Cập nhật mới

Khác Đêm Lạnh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402348312-256-k295512.jpg

Đêm Lạnh
Tác giả: baiqian2798
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Bạch Thiến + Pudding

Gốc: Đang viết

Số chương: chưa rõ

Thể loại: Tình cảm, ngược, tâm lý, tâm linh, OE

Trạng thái: Đang chỉnh sửa

Vai chính: Vu Hoài x Vũ Hạ Thời

Editor: Bạch Thiến

[Văn Án]

Tôi, Vũ Hạ Thời, là một sinh viên ngành Tâm lý tội phạm đang học lên Thạc sĩ.

Hôn phu của tôi, Vu Hoài, là một diễn viên khá nổi tiếng nhưng chủ yếu là đóng những vai phụ tương đối quan trọng.

Nhưng anh chưa hề than vãn một lời, anh làm việc vô cùng tận tâm và luôn để tiền mua cho tôi những món quà nhỏ.

Tuy nó không có giá trị cao nhưng vẫn khiến tôi hạnh phúc.

Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ hạnh phúc như thế.

Một buổi tối nọ trời mưa nặng hạt.

Anh gọi về nói là sẽ đi gặp một đạo diễn rất nổi tiếng với giám đốc để bàn chuyện hợp tác phim mới.

Nhưng đó lại là cuộc gọi cuối cùng anh ấy gọi cho tôi...

Cả tối hôm ấy anh không về, gọi điện thì chỉ báo thuê bao.

Tôi ngồi đợi anh ở phòng khách trong sự thất thần đến cồn cào rồi nhận được tin nhắn nói anh phải đi công tác gấp lúc 12h đêm.

Đúng lúc đó, quản lý của anh xuất hiện nói cần lấy đồ của anh gấp nên tôi đi chuẩn bị.

Một tuần cứ vậy trôi qua, tôi tỉnh dậy vì tiếng chuông điện thoại bất ngờ.

Là số điện thoại của anh!

Thế nhưng ngày hôm ấy đón chào tôi không còn là giọng nói ấm áp của anh mỗi ngày mà là một tin dữ...

A Hoài đã tử vong.

Khi ấy, tôi như rơi vào một hố sâu không đáy.

Sau khi đến nhận xác anh, tôi, với linh tính của một sinh viên ngành Tâm lý tội phạm, ngay lập tức tôi nhận ra cái chết không minh bạch của A Hoài.

Thế nhưng cả



tâmlý​
 
Đêm Lạnh
Văn Án


Tác giả: Bạch Thiến + Pudding

Gốc: Đang viết

Số chương: chưa rõ

Thể loại: Tình cảm, ngược, tâm lý, tâm linh OE,

Trạng thái: Đang chỉnh sửa

Vai chính: Vu Hoài x Vũ Hạ Thời

Editor: Bạch Thiến

[Văn Án]:

Tôi, Vũ Hạ Thời, là một sinh viên ngành Tâm lý tội phạm đang học lên Thạc sĩ.

Hôn phu của tôi, Vu Hoài, là một diễn viên khá nổi tiếng nhưng chủ yếu là đóng những vai phụ tương đối quan trọng.

Nhưng anh chưa hề than vãn một lời, anh làm việc vô cùng tận tâm và luôn để tiền mua cho tôi những món quà nhỏ.

Tuy nó không có giá trị cao nhưng vẫn khiến tôi hạnh phúc.

Tôi cứ nghĩ chúng tôi sẽ hạnh phúc như thế.

Một buổi tối nọ trời mưa nặng hạt.

Anh gọi về nói là sẽ đi gặp một đạo diễn rất nổi tiếng với giám đốc để bàn chuyện hợp tác phim mới.

Nhưng đó lại là cuộc gọi cuối cùng anh ấy gọi cho tôi...

Cả tối hôm ấy anh không về, gọi điện thì chỉ báo thuê bao.

Tôi ngồi đợi anh ở phòng khách trong sự thất thần đến cồn cào rồi nhận được tin nhắn nói anh phải đi công tác gấp lúc 12h đêm.

Đúng lúc đó, quản lý của anh xuất hiện nói cần lấy đồ của anh gấp nên tôi đi chuẩn bị.

Một tuần cứ vậy trôi qua, tôi tỉnh dậy vì tiếng chuông điện thoại bất ngờ.

Là số điện thoại của anh!

Thế nhưng ngày hôm ấy đón chào tôi không còn là giọng nói ấm áp của anh mỗi ngày mà là một tin dữ...

A Hoài đã tử vong.

Khi ấy, tôi như rơi vào một hố sâu không đáy.

Sau khi đến nhận xác anh, tôi, với linh tính của một sinh viên ngành Tâm lý tội phạm, ngay lập tức tôi nhận ra cái chết không minh bạch của A Hoài.

Thế nhưng cảnh sát khi đó lại cứ nói là anh mất do bị ngã đập đầu vào bồn cầu.

Khắp các mặt báo cũng đều đưa tin về anh như vậy...

Nhưng...

Bạn thân của tôi, Kha Văn Y, một Kiểm sát viên gọi điện nói rằng bạn cô ấy, một pháp y, đã vô tình phát hiện ra thi thể của anh có nhiều vết thương ẩn rất kỳ lạ.

Trong lúc đó một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi.

"A Hoài, những kẻ hại chết anh, em sẽ đưa chúng từng bước, từng bước một xuống nơi địa ngục tăm tối nhất..."
 
Đêm Lạnh
Chương 1: Cuộc Gọi Trong Mưa


Đêm hôm đó, mưa trút xuống từng đợt như tấm màn nước dày đặc che phủ cả thành phố trong thứ ánh sáng vàng đục của đèn đường.

Tiếng còi xe lẫn tiếng sấm vọng lại từng đợt xa xăm.

Hạ Thời đứng bên cửa sổ, tay cầm tách trà đã nguội lạnh, mắt lặng nhìn những vệt sáng nhòe đi giữa dòng nước mưa.

Điện thoại cô chợt rung lên.

Màn hình sáng lóa, hiện tên người cô vẫn luôn chờ đợi, là Vu Hoài.

"Anh đang trên đường tới gặp đạo diễn Từ với giám đốc.

Có lẽ sẽ về muộn một chút."

Giọng anh vẫn ấm áp, chỉ là có phần mệt mỏi.

Bên kia còn lẫn tiếng mưa rơi, có lẽ anh đang ở ngoài.

"Anh ăn gì chưa?"

"Chưa.

Anh ăn sau.

Em ngủ trước đi nhé, đừng chờ anh."

Nhưng cô vẫn theo thói quen chờ anh.

Chiếc đồng hồ treo tường chỉ sang đã hơn mười hai giờ đêm.

Mưa vẫn cứ nặng hạt.

Ánh đèn trong phòng khách soi lên khuôn mặt Hạ Thời, đôi mắt cô thâm quầng vì phải thức khuya, tay còn cầm điện thoại chưa rời.

Tin nhắn của Vu Hoài đến.

"Anh phải đi tới thành phố B vào đoàn phim gấp đừng lo nhé"

Một dòng tin vội vã, không một dấu chấm phẩy trong câu, thậm chí còn không có biểu tượng cảm xúc nào như mọi khi.

Cô cau mày.

Vu Hoài vốn cẩn thận, từng tin nhắn anh gửi đều đủ dấu, đôi khi còn pha chút trêu ghẹo với các emoji.

Tin nhắn của anh sao lại lạnh lùng và khô khan vậy?

Khi cô gọi lại thì điện thoại anh không bắt máy, giống như đã tắt nguồn.

Đúng lúc cô định gọi cho quản lý của anh thì tiếng chuông cửa vang lên.

Ngay lập tức, cô vội đi ra, thông qua kính mắt mèo, Hạ Thời thấy bóng dáng người quản lý của Vu Hoài, Lâm Nhất Minh.

Cô mở cửa, ở trước mắt cô chính là một người đàn ông có vẻ ngoài khéo léo và giọng nói êm ru, hắn bảo:

"Tiểu Thời, đừng lo, A Hoài mới nhận một hợp đồng, lập tức phải đi vào đoàn phim rồi.

Tôi chỉ tới đây lấy chút đồ của cậu ấy thôi.

Đợi khi nào cậu ấy hoàn thành xong mọi thứ sẽ sớm liên lạc với cô thôi.

"

Nhìn Lâm Nhất Minh đứng trước cửa nhà mình, Hạ Thời dù nghi hoặc nhưng vẫn gật đầu cho hắn đi vào.

Ngày hôm sau, theo lời hướng dẫn của Giáo sư trong khoa, Hạ Thời liền đi tới nơi khác để nghiên cứu cho luận văn Thạc sĩ của mình.

Nhưng dù bận, cô vẫn tiếp tục đợi cuộc gọi hay tin nhắn từ Vu Hoài để báo tình hình của anh như một thói quen.

Cứ thế cô đã chờ đến một tuần.

Không một cuộc gọi, không tin nhắn từ anh.

Kết thúc chuyến nghiên cứu sau một tuần mệt mỏi và bận rộn, Hạ Thời buồn bã nhìn căn nhà vốn ấm áp nay bỗng trở nên trống trải đến rợn người.

Ngồi một mình trong căn nhà của hai người, Hạ Thời thực sự bắt đầu thấy nhớ Vu Hoài da diết.

Đến ngày thứ tám, điện thoại cô liền reo.

Là số của anh.

Hạ Thời bật dậy, tim như ngừng đập.

"A Hoài?"

Nhưng giọng ở đầu dây bên kia không phải của anh.

Là một giọng đàn ông xa lạ, nghiêm nghị, trầm khàn:

"Xin lỗi, cô là người thân của anh Vu Hoài phải không?

Chúng tôi gọi điện tới thông báo rằng anh ấy...đã qua đời rồi."

Tất cả âm thanh xung quanh cô bỗng như biến mất.

Mọi thứ như sụp đổ, cô chỉ nghe rõ tiếng thở của chính mình lúc này, đó là sự lạnh lẽo và nặng nề.

Cốc nước trên tay Hạ Thời rơi xuống, vỡ tan tành trên nền gạch.

***

Tang lễ của anh diễn ra rất chóng vánh.

Trên bàn thờ là bức di ảnh của Vu Hoài, nụ cười của anh vẫn luôn hiền lành như thế, ánh mắt cũng sáng ngời nhưng giờ nó lại lạnh lẽo hơn bao giờ hết khi nằm giữa khói nhang.

Cảnh sát kết luận:

"Tai nạn trong phòng tắm, ngã đập đầu vào bồn cầu, tử vong do chấn thương sọ não."

Không một ai chất vấn về cái chết đột ngột của anh.

Truyền thông cũng chỉ đăng vài dòng đưa tin rồi lại chuyển sang scandal mới.

Nhưng Hạ Thời, người đang học ngành Tâm lý tội phạm, lại thấy tất cả quá trơn tru.

Ảnh chụp hiện trường cô đã xem đi xem lại rất nhiều lần.

Bồn cầu không vỡ, sàn nhà không có dấu hiệu trơn trượt, vị trí ngã cũng không hề có dấu hiệu hợp lý.

Chắc chắn có thứ gì đó sai sai.

Cô bắt đầu nhớ lại từng chi tiết nhỏ.

Buổi tối hôm ấy, Vu Hoài rõ ràng nói sẽ đi gặp đạo diễn Từ rồi còn nhắn tin đi vào đoàn làm phim mới.

Thế nhưng lại không một ai trong giới xác nhận buổi gặp đó đã diễn ra.

Quản lý của anh, người đã xuất hiện ngay sau tin nhắn nửa đêm rồi đến lấy đồ mà không có sự xác nhận nào từ anh.

Hắn thậm chí còn yêu cầu lấy cả ổ cứng máy tính và máy quay cũ của Vu Hoài và chỉ nói rằng "công ty cần".

Khi ấy cô không nghi ngờ, giờ nghĩ lại, từng câu từng chữ đều toát lên sự mờ ám.

Một buổi chiều bất ngờ, bạn thân cô, Kha Vãn Y, một Kiểm sát viên, gọi đến.

"Thời, tôi có chuyện này muốn nói với cậu."

Giọng Vãn Y trầm xuống.

"Tôi có một người bạn bên Pháp y nói rằng thi thể của Vu Hoài có nhiều vết bầm cùng vết rách ở vùng vai và cổ tay.

Nhưng những vết thương này lại không hề có trong biên bản khám nghiệm.

Bọn họ bảo là "vết trầy do ngã" nhưng hướng vết thương không khớp."

Hạ Thời lặng đi, nắm chặt điện thoại.

"Cậu...nói thật chứ?"

"Thật.

Tôi cũng chỉ nói được vậy.

Nhưng Thời này, nếu cậu muốn tìm sự thật thì hãy cẩn thận.

Có gì đó không ổn trong vụ này đâu.

Hơn nữa tôi cảm giác không chỉ có mình Vu Hoài đâu..."

"Ý cậu là sao?"

"Theo tôi nghe được, trong tám năm qua, ở Tập đoàn Truyền thông Tinh Lạc, nơi anh ấy ký hợp đồng, có đến tám người nghệ sĩ chết rất kỳ lạ.

Tất cả đều bị kết luận là tai nạn ngoài ý muốn hoặc do trầm cảm.

Tôi gửi cậu danh sách."

Ngay lập tức một file đính kèm xuất hiện trong hộp thư của cô được gửi vào máy tính của Hạ Thời.

Tên của tám người đó nối dài, những dòng chữ tưởng như vô nghĩa nhưng lại khiến lòng bàn tay cô đổ mồ hôi.

Đầu tiên là cái tên Đào Khả Lâm với nghệ danh Đào Lâm.

Vào năm 2006, cô đã gặp tai nạn xe hơi với cái chết hết sức kỳ lạ.

Người thứ hai là Thượng Kha đã nhảy lầu vì trầm cảm năm 2011.

Người thứ ba tên Biên Sơ, vào năm 2015, đã ngã từ tầng bốn xuống rồi qua đời.

Thậm chí còn ghi rõ là do anh ta chơi đồ mà ngã lầu.

Người thứ tư là Kiều Nhiên, anh đã tự vẫn vì trầm cảm năm 2016.

Cùng năm này, có một nghệ sĩ nữ tên Bản Hy cũng ngã lầu mà tử vong.

Sang năm 2017, một nghệ sĩ tên Nhậm Dao Dao được ghi là chết trong tình trạng khỏa thân.

Nhưng Cảnh sát vẫn kết luận là do cô uống rượu say rồi trượt chân ngã.

Sau 2 năm, Lữ Gia Nguyệt, một cô gái đã đột ngột mất tích sau khi tố cáo CEO Chu Hạo.

Cuối cùng chính là một nhiếp ảnh gia tên Thái Tề, vào năm 2020, đã chết mà không rõ nguyên nhân.

Tất cả những cái tên này đều liên quan đếm Công ty Truyền thông Tinh Lạc.

Ngay sau khi nhận được danh sách, Hạ Thời lập tức tìm thông tin về những người này.

Nhưng thật kỳ lạ, ngay khi cô tìm cái tên đầu tiên trong danh sách, dù là cô dùng tên thật hay nghệ danh để tìm kiếm cũng đều không thể tìm ra.

Ngoài ra, khi nhìn vào ngày mất của người tên Kiều Nhiên, Hạ Thời lập tức nhận ra người này lại trùng ngày mất với Vu Hoài.

Và Hạ Thời cũng đặc biệt chú ý tới cái tên Lữ Gia Nguyệt.

Theo thông tin cô tìm hiểu, đây là người đã đăng bức ảnh bàn tay đầy máu lên trang cá nhân vào năm 2019.

Thậm chí, cô nàng còn liên tục đăng các bài viết vạch trần mặt tối của làng giải trí, trong đó, cô có đề cập đến Chu Hạo, CEO của Công ty Truyền thông Tinh Lạc.

Nhưng rồi đột nhiên một ngày cô gái này cũng bị báo là mất tích và không hề có tung tích gì nữa.

Điểm chung duy nhất của những cái tên này là đều bị chôn vùi thông tin một cách hết sức nhanh chóng.

Và giờ là Vu Hoài, người thứ chín.

--------------------------------------------

📌 Bộ truyện thuộc về 桃花开

DO NOT REPOST trên mọi hình thức😌

#Mon
 
Đêm Lạnh
Chương 2: Bí ẩn đầu tiên


Tiếng mưa ngoài hiên nhà rơi lộp độp, từng giọt nện lên lan can kim loại nghe như tiếng đồng hồ gõ nhịp.

Đã 2 giờ 17 phút sáng.

Hạ Thời khẽ day trán.

Số giờ ấy lại hiện lên trong tâm trí cô, rõ đến rợn người.

Mới một tuần trôi qua, kể từ lúc cô nhận được tin Vu Hoài mất và cô vẫn nhớ rất rõ mọi thứ.

Hình ảnh đấy đã khắc sâu vào trí não cô, ám ảnh không dứt.

Chính là sáng hôm đó, khi cô đang ngủ giữa một chồng luận án và tài liệu tâm lý tội phạm, tiếng điện thoại reo vang khiến cô thức giấc.

Cảnh sát chỉ gọi báo thi thể A Hoài đã được phát hiện trong nhà tắm, nguyên nhân tạm xác định là ngã do rượu.

Ngay lập tức, cô đến căn hộ anh ở trong cơn choáng váng.

Lúc này, Vu Hoài đang được các Cảnh sát khiêng ra bên ngoài, xác anh đã được người ta trùm vải trắng kín mít.

Hạ Thời muốn chạy theo xác nhận nhưng Cảnh sát chặn cô lại không cho.

Hạ Thời dù khó hiểu nhưng vẫn tuân theo.

Cô đành bất lực quay đầu nhìn căn hộ A Hoài từng ở lần cuối rồi quyết định vào xem.

Khi bước vào phòng, Hạ Thời đã nhận ra mùi thuốc khử trùng và hương nước hoa nam nồng gắt quện vào nhau.

Bồn tắm bên trong không chút nước nào, hết sức khô ráo nhưng sàn gạch thì lại ướt nhẹp, như ai đó vừa lau vội.

Bên ngoài phòng ngủ cũng không có ly rượu nào, chỉ còn chiếc khăn trắng đã được gấp vuông vức đặt trên giá.

Cảnh sát nói anh uống say, trượt chân ngã đập đầu vào bồn tắm, dẫn đến chấn thương sọ não mà tử vong.

Nhưng khi nhìn quanh, Hạ Thời chỉ thấy vết máu loang về một phía, còn thành bồn tắm lại sạch đến bất thường.

Như thể nơi này từng có ai dọn dẹp rất cẩn thận, giống như là cố tình.

***

Trên màn tắm nhựa trong có một dấu tay in thấp sát sàn, ngón giữa hơi cong và dấu vân tay bị kéo dài bởi vệt nước mờ.

Hạ Thời khẽ cúi người.

Cảm giác lạnh buốt dọc đầu ngón tay.

Nước đã khô nhưng viền quanh dấu vân tay vẫn ẩm.

Dưới ánh đèn, cô nhận ra một sợi tóc rất ngắn mắc nơi mép màn, không phải màu tóc của Vu Hoài.

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng.

Người quản lý của anh đang đứng ở cửa, mắt đỏ hoe, tay cầm điện thoại.

"Cảnh sát kiểm tra xong rồi."

Anh ta nói.

"Chắc là...do cậu ấy uống hơi nhiều nên mới trượt chân ngã đập đầu vào bồn tắm.

Cô Hạ, đừng tự dằn vặt nữa."

Hạ Thời không đáp.

Ánh mắt cô dừng lại ở chiếc đồng hồ bị vỡ trong túi ni-lông niêm phong, số kim dừng ở 2 giờ 17 phút.

Cô nhớ rõ, trước khi đi dự tiệc cùng đạo diễn mới, anh có nói:

"Anh sẽ về sớm, mai còn họp đoàn phim."

Anh cũng có tửu lượng khá tốt, vậy thì phải đến mức nào mới khiến anh say tới vậy chứ?

***

Tin Vu Hoài "ngã do rượu" lan đi như lửa.

Trang báo nào cũng chỉ đăng cùng một câu chữ:

"Diễn viên Vu Hoài, 37 tuổi, qua đời do tai nạn sinh hoạt."

Không một ai nhắc đến thời điểm, cũng không ai hỏi vì sao bồn tắm khô mà sàn lại ướt.

Tang lễ cũng gấp rút.

Quản lý đứng ra lo hết, bảo cô "chỉ cần nghỉ ngơi".

Khi phải ký vào giấy xác nhận, tay Hạ Thời run đến mức mực loang cả dòng.

Ngay lập tức, anh ta cầm lấy cây bút ký hộ cô, khi Hạ Thời liếc qua, cô cảm giác ánh mắt anh ta thoáng qua một tia tránh né.

Khoảnh khắc đó, cô nghe đâu đó tiếng đồng hồ treo tường trong nhà tang lễ gõ nhịp, ngẩng đầu lên, cô nhận ra đó là 2 giờ 17 phút chiều.

Hạ Thời lại nghĩ về những điểm lạ cô phát hiện tại hiện trường.

Không khí xung quanh dường như bị rút hết.

Hạ Thời lặng đi, chỉ nghe tiếng mưa đập lộp bộp ngoài khung cửa, như ai đang gõ nhịp gọi tên anh.

Trở về nhà sau buổi tang lễ, cô vẫn như cũ, thao thức chẳng thể ngủ, Hạ Thời ngẩng đầu nhìn đồng hồ, đã 2 giờ 17 phút sáng.

Lại là con số ấy.

Khoảnh khắc kim giây đồng hồ chạm đến dấu mốc kia, mọi thứ trong trí nhớ cô cũng ngưng lại.

Tất cả chỉ xoay quanh về cái sàn lạnh ướt, dấu tay trên màn tắm.

Cô biết, Vu Hoài không tự ngã.

Và từ đó, con số 2,1,7 trở thành vết rạn đầu tiên trong toàn bộ câu chuyện.

Người ta nói nước có thể rửa trôi mọi thứ.

Nhưng với cô, nó chỉ để lại vệt loang và ở nơi thời gian dừng lại thì sẽ mãi là không khô.

--------------------------------------------

📌 Bộ truyện thuộc về 桃花开

DO NOT REPOST trên mọi hình thức😌

#Mon
 
Back
Top Bottom