Trong một ngày mưa nặng hạt, phụ thân của Anasta đã giáng một bản án cho hắn:
"Anasta, nếu ngươi không đạt kết quả tốt trong kỳ đánh giá năng lực lần tới thì đừng mang cái danh của gia tộc Royal nữa.”
Người thiếu niên ấy nắm chặt tay, ánh mắt uất hận nhìn vào bóng lưng to lớn ấy mà gằn giọng:
"Các người chỉ quan tâm đến thế mạnh thôi sao?”
Thanh Hoàng trong thân xác Anasta Royal đột ngột bừng tỉnh thì nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.
Cậu ta lấy tay xoa xoa trán rồi trợn tròn mắt la lên:
"Hình như cái chuyện đó quen quen?”
"Thấy mịa rồi…hình như không thể hiện tốt ở kỳ thi đánh giá năng lực vào hai tháng sau thì mình bị tước họ mất…”
"Tên Anasta này…gây họa quá nên bị đày chứ gì…KHỐN NẠN THẬT!!!”
"Hừ, bị đuổi khỏi nhà Royal thì ước mong ngậm thìa vàng của mình đi tong mất.
Phải tìm cách nâng cao năng lực mới được.”
Cảm thấy than vãn không có ích gì, Anasta liền thay đồng phục của Học viện để chuẩn bị xuống nhà ăn.
Trên đường đi, Anasta cảm thấy bản thân mình luôn bị nhiều ánh nhìn không mấy thiện cảm găm vào người khiến cậu ta có chút khó chịu.
"Công nhận làm tên này khó khăn thật sự.”
Anasta thầm nói.
Anasta sau đó nén nỗi nhục này mà đi đến nhà ăn.
Nơi đây là một nhà ăn tập thể với các món ăn xa hoa khiến một người nếm trải vị nghèo lâu năm như cậu ta phải chảy cả tấn nước miếng.
Sau đó, trước ánh mắt kỳ thị của các học viên khác, Anasta lao vào ăn như hổ đói mà không biết ngại là gì.
Vừa ăn, cậu ta vừa nói:
"Lịch sự làm cái chó gì?
Đồ ăn ngon như này không ăn nhanh thì hết mất.”
Xung quanh bắt đầu nổi lên sự bàn tán khi thấy sự thay đổi thất thường của Anasta:
"Hắn hôm nay bị gì vậy nhỉ?”
"Không lẽ nhục quá phát khùng rồi?”
"Hay là hôm qua bị phạt cái gì không được ăn uống đàng hoàng?”
“...”
Anasta không phải là không nghe mà còn nghe rất rõ những lời đánh giá đó, nhưng với cái bản chất mặt dày như bề mặt trái đất của cậu ta thì những cái sát thương ấy chỉ như ‘muỗi chích inox’ mà thôi.
Đằng xa, hai bóng người một nam một nữ đang nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.
Felix Royal:
"Hắn hôm nay bị sao vậy?”
"Có lẽ hắn sắp bị đuổi khỏi nhà nên bị khùng chăng.”
Giọng nữ bên cạnh đáp lại với sự khinh thường.
"Em chuẩn bị cho sự kiện triệu hồi Tinh linh Bản mệnh vào hai ngày tới chưa vậy, Clara?”
Felix hỏi.
Clara Royal với sự tự tin đáp:
"Chỉ là triệu hồi tinh linh thôi mà, có gì khó đâu.”
"Đừng tự tin quá mà chủ quan.
Coi chừng lại làm một vố thất vọng như tên đó đấy.”
Felix tiếp lời, ánh mắt hướng về bóng dáng của Anasta ở đằng xa.
Bên phía Anasta, sau khi càn quét hàng tá món ăn ngon thì cậu ta cũng dừng lại vì no bụng.
"Hehe, lâu rồi mới được ăn ngon như thế này.
Giờ vào lớp thôi.”
Lần theo ký ức của chủ nhân cũ, Anasta dễ dàng tìm được lớp học của mình.
Khi vào trong, cậu ta cảm nhận được những ánh mắt ác ý dành cho bản thân mình rất nhiều.
"Ài…đúng là hiệu ứng kẻ phản diện của cái tên Anasta này ghê gớm quá.
Có lẽ mình nên tìm cách khôi phục thanh danh thôi.”
Anasta thầm nói.
Nhìn lớp học rộng rãi thoáng mát, Anasta cũng phải thầm cảm thán:
"Quả là lớp học cho Quý tộc, sang thật đấy.”
Một lúc sau, một giáo viên nữ với khí chất đoan trang bước vào lớp học.
Khi nhìn thấy ngoại hình xinh đẹp này, Anasta cũng phải tấm tắc thầm khen:
"Giáo viên này nếu ở thế giới cũ của mình thì cũng phải thuộc hàng top mỹ nhân thế giới đấy chứ.”
"Hình như mình nhớ không nhầm thì vị giáo viên này tên là Elena Victoria thì phải.”
Sau đó, lớp học bắt đầu những tiết học tẻ nhạt.
Khi nhìn vào đống sách giáo khoa được đánh dấu kỹ lưỡng của chủ nhân cũ, Anasta cũng phải tán thưởng độ chỉn chu của hắn.
Đột nhiên, Anasta nhận ra một điều:
"Mỗi lần muốn dùng ma pháp thì phải niệm chú bằng miệng sao?”
Cười khẩy một cái, cậu ta lại phân tích:
"Vậy thì khác gì nói những câu niệm chú đó là những mã code được lập trình sẵn, khi muốn nó chạy thì chỉ việc dán vào mà thôi?”
Càng nghĩ, cơn lạnh gáy lại càng ập đến.
"Không lẽ nói, cái thế giới này đang có một thế lực ngầm nào đó thao túng?”
"Hừ, cái quy luật của thế giới này đúng là còn quá nhiều ẩn số.”
Sau khi buổi học sắp kết thúc, giáo viên Elena cũng bắt đầu nhắc nhở những thông tin quan trọng:
"Các trò nghe rõ đây, hai ngày sau sẽ là ngày triệu hồi 'Tinh linh Bản mệnh’, sự kiện mà mười năm mới có một lần.
Cho nên, vào ngày hôm đó, có bận đến mấy cũng không được vắng mặt.”
"Tinh linh Bản mệnh rất quan trọng với các Pháp sư chúng ta, vì những tinh linh ấy là ‘độc nhất’ với mỗi người, chúng sẽ luôn trung thành tuyệt đối với chúng ta cho đến khi sinh mệnh lụi tàn.”
Anasta ở dưới cẩn thận nghe từng câu, cậu ta thầm phân tích:
"Xem ra sự kiện này rất quan trọng đây, nếu triệu hồi được một tinh linh mạnh thì kỳ thi đánh giá năng lực sắp tới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”
Sau buổi học sáng là giờ tan học để dùng bữa trưa.
Anasta lại đến nhà ăn càn quét các món ngon một lượt rồi về ký túc xá.
Không lười biếng nghỉ ngơi ngay, Anasta liền lấy những cuốn sách trên kệ mà chủ nhân cũ sưu tầm để biết thêm về ma pháp.
Sau khi tìm hiểu sâu về ‘hệ bóng tối’, Anasta phải đập bàn mà kêu lên:
"Mẹ nó, đúng là cái hệ phế vật mà…”
"Cấu trúc ‘nguyên tử ma lực’ thì liên kết yếu nhớt, còn thua cả sắt thép.
Ma pháp thì chỉ có một loại và chỉ là sơ cấp.”
"Hừ…cứ như thế này thì cho dù mình tạo ra sắt thép thời hiện đại như ký ức thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài, còn độ bền thì chắc chắn thua xa.”
Thở dài một cái, Anasta lại tự hỏi:
"Đây là lý do tại sao chủ nhân cũ phải điên cuồng tập thể chất để bù vào điểm yếu sao?”
Cậu ta sau đó mở một cuốn sổ ghi chú ra, càng đọc, cậu ta càng nản lòng.
Bởi vì những người đồng trang lứa có tư chất cao đều đã vượt qua giai đoạn cấp 8 để lên cấp cao hơn.
Ấy vậy mà cái cơ thể này chỉ mới lên cấp 8 gần đây.
"Haizzz, có than vãn cũng như không.”
Anasta thở dài rồi đứng dậy ra khỏi phòng.
Cậu ta sắp tới sẽ đi thu thập chiến lợi phẩm theo ký ức của chủ nhân cũ.
Chủ nhân cũ quả thật không phải là một kẻ vô lo vô nghĩ, mà thậm chí hắn ta còn chuẩn bị rất nhiều cho sự phát triển của bản thân.
Anasta đến một vùng thảo nguyên hoang vu, nơi mà có vô số ma thú sinh sống.
Thân ảnh với bộ y phục đen nhanh chóng lướt nhanh trên bãi cỏ xanh rồi đến một khu đầm lầy nằm dưới một bóng cây lớn.
Trước mặt cậu ta giờ đây chính là một bãi bùn lầy đen đặc, nằm dưới tán cây lớn.
Ở giữa bãi bùn lầy ấy là ba cái xác lớn của một loài ma thú có hình dáng như những con lợn rừng cỡ lớn bị chết ngạt.
"Anasta, ngươi cũng thông minh đấy, tận dụng sự liên kết yếu ớt của các 'nguyên tử ma lực' của mình để tạo ra một cái bẫy đầm lầy.”
Chủ nhân cũ đã lợi dụng tập tính thích tắm bùn để giảm nhiệt độ cơ thể của loài lợn rừng mà giăng hàng tá bẫy ‘đầm lầy’ xung quanh đây để thu thập chiến lợi phẩm mà không cần tốn quá nhiều công sức.
Anasta đưa đôi tay đang đeo găng chạm vào vũng bùn, ma lực bên trong bắt đầu thay đổi thành một tấm lưới đen.
Sau đó, với cái thể chất kinh người của mình, cậu ta một hơi kéo hết cả ba con lợn rừng về phía mình.
Chiếc găng tay mà Anasta đang đeo không phải là thứ bình thường, nó được tích hợp vỏ ‘cây Ma Thuật’, một loại cây dùng để chế tạo đũa phép.
Loài cây này điều chế ma lực rất tốt nên luôn được nhiều pháp sư tin dùng.
"Giờ thì đến tiết mục chính thôi.”
Anasta nói với nhịp thở dốc.
Cậu sau đó tạo ra một con dao làm bếp sắc nhọn rồi rạch phần ngực của chúng ra.
Hai con đầu tiên không có thu hoạch gì nhưng đến con thứ 3 thì lại rơi ra một viên pha lê đỏ.
"Ma thạch đây rồi!”
Anasta phấn khích kêu lên.
‘Ma thạch’ hay còn gọi là ma lực kết tinh, nó là một thứ rất quan trọng đối với các Pháp sư trên con đường thăng cấp.
Cách sử dụng nó như sau: Chỉ cần dùng ma lực bản thân nuốt chửng lấy ma thạch.
Sau đó, nguồn ma lực của Pháp sư sẽ phản ứng với nguồn ma lực cô đặc trong ma thạch mà tạo ra những gợn sóng kích thích sự phát triển của 'Căn nguyên’.
Chính vì thế, tư chất quyết định rất nhiều đến việc thăng cấp, vì tư chất càng cao, nguồn ma lực càng dồi dào và khả năng hồi phục ma lực càng nhanh.
Anasta sau đó ghé thăm sáu cái bẫy còn lại.
Chỉ trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ, cậu ta đã thu thập được mười viên ma thạch.
"Hôm nay cũng gọi là bội thu đấy.”
Anasta phấn khích hét lên.
Sau đó, cậu ta cũng quay về ký túc xá học viện.
Anasta đi với khuôn mặt đầy phấn khích khiến ai nấy đều muốn xa lánh.
Khi đi qua hai bạn nữ thì đột nhiên, mắt cậu ta trợn to ra, máu mũi tuôn trào như thác.
"Cái gì đây…”
Anasta thều thào, khuôn mặt như không thể tin được điều gì đang diễn ra.
Hai bạn nữ kia thấy thế thì phô ra một bộ mặt chứa đầy sự kinh tởm dành cho Anasta.
"Eo ôi, đồ biến thái.”
Nói xong, hai người học viên nữ ấy ngay lập tức chạy đi, để Anasta ở lại với bộ mặt ngơ ngác mà không kịp thanh minh.
XÀM MỘT CHÚT:
Sau khi sửa chữa laptop và điện thoại của Thanh Hoàng, Hữu Minh và những người trong cục điều tra cũng xem bên trong có gì.
Nhìn 100GB ‘Tài liệu học tập tuổi vị thành niên’ của Thanh Hoàng thì ai nấy đều phải nhăn mặt.
Hữu Minh thầm nói:
"Thôi mày chắc cũng không muốn được tìm thấy nữa đâu…có gì tao lập mộ cho mày rồi chôn luôn đống này luôn.”