Cập nhật mới

Khác [ Đêm Trăng Máu ] Đồng Vọng Từ Hư Vô

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
399171655-256-k192978.jpg

[ Đêm Trăng Máu ] Đồng Vọng Từ Hư Vô
Tác giả: tuwnhieen_0000
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Collab with: Kouya, Hoa Rẻ Quạt-Iris Domestica, love suicide

Thể loại: Kinh dị giật gân
Phim: Đêm Trăng Máu
Lưu ý: Được đăng tải trên Wattpad và Mangatoon/Noveltoon
Đọc được thì đọc, không đọc được thì cố mà đọc để tôi lấy view🙂
______________________________________

Trăng đỏ rực treo đầu ngọn cột âm linh
Gió rít nghẹn như lời quỷ gọi nhân sinh.

Thành phố hóa tro, tiếng khóc vang từ mộ
Lũ ác quỷ đội da người lặng lẽ rình
Thịt người thối giữa vườn hoa rụng đầu sớm
Cổng địa ngục mở toang từng phút, từng canh
Người giết người trong mê man quỷ ám
Không tin nổi chính tay mình giết ai nhanh
Chỉ còn bốn đứa, máu khô chưa kịp sạch
Mắt đục mờ vẫn dò xét nhau hằng đêm
Nhưng giữa địa ngục không có ai là bạn
Ngoại trừ người cùng gánh chịu tiếng gọi đêm.



vôcảm​
 
[ Đêm Trăng Máu ] Đồng Vọng Từ Hư Vô
Chương I: Chị gái, chị tên gì?


Làng Trương, năm 20xx

Tả Dương lấp ló ở đằng sau gốc cây lớn ở gần cuối làng, ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía chiếc xe ô tô màu đen kì lạ chạy băng băng từ cổng làng vào.

Thật kỳ lạ, bấy lâu nay làng cậu chưa từng có người lạ đến, thế mà năm nay, đã có một doanh nhân thành đạt chuyển từ thành phố đến vùng quên hẻo lánh này để sinh sống.

Bản tính của trẻ con thì tò mò, lên Tả Dương đã đi theo hướng mà chiếc xe ô tô đó dừng lại.

Từ trên xe bước xuống là một người đàn ông trung niên, nhưng nhìn hắn trẻ măng.

Ngoài ra, còn có hai ông bà lão cũng từ chiếc xe ấy bước xuống.

Tả Dương bị thu hút bởi ngoại hình của người con gái duy nhất của gia đình đó.

Cậu nghe phong phanh từ ông nội đang nói chuyện với doanh nhân đó, hình như họ sẽ ở đây trong vòng hai năm.

Vợ của hắn là mắc tâm bệnh, lên cần về quên tĩnh dưỡng.

Họ còn mang theo cha mẹ và con gái để dễ bề chăm sóc.

Mái tóc cô ấy trắng như bông tuyết đầu mùa, đôi mắt hồng ngọc trong veo, ánh lên vẻ xa lạ mà bí ẩn.

Trong khoảnh khắc ấy, Tả Dương ngẩn người.

Cậu chưa từng gặp ai có dáng vẻ đặc biệt đến thế, giống như nhân vật bước ra từ tranh vẽ.

Ý nghĩ muốn làm bạn với cô bé ấy nhanh chóng nảy mầm trong lòng cậu, non xanh nhưng mãnh liệt.

Ngày hôm sau, Tả Dương lấy cớ đi cùng ông nội sang thăm vị doanh nhân mới tới.

Cậu vừa đến cổng đã bắt gặp cô bé ngồi lặng yên bên gốc cây trong vườn, dáng vẻ nhỏ nhắn như đang hòa vào khung cảnh xanh mướt.

"Chị gái, chị gái.

Nghe nói chị mới chuyển đến nơi này sinh sống ạ?"

Tả Dương rụt rè ngồi xuống bên cạnh cô bé, nhẹ giọng hỏi.

"Chị gái à?"

Cô bé bên cạnh liền giật mình, quay mặt lại đối diện với Tả Dương, nàng nhỏ giọng nói.

"Ừm, mẹ ta hình như bị bệnh, cần tĩnh dưỡng."

"Cha mẹ ta đưa luôn ông bà đi cùng, để tiện chăm sóc."

"Em là Tả Dương, còn chị. chị gái, chị tên gì?"

Tư Mộng Ly nhìn gương mặt tròn tròn, dễ thương của Tả Dương rồi nàng lên tiếng trêu ghẹo.

"Không cho em biết đâu."

"Chị!

Chị kì quá à.

Dù sao sau này chúng ta đều là bạn, chị không cho em biết tên, em sẽ gọi chị là gì bây giờ?"

Tả Dương phồng má tức giận, bất bình phản bác.

Biểu cảm này của Tả Dương là Tư Mộng Ly thật sự muốn trêu thằng nhỏ hơn a.

"Ai đồng ý làm bạn với em, blè~" - Tư Mộng Ly giọng điệu trêu ghẹo Tả Dương, con bé cười khúc khích.

"

Sau này em sẽ biết."

Đột nhiên từ trong nhà, ông nội của Tả Dương và bà nội của Tư Mộng Ly đi ra.

Bà lớn tiếng gọi.

"Tiểu nha đầu, về ăn cơm."

"Vâng ạ."

- Tư Mộng Ly nháy mắt, vẫy tay với Tả Dương - "Tạm biệt, là tên của chị thì sau này có duyên gặp lại, chị sẽ nói cho em biết."

Ông nội của Tả Dương nhìn Tư Mộng Ly, ông lẩm bẩm gì đó rồi cùng thằng nhỏ về nhà.

---

Tả Dương nằm trên giường, nhưng đầu óc thì cứ nghĩ đến hình ảnh của con gái doanh nhân kì lạ kia.

Quả thực, cô ấy nhìn rất dễ thương a.

Chỉ tiếc là Tả Dương không biết tên cô ấy.

"A, bà của chị ấy gọi chỉ là 'tiểu nha đầu'.

Hóa ra đó là tên chị ấy, mình sẽ gọi chỉ là 'chị Nha Đầu'."

Tả Dương nằm trên mà cười khoái chí.

Thì ra là như thế, nhưng cậu có cảm giác, tên mà bà chị ấy gọi, chỉ là biệt danh, chứ không phải là tên thật.

"Kệ đi!

Gọi thế cũng được."

Nghĩ là làm, ngay sáng hôm sau, Tả Dương đứng trước cửa nhà Tư Mộng Ly, lớn tiếng gọi.

"Chị nha đầu, đi chơi thôiii"

Tư Mộng Ly ngồi trong nhà mà suýt sặc nước.

Chị nha đầu là ý gì?

Thằng nhỏ này, là nàng không cho nó biết tên, nó liền học theo bà của nàng, gọi nàng là 'nha đầu' hả.

Được, được, được.

Đã thế nàng sẽ không bao giờ cho nó biết tên, nhớ đấy Tả Dương.

---

Tả Dương thật sự rất thích chơi cùng với "chị Nha Đầu" xinh đẹp kia.

Từ hôm gặp gỡ lần đầu, ngày nào cậu cũng lon ton chạy sang nhà Tư Mộng Ly, đứng ngoài cổng gọi inh ỏi để rủ nàng đi chơi.

Cứ như thể, nếu một ngày không gặp thì cả người sẽ thấy thiếu thiếu, bứt rứt không yên.

Điều lạ là, dù Tư Mộng Ly lúc nào cũng làm ra vẻ bất cần, lúc thì giả vờ không nghe, lúc lại trêu ghẹo để chọc tức, nhưng Tả Dương chẳng hề nản chí.

Ngày hôm sau, cậu vẫn xuất hiện, nụ cười sáng lóa như ánh nắng ban trưa, vừa gọi "chị Nha Đầu" vừa chìa tay mời nàng ra ngoài.

Tư Mộng Ly nhiều lúc cũng thấy khó hiểu.

Rõ ràng nàng không tỏ ra thân thiện, vậy mà thằng bé kia vẫn cứ kiên nhẫn ở lại.

Nhưng, nghĩ đi nghĩ lại, có một người ngày nào cũng chờ mình, cũng gọi mình, cũng không chịu bỏ rơi mình... hóa ra lại là một cảm giác không tệ.

Ông nội nàng nhìn cảnh ấy chỉ khẽ thở dài, rồi ôn tồn bảo:

"Ra ngoài chơi cho khuây khỏa, thư thả đầu óc đi.

Trẻ con có bạn bên cạnh thì tâm tình cũng tốt lên.

Ra ngoài nhiều mới tốt."

Tư Mộng Ly nghe mà hơi buồn cười.

Ông nàng cũng thường bảo đi ra ngoài cho thoải mái, thế nhưng bệnh cũ vẫn chẳng khá hơn bao nhiêu.

Nhưng thấy ông mong như vậy, nàng cũng chẳng nỡ từ chối.

Thế là, như thường lệ, Tả Dương hớn hở nắm lấy tay nàng, kéo tuột ra ngoài.

"Đi nào, chị Nha Đầu!

Hôm nay ta ra đầu làng, có cái chỗ gió thổi mát lắm!"

Tư Mộng Ly khẽ bật cười, bị lôi đi mà cũng chẳng giãy giụa.

Dưới ánh chiều, bóng dáng hai đứa trẻ – một mái tóc trắng như tuyết, một mái tóc đen – cứ thế nối liền, chạy về phía đầu làng.

"Chậm thôi, Tả Dương.

Kéo từ từ thôi..." – nàng thở dài, nhưng trong đáy mắt đã ánh lên một tia ấm áp mà chính nàng cũng không nhận ra.

Hai năm – nghe thì dài, nhưng khi trôi qua rồi mới thấy nhanh đến nhường nào.

Đối với Tả Dương, hai năm ấy là cả một bầu trời kỷ niệm: nụ cười trong trẻo, dáng ngồi dưới gốc cây, mái tóc trắng như tuyết bay trong gió, và giọng nói luôn pha chút trêu ghẹo của "chị Nha Đầu".

Nhưng hôm nay, tất cả sắp khép lại.

Cậu bé đứng phía sau cánh cổng gỗ, chỉ dám lấp ló, đôi mắt đen nhánh thấp thoáng nỗi buồn trẻ thơ.

Bên trong, Tư Mộng Ly dường như cũng nhận ra, ánh nhìn kia quá quen thuộc để bỏ qua.

Nàng bước ra, dáng vẻ bình thản, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác mơ hồ khó tả.

"Chị Nha Đầu... sau này chị còn quay lại không?"

Giọng Tả Dương nhỏ như tiếng thì thầm, nhưng lại chất chứa sự khẩn cầu.

"Em... em thích chị lắm."

Tư Mộng Ly khựng lại.

Một cơn gió lùa qua, tung bay sợi tóc trắng, che đi ánh mắt nàng thoáng xao động.

"Quay lại ư? ...

Chị không chắc."

Tả Dương nghe mà tim nặng trĩu.

Cậu vội bước tới, đưa bàn tay nhỏ xíu nắm lấy tay nàng, giọng non nớt nhưng kiên quyết:

"Vậy... chị ở đâu?

Em nhất định sẽ tìm đến."

"Chị ở Lâm Giang." – Nàng đáp, nhẹ như một tiếng thở.

Cái tên ấy lập tức khắc sâu vào trí óc Tả Dương, như thể đó là đích đến duy nhất của cả cuộc đời.

"

Sau này... em sẽ học thật giỏi, rồi lên Lâm Giang tìm chị.

Dù có khó đến đâu, em cũng sẽ đi."

Đôi mắt trong veo của cậu ngấn nước, run rẩy nhưng không rời đi, khiến Tư Mộng Ly thoáng chấn động.

Nàng vốn nghĩ đây chỉ là cuộc gặp gỡ ngắn ngủi, một trò đùa tuổi thơ, nhưng cái ngây thơ chân thành kia lại nặng trĩu như một lời thề.

"Hứa nhé?" – Nàng hỏi, như muốn thử lòng, cũng như để chính mình có một chút an ủi.

"Em hứa!

Móc ngoéo đi, chị!" – Tả Dương đưa ngón út ra, đôi tay run lên vì xúc động.

"Em hứa với chị mà!" – Tả Dương gấp gáp nhấn mạnh, như sợ nàng không tin.

"...Được." – Nàng khẽ gật đầu.

Tả Dương mỉm cười, một nụ cười vừa rạng rỡ vừa ướt át.

Trong lòng cậu, lời hứa này sẽ là ngọn đèn dẫn lối, để một ngày nào đó, dù có phải vượt qua bao con đường xa xôi, cậu vẫn sẽ tìm đến Lâm Giang.

Còn trong lòng Tư Mộng Ly, nỗi xao động kia khẽ dâng lên.

Nàng biết, chưa chắc có duyên gặp lại.

Nhưng ánh mắt tha thiết ấy, nắm tay ấm áp ấy, chắc chắn sẽ còn ám ảnh nàng rất lâu, rất lâu sau này.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng bất chợt nhớ ra điều gì, liền thò tay vào chiếc túi đeo chéo, lấy ra một tấm ảnh.

Đưa cho Trương Tử Bi, đôi mắt nàng ánh lên chút nghịch ngợm mà cũng pha lẫn dịu dàng.

"Lại đây." – nàng nói.

Cậu bé rụt rè bước đến, nhận lấy tấm ảnh.

Là bức hình chụp vào ngày sinh nhật của cậu, nụ cười ngây ngô vẫn còn in rõ trên giấy ảnh.

Tư Mộng Ly khẽ gật đầu, như muốn khắc ghi điều gì đó trong trí nhớ.

Nàng không dừng lại ở đó.

Lần nữa, bàn tay nhỏ nhắn lại thò vào túi, lần này lấy ra một chiếc bùa bình an cũ kỹ.

Trên mặt giấy ngả vàng, nét mực vẫn còn rõ ràng.

Nàng nhét một nửa tấm ảnh vào trong, kẹp thêm cánh hoa hồng đã được ép khô.

"Chiếc bùa này, chị xin được ở chùa Vĩnh Đức năm ngoái, trước khi cùng gia đình chuyển xuống làng Trương." – nàng nói, giọng bâng quơ, nhưng ánh mắt chứa chan sự lưu luyến.

Nàng đeo chiếc bùa ấy lên cổ Trương Tử Bi, mỉm cười:

"Đây là bùa bình an.

Nó sẽ giúp em tránh xa ma quỷ, xua đuổi những điều chẳng lành."

Trương Tử Bi ngẩn ngơ.

Lồng ngực nhỏ bé dường như run lên, bởi cảm giác được che chở lần đầu tiên trong đời.

Tư Mộng Ly lại lấy ra nửa tấm ảnh còn lại, cẩn thận nhét vào chiếc bùa đôi mà nàng giữ cho riêng mình.

"Là một cặp với lá bùa của chị." – nàng khẽ nói, rồi nghiêng đầu, khóe môi cong thành một nụ cười thoáng buồn.

"Quà tạm biệt đó.

Hẹn ngày gặp lại."

Cậu bé trố mắt nhìn, đôi tay run run nắm chặt chiếc bùa.

Trong mắt cậu, ánh sáng buổi sớm như đang nhòa đi, chỉ còn lại bóng dáng thiếu nữ với mái tóc trắng như tuyết đầu mùa.

Từ trong nhà, giọng bà của Tư Mộng Ly vang lên:

"Tiểu nha đầu, nhanh lên, đừng để mọi người chờ."

"Vâng ạ..." – nàng đáp khẽ, rồi quay sang cậu bé: "Tạm biệt."

"Chị nha đầu, tạm biệt...

Em sẽ cố gắng học hành chăm chỉ, để sau này còn tìm được chị." – Trương Tử Bi nói, đôi mắt hoe đỏ.

Chiếc xe ô tô đen từ từ lăn bánh, cuốn bụi đất ven đường bay lên.

Ông của Tư Mộng Ly ngồi phía trước, khẽ thở dài:

"Đến cuối cùng vẫn không chịu cho thằng bé biết tên thật...

Haizz."

Tư Mộng Ly lặng im.

Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ dựa vào cửa kính xe, ánh mắt đăm đăm hướng về phía con đường dẫn ra khỏi làng.

Hình ảnh cậu bé với nụ cười hồn nhiên, cùng lời hứa ngốc nghếch kia, vẫn in hằn trong tâm trí.

Chiếc xe lao vun vút, vượt qua từng cánh đồng, từng con dốc, chạy suốt 102 km để tiến về thành phố Lâm Giang.

Không ai ngờ được, chỉ ba tuần sau khi trở về thành phố, biến cố bi thương đã ập đến — cha mẹ nàng gặp tai nạn xe hơi và qua đời.

Biến cố đến nhanh như một cơn ác mộng.

Hôm ấy, cả gia đình cùng nhau lên núi chơi.

Con đường xuống núi quanh co, dốc đứng, sương chiều lại phủ mờ lối.

Trong khoảnh khắc định mệnh, cha nàng lạc tay lái.

Chiếc xe mất kiểm soát, lao thẳng xuống vách đá.

Tiếng va chạm chấn động trời đất, âm vang lạnh lẽo xé nát không gian.

Mọi thứ diễn ra chỉ trong chớp mắt—nhưng cái khoảnh khắc ấy lại trở thành vết hằn không bao giờ xóa được trong ký ức nàng.

Khi mở mắt ra, Tư Mộng Ly mới nhận ra mình là người duy nhất còn sống sót.

Cha mẹ đã mãi mãi rời bỏ nàng.

Từ đó, nàng rời khỏi căn nhà vốn luôn rộn rã tiếng cười, chuyển về sống cùng ông bà.

Nơi ở mới là khu dân cư Liên Hoa, căn hộ số 401, tầng bốn.

Căn hộ ấy chẳng hề rộng rãi, cũng không còn sự ấm áp gia đình trọn vẹn, nhưng lại là chốn duy nhất còn sót lại để nàng nương tựa.

Đêm nào Tư Mộng Ly cũng giật mình tỉnh giấc giữa những giấc mơ vỡ vụn, tai còn văng vẳng tiếng rít chói tai của phanh xe, tiếng gió rít lạnh lùng nơi vách núi sâu hun hút.

Ánh đèn nơi hành lang khu chung cư chẳng thể xua đi cái bóng tối dằng dặc đang bủa vây tâm hồn nàng.

Từ một "tiểu nha đầu" tinh nghịch, trong khoảnh khắc, nàng hóa thành một đứa trẻ mang đôi mắt trưởng thành quá sớm—đôi mắt từng nhìn thấy cả sự sinh ly tử biệt chỉ trong một hơi thở.

Những ngày sau đó, khoảng trống trong tim nàng như một hố sâu không đáy.

Căn hộ số 401 của khu dân cư Liên Hoa vẫn sáng đèn mỗi tối, nhưng trong ánh sáng ấy, Tư Mộng Ly chỉ cảm nhận rõ hơn sự im lìm.

Ông bà già yếu, chỉ biết lặng lẽ thở dài, chẳng thể khỏa lấp khoảng trống gia đình vừa đổ nát.

Trong những đêm dài, khi tiếng đồng hồ treo tường vang lên đều đặn, nàng lại nhớ đến một gương mặt khác—Tả Dương.

Nếu cha mẹ là chốn nương náu, thì Tả Dương, với nàng, giống như một vệt sáng mỏng manh len lỏi qua màn đêm đặc quánh.

Chỉ cần nghĩ đến hắn, trái tim đang run rẩy của nàng bỗng có thể bình lặng một chút.

Có lẽ vì hắn là người duy nhất, giữa tất cả, từng trao cho nàng cảm giác được che chở—một cảm giác mà giờ đây nàng đã mất đi mãi mãi cùng cha mẹ.

Nàng thường ngồi bên cửa sổ, mắt nhìn ra khoảng trời đen đặc ngoài kia, miệng khe khẽ gọi tên hắn.

Như thể chỉ cần cái tên ấy vang lên, khoảng cách giữa sống và chết, giữa hiện thực và hư vô, sẽ bớt lạnh lẽo đi đôi phần.

Trong thế giới vỡ vụn này, Tả Dương không chỉ là một người.

Hắn là sợi dây mong manh duy nhất níu giữ nàng lại, để nàng không bị cuốn trôi theo những ám ảnh về chiếc xe lao xuống vực thẳm năm nào.

Nỗi đau mất cha mẹ như một chiếc bóng dài, đeo bám Tư Mộng Ly không rời.

Có những đêm nàng bừng tỉnh giữa mơ hồ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, trong tai vẫn văng vẳng âm thanh chát chúa của kim loại va đập, tiếng kính vỡ tan và khoảnh khắc xe trượt dài xuống vực.

Nàng như kẻ bị nhấn chìm, vùng vẫy mãi mà chẳng thể thoát.

Trong những lúc ấy, trái tim nàng lại vô thức gọi đến một cái tên — Tả Dương.

Một thằng nhóc non nớt, chẳng có gì để hứa hẹn, vậy mà đôi mắt trong veo kia, câu nói "sau này em sẽ lên Lâm Giang tìm chị", lại trở thành sợi dây duy nhất giữ nàng khỏi tuyệt vọng.

Nàng biết, có thể hắn sẽ quên.

Nàng cũng biết, có thể cả đời này hắn chẳng bao giờ tìm được nàng.

Nhưng chỉ cần tin vào một lời hứa ngây ngô ấy, trong trái tim rách nát của nàng, ít nhất còn một góc chưa mục ruỗng.

"Ngốc thật," nàng mỉm cười nhạt, áp trán vào lớp kính lạnh buốt nơi khung cửa sổ.

Ánh trăng ngoài kia nhòe đi trong mắt ướt.

Ngốc là hắn, hay ngốc là chính nàng?

Bởi giữa những mất mát không thể níu kéo, nàng vẫn khao khát một sự chờ đợi mong manh.

Một hy vọng nhỏ bé, chỉ để nhắc mình rằng — thế giới này, vẫn còn ai đó muốn tìm đến nàng.
 
[ Đêm Trăng Máu ] Đồng Vọng Từ Hư Vô
Chương II: Hậu Bối.


Ding ding~

"Tiểu nha đầu!

Dậy.Lớp 12 rồi mà ngủ lắm thế?"

Bà lớn tiếng, lật chăn của Tư Mộng Ly lên.

Nàng đang cuộn tròn trong chăn, nằm yên.

"Có dậy không thì bảo?

Hôm nay mày phải tựu trường đấy thây."

Nghe đến hai chữ 'tựu trường', cơ thể Tư Mộng Ly giường như có phản ứng.

Nàng ta ngồi dậy, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Mi mắt nặng trĩu của Tư Mộng Ly khẽ run lên, rồi nàng ngồi dậy, mái tóc rối xõa xuống bờ vai gầy.

Đôi mắt còn mơ màng, lặng lẽ hướng ra cửa sổ.

Bầu trời thu ngoài kia trong xanh nhưng phảng phất cái se se lạnh của buổi sớm đầu tháng Chín.

Mùa thu, ngày mùng 1 tháng 9 năm 2018,

"Ủa."

"Ừ ha, cháu quên."

Như thể định hình được 'đây là ai, tôi là đâu', Tư Mộng Ly hốt hoảng, vội vã thay đồng phục, đánh răng rửa mặt.

Bóng dáng luống cuống ấy khiến ông chỉ biết thở dài, phả ra một hơi nặng nhọc.

"Ăn từ từ kẻo nghẹn."

- Tư Mộng Ly lặng lẽ gật đầu, ngồi xuống bàn.

Đôi bàn tay mảnh khảnh cầm thìa múc từng ngụm cháo, vừa ăn vừa nhìn thoáng qua gương mặt đã hằn đầy nếp nhăn của ông.

Một nỗi xót xa âm thầm dâng lên.

Cuộc sống ba người dựa vào khoản trợ cấp ít ỏi, vào đồng lương hưu còm cõi của ông bà.

Nàng biết rõ gánh nặng mình mang đến cho họ lớn thế nào, nhưng chẳng còn cách nào khác.

Tất cả những gì cha nàng để lại, những căn nhà, mảnh đất, thậm chí cả ký ức về một gia đình trọn vẹn...

đã bị cuốn đi như cát bụi.

Người ta bảo tài sản bị nhà nước thu hồi.

Nàng nghe nhiều lần, nhưng chưa bao giờ hiểu hết lý do.

Và cũng không còn dám hỏi.

Trong lòng Tư Mộng Ly, chỉ còn lại một nỗi mơ hồ, vừa cay đắng vừa bất lực.

Ngoài khung cửa, bầu trời tháng Chín mở ra, rộn ràng tiếng trống khai trường vọng lại từ xa.

Một mùa thu mới, một khởi đầu mới.

Nhưng đối với nàng, liệu có gì thật sự thay đổi?

Con đường đến trường sáng nay rộn ràng tiếng bước chân học sinh.

Tư Mộng Ly ôm cặp chạy như bay, mái tóc tung rối theo gió.

"Rầm!"

Một cú đụng trời giáng khiến nàng loạng choạng ngã ngồi.

"Á... chết cha rồi!"

Tư Mộng Ly vội bật dậy, tay liền đưa ra kéo cô gái nhỏ vừa bị mình đâm phải.

"Xin lỗi, xin lỗi, chị không thấy em!"

Cô bé kia ôm cặp, trả lời lại .

"Không... không sao ạ.

Em bất cẩn..."

Nàng bây giờ mới quan sát kĩ cô bé này, đồng phục này - chẳng phải là cùng trường với nàng sao!?

"A, chị có phải là học sinh cao trung XX không ạ?"

Thu Lãnh Vũ nhìn người vừa đỡ mình dậy, không phải chứ?

Ngày đầu đi học mà đã va phải đàn chị rồi sao!?

Nàng sẽ không bị người ta ghim chứ...?

Vừa nhập học đã họa treo trên người, Thu Lãnh Vũ cảm thấy mình lên đi chùa giải nghiệp.

Tư Mộng Ly mỉm cười đáp.

"Ân, chị là Tư Mộng Ly, lớp 12."

"Em là Thu Lãnh Vũ, lớp 10 ạ."

Hai người vừa đi vừa luyên thuyên, cuối cùng còn tiện tay trao đổi WeChat.

Ai nhìn vào cũng tưởng quen biết lâu năm, chứ đâu ai ngờ chỉ mới va chạm giao thông học đường được năm phút.

---

Đêm khuya tĩnh lặng.

Trong phòng ngủ tầng tám của khu chung cư Lâm Bình, ánh đèn vàng nhạt hắt xuống bàn học, phủ một tầng mông lung.

Thu Lãnh Vũ ngồi đó, tay chống má, ngón trỏ khẽ vuốt màn hình điện thoại, ánh mắt mang vài phần ý vị mơ hồ.

Một tin nhắn mới xuất hiện:

[Hối Dược Trường An: Khuya tốt, em chưa đi ngủ sao? ]

Thu Lãnh Vũ hơi nhếch khóe môi, tiền bối này, từ lần gặp gỡ ngoài ý muốn sáng nay, đã lưu lại cho nàng một ấn tượng thật khác biệt.

Ngón tay lướt nhanh:

[Mộng Giữa Cõi Nhân: Chị khuya tốt, em có thói quen ngủ muộn ạ!]

Tin nhắn gửi đi chưa đến nửa phút, liền nhận lại hồi đáp.

[Hối Dược Trường An: Hể~ Ngủ muộn là không tốt cho thân thể đâu nhé.

Em giống hệt một người mà chị từng quen biết.]

Thu Lãnh Vũ khẽ "a" một tiếng, ánh mắt dừng lại trên mấy dòng chữ kia, lòng dâng lên một cỗ hiếu kỳ.

Người mà chị ấy nói, rốt cuộc là ai?

[Mộng Giữa Cõi Nhân: Ai vậy chị?]

Khoảng cách ngắn ngủi, nhưng lại dài tựa một khắc.

Ba chấm đang nhập hiện lên, giống như trái tim thiếu nữ bị treo lơ lửng.

Rốt cục, tin nhắn nhảy ra.

[Hối Dược Trường An: Có lẽ em không biết đâu.

Em ấy tên là...

Tả Dương.]

Thu Lãnh Vũ lập tức ngẩn ra, hai mắt mở lớn, thậm chí không dám tin tưởng vào những gì bản thân vừa đọc.

Nàng vội kéo màn hình lên xuống mấy lần, xác định bản thân không hề nhìn lầm.

"Tả Dương!?"

Đó không phải chính là thằng nhóc hàng xóm ở tầng bảy căn hộ 701 sao?

Hàng ngày vẫn thường gặp ở cầu thang bộ...

Trong thoáng chốc, một cỗ kinh ngạc dâng lên, đan xen cùng vài phần vi diệu.

Không ngờ được, vị tiền bối lạnh nhạt có chút thần bí kia, thế mà lại cùng biết đến một người với mình.

Nàng suy nghĩ một lát, rốt cục cũng gõ ra dòng chữ:

[Mộng Giữa Cõi Nhân: Tả Dương... là hàng xóm của em đó.

Em ở phòng 803 tầng tám, cậu ấy ở phòng 701 tầng bảy. ]

Như mở ra một cái then cửa, Thu Lãnh Vũ liền kể thêm vài chuyện vụn vặt.

Nàng và Tả Dương đều là trẻ mồ côi, bởi vậy quan hệ gần gũi tự nhiên hơn người thường.

Nàng còn nói đến lần chính mình đã liều lĩnh kéo cậu ta tránh khỏi một chiếc xe tải mất lái, đến giờ nhớ lại vẫn cảm thấy kinh hãi.

Tin nhắn qua lại càng nhiều, Thu Lãnh Vũ mới phát giác một điều thú vị.

Tư Mộng Ly tiền bối này, nói năng thì lãnh đạm, gõ chữ thì tiết kiệm, nhưng một khi nhắc đến cái tên "Tả Dương" kia, liền như biến thành một người khác.

Giống như tất cả sự chú ý, tất cả tâm trí, đều bị cái tên ấy chiếm lấy.

Một loại 直觉(trực giác)thiếu nữ nổi lên trong lòng: —— vị tiền bối này, tám chín phần mười chính là thích Tả Dương.

Nghĩ đến đây, Thu Lãnh Vũ không nhịn được nở nụ cười gian tà, lăn một vòng trên giường, trong mắt lóe lên ý vị tinh nghịch.

Được rồi.

Nếu tiền bối thật sự có ý với Tả Dương, vậy thì mình liền giúp một tay.

Dù sao, có thể cùng nhau stalk một tên nhóc, nghe qua cũng thú vị vô cùng.

Một cái "liên minh" nho nhỏ, từ đây lặng lẽ được hình thành trong đêm thu tĩnh lặng.
 
[ Đêm Trăng Máu ] Đồng Vọng Từ Hư Vô
Chương III: Ngọc Tử Bạch


Từ đêm hôm ấy, hai người vốn xa lạ, lại vì một cái tên "Tả Dương" mà kết thành sợi dây liên hệ.

Tư Mộng Ly cùng Thu Lãnh Vũ, một người ở tầng tám chung cư Lâm Bình, một người tầng bốn chung cư Liên Hoa, đều là thiếu nữ tuổi còn ngây dại, vậy mà lại ở giữa dòng tin nhắn, tìm được một phần đồng điệu.

Có những mối quan hệ, ngay từ khởi đầu liền như có duyên phận đã sắp đặt.

Hai năm kế tiếp, từ một vài câu hỏi thăm, đến dần dà chia sẻ buồn vui thường nhật, hai người liền thân quen như bạn chí cốt.

Đôi khi không cần nhiều lời, chỉ một dòng tin nhắn ngắn ngủi, cũng đủ khiến trái tim mềm mại dậy lên làn sóng ấm áp.

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Hai năm sau.

Lúc này Tư Mộng Ly đã là sinh viên đại học, ở nơi đô thành phồn hoa, cuộc sống bận rộn giữa sách vở cùng những mối quan hệ mới.

Thế nhưng, giữa bao ồn ã ấy, trái tim nàng vẫn yên tĩnh ôm giữ một bóng hình.

Người kia tên gọi Tả Dương — đứa trẻ năm ấy trong một trận tai nạn ở làng Trương, duy nhất còn sống sót, sau được đưa đến viện mồ côi Lâm Giang.

Tư Mộng Ly vẫn nhớ rõ như in lần đầu nhìn thấy hắn, mảnh nhỏ ký ức ấy, tựa hồ đã khắc sâu vào xương tủy.

Một buổi chiều đầu xuân, trong ký túc xá, Chung Khả Hân bất ngờ kéo tay nàng, vẻ mặt hớn hở, trong mắt ánh lên vài phần gian xảo của tiểu nữ tử thích náo nhiệt.

"Ly Ly, cậu học đại học lâu như vậy rồi, ngày ngày chỉ thấy cậu vùi đầu trong sách vở, đến một chút hơi thở tình duyên cũng không có a.

Cậu không thấy buồn chán sao?"

Tư Mộng Ly hơi sửng sốt, khóe môi khẽ nhếch, cũng không trả lời.

Chung Khả Hân tiếp tục thao thao bất tuyệt:

"Ai nha, Vương Mỹ Mỹ có gửi lời mời, bảo chúng ta cùng đi tham gia một buổi hẹn hò tập thể đó.

Nghe nói ngày 14 tháng 2 sẽ tổ chức, vừa hay là Lễ Tình Nhân nha~"

"Hẹn hò tập thể?"

Tư Mộng Ly khẽ lặp lại, giọng điệu như có như không.

"Đúng, đúng vậy."

Chung Khả Hân cười rạng rỡ, ngón tay còn nghịch nghịch tóc nàng, "Tớ đi với cậu, rồi thêm hai người nữa, đúng chuẩn bốn cặp.

Ly Ly, cậu rủ thêm bạn của mình đi."

Trong khoảnh khắc, Tư Mộng Ly lặng im.

Nàng không phải không hiểu, chuyện này ở trong mắt thiếu nữ tuổi đôi mươi đều là trò vui mới lạ.

Chỉ là...

đối với nàng, con tim sớm đã không còn chỗ trống cho bất kỳ ai khác.

Ánh mắt Tư Mộng Ly dần nhuốm chút xa xăm.

Trong đầu, lại hiện lên hình bóng thiếu niên năm ấy.

Bao năm qua, hình ảnh kia vẫn hằn sâu, dẫu cho khoảng cách, dẫu cho thời gian, cũng không thể phai nhạt.

Người đời gọi đó là "hẹn hò tập thể", còn nàng, chỉ xem như một buổi gặp mặt.

Nàng gật đầu đáp lời Chung Khả Hân, khóe môi mang theo nụ cười nhàn nhạt:

"Được.

Đến lúc đó tớ đi cùng cậu."

Về đến nhà, Tư Mộng Ly vẫn mang theo chút tâm trạng vẩn vơ chưa kịp buông bỏ.

Nàng ngồi vào bàn học, ánh đèn bàn hắt xuống, bóng người mảnh mai in lên tường.

Tay nàng vô thức nghịch chiếc điện thoại, đầu óc lại quanh quẩn mấy chữ "hẹn hò tập thể".

Trong thoáng do dự, ngón tay thon dài gõ vài chữ, rồi nhấn gửi.

【Hối Dược Trường An: Vũ Vũ, mấy ngày tới em có rảnh không?】

Chưa đến một phút, màn hình liền sáng lên.

【Mộng Giữa Cõi Nhân: Là ngày nào vậy chị?】

Ánh mắt Tư Mộng Ly khẽ lay động, sau cùng đáp lại ngắn gọn:

【Hối Dược Trường An: Chính là ngày Valentine.】

Trong căn phòng nhỏ của Thu Lãnh Vũ, thiếu nữ nhìn thấy tin nhắn kia thì khựng người.

Valentine?

Trong đầu lập tức dâng lên đủ loại suy nghĩ.

Vị tiền bối này rốt cục có ý gì?

Vì sao lại chọn đúng ngày ấy để hỏi nàng?

Một lát sau, nàng mới chậm rãi gõ chữ:

【Mộng Giữa Cõi Nhân: Ngày đó em không bận.】

Tin nhắn được gửi đi, Tư Mộng Ly lập tức trả lời, giọng điệu có chút trêu chọc, có chút lơ đãng, như thể sợ người ta từ chối:

【Hối Dược Trường An: Vậy thì tốt quá.

Thật ra, hôm đó bạn chị có rủ đi hẹn hò tập thể.

Bên nữ bốn người, bên nam cũng bốn người, thiếu một người.

Em có muốn đi cùng chị không?】

Thu Lãnh Vũ nhìn chằm chằm dòng chữ ấy, khóe môi giật nhẹ.

Trong lòng nàng bất giác bật ra một suy nghĩ: Chẳng phải vị tiền bối này miệng ngày nào cũng nhắc Tả Dương, bảo thích hắn đến sống chết hay sao?

Thế mà bây giờ còn hứng thú tham gia hẹn hò tập thể?

Tình yêu của loài người, quả nhiên vừa phức tạp lại vừa thú vị.

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đây chẳng qua chỉ là một buổi gặp mặt, nàng cũng không có lý do gì để từ chối.

Hơn nữa, nếu đi cùng, nàng sẽ có cơ hội nhìn rõ hơn một mặt khác của Tư tiền bối.

Nghĩ vậy, Thu Lãnh Vũ khẽ thở dài, gõ ra dòng chữ cuối cùng:

【Mộng Giữa Cõi Nhân: Được, em đi cùng chị.】

Điện thoại sáng lên, trong lòng hai thiếu nữ, mỗi người đều ôm giữ một tâm sự riêng, không ai nói ra.

Sau khi nhận được lời đồng ý của Thu Lãnh Vũ, Tư Mộng Ly khẽ cong khóe môi, ánh mắt rơi vào màn hình điện thoại, có chút thả lỏng.

Nàng lập tức mở khung trò chuyện với Chung Khả Hân và Vương Mỹ Mỹ, ngón tay thoăn thoắt gõ chữ.

【Hối Dược Trường An: Người bên tớ đã đồng ý rồi, bốn người đủ cả.】

Tin nhắn vừa gửi đi, phía bên kia liền nổ ra chuỗi biểu cảm vui mừng.

【Kẹo Đắng: Quá tốt!

Tớ còn sợ thiếu một người thì thành ra mất cân bằng.】

【Xinh Lung Linh: Vậy thì đã định xong rồi nhé, đến lúc đó nhất định phải chơi thật vui.】

Một lát sau, Chung Khả Hân lại gửi đến một tin khác, giọng điệu hăng hái như thường lệ:

【Kẹo Đắng: Địa điểm cứ để bọn mình quyết định đi.

Ngày Valentine mà, phải chọn nơi nào vừa ấm áp lại vừa có không khí một chút.】

Ba người thương lượng hồi lâu, cuối cùng quyết định chọn một quán cơm nổi tiếng ở gần trường đại học.

Quán không quá xa, nổi danh đồ ăn vừa ngon vừa hợp khẩu vị sinh viên, quan trọng hơn cả là có những gian phòng nhỏ riêng biệt, thích hợp cho nhóm tám người cùng ngồi.

【Xinh Lung Linh: Vậy thì chốt nhé.

Ngày 14 tháng 2, sáu giờ tối, tập trung tại quán cơm Thanh Diệp ở phố Lâm Giang.】

Nhìn dòng chữ hiện lên, Tư Mộng Ly gõ nhẹ ngón tay lên bàn, đáy mắt thoáng hiện chút trầm tư.

Nàng không đặc biệt mong đợi, cũng chẳng hẳn là chống cự.

Chỉ cảm thấy đây chẳng qua là một lần chen mình vào dòng người nhộn nhịp ngoài kia, tựa như để chứng minh rằng nàng cũng có một cuộc sống bình thường như bất kỳ ai.

Thời gian và địa điểm đã định, mọi thứ đều an bài.

Trong nhóm trò chuyện, Chung Khả Hân và Vương Mỹ Mỹ vẫn ríu rít bàn xem hôm đó nên mặc gì, trang điểm ra sao.

Chỉ có Tư Mộng Ly, cầm điện thoại trong tay, ánh mắt lại dần dần trầm lắng.

Bởi vì nàng biết, có những lời hứa năm xưa, có những bóng dáng trong trí nhớ, không phải chỉ cần một buổi hẹn hò tập thể là có thể xóa nhòa.

Quán cơm Thanh Diệp tối Valentine chật kín người.

Trong căn phòng nhỏ trên tầng hai, tám sinh viên trẻ tuổi ngồi quây quần bên bàn tròn, ánh đèn ấm áp hắt xuống, rượu vang đỏ, nước ngọt cùng mấy món ăn nóng hổi bày ra khiến không khí càng thêm náo nhiệt.

Chung Khả Hân và Vương Mỹ Mỹ vốn quen giao tiếp, chẳng bao lâu đã lôi kéo Khúc An Khang và Ngô Chí Nam nói cười rôm rả.

Tiếng cười giòn tan vang lên không ngớt.

Mạc Vân Kỳ ngồi trầm lặng, chỉ gật đầu thỉnh thoảng, còn Ngọc Tử Bạch lại thong thả gắp thức ăn, thỉnh thoảng phụ họa vài câu, giọng nói ôn hòa dễ nghe.

Chỉ riêng Tư Mộng Ly, từ đầu đến cuối vẫn giữ nụ cười nhạt.

Nàng khẽ xoay ly nước cam trong tay, ánh mắt như có như không rơi về phía cửa sổ.

Mọi sự ồn ào trong căn phòng đối với nàng mà nói, giống như sóng biển vỗ ngoài khơi, có âm vang, nhưng chẳng chạm được vào lòng.

Thu Lãnh Vũ ngồi cạnh, thấy vậy liền nghiêng người, nhỏ giọng hỏi:

"Chị Ly Ly, chị không thấy vui sao?"

Tư Mộng Ly cong khóe môi, lắc đầu:

"Không phải không vui, chỉ là không hợp.

Người quá đông, tiếng ồn nhiều, chị... không quen."

Nói xong, nàng đặt đũa xuống, đứng lên, nở nụ cười lịch sự với cả bàn:

"Xin lỗi, tôi với bạn em ra ngoài mua ít đồ, lát sẽ quay lại."

Chung Khả Hân đang cười rất hăng, chỉ khoát tay:

"Đi đi, mau về sớm nhé!

Nhớ mang thêm ít đồ ngọt nha!"

Tư Mộng Ly gật đầu, cùng Thu Lãnh Vũ rời khỏi phòng.

Cánh cửa vừa khép lại, một chiếc ghế bên cạnh cũng lập tức dịch chuyển.

Ngọc Tử Bạch khoác áo, nhẹ giọng nói:

"Xin lỗi, tôi cũng ra ngoài một lát."

Khúc An Khang liếc nhìn hắn:

"Đi đâu thế?"

Ngọc Tử Bạch cười nhạt:

"Đi hít thở chút không khí, trong phòng hơi ngột ngạt."

Ngô Chí Nam "ồ" một tiếng, không nói thêm.



Con phố Nam Giang sáng đèn, người đi lại nhộn nhịp.

Tư Mộng Ly cùng Thu Lãnh Vũ vừa bước ra khỏi cửa hàng tiện lợi, tay mỗi người cầm một túi bánh ngọt và nước trái cây.

Vừa đi được vài bước, phía sau liền vang lên một giọng nam ôn hòa:

"Xem ra hai người cũng không thích bữa tiệc kia."

Cả hai quay đầu lại, thấy Ngọc Tử Bạch đang đứng đó, dáng người cao gầy, áo khoác đen, ánh đèn đường phủ xuống khiến khí chất hắn càng thêm ôn nhã.

Thu Lãnh Vũ hơi nhướng mày

"Ngọc huynh cũng không thích à?"

Ngọc Tử Bạch mỉm cười:

"Ừ.

Bữa tiệc kiểu đó, ồn ào thì ồn ào thật, nhưng không phải ai cũng hợp.

Tôi thấy hai người rời đi, liền viện cớ ra ngoài, coi như... trốn học vậy."

Nghe hắn nói, Thu Lãnh Vũ bật cười:

"Ha, vậy là ba chúng ta đều cùng chung suy nghĩ rồi."

Tư Mộng Ly im lặng nhìn hắn một cái, khóe môi khẽ cong, không nói gì.

Ngọc Tử Bạch tiến lại gần, lịch sự nhận lấy túi đồ trên tay Thu Lãnh Vũ:

"Để tôi xách cho, xem như trả tiền hộ hai người."

Tư Mộng Ly vội vàng lắc đầu

"Không cần đâu ạ, bọn em có thể tự—"

Chưa dứt lời, Thu Lãnh Vũ khẽ mở miệng, giọng trong trẻo.

"Vậy thì phiền anh."

Ngọc Tử Bạch thoáng sững người, rồi cười nhẹ:

"Không phiền."

Ba người sóng vai đi dưới ánh đèn đường.

Không còn sự ồn ào huyên náo của căn phòng tiệc, chỉ có gió đêm thổi nhẹ qua, mang theo mùi hương hoa thoang thoảng từ vỉa hè.

Không khí dường như thoải mái hơn nhiều.

Thu Lãnh Vũ hứng chí lấy điện thoại ra:

"Hay là chúng ta kết bạn WeChat đi.

Sau này... nếu còn bị kéo đi kiểu này, ít nhất cũng có đồng minh mà trốn cùng."

Ngọc Tử Bạch khẽ gật đầu, rút điện thoại, quét mã của hai người.

Rất nhanh, tên tài khoản của hắn hiện lên trên màn hình.

【Nam Nhân Ấm Áp Thích Uống Trà】

Vừa thấy, Thu Lãnh Vũ bật cười, che miệng:

"Cái tên này... thật đúng với học trưởng nha, đọc lên đã thấy ôn hòa."

Ngọc Tử Bạch không phản bác, chỉ mỉm cười, ánh mắt vô thức dừng lại nơi gương mặt trầm tĩnh của Tư Mộng Ly, trong đáy mắt lướt qua một tia sáng khẽ động.

Còn Tư Mộng Ly, nhìn màn hình điện thoại hiển thị tên WeChat ấy, khóe môi cong lên một nét cười nhàn nhạt, không rõ là hài lòng hay chỉ đơn thuần lịch sự.

Từ buổi tối hôm đó, ba người đã có thêm một mối liên hệ mới — không ồn ào náo nhiệt như bữa tiệc Valentine kia, mà là yên tĩnh, chân thật, giống như một nhành hoa nhỏ nở trong gió đêm, bình dị nhưng bền bỉ.
 
Back
Top Bottom