Sảnh chính Warborn High School không phải là nơi để học sinh tụ tập vui đùa, mà là một sân khấu tráng lệ nơi quyền lực được phô trương.
Ánh sáng từ những chùm đèn pha lê rực rỡ không đủ để xua đi bầu không khí lạnh lẽo, căng thẳng luôn bao trùm.
Ngay cả tiếng cười nói cũng mang sắc thái cảnh giác, dè dặt.
Dew Jirawat Sutivanichsak, hiện thân của băng giá, đứng tựa lưng vào cột đá cẩm thạch trắng.
Anh không làm gì cả, chỉ đơn giản là đứng đó, nhưng sự hiện diện của anh như một tấm chắn vô hình khiến đám đông tự động dạt ra.
Khuôn mặt vô cảm đó không biểu lộ bất cứ cảm xúc nào khi anh lướt qua màn hình điện thoại, kiểm tra báo cáo tài chính của một nhánh công ty gia tộc.
Đối với anh, Warborn chỉ là một chi nhánh huấn luyện lớn hơn, nơi anh luyện tập kỹ năng kiểm soát mọi thứ.
Xa hơn một chút, gần khu vực sảnh cà phê được dát vàng, Sky Wongravee Nateetorn đang cười đùa thân mật với một nhóm nữ sinh.
Vẻ ngoài cún con đáng yêu đó là lớp ngụy trang hoàn hảo cho sự lanh lợi nguy hiểm của cậu.
Trong khi tay đang nghịch một chiếc bật lửa Zippo mạ vàng, cậu thầm ra lệnh cho đàn em Red Scorpions qua tai nghe Bluetooth cực nhỏ.
Cậu muốn áp chế một băng đảng nhỏ vừa mới manh nha chiếm lấy khu vực bán đồ lưu niệm độc quyền của trường.
Đối với Sky, đây không phải là bạo lực, đây là chiến lược thị trường.
Ngay lúc đó, cánh cổng vòm dẫn vào thư viện khép hờ mở ra.
Nani Hirunkit Changkham bước ra, ôm một chồng sách dày cộp về Luật Thương mại Quốc tế và Lịch sử Ngoại giao.
Nét mặt em ngọt ngào, trong trẻo hoàn toàn đối lập với không gian u tối xung quanh.
Em chậm rãi đi qua sảnh, như một bức tranh nghệ thuật dịu dàng lạc vào một bảo tàng chiến tranh.
Ánh mắt Dew và Sky gần như cùng lúc đổ dồn về phía em.
Không phải là sự quan tâm, mà là sự đánh giá và cảnh giác.
Mọi chuyện sẽ tiếp diễn như một buổi sáng bình thường, nếu không có tiếng va chạm mạnh.
Một học sinh nghèo, phải làm thêm công việc phục vụ bán thời gian, vừa chạy ngang qua đã vô tình làm đổ ly cà phê lên chiếc giày da Ý bóng loáng của Dew.
Không khí đông đặc lại.
Học sinh đó sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống, lắp bắp xin lỗi.
Đám đông xung quanh bắt đầu thì thầm, hồi hộp chờ xem hình phạt nào sẽ giáng xuống.
Dew không nói gì.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào vết bẩn trên giày.
Anh đưa mắt ra hiệu, và hai thành viên Silver Serpents lập tức bước tới, gương mặt lạnh lùng đáng sợ.
"Dọn dẹp," Dew lạnh nhạt ra lệnh.
Khi hai tên đàn em chuẩn bị dùng bạo lực để bắt học sinh kia tự liếm sạch vết bẩn, Sky lên tiếng, giọng nói chứa đầy sự trêu chọc:
"Ối chào, lại chơi kiểu cũ rồi.
Nhàm chán quá, Dew.
Sao không để chúng tôi dạy cho cậu ta một bài học sáng tạo hơn nhỉ?
Ví dụ như, khiến gia đình cậu ta phá sản bằng một cú chuyển nhượng sai lầm?"
Dew ngước mắt lên, ánh nhìn như hai mũi băng xuyên thẳng vào Sky: "Tốn thời gian.
Tôi cần trật tự tức thời, không phải chiến lược dài hạn."
Giữa lúc hai thủ lĩnh đang ngầm đối đầu, Nani dừng lại.
Em đặt chồng sách xuống ghế da gần đó, thong thả tiến lại gần.
Em không hề tỏ ra sợ hãi hay quan tâm, chỉ đơn giản là nhìn thẳng vào đôi mắt sợ hãi của nạn nhân.
"Anh Dew và anh Sky đều đúng," em nói, giọng nói ngọt ngào đến rợn người.
"Một người muốn trật tự nhanh chóng, một người muốn chiến lược tâm lý."
Em cúi xuống, không ai kịp phản ứng, và nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay của học sinh đang run rẩy kia.
"Vậy thì, em sẽ làm điều đó hiệu quả hơn."
Trong tích tắc, Nani rút ra một chiếc dao găm nhỏ từ cổ tay áo, chỉ là một vật trang trí nhưng lưỡi dao bén lạnh.
Em không hướng nó về phía nạn nhân, mà nhanh chóng rạch một đường dứt khoát vào cổ tay mình, ngay trên động mạch.
Máu tươi lập tức nhỏ xuống, nhuộm đỏ đôi giày của Dew.
Cả Dew, Sky và tất cả học sinh xung quanh đều sững sờ.
"Vết máu của em sẽ thay thế vết cà phê dơ bẩn," Nani thì thầm, khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ nụ cười vô hại.
"Anh Dew đã có thứ anh muốn—một sự thay thế đắt giá cho vết bẩn.
Cậu ta đã nhận được hình phạt lớn nhất—món nợ máu với ta.
Đừng lo lắng," em nhìn thẳng vào học sinh kia, "ngươi đã nợ mạng ta rồi.
Đừng bao giờ phạm sai lầm ở đây nữa.
Cút đi."
Em buông tay, để mặc dòng máu tiếp tục nhỏ giọt lên sàn.
Em xoay người lại nhìn hai người anh, đôi mắt to trong veo nhưng hoàn toàn vô hồn.
Sky bật cười, một tràng cười khoái chí: "Tuyệt vời!
Luôn luôn là chiến lược gia tàn bạo nhất, Nani.
Em đã thắng."
Dew nhếch môi, ánh mắt có chút gì đó phức tạp nhìn em.
Không phải là sự đồng tình, mà là sự thừa nhận nguy hiểm: "Em vẫn là em của ngày xưa, Nani à."
Nani không đáp lời, em chỉ lặng lẽ cầm khăn tay lên, nhẹ nhàng quấn vết thương.
Vụ việc kết thúc trong chưa đầy một phút, nhưng nó đã để lại một bài học tàn khốc cho tất cả: Ở Warborn, sự vô hại chỉ là một vũ khí chết người.