Ngôn Tình Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,287,614
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
de-thue-cho-phuong-thieu.jpg

Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Tác giả: Pé Kiều
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Pé Kiều

Thể loại: Ngôn Tình

Giới thiệu:

Trần Nhã Vy đang cần tiền và đã đồng ý trở thành một người mẹ mang thai hộ để kiếm tiền. Cô cứ tưởng rằng đây là một công việc nhẹ nhàng, giúp cặp vợ chồng khó có con có thể có được ước mơ thành hiện thực. Tuy nhiên, thực tế không phải vậy.

Trong quá trình mang thai, Trần Nhã Vy đã phải trải qua những đau đớn, đặc biệt là khi phải quan hệ trực tiếp với phụ nữ hoặc đàn ông thuê mình. Điều này làm cô cảm thấy rất khó chịu và trái tim của cô cũng bị tổn thương khi cô gặp phải những người chỉ muốn lợi dụng cô.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 1: Cuộc Sống Sinh Viên


### Cô- Trần Khả Vy đang là sinh viên năm nhất trường đại học S của thành phố C.

cô xuất thân là một gia đình không mấy khá giả nên cô phải vừa học vừa đi làm thêm để trang trải cuộc sống..

ấy vậy mà tiền lúc có lúc không.

Cô hiện đang ở 1căn trọ thuê cùng với 1nguoi bạn thân tên Lý Bội Trân.

- Vy Vy à...Mày biết hôm nay là ngày thứ mấy rồi không
- Ý mày là s tao k hiểu?
- Ngày 6 rồi đó..hazz
- Uk..

thì s
- Trễ tiền nhà 6 ngày rồi đó..mày vô tâm quá vậy...!
- Ừ nhỉ..

tao vẫn chưa có tiền thôi thì sáng mai chuồn lên trường sớm đi
Thế là nợ tiền nhà gần 1tuan rồi vẫn chưa trả tháng nào cũng như vậy..

nghĩ đến ba mẹ ở nhà vất vả có khi chưa có tiền nên k gửi lên kịp cho cô thì cũng k thể nào hối thúc họ được..Bội Trân cũng vậy..haizz!
Cô k còn cách nào khác nên đành gọi cho mẹ.

- mẹ có tiền chưa?
- chưa mày ơi mới đóng tiền học cho e mày ráng cho mẹ mấy hôm nữa
- Dạ thôi, thôi mẹ lo cho e trước đi k sao đâu ạ
Rồi xong hết cách luôn giờ chỉ còn cách đi năn nỉ bà chủ thôi.

thiệt là xấu hổ quá đi thôi..

Ngày hôm đó cô đi học đến chiều tối 7h giờ rồi mà cô k dám về nhà, đt thì quá nhiều cuộc gọi nhỡ từ chủ nhà trọ,e k dám về cứ lấp ló trước cổng k dám vào nhà, cô lấy đt gọi cho Bội Trân..

- Alo, mày về chưa vậy?
- Sắp nè...!
- huhu, tao k dám vào nhà..

- haha, ok chờ tao chút t về rồi tính.

Đứng chừng 8h tối Bội Trân mới về tới,đứng đợi lâu muỗi cắn mệt gần chết.

- Giờ s đây m?
- Đi dạo đâu đó đi 11h đêm rồi về giờ đó bả ngủ rồi.

Ok.haha.thế là cô đi lang thang ra công viên đến 10h30 2 cô mới lò mò về.về tới đúng thật là bả ngủ thật rồi 2 cô ba chân bốn cẳng chạy nhanh vào nhà mở cửa phòng mà tay cô run run chọt chìa khóa hoài kh được.

Vào đc nhà vội vàng đóng cửa tắt điện.2 đứa đang nằm cười rút rít thì bỗng...!
- Vy...Vy ơi, con có nhà kh?
- Thôi chết mẹ rồi...!
- Huhu...s nãy thấy bả ngủ rồi mà m?
- Làm s t biết đc.

2 đứa cô cứ đẩy qua rồi đẩy lại, cuối cùng e cũng phải đứng dậy đi ra mở cửa...!
- Dì ơi thứ 2 con gửi tiền nhà nha,do con hôm trước đóng tiền học rồi tùm lum hết..Dì...!
- Ủa T đâu có đòi tiền nhà đâu?
- Dạ??
- Tao vào xem 2 đứa ăn ở ra s thôi...!
Nói xong bà chủ nhà ngó nghiêng ngó dọc..bà bước vào trong nhìn xunh quanh Bội Trân nhát Chết nằm trùm mền 1 đống trên nệm..

- Trân..

bị s mà trùm mền v kh sợ chết ngạt hả con...?
- Dạ Trân Trân đang bị bệnh đó dì.

- Sáng mai m qua nhà dì nha dì có chuyện muốn nói..nghe k?
- Dạ...!mà dì kêu con hay là Trân Trân ạ?

- T kêu m đó..

- À..dạ...dạ..

Tối đó cô trằn trọc mãi k ngủ đc k biết lại có chuyện gì mà bả gọi v.Sáng hôm sau cô tranh thủ vệ sinh cá nhân xong ăn mặc đàng hoàng 7h cô lò mò qua nhà bà chủ trọ...!
Qua đến nhà thấy bà đã ngồi ở phòng khách chờ từ bao giờ rồi cô hơi hồi hộp chầm chậm đi vào nhà..

- Con..con chào dì
- Ừ..Ngồi xuống đi
Cô rụt rè lại bước lại ghế ngồi đối diện với bà ta..

- Khi nào thì trả tiền nhà đây
- À..dạ...!tuần sau ạ..

- Làm gì tháng nào cũng thiếu tiền hết vậy?
- Tại gia đình con gửi lên k kịp ạ.

- Tại s k kịp?
- Vì nhà con nghèo..

Bà ta hỏi cặn kẽ cô luôn vậy đó, nhưng trong tình cảnh này buột cô phải trả lời thật thôi dù rất bực nhưng cũng chẳng dám phàn nàn phản kháng gì....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 2: Đề Nghị Và Đồng Ý


- Nếu m cần tiền thì nhận đẻ thuê đi..

- Là s hả dì.?
- Chỉ cần m mang thai cho người ta,9th10 ngày m sinh ra rồi ngta mang con m đi m k mất gì cả mà còn được tiền nữa.

- Đc bao nhiêu v dì.

- 500tr..

- 500tr dì nói thật hả..?
- Tất nhiên rồi..

Quảng cáo sau 2 giây, cảm ơn bạn đã ủng hộ!
Cái gì mà mang thai hộ rồi đẻ hộ xong rồi đc tiền nữa..

lần đầu cô nghe đến chuyện này...!
- Chỉ cần 9th10 ngày thôi,ăn uống có người lo, chỗ ở cũng sẽ có người lo tất mày chẳng cần phải làm gì cả..

- Nhưng mà dì ơi con còn đi học mà dì.

- Có thai thì vẫn đi học đc mà con có s đâu..

- Mà con ngại lắm..con kh làm đâu...!
- Thế thì m bảo lưu kết quả học tập lại...xong việc lấy 500tr về vcho nhà m con lại thì làm vốn học hành..

hiểu kh con?
Cô im lặng đứng dậy đi thẳng ra về k nói 1 lời nào.cô cười vô lý hết sức.Chưa có yêu ai..

hàng vẫn còn bảo hành nguyên tem tự nhiên lại hy sinh đời con gái của mình 1 cách vô lý như vậy..

Thấy cô về Bội Trân lên tiếng..

- Êk,con Tô Thanh Thanh lớp mình nó có thai rồi đấy m..

- Hả???.

thật hả m??
- Ừ, có thai mà nó vẫn đi học bình thường á, thai đc 4th rồi.

- Mà ai là cha đứa bé??
- Làm s t biết đc..

mà có thai rồi thì sinh ra thôi có gì đâu thời đại nào rồi mà còn cần đàn ông...!
Cô nghe Trân Trân nói thế cũng đúng, sáng đó bọn cô đc nghĩ học,2 đứa rũ nhau đi dạo đang đi bỗng đt cô reo..

- Co lo kiếm mượn tiền ai đỡ đi, mượn bạn đi giờ mẹ cũng hết cách rồi..

- Vậy con về nhà nha, chứ giờ s,con cũng k muốn học nữa!
- Mẹ kêu mượn ai mà,m muốn t chết hay s mà đòi nghĩ học??
Tắt máy cô thấy hụt hẫng..

cả ngày hôm đó tâm trạng cô thơ thẫn..

về nhà thấy bà chủ trọ cứ đi qua đi lại cô càng thấy khó chịu bực dọc...?
cô mở cửa ra thì thấy bà ta cũng theo vào, bà ta chưa lên tiếng thì cô đã nói..

- Con đồng ý mang thai hộ..giờ làm s dì?? con phải làm s???
- Mày đồng ý thật hả con..

- Cô im lặng k tl chỉ gật gật đầu..

- Tốt rồi,tốt rồi,để dì lo cho...(nói rồi bà ta đưa cho cô 500k)..

Nè con cầm tiền đi ăn uống gì đi..đi đi...!
Nghe cô đồng ý bà ta cho tiền ăn uống nữa mới ghê...cô vẫn cầm tiền nhưng k đi ăn uống gì cả cứ nằm lì vậy đến chiều trong đầu vẫn mãi suy nghĩ vu vơ..đang nằm thì có đt của bà ta cô bắt máy..

- Alô...con nghe đây dì..

- 7h tối nay tắm rửa sạch sẽ rồi đi với dì nhe con..

- Mà đi đâu vậy dì..

- Thì đi gặp người ta..

- Dạ..con biết rồi..

- Ăn mặc cho đẹp sạch sẽ vào nghe k.??.Để người ta nhìn vào là ưng liền, thì m mới có tiền liền nghe con?
Vừa tắt máy cô nghĩ người có tiền liền thật ra là bà ta thì đúng hơn...!
Đúng 7h tối cô và bà ta đón taxi đi tới 1 quán ăn nhìn rất rộng lớn và sang trọng..

không gian cũng rất ấp áp, lúc đó cũng vào dịp cuối năm nên đi đâu cũng có đèn trang trí hết cả phố..

ấm áp lạ thường..trong quán trang trí đầy những bóng đèn led màu sắc khác nhau cô như bị mê hoặc...!
- Vy Vy nào lại ngồi đây..

(Bà ta kéo cô ngồi xuống 1 góc)
- Họ đâu dì...!
- Đợt 1 chút..

Bà ta bỏ cô ngồi đó và đi vào tolet...đợi lâu quá cô ngó xung quanh trong lòng thấy sốt ruột..đúng lúc cô muốn đi vệ sinh nên cũng đứng lên và đi vào tolet..đứng trước cửa vào tolet bỗng cô khựng lại..

- Rồi,Chị biết mà chị hứa, đảm bảo với e luôn nó là con gái nó mất trinh rồi...(là tiếng của bà chủ trọ)
- .....!
- Rồi chị hiểu mà.nhỏ này sạch sẽ lắm đẹp gái nữa chị chọn thì e cứ yên tâm đi nha...!
- ...!
- Rồi ok e, chị ngồi ở bên góc chỗ cũ nhé!
Cô dần hiểu ra rồi, bà chủ trọ sẽ đc 1 số tiền kha khá trong vụ này chứ k ít gì, nhưng có 1viec mà bà ta lại nói dối là cô vẫn còn trinh mà??S bà ta nói là cô đã k còn chứ???...Nghe cách bà ta nói chuyện là cô biết hình như bà ta cũng dẫn rất nhiều người xem mắt chứ k phải chỉ mình cô..chân cô khựng lại như muốn chạy trốn khỏi đây ngay lập tức....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 3: Hợp Đồng Mang Thai Hộ


Cô quay lại bước đi thật nhanh lại bên góc với tay định lấy cái túi xách đột nhiên có ai từ đằng sau lưng lên tiếng..

- Em là Trần Nhã Vy phải k?? (giọng 1 cô gái)
- Ơ...dạ..??( Cô giật mình quay lại thì thấy cô gái ấy vừa đẹp lại ăn mặt nhìn rất sang trọng)
Vừa lúc đó bà chủ trọ đi ra đi nhanh lại mặt cười hớn hở...!
- Đúng rồi e...!là bé Vy đó..e tới lâu chưa..??
Cả đám ngồi xuống bà chủ trọ kéo tay cô mạnh xuống ngồi kế bên bà...cô gái đó nhìn cô từ trên xuống dưới k xót chỗ nào..cô hơi sợ nên ngồi khép nép lại k chạy đc nữa...cô quay sang bên phải quay ra phía ngoài...xa xa có bóng dáng 1 người đàn ông, mặc trên người bộ âu phục màu xanh đen, tóc chải keo ngũ quan sắc xảo rất rất đẹp trai..cô cứ mãi nhìn theo vì thấy trai đẹp ai k mê...!mãi mê ngắm nhìn anh ta mà cô k để ý rằng anh ta đã từ từ đi lai gần cô hơn..

Anh ta đi lại đứng trước mặt cô làm cô choáng ngợp xung quanh a tỏa ra một khí chất rất lạnh lùng...cô dần dần đoán ra điều gì đó sắp xảy ra..

cả người cô run run..

- Tới rồi hả...!đây cậu...!là bé này.(Bà chủ trọ chỉ vào cô)
Thì ra đây là..?? cô và anh ta chợt cả 2 nhìn vào nhau...!cảm giác lần đầu khá kì lạ...2 người mắt đối mắt hơi ngại ngùng cô vội quay sang hướng khác...cô k dám đối diện với người ta vì cô đang làm cái việc tồi tệ và đang coi thường bản thân mình..coi thường cả ba mẹ mình...!nhưng cô như bị bỏ bùa vậy ai nói gì cũng vẫn nghe theo..

Người đàn ông đó cứ ngồi nhìn cô..

đôi lúc co cũng nhìn anh mắt 2nguoi chạm nhau rồi chợt liếc sang hướng khác..

tuyệt đối k nói 1 lời nào..

- Đây là chồng chị (cô gái ấy lên tiếng nhấn mạnh)
- À..dạ..(cô đáp lại nhỏ nhẹ)
- Chắc là dì e cũng nói cho e hiểu rồi đúng k??
- Dạ...!
- Đây là hợp đồng thỏa thuận..e đọc đi..

Cô gái đó đặt tờ giấy lên bàn đẩy sang phía e...!
...!Hợp Đồng Mang Thai Hộ..

1.Xinh đẹp, Gòn gàng, sạch sẽ..

2.K còn trinh..(đọc tới đây cô mở to mắt định mở miệng giải thích thì bà chủ trọ khều chân cô thật mạnh)

Lúc đó anh ta nhìn cô nhíu mày...!dường như a ta hiểu chuyện gì xảy ra...!
3.Tất cả chi phí ăn uống, chỗ ở,đi lại bên A sẽ lo..(bên A là họ bên B là cô)
4.Khi quan hệ phải nhanh gọn k díng líu gây thương nhớ..

- K đc làm phiền chồng bên A..

6.K đc tự phép rời khỏi nơi ở đc sắp xếp hay đi đâu phải nói rõ...!
7.K đc phép tự ý gặp chồng bên A..

8.Sau khi sinh con xong phải buông bỏ tất cả..k quay lại đòi con hay khóc lóc...!
9.Cat đứt liên lạc hoàn toàn đường ai nấy đi khi xong việc.

10.Khi mang thai thanh toán 50%,sau khi sinh xong sẽ thanh toán 50% còn lại đầy đủ...!
Đó là cô đã tóm gọn lại những ý chính...tay cầm bút nhưng cô đã khóc khi đọc đến điều thứ 8..

giọt nước mắt cô k kìm lại đc cứ thế rơi xuống làm bọn họ ngỡ ngàng..

lúc gần kí thì anh bỗng lên tiếng..

- Sao em khóc..

nếu cảm thấy k đc thì cô ấy sẽ k ép..

- Thôi con kí đi kí lẹ đi (bà chủ trọ hối thúc cô)
- Bé này còn đi học sao?(cô gái đó lên tiếng hỏi)
- Dạ...(cô rụt rè tl)
Cuối cùng cô vẫn đặt bút kí..trong lòng cô nặng trĩu..k hiểu sự lựa chọn của cô bây giờ là đúng hay sai..

và chỉ vì chữ kí đó đã làm thay đổi đảo lộn hoàn toàn cuộc đời cô..

là vì nó!!
Họ cũng nhanh chóng rời đi ra khỏi quán...vợ chồng họ k đi chung mà mỗi người đi 1 xe...!cả 2 từ lúc gặp nhau cũng chẳng nói câu nào kì lạ thật..

Về đến nhà cô nằm phịch xuống li bì mệt mỏi,k biết rồi cuộc đời cô sẽ ra sao..đang miên man với những lo lắng thì thấy bà chủ trọ gọi.

- Ngày mai, 8h tối đi đến chỗ làm với dì..

để thực hiện càng sớm càng tốt..

- Dạ con biết rồi...
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 4


Tối hôm sau cô và bà chủ trọ đi đến đó..xe taxi đậu lại trước khách sạn lớn..cô bỡ ngỡ..

- S chúng ta lại vào đây vậy dì??
- Thì người ta hẹn ở đây..

- Chứ k phải bơm **** ***** như đã nói hả.??
- Thì cứ vào bác sĩ người ta hẹn ở đây..

Trong lòng cô cảm thấy bất an linh cảm có điều gì k ổn rồi..cô bước đi theo bà ta..thang máy dừng ở tầng 5 thì bà ta kéo tay cô đi ra..

bước ra ngoài thì cô gặp cô gái vợ của người đàn ông hôm đó...!
- Bác sĩ bảo k bơm **** ***** đc..nên giờ chỉ còn cách làm trực tiếp thôi...!
- Làm s chị chứ không phải lấy **** ***** rồi cấy vào hả chị..

- 2 người quan hệ với nhau chị đã rất đau lòng rồi...!để chấp nhận để e ngủ với chồng chị đã k dễ dàng gì rồi..e đừng làm rối thêm nữa...!
Trời cái con mẹ này làm như cô là người có lỗi vậy...!làm như cô là người cướp chồng bả vậy..cô đâu có muốn người thì muốn có con..

người thì muốn tiền mà...!
Cô kéo bà chủ trọ đi ra 1 góc rồi nói...!
- Giờ s dì giờ con phải ngủ với anh ta hả?? khác nào dì kêu con đi bán trinh chứ.?? (cô bây giờ cảm thấy rất tức giận)
- Mày còn hả??
- Chứ dì nghĩ s vậy???
- Mày phải chấp nhận đi.9th10 ngày đc 500tr có khi đậu con trai thì lại đc gấp đôi 1tỷ đấy con m nghĩ kĩ chưa..??
Cô hơi lưỡng lự
- Con..con..

- Mày k chịu thì t kêu con Bội Trân...!
- Con chưa làm chuyện đó con k biết..

- Chỉ cần ngoan ngoãn cho người ta làm rang chịu khó tý có khi 10-15 phút là xong rồi, hiểu chưa??
Toàn thân cô hơi run run hoang mang cực độ..cô hơi lưỡng lự k biết phải làm s cho đc..

- Chồng c đag ở trong phòng em vào lẹ đi cho xong việc..

bọn chị bận lắm k có thời gian cho em nhiều đâu..

nếu k đc thì thôi chị k ép chị sẽ xé hợp đồng...k phải trò đùa đâu nha e.

Bà chủ trọ mở cửa đẩy cô vào phòng..

ánh đèn ngủ le lói cô thấy anh ngồi trên giường mặt cuối xuống dường như đang rất buồn phiền...!cánh cửa dân dần khép chặt lại..

Cô nhìn xung quanh phòng lòng hồi hợp k biết mình nên làm gì..cô rụt rè sợ hãi..tim cô đập loạn xạ khi anh nhìn thẳng vào cô..

- Lại ngồi đó đi ( anh lạnh lùng chỉ cô lên giường)
- Dạ...!
anh ta ngồi cầm điện thoại xem gì đó...!không ai nói với ai câu nào..

cô lấy hết can đảm lên tiếng..

- Ang gì ơi??
- ...!
- Anh gì ơi??

A ngước mặt lên nhìn cô..

cô lật đật cúi mặt xuống..

- Sao thế em?
- Anh ơi còn có 5 phút sau kịp...!
- kịp làm gì?
- Kịp để làm có thai đó anh...(cô ngây thơ hỏi)
- em thật sự đã là con gái rồi??
Đắng họng..

nghĩ lại lời bà chủ trọ nói em không thể nào nói là còn được..

nếu nước này mà biết em còn thì chắc chắn họ sẽ không chấp nhận.

đặc biệt là cô vợ của anh ta chắc chắn sẽ xé xác của cô ra mất..

khi vi phạm hợp đồng kể cả tiền uống trà đá còn không có huống gì 500tr...!
- dạ...( em lưỡng lự)
- con gái rồi mà nói là 15 phút.

một tiếng không biết xong chưa mà em bảo tôi làm 15 phút.

cởi hết đồ ra là 15 phút rồi em...!
Tự nhiên anh ta ngồi cười...!cô thấy ghét ơi lại ghét...!anh ta đi lại đứng trước mặt nhìn cô...!
- không phải cái máy mà làm được 15 phút nhe em..

- vậy giờ sao hết 15 phút rồi...!
tiếng cửa phòng đập mạnh làm cô giật mình..

- Nhã Vy...Nhã Vy à...!
- ...(cô nhìn a).

- xong chưa??
- Dạ...!
cô định nói chưa thì anh chen ngang bịt miệng cô lại.

- em cứ đi ra nói là làm xong rồi cho qua chuyện đi..

- E...!sao được Anh không làm thì làm sao có thai..

- em biết em là người thứ bao nhiêu mà anh phải gặp rồi k??
- K ạ...!.

Đọc tr????yện hay tại { Tr UmTr????y????n.vn }
- Người thứ 12 rồi Anh chán lắm rồi..!!
A đứng dậy đi lại mở cửa phòng ra cô lật đật đứng lên đi ra theo sau..

- xong rồi hả dì nói rồi êm ái lắm!!
- Dạ..(thật sự có làm gì đâu)
Cô vợ tiến lại gần anh rồi nói:
- ok đúng không??
- umh...(anh không nói nhiều)
- anh về trước...hôm nay nhiều việc Anh muốn về sớm
- anh về trước đi..

- ngủ với chồng chị thích không Em.?? khác với bạn trai em không.???
- bạn trai??
- chẳng phải em đang có bạn trai à??
Bà chủ trọ vội chen vào..

- ừ thì dì khai thật là mày có bạn trai rồi...!mày hi sinh vì để có tiền lo chuyện ăn học...!
- À...!
- chắc là bạn trai em sẽ sốc và đau lòng lắm...!nhưng nhớ không làm phiền đến chồng chị nhé (cô ta ghé vào tay cô nói nhỏ)...
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 5


Trên xe đi về cô nghe loáng thoáng bà chủ trọ nói với cô vợ...bây giờ đợi khoảng 1thang s xem đã co thai hay chưa nếu có thai thì cô sẽ đc nhận tiền trước là 250tr và chuyển chỗ ở mới có người chăm sóc..? nếu k có thì..ra sao cô k nghe nói và chưa nghĩ đến...!
Ngồi trên xe cô nghĩ về a...!tính cho cùng a cũng thương cô vợ và sợ vợ tổn thương k làm việc gì có lỗi với vợ nên k làm gì cô.

và cô là người thứ 12 trong cái hợp đồng này...!chợt nghĩ là a làm với 11 người trước đó rồi gặp cô nên ngưng hay là vẫn giống như cô k lm với ai cả...cô đột nhiên rất tò mò về a...!
- Đợi khoảng 1th nữa xem m có thai hay k??
- Nếu k có thì s dì??
- Thì phải làm tiếp...!
- Hả??dì nói thật hả??
- T giỡn m à..con vợ nó muốn 1_2 phải là m nó thích m vì m xinh đẹp đó..cô ta k chịu người khác nữa...!mấy cô gái khác mặt toàn phẫu thuật r trét cả đống phấn nên cô ta đâu có chịu...!
- Vậy a chồng là người như thế nào vậy dì (cô rất tò mò về a nên hỏi tiếp)
- À...cậu ta là con trai của Phương gia Phương Khải Minh gia thế giàu nhất thành phố C này..

tính tình tuy rất lạnh lùng, ít nói, vợ nói thì nge đó nhưng cũng rất lạ đi chung hay thể hiện tình cảm gì hết...!thôi mày quan tâm làm gì...!nghỉ ngơi ăn uống đi..

phải có thai nghe không con...!
Haizz..

lại nữa có làm gì đâu mà có thai...!thì ra anh ấy tên Phương Khải Minh...!
Cô về nhà thấy chân chân nằm ở nhà..

thấy cô về liền lên tiếng tra hỏi...!
- T thấy mày lạ nha mày đi đâu??tại sao đi cùng bà chủ trọ??
- Bà ta nhờ tao dẫn ba tao đi làm một số giấy tờ thôi..

- Rồi bà ta có hỏi mày vụ thì nhà không??
- À..

không luôn...!
- Kì vậy?? tao thấy lạ à nha gặp phòng khác chắc đuổi tụi mình luôn rồi...!
Cô im lặng không nói gì đi vào thay đồ tắm rửa..

cô cứ nghĩ hoài về việc Phương Khải Minh hành động rất lạ..

nếu đã không thích hay không muốn tại sao không nói cho cô vợ biết...!
- Làm sao để có thai ngủ với nhau là có thai luôn à mày..??
- Bộ mày muốn có thai hay gì??
- Thì tao thấy tò mò thôi...!
- 2 đứa c ởi đồ ra rồi quan hệ với nhau là có thôi...!mà cũng hên xui à nha..

nhiều người không có được phải thụ tinh đủ kiểu,rồi mang thai hộ đủ thứ hết dài dòng lắm....!à mà phải ngay ngày rụng trứng thì mới dính chứ chuẩn phát dính liền dễ ăn vậy sao??
- Vậy sao những đứa bị hack hi3p d@m đụng cái dính liền hay vậy??
- Để tao cho mày số điện thoại nha..

- Để làm gì??
- Cho mày số điện thoại nhỏ bị h**p Để mẹ hỏi chứ làm sao tao biết mày hỏi nhiều thế..??haha..

Cô cười cười xem ra cái hợp đồng này không đơn giản như cô nghỉ rồi..

vậy mà cô cứ nghỉ có thai dễ dàng lắm..

Rồi thời gian cứ trôi qua..

đã hai tuần rồi bà chủ trọ cứ lân la hỏi cô có thấy trong người khác gì không?? có thèm ăn gì không? thấy mắc ói không?? trời ơi có làm gì đâu mà có thai cô muốn nói nhưng không thể nói ra....!ngày nào cũng mua đồ ăn tằm bổ cho cô cô ngại vô cùng..

- Thôi dì đừng mua cho con nữa..

- Tiền này là của cô vợ mày lo gì tao chỉ mong mày có thai thôi!!
Rồi một tháng trôi qua..

sáng đó chu kỳ kinh nguyệt cô lại ghé thăm...!bà ta cứ giục cô mãi cô bực bội quá nên nói..

- Con tới tháng rồi...!không có thai đâu..

- mày thiệt hả??? sao tính lúc đó làm là có thai rồi bây giờ lại không là sao??
- Thôi dì tìm ai khác đi con thấy khó quá...!
- Người ta không chịu...!cô vợ đó không chịu...!
Rồi bà chủ trọ nói chuyện gì đó với cô vợ kia..

cô cũng chẳng quan tâm nữa..

dặn lòng trong cái rủi nó có cái may vì cô vẫn chưa làm cái việc làm đó..may mắn quá!! giờ cô phải kiếm đâu ra tiền để trả tiền nhà..

hay trả xong rồi đổi chỗ trọ cho rồi..

1tuần trôi qua..

cô cũng đã hết chu kỳ kinh nguyệt..

tưởng rằng mọi chuyện đã qua..

nhưng ai ngờ...!
- M đã hết sạch chưa??

- Rồi...!nhưng con sẽ không làm nữa....!tiền nhà có hứa tuần sau con sẽ đưa.

- mày đọc kỹ hợp đồng chưa??
Bà ta mở hộp tủ lấy bảng hợp đồng hôm trước cô ký rồi đọc to lên cô nghe..

- Trong quá trình mang thai hộ..

nếu một trong hai bên A hoặc B tự ý hủy hợp đồng thì sẽ bồi thường cho bên còn lại 10% số tiền quy định..

- Dì nghĩ sao vậy??
- Nè mày không đọc kỹ thì thôi..

dì nói con rồi mày có thích Phương thiếu không??
- K..

làm gì mà thích..

- mày với cậu ta là một lần rồi sao không lưu luyến gì? cậu ta đẹp trai cao ráo như vậy mà biết bao cô gái mơ ước..

mày đừng làm khó dì..

Bà ta ngồi nói mãi bên tai cô nguyên buổi tối...!cô nghỉ chưa chắc gì Phương Khải Minh gặp cô đã chịu ngủ với cô..

mà cô cũng muốn gặp lại Phương Khải Minh có một cái gì đó làm cô thấy thích..

mà không thể lý giải được..
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 6


Tối hôm sau cô cùng bà chủ trọ đi đến 1 nhà riêng,k phải khách sạn nữa, bước vào bà ta đưa cô lên lầu..

vừa đặt chân lên cầu thang thì cô vợ đi vào..cô cứ nghĩ họ ở chung nhà nhưng thật sự k phải v.

- Nhã Vy lại đây..

- Sao chị?
- Có phải e uống thuốc tránh thai rồi k? Hả..??(cô ta lớn tiếng chỉ vào mặt cô)
- Dạ không có..

- Vậy tại s tính toán kỹ thế mà lại k dính..e mà lừa dối chị là chị cho e về quê mãi k đc đặt chân vào tp C này đó..

- E nói thật (cô run run)
- Hay e muốn gặp lại Khải Minh nên mới làm thế??
- Chị đừng có tra khảo e như thế..k thì thôi chứ e cũng mệt rồi...e thấy có lỗi với bạn trai e lắm rồi..e về!!
- Cô quay mặt đi với vẻ mặt tức giận cùng với sự bỡ ngỡ của 2 người kia thì giọng ai đó vang len trên lầu..

- Kêu Nhã Vy lên đây (là giọng của Phương Khải Minh)

Bà chủ trọ lay lay tay cô..kêu cô đi lên đó nếu k thì hỏng việc cô nhìn qua người vợ rồi liếc mắt lên phòng vợ chồng nhà này phức tạp quá thật là mệt mỏi aa...!nếu vậy s k ly hôn cho rồi làm vợ mà cứ muốn chồng mình ngủ với gái thế này, nếu thật sự yêu nhau và muốn có con với nhau thì k có người phụ nữ nào hành động như cô vợ này cả cô bắt đầu nghi ngờ có gì đó k ổn trong mối quan hệ này...!
- Thôi chị xin lỗi..

c chỉ long hỏng việc thôi..

- Lên đi con Phương thiếu gia đã gọi rồi thì con lên đi..

- Cô ta đẩy cô lên lầu..cô hồi hộp lắm tay run run gõ cửa phòng..

- Cửa k khóa cứ vào đây..

Cô mở cửa nhẹ nhàng đi vào bỗng cô ho sặc sụa..trong phòng tràn ngập mùi bia rượu nồng nặc khói thuốc vẫn còn nghi ngút khói trong phòng...!
- Đóng cửa và khóa chốt lại (a lạnh lùng lên tiếng)
- Dạ...!
- Ngồi xuống đó...!
- Hôm trước tôi đã nói với cô s?? aa hay là cô muốn gặp lại tôi à??
- Dạ..k..k..

là do...do..e bị ép buột ạ..

- Thân thể là của cô cô k quyết định đc thì ai có quyền quyết định thay cô chứ..?cô bao nhiêu tuổi??
- Dạ 20t..

- ....(a ta bỗng nhiên cười lớn...)
- ....!
- Cô cứ ngồi đó 15phut s rồi ra...!
- Nhưng bà dì k cho..

cả cô vợ của a nữa!
- Nếu k ra khỏi phòng thì ít nhất cô cũng nên cởi bộ đồ trên người cô ra đi.

- Em...!
- Kh thì đi ra ngoài và đi về...!
Anh ta đứng dậy cởi áo ra..

rồi đến cái quần lúc ấy cô hoảng sợ vội đứng dậy tung cửa chạy như bay ra ngoài..cô đứng thở hỗn hển.

- S lại ra đây rồi?(bà chủ trọ lên tiếng hỏi)
- S vậy??( lần này đến lượt cô vợ hỏi)
- Troi ơi đi vào đi..(bà ta lại mở cửa đẩy mạnh cô vào phòng)..

Trên người a ta khoác áo choàng thấy cô quay lại bất ngờ nói.

- Tôi chửi cô như vậy chưa đủ với cô hay s mà cô còn quay lại??
- Dì và vợ a bắt e phải quay lại.

Anh ta đi lại lấy cái ví trên bàn rồi quăng lên giường về phía cô đang đứng..

- Tiền trong ví thích lấy bao nhiêu thì lấy..

lấy xong và đi ra khỏi đây ngay lập tức..tôi đang say đó!!
- E kh lấy tiền..

- Vậy mục đích cô đồng ý ký cái hợp đồng này là gì?
- Em...!
- Vợ tôi trả cô bao nhiêu tiền..

- Anh kh đọc à..

- .....(rồi a ta cười như 1 người điên khác hẳn lúc lần đầu gặp cô,cô hơi sock)
Cô đứng nhìn đồng hồ treo trên tường...cô đếm thời gian..

lúc này khoảng 7h tối rồi..

- C ởi đồ và nằm lên giường đi..

- Để..

để làm gì??
- L@m tình (a ta nói 1 cách thoải mái)
- Em..em chưa (cô định nói rằng cô chưa từng làm với ai bao giờ nhưng chợt nhớ ra điều đó nên cô khựng lại)
Anh ta đi lại bật đèn lên và đứng trước mặt cô..

- Hay là cô chê tôi k biết l@m tình à..

- Kh..

đâu có..e đâu có biết..

- Vậy thì c ởi đồ ra đi..

Tắt điện rồi a tả bỏ đi vào phòng tắm,nghe tiếng nước xả bên trong quay qua định mở cửa thì k đc ai đó đã khóa bên ngoài rồi.

Cô nghĩ tới nếu đã như v rồi mà tự nhiên cô lại muốn quay đầu, quyết định cũng do tự cô, hợp đồng cô cũng đã kí rồi nếu cô lại giở chứng thì cũng k dc yên thân gì..cô nghĩ thôi cứ liều mình cởi hết đồ người rồi leo lên giường nằm đắp chăng nằm im bất động...!
Anh ta tắm xong mở cửa đi ra..trên người anh ta k mặc thứ gì cô hoảng hốt k lẽ a ta tính l@m tình thật à..

- S..s..a k mặc quần áo..?anh định làm gì??
- Làm những gì cần làm thôi..

- Nhưng e k yêu a..

- ...(a ta lại cười...!giờ phút này mà yêu đương cái gì)
A leo lên giường nằm rồi quay lưng lại với cô...trong lòng co lo sợ k dám mở miệng nói câu nào cứ thế nằm im lặng...!một lúc lâu s a khẽ lên tiếng..

- Nếu xác định k dám ngủ với tôi thì cứ việc đi ra ngoài..

- Cô vợ của a sẽ giết e luôn đấy...!
- Cũng biết sợ à..

vậy thì nhắm mắt lại ngủ đi.mai tôi cho cô tiền..

Lại là tiền nhà giàu lúc nào mở miệng ra cũng là tiền..haizz..cô nằm nhìn đồng hồ đến 8,9h cũng chẳng thấy ai mở cửa hay gọi gì cả, còn a ta thì nằm dường như đã ngủ lúc nào rồi k hay..

nằm nghe toàn mùi rượu bia mà hình như cô cũng say lun rồi thì phải nên cô cũng ngủ lúc nào k hay....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 7


Sáng cô lật đật dậy, quay qua quay lại thật không ngờ cả đêm hôm qua cô lại ngủ chung với anh ta.

cô lật đật mặc quần áo thì nghe trong nhà vệ sinh có tiếng động chắc anh ta ở trong đó...!cô chạy đến mở cửa phòng thì cảm nhận được cửa phòng không bị khóa nữa..

- Sao rồi em? (cô vợ lên tiếng hỏi)
- Em xin lỗi hôm qua em ngủ quên chị tha lỗi cho em Em không cố ý, em không phải muốn dây dưa với chồng chị đâu em...!
- Em xuống ăn sáng đi...!không sao..!..

nhưng hôm qua thế nào?? thành công không?
- Dạ..(cô gật gật đầu)
Cô đi xuống vào nhà vệ sinh rồi ngồi vào bàn ăn sáng...!nhà anh ta rất rộng lớn và sang trọng có rất nhiều người làm...!đang ngồi thì cô thấy trên anh ta trên cầu thang đi xuống..

hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng quần trắng nhìn trông rất lãng tử và đẹp trai..

Anh ta kéo ghế ngồi vào bàn chị để ý đến đồ ăn mà không quan tâm nhìn tới ai..

- Sao lần này anh hài lòng không? cảm thấy sao?
- Bình thường!
- Anh nhắm lần này được không để em còn tính??
- ...!Em không cần phải kiếm ai khác nữa đâu...!
- Nếu không dính thì em sẽ cho Nhã Vy ở đây luôn gần đến Tết rồi phải dính trước Tết chỉ còn 3 tháng nữa sẽ không kịp ba mẹ về!!
Anh ta đang ăn bỗng nghe vậy ngước lên nhìn vợ mặt có vẻ bất ngờ!..

- Em có cần phải gấp đến như vậy không??
- Vậy anh nghỉ đi, còn bao lâu nữa hả??
- Em chỉ nghĩ cho bản thân em thôi,, Em muốn có con đến mức đó à???
Anh tức giận bỏ mạng cái nghĩa xuống rồi cầm lấy chìa khóa xe đi ra khỏi nhà..

là thật..

càng lúc cô càng thấy mối quan hệ giữa hai người này có gì đó không bình thường!!
- Em ăn nhanh đi hôm nay chị sẽ đưa em đến bệnh viện để khám??
- Khám..

khám gì vậy chị?
- Khám xem em còn hay mất xem em và chồng chị có đúng thật là đã làm chưa?
- Chị không tin thì thôi chứ em không làm mấy vụ bôi bác đó đâu..

- Vậy Em thề với chị đi..

chỉ còn 3 tháng nữa em phải dính bầu trước đó..

không chỉ 500tr mà chỉ còn có thể cho em hơn như thế nữa..

- Em..em thề..

- Umh...!nếu k dính trước Tết thì em sẽ vô sinh suốt đời..

nhớ đấy..

đừng làm mất thời gian của chị!
Cô trở về nhà bà chủ trọ thấy cô liền hỏi tới tấp cô chẳng kịp trả lời, cô cũng chỉ biết ậm ừ cho qua chứ chẳng biết trả lời sao..

và 5 ngày sau cô vợ điện thoại hẹn gặp cô..

- Chị sẽ đưa 250tr trước cho em...!em cầm lấy về giúp ba mẹ em đi..

với điều kiện dọn qua ở hẳn bên nhà chồng chị, ăn uống mỗi thứ có người lo hết em không cần lo gì đâu.

- Ủa sao chị nói không được làm phiền chồng chị?? rồi không được gây thương nhớ??
- Bây giờ có đầu thai mà chị không tìm ai khác được nữa..

ai cũng vậy!! chị phải chấp nhận thôi chuyện gấp lắm rồi!!
Cô thấy như vậy cũng được..

quan trọng là hình như cô để ý anh ta mất rồi, Người gì đâu mà khó hiểu, và trước mắt cô đã có được 250tr nên cô đã đồng ý..

Khi dọn đến nhà anh ta..

cô được sắp xếp ở phòng bên cạnh chị giúp việc..

chị đến ở không cho cô làm gì cả..

cả ngày chỉ có ăn rồi ngủ...!ngày em dọn đi Bội Trân không hề biết...hôm nay cô gọi đt cho nó..

- Tại sao mày lại dọn đồ bỏ đi vậy? bộ tao đã làm gì sai à?
- Tao xin lỗi mày!! tao...!
- Mày làm sao?? mà mày đi đâu??
- Tao dọn đến chỗ khác ở một thời gian..

mày yên tâm tao vẫn đi học...!
- Tao làm gì sai mà mày bỏ đi mày nói đi chứ??
cô cúp máy cô khóc cô thấy tội cho nó quá...!giờ ở một mình gánh khoản tiền nhà cũng hơi mệt...!
Cô đi ra vườn ngắm hoa 1 lúc..

trở vào nhà thấy chị giúp việc đang nấu ăn..

- Em lặt rau giúp chị nha...e biết làm mà để e giúp chị..

- Đừng tiểu thư,cô Tuyết Liên sẽ la tui đuổi tụi tui mất tui khổ lắm tiểu thư ơi..

- Kh sao mà chị..

- Tiểu thư thương tụi tui thì đừng làm gì hết..

- Dạ...v thôi e k làm c khó xử nữa e lên phòng v..

- Vâng tiểu thư cứ đi nghĩ đi tụi tôi lo đc mà...!
Cô đàng đi vào phòng thôi..

3 ngày nữa trôi qua
Từ hôm dọn về đây đến giờ cô cũng chẳng thấy anh ta,kh cham mặt nhau,, ngày trong tuần anh ta luôn đi sớm về khuya..

cô thì ngủ ở dưới..

cô không đi làm gì hết chỉ lên trường buổi sáng mà thôi..

Tối đó tâm trạng cũng buồn quá nên cô đi ra đi vào giờ cũng đã chín giờ tối rồi..

cô vợ cũng mất tích mấy hôm nay không thấy ghé...!
Cô đưa tay lấy tờ báo trên bàn tìm việc..

cô đang ngồi đọc châm chú ở phòng khách thì thấy anh ta đi làm về đang bước vào nhà ai thì đưa lên tháo caravat trên cổ mắt thì liếc nhìn cô..

- Anh ơi em muốn đi làm anh có thể nói với vợ anh được không??
- Đi làm??
- Vâng...!vâng ạ
- Sao cô phải đi làm??
- Ở nhà em buồn quá!!

Anh ta bước đến chân cầu thang nghe cô nói buồn quá thì bỗng dưng dừng lại quay sang nhìn cô chăm chăm rồi nói,, nhìn anh ta lúc này đẹp trai thu hút kinh khủng...!
- Buồn thì lên phòng tôi...!tôi sẽ làm cho cô hết buồn!!
Nói xong anh ta một mạch đi thẳng lên lầu vào phòng đóng cửa cái rầm khiến cô giật mình...!tất nhiên cô biết kêu cô vào phòng thì để làm cái việc đó chứ còn việc gì khác nữa chứ..cô mặc kệ!!
Đến giờ ăn cơm đã được dọn ra..

lúc bình thường thì chỉ có cô ngồi ăn mà thôi..

hôm nay anh ta ở đâu lù lù đi xuống ngồi vào bàn..

- Tại sao không ai mời con tôi??
- Dạ..

mời thiếu gia ạ!!
- Đợi tôi xuống mới mời thì nói làm gì nữa...hừk..

- Dạ..

tại bình thường thiếu gia đâu ăn cơm ở nhà đâu..

- Ai nói là tôi không ăn??
- Dạ...dạ...!tôi...!
Cô nhìn mặt anh ta cảm thấy ghét ơi là ghét, khác hẳn với ấn tượng đầu tiên, càng lúc càng thấy khó hiểu, người gì đâu cộc lốc,lạnh lùng, khó tính...!cô nhìn mặt anh ta không muốn ăn cô đứng dậy..

- cô đi đâu??
- Anh hỏi em à??
- không hỏi cô thì hỏi ai?
- em không muốn ăn nữa...!
- không muốn ăn cũng phải ngồi xuống...!
- làm gì??
- tôi thích vậy..

Trời ạ, hôm nay anh ta bị điên hay sao ý..

cô ức mà không biết nói làm sao..

cô cố gượng ngồi xuống ăn được chén cơm....!ăn xong anh ta lên phòng đóng cửa tiếp..

kỳ lạ thật hôm nay anh ta lại ở nhà cơ....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 8


Kể từ lúc dọn qua bên này cũng đã 1tuan rồi..

thời gian cứ trôi đi mà cô và anh ta vẫn chưa ngủ với nhau..

thời hạn phải có thai trước 3th sắp đến mà cô vợ cũng k thấy đâu từ lúc đưa cho cô 250tr tiền đó cô cũng k dám gửi về cho cha mẹ vì sợ bị nghi ngờ..

Cô cầm đt gọi cho Trình Tuyết Liên (vợ Phương Khải Minh)
- Alo..

chị đây xíu nữa chị sẽ ghé..

- Dạ...!
- Em gọi chị có gì không??
- Dạ vì bữa giờ k thấy c nên e cũng hơi lo..

- uh..k s tí chị qua..

30 phút sau cô nghe có tiếng xe bên ngoài là của Tuyết Liên..

vừa bước vào đặt ngay vấn đề với cô..

- Từ bữa giờ sao rồi?
- Ý chị là sao ạ?
- 1tuần nay có làm lần nào nữa không?

- Dạ e tưởng chị bảo 1lan thôi..

- Trời...!mục đích chị để e qua đây là để gần gũi với Khải Minh..

để nhanh có thai..

chứ làm 1cai sao có thai hả e??
- Em...!
- Em sao??.

chị k gọi cho em là để e thoải mái em làm vậy là chết chị rồi..

- Em nói thật nha chị chồng chị k muốn k phải do em chị đi mà nói với chồng chị đi..

- Chồng chị??
Anh ta nghe tiếng của vợ liền đi xuống ăn mặt chỉnh chu chắc lại sắp đi chơi rồi tóc chải keo xịt nước hoa thơm phức cơ mà..

- Anh sao??(Tuyết Liên hỏi)
- Sao là Sao??
- Anh muốn em tức chết đúng k?
- Để anh yên đi..

Nhã Vy ở đây 1 tuần là may mắn lắm rồi,anh tôn trọng em rồi để anh yên..

Nói xong anh ta đi ra ngoài và phóng xe đi mất hút..

Còn cô Tuyết Liên kia thì ăn nói năn nỉ với cô mãi..cô đã mệt với 2 con người này quá rồi..

nhưng đã nhận tiền rồi nên cô cũng phải cố..

Chẳng quan tâm anh ta về hay k...mỗi lần anh ta rời khỏi nhà là cô thấy thoải mái phấn chấn lên hẳn..cô hát hò vui vẻ..

Sáng hôm nay cô đc nghĩ học, thế là lại đi lòng vòng xung quanh ngắm nhìn kĩ mọi vật..cô đi ra vườn gọi đt cho mẹ 1 lúc...!mẹ cô bảo cô về nhà vài hôm nhưng cô chưa đi đc...!lúc đi vào nhìn lướt vô phòng khách hình như nhà hôm nay có người lạ..cô hỏi chị giúp việc..

- Hôm nay nhà mình có khách hả chị??
- Ủa đâu có vẫn có bấy nhiêu người thôi..

- Vậy à..e thấy phòng khách hình như có người lạ mà..

Cô giúp việc im lặng 1 lúc rồi quay sang nhìn cô..

- Thôi cô đừng quan tâm làm gì..

- Dạ..

Đang ngồi bên ghế đọc báo kiếm việc ngày nào cũng vậy..

thì bỗng trên cầu thang đi xuống...cô lật đật giấu tờ báo vào 1 góc ngồi im...!

- Em chào chị em về..

Bóng dáng cô gái ấy làm cô thấy lạ...!là ai vậy??
Cô ta quay sang nhìn cô k quên liếc cô 1 cái sắc lẹm..

nhìn như là gái làng chơi nhìn qua cách ăn mặc và trang điểm cô nghĩ là vậy....cô bắt đầu hiểu ra vấn đề từ trên lầu đi xuống chỉ có phòng của Phương Khải Minh mà thôi...!
- Người đó là ai hả chị??
- À..

- Ai ạ??
- Bạn thiếu gia tới lấy giấy tờ đó mà...à là kế toán đó...!
- À...!
Hỏi vậy chứ cô cũng đoán đc là ai rồi...!buổi trưa hôm đó cô lấy vội 2,3 bộ quần áo rồi đi vội ra khỏi nhà...!
- Sao cô kh ăn cơm..

- Dạ em kh muốn ăn đậu chị...!
Phương Khải Minh ngồi yên đó liếc nhìn cô chứ cũng kh nói gì..

mà cũng lạ thật bình thường có bao giờ anh ta ăn cơm trưa đâu, với lại cô nghĩ tới việc anh ta vừa mới ngủ với gái coi cảm thấy ghê ghê..

Chắc là cô vợ biết hết nhưng kh nói...!nói thật cô cũng rất tò mò về 2 người này đó aa..

Cô đi ra trước cổng nhà lấy đt gọi cho Lý Bội Trân.cô muốn qua chỗ nó ngủ vì cô cũng nhớ nó thật...!
- Tao nè Trân Trân à..

- Mày gọi t để làm gì??
- Mày còn giận t hả??
- Kh...!
- T qua bên m ngủ mấy hôm nha...!
- Thật à...!
- Uhm...30p nữa t đón xe bus qua..

Tắt đt cô thở dài,quay nhìn vào nhà 1 cái cô thấy anh ta đứng hút thuốc trên ban công nhìn xuống...!nhìn chăm chăm vào cô, lòng cô xẹt qua cảm giác lạ lạ, cứ hồi hộp sao ấy..cô liếc anh ta 1cai rồi đi nhanh ra khỏi nhà..

Cô và Bội Trân gặp nhau k biết nói bao nhiêu điều như 2 đứa xa nhau lâu lắm rồi k bằng nó còn khóc nữa..

bà chủ nhà trọ thấy cô cũng hỏi đủ thứ nhưng kh quan tâm cô giống như trước kia nữa..

chắc là bà ta ăn tiền ngập mặt r nên đâu cần quan tâm tới cô chi nữa...2 đứa cô đi khắp nơi ăn uống đag đi thì cô có đt nhìn vào đt thì thấy là chị giúp việc gọi nhìn kĩ thì đã là 10h đêm rồi..

- Sao cô kh về nhà??
- À em bận học nhóm nên e đi mấy hôm nha chị..

- Thiếu gia la um sùm vì em kh có ở nhà kìa..

chị mệt mỏi nhức đầu quá rồi..

- ...Ủa lien quan gì đâu chị em đi học mà..

- Tôi kh biết..cậu ấy hỏi sđt của cô vậy có nên cho k đây..??
Cô suy nghĩ 5s rồi tl..

- Kh chị em muốn đc yên tĩnh vài ngày...!vậy nha em cúp máy đây..

Anh ta buồn cười thật đôi lúc cô thật sự kh hiểu anh ta đang muốn gì và cần gì....cô đi đâu thì kệ cô hỏi han làm gì..

Giữa cô và Trình Tuyết Liên mới có chuyện để bàn còn anh ta thì có gì đâu..

Cô và Bội Trân thường hay đi chơi đến 11h khuya mới trở về..

kỉ niệm lúc đó cũng rất nhiều..

- Mấy đứa kia có tốt như t tốt với m kh??
- À..

có..

có chứ...!
- Nó có lo lắng cho m mỗi khi m bị bệnh kh??
- Có..

- Có tốt với m giống như t kh??
- Có..t biết m là tốt với t nhất mà..

Cô thầm cảm ơn Bội Trân vì cậu ấy thật sự tốt với cô..kh ở với nó thật sự cô rất buồn...11h30 đêm 2 đứa cô mò về phòng trọ...!về đến cửa hình như có 1 chiếc xe đang đậu phía trước..cô đi gần lại quả thật có 1 chiếc xe rất sang trọng đắt tiền...kh biết giờ này ai còn ở đây nữa..2 cô đi vào nhà thì bỗng tay cô bị kéo mạnh lại..cô la lên...!
- Ai vậy??(cô hét)
- Cô đi đâu??tại s kh về nhà??(Lại là anh ta)
- Anh..anh bỏ tay tôi ra...!
- Tôi đang hỏi cô..

- Đây mới là nhà của tôi..anh kh có quyền..

Bội Trân lay lay tay cô hỏi nhỏ...!
- Ai mà đẹp trai vậy m??
Cô sợ Bội Trân biết liền đẩy nó vào nhà trước..anh ta thấy vậy liền kéo mạnh cô về phía xe của anh ta..

- Đêm nay tôi và cô sẽ l@m tình với nhau.....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 9


- Anh nói gì??
- Cô cần tôi nhắc lại kh..cô điếc à??
- Đang ở ngoài đường đó..anh bị điên à cứ hết lớn lên thế??
- Ngoài đường thì đã sao cô nghĩ tôi quan tâm à...!
- Này anh bỏ tay e ra đi..(cô cố giật mạnh lại)
- ...(Anh ta cười lớn rồi lắc đầu..)
- Em kh về...!
- Đc vậy thì tôi sẽ nói với Tuyết Liên là do cô kh hợp tác kh phải lỗi của tôi..

Anh ta thả mạnh tay em ra làm em suýt té...!người gì mà hung dữ giống chó vậy trời..cô uất ức quá khóc lên k biết tự nhiên cô lại vây vào đám người này làm chi cho mệt vậy k biết...!
Anh ta bước vào xe...nổ máy bấm còi inh ỏi để cô tránh ra vì cô đang đứng chắn trước đầu xe..

tự nhiên lúc này cô cứ nghĩ tới đã thế thì tới luôn cho xong đi..

Cô đi lại gõ cửa kính xe,anh ta hạ kính xuống nhìn em ánh mắt giận dữ..

- Em đồng ý tối nay làm..anh cho e lên xe..(Cô lấy hết can đảm lên tiếng)
- Nhắc lại tôi xem tôi muốn nghe lần nữa..

Anh ta làm cô muốn phát điên lên..

- Em đồng ý tối nay làm..

- Làm gì là làm gì...!nói cho đúng vào??
- Em đồng ý tối nay l@m tình..anh cho em lên xe về..

Anh ta đột nhiên cười lớn trong xe..bật nhạc to lên rồi quay sang nhìn cô nhếch môi cười...!
- Ồ...xin lỗi cô nha..

nhưng bay giờ tôi kh muốn nữa rồi...!
Anh ta tàn nhẫn kéo cửa kính lên...!đạp ga phóng nhanh về phía trước bỏ lại cô đứng đấy vô hình vậy cô kh thể hiểu đc cô nói gì sai à...!hắn coi cô như trò đùa mà đã là trò đùa thì tại s lại còn qua tận đây..

Cô đi vào phòng trọ, nhưng cũng sợ nếu Trình Tuyết Liên mà biết coi bỏ về bên này thì thế nào cũng la um sùm lên cho xem..

nhưng bây giờ làm s về gần 12h đêm rồi xe đâu mà về..

nghĩ vậy cô dành vào phòng ngủ luôn...!
- Ai v m??Ai mà nhìn giàu có đẹp trai quá v m??
- À..

nhận nhầm người thôi kh có gì đâu m...!
- Nhận nhằm s..trai đẹp thích v mà s k nhận nhầm t mà lại nhầm m??
- Làm sao t biết đc..

- Tao nghi lắm à nha..

- Nghi gì bớt suy nghĩ lung tung dùm t đi cô nương à...!
2 đứa ngủ say mê man đến sáng..hôm nay là cuối tuần 6h sáng đt cô reo lên k ngừng làm cô giật mình tỉnh ngủ...!
- Alô...!
- Em đag ở đâu..

- Dạ ai thế???(Cô vẫn nhắm mắt kh nhìn lên đt)
- Chị đây tại s tối qua 2 người kh ngủ với nhau??
- Em về bên bạn vì cuối tuần em bận học..

- Nè Nhã Vy em phải hiểu rõ vấn đề..

chị và em đang hợp tác với nhau,em đã nhận tiền chị thì đừng có mà giỡn mặt với chị nhé...!
- Em...!
- Còn nữa chị cấm e rời khỏi nhà này như hôm nay..em phải lên ngủ cùng Khải Minh chị phải mạnh tay mới được!!
- Dạ...!
Thật cô kh thể hiểu nổi cô gái Tuyết Liên này...cô trốn Bội Trân và đi về ngôi nhà đó...cô muốn gặp cô ta..cô muốn nói chuyện.

Thấy Trình Tuyết Liên đag ngồi trên sopha cô đi vào mặt hầm hầm khó chịu...cô cũng chẳng sợ gì nữa đc kh đc thì thôi cô vẫn còn tiền đây kh thì cô trả lại..

- Em chưa thấy ai như chị..

đẩy chồng mình ngủ với người khác 1 cách bất chấp...!chị kh sợ người ta cướp chồng chị luôn àk..

- Em có ý định đó???
- Tất nhiên là kh..

nhưng em thấy lạ???
- Lạ cũng kh đến lượt em phải quan tâm...!chuyện riêng tư của vợ chồng chị em kh nên cen vào làm gì!!.tối nay chị sẽ ở lại đây.....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 10


Tối hôm đó, 10:00 đêm anh ta về, Tuyết Liên thì đã vào phòng riêng để ngủ, không hiểu sao cô không ngủ được luôn, cô ngồi tìm việc làm tiếp,..

Cô ghi sẵn ra tờ giấy mai thứ hai cô quyết định sẽ đi xin việc làm...!
Thấy cô cặm cụi viết viết..

anh ta đi ngang qua cô người thì nồng nặc mùi rượu bỗng anh ta có điện thoại...!
- Tôi mệt rồi...!không đi...!
- ....!
- Để hôm khác đi hôm nay tôi muốn ngủ ở nhà
- ....!
- Bây giờ ở nhà vui hơn đi chơi...thế nhé!!!
Xong anh ta đi thẳng lên phòng đóng cửa cái rầm làm cô giật mình...!người gì khó ưa mà lại còn đáng ghét..

nhìn thật ngứa con mắt!
Tối hôm nay thời tiết lành lạnh, mưa cứ rã rít, lất phất bay trước ánh đèn ngoài đường...!tâm trạng cô bây giờ thấy nhớ nhà quá..

cô mặc áo khoác bước ra trước nhà..đi lại hàng ghế phía trước ngồi nhìn ra phía cửa...!ở trong ngôi nhà này thật ngột ngạt, mệt mỏi, đang ngước mặt lên trên thì em giật mình khi thấy bóng ai đó đứng trên lầu nhìn xuống đã vậy còn mặc áo sơ mi quần Tây vì anh ta chưa thay đồ...!
1 tay anh ta vén màn cửa nhìn cô, được 10 giây anh ta thả màn cửa và đóng chặt lại...!thật ra anh ta đang nghĩ gì?? cũng dắt gái lên phòng ngủ rồi chứ đâu phải hiền sau đối với cô Anh ta từ tốn đến mức như thế???
Đang miên man suy nghĩ thì Trình Tuyết Liên bước ra..

- Khải Minh về rồi em lên đi!
- bây giờ luôn hả chị??
- uhm...!em đợi đến khi nào?? chỉ còn hai tháng rưỡi nữa thôi em..

- Em...!
- Em sao??
Cô đứng dậy bước chân lên phía cầu thang lên phòng anh ta cô bây giờ giống như những đứa đang đi cầu xin tình yêu của người ta..

nói đúng hơn là đang đi cầu xin anh ta l@m tình với cô đi..

bước chân lên mà cô hồi hộp như có ai đó đang bịt miệng cô vậy..

Trình Tuyết Liên ngồi ở phòng khách nhìn lên..

Cô đưa tay lên gõ cửa phòng thì cửa phòng tự đẩy vào luôn..

anh ta không khóa cửa.

nghe tiếng xả nước trong nhà vệ sinh chắc là anh đang tắm..

xấu hổ quá đi mất..

sao cứ lẻn vào phòng trai ngồi hoài vậy nè..

xíu nữa anh ta ra mà thấy cô ngồi đây sẽ như thế nào đây???
15 phút sau anh ta bước ra, đã thấy cô nhưng anh ta không hỏi câu nào.

liền đi lại bấm chút cửa khóa lại..

lấy điều khiển mở tivi lên..

Rồi anh ta cứ tự nhiên ngồi xem tivi..

Cô cứ mãi ngồi đó giống như người vô hình vậy..

tay cô nắm chặt cái điện thoại..

thấy tin nhắn của Trình Tuyết Liên.

- Chị đã biết hết tất cả, nhưng chị không nói, chị cho em cơ hội cuối cùng trong một tuần tiếp theo.

nếu vẫn không được chị sẽ xé hợp đồng..

.

Ngôn Tình Nữ Phụ
Cô đọc xong mà run run, vậy là chị ta biết cô và Khải Minh chưa làm chuyện đó, vậy nên mới cố tình sắp em qua ở chung với anh ta bên này.

cô không thể qua mắt nổi cô ấy!!
Cô ngồi nép vào cạnh bàn đèn ngủ, quay lưng lại, tự nhiên anh ta chòm người qua cô giật mình nhắm mắt, bất động trong 5s...!
- Tại sao cô lại nhắm mắt??
- Em...(cô mở mắt ra)
hai người mặt đối mặt nhìn nhau..cảm giác rất lạ..

- Cô tưởng tôi hôn cô à??
- Ai...ai thèm tưởng vậy chứ, em không thèm nhé.

anh tự luyến quá rồi đó..

- Mặt cô đỏ lên hết rồi..

- Đỏ??? làm gì có (cô đưa tay xoa xoa hai bên má)
- Kh thèm sao lại vào đây??? không phải cô muốn l@m tình với tôi à??
- Chỉ vì cái hợp đồng mang thai thôi nhé!! nếu không thì còn lâu..

1 cọng lông chân của tôi Anh còn không động vào được..

- .....(anh ta cười lớn)
- Thứ hám gái!!(cô ghét nên cô nói)
- Cô giận tôi à???
- Làm gì giận anh??
- Vì cô gái bước ra khỏi phòng tôi hôm đó..nên cô giận bỏ đi đúng không??
- Anh thôi đi...!
Cô đứng dậy né người ra, mùi rượu bia nồng nặc cứ phả vào, hơn nữa đối diện anh ta tim cô cứ đập nhanh loạn xạ không kiểm soát được..

bỗng nhiên anh ta kéo tay cô lại, kéo Cô ngồi vào lòng anh ta..ôi cái khoảnh khắc này sao nó làm cô cứ lâng lâng..

anh ta ôm chặt cô vào lòng..

cô cảm nhận được cái đó của anh ta..

cô lắp bắp.

- Em..em chưa chuẩn bị tinh thần..

- Thì cũng giống như những lần cô ân ái cùng bạn trai thôi!!
- Kh phải vậy??
- Hay cô chê tôi sợ tôi không l@m tình giỏi bằng bạn trai của cô??
- Kh...kh có..

Vì cô ngồi trong lòng anh ta..

Anh ta chỉ quấn một chiếc khăn tắm cô cảm nhận được có cái gì đó càng lúc càng căng cứng...!
- Để tôi xem..

hôn cô tôi có cảm giác gì không??
Anh ta hai tay nghiêng đầu cô..

rồi hôm nhẹ vào môi cô..

làm cô thở mạnh k kịp phản kháng...kh phải cái hôn vội vã hay mãnh liệt..

mà nó từ từ rất nhẹ nhàng cảm nhận đc hơi thở của anh ta..cô thấy nụ hôn quá đỗi ngọt ngào..

nụ hôn đầu của cô đã mất bởi người đàn ông này rồi...!
Cô vội vàng tránh người qua 1bên, mặt cô nóng rang..trong đầu cô các dây thần kinh như đang đấu đá nhau..

- Tại sao cô lại run lên như vậy?
- Em..em kh biết..

- Cô cũng thích l@m tình với tôi đúng kh??
Cô chỉ biết than trong lòng...!l@m tình làm sao cô có bao giờ làm đâu mà cô biết thích cái kiểu gì chứ...haizz đúng là khó cô quá mà...!
- Để hôm khác..hôm nay em chưa sẵn sàng được..

Cô cố gắng đứng dậy, nhưng anh ta ghì chặt cô xuống, làm sao cô thoát khỏi vòng tay to lớn ấy đây...!
- Muộn rồi...(anh ta nói khẽ vào tai cô)
....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 11


Càng lúc tim cô đập càng nhanh..

từ hồi hộp chuyển dần sang lo lắng anh ta cứ nghĩ cô đã có bạn trai, đã ăn ngủ với bạn trai, đến với anh ta cũng chỉ vì tham tiền anh ta chẳng thể nào biết hết hiểu hết đc..

Từ từ cởi bỏ từng nút áo cô, cứ 1 nút bật ra mắt cô lại ươn ướt nước mắt..

- Cô cũng chỉ vì tiền thôi mà làm xong cô lại có tiền sao phải giả vờ yếu đuối trước mặt tôi (anh ta vứt mạnh áo cô xuống đất)
- .....!
- Hay cô khóc vì cảm thấy tội lỗi với bạn trai cô???
Anh ta hỏi cô tới tấp những câu làm tổn thương cô..tay anh ta cứ hành động,luồn tay cởi luôn chiếc áo ngực tiếp tục vứt xuống đất...!
- Vẫn còn cơ hội đó,cô suy nghĩ kĩ chưa??
- ....(cô khóc khi nghĩ đến cha và mẹ mình)..

- Tôi ngủ với cô chỉ 1 đêm thôi, tuyệt đối kh lưu luyến,kh nhớ nhung vì đối với tôi phụ nữ đều giống nhau cả thôi...!
- Anh ta bị điên sao,ai thèm lưu luyến hay gây nhớ thương với anh ta làm gì..

đến với nhau cũng vì lợi ích của mỗi người mà thôi, làm như cô đây thèm anh ta lắm vậy...!
- Tôi kh yêu anh,xin anh nên nhớ điều đó..

- Anh ta cười lớn lên (giọng cười của sự chế giễu lúc nào cũng thế)
- Rồi...ok..(Cô quyết định)
Đẩy mạnh cô vào lòng ngực anh ta, ngực chạm ngực,môi chạm môi,tim chạm tim hơi thở cả 2 nóng rực đang xen nhau..

Tay anh ta ôm chặt lưng cô..2 người hôn nhau cô cảm thấy k1ch thích thật sự cứ mãi cuốn theo anh mà chẳng thể nào dừng lại được nữa...!
Chuyện gì đến cũng sẽ đến...anh ta c ởi quần cô ra, kéo nhanh thứ đang quấn trên người nâng người cô lên anh ta tìm lối đi vào...!
- Em...em sợ...!
- Ôm chặt tôi, tôi sẽ kh làm cô đau..

2 người dần hòa quyện vào nhau bấu víu vào xương thịt của nhau,uhm thì anh ta nói đúng ôm chặt nhau thì sẽ cảm thấy bớt đau..

nhưng lần đầu tiên của cô kh êm ái như người ta mà chắc như đinh đóng cột...1 phát 1..

vào đúng điểm cần đến....!
- Anh...anh ơi...!
- Sao?? cảm giác có thích hơn bạn trai của cô kh?? Hả???cô nói tôi nghe xem...!
- Em..em chưa từng có bạn trai..anh là người đầu tiên...!
Cô và anh nói trong lúc l@m tình, hỏi han nhau nhưng cần nói anh ta càng hưng phấn hay sao ấy..

càng sung coi lại càng đau..

nhưng với 1 người phóng túng gái gú như anh ta kh lẽ nào kh biết cô còn hay đã mất chứ.Đến giờ phút l@m tình với nhau còn hỏi bạn trai này bạn trai nọ đúng là đáng ghét!!.

Anh ta càng lúc ra vào càng nhanh càng mạnh bắn thẳng vào bên trong cô, cả 2 run rẩy mồ hôi tuông ra kh ngừng...!
- Cô và bạn trai cô chưa l@m tình với nhau à???(anh ta rút thứ đó ra khỏi người cô rồi hỏi)
- Chưa..!!(Mặt cô buồn buồn vội né tránh)
- Vậy tại sao cô dám làm với tôi??
Cô đẩy anh ra..

thấy rất rất đau phần dưới, cảm giác như bao nhiêu năm tháng giữ gìn được khai thông, lạ lẫm run rẫy..

nhưng cô phải thừa nhận rằng cô cảm thấy sung sướng và thích thích khi làm chuyện ấy với anh ta..

Anh ta bế cô vào vệ sinh cho cả 2 rồi trở ra đặt cô lên giường ôm chặt cô vào lòng, vì sao lại vậy chẳng lẽ anh ta cũng thích cô sao??Trong lòng cô cũng rất thích anh ta..cô cứ nhớ mãi lúc đó...!rồi cả 2 dần chìm vào giấc ngủ..

6h sáng hôm sau cô nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm,cô bật ngồi dậy giật mình nhớ ra cô và anh đêm qua thật sự đã quan hệ với nhau..vội đứng dậy cô mặc quần áo rồi đi nhanh xuống nhà..

- Dậy rồi??..(Trình Tuyết Liên ngồi sẵn ở phòng khách cô vừa bước xuống liền hỏi?
- Dạ..em xin lỗi chị..

- Là sao?? sao lại xin lỗi..

cả đêm qua thất bại tiếp à???(cô ta đập tay xuống bàn tức giận hét)
- Không...em.

Cô ta liếc mắt nhìn lên trên, Phương Khải Minh mở cửa phòng đi xuống...cô ta liếc cô và anh.Anh ta lên tiếng...!
- Xong rồi..em không cần khó chịu với anh..

Sắc mặt cô ta thay đổi lập tức,tỏ ra hài lòng với tay lấy túi xách của mình và đứng dậy đi..

- Vậy được,2 người ăn sáng đi em đi làm trước..

Cô không muốn ăn cô rất buồn ngủ,cô đi thẳng vào phòng của mình..

- Nhã Vy ăn sáng đi em..??
- Em không ăn..

- Kệ cô ta..(Phương Khải Minh nói).

truyện xuyên nhanh
Cô nghe mà sock,kệ cô?? Đêm hôm qua còn th ở dốc bên nhau, thỏa mãn với cô bây giờ lại kệ cô, không quan tâm??cô cười trừ thật ra chúng ta đã hết trách nhiệm với nhau rồi...!
Anh ta đi làm trang phục chỉnh chu, còn cô thì cứ nằm lì ở phòng, giờ mới cảm thấy đói vừa bước ra thì anh ta vừa đi ngang qua..cô nghĩ thầm không ngờ hôm qua cô và anh ta thật sự đã ân ái với nhau..cô đứng đó nhìn bóng dáng từ từ khuất dần của chiếc xe..

giật mình nhớ ra hôm nay cô nhất định phải đi tìm việc...!
- Nhã Vy em ăn đi rồi còn đi học..

- Dạ không chị e phải đi gấp lắm..

Cô cầm vội bánh mì rồi đón xe bus để đi tìm việc, ăn rồi không làm gì hết khiến cô không thể chịu nổi,cô đi hết chỗ này đến chỗ kia để xin việc,,đi được vài chỗ nhưng chẳng được nơi nào vì đòi hỏi quá nhiều mà thì cô không đủ tiêu chuẩn....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 12


Tầm 4h chiều khi cô định đi về, lúc đứng chờ xe bus thấy người ta để bảng tìm người phụ quán ăn cô nhanh chóng lấy điện thoại bấm gọi vào số máy ghi trên đó...!
- Có phải bên anh đang tuyển nhân viên phục vục không ạ??
- Đúng rồi!!Bên anh đang cần gấp,cao 1m65 da trắng, mặt dễ nhìn nếu em đủ yêu cầu thì đến địa chỉ....!này gặp anh?
Cô nghĩ là cô đủ tiêu chuẩn, lập tức cô đón xe qua bên ấy.Đến nơi cô gọi lại vào số khi nãy và được đưa vào phỏng vấn gấp...!
- Đây là đồ của em,mai em có thể đi làm luôn lương cứng 3tr..

- 3tr ạ??
- Lương chính chỉ là có cho chơi thôi còn lương phụ thì phải tùy thuộc vào khả năng của em...!
Sao này cô mới biết lương phụ mà họ nói là tiền bo của khách..

vậy là cô gật đầu đồng ý!! 3tr cũng rất được mà!!
6h cô rời khỏi quán ra về sau khi anh ta hướng dẫn cơ bản 1 số thứ.cô đang đi ngang qua mấy bàn khách thì cô thấy có bóng dáng ai quen thuộc lắm,nên vì vội cô cũng chẳng để ý nhiều làm gì..

Về nhà cô nhận được điện thoại của Trình Tuyết Liên:
- Có thật là đã ngủ với nhau rồi không?? chị muốn em khẳng định điều đó?
- Dạ,đúng ạ..

- Tốt, chị sẽ đợi, dù sao cũng cảm ơn em, chị mới chuyển cho em 30tr nữa nếu ngủ thêm được với chồng chị thì em cứ ngủ cho chắc..

- Dạ..em..

- Đừng ngại,ai cũng có lợi, vậy nhé!!
Cô phụ giúp việc làm cơm, hôm nay tâm trạng cô vui vì sắp được đi làm..

- Chị em mình ăn cơm lun đi
- Ăn luôn ạ?
- Uh..

- Không đợi Phương Khải Minh à chị?
- Thiếu gia chưa về đâu tin chị đi..

Vừa nói dứt lời thì cô thấy ánh đèn xe chạy vào...!là anh ta về..

Anh ta đi thẳng vào nhà và đi một mạch lên phòng.

- Thiếu gia mời cậu dùng cơm..

- Tôi không ăn..

Không ăn thì đói cho chết đi,cô chẳng hiểu tại sao lúc nào cũng thái độ vậy, cứ lạnh lùng thể hiện cho ai xem đây..

- Cái mặt anh ta đáng ghét thật..

- Tính thiếu gia đó giờ đã vậy...!nói nhỏ thôi..

- Mặt lúc nào cũng lạnh lùng nói chuyện cộc lốc như ai chọc giận anh ta vậy..

- Từ từ cô cũng quen thôi
15phut sau thấy anh ta đi xuống ăn mặc bảnh ba chắc lại chơi bời nữa rồi.thấy anh ta đi qua cô định lên tiếng nói gì đó nhưng giống như có thứ gì đó chặn họng vậy, mà cô cũng chẳng biết nói gì cho phải tâm trạng cô buồn buồn..

- Tối nay tôi không về(anh ta quay lại nói)
- Dạ..

vâng tôi biết rồi thưa thiếu gia..

Cô cứ nghĩ hôm nay cô và anh ta sẽ làm lần 2.cô biết anh ta cũng là 1 tên ăn chơi gái gú biết vậy nhưng sao cô thấy hụt hẫng, chết tiệt cô sao vậy chứ??Cô đứng dậy hơi chần chừ rồi quyết định gọi anh ta..

- Anh Khải Minh.(cô chạy ra phía trước)
Anh ta đứng lại nhìn cô làm cô bối rối.

- Em muốn nói không về em khóa cửa nhé?
- Đây là nhà của tôi..

- Ý em là tối vì sợ nhà k có nhiều người...!
- Tôi có chìa khóa (anh ta liếc em)
Tối đó cô trằn trọc mãi không ngủ được, cảm giác thiếu cái gì đó hụt hẫng lắm,cô chán nản cứ lăn qua lăn lại rồi ngủ lúc nào không hay.

8h sáng cô lên quán ăn,hôm nay là ngày đầu đi làm cô cũng cố gắn trang điểm xíu với người ta, nhìn cô khác hẳn ra cô đứng trước gương ngắm mãi cũng tự khen mình đẹp..

- Em đứng ở bàn này đi hôm nay khách đặt tiệc đó..

- Vâng ạ..

- Nhớ phải nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ, để khách còn thưởng thêm tiền cho nha..

- Dạ..

- Uhm..

Cô nghe loáng thoáng 11h sẽ có khách đặt tiệc, hình như là những ông chủ lớn bàn chuyện công ty làm ăn.gần đến giờ cô hơi lo sợ không biết mình có làm tốt được hay không..

Khách bước vào là 6 người đàn ông cô nhìn khách cố cười tươi nhưng nụ cười ấy chợt tắt hẳn khi cô nhìn thấy..thấy Phương Khải Minh..anh hôm nay trong bộ âu phục sang trọng..

cả đêm không về sáng vẫn có sức đi làm nhìn ngon trai thật..

- Nhã Vy kéo ghế cho khách em??
Phương Khải Mình cũng đứng hình khi nhìn thấy cô ở đây.

Trời ạ cô đứng ngay chỗ anh ta đúng là ý trời...cô đứng phục vụ anh ta toàn nói chuyện làm ăn, lúc gần tàn tiệc Khải Minh bất ngờ đứng dậy nắm tay cô kéo thẳng đến 1 góc khuất của quán..

- Ai cho cô đi làm cái này??( Anh tức giận)
- Đó là quyền của em không liên quan đến anh..

- Cô có biết 1 lát nữa 5 cô phục vụ ở kia sẽ đi khách với 5 người đàn ông kia không??
- Em..em..

không biết.

- Không biết tại sao dám đi làm??
- Nhưng đó là lựa chọn của em,anh và em có là gì của nhau đâu mà anh tức giận với em??
- Cô...!
Cô bỏ đi vào vì sợ có người nhìn thấy nhưng vừa bước đi anh ta lại kéo mạnh tay em về..

- Nếu cô muốn tiếp tục làm ở đây thì cô nên uống thuốc tránh thai đi.

Cô và anh nhìn nhau không chớp mắt, cái gì? thuốc tránh thai?? nực cười thật..

rõ ràng chỉ vì cái hợp đồng lỡ kí mà làm theo chứ có là gì của nhau đâu mà kiểm soát cô như vậy, lúc đầu cô có chút lưu luyến khi ân ái cùng anh ta..

nhưng bây giờ cô cảm thấy chán ghét con người này rồi..

- Anh tưởng làm 1cai là sẽ có thai sao??
- Cô rành vậy à? vậy máu dính trên giường tôi là do cô bày ra à?
- Uhm,anh muốn nghĩ sao thì cứ nghĩ em mệt mỏi rồi cũng không muốn quan tâm đến nữa.

Vừa nói xong anh quản lý chạy ra liên tục cuối đầu..

- Phương thiếu Nhã Vy còn nhỏ dại mới vào làm ngày đầu có gì mong Phương thiếu thông cảm..

- Đuổi việc cô ta..

- Dạ..

đuổi việc (anh quản lý liếc nhìn cô)
- Tôi không muốn thấy mặt cô ta nữa..

- Dạ...!
Anh ta liếc nhìn cô rồi bỏ đi,cô biết chuyện gì sắp đến rồi..anh quản lý quay qua nhìn cô..

ái ngại..

- Em có làm gì sai không?(anh ta hỏi cô)
- Tất nhiên là không..em mới làm ngày đầu có biết gì đâu anh..

- Sao khách lại phàn nàn..?
- Em thề là không làm gì sai..

Đúng như lời anh ta nói 5 người đàn ông còn lại đứng dậy đi thì 5 cô gái phục vụ cùng cô ban nãy cũng đã thay đồ từ lúc nào và cũng đi theo sau..Nhưng còn Khải Minh thì sao?cô chưa kịp thắc mắc thì cô thấy cô gái kia bước ra khoác tay anh ta thân mật..cô cười khinh bỉ....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 13


Cả ngày hôm đó cô vẫn làm việc bình thường đến tối cô mới được về..10h người quản lý kêu cô lại..

tay anh ta cầm 1 phong bì rồi đặt trên bàn đẩy về phía cô..

- Của em..

- Này là gì anh?sao lại đưa cho em..

- Em xem đi.

- Anh trả lương hàng tháng mà?
Cô lấy phong bì lên xem là ngày lương hôm nay của cô,cô ngước nhìn quản lý cô hiểu ra rồi..

- Anh xin lỗi em Nhã Vy anh không nhận em tiếp được nữa..

- Em không có làm gì hắn ta cả hắn gây chuyện với em
- Đó là khach vip bên anh,anh xin lỗi em nha..

- Anh nói vậy mà nghe được à, khó khăn lắm em mới tìm được việc em cũng đã cố gắng làm tốt mà..

- Muộn rồi,em về đi..

Quản lý đứng dậy rời đi,cô phải làm sao đây..

chết tiệt Phương Khải Minh đúng là đáng ghét..

làm cô bị đuổi khỏi chỗ làm ư..

tức quá đi mất cô lặng lẽ thay đồ buồn bã đi về nhà...cô vừa đi vừa khóc như 1 đứa trẻ..

số tiền mà Trình Tuyết Liên đưa cô cô chưa đụng đến 1 đồng..

bây giờ cô có ý nghĩ là trả lại tiền xé hợp đồng đi làm trả nợ..

Tối đó cô đi bộ về nhà..

Chân cô vì mang giày mà phồng đỏ lên hết..đi vào nhà vừa đi vừa thút thít 2 mắt sưng đỏ cả lên..

- Sao cô về trễ vậy?
- Dạ..

không có gì đâu chị.

- Sao cô khóc, cô có cần tôi giúp gì không??
Cô vừa nói vừa nhìn lên phòng của anh ta..

ánh đèn sáng cô biết là anh ta đang ở trên phòng mặc kệ người giúp việc còn đang đứng đó cô đi lên cầu thang tới thẳng phòng anh ta...!
- Em muốn nói chuyện với anh, mở cửa cho em..

- ....(anh ta vẫn im lặng)
- Cô đừng gọi nữa, xuống ngủ đi,nghe lời tôi đi (Chị giúp việc cố lay lay tay cô)
- Em muốn nói chuyện với Phương Khải Minh, chị để em yên đi..

- ....!
- Mở cửa.em biết là anh đang ở trong phòng..(cô đập thật mạnh cửa phòng)
Cô tức muốn điên lên,anh ta đã đi quá xa với tầm kiểm soát của cô rồi,cô cũng cần phải đi làm,đi học, phải ăn, phải sống nữa chứ..

- Mở cửa.(cô đập cửa lần 3)
- Mở cửa anh ta đứng trước mặt cô, c ởi trần cô chỉ đứng tới vai anh ta thôi trên người anh ta chỉ quấn chiếc khăn trắng, nhìn cô mặt khó chịu..

- Cô muốn gì??
- ....(cô đứng hình 5s)
Tự nhiên cô chẳng thể mở miệng nói được lời nào rõ ràng là rất ghét nhưng sao đôi lúc lại ngẩn ngơ tim đập mạnh khi nhìn vào anh ta..

- Cô muốn l@m tình với tôi tiếp đúng không??
Anh ta đưa mặt lại sát mặt cô...cô vội né sang 1 bên..

- Em sẽ uống thuốc tránh thai..anh mua đi..

- Vậy là cô vẫn muốn đi làm ở chỗ đó..

- Bây giờ em cũng không đi lam nhưng cũng sẽ uống..

- Cô...cô đang thách thức tôi à??
Anh ta bóp chặt cằm cô nhìn cô không chớp mắt...anh ta đang rất tức giận sao rõ ràng là kêu cô uống thuốc tránh thai cơ mà đến khi cô đồng ý uống thì lại tức giận cái con người này có được bình thường không vậy??
- Em muốn hủy hợp đồng từ nay chấm dứt dẹp hết...!
Nói xong cô quay xuống bỏ đi thật nhanh...cô vào phòng đóng chặt cửa rồi thở phào nhẹ nhõm..

bây giờ tìm cách cầu xin Trình Tuyết Liên thôi..

Cô đang miên man suy nghĩ làm sao để Trình Tuyết Liên đồng ý xé bỏ hợp đồng thì anh ta xuống đập cửa phòng cô..

- Cô mở cửa ra ngay cho tôi..mở ra..

Cô không quan tâm bịt chặt tai lại..

- Cô nghe tôi nói gì không, cô làm tôi phát điên lên rồi đấy,mở cửa...!
Cứ phát điên đi cô mặc kệ vẫn không mở cửa.Cô nằm ngủ quên lúc nào không hay..8h sáng điện thoại cô reo lien tục..

- Ai đấy..(Giọng cô còn ngái ngủ)
- Anh..anh nè...!
- Anh nào là anh nào tôi có quen anh nào đâu..

- Anh quản lý nhà hàng nè em..

- À...sao anh??(cô vui quá vội bật dậy)
- Hôm nay em đi làm tiếp nha..

hôm qua cô sự nhầm lẫn thôi..anh xin lỗi em nha..

- Hả?? anh nói thật hả...??
- Uhm,em đi làm lại nha..

- Em nói rồi mà chắc chắn em không sai..

Cô vui quá ngồi dậy chuẩn bị nhanh rồi đến chỗ làm hôm nay đi làm lại mong được về sớm vì mai cô học buổi sáng.Về đến nha 7h tối cô đưa mắt nhìn lên phòng anh ta thấy đèn không bật chắc là vẫn chưa về cô giả vờ ở phòng khách cố tình đợi anh ta về..8h nghe tiếng xe..anh ta về rồi cô hồi hợp..

Anh luôn có thói quen vừa đi vừa cởi caravat cô cố tình không thèm nhìn đến anh ta...anh ta đi ngang qua cô rồi lùi lại đứng trước mặt cô anh ta lấy thứ gì đó trong túi quăng xuống bàn...!
- Cô uống đi nhớ đọc kĩ hướng dẫn sử dụng..

Cô giật mình nhìn xuống bàn..

hình như là...!!
- Đây là gì?(cô nhìn anh)
- Cô không biết đọc chữ à??
- Em không...!phải..

Sao tự nhiên cô thấy bất an quá..anh ta ghé sát vào tai cô nói thật chậm rãi..

- Thuốc tránh thai...(anh ta nhếch môi cười nhìn cô)
Trời ạ, Phương Khải Minh cô muốn cho anh 1 cái tát thật sự cô ghét nhất anh ta cười như vậy.

Anh biết là anh đang khiêu khích lòng kiên nhẫn của cô không,cô thề sau này nếu lỡ cô có ở bên anh thật cô hứa sẽ cho anh lên bờ xuống ruộng chết chắc với cô..cô thề..!!!(cô nghĩ thầm trong lòng)
Cô cười khoái chí với cái suy nghĩ đó..cô đập mạnh tay lên bàn cười như kẻ điên cầm viên thuốc lên cô nhìn anh ta cô cười khinh bỉ nhìn anh ta đi lên tới phòng liếc nhìn cô 1 cái rồi đóng cửa cái rầm...Cô có nên nói cho Trình Tuyết Liên biết hay không..hay cứ im lặng hay cứ uống thuốc tránh thai..

- Cô Nhã Vy đừng uống...kệ cậu chủ đi..cô giúp cô chủ Tuyết Liên đi cô.(chị giúp việc ngăn cản cô)
- Em không hiểu anh ta nghĩ gì nữa chị,em cũng phải sống cũng cần phải đi làm anh ta vô lý thật sự..

- Cô cứ kệ đi có yêu đâu mà day dứt, mà để ý làm gì??
Nghe nói đến chữ yêu cô mới giật mình phải rồi đâu có yêu đâu mà phải day dứt khó chịu...!
....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 14


Cô đi vào phòng cầm thuốc lên xem, có nên uống 1 phát cho xong luôn không??cô gỡ 2 viên thuốc ra mà không cần đọc hướng dẫn sử dụng ly nước để trên bàn cô cầm lên uống nước bỗng cách cửa phòng cô bật ra cô giật mình nên bị sặc:
- Khụ....khụ..(cô ngước lên thấy là anh ta)
- Cô làm gì vậy??
- En uống nước bộ em uống nước cũng phải báo cáo với anh nữa à??
- Nước???
Phương Khải Minh cau mày đưa mắt nhìn lên bàn, gương mặt anh ta biến sắc rất tức giận anh giật ly nước cô cầm trên tay..

- Cô vừa uống gì??
- Em..

Cô gần hiểu ra,2 viên thuốc gỡ ra đang cầm trên tay mới uống nước chưa kịp uống thuốc lại bị giật mình nên thuốc cũng bị rơi xuống sàn nhà rồi..

lỡ rồi cô chơi anh ta luôn..

- Thuốc tránh thai anh đưa..

- Cô uống 2 viên 1 lần??
Cô sợ quá lùi từng bước lại phía giường
- Thì..anh..anh bảo em uống rồi còn gì??(cô run run)
- Tôi bảo cô uống là cô uống ngay à??
- Anh vô lý quá đó Phương thiếu gia anh là người bảo tôi uống khi tôi uống thì anh lại nổi điên cái gì chứ....cô hất cánh tay anh ta ra..

Phương Khải Minh thở dài cuối đầu xuống cười cười cô biết anh ta đang tức lắm anh ta mở mắt to nhìn cô..

- Cô giỏi lắm...cô bắt đầu làm tôi phải suy nghĩ về cô nhiều rồi đó..

- .......!
- Cô cứ uống đi rồi tôi và cô sẽ l@m tình lần 2-3-4...!đến khi nào cô có thai thì thôi..

- Anh??
- Hay là cô muốn ở bên tôi sau lần đầu tiên đó?cô thích cảm giác đó với tôi nên mới uống thuốc đúng không??
- Anh đừng có mà tự luyến như thế..em đã có bạn trai rồi..

- Tôi biết cô sẽ không thích hắn ta bằng tôi đâu..

- Anh điên vừa thôi..

Cô sợ anh ta làm thật nhưng may là điện thoại anh ta reo lên ngay lúc đó..

- Tôi biết rồi..

tôi ra ngay đây..(Vừa nói vừa nhìn cô)
- .....!
- Uhm mày cứ kêu mấy coi gái đẹp đứng lên làm tiếp tân..

Cô cười nhếch mép cũng lại là gái..

- uhm...(Anh ta cúp máy)
- Tạm tha cho cô đêm nay..cô đợi đấy!!!

Anh ta đi rồi cô nằm trăn trở cảm thấy buồn buồn..

biết là giữa cô và anh ta chỉ là tạm bợ thôi nhưng cô thấy nặng lòng lắm..cô ngủ thiếp đi lúc nào không hay..

Sáng đi làm đầu óc cô cứ thẩn thờ cứ nghĩ mãi về anh ta...đang đứng tiếp khách điện thoại cô run lên là Trình Tuyết Liên gọi..

- Em đã uống thuốc tránh thai phải không??(cô ta hét lên)
- Em....!
- Mới hôm qua đúng không??
- Đi đi mà hỏi chồng chị.em làm theo ý anh ta thôi em không có lỗi...!
- Bản hợp đồng em kí với ai??
- Em biết là em kí với chị, nhưng mà...!
- Nhưng mà cái gì, Nhã Vy à em có muốn cả trường em đang học biết em là người đẻ thuê không??em muốn chị thông báo cho cha mẹ em biết không??
- Chị là đang đe dọa em à...!
- Chị chỉ nói cho em hiểu chứ không dám đe dọa đâu, chị là gì mà đe dọa em chứ??
- Chị...??
- Chồng chị làm gì mặc kệ, còn khoảng hơn 2 tháng nữa, nếu k có thai chị sẽ cho cả trường biết là em muốn cướp chồng chị..

thế nhé nhẹ nhàng em không muốn cứ muốn mọi chuyện rối tung lên!!
Tâm trạng cô lúc này thật tồi tệ cô không ngờ cô cũng có ngày hôm nay,cô đúng là chọc vào tổ kiến lửa rồi mà..tiến không được mà lùi cũng không xong..cô không còn tâm trạng hay sức lực để làm gì..

Cũng không hiểu vì sao bị đuổi việc mà sáng hôm sau lại được đi làm lại..

8h tối cô về nhà tâm trạng rất buồn..cô nhìn vào gara thấy có xe lạ cô dần biết là ai rồi, lại dẫn gái về nhà rồi đây...!
- Chị nhà mình có người lạ à??
- À thôi cô đừng để ý làm gì
- Có phải là cô gái hôm trước không chị??
- À...!tôi không biết nữa..

tôi cũng không để ý...!
Chị giúp việc lãng tránh câu hỏi của cô...!chắc lại l@m tình trên đó chứ gì..hay thật nói muốn có con với cô mà lại dắt gái về nhà ngủ, khốn kiếp thật! làm sao tối nay cô ngủ được đây?? cô nằm ở dưới 2nguoi đó ở trên lầu l@m tình cùng nhau nghĩ đến đó cô thật không chịu được??Cô cũng chẳng muốn ăn cơm nữa cô cứ khó chịu quá đi mà chẳng hiểu bản thân cô tại sao lại như vậy...!
Tiếng cửa phòng anh ta mở ra cô vội chạy vào phòng đóng cửa lại nhưng chỉ khép chứ không khóa cửa cô lắng nghe...!

- Em về nha..bye anh!!(Giọng cô gái đó)
- Uhm...!!
- Nhưng thật là anh không muốn em ở lại à??
- Không,anh mệt lắm, hôm nay anh rất bận..

- Em đến mà anh chỉ ôm em thôi hả??
- Anh muốn được nghĩ ngơi...!
- Cả tuần em chưa gần anh mà..

người ta muốn lắm aa...!
Cả tuần vậy là trước khi làm chuyện đó với cô vậy là kể từ khi làm với cô là không làm với cô gái đó nữa..nghe thế cô cảm thấy vui vui.

- Hôm nay anh không có hứng thú..

Nghe tiếng bước chân cầu thang đi xuống,cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra giả vờ như không biết gì??
- Dạ chị về,em chào chị...!
- À...(cô ta liếc cô)
- Chào chị em về chị nhé ( cô ta còn chào chị giúp việc nữa chứ)
Lạ thật hôm trước vui vẻ với cô lắm hôm nay nhìn cô mặt hầm hầm,cô làm gì sai à hay do không được l@m tình nên hóa điên rồi...hahaa..

ngoài mặt thì vui nhưng trong lòng cũng hơi buồn.cô chợt thấy anh vịn thành cầu thang nhìn cô chăm chăm...!
Cô gái kia ra về lòng cô cảm thấy buồn và trống trải..

tự hỏi cô là ai?cô đang ở đâu tại sao ngày ấy lại ngu dại nghe lời bà chủ trọ mà đâm đầu vào???..

......
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 15


Trời mưa lất phất bay giống như tâm trạng cô hôm nay..cô bước ra ngồi lên chiếc xích đu phía trước trời mưa nhưng cô không thấy lạnh,cô chỉ thấy mình cô đơn quá..đang chìm trong những dòng cảm xúc cô nghe tiếng anh ta la lên..

- Kêu cô ta vào nhà...!
- Dạ...!
Cô giúp việc đi ra kéo tay cô vào..

- Cô Nhã Vy mau vào nhà đi, bệnh thì sao??
- Không sao đâu chị,em muốn ngồi đây...!
- Trời mưa càng lúc lớn rồi cô..

- Kệ em đi chị...!
Cô vừa nói vừa giật tay ra anh ta trên phòng mở cửa ra ban công trên phòng tay cầm điếu thuốc nhìn xuống cô.

- Để em yên...(cô hét lên tức giận nhìn lên anh ta)

30s sau cô thấy bóng dáng anh ta đùng đùng mở cánh cửa lớn tim cô bỗng đập nhanh..anh ta dần dần đi về phía cô..

- Cô có thấy trời đang mưa không?? Bước vào nhà ngay..(anh ta nắm chặt tay cô kéo lên)
- Buông tay em ra( cô cố rút tay lại)
- Vào nhà ngủ ngay..

- Em muốn ngủ ở đây..

- Ngủ ở đây cô điên rồi..(Anh ta cố nắm chặt tay cô)
- Em muốn ngủ ở đây anh làm gì em?
- Cô đang ghen à??
- Anh đừng có mà tự luyến quá...!
- Cô còn không vào tôi đập nát cái xích đu này luôn cô tin không??
Anh ta bất ngờ nắm 2 tay kéo mạnh cô lên rồi bế chặt cô vào lòng mặc cho cô cố vùng vẫy..

- Anh bỏ em xuống đi..sao anh không làm gì người ta chỉ ôm thôi nên người ta bỏ về rồi (rõ ràng là cô đang ghen nhaa)
- Tôi không có hứng nữa được không??
- Bỏ em ra em tự đi vào được..

- Giờ tôi cứ thích bế cô đó được không??
Anh ta bế cô đi vào nhà đá mạnh cánh cửa anh ta dần bế cô lên cầu thang đi thẳng vào phòng anh ta ..tim cô lúc này đập rất nhanh..

- Anh buông em ra phòng em không phải ở đây..

Cô ôm vào lòng anh ta ghé sát tai cô khẽ nói, làm cô như muốn phát điên,cô muốn hét lên trong vui sướng..

- Từ bây giờ cô phải ngủ chung với tôi..

Đúng rồi bây giờ cô là kẻ không ra gì...!người đàn ông này đã có vợ, có bồ còn cô chỉ là 1 đứa đẻ thuê mà cô lại tương tư thầm thích người đàn ông này mất rồi..cô chưa hề yêu ai, chưa ân ái với ai Phương Khải Minh là người đầu tiên cho cô biết cảm giác đó, nếu như cô nói cô không có gì với anh thì ai tin chứ..Ban đầu cô cứ nghĩ sẽ thụ thai bằng cách bơm **** ***** chứ không phải quan hệ trực tiếp x@c thịt với nhau như thế này..

cảm xúc của cô thế nào cô đều biết rõ cô không cần lừa người dối mình làm gì...!nhưng cô cảm nhận cô có chút gì đó với Khải Minh 1 cái gì đó voi hình hiện hữu ra, liệu đó có phải là tình yêu không??
- Bỏ em xuống đi em không đùa đâu??
- Tôi đùa cô à?? nhìn mặt tôi có giống như đang đùa cô không??
Phương Khải Minh mặt kệ cô đang cố gắng vùng vẫy nhưng cô không thể ngủ với anh lần 2, hình ảnh Trình Tuyết Liên hiện lên trong đầu cô,cô nhớ từng câu từng chữ trong bản hợp đồng đó không được gây thương nhớ...cô khựng lại tự dặn lòng mình đi hơi xa rồi..

nên dừng lại thôi..

- Em nói lần cuối..

- Lần đầu??lần cuối?haahaa...!
Anh ta cười to,cô cầm tay anh ta lấy sức cắn thật mạnh, mạnh nhất có thể cô chỉ có thể nghĩ nếu đã ngủ được lần 2 thì sẽ có lần 3,4,5...!và lần thứ nnnn...!
- Aaaaa...cô...(Anh hét lên)
- ......!
Nhưng anh ta vẫn cứ ôm chặt cô,dấu răng cô in hằng trên tay anh, rướm cả máu...!
- Anh không biết đau à???
- Cô nhìn xem rồi nghĩ xem tôi đau không??
- Nếu đau thì anh bỏ em xuống đi em không muốn sao lại ép em.Anh làm vậy với mấy cô gái khác quen rồi hả??em đâu giống mấy cô gái đó chứ??
Khải Minh nhìn cô cười cười..

gật gật đầu cái kiểu cười đểu này nhìn rất yêu nghiệt làm cô mê mẩn nhưng rồi tự nhắc nhở mình phải tỉnh táo lại..

- Được rồi cô giỏi lắm..(Khải Minh thả cô xuống cô mừng thầm)
- Anh nên đọc lại hợp đồng đi rồi hành động cho đúng vào đừng có muốn làm gì thì làm đừng có cố ép người khác...nha...!
Cô quay đi mở cửa chạy xuống cầu thang thì nghe anh nói...!
- Chưa ai từ chối l@m tình cùng tôi...duy nhất chỉ có cô...cô giỏi lắm...!
- .....(cô chẳng thèm trả lời)
- Vy Vy...(Anh gọi tên cô)
Cô bước xuống bật thứ 2 thì quay lại nhìn anh..

- Xin lỗi anh nha em không thích l@m tình với anh(cô liếc anh ta)
- Tại sao cô vẫn cố lễ phép với tôi??
- Mẹ em dạy không được vô lễ với những người lớn tuổi đặc biệt mấy người tham lam như anh mấy cô gái ấy mê trai chứ em không...-Vậy cô mê gì??
- Tiền....em thích tiền anh ạ....!
Cô quay mặt đi thở phào nhẹ nhõm..

không được nói chuyện nhiều với anh càng nói nhiều càng làm cô rối thêm cô rất sợ hãi khi bước vào thế giới của anh thế giới của những người giàu và cô chẳng hiểu 1 chút gì về anh cả...!về phòng cô khóa cửa phòng điện thoại cô reo lên là Bội Trân gọi...!
- Alo..t đây...!
- Vy vy à..m đang ở đâu sao thở dữ vậy...!
- Tao...tao vừa chạy bộ thôi...!
- Chạy bộ?? mà m ở đâu vậy t muốn đến chơi được không??
- Đến chơi??
- Uhm..m không thích hả??
- À...!không phải...!chỗ t ở không cho bạn tới chơi...!
- Nhưng t với m đâu phải xa lạ khác gì chị em đâu??
- Nhưng mà...!
- Có 1 chuyện muốn nói m nghe, nếu mai m không qua gặp t thì m phải hối hận đó Vy Vy...!
Bội Trân làm cô đứng hình 10s..

- Mà có chuyện gì m nói luôn đi được không??
- Tất nhiên là không!Đúng 7h sáng hẹn gặp m ở lớp...!
Bội Trân cúp máy tim cô đập thình thịch,cô không biết đã có chuyện gì nữa, nằm ngủ mà cô cứ hồi hộp trằn trọc mãi mong cho mau đến sáng hôm sau vô cùng....
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 16


6h sáng cô bật dậy..

bước ra khỏi phòng cô giật mình khi thấy Trình Tuyết Liên...!
- Ăn sáng đi em..(Cô ta nhìn cô)
- Chị qua đây khi nào vậy ạ??
- Hồi hôm...!từ giờ chị sẽ qua đây thường xuyên,ba mẹ chị sắp về rồi..

- Dạ...(cô cuối mặt xuống)
- 2 tháng nữa ( cô ta nói)
- Dạ...!
Nói xong cửa phòng Phương Khải Minh bật ra..Anh mặt lạnh lùng đi xuống, lúc nào cái mặt cũng lạnh tanh, xuống kéo ghế ngồi anh ăn trong im lặng không nói gì..

- Tại sao tay anh lại bầm thế kia..?
- Bị chó cắn..(mặt hầm hầm nhìn cô)
- Chó cắn??(cô ta chau mày.)
- Khụ...khụ..(Cô đang cầm ly nước uống nghe anh nói cô lập tức bị sặc...che miệng lại..cố gắng bình tĩnh...anh ta nói cô là chó sao?)
- Con chó nào?chó ở đâu nhà này làm gì có nuôi chó??
Khải Minh im lặng tiếp tục ăn...!
- Rồi anh đi tiêm ngừa chưa??
- Bị cắn cũng tốt sao phải tiêm?
Anh bỏ nĩa đứng dậy cầm ly nước rồi bỏ đi lên phòng..cô ta chạy theo nắm tay anh.

- Sao em hỏi anh không nói??đối với anh em vô hình hả??Anh ghét em lắm à??
- Anh hay em vô hình?trong mắt em hay là trong mắt anh?
- Sao anh ít kỉ vậy?anh chỉ biết nghĩ đến cảm giác của anh vậy?
- Anh ít kỉ?anh nghĩ đến cảm giác của anh?À...à(Khải Minh cười...) bao năm rồi anh chưa biết sống thật với mình nữa, Tuyết Liên em..

đến giờ này anh vẫn sống theo ý em....!chưa 1 phút giây nào anh sống vì anh cả...!hãy để anh yên đi em...(anh nói chậm rãi)
Khải Minh đi thẳng lên phòng, đến gần cửa anh nhìn xuống nói..

- Cứ để cho mọi người nghĩ anh xấu, còn cái tốt em nhận lấy đi..

Khải Minh đóng cửa phòng thật mạnh làm cô và người giúp việc giật mình,cô ta đứng đó hét lên.Trời ạ cô đau đầu với 2 cái con người này thật rốt cuộc là thế nào?? Là chuyện gì đây??
Cô mệt mỏi lấy đồ đi nhanh ra khỏi nhà..

thà cô không biết gì về họ thì cô không tò mò như thế này..

càng nghe thì càng muốn biết nhiều hơn thế nữa...cô đi bộ ra chỗ đón xe bus thì thấy xe của Khải Minh chầm chậm lướt qua cô anh để cửa kính không kéo lên...trong gương chiếu hậu cô thấy anh liếc nhìn cô không rời...cho đến khi khuất xa dần rồi biến mất.Thật sự cô rất tò mò về anh..

rốt cuộc anh là người đểu cán hay anh đáng thương vậy Khải Minh??
Cô lên trường đúng 7h để mong gặp Bội Trân..

nhưng không thấy nó đâu rõ ràng là đã hẹn nhau rồi mà cô gọi đt cho nó nhưng không được..

cả ngày hôm nay cô học trên trường nên xin nghỉ làm..

chiều 5h cô về phòng trọ cũ cũng không thấy nó đâu..

cô lấy dt gọi cho nó vẫn không được cô đón xe đi về nhà...!
Đứng trước cổng mở cửa giờ này khoảng 8h tối rồi trời tối nên đứng mở hơi lâu..

bấm chuông thì nhất định chị giúp việc sẽ ra mở nhưng hôm nay bấm mãi chả thấy..đang loay hoay thì bỗng ai đó đập vào vai cô...!
- Hù...!
- Á..a...!trời mày???(cô hoảng hồn lắp bắp...)
- Nhà bạn m giàu nhỉ....!
- Tao..

à t làm giúp việc...!
- Giúp việc??..Mày định giấu tao đến khi nào??
- Tao có giấu gì đâu?Mày điên hả?
- Vậy m đã có thai chưa??
Bội Trân thay đổi sắc mặt, nó nhìn cô chăm chăm ánh mắt như tra khảo..cô run bần bật thụt lùi lại..

tại sao Bội Trân lại biết chỗ cô ở...!nó đã biết những gì..cô sợ nó phát hiện nhưng giấu mãi liệu có được không??
- Mày đã biết hết..

- Uhm..t biết hết rồi..

Cô ngây thơ tưởng Bội Trân đã biết hết nên thật lòng chẳng muốn giấu diếm gì..

nó nói tiếp..

- Mày bị bà chủ trọ bỏ bùa rồi m biết không?
- Bỏ bùa???
- Chứ sao m lại dễ chấp nhận làm cái việc này?Do m hiền lành còn t,tao trải đời nhiều rồi..m nghĩ vì m đẹp hơn t nên bả chọn m không phải t???
Nước mắt cô rơi ra, uất ức cùng hối hận muộn màng, phải rồi tại sao cô dễ dàng chấp nhận vậy chứ...!
- Mày nhớ cái lần bà ta vào phòng đi qua đi lại rồi lấy cái gì đó dưới nệm không??
- Lấy gì?
- Lấy cái lượt có tóc của m..

- Sao mày biết nhưng làm sao biết tóc của ai??
- Tóc m dài tóc t ngắn, hiểu chưa??
Cô cười mà nước mắt cứ rơi,sock thật cô không thể tin vào sự thật..

- Vậy là tao bị thật hả??
- Tao có thể vào nhà không?
- Nhưng tao...!không phải nhà tao..

- Tao biết nhưng chẳng lẽ anh ta không cho m dẫn bạn vào nhà chơi..

- Anh ta???
Ánh mắt Bội Trân vừa nói vừa liếc nhìn vao căn nhà.

- Cái người đi xe maybach tìm m khi tối??
- Mày theo dõi t à??
- Tao thông minh nên biết thôi..

Đành vậy cô đành cho Bội Trân vào nhà, nếu có gặp Trình Tuyết Liên hay co ai hỏi thì cô nói là bạn cô chắc sẽ không sao..cô vẫn chưa tin vào sự thật..

nhưng lạ thật vào nhà im lặng không có tiếng động không có ai cả..cô nhìn lên thấy phòng Phương Khải Minh có đèn sáng...!
- Nhà giàu quá vậy Vy..Số m hên nha..

- Hên nổi gì...xui xẻo thì có..

Cô nhìn thấy tấm giấy nhỏ được dán trên tủ lạnh cô đi lại lấy mảnh giấy đọc..

- Con chị bị bệnh nặng chị phải về quê 2 ngày..em ở nhà nhớ chăm sóc cậu chủ..mai sẽ có người tới phụ dọn dẹp..

Bội Trân rất tự nhiên ngắm chỗ này chỗ kia khi nó đi lại phía cầu thang cô giật mình la lên
- Trân Trân m lại đây, không được đi lên đó..

- Tại sao??
- Vì đây không phải nhà của m...!
Cô thấy bất an, cảm giác cô nhìn Bội Trân có gì đó không như lúc trước từng hành động lời nói đều có mục đích.tuy nói chuyện nhưng mắt cứ liếc xung quanh như đang tìm kiếm gì đó..

- Ờ...!thì thấy lạ thôi..m cứ làm như m là chủ nhà vậy (giọng nó mỉa mai)
Cánh cửa phòng mở ra,cô liếc nhìn Khải Minh...anh mặc áo sơ mi trắng quần tây đeo caravat,tay cầm đt đang đi xuống...chau mày nhìn Bội Trân rồi liếc nhìn cô..

- Anh đây là...(Cô định lên tiếng giải thích vì sợ bị la)
- Không quan tâm(nói chuyện cục súc)
- Em là Bội Trân bạn thân của Nhã Vy..em 20t..

chào anh Khải Minh..

Cô quay qua nhìn Bội Trân, bất ngờ khi nó biết quá nhiều..

biết cả tên anh ta??
- Mày...(cô kéo tay nó)
- 8h30 tiễn khách, nhà này không tiếp khách..

Khải Minh uống ly nước đập mạnh lên bàn không thèm nhìn cô lấy 1 cái huống chi là Bội Trân..cô nhìn kĩ thấy anh mới vừa uống thuốc gì đó...!người anh mệt mỏi giọng cứ yếu dần đi.

- Anh Minh em là bạn của Vy Vy mà..(Bội Trân nói tiếp)
- Vy Vy...đi theo tôi!!(Khải Minh bất ngờ quay lại chỉ tay vào cô)
- Em...(cô hỏi lại anh)
- .....!
Khải Minh đi trước..cô nhìn Bội Trân lắc lắc đầu chắc là lên bị chửi rồi..cô nghiến răng chân run run không dám đi..

- Tao sẽ không về..(Bội Trân nói)
- M điên à...!
- uhm...!
Mặc kệ Bội Trân đang điên lên đi bước từng bước lên lầu cô không muốn đối diện với anh ta chút nào đâu...!không muốn aaa....!
......
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 17: Bạn Thân Phản Bội


Lấy hết can đảm cô mở cửa bước vào phòng,cô cúi đầu nhẹ nhàng bước vào..anh đang nằm trên giường..

- Là bạn em...em sẽ bảo nó về liền anh đừng la em..

- Tôi không quan tâm..

tôi đói bụng tôi cần 1 tô cháo..

- Em...!
- Cô không biết nấu??
Giọng anh ta càng lúc càng ấm và yếu đi.

- Anh bệnh à??
- Cô lại sờ thì biết thôi..

- Sờ...sờ gì???
- Cô nghĩ sờ gì???
Bất ngờ anh nắm lấy bàn tay cô đặt lên trán anh..

- Tôi sốt rồi..

Bàn tay của anh ấp áp thật..cô vội rút tay về,cô lắp bắp..

- Em sẽ nấu cháo cho anh,đợi em 30 phút được không??
- 30phút cô đợi tôi chết đói mới nấu xong..

Trời ạ cô còn phải nấu cháo chứ có phải có sẵn đâu..điên với anh ta thật..cô kìm nén..

- Anh...!không thể nói nhẹ nhàng với em được à sao cứ thích cộc lốc thế??
- Vy Vy Cô...(anh ta cười cay đắng nhìn cô)
- Em đi nấu đây...!
Cô quay mặt đi thì bất ngờ anh nắm tay cô kéo cô vào lòng..

người anh đang rất nóng..

ôm cô vào lòng cô cảm nhận được hơi ấm ấy cô cố nắm lấy đôi tay anh gỡ ra...!
- Tôi không muốn ăn cháo nữa, tôi muốn em có được không??
Anh vừa nói vừa nhìn chăm chăm vào mặt cô, phải nói là tâm trí cô lúc này đã bay đi đâu rồi cô không định hình lại được..

mặt cô và anh cận kề nhau..cô cố sức thoát khỏi anh vì trước giờ cô chưa ở hoàn cảnh này bao giờ..

- Muốn em...!là muốn làm sao em không hiểu (Cô ngây thơ à nha)
- Sao cô thích giả vờ vậy?
- Anh điên à..

nói gì vậy..

thả em ra...(cô cố lấy tay anh ra)
- Cô thật lòng không thích tôi?(anh kéo cô càng lúc càng gần lại mặt đối mặt)
- Thích gì??? thích là cái gì tại sao em phải thích anh? Thích 1 người đã có vợ, có bồ và ăn tạp à?
- Ăn tạp???Cô biết gì về tôi mà nói tôi ăn tạp...!
Lúc này cô suy nghĩ, thật ra anh đang nghĩ gì? Có vợ nhưng không có con với vợ, có bồ mà chẳng có con với bồ lại đi tìm người đẻ thuê ban đầu thì xua đuổi người ta,cô nhớ cô là người thứ 12 mà,sao tới lượt cô thì thả thính cô...!
- Nếu tôi nói tôi không phải loại người như cô nghĩ thì sao??cô có thích tôi không?
- Không..(Cô dứt khoát)
- Tại sao??
- Vì em không muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình anh..

- ......(Anh ta cười lớn làm cô giật mình)
Khải Minh ôm chặt cô vào lòng bất ngờ luồng đôi bàn tay qua tai cô cuối xuống cắn nhẹ môi cô..

người cô căng cứng tim đập loạn xạ.

- Cô là người đầu tiên tôi muốn ngủ lần thứ 2! trả lời giúp tôi, vì sao thế Vy Vy??

Cô sợ quá đẩy mạnh anh ta..cô sợ lắm đã cầm tiền của người ta rồi cho dù có gì đi nữa cô cứ giấu trong lòng và dặn lòng rằng không được yêu anh..

Chưa kịp định hình mọi chuyện vừa xảy ra thì cửa phòng bật mở..

- Vy Vy 2 người....(Là Bội Trân)
- Mày...!tại sao lên đây??
- Tao lên cứu m mà,Vy m không thích phải không?
Khải Minh ngồi dậy đi nhanh lại phía Bội Trân.

- Bước xuống dưới và ra khỏi nhà tôi ngay ai cho phép cô làm vậy (anh chỉ vào mặt Bội Trân)
- Anh Minh em cũng là con gái mà...!
- Thì sao..

gái trai thì liên quan gì đến tôi??
Anh ta lạnh lùng tuyệt tình kinh khủng,cô đẩy vội Bội Trân xuống lầu...!
- Bội Trân về đi...mai gặp t xin mày đó..

- M có xem tao là tri kỉ không??
- Tất nhiên là có..

- Tại sao m giấu t nhiều vậy??
- Tao...!chỉ là chua đến lúc để nói thôi..

- Nếu m không muốn thì m uống thuốc đi..t biết là m uống rồi phải không??
Nghe tiếng bước chân đi xuống cô biết là Khải Minh sẳn đó cô nói..

- Uhm..t uống thuốc rồi..t không muốn có thai nữa..

- Thật hả Vy (Mắt nó sáng rực)
Vừa nói xong Trình Tuyết Liên ở đâu từ cửa đi vào..cô ta liếc nhìn cô dần đi lại phía cô..thôi xong rồi cô chỉ nói dối với Bội Trân thôi mà!!
- Em nói gì?em uống thật hả Vy??(ánh mắt như muốn giết người)
- Em...(cô phải làm sao đây)
- Nhã Vy nó lỡ uống rồi chị à em khuyên nó nhiều rồi..

- M nói gì vậy Trân Trân (Cô chau mày nhìn nó)
- Mày cầm tiền của tao bây giờ m uống thuốc m đùa tao à Trần Nhã Vy..

Bây giờ nói cô nói dối có ai tin không??cô nhìn Khải Minh anh cau mày nhìn cô..

Trình Tuyết Liên đi vào phòng cô gom đồ cô lại..bỗng cô ta tát cô 1 cái thật mạnh..

đầu óc cô quay cuồng lần đầu tiên trong đời bị người khác đánh chứ không phải là cha mẹ cô..

chuyện này cũng do cô do cô chọn cô dường này mà..đành ngậm đắng nuốt cay vậy..

- Em làm cái gì vậy??(Khải Minh nắm tay Tuyết Liên giật lại)
- Để em dạy con rang này,em đối xử tốt với nó nhưng nó lại giỡn mặt với em..

nè con ranh biến ra khỏi nhà tao ngay...!
- Anh nói đủ rồi...!
Khải Minh giật tay cô ta ra làm cô ta điên thêm,cô muốn giải thích, thật sự không muốn như vậy,cô không muốn sống cái cảnh này nữa, bị người ta dùng tiền sỉ nhục đủ rồi...cô ta ném mạnh quần áo cô ra ngoài...!
- Bước ra khỏi nhà t ngay con rang t quá tốt với m rồi..

- Chị ơi trời đang mưa to,lỡ rồi chị đừng đuổi Nhã Vy nữa được không??(Bội Trân khóc lóc)
- Được em sẽ gửi lại đúng số tiền chị đã đưa em chưa bao giờ em muốn ăn 1 đồng nào cua bất cứ ai, chị nghĩ em cầm tiền của chị sung sướng lắm à..em trót ngu dại ngày hôm nay mới dính vào chồng chị, ngày mai e sẽ đưa đủ số tiền mà chị đưa em không thiếu 1 xu..

Bên ngoài trời đang mưa to sấm chớp liên tục..cô sợ lắm cắn chặt môi rướm cả máu, chẳng phải m muốn thoát cảnh này lâu rồi sao Nhã Vy..

nhưng sao nước mắt cứ chảy vậy..

có lẽ là vì sự tủi nhục..1 cô gái tròn 20t lầm lỡ dính vào họ...cô bước chân ra ngoài mưa lạnh đến buốt tim, ôm lấy quần áo cô khóc lớn nước mắt hoà cùng nước mưa..cô lặng lẽ bước đi mà chẳng dám quay lại nhìn dù chỉ 1 lần..

- Nhã Vy...!chìa khóa phòng trọ cũ..m về đó đi..

- M đang làm trò gì vậy..??
- M tham tiền nhưng m ngu hiểu không...!cầm chìa khóa rồi về đó đi coi như t với m hoán đổi vị trí cho nhau,sao m phải khóc??
- Tao khóc vì t nhận ra bộ mặt thật của m..m làm t đau quá Bội Trân à..

Cô nhận ra người bạn thân của cô lúc này không còn như cô nghĩ vì sao nó lại biết hết tất cả..

hình như nó và Trình Tuyết Liên đã biết nhau trước rồi..

ngày hôm bay chẳng phải nó cố tình thay vị trí của cô sao??
Điện thoại trong túi reo lên là số của mẹ cô,cô không dám bắt máy...cô lang thang trong mưa..đi được 1 lúc cô chợt nhớ tấm thân ướt sũng lạnh ngắt của cô...!thấy có mái hiên nhà người ta cô vào đó ngồi bệch xuống..

cô rất lạnh...cô run lên, cúi đầu cô khóc nất vì sự ngu ngốc của bản thân mình...!!.
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 18


- Vy Vy...!
Cô giật mình vì nghe ai đó gọi tên..

lẽ nào chỗ cô ngồi có ma sao..

mà ma nào biết tên cô chứ...cô không dám ngước mặt lên cô sợ..

cảm nhận được có ai đó ngồi trước mặt mình...!từ từ ngước mặt lên..

cô giật mình...!
- Khải Minh..(giọng cô run lên khi nhìn thấy anh)
Cảm giác như đang ở tận cùng của nỗi đau lại có người đưa tay nắm lấy bàn tay cô..cô đau đớn..

- ......(cô khóc)..

Khải Minh đưa tay lên lau đi giọt nước mắt trên mặt cô, mặt anh trầm xuống đầy đau khổ khác với lúc thường ngày cô thấy..môi cô run lên vì lạnh..!!

- Vy Vy...Từ bây giờ anh muốn có trách nhiệm với em..!!!
Khải Minh nhìn chăm chăm vào cô, đưa tay sờ vào má cô tự hỏi vì sao tay anh ấp áp như vậy...!nước mắt cô chảy xuống tay anh..cô nghẹn lai..

- Đừng thương hại em,em cũng chẳng cần tiền của anh đâu..vợ chồng anh tha cho em đi (cô né tránh sang 1 bên)
- Thương hại??em đang nghĩ tôi thương hại em..??
- Chẳng phải anh luôn gây khó dễ muốn em biến mất khỏi mắt anh??anh nghĩ em chẳng khác nào 1 đứa tham tiền, cũng đúng em tham tiền nên phải nhận lại đắng cay như thế này..(nước mắt cô cứ thế tuông không ngừng)
- Vậy à tôi đối xử tệ với em lắm à?
- Vậy nên em không cần anh phải chịu trách nhiệm...anh tránh ra..

Cô đứng dậy kéo cái vali toàn quần áo ướt mem..cô thật sự rất lạnh...đi được 2 bước thì Khải Minh nắm chặt tay cô kéo cô ngược lại đứng trước mặt anh..

- Vì sao em không cho tôi làm việc đó??
- Vì em đến với anh là vì tiền,không phải vì tình yêu..!
- Vậy em nghĩ anh đến với em vì cái gì?
2 người cứ đứng nhìn nhau..cô cảm thấy nực cười tới lúc cô quyết kết thúc ra đi thì lại cố tìm lý do ở cô..cô muốn kết thúc thì lại bảo muốn có trách nhiệm..1 người có vợ có bạn gái thì trách nhiệm kiểu gì??
- Anh muốn có trách nhiệm vậy anh sẽ làm gì với em? cầu hôn em, cưới em, yêu thương em suốt đời sao..hahaha nực cười thật..anh thôi đi anh nên nhớ anh là người đã có vợ thậm chí còn kèm theo cả bạn gái..

- Em...(Anh bóp chặt cằm cô, đưa lên mặt như muốn ăn tươi cô vậy)
- Chẳng phải anh muốn em xếp vào danh sách thứ 13 của anh,sau 12 người anh ngủ để tìm con,anh cũng chỉ muốn sung sướng cho bản thân anh thôi mà, của anh đã có tên Nhã Vy chưa??
- Vy Vy cô nghĩ tôi đã ngủ với 12 người trước đó??cô nghĩ tôi là con thú à??
- Anh chỉ thích l@m tình với cô này cô kia,anh chứng tỏ rằng ai cũng muốn l@m tình cùng anh!!
Nhưng anh không biết được rằng, trên đời này cũng có người không muốn l@m tình cùng anh...!chính là em!!
Cô vừa nói dứt câu,1 tay anh nâng cầm cô lên rồi cúi xuống hôn cô..

làm cô choáng váng..

- Anh...!
- ....(Anh vẫn cứ mặc kệ cô mà hôn tới tấp)
Cô đẩy mạnh anh ra dùng hết sức tát vào mặt anh 1 cái...cô thấy ghê tởm cái hôn này có lẽ nỗi đau mà cô nhận quá lớn..

phát hiện ra bị bà chủ trọ dụ dỗ, bạn thân thì phản bội..cô chưa thể tin được những gì vừa xảy ra là sự thật..

- Anh đừng đi theo tôi, từ giờ để tôi yên anh cứ xem tôi như những cô gái trước kia, gặp gỡ,trao đổi thân xác rồi xem như không quen biết...!
- Vy Vy...!tôi...!
Anh giơ 2 tay lên...cô thụt lùi ra đường thì anh càng tiến tới...!bất ngờ ai đó nắm đầu cô tát cô 1 cái mạnh làm cô choáng cả đầu óc...!
- Tới mức m hẹn hò riêng với chồng tao rồi mày gan ta lắm Nhã Vy m biết m đang đụng vào gia đình ai không??
- Tuyết Liên em đi quá xa rồi, không được đánh Nhã Vy..(Khải Minh kéo tay Tuyết Liên ra)
- Anh nói gì vậy Khải Minh...em không được đánh cô ta...anh bị sao vậy hôm nay anh có bình thường không? tại sao anh là đuổi theo nắm tay cô ta,? tại sao anh lại tức giận với em.? Hả??
- Ai là người đã kéo Nhã Vy vào cuộc tình của anh và em?Ai??
- Hay anh thích cô ta..anh thích cô ta rồi phải không??
- Chẳng phải em muốn anh yêu người khác từ lâu sao?? Bởi vì anh không thể yêu ai nên 5 năm qua em luôn phải cố gắng sống với anh??
Tuyết Liên bất ngờ tát anh 1 cái...tài xế cô ta bước xuống giữ 2 tay Khải Minh lại,cô ta chỉ vào mặt anh hét...!
- Anh yêu ai cũng được nhưng không được là Trần Nhã Vy..

vì cô ta đã sai từ khi kí cái hợp đồng đó..

vì cô ta còn trinh...!
- Tại sao cô biết tôi còn có bằng chứng không??
Cô đứng dậy đối mặt với cô ta..

- Nhờ Lý Bội Trân tao mới biết bộ mặt thật của mày, mày lấy trinh tiết ra để quyến rũ chồng tao..

vết máu dính trên giường mày định qua mặt tao à...!
Cô quay lại sau lưng đúng là Lý Bội Trân đang đứng phía sau cô..

thấy cô bị như vậy cũng bỏ mặt cô..

lại nói cho Trình Tuyết Liên tất cả sự thật về cô..cô nhìn nó nước mắt rơi không ngừng...!
- Mày thích đẻ thế à??
- Uh..tao nói rồi, mày không làm được thì tao làm..

- Cái việc đẻ thuê rồi đưa con cho người ta mà m cũng muốn giành??
- M tốt quá Nhã Vy ơi phải nói đúng là đẻ xong rồi sẽ có tiền,m cũng tham tiền khác gì tao??
Hahaha...!Bạn thân...tri kỉ của cô đó...!

- Mày không cần làm như vậy nếu m muốn chỉ cần nói tao sẽ nhường cho m...!nhưng tao đau ở tim m cần gì đối xử với tao như vậy?
Vừa dứt câu nói đi lại nắm tóc cô rồi đạp cô liên tục cô muốn chửi nhưng không biết dùng từ ngữ nào để nói về nó..cô không tức vì nó muốn đổi vị trí của cô, tiền khiến nó mờ mắt rồi chính cô cũng vậy..

nhưng cô thất vọng khi nhớ đến lúc 2 đứa sống chết có ngau chia nhau từng miếng cơm từng gói mình từng chia nhau từ đồng..

- Mày là đứa giả tạo,tao đánh mày cho m về quê luôn khỏi phải học nữa..

mày chết đi Trần Nhã Vy...(Bội Trân kéo tóc cô)
- Thứ con ranh như mày định lừa chị mày à, này thì còn trinh này thì quyến rũ chồng tao..(Cô ta quay lại đánh liên tục vào đầu cô)
Cô đau quá không thể chống cự lại được nữa,trong đau đớn cô nhìn anh,anh bị tài xế ghì chặt lại.anh dùng sức đánh vào mặt anh ta rồi lao tới ôm cô vào lòng...!
- Đừng đánh Vy Vy,cô ấy không có lỗi!
- Khải Minh..anh né ra tại sao anh ôm cô ta?(Tuyết Liên hét lên cố gắng kéo cô ra khỏi vòng tay anh)
- Anh Minh em cũng có thể mang thai được mà..sao anh lại lạnh lùng với em,anh Minh?
Cái cảnh hôm nay làm cô đau đớn..

Tuyết Liên, Bội Trân, người Tài xế cố kéo cô ra khỏi vòng tay của Khải Minh..

nhưng càng kéo anh càng ôm chặt cô vào lòng...cố nhận lấy cái đánh tay càu cấu của họ...cô ôm chặt lấy Phương Khải Minh...Cô xin lỗi thật lòng cô cũng chẳng muốn như vậy...!
Bỗng có xe của ai đó chạy tới, đèn sáng chói cả con đường...!bước xuống xe 2 người đàn ông dần đi lại..

lúc này Trình Tuyết Liên dừng lại bước lùi về phía sau..

- Em tha cho thằng bạn tội nghiệp của anh đi( người đàn ông đó lên tiếng.)
- Anh Nhật Nam??
- Em buông tha cho Khải Minh được rồi đó Tuyết Liên....!!
.......
 
Đẻ Thuê Cho Phương Thiếu
Chương 19


Thì ra là bạn của Phương Khải Minh..anh bế cô lên xe những người khác đứng yên không dám nói câu nào nữa...cô nghĩ Khải Minh đã gọi trước đó rồi chắc anh đã đoán được mọi việc nên mới kêu bạn đến..

chắc là người có tiếng nói nên Trình Tuyết Liên mới cho qua như vậy...Bế cô vào xe toàn thân cô bây giờ không còn chút sức lực nào..cô nghĩ cô sắp chết đến nơi rồi cả thể xác lẫn tinh thần..

- Mày muốn đi đâu?
- Về nhà...!
- Đây là ai??(Anh ta hỏi về cô)
- Đây là Vy Vy...!
Phương Khải Minh cứ ôm chặt cô vào lòng như sợ ai đánh cô nữa, sợ ai làm tổn thương cô, lúc này cô làm gì có quyền lựa chọn nữa?Đi đâu về đâu được nữa..

Xe chạy tầm 30phut về nhà ai đó...bế cô trên tay đi lên phòng anh nhìn cô mà đôi mắt buồn buồn cứ như tất cả là lỗi của anh vậy...Nhưng tất cả là lỗi của cô...!
- Tối nay em cứ yên tâm ngủ ở đây..cố gắng thay đồ khác đi...!người em nóng lắm rồi..

Khải Minh đặt cô xuống giường đưa cho cô chiếc áo choàng trắng..

rồi quay ra đi về phía cửa..

- Khải Minh anh đi đâu??(Cô cố gắng ngồi dậy nhưng làm gì còn sức mà dậy được)
- Tôi ở phòng kế bên cần gì cô cứ gọi...cô nhanh thay bộ đồ trên người ra đi...!
Cô bất ngờ khi anh nói ngủ ở phòng kế bên mà không ngủ cùng cô...!người đàn ông bay giờ sao khác hẳn người cô đã từng biết...!cứ nghĩ là sẽ cố đưa cô vào lưới tình để cô phục vụ..

nhưng không anh lịch sự đến mức không thể ngờ..

máy lạnh trong phòng đang mở...đồ cô mặc đag ước cô run lên từng cơn..ngay cả khi ngồi dậy cô còn không làm được nói gì đến thay đồ...!
- Anh có thể thay giúp em được không (cô lắp bắp)
- Vy Vy...đừng làm khó tôi...!
- Thật sự ngồi dậy em còn không ngồi được thì làm sao thay đồ được đây??
- Tôi không muốn làm việc đó...em tự làm đi..

Nói xong anh mở cửa đi thật không tin là anh từ chối cô..

- Nếu không thay đồ ngay mai em sẽ sốt bị bệnh mất...!
Nghe cô nói anh khựng lại,quay mặt nhìn cô thở dài..

mắt nhìn cô..tim cô đập nhanh..Vy ơi tại sao lại rung động với người đàn ông này??anh từ từ đi lại ngồi xuống bên cạnh giường..tay anh run run..

- Này là do em ép tôi, tôi không cố ý...!
- Anh cởi nút áo nhưng nhìn vào mặt cô được không,đừng nhìn vào chỗ ấy làm gì..

- Không được...!
- Vì sao??
- Em chọc thủng mắt tôi đi..tôi sẽ không nhìn nữa..

Anh cởi nút áo thứ 2 rồi thứ 3..

lần đầu có người đàn ông làm việc này với cô..cô bây giờ rất mệt hình như sắp gục ngã rồi cô không thể trụ được nữa..

nút áo dần được cởi hết chỉ còn lại chiếc áo ngực đen trên người...!ngực cô to nên cô biết anh bị nó mê hoặc rồi..Cô gục vào người anh..

- Vy Vy..

- Em...em sắp chết rồi..

Ngực cô chạm mặt anh vì anh ngồi phía dưới cạnh giường..anh bối rối ôm cô đặt mạnh xuống giường..anh chợt mất thăng bằng nằm lên người cô.

- Em không cần mặc áo nữa đâu..(anh thở manh rồi cố gắng ngồi dậy..)
Cô cảm thấy ấp áp..cô đưa tay ôm chặt anh lại..ngực chạm ngực người cô nóng lên..cô hôn anh..

- Vy Vy tôi là đàn ông tôi không kìm chế được nếu em cứ như vậy??
- chẳng phải anh muốn ân ái với em lần 2??
Cô như đang trong cơn say,đau buồn lẫn lộn cô còn chẳng biết việc mình làm là đúng hay sai?
- Em xin lỗi...!
Cô đẩy anh ra thì bất ngờ anh ôm chầm lại cô hôn cô ngấu nghiến làm cô như sắp tắt thở...tay anh đưa lên giật áo ngực cô ra 2 tay b*p chặt ngực cô,hơi thở càng lúc mạnh..

- Hôm nay là do em ép tôi...!thấy em đau lòng tôi không nỡ...tôi không thể kìm chế bản thân được nữa..

Bàn tay anh sờ s0ạng từ trên xuống dưới,cô nhắm mắt lại mà nước mắt rơi..

rơi vì thấy đau ở tim, rơi vì cô nhận ra rằng cô đã rung động với anh, nếu lần trước là hồi hợp run sợ chỉ muốn nó qua nhanh thì bây giờ cô muốn bên anh cảm giác lâng lâng, nhắm mắt lại cô hoà làm 1 cùng anh..

Anh lao vào cô như con con sói hoang đôi tay run run cởi chiếc quần cô ra...anh bạo lực xé mạnh chiếc qu@n lót cô mặc quăng xuống sàn...anh cũng nhanh cởi hết quần áo ra cô nhắm mắt ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào thứ đó...!
- Anh ơi em sợ...!
- Tại em hôn tôi làm gì? rõ ràng tôi đã cố gắng không làm tổn thương em,em lại cố khiêu khích tôi..

Anh cởi chiếc áo sơ mi đang mặc, bây giờ 2 người trên người chẳng còn mặc gi...anh ngồi dậy kéo cô nhanh như chớp của cô chạm vào cái của anh..cô run lên,hơi thở cô nóng như lửa đốt,2 tay bám chặt vào mông cô, nhấc cô lên anh tìm lối vào...cô thấy rất đau..

- Tôi sẽ cho em biết cảm giác l@m tình là như thế nào? tại sao em lại từ chối tôi?? em càng cố giữ khoảng cách tôi càng muốn chiếm lấy em,em có biết tôi muốn cùng em đến mức nào không Vy Vy...!
- ưhm...em chết mất...aaa..Minh ơi em đau quá...!
Cô càng nói thì anh càng bóp chặt mông cô càng ra vào mạnh mẽ như con thú..

giống như ngàn năm rồi chưa ân ái cùng ai vậy...!
Nếu nói không sư*ng thì là nói dối..đau lúc đầu nhưng thật sự bay giờ cô mới nếm tới..

cảm giác không diễn tả được lúc s*ng sư*ng cứ rên rĩ gọi tên nhau..cô không ngờ cô và anh sẽ có lần thứ 2...!quá nhanh..

quá nguy hiểm..

đến khi anh ra thì cũng là lúc cô đau lớn nhất..cô khóc...!
- Tại sao em khóc, tôi làm em đau à Vy Vy,em không thấy hạnh phúc khi ở bên tôi??
- Em xin lỗi..xin lỗi vì đã chen chân vào gia đình anh,em không muốn như vậy,em sai rồi...!
2 người vẫn giữ nguyên tư thế đó,anh thở mạnh cô thì nước mắt rơi không ngừng..anh từ từ tiến lại gần môi cô, cảm nhận được người đàn ông này rất mãnh liệt,hơi thở nóng hổi cứ cố gắng chiếm lấy nhau..anh hôn vào môi cô...cắn nhẹ nhưng sao cô thấy đau đớn lắm...!
- Đúng rồi...!em có lỗi rất lớn...!lỗi mà tôi không thể nào bỏ qua cho em..

Khải Minh từ từ buông cô ra...!nhìn sâu vào mắt cô.cô câu anh nói mà cô đau hơn gấp trăm lần.

vậy cô có khác gì những người chuyên đi phá hoại làm kẻ thứ 3..cô đau khổ nhìn anh..sao nước mắt cô rơi mà cô không thể ngăn lại được..anh đưa tay lau nước mắt cho cô rồi nói..

- Lỗi của em là đã vô tình bước vào cuộc đời anh!!!.
 
Back
Top Bottom