Đô Thị  Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,240
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc-UQj7zi_b-db_pMUhA3Ud2mIbyQ1D7CQqPayEqCGRkxCNPsjIsmVGDy7KG_jESaDlhQdsJa7luDHKXs7Mwi0JdjQEzlvZnfq-68rE32eitrCdTKB7ncSrFJCTD-9_6I9Jp73GEpGKVc0CLWZN0D_Fi=w215-h322-s-no

Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Tác giả: Hải Đích Cáp Tử
Thể loại: Đô Thị, Ngược, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Lúc họp lớp với bạn học cũ, bạn trai cười, gắp nấm vào chén tôi.

“Hàm Ấu, nấm mà em gọi...” Hắn bỏ dở giữa chừng.

Tôi không có gọi món nấm.

Tên tôi không phải là Hàm Ấu.

Hàm Ấu là tên bạn gái cũ của hắn.​
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 1


Lúc họp lớp với bạn học cũ, Kỷ Dương gắp nấm vào chén tôi, cười nói: “Hàm Ấu, món nấm em gọi này.”

“Nướng hơi cháy tí, vừa hay...”

Hắn bỏ dở câu nói, động tác khựng lại giữa không trung.

Tôi cúi đầu, chậm rãi nhai nuốt đồ ăn trong miệng, không nói gì, cũng không nhìn hắn.

Tôi không có gọi món nấm.

Hàm Ấu không phải tên tôi.

Hàm Ấu là tên bạn gái cũ của hắn.

Trần Hàm Ấu ngồi bên trái tôi ngây người, ngẩng đầu nhìn hắn.

Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt hai người họ chạm vào nhau một lát, phát tán vài phần xúc động mà tôi không thể hiểu nổi. Sau đó Kỷ Dương dời tầm mắt đi trước.

Dưới trường hợp người cũ người mới cùng xuất hiện, bạn trai lại nhìn bạn gái hiện tại mà gọi tên bạn gái cũ, cả bàn ăn vốn đang náo nhiệt như bị nhấn phải nút tạm dừng, đột nhiên im lặng.

Ngón tay kẹp đũa dùng nhiều sức quá, móng tay tôi đâm vào da thịt. Thế nhưng cơn đau rơi vào câm lặng, rề rà không phát hiện ra.

Sau màn trầm lặng không hít thở nổi, Lâm Lãng ở bên cạnh phá vỡ xấu hổ: “Ai da, sao không ai uống rượu hết vậy, mau mau nâng ly nào, đừng có mà bịp bợm nhá!”

Những người khác sôi nổi mà thở dài nhẹ nhõm, cười nói theo sau: “Gạt cái gì mà gạt, tao uống ba ly rồi đấy.”

“Ly của mày đầy nhóc kìa, còn mặt dày nói người ta hả?”

Kỷ Dương gắp nấm vào chén của hắn, không nhìn Trần Hàm Ấu nữa.

Hắn múc cho tôi một chén canh, ra vẻ tự nhiên nói: “Uống chút canh nóng đi, hôm nay em mặc đồ mỏng quá.”

Tôi nhận lấy chén canh, không hề hé miệng.

...

Lúc rời khỏi nhà ăn, Kỷ Dương giữ tôi lại: “Anh đi toilet một chút, em đứng bên ngoài đợi anh.”

Nói xong thì hắn đi qua hành lang, có vẻ nôn nóng.

Tôi nhìn bóng dáng hắn, suy nghĩ một hồi vẫn quyết định đi theo.

Quả nhiên, Trần Hàm Ấu mặc áo gió màu kaki đứng cuối hành lang, dưới chân là đôi giày đế đỏ cô ấy luôn yêu thích, tươi đẹp mà nổi bật.

Sắc mặt Kỷ Dương hơi khó coi, tôi đứng xa quá nên không nghe rõ hắn đang nói gì.

Hốc mắt Trần Hàm Ấu ửng đỏ, thái độ kích động, cuối cùng dứt khoát nhào vào lòng Kỷ Dương, ra sức ôm lấy hắn.

Tôi đứng ở ngã rẽ rất xa, quan sát tay Kỷ Dương bế tắc sau lưng cô ấy, ngón tay duỗi rồi lại gập, giãy giụa hồi lâu vẫn không ôm lại cô ấy.

Một lát sau, hắn đẩy Trần Hàm Ấu ra, nhỏ giọng nói mấy câu, xoay người đi ngay.

Trần Hàm Ấu khóc lóc gọi tên hắn phía sau, lần này âm thanh quá lớn, tôi nghe được loáng thoáng:

“Rõ ràng là anh không yêu cô ấy, đôi mắt anh không lừa được em đâu!”

“Kỷ Dương, anh chưa quên em đúng không?”

Bước chân Kỷ Dương hơi dừng lại, trầm mặc rời đi.

Buổi tối lúc về đến nhà, tôi và Kỷ Dương ăn ý không nhắc tới chuyện ở bữa tiệc.

Tôi không dám hỏi lời Trần Hàm Ấu nói đúng không, có lẽ là vì trong lòng đã có đáp án từ lâu. Tôi sợ nghe được câu trả lời không mong muốn.

Hắn in một nụ hôn trên trán tôi như thường lệ, ôm lấy tôi từ phía sau: “Ngủ đi.”

Nhưng tôi biết, cả hai chúng tôi không ai ngủ được.

Bởi vì chuyện gọi sai tên kia.

Hắn là người cẩn thận kín đáo, vậy mà lại gọi sai tên người khác. Hẳn là vì trong lòng đã gặm nhấm cái tên đó nhiều lần lắm, thế nên mới có thể buột miệng thốt ra theo bản năng.

Tôi cảm thụ nhịp tim vẫn chưa chậm lại phía sau, trong đêm đen mở to đôi mắt cho đến khi thấy đau nhức, thế mà vẫn khô ráo không rơi ra được một giọt nước mắt nào.

Quái đản.

Khoảng cách gần như thế, giữa hai người lại như xa cách cả biển khơi.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 2


Hôm sau lúc đi làm, tôi ở phòng trà nghe thấy cô gái trẻ làm lễ tân nhỏ giọng tám chuyện với người khác: “Sáng nay có cô kia đến tìm giám đốc Kỷ, lớn lên xinh đẹp lắm, trực tiếp báo tên họ, bảo là tìm Kỷ Dương, mày nói xem...”

Cô ấy nhỏ giọng, tràn đầy hương vị ăn dưa: “Mày nói xem cô gái đó có quan hệ gì với giám đốc Kỷ?”

Một cô gái khác còn nhỏ giọng hơn: “Mày nói người đó tên gì? Mặt mũi ra sao?”

Lễ tân ngẫm nghĩ một lát: “Hình như... hình như gọi là Trần Hàm Ấu, tên gì mà khó đọc quá, mặt mũi thì không tệ, môi đỏ nhấp nhô, nhưng mà thái độ rất khinh người, tao không thích.”

Cô ấy bĩu môi: “Tao thích chị Lộ hơn.”

“Trần Hàm Ấu?” Cô gái nhỏ kêu lên sợ hãi: “Hình như là tên bạn gái cũ của giám đốc Kỷ. Trước đây, có lần tao rót nước cho giám đốc Lâm nghe thấy hắn nói với giám đốc Kỷ là Trần Hàm Ấu sắp quay về hay gì đó. Mày nghĩ sao?”

Lễ tân sốt ruột nói: “Vậy giám đốc Kỷ nói thế nào? Nếu hắn có ý gì với Trần Hàm Ấu, vậy chị Lộ biết làm sao đây?”

“Ai mà biết, tao có dám nghe gì đâu, nhanh chân chạy mất.”

Tôi dựa vào vách tường phòng nghỉ lạnh băng, cà phê trong tay đã nguội.

Chờ đến khi mấy cô gái thảo luận thỏa thuê rồi tôi mới đi ra.

Khi ngồi vào chỗ làm, tôi lại không cách nào làm việc được, mỗi một chữ trên giấy mơ hồ biến hình. Cuối cùng biến thành ba chữ to “Trần Hàm Ấu.”

Tay nắm bút không thể kìm chế được mà run rẩy.

Tôi biết, tôi thấy sợ rồi.

Trần Hàm Ấu đã quay về.

Tôi còn sợ cô ấy giống hệt bảy năm trước, dễ dàng cướp lại Kỷ Dương của tôi.

Tôi và Kỷ Dương quen biết nhau từ nhỏ, coi như thanh mai trúc mã. Từ nhà trẻ lên tới tiểu học, trung học rồi cùng chung đại học.

Từ nhỏ tôi đã dành hơn nửa thời gian lớn lên ở nhà hắn, thế nên mẹ hắn rất thích tôi. Bà luôn trang điểm cho tôi thật đẹp, sau đó hỏi tôi: “Lộ Lộ ơi, sau này làm con dâu của dì nhé, có chịu không?”

Mặc kệ bà lặp đi lặp lại trò đùa đó bao nhiêu lần, tôi lúc nào cũng đỏ mặt cúi đầu, không thể đáp lời.

Những người lớn khác lập tức cười: “Kỷ Dương, con có đồng ý cưới Lộ Lộ làm vợ không?”

Kỷ Dương nhếch môi: “Đồng ý, con thích Lộ Lộ nhất!”

Khi đó tôi thật sự cho rằng hắn thích tôi nhất. Về sau chúng tôi khẳng định sẽ ở bên nhau.

Cho đến năm mười chín tuổi, Trần Hàm Ấu xuất hiện.

Cô ấy là bạn học chung đại học. Cô ấy và Kỷ Dương là nhân vật danh tiếng ở trong trường, một người là chủ tịch hội học sinh, một người là hội phó. Một người là đội trưởng đội hùng biện, một người là thành viên hùng biện giỏi nhất.

Bọn họ đều là bộ mặt của quốc gia.

Hai người chói mắt nhất hấp dẫn lẫn nhau. Kỷ Dương vẫn thường ở cạnh tôi, nhưng đề tài nói chuyện bắt đầu xoay chung quanh Trần Hàm Ấu.

“Lộ Lộ, em nói xem sao Trần Hàm Ấu lợi hại như thế. Lần trước anh tranh luận với cô ấy, bị cô ấy dắt đi vòng vòng.”

“Lộ Lộ, con gái bọn em nói có một quán ăn ngon lắm là ý gì? Là muốn mời người ta đi ăn cùng nhau à?”

“Lộ Lộ, con gái thích quà sinh nhật thế nào? Em đề cử vài món với anh coi, anh nhìn mấy màu son môi cứ y như nhau, móa nó khó phân biệt thật!”

Hắn gọi tên tôi, nhưng lại bàn về người con gái khác.

...

Sống cùng Kỷ Dương nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tôi nghe thấy hắn muốn tặng quà cho con gái.

Tôi miễn cưỡng nở nụ cười: “Anh muốn tặng quà cho ai?”

Đến bây giờ tôi còn nhớ rõ biểu cảm của Kỷ Dương. Chút ửng đỏ hiện lên trên gương mặt tuấn tú, hắn cúi đầu nhỏ giọng: “Còn có thể là ai? Trần Hàm Ấu đó. Khả năng cao là em sắp có chị dâu rồi, vui không?”

Hắn ngẩng đầu, đôi mắt nhìn tôi phát sáng, phản chiếu gương mặt trắng bệch của tôi.

Sau một lúc lâu, tôi nhẹ giọng nói: “Rất vui.”
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 3


Kỷ Dương và Trần Hàm Ấu cứ thế ở bên nhau.

Bọn họ trời sinh đã có thể hấp dẫn ánh mắt người khác, đứng chung một chỗ thật xứng đôi. Người quen biết họ không ai không công nhận họ hợp nhau, nổi bật biết bao nhiêu.

Bọn họ hẹn hò ba năm, cũng là khoảng thời gian tôi và Kỷ Dương trở nên xa cách, dường như trở thành người xa lạ.

Một mặt là tôi cố tình tránh bị nghi ngờ, mặt khác là do Trần Hàm Ấu có tính chiếm giữ rất mạnh, thấy Kỷ Dương liên lạc với tôi là cãi nhau lớn một trận.

Kỷ Dương không muốn làm cô ấy giận, thậm chí xóa hết phương tiện liên lạc với tôi.

Nhiều năm như hình với bóng, cuối cùng chúng tôi bị tách ra.

Tôi nhớ tết năm ấy, Kỷ Dương dẫn Trần Hàm Ấu du lịch nước ngoài, tôi thì ngồi xe lửa về nhà một mình.

Vừa về đến nhà thì mẹ Kỷ Dương nóng nảy: “Sao lại về một mình? Trên đường nhiều nguy hiểm, thằng nhóc Kỷ Dương đâu rồi?”

Không hiểu tại sao một giây đó, hốc mắt tôi đột nhiên chua xót không chịu nổi, cúi đầu khổ sở nói: “Dì ơi, anh ấy xuất ngoại, đi du lịch với bạn gái rồi.”

Mẹ Kỷ Dương ngẩn người, sau đó sắc mặt ngổn ngang. Bà vuốt đầu tôi, thương tiếc thở dài.

Bọn họ quen nhau ba năm, Trần Hàm Ấu và Kỷ Dương tính cách giống nhau, đều là kiểu xuất sắc và kiên cường.

Lúc sống chung, chí hướng hợp nhau thì toàn là ngọt ngào. Có điều hai người họ kiêu ngạo như nhau, khó mà tránh được xung đột.

Trần Hàm Ấu muốn chiếm hữu Kỷ Dương quá mạnh. Hắn chịu không nổi nên hai người họ thường xuyên cãi nhau.

Mỗi lần như thế hắn sẽ tới tìm tôi: “Em nói cô ấy nghĩ gì vậy hả, phiền phức quá đi, quản anh còn hơn cả cha mẹ!”

Tôi thường im lặng không nói, cảm thấy có nói gì cũng như không. Thật ra hắn cũng không cần tôi nói gì, uống xong rồi thì lại đi tìm cô ấy.

Ngọn lửa khiến họ dứt khoát chia tay là khi Trần Hàm Ấu muốn đi du học. Cô ấy muốn Kỷ Dương đi cùng. Nhưng lúc đó hắn đã mở một công ty cùng vài bạn học. Đúng lúc ngành mạng máy tính vừa mới ra đời, thị trường rộng mở.

Hắn định ở lại trong nước xông pha một phen, thế nên từ chối Trần Hàm Ấu, còn bảo cô ấy đừng xuất ngoại mà đi làm cùng bọn họ.

Trần Hàm Ấu không đồng ý, hai người gây gỗ nhiều lắm.

Cãi đến tận cùng, Trần Hàm Ấu chịu không nổi mà tan vỡ. Cô ấy nói: “Anh đừng chống đối em nữa được không, Kỷ Dương, anh không muốn ở cùng em nữa rồi!”

Cô ấy buông lời tàn độc: “Nếu anh không xuất ngoại với em, vậy thì chúng ta chia tay sớm đi, đừng nên chậm trễ đối phương nữa!”

Kỷ Dương cũng nổi nóng, cắn răng nói: “Chia tay thì chia tay, móa nó, tôi không chia tay với em thì tôi đổi sang họ Trần.”

Một câu này thốt ra đến Trần hàm Ấu cũng sửng sốt. Một lát sau cô ấy liếc nhìn Kỷ Dương lần cuối, đỏ mắt chạy đi.

Kỷ Dương sĩ diện không chịu đuổi theo.

Ai ngờ được Trần Hàm Ấu cũng tàn nhẫn không kém, ngay hôm sau đã lên máy bay đi đến bên kia đại dương.

Lúc đó, bọn họ hoàn toàn cắt đứt rồi.

...

Kỷ Dương u uất một thời gian thì tìm tôi uống rượu, tìm bạn cũ mua say, cả người suýt chút nữa thì suy sụp.

Cuối cùng vẫn là Lâm Lãng nhìn không nổi nữa, lôi cổ áo hắn mắng: “Móa nó, mày không có chí tiến thủ nào hết à? Nếu không bỏ được thì đuổi theo cô ấy đi, không thì làm việc cho tốt vào. Đây là thời điểm quan trọng nhất của công ty, mày đừng có mà vô trách nhiệm cmn đi!”

Kỷ Dương im lặng, nhốt mình trong phòng cả đêm.

Hôm sau, hắn khôi phục bộ dạng thường ngày, bắt đầu đi làm như mọi khi, cũng nối lại quan hệ với tôi, thậm chí còn mời tôi vào công ty làm đối tác.

Năm thứ ba Trần Hàm Ấu rời đi, tôi uống quá nhiều vào ngày sinh nhật Kỷ Dương. Mông lung trong men say, tôi nhìn gương mặt tuấn tú không giống người phàm của hắn, áp lực tình cảm nhiều năm ở trong lòng không kìm chế nổi, sáp lại hôn hắn.

Kỷ Dương không lên tiếng, yên lặng nhìn tôi, ánh đèn rách nát phản chiếu trong mắt hắn. Một lát sau, hắn cúi người, làm nụ hôn ấy càng thêm sâu.

Sáng sớm hôm sau tôi tỉnh lại trong hoảng loạn lo sợ. Hắn ôm tôi từ phía sau, nói qua loa: “Lộ Lộ, chúng ta ở bên nhau được không?”

Tôi khựng người, hỏi hắn: “Anh thích em?”

Hắn không trả lời, ôm tôi thật chặt.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 4


Hồi ức dần tan biến, tôi ngắm bầu trời tối sầm ngoài cửa sổ.

Ánh mặt trời phân tán thành đêm tối, đèn đường hai bên phố xá sáng lên, xe cộ ở giữa bật đèn chói lóa.

Tôi thấy sợ hãi trong lòng.

Tôi biết cô ấy bị cự tuyệt thêm một lần cũng không hết hy vọng, cho nên bây giờ lại tới công ty.

Tính cách cô ấy trước sau như một. Có lẽ là vì đường đời vẫn luôn trôi chảy, thứ mà cô ấy muốn thì nhất định phải đạt được.

Kỷ Dương thì sao đây?

Tim tôi dần bị siết lấy, giữa đau đớn lại thấy mờ mịt.

Có phải Kỷ Dương sẽ như những gì cô ấy nói, thật sự không quên được cô ấy.

Cảm giác sợ hãi ấy vẫn duy trì đến lúc tan tầm, Kỷ Dương đến tìm tôi cùng nhau về nhà.

Khi ngồi trên xe, tôi rối rắm nửa ngày, không biết có nên hỏi hắn hôm nay Trần Hàm Ấu có đến tìm hắn hay không. Vậy mà tôi chưa kịp hạ quyết tâm thì Kỷ Dương đã mở miệng trước.

“Hôm nay... Trần Hàm Ấu đến tìm anh.” Ánh mắt hắn hướng về phía trước, tay lái nắm chặt.

“Anh không gặp cô ấy.” Hắn nói tiếp: “Lần trước họp lớp, anh không biết cô ấy cũng có mặt. Nếu biết thì anh đã không đi rồi, em đừng tức giận.”

Lòng tôi cuối cùng cũng được thả lỏng nhẹ nhõm.

Kỷ Dương nắm tay tôi, trấn an: “Giữa bọn anh không còn gì hết. Chuyện qua lâu rồi, anh đã buông bỏ nên em đừng nghĩ nhiều.”

Trên mặt tôi hiện lên ý cười, nắm lại tay hắn.

Thật tốt quá, có lẽ là tôi suy nghĩ quá nhiều thôi.

Nói sao thì cũng đã ba năm trôi qua, cảm tình sâu cỡ nào cũng đã mài mòn.

Kỷ Dương yêu tôi, tôi nghĩ thế.

Buổi tối trước khi đi ngủ, Kỷ Dương lại không ôm tôi như lệ thường. Hắn nghiêng người cầm điện thoại xem gì đó đến tận đêm khuya.

Nửa đêm tôi ngủ mơ màng, thuận tay cầm điện thoại xem coi mấy giờ rồi.

Hai cái điện thoại đặt cạnh nhau, tôi không để ý cầm nhầm điện thoại, thuận tay mở khóa.

Ánh sáng trắng bệch, chiếu rọi sắc mặt không còn chút máu của tôi.

Trên màn hình là ảnh chụp chung của Kỷ Dương và Trần Hàm Ấu. Ảnh được chụp lúc bọn họ học đại học, đi đảo Phố Cát cùng nhau.

Kỷ Dương trong ảnh chỉ mặc quần bơi, ôm eo Trần Hàm Ấu ở bể bơi, cười đến xán lạn.

Trần Hàm Ấu cầm súng bắn nước, đôi mắt cong cong nhìn vào máy ảnh.

Lướt ra trước hay sau đều là ảnh bọn họ chụp chung.

Tôi vẫn luôn cho rằng Kỷ Dương đã xóa hết mấy tấm ảnh này rồi, thì ra là hắn lưu trữ ở dịch vụ đám mây.

Nhìn nửa bên mặt ngủ say của hắn mà lòng tôi trống rỗng, giống như bị phá ra một cái lỗ lớn, gió đêm lùa vào khắp lục phủ ngũ tạng, lạnh đến co quắp.

Giây phút ấy rốt cuộc tôi không còn lừa mình dối người được nữa.

Hắn nhìn tôi, gọi tên Trần Hàm Ấu.

Hắn ngắm ảnh chụp chung của họ vào ban đêm.

Thì ra Trần Hàm Ấu nói đúng.

Hắn thật sự không quên được.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 5


Tôi biết Trần Hàm Ấu không cam tâm. Nhưng tôi không ngờ là cô ấy quyết định trực tiếp đến nhà chúng tôi tìm Kỷ Dương.

Lúc đó mấy người bạn cũ từng cùng nhau gây dựng sự nghiệp đều ở trong nhà. Mọi người ăn cơm chung, tiện thể nghiên cứu phương hướng thị trường sắp tới.

Đột nhiên chuông cửa vang lên, Kỷ Dương đi mở cửa, bên ngoài là Trần Hàm Ấu đeo kính râm. Tất cả đều ngây người, theo bản năng nhìn về phía tôi.

Tôi không nói gì, tay để trên đầu gối vô thức nắm lại.

Kỷ Dương sợ hãi: “Sao em lại tới đây?”

Trần Hàm Ấu không coi ai ra gì, nhìn Kỷ Dương chằm chằm không bỏ, chất vấn hắn: “Tại sao anh không nhận điện thoại của em?”

“Giờ anh đã có bạn gái, em tự trọng chút được không? Đừng dây dưa nhau nữa.”

Trần Hàm Ấu nhướng mày: “Kỷ Dương, anh gạt được người khác, vậy anh có gạt được bản thân anh không? Nếu anh đã buông bỏ rồi, thế thì tại sao lại nhìn cô ấy mà gọi tên em?”

Cô ấy áp sát từng bước một, chỉ vào ngực Kỷ Dương, giọng điệu dồn nén: “Anh để tay lên ngực mà hỏi xem, anh không còn cảm giác gì với em sao?”

Không ai ngờ tới tình huống phát triển tới mức này, mọi người khiếp sợ mà xấu hổ nhìn cặp đôi đang giằng co ngoài kia.

Tôi đứng lên, mặt vô cảm mà nói: “Cô Trần, Kỷ Dương đang ở cùng tôi. Cô trắng trợn chen chân vào thế này không hay đâu.”

Trần Hàm Ấu tháo kính râm xuống, tựa như bây giờ mới nhìn thấy tôi. Cô ấy liếc mắt qua, nụ cười trên khóe môi lộ ra vài phần trào phúng.

“Lộ Lộ đúng không, tôi nhớ lúc tôi còn hẹn hò với Kỷ Dương rất hay nhìn thấy cô, đúng là đáng thương!” Lời nói của cô ấy như con dao tẩm nọc độc đâm vào lòng tôi: “Tôi rời đi nhiều năm như vậy, cô có tư cách gì mà thay thế?”

“Cô có biết lúc Kỷ Dương ở bên tôi đã nói cô như thế nào không?” Cô ấy tiến tới hai bước lại gần tôi.

“Đủ rồi!” Kỷ Dương đột nhiên nổi giận.

Trần Hàm Ấu lại như không nghe thấy, nụ cười đầy ác ý: “Anh ấy nói cô ngày nào cũng bám sau mông anh ấy, muốn ném đi cũng không ném được. Thật là phiền phức.”

Tôi đứng tại chỗ, cảm giác mọi thứ xung quanh thoáng chốc đều rời xa tôi. Không đau, giống như bị người ta thọc một dao, đột ngột quá nên không phản ứng kịp, chỉ cảm thấy mênh mông mờ mịt.

Kỷ Dương nổi giận đùng đùng, túm lấy cổ tay cô ta: “Rốt cuộc em muốn gì!”

“Em muốn gì anh còn không biết sao?” Trần Hàm Ấu xoay người, ngữ điệu thoáng chốc dịu dàng: “Kỷ Dương, em hối hận.”

Cô ấy duỗi tay, ngón tay mảnh khoản xoa sườn mặt Kỷ Dương, quyến luyến nói: “Mấy năm nay em lúc nào cũng nhớ anh, chúng ta làm lại từ đầu có được không?”

Sắc mặt Kỷ Dương điên tiếc mà ngấm ngầm chịu đựng. Hắn gằn từng chữ một: “Tôi đợi em suốt ba năm như một con chó, em chưa từng quay trở về! Em nói tôi không thể buông bỏ em sao? Trần Hàm Ấu, em quá đáng vừa thôi!”

Trần Hàm Ấu nức nở: “Em không dám về, em sợ em nhìn thấy anh rồi thì không nỡ đi nữa.”

Tính cách cô ấy kiên cường, từ trước đến nay rất ít khi bộc lộ sắc thái yếu ớt như thế. Tức giận trên mặt Kỷ Dương biến mất, ánh mắt hiện lên cảm xúc phức tạp.

Sau một lúc lâu hắn nhẹ nhàng mở miệng: “Giờ mới nói mấy câu này thì ích lợi gì đâu, tôi đã có cuộc sống mới.”

Trần Hàm Ấu nước mắt đong đầy, nhón chân. Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Kỷ Dương không hề né tránh.

Nụ hôn lướt nhẹ mà qua, chạm vào một chút lại như sét đánh mà không nghe được tiếng sấm. Thân thể tôi lay động, chẳng khác gì rơi vào động băng.

Một lát sau, Lâm Lãng là người đầu tiên không nhịn được. Hắn đứng lên, tức giận nói: “Trần Hàm Ấu, cmm không biết xấu hổ! Lúc trước cô đòi chia tay, bây giờ Kỷ Dương và Lộ Lộ sắp bàn chuyện cưới hỏi thì cô quay về cướp đoạt?”

Trần Hàm Ấu nhìn hắn, lạnh lùng nói: “Bọn họ chưa kết hôn, Hoàng đế không vội thì thái giám nhà anh đã vội muốn chết rồi à? Hơn nữa Kỷ Dương cơ bản là không thích cô ấy, anh một hai bắt anh ấy ở cùng cô ấy để khó chịu cả đời sao? Người anh ấy yêu là tôi!”

Chân mày Lâm Lãng dựng thẳng, nói với Kỷ Dương: “Lão Kỷ, mày nói gì coi! Mấy năm nay Lộ Lộ đối xử với mày thế nào chúng tao nhìn thấy hết, cmm đừng có vô lương tâm như thế!”

Tôi nhìn Kỷ Dương. Hắn im lặng, chậm chạp ngẩng đầu nhìn về phía chúng tôi. Cảm xúc trong mắt hắn thật phức tạp, nhưng chẳng có một chút yêu đương nào.

Chỉ có áy náy.

Một cái liếc nhìn thế thôi, tôi đã hiểu ý hắn.

Màn xét xử đến muộn này vẫn luôn tra tấn tôi. Thanh đao treo ở trên đầu tôi lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp rơi xuống.

Tôi nhỏ giọng hỏi hắn: “Vậy là anh lựa chọn cô ấy đúng không?”

Mặc kệ có ra sao, tôi muốn nghe chính miệng hắn nói rằng hắn không yêu tôi. Tôi muốn hắn tự tay chặt đứt đoạn nghiệt duyên này, để chính tôi không bao giờ có thể quay đầu lại.

Kỷ Dương trầm mặt rất lâu, cuối cùng mở miệng: “Lộ Lộ, thật xin lỗi. Anh đã cố thử rồi.”

Tôi hiểu được. Hắn nói rằng từng nỗ lực muốn yêu tôi, nhưng cảm tình không thể gượng ép.

Một người bạn cũ khác rốt cuộc nhìn không xong, đột nhiên đứng dậy, chỉ vào Kỷ Dương mắng to: “Kỷ Dương, mày là thằng khốn nạn!”

Ở bên nhau lâu như vậy, cảm tình giữa chúng tôi sâu lắm, ngay cả bọn họ cũng nhìn không vừa mắt, bênh vực kẻ yếu là tôi. Nhưng mà tôi yêu người đó, hắn không kiêng dè gì mà đâm dao vào lòng tôi.

Tôi gắng gượng đứng trong phòng khách, sống lưng thẳng tắp. Nước mắt sắp rơi ra bị tôi mạnh mẽ ngăn chặn, duy trì một chút thể diện còn sót lại.

Trần Hàm Ấu mỉm cười với tôi, dùng tư thế người thắng cuộc khinh miệt lẫn thương hại tôi.

Một lát sau, tôi đi vào phòng, lôi rương hành lý ra.

Khi nhìn thấy Kỷ Dương lướt xem ảnh chụp vào đêm hôm đó, tôi sớm đã biết ngày này sẽ đến.

Sau này mỗi một ngày, tôi đều mang đồ đạc của mình xếp vào đây, chuẩn bị rời khỏi hắn.

Bây giờ, thời gian đã đến rồi.

Tôi nhìn thoáng qua Kỷ Dương. Hắn há miệng th* d*c, hình như muốn nói gì đó, thế mà lại chẳng thốt ra được tiếng nào.

“Em đi trước.”

Tôi cười với mấy người bạn cũ, bình tĩnh đóng cửa lại.

Giây phút này, cuối cùng tôi cũng hiểu được câu nói kia.

Người thực sự muốn đi, tiếng đóng cửa lúc ấy là nhỏ nhất. (!)

...

(!) Nguyên văn: Chân chính tẩu điệu na thứ, quan môn thanh âm tối tiểu.

Ý là: Khi người chưa thật sự muốn đi sẽ cố ý tạo ra âm thanh đóng cửa lớn để thu hút sự chú ý của người ở lại, mục đích để thăm dò xem người ta có muốn giữ mình lại hay không. Nhưng nếu thật sự muốn đi rồi thì sẽ đi trong im lặng, không muốn thăm dò, không kéo dài, cũng không cho người khác níu kéo bản thân lại nữa.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 6


Có lẽ vì sớm đã có chuẩn bị kỹ càng, thế nên tôi không khóc.

Hoặc là đã khóc quá nhiều, thành ra không khóc nổi nữa.

Nỗi đau thất tình không giống một mũi tên bắn xuyên tim, mà giống như một cây gai dằm trong tim. Loại đau đớn đó không kịch liệt đến mức làm người ta khó lòng chịu đựng, chỉ đợi đến đêm khuya tỉnh mộng lại khiến người ta đứng ngồi không yên.

Tôi thường mơ thấy cảnh tượng hồi còn học cấp ba. Khi đó Trần Hàm Ấu còn chưa xuất hiện, bên cạnh Kỷ Dương chỉ có tôi thôi.

Tôi bị trẹo chân, hắn cõng tôi về nhà. Giữa tầng mây xám tro tích tụ hạt mưa, có ráng màu vàng kim lóa mắt buông xuống, nơi chân trời phấn hồng mờ nhạt.

Thiếu niên cõng tôi đi dưới ánh sáng ấy, mặt mày ngậm ý cười.

“Ngốc quá.” Hắn nói: “Chạy 800m cũng té ngã cho được là sao?”

Tôi nằm trên lưng hắn, bĩu môi: “Ai thèm anh lo.”

Kỷ Dương hơi nghiêng mặt: “Không cần anh lo? Vậy em nhảy xuống, tự mình đi đi.”

Thấy tôi không hé răng, hắn tiếp tục nói: “Em như này thì mai mốt biết làm sao, làm gì có thằng nào thích đứa ngốc như em vậy?”

Tôi không vui, duỗi tay véo mặt hắn: “Anh nói gì? Con trai nhiều người thích em lắm, hôm qua em mới nhận được thư tỏ tình đó!”

Kỷ Dương nhướng mày: “Ai? Thị lực có vấn đề à?”

Tôi không nói gì, nằm trên lưng hắn giận dỗi, nghĩ thầm Kỷ Dương đáng ghét thật đó, miệng mồm khó ưa.

Hắn lại cười, xóc người tôi lên: “Được rồi, anh đây chịu thiệt một chút, sau này cưới em là xong.”

Hoàng hôn dịu dàng đến vậy, phủ lên mặt tôi lại nóng quá, làm tôi bất giác ửng hồng.

Tôi lén lút dựa mặt lại gần bả vai hắn, ngửi được hương vị bột giặt được phơi dưới ánh nắng dữ dội, thoải mái mà ấm áp, mới mẻ.

Yêu hắn đã lâu, cái tên Kỷ Dương này dường như đi vào tim tôi. Bây giờ muốn mang hắn ra ngoài thì chỉ có thể chịu đau đớn, máu chảy đầm đìa.

Kỷ Dương và Trần Hàm Ấu hòa thuận với nhau ngay trong ngày hôm đó.

Mấy người bạn cũ rời đi, tức giận không thôi.

Buồn cười nhất là Kỷ Dương, sau khi hắn đăng một bức ảnh thông báo với bạn bè xong thì cho tôi vào danh sách đen. Hắn thật sự không hề dây dưa kéo dài, ngược lại còn thẳng thắng dứt khoát.

Thậm chí tôi còn muốn hỏi hắn một chút. Hỏi xem hội nghị thường kỳ vào thứ hai này có tổ chức hay không mà liên lạc bất thành.

Lại nói tiếp, chắc là tức giận đến mức độ nào đấy sẽ sinh ra vài phần tức cười. Tôi không biết là Kỷ Dương xóa kết bạn với tôi, hay vẫn là Trần Hàm Ấu dùng điện thoại của hắn để xóa.

Tôi không để bụng đâu.

Tôi dứt khoát không tìm hắn, chuyện gì cũng thông qua thư ký truyền lời.

Rất nhanh, mọi người ai cũng thấy quan hệ giữa tôi và Kỷ Dương khác thường. Người trong công ty đều len lén nói nhỏ.

Thần Dương là một công ty lớn. Trước đây tôi không thấy nó lớn lắm, bây giờ không tan tầm cùng lúc với Kỷ Dương nữa, có khi cả ngày chúng tôi còn không gặp nhau được một lần.

Cho đến một đêm nọ lúc tôi tan làm. Tôi đi đến thang máy, cửa mở ra thì bên trong chỉ có một mình Kỷ Dương. Tôi do dự nửa giây, vẫn đi vào.

Là hắn đá tôi, đâu phải tôi đá hắn. Tôi cần gì phải chột dạ.

Kỷ Dương hình như cũng xấu hổ lắm. Hắn đứng một hồi, một giây trước khi tôi rời khỏi thang máy thì nhẹ giọng nói: “Không phải anh xóa số em. Là Hàm Ấu nhân lúc anh ngủ lấy di động anh...”

Bước chân tôi khựng lại, đau đớn nhỏ vụn nổi lên trong lòng.

Tôi đã từng xem căn phòng kia như nhà của mình, mỗi một bộ nội thất đều do tôi tự tay lựa chọn tỉ mỉ.

Kỷ Dương kén chọn, tôi mua đồ tơ tằm một cái mấy nghìn tệ. Giặt xong còn không dám sấy nóng mà cẩn thận mang đi phơi nắng.

Ngay cả tinh dầu tỏa hương còn dùng loại có mùi biển xanh hắn thích.

Bây giờ hắn cho một cô gái khác vào ở, còn chém tôi một đao ngay trước mặt.

Tôi quay đầu. Sau khi chia tay, đây là lần đầu tiên nghiêm túc nhìn người đàn ông mà tôi yêu nhiều năm như thế. Thiếu niên trong trí nhớ dần phai thành cát mịn, chỉ còn lại một người xa lạ tới nỗi không nhận ra.

Tôi nhẹ nhàng nói: “Kỷ Dương. Chuyện tôi từng thích anh làm tôi thấy ghê tởm.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Kỷ Dương sau lưng tôi vẫn luôn im lặng. Sắc mặt hắn tái nhợt, đứng tại chỗ giật mình thật lâu.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 7


Hôm khác khi đi làm, đột nhiên tôi cảm thấy khu làm việc nay yên tĩnh quá. Tất cả mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt khác thường, khi tôi nhìn lại thì nhanh chóng rời đi.

Tôi:?

Đợi đến khi vào phòng họp, lúc này tôi mới thấy mấy sếp lớn có vẻ tức giận lắm, còn có người không nhịn được mà chửi thề: “Cái thá gì, móa nó!”

Tôi kéo ghế dựa ra ngồi xuống: “Có chuyện gì vậy?”

Lâm Lãng “hừ” một tiếng, chỉ vào một góc văn phòng, tức giận nói: “Còn có chuyện gì nữa, vợ sếp lớn tới rồi, bảo tụi này không biết cố gắng, cả cái đơn vị này lạc hậu hết rồi, muốn mang kinh nghiệm tiên tiến từ người Mỹ đến đây nè!”

Ngữ điệu hắn thật quái gở: “Lúc gây dựng sự nghiệp không biết đi đâu, bây giờ trở mặt quay về đòi làm phó tổng giám đốc, người ta còn đưa thành viên nòng cốt tới đây, muốn đuổi chúng ta đi!”

Tôi còn chưa nghe xong đầu đuôi, Trần Hàm Ấu đã nghiêm mặt đẩy cửa bước vào: “Tôi nói không đúng sao?”

“Mấy năm nay là lúc ngành mạng máy tính máy triển nhanh nhất, thế mà các người còn chưa đưa công ty tiến vào thị trường, cứ mãi làm mấy chuyện nhỏ nhặt không đâu. Bây giờ các người còn muốn trì hoãn công ty này, để nó xuống dốc tiếp à?”

Lúc này tôi mới bừng tỉnh, thì ra Lâm Lãng nổi nóng với Trần Hàm Ấu.

Lâm Lãng đứng lên, châm chọc nói: “Lúc tụi này gây dựng sự nghiệp thì tiểu thư đây còn đang đọc sách ở Mỹ. Móa nó, sao lúc đó cô không nói mấy câu này đi?”

Trần Hàm Ấu không chút khách sáo mà ngồi ở vị trí chủ trì: “Thì sao? Người có năng lực thì mới có tư cách, nếu các người không thể dẫn dắt công ty đi lên, vậy thì nhường vị trí này lại cho người giỏi hơn.”

“Trần Hàm Ấu.” Tôi nhìn cô ấy: “Công ty này là của chung, không phải chỉ có một mình Kỷ Dương, cô có tư cách gì mà chỉ tay năm ngón với chúng tôi?”

“Lại là cô?”

Cô ta cười lạnh: “Lộ Lộ, đúng là chỗ nào cũng có mặt cô. Mà thôi, người không có tư cách nói lời này nhất chính là cô đó.”

Hai tay cô ta lồng vào nhau, lúc nhìn tôi hiện lên ý cười lạnh băng: “Cô biết tên Thần Dương này được đặt như thế nào không?”

Tôi không hé môi, cô ta gằn từng chữ nói: “Là dùng họ của tôi và Kỷ Dương hợp lại. Tôi thật sự rất tò mò, mỗi ngày cô đi làm ở đây không cảm thấy khó chịu à?”

Cô ta thật sự hiểu cách giết người xuyên tim, nhất thời tôi không thể phản bác lại được.

Lâm Lãng bùng nổ trước: “Móa, tụi tao không phải Kỷ Dương, mày nói chuyện chú ý chút đi!”

“Kỷ Dương, nếu mày không quản được cô ta, Lâm Lãng tao đây không có thói quen tốt là không đánh đàn bà đâu đấy!”

Kỷ Dương thở dài: “Do Hàm Ấu nói năng thẳng thắng, cô ấy không có ý xấu đâu, mọi người đừng để ý.”

Lời hắn nói nhẹ tựa lông hồng, sắc mặt mọi người vẫn khó coi như cũ.

Bút nước xoay một vòng trên đầu ngón tay, tôi nhẹ giọng: “Kỷ Dương, ý anh thế nào?”

Kỷ Dương liếc tôi một cái.

“Hàm Ấu nói hơi khó nghe, nhưng không phải không có đạo lý, công ty chúng ta bây giờ đúng là không theo kịp, tôi cảm thấy... Tôi thấy xác thật nên bắt kịp thời đại một chút.”

Hắn nói năng uyển chuyển, mọi người đều hiểu hắn muốn gì.

Hắn đồng ý Trần Hàm Ấu.

Lúc này tất cả mọi người đều không ngồi yên được nữa: “Lão Kỷ, hết nói nổi mày rồi. Hai vợ chồng mày một người đóng phản diện, một người diễn chính diện, lời hay ý tốt gì cũng do tụi mày nói.”

“Nếu không phải lúc trước mày cầu xin tụi tao xây dựng sự nghiệp cùng mày, mấy đứa ngồi đây ai mà không có khả năng đi làm nhận lương trăm vạn? Đi theo mày mỗi tháng chỉ có một ngàn tám, có khi không phát lương còn phải tốn thêm tiền. Giờ thì sao, mày phát đạt rồi, nghĩ muốn đuổi bọn tao rồi làm một mình đúng không?”

Kỷ Dương nhíu mày: “Tôi không có ý này, nhưng mà công ty cần một chút năng lượng mới mẻ...”

Hắn còn chưa nói xong, Trần Hàm Ấu đã ngắt lời, lạnh lùng nói: “Các người không cần đi, nhưng Lộ Lộ cần phải đi. Tôi không chịu nổi cô cứ như âm hồn không tan đi theo người anh ấy, đúng là không biết xấu hổ.”

Cô ta nhìn tôi, từng bước ép sát.

Lâm Lãng nhìn không nổi: “Kỷ Dương, mày nói chuyện coi. Lộ Lộ làm việc cho mày lâu như thế, móa mày đừng có làm ra chuyện để thiên lôi đánh xuống!”

Kỷ Dương giữ chặt Trần Hàm Ấu, không đồng tình: “Lộ Lộ là đối tác, anh và cô ấy... đã không có gì, em đừng có gây sự vô cớ.”

“Em gây sự vô cớ?”

Những lời này giống như ngòi thuốc nổ, Trần Hàm Ấu đột nhiên đứng dậy, chỉ vào tôi nói: “Tôi không phải là đứa oắt con vô dụng, tôi không cho phép trong lòng người đàn ông của mình tồn tại cô gái khác!”

“Kỷ Dương, hôm nay anh phải cho em câu trả lời chắc chắn, anh chọn cô ấy hay là chọn em?”

Kỷ Dương sửng sốt. Không khí trong phòng hội nghị đông lại.

Tôi đứng dậy, mặt vô cảm nói: “Không cần anh chọn.”

Tiết mục hai chọn một này tôi chịu đựng đủ rồi.

Tôi không muốn bị người ta lựa chọn.

“Hôm nay Kỷ Dương có thể bỏ tôi, ngày khác cũng có thể là mọi người.” Tầm mắt tôi đảo qua mọi người: “Tất cả đều là người thông minh, chắc hẳn không muốn mang sự nghiệp của mình gửi gắm cho người khác lựa chọn. Hôm nay tôi sẽ nộp đơn từ chức, muốn đi theo tôi thì cứ việc đến tìm tôi.”

Nói xong, tôi ném bút xuống, sải bước rời khỏi phòng họp.

Lâm Lãng phía sau vội vã đuổi theo: “Tôi đi với em!”

Một đám nhân viên cao cấp nhìn qua nhìn lại. Cuối cùng có mấy người đứng lên.

Kỷ Dương vừa sợ hãi vừa giận dữ: “Mọi người có ý gì?”

Bọn họ liếc nhau, một người cầm đầu nói với Kỷ Dương: “Lão Kỷ, ngại quá. Bạn gái của mày như vậy, tụi tao thật sự không dám làm việc dưới trướng mày nữa. Hôm nay cô ta có thể nhìn Lộ Lộ không vừa mắt, ép đuổi cô ấy đi, ngày mai không chừng lại không nhìn vừa mắt chúng tao. Thôi thì... dễ hợp dễ tan.”

Bọn họ rời khỏi phòng họp, Kỷ Dương kêu gọi thế nào cũng không quay đầu lại.

Lúc tôi nộp đơn xin từ chức, ánh mắt Kỷ Dương nhìn tôi có rất nhiều cảm xúc, tựa như trách cứ, lại tựa như còn có gì đó khác.

“Lộ Lộ, em cần gì tuyệt tình như thế?’

Tôi hỏi lại: “Tôi tuyệt tình thế nào?”

Chân mày hắn dồn lại: “Em... em cần gì nói với họ như vậy? Em biết là không có bọn họ thì công ty rắc rối lớn mà! Chúng ta sống chung nhiều năm như vậy, một tí cảm tình em cũng không có sao?”

Lời hắn nói thật đáng giận, tôi nhướng mày ngạc nhiên: “Sao trước kia tôi không phát hiện ra anh vô liêm sỉ đến mức này? Chẳng lẽ bệnh vô liêm sỉ sẽ lây lan à? Hay là nên nói không phải người một nhà thì không vào cùng một cửa?”

Con người của tôi biết sĩ diện, lúc yêu thì oanh liệt, chia tay rồi thì dứt khoát, trừ trước đến nay không biết dây dưa.

Cho dù trong lòng tôi đau đến gục ngã, trên mặt sẽ không để lộ một chút nào.

Bởi vì tỏ ra yếu đuối trước mặt người không yêu mình, chỉ có thể làm bản thân khó chịu hơn thôi.

Kỷ Dương không tin nổi nhìn tôi: “Em...”

Tôi lười nhiều lời với hắn, ném đơn từ chức lên bàn: “Nhớ Kỹ, không phải anh đuổi tôi. Mà là tôi từ bỏ anh.”
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 8


Bạn cũ làm cùng nhau năm xưa đi theo tôi hết bảy tám phần.

Một nửa là vì cảm tình, một nửa là mọi người hiểu được cảm giác môi hở răng lạnh.

Trần Hàm Ấu chỉ cần một câu đã có thể kéo Kỷ Dương đứng về phía cô ta, sau này thì sao đây?

Một ván này cô ta thắng lợi hoàn toàn, không chỉ thắng được tình cảm của Kỷ Dương, còn có cả Thần Dương.

Tôi dẫn ekip đi thành lập một công ty khác. Quá trình này chúng tôi đã quen rồi. Mọi người có tiền, có kinh nghiệm, có khách hàng, không bao lâu đã bắt đầu lớn mạnh.

Khi gặp lại Kỷ Dương lần nữa là lúc giao thừa, tôi đi về nhà. Từ nhỏ chúng tôi đã sống đối diện nhau, cho nên lúc thấy hắn và Trần Hàm Ấu tôi không có ngạc nhiên mấy, cứ như không có gì cả mà đi lên lầu.

Thật nhanh, tôi châm chọc nghĩ.

Chia tay với tôi chưa được mấy tháng đã gấp không chờ nổi mà dẫn Trần Hàm Ấu về ra mắt phụ huynh.

Mẹ Kỷ mở cửa lớn, vừa thấy tôi thì cười theo thói quen: “Lộ Lộ về rồi. Con bé này thật là, dạo này không ăn cơm đàng hoàng, ốm đi rồi.”

Tôi nhấp môi cười, thấy Trần Hàm Ấu ở phía sau mẹ Kỷ thì không cười nữa, lạnh lùng nhìn cô ta.

Trần Hàm Ấu lấy lòng nói: “Con chào dì.”

Mẹ Kỷ không nói chuyện, làm như không nghe thấy mà xoay người vào nhà.

Sắc mặt Trần Hàm Ấu cứng đờ.

Tôi đã cố gắng không nghĩ đến Kỷ Dương và Trần Hàm Ấu. Ai mà ngờ được còn chưa ăn xong bữa cơm thì cách vách đã náo loạn, vừa khóc vừa la còn đập phá đồ đạc. Mẹ tôi sợ hãi quá, chạy nhanh sang gõ cửa: “Mở cửa, mở cửa ra nhanh!”

Mẹ tôi nổi giận vì chuyện Kỷ Dương đá tôi, không muốn qua lại với mẹ Kỷ một lần nào nữa. Sau đó mẹ Kỷ dùng mọi cách xin lỗi nên hai người họ mới làm lành.

Mẹ Kỷ mở cửa, mặt đầy nước mắt, nhẫn nhịn lại tức giận. Bà nổi trận lôi đình với Kỷ Dương: “Mày... mày mang theo con đó cút đi cho tao!”

“Năm mới tốt đẹp, bị mày làm hỏng hết rồi!”

Trần Hàm Ấu không thuận theo, bám lấy không buông: “Tôi gọi bà một tiếng dì là cho bà mặt mũi rồi đấy, bây giờ làm gì có chuyện con cái sống cùng cha mẹ nữa. Bà có bệnh ám ảnh con trai à?”

Mẹ Kỷ Dương bị chọc giận đến trắng mặt, môi bà run rẩy, chỉ vào nàng nói không thành lời.

Biểu cảm Kỷ Dương khó coi dọa người, lần đầu tiên nói nặng lời với Trần Hàm Ấu: “Em câm miệng!”

“Mẹ anh chỉ muốn dọn đến ở chung khu dân cư nhỏ với anh thôi, đâu phải ở chung nhà. Em cần gì nói chuyện khó nghe thế?”

Trần Hàm Ấu còn lớn giọng hơn: “Anh nghĩ là em nhìn không ra là mẹ anh ghét em à? Em nói anh biết, trẻ con nước ngoài độc lập từ sớm, hoàn toàn không cần ở chung với cha mẹ. Còn mẹ anh thì cổ hủ, cố ý làm khó dễ chúng ta!”

“Đủ rồi!”

Kỷ Dương nổi xung thiên: “Nước ngoài này nước ngoài nọ, mở miệng ngậm miệng toàn là nước ngoài. Em không muốn về nước thì biến đi!”

Trần Hàm Ấu không tin nổi, trừng mắt: “Anh bảo em biến đi?”

Cô ta quá khích, muốn đánh Kỷ Dương. Tôi ở bên cạnh sợ ngây người. Trần Hàm Ấu trong lòng tôi tuy vẫn luôn có hình tượng mạnh mẽ, nhưng bây giờ cô ta còn giống người đàn bà đanh đá hơn.

Nhưng cẩn thận nghĩ lại thì tôi hiểu được. Mấy năm nay cô ấy ở nước ngoài mà không tìm bạn trai, Kỷ Dương ở trong nước lại sống chung với tôi. Có lẽ cô ấy thấy Kỷ Dương mắc nợ mình. Mấy ngày nay Kỷ Dương cũng vì vậy mà càng thêm nhẫn nại với cô ấy.

Hai người một tiến một lùi, cô ấy càng không thể chịu đựng Kỷ Dương không nghe theo mình dù chỉ là một chút.

Kỷ Dương khổ sở nắm tay cô ấy, mắng to: “Em điên rồi đúng không?”

“Em điên rồi đấy!” Hai mắt Trần Hàm Ấu đỏ bừng: “Mấy hôm nay anh lúc nào cũng xụ mặt, ở nhà cũng lạnh lùng không nói chuyện với em, buổi tối ôm anh thì anh trở mình! Anh nghĩ là em không biết anh nghĩ gì sao? Anh còn chưa bỏ được con tiện nhân kia!”

Tiện nhân trong miệng cô ấy chắc là tôi rồi.

Tôi hơi xấu hổ.

Hai người gây gỗ ngày càng nghiêm trọng. Mẹ Kỷ nhanh chân bước lên ngăn cản lại bị Trần Hàm Ấu mất lý trí đẩy ra.

Bà sợ hãi la lên, nặng nề ngã xuống đất, đụng đầu vào chân bàn trà, còn chưa nói được câu nào đã hôn mê bất tỉnh.

Tôi nhìn thấy có dòng máu tươi sền sệt chảy ra từ dưới đầu bà, chậm rãi lan rộng.

Lần này, động tác mọi người đều dừng lại. Trò khôi hài này đột ngột bị nhấn nút tạm ngừng, chỉ có mẹ tôi là thét chói tai: “Xe cứu thương! Nhanh gọi 120!”
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 9


Mẹ Kỷ được đưa vào bệnh viện, phát hiện vết thương trên đầu quá lớn phải khâu lại, còn có hiện tượng chấn động não nhẹ.

Vốn dĩ thân thể bà không được tốt, lần này phải nằm trên giường không dậy nổi.

Lúc nộp tiền, mẹ tôi nhỏ giọng nói với tôi. Thì ra mẹ Kỷ Dương và Trần Hàm Ấu không hợp nhau từ lâu rồi. Bà ấy vẫn luôn không thích Trần Hàm Ấu, sau khi Kỷ Dương chia tay với cô ta rồi quen tôi thì vui mừng muốn điên.

Ai mà biết được, cô ta lại quay về.

Trần Hàm Ấu đâu có ngốc, chạm mặt vài lần bị ngó lơ thì hiểu rõ. Trước nay cô ấy không phải dạng người ép dạ cầu toàn, xảy ra chuyện này là sớm muộn mà thôi.

Kỷ Dương đứng trước giường bệnh, tơ máu đỏ che kín đôi mắt. Hắn nắm chặt tay mẹ Kỷ, biểu cảm mỏi mệt.

Tôi đi qua, hỏi nhỏ: “Dì sao rồi?”

Giọng Kỷ Dương khàn khàn: “Mới uống thuốc nên ngủ rồi.”

Tôi gật đầu, không hé răng.

Phòng bệnh rơi vào tĩnh lặng.

Ngay khi tôi sắp bước ra khỏi cửa, Kỷ Dương gọi tôi lại. Đây là lần đầu tiên, tôi nghe được sự hối hận trong giọng hắn: “Em nói xem, anh làm sai rồi đúng không?”

Thật lâu sau, tôi mới nói nhỏ nhẹ: “Con đường này là do anh chọn. Sai hay không sai, anh tự mà chịu đi.”

...

Trở lại công ty, tôi đột nhiên phát hiện đơn hàng nghiệp vụ nhiều hơn trước kia gấp mấy lần, bận tới mức chúng tôi làm mãi không xong.

“Chuyện này là sao?” Tôi đến bên cạnh Lâm Lãng thức tới mức hai mắt ửng đỏ: “Ai bị chọc phải ổ rồi à?”

Lâm Lãng đờ đẫn ngẩng đầu: “Hình như bên Thần Dương có vấn đề gì rồi, rất nhiều khách hàng muốn rút lại đơn hàng, công ty trong thành phố này có mấy cái thôi, gần đây đều đến tìm chúng ta.”

“Vấn đề? Vấn đề gì mới được?”

“Không phải Trần Hàm Ấu mang theo rất nhiều người đến Thần Dương sao? Kết quả mấy đứa đó toàn là mọt sách, lý luận thì hay lắm, lâm trận đụng vào đao kiếm thật thì như pháo xịt!”

“Còn tự cho rằng bản thân giỏi, cảm thấy khách hàng nội địa chỉ là người giàu không có đẳng cấp, em đoán xem đến bữa đi đánh golf với khách hàng thì thế nào? Trần Hàm Ấu cười nhạo khách hàng, bảo người ta hoàn toàn không biết chơi golf, đúng là người nhà quê!”

Tôi ngu người: “Đầu óc cô ta có bệnh à?”

Lâm Lãng buông tay: “Lúc trước học cùng trung học còn thấy rất lanh lợi. Hay là đi Mỹ hít thở không khí thơm ngọt nhiều năm quá, sinh ra thiếu oxy lên não rồi. Cô ta cũng có mặt tốt, làm phiên dịch không tệ, đáng tiếc không biết gì về nghiệp vụ công ty.”

“Nhưng mà phiên dịch thì trong công ty nhiều lắm, cần cô ta làm gì chứ. Tôi thấy Thần Dương mà tiếp tục như này thì không căng được bao lâu đâu.”

...

Buổi tối tôi nằm trên giường chơi điện thoại, đột nhiên phát hiện bài đăng lên Weibo có thêm một vị khách ghé thăm.

Chân dung này quen thuộc lắm, cho dù không bấm vào tôi cũng biết đó là Kỷ Dương.

Lướt xem bài đăng cũ trên Weibo đều có dấu vết của hắn. Lòng tôi bỗng thấy có chút không nói nên lời.

Lúc ở bên nhau hắn đâu có xem Weibo của tôi, nhưng tôi biết hắn sẽ lén xem Weibo của Trần Hàm Ấu.

Bây giờ chia tay rồi hắn lại xem tôi.

Tính cách hèn hạ hết sức.

Có phải thứ gì vĩnh viễn không chiếm được mới là thứ tốt nhất không?

Tôi không biết hắn có ý gì, nhưng tôi chướng mắt, dứt khoát đưa Weibo này vào danh sách chặn.

Lâm Lãng đoán thật chuẩn. Đầu xuân chưa qua hai tháng, Kỷ Dương đã gọi điện tới.

Điện thoại của tôi bị hắn đưa vào danh sách chặn lâu rồi, đây là lần đầu hắn chủ động gọi cho tôi. Trong điện thoại, âm thanh của hắn dường như bị rút cạn sức lực, mệt mỏi không thôi.

“Lộ Lộ...”

Sau một lúc lâu, hắn gần như là cầu xin: “Em quay về đi, được không?”

Tay tôi cầm điện thoại, không tự chủ được mà siết chặt: “Anh muốn gì? Cầu xin tôi quay về làm việc, dọn dẹp đống rắc rối cho anh sao?”

“Anh chia tay với Trần Hàm Ấu rồi.” Hắn nói một câu hoàn toàn không liên quan.

Nhưng tôi hiểu ý hắn.

Hắn đang cầu xin tôi, quay lại với hắn.

Nói thật, lúc chia tay tôi cũng từng có ảo tưởng rằng một ngày nào đó hắn nhất định sẽ đến xin tôi làm lành với hắn.

Khi đó tôi hận đến nghiến răng nghiến lợi, cho rằng lúc đó sẽ mắng hắn thật dữ dội, nhục nhã hắn, trả thù hắn, làm hắn hối hận đứt ruột!

Đến giây phút này, tôi lại phát hiện tôi chỉ thấy hơi mệt.

Tôi không muốn nói gì cả, lẳng lặng ngắt cuộc gọi, đưa dãy số đó vào danh sách chặn.

Là tốt hay xấu, hết thảy đã qua đi.

Cảm tình đã chết, làm sao có thể khởi tử hồi sinh?

Gương vỡ khó lành, nước đổ khó hốt.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 10


Đến giữa hè tháng bảy thì càng có nhiều đơn đặt hàng hơn, cùng lúc đó có một tin tức chấn động.

Trần Hàm Ấu không cam lòng chia tay với Kỷ Dương. Đại khái là làm lành xong lại chia tay, công ty xảy ra chuyện, quá nhiều chuyện đè nặng nên dẫn đến tinh thần suy sụp. Cô ấy vậy mà dám dùng lý do bàn chuyện để hẹn Kỷ Dương ra ngoài, sau đó đích thân lái xe đâm xuống vách đá!

May mắn là hai người họ mệnh lớn, Trần Hàm Ấu chỉ bị gãy xương, hai chân đập nát thôi. Kỷ Dương thì nhẹ hơn, có điều là chỗ bị thương thật xấu hổ, có lẽ sau này không còn khả năng sinh sản được nữa.

Khi mẹ Kỷ đứng ngoài phòng bệnh, nghe thấy tin tức đấy thì ngất xỉu tại chỗ. Sau khi tỉnh lại, bà đỏ mắt muốn tìm Trần Hàm Ấu liều mạng, may là bác sĩ ngăn cản được.

Tôi đến bệnh viện thăm Kỷ Dương. Người kiêu ngạo như hắn không chịu nổi đả kích lớn như vậy. Hắn không ăn không uống, ngắn ngủi mấy ngày đã ốm o gầy mòn, tiều tụy đến mức y như que củi,

Suýt chút nữa tôi đã không nhận ra hắn.

Đến lúc nhìn thấy Trần Hàm Ấu, tình yêu trong mắt hắn sớm đã biến mất không còn gì, thay vào đó là nỗi hận sâu sắc. Hai mắt hắn thiếu điều muốn bốc cháy.

Trần Hàm Ấu cười điên cuồng: “Kỷ Dương, đây là kết cục khi anh chia tay tôi! Anh còn muốn đá tôi đi tìm người con gái khác, đáng tiếc bây giờ anh còn không phải là đàn ông. Để xem cô ta còn thèm anh nữa không!”

Giọng điệu cô ta nghẹn ngào oán độc. Kỷ Dương bị k*ch th*ch, giống như phát điên mà lao lên đánh cô ta.

Mấy người ở gần đó không ngăn hắn lại kịp, Trần Hàm Ấu bị đánh to mồm, hai mắt sưng to đỏ bừng, nhìn Kỷ Dương mà hận không thể giết được hắn.

Một đôi tình nhân oán hận này phân rồi lại hợp, cuối cùng đi đến kết cục khó xem nhất.

...

Ngày rời viện, Kỷ Dương gọi tôi đến.

Ánh mặt trời chiếu rọi người đàn ông đã từng rất khí phách này, gương mặt tái nhợt không một tia sức sống, co ro lui ra phía sau.

Tôi xoay người nhìn hắn: “Có việc gì à?”

Môi hắn mấp máy, dường như muốn nói gì đó, rốt cuộc vẫn không thể nói ra.

Tựa như tôi năm đó, bởi vì đã biết đáp án nên không cần hỏi ra miệng để tự rước lấy nhục.

Kỷ Dương yên lặng nhìn tôi một lúc lâu, không biết là do ánh nắng chói mắt quá hay sao, hắn vậy mà rơi nước mắt.

Giờ phút này tâm trạng hắn như thế nào, có lẽ chỉ mình hắn biết.

Tôi quay lưng lại, hướng về ánh mặt trời.
 
Đến Muộn - Hải Đích Cáp Tử
Chương 11


Lại một năm mới đến, Thần Dương không chống đỡ nổi nữa.

Kỷ Dương hoàn toàn suy sụp, không thể nào duy trì công ty.

Chúng tôi thuận lợi thu mua Thần Dương, quy mô công ty so với trước kia thì lớn hơn nhiều.

Lúc họp thường niên, mấy người bạn cũ nâng chén với nhau, thổn thức nói: “Một năm này đúng là xảy ra nhiều chuyện quá, y như nằm mơ vậy.”

“Đúng thế.” Một người khác thở dài: “Ai mà ngờ được có ngày hôm nay!”

“Ai da, ngày lành mà than thở cái gì!” Lâm Lãng lớn tiếng nói: “Thưởng cuối năm không phát đủ à? Còn đau buồn làm chi nữa!”

Nhắc tới thưởng cuối năm, mặt mày mọi người đều hiện lên ý cười.

Tôi nâng ly, mỉm cười: “Cảm ơn mọi người vất vả nỗ lực suốt năm qua, tương lai chúng ta phải không ngừng cố gắng, để cho công ty chúng ta...”

Lâm Lãng cướp lời: “Ăn nên làm ra, lên!”

Ly rượu chạm vào nhau tạo ra tiếng vang thanh thúy, phản chiếu màu hổ phách lay động.

Tôi ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, chỉ cảm thấy rượu cay nồng mà sảng khoái. Bao nhiêu nghẹn khuất mấy ngày nay thiêu đốt hết sạch.

Người bỏ tôi đã đi, ngày hôm qua không thể níu giữ.

Quá khứ đã qua.

Tương lai vừa mới bắt đầu.

(Hoàn)
 
Back
Top Bottom