờ đứng đầu thế giới chẳng còn đối thủ nào vừa tầm đối đầu với hắn nữa, sắp tới có cuộc giao dịch lớn và buổi họp gia đình gã

- Sắp xếp nhanh cho tôi

- Dạ!

Lúc làm việc đầu hắn chỉ có gương mặt Phuwin khóc lóc

- Đáng yêu thế

Tối 8 giờ hắn trở về người hầu quỳ rạp xuống chân hắn

- Các người cho cậu ta ăn chưa

- Chu-chủ tịch cậu ấy cứ nói không thích rồi ngồi 1 góc đấy thôi....
 
Địa Ngục (Pondphuwin)
4


Lúc này hắn bước tới thang máy tới phòng

Nhìn thấy hắn cậu có chút né tránh sợ sệt

- Không ăn à?

- Không muốn

- Xuống hầm ngục ăn nhé?

Cậu sợ hãi nhìn hắn, rồi dơ tay ra là cỏi tay cậu bị trói dưới hầm ngục tím lên đau không cầm được thìa

Hắn kiên nhẫn ngồi đó đút cậu ăn

- Há miệng ra

2 má đầy cơm của cậu phồng lên gã nhìn đăm chiêu

Đến lúc cậu tự há miệng chờ đút mới tỉnh

- Nói được mật đội cậu nằm ở đâu chưa?

Hay xuống hầm ngục Ken chơi với cậu nhé?

Phuwin nhìn hắn, tay cậu cứ cấu vào vạt áo

- Kh-không nói được ma..

- Vậy xuống kia

Cậu cấu vạt áo nhăn nhó, nhìn hắn mắt đầy van xin

Tim nhắn lúc này như bị cậu bóp méo

"Đáng yêu"

- Được rồi không xuống

Cậu nới lỏng vạt áo ra mỉm cười cậu cười khiến hắn thích thú còn hơn cả khóc

- Đi tắm đi quần áo trong tủ đấy

..............................

Lúc cậu đi ra cũng chỉ có chiếc áo phông lớn, nhìn quanh chẳng thấy ai liền mở cửa ai ngờ nó không khoá cậu đi về phía phòng số 4 mở ra gặp ngay hắn đang làm việc, đây là thư phòng của hắn

- Lại trốn đi à

Cậu lắc cầu ngoay ngoáy

- Chán nên đi dạo sao dám trốn đi nữa

Hắn phì cười trước Phuwin ngây thơ này, hắn vỗ vào đùi mình ra hiệu cậu ngồi lên đó

Không mặc quần tiếp xúc với thứ đó của gã qua lớp quần âu của hắn khiến hắn giữ cậu ngồi đó mãi

Vừa làm việc vừa ôm cậu

- Cái này là gì?

Cậu chỉ vào máy tính số liệu cao nhất

- Doanh thu tháng này

- Thế cái này?

- Cổ phần

Ngồi hỏi 1 lúc cậu thấy

N chán muốn đứng dậy nhưng gã kéo xuống

- Đi đâu?

- U-ưm buồn ngủ rồi

- Đợi chút

Hắn lấy trong hộc bàn chiếc dây chuyền nhỏ ra đeo vào cổ cậu, Phuwin ngạc nhiên quay lại hỏi

- Được chứ!?

- Được.

Cậu cầm nó ngắm nhìn

- Thế mèo đi ngủ được chưa?

Bảo buồn ngủ rồi mà?

Lúc cậu vui vẻ chạy ra ngoài thì đâm sầm vào 1 người đàn ông

- Ây ây sao không đấy

Là Joong và Dunk 1 trong những người đầu tư cổ phần lớn công ti Pond

Cậu cúi đầu xin lỗi rồi vội vã chạy đi

- Mày chất nhỉ giờ có cả trẻ con tới thư phòng

- Ganh tị không

- Có Dunk là quá đủ, vốn đầu tư bên phía nhà của Wonder có vấn đề rồi

- Sao

- Bên đó nói muốn gặp bố mẹ mày bàn chuyện

- Có vẻ cũng lớn đấy

Hắn suy nghĩ một lúc rồi đuổi họ về

- Mẹ nó ngồi sofa chưa ấm đít đã đuổi

............................

Cậu chạy về phòng cứ ngắm chiếc dây chuyền, rồi cậu lại nhìn về phía ban công

Bây giờ không chạy trốn sau này chẳng biết còn cơ hội không suy nghĩ hồi lâu vẫn quyết định về mật đội

"Bọn họ lo cho mình lắm"

Từ từ trèo xuống như cách đã trèo lên, còn một bậc nữa thì trượt chân ngã

- A!

Nhưng cậu vẫn gắng sức trèo qua cổng sau rồi đi chân đất chạy 1 mạch về phiá không cố định

Hắn lúc này ở trong thư phòng nhìn chấm đỏ trên máy tính dần đi xa

Phải, chiếc dây chuyền đó thiết kế bên ngoài là kim cương còn bên trong là con chip theo dõi

Hắn lúc này vẫn ngồi ung dung ở đó

Mất 2 tiếng sau cậu trở về mật đội

Mọi người nhìn cậu ánh mắt dò xét

- Này, nó trở về được chắc chắn hứa với gã Naravit gì rồi!

- Cậu mặc gì vậy?

- Cậu bán đứng chúng tôi đúng không

Phuwin khó hiểu nhìn bọn họ

- Em tự thoát ra được mà?!

- Làm sao mà tên đó sẵn sàng thả cậu ra được, cậu hùa theo hắn đúng chứ?

- Tiêu huỷ cậu ta đi!

Cậu lùi lại nhìn mọi người

"Tại sao?

Mình tin tưởng bọn họ đến vậy mà?"

Botto bước đến phía cậu cầm con dao Phuwin né nó bị sượt qua tay chảy máu, rơi xuống

- M-mọi người..

- Mẹ nó tao đã nghi ngờ mày từ lâu rồi mà

Hắn lao đến

*BÙM

tiếng súng chói tai vang lên

Pond đứng sừng sững ngay cửa khiến cả mật đội nháo nhào, nhưng chậm rồi gã cho người vào dùng súng tỉa quét sạch hết một lượt rồi về phía Phuwin

1 viên đạn găm vào đùi cậu, khiến cậu ngất đi
 
Back
Top Bottom