Khác Dị Giới Pháp Sư 《VỊ DIỆN VƯƠNG KỲ》

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407412648-256-k72956.jpg

Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
Tác giả: Permoh
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trần Thanh Hoàng, một sinh viên nghèo khó bỗng nhiên xuyên không đến Dị giới - một nơi mà có vô số Pháp sư hùng mạnh sinh sống.

Tiểu thuyết này có nhiều chi tiết và yếu tố lấy cảm hứng từ nhiều bộ truyện hay tiểu thuyết khác.

Thể loại: Dark Fantasy, hành động, huyền huyễn.

Tác phẩm có nhiều câu từ, hình ảnh và yếu tố kinh dị, nên cân nhắc trước khi đọc!

Tác phẩm này hoàn toàn là Hư Cấu không Cổ súy cho bất kỳ hành động Bạo lực nào hay chống đối bất kỳ một cá nhân hay Tổ chức nào.



xuyênkhông​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • R.U.G.E - 7 - Ngục Thần - Diablo
  • sự thật và ảo mộng (dị năng)
  • día dia dìa
  • 🜃 HẬU THẦN KÝ - Ash of Divinity
  • Chiến Dịch Năm Ấy
  • Việt Nam Cộng Hoà ở Dị Giới
  • Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 1: Đây là xuyên không sao?


    Ở một hang động tối tăm, một thân ảnh nam nhi với vô số vết thương lớn nhỏ đang chạy trốn khỏi lũ ma thú hung dữ đằng sau.

    Trong cái hang động ngột ngạt này thường thì sẽ có rất ít sinh vật sinh sống, ấy vậy mà không biết vì sao cái người thanh niên này lại bị vô số ma thú với hình dạng 'Rết khổng lồ’ truy đuổi một cách gắt gao đến vậy.

    "Chết tiệt…sắp tới rồi…phải cố lên…mình chưa thể gục ngã ở đây được.”

    Người thiếu niên ấy vừa chạy vừa tự trấn an bản thân.

    Cửa hang động lúc này dần hiện ra trước đôi mắt đầy khổ sở ấy.

    "Ma pháp trận địa, kích hoạt!”

    Câu nói yếu ớt vừa được tuôn ra, thì bỗng nhiên, dưới chân cậu ta xuất hiện vô số vòng tròn ma pháp với nhiều hình thái khác nhau.

    Chúng như có sự liên kết với nhau mà tạo thành một màn chắn ma pháp ngăn chặn lũ ma thú đang lao tới.

    Rầm…rầm…

    Đất đá ở cửa hang đồng loạt rơi xuống, chặn đứng hoàn toàn lối ra ngay khi cái người thiếu niên ấy vừa lao ra khỏi đó.

    Nằm xuống vùng thảo nguyên trống rỗng, người thiếu niên ấy vừa thở dốc vừa lấy tay bịt miệng các vết thương đang chảy máu dữ dội.

    "Chết tiệt…mình phải dừng lại ở đây sao?”

    Cậu ta nói với giọng thều thào, ánh mắt tuyệt vọng nhìn lên bầu trời đầy ánh sao.

    Đôi tay run rẩy của người thiếu niên ấy bắt đầu lần mò trong túi áo rồi lấy ra một quyển trục cũ nát.

    "Cái cuốn pháp chú này…”

    "Hừ…không thể nào bỏ cuộc ở đây…ta phải tiếp tục tiến bước…không thể bỏ cuộc…”

    Cuốn trục cũ nát ấy từ từ được mở ra bởi đôi bàn tay đang run rẩy với những vết thương.

    Bên trong cái sự cũ nát ấy dần hiện ra một vòng ma pháp độc lạ.

    Chàng thiếu niên kia lấy máu của bản thân nhỏ xuống vòng ma pháp ấy rồi niệm chú kèm theo đó là một câu trăn trối

    "Không lùi bước, không quay đầu…ta Anasta Royal, quyết tâm không chùn bước…”

    Vòng ma pháp kỳ lạ ấy bắt đầu có phản ứng, một luồng ma lực đen đặc bí ẩn bắt đầu trào dâng từ nó và phát tác ra không gian bên ngoài.

    Khi hơi thở của Anasta lụi tàn, cái nguồn ma lực đen đặc đó liền hòa quyện với thân thể cậu ta kèm theo một dị tượng thất thường cho không gian xung quanh.

    Ở bên trong một căn phòng mang theo nét cổ kính, dưới nguồn sáng mờ ảo từ ánh đèn dầu, một pháp sư với khuôn mặt già nua tên là Andrew Charles đang ghi chép tài liệu thì bỗng khựng lại.

    Ánh mắt lão ta liếc về phía quả cầu pha lê đang phản ứng thất thường.

    "Cái quái gì đây?

    Sao cầu tiên tri lại xuất hiện phản ứng?”

    Cầu tiên tri chỉ phản ứng với hai trường hợp:

    Trường hợp 1: là khi được truyền ma lực hệ thời gian vào.

    Trường hợp 2: là khi thế giới xuất hiện một bước ngoặt lớn, một bước ngoặt có thể thay đổi cả lịch sử nhân loại.

    Nhìn vào sự phản ứng đó, lão Andrew liền nhíu mày lại với sự lo lắng đang trào dâng.

    "Chuyện này không lẽ…”

    Trái Đất năm 2024:

    Trần Thanh Hoàng - một sinh viên ngành Tự Động Hóa đang tan ca làm thêm tại một cửa hàng tiện lợi.

    Khi bước ra khỏi nơi làm việc, cậu ta mở điện thoại ra thì thấy một dòng tin nhắn, người gửi có tên ‘Hữu Minh’.

    Nội dung hiện lên là hình ảnh bằng lái xe ô tô của Hữu Minh, kèm với dòng tin nhắn:

    ‘Tao mới có bằng lái xe ô tô nè, hê hê.’

    Thanh Hoàng cười khổ một tiếng rồi thầm nói:

    "Mịa nó, đúng là con nhà giàu mà…”

    Sau đó, Thanh Hoàng đi bộ để về lại nhà trọ trong màn đêm tối của thành phố.

    Khi đến một nơi vắng vẻ, Thanh Hoàng bỗng khựng lại vì một cơn ớn lạnh không biết từ đâu đến.

    "Mẹ kiếp…cái cảm giác gì vậy…”

    Không nghĩ nhiều thêm, cậu ta đút tay vào túi và tiếp tục về trọ với dáng đi rất bố đời.

    Bỗng nhiên, thân thể cậu ta bị mất thăng bằng rồi ngã đập mặt xuống đất.

    "Cái gì vậy?”

    Rất nhanh, cậu ta đã thấy đôi chân của mình đang dần tan biến thành những mảnh vụn li ti.

    Thanh Hoàng hốt hoảng kêu lên:

    "Cái gì đây chứ?

    Sao đột nhiên…”

    Một tia sáng đột nhiên lóe lên trong đầu.

    "Chết tiệt…nếu phải chết ở đây thì…”

    Oành oành…

    Tiếng va chạm vang lên, Thanh Hoàng lôi cái laptop trong cặp của mình ra rồi đập thật mạnh xuống đất khiến nó vỡ nát.

    Sau khi làm xong, cậu ta nằm bệt xuống đất hướng ánh mắt lên bầu trời đầy sao.

    "Ài…có đi thì cũng phải thủ tiêu nó…”

    Đang nhắm mắt để ra đi từ từ thì bỗng nhiên cậu ta nhớ một cái gì đó chưa làm.

    Bốp…

    Cái điện thoại tồi tàn cũng bị quăng mạnh vào tường mà vỡ nát.

    "Suýt quên mày…”

    Với trí tưởng tượng cao siêu và ảo tưởng của mình, Thanh Hoàng vừa nằm vừa nói:

    "Xuyên không nhớ cho bố mày hệ thống nhé, nhớ cho một cuộc sống giàu sang luôn.”

    "À quên mất…có harem thì tốt nữa.”

    Sau đó, cả thân xác Thanh Hoàng biến mất hoàn toàn và trải qua một khoảng không vô định.

    Đến khi mở mắt ra, vẫn là một bầu trời đầy sao tuyệt đẹp nhưng lúc này bầu không khí không còn một mùi hôi khó chịu như trong con hẻm tối kia mà là một sự dễ chịu khoan khoái của thảo nguyên xanh.

    "Ô đây là đâu…”

    Thanh Hoàng nhìn không gian xa lạ ở xung quanh mà tự hỏi.

    Nhìn vào cái thân thể lành lặn và một bộ y phục kỳ lạ có phần rách rưới, não cậu ta bỗng nảy số mà kêu lên:

    "Đây là xuyên không sao?”

    Trong cơn phấn khích, Thanh Hoàng trong thân xác của Anasta bắt đầu đứng phắt dậy nhìn ngắm thảo nguyên xung quanh đang được bao bọc bởi màn đêm tối.

    "Há há…xuyên không thật này!”

    Bỗng nhiên, một cơn đau đầu từ đâu ập đến khiến Thanh Hoàng phải ngã quỵ xuống đất.

    "Cái gì đây trời…sao đột nhiên…”

    Hàng loạt thông tin như: ngôn ngữ, ký ức,... của Anasta Royal như một cơn thủy triều tràn vào tiềm thức của Thanh Hoàng khiến cậu ta la oai oái.

    Một lúc sau, cậu ta cũng nằm bệt xuống đất thở hồng hộc.

    "Anasta Royal…là tên của mình ở thế giới này à?”

    Thanh Hoàng đập tay thật mạnh xuống đất và la lên:

    "Tổ sư nhà nó…tại sao lại xuyên không vào một thằng vừa phế vừa ngông thế này…”

    Lý do Thanh Hoàng nói vậy là vì khi tiếp nhận những mảnh ký ức rời rạc không đầy đủ, thì cậu ta phát hiện cái tên Anasta này dù ở trong một gia tộc lớn nhưng tư chất và sức mạnh không những không cao mà còn rất ngông cuồng một cách đáng ghét.

    "Tư chất hạng C?

    Hệ ‘bóng tối’ cái hệ phế nhất?

    Danh tiếng xấu xa?

    Đây là cuộc sống xuyên không mà tao mong ước à?”

    Thanh Hoàng như không thể tin vào những gì đang diễn ra, cậu ta như muốn hét lên một câu chửi tục.

    Thanh Hoàng dần hạ hỏa, cậu ta nói lên những tiếng nhỏ nhẹ:

    "Hệ thống ơi!

    Hệ thống à!

    Bạn đâu rồi?”

    Quả thật, đời không như là mơ.

    Đáp lại những tiếng ảo tưởng ấy chỉ là cái tĩnh lặng của màn đêm u tối.

    "Thật à…đây có phải là mơ không…”

    Thanh Hoàng bất lực nói bâng quơ.

    "Trời ơi…hệ thống của ta đâu rồi…”

    "Hahahaha…vị thần đưa con đến đây à…ngài muốn con chịu khổ cũng được…nhưng ít nhất…”

    Lấy hơi một cái, Thanh Hoàng như hét toáng lên:

    "HÃY ĐƯA THẰNG BẠN CON ĐẾN ĐÂY LUÔN ĐI!!!!!”

    La xong, Thanh Hoàng trong thân xác Anasta ngồi bệt xuống bãi cỏ, ánh mắt cậu ta nhìn về phía xa xăm.

    "Rốt cuộc thằng Anasta này muốn làm gì ở đây, để rồi bị ma thú dí cho cái mạng quèn cũng không còn?”

    Không dài dòng thêm, Anasta từ từ xếp bằng lại như động tác 'tu tiên’.

    Cậu ta cảm nhận nguồn ma lực sâu trong linh hồn của mình thì chỉ thấy một màu đen tím ảm đạm.

    Càng vào sâu màu sắc ma lực lại càng đen đặc cho đến khi đến cái cốt lõi của linh hồn mà người ở đây gọi là 'Căn nguyên’ thì thấy tám cái chấm đen rõ rệt trong đó thì Anasta mới dừng lại.

    "Hóa ra là Pháp sư cấp 8 thật à?

    Thấp thật đấy…”

    Bỗng nhiên, Anasta cảm thấy một phản ứng kỳ lạ trong Căn nguyên của mình.

    Khi cảm nhận rõ lại thì cậu ta phát hiện một con cá chép nhỏ bé có màu vàng óng ánh đang bơi chậm rãi trong nguồn ma lực ít ỏi của mình.

    "Đây là tinh linh sao?”

    Lục lọi trong ký ức hỗn tạp, Anasta dần hiểu rõ nguồn gốc của con tinh linh nhỏ bé này.

    Nhìn vào đống đổ nát gần đó, cậu ta thầm phân tích:

    "Hóa ra con cá chép vàng này là lấy từ trong đó.”

    "Hừ…ký ức còn thiếu sót nhiều quá…có lẽ nên về ký túc xá ‘Học viện Ma Pháp’ trước đã rồi tính sau, ai biết cái nơi tối tăm này ẩn chứa cái nguy hiểm gì.”

    Sau đó, trong màn đêm u tối, Anasta lết thân xác có chút tàn tạ của mình chạy về ký túc xá theo ký ức rời rạc của chủ nhân cũ.

    Càng đi, Anasta như càng cảm nhận được thứ gì đó không an toàn ẩn nấp sâu trong bóng tối khiến cậu ta có cảm giác lạnh sống lưng.

    "Cái gì vậy nhỉ?”

    Anasta giật mình kêu lên một tiếng.

    Trong bóng tối, vô số ánh mắt vàng vọt dần hiện ra như những con thú dữ nhìn thấy mồi ngon trước mắt.

    Anasta với giác quan tinh tường như cảm nhận được nguy hiểm mà liếc mắt xung quanh, miệng cậu ta lẩm bẩm:

    "Đừng đùa nha…mới xuyên không thôi mà…”
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 2: Bản năng của Anasta.


    Những ánh mắt vàng vọt đầy sát khí dần lộ diện.

    Chúng vậy mà lại là một đàn sói, mà con nào con nấy to bằng một chiếc bán tải hạng nhẹ.

    Anasta trợn tròn mắt, đôi chân run rẩy vô thức lùi lại vài nhịp.

    "Cái quái gì đây…lũ sói này…là ma thú cấp 4 sao?”

    Tiếng ‘gầm gừ’ ngày càng dày đặc khiến trái tim cậu ta như muốn xổ ra ngoài.

    Bỗng nhiên, Anasta đứng thẳng lại, điều này khiến lũ sói cũng phải dè chừng theo.

    "Không phải mình là một pháp sư cấp 8 à?

    Sao phải dè chừng trước lũ này chứ?”

    Vuốt cằm vài cái, Anasta đưa mắt nhìn xung quanh.

    "Để xem nào…một, hai, ba,..., mười bảy…”

    Càng đếm số lượng, chân Anasta lại càng run rẩy kịch liệt trước số lượng khủng bố của đàn sói.

    "Chết rồi…chạy lẹ…”

    Sau đó là một cảnh tượng rượt đuổi của một đàn sói và một thân ảnh nhỏ bé với bộ trang phục rách rưới.

    Anasta vừa chạy vừa than:

    "Mới xuyên không thôi mà…có cần hành tôi đến thế không?”

    Thấy khoảng cách ngày càng bị thu hẹp, Anasta liền vội vã đào lại ký ức về cách chiến đấu của Anasta.

    "Ma lực hệ bóng tối, một hệ mà chỉ có một phép duy nhất là 'tạo ra đồ vật theo ký ức’.

    Đồ vật càng đơn giản thì càng dễ tạo sao?”

    Phân tích xong, Anasta liền niệm chú để tạo hình:

    "Thưa Đấng Sáng Tạo, hãy cho con mượn thần chú của ngài để cứu rỗi bản thân…”

    Dứt lời, một con dao làm bếp đơn giản được tạo ra ngay lập tức.

    "Há há, tạo được rồi nè…”

    Xoẹt…

    Với bản năng của cơ thể, Anasta dễ dàng xoay người một cái rồi phi thẳng con dao làm bếp một cách chính xác vào đỉnh đầu của một con sói xám khiến nó chết ngay lập tức.

    Những con sói còn lại thấy vậy thì như bị dọa sợ mà từ từ lùi lại với sự cảnh giác cao độ.

    Anasta trợn tròn mắt kinh ngạc, miệng cậu ta lắp bắp kêu lên:

    "Cái gì đây?

    Nếu theo như thông thường thì mình sẽ rất khó khăn trong việc chuyển động khi mới nhập xác chứ?

    Ấy vậy mà chuyển động của mình lại mượt đến vậy trong thực chiến?”

    Một tia sáng lóe lên:

    "Không lẽ…Anasta thực sự không phải là một tên lười biếng mà luôn lấp đầy điểm yếu của bản thân thông qua luyện tập?”

    "Hừ, tuy nói ngươi là kẻ ngông cuồng đáng ghét nhưng cũng phải công nhận sự nỗ lực của ngươi cũng không tầm thường đấy, Anasta.”

    Một lần nữa, bản năng cơ thể lại cho Anasta cảm nhận động tác quen thuộc.

    Cậu ta nắm chặt hai nắm đấm lại rồi đặt sát nhau theo chiều dọc rồi niệm chú:

    "Thưa Đấng Sáng Tạo, hãy cho con mượn thần chú của ngài để cứu rỗi bản thân…”

    Sau khi niệm chú xong, hai nắm đấm từ từ tách nhau ra xa theo chiều ngang kèm theo đó là một nguồn ma lực đen đặc tuôn trào và dần thành hình của một trường thương đơn giản.

    Dựa theo các phản ứng của cơ thể, Anasta tiện tay múa vài đường thương rồi lao đến tấn công lại bầy sói.

    Xoẹt…xoẹt…

    Chỉ vài đường cơ bản, hai con sói đã bị Anasta đập nát đầu, máu tươi nhuộm đầy cây trường thương đen nhánh.

    "Hahaha…cảm giác này…tuyệt vời làm sao…”

    Anasta điên cuồng thảm sát lũ sói như thể việc này đã được cậu ta thực hiện vô số lần.

    Lũ sói xám bắt đầu điên cuồng chạy trốn, vị thế của con mồi và kẻ đi săn đã bị đảo ngược một cách nhanh chóng.

    Một lúc sau, ở dưới nền cỏ xanh đã xuất hiện mười cái xác của lũ sói xám.

    Anasta thở dốc ngồi gục xuống đất để nghỉ ngơi vì mệt.

    "Toang thật đấy, tuy nói thể chất của cái tên Anasta này rất tốt nhưng vì là tư chất hạng C nên lượng ma lực không mấy dồi dào và tốc độ hồi phục không nhanh.”

    Nhìn vào cây thương có phần tàn tạ sau trận chiến, Anasta chỉ biết thở dài ngao ngán:

    "Tưởng nó cứng lắm chứ, ai dè còn thua cả sắt thép thời hiện đại.

    Đây là lý do tại sao tên Anasta đó điên cuồng tập thể chất để bù lại sao?”

    Bỗng nhiên, một gợn sóng trong 'Căn nguyên’ - nơi sản xuất ma lực, có những gợn sóng kỳ lạ.

    Anasta ngay lập tức cảm nhận diễn biến bên trong.

    Sau khi đào sâu vào, cậu ta liền trợn tròn mắt kinh ngạc:

    "Cái gì?

    Ma lực vậy mà hồi phục đầy đủ rồi sao?

    Với cả, con cá chép này hồi nãy còn đang bơi yếu lắm mà?

    Sao bây giờ lại có thể bơi tung tăng như vậy chứ?”

    Anasta dần cảm nhận được một luồng ma lực tỏa ra từ con cá chép ấy, ma lực nó dường như là vô tận không có điểm dừng sau khi nó bơi lại bình thường.

    Không những thế, ma lực của nó còn có thể điều chỉnh cùng hệ với cậu ta nữa.

    "Hahahaha…Anasta à, ngươi cũng để lại đồ tốt cho ta đấy chứ!

    Như vậy có thể bù đắp lại khoảng cách lượng ma lực rồi.”

    Bỗng nhiên một luồng phấn độc từ đâu bật thẳng vào mặt Anasta.

    Ting…ting…

    Bảng hệ thống màu xanh như trong các bộ truyện dần hiện ra, Anasta cười phá lên và nói:

    "Hệ thống…ngươi đây rồi!

    Sảng văn vô địch giờ mới bắt đầu, hahahaha…”

    Nhưng quay về thực tế, thực chất đó chỉ là tác động của phấn hoa gây ảo giác cho Anasta, do cậu ta mong mỏi hệ thống nên nó mới xuất hiện trong ảo giác mà thôi.

    Lúc này, một cây nắp ấm khổng lồ to như kích thước người thường trồi lên mặt đất với ý định nuốt chửng Anasta.

    Xoẹt…

    Cơ thể Anasta phản ứng theo bản năng.

    Cây trường thương chẻ đôi thân thể nó một cách dễ dàng khiến dịch nhầy kinh tởm tràn ngập nửa thân người Anasta.

    Anasta như sực tỉnh dậy, ánh mắt mơ màng nhìn vào cái thân người đầy dịch mủ và cái xác hoa nắp ấm khổng lồ không còn nguyên vẹn thì liền la lên:

    "Áaaaa…cái mẹ gì đây?”

    Cậu ta tò mò lấy cây trường thương chọc chọc vào người nó nhưng không có động tỉnh gì.

    "Hừ, hóa ra là ảo giác.

    Làm mình tưởng có hệ thống chứ…”

    Sau một hồi nghỉ ngơi, Anasta lại lên đường đi về ký túc xá học viện.

    Vừa đi, Anasta vừa tổng hợp lại những ký ức rời rạc, không đầy đủ của chủ cũ để hoàn thiện lại hệ thống ký ức.

    Anasta là một thiếu niên vừa tròn 16 tuổi, ở trong một gia tộc lớn là 'Royal’.

    Hồi nhỏ được đánh giá là một người rất thông minh và luôn yêu thương các anh chị em của mình.

    Nhưng sau khi có kết quả là tư chất ‘hạng C’ - chỉ là một hạng tầm trung, thì tính tình bắt đầu nóng nảy và thường đố kị người khác.

    "Haizz, tên này đúng là tệ hết sức mà…”

    Bỗng nhiên, Anasta đứng khựng lại vì một chi tiết.

    Ánh mắt cậu ta sáng rực lên:

    "Gia tộc Royal là một gia tộc lớn thì chắc hẳn phải giàu lắm.”

    "Tạm biệt mày nhé, cái cuộc sống nghèo khó kia…”

    Sau khi đi bộ gần cả tiếng đồng hồ, Anasta cũng đã đứng trước Học viện Ma Pháp, nơi mà chủ nhân cũ đang theo học.

    Lần theo ký ức, Anasta đi vào đúng phòng của mình rồi cẩn trọng bước vào mà không tạo ra một chút động tĩnh lớn nào.

    Ánh đèn dầu vàng vọt cũng được thắp lên chiếu sáng cả căn phòng u tối.

    Nhìn căn phòng xa có chút xa hoa này, Anasta phải gật gù một cái:

    "Đúng là ký túc xá con nhà giàu, đã đầy đủ đồ dùng thiết yếu mà còn được một mình nữa.”

    Anasta nhanh chóng gỡ bỏ cái găng tay đen rồi quăng xuống bàn.

    Sau đó, cậu ta vào phòng tắm rồi tắm rửa đơn giản để ngủ cho thoải mái.

    Khi nhìn vào gương rồi quay qua quay lại mấy vòng, Anasta liền gật gù mà nói:

    "Đẹp trai đấy, mặt này cũng hao hao với khuôn mặt cũ của mình chứ bộ.”

    Ánh đèn dầu nhanh chóng được tắt đi, Anasta nằm dài trên chiếc giường rồi thiếp đi sau chuyến đi mệt mỏi của mình.

    XÀM MỘT CHÚT:

    Vài ngày sau khi Trần Thanh Hoàng được cho là mất tích, Hữu Minh liên tục kêu gọi nhiều nguồn lực để điều tra.

    Đến một ngày, một hình ảnh được gửi đến và kèm theo dòng tin nhắn:

    'Thưa cậu Minh, tôi tìm thấy cái này nghi là của đối tượng tìm kiếm.’

    Hữu Minh nhìn vào bức ảnh rồi suy đoán:

    "Có khi nào đây là vụ bắt cóc?

    Đầu tiên nó tự vệ bằng cách chọi đồ, đó là lý do laptop và điện thoại bị vỡ.

    Vì tụi bắt cóc quá vô đạo bất lương nên lột sạch đồ nó ra, đó là lý do tại sao đồ nó lại ở đó.”

    Càng nghĩ, Hữu Minh lại càng thấy ảo ma.

    Cậu ta ra lệnh:

    "Bằng mọi cách sửa cái laptop với cái điện thoại đi, biết đâu manh mối ở trong đó.”
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 3: Sự kiện triệu hồi 'Tinh linh Bản mệnh'.


    Trong một ngày mưa nặng hạt, phụ thân của Anasta đã giáng một bản án cho hắn:

    "Anasta, nếu ngươi không đạt kết quả tốt trong kỳ đánh giá năng lực lần tới thì đừng mang cái danh của gia tộc Royal nữa.”

    Người thiếu niên ấy nắm chặt tay, ánh mắt uất hận nhìn vào bóng lưng to lớn ấy mà gằn giọng:

    "Các người chỉ quan tâm đến thế mạnh thôi sao?”

    Thanh Hoàng trong thân xác Anasta Royal đột ngột bừng tỉnh thì nhận ra đó chỉ là một giấc mơ.

    Cậu ta lấy tay xoa xoa trán rồi trợn tròn mắt la lên:

    "Hình như cái chuyện đó quen quen?”

    "Thấy mịa rồi…hình như không thể hiện tốt ở kỳ thi đánh giá năng lực vào hai tháng sau thì mình bị tước họ mất…”

    "Tên Anasta này…gây họa quá nên bị đày chứ gì…KHỐN NẠN THẬT!!!”

    "Hừ, bị đuổi khỏi nhà Royal thì ước mong ngậm thìa vàng của mình đi tong mất.

    Phải tìm cách nâng cao năng lực mới được.”

    Cảm thấy than vãn không có ích gì, Anasta liền thay đồng phục của Học viện để chuẩn bị xuống nhà ăn.

    Trên đường đi, Anasta cảm thấy bản thân mình luôn bị nhiều ánh nhìn không mấy thiện cảm găm vào người khiến cậu ta có chút khó chịu.

    "Công nhận làm tên này khó khăn thật sự.”

    Anasta thầm nói.

    Anasta sau đó nén nỗi nhục này mà đi đến nhà ăn.

    Nơi đây là một nhà ăn tập thể với các món ăn xa hoa khiến một người nếm trải vị nghèo lâu năm như cậu ta phải chảy cả tấn nước miếng.

    Sau đó, trước ánh mắt kỳ thị của các học viên khác, Anasta lao vào ăn như hổ đói mà không biết ngại là gì.

    Vừa ăn, cậu ta vừa nói:

    "Lịch sự làm cái chó gì?

    Đồ ăn ngon như này không ăn nhanh thì hết mất.”

    Xung quanh bắt đầu nổi lên sự bàn tán khi thấy sự thay đổi thất thường của Anasta:

    "Hắn hôm nay bị gì vậy nhỉ?”

    "Không lẽ nhục quá phát khùng rồi?”

    "Hay là hôm qua bị phạt cái gì không được ăn uống đàng hoàng?”

    “...”

    Anasta không phải là không nghe mà còn nghe rất rõ những lời đánh giá đó, nhưng với cái bản chất mặt dày như bề mặt trái đất của cậu ta thì những cái sát thương ấy chỉ như ‘muỗi chích inox’ mà thôi.

    Đằng xa, hai bóng người một nam một nữ đang nhìn hắn với ánh mắt khó hiểu.

    Felix Royal:

    "Hắn hôm nay bị sao vậy?”

    "Có lẽ hắn sắp bị đuổi khỏi nhà nên bị khùng chăng.”

    Giọng nữ bên cạnh đáp lại với sự khinh thường.

    "Em chuẩn bị cho sự kiện triệu hồi Tinh linh Bản mệnh vào hai ngày tới chưa vậy, Clara?”

    Felix hỏi.

    Clara Royal với sự tự tin đáp:

    "Chỉ là triệu hồi tinh linh thôi mà, có gì khó đâu.”

    "Đừng tự tin quá mà chủ quan.

    Coi chừng lại làm một vố thất vọng như tên đó đấy.”

    Felix tiếp lời, ánh mắt hướng về bóng dáng của Anasta ở đằng xa.

    Bên phía Anasta, sau khi càn quét hàng tá món ăn ngon thì cậu ta cũng dừng lại vì no bụng.

    "Hehe, lâu rồi mới được ăn ngon như thế này.

    Giờ vào lớp thôi.”

    Lần theo ký ức của chủ nhân cũ, Anasta dễ dàng tìm được lớp học của mình.

    Khi vào trong, cậu ta cảm nhận được những ánh mắt ác ý dành cho bản thân mình rất nhiều.

    "Ài…đúng là hiệu ứng kẻ phản diện của cái tên Anasta này ghê gớm quá.

    Có lẽ mình nên tìm cách khôi phục thanh danh thôi.”

    Anasta thầm nói.

    Nhìn lớp học rộng rãi thoáng mát, Anasta cũng phải thầm cảm thán:

    "Quả là lớp học cho Quý tộc, sang thật đấy.”

    Một lúc sau, một giáo viên nữ với khí chất đoan trang bước vào lớp học.

    Khi nhìn thấy ngoại hình xinh đẹp này, Anasta cũng phải tấm tắc thầm khen:

    "Giáo viên này nếu ở thế giới cũ của mình thì cũng phải thuộc hàng top mỹ nhân thế giới đấy chứ.”

    "Hình như mình nhớ không nhầm thì vị giáo viên này tên là Elena Victoria thì phải.”

    Sau đó, lớp học bắt đầu những tiết học tẻ nhạt.

    Khi nhìn vào đống sách giáo khoa được đánh dấu kỹ lưỡng của chủ nhân cũ, Anasta cũng phải tán thưởng độ chỉn chu của hắn.

    Đột nhiên, Anasta nhận ra một điều:

    "Mỗi lần muốn dùng ma pháp thì phải niệm chú bằng miệng sao?”

    Cười khẩy một cái, cậu ta lại phân tích:

    "Vậy thì khác gì nói những câu niệm chú đó là những mã code được lập trình sẵn, khi muốn nó chạy thì chỉ việc dán vào mà thôi?”

    Càng nghĩ, cơn lạnh gáy lại càng ập đến.

    "Không lẽ nói, cái thế giới này đang có một thế lực ngầm nào đó thao túng?”

    "Hừ, cái quy luật của thế giới này đúng là còn quá nhiều ẩn số.”

    Sau khi buổi học sắp kết thúc, giáo viên Elena cũng bắt đầu nhắc nhở những thông tin quan trọng:

    "Các trò nghe rõ đây, hai ngày sau sẽ là ngày triệu hồi 'Tinh linh Bản mệnh’, sự kiện mà mười năm mới có một lần.

    Cho nên, vào ngày hôm đó, có bận đến mấy cũng không được vắng mặt.”

    "Tinh linh Bản mệnh rất quan trọng với các Pháp sư chúng ta, vì những tinh linh ấy là ‘độc nhất’ với mỗi người, chúng sẽ luôn trung thành tuyệt đối với chúng ta cho đến khi sinh mệnh lụi tàn.”

    Anasta ở dưới cẩn thận nghe từng câu, cậu ta thầm phân tích:

    "Xem ra sự kiện này rất quan trọng đây, nếu triệu hồi được một tinh linh mạnh thì kỳ thi đánh giá năng lực sắp tới sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.”

    Sau buổi học sáng là giờ tan học để dùng bữa trưa.

    Anasta lại đến nhà ăn càn quét các món ngon một lượt rồi về ký túc xá.

    Không lười biếng nghỉ ngơi ngay, Anasta liền lấy những cuốn sách trên kệ mà chủ nhân cũ sưu tầm để biết thêm về ma pháp.

    Sau khi tìm hiểu sâu về ‘hệ bóng tối’, Anasta phải đập bàn mà kêu lên:

    "Mẹ nó, đúng là cái hệ phế vật mà…”

    "Cấu trúc ‘nguyên tử ma lực’ thì liên kết yếu nhớt, còn thua cả sắt thép.

    Ma pháp thì chỉ có một loại và chỉ là sơ cấp.”

    "Hừ…cứ như thế này thì cho dù mình tạo ra sắt thép thời hiện đại như ký ức thì cũng chỉ là vẻ bề ngoài, còn độ bền thì chắc chắn thua xa.”

    Thở dài một cái, Anasta lại tự hỏi:

    "Đây là lý do tại sao chủ nhân cũ phải điên cuồng tập thể chất để bù vào điểm yếu sao?”

    Cậu ta sau đó mở một cuốn sổ ghi chú ra, càng đọc, cậu ta càng nản lòng.

    Bởi vì những người đồng trang lứa có tư chất cao đều đã vượt qua giai đoạn cấp 8 để lên cấp cao hơn.

    Ấy vậy mà cái cơ thể này chỉ mới lên cấp 8 gần đây.

    "Haizzz, có than vãn cũng như không.”

    Anasta thở dài rồi đứng dậy ra khỏi phòng.

    Cậu ta sắp tới sẽ đi thu thập chiến lợi phẩm theo ký ức của chủ nhân cũ.

    Chủ nhân cũ quả thật không phải là một kẻ vô lo vô nghĩ, mà thậm chí hắn ta còn chuẩn bị rất nhiều cho sự phát triển của bản thân.

    Anasta đến một vùng thảo nguyên hoang vu, nơi mà có vô số ma thú sinh sống.

    Thân ảnh với bộ y phục đen nhanh chóng lướt nhanh trên bãi cỏ xanh rồi đến một khu đầm lầy nằm dưới một bóng cây lớn.

    Trước mặt cậu ta giờ đây chính là một bãi bùn lầy đen đặc, nằm dưới tán cây lớn.

    Ở giữa bãi bùn lầy ấy là ba cái xác lớn của một loài ma thú có hình dáng như những con lợn rừng cỡ lớn bị chết ngạt.

    "Anasta, ngươi cũng thông minh đấy, tận dụng sự liên kết yếu ớt của các 'nguyên tử ma lực' của mình để tạo ra một cái bẫy đầm lầy.”

    Chủ nhân cũ đã lợi dụng tập tính thích tắm bùn để giảm nhiệt độ cơ thể của loài lợn rừng mà giăng hàng tá bẫy ‘đầm lầy’ xung quanh đây để thu thập chiến lợi phẩm mà không cần tốn quá nhiều công sức.

    Anasta đưa đôi tay đang đeo găng chạm vào vũng bùn, ma lực bên trong bắt đầu thay đổi thành một tấm lưới đen.

    Sau đó, với cái thể chất kinh người của mình, cậu ta một hơi kéo hết cả ba con lợn rừng về phía mình.

    Chiếc găng tay mà Anasta đang đeo không phải là thứ bình thường, nó được tích hợp vỏ ‘cây Ma Thuật’, một loại cây dùng để chế tạo đũa phép.

    Loài cây này điều chế ma lực rất tốt nên luôn được nhiều pháp sư tin dùng.

    "Giờ thì đến tiết mục chính thôi.”

    Anasta nói với nhịp thở dốc.

    Cậu sau đó tạo ra một con dao làm bếp sắc nhọn rồi rạch phần ngực của chúng ra.

    Hai con đầu tiên không có thu hoạch gì nhưng đến con thứ 3 thì lại rơi ra một viên pha lê đỏ.

    "Ma thạch đây rồi!”

    Anasta phấn khích kêu lên.

    ‘Ma thạch’ hay còn gọi là ma lực kết tinh, nó là một thứ rất quan trọng đối với các Pháp sư trên con đường thăng cấp.

    Cách sử dụng nó như sau: Chỉ cần dùng ma lực bản thân nuốt chửng lấy ma thạch.

    Sau đó, nguồn ma lực của Pháp sư sẽ phản ứng với nguồn ma lực cô đặc trong ma thạch mà tạo ra những gợn sóng kích thích sự phát triển của 'Căn nguyên’.

    Chính vì thế, tư chất quyết định rất nhiều đến việc thăng cấp, vì tư chất càng cao, nguồn ma lực càng dồi dào và khả năng hồi phục ma lực càng nhanh.

    Anasta sau đó ghé thăm sáu cái bẫy còn lại.

    Chỉ trong chưa đầy ba tiếng đồng hồ, cậu ta đã thu thập được mười viên ma thạch.

    "Hôm nay cũng gọi là bội thu đấy.”

    Anasta phấn khích hét lên.

    Sau đó, cậu ta cũng quay về ký túc xá học viện.

    Anasta đi với khuôn mặt đầy phấn khích khiến ai nấy đều muốn xa lánh.

    Khi đi qua hai bạn nữ thì đột nhiên, mắt cậu ta trợn to ra, máu mũi tuôn trào như thác.

    "Cái gì đây…”

    Anasta thều thào, khuôn mặt như không thể tin được điều gì đang diễn ra.

    Hai bạn nữ kia thấy thế thì phô ra một bộ mặt chứa đầy sự kinh tởm dành cho Anasta.

    "Eo ôi, đồ biến thái.”

    Nói xong, hai người học viên nữ ấy ngay lập tức chạy đi, để Anasta ở lại với bộ mặt ngơ ngác mà không kịp thanh minh.

    XÀM MỘT CHÚT:

    Sau khi sửa chữa laptop và điện thoại của Thanh Hoàng, Hữu Minh và những người trong cục điều tra cũng xem bên trong có gì.

    Nhìn 100GB ‘Tài liệu học tập tuổi vị thành niên’ của Thanh Hoàng thì ai nấy đều phải nhăn mặt.

    Hữu Minh thầm nói:

    "Thôi mày chắc cũng không muốn được tìm thấy nữa đâu…có gì tao lập mộ cho mày rồi chôn luôn đống này luôn.”
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 4: Hệ thống.


    Sau khi hai lỗ mũi của bản thân tuôn ra một tràng máu, đầu óc của Anasta bắt đầu trở nên quay cuồng.

    "Cái quái gì đây?”

    Cậu ta đột nhiên nhớ đến con cá chép vàng trong căn nguyên của mình.

    "Không lẽ là do ma lực quá đầy mà không được phóng thích?”

    Không suy nghĩ thêm, Anasta nhanh chóng lấy một viên ma thạch rồi vừa phóng thích một lượng lớn ma lực nuốt chửng nó vừa nhanh chóng chạy về phòng ký túc xá.

    Khi về lại ký túc xá, Anasta ngồi xếp bằng lại rồi cố gắng đẩy ma lực trong Căn nguyên ra ngoài nhanh nhất có thể.

    Trải qua hơn một tiếng đồng hồ, sự quá tải ấy mới giảm đi nhiều phần.

    "Mẹ kiếp…hồi nãy mình còn tiếc rẻ ma lực mà tái chế đống bùn lầy kia…giờ thì hay rồi…”

    Nhìn con cá chép vàng tỏa ra nguồn ma lực liên tục, Anasta thầm cảm thán:

    "Sao nhìn nó giống một cái máy phát năng lượng vĩnh cửu thế này…”

    Một tia sáng lóe qua:

    "Hệ thống…”

    Anasta ngay lập tức lấy giấy bút ra và phác thảo một sơ đồ phức tạp.

    "Để không bị tình trạng quá tải ma lực thì chỉ cần tạo ra một thứ ngốn ma lực thôi.”

    Sau một hồi cặm cụi vẽ vời, một mạch điện cũng được vẽ ra.

    Nhìn bản vẽ méo mó trên giấy, Anasta liền tặc lưỡi tự thanh minh:

    "Thôi kệ đi, khỏi cần quá đẹp cũng được.”

    Nói rồi, Anasta ngay lập tức niệm chú để bắt đầu công cuộc tạo hình:

    "Thưa Đấng Sáng Tạo, hãy cho con mượn thần chú của ngài để cứu rỗi bản thân…”

    Ngay lập tức, nguồn ma lực của Anasta dần tuôn trào, nó dễ dàng hóa lỏng hay kết tinh tùy theo ý muốn của cậu ta.

    Đọc thần chú là một dạng truyền tải ý niệm trong tiềm thức cho Căn nguyên, lý do phải mở miệng đọc là để tạo nên sự tương đồng của cơ thể và ý niệm.

    Chính vì thế, Anasta coi các câu thần chú là ‘mã code’ để ra lệnh cho máy chủ - Căn nguyên, chạy chương trình tương ứng theo khả năng của nó.

    Căn nguyên là thứ gắn liền sâu sắc nhất với linh hồn, mà linh hồn là thứ sản sinh ra vô số ý niệm và ý thức.

    Vậy nên, càng cảm thụ một loại ma pháp càng tốt thì khả năng thực hiện ma pháp của Căn nguyên và người dùng càng cao.

    ‘Mạch hệ thống’ dần dần được thành hình cơ bản trong Căn nguyên.

    Nói cho hay vậy thôi chứ thực chất cũng chỉ là một khối nhỏ ma lực tụ tập thành hình do ý niệm của Anasta mà thôi.

    Anasta từ từ dùng ma pháp tạo hình để cô đọng dòng ý niệm của mình vào đó và bắt cái khối ma lực đó ghi nhớ cách duy trì hình thái liên tục từ ma lực của con cá chép vàng và câu thần chú ma pháp.

    Quá trình cô đọng ý niệm không phải việc đơn giản, trong quá trình làm việc đó, Anasta phải gánh chịu cơn đau đầu dữ dội do sự phản phệ nhỏ gây ra.

    Vài tiếng sau, khi mà ánh chiều tà đã hiện rõ qua ô cửa sổ.

    Anasta từ từ đứng dậy, thân ảnh nhẹ nhàng nhìn ngắm bầu trời hoàng hôn.

    "Hahaha…hệ thống…ta đã có hệ thống rồi!!!”

    Anasta như cười điên dại, ánh mắt tỏ ra một sự sung sướng khó tả.

    Bỗng nhiên, nụ cười ấy tắt ngúm đi.

    Khuôn mặt cậu ta giờ đây hoảng hốt hơn bao giờ hết.

    "Thấy mịa rồi…chiều nay có tiết mà…”

    Thấy lo lắng không được gì thêm, Anasta liền rời khỏi phòng để đi dạo.

    Khi đi qua một số bạn học, đôi chân Anasta như khựng lại, bởi vì tai cậu đã nghe thoáng qua những câu nói:

    "Ê cậu biết gì không?

    Cái tên Anasta nhà Royal đó hôm nay nhìn hai bạn nữ khác đắm đuối đến nỗi chảy máu mũi luôn đó.”

    "Trời ơi, thật sự có người kinh tởm đến vậy sao?”

    “...”

    Ánh mắt Anasta lúc này đỏ lòm đầy gân máu, cậu ta gằn giọng phát ra tiếng chửi vừa đủ để bản thân nghe:

    "Chúng mày…thật sự nghĩ tao như vậy sao?

    100 GB tài liệu học tập còn chưa khiến tao gục nữa…”

    Cảm giác có hơi nhục nhã, Anasta liền chạy ra một khu đất trống để thử nghiệm hệ thống mà mình mới tạo.

    Đứng trước một cái cây lớn, cậu ta liền hướng cánh tay thẳng về phía trước và tung ra một đòn ma pháp đơn giản là 'Đẩy’.

    Đoàng một tiếng, cái cây trước mặt bị đánh bay một mảng to bằng nắm đấm.

    Thực chất, nói đây là ma pháp thì cũng hơi quá vì nó giống với một kỹ thuật đơn giản hơn.

    Chiêu thức này chỉ cần nén một lượng ma lực rồi phóng thích nó ra là có thể tạo một lực đẩy lớn.

    Thậm chí, ma pháp này còn không cần phải niệm chú mà vẫn có thể dễ dàng thực hiện.

    Nhìn vào vết tích trên thân cây, Anasta thầm cảm thán:

    "Xem ra Anasta Royal trước đây cũng luyện chiêu này rất nhiều rồi.”

    "Mà cũng đúng thôi, hệ bóng tối cũng chỉ có một ma pháp dùng được, không luyện thêm cái này thì còn cái gì nữa chứ.”

    Anasta sau đó vào trạng thái nghiêm túc.

    Chỉ trong một cái phất tay, cây trường thương đen đơn giản được hình thành ngay lập tức.

    Anasta không phải bỏ qua được bước niệm chú mà cậu ta dùng hệ thống mình tạo ra thực hiện hộ.

    Khi thấy bước đầu đã thành công, Anasta liền tự đắc mà gáy lên:

    "Haha, bây giờ còn ai chê ta yếu nữa?”

    Đoàng…

    Cây trường thương va chạm mạnh với thân cây, lực tác động lớn đến mức khiến cây thương một màu đen đặc đó gãy nát ngay lập tức còn thân cây chỉ bị trầy một miếng vỏ.

    Anasta trợn tròn mắt, miệng lắp bắp kêu lên:

    "Cái méo gì mà mong manh vậy…”

    "Hừ, có lẽ là do Căn nguyên chưa thích ứng với thao tác này sao?”

    Cậu ta sau đó giơ cánh tay phải ra đằng trước, kết hợp ma pháp 'Đẩy’ và 'Tạo hình’ để tạo ra một cú đánh tầm xa đơn giản.

    Ngay lập tức, một cây lao nhọn dài tầm một mét được tạo ra và nhanh chóng được đẩy đi với một lực lớn lao thẳng vào thân cây, chỉ trong cái chớp mắt, cây lao vỡ nát ngay lập tức còn thân cây thì bị trầy thêm một tí.

    Thấy sát thương 'khủng khiếp’ như vậy, Anasta chỉ đành bất lực thở dài:

    "Xem ra mình nên nâng cấp cái hệ thống này hơn…”

    Như nhớ ra điều gì đó, Anasta liền kêu lên:

    "Hình như mình việc bỏ qua gián tiếp bước niệm chú này khiến cho sự tương đồng của cơ thể và ý niệm bị giảm sút.

    Chính vì thế mình cần khiến nó phát ra một luồng sóng vừa đủ để tạo ra sự tương đồng.”

    Phân tích xong, Anasta ngay lập tức cải thiện lại hệ thống trong Căn nguyên.

    Lần này cậu ta thêm chức năng tạo ‘sóng xung kích’ vừa đủ từ câu niệm chú để cơ thể cảm nhận được sự tương đồng từ nó.

    Khi ánh mặt trời mất dạng hoàn toàn, một tiếng 'đoàng’ chói tai đột nhiên xuất hiện.

    Anasta đã có thể bắn cây lao đâm thủng thân cây một cách dễ dàng.

    "Hahaha…thành công rồi…mình đúng là thiên tài mà.”

    Anasta cười như điên sau khi thử nghiệm.

    Nhưng sau đó, bao tử của cậu ta cũng réo lên báo hiệu cơn đói đang đến.

    Anasta thở dài:

    "Đúng là việc dùng ma lực để duy trì cái hệ thống này vẫn tiêu tốn quá nhiều calo.

    Chắc sắp tới mình gầy đi mất…”

    Đang định đi vào lại khu vực Học viện thì bỗng nhiên Anasta nghe được động tĩnh gần đây.

    Với sự tò mò level max của mình, cậu ta liền đi đến đó để hóng hớt.

    Khi đến nguồn cơn của tiếng động, cậu thấy một bạn học nữ với cặp mắt kính dễ thương đang tập luyện ma pháp.

    “Dễ thương thật…”

    Anasta vô thức kêu lên.

    Bạn học nữ kia như cảm nhận được có người đến gần, cô nàng liền nhìn sang thì phát hiện ‘Anasta tai tiếng’ đang đứng đó từ khi nào.

    "Đây là…Anasta Royal sao…”

    Thấy vẻ mặt hoảng sợ ấy, Anasta liền có chút bất ngờ, nhưng rồi cậu ta lại nhanh chóng nhận ra lý do mà thầm cười khổ:

    "Quên cái hiệu ứng kẻ phản diện này mất…trong cái không gian vắng vẻ và u tối này đột nhiên gặp một kẻ như mình thì cô gái nào chả sợ…”
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 5: Mohini Agatha


    Anasta nở một nụ cười rồi chào hỏi:

    "Này bạn ơi…mình không có ý xấu đâu.”

    Bạn học viên nữ ấy khẽ co người lại, ánh mắt màu vàng nâu long lanh như sắp phát khóc.

    Lý do có phản ứng như vậy là vì điệu cười của Anasta hồi nãy nhìn rất gian tà, nó kết hợp với hiệu ứng kẻ phản diện tạo ra một khí thế cực kỳ đáng sợ.

    Nhìn thấy phản ứng này của bạn học nữ kia, Anasta lại đổi cách tiếp cận:

    "Ài…tôi biết mình trước đây là một người không tốt…vì vậy, bây giờ tôi rất hối hận và muốn làm người tốt…người ta nói: ‘Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh kẻ chạy lại’ mà phải không?”

    Vừa nói, Anasta vừa rơi vài giọt nước mắt cá sấu trông cực kỳ giả trân.

    Thấy một màn độc diễn rõ ràng như vậy, cô bạn học kia không những không nghi ngờ mà còn hốt hoảng lên tiếng an ủi:

    "Aaaaa…mình hiểu rồi…cậu đừng khóc nữa mà…”

    Nhìn thấy một màn phản ứng dễ thương ấy, Anasta liền cười thầm trong lòng:

    "Hehe, không ngờ phục dựng danh dự dễ như vậy.”

    Dưới ánh đèn dầu đi đêm, hai bóng người một nam một nữ ngồi cạnh nhau dưới gốc cây lớn.

    Anasta:

    "Cho hỏi, cậu tên gì vậy?”

    "Mình tên là Mohini Agatha.”

    "À vậy chào Agatha nha, mình là Anasta Royal.”

    "Khỏi cần kính cẩn gọi họ như vậy đâu, gọi mình là Mohini luôn cũng được.”

    Mohini cười nhẹ và đáp.

    Nghe vậy, Anasta cũng không khách sáo mà tiếp lời:

    "Ừm, vậy Mohini cũng cứ gọi tôi là Anasta nha.”

    "Mà cậu đang làm gì ở đây vậy?”

    Anasta tò mò hỏi.

    Mohini ngại ngùng lấy ngón tay nghịch hai bím tóc dễ thương của mình mà đáp:

    "Mình đang tập luyện ma pháp để chuẩn bị cho chuyến tập huấn sắp tới.”

    Anasta nhíu mày hỏi lại:

    "Chuyến tập huấn đi săn khoảng 1 tuần sau khi triệu hồi được tinh linh bản mệnh à?”

    "Ừm, hiện tại mình còn yếu quá…nếu không cố gắng thì chắc sẽ không có ai lập đội cùng đâu…”

    Mohini đáp với ánh mắt đượm buồn.

    "Vậy lập đội với tôi đi, tôi cũng đang một mình đây.”

    Anasta suy nghĩ một lát rồi nói.

    Ánh mắt Mohini có chút rụt rè má đáp:

    "Nhưng mà mình yếu lắm…”

    "Không sao đâu, cứ ở sau hỗ trợ cho tôi là được.”

    Anasta đáp.

    "Ài, giờ không lập đội thì đến khi nào chứ, với cái hiệu ứng kẻ phản diện của mình thì chắc chắn sẽ khó có ma nào chịu hợp tác đâu.”

    Anasta thầm than vãn.

    Mohini với ánh mắt sáng quắc như tìm được hy vọng:

    "Vậy mong được cậu giúp đỡ nhé.”

    Anasta giơ ngón tay cái lên và nở một nụ cười tự tin:

    "Cứ tin ở tôi.”

    "Nhỏ này vừa dễ thương vừa dễ làm quen thật, không biết tại sao lại bị bỏ rơi chứ?”

    Anasta thầm nói.

    Mohini:

    "Trông cậu không đáng sợ như lời đồn nhỉ, Anasta.”

    "Ừm thì…mình biết quay đầu là bờ rồi, hihi.”

    "À mà cậu cần luyện tập ma pháp gì vậy?

    Mình có thể giúp cậu nếu được.”

    Anasta nói tiếp.

    Mohini chỉ tay lên bầu trời và đáp:

    "Thôi tối rồi, để ngày mai được không?”

    "Ừm, vậy cũng được, hẹn chiều mai nha.”

    Khi cả hai vừa đứng dậy, Anasta đột nhiên bị chảy máu mũi trước mặt Mohini, điều này khiến bạn học nữ này cảm thấy bị đe dọa.

    Mohini nhanh chóng cảnh giác lùi lại ra xa với sự sợ hãi:

    "Này…cậu định làm gì vậy…không lẽ chuyện cậu chảy máu mũi khi gặp hai bạn nữ là có thật?”

    Anasta nghe vậy thì chỉ biết lau máu trong bất lực, cậu ta cố gắng thanh minh:

    "Có đâu chứ…tôi chỉ là dùng ma lực hơi nhiều thôi.”

    "Quả nhiên dùng ma lực cường độ cao như thế này cũng cần thời gian thích nghi.

    May mà Anasta đã tăng cường thể chất rất nhiều nên mới chịu đựng được nhiều như vậy.”

    Anasta thầm phân tích.

    "A…xin lỗi vì đã nghĩ cậu như vậy…”

    Mohini lúng túng.

    Anasta phất tay và đáp:

    "Không sao không sao, cái này tôi cũng quen rồi.”

    Hai người sau đó, cùng nhau trở về học viện.

    Khi đến cổng, Anasta nói lời tạm biệt:

    "Mai gặp nhé, tôi đi ăn đây.”

    "Ừm, tạm biệt cậu, chiều mai gặp ở chỗ cũ nhé.”

    Mohini đáp.

    Lý do Anasta tạm biệt Mohini ở đây là vì lo sợ cô nàng sẽ bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng phản diện của mình và hơn nữa nhà ăn của họ cũng khác nhau.

    Anasta thì ăn ở nhà ăn lớn cho các dòng họ quyền quý còn Mohini thì ăn ở nhà ăn dành cho các học viên bình thường.

    "Xem ra ở thế giới này vẫn còn kiểu phân biệt giai cấp rất lớn.

    Nếu sắp tới mình bị tước họ thì không biết sẽ thảm đến mức nào đây.

    Phải chuẩn bị lực chiến thật tốt mới được.”

    Sau đó, Anasta liền đi đến phòng ăn mà đánh chén hăng say, mặc cho những cái nhìn miệt thị của bao người.

    Lúc này, một bóng người quen thuộc bước gần đến Anasta và chào hỏi:

    "Nay ngươi bị sao vậy, Anasta?”

    Nghe thấy giọng nói đó, cơ thể của Anasta đột nhiên phản ứng rất mạnh như một bản năng khắc sâu trong xương tủy khiến cậu ta phải nhíu mày một cái

    Khi quay đầu lại nhìn, Anasta thấy một chàng trai anh tuấn với mái tóc vàng quen thuộc.

    "Ồ, đây là Felix Royal, em họ của mình đây mà.”

    Anasta thầm kêu lên.

    Anasta:

    "Chào Felix, muốn ngồi ăn sao?”

    Lý do Anasta chào hỏi đàng hoàng như vậy là muốn xây dựng lại mối quan hệ để giảm nhiệt độ của bản thân với gia tộc.

    Ánh mắt Felix ngay lập tức hiện rõ sự ngạc nhiên, cậu ta gằn giọng:

    "Ngươi đừng có mà giả tạo nữa.”

    Nói xong, Felix quay lưng rời đi ngay lập tức, để lại Anasta với cái thở dài bất lực.

    "Đến cả đứa em họ cũng chả ưa gì mình luôn à?

    Khổ thật…”

    Sau khi ăn uống no say, Anasta cũng quay về phòng của mình và tắm rửa nhanh gọn.

    Sau khi xong xuôi mọi việc, cậu ta bắt đầu ngồi xếp bằng trên giường để tu luyện nhờ các viên ma thạch.

    "Không biết đến bao giờ mới tăng cấp được đây, nếu từ đây đến kỳ thi đánh giá năng lực mà mình vẫn dừng ở cấp 8 thì sẽ chẳng có hy vọng nào mất.”

    Ba mươi phút sau, Anasta quăng luôn viên ma thạch sang bên cạnh rồi lười biếng nằm bệt xuống giường.

    "Bây giờ mình hiểu sự khó khăn của tu tiên rồi…”

    Anasta lại bắt đầu nhớ đến hệ thống của mình, cậu ta tự hỏi:

    "Hay là mình để hệ thống tu luyện dùm mình luôn?

    Dù sao cũng chỉ là dùng ma lực của mình đi va chạm với nguồn ma lực trong ma thạch để kích thích căn nguyên phát triển thôi mà.”

    Không chậm trễ, với cái tính ham sáng tác của một sinh viên ngành tự động hóa, Anasta ngay lập tức thêm chương trình cho hệ thống.

    Không biết thời gian đã trải qua bao nhiêu, chỉ biết khi ánh bình minh ló dạng, thân ảnh Anasta với hai quầng thâm mắt đã đứng ngay cửa sổ mà nở một nụ cười khoái chí.

    "Hahaha…làm chân tay sao bằng dùng máy móc…”

    Lúc này, trên tay Anasta là viên ma thạch đỏ rực đang phản ứng với ma lực của cậu ta.

    Suốt quá trình này, Anasta muốn để ý cũng được mà không cũng chẳng sao.

    Mọi quá trình và thao tác đều được hệ thống làm cho.

    Nhưng cái giá của việc ‘chạy tool’ lậu này không hề rẻ.

    Đúng lúc đó, hai bạn học nữ hôm qua lại vô tình đi ngang qua dãy hành lang phía dưới.

    Theo thói quen, họ rùng mình ngước lên nhìn căn phòng của "kẻ tai tiếng".

    Đập vào mắt họ là Anasta đang ló đầu ra cửa sổ, khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt quái dị như đang nhìn chằm chằm về phía họ.

    Như một sự sắp đặt của định mệnh, cơ thể cậu ta có phần quá tải nhẹ mà đột ngột khiến hai hàng máu mũi tuôn trào, nhỏ từng giọt xuống bậu cửa sổ ngay trước mắt hai cô gái.

    Một cơn ớn lạnh trào dâng, đôi môi xinh đẹp của hai bạn nữ mấp máy vài cái:

    "Đúng là đồ biến thái mà…”

    Họ hét lên một tiếng thất thanh rồi vắt chân lên cổ mà chạy, thầm thề với lòng mình rằng từ nay về sau sẽ đi đường vòng để không bao giờ phải đi ngang qua khu ký túc xá này nữa.

    Anasta lau vết máu chảy dài ở mũi rồi như cảm thấy một dự cảm chẳng lành, cậu ta nhíu mày, tay xoa xoa cằm tự hỏi:

    "Sao cứ có cảm giác gì sai sai nhỉ?”
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 6: Tách Địa.


    Sau khi cười một cách sảng khoái, Anasta quyết định cúp học thêm một buổi mà lười biếng phi lên giường đi ngủ.

    Cả đêm hôm qua, cậu ta đã phải chật vật thức trắng để thêm chương trình cho hệ thống của mình.

    Ở phía giảng đường, tiết học của ngày hôm đó cũng được diễn ra.

    Elena Victoria đứng trên bục giảng nhìn xuống chỗ của Anasta vẫn trống trơn thì liền nhíu mày.

    "Anasta lại vắng mặt nữa sao?

    Dạo này tinh thần của em ấy rất thất thường, không còn năng nổ như trước.”

    Elena nói với cả lớp:

    "Các em ở lại trật tự, cô có chút việc.”

    Dặn dò xong, Elena ngay lập tức bước ra khỏi giảng đường trong sự khó hiểu của các học viên.

    Bên phía ký túc xá nam, Anasta đang nằm ngủ rất ngon, tay còn nắm chặt viên ma thạch.

    Rầm…

    Cánh cửa phòng đột nhiên bị hất văng, một bóng dáng xinh đẹp bước vào với ánh mắt đầy sát khí.

    "Anasta…”

    Một cơn ớn lạnh truyền đến từ bản năng khiến Anasta đột ngột thức giấc.

    Khi cậu mở mắt ra thì đã thấy bóng dáng quen thuộc.

    Anasta mắt trợn tròn, miệng mấp máy như không thể tin được:

    "Cô…cô Victoria…”

    Elena nhìn bộ dạng cẩu thả của Anasta và cả căn phòng thì chỉ biết thở dài.

    Cô lên tiếng:

    "Anasta, em đến lớp nhanh lên cho tôi!”

    Anasta trưng ra khuôn mặt khốn khổ rồi đáp:

    "Cô ơi…em hôm nay mệt lắm…cho em nghỉ học nốt bữa nay nha…”

    Nghe vậy, Elena đột nhiên nở một nụ cười hiền dịu khiến Anasta cũng phải lạnh gáy.

    "Em nói thật sao?”

    Một lúc sau, bằng một cách nào đó, Anasta đã có mặt tại giảng đường.

    Cậu ta lấy tay chống cằm rồi hướng cửa sổ tâm hồn của mình ngắm nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài với sự thư thái khó tả.

    "Uầy, góc nhìn này thật tuyệt vời.”

    Khác với một Anasta đang thư thái ngắm nhìn trời mây, các bạn học còn lại thì lại đưa ánh mắt kỳ thị hướng về phía cậu ta.

    Lần này không đơn thuần là cái hiệu ứng kẻ phản diện mà là do Anasta đang ở lớp với một chiếc quần đùi sọc và cái áo ba lỗ trắng đơn giản.

    Tiết học chiều cũng đến, Anasta ngay lập tức đến khu vực đã hẹn trước với Mohini.

    Vì đến quá sớm nên cậu ta cũng tranh thủ chợp mắt một chút.

    Ánh hoàng hôn màu cam vàng từ từ buông xuống, Anasta không biết đã ngủ bao lâu rồi, cậu ta chỉ biết được rằng khi mình mở mắt ra đã thấy một bóng dáng dễ thương quen thuộc trước mặt.

    "Cậu dậy rồi hở, Anasta?”

    Mohini nở một nụ cười hiền dịu, ánh hoàng hôn hòa lẫn với mái tóc một màu hổ phách ấy lại càng khiến cô nàng trông xinh đẹp hơn bao giờ hết.

    "À…xin lỗi để cậu nhìn thấy tôi khó coi vậy nha, hôm qua tôi ngủ hơi ít.”

    Anasta ngại ngùng đáp.

    Mohini nở một nụ cười hiền dịu:

    "Không sao đâu, mình biết cậu rất siêng năng mà.”

    Anasta lúc này như bị hớp hồn, cậu thầm nói:

    "Ôi vãi…cậu ta thấu hiểu mình như vậy sao…xúc động quá…”

    Sau một hồi trò chuyện, hai người cũng bắt đầu tập luyện ma pháp.

    Mohini bắt đầu đứng nghiêm túc lại và bắt đầu niệm chú:

    "Xâm nhập địa hình - Tái tạo!”

    Đoàng…

    Một vòng ma pháp có đường kính khoảng nửa mét xuất hiện dưới đất, ngay lập tức, địa hình ở giữa xuất hiện một cái hố nông.

    Anasta nhìn thấy cảnh này mà nổi lên một tia hứng thú:

    "Thu hẹp khoảng cách của các hạt rồi dồn lại ở các mép sao?

    Điều này tạo ra một khoảng trống ở giữa.

    Cái kỹ thuật này dùng để đặt bẫy thì hết bài.”

    Mohini đang tập một ma pháp sơ cấp có tên là 'Tách Địa’.

    Ma pháp này chủ yếu sử dụng ma lực hệ Thổ để giảm các khoảng cách của các nguyên tố cùng loại và tạo ra một thay đổi theo ý muốn ở môi trường.

    Giải thích dễ hiểu thì nơi mặt đất chúng ta đang đứng, giữa các hạt tạo thành không hề dính liền hoàn toàn với nhau mà có những khoảng cách nhất định giữa chúng.

    Ma pháp này là tận dụng nguồn ma lực để thu hẹp lại các khoảng cách giữa các hạt đó với nhau rồi dạt ra đều ở mép, điều đó tạo nên một cái hố sâu bất ngờ ở trung tâm trận pháp.

    Nhìn thấy thành quả này, Mohini có chút thất vọng mà thở dài ngao ngán:

    "Xem ra mình vẫn không có năng khiếu về ma pháp rồi…”

    "Đừng nản, ma pháp mạnh hay không không phải chỉ là đọc chuẩn mỗi thần chú mà còn phải đào sâu gốc rễ của chúng để tăng độ cảm thụ.”

    Anasta lên tiếng an ủi.

    Nói xong, Anasta ngồi xổm trước cái hố nông mà Mohini vừa tạo ra, cậu ta lấy tay sờ thử các phần đất xung quanh thì cảm nhận được một độ cứng cáp kinh người do dư âm của ma lực nén lại.

    Khi chạm xuống phần đáy hố, Anasta liền phát hiện độ cứng cáp ấy lại không bằng ở các điểm vành đai kia mà có phần nhão hơn.

    "Xem ra Mohini chỉ mới tập trung ở vành đai mà quên mất phần đáy rồi, chính sự thiếu sót này mà lực tác động không đồng đều dẫn đến độ ổn định kém.”

    Anasta thầm phân tích.

    Cậu ta sau đó quay sang phía Mohini và nói:

    "Bây giờ cậu làm lại đi.

    Nhưng lần này nhớ đến hình elip bị cắt khuyết một đầu nhỏ và tập trung phân bố ma lực khắp nơi nữa.”

    Mohini có chút khó hiểu mà hỏi lại:

    "Như vậy thì sẽ ổn hơn sao?”

    "Tôi cũng không chắc nhưng cứ thử trước đi.”

    Anasta đáp với nụ cười mong chờ.

    Mohini nghe vậy thì chỉ biết gật đầu một cái rồi vào lại tư thế.

    Cô nàng sau đó vừa niệm chú vừa chú ý các chi tiết Anasta nói.

    Đoàng…

    Một hố đất rộng được tạo ra ngay lập tức, Mohini cũng phải há hốc mồm trước khả năng của mình.

    Nhìn cái hố đất với đường kính và chiều sâu khoảng hai mét vừa được tạo ra, Anasta cũng phải vỗ tay tấm tắc khen:

    "Cậu đúng là giỏi thật đấy, Mohini.”

    "Nhờ cậu cả thôi…”

    Mohini vừa nở một nụ cười vui mừng vừa đáp.

    Lúc này, máu táy máy của Anasta bắt đầu nổi lên, cậu ta nhìn về phía Mohini với ánh mắt mong chờ mà nói:

    "Này cậu làm thử phương pháp này đi.”

    Sau đó, với sự vẻ vời của Anasta, Mohini được dạy thêm một động tác cho chiêu Tách Địa của mình.

    Mohini vào lại tư thế với sự tự tin hơn, cô nàng ngay lập tức niệm chú rồi làm theo lời Anasta chỉ bảo.

    Đoàng…

    Mặt đất lại xuất hiện một hố sâu nhưng lần này nó không duy trì hình dạng lâu như trước mà đất đá ở hai bên thành hố như bị bắn văng tung tóe vào miệng hố, lấp đầy một phần.

    Nhìn thấy vậy, Anasta liền giơ ngón tay cái lên và nói:

    "Tuyệt vời luôn, nếu làm như thế này thì cậu có thể tạo một cái hố khiến kẻ địch rơi vào đó rồi ngay lập tức tận dụng đất đá lăn xuống che tầm nhìn, thậm chí nếu uy lực có đủ thì có thể chôn sống luôn.”

    Thứ mà Anasta chỉ dẫn thực chất là hiện tượng 'Giải tỏa áp suất đột ngột'.

    Khi Mohini nén đất, các hạt đất giống như những chiếc lò xo bị ép chặt, tích lũy một lượng năng lượng tiềm tàng khổng lồ.

    Việc làm ma lực náo loạn ở phút cuối tương tự như việc đột ngột buông tay khỏi chiếc lò xo đang nén hoặc làm nổ một bình khí nén.

    Áp suất bị giải phóng bất ngờ khiến các hạt đất không còn vật giữ, chúng 'bật ngược' lại trạng thái cũ với vận tốc cực lớn, tạo ra một vụ nổ đất đá làm sụp đổ hoàn toàn cấu trúc vành đai hố.

    Đây chính là 'mẹo’ kỹ thuật thêm vào ma pháp mà Anasta nhìn ra khi miệng hố được hình thành.

    Mohini như thể không tin vào mắt mình mà kêu lên:

    "Tuyệt thật đấy…cậu đúng là thông minh mà.”

    Anasta cười tự tin:

    "Xời, mình đây đường đường là học bá, chút kiến thức này thì có là gì.”

    Hai người sau đó lại luyện ma pháp cho đến khi trời chuyển hẳn sang tối.

    Dưới ánh đèn dầu, hai người Anasta và Mohini lại ngồi trò chuyện với nhau một cách thân thiết.

    Anasta:

    "Ngày mai là có sự kiện triệu hồi Tinh linh Bản mệnh rồi.

    Không biết tôi triệu hồi được tinh linh như thế nào đây.”

    "Mình cũng hồi hộp lắm, hy vọng sẽ triệu hồi được một tinh linh giúp ích nhiều cho tương lai.”

    Mohini tiếp lời, ánh mắt cô nàng long lanh trong ánh lửa.

    "Thôi, chắc cũng đến giờ ăn rồi, ta vào trong lại thôi.”

    Anasta đứng dậy rồi nói.

    Mohini mỉm cười rồi đáp:

    "Ừm.”

    Sau đó, dưới nguồn sáng nhỏ bé từ ánh đèn dầu, hai bóng người một nam một nữ sát cánh cùng nhau bước vào học viện.
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 7: Triệu hồi Tinh linh Bản mệnh.


    Tại một khu vườn kỳ bí với vô số sắc đỏ của hoa bỉ ngạn.

    Trên một cái xích đu trắng, có một bóng dáng mỹ nhân với sắc đẹp tuyệt trần.

    Nàng đung đưa chiếc xích đu cảm nhận từng gợn gió hòa nhịp vào người mình một cách thư thái.

    Ở chiếc bàn gần đó, có sự hiện diện của một người đàn ông mang theo sắc màu của sự bí ẩn.

    Kẻ thần bí ấy lên tiếng:

    "Ta đã nối sợi dây ‘Nhân quả’ của hai ngươi lại rồi, bước tiếp theo nhờ cô hỗ trợ hắn, Helena.”

    Helena hướng ánh mắt sắc sảo của mình nhìn lên bầu trời u ám, đỏ rực sắc huyết nơi đây mà nói:

    "Sao nghe giống như chúng tôi là quân cờ của anh vậy nhỉ?”

    Người nam nhân kia đứng phắt dậy, hắn nhìn về khoảng không phía trước rồi đáp:

    "Yên tâm, tuy nói các ngươi là quân cờ nhưng cũng có quyền tự quyết định trong tay thôi.

    Ta sắp tới cũng sẽ trở thành một quân cờ.”

    Helena tò mò hỏi:

    "Rốt cuộc anh đây là muốn làm gì?”

    "Chỉ cần biết ta muốn cứu một và giết một là được.”

    Tên nam nhân nói.

    Helena nghe vậy thì thở dài:

    "Xem ra vẫn cứ thích thần thần bí bí như vậy sao?

    Có thể cho tôi biết người đó và tôi là quân gì không?”

    Người nam nhân bí ẩn kia từ từ xoay đầu lại:

    "Có lẽ là Vua và Hậu.”

    Tại Học viện Ma pháp, sáng ngày hôm nay ai nấy đều có một nguồn cảm xúc hồi hộp và mong chờ.

    Bởi vì ngày hôm nay là một sự kiện rất quan trọng quyết định lớn đến con đường phát triển của mỗi pháp sư.

    Từ ký túc xá, Anasta nhìn lên bầu trời, không phải là một màu xanh dương đặc trưng mà lần này nó lại mang nhiều màu sắc hỗn độn khác nhau trông rất bắt mắt.

    Anasta thầm cảm thán khi nhìn bầu trời:

    "Đúng là hiện tượng mười năm có một, đến cả bầu trời rộng lớn cũng phải biến đổi luôn.”

    Ở sân lớn của Học viện đã được vây đông bởi các học viên.

    Ai nấy đều cười nói một cách vui vẻ với nhau.

    Khi thời gian đã điểm, Hiệu trưởng Andrew Charles từ từ bước lên bục cao.

    Ông là một người đàn ông trung niên với mái tóc bạch kim và bộ râu được tỉa tót kỹ lưỡng.

    Khoác trên mình chiếc áo choàng ma pháp thêu chỉ vàng rực rỡ, mỗi bước đi của ông đều tỏa ra một áp lực vô hình, khiến cả quảng trường rộng lớn đang ồn ào bỗng chốc im bặt.

    Andrew đưa đôi mắt già dặn của mình quét qua một lượt hàng trăm học viên đang đứng bên dưới.

    Khi ông cất lời, giọng nói không hề lớn nhưng nhờ ma pháp khuếch đại, nó lại trở nên trầm bổng và vang vọng đến từng góc nhỏ nhất của học viện:

    "Hỡi các học viên của Học viện Ma pháp, hôm nay là ngày mà định mệnh sẽ gọi tên các trò."

    Ông dừng lại một nhịp, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió thổi qua những ngọn cờ.

    "Tinh linh Bản mệnh không đơn thuần là một công cụ chiến đấu.

    Chúng là mảnh ghép còn thiếu của linh hồn, là tấm gương phản chiếu bản chất sâu thẳm nhất trong mỗi chúng ta.

    Kẻ tham lam sẽ gặp loài tham lam, người dũng cảm sẽ tìm thấy sự can trường.

    Trong buổi lễ này, không có chỗ cho sự giả dối, bởi ma pháp triệu hồi sẽ bóc tách mọi lớp mặt nạ để kết nối trò với nguồn cội sức mạnh thực sự."

    Andrew giơ cây quyền trượng trong tay lên, đỉnh trượng tỏa ra một luồng sáng trắng bạc rực rỡ, hòa cùng màu sắc hỗn độn trên bầu trời:

    "Đừng sợ hãi trước những gì sắp xuất hiện.

    Dù là một con rồng uy mãnh hay một nhành cỏ dại, đó đều là 'Bản mệnh' của các trò.

    Hãy mở rộng Căn nguyên, đón nhận sự cộng hưởng, và chứng minh cho ta thấy các trò xứng đáng với dòng máu pháp sư đang chảy trong huyết quản!"

    "Lễ Triệu Hồi...

    CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU!"

    Uỳnh…

    Dứt lời, mặt đất rung chuyển dữ dội.

    Bốn cột trụ ma pháp khổng lồ ở sân khấu lớn phát ra những luồng sáng chọc thủng mây xanh, tạo thành một vòng tròn triệu hồi khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ quảng trường.

    Những ký tự cổ xưa bắt đầu xoay tròn trong không trung, phát ra những tiếng gầm rú như âm thanh từ một thế giới khác đang tràn về.

    Nhìn bốn cột trụ ma pháp khổng lồ ngay trước mắt, ánh mắt Anasta hiện lên một tia hưng phấn:

    "Hoành tráng thật đấy, quả nhiên thầy Charles là một Pháp sư không tầm thường.

    Thậm chí còn có nguồn tin cho rằng ông ấy đã đứng ở đỉnh cao của loài người rồi.”

    "Vincent Ethans…Aerion Valoris…Emma Valoris…Cain Hanna.”

    Khi bốn cái tên đầu tiên được gọi lên, sân trường lại nổi lên từng tiếng bàn tán sôi nổi:

    "Không ngờ lần đầu tiên mà gọi cả 'Tứ đại Học viên’ lên luôn.”

    "Bốn người này không biết triệu hội ra những tinh linh khủng khiếp nào đây…”

    “...”

    Bốn bóng dáng với áp lực cường đại ngay lập tức có mặt trước bốn cái cột trụ ma pháp.

    Những học viên này, từ thần thái đến áp lực tỏa ra đều khiến ai nấy phải kinh người.

    Anasta đưa ánh mắt của mình nhìn về phía các cột trụ ma pháp:

    "Tứ đại học viên trong lời đồn đây sao?

    Kinh khủng thật đấy.”

    Bốn học viên trên sân khấu lớn cũng bắt đầu nghi thức.

    Họ đưa bàn tay của mình chạm vào cột trụ ma pháp rồi niệm chú:

    “Hỡi linh hồn đồng điệu đang ngủ yên giữa hư không, hãy thức tỉnh và hoàn thiện mảnh ghép còn thiếu của ta.

    Bản mệnh giao thoa – Hiện thân!”

    Ngay lập tức, bốn cột trụ ma pháp liền tỏa ra những nguồn năng lượng áp bức đến kinh người, gió mạnh như vũ bão, bầu trời như biến dạng, không gian như bị rách toạc ra bởi cái khí thế kinh khủng đó.

    Anasta cố mở to mắt nhìn, cậu ta thấy cái cột trụ ma pháp của Aerion là tỏa ra sự áp bức to lớn nhất, đứng đằng sau chính là Vincent rồi đến Emma và Cain.

    "Thiên tài toàn là những kẻ như này sao?”

    Anasta vừa cố dùng tay che mặt vừa thầm đánh giá.

    Ánh sáng khủng khiếp ấy dần tan biến đi.

    Khi Aerion mở mắt ra thì đã thấy một con rồng lửa to lớn gấp đôi mình đang đậu uy nghiêm trên cột trụ.

    Con hỏa long này có một lớp vảy rất dày, răng nanh nhọn hoắt.

    Cả người nó tỏa ra một khối nhiệt lượng khổng lồ khiến cho không gian xung quanh như một cái lò bát quái khổng lồ.

    "Đây là…Salamander?”

    Aerion phấn khích như muốn la lên.

    Sân trường như vỡ tung khi thấy bóng dáng hùng mãnh của con hỏa long trước mắt.

    Từ học viên cho đến giáo viên, ai nấy đều trợn tròn mắt kinh ngạc.

    "Đây không phải là hỏa long trong huyền thoại sao?”

    "Không hổ danh là thiên tài mà…”

    “...”

    Uy nghiêm của con rồng lửa Salamander ấy như nuốt chửng hết ánh nhìn của mọi người xung quanh đến nổi cũng ít ai để ý những người khác triệu hồi được loại tinh linh gì.

    Ánh mắt dưới mái tóc màu đỏ rực lửa của Aerion liếc sang bên cạnh nhìn Vincent một cái.

    Khi thấy Tinh linh Bản mệnh của Vincent chỉ là một con bạch xà dài hơn một mét thì hắn cười lên một cách kiêu ngạo:

    "Xem ra tinh linh của ngươi cũng chỉ là một con vật 'vô chi’ tầm thường.”

    Ánh mắt Vincent vẫn bình thản như chẳng hề gì là bận tâm.

    Hắn nở một nụ cười quái dị nhìn con bạch xà đang ngoe nguẩy cái đầu nhìn ngắm xung quanh rồi thầm kêu lên:

    "Xem ra đây đúng là mảnh ghép mà ta còn thiếu rồi…”

    Bên phía Emma, tinh linh của cô nàng là một đám mây trắng to bằng một cái ôm của người trưởng thành, cả người của nó tỏa ra một làn hơi nước khiến con người ta có cảm giác thật dễ chịu

    "Ôi…ngươi đáng yêu quá…”

    Emma áp khuôn mặt xinh đẹp của mình vào đám mây bồng bềnh đó rồi cười khoan khoái.

    Đám mây kia cũng khoái chí mà co lại vào lòng của cô nàng.

    Nụ cười hài lòng thì cũng hiện ra trên mặt của Cain, vì tinh linh của hắn triệu hồi được chính là một con hổ con với màu lông trắng như núi tuyết.

    "Tuy hiện tại không hào nhoáng như cái tên Aerion kia, nhưng nếu ngươi lớn lên thì chắc chắn sẽ không phải dạng vừa đâu.”

    Chứng kiến màn trình diễn đỉnh cao này, Hiệu trưởng Andrew Charles khẽ vuốt râu, ánh mắt ông lóe lên tia hài lòng:

    "Chất lượng năm nay quả thực đã vượt xa các kỳ trước."

    Tứ đại Học viên nhanh chóng rút lui sau khi triệu hồi xong.

    Từng người sau đó cũng bắt đầu bước lên triệu hồi, có người triệu hồi được tinh linh bình thường nhưng cũng có người có được tinh linh lợi hại.

    Nhưng chung quy lại thì vẫn không có ai tạo ra được cái khí thế như bốn con quái vật lên lần đầu.

    Cái tên 'Anasta Royal’ cũng được vang lên.

    Khi bóng dáng phản diện ấy bước đi, ai nấy đều dành cho cậu ta một lời dè bỉu khinh thường.

    "Là cái tên đó sao?”

    "Hừ, loại như hắn chắc không triệu hồi được một thứ gì tốt đẹp đâu.”

    “...”

    Đối diện với những tiếng miệt thị ấy, Anasta như đã quen từ lâu rồi.

    Cậu từ từ tiến đến trụ ma pháp rồi đặt tay lên đó và niệm chú.

    “Hỡi linh hồn đồng điệu đang ngủ yên giữa hư không, hãy thức tỉnh và hoàn thiện mảnh ghép còn thiếu của ta.

    Bản mệnh giao thoa – Hiện thân!”

    Khi tiếng niệm chú được vang lên, một ánh hào quang khủng bố liền bao bọc lấy Anasta khiến ai nấy đều phải kinh ngạc ngước nhìn.

    "Cái gì?

    Sao tên đó lại tỏa ra một nguồn năng lượng áp bức đến như vậy?”

    Một người trong đám đông kêu lên.

    Trên khán đài, lão Andrew cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.

    Lão ta không phải chỉ bất ngờ bởi cảnh tượng ở bên dưới mà còn có cả sự phản ứng bất thường của quả cầu tiên tri trên tay.

    "Cái gì?

    Lại nữa sao?”

    Lão Andrew nhíu mày.

    Trong nguồn hào quang ấy, Anasta cố mở mắt nhìn tinh linh của mình đang triệu hồi.

    Ngay lập tức, đôi mắt của cậu ta trợn to ra như không thể tin được cảnh tượng đang xảy ra.

    Thứ cậu ta triệu hồi ra không phải là một giống loài nào khác mà là một nữ nhân.

    "Chuyện quái gì đây chứ?”

    Trong đôi mắt đen láy của Anasta từ từ hiện rõ nữ nhân trước mắt.

    Nàng không đứng trên mặt đất mà lơ lửng như một thực thể đến từ chiều không gian khác.

    Mái tóc nàng dài quá thắt lưng, mang màu bạc ánh xanh nhạt – thứ màu sắc của ánh trăng tan chảy vào đại dương sâu thẳm.

    Nàng khoác trên mình bộ y phục lụa là mỏng manh, quấn quýt lấy thân hình mảnh mai nhưng tỏa ra khí chất của một vị thần đang cai quản các vì sao.

    Khi nàng từ từ mở đôi mắt ra, cả thế giới quan của Anasta như rung chuyển.

    Đôi mắt ấy không tuân theo quy luật tự nhiên, với con ngươi bên trái rực rỡ sắc vàng của nắng ban mai, còn bên phải lại thâm trầm sắc cam của hoàng hôn thơ mộng.

    Xung quanh nàng, hàng vạn đốm sáng li ti lấp lánh như những dải ngân hà thu nhỏ đang chuyển động theo từng nhịp thở của nàng.

    Ánh hào quang bao quanh Anasta dần biến mất hẳn.

    Lúc này ánh mắt ai nấy đều phải ngỡ ngàng với thứ mà Anasta triệu hồi được lại là một con cá chép vàng óng đang giãy đành đạch ở dưới đất.
     
    Dị Giới Pháp Sư 《Vị Diện Vương Kỳ》
    Chương 8: Cảm giác kỳ lạ.


    Sau khi nhìn thấy tinh linh của mình vừa triệu hồi, não Anasta như bị đóng băng vài giây.

    "Chuyện quái gì đây?

    Tinh linh cũng có thể là con người sao?

    Đâu có ghi chép gì về chuyện này?”

    Nhận ra hào quang che chắn đang mờ dần khiến bí mật này sắp bị lộ diện, Anasta liền đưa thẳng cô nàng Tinh linh của mình vào Căn nguyên rồi thay thế bằng con cá chép vàng.

    Khi hào quang hết, hình ảnh đập vào mắt những người chứng kiến là cảnh Anasta đang đứng cạnh một con cá chép vàng đang giãy đành đạch dưới đất.

    "Xin lỗi, tôi chưa muốn công bố chuyện này ngay mà chưa rõ có nguy hiểm hay không.”

    Anasta truyền tin vào Căn nguyên.

    Hàng tá tiếng cười chế giễu ở bên dưới vang lên.

    "Hahaha, coi tên đó triệu hồi được gì kìa.”

    "Hồi nãy hào quang lớn như vậy mà cuối cùng chỉ triệu hồi được con cá chép thôi sao?”

    “...”

    Không quan tâm đến những lời bàn tán xung quanh, Anasta nhanh chóng thu hồi cá chép vàng vào Căn nguyên rồi chạy về ký túc xá.

    Nhìn bóng lưng có phần hớt hải đằng xa, lão Andrew nhíu mày tự hỏi:

    "Phản ứng này là do ngẫu nhiên trùng hợp hay thực sự là do cậu ấm nhà Royal kia?”

    Về đến ký túc xá, Anasta nhanh chóng đóng kín các cửa lại rồi đi đến bên giường.

    Cô nàng tinh linh nhanh chóng được triệu hồi ra ngoài, ngồi ngay ngắn trên chiếc giường êm ả.

    Anasta:

    "Cô thực sự là Tinh linh Bản mệnh của tôi sao?”

    Helena không có ý che giấu mà gật đầu đáp:

    "Có lẽ vậy đó.”

    "Cô tên gì và đến từ đâu?”

    Anasta suy nghĩ một chút rồi hỏi.

    "Cứ gọi tôi là Helena, còn đến từ đâu thì chịu.”

    Helena đáp rồi nằm dài xuống dưới giường.

    Nghe vậy, Anasta có chút không tin mà nói:

    "Đến cả nơi xuất thân cũng không biết sao?

    Sao giống như cô tự nhiên được nặn ra vậy, Helena?”

    Helena đưa đôi mắt sắc sảo của mình nhìn lên trần nhà như suy tư gì đó, ngón tay thon thả cuộn nghịch một chút tóc:

    "Nặn ra thì cũng có lý đó nhỉ.”

    Nghe được câu trả lời ấy, Anasta cũng chỉ biến xoa đầu bất lực mà đáp:

    "Cô cũng có chút hài hước đấy, Helena.”

    Helena sau đó không khách sáo gì, cô nàng ngay lập tức lấy chiếc chăn được gấp gọn trên giường rồi đắp lên cơ thể mảnh mai của mình.

    Helena nằm xoay người vào tường:

    "Tôi ngủ đây, tạm biệt.”

    Nhìn sự thoải mái này của Helena, Anasta có chút cạn lời mà thở dài.

    Nhưng ngay lập tức, một cảm giác lạ lùng ập đến, Anasta vô thức đưa bàn tay phải của mình sờ vào trái tim đang loạn nhịp.

    "Chuyện quái gì đây?

    Phản ứng này là sao?”

    Phản ứng này của Anasta rất lạ, nó không xuất phát từ cơ thể mà như đến từ chính linh hồn của cậu.

    Nhìn vào bóng lưng đang say ngủ của Helena cái cảm giác ấy ngày càng lạ lẫm hơn, đến nổi Anasta cũng phải thầm kêu lên:

    "Helena chắc chắn có gì đó rất bí ẩn…”

    Buổi triệu hồi Tinh linh Bản mệnh nhanh chóng kết thúc khi trời chuyển trưa.

    Trên khuôn mặt của các học viên có người vui có người buồn và cũng có kẻ đang cảm thấy cuộc sống thật ảo ma như Anasta chẳng hạn.

    Phòng ăn ngày hôm nay dường như náo nhiệt hơn mọi ngày vì có thêm những tinh linh chen chân vào.

    Anasta nhìn những bạn học khác tự tin phô trương tinh linh của mình thì có chút tủi thân.

    Cậu ta nhanh chóng ăn uống nhanh nhất có thể rồi tiến đến chỗ những người phục vụ.

    Anasta:

    "Gói một chút đồ ăn cho tôi.”

    Nam phục vụ nghe vậy thì liền từ chối:

    "Thưa cậu, Học viện có quy tắc…”

    Người phục vụ chưa kịp nói hết câu thì đã bị dọa sợ bởi ánh mắt tràn đầy sát khí của Anasta.

    "Vâng…tôi sẽ gói một ít cho cậu ạ…”

    Khoảnh khắc này, Anasta lại thấy cái hiệu ứng phản diện của mình lại có ích.

    Sau khi có được đồ ăn, Anasta ngay lập tức chạy về phòng ký túc xá của mình.

    Anasta:

    "Đồ ăn tôi để ở trên bàn, nào đói thì dậy ăn nha.”

    Thấy Helena vẫn không có phản ứng, Anasta cũng chỉ đành thở dài mà lặng lẽ vừa tu luyện vừa đọc thêm sách.

    Đến tầm ba giờ chiều, Helena cũng từ từ ngủ dậy.

    Cô nàng đưa ánh mắt lim dim nhìn bóng dáng người con trai đang ngồi ở bàn rồi nói lời chào:

    “Chào anh chàng ‘xuyên không’ nhé.”

    Ánh mắt Anasta ánh lên tia hoảng loạn, cậu ta lao đến gần Helena:

    "Cái gì?

    Sao cô lại biết?”

    Helena thấy phản ứng có phần thái quá đó thì phì cười:

    "Căn nguyên là thứ kết nối mật thiết với linh hồn, mà linh hồn là nơi sản sinh ra ý niệm.

    Việc tôi biết hết mọi thứ ở trong đó cũng là điều bình thường thôi.”

    Nghe vậy, Anasta mới thở phào nhẹ nhõm, cậu ta nhắc nhở:

    "Này, cô không được lộ diện trước mặt ai ngoài tôi đâu đấy, thân phận của cô còn quá bí ẩn.

    Chỉ cần bị phát hiện một lần thôi là có thể bị mất tự do đấy.”

    "Rồi rồi, tôi biết rồi mà.

    Tôi cũng lười giao du với loài người các cậu lắm.”

    Helena đáp.

    Anasta nghiêm túc hỏi:

    "Rốt cuộc cô không nhớ gì về mình luôn sao?”

    Helena gật đầu:

    "Ừm, ký ức của tôi khá mơ hồ.”

    Nói xong, Helena từ từ xuống giường rồi lấy đồ ăn trên bàn để ăn.

    Anasta:

    "Đồ ăn nguội hết rồi, để tôi đi mua cái khác cho.”

    "Không cần đâu, thực ra thì tôi cũng không cần ăn mấy, chỉ cần hấp thụ ánh sáng là đủ rồi.”

    Helena vừa ăn vừa đáp.

    Anasta nhíu mày hỏi lại:

    "Chỉ cần ánh sáng thôi sao?”

    Helena gật đầu đáp đơn giản:

    "Đúng rồi.”

    Anasta:

    "Đến chiều tôi có việc một chút, nhớ đừng có đi lung tung đấy.”

    Helena đáp với giọng tinh nghịch:

    "Dạ được ạ, lời chủ nhân phận làm tinh linh sao dám cãi.”

    Nghe vậy, Anasta cũng chỉ biết cười trừ.

    Chiều đến, như đã hẹn trước, Anasta lại đến gặp Mohini ở sân ngoài Học viện.

    Hôm nay, Mohini không đến một mình, cô nàng còn mang theo Tinh linh của mình.

    Nó có hình hài là một con chuột chũi cỡ lớn với lớp lông màu nâu nổi bật.

    Anasta:

    "Đây là Tinh linh Bản mệnh của cậu sao?”

    "Ừm, Land đào đất rất tốt đó.”

    Mohini mỉm cười đáp.

    "Xem ra Mohini nghiêng hẳn về khía cạnh đặt bẫy và hỗ trợ rồi.”

    Anasta thầm phân tích.

    "À nè Anasta, Tinh linh Bản mệnh của cậu có phải là một con cá không?”

    "Đúng vậy, hiện tại khả năng của nó còn khá mơ hồ, nên chắc bữa nào mình nướng quách nó luôn cho xong.”

    Anasta đáp với giọng đùa cợt.

    Lý do cậu ta không muốn nói thật khả năng của cá chép vàng vì nó quá bá.

    Một thứ bá đạo như này mà lại rơi vào tay của một học viên như cậu thì chắc chắn sẽ bị dòm ngó rất nhiều, gây nên những hiệu ứng lợi ít hơn hại.

    "Có lẽ khi nào lực chiến của mình phát triển nhiều hơn thì sẽ quay lại hang động đó.”

    Anasta thầm nói.

    Mohini:

    "Cậu có kế hoạch gì cho buổi đi thực chiến tuần tới chưa?”

    "Có lẽ chỉ việc vào đó săn ma thú bình thường thôi.

    Chuyến đi đó chủ yếu là tập thực chiến với Tinh linh của mình, cho nên ma thú ở trong đó cấp không cao đâu.”

    Anasta đáp.

    "Cậu có tự tin vào lực chiến của mình không?”

    Mohini hỏi.

    Anasta nhún vai:

    "Có lẽ vừa đủ.”

    Nói xong, cậu ta giơ cánh tay phải của mình hướng về một cái cây lớn đằng trước rồi giả vờ niệm phép giả.

    Một cây lao màu đen dài khoảng một mét được bắn ra găm chặt vào thân cây.

    Anasta:

    "Chiêu này có lẽ đủ dùng rồi.”

    Thấy uy lực của đòn đánh vừa rồi, mắt Mohini như sáng rực lên:

    "Cậu mạnh thật đấy…đúng là nhà Quý tộc ai cũng giỏi cả.”

    Nghe vậy, Anasta chỉ biết cười trừ mà tiếp lời:

    "Kỳ thi đánh giá năng lực sắp tới mình mà không có kết quả tốt thì bị đuổi ra khỏi nhà đây…”

    "Cậu nhắc mới nhớ nha, kỳ thi đó đúng là khó nhằn thật.

    Mình chắc chỉ tự tin một chút ở phần lý thuyết thôi.”

    Mohini đáp.

    Anasta:

    "Vài ngày tới tôi xin phép không đến nhé, tôi sẽ ở ký túc xá tu luyện để nhanh lên cấp 9.

    Có gì hai ngày trước khi đi thực hành gặp lại sau nhé.”

    "Ừm, cố lên nhé, mình cũng sắp lên cấp 9 rồi.”

    Mohini đáp.

    "Cậu cũng vậy.”

    Sau đó, cả hai cùng luyện ma pháp đến khi ánh mặt trời biến mất hẳn.

    Như bữa trưa, sau khi ăn xong, Anasta lại ép buộc nhân viên gói lại một phần thức ăn để mang về cho Helena.

    Khi thấy bóng dáng của Anasta bước vào phòng, Helena ngồi gần ô cửa sổ liền mở lời chào hỏi, giọng nói mang âm hưởng của sự trêu chọc:

    "Hẹn hò với Mohini về rồi sao?”

    Nghe vậy, Anasta liền phì cười đáp:

    "Tôi nào có gan vậy đâu, đây chỉ là đang lập đội hợp tác cho buổi thực hành sắp tới thôi.”

    "Nhát vậy sao?

    Tôi tưởng cậu khao khát với những gì mình lưu trong cái thứ gì đó chứ.”

    Helena đáp.

    Anasta có chút đỏ mặt:

    "Đừng tự tiện xem ký ức của tôi chứ, như vậy là vi phạm quyền riêng tư đấy.”

    "À mà sắp tới chúng ta luyện tập cùng nhau được không?

    Tôi không muốn kỳ thi sắp tới bị kết quả kém rồi bị tống ra khỏi nhà đâu.”

    Anasta nói tiếp.

    Helena gật đầu đáp:

    "Được thôi, với điều kiện là từ giờ trở đi cậu phải ngủ dưới đất, chiếc giường này từ nay sẽ là của tôi.”

    Anasta nghe vậy thì chỉ biết nắm chặt tay, gân xanh nổi lên đầy mặt.

    "Được ạ…theo ý cô hết…”
     
    Back
    Top Bottom