Năm đó là năm Thuận Trị thứ 10,lưu thiên nhất lúc đó chỉ mới 8 tuổi nhưng lại thông minh hơn người, chỉ cần nhìn lướt qua trang sách đã thuộc lòng lòng.Nơi cậu sống là làng Tiên Bảo,huyện Tân Châu,tỉnh Sơn Đông.làng Tiên Bảo vốn không khá giả gì,lại còn bị tặc phỉ gây khó dễ,tri huyện Tôn Bảo Lương lại hèn nhát nhiều lần bỏ lỡ cơ hội để bắt thổ phỉ,khiến ai náy đều mất niềm tin vào quan phủ.dân làng ngày nào cũng sống trong lo sợ,trâu không dám ra ruộng,trẻ không dám đến trường.trong một hôm,khi Lưu Thiên Nhất mới đi chơi về liền cảm thấy mệt và khác nước nên ghé vào nhà của lão bá ở cuối làng.Bá ấy trước có người con nhưng đi lính chết mất xác,bá ấy ngày nào cũng khóc rất đau lòng,may có Lưu Thiên Nhất bầu bạn nên bá cũng tốt hơn,quan hệ hai nhà ngày càng tốt đẹp.đang uống chén nước mát và trò chuyện rất vui thì liền có tiếng trống vang dội
BÙM...BÙM...BÙM!!!!!
tiếng trống vang dội,ai nấy đều lo lắng vì đánh trống là báo hiệu của thổ phỉ xâm làng.Bá ấy liền giấu tôi dưới cái giếng cạn sau nhà.
Bùm một cái cửa cổng liền bị đạp gẫy,bá không kịp trốn nên bị chúng giết chết rồi đốt nhà cướp hết tài sản.tôi ở dưới giếng mà đau đớn vô cùng,khóc không thành tiếng mà ngất liệm....
Mãi tới khi mở mắt thì trời đã khuya.
Trèo lên trên thấy dân làng sáng đuốc khắp làng.đã có 5 người thiệt mạng,nhìn thấy năm thi thể lạnh ngắt,lòng tôi quặng thắt khi thấy cha tôi nằm trong đó,mẹ tôi ôm tôi khóc không thành tiếng,nghe dân làng bảo vì cha tôi cố tìm tôi nên đã bị trúng tên của thổ phỉ.Tôi thất thần nhìn linh cửu cha mà đau lòng không buông,tôi liền dứt khoát viết cáo trạng bằng máu của mình,tôi tự cắn nát ngón tay,viết từng chữ một đến khi bàn tay nát bấy khi đó tôi chỉ mới 15 tuổi,quyết tự đi bộ 100 dặm tới gặp tuần phủ đại nhân để nộp cáo trạng...