Khác đến khi cái chết

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
166379409-256-k796791.jpg

Đến Khi Cái Chết
Tác giả: itsblutherey
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

một câu chuyện cổ tích khác.



untildeath​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Từ vô danh đến huyền thoại
  • Nữ Hải Tặc Đến Từ Tương Lai
  • [ĐM/EDIT] Xuyên Đến Ai Cập Cổ Đại Làm Quyền Thần
  • Người Giữ Đền
  • Lời hẹn hứa đến 6 năm sau.
  • Quan Hạc Bút Ký - Nàng và Đèn
  • Đến Khi Cái Chết
    1.


    Con chuột chết ngay tức khắc.

    Dòng máu chảy từ cơ thể nhỏ bốc mùi của nó không đủ để thấm một góc chiếc khăn tay, nhưng lại liền mạch loang ra nền rừng.

    Tôi đứng lặng lẽ nhìn nó chết.

    Tảng đá từng ở trên tay tôi lăn sang bên cạnh những tảng đá không dính máu khác từ bao giờ.

    Ôi mùa trăng.

    Ôi mùa trăng.

    Chàng đứng trước mặt tôi, tôi đứng trước mặt chàng.

    Cánh tay chàng run rẩy cố ôm lấy tôi.

    Chàng sẽ ôm tôi chứ?

    Chưa đâu.

    Chưa đâu.
     
    Đến Khi Cái Chết
    2.


    Con chuột chết ngay tức khắc.

    Dòng máu chảy từ cơ thể nhỏ bốc mùi của nó không đủ để thấm một góc chiếc khăn tay, nhưng lại liền mạch loang ra nền rừng.

    Tôi đứng lặng lẽ nhìn nó chết.

    Tảng đá từng ở trên tay tôi lăn sang bên cạnh những tảng đá không dính máu khác từ bao giờ.

    Ôi mùa trăng.

    Ôi mùa trăng.

    Chàng đứng trước mặt tôi, tôi đứng trước mặt chàng.

    Cánh tay chàng run rẩy cố ôm lấy tôi.

    Chàng sẽ ôm tôi chứ?

    Nhưng mà chàng quá yếu ớt để làm thế.

    Nhưng mà chàng quá yếu ớt để đón lấy tình yêu của tôi mà không bị nó làm cho ngã quỵ.

    Chàng cần nhiều thời gian.

    Và chắc hẳn rằng, chàng là chàng và chàng không bao giờ là những người thợ săn mà mẹ hứa sẽ trở thành một người chồng tốt cho tôi.

    Chàng không giống bất cứ ai được thốt ra từ miệng người ta.

    Chàng là ngón thừa trong bàn tay của mẹ rừng.

    Không.

    Chàng không phải là con của bà.

    Chàng không máu thịt và tầm thường như vậy.

    Và đó là lý do tôi yêu chàng.
     
    Đến Khi Cái Chết
    3.


    Trời đã mưa suốt ba ngày.

    Nếu đi xa hơn khỏi thị trấn, về phía những con suối và vách đá, để có thể trở lại nơi có thị trấn khác một lần nữa, người ta phải gồng gánh lấy nhau trên những chiếc xe ngựa đặc biệt.

    Cha mẹ tôi cũng từng đi trên con xe ngựa như thế, rồi chết không lời từ biệt.

    Người ta tìm thấy những cái xác người sạch sẽ nằm sát nhau sau cơn mưa.

    Tôi không đi tới đám tang tập thể.

    Tôi chạy như điên.

    Và cứ thế chạy mải miết cho đến khi người ta rồi cũng tìm thấy cơ thể rã rời của tôi vào một ngày mưa.

    Người ta không thắc mắc thân phận của tôi.

    Làm gì có ai chắc chắn về thân phận mình cơ chứ.

    Vậy là tôi trở thành Anne của thị trấn Đỏ Hoe.

    Tôi trở thành người thình lình có một cái tên.

    Tôi trở thành cái gì đó xa lạ với chính mình, một phiên bản người khác hẳn với những gì từng ở trong ký ức hai cái xác giờ chắc đã mục ruỗng bên bìa rừng kia.

    Cha mẹ tôi chắc hẳn hãnh diện, hoặc tôi chẳng biết nữa.

    Tôi đã sống sót khi không có họ.

    Người ta liệu có hạnh phúc khi biết sự thật rằng ai cũng sống sót khi không có họ, hoàn toàn không trong đời không nhỉ.

    Thật bi thảm quá phải không?

    Nhưng tôi biết nếu không có tôi, chàng sẽ chết.
     
    Đến Khi Cái Chết
    4.


    Con chó chết ngay tức khắc.

    Nó không kịp kêu lên tiếng từ biệt cuối cùng nào.

    Tôi đứng lặng lẽ, nhìn.

    Cái chết đến với nó đột ngột nhưng lặng thinh, hệt một người tình đến bịt mắt, bắt ta đoán biết đây là ai.

    Người tình của nó đem nó đi rồi.

    Dòng máu không thấm được ngay đọng lại cạnh cái xác.

    Nhưng tôi không thể nhìn rõ màu máu đỏ tươi đang hăng lên dưới ánh đèn.

    Chắc là đêm tối đã cùng lấp liếm tiếng kêu và dấu vết bi thương ở dưới này, quanh đây, ở kia.

    Tôi cũng im lặng.

    Tôi không còn cầm con dao dính máu nữa.

    Nó đang nằm chờ đợi chủ nhân cách cái xác không xa.

    Đầu con chó đã đi đâu nhỉ?

    Tôi chờ đợi.

    Tôi chờ đợi chàng làm gì đó.

    Nhưng chàng đã làm rồi.

    "Nàng"

    Ôi mùa trăng.

    Ôi mùa trăng.

    Lần này chàng đã nắm lấy tay tôi.

    Như một giấc mộng.
     
    Đến Khi Cái Chết
    5.


    Đó là con thỏ thứ 10.

    Tôi không biết.

    Đó là con thỏ thứ mười.

    Hay mười ba.

    Hay gì đó khác trong tâm trí tôi.

    Có lẽ là con thỏ thứ tuyệt vọng.

    Hoặc con thỏ thứ giận dữ.

    Hoặc con thỏ thứ không hiểu nổi.

    Tôi không hiểu tại sao chàng không đến.

    Tôi không hiểu nổi tại sao chàng không trả lời tôi, khi tôi quỳ gối trên nền đất đầy máu và lông thú ướt đẫm.

    Chàng có lẽ đang giận tôi.

    Chàng giận tôi chăng?

    Chàng giận tôi vì đã không nói những lời âu yếm, chàng giận tôi vì tôi đã để chàng trong bóng tối, chàng giận tôi vì thói lo sợ ngu xuẩn của mình.

    Và chàng giận tôi.

    Và trong cơn giận, chàng lỡ vô tình quên đi tình yêu của tôi dành cho chàng, quên đi tôi đã là người ở bên chàng khi chàng sa ngã.

    Quên đi rằng chính tay tôi đã cứu chàng khỏi vũng lầy đời chàng.

    Chính tôi.

    Và chàng đâu biết rằng tôi tuyệt vọng và đau khổ đến thế nào khi chàng không đến.

    Tôi chỉ muốn gặp chàng.

    Tôi chỉ muốn đến bên chàng.

    Tôi chỉ muốn nghe chàng nói, và muốn kể cho chàng những điều sâu kín.

    Và tôi yêu chàng đến thế nào, chàng đâu biết rằng tôi yêu chàng đến thế nào!

    Và chàng không thể biết.

    Chàng không thể biết và chàng đã biến mất khỏi đời tôi.

    Có lẽ là không.

    Nhưng chàng không xuất hiện, điều ấy phải có ý nghĩa nào đó.

    Điều ấy có nghĩa tôi phải cố gắng nhiều hơn.

    Tôi phải cố gắng.

    Tôi phải dùng tình yêu của mình cho thứ khác.

    Để gặp chàng.

    Để ôm lấy chàng.

    Để chàng lại nắm tay tôi dù chỉ là hờ hững, và để chàng hôn lên môi tôi nhẹ nhàng như một cái chết.

    Và để chàng cứu lấy đời tôi bằng tình yêu như tôi đã làm cho chàng.

    TÔI.

    PHẢI.

    CỐ.

    GẮNG.

    HƠN.
     
    Đến Khi Cái Chết
    6.


    Chị Lola nói rằng tất cả mọi thứ đều đã được an bài.

    Có lẽ đó chỉ là một lời nói dối, khi mà không ai trên đời này muốn hai cô con gái của mình chết vùi dưới đám trấu ở chuồng gà.

    Chẳng ai cả.

    Ngay cả bản thân chị.

    Ngay cả bản thân những người được coi là con trai và con gái của thánh thần, với con tim và đầu óc thiện lương, truyền tới nhân gian cái gọi là đức tin và sự soi sáng.

    Ngay cả họ cũng sẽ quỳ rạp tuyệt vọng trên hai đầu gối mình đến mức trầy xước, và gào thét những câu hỏi không ai trả lời về sự bất công bằng đáng lẽ họ không xứng đáng.

    Hai cô gái, chân trần, không một dấu vết của cưỡng bức, không một dấu vết của quỷ hay phù thủy, chết trong đêm lạnh.

    Đêm lạnh, có thể là dưới cả ánh trăng.

    Kẻ thù của họ có lẽ đã dựa vào ánh trăng và bóng tối của nó để găm hai nhát dao vào tim họ.

    Và hắn đứng nhìn họ ngã dưới gót gày mình không chút xót xa, và hắn có thể đã tự hỏi liệu trên đời có ai đó đẹp dường như họ đem lòng yêu hắn.

    Nhưng không, kẻ thù ấy có lẽ lạnh lùng như lưỡi dao của hắn, không một lời từ biệt lột trần đôi chân họ, để họ chết không được siêu thoát.

    Người ta không thể chân trần bước qua cánh đồng máu.

    Không linh hồn nào bước qua được đó để đến với niềm vui vĩnh hằng mà không đi giày.

    Thế mà hắn ở đây.

    Hắn đây.

    Hắn vùi họ xuống địa ngục mất rồi.

    - Đi về thôi Anna.

    Em không thể đứng mãi ở đấy được.

    Ai đó sẽ đi giày cho họ và cha sẽ đến để cầu mong họ được siêu thoát thôi.

    Villy nói thế khi cô ấy đặt tay lên đôi vai giả vờ run rẩy của tôi.

    Và chỉ giả vờ run rẩy thôi.

    Hoặc sự hoàn toàn chân thành run rẩy, trong niềm hạnh phúc tôi được gặp chàng.
     
    Đến Khi Cái Chết
    7.


    Tên tôi là Anna.

    Hai mươi tuổi, chưa có chồng.

    Tôi sống trong một ngôi nhà nhỏ nằm giữa hai ngôi nhà lớn ở giữa thị trấn, và thi thoảng tôi có ước muốn hai ngôi nhà lớn sẽ ép chặt chúng tôi đến chết.

    Và tôi và Lola sẽ chết.

    Và điều đó dẫu có ý nghĩa gì với những người xung quanh đi chăng nữa, thì nó cũng làm cho tôi bớt đi nỗi đau khi yêu chàng.

    Tôi yêu chàng.

    Hằng ngày tôi sẽ đi bán hoa ở chợ cùng với chị mình, người chị kết nghĩa, và tôi không có nhiều bạn bè thân thiết lắm.

    Một cô gái bán hoa thì bận rộn và không hề có thời gian đâu cho trò tiêu khiển, tiệc trà hay đại loại nếu cô có được mời đến một trong số đó.

    Phần lớn thời gian của tôi là ở ngoài chợ, và ở trong rừng để hái hoa.

    Chúng tôi trồng hoa trong rừng vì nó không là đất của riêng ai cả.

    Đó là một mánh khóe trong việc buôn bán, tôi nghĩ.

    Dĩ nhiên tôi dành thời gian của mình ở rừng không chỉ để hái hoa, để cho công việc, mà còn là để tôi được ở bên chàng.

    Nhưng ở bên chàng không phải là điều dễ dàng, khi chàng là người khó đoán nhất trên đời này và chàng trẻ con.

    Chàng sẽ giận dỗi tôi chỉ vì một lý do nhỏ bé, và chàng giữ nó rất lâu.

    Tôi hầu như không biết công thức nào làm chàng nguôi ngoai, chàng hết giận khi chàng muốn.

    Và tôi, nửa lo sợ nửa thích thú, ở bên chàng vì điều đó.

    Và tôi nghĩ, có lẽ chàng cũng không có ai ngoài tôi.

    Để yêu chàng.

    Và để coi chàng hơn hết tất cả mọi thứ.

    - Hôm nay em đi cùng Tish nhé?

    Chị phải đi giao hoa nên không về sớm.

    Cố gắng làm quen và chơi với con bé.
     
    Đến Khi Cái Chết
    8.


    Con bé nằm trên đùi tôi, dịu dàng.

    Tôi với tay lấy một cái khăn vải xô để đắp lên mặt nó.

    Những đường nét nhẹ nhàng trên khuôn mặt nó giờ trở thành đường vải dệt màu trắng đan cài nhau.

    Tôi nhìn về phía bên ngoài, khu rừng trở thành một cái bọt biển hút sáng.

    Ánh sáng dần dần rọi khắp nơi mà tán lá không che được, báo hiệu một buổi chiều hái hoa hiệu quả.

    Tôi có lẽ nên đánh thức con bé, vì nó còn khối thời gian để mà ngủ, không tí nữa thì ngày mai.

    Nhưng tôi không nỡ đánh thức Tish.

    Con bé nhìn giống một quả đào chín, ngon lành và vẹn nguyên.

    Quả đào nằm gọn gàng trên đùi tôi, và sự gọn gàng và ngon lành làm tôi không nỡ kinh động.

    Tôi cố gắng đợi một lát nữa.

    Đột nhiên tôi nhớ đến chàng.

    Tôi muốn hỏi thăm chàng.

    Điều đó nghe có vẻ thật dễ dàng ngay lúc này.

    Sự thật rằng chàng hiển nhiên là người dịu dàng nhất từ trước đến giờ với tôi làm cho chàng thật khó để thay thế.

    Tôi cũng từng có vài người yêu, vài anh chàng hay uống rượu ở quán ăn trong thị trấn, vài anh lái buôn lạ lùng với tính cách ngoại quốc.

    Và không ai trong số họ nhìn tôi như cách mà chàng đã làm.

    Ánh mắt của tình yêu đáng nhẽ ra không nên chứa đầy dục vọng cho kẻ được yêu.

    Tôi dĩ nhiên hiểu tình yêu và dục vọng luôn ở gần nhau, thậm chí đôi khi con người trộn lẫn chúng.

    Nhưng chàng thì không.

    Chàng có dục vọng, đã từng, nhưng tôi ở trong mắt chàng là tôi và là tôi được vây quanh bởi không ham muốn nào, vì những thứ như thế đã chết mệt mỏi từ lâu.

    Chàng mệt mỏi vì ham muốn của chàng, và giờ đây chàng chỉ yêu tôi, và điều đó là thứ thuần khiết nhất từ trước đến giờ.

    Chưa có ai dịu dàng như thế.

    Và chưa có ai mà tôi thề sẽ sẵn sàng hi sinh tất cả như thế.

    Có lẽ Tish giật mình vì những tâm sự yêu đương quá mãnh liệt của tôi.

    Tôi nghĩ con bé đã đột ngột cảm thấy làn sóng quá dạt dào tấp vào trán nó.

    Nó chảy mồ hôi ra cái khăn, đầm đìa.

    Tôi mở cái khăn xô, rồi để con bé ngồi dậy.

    - Chị Anna, đi hái hoa thôi.

    Lúc Tish nói thế thì thôi đã sắp sửa đứng dậy để chuẩn bị rồi.

    Tôi gật đầu, và đội mũ rồi cầm theo hai cái dao, một cái giỏ to và đặt giỏ nhỏ lên tay con bé.

    Chúng tôi chưa ăn trưa, có lẽ cũng chẳng cần ăn.

    Những bữa trưa luôn làm người ta cảm thấy thừa thãi, lười biếng và lãng phí.

    Rừng đẹp.

    Rừng nhiều hoa, và rừng có tôi với nỗi nhớ cho chàng.

    Tôi tự hỏi Tish có bao giờ thấy nhớ ai không.

    Tôi thầm mường tượng về khuôn mặt chàng khi chém vào gáy con bé từ phía sau.

    Vết chém sâu nhưng không làm đầu con bé đứt hẳn.

    Con bé chẳng kịp hét lên tiếng nào, chỉ đổ xuống nền đất, mặt úp xuống.

    Tôi thấy máu chảy từ vết chém mạnh và điều đó làm cả cơ thể Tish co giật.

    Những tia máu bắn lên người tôi ấm nóng.

    Rừng sáng như thể một buổi sáng lễ hội, có đầy hoa và quả chín, chúng tôi dâng lên thần những món đồ ngon lành nhất.

    Tôi nghĩ đến chàng.

    Và thật may, chàng đến bên tôi.

    Có lẽ tôi chỉ muốn gặp chàng, duy nhất, từ trước đến giờ thôi.

    Vì chàng đáng yêu và dịu dàng.

    Chàng dành cho tôi.

    Ai mà không muốn có ai đó dành cho mình cơ chứ?

    Ai, kể cả khi đã mất gia đình mình trong một vụ tai nạn, lại không thèm muốn con người.

    Tôi thèm người.

    Tôi thèm cái cách trái tim họ run lên khi thấy tôi.

    Tôi thèm nụ cười của họ khi tôi xuất hiện.

    Tôi thèm những câu hỏi em đã ăn tối chưa hả Anna.

    Tôi thèm một bàn tay đặt lên người tôi, và ám chỉ rằng họ cũng sở hữu được tôi như tôi sở hữu họ.

    Tình yêu.

    Ai mà chẳng thèm.

    Và tôi biết ngoài hai cơ thể mục ruỗng của cha mẹ tôi, thì không điều gì có thể so sánh được với tình yêu của chàng.

    Những lời sáo rỗng tôi nói khi bán hoa...

    Có lẽ đó là quả báo cho tôi.

    Rằng tình yêu của những người xung quanh là sáo rỗng, và hệt như Tôi, Anna, hay Gì Cũng Được, Ai Cũng Được này vậy.

    Chàng nhảy bên tôi.

    Chúng tôi nhảy bên nhau.

    Trong suốt hai mươi năm cuộc đời tôi, có ai đó giữ eo tôi, chạm vào tôi và nói rằng chàng yêu tôi.

    Tôi thấy ánh mắt của chàng sao mà dịu dàng.

    Tôi thấy cả làn da chàng nữa.

    Và tôi thấy chàng khóc khi tôi chảy máu.

    Dĩ nhiên là tôi sẽ chết.

    Nhưng điều đó không có nghĩa gì ngoài sự vĩnh hằng của tình yêu giữa chúng tôi.

    Tôi yêu đến chết, và tôi vui vì điều đó.

    Còn gì lãng mạn hơn là được chết vì tình yêu.

    Và còn gì đau khổ hơn là sống một cuộc đời không ai thương tiếc.

    Tôi có chàng rồi.

    Và người biết không, chàng cũng có tôi.

    Chúng tôi có.

    Có nhau đến khi cái chết.
     
    Back
    Top Dưới