Cập nhật mới

Khác 「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2eus]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
371715928-256-k267708.jpg

「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
Tác giả: soupiee_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Fic có thể ko phù hợp với nhiều người , lưu ý trước khi đọc , fic có thể ko hay nhưng đừng ném đá , chỉ cần đưa ra góp ý thì sẽ chỉnh sửa



zeus​
 
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊-0」


Tình tiết fic có thể đi khá nhanh, em đang cố gắng đi chậm lại nhưng nếu ai ko ưa thích có thể cho qua ạ.

Fic dạng này e thấy mọi người chưa ai làm cho otp nên em muốn thử xem như thế nào.

Nếu mọi người góp ý thì cũng như là góp phần cho fic thì fic sẽ hay hơn và giúp cho mọi người có một trải nghiệm tốt hơn khi đọc fic .Mong mọi người có thể hợp tác giúp e nếu có thể ạ

Start: 25/06/2024

End: 28/06/2024
 
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊-1」


Choi Wooje năm nay đã lên lớp 11 rồi ,cuộc sống dưới quê nhà cực nhọc tự kiếm tiền để học đến lớp 11 như bấy giờ.

Năm lớp 10 cậu giành được học bổng được kha khá tiền nên cậu đánh liều lên thành phố học để nếu có học bổng gì thì cậu cũng sẽ cố gắng giành được.

Nhưng cậu thật sự quá ngây thơ khi nghĩ như vậy.....

.

.

Chẳng tìm hiểu gì mà đi lên thành phố, đôi mắt màu đen thẳm ấy long lanh ngơ ngác nhìn quanh, nơi đây đông đúc ồn ào chứ không như quê cậu tĩnh lặng đến kì lạ.

Được cho biết là lên thành phố thì phải kiếm nơi ở trước , cậu cứ đi mãi đi mãi không chỗ nào còn phòng , cậu bất lực nhưng chẳng thể khóc cậu phải bước đi tiếp .

Một lúc sau trời tối dần đi , bước đến trước một dãy phòng trọ gõ cửa hỏi ông chủ

.

.

Đúng là ông trời không phụ lòng cậu , cậu tìm được phòng rồi còn có cửa sổ nhìn ra ngoài hình như là biển thì phải , đẹp thật!

Ngày mai cậu phải thức sớm để lên trường làm thủ tục , sẵn tiện tham quan trường rồi qua ngày sau cậu sẽ chính thức được nhập học.

Cậu háo hức chẳng ngủ được , nhắm mắt không ngủ được thì quay qua nhìn ra ngoài cửa sổ .

Biển vẫn thế nhưng....khuya rồi , bóng người kia là sao?

Giờ này còn người tắm biển à , dù chỉ là bóng đen lấp loá nhưng vẫn có thể nhìn thấy dòng nước nhiễu dài trên người đó cứ như vừa từ dưới biển đi lên ,cậu dụi dụi mắt rồi nhìn ra ngoài một lần nữa

KHOAN , NGƯỜI ĐÂU?!

Rợn hết người , cậu vội quay đi trấn an bản thân chỉ là người ta đi lên rồi mà thôi.

Cậu nhắm tịt mắt thiếp dần đi tay cậu vẫn nắm chặt lại người cậu co rúm trong chiếc chăn , chắc hẳn phải sợ lắm.

.

.

.

Sáng nay hộp thư trước cửa phòng cậu lại có thư à?

Vừa mới đến mà ai lại gửi thư cho mình thế này?

Mở ra thì những dòng chữ nguệch ngoạc khó nhìn nhưng vẫn đọc được

"Chào cậu, tôi là Moon Hyeonjoon sống ở phòng đối diện phòng cậu, hiếm lắm tôi mới thấy có học sinh tới đây ở , mà nếu tôi và cậu cùng trường thì hay biết mấy cậu nhỉ, cho tôi làm quen nhé , tôi học lớp 12-D ở trường T1."

Cậu mừng rỡ vội viết lại gửi qua phòng đối diện , xưng anh thôi vì cậu chỉ mới lớp 11

Cứ nghĩ có bạn bè trong trường như này thì tốt nhưng người bạn này của cậu chưa từng gặp vì chương trình học khác lại còn là đàn anh , cứ gửi thư vào buổi sáng thế này tốn giấy nhưng có vẻ nó đem lại niềm vui cho cậu.

.

.

.

Dù đã nhập học nhưng những thể loại blhđ vẫn cứ đến với cậu , cậu cứ thế mà chịu đựng qua ngày tự ôm nỗi đau mà khóc lóc chẳng biết làm gì.

Cũng chẳng dám nói thầy cô vì có nói thì mọi thứ vẫn cứ vậy không thay đổi.

Ấm ức lắm !

.

.

.

Một hôm cậu tìm thấy một căn phòng piano , tiến vào trong thì bụi bặm khắp nơi cậu lấy mu bàn tay che lại mũi cứ như nơi này đã rất lâu chưa được sử dựng vậy.

Cây đàn piano ở giữa phòng, cậu không ngần ngại mà ngồi xuống thổi bớt bụi rồi bắt đầu đàn , âm thanh rất êm tai tiếng nhạc cứ vang vọng cậu chìm đắm trong âm nhạc.

Cho tới khi cửa phòng bị kéo mạnh kêu lên rất to ,đứng trước cửa một chàng trai có dáng người nhỏ con cùng một..... con gấu hả?

Sao to vậy?!

Đó là Ryu Minseok và Lee Minhyung , cặp đôi nổi lẫy lừng khắp các khối với chuyện tình như phim vậy , chuyện tình màu hồng nhưng tại sao họ lại ở đây?

"Này cậu kia , cậu nghĩ mình đang làm gì vậy muốn chết à" -Minseok gằn giọng tiến vào trong kéo Wooje ra ngoài trong sự ngơ ngác của cậu

"Sao cậu lại đánh đàn ở đây?"

- Minhyung nhẹ nhàng hỏi cậu nhưng gương mặt của anh lại trái ngược như vậy , khó ở đến vô cùngg

"Có chuyện gì sao , phòng này sao vậy?"

- Wooje không ngần ngại hỏi lại

"Cậu mới vào trường đúng không , nhìn cậu khá lạ"

"Vốn căn phòng này từ lâu đã có tin đồn là có người của căn phòng này từng chết nhưng không ai biết là ai cả, lâu lâu là lại nghe một đoạn piano từ phòng này rồi lại tắt ngang ai nấy cũng sợ hãi nhưng hôm nay lại nghe nguyên bài như này vốn thấy rất lạ nên tớ đánh liều mở cửa phòng thì thấy cậu" -Ryu Minseok vừa kể lại đứng phía trước người Lee minhyung , anh cứ thế mà choàng hai tay qua cổ Minseok.

Dù thế nhưng mặt cậu kể rất nghiêm túc

Wooje sợ rồi cậu biết sợ rồi, nơi đây nhiều điều bí ẩn hơn cậu nghĩ.

.

.

.

.

.

.

Mọi người cmt ý kiến, góp ý để e sửa đổi theo mn đc ko ạ!
 
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊-2」


Nói chuyện qua lại thì Wooje cảm thấy bản thân mình nói chuyện khá hợp với Minseok nhưng lại chẳng dám nói ra chỉ vì nghĩ Minseok có thể sẽ chỉ kể cho cậu biết chứ không để ý đến cái người tệ hại này.

Tệ thật!

Minseok đã sớm xem cậu là bạn rồi , Minseok thấy Wooje là người thật thà lại không giống người sẽ lợi dụng cậu lắm!

.

.

Sau một ngày học mệt mỏi thì Wooje chỉ muốn về nhà và ngủ thôi , nhưng thật sự nếu cứ như vậy thì sẽ khó mà học cao lên lắm nên dù có mệt thì cậu vẫn ngồi vào bàn mà học.

Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ ,cứ đêm đến thì cậu lại gặp bóng người đứng ngoài biển ấy vẫn cái người ướt nhẹp như mới tắm biển ấy, đúng là rợn người.

Người ấy là ai mà cứ đứng ở đó rồi biến mất vậy khó hiểu thật.

Nhưng cậu vẫn phải cho qua vì cậu phải ngủ thật ngon thì sáng hôm sau mới có sức học được.

Cậu và anh sáng nào cũng được nhận thư nói chuyện ngày càng gần gũi hơn tình cảm ngày càng lớn hơn nhưng không dám thổ lộ, mặt người ta còn chưa thấy mà!cậu muốn nói cho người khác về chuyện này , muốn tìm hiểu về Hyeonjoon nhiều hơn nhưng không thể.

Những chuyện này cậu không kể cho Minseok vì cậu cảm thấy ngại và cũng cảm thấy phần nào đấy không nên nói thì hơn.

Cậu nghĩ Minseok cũng chẳng quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt của cậu.

Cứ như thế thì tình bạn này cũng chẳng bền đâu Wooje!

Luôn cố gắng vì học bổng , học dù rất giỏi dưới quê nhưng lên thành phố mọi thứ lại khác.

Ngày dưới quê cậu là thiên tài nhưng lên thành phố thì cậu chỉ là người thường chẳng hơn ai hết học cũng không hơn .

Cứ ngỡ như dễ dàng nhưng lại khó nhọc hơn bao giờ hết.

Nhiều hôm Wooje còn gửi cả bài mình qua cho Hyeonjoon chỉ bài mình , anh nhất quyết không giải giùm mà chỉ làm ví dụ kế bên rồi giải thích rõ ra chứ không giải vì sợ cậu hư mà lợi dụng anh làm bài hộ mất.

Phải công nhận rằng Moon Hyeonjoon này học giỏi thật , đúng là học bá!

Điểm số của cậu cải thiện thấy rõ nắm chắc 10 phần học bổng là của mình, cứ tiến lên như thế mỗi ngày thì 90 phần còn lại chắc chắn sẽ là của cậu.

Mỗi ngày trôi qua mỗi bức thư lại xuất hiện, nó chất đống lên dần .

Có một thư Hyeonjoon bảo rằng : "Nếu anh gửi cho em đủ 250 bức thư thì anh sẽ gặp em" nhưng lại kèm theo đó lại là số 3 nhỏ ở góc bức thư , bức này là bức thứ 31 anh gửi cho cậu rồi sao lại đánh dấu số 3

Chẳng hiểu gì nhưng cậu vẫn cho qua không quan tâm nữa.

"Từng ngày cố gắng, từng ngày tiến bộ , từng ngày gần bên anh hơn......"

Haizz khó cho cậu thật còn quá lâu để đủ 250 bức thư ,cậu muốn gặp anh mãi thôi.Mọi hôm lên trường là mỗi lần cậu cảm thấy khó chịu trong người chỉ vì đám bắt nạt nhưng mọi người bây giờ đã nể nang cậu hơn rồi, ai bây giờ cũng chỉ nghĩ cậu sẽ giành được học bổng vì tần suất học bài của cậu gấp 3 gấp 4 người khác.....Đây là con người sao?

Nhưng thật sự còn quá sớm để biết ai có thể được học bổng, chỉ mới vô học thì làm sao có thể đánh giá được một người.

.

.

.

.

.

Bức thư thứ 80 không có gì chỉ có một tờ giấy cùng con số 8 nhỏ ở góc giấy ,hình như là đánh dấu thư thứ 80 thì phải, có lẽ là vậy!

Haizz thư chẳng nói gì thì cậu biết trả lời sao bây giờ?

Chả lẽ lại không gửi thư lại , chắc phải vậy thôi !chắc anh ấy cũng không biết nói gì!

Những bức thư tiếp theo cứ như thế mà tiếp diễn chỉ vỏn vẹn vài ba câu, chả lẽ anh ấy chán mình rồi .

Hay anh ấy ghét mình vậy?

Nhưng bức thư thứ 100 cũng đánh dấu nhưng lại là số 5 lạ kì!

Ảnh đánh dấu gì vậy ta , mình chẳng hiểu gì cả?

Mọi thứ dần chuyển biến kì lạ , người đàn ông mà Wooje thường thấy ở bên biển cũng chẳng thấy đâu nữa.

.

.

.

Lên trường , Wooje lấy dũng khí ra hỏi Minseok về chuyện người đàn anh ấy nhưng chẳng mấy khả thi vì Minseok chưa nghe qua ai tên Moon Hyeonjoon , Minseok chỉ biết Choi Hyeonjoon lớp 12-A thôi .

Không tài nào một người giỏi như Moon Hyeonjoon lại sống kín tiếng đến vậy được đó là điều rất khó!

Không lẽ sẽ không có ai bàn tán về điểm số hay học lực của anh ấy hay sao vậy?

Tối đến Wooje lần đầu đi ra biển , chỉ mới chiều nên kha khá người chụp ảnh chơi đùa nhưng trời tối dần dần đi mọi người lại tản ra về hết , chỉ còn lại cậu nơi ấy lại toát ra vẻ lạnh tanh đến mức phải rùng mình.

Vì quá sợ hãi nên cậu đánh liều đi thẳng về nhưng đang đi thì cậu ngoảnh đầu nhìn ra phía sau.......Một vũng nước lớn sau lưng cậu, cứ như có ai vừa tắm biển xong lên đứng ngay đó vậy , nhưng nơi cậu đứng đâu có ai lúc nãy cũng chẳng có ai tắm biển cả họ chỉ là sống ảo thôi ấy!

Thật sự rất rất kì lạ , trong đầu cậu bây giờ chỉ có sự sợ hãi chạy vội về phòng chẳng biết bản thân mình vừa gặp thứ gì nữa.

Về đến nhà , cậu chỉ nghĩ tới việc đi ngủ để giảm sự căng thẳng vì quá sợ hãi nên vừa đặt đầu xuống thì cậu đã ngủ rồi nhưng thật sự nếu chỉ ngủ như vậy thì đâu dễ đến như vậy.

Cậu bỗng nhiên bị một thứ gì đó thôi thúc đứng dậy , từ từ di chuyển ra biển người thì cứng đờ đôi mắt long lanh ngày nào thì bây giờ chỉ mang vẻ đục ngầu đi thẳng về phía biển đi từ từ....từ từ cậu dần chìm dần xuống biển cứ như hành động của việc tự tử vậy, bỗng một thứ gì đó đứng sau lưng cậu nắm lấy vai nhấn chìm xuống biển nó cười một cách hoang dại, giống như đã chờ để làm điều này rất lâu rồi vậy, gương mặt của nó thật sự khiến cậu kinh hãi nó cứ mờ mờ ảo ảo chỉ thấy khuôn miệng cười như rách toạt ra vậy.

Cậu giật bắn mình thức dậy thở gấp phát hiện ra đó chỉ là mơ dù chỉ là mơ nhưng lại mang cảm giác rất chân thật man rợ một cách khó tả.

Mồ hôi chảy dài trên gương mặt cậu mở điện thoại lên thì chỉ mới 2 giờ sáng, nhận ra chỉ là mơ thì cậu cảm thấy được phần nào nhẹ nhõm cũng phần nào ám ảnh về giấc mơ vừa nãy nó cứ như điềm báo cho cậu vậy .

Không dám nhớ lại giấc mơ đó nhưng nó cứ vang lại tiếng cười trong đầu cậu như đang trêu ghẹo cậu vậy.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.
 
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊-3」


Wooje bị đánh thức bởi tiếng sóng rì rào nhưng lại chêm vào những tiếng ồn ào náo nhiệt bên bờ biển.

Đôi mắt long lanh ấy nheo lại nhìn ra cửa sổ , môi xinh chu chu chưa hiểu chuyện gì .

Định nằm xuống ngủ tiếp vì hôm nay là chủ nhật nhưng không tài nào ngủ tiếp được đành phải đeo kính vào đi vào vscn .

Nhìn bản thân trong gương thì cậu bỗng nhớ về tối qua , cậu lắc đầu như muốn quên đi điều mình vừa nghĩ .

Nhanh chóng rửa mặt rồi đi ra ngoài xem thử có chuyện gì.

Vừa bước gần tới chỗ mọi người đang đứng thì mùi hôi tanh xộc lên mũi cậu , Wooje vội che mũi lại tiến tới đám đông.

Mùi máu tanh tưởi bốc lên, có thể gọi là tất cả những con cá ở khu biển nhỏ đó đã chết trong tình trạng bị bẻ đuôi .

Nhưng lại không một vết máu có tại hiện trường.

Camera cho thấy không hề có ai tối qua đã ở đó , bắt đầu từ 1 giờ 48 sáng thì cá dạt vào bờ cho đến sáng nay.

Quái lạ , nếu không phải người làm thì sao lại bị bẻ đuôi , lại còn gọn gàng không một vết máu.

1 giờ 48 sáng?

Chả phải giờ đó là lúc cậu mơ thấy những điều kì lạ đó sao?

Không thể trùng hợp như vậy , điều này có ẩn khuất phía sau!

Đi về phòng , Wooje mang theo tâm trạng không mấy tốt mà liếc ngang phòng Hyeonjoon rồi mới vào phòng.

Anh ta thật sự là ai?

Nếu nhìn không kĩ thì chỉ thấy một cục bông rối nùi ngồi trên bàn với một đống thư , đã tới bức 248 , Wooje không cảm thấy nóng vội muốn gặp người đàn ông này nữa mà là cảm giác tò mò muốn biết người đó là ai!

Con số gần nhất cậu thấy được trên thư là con số 2.

Sắp xếp theo mỗi lần Hyeonjoon gửi là "3852" nó có ý nghĩa gì chứ?

Cậu gãi đầu , chẳng biết câu trả lời thật sự là gì , chỉ đành đợi đến ngày gặp thôi

Kể từ lúc cậu mơ điều đó cho đến bây giờ thì chưa một lần mơ lại , mọi thứ trôi qua êm đềm đến thứ 3 ,chính là bức thư thứ 250 xuất hiện, cậu mang theo mình nỗi sợ tiến bước đến trường , dù học nhưng nỗi sợ cứ bao vây lấy cậu , nó khó thở lắm.

Minseok cảm thấy Wooje hôm nay khá kì lạ , đành phải hỏi

"Này Wooje , mày sao vậy"

"Đâu..tao đâu có gì đâu hì hì"

"Mày đừng có giả vờ , có gì thì nói , không có giấu"

"Thật sự mà , đừng có lo"

Wooje không muốn Minseok hỏi thêm , kéo Minseok đi mua sữa uống , càng nhìn Wooje , Minseok càng thấy lo làm sao , trong lòng cảm thấy như có chuyện gì không lành sắp xảy ra.

Thấy Wooje vẫn vui vẻ như vậy Minseok đỡ lo phần nào .

Minseok luôn lo cho Wooje kể từ ngày mới bắt đầu chơi , biết cậu từ vùng quê lại càng thêm muốn giúp cậu tránh xa tình trạng xã hội ở thành phố hiện giờ kinh tởm như nào.

Haizz!

Wooje cũng có khác gì cậu , cậu như một con cá mắc vào lưới vậy bị kẹt lại và không thể thoát ra ngoài.

Chìm sâu trong suy nghĩ về Hyeonjoon mà quên mất thời gian.

Học thì không tập trung bị nhắc nhở liên hồi ,reng chuông đến giờ về lại để bị nhắc .

Wooje để tâm vào chuyện này quá nhiều.

Wooje cầm theo con vịt làm bằng len , định làm quà gặp mặt cho Hyeonjoon.

Cậu đi đến bên bờ biển chờ anh như đã hẹn.

Chờ mãi , chờ cho đến khi không còn ai ở khu biển .

Anh ở đâu?

Anh đi ra đây đi!em chờ anh ở đây mà?

Hyeonjoon à ,anh cho em leo cây hả!

Tối mù mịt , Wooje vẫn đứng đó cầm lá thư đi qua lại rồi định đi lên thì bỗng mắt cậu lờ đờ nhìn về lá thư....Nó nó..... là tờ giấy dơ bẩn được viết chữ lên bằng những dòng máu tươi chảy dài....cậu hét toáng lên , làm rớt lá thư .

Cậu định chạy thì...

Một bàn tay lạnh toát nắm lấy cằm cậu kéo quay người lại , đặt một nụ hôn lên môi cậu .

Lạnh!Rất lạnh!

Em giật mình nhắm tịt mắt lại thì bị người đó cầm hai bên vai dồn đẩy xuống biển một cách không thương tiếc , nhấn chìm cậu xuống biển .

Cậu giẫy giụa nhưng không tài nào được , mở to mắt nhìn phía trước....một chàng trai với mái tóc màu bạc sáng chói , mặc đồ học sinh trường cậu ,cậu mạnh dạn đoán đó là Hyeonjoon nhưng gương mặt này càng ngày càng biến dạng , chiếc miệng cười rách toạt , người rong rêu còn có những chỗ trên người bị mất vài miếng thịt do cá rỉa.

Thân thể Wooje dần lịm đi , tay chân lạnh toát không còn sức lực.......

Nhớ lại những bức thư có số 3852 chính là "CHET" nhưng có lẽ Wooje không hiểu rồi.

Ha!

Một chàng trai tội nghiệp~

Thương xót cho cuộc đời của cậu ta , nhưng chẳng phải cậu ta rất tò mò muốn biết Moon Hyeonjoon sao?

Giờ thì biết rồi đó, haha!

_______________________________

Ngày hôm sau đi học

Wooje không đi học , Minseok cứ nghĩ Wooje bệnh nên nghỉ , không biết nhà Wooje nên không tài nào hỏi được.

Cậu còn không có điện thoại di động.

Ngày kế tiếp

Lại không có Wooje , bệnh nặng đến thế à?

Ngày 3,4,5,6,....

Minseok sợ rồi! kêu Lee Minhyung đi hỏi thầy cô thì không ai biết, hai cậu đành nhờ thầy cô ra đồn báo mất tích.

Không một ai có tung tích của Wooje.

Ngày thứ 14

............

TIN TỨC

PHÁT HIỆN XÁC HAI EM HỌC SINH TRƯỜNG XX TẠI BÃI BIỂN XXX

MỘT EM HỌC SINH BỊ BẺ HAI CHÂN NGƯỢC LÊN TRÊN

NHƯ NHỮNG CON CÁ BỊ BẺ ĐUÔI KÌ LẠ VÀO NHỮNG HÔM TRƯỚC.

.

ĐƯỢC CHO BIẾT MỘT TRONG 2 EM

TRƯỚC ĐÓ ĐÃ ĐƯỢC TRÌNH BÁO MẤT TÍCH.

.

.

.

Sau khi nghe tin Minseok như chết lặng , vừa chạy ra biển vừa cầu mong đó không phải bạn mình .

Vừa bước đến thì cậu đã thấy cảnh sát đã trùm xác lại nhưng cậu yêu cầu cảnh sát mở ra cho cậu xem mặt thì gương mặt tím tái của Wooje xuất hiện trong tình trạng bị phình ra , đang rã .

Đau lắm nó đau lắm , cứ như lấy dao đâm vào tim cậu vậy.

Cậu thét lên trong sự đau khổ , Minhyung xoay người Minseok ôm vào lòng ngực , Minseok vừa khóc vừa đập vào lưng Minhyung .

Minhyung cũng buồn chứ cậu cũng khóc , khóc thương cho người bạn bấy lâu nay mang lại niềm vui mới cho cuộc sống của họ , bây giờ đã đi rồi....đi một cách oan ức

"Tại sao Minhyung , tại sao cứ phải là Wooje vậy , hả?

Tại sao vậy......"

"Cậu ấy làm gì sai vậy chứ?"

"Minseok à~..."

Không nghe người trong lòng trả lời , Minseok ngủ rồi, chắc do thức đêm tìm kiếm tung tích của Wooje nên cậu đã quá mệt .

Minhyung đành bế cậu lên đi về thì tiện nhìn qua xác bên cạnh , mái tóc vàng vẫn lấp lánh khiến Minhyung chú ý.

Về nhà xem tin tức thì được cho biết là cựu học sinh trường T1 , trong lúc đang sử dụng đàn piano để hỗ trợ cho trường về hội trại thì đột nhiên mất tích đến bây giờ cũng đã 4 năm.

Ha!

Người mà Wooje gửi thư qua lại chính là một con ma....à không một con quỷ khát tình.

Lớp 12-D vốn không có thật nó chỉ là lời bịa đặt .

Căn phòng 12-D lần trước Wooje thấy chỉ là một phòng kho bụi bặm nhưng cậu đã bị che mắt rồi....

Khóc thương cho cậu trai trẻ , chưa kịp có được học bổng như mong muốn thì đã chết một cách tức tưởi ,oan ức.

Đến bây giờ vẫn chưa ai biết tại sao họ chết , chết không một dấu vết không một vết tích

Cảnh sát cố gắng nhưng mọi sự cố gắng đều trở về con số 0 .

Bất lực nhưng chẳng thể làm gì

Dần dần lại càng ngày càng nhiều người đến trình báo về vụ việc , nhằm ngăn cản cảnh sát không điều tra nữa , chỉ vì........

.

.

Tối nào bờ biển ấy cũng thấy một bóng nhỏ một bóng lớn đứng kế nhau đi qua đi lại nhưng bóng nhỏ ấy lại thân tàn ma dại mang theo đôi chân lỏng lẻo cứ lết dài lết dài trên bờ biển, bóng lớn miệng cười rách đến mang tai đi kè kè cứ như sợ mất đi bóng nhỏ ấy vậy .

Ai nấy đi qua cũng nhìn thấy rõ mồn một.

Kinh tởm thật đấy!

" Thật vui vì đã gặp anh, nhưng cũng thật buồn vì đã gặp anh.

Thật may mắn vì được nói chuyện với anh hằng ngày,

nhưng thật hối hận vì trót lỡ thương anh quá nhiều "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

END
 
「𝕯𝖊𝖆𝖙𝖍 𝖎𝖓 𝖘𝖎𝖑𝖊𝖓𝖈𝖊」- [On2Eus]
Cái này ko phải chap mới


Cảm ơn mọi người đã ủng hộ trong thời gian qua nhée.

Em đã beta lại những chỗ như dấu phẩy, lỗi chính tả, lặp từ như mọi ng đã góp ý ạ

Tương lai sẽ có fic mới , nhưng mà e còn bị kẹt lại ở chỗ otp ấy, ko biết là mọi người muốn e làm otp nào tiếp ạ?

Hay là vẫn On2eus

Em muốn theo ý mọi người để làm cho dễ

hì hì ✌🏻😽
 
Back
Top Bottom