Ngôn Tình Đêm Nay Nhớ Anh

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,295,113
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaUGZ1Up0Yyc0Skp3jMkdZs8RURqDcglsvMGRjns_09rEKRt6zyU28LkHkw7xea2zcNJTdBtCOALbjWf_J_CrWHMzCw2k4iadaywTZRYJ5RItO_TJBhrY6aQH-5El6iAt06VGxZgcmCebv9O6xU1OZA4=w215-h322-s-no

Đêm Nay Nhớ Anh
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

ĐÊM NAY NHỚ ANH

Tác giả: 别搞笑了
Editor: Mỏng
Thể loại: Thanh xuân vườn trường, vô tri, không có gì sâu sắc hết nhé, HE.

+++

Tôi đi kiểm tra ký túc xá nam thay bạn cùng phòng, hotboy trường nằm ì trên giường, còn bảo tôi cứ tự nhiên mà ghi biên bản.

Vì thế ngày hôm sau tin tức trên bảng thông báo ở cửa ký túc xá đã truyền khắp trường: “Tống Mạch, giường số 4 phòng 250 nằm trên giường đổi mấy tư thế mà không ‘lên’ nổi”.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đêm Nay Nhớ Anh
Chương 1


1.

“Trình Hâm! Mày làm gì đây?” (程歆 Hâm trong hâm mộ).

Khi bạn cùng phòng cuống cuồng chạy tới tìm tôi thì tôi mới thức dậy sau một giấc ngủ ngon hiếm hoi.

“Chuyện gì?”

Tô Tô đưa điện thoại ra trước mặt tôi, mặt kinh hoàng: “Mày tự coi đi.”

Tôi cầm lên xem, một bức ảnh được bình luận sôi nổi trên “bức tường thổ lộ”. Trên tấm bảng đen ở cửa ký túc xá nam viết tình hình kiểm tra ngày hôm qua: Phòng 203 tốt; phòng 207 có mùi lạ…

Nổi bật nhất là: Tống Mạch, giường số 4 phòng 250 nằm trên giường đổi mấy tư thế mà không ‘lên’ nổi.

Bình luận ở dưới đã mấy trăm lớp.

“Tôi cười chết mất hahahahahaha.”

“Lan truyền đi, Tống Mạch không lên nổi ha ha ha.”

“Nhân tài nào đây, tôi muốn biết cô ấy!”

“Mấy người đừng cười nữa, anh Tống còn chưa ngủ, đang nhìn chằm chằm vào điện thoại nãy giờ!”



Tôi nhìn chăm chăm vài giây, từ từ ý thức được, người này hình như là tôi.

Nhưng thực sự thì có lý do.

Tô Tô là trưởng ban vệ sinh của trường, hôm qua là đợt tổng kiểm tra vệ sinh cả trường, khi kiểm tra ký túc xá thì bắt buộc mọi người phải ra khỏi giường. Cô ấy không đủ người kiểm tra nên nhờ tôi kiểm giúp một tầng, kiểm đến phòng 250 thì bên trong còn một người đang trùm chăn ngủ.

Nói thật là tôi cũng phiền vụ kiểm tra giường, sinh viên cần gì làm khó dễ sinh viên, cứ qua loa đại khái là được. Nào ngờ lãnh đạo trường đi theo quan sát, quay phim lại.

Vì vậy tôi đành chọc chọc con nhộng hình người kia: “Bạn ơi, phối hợp xuống giường kiểm tra chút đi.”

Một bàn tay với những khớp xương rõ ràng không kiên nhẫn thò ra phất phất, sau đó nhanh chóng thu lại, trở người.

Tôi: “…”

Tôi nhìn lãnh đạo trường đứng bên cạnh, nở nụ cười: “Bạn ơi, cậu chờ kiểm tra xong thì ngủ tiếp.”

Sau đó ghé sát lại nói nhỏ: “Còn thò tay ra nữa là cậu xong đời.”

Chỉ thấy chăn giật giật. Một cái chân thò ra ngay trước mặt lãnh đạo trường.



Giọng nam sinh lười nhác, càn rỡ: “Muốn ghi biên bản gì thì ghi.”

Cậu ta đã nói thế thì dưới ánh mắt sắc bén của lãnh đạo trường, tôi ghi lại đúng sự thật.

Chẳng qua cách diễn đạt hơi có vấn đề, mập mờ theo nghĩa khác thôi.

+++
 
Đêm Nay Nhớ Anh
Chương 2


5.

Không kịp nhiều lời, tôi quay đầu lao thẳng đến phòng y tế trường.

Tống Mạch mở nửa con mắt ngồi trên giường, nhìn ánh nắng chói chang ngoài cửa sổ, vẻ đờ đẫn sống không còn gì luyến tiếc.

Bộ dạng anh ta như giây tiếp theo sẽ phi thăng thành tiên.

Tôi giữ chặt tay áo anh ta, anh quay đầu nhìn tôi với cặp mắt tràn ngập tơ máu vì buồn ngủ.

Giọng tôi tràn đầy khao khát: “Ngủ với tôi đi!”

Tống Mạch: “…”

Anh yên lặng móc di động ra: “Alo, 110 à?”

“Aaaaa, tôi thật sự rất muốn ngủ đó.” Tôi nắm tóc gào lên, “Anh hiểu không? Cái kiểu thân thể mệt mỏi rũ rượi nằm trên giường nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến khủng khiếp, loại tuyệt vọng này anh hiểu không? Anh không hiểu huhuhu.”

Vẻ mặt Tống Mạch phức tạp: “Vậy cô hiểu thi giữa chừng thì ngủ gật, trượt liên tiếp hai năm đau khổ ra sao không?”

Nhìn nhau không nói nên lời.

Lúc này sự im lặng lên tiếng.

Tôi và Tống Mạch thống nhất thỏa thuận.

Chỉ cần có thời gian rảnh rỗi thì chúng tôi phải ở bên nhau, nếu việc tiếp xúc thực sự mang lại hiệu quả cho bệnh tình đôi bên thì đến lúc đó chúng tôi sẽ tìm nguyên nhân và biện pháp giải quyết.

Một tuần trôi qua, chúng tôi phát hiện mấy quy luật.

Thời gian tiếp xúc càng lâu thì hiệu quả càng tốt.

Ví dụ hôm nay tiếp xúc một giờ, buổi tối tôi có thể ngủ hai tiếng, Tống Mạch có thể tỉnh táo ba tiếng mà không buồn ngủ.

Tiếp xúc càng thân mật, hiệu quả càng tốt.

Bác sĩ nghe chúng tôi nói xong, hô to kỳ tích y học: “Hai người hứa với tôi, phải ở chung thật tốt nhé, luận văn tiến sĩ của tôi dựa vào hai người hahahahahahaha.”

Tôi cũng cho rằng chúng tôi sẽ sống hạnh phúc như thế.

À không, hợp tác như thế.

Nhưng đến ngày thứ chín thì xuất hiện việc ngoài ý muốn.

6.

Theo lý mà nói thì thời gian tiếp xúc hôm đó đủ để ngủ ngon, nhưng buổi tối tôi lại mất ngủ. Nằm trên giường lăn qua lộn lại không ngủ được, cả đêm nhìn chằm chằm vào tấm màn giường.

Ngày hôm sau tôi sốt ruột đi tìm Tống Mạch, anh đang trong lớp. Tôi đứng ở cửa sau nhìn vào trong, Tống Mạch ngồi ở gần cửa sổ, tắm mình trong ánh nắng…

Mơ màng sắp ngủ.

Quả nhiên chứng ngủ rũ của anh ta cũng bắt đầu rồi.

Cuối cùng khi chuông báo tan học vang lên, nhìn thấy Tống Mạch rốt cuộc cũng thức dậy. Anh ta liếc nhìn tôi, nhanh chóng hiểu ý tôi, đứng lên định đi ra ngoài thì đột nhiên bị một cô gái chặn lại.

Cô ấy nói nhỏ gì đó không biết, Tống Mạch tránh qua bên phải, cô ấy cản bên phải, đi qua bên trái, cô ấy cản bên trái.

Ai da sốt ruột chết tôi.

Tôi đi thẳng vào đẩy cô gái kia qua một bên, tóm chặt cổ tay Tống Mạch kéo ra ngoài.

Cô ấy lập tức hét lên: “Cô làm gì vậy! Vội đi đầu thai à!”

Tôi thành thật gật đầu: “Cô biết mà, sinh viên dễ chết lắm.”

Cô ấy khó chịu nhìn tôi: “Có bệnh.”

Tôi gật đầu: “Đúng đúng, Tống Mạch là thần dược của tôi.”

Nhìn cô ấy nghẹn một hơi không nói được, tôi rất thoải mái.

Bên cạnh chợt vang lên tiếng cười khẽ, tôi lườm Tống Mạch, kéo anh ta ra ngoài.

Đi đến công viên trường, tôi nói: “Anh cũng nhận ra rồi chứ, bây giờ ở chung bình thường không hiệu quả.”

Mắt anh ta buồn ngủ lơ mơ: “Ừ, khả năng là tôi bị cô hút khô rồi.”

Không biết nói thì đừng có nói.

Tôi nhìn anh ta, cười khan: “Có phải vì… chúng ta tiếp xúc không đủ thân mật không?”

Tống Mạch ngước mắt lên, ánh nắng xuyên qua tán lá cây ngô đồng tạo những quầng sáng lốm đốm trên mặt anh, anh bước tới gần tôi. Vừa bước vừa thong thả hỏi: “Cô muốn thân mật thế nào?”

Tôi bị anh ta nhìn tới ngu người, nhón chân dùng trán chạm vào trán anh ta.

Tống Mạch bị tôi đụng vào ngốc luôn. Một lúc lâu sau thì xoa trán cười thành tiếng: “Cô bị ngốc sao?”

“Hả?” Tiếp xúc thân mật, vậy còn không thân mật sao?

Tôi còn chưa kịp phản bác, anh ta đã nắm cổ tay tôi, giây tiếp theo tôi đâm sầm vào lồ ng ngực ấm áp.

Tiếng Tống Mạch vang bên tai tôi: “Thế này mới gọi là thân mật.”

7.

Tôi nghe tiếng tim anh đập, a lên một tiếng. “Nhưng…”

“Lúc này không thích hợp nói chuyện.”

“Nhưng mà…”

“Từ trường cần cảm nhận bằng trái tim.”

Tôi không nhịn được nữa: “Nhưng mà đông người quá.”

Tống Mạch sửng sốt, quay đầu lại.

Ngay sau chúng tôi, phía bên kia bụi cây, phóng viên trường đang chụp ảnh một cho nhóm người, lúc này tất cả bọn họ đang nhìn chúng tôi không chớp mắt. Phóng viên chậm rãi giơ máy ảnh chụp chúng tôi một tấm.

Mãi tới khi đi xa vẫn còn nghe tiếng anh ta phấn khích: “Đầu đề tin đồn của trường ngày mai không ai khác ngoài tôi ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”

Tôi: “…”

Tống Mạch: “…”

Quả nhiên ngày hôm sau tin đồn về chúng tôi treo ngay đầu “bức tường thổ lộ”. Nội dung đại khái là: Tống Mạch vì lên không nổi nên tình cảm với bạn gái tan vỡ, nghi ngờ bị hút khô? Sau khi cứu vãn, hai người tình tứ ôm nhau.

Tôi thật muốn gặp người viết kịch bản này. Sau đó nhảy lên đầu hắn ta, gặm mở xem bên trong chứa phế liệu gì.

Tôi nghĩ phải làm rõ vấn đề này, danh dự Tống Mạch gần như không còn, huống hồ ngọn nguồn là từ tôi nên theo lý thì tôi nên giải quyết.

Vì vậy tôi liên hệ với người viết tin đồn này để xóa nó đi, đồng thời hẹn gặp Tống Mạch để cùng giải thích rõ ràng, để người kia viết bài đính chính, trả lại sự trong sạch cho Tống Mạch.

Kế hoạch rất tốt, rất hoàn hảo.

Đến ngày hẹn, Tống Mạch đến muộn.

Nửa tiếng sau giờ hẹn anh mới đến. Vừa vào tiệm trà sữa anh đã đi nhanh về phía tôi, sau đó nhìn chằm chằm tôi, vội vã: “Tối nay cô có thể ngủ với tôi được không?”

Tôi: “…”

Phóng viên trường im lặng giơ máy ảnh lên, dưới ánh mắt đe dọa của tôi thì từ từ hạ xuống. Sau đó run rẩy cầm bút lên.

Cứ vậy đi, tin đồn này không phá bỏ được.

8.

Tống Mạch nói anh gấp gáp vậy là vì ngày mai có trận đấu bóng rổ giữa đại học A và đại học D. Đây là trận đấu quan trọng nhất trong năm nay, năm ngoái với tư cách đội trưởng, anh không phải thi đấu. Nhưng hôm nay tay bóng chủ lực của đội sơ ý ngã gãy chân, thật sự không tìm được ai nên tìm đến anh. Thế nhưng từ năm nay anh bị mắc chứng ngủ rũ, thật sự không có gì đảm bảo tình hình trên sân. Để đảm bảo thời gian tỉnh táo đủ dài thì hôm nay anh ta cần phải gần gũi với tôi thời gian dài hơn.

Ặc, lời này nghe không ổn.

Nhưng đúng là nghĩa trên mặt chữ, chúng tôi cần gần gũi trong thời gian dài, vậy thì chỉ có thể tối ngủ cùng với nhau.

Tôi khoanh tay: “Ha ha, đây là anh cầu xin tôi đấy, cho tôi cái gì tốt nào?”

Tống Mạch sâu kín nói: “Thuốc ngủ tùy nghi sử dụng, gọi tới là tới, cô còn suy xét cái gì?”

Tôi hưng phấn kéo anh ta chạy ra khỏi trường: “Thuê phòng thuê phòng êee hêee!!”

Tống Mạch: “…”

Nhưng chúng tôi ra ngoài trễ, lại đúng cuối tuần, những khách sạn tốt gần trường đều hết phòng, vì vậy chỉ tìm được một khách sạn nhỏ.

Chắp vá tạm một đêm cũng được.

Chúng tôi tắm xong đi ra, không có nửa phần ngượng ngùng, đi ngủ luôn là được.

Nhưng tôi ngủ không được.

Bạn hỏi tôi tại sao?

Tống Mạch, hotboy trường, 1m85, cơ bụng 8 múi, mặt mũi đẹp đẽ, người thơm tho.

Một người sống to đùng như vậy nằm bên cạnh thì có tu cũng ngủ không được.

Tống Mạch cũng không buồn ngủ, anh ta nghiêng đầu liếc nhìn tôi: “Ngủ không được?”

Tôi gật đầu.

Khóe miệng anh ta nhếch lên nụ cười: “Chúng ta vui vẻ chút đi.”

Tôi: “?”

Nửa giờ sau, đối thoại chúng tôi biến thành thế này:

“Anh đỉnh thật, sao có thể kiên trì lâu như vậy.”

“Không được, nhét vào cẩn thận chút.”

“Rút ra từ từ thôi, đừng có mạnh như vậy.”

“Căng chết tôi.”

Cốc cốc cốc.

Đột nhiên cửa bị gõ vang, tôi với Tống Mạch liếc nhìn nhau.

Tống Mạch đi mở cửa, ngoài cửa là một ông anh mặt đỏ tai hồng.

Anh trai đó lúng túng nói: “Người anh em, khách sạn này cách âm không tốt, hai người… đi ngủ sớm chút, haizz, ông già như tôi nghe thấy mà mặt đỏ tim đập…”

Khóe mắt anh ta liếc nhìn thoáng vào bên trong, đúng lúc đối diện với tôi.

Anh trai ngẩn người.

Mặt tôi bị dán đầy giấy, tay cầm một thanh gỗ, trước mặt tôi là mấy khúc gỗ của trò rút gỗ. Tôi đang thận trọng dùng tay kéo một trong số chúng ra.

Tôi cũng không biết giờ phút này chúng tôi xấu hổ hơn hay anh trai kia xấu hổ hơn.
 
Đêm Nay Nhớ Anh
Chương 3


9.

Ồn ào một hồi cuối cùng cũng buồn ngủ.

Tôi chìm vào giấc ngủ sâu, không biết qua bao lâu nhưng tôi có những giấc mơ dài, hỗn loạn.

Tôi nằm mơ thấy con mèo trụi lông được nhận nuôi cứ lật bụng lên cho sờ sờ. Tôi sung sướng trong giấc mơ, trở tay chạm vào một làn da bóng loáng. Tôi đang thấy mình xoa bụng mèo, tay vô thức nhích tới nhích lui.

Tự dưng sờ thấy cái gì cứng cứng. Xúc cảm không đúng lắm, mèo mang thai à, sao chỗ này cứng cứng? Vì thế tay tôi moi moi thêm chút.

Bên cạnh không nhịn được bật rên lên một tiếng. Tống Mạch nắm tay tôi, từ trên cao nhìn xuống xoay người ngăn tôi lại, tai anh đỏ như sắp nhỏ máu, cắn răng xấu hổ giận dữ: “Cô sờ đủ chưa?”

Tôi tỉnh táo ngay tức khắc, mắt đảo qua ngực anh.

Àaaa, màu sắc không đúng.

Hừ, Trình Hâm, mày còn là người không! Lúc này mà còn nghĩ tới cái này!

Tôi lại liếc nhìn Tống Mạch, đánh đòn phủ đầu: “Sao anh lại cởi áo ra! Muốn làm gì hả!”

Tống Mạch theo tầm mắt tôi nhìn xuống ngực, giật bắn người như điện giật, lấy áo ngắn tay tròng ngay vào. Lắp bắp: “Nửa đêm nóng quá, tôi cởi áo theo bản năng, ôm… xin lỗi.”

“Khụ, tôi rộng lượng thế này, tha thứ cho anh.”

Nói xong không để Tống Mạch kịp phản ứng, tôi nhanh chóng bò dậy chuồn đi.

11 giờ họ bắt đầu thi đấu, tôi quay về ký túc xá, phát hiện đám bạn cùng phòng đang trang điểm đẹp đẽ chuẩn bị đi xem thi đấu.

Tô Tô nói: “Nghe nói hôm nay bên D đại đến toàn mấy anh trai đẹp, Trình Hâm, mày theo tụi tao đi coi đi.”

Lúc đầu tôi không có hứng thú, tình cờ liếc mắt qua bức ảnh của đội bóng D đại mà Tô Tô đưa thì sửng sốt.

Người đứng ở vị trí trung tâm kia không phải là Tiêu Viễn, anh hàng xóm của tôi sao?

Anh ta lớn hơn tôi hai tuổi, tuy không tiếp xúc nhiều nhưng đối tượng rung động đầu đời thời thiếu nữ của tôi chính là anh ta.

Trận này phải đi xem!

Tôi nhanh chóng trang điểm, thay quần áo. Khi chạy đến sân bóng rổ thì trận đấu mới bắt đầu. Tôi nhìn một vòng quanh sân, thoáng thấy Tiêu Viễn.

Anh ta không được xem là đẹp trai nhưng cũng sạch sẽ gọn gàng, đột nhiên anh ta nhìn qua, tôi vui vẻ vẫy tay gọi Tiêu Viễn.

Anh ta hơi ngạc nhiên, nháy mắt với tôi.

Ặc, nụ cười tôi từ từ thu lại. Có vẻ hơi cợt nhã, không chắc lắm, để xem lại.

Bên sân đột nhiên vùng lên tiếng la hét, tôi nhìn theo đó, nhìn thấy Tống Mạch mặc đồng phục trắng, vừa ghi 3 điểm dứt khoát.

Khoảnh khắc anh quay người, tầm mắt chạm vào mắt tôi rồi nhanh chóng rời đi.

Tim tôi tự dưng đập hẫng một nhịp.

10.

Trận đấu kết thúc. Mọi người lục tục đi ra ngoài. Tôi đang tìm bóng dáng Tống Mạch thì Tiêu Viễn đi về phía tôi, người anh ta ướt đẫm mồ hôi ngồi xuống cạnh tôi: “Trình Hâm, đã lâu không gặp, em lại trở nên đẹp thế này.”

Nói rồi hất tóc ra vẻ phong độ.

Có lẽ anh ta nghĩ vậy là đẹp nhưng tôi lau mồ hôi bị văng dính trên tay, quả thực không biết nên nói gì, đành cười gượng: “Cũng không lâu lắm, năm ngoái ăn Tết có gặp qua.”

Tiêu Viễn bỗng nhìn tôi từ trên xuống dưới, cười thô bỉ: “Hôm nay em cố tình trang điểm à?”

Tôi nhịn: “Ha ha.”

Tiên Viễn: “Biết anh đến mặc cho anh xem?”

Tôi lại nhịn: “Ha ha.”

Tiêu Viễn: “Thích màu hồng như vầy, đồ lót cũng màu hồng sao?”

Mẹ kiếp thật sự không nhịn nổi nữa!

Tôi phất tay cười với anh ta: “Tôi sẽ nói nhỏ với anh.”

Tiêu Viễn hớn hở ghé sát vào, tôi vung tay lên tát cho hắn một phát: “Cái tát này cũng màu hồng, đẹp không?!”

“Con gái con đứa gì bạo lực như cô! Cô có hiểu văn minh lịch sự là gì không?” Tiêu Viễn chửi rủa, bụm mặt kêu to.

Tôi giơ túi lên đập xuống: “Mẹ kiếp tôi nhúng thắt lưng vào Povidine vừa khử trùng vừa đánh, lịch sự chết người.”

Tiêu Viễn bị tôi đập mấy cái mới nhớ phản công. Anh ta chửi thề, giơ tay lên. Nhưng nắm đấm chưa rơi xuống đã bị người khác nắm giữ lại giữa không trung.

Tôi giật mình quay lại, thấy Tống Mạch mặt tối sầm đứng cạnh tôi, anh vặn tay Tiêu Viễn buộc anh ta lùi lại tránh xa tôi. Một chân đá anh ta ngã xuống đất, lạnh lùng: “Cút.”

Tiêu Viễn có vẻ còn muốn chống cự, nhìn thấy đồng đội xung quanh đều đã rời đi, sợ không dám cất tiếng, trốn đi mà miệng vẫn còn chửi rủa.

Tôi nghe anh ta nói, tâm tình phức tạp.

11.

Tống Mạch ngồi trên khán đài với tôi.

Tôi thất vọng muốn ch.ế.t: “Trong ấn tượng tôi anh ta không phải loại người như vầy. Tôi còn nhớ anh ta thích mặc áo phông trắng, tóc cắt ngắn gọn gàng, là mẫu người tôi thích nhất. Hồi cấp 2 mỗi ngày đi học gặp anh ta, anh ta sẽ cười với tôi, sao một người có thể thay đổi nhiều đến vậy.”

Nghĩ tới cảm giác rung động đầu đời thời cấp 2, tôi chỉ cảm thấy người mình hỏng bét.

Tôi khóc chít chít: “Thà không có còn hơn, thanh xuân của tôi.”

Tống Mạch ngồi cạnh im lặng. Một lúc lâu sau thì sắc mặt phức tạp vỗ vỗ vai tôi: “Mắt nhìn không tốt cũng không thể trách cô. Nếu lúc đó cô quen biết tôi thì có so sánh là biết tốt xấu ngay.”

Tôi: “… Cảm ơn, anh thật biết an ủi.”

Vài ngày sau, chúng tôi hẹn nhau đến phòng y tế trường để kiểm tra.

Vừa ra khỏi ký túc xá, tôi nhìn thấy Tống Mạch thì sững người. Anh ta cắt đầu đinh, đường nét mềm mại trên gương mặt ban đầu có phần ngông nghênh hơn. Mấy cô gái đi ngang qua đều liếc nhìn thêm một lần.

Anh ta lại đẹp trai hơn!

Thấy tôi, anh nhướng mày khoe khoang: “Thấy chưa, đây mới là đầu đinh đích thực.”

Tôi phì cười.

Đến phòng y tế, bác sĩ yêu cầu chúng tôi ghi lại trạng thái tinh thần và giấc ngủ trong thời gian qua.

Tôi với Tống Mạch mỗi người chiếm một bên bàn. Gần đây thời tiết hơi âm u, tôi viết được một nửa thì nằm xuống bàn ngủ gật.

Thức dậy thì trời đã tối.

Tống Mạch đứng bên cửa sổ, biểu hiện phức tạp: “Có một tin xấu và một tin xấu hơn, cô muốn nghe cái nào trước?”

Tim tôi thịch một nhịp, có linh cảm không lành. “Tin xấu.”

Tống Mạch: “Điện thoại tôi hết pin.”

Vầy là tin xấu?

Tôi nhíu mày: “Vậy tin xấu hơn?”

Tống Mạch: “Cô ra ngoài nhìn xem.”

Tôi chẳng hiểu ra sao, đứng dậy đi ra cửa phòng y tế, vặn tay nắm cửa nhưng không mở được: “Sao không mở được?”

Tống Mạch: “Đó là tin xấu hơn.”

Lúc tôi ngủ thì phòng y tế bị khóa ngoài, Tống Mạch thì đeo tai nghe chơi điện thoại chờ bác sĩ cũng không nghe thấy cửa bị khóa. Vậy nên 9 giờ tối, chúng tôi trai đơn gái chiếc bị nhốt trong phòng y tế nhỏ xíu.

Tôi nhìn cái di động của mình đang sạc pin bên ngoài, cười gượng: “Không sao, lát nữa có người đi ngang qua gọi là được, hơn nữa còn có đèn, sợ cái gì?”

Chưa dứt lời, đèn tắt.

Tôi run lên, lại cười: “Không đèn cũng không sao, tôn trọng khoa học mà.”

Mới nói xong, tôi quét mắt qua tờ lịch trên bàn, hóa đá.

Lịch âm là mùng 1 tháng 10, Tiết Hàn y*. (Chú thích cuối chương)

Một trong bốn Tiết ma quỷ.

+++
 
Đêm Nay Nhớ Anh
Chương 4: Hoàn


13.

Hai tiếng sau chúng tôi được giải cứu. May mà còn kịp giờ vào cổng ký túc xá, ngủ một giấc đến sáng.

Ngày hôm sau Tô Tô mặt mày sợ sệt cầm di động nói: “Trình Hâm, mấy ngày này mày đừng tới phòng y tế trường.”

Tôi sửng sốt: “Sao vậy?”

Tô Tô bí ẩn: “Hôm qua là Tiết Hàn y đúng không? Nghe nói có quỷ!”

Tôi nói rồi mà! Đêm qua cái bóng trắng tôi thấy không phải là do hoa mắt!

Càng nghĩ càng sợ, tôi ôm chặt cái chăn nhỏ của mình: “Mày nói rõ ra đi.”

Tô Tô tiếp tục: “Hôm qua câu lạc bộ ván trượt chơi trò mạo hiểm. Có một cô bạn đến phòng y tế trường thì nghe một tiếng thét chói tai, cực kỳ thê thảm. Không lâu sau đó, họ lại nghe được một tiếng hát. Theo như họ tả thì tiếng ca đó không phải do người hát, cực kỳ bi thảm, âm điệu quỷ dị, như thể là lời nguyền dân gian vậy đó.”

Hình như có gì sai sai.

Tô Tô cho tôi nghe đoạn ghi âm lan truyền trên diễn đàn trường, tôi trầm tư nghe giọng hát của mình.

Tô Tô tặc lưỡi lắc đầu: “Dù gì thì thời gian này không nên đến phòng y tế, nữ quỷ đó có vẻ oán hận.”

Hiện tại oán khí của tôi cũng rất nặng. Tôi hát khó nghe tới vậy sao, hôm qua Tống Mạch còn cười mà.

Ồ, chắc là cười nhạo.

Đúng lúc này tôi nhận tin nhắn Tống Mạch hẹn trưa đi ăn. Chuyện tin đồn quỷ ma ầm ĩ thế chắc anh cũng biết, mất mặt quá, tôi lấy lý do bị cảm, viêm họng từ chối.

Ai mà ngờ! Lúc tôi đang gặm chân gà trong nhà ăn thì gặp anh.

Tống Mạch nhìn tôi: “Cảm? Viêm họng?”

Tôi nhìn đôi đũa đang gắp chân gà, giật giật khóe miệng: “Cho nó vô cào cào họng.”

Tống Mạch: “…”

14.

Lúc ăn cơm, Tống Mạch nghe tôi nói tuần sau ra ngoài thực tập nửa tháng, hứa chắc nịch sẽ tặng tôi một món quà.

Trước khi xuất phát tôi mới nhận được một cái hộp từ anh.

“Đây là gì?”

Tống Mạch nhướng mày: “Em sẽ cần.”

Tôi chưa kịp mở ra xem thì thầy hướng dẫn đã vội vàng lùa lên xe buýt.

Đám bạn chung lớp thấy tôi cầm hộp quà được gói đẹp đẽ, tính nhiều chuyện nổi hừng hực, ồn ào giục tôi mở hộp ra xem.

Tôi bị lòng hư vinh nhất thời lấn át, ngượng ngùng nhún vai: “Ui chà, đông người vầy, không hay lắm đâu.”

“Nhanh nhanh nhanh, đây là Tống Mạch tặng đó!”

“Gói đẹp vậy, chắc là túi xách.”

“Tui đoán là giày.”

Dưới ánh mắt mong chờ của quần chúng, tôi mở hộp ra. Lấy ra một chiếc áo ngủ nam đã mặc qua.

Xung quanh yên tĩnh.

Bạn học đỏ mặt nhìn ra cửa sổ: “Phong cảnh bên ngoài thật s3xy, à không, thật đẹp…”

Tôi nhét thẳng chiếc áo vào trong túi, rúm người trên ghế điện thoại cho Tống Mạch: “Anh đưa tôi áo ngủ đã mặc của anh là ý gì!!!”

Hình như người bên kia đang đi ngoài đường, xung quanh có vẻ ồn ào: “Không phải nửa tháng em mới về sao? Không gặp tôi không thể nửa tháng không ngủ được, tôi đưa em áo ngủ của tôi, tối em để bên cạnh, có thể có ích.”

Tôi hít sâu một hơi: “Ý của anh bắt đầu là ý tốt, nhưng tốt nhất là đừng bắt đầu.”

Nói xong tôi chợt nghĩ ra điều gì, hỏi anh: “Vậy còn anh, không có tôi thì anh đừng chạy xe nhé.”

“Ừ.”

“Đi học nhớ núp kỹ đấy, bị tóm thì đứng mà ngủ.”

“Ừ.”

“Đi đường chú ý cẩn thận đừng đâm vào cây.”

Bên kia truyền qua tiếng cười khẽ: “Trình Hâm, em lo cho tôi à?”

Tôi sững người, bối rối mất một lúc.

Không để tôi kịp nghĩ ra gì để nói, bên kia vọng qua tiếng bịch.

Tôi: “Anh sao vậy?”

Tống Mạch: “… Không sao, cúp trước.”

Cúp điện thoại, tôi có phần lo lắng Tống Mạch xảy ra chuyện gì đó, đang định hỏi bạn cùng phòng anh thì thấy trên bức tường thổ lộ có một video mới.

Tống Mạch đang ở trên đường vừa điện thoại vừa cười ngây ngô, sau đó đâm đầu vào một gốc cây.

Hơi ngốc.

Mà hơi đáng yêu.

Tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.

15.

Áo ngủ Tống Mạch hình như có ích thật.

Trong ký túc xá nơi thực tập, tuy tôi ngủ không ngon lắm nhưng ôm áo anh thì có thể ngủ được trong chốc lát.

Có hôm trằn trọc không ngủ được, tôi gửi tin nhắn cho Tống Mạch: “Ngủ chưa?”

Tống Mạch: “Chưa.”

Tôi vênh váo: “Có phải không có tôi ở đó mới phát hiện không thể sống thiếu tôi không?”

Bên kia hiển thị đang gõ chữ, gửi đến lại là tin nhắn thoại, giọng nói mang ý cười cưng chiều: “Phải rồi, vậy nên em mau về cứu tôi đi.”

Nghe như dỗ con nít nhưng tôi không có bằng chứng.

Tống Mạch lại hỏi: “Ăn cơm chưa?”

“Mới ăn thịt Na Tra xong.”

Tống Mạch: “…”

Tôi: “Bột củ sen*.” (Chú thích cuối chương)

Tống Mạch: “…”

Anh nhắn lại một tràng dài tin nhắn thoại, không cần nghe cũng biết anh nói tôi đầu óc có bệnh.

Tôi cười ha ha gõ chữ: Tôi chỉ thích anh không thể hiểu nổi tôi mà lại không làm gì được tôi.

Nào ngờ điện thoại cầm không chắc, gõ được nửa chừng thì tuột tay rơi đập thẳng vào mũi. Nước mắt trào ra vì đau.

Cầm điện thoại lên tôi mới phát hiện đoạn tin nhắn mới được nửa chừng đã gửi đi: Tôi chỉ thích anh

Đệt!

Tôi giật mình kêu lên một tiếng, vội thu hồi về. Nhanh thế này chắc Tống Mạch chưa đọc được đâu.

Tôi hơi chột dạ.

Nhưng tại sao lại vẫn có phần mong chờ??

Tiêu rồi, hình như tôi nghiện Tống Mạch rồi.

Không. Chắc hẳn do thời gian này tiếp xúc thường xuyên nên sinh ra ỷ lại, tách ra nửa tháng sẽ bình thường.

Tôi nghĩ vậy, cũng tin chắc vậy.

Mãi đến khi nửa tháng thực tập kết thúc, giáo viên sắc mặt nặng nề hỏi tôi: “Tống Mạch là gì của em?”

Tôi kinh hãi: “Sao thầy biết! Không phải! Tống Mạch không có quan hệ gì với em!”

Thầy hướng dẫn nhìn tôi sâu xa: “Em chắc chưa?”

Sau đó chỉ vào đám thú nhỏ trong phòng khám rống lên giận dữ: “Con chó kia em đặt tên Mạch Mạch, con mèo kia em kêu nó là Tống Tống, con chim này kêu Tống Tiểu Mạch, hamster kêu Tống Đại Mạch. Quái dị hơn là con heo kia, em gọi nó là Mạch Bảo bối! Bây giờ trước khi cho ăn mà không kêu nó Bảo Bảo nó không thèm ăn!!”

Thầy hướng dẫn vô cùng đau đớn ngửa mặt nhìn trời: “Trình Hâm, em nợ chúng lấy gì mà trả.”

Tôi: “…”

Quay đầu lại thì đối diện với tầm mắt ngây thơ của heo. Tôi xấu hổ dời tầm mắt đi.

Kéo hành lý về đến trường, tình cờ gặp bác sĩ trường. Bác sĩ nhìn tôi cười nói: “Tinh thần không tồi nhỉ, em cũng khỏe?”

Tôi ngạc nhiên: “Cũng?”

Bác sĩ gật đầu: “Ừ, trước đó Tống Mạch đến phòng y tế điều trị. Trong lúc em đi thì sinh hoạt làm việc, nghỉ ngơi của cậu ấy đã bình thường. Em thì sao, chứng mất ngủ có khá hơn chút nào không?”

Tâm trạng tôi phức tạp, không thốt nên lời. Trò chuyện qua loa vài câu với bác sĩ trường rồi tạm biệt, tôi đứng ở ngã tư trường, đầu rối như tơ vò.

Vậy là Tống Mạch vẫn tiếp tục điều trị, anh đang tìm kiếm cách thức có thể sinh hoạt bình thường mà không cần có tôi. Nhưng mà tôi lại càng ngày càng không thể rời xa anh.

Điều này không hay.

+++
 
Back
Top Bottom