Mạt Thế Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,396,217
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
di-nang-cua-toi-la-ho-tro.jpg

Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
Tác giả: Đại Địch
Thể loại: Mạt Thế, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] – “Dị năng của tôi là hỗ trợ”

Tác giả: Đại Địch

Thể loại: tận thế, zoombie, hiện đại, HE, vả mặt tra nam, truyện ngắn

Số chương: 8 chương + ngoại truyện

Chuyển ngữ: Trích Tinh Lâu

______________

Thây ma bùng nổ, người nào trong tiểu đội của chúng tôi cũng đều tiến hóa có dị năng, ngoại trừ tôi.

Trà xanh trong đội còn nói tôi là của nợ, xúi giục mọi người bỏ rơi tôi giữa bầy thây ma, kéo bạn trai thanh mai trúc mã của tôi chạy.

Nhưng bỗng nhiên tôi phát hiện, không phải tôi không có dị năng, mà do dị năng của tôi rất nghịch thiên.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Phụ Huynh Bất Đắc Dĩ
  • Hôi Phi Yên Diệt
  • Xin Chào, Dịu Dàng
  • Lưỡi Dao Ngày Diệt Vong
  • Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 1


    01

    Hai tuần trước, thây ma bùng nổ dữ dội, hôm đó tình cờ là buổi họp mặt câu lạc bộ nhiếp ảnh của chúng tôi.

    Đồ ăn đã chuẩn bị xong, nhưng người còn chưa tới đông đủ thì thây ma đã bùng nổ.

    Nghe thấy bên ngoài có tiếng kêu thảm thiết liên tiếp, chúng tôi gồm sáu người tránh ở sau cửa, dùng bàn ghế để chặn cửa lại, dựa vào đồ ăn trong phòng này để sống sót qua hai ngày đầu tiên.

    Đến ngày thứ ba, bạn trai thanh mai trúc mã của tôi mang theo các học sinh nam ra ngoài tìm kiếm đồ ăn, vô tình phát hiện ra rằng họ đã tiến hóa về tốc độ và sức mạnh dị năng.

    Vì thế, có một học sinh nữ nào đó ở câu lạc bộ đã ca ngợi hắn thả rắm cầu vồng cả ngày trong phòng.

    *(彩虹屁: ngôn ngữ mạng, dịch thô là “cái rắm cầu vồng, dụng ý chỉ fan khen idol, dù có thả rắm cũng như cầu vồng)

    “Anh Trần à, anh thật lợi hại!”

    “Anh Trần này, may mà có anh, nếu không chúng ta biết làm thế nào bây giờ?”

    Tôi cảm thấy ớn lạnh khi nghe thấy mấy câu đó, nhưng cũng không thể ngăn cản người ta bày tỏ lòng biết ơn được.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 2


    Còn Trần Cáp, giống như tên đàn ông ngay thẳng, chính trực nghe chẳng hiểu gì cả, nhưng có vẻ vẫn rất thích nghe.

    Một thời gian sau, dần dần có hai người khác cũng bắt đầu tiến hóa.

    Dưới sự bảo vệ của mấy người tiến hoá trong đội, chúng tôi rời khỏi phòng bao, trốn về trường học.

    Trường học đã rơi vào tay giặc từ lâu, sân thể dục, ký túc xá, căn tin, nơi nơi đều là thây ma đang chạy, bên trong có rất nhiều giáo viên và bạn học quen thuộc.

    Chúng tôi tìm được ký túc xá của giáo viên, phát hiện nơi này là chỗ có ít thây ma nhất. Những nơi dễ thấy nhất trong ký túc xá tất cả đều được đặt tấm bảng quảng cáo: ‘Đi căn cứ của loài người.’

    Chúng tôi tìm tới văn phòng của Hiệu trưởng, ở trong đó đã tìm được một phong thư.

    “Bất kể bạn là ai, nếu đã phát hiện ra phong thư này, xin hãy đi theo tôi hội họp ở căn cứ loài người.

    Sau khi xuất hiện thây ma được một ngày, những người sống sót trong trường và các nhân tài khoa học kỹ thuật đều được quân đội đón đi, đến thành phố A để thành lập căn cứ của con người.

    Nếu bạn đọc được tin tức này, mời bạn đến hội họp cùng chúng tôi.”

    Trong thư còn giới thiệu một vài thông tin mà quân đội cứu trợ bọn họ đã mang đến:

    ‘Nguyên nhân thây ma bộc phát là do năng lượng chưa thể xác định đột nhiên bạo phát, vạn vật sẽ tự động hấp thu loại năng lượng này. Thể chất của mọi người khác nhau, có người hấp thu năng lượng nhanh chóng, tiến hóa ra các loại dị năng không giống nhau, trong đó nhiều nhất chính là dị năng tốc độ và sức mạnh.

    Trước hết thây ma hấp thu năng lượng là từ thi thể hóa thành, cho nên nhà xác là nơi đầu tiên rơi vào tay giặc. Dưới tác động của nguồn năng lượng không xác định được này, những thây ma “sống lại từ cõi chết” và biến thành những con quái vật chỉ biết cắn người.

    Một khi bị bọn họ cắn được, cũng sẽ biến thành thây ma.

    May mà không có thây ma nào được phát hiện có tốc độ đặc biệt nhanh hoặc mạnh mẽ, ngay cả con người lúc tiến hóa sau khi bị cắn cũng sẽ biến thành thây ma bình thường, và cho đến nay cũng không có trường hợp biến dị ở động vật nào.

    Xem hết bức thư này, mấy người chúng tôi ngồi thụp xuống đất, ánh mắt trống rỗng.

    Vốn chúng tôi nghĩ trở lại trường học sẽ an toàn, đây cũng là động lực đã giúp chúng tôi chống đỡ cả một đường mạo hiểm để về. Nhưng không nghĩ tới, tất cả người còn sống trong trường học đã rời đi.

    Sững sờ một lúc, Trần Cáp là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng.

    “Chúng ta cũng đi thành phố A đi. Chúng ta có sáu người, trong đó ba người có dị năng, lấy năng lực của chúng ta hẳn là có thể đến nơi đó.”

    Trần Cáp là bạn trai thanh mai trúc mã của tôi, cũng là Chủ tịch câu lạc bộ nhiếp ảnh.

    Trừ chúng tôi ra, còn có hai nam sinh và hai nữ sinh đi cùng.

    Mấy người bọn họ tôi cũng không hiểu rõ lắm, ấn tượng sâu nhất chỉ có Vương Thành Tĩnh thích làm nũng nhất kia thôi.

    Từ nhỏ cô ta đã được nuông chiều, mỗi lần ra khỏi ngoại thành đều làm nũng để nam sinh khác giúp cô ta xách thiết bị. Đối với nữ sinh miệng cũng rất ngọt, luôn gọi “Chị ơi” “Chị à”.

    Tuy đã gia nhập câu lạc bộ hơn một năm nhưng cô ta chẳng làm ra được tác phẩm nào, nhưng nhân duyên cũng đặc biệt không tồi.

    Nghe Trần Cáp nói xong, Vương Thành Tĩnh lập tức phụ họa nói: “Ừ, chúng ta đi căn cứ đi. Trần Cáp ca nhất định sẽ thành công đưa chúng ta tới nơi.”

    Cô ta luôn có thói quen mỗi khi gọi Trần Cáp luôn thêm “Ca” ở đằng sau tên, nghe giống như đang gọi “Trần ca ca” vậy, mỗi lần tôi nghe thấy vậy đều cảm thấy không được tự nhiên.

    Trần Cáp lại giải thích cho tôi, nói: “Tiểu Tĩnh cô ấy là vậy, còn nhỏ tuổi, em xem cô ấy gọi cả câu lạc bộ không ai mà không đệm thêm ‘’anh’’ hay ‘’chị’’ cả.”

    Đó là sự thật, huống chi Trần Cáp vẫn là cậu bé luôn đi theo phía sau tôi, nên tôi cũng không lo lắng tình cảm của chúng tôi sẽ bị người nào đó chen vào giữa.

    Những người khác trong đội cũng không có ý kiến gì, tôi là bạn gái đương nhiên là ủng hộ ý kiến của Trần Cáp.

    Cho nên chúng tôi quyết định chuẩn bị một chút để ngày mai bắt đầu xuất phát.

    Đầu tiên chúng tôi đi tìm một cái bản đồ, sau đó đi siêu thị thu thập đồ ăn.

    Trong đội ngũ này, Trần Cáp đóng vai trò chính là người dẫn đầu, bản thân hắn vốn là Chủ tịch câu lạc bộ, có sẵn năng lực làm lãnh đạo, lần này lại là người duy nhất trong sáu người tiến hóa cả về sức mạnh và tốc độ cho nên chúng tôi nhất trí quyết định để hắn tiếp tục dẫn dắt chúng tôi.

    Còn tôi giống như một cố vấn quân sự, phụ trách lập kế hoạch đường đi. Kết hợp bản đồ từ khu vực địa phương đến Thành phố A, tình hình giao thông trên đường và tình huống của thây ma, chờ lên một cái kế hoạch chọn con đường hợp lý nhất.

    Hai nam sinh khác có một người là tiến hóa về sức mạnh, người còn lại tuy còn chưa tiến hóa, nhưng lại là thành viên trong đội điền kinh, tốc độ của anh ta cũng không thua kém nhiều so với một nữ sinh đã tiến hóa về tốc độ khác.

    Tuy Vương Thành Tĩnh cũng không có dị năng, nhưng mà người đẹp giọng nói lại ngọt ngào, dùng lời nói của Trần Cáp là cô ta “đóng vai trò giúp cả đội đoàn kết.”

    02

    Chúng tôi đã đi được hai tuần rồi.

    Đoạn đường nào có thể lái được xe sẽ tìm một chiếc xe để đi, còn nơi không thể lái sẽ xuống xe đi bộ.

    Kể từ tuần trước, tất cả mọi người trong đội đều tiến hóa ra dị năng, trừ tôi.

    Những người khác đều chỉ tiến hóa về một là tốc độ hai là sức mạnh. Theo thời gian, dị năng của mọi người đều trở nên mạnh hơn. Trần Cáp là người hiếm thấy khi có cả hai dị năng, mà Vương Thành Tĩnh càng trâu bò hơn, dị năng của cô ta là chữa thương.

    Mặc dù mỗi lần được cô ta chữa trị xong, dị năng của người được chữa sẽ yếu đi, chính năng lực chữa trị của cô ta cũng sẽ yếu hơn. Nhưng mà theo thời gian lại sẽ chậm rãi khôi phục về như cũ.

    Bởi vì dị năng trị liệu này cực kỳ hiếm gặp, nên Vương Thành Tĩnh cũng tự xem mình là “Người cứu vớt thế giới” vậy, cũng ngày càng coi thường tôi hơn.

    Mỗi ngày quanh quẩn cũng chỉ nói mấy câu như:

    “Chị à, tuy chị chẳng có năng lực gì, nhưng chị yên tâm, chúng ta sẽ không vứt bỏ chị đâu.”

    “Chị à, tuy chị không có dị năng gì, nhưng chúng ta là một đội, chúng ta sẽ bảo vệ chị.”

    “Chị này, ngàn vạn lần chị đừng cảm thấy đang kéo chân cả đội nhé......”

    Được rồi, tất cả mọi người đều trâu bò như vậy, chỉ có một mình tôi ở đây là gà, mỗi ngày tôi đều cảm thấy mình không ngóc nổi đầu lên ở trong cái đội này nữa.

    Tôi cho rằng tôi rất kém may mắn và tỷ lệ bùng nổ lại thấp.

    Nhưng sau đó chúng tôi lại biết là tỉ lệ tiến hóa của loài người chỉ có gần như 100 phần trăm.

    Nà ní? Ở trong đội của chúng tôi, tiến hóa lại là 5/6, và tôi lại chính là một trong sáu người bi thảm đó.

    Không biết vì sao, đội chúng tôi siêu có lực hấp dẫn đối với thây ma, khi có hai nhóm người đi cùng một lúc thì thây ma sẽ nhất định đuổi theo chúng tôi trước, đứng mũi chịu sào chính là tôi, người không có năng lực tự bảo vệ mình. Vài lần đều là dựa vào bọn họ chém giết mới thoát được khỏi thế nguy hiểm.

    Tôi cũng cũng đã dùng thử vũ khí để tiêu diệt thây ma, nhưng không biết có phải bọn họ tiến hóa xong nên có huyết mạch gì áp chế với thây ma không. Vì thây ma đều cắn họ theo kiểu bình thường, còn đối với tôi, lại giống như phát điên rồi vậy, bộc phát ra gấp ba bốn lần sức mạnh.

    Trong đội ngũ cũng dần dần gọi tôi là của nợ.

    Trần Cáp cũng không nói gì, cam chịu chuyện này.

    Tôi thấy hơi tủi thân, người khác không biết rõ cũng không sao, nhưng Trần Cáp hẳn là biết, tôi cũng không hề nhàn rỗi. Tôi luôn nghĩ rằng, vì tôi không thể giúp mọi người chiến đấu với thây ma, nên tôi luôn hỗ trợ làm tâm điểm thu hút thây ma.

    Ví dụ như vài ngày trước tôi phát hiện có một đợt sóng thây ma sẽ giao nhau với nhòm của chúng tôi ở con đường phía trước, tuy đội ngũ đã có sẵn kinh nghiệm để ứng phó với thây ma, nhưng nếu gặp phải nhiều thây ma như vậy thì ai cũng không chạy được. Tôi bèn lập kế hoạch đi một con đường mới, vòng qua một trấn nhỏ gần đó để nghỉ ngơi và hồi phục hai ngày, tránh thoát đợt sóng thây ma.

    Nhưng mọi người đều không coi trọng, cảm thấy đây chỉ là chuyện phải đi đường vòng, cho rằng ai cũng có thể nhìn bản đồ để lập kế hoạch, ở trong lòng bọn họ tôi vẫn là thứ cản trở như cũ.

    Khi tới trấn nhỏ, chúng tôi phát hiện một hiệu thuốc còn chưa bị cướp đoạt.

    Hiệu thuốc ở thời điểm hiện tại là cực kỳ đáng quý, dọc theo đường đi chúng tôi gặp được rất nhiều hiệu thuốc, to có, nhỏ có, nhưng gần như đều đã bị cướp sạch sẽ rồi, hiệu thuốc này có thể vì nằm ở trong ngách nhỏ của trấn cho nên còn không có nhiều người lui tới.

    Sau khi Trần Cáp và Vương Thành Tĩnh điều tra xác nhận bên trong an toàn, chúng tôi liền đi vào lấy thuốc.

    Tôi cầm một hộp thuốc lên, chẳng nhìn xem chúng là gì đã ném trực tiếp vào trong túi đựng đồ. Bình thường những việc vặt thế này tôi sẽ xông lên đầu tiên, giết chóc không được nên việc gì tôi có thể làm được thì tôi sẽ cố làm.

    Nhưng lần này tính sai rồi.

    Mới vừa dọn sạch một kệ hàng, bỗng có một thây ma nhảy ra từ cái thùng đựng đồ đằng sau rồi đẩy tôi ngã xuống. Tôi vội trốn sang một bên, cái kệ hàng bị sập xuống, tạo thành một hình tam giác với bức tường bao quanh, con thây ma không ngừng vươn tay ra để tóm lấy tôi.

    Trần Cáp đang muốn tới cứu tôi, Tiểu Ngũ đứng canh gác đột nhiên hô to: “Đi mau, ở góc đường có một đám thây ma nghe thấy tiếng động đang đến đây.”

    Trần Cáp đang muốn tiếp tục đi vào trong, Vương Thành Tĩnh lại cản hắn: “Trần ca ca, đi trước đi, em thấy chị ấy đã bị thây ma cắn rồi, không cứu được nữa đâu.”

    Tôi: Mặt tôi đầy dấu chấm hỏi màu đen? Con mắt nào của cô thấy tôi bị cắn vậy?

    Khi tôi đang muốn gọi Trần Cáp, đột nhiên Vương Thành Tĩnh từ phía sau ôm lấy hắn: “Chị ấy đã không thể cứu được nữa rồi. Kéo chân chúng ta lâu như vậy, chúng ta đã hết lòng quan tâm giúp đỡ rồi. Chúng ta đi thôi, anh còn có em mà.”

    ?

    Sau đó tôi thấy hành động tiếp theo của bọn họ làm cho đổi mới về cái gọi là giới hạn cuối cùng.

    Bọn họ như thể khẳng định tôi là người chết, Trần Cáp và hai người tiến hoá về tốc độ dẫn theo mười mấy thây ma từ bên ngoài đuổi theo vào hiệu thuốc. Thừa dịp tôi còn đang thu hút sự chú ý của bọn nó, họ nhanh chóng chạy ra ngoài rồi đóng cửa hiệu thuốc lại, còn cầm cái gậy sắt chắn ngang ở tay nắm cửa.

    Trong quá trình dẫn thây ma lại đây rồi đóng cửa, từ đầu đến cuối Trần Cáp không hề liếc nhìn tôi một cái nào, mặc cho tôi không ngừng gọi tên hắn ta.

    Tôi đã lờ mờ đoán ra được, lúc ấy chính là Trần Cáp và Vương Thành Tĩnh kiểm tra hiệu thuốc, nói bên trong đều an toàn. Hiện tại xem ra, thây ma này chính là do bọn họ đặc biệt để ở chỗ này đi.

    Một thây ma không hề gây ra sự đe dọa nào cho những người khác và có vẻ như nó là để nhằm vào tôi.

    Hiện tại, trong phòng chỉ còn tôi và mười mấy thây ma. Tôi không dám lên tiếng nữa, chỉ ngồi xổm cuộn thân mình ở một góc, lũ thây ma đó liên tục vươn tay qua các kệ hàng để tóm lấy tôi. Những chiếc kệ được chúng đẩy và di chuyển, sau đó rơi xuống với một tiếng “bang”, giữa tôi và bọn chúng không còn rào chắn nào nữa.

    Thây ma há mồm to như chậu máu đến trước mặt tôi, tôi đã có thể ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 3


    Lúc này có một giọng nói vang lên: “Dừng tay lại ngay, bọn ngu ngốc này, làm cô ấy bị thương thì bọn mày sẽ chẳng chiếm được lợi gì đâu.”

    Thây ma nghe thấy giọng nói ấy, vậy mà cũng ngơ ngác ngừng lại.

    03

    Một anh chàng bẩn thỉu không biết xuất hiện từ đâu, lấy cây gậy cắm ngoài cửa đi, sau đó mở cửa đi về phía tôi, còn lẩm bẩm với những thây ma xung quanh: “Đừng chạm vào tao tao ở cùng cô ấy.”

    Anh bước đến bên tôi, nắm lấy tay tôi và bước ra ngoài. Những thây ma đó vẫn muốn đi theo chúng tôi, nhưng anh ta quay đầu lại và hét lên điều gì đó.

    Có rất nhiều câu hỏi trong đầu tôi: Người này là ai? Tại sao anh ấy lại muốn cứu tôi? Tại sao anh ta có thể giao tiếp với thây ma? Có phải “cô ấy” mà anh đang nói đến là tôi không? Thây ma không muốn làm tổn thương tôi?

    Không thể nào, những thây ma tôi gặp trên đường đều lao tới tôi như thể đang đánh tiết canh gà vậy.

    Khi chạy đến một nơi an toàn, anh ta ngồi phịch xuống đất và thở hổn hển, trán lấm tấm mồ hôi.

    Tôi có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng nhìn anh mệt mỏi như vậy, cũng không nhẫn tâm mở miệng.

    Tôi thầm nghĩ: Anh chàng đẹp trai này có vẻ hơi yếu đuối…

    Tôi không phát ra tiếng, nhưng dường như anh ấy lại biết tôi đang suy nghĩ gì: “Một bên chạy, một bên giao tiếp với những thây ma này sẽ tốn rất nhiều sức lực.”

    Chậm rãi đi đến đây, anh ấy nói với tôi rằng anh ấy đã xuất hiện ở đây để cứu tôi như thế nào.

    “Anh tên là Lục Hủ, đã theo dõi em hơn mười ngày.” Điều đó có nghĩa là chúng tôi vừa xuất phát đã bị theo dõi rồi.

    “Em nên biết, thây ma và người có dị năng hình thành, đều là vì hấp thu một loại năng lượng không giải thích được. Có người hấp thu rất nhanh, cho nên tiến hóa ra các loại dị năng. Nếu thây ma hấp thu càng nhiều loại năng lượng này, thân thể cũng có thể khôi phục trở lại.”

    ‘’Nhìn sẽ như người bình thường, tôi đối với loại năng lượng này rất nhạy cảm, cho nên lần đầu tiên gặp em, tôi đã phát hiện dường như em có thể làm cho năng lượng chịu ảnh hưởng dao động.”

    Anh ấy tiếp tục: “Nói một cách đơn giản, tốc độ mà con người hoặc thây ma hấp thụ năng lượng sẽ tăng vọt khi ở gần em. Em không nhận thấy rằng có rất nhiều người có dị năng bên cạnh em sao?”

    À chuyện này…

    Nhận thấy là nhận thấy riêng, còn cả đội đều đồng ý: Đây là thiên phú dị bẩm của họ, và tôi là người kém may mắn duy nhất trong đội.

    “Anh muốn quan sát mấy người bọn em để tham gia cùng nếu mấy đứa là một người tốt, nhưng …”

    “Tóm lại, anh phát hiện ra bọn họ có ác ý với em, cho nên vẫn luôn cẩn thận đi theo, may mắn cứu được em lần này.”

    Thở dài, tôi hỏi: “Sức mạnh của anh là gì? Anh có thể điều khiển thây ma không?”

    “Đó không phải là khống chế, anh chỉ có thể giao tiếp với họ. Điều thực sự thu hút họ là dị năng của em và họ có cảm giác gần gũi với em.”

    Gần gũi? Chỉ nghĩ đến cái miệng hôi hám của con thây ma đó thôi là tôi đã phát thấy ghê tởm rồi.

    Tôi bĩu môi: “Nhưng em nghĩ bọn họ chỉ muốn ăn thịt em thôi.”

    “Bọn họ đối với em căn bản không có ác ý gì, chỉ là bọn họ không có lý trí mà thôi, nhìn thấy em, bọn họ chỉ muốn li3m và sờ em, nhưng lại không khống chế được lực độ, không biết sẽ khiến cho em bị đau.”

    “Như vậy, năng lực của em cũng được coi là một loại dị năng sao? Thuần túy là hỗ trợ?”

    “Đúng vậy, nhưng hỗ trợ thì sao, em cũng đừng coi thường chính mình. Đội của em nếu không có em thì năm người bọn họ làm sao có thể tiến xa như vậy. Hơn nữa em xem, thây ma rất thích em, em đi hấp dẫn bọn chúng, và anh sẽ giúp em giao tiếp với họ. Vì vậy, chúng ta hãy hợp tác và cùng nhau đi đến căn cứ đi.’’

    Trên đường đi, Lục Hủ đã giới thiệu cho tôi rất nhiều thông tin về bản thân anh ấy.

    Hóa ra khi lần đầu tiên theo dõi chúng tôi, anh ta còn không có dị năng.

    Sau đó, có một lần anh bị thây ma bao vây, ngất đi vì sợ hãi, khi tỉnh lại thì phát hiện mình có thể giao tiếp với thây ma.

    “Có thể coi là có kỳ ngộ, bình thường ai mà có thể bị dọa ngất đi vậy chứ…”

    “Chị, chị thử cho mười mấy con thây ma vây quanh chị xem, mà không phải chỉ vây quanh, quần áo của em đều bị xé rách nữa.” Anh vừa nói vừa lôi bộ quần áo rách rưới ra, buồn bã nói: “Em sợ bị lạc mất các anh chị, nên em không có thời gian đi tìm quần áo để thay đổi.’’

    Tôi cười: “Em đã thử để được bao vây, nhưng em không bị chóng mặt.”

    Lục Hủ: “…”

    “Chị, em không quan tâm, chị phải bù đắp cho em.”

    “Sao anh cứ gọi em là chị vậy?”

    “Anh đã học được từ trà xanh trong nhóm của em và anh thấy nó có tác dụng kỳ diệu.”

    Tôi cốc cho anh ta một cái: “Diệu cái rắm, đừng gọi thế nữa!”

    Anh rơm rớm nước mắt nhìn tôi với vẻ đáng thương: “Chị ơi, đau quá…”

    “Nếu anh lại học theo trà xanh, em sẽ ném anh vào trong nhóm thây ma.”

    “…Dù sao thì, từ giờ em hãy ở lại với tôi, đừng trở lại đội ban đầu.”

    “Anh đi theo bọn em lâu như vậy, còn phát hiện ra cái gì nữa không?”

    “Để anh cho em nghe.” Lục Hủ nói rồi lấy bút ghi âm ra.

    Giọng nói ngọt ngào giả tạo phát ra từ máy ghi âm, là Vương Thành Tĩnh: “Chị Triệu Dương đi theo chúng ta đúng là phí cơm!”

    “Nếu chúng ta đến căn cứ, nhóm người có dị năng như chúng ta chắc chắn sẽ được coi trọng, nhưng còn chị Triệu Dương…”

    Một nam sinh chen vào nói: “Đúng vậy, Trần Cáp, chúng ta đã hứa khi gặp phải một đợt thây ma nữa sẽ ném cô ta đi, hiện tại ý cậu thế nào?”

    “Trần Cáp, cậu cũng nghe đài nói người có dị năng như chúng ta đều là nhân tài quốc gia, cậu cảm thấy năm nhân tài của đất nước như chúng ta phải liều mạng bảo vệ một mảnh rác rưởi là hợp lí sao?”

    Tôi biết một số người trong đội ngày càng khoe khoang rằng họ là những người có dị năng, nhưng tôi không ngờ rằng họ đã tự coi mình cao quý như vậy.

    Trước kia, khi vẫn còn ở trong câu lạc bộ, tôi chưa từng nghĩ tam quan của họ có vấn đề gì, không biết trà xanh kia đã cho uống bùa mê thuốc lú gì rồi nữa.

    “Mọi người đừng trách anh Trần. Anh ấy là người tốt nhất mà em từng gặp. Anh ấy rõ ràng không có tình cảm với chị Triệu Dương, nhưng anh ấy lại không nỡ nói ra chuyện đó.”

    Thật là buồn nôn

    Trần Cáp nói: “Chúng tôi đã sớm không có tình cảm gì với nhau nữa rồi, vì chúng tôi đã nhầm tình bạn thành tình yêu.”

    “Chúng ta không thể bảo vệ chị Triệu Dương cả đời được. Chúng ta phải để chị ấy trưởng thành và đối mặt với thây ma. Nếu chị ấy không vượt qua được thì đó là số phận của chị ấy.”

    “Logic của mấy người kiểu gì vậy? Bạn biết Triệu Dương đối xử với mọi người như thế nào mà…” Một cô gái trong câu lạc bộ lên tiếng thay tôi. Điều kiện gia đình cô ấy không tốt lắm, sau khi quen nhau, tôi đã giới thiệu cho cô ấy vài công việc làm thêm.

    Tôi biết ơn vì cô ấy có thể nói thay cho tôi vào những lúc như thế này.

    Một nam sinh không kiên nhẫn ngắt lời cô ấy: “Đừng nói chuyện ngày trước nữa, chỉ nói chuyện hiện tại thôi. Sau khi tận thế, chúng ta đã bảo vệ cô ấy không công rất nhiều lần, cũng đã cố gắng hết sức. Giống như bây giờ, chúng ta đang vất vả kiếm ăn bên ngoài, còn cô ấy thì sao? Bởi vì không có dị năng nên có thể ung dung ở nơi trú ẩn để trông coi sao? Dựa vào cái gì?”

    “Đừng quên, chúng ta có thể vượt qua đợt sóng thây ma là nhờ Triều Dương lập kế hoạch đi đường.”

    Trần Cáp ngắt lời cô ấy:

    “Đủ rồi. Tôi giữ cô ấy lại chỉ là để tránh cho chúng ta gặp phải một đợt thây ma không thể chạy thoát. Đến lúc đó, cô ấy có thể thu hút sự chú ý của thây ma trước, như vậy chúng ta mới có thể chạy thoát. Cô ấy lập kế hoạch đi đường có ích nhiều nhất là khiến cô ấy may mắn tự cứu lấy mình, còn đối với chúng ta chẳng có thêm giúp đỡ gì mấy. Giống như Tĩnh Tĩnh đã nói, qua vài ngày nữa tôi sẽ tìm cơ hội để khảo nghiệm cô ấy. Nếu cô ấy có bản lĩnh theo kịp đội chúng ta, thì mọi người không còn gì để nói. Nếu cô ấy không đủ bản lĩnh, thì đó cũng là do số mệnh của cô ấy. Nếu bạn tiếp tục lảm nhảm không tán thành, bạn cứ đi với cô ấy.”

    Cô gái đó không dám nói nữa.

    Tôi không thể tin những lời này lại thốt ra từ miệng của Trần Cáp.

    Hóa ra Trần Cáp – người lớn lên từ nhỏ với tôi và theo đuổi tôi từ thời trung học, đã nghĩ như vậy như vậy sau lưng tôi.

    Tôi không biết là do tận thế đã thay đổi anh ấy hay hắn ta vốn vẫn chính là người như vậy.

    Có phải những người này thực sự có dị năng, và họ đã tự coi mình là thần thánh?

    Cái gọi là khảo nghiệm chính là nhốt tôi với thây ma?

    Điều này không khác gì so với diệt khẩu, chỉ là họ đã tìm ra một lý do nghe có vẻ quang minh chính đại cho mình mà thôi.

    Nếu họ trực tiếp đề xuất, tôi sẽ chủ động rút lui, và mọi người sẽ hợp tan trong hòa bình. Nhưng kiểu này thì tôi không thể chấp nhận được.

    Tôi thậm chí không dám tưởng tượng, nếu lần này Lục Hủ không đột nhiên xuất hiện cứu tôi thì phải làm thế nào đây?

    Mặc dù như Lục Hủ đã nói, thây ma chỉ thích ở bên cạnh tôi để hấp thu năng lượng, đối với tôi không có ác ý gì, thậm chí còn có chút sợ hãi tôi.

    Nhưng bọn chúng luôn muốn đến gần tôi, và chắc chắn chúng sẽ làm tổn thương tôi. Nếu Lục Hủ không xuất hiện, bây giờ tôi đã là một thây ma rồi.

    Không đúng, với dị năng kỳ lạ của mình, có thể tôi sẽ là Vua thây ma ấy chứ.

    Một bàn tay thon dài tắt máy ghi âm đi, Lục Hủ đặt tay kia lên vai tôi, nhưng không nói gì.

    Lục Hủ lo lắng nhìn tôi, một lúc lâu sau mới nói: “Trước khi nói với em điều này, anh còn tưởng rằng em sẽ rất đau lòng, nhưng anh vẫn phải để em nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ.”

    “Vừa rồi anh nói bọn họ có thể sinh ra dị năng là vì ở bên cạnh em sẽ hấp thu năng lượng nhanh hơn đúng không?”

    “Đúng vậy, hơn nữa đội của em hẳn là chỉ có ba người sử dụng được siêu năng lực thôi. Còn lại hai người khác bị cưỡng chế tiếp xúc nên mới sinh ra siêu năng lực, sau khi rời xa em thì thời gian dài sẽ dần dần biến mất. Ngay cả ba người vốn có siêu năng lực, cũng sẽ từ từ tụt về thành trình độ trung bình, so với bây giờ kém hơn nhiều, vận khí của bọn họ không tốt lắm, không tốt đến mức đều dùng thực lực của mình để tiến hóa ra dị năng, hơn nữa còn đều lợi hại như vậy.”

    “Thật thú vị” Tôi cười: “Chúng ta hãy đến căn cứ của loài người để gặp họ đi, nếu họ vẫn có thể đến được căn cứ.”
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 4


    04

    Việc khẩn cấp bây giờ là đi tìm quần áo cho Lục Hủ.

    Quần áo của anh ấy lúc này, bên trên có rất nhiều vết rách tung toé, ở giữa còn có mấy vết cào cấu tạo thành cái lỗ to tướng.

    Chúng tôi chuẩn bị đi đến một cửa hàng quần áo trong thị trấn nhỏ này để tìm thử xem. Trên đường luôn có thây ma đi theo chúng tôi.

    Tuy biết sẽ không làm chúng tôi bị thương, nhưng tôi vẫn còn cảm thấy là lạ.

    Lục Hủ đuổi tất cả bọn chúng đi, chỉ để lại hai tên nhìn qua có vẻ: ‘’Biết điều, thông minh nhất” ở bên cạnh.

    Anh ấy còn tự giác ngộ được rằng: “Anh đây có tính là cáo mượn oai hùm không nhỉ?.”

    “Tính chứ, đặc biệt tính.”

    Lục Hủ thong thả chọn quần áo, còn để hai tên đàn em thây ma giúp anh làm cố vấn.

    Nhưng mà, bọn họ trừ “Hô hô hô hô” ra thì cũng chẳng biết nói gì khác cả.

    Cuối cùng tôi cũng biết tại sao Lu Hủ lại để hai thây ma bên cạnh mình.

    Đúng là điên rồi, anh ấy đang chọn quần áo ở đó, lại nhờ hai con thây ma xách giúp, đúng là coi bọn chúng như đàn em đây mà.

    Sợ làm vấy bẩn quần áo nên anh còn ra lệnh cho bọn họ giang tay ta giữ như mắc áo và không được chạm vào chúng.

    Dáng người của hai con thây ma đáng thương này còn rất cường tráng, xem ra cũng được lựa chọn kỹ càng.

    Cầm quần áo nhìn khắp nơi, hai mặt vô tội.

    Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng kêu cứu truyền đến từ phía trước.

    Chúng tôi chạy nhanh tới thì nhìn thấy một nhóm lớn thây ma đang tụ tập ở đó.

    Có ba người bị chúng bao vây, ở giữa là một người đàn ông mặc đồ ngụy trang, chân đi ủng quân đội, ánh mắt kiên nghị.

    Hai người bên cạnh bảo vệ hắn chặt chẽ ở bên trong.

    “Không ổn, đây là một chi nhánh nhỏ của làn sóng thây ma mấy ngày trước.”

    “Chúng ta có thể dụ chúng đi được không?”

    “Chắc là được, nhưng anh không chắc có thể giao tiếp với nhiều thây ma như vậy cùng một lúc, cho nên đợi lát nữa chúng ta giữ một khoảng cách nhất định với đám thây ma này rồi thử xem sao.”

    Lục Hủ phất tay với ba người kia: “Này, người anh em! Dị năng của chúng tôi là giao tiếp với thây ma, chờ lát nữa chúng tôi dụ chúng rời đi, các người mau chạy đi, đừng lo cho chúng tôi, chúng tôi có thể chạy thoát!”

    Sau đó Lục Hủ rống lên với lũ thây ma: “Hô hô hô! Hô! Hô hô!”

    Đám thây ma sửng sốt, từ từ quay đầu lại.

    Do dự một lúc rồi quyết định đuổi theo chúng tôi.

    Chúng tôi vẫn luôn cố gắng duy trì khoảng cách với thây ma, Lục Hủ lần lượt giao tiếp với từng nhóm thây ma để phân lưu(*) chúng.

    (*) phân lưu: đại loại là làm chúng chia ra thành từng nhóm nhỏ

    Mãi đến khi chạy tới chỗ ba người kia không nhìn thấy, anh mới buông quyền chỉ huy thây ma xuống.

    Không chịu nổi sự nhiệt tình của thây ma đâu!

    Hai tên đàn em thây ma cũng không biết chạy đi đâu rồi.

    “Sao lần đầu gặp anh, anh nói chuyện với chúng mà hôm nay anh lại rống?”

    Lục Hủ liếc nhìn tôi một cái, có chút ngượng ngùng nói: “Thật ra rống cũng được, nói chuyện sẽ tiêu hao nhiều năng lượng hơn. Lần ở tiệm thuốc anh nói chuyện là vì anh cảm thấy xuất hiện như thế sẽ rất ngầu.”

    Tôi: “…”

    “Thật ra anh dùng rống hay nói, hiệu quả cũng khác nhau.”

    “Sức mạnh của dị năng và đối tượng sử dụng cũng có thể khống chế sao? Dạy cho em đi.” Tôi thực sự muốn khống chế dị năng của mình một chút, tôi không muốn mang lại lợi ích cho tất cả mọi người xung quanh mà không phân biệt ai với ai.

    “Được thôi.”

    Nhưng có một vấn đề.

    “Đó là em hoàn toàn không cảm giác được dị năng của mình, cũng không nhìn thấy hiệu quả.”

    “Không sao hết, em thử nhắm mắt lại đi, thử thay đổi một chút, anh có thể cảm nhận được.”

    Sau khi thử rất lâu.

    Cuối cùng tôi cũng có thể tự nhiên thu phóng dị năng. Tôi muốn cho Lục Hủ phần lớn hiệu quả cường hóa của mình, phần nhỏ dùng để khống chế thây ma, nhưng anh lại kiên trì từ chối: “Em không cần cho anh, anh vẫn có thể bảo vệ em, anh không cần nó.”

    “Không sao, không cho anh thì rất lãng phí.”

    “Không được, em có thể dùng nó để cường hóa chính mình, sẽ không lãng phí.”

    Nghĩ rồi anh lại lo lắng nói thêm: “Sau này mặc kệ là ai, em cũng không được tùy tiện giúp hắn cường hóa, cho dù là anh cũng không được, con người đều sẽ thay đổi, biết chưa chị gái?”



    Chúng tôi vừa nhớ ra một việc, đó là chọn quần áo hơn nửa ngày, kết quả một bộ cũng không lấy được, toàn bộ đều bị vứt trên đường.

    “Chúng ta mau tìm tạm một bộ đi, anh nhìn bộ quần áo rách rưới trên người anh xem, em không nhìn nổi nữa.”

    Lục Hủ trừng lớn mắt: “Chị à! Bộ quần áo này của em là thiết kế như thế, mấy cái lỗ to này đều là bị xước.”

    Cái này.

    Giờ đến lượt tôi trừng lớn mắt, phong cách ăn mặc này, rất có “phong cách thây ma” nha.

    Tôi lắc đầu: “Em không hiểu.”
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 5


    05

    Vừa đi vừa dừng suốt quãng đường, vừa luyện tập dị năng vừa chơi, cuối cùng cũng tới căn cứ của con người.

    Theo “người cung cấp thông tin” —— thật ra là một vài thây ma có thông tin nhanh nhạy —— báo lại, Trần Cáp và nhóm của anh ta đã đến căn cứ hai ngày trước.

    Con thây ma kia khoa tay múa chân một lúc lâu chúng tôi mới hiểu được ý nó: Số lượng người đã thay đổi.

    Không phải năm người như tôi nói, mà chỉ còn ba người, trừ Trần Cáp ra, theo miêu tả, trong hai người kia, có lẽ có An An – người đã từng nói chuyện vì tôi lúc ấy.

    Mất đi hai người đồng đội, xem ra bọn họ cũng đã trải qua không ít khó khăn trở ngại trên đường.

    Lục Hủ nói: “Đó là đương nhiên. Lấy thực lực thật sự của họ, muốn đi đến căn cứ mà không có thương vong là không có khả năng. Lúc trước bọn họ có thể lông tóc vô thương(*) đi lâu như vậy hoàn toàn là dựa vào dị năng của em.”

    (*) lông tóc vô thương: đại loại là không chịu chút thương tích nào

    Đám người Trần Cáp gặp nguy hiểm liền vứt bỏ đồng đội đã sớm là chuyện trong dự kiến của tôi.

    Kể cả người lớn lên với Trần Cáp từ nhỏ như tôi, hắn cũng có thể vứt bỏ, nói gì đến mấy người bạn bình thường?

    Thiếu hai người cũng là xứng đáng. Đối với bọn họ mà nói, cùng một chuyện lúc xảy ra với người khác thì không đau không ngứa, nên lúc xảy ra với chính họ cũng không có gì đáng để tôi đồng tình.

    Hôm nay bạn lạnh lùng thờ ơ nhìn người khác, ngày sau tai họa ập đến, sẽ không có ai giúp đỡ bạn



    Căn cứ rất coi trọng người có dị năng.

    Lúc nhìn thấy hai người chúng tôi bị mấy thây ma vây quanh tới gần cổng căn cứ, mấy người gác cửa lập tức cảnh giác.

    “Xin chào, chúng tôi là…” Lục Hủ còn chưa nói xong đã bị ngắt lời.

    “Mẹ kiếp, thây ma cũng có thể nói chuyện?”

    Khó trách họ nhìn chúng tôi đầy cảnh giác.

    “Chúng tôi là người.”

    “Sao thây ma lại không làm tổn thương các người?”

    Lục Hủ —— người giao tiếp thay tôi, nói lý do với người bảo vệ căn cứ: “Chúng tôi có thể giao tiếp đơn giản với thây ma, nhưng có hạn chế, chỉ có thể sử dụng dị năng khi hai người ở cạnh nhau.”

    “Oa!”

    “Thật là dị năng kỳ lạ!”

    Lục Hủ không muốn rêu rao như vậy, nhanh chóng xua tay: “Không có không có, không có nhiều tác dụng lắm, một lần chúng tôi chỉ có thể giao tiếp với vài thây ma thôi.”

    “Các cậu đã rất lợi hại rồi, chắc hai người không biết, căn cứ của chúng tôi đặc biệt coi trọng người có dị năng đặc biệt như thế này.”

    “Đúng vậy, mấy hôm trước có một cô gái nhỏ đến, nghe nói có thể chữa thương. Cao tầng của căn cứ đều xem cô ấy như bảo bối, phó lãnh đạo của căn cứ chúng tôi trực tiếp sắp xếp mấy người bọn họ đến nơi ở của mình.”

    “Nhân tài như hai người khẳng định cũng có thể nhận được sự coi trọng lớn!”

    Chúng tôi hỏi tiếp: “Chú à, các chú đã thấy người kia sử dụng dị năng lần nào chưa?”

    “Sao có thể thấy được? Dị năng của vị kia cũng có hạn chế, chắc chắn phải dùng trong thời khắc mấu chốt.”

    Tôi và Lục Hủ liếc nhau, đúng như chúng tôi nghĩ: Dị năng của trà xanh sắp biến mất hoặc là đã biến mất.



    Có được dị năng đặc biệt, chúng tôi cũng được căn cứ đón tiếp nồng hậu.

    Nhờ thông tin nhanh nhạy, tin tức lại có thêm hai người có dị năng đặc biệt tới nhanh chóng truyền khắp căn cứ.

    Rất nhanh, hai vị khách không mời mà đến liền tìm tới cửa.

    Trần Cáp đứng ở trước mặt chúng tôi, vẻ mặt “chân thành” nói: “Dương Dương, cuối cùng cũng gặp được em, chúng tôi thật sự rất lo lắng cho em.”

    Ha hả, tôi tin anh cái quỷ.

    “Anh lo lắng đến mức nhốt tôi cùng với mười mấy thây ma sao?”

    “Dương Dương, sao em có thể nói như vậy? Dù sao tình huống lúc ấy cũng nguy cấp, chúng tôi không có biện pháp cứu em. Hơn nữa nếu không phải chúng tôi để em ở nơi đó, em có thể quen biết vị soái ca này sao?”

    Trần Cáp nói xong lén nhìn Lục Hủ một cái, Lục Hủ căn bản không để ý tới hắn.

    Tôi suýt tức đến bật cười: “Nói như vậy chắc tôi còn phải cảm ơn các người?”

    Vương Thành Tĩnh che mặt lại, khóc như mưa nói: “Chị à, em biết chị không vui khi em và Trần ca ca ở bên nhau. Nhưng chúng em đều nghĩ chị đã chết, chúng em quá đau lòng nên mới…”

    “Oa, các người thật sự rất đau lòng nha! Đau lòng đến nỗi tôi mới không ở đây hai tuần các người đã ở bên nhau.” Tôi trực tiếp ngắt lời cô ta, âm dương quái khí nói.

    Dù sao chỉ có ma pháp mới có thể đánh bại ma pháp.

    Vương Thành Tĩnh không còn lời gì để nói, Trần Cáp liền ôm cô ta vào lòng: “Triệu Dương, cô không nên trách Tĩnh Tĩnh. Trước kia tôi và cô chỉ là sai lầm xem tình bạn thành tình yêu mà thôi, tôi và Tĩnh Tĩnh mới là chân ái. Tôi biết cô chưa buông tôi xuống được, cô không cần ghen ghét Tĩnh Tĩnh…”

    “Anh có bệnh à, sao lúc trước tôi lại không phát hiện anh tự tin như vậy?”

    “Bây giờ không phải lúc đùa giỡn tính tình nhỏ nhen, bây giờ là lúc chúng ta phải đoàn kết lại, hai người các cô có năng lực giao tiếp với thây ma cộng thêm năng lực trị liệu của Tĩnh Tĩnh, nhất định có thể lăn lộn ở căn cứ!”

    “Hóa ra là nhìn trúng dị năng của chúng tôi, cũng khó trách. Hơn nữa, nếu không có dị năng, làm sao xứng ở cùng các người, đúng không?”

    Sắc mặt Trần Cáp nhất thời trắng bệch, một lúc lâu sau mới nói: “Triệu Dương, tôi nghĩ tới tình cảm nhiều năm của chúng ta, vẫn luôn không muốn vạch trần cô. Cô cho rằng tôi không biết sao, cô không có bất cứ dị năng gì cả, tất cả dị năng đều là của vị soái ca bên cạnh cô.”

    “Đúng đúng đúng, tôi không có chút dị năng nào, đâu giống hai người, có thiên phú dị bẩm, cho nên bây giờ các người có thể cút chưa?”

    Trần Cáp tức muốn hộc máu, chỉ tay vào mũi tôi nói: “Cô chờ đó cho tôi, xem tôi vạch trần cô như thế nào!”

    Lục Hủ hất tay Trần Cáp ra: “Chỉ cái gì mà chỉ, chờ cái gì chờ, còn có cái gì chưa nói xong, mau cút đi.”

    Trần Cáp vẫn có chút sợ Lục Hủ, hung hăng trừng mắt nhìn chúng tôi một cái, quay đầu rời đi.

    Người vừa rời đi, Lục Hủ đã nói với tôi: “Vương Thành Tĩnh sắp không còn dị năng.”

    Lục Hủ rất mẫn cảm với năng lượng, nếu anh nói như thế, vậy chắc chắn là sự thật.

    Vương Thành Tĩnh là một trong những người chưa có dị năng ngay từ đầu, ở với tôi thời gian dài mới sinh ra dị năng, bây giờ không còn buff từ tôi, năng lượng ít ỏi tích lũy trong cơ thể cô ta gần như cạn kiệt rồi.

    “Khó trách vội vàng mượn sức chúng ta như vậy. Bây giờ bọn họ nhận sự coi trọng của cao tầng trong căn cứ, đại khái là vì dị năng trị liệu của cô ta. Thật muốn nhìn xem lúc bọn họ biết cô ta đã không còn dị năng sẽ có biểu tình gì.”

    Tôi tự hỏi, nói tiếp: “Rốt cuộc là ai cần chữa trị? Trong cao tầng cũng không nghe nói có ai bị thương…”

    Lục Hủ dí sát vào lỗ tai tôi, thì thầm: “Phó lãnh đạo có vấn đề ở phương diện kia.”

    Trong đầu tôi hiện ra thân hình mập mạp và và nụ cười đáng khinh của phó lãnh đạo, sống lưng lạnh toát, lui về sau một bước: “Sao chuyện này anh cũng biết?”

    “Thây ma nói cho anh, hắn giết những người biết bí mật này, nhưng mà hắn không biết, sau khi biến thành thây ma bọn họ càng nói nhảm nhiều hơn.”

    Tên nhóc này rất được việc, một bí mật cứ như vậy bị chúng tôi nắm giữ.

    Theo như chúng tôi đoán, Vương Thành Tĩnh và phó lãnh đạo chắc chắn đã đạt thành hiệp nghị nào đó, Vương Thành Tĩnh giúp hắn chữa khỏi tật xấu, hắn cho Vương Thành Tĩnh chỗ đứng vững chắc trong căn cứ.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 6


    06

    Không thể không nói, tâm tư của đôi nam nữ này rất nhỏ nhen, chúng tôi còn chưa kịp gây phiền phức cho bọn họ, bọn họ đã bắt đầu giở trò quỷ.

    Vương Thành Tĩnh tuyên bố trước mặt mọi người chúng tôi và họ từng là một đội, yêu cầu chúng tôi cùng ra ngoài tìm kiếm vật tư với họ.

    Ở căn cứ, mọi người thường thành lập một đội tầm mười lăm hoặc hai mươi người đi ra ngoài tìm kiếm vật tư, thường là một nửa người có dị năng và một nửa người bình thường.

    Năm người đi ra ngoài là gần như không có, hơn nữa căn cứ cũng không cho phép.

    Vương Thành Tĩnh tuyên bố: “Lấy năng lực đặc biệt của mấy người chúng tôi, năm người đi là đủ rồi, đúng lúc mượn cơ hội này chứng minh cho mọi người dị năng của chúng tôi.”

    Căn cứ còn thật sự phê duyệt.

    Đây là tạo một cái bẫy cho chúng tôi nha.

    Dưới sự tích cực tổ chức của phó lãnh đạo, năm người chúng tôi đứng ở cửa căn cứ.

    Năm người, đứng thành ba phía, mỗi người có tâm sự riêng.

    Người thừa chính là nữ sinh tên An An lúc trước từng nói chuyện vì tôi trong máy ghi âm.

    An An lạnh lùng đứng ở một bên, không nói chuyện với chúng tôi, cũng không nhìn đám Trần Cáp lần nào.

    Trần Cáp mở miệng trước: “Ông đây vốn nên nhận ra cô là một con sói mắt trắng, đi theo chúng tôi lâu như vậy, tới căn cứ liền vạch rõ ranh giới với chúng tôi?”

    An An lạnh lùng đáp lại: “Cái gì gọi là đi theo các người, trong lòng anh tự rõ ràng, chẳng qua là thấy tôi vẫn còn chút giá trị lợi dụng nên giữ tôi lại mà thôi.”

    “Đối với anh mà nói, không có giá trị lợi dụng, giống như Triệu Dương, chẳng phải trực tiếp bị anh vứt bỏ sao? Triệu Dương, cô cho rằng chúng tôi và cô lạc nhau là ngoài ý muốn sao? Là do hai người bọn họ đã lên kế hoạch tốt từ trước.”

    “Tôi có thể sống đến bây giờ, chỉ vì chưa tới lúc các người chọn hy sinh tôi thôi, ai có thể giúp anh hấp dẫn thây ma liền đẩy người đó ra, đó không phải phong cách bình thường của các người sao? Mấy người bọn họ còn không phải chết như vậy sao?”

    Khó trách sau khi đến căn cứ liền thấy An An và hai người bọn họ đường ai nấy đi.

    An An lại quay sang tôi: “Tôi biết tôi nói có thể cô sẽ không tin, chuyện ở tiệm thuốc hoàn toàn không phải ngoài ý muốn, là bọn họ đã lên kế hoạch từ lâu, lúc ấy tôi không dám nói ra, không dám đứng về phía cô. Tôi biết cô nhất định không tin tôi, tôi không bắt cô tin tôi, nhưng cô ngàn vạn lần đừng tin tưởng bọn họ nữa.”

    Tôi cười với An An: “Tôi tin cô.”

    Trần Cáp tức muốn hộc máu, mắng tôi: “Triệu Dương cô mẹ nó cũng là con sói mắt trắng. Sao ông đây lại đối xử không tốt với cô, tốt xấu gì cũng đưa cô theo hai tuần, bây giờ bên cạnh có người có năng lực liền trở mặt không nhận ông đây nữa đúng không?”

    Tôi còn chưa kịp nói chuyện, Lục Hủ đã mở miệng trước: “Giữ miệng sạch sẽ chút! Lý do anh dẫn theo Triệu Dương là gì chính anh không rõ sao? Còn không phải là vì chắn đao giúp anh vào thời khắc mấu chốt sao? Thật sự nghĩ bản thân rất tốt sao?”

    Nói xong anh đấm một cái vào khóe miệng Trần Cáp, Trần Cáp còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã nói tiếp: “Nếu như anh còn tiếp tục nói năng lỗ m ãng, tôi sẽ để thây ma trực tiếp xé xác các người, đừng quên dị năng của tôi là cái gì.”

    Trần Cáp không phục chửi rủa, nhưng thật sự không dám đánh trả: “Anh đừng tưởng rằng tôi không biết, dị năng của anh phạm vi có tác dụng rất nhỏ!”

    “Nhỏ hay không, anh thử sẽ biết.”

    Trần Cáp còn muốn chửi bới, nhưng Vương Thành Tĩnh đã tiến lên giữ chặt hắn rồi lắc đầu.

    Sau đó Vương Thành Tĩnh cố gắng nở một nụ cười giả tạo để lấy lòng Lục Hủ, Lục Hủ đảo mắt không nhìn cô ta, quay sang tôi, nhẹ nhàng nói: “Chúng ta đi thôi.”

    Sau khi nói chuyện với An An, năm người chúng tôi chia thành hai nhóm, An An gia nhập với chúng tôi.

    Chúng tôi biết, hai người bọn họ hao hết tâm tư muốn để chúng tôi ra ngoài một mình chắc chắn có âm mưu, cho nên chúng tôi cẩn thận không tới gần họ.

    Ngoại trừ An An có nỏ tiễn ở ngoài, những người khác đều không có vũ khí tầm xa, cho nên chúng tôi cũng không lo bị bọn họ bắn lén sau lưng.

    Trên đường chúng tôi vẫn luôn cẩn thận đi theo sau bọn họ và duy trì một khoảng cách nhất định.

    Cũng không ăn bất kỳ đồ ăn nào mà Vương Thành Tĩnh giả vờ tốt bụng mang cho.

    Nhưng không nghĩ tới vẫn bị trúng chiêu.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 7


    07

    Lúc tôi tỉnh lại, tôi đang ở trong một căn phòng.

    Mặt đất rất bẩn, xung quanh tôi là một đống đồ lặt vặt xếp thành một vòng tròn, có rất nhiều tro bụi nên để lại dấu vết đồ vật bị kéo lê trên mặt đất.

    Vòng ngoài là một đám thây ma, vừa vặn bị mấy món đồ linh tinh ngăn cản, nhưng chỉ cần thời gian là chúng có thể vượt qua.

    Tôi ngồi dậy.

    Các thây ma thấy tôi động đậy càng trở nên “nhiệt tình” hơn.

    May mắn là trước khi xuất phát, Lục Hủ lo lắng cho tôi nên đã dạy tôi vài câu để giao tiếp với thây ma.

    “Hô hô hô hô hô!”

    Ý chính của mấy câu tôi vừa rống là: “Cút, tránh xa tôi ra.”

    Những thây ma này thật sự nghe lời, ngoan ngoãn chờ ở bên cạnh.

    Tôi lại thở dài, chúng nghe lời tôi như vậy, nếu tôi là thây ma, chẳng phải chính là vua thây ma sao?

    Ngay lúc tôi đang nghĩ xem nên mở cửa như thế nào, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa của Lục Hủ, anh sốt ruột hỏi: “Triệu Dương, em có ở bên trong không, em không sao chứ?”

    “Không có việc gì, anh thì sao?”

    “Bọn anh cứu em ra ngoài trước.”

    “Bọn anh?” À, chắc là An An cũng ở đó.

    Cửa bị phá vỡ, Lục Hủ vừa thấy hiện trường liền hiểu rõ.

    Bọn Trần Cáp muốn vây tôi ở giữa, để khi tôi tỉnh lại sẽ trải qua nỗi sợ bị thây ma bao vây, rồi từ từ bị ăn thịt.

    Nhưng chắc bọn họ không ngờ rằng sau khi tỉnh lại, tôi dùng dị năng của mình để khống chế thây ma.

    Sao cứ phải đối xử với tôi như phế vật vậy?

    Lục Hủ ôm tôi vào trong ngực, không nói nên lời.

    Lục Hủ không sao, nhưng lưng An An lại đẫm máu, quần áo đã bị thây ma xé rách.

    Thấy tôi nhìn mình, An An cười lớn với tôi rồi nói: “Không sao, đừng sợ, không phải hai người có thể khống chế thây ma sao?”

    Tôi run lên, muốn chạm vào cô ấy.

    Cô ấy cũng đưa tay ra để giữ lấy tôi.

    Bọn Trần Cáp cho rằng tôi không có dị năng, cho nên họ đã đặt tôi vào giữa đống đồ linh tinh, muốn lúc tôi tỉnh lại trải qua nỗi sợ bị ăn thịt lần nữa.

    Còn Lục Hủ và An An, bọn họ trực tiếp bị xếp vào giữa đám thây ma.

    An An tỉnh lại sớm nhất, cô ấy bị đau đến tỉnh.

    Sau khi vật lộn để giết những thây ma xung quanh, cô ấy lập tức đến tìm chúng tôi.

    “Mẹ nó, khốn nạn!”

    Tổn thương đồng loại như vậy, bọn Trần Cáp có khác gì thây ma đâu.

    “Chúng ta vẫn luôn không để cho bọn họ đụng vào đồ ăn nước uống của chúng ta, mà vẫn bị trúng chiêu. Xem ra lúc ở căn cứ, đồ đạc của chúng ta đã bị người khác động tay động chân qua.”

    Lục Hủ nói: “Chỉ dựa vào hai người họ chắc là không có bản lĩnh lớn như vậy, xem ra phó lãnh đạo đã hạ quyết tâm muốn giúp bọn họ.”

    Nỏ của An An đã bị nhuộm đỏ bởi máu của chính cô ấy, cô ấy nhìn tôi và nói: “Đi thôi, chúng ta đuổi theo bọn họ. Tôi còn muốn báo thù nhân lúc còn tỉnh táo.”

    “Vừa nãy, lúc tôi đi tìm hai người thì gặp được đôi cẩu nam nữ kia ở trên đường, chưa kịp xử lý bọn họ, nhưng mũi tên ở nỏ của tôi chắc là đã bắn trúng Trần Cáp.”

    Nhìn cả người An An toàn là máu mà vẫn miễn cưỡng cười với chúng tôi, tôi suýt đau lòng đến run rẩy.

    Mẹ nó.

    Chúng tôi đứng dậy và đuổi theo.

    Còn chưa đuổi kịp, đôi mắt An An đã đục ngầu.

    Tôi đột nhiên nghĩ tới Lục Hủ cũng bị đặt vào giữa đám thây ma, tôi sợ hãi, đi kiểm tra xem trên người Lục Hủ có vết thương nào không.

    Sắc mặt anh không tốt lắm, anh nhẹ nhàng siết chặt tay tôi, ghé vào bên tai tôi nói: “Anh không sao.”



    Trần Cáp bị thương nên chảy máu, thu hút rất nhiều thây ma đi theo bọn họ.

    Chúng tôi đuổi theo hướng họ đang chạy.

    Cuối cùng cũng thấy bọn họ.

    An An bắn một mũi tên khác trúng đùi Trần Cáp, bọn họ chạy trốn càng chậm hơn, cuối cùng trốn vào phòng nhỏ của một kiểm lâm viên(*).

    (*) kiểm lâm viên là công chức chuyên môn, nghiệp vụ của ngành kiểm lâm, giúp lãnh đạo cơ quan kiểm lâm ở Trung ương hoặc địa phương thực hiện nhiệm vụ quản lý rừng, bảo vệ và phát triển rừng và quản lý lâm sản tại địa bàn được phân công.

    Các thây ma bao vây phòng nhỏ, chúng tôi đến gần.

    Lúc này An An đã không cầm được nỏ nữa, bắt đầu rống giận cùng với những thây ma xung quanh.

    “Tĩnh Tĩnh, nhanh cầm máu giúp anh, bây giờ không phải lúc bảo tồn thực lực.”

    Vương Thành Tĩnh do dự: “Trần ca ca, em… Em…”

    “Nhanh lên, anh sắp đau chết rồi.”

    Vương Thành Tĩnh khóc lóc nói: “Trần ca ca, dị năng của em đã biến mất từ trước rồi.”

    Trần Cáp tát cô ta một cái thật mạnh: “Mày… Con mẹ nó, mày hại chết tao rồi. Bảo mày đi lấy đi nỏ tiễn của An An, mày cũng ngại nặng không chịu lấy…”

    Vương Thành Tĩnh ăn một cái tát, cô ta sửng sốt một lúc: “Rõ ràng là anh nói lấy nỏ tiễn hai chúng ta cũng không dùng nên mới không lấy.”

    Lúc này An An đã hoàn toàn biến thành thây ma, tôi đặt toàn bộ cường hóa lên người cô ấy.

    Ở trạng thái thây ma, vết thương trên người cô ấy dần lành lại, nhưng trên quần áo vẫn còn vết cắn như cũ.

    Một đám thây ma ở dưới sự chỉ huy của Lục Hủ đã phá vỡ cửa, tiến vào rồi bao vây xung quanh.

    Trần Cáp chật vật bò tới, ôm lấy chân tôi: “Dương Dương, Dương Dương, anh sai rồi. Đều là con đàn bà này câu dẫn anh, nể tình cảm nhiều năm như vậy của chúng ta, em cứu anh, cứu anh đi.”

    Tôi đá vào ngực anh ta: “Sao tôi cứu anh được? Không phải anh nói tôi không có dị năng nên không xứng với anh sao? Vừa nãy không phải anh đã nhét chúng tôi vào giữa đám thây ma sao?”

    Càng nghĩ càng giận, tôi đá anh ta một cái thật mạnh: “Con mẹ nó, Trần Cáp, anh có từng nghĩ tới mạng của anh là mạng, mạng của người khác cũng là mạng không!”

    Tôi cường hóa cho Lục Hủ, anh điều khiển vài thây ma đi qua đè Trần Cáp lại, An An đã biến thành thây ma nhào tới.

    An An không dùng phương pháp của thây ma, mà dưới sự “chỉ đạo” của Lục Hủ, dùng một mũi tên làm dao găm, để lại hàng ngàn lỗ nhỏ trên người Trần Cáp.

    Vương Thành Tĩnh bị dọa tái mặt, cô ta chạy đến ôm lấy cánh tay Lục Hủ, cầu xin: “Ca ca, ca ca, có phải anh không thích Triệu Dương không, em, em đẹp hơn Triệu Dương, dáng người em tốt hơn cô ta, em khá hơn cô ta nhiều. Anh nhìn em, em có thể để anh làm bất kỳ chuyện gì…” Nói xong cô ta bắt đầu cởi nút áo.

    Lục Hủ chán ghét đẩy cô ta ra: “Cô biết cô mạnh hơn Triệu Dương chỗ nào không? Cô càng vô sỉ, càng ích kỷ, càng không biết xấu hổ hơn cô ấy.”



    Chúng tôi đẩy cửa đi ra, ở đằng sau vang lên từng tiếng la hét.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 8


    08

    Chúng tôi trở lại căn cứ.

    Chúng tôi để Vương Thành Tĩnh lại trong ngôi nhà gỗ nhỏ cùng với các thây ma.

    Cô ta không còn dị năng, lại không có người bảo vệ, chắc cô ta không thể ra ngoài lần nữa.

    Năm người đi ra ngoài, khi trở lại chỉ còn hai người một xác.

    Chúng tôi tới căn cứ, lại phát hiện bầu không khí trong căn cứ không đúng, nếu như trước đây hoàn toàn là tuyệt vọng, bây giờ trong mắt bọn họ hình như có chút hy vọng.

    Vẫn là người thủ vệ kia.

    “Ha, hai người trở về rồi, vừa đúng lúc, lão đại đã trở lại, lão đại đã trở lại! Chúng tôi đợi gần một tháng, không ngờ lão đại còn có thể trở về…”

    Không biết người được gọi là lão đại là ai, tôi chỉ quan tâm liệu chúng tôi có thể có cơ hội gi3t chết lão nhị(*) hay không.

    (*)lão nhị ở đây chỉ phó lãnh đạo

    Vốn định âm thầm ám sát ông ta rồi rời đi, không ngờ vừa trở về mười lăm phút đã có người cung kính tới mời chúng tôi: “Chắc hai vị chính là kỳ nhân có thể giao tiếp với thây ma, lão đại muốn gặp hai người.”

    Chúng tôi bị đưa tới một căn nhà ở, bên trong được bài trí ngay ngắn trật tự, đồ nội thất chủ yếu là màu đen.

    Một người đàn ông ngồi ở giữa, bên cạnh có hai người đứng, đúng là ba người chúng tôi vô tình cứu lần trước.

    Vẻ mặt người đàn ông ở giữa hờ hững, cười với chúng tôi: “Tôi vừa mới làm nhiệm vụ trở về, nghe nói trong căn có hai người có thể giao tiếp với thây ma, tôi liền đoán là hai người, quả nhiên là như vậy. Lần trước cảm ơn hai người”

    “Không có gì, chuyện nhỏ thôi.”

    “Tôi tên Hứa Minh, từ nay về sau cứ xem căn cứ như nhà mình, nếu cần gì cứ đến tìm tôi.”

    “Tôi muốn đưa một thây ma về, tôi sẽ không để cô ấy ra khỏi cửa, chúng tôi sẽ khống chế cô ấy tốt.”

    “Được.”



    Vương Thành Tĩnh đi ra ngoài với chúng tôi liền không trở về, phó lãnh đạo rất tức giận, muốn âm thầm ngáng chân chúng tôi, nhưng đều bị Hứa Minh ngăn cản.

    Nhưng không ngờ rằng mạng của Vương Thành Tĩnh rất lớn, thế mà cô ta có thể trở về.

    Ngày cô ta trở lại bị một người nào đó tưởng là thây ma nên suýt nữa bắn vào đầu cô ta. Bởi vì lúc ấy trên người cô ta rất bẩn thỉu, dính đầy máu đen của thây ma. Cô ta che đậy mùi của mình bằng cách này, khiến thây ma cho rằng cô ta là đồng loại, nên cô ta mới có thể trở về.

    Ngày cô ta trở về liền bị phó lãnh đạo đưa đi.

    Vào ban đêm, chúng tôi đến tìm Hứa Minh, nhờ anh ta giúp chúng tôi một việc.

    Ngày hôm sau, trong căn cứ liền truyền ra một tin tức: Phương diện kia của phó lãnh đạo không được.

    Về phần là ai truyền ra, dù sao toàn bộ căn cứ cũng chỉ có Vương Thành Tĩnh biết việc này, không phải sao?

    09

    Chúng tôi chưa kịp làm gì thì phó lãnh đạo đã chết trước.

    Hóa ra lúc ấy Hứa Minh bị nhốt là do phó lãnh đạo gây ra.

    Sự việc ngày đó bị vạch trần, phó lãnh đạo còn muốn mang người chạy, trực tiếp bị Hứa Minh bắn vỡ đầu bằng một viên đạn.

    Lục soát nhà ông ta thì phát hiện một thi thể phụ nữ bị tra tấn đến không ra hình người.

    Khắp nơi trên da đều có vết thương, tóc bị nhổ sạch, trên mặt còn có vết sẹo.

    Mọi người trong căn cứ không rõ nguyên nhân đều sôi nổi cảm thán: “Haizz, một người có thể trị thương lại bị phó lãnh đạo hại thành như vậy, cho dù không chữa được bệnh cũng không thể thành bộ dáng này.”

    Nhưng mọi người nhanh chóng thoát khỏi sự hối tiếc này, bởi vì bọn họ bị hấp dẫn bởi chuyện càng quan trọng hơn.

    Tôi bắt đầu cường hóa liên tục cho Lục Hủ, chúng tôi khống chế thây ma trong phạm vi vài cây số xung quanh nhẹ nhàng không tiếp cận, an ninh của căn cứ tăng mạnh, uy tín của tôi và Lục Hủ càng ngày càng cao.

    Sau đó, các nhà khoa học phát hiện ra rằng một số người bị cắn có kháng thể, sau đó sử dụng kháng thể nghiên cứu ra vắc-xin phòng bệnh, những thây ma chưa cắn người cũng được tiêm vắc-xin phòng bệnh và trở lại bình thường, tất cả mọi người đều được tiêm vắc-xin phòng bệnh, không còn thây ma mới được sinh ra nữa.

    Vấn đề là bọn họ không có khả năng sinh dục.

    Nhưng An An có thể tiếp tục cười với tôi.

    Về phần những thây ma đã cắn người, từng đám bị đưa tới xung quanh nhà xưởng mới xây dựng đơn giản, bắt đầu làm việc không biết mệt mỏi ở nhà xưởng thây ma.

    Một ngày nào đó, con người sẽ thành lập lại một nền văn minh mới ở đây.
     
    Dị Năng Của Tôi Là Hỗ Trợ
    Chương 9: Phiên ngoại


    Phiên ngoại

    Vào buổi tối hôm trở lại, tôi kiểm tra cả người Lục Hủ thật cẩn thận.

    Vừa mới kiểm tra đến ngực, Lục Hủ nắm lấy tay tôi: “Triệu Dương, anh cảm thấy có lẽ anh là thây ma.”

    “Ngày ba người chúng ta ngất đi, thây ma vẫn luôn không cắn anh, chỉ vây quanh anh. Có lẽ, lúc trước anh đã từng bị cắn qua.”

    Tôi vùi đầu vào ngực anh, nước mắt nước mũi khắp người anh: “Không thể nào, sẽ không đâu, nhất định là anh ở bên em lâu cho nên thây ma mới không làm tổn thương anh.”

    Lục Hủ lau nước mắt giúp tôi: “Không sao, cho dù anh là thây ma, cũng là một thây ma có lý trí.”

    “Không, anh không phải.”

    Để chứng minh Lục Hủ vẫn còn là con người, tôi đã hôn lên môi anh.

    Thơm như vậy, ngọt như vậy, nhất định không phải thây ma, thây ma đều bốc mùi.

    Sau khi ăn sạch anh, tôi dựa vào ngực anh: “Cho dù anh là thây ma, cũng chỉ có thể là thây ma của em.”

    Để đảm bảo an toàn, chúng tôi đã nhờ Hứa Minh sắp xếp một nhà khoa học làm kiểm tra cho Lục Hủ, mọi thứ đều bình thường, chỉ là trong cơ thể anh có kháng thể thây ma.

    (Sau này các nhà khoa học tinh luyện kháng thể này ra làm thành vắc-xin phòng bệnh cho con người tiêm vào, từ đó không còn thây ma mới nào được sinh ra nữa. Đương nhiên đây là chuyện sau này.)

    Nhà khoa học lẩm bẩm nói: “Ngày hôm qua không phải cậu lén tới tìm tôi làm kiểm tra sao? Sao hôm nay lại tới kiểm tra nữa? Tôi biết cậu có kháng thể quý giá, bây giờ cậu là bảo bối của căn cứ, nhưng cậu cũng không thể lăn lộn liên tục bộ xương già này của tôi như vậy nha…”

    “Ông là cẩu độc thân, ông không hiểu.” Hứa Minh vừa trả lời nhà khoa học vừa nhìn chúng tôi cười khó hiểu.

    Tôi nghe xong liền bật cười, nghĩ đến hành vi xúc động tối qua của mình, tôi đấm vào ngực Lục Hủ: “Không phải anh nói anh là thây ma sao, đồ lừa đảo.”

    Trên mặt Lục Hủ cười xấu xa: “Anh nói có lẽ mà.”

    Sau đó anh thì thầm vào tai tôi: “Đêm nay em có thể kiểm tra lại một lần nữa.”

    Nghênh đón anh là những cú đấm như gió vào ngực: “Đồ lừa đảo, đồ lừa đảo, đồ lừa đảo!”
     
    Back
    Top Bottom