Tên phim: bóng đen sau cách cửa/đêm trăng máu
Gọp 2 bộ lại với nhau
______________________
Hôm nay là 1 ngày đẹp trời
Chu Dương, hắn tìm đến cậu
Hắn bảo có 1 nơi rất thú vị, muốn cậu cùng hắn đến xem
Khi đến, cậu mới biết nơi đây tên là núi quỷ, thường xuyên xảy ra các vụ mất tích
Chơi chưa trọn vẹn 1 ngày, thì có sự cố bất ngờ xảy ra
Đêm đó Tả Dương nhìn thấy 1 đứa trẻ
Á
Có chuyện gì?
Có một đứa trẻ!
Đứa trẻ ấy tiến đến gần cậu trông chỉ tầm 2-3 tuổi, nhưng Chu Dương dường như không nhìn thấy nó
Mặt Tả Dương tái mét, lùi vào góc lều, cơ thể run rẩy, hoản loạn hét lên
Tránh xa ra!
Biến đi!
Nhưng nó vẫn đi đến trước mặt cậu, tự xưng mình là Khư, bảo cậu trách xa nơi này càn nhanh càn tốt, đừng nhắc đến ai về sự tồn tại của nó, rồi biến mất không thấy tâm hơi
Sau 1 hồi để cậu bình ổn cảm xúc, Chu Dương thắc mắc hỏi
Mơ thấy ác mộng à, hay là ảo giác
Chắc vậy
Ngày mai chúng ta về
Ừm
Cậu không hỏi tại sao à?
Không, vì cậu đã nói thì chắc chắn là luôn đúng
Tôi nói đúng không tiểu Dương
Tả Dương im lặng, trừng mắt
Haha
Hắn bặt cười thành tiếng, rồi nằm xuống ngủ, không trêu cậu nữa
Cậu nằm cả đêm nhưng không ngủ, luôn có 1 nỗi bất an trào dâng trong lòng
Trời ngày về âm u, hàng cây xào xạc, chẳng biết từ đâu xuất hiện ra làn sương trắng
Cậu thúc giục kêu hắn lấy xe về
Chiếc xe lao thẳng vào màn sương
Cậu và hắn đến 1 ngôi làng
Mẹ kiếp quỷ đã tường à
Họ đã lái xe đi lòng vòng tại chỗ 3 lần, mà chẳng thoát ra khỏi chỗ này, hỏi đường cũng như không, giống như bị ma ám vậy
Dân làng ở đây ùa ra xem, chặn đầu xe
Có 1 lão già nói nơi đây là thôn quỷ, ban đêm có tà túy nó có thể lừa gạt con người, phải thắp dầu đèn, không được mở cửa, sau 3 ngày họ chính thức là người ở thôn này
Ở miếu Sơn thần, có 1 đen 1 trắng bị trói trên ghế, đằng xa trong 1 ngôi nhà có 1 người đàn ông đang canh chừng
Chu Dương thở dài, chỉ mong cái làng này cướp tiền chứ không cướp sắc
Chẳng phải hắn tự luyến hay gì, chứ với ngương mặt này của hắn, chẳng biết bao nhiêu cô gái tranh nhau thậm chí có cả đàn ông
Muốn thoát khỏi dây trói đối với hắn mà nói là rất dễ, nhưng cái làng này có mấy chục người hoặc trăm, người canh gác hình như tên Vu Phong, nhìn thôi cũng biết là dân giỏi võ, rồi hắn nhìn sang thân hình mảnh khảnh của Tả Dương
Chết cười hắn đang trong mộng gì với cậu, đến cả hai ông già còn đánh không lại, tên đó tẩn cho phát chắc ngất tại chỗ
Họ lại không biết địa hình dù có chạy ra được, thì mỗi dân làng bu lại phụt phát cho bãi nước bọt, cũng đủ để họ chết đuối
Ánh tà dương gọi qua cửa sổ, chiếu vào người Tả Dương, hắn nhìn cậu đến gây ngẩn, nhưng ánh mắt như nhìn thấy sinh vật lạ nhưng chỉ trong thoát hắn nghĩ đến cái đó, thứ mà hắn không thấy được, chỉ có Tả Dương mới nhìn được
Chính bản thân hắn kém sức hút đến vậy sao?
Này, cậu đang nói chuyện với ai đó
Cậu thoáng hoàn hồn, chỉ lắc đầu im lặng
Nó nói gì với cậu
Ban đêm có tà túy, chúng dụ người mở cửa, rồi...rồi xé thịt của họ từng chút gặm nhấm đến khi chết, nếu bị cắn mất ngón tay út bên trái sẽ biến thành tà túy, đi theo tà túy mới có thể thoát ra khỏi đây
Chu Dương như lâm vào suy nghĩ
Đùa à, nếu hắn nhớ không lầm họ bị cuốn vào làn sương mù mới vào đây, ai chắc ra đường về còn như cũ không, lỡ như cái thôn này không phải có vấn đề mà là cả ngọn núi này thì sao, chẳng phải nhảy từ 1 cái hố sang 1 cái hố lớn hơn à, nếu vấn đề nằm ở ngọn núi thì không thể có 1 thôn này được, đây không phải là chỉ đường ra, mà là dẫn bọn họ đi tìm chỗ chết
Hắn nhìn cậu
Nó có nói chỉ có mình cái thôn này có vấn đề không
Không nó không nói
Cậu hỏi nó thử xem
Nó đi rồi
Tiểu Dương à lời con người nói thì phải cẩn thận đừng để bị lừa, còn lời ma quỷ nói thì không chỉ lừa còn muốn cả mạng, đến lúc đó đừng để bị bán đi còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền
Nhưng ngây từ đầu nó đã nhắc nhở tớ, còn chỉ cả cách ra, có vấn đề gì sao
Không phải là không có vấn đề mà là mẹ nó quá có vấn đề, cậu nghĩ thử xem, đi theo tà túy là có thể thoát khỏi, thì chắc mấy người trong làng cũng có vài người thử cả rồi, mà tại sao họ vẫn chưa ra, 1 là sai cách, 2 là ra nhưng chết rồi, ra khỏi cái núi này không phải đưa tin rầm rộ thì cũng phải có tin tức nhưng 1 cái móng cũng không có, với lại chắc gì cả cái thôn này đã có vấn đề mà không phải là cả ngọn núi này, lỡ như còn có cái thôn thứ 2 hay cái thôn thứ 3, họ thường bảo là nhất sinh nhị, nhị sinh tam cơ mà
Định từ bỏ cách đi ra khỏi đây à
Không phải là từ bỏ, mà 2 chúng ta đi thì hơi nguy hiểm, ít nhất cũng nên kéo theo vài người chứ
Họ muốn ra thì chúng ta đưa cách, họ chết thì đó là vận của họ, không thể trách chúng ta được, sống chết tại thiên mà
Này các người không sao chứ
Cậu và hắn giật mình, nhìn 1 đám người ngoài cửa đang quan tâm hỏi han
Bọn chúng khá lịch sự nhỉ
Ừ
Người ngoài nhìn vào không biết, chắc còn tưởng là người thân yêu thương nhau giữ lắm
Bọn họ cứ thế đến 4 giờ 50, nhìn 1 đám tà túy đi mất tâm vào sương mù
Sau 2 tuần, họ đã quen với cuộc sống ở đây, nói thật họ cảm giác người ở đây khá nguy hiểm ai cũng có bị mật cả, tốt nhất thì nên tránh tiếp xúc thì hơn
Này Chu Dương, anh mang máy cái bánh này qua nhà chú phong đi, đằng nào vợ chú ấy cũng giúp đỡ hai bọn mình rất nhiều lần
Được
Hắn không nói gì nhiều, xách cái gỏ lên thì Vu yến tới
Ồ, Vu Yến đấy à
Vâng, mẹ em bảo mang qua nhà anh một ít rau và trứng
Ô, vừa hay Tả Dương vừa làm mấy cái bánh, cũng tính đi qua, cầm về cho dì Cố và chú Phong ăn đi
Hắn nhét cái giỏ vào tay của Vu Yến, chú ý đến bàn tay trái của người nọ
Có gì khi nào rảnh rỗi thì đến chơi
Ừ, vậy em về trước
Bước vào nhà, hắn cảm giác rất sai, Vu Yến không thể nào gọi hắn là anh được, khí chất cũng khác đi, giống như biến thành người khác chỉ sau 1 đêm
Này Chu Dương, nó lại tìm tới tớ rồi
Nó nói gì
Phải tìm Vu Yến, cậu ta là người ngoài
Người ngoài?