Cập nhật mới

Khác Đêm qua ai cắn người?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
341892259-256-k310213.jpg

Đêm Qua Ai Cắn Người?
Tác giả: conglaconcungcuaminh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Để sống lại, Đình Đức phải thực hiện 10 nhiệm vụ làm đá kê chân cho nhân vật chính.

Đến nhiệm vụ cuối cùng, anh đến thế kỷ 21, nơi mà công nghệ bắt đầu có những chuyển biến vượt bậc, đặc biệt là công nghệ thực tế ảo.

Nam chính Hải Vũ vì kiếm tiền trả nợ mà tham gia trò chơi ma sói trong bản nâng cấp thực tế ảo nhưng cuối cùng thua cuộc, bị bọn vay nặng lãi gián tiếp làm hại liệt hai chân.

Nhiệm vụ của Đình Đức là ngăn cản điều đó xảy ra/.

Anh phải vừa cố gắng sống sót trong trò chơi, vừa phải trợ giúp Hải Vũ giành thắng lơi...



xuyênsách​
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Lời nói đầu


Cậu thân mến,

Cảm ơn cậu vì đã ghé đến góc nhỏ của tớ và nhìn qua đứa con tinh thần của tớ.

Chia sẻ đôi chút về tớ, từ nhỏ tớ đã thích vẽ vời và mong sẽ có cơ hội làm họa sĩ truyện tranh.

Cũng từng hăng hái và gửi đứa con tham gia vào các cuộc thi sáng tác lắm nhưng mà sự thật phũ phàng là tớ bị từ chối bản thảo "Đêm qua ai cắn người" nhiều lần.

Có thể là do kỹ năng hội họa của tớ không tốt hoặc là do nội dung không được hay (Cũng có thể là cả hai lắm chứ).

Bởi vậy mà tớ mất hết tự tin và ý tưởng của đứa con này bị tớ vứt xó chắc cũng gần 2 năm rồi.

Run rủi thế nào mà mấy nay lục lại những trang bản thảo cũ làm tớ xốn xang ghê lắm, cho nên quyết định lại lần nữa đưa đứa con này lên kệ với hình thức truyện chữ.

Ít nhất thì tớ cũng có thể hoàn thiện đứa con này dù bằng phương thức khác.

Tớ rất mong chờ nhận xét của các cậu!
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 1: Nhiệm vụ cuối cùng


Đã lâu Đình Đức mới có cảm giác hưng phấn đến thế.

Bởi, anh sắp được sống lại rồi!

Đúng rồi đấy, Đình Đức là một người đã từng vượt qua ngưỡng cửa sinh tử.

Anh là nạn nhân của một tai nạn máy bay.

Rốt cuộc anh xui xẻo đến mức nào mà cái tai nạn có tỷ lệ siêu nhỏ ấy lại rớt trúng đầu anh kia chứ?

Nhưng anh cũng may mắn hết mức khi được trao cho cơ hội sống lại giữa muôn vàn linh hồn trong vũ trụ.

Tất nhiên là cái gì cũng có cái giá của nó.

Trong không gian bao la rộng lớn, có rất nhiều thế giới vốn là tưởng tượng của con người được hình thành.

Có thể là phim ảnh, tiểu thuyết hay thậm chí là câu chuyện cổ tích thần tiên.

Đình Đức phải đến những thế giới đó, hóa thân vào các nhân vật khác nhau, hoàn thành 10 nhiệm vụ thì mới có thể sống lại.

Hiện tại đã là nhiệm vụ cuối cùng.

Đình Đức vui đến nỗi không thể nhịn cười.

Từng tế bào đang kêu gào hân hoan xao động, anh chỉ muốn nhảy cẫng lên và kêu gào một trận.

"Còn một nhiệm vụ nữa cơ mà.

Cậu đừng có mải đắc ý."

Một giọng nói máy móc lạnh nhạt vang lên cắt đứt sự hưng phấn của anh.

Còn ai ngoài hệ thống của anh.

Nó mang hình dạng của một thứ sinh vật gì mà anh không rõ.

Vừa có nét giống hamster vừa hơi giống sóc.

Đình Đức đặt cho nó cái tên hết sức mĩ miều là Cơm Nắm.

"Tôi sẽ không như vậy.

Cơm Nắm, mau cho tôi thông tin nhiệm vụ cuối cùng đi."

Cả người anh tràn trề sức chiến đấu.

"Được thôi."

Cơm Nắm đồng ý ngay lập tức.

Nó cũng rất muốn biết anh có thể vượt qua thử thách cuối cùng hay không.

Trong không gian tối tăm, một màn hình lớn hiện lên trước mắt Đình Đức.

Anh nhanh chóng click mở mục thông tin.

Tại đây, anh sẽ nhận được thông tin và nội dung của thế giới nhiệm vụ lần này.

Thế giới lần này anh tới có nguồn gốc từ một quyển tiểu thuyết.

Và đương nhiên, nó chẳng thể nào thiếu nhân vật chính - trung tâm của thế giới ấy.

Hải Vũ là một thiếu niên xuất thân nghèo khó, có bố vì khởi nghiệp nên chấp nhận vay nặng lãi nhưng lại thất bại nặng nề.

Số nợ càng ngày càng khổng lồ, khó khăn chồng chất khó khăn.

Với bối cảnh thế kỷ 23, nơi khoa học có những bước tân tiến mạnh mẽ và thực tế ảo là một trong số đó.

Đúng lúc Hải Vũ loay hoay để phụ giúp gia đình trả nợ thì một công ty game hàng đầu cho ra mắt công nghệ thực tế ảo siêu thực với trò chơi Ma Sói.

Có hai phe gồm ma sói và người, những ai giành chiến thắng sẽ nhận được số tiền thưởng vô cùng hấp dẫn.

Hải Vũ đang loay hoay giúp gia đình trả nợ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội như thế.

Thế nhưng, hắn thất bại.

Thật kỳ lạ khi nam chính lại không mang hào quang, nhận lấy thất bại nặng nề.

Sau đó gia đình Hải Vũ bị đám cho vay nặng lãi siết nợ, chúng muốn bắt cóc em gái của hắn đem đi bán.

Trong lúc ẩu đả, hắn bị xô đẩy ngã ra đường và gặp tai nạn.

Đôi chân cứ như vậy mà không thể sử dụng được nữa.

Sau những bất hạnh, khó khăn vùi dập mà Hải Vũ ngày càng trở nên mạnh mẽ, từng bước đi lên đỉnh cao.

Hắn có tiền, quyền, danh vọng, đã trả thù nhưng đôi chân tàn tật lại theo hắn suốt đời.

Nó tựa như một vết xước trên viên ngọc vốn dĩ hoàn mỹ.

Hải Vũ cũng vì thế mà sinh u uất, oán hận đến cuối đời.

Đình Đức đến thế giới này, cũng vì ngăn chặn điều đó.

Đọc xong cốt truyện, anh không khỏi cảm thán cùng tiếc thương.

Chúng ta đều sẽ trải qua những vấp ngã và đau đớn để trưởng thành.

Nhưng ít nhất không nên bằng phương thức tàn nhẫn đến vậy.

Nhiệm vụ của anh là giúp cho Hải Vũ chiến thắng trò chơi, nhận tiền thưởng và trả nợ.

Lòng thương xót thì có nhưng anh cũng rất lo lắng, không biết bản thân có thành công được hay không.

Để làm nhiệm vụ, Đình Đức bắt buộc phải tham gia trò chơi, vừa phải giữ mạng cho mình vừa phải giữ mạng cho nam chính.

Quả thực là độ khó x2.

"Tôi đã nói đừng đắc ý sớm rồi mà."

Cơm Nắm cười nhạo.

"Màn cuối bao giờ cũng là cấp độ đánh boss, khó khăn không phải bình thường đâu."

Đình Đức không quan tâm đến nó.

Anh siết chặt tay, khó thì khó nhưng đâu phải là không thể hoàn thành.

Anh nhất định sẽ thành công và về nhà.

"Tôi sợ chắc.

Đi thôi."

Cơm Nắm nhảy lên vai anh.

Lại lần nữa mở mắt ra, bọn họ đã đến thế giới khác.

Thế kỷ 23 hiện đại hơn thế kỷ 21 rất nhiều, anh cứ như là người rừng mới ra khỏi hang để tiếp xúc với thời đại.

Đình Đức hết sờ cái này lại chạm vào cái kia.

Cũng may Cơm Nắm hướng dẫn anh mới làm anh không quá tối cổ.

Tuy không kì diệu như thế giới của Doraemon nhưng cũng đủ khiến anh trầm trồ.

Đình Đức muốn ra ngoài nhìn mọi thứ xung quanh thế nào.

Các phương tiện đi lại thời này gần như không cần bánh nữa mà có thể bay.

Có ba luồng giao thông chính phân chia theo độ cao bay: sát mặt đất - 2000m - trên 10000m.

Những con robot an ninh có ở khắp mọi nơi.

Tiền giấy không còn lưu hành, mọi giao dịch đều thanh toán bằng ví điện tử.

"Trong ví của tôi có bao nhiêu tiền?"

Đình Đức hỏi hệ thống.

Đi dạo một hồi, cái bụng cũng bắt đầu kêu vang.

"2 triệu."

Cơm Nắm đáp.

"Có 2 triệu thôi á?

Làm cộng sự với nhau bao lâu mà không thể cho tôi một tài khoản dư dả chút sao?"

Đình Đức thất vọng kêu rên.

Anh còn hi vọng bản thân sẽ được mua sắm thỏa thích ở tương lai cơ đấy.

Ở đây có quá nhiều thứ hấp dẫn.

Cơm Nắm lười biếng mà nằm bẹp trên vai anh.

Không có thốt ra lời dạy vàng ngọc của thầy Huấn.
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 2: Thất vọng


Đình Đức không nói thêm nữa, anh bước vào một quán ăn mua đồ đem về.

Anh lang thang trên đường muốn tìm góc nào đó vừa ăn vừa ngắm phố.

Anh rất tò mò với thế kỷ 23 này.

Cơm Nắm nằm trên vai anh thúc giục mau về nhà lên kế hoạch và đối sách hoàn thành nhiệm vụ nhưng anh nào chịu.

Lúc đi ra một con ngõ, đột nhiên có người lảo đảo xông ra va vào anh.

Đình Đức theo bản năng né tránh.

Chỉ thấy đối phương ngất lịm trên đất, bất tỉnh nhân sự.

Anh định thần nhìn lại, đó là một thanh niên quần áo rách rưới dính đầy đất và cả vết máu khô.

Dáng người gầy gò, tóc hơi dài che khuất mặt.

Đình Đức run rẩy hỏi:

"Thời đại này có Zombie?"

"Zombie nào biết ngất!"

Cơm Nắm hốt hoảng.

"Cứu người đi!"

Đình Đức biết là người bình thường, nhanh chóng cõng người chạy đến cơ sở y tế gần nhất.

Đương nhiên là nhờ hệ thống dẫn đường chỉ đường.

Người thanh niên lâu ngày không ăn gì và làm việc quá sức nên cơ thể quá tải.

Vì không biết đối phương là ai và anh cũng không muốn tự tiện đụng vào điện thoại của người ta nên Đình Đức chỉ đành ngồi chờ.

Bao giờ đối phương mới tỉnh đây nhỉ?

Đình Đức nhìn đồng hồ, thấy đã gần hai tiếng rồi.

Người này quá mệt mỏi và cơ thể yếu nên chắc còn lâu mới tỉnh dậy.

Anh đứng dậy, không chờ nữa.

Cơm Nắm nhảy lên vai anh hỏi:

"Cậu không chờ thêm thật à?"

"Chẳng lẽ chờ đến khuya à?

Thôi, cậu ta cũng là người trưởng thành rồi, chắc cũng có thể tự về nhà chứ."

Cơm Nắm gật đầu.

Khi đi ra cửa, nó quay đầu lại nhìn thanh niên trên giường.

Không hiểu sao nhưng nó cảm thấy người này có cái gì đó quen thuộc.

Một người một hệ thống về nhà ăn qua loa cho xong bữa tối.

Đình Đức ngồi ngay ngắn trên giường nghe Cơm Nắm đưa ra thông tin về trò chơi Ma Sói kia.

"Tổng trò chơi có 50 người tham gia.

Số lượng Ma Sói chỉ có 10 người mà thôi.

Ngoài các chức năng truyền thống như Ma Sói, Bảo vệ, Tiên tri...

Thì công ty game phát triển thêm rất nhiều chức năng mới nữa.

Hải Vũ về phe Sói đấy."

Một phút im lặng trôi qua.

"Rồi?

Hết rồi à?

Thế các chức năng trong trò chơi là gì?

Tôi sẽ là ai?"

Đình Đức không nhịn được mà rống lên.

Anh hoàn toàn không biết gì về những gì sẽ xảy ra cả.

Nếu trong các câu chuyện tiểu thuyết, hệ thống cung cấp cho người làm nhiệm vụ nội dung truyện, mua bán đạo cụ hỗ trợ thì anh chỉ nhận được thông tin tóm tắt về nhân vật anh sẽ giúp đỡ hoặc là nhiệm vụ phải làm.

"Cái này cậu sẽ phải tự mò mẫm thôi."

Cơm Nắm lạnh nhạt nói.

"Còn chức năng, cậu cũng giống người chơi khác mà random thân phận."

"Cậu thực sự không giúp tôi chút nào luôn đấy?"

Đình Đức thất vọng hỏi.

"Tôi giúp cậu có 2 triệu để sống và giúp cậu gửi hồ sơ vào hệ thống nhà sản xuất game đấy thôi.

Cậu chắc chắn sẽ được chọn để tham gia trò chơi.

Biết tỉ lệ bị loại là bao nhiêu không?"

Giọng nói máy móc không có cảm tình nghe càng lạnh lẽo.

"Loài người vẫn nghĩ mau xuyên và hệ thống là buff, là sự hỗ trợ đặc biệt ư?

Sai rồi, chúng tôi chỉ là thứ sẽ gửi các cậu đến "đấu trường" và giám sát, nhiệm vụ của các cậu là thắng."

"Người cần sống lại là cậu, không phải chúng tôi."

Hệ thống không có lý do gì để trợ giúp người làm nhiệm vụ cả.

Không có người này thì có người khác.

"Tôi biết rồi."

Đình Đức cũng chỉ thất vọng chút nhưng rồi cũng thôi.

Cơm Nắm nói không sai chút nào, bên hệ thống không có nghĩa vụ giúp đỡ anh.

Lúc này chỉ có thể cầu nguyện cùng phe Sói với Hải Vũ thôi.

Nếu vào phe đối lập vậy thì rất độ khó sẽ tăng thêm không chỉ một bậc.

Đầu óc anh rối bời, giống như một cuộn len rối bù ngấm nước, loạn và nặng trịch.

Cùng lúc đó, thanh niên tại bệnh viện đã tỉnh.

Đập vào mắt là trần nhà trắng tinh.

Hắn hoảng hốt ngồi dậy, định thần nhìn lại thì nhận ra bản thân đang ở trong bệnh viện.

Cơ thể không còn sức lực, dường như mọi ngóc ngách trong cơ thể đang kêu gào cần nghỉ ngơi.

Mệt mỏi ngồi dậy, hắn cắn răng chống lại cơn choáng váng sờ vào túi quần nhưng rỗng tuếch.

Phải rồi, trên người đang mặc quần áo của bệnh nhân.

Hải Vũ cuống cuồng xuống giường.

Hắn ra ngoài muốn tìm quần áo của mình.

Một y tá đi qua thấy bộ dạng run rẩy của hắn liền hoảng sợ chạy đến muốn đỡ.

Hắn nhìn cô gái chằm chằm, nói:

"Quần áo của tôi để đâu?"

"Bệnh nhân số 35...

Hiện tại anh còn yếu nên hãy về giường đi ạ.

Tôi sẽ đem đến tận nơi cho anh."

Nghe vậy, hắn thở phào, gật đầu nói cảm ơn rồi về phòng.

Lúc ngồi xuống, Hải Vũ mới nhìn thấy trên bàn có một cốc cháo và mảnh giấy nhắn.

Này có phải là cho hắn không?

"Này là cho cậu, sau khi nghỉ ngơi thì về nhà cẩn thận nhé."

Một tờ giấy chỉ có vài từ nhưng Hải Vũ đọc rất lâu.

Hóa ra thứ này là dành cho mình thật.

Hắn quả thực rất đói nên nhanh chóng mở ra ăn một cách vội vàng.

Khi bụng có cảm giác no, cảm giác giống như được sống lại vậy.

Bỏ cốc nhựa rỗng vào thùng rác, Hải Vũ thở hắt ra một hơi.

Mấy hôm nay vì trả nợ nên hắn làm việc tại công trường xong là ngủ vạ vật ở ghế đá, góc đường...

Hắn không có cơ hội học cao, thời đại công nghệ cao này việc chân tay lại càng ít.

Để kiếm tiền chỉ có thể nay đây mai đó.

Vì muốn tiết kiệm thêm ít tiền mà nhịn ăn vài bữa, không ngờ lại nhịn đến mức vào viện.

Y tá cũng mang quần áo và điện thoại trả cho hắn.

Hải Vũ vội vàng nhận lấy.

Nghĩ đến số dư trong tài khoản, hắn hối hận vì hành động của mình.

"Chị ơi, viện phí của em..."

"Em ra ngoài rẽ trái có quầy thanh toán ở đó nhé."

"Dạ..."

Vì đã ăn no nên cơ thể dần lấy lại sức.

Hắn tìm đến nơi thanh toán, dùng mã bệnh nhân tra thử.

Chỉ thấy tiền viện đã được thanh toán.

Hẳn là người tốt đưa hắn đến đây làm.

Hải Vũ bất giác siết chặt điện thoại trong tay, cảm thấy ngại ngùng khi nợ ơn ai đó.
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 3: Bắt đầu trò chơi


Ba ngày sau, Đình Đức đến công ty game và có thể đăng nhập vào thế giới trò chơi ngay trong ngày.

50 người cùng tụ tập lại trong sảnh lớn và nghe phía công ty trao đổi một số thông tin cần thiết, ký vào hợp đồng thỏa thuận.

Qúa trình trao đổi khá nhanh, sau đó lại xếp hàng để nhận thiết bị, khoang trò chơi.

Khoang trò chơi là một cỗ máy có nắp thủy tinh.

Người chơi nằm trong đó và đeo thiết bị vào, khởi động là có thể tiến vào thế giới ảo.

Vì ra mắt sản phẩm mới nên mọi sự việc đều được công khai, robot ghi hình luôn bám sát livestream trực tiếp.

Giám đốc công ty cười nói:

"Một ngày trong trò chơi bằng 2 tiếng ngoài đời thực.

Khi đăng nhập vào trò chơi, sẽ có hệ thống tự động cung cấp dưỡng chất cho các bạn.

Nếu lo lắng ở một chỗ lâu dẫn đến cơ bắp tê liệt, chúng tôi đã có phương án giải quyết."

Nói rồi, ông bấm một nút.

Đệm cao su lún xuống để lộ phần máy móc ở bên dưới.

Chúng nhẹ nhàng hoạt động, gần giống ghế mát xa ở thế kỷ 21.

Giám đốc tự hào giới thiệu:

"Cơ chế hoạt động của máy mát xa không chỉ có khả năng xoa bóp thả lỏng các cơ bắp mà còn chi tiết đến từng khớp xương, có thể mô phỏng các hoạt động cơ bản bình thường.

Nghĩa là khi đang chìm trong trò chơi thì cơ thể các bạn vẫn vận động, đảm bảo dù thời gian dài chơi trò chơi thì khi ra ngoài, các chức năng cơ thể vẫn hoạt động tốt."

"Một bình dưỡng chất có thể duy trì bao lâu?

Một bình đầy sẽ duy trì sức sống cho một người trưởng thành trong 30 ngày.

Tất nhiên đó là trong trường hợp không ai bổ sung thêm."

Sau quá trình giới thiệu, những người chơi lần lượt vào khoang của mình.

Chỉ cần nhắm mắt lại và ấn nút, chỉ một tia sáng trắng lóe qua là đã vào trò chơi.

Đình Đức mở mắt ra, những người chơi đang đứng trong một thị trấn mang phong cách Châu Âu cổ.

Thậm chí quần áo cũng thay đổi cho hợp thời đại.

Với một người mau xuyên đã từng đến thế giới như vậy thì không có gì bất ngờ, nhưng với con người thế kỷ 23 thì quả thực mới lạ.

Ai nấy cũng trầm trồ nhìn ngắm xung quanh.

"Nè, mấy đốm sáng kia là gì vậy?"

Một cô gái chỉ vào một đốm sáng như đom đóm nói.

'Đó là hệ thống của các bạn.'

Âm thanh máy móc đặc trưng của AI xuất hiện.

Vừa dứt lời, những đốm sáng bay đến trước mặt mỗi người.

'Sau đây, thay mặt công ty, tôi xin phổ biến quy tắc trò chơi cũng như cuộc thi.

Đầu tiên, số lượng thí sinh tham gia là 50 người.

Có hai phe gồm Dân làng và Người sói.

Các bạn chỉ được nói ra tên chức năng, không được đề cập cụ thể sức mạnh của chức năng đó.

Dù nói dối hay nói thật đều sẽ bị cấm nói trong ba ngày.

Trong quá trình chơi, vì để duy trì văn hóa lành mạnh, không được nói những lời nói thô tục.

Vi phạm sẽ chịu phạt như trên."

'Hệ thống có chức năng offline.

Nếu không muốn tiếp tục tham gia, bạn có thể chủ động rời khỏi trò chơi, đồng nghĩa với việc chịu thua.

Hiện tại, hệ thống ở trước mặt các bạn, để kích hoạt hãy chạm vào nó.'

Sau khi ấn vào, một bảng sáng xuất hiện kèm ảnh chụp của bản thân và thông tin trong trò chơi.

Ngoài thông tin cơ bản như tên, tuổi, chiều cao và thân phận thì còn có cả nghề nghiệp nữa.

Hệ thống sắp xếp theo hình thức random, trong ngày đầu mọi người có thể trao đổi nghề nghiệp cho nhau.

Ngoài suy đoán ai sói ai người, người chơi sinh hoạt, lao động và trao đổi mua bán như đời thực.

Vậy là trò chơi được thiết kế để người dùng có trải nghiệm gần như dung nhập hoàn toàn vào thế giới ảo này.

"Này, tôi không biết làm ruộng.

Nhìn chung toàn công việc chân tay, chúng tôi đều chưa từng làm!"

"Phải đó!

Chơi trò chơi mà vẫn bắt làm việc là sao?"

Tiếng phản đối vang lên khắp nơi.

Lúc này hệ thống lại vang lên:

'Các bạn có thể lựa chọn chế độ auto để hệ thống tự động hoàn thành công việc hoặc tự làm.

Ấn vào mục bản đồ để các bạn nhận được hướng dẫn về nhà riêng.

Tối nay hệ thống sẽ quay random chức năng cho các bạn.

Lưu ý: Chúng tôi đã phát triển thêm nhiều chức năng mới.

Mong rằng chúng tôi sẽ đem lại trải nghiệm tốt đẹp cho các bạn.'

Dứt lời, hệ thống biến mất.

Mọi người tò mò muốn biết nhà của mình sẽ trông như thế nào.

Ai nấy đều lục tục "về nhà".

Đình Đức không phải là ngoại lệ.

Anh theo bản đồ đi đến một căn nhà hai tầng, trước cửa có để bản tên của anh.

Anh ấn vào hệ thống để lấy chìa khóa.

Bên trong chỉ có vật dụng cơ bản.

Phòng khách có một bộ bàn ghế sô pha màu nâu, lò sưởi kèm một chiếc tủ rỗng.

Bên trái là một gian bếp lớn với ba cái lò nướng, tầng hai có hai phòng ngủ và nhà tắm.

Đình Đức ngồi trên giường kêu gọi hệ thống Cơm Nắm của mình.

Nó nói sẽ hack vào hệ thống trò chơi để giữ liên lạc với anh.

Sau vài tiếng gọi không phản hồi, anh hoài nghi nó thất bại trong việc xâm nhập.

"Tôi đây."

Âm thanh máy móc vang lên trong đầu anh.

"Cậu đừng nói chuyện, đối thoại bằng suy nghĩ với tôi đi."

"Cơm Nắm...

Cậu vào được rồi à?"

"Phải, công ty đang livestream quá trình chơi game của các cậu nên đừng làm gì khác người lộ ra thân phận bất thường của mình."

Nó nói.

"Đây là nhiệm vụ cuối cùng của cậu, chúc may mắn.

Nếu cần thiết hãy gọi cho tôi."

"Ừm, tôi biết rồi."

Đình Đức nằm xuống giường.

Trong quá trình làm nhiệm vụ, Đình Đức và hệ thống gần như không trao đổi với nhau.

Cơm Nắm chỉ làm nhiệm vụ giám sát và xuất hiện khi có những thông báo cần thiết mà thôi.

Anh nắm chặt tay.

Đã là bước cuối, tuyệt đối phải hoàn thành!
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 4: Đêm đầu


Đình Đức tự cổ vũ cho mình.

Anh đã thành công ở 9 thế giới kia, không có lý do gì thế giới thứ 10 lại thất bại!

Anh bước xuống nhà, sẵn sàng vào vai một thợ làm bánh chăm chỉ.

Thế nhưng tủ bếp trống trơn, không có bất cứ thứ gì dù chỉ là một hạt bụi.

'Hệ thống nhắc nhở: Người chơi nhận được 200 đồng bạc khởi nghiệp.'

Âm thanh nhắc nhở đúng lúc vang lên.

Đình Đức chỉ có thể thở dài ra ngoài.

Mọi người vẫn còn chìm đắm trong cảm giác mới mẻ, từng tốp làm quen rồi đi cùng nhau.

Chà, xem ra chẳng ai bán bột cho anh rồi.

Anh đi dạo loanh quanh đó đây, thầm nghĩ xem nam chính đáng thương của chúng ta đang ở đâu.

Đình Đức chẳng biết mặt đối phương tròn méo ra sao, tính nết thế nào.

Lúc đi qua một con ngõ, một người lao ra suýt đụng trúng vào anh.

Đình Đức giật mình định thần nhìn đối phương, cảm thấy tình huống này sao mà quen quen.

Người chạy tới là một thanh niên trẻ, trên người dính đầy bùn đất và trong tay thì đang cầm một chậu hoa.

Hải Vũ lúng túng nhìn anh, khô khốc nói xin lỗi.

Đình Đức vội cười nói không sao cả.

Anh thấy cây hoa yếu ớt trong chậu lắc lư vài cái, yếu đuối giống như có thể gãy sụp xuống bất kì lúc nào.

Thân cây mỏng manh đung đưa tựa như đang tội nghiệp vẫy tay, rên rỉ với anh: "Cứu tôi với..."

Đình Đức nổi lên lòng thương cảm cho cái cây, nhắc nhở thanh niên kia:

"Loại hoa này thân cỏ nên dễ gẫy thân lắm đấy.

Cậu nên di chuyển nhẹ nhàng hơn hoặc dựng cọc cho nó ấy."

"À..."

Chàng trai kia tựa như ngạc nhiên lắm, nhìn chằm chằm vào anh không đáp lại.

Ánh mắt ấy chăm chú đến nỗi Đình Đức không rõ có phải trên mặt mình có dính gì đó không.

Anh bất giác đưa tay sờ lên mặt mình, hành động ấy cũng đánh thức người đang ngơ ngẩn là Hải Vũ.

"Xin lỗi nhé, tôi không biết...

À...

Ừm...

Cảm ơn anh."

Hắn lúng túng nói.

Đình Đức xua tay nói không có việc gì.

Anh về nhà, thế nhưng điều anh không ngờ lại là chàng trai này lại là hàng xóm của mình.

Nhìn tấm biển tên là Hải Vũ lù lù cạnh hộp thư, anh hoài nghi nhìn hắn.

Không nghĩ tới anh chỉ vừa nghĩ đến nam chính thôi mà người đã tự động xuất hiện trước mặt anh rồi.

Hải Vũ không biết nên nói gì với anh.

Hắn không phải là người giỏi giao tiếp cho lắm, cũng chẳng biết trong nhà có bánh hay trà gì để mời anh không.

Đình Đức cười, chủ động nói:

"Trùng hợp ghê, tôi với cậu lại là hàng xóm.

Tôi là Đình Đức.

Vừa vào trò chơi nên trong nhà không có gì, để tôi dọn dẹp rồi mời cậu đến chơi ha."

"Tôi là Hải Vũ..."

Hắn bỗng cảm thấy ngượng ngùng mà nói.

"Ừm...

Tôi thấy rồi."

Đình Đức chỉ vào bảng tên cười nói."

"Tôi có thể mời anh đến chơi sau không?

Nhà tôi cũng chưa sắp xếp gì cả."

"Tất nhiên.

Chúng ta là hàng xóm mà, đừng khách sáo."

Vậy là ai về nhà nấy.

Nam chính dễ gần hơn anh nghĩ.

Đình Đức thầm cảm thán.

Anh dọn dẹp và trang trí lại nhà cửa một chút rồi chờ màn đêm kéo xuống, chờ đợi hệ thống ban vai trò.

Anh thầm gọi cơm nắm trong đầu.

Hệ thống đáp trả gần như ngay lập tức:

"Có việc gì thế?"

"Ê, cậu có thể hack hệ thống trò chơi rồi xếp tôi vào team Sói không?

Thật lòng đấy, giúp tôi đi mà..."

Đình Đức cầu xin nói.

"Ồ, thế cậu muốn vào vai trò nào?"

Cơm Nắm hỏi.

"Ma Sói hoặc bảo vệ!"

Anh đáp trả ngay lập tức.

Cùng team với nam chính thì quá là tốt, dễ dàng hỗ trợ cho nhau.

Còn nếu thành bảo vệ thì khỏi nói, kệ tiên tri, anh sẽ bảo kê cho Hải Vũ từ đầu đến cuối.

"Ồ..."

Hệ thống trầm ngâm mà cảm thán một tiếng.

Đình Đức cảm thấy có tia hi vọng, khen ngợi nịnh nọt hết lời.

12 năm học ngữ văn biết bao nhiêu từ đẹp, thành ngữ ca dao mang ra xài hết.

Cuối cùng, hệ thống của trò chơi cũng xuất hiện.

Trước mặt anh hiện ra một biểu tượng hình lá thư, ấn vào thì thấy một cái thẻ trò chơi hiện chức năng của anh.

Từ hi vọng chuyển qua tuyệt vọng luôn...

"Hệ thống!!!"

Anh rít gào trong đầu.

"Thế này là sao?"

"Quát tháo cái gì?"

Cơm Nắm chậm rãi đáp.

"Tôi hỏi chứ có đồng ý giúp đâu?"

"..."

Thế hỏi làm gì!

"Thôi, chúc may mắn nhé."

Cơm Nắm lại offline.

Đình Đức nằm ngả ra giường.

Chán không buồn nói, ít nhất cũng phải là một chức năng gì đó ngầu ngầu hoặc có ích đi chứ.

Cùng lúc đó, người chơi đều nhận được chức năng của mình.

Người thì hưng phấn người thì thất vọng.

Hải Vũ nhìn thẻ trò chơi.

Ma Sói, lại còn là con đầu đàn.

'Ma sói đầu đàn - được tính thêm 1 phiếu khi quyết định giết ai đó.

Ngoài ra, có quyền ra lệnh cho các sói khác để lên kế hoạch che giấu và tiêu diệt dân làng.'

Giết ai đó à..

Hải Vũ nhìn tài khoản của mình đã được kết nối với các thành viên sói khác.

Không có người tên Đình Đức.

Trong lòng hắn thoáng qua một cảm giác thất vọng.

Nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy nhà anh đang sáng đèn.

Trong lòng hắn trào lên một quyết tâm.

Hắn sẽ không để anh bị cắn!

Tuy rằng lúc đó Hải Vũ đã mơ màng muốn xỉu nhưng cũng kịp thấy lờ mờ bóng dáng của người đã giúp mình.

Đối phương có mái tóc đen dài và được buộc lại bằng một sợi dây ruy băng đỏ.

Khi tiến vào trò chơi, hệ thống mô phỏng lại chân thực cơ thể ngoài đời thật của người chơi.

Khoảnh khắc gặp mặt hồi chiều càng khớp với lần hắn được cứu giúp đó.

Hải Vũ không muốn nợ ân tình của ai cả, vì vậy chỉ cần không ảnh hưởng đến lợi ích chung, hắn sẽ không hại anh.

Còn nếu không...

Chỉ có thể xin lỗi Đình Đức và gặp mặt bồi thường anh ngoài đời thực thôi.

Dù sao gia đình hắn đang rất cần số tiền ấy...
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 5: Làm thân


Đình Đức sau khi thấy chức năng của mình thì chán không buồn nói.

Anh nằm lăn ra giường, thầm rủa hệ thống đúng là người tàn ác thường sống thảnh thơi.

Nói gì thì nói, muốn giúp đỡ Hải Vũ thì phải kết thân với người ta đã.

Hơn nữa phải làm sao cho không đáng nghi.

Cái trò chơi gây mất đoàn kết này, chỉ cần có hành động bất thường là bay màu như chơi.

Sáng sớm, anh dậy sớm mua nguyên liệu để làm bánh.

Mọi người thì sôi nổi khoe khoang chức năng mà bản thân được phân, anh chả có hứng thú gì.

"Nè, anh được phân chức năng gì vậy?"

Cô nàng bán bột mì cười một cách ngượng ngùng hỏi anh.

Chàng trai này đẹp trai quá đi mất!

Cô không nhịn được mà muốn gợi chuyện.

"Tôi ư?

Là một dân làng bình thường thôi."

Đình Đức nói.

"Chà, mong rằng tôi có thể trụ lại trò chơi này lâu hơn một chút."

Cô gái muốn nói thêm vài câu nhưng anh lấy cớ phải sớm trở về làm việc còn mở hàng mà rời đi.

Anh chẳng muốn dây dưa với các cô gái hay muốn làm thân với họ.

Đừng hiểu lầm, anh chẳng phải người khó gần nhưng anh cũng chẳng muốn nợ tình gì với họ.

Nhờ ơn gương mặt này gây họa mà đa phần nữ giới xung quanh Đình Đức đều không muốn mối quan hệ dừng lại ở mức bạn bè.

Đình Đức ôm bột mì, sữa và trứng về nhà.

Làm bánh rất mất thời gian.

Mất một buổi sáng, những chiếc bánh đầu tiên mới ra lò.

Mùi thơm của bơ và đường làm anh cảm giác bản thân đang chìm trong vại đường ngọt ngào.

Khi Đình Đức bày bánh lên quầy thì thấy nhà bên còn chưa mở hàng.

Ồ?

Người chăm chỉ kiếm tiền như hắn còn chưa ngủ dậy sao?

Dĩ nhiên là không, lúc này Hải Vũ đang bận rộn ở vườn để cuốc đất trồng hoa.

Hắn vốn có thể bật tự động và chờ ba giây nhưng không, hắn chọn tự thân vận động và mất một buổi sáng.

Hắn cũng sớm ngửi thấy mùi thơm từ nhà bên cạnh bay qua, âm thầm nuốt nước miếng.

Tuy có dinh dưỡng cung cấp khiến người chơi không cảm thấy đói nhưng cảm giác thèm ăn thì vẫn tồn tại.

Ở thế giới thực, hắn chẳng bao giờ có ý định mua bánh ngọt vì chúng thường đắt và không đủ no.

Hải Vũ nhìn số tiền còn dư sau khi mua hạt giống và phân bón, lại nhìn luống hoa mới nhú mầm, thầm nghĩ có nên sang nhà Đình Đức mua một ổ bánh mì không.

Cũng có thể coi như tự thưởng.

Nhưng mà không đủ tiền thì cũng ngại lắm!

Đang lúc hắn bối rối thì thấy tiếng gọi cửa.

Là tiếng của Đình Đức.

Hải Vũ vội vàng ló đầu ra khỏi hàng rào, đáp lại:

"Tôi ở đây.

Chờ chút, tôi mở cửa cho anh vào."

Đình Đức theo hắn vào nhà, nhìn bộ dạng lấm lem bùn đất của hắn cười nói:

"Chào anh, xem chừng làm việc vất vả quá nhỉ?

Tôi có quấy rầy anh không?"

"Không...

Không hề..."

Hắn bấy giờ mới nhìn ra dáng vẻ dính đầy đất cát của mình, xấu hổ nói.

"Xin lỗi, tôi vừa cuốc đất, người hơi bẩn."

"Chuyện bình thường mà.

Là thế này, tôi là thợ làm bánh mì.

Đây là mẻ bánh đầu tiên tôi làm, tôi muốn nhờ anh ăn thử và cho nhận xét ấy mà."

Đình Đức cười.

"Nếu tệ thì anh cứ nói thẳng nhé, để tôi còn biết mà bật tự động chứ không là phá sản mất."

"Tôi nghĩ nó rất ngon."

Hải Vũ rót nước mời anh uống.

"Ngửi mùi thôi đã muốn ăn.

Nãy tôi còn định sang mua."

Tuy nghe có vẻ nịnh nhưng sự thật chính là như vậy.

Hắn rửa tay và lấy đĩa để hai người cùng ăn, cũng nhân cơ hội mà thay quần áo.

Trước kia hắn không phải là người sẽ để ý bề ngoài hay cái nhìn của người khác, theo một góc nhìn nào đó, hắn là một người thô thiển chỉ biết kiếm tiền.

Nhưng trước mặt vị ân nhân này, Hải Vũ không muốn bản thân mình trông bẩn thỉu lếch thếch.

Đình Đức nhìn hắn, không hiểu sao đây là nhà của đối phương nhưng hắn lại có vẻ câu nệ hơn khách là anh.

Chẳng lẽ bản thân trông quá khó gần?

Anh thầm nghĩ rồi tự thấy khó mà tin được.

Anh tự nhận là một người dễ nói chuyện và mặt cũng không hề hung dữ.

Hay là nam chính đa nghi khó gần?

"Anh ăn thử bánh đi.

Tôi không biết có ngọt quá không."

Hải Vũ nghe anh nói vậy, vội vàng xua tay.

Những chiếc bánh xinh đẹp được mang ra khỏi rổ, thứ mà trước đây hắn chỉ nhìn qua cửa kính.

Bánh mì vàng óng, kem trắng mềm mại như mây trắng và cả cherry ngọt ngào.

Hắn cẩn thận cầm một cái cupcake, cắn một miếng.

Vị ngọt lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến hắn hạnh phúc nheo mắt lại, khen từ tận đáy lòng:

"Rất rất ngon!

Tôi nghĩ ở đây không ai làm bánh ngon hơn anh đâu!"

"Thật sao?

Vậy thì tốt quá.

Tôi nghĩ ngày mai khai trương được rồi.

Mà anh làm nghề gì vậy?"

"Tôi sao?

Một người bán hoa thôi.

Người thô kệch như tôi không biết có hợp với những bông hoa yếu ớt không."

Hắn gãi đầu, có vẻ ảo não.

Bảo hắn dọn gạch hay cuốc đất thì dễ, khoan tường hay tháo dỡ nhà cũng là chuyện nhỏ.

Nhưng để hắn trồng và tiếp xúc với đám hoa cỏ yếu ớt thì chịu chết.

Hải Vũ sợ mình chỉ vô ý chút là đã bẻ nát nó.

Và hắn cũng không phải người dễ dàng giao tiếp bắt chuyện với người khác nên cũng từ bỏ cơ hội đổi nghề.

"Anh hoàn toàn có thể không làm mà."

Đình Đức ngạc nhiên nói.

Đa phần mọi người đều chọn như vậy.

"Không được."

Hải Vũ cười nói.

"Nếu để bản thân quá sung sướng sẽ quen thói lười biếng, tôi không thể để bản thân như vậy được."

Nếu vậy, khi trở về thế giới thực hắn sẽ ra sao đây?

Con nhà lính không thể có tính nhà quan được.
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 6: Đêm đầu


Đình Đức ngẩn người, sau đó hiểu ý.

Anh tỏ vẻ tán thành và cũng khâm phục hắn.

Trò chuyện một lúc lâu, anh nhận ra Hải Vũ là một người trông có vẻ lạnh lùng cộc cằn nhưng thật ra lại là một cậu nhóc vụng về và thật thà.

Người như vậy anh rất vui lòng làm bạn tốt và hỗ trợ.

Hải Vũ cầm bánh ngọt trên tay, lần đầu tiên hiểu câu nói "Ẩm thực cũng là nghệ thuật", "Đồ ăn không chỉ no bụng mà còn có thể thưởng thức".

Hắn không biết nói gì ngoài những lời khen ngợi tốt đẹp nhất mà hắn có thể nghĩ ra.

Sau khi ăn xong cái bánh cuối cùng, Hải Vũ cũng ngượng ngùng vì không có gì đáp tạ, nhưng quả thực lúc này hắn chỉ là một kẻ trắng tay.

Màn đêm buông xuống, lúc này người chơi tự động bị hạn chế không gian di chuyển, chỉ có thể quanh quẩn trong nhà.

Đến 12 giờ đêm, người chơi chỉ có thể ở trên giường.

Đình Đức nhìn màn hình hiện lên tên chức năng của mình mà chán chả buồn nói.

Anh ngồi trên giường, thầm nghĩ chắc mình không nhọ đến mức bị loại ngay từ đêm đầu đúng chứ?

Dù muốn ngủ nhưng tâm trạng hồi hộp làm anh không sao vào giấc được.

Không gian tĩnh lặng đến mức chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc từng nhịp.

Rèm cửa tung bay phấp phới mang hơi lạnh của gió đêm vào phòng.

Trong đầu Đình Đức ảo tưởng sẽ có một người sói khổng lồ trèo vào, lao đến chỗ anh.

Nhưng thời gian thì vẫn cứ trôi và chẳng có gì xảy ra cả.

Bên kia, Hải Vũ cùng những người vào vai sói đứng trước mặt màn hình lớn.

Đến giờ đi săn, màn hình sẽ xuất hiện những ảnh chân dung của dân làng, bọn họ muốn giết ai thì chọn ảnh người đó.

Đến khi một người có lượt vote giết chiếm 80% trở lên thì team Sói sẽ ra ngoài.

Dưới sự chỉ đường của hệ thống mà tới nhà kẻ xấu số, "giết" người.

Đêm đầu không có mục tiêu cụ thể, team Sói chọn random rồi ra ngoài.

Không biết có phải do thiết lập game hay không mà Hải Vũ cảm thấy dưới ánh trăng, bản thân cảm thấy sảng khoái, thoải mái hơn bao giờ hết.

Đêm nay trăng rất sáng, đủ để soi đường lối cho một vùng quê không ánh đèn điện.

Hoặc do hiện tại hắn là người sói nên thị lực rất tốt chăng?

Hắn liếc qua cửa sổ nhà Đình Đức, chỉ thấy trong phòng là một màu tối đen.

Người ấy giờ đã yên giấc chưa nhỉ?

Vì đảm bảo sự lành mạnh cũng như tinh thần của người chơi mà việc "giết" người không hề máu me hay kinh dị.

Sói sẽ đứng trước mặt người dân và lựa chọn "cắn" là xong.

Người chơi "tử vong" sẽ ngay lập tức được thoát ra khỏi thế giới ảo.

Hải Vũ nhìn người trước mắt hóa trong suốt rồi biến mất, cả quá trình mất không đến một phút.

Hắn kéo mũ áo choàng xuống thấp, nói:

"Về thôi."

Những người khác còn chìm trong hưng phấn vì trải nghiệm cảm giác mới mẻ, trò chuyện với nhau rôm rả.

Có cô gái nói:

"Đừng về vội, đêm còn dài mà.

Chúng ta cùng team với nhau, nói chuyện làm quen cho bớt xa lạ đi chứ."

Hải Vũ lắc đầu từ chối.

Trông hắn có vẻ tách biệt thấy rõ so với mọi người.

Hải Vũ chẳng quan tâm, hắn bật nhảy qua tường rồi về trước.

Hắn cảm thấy bản thân và những người đó không hợp nhau.

Âm thanh nói cười của đám người đó thật ồn ào, léo nhéo không dứt bên tai, cứ như đám ong vò vẽ.

Hải Vũ ghét xã giao làm quen chết đi được.

Có gì nào?

Tên, tuổi, nhà rồi nghề nghiệp, thu nhập...

Mọi thứ cứ như một kịch bản rập khuôn lặp đi lặp lại.

Và hắn biết là đến khúc hỏi xong nghề nghiệp thì mọi người đều sẽ dừng lại và nhìn mình một cách kỳ dị.

Từ đó, họ sẽ lảng đi, tách hắn ra khỏi cuộc trò chuyện và cũng dần xa lánh hắn.

Ôi, Hải Vũ đã quá quen với điều này rồi.

Ánh sáng mặt trời dần ló rạng xua đi màn đêm đen đặc.

Đình Đức nhìn thông báo của hệ thống mới dám thở phào một hơi, yên lòng rằng mình đã qua đêm đầu tiên một cách an toàn.

Chưa bao giờ anh yêu ánh sáng bình minh đến thế, lại cảm thán cảm giác sự sống phụ thuộc vào quyết định của người khác đúng là không dễ chịu gì.

Đình Đức vươn vai, bước xuống giường.

Hôm nay là ngày khai trương tiệm bánh, anh phải chuẩn bị mọi thứ thật nhanh chóng.

Tiệm nhỏ khai trương chẳng có gì, anh chỉ để trước cửa một cái biển lớn ghi đúng hai chữ "khai trương tiệm bánh Oréd*".

Hôm nay cũng có rất nhiều hàng quán khai trương, nhìn qua cứ như bọn họ đang tổ chức hội chợ vậy.

Có rất nhiều cô gái ghé đến tiệm anh mua hàng và muốn làm quen với anh.

Đình Đức cười xã giao, giữ khoảng cách nhất định.

Chợt, anh nhìn thấy Hải Vũ trước cửa nhưng có vẻ do dự không biết có nên vào không.

Hắn thấy anh bước ra, vội vàng nhét vào lòng anh rồi nói:

"Chúc mừng anh khai trương cửa hàng!

Cái này dành cho anh!"

Đình Đức nhìn bó hoa lớn, biết cái này là cảm ơn chỗ bánh hôm qua.

Bó hoa có đủ loại, được bó một cách đơn giản và vụng về, thế nhưng trông chúng tươi và rực rỡ lắm nên chẳng hề xấu chút nào đâu.

"Anh mang hết hoa sang cho tôi thế này, vậy hôm nay anh bán cái gì?"

Anh cười hỏi.

"Nay không bán thì mai bán."

Hải Vũ cười một cách ngượng nghịu.

Hả?

Hắn mang hết hoa tặng cho anh thật đấy à?

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, hắn cũng đoán được anh nghĩ gì.

Khuôn mặt vì xấu hổ mà đỏ ửng lên.

Hắn quá mạnh tay thành ra đám hoa gãy dập gần hết, khó lắm mới kiểm soát được lực và lựa góc cắt thì cũng chỉ còn từng này, hắn đem đi tặng hết.

==============================================================

*Có một sự thật là tớ đã lên mạng tìm những cụm từ hay ho để đặt tên cho tiệm bánh của Đình Đức, nhưng mắc cái lúc kê điện thoại lên laptop để gõ cho chuẩn thì cái điện thoại nó trượt lên bàn phím và tự ấn thành Oréd.

Tớ thấy cũng hay hay nên giữ lại luôn đó.
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 7: Nạn nhân đầu tiên


Đình Dức đang định mời hắn vào nhà thì bõng nhiên nghe thấy tiếng la hét ở cuối phố.

Anh thoáng giật mình rồi liếc nhìn, chỉ thấy có người hồ hởi chạy đến, hô hoán:

"Có người chết!

Mọi người mau đến đây đi!"

Nghe tin có nạn nhân đầu tiên, ai nấy đều tò mò.

Những vị khách trong quán cũng không có tâm tình mà ăn uống nữa, chạy ào ra bên ngoài hóng chuyện.

Đình Đức cũng lôi kéo Hải Vũ chạy đi xem tình hình như thế nào.

Hắn nhìn tay hai người đang nắm lấy nhau, trong lòng thầm nghĩ tay anh lớn hơn hắn nhiều.

Trước kia hắn có lẽ sẽ cảm thấy hai người đàn ông to cao nắm tay nhau chạy là điều gì đó kì cục.

Nó cũng tương tự như việc đàn ông cảm thấy kì lạ khi phụ nữ rủ nhau đi WC chung còn đàn ông thì không làm thế.

Các cô gái có thể nắm tay nhau tung tẩy còn đàn ông thì không.

Thế nhưng bây giờ, hắn chẳng thấy khó chịu tí nào mà ngược lại còn cảm thấy được ai đó truyền hơi ấm qua tay là điều gì đó rất tuyệt.

Đình Đức theo dòng người mà cuối cùng cũng đến nhà của nạn nhân.

Trước cửa là những vết móng vuốt trông khá dữ tợn.

Bên trong đồ đạc thì lộn xộn và không có cảnh máu me kinh dị nào cả.

Bởi vì khi họ tham gia vào trò chơi là lấy tạo hình từ thực tế bên ngoài.

Công ty cũng đoán được chẳng ai sẽ vui vẻ khi thấy "xác chết" của chính mình hoặc bạn bè trong game.

Vì thế chính giữa phòng là một cái bia mộ có chữ rip lớn tỏ vẻ chủ nhân nơi này đã out.

Ai là Sói?

Một câu hỏi quá khó để trả lời lúc này.

Hiện tại dân làng còn khá đông và tỉ lệ tiên tri chọn trúng Sói rất thấp.

À phải, tiên tri!

Tiên tri là ai?

Hình như hệ thống có chú thích tiên tri có thể tự lộ diện, và các vai trò sau khi được tiên tri xác nhận cũng có thể lựa chọn công bố chức năng của mình hoặc không.

Để chiến thắng trò chơi này thì tiên tri đóng vai trò rất quan trọng.

Hải Vũ cũng hô lớn:

"Ai là tiên tri?

Chúng ta cần thông tin!"

Tiếng xôn xao vang lên, có người nói mong người chết không phải tiên tri.

Nếu như vậy thì phe Người quá xui xẻo.

May thay, một giọng nói vang lên đột ngột:

"Tôi!"

Bước ra là một cậu thanh niên có khuôn mặt baby bầu bĩnh.

Mắt to tròn màu nâu và mặc quần yếm.

Cậu chắc chẳng cao đến mét bảy, thấp và nhỏ con, nhưng vóc dáng như vậy càng hợp với khuôn mặt trẻ con kia.

Có lẽ đây là hình mẫu em trai nhà bên mà các cô gái thích cưng nựng chăng?

"Tôi là tiên tri!"

Cậu nhóc khẳng định lại lần nữa..

"Dễ thương quá!"

Các cô gái cảm thán và phấn kích.

Thật muốn được xoa mái tóc mềm mại và nựng cái má bánh bao kia.

Cậu dường như đã quen với điều này, không ngạc nhiên nhưng vẫn xấu hổ.

Đình Đức thấy cậu bối rối không nói nên lời liên chủ động tiến lên rồi hỏi:

"Cậu là tiên tri sao?

Tên là gì?"

"Tôi là Ngạn Thanh."

Cậu thoáng thở phào nhẹ nhõm khi có người mở lời.

"Anh là?"

"Tôi là Đình Đức, đây là Hải Vũ."

Hải Vũ gật đầu xem như chào hỏi.

Ngạn Thanh thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc nên hơi sợ, nhìn Đình Đức lí nhí:

"Hôm qua em có soi một người, nhưng tiếc là đó chỉ là dân làng bình thường thôi nên không có nhiều thông tin."

Phải mất mười phút thì cậu mới tìm ra người mà bản thân "soi" hôm qua.

Người đó như được tấm vé an toàn mà hô:

"Nghe thấy chưa, tôi là người dân bình thường nhé.

Đừng vote tôi đó!"

Có người nghe mà không đồng ý, nói:

"Nói như cái cậu tự nhận là tiên tri ai chẳng nói được.

Biết đâu cậu ta là Sói lừa chúng ta, hai người bọn họ cũng một giuộc thì sao!"

"Cũng đúng..."

Tranh cãi nổ ra, Ngạn Thanh chỉ có thể đứng một chỗ mà bất lực.

Các cô gái cảm thấy mủi lòng, thi nhau mà an ủi.

Sau cùng, một người giơ tay lên nói:

"Vậy nếu cậu mà là tiên tri, đêm nay soi xem tôi là ai đi!"

Đứng ra là môt người đàn ông cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn.

Đứng trước Ngạn Thanh nhỏ bé càng nổi bật.

Trông gã cứ như một ngọn núi.

Ngạn Thanh gật đầu, giống như cuối cùng cũng có cơ hội chứng mình vai trò của bản thân.

"Xin chào, tôi là Trường Sơn."

Người đàn ông tự giới thiệu.

"Này này...

Lỡ hai người cũng thông đồng với nhau thì sao?"

Có người dù khá sợ Trường Sơn nhưng vẫn lấy hết can đảm nói.

Lại một vòng tuần hoàn nghi ngờ, dường như không có điểm cuối.

Đình Đức cảm thấy nhàm chán, anh nói:

"Cho nhau một cơ hội đi.

Chúng ta sẽ không thắng nếu chỉ nghi ngờ.

Tôi tin là anh trai này có cơ sở tự tin mới dám bước ra."

Lời vừa dứt, mọi người đều đưa mắt nhìn anh.

Người đàn ông nghi ngờ lẩm bẩm "lại đồng bọn nữa à" nhưng không dám nói lớn nữa.

Trường Sơn nhìn anh một cái rồi cười ha hả:

"Đúng đấy!

Tôi không phải là dân làng bình thường đâu.

Nếu cậu nói rõ được tôi là ai, tôi sẽ tin cậu là tiên tri!"

Lúc này không ai phản đối nữa.

Hải Vũ bỗng thấy những tên này quá ngốc.

Bọn họ đang bàn kế hoạch công khai, trước mặt con Sói gian trá đó à?

Nếu là hắn, hắn sẽ không lựa chọn công khai sớm vậy đâu.

Xuyên qua đám người, hắn nhanh chóng trao đổi ánh mắt với đồng đội.

Nạn nhân của đêm nay, đã được xác định.
 
Đêm Qua Ai Cắn Người?
Chương 8: Tiên tri và bảo vệ


Đình Đức liếc mắt nhìn Hải Vũ, trong đầu biết rõ hắn định làm gì.

Nhưng không dễ vậy đâu.

Bỗng Ngạn Thanh đến trước mặt anh, hai tay siết chặt giống như lấy can đảm, cuối cùng, cậu vội vàng nói:

"Em cảm ơn anh vì vừa nãy đã nói giúp em.

Cả anh nữa ạ, em cảm ơn."

Đình Đức cùng Hải Vũ đều ngẩn người, anh cười xua tay nói không có gì.

Cậu là một cậu nhóc ngượng ngùng, vì thế nói cảm ơn xong cũng không biết nói gì thêm khác, cứ ấp úng mà đứng đó.

Đột nhiên, một chàng trai khác xông đến kéo Ngạn Thanh đi.

Anh nhìn theo bóng lưng của cậu chàng, híp mắt.

Ngạn Thanh bị kéo đi, giật mình nhìn lại thì thấy hóa ra là trúc mã của mình, không giãy giụa nữa.

Thế Định liếc mắt nhìn cậu, thở dài nói:

"Nè, cậu quả thực không sợ bị sói cắn nhỉ?"

"Hì hì, có cậu bảo vệ tớ mà."

Ngạn Thanh cười đáp.

Hai người là hàng xóm của nhau, chơi với nhau từ nhỏ.

Ngạn Thanh là người nổi hứng muốn trải nghiệm thử, Thế Định chỉ có thể đi theo vì không yên tâm.

Theo quy định của trò chơi thì không được tự ý nói ra chức năng của mình, trừ khi được tiên tri vạch trần.

Và đương nhiên, quy định nào cũng có lỗ hổng.

Thế Định và Ngạn Thanh từng tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện nên có học qua kí hiệu tay để giao lưu với người khiếm khuyết, cũng vì thế mà ngay khi biết chức năng, họ đã trao đổi với nhau rõ ràng hết rồi.

Ngạn Thanh là tiên tri, Thế Định là bảo vệ.

Khỏi nói, gã sẽ làm như thế nào.

Hơn thế nữa, chức năng bảo vệ còn ưu ái đến mức có thể liên tục bảo vệ một người liên tiếp nhiều đêm liền.

Nói cách khác, chỉ cần Thế Định còn sống, Ngạn Thanh còn an toàn.

Đây cũng là lý do vì sao Ngạn Thanh dám lộ diện sớm như vậy.

Phía khác, đám đông đã giải tán ai về nhà nấy.

Đình Đức cũng trở lại tiệm bánh, Hải Vũ nối gót theo sau.

Hắn liếc nhìn anh, đột nhiên nói:

"Trò chơi bắt đầu rồi."

"Phải.

Ôi trời, tôi nên tận hưởng từng giây phút thôi."

Anh vươn vai nói.

"Nhỡ một ngày nào đó bị sói ghé chơi, chết không kịp ngáp."

Sẽ không có chuyện đó đâu.

Hắn nghĩ.

"À phải, anh còn chưa kịp vào tiệm tôi ngồi mà đã có chuyện rồi.

Qua tiệm tôi nhé."

Giọng của Đình Đức cắt ngang suy nghĩ của hắn, lúc này mới nhớ ra quả thật mình chưa vào xem tiệm nhà anh thế nào.

Hắn khẽ ừ.

Anh mỉm cười, mở cổng mời hắn vào.

Lúc này hắn quét mắt nhìn một lượt xung quanh như bản năng.

Nơi này được trang trí thật ấm áp, có khoảng năm sáu cái bàn.

Đèn là gam màu ấm, trên tường có treo những bức tranh cổ, bệ cửa sổ có vài chậu hoa nhỏ mà hắn không biết tên.

"Quán còn đơn sơ lắm, dần dần tôi sẽ hoàn thiện hơn."

"Anh làm được thế này là rất tốt rồi."

Hải Vũ thầm nghĩ khởi đầu được như thế này đã là rất tuyệt.

Hắn còn làm hỏng bét hết đám hoa mới trồng kia kìa, còn tiệm hoa...

Mới xong cái biển có đúng bốn chữ 'Tiệm hoa Hải Vũ'.

Đình Đức nhanh chóng mang bánh đến cho hắn, cười hỏi:

"Còn bên cậu thế nào rồi?"

"Không ổn lắm.

Đám hoa rất yếu ớt."

Hải Vũ không giấu giếm tình trạng của mình.

"Tôi mới chỉ nắm nhẹ chúng đã gãy."

"Ai cũng có những bước đầu lóng ngóng mà."

Đình Đức bật cười, trong đầu nảy ra ý nghĩ bèn nói.

"Nếu cậu không chê, tôi có thể qua hỗ trợ và dạy cậu.

Tôi khá thích hoa, ngoài đời cũng trồng kha khá đấy."

Những lần xuyên không đầu tiên, anh được kiêm những nhân vật thân phận không quá quan trọng.

Trong đó, anh từng đóng vai làm người chuyên môn chăm sóc cây trồng trong khu vườn của bá tước, hẳn dư dả kinh nghiệm và kĩ thuật dạy cho tay mới là Hải Vũ.

"Nhưng...

Vậy thì phiền anh quá."

Hắn tuy cũng muốn lắm nhưng không thể làm phiền người khác.

"Tôi chưa nói xong mà, tôi không giúp không đâu.

Đổi lại, mỗi ngày anh sẽ cho tôi một bó hoa.

Tôi cần chúng để trang trí cửa hàng.

Như vậy tôi vừa bớt được một khoản, anh cũng được học hỏi.

Đôi bên cùng có lợi mà."

Hải Vũ nghe vậy cũng không từ chối nữa, nhưng tromg lòng vẫn mang cảm kích.

Hắn biết anh đang giúp mình.

Hai người nói chuyện với nhau đôi ba câu, Hải Vũ biết anh hơn mình 3 tuổi, vì thế liền xưng em.

Dù mới quen nhưng hắn thấy anh thật tài giỏi.

Cảm giác như vậy đấy, không phải chỉ dựa vào khả năng làm bánh và biết về hoa đâu.

Người ta thường nói gì nhỉ, à phải, khí chất.

Những con người có tu dưỡng, tài năng có khí chất thu hút khó tả.

Thần thái, sự bình tĩnh thong dong, từ tốn, khiêm nhường, lịch sự...

Hắn đoán ngoài đời thực anh hẳn có công việc ổn định, cuộc sống tốt đẹp.

Ít nhất hơn hắn gấp mấy lần.

Hải Vũ chợt dâng lên cảm xúc tự ti.

Không biết nếu anh biết hắn thuộc tầng lớp chót của xã hội có khinh thường hắn không.

Phải biết tình hình hiện giờ, sự phân hóa giàu nghèo vô cùng khắc nghiệt.

Đình Đức không hiểu sao đang nói thì Hải Vũ đột nhiên không vui.

Anh thầm nghĩ liệu có phải sốt ruột vì cửa hàng hoa không?

Ừ phải, hắn rất quý trọng đồng tiền, đôi khi keo kiệt với chính mình.

Bỏ vốn ra không thu được gì, hẳn trong lòng sốt ruột lắm.

"Bánh nhà tôi bán hết rồi.

Ta sang khu vườn nhà em xem xét tí nhé?"

Anh đề nghị.

"Ơ...

Dạ vâng ạ."

Hải Vũ liếc mắt nhìn quầy bánh, thực sự là hết sạch rồi.

"Cảm ơn anh, mình đi thôi ạ."
 
Back
Top Bottom