Khác Deku x Karma (Tôi chê anime của bạn) [ Cơ duyên ]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
113,093
Điểm tương tác
0
Điểm
0
393983063-256-k432654.jpg

Deku X Karma (Tôi Chê Anime Của Bạn) [ Cơ Duyên ]
Tác giả: Nhy-jay663201
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện theo ngôi thứ nhất.

Viết vui, nhảm. 💩
Ông chê phải bot, chắc chắn rồi 🔥🔥🔥



toicheanimecuaban​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nàng và Giang Sơn này ta đều muốn có. [ XUYÊN KHÔNG]
  • Ran-chan ~ | AllxRan
  • số phận nghiệt ngã 2( Bnha) Villain Deku
  • 【 TodoDeku 】 Lễ cưới Hồ Ly
  • [AllDeku][BakuDeku] XUYÊN KHÔNG TỚI MỘT THẾ GIỚI...
  • [ShigaDeku] Phải lòng con mồi xinh đẹp
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Deku X Karma (Tôi Chê Anime Của Bạn) [ Cơ Duyên ]
    Chương 1: Mở đầu


    [Buổi fes bất ổn.]

    Một buổi sáng như mọi khi.

    Tôi đây—Karma, chủ kênh YouTube "Tôi chê Anime của bạn"—lại phải lăn ra kiếm content cho mấy đứa "viewer cỏ" xem.

    Biết sao được, tiền đâu tự mọc?

    Nghề này nó vậy, sống nhờ vào drama và bất ngờ.

    Tôi liếc đồng hồ.

    8 giờ sáng.

    Trời, dậy sớm hơn cả hôm đi thi đại học.

    Hôm nay tôi quyết định sẽ đi fes—kiểu dạo dạo, live nhẹ nhàng, vừa đi vừa tấu hài.

    Nội dung đơn giản thôi, chọc nhẹ vài cosplay fail, cà khịa vài quầy bán doujinshi, kiểu gì cũng câu được view.

    Tầm 9 giờ, tôi đã có mặt ở fes.

    Như thường lệ, bật live lên là phải mở màn chất lừ:

    "Lô lô anh em!

    Nay biết content quá trời luôn.

    Mình đi fes nha, dạo này nghe bảo có nhiều trò thú vị lắm !"

    Bình luận nhảy không kịp đọc.

    Mấy tên "viewer cỏ" của tôi chắc đang vừa ăn sáng vừa hóng tôi cà khịa người khác.

    Tôi cứ thế đi vòng vòng fes gần một tiếng đồng hồ.

    Bỗng...

    BOOOOM!

    Một tiếng nổ lớn vang lên, dữ dội đến mức cả lòng ngực tôi cũng rung lên.

    Tôi giật mình quay phắt lại.

    Một làn khói bốc lên từ giữa khu vực trưng bày chính.

    Và rồi—tôi thề là mình không ảo giác—một đám... thứ gì đó giống quái vật từ game hay anime gì đấy, bỗng dưng xuất hiện.

    "Cái gì vậy trời?!" tôi hét lên, mic còn mở.

    Khắp nơi bắt đầu hỗn loạn.

    Tiếng la hét, tiếng chân chạy, tiếng các staff cố gắng giữ bình tĩnh mà bản thân họ còn run lẩy bẩy.

    Tôi toan tắt live thì—bỗng nhiên, từ trong đám khói, một người cosplay Jung Jin-Woo bước lên phía trước, dõng dạc nói:

    “À ha, tôi hiểu rồi.

    Đây chắc là tiết mục đặc biệt mà ban tổ chức đã nhá hàng trước đó.”

    Anh chàng ấy gật gù.

    “Uầy, oách vãi.

    Trông y chang thật, không biết tí nữa sẽ có trò gì...

    đánh boss sân khấu chăng?”

    Đám đông bắt đầu tụ lại gần đám quái, người thì giơ điện thoại lên, người thì chuẩn bị tạo dáng chụp hình như thể đây là buổi trình diễn cosplay 4D.

    Tất nhiên, tôi cũng đâu thể bỏ lỡ—content xịn thế này cơ mà.

    Nhưng... không.

    Không phải như tôi nghĩ.

    "Xực!"

    Một tiếng rợn người vang lên, khô khốc như tiếng dưa leo bị bẻ gãy.

    Máu phun ra.

    Một vài người đang đứng gần—chết.

    Bị xé xác ngay tại chỗ.

    Tụi nó... tụi nó đang ăn thịt người.

    Tiếng la hét vang lên.

    Hỗn loạn.

    Kinh hoàng.

    Những cánh tay giãy dụa.

    Cảnh tượng đẫm máu phủ đầy sàn gạch sáng bóng của trung tâm hội nghị.

    Tôi đứng chết lặng.

    (Đùa à...?)

    Tôi nuốt khan.

    Cái đéo gì vậy trời?

    Thứ này... không phải cosplay.

    Nó thật.

    Tôi quay đầu, và rồi—từ đâu đó, mấy cái hố đen như bị xé toạc không gian xuất hiện.

    Tôi không biết nó từ đâu ra.

    Chỉ biết thêm vài con quái vật nữa bước ra từ trong đó.

    Có con gớm ghiếc như lũ slime đột biến, có con cao cả ba mét trông như bước ra từ game Diablo.

    Nhưng điên nhất—là khi tôi thấy mấy nhân vật anime quen mắt bắt đầu xuất hiện giữa trận hỗn chiến.

    Có phản diện, có cả nhân vật chính, nhân vật phụ...

    đủ loại.

    Có vẻ như không phải tất cả đều muốn giúp chúng tôi.

    (Vãi lìn…

    điên mẹ rồi.)

    Tôi không nghĩ được gì nữa.

    Chỉ biết co giò chạy.

    (Cái này mà cũng có thật à???)

    Tôi chạy xuyên qua đám đông đang hoảng loạn, cố giữ lấy mạng sống của mình.

    Nhưng khi tôi tưởng mình đã thoát—một con quái chặn đường.

    Không phải orc.

    Nó còn ,kinh hơn thế—to lớn, da màu kim loại, bắp tay như cột trụ, cầm một thanh rìu khổng lồ như thể vừa bước ra từ một thế giới khác.

    (Eo… trông nó kinh vl.)

    Tôi chỉ kịp đứng chết trân, nhìn cái rìu đầy gai của nó đang vung xuống, nhắm thẳng vào đầu tôi.

    (Thế là hết.

    Mình sắp chết mẹ rồi.)

    Nhưng...

    “Vụt!”

    Trong một cái chớp mắt, có ai đó lao tới.

    Một bóng hình ôm chặt lấy tôi, kéo tôi ra khỏi bàn tay tử thần trong tích tắc.

    Cả hai ngã xuống đất.

    Tôi thở hổn hển, đầu óc ong ong.

    Khi định thần lại, tôi mới nhận ra mình đang nằm trong vòng tay một người đàn ông.

    Mái tóc xanh lá đậm, cắt gọn gàng nhưng hơi rối vì vừa chiến đấu.

    Gò má anh có vài vết sẹo mảnh, không quá rõ nhưng cũng đủ thấy đây không phải một người mới ra đời hôm qua.

    Tàn nhang vẫn còn, nhưng mờ nhạt—như một dấu vết của tuổi trẻ đã qua.

    Thân hình cao lớn ( cao hơn ác linh femboy 1m69 ) , rắn chắc, từng cử động đều toát ra sự điềm tĩnh và kinh nghiệm.

    Ánh mắt anh đảo nhanh qua xung quanh như đang đánh giá tình hình.

    Nhưng khi nhìn tôi—ánh mắt ấy dịu xuống, trầm lặng và đầy an ủi.

    Tôi sững người.

    Khuôn mặt này... tôi biết.

    "D-Deku hả…?"

    Người ấy vẫn ôm tôi, như đang chắn giữa tôi và cả thế giới đầy nguy hiểm kia.

    Anh ngẩng lên, mắt vẫn nhìn tôi không rời.

    “Ừm… là tôi.

    Cậu biết tôi à?"
     
    Deku X Karma (Tôi Chê Anime Của Bạn) [ Cơ Duyên ]
    Chương 2 : Riu or phake


    [ Chạy trốn và sự thật nửa vời ]

    "Cosplay hả?"

    - Tôi hỏi, dù biết câu trả lời chắc chẳng đơn giản vậy.

    "Cosplay?"

    - Người kia nhướng mày.

    "Ý cậu là gì, cậu trai?"

    Thật sự... nhìn mặt thì giống Deku thiệt, nhưng lại có gì đó khác khác.

    Trưởng thành hơn, bình tĩnh hơn... và dĩ nhiên là cơ bắp hơn Deku trong trí tưởng tượng của tôi rất nhiều.

    Khác hẳn trên Anime.

    Dù muốn hỏi tiếp, tôi cũng chẳng có thời gian.

    Đám quái phía sau vẫn còn, gào rú, chém giết.

    Tôi kéo tay người kia, chạy thục mạng khỏi đống hỗn loạn ấy.

    Nhưng bất ngờ, người đó khựng lại, rồi... bế tôi lên kiểu công chúa.

    "Điên à?!

    Nghĩ sao bế tôi kiểu này vậy trời?!"

    "Với tốc độ chạy của cậu thì chỉ có chết.

    Tôi nhanh hơn.

    Đừng vùng vẫy nữa."

    ...Tôi câm nín.

    Không phải vì phục lý do, mà vì bị tổn thương lòng tự tôn.

    Tôi - một thằng con trai (femboy 1m69) đường đường chính chính - bị bế như công chúa, trong khi cả thế giới đang loạn lạc...

    Gay vãi.

    Tôi thầm chửi: Thế giới này điên thật rồi.

    Chúng tôi dừng lại ở một khách sạn cũ kỹ nhưng có vẻ an toàn.

    Vừa đặt xuống, tôi lục túi ngay - thứ duy nhất có thể giúp tôi hiểu chuyện gì đang xảy ra: điện thoại.

    "Mẹ... mất tiêu rồi?!"

    Tôi lật tung túi áo, túi quần, mặt nhăn như bánh bao thiu.

    Bỗng một giọng nhẹ nhàng vang lên:

    "Cậu tìm cái này à?"

    Tôi ngước lên.

    Người kia đang cầm...

    đúng cái điện thoại của tôi.

    Và hắn còn đang... lướt YouTube của tôi.

    "Sao ông có nó?!"

    "Nhặt được lúc cậu còn đứng đơ ra vì sợ."

    "Trả đây!"

    Tôi nhào tới giật lại.

    Nhưng quá muộn.

    "'Deku, tuyệt đối rác rưởi' hả?"

    - hắn đọc to, nhấn nhá từng chữ.

    "Hóa ra có người ghét tôi dữ vậy à?"

    Tôi cạn lời, mặt đỏ bừng vì xấu hổ lẫn cay cú.

    Giật phắt cái điện thoại lại không nói tiếng nào.

    Mở ngay trang tin tức.

    [Phát trực tiếp] Tình trạng bất thường: Các nhân vật hư cấu xuất hiện trên toàn thế giới.

    Mức độ nguy hiểm cao.

    Mọi người được khuyến cáo giữ bình tĩnh và tránh tiếp xúc.

    Một phóng viên nữ còn đang nói thì... một kẻ trông méo mó như bị xé rách khỏi truyện tranh xuất hiện, dùng dao đâm cô ấy ngay trên sóng.

    Gã thì thào điên loạn:

    "Các người ở ngoài đời sống tốt thế này à???

    Vợ tôi... con tôi... tụi nó chỉ là nhân vật phụ lót đường cho tụi 'chính diện' tụi bây trong cái cốt truyện súc vật hả?!

    Đời này giả tạo... hết rồi.

    Kết thúc đi!"

    Tôi vội tắt live.

    Gương mặt tôi nhăn nhúm.

    Nhìn sang người ngồi kế bên - "Deku" - hắn vẫn im lặng quan sát tôi, mắt không hề dao động.

    "Giờ mới nhớ tôi tồn tại hả?"

    - hắn cười nhạt.

    Tôi nhíu mày: "Ông thật sự là Deku hả?

    Là cái thằng mít ướt hay khóc nhè đó?"

    "Sao lại không phải?

    Tôi cũng 30 tuổi rồi, không lẽ không được trưởng thành?"

    "Cái gì??"

    - tôi há hốc mồm.

    Ba mươi tuổi á?!

    Đùa tôi chắc?!

    "Gì mà sốc dữ vậy?

    Bộ tôi còn non nớt lắm hả?"

    Tôi cứng họng.

    Thôi bỏ qua cái tuổi đi.

    Giờ tôi hỏi thẳng: "Vậy ông ở đây làm gì?"

    Hắn nhún vai: "Không biết.

    Có thể tôi cũng là một trong những 'nhân vật hư cấu' đó mà cậu vừa nghe báo."

    Hmm... thôi được.

    Tạm tin là vậy đi.

    Nhưng đúng là đời tôi dính phải loại oan gia gì không biết.
     
    Deku X Karma (Tôi Chê Anime Của Bạn) [ Cơ Duyên ]
    Chương 3: Yên bình của hiện tại


    Tôi nằm im trên chiếc giường xa lạ trong khách sạn, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.

    Ánh sáng ngoài đường hắt vào qua khe rèm, đủ để thấy cái bóng của thằng khứa Deku đang ngủ ngon lành ngay kế bên.

    Hắn hít thở đều đặn, khuôn mặt trông yên bình đến mức... muốn đấm một cú.

    Tôi không ngủ được.

    Có lẽ vì tôi biết giờ thế giới đã không còn như cũ.

    Tụi tôi không chỉ đối mặt với mấy con quái vật lòi ra từ hư không, mà giờ còn có cả phản diện, nhân vật phụ nổi điên, và thậm chí vài nhân vật chính cũng bắt đầu... nứt vỡ.

    Nghe nói, họ phát hiện ra thế giới của mình là sản phẩm của một ai đó — một "tác giả".

    Một thằng ngồi gõ bàn phím rồi cho họ sống chết như những quân cờ.

    Nếu là tôi, chắc tôi cũng điên.

    Dẫu sao thì cũng may, vẫn có những anh hùng, những người tốt, đang cố giữ ổn định.

    Chính quyền bắt đầu phối hợp với các nhân vật được triệu hồi, nhưng... tụi họ vẫn lóng ngóng như mấy ông già lần đầu xài smartphone.

    Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi có một cái đầu nóng dựa sát vào vai mình.

    Má nó, đúng là thằng Deku.

    Hắn vừa lấn người vừa vắt chân qua cái chăn chung như thể đây là giường của riêng hắn.

    ...Tôi nên biết trước là sẽ thành ra thế này mà.

    ---

    Ba tiếng trước đó – trong căn phòng khách sạn

    Khách sạn này bự thì có bự thật, nhưng phòng nào phòng nấy đều bẩn kinh dị.

    Nấm mốc, bụi bặm, mùi ẩm.

    Chỉ có đúng một phòng là sạch sẽ như mới lau dọn.

    Trông khả nghi như phim kinh dị.

    Deku là đứa phát hiện ra phòng đó.

    Ban đầu tôi không chịu ở cùng, nhưng hắn bỗng chùng giọng:

    “Phòng khác thì lại dơ, mà cậu mắc bệnh sạch sẽ, không muốn ngủ cùng tôi trên một chiếc giường thì... tôi chỉ biết nằm dưới sàn lạnh thôi.

    Nhường chỗ cho thanh niên người thật ngủ.

    Tôi cũng đâu phải người thật... chỉ là nhân vật hư cấu... còn là nhân vật cậu ghét nữa.”

    Nghe kiểu đó thì ai mà không thấy nhột?

    Giọng hắn nhẹ mà buồn, lại cứ nói bóng nói gió, khiến tôi cảm giác như mình là ác nhân vừa đá một con cún con.

    “Thôi lên giường ngủ đi ông thần Deku.

    Đừng nói như tôi đang bắt nạt ông.

    Ngủ thì ngủ thôi.

    Đực rựa với nhau cả.”

    Hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi.

    Tôi nghĩ biểu cảm đó là vui... chắc vậy.

    Chưa kịp xác định thì hắn đã leo lên nằm yên, mắt nhắm, tay đặt ngay ngắn như học sinh gương mẫu.

    “Lên giường rồi thì đừng có lải nhải nữa.

    Nhức đầu.”

    ---

    Trở lại hiện tại – nửa đêm

    Tôi thở dài lần thứ n trong đêm, xoay người quay mặt lại phía hắn, tính nhắm mắt nghỉ.

    Nhưng chưa kịp chợp mắt thì... một cánh tay bất ngờ vòng qua eo tôi, siết lại.

    Đâu đó có tiếng hít thở nhẹ, đều đều — Deku.

    ...Cái gì?

    Tôi giật mạnh tay hắn ra, mặt nhăn nhó như vừa đụng phải thứ gì kinh dị.

    “Bộ tôi là gối ôm sống của ông hả cha nội?

    Ghê muốn chết.”

    Hắn không trả lời, vẫn ngủ ngon lành như chưa có chuyện gì.

    Cái dáng ngủ yên bình đó...

    đúng là khiến người ta muốn đấm thêm một cú nữa cho chắc ăn.

    Tệ hơn nữa là...

    Tôi nhận ra: tôi đang ngủ chung giường với thằng Deku.

    Chỉ cần lũ viewer biết chuyện này thôi là coi như đời tôi toang.

    Chúng nó sẽ hú hét, spam emoji hường phấn và lôi mấy cái video ghép nhạc tình cảm để chế giễu tôi cho mà xem.

    Bọn khán giả ác độc, não lòi, lại rảnh rỗi.

    Tôi có thể tưởng tượng ra cả một tiêu đề video YouTube:

    "Karma và Deku ngủ chung?!!

    Gối ôm sống và những phút giây lãng mạn ngoài đời thực!"

    Tởm muốn chết.

    Tôi nằm nhìn trần nhà thêm một lúc nữa.

    Đêm đó, tôi thức trắng.

    Còn thằng cha già Deku thì ngủ lành như chưa từng bị triệu hồi về cái thế giới nửa thật nửa điên này.
     
    Back
    Top Dưới