Nhược Hy vừa mở mắt, cơn đau đầu đã ập đến, đoạn kí ức kỳ lạ xuất hiện lộn xộn trong đầu, dành ra nửa nén hương sắp xếp lại kí ức, hiện tại Nhược Hy biết mình thật sự đã sống lại, nhưng lại là trên thân thể của một người khác.
Thân thể này là Ô Nhược Hy, thứ nữ của hộ bộ thượng thư, cũng là nữ phụ trong tiểu thuyết này.
Nữ chính là đích tỷ của nàng Ô Quan Hy - người được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Ô Quan Hy vốn là một nữ nhân nhu nhược, bởi vì mẫu thân sinh ra nàng liền mất, mang theo tai tiếng sát mẫu , bản thân từ nhỏ đến lớn liền tự ti đến không chịu được.
Lại thêm hộ bộ thượng thư Ô Bác nạp thêm thê thiếp, người kế mẫu này luôn suy tính đủ đường để nắm giữ an toàn vị trí chủ mẫu trong gia tộc, nên từng bước từng bước làm đích tỷ như nàng càng ngày càng sa sút, càng ngày càng sống dựa vào kế mẫu , đến nỗi coi phụ thân cũng càng ngày càng xa cách.
Chỉ là nàng ấy sống hết một đời bị hãm hại, sống ô nhục tủi hờn, phẫn hận mà trọng sinh.
Từng bước từng bước đẩy những người làm tổn thương đến nàng vào vòng xoáy trả thù đáng sợ, còn nàng cùng nam nhân nàng yêu bước tới đỉnh cao nhân sinh.
Mà....
Người được nhắc đến là kế mẫu độc ác, chính là mẫu tử thân sinh của nàng Dịch Nhoan.
Đương nhiên người có thân phận là nhi nữ của kẻ thù như nàng cũng nhận kết cục không hề tốt.
Phải nói lần sống lại này, nữ chính như thay đổi một con người khác, xinh đẹp mạnh mẽ tự tin, chuẩn con nhà người ta trong truyền thuyết.
Nhược Hy thân thể này nhũ danh là Nhu Nhu, cũng bởi vì thân thể sinh ra liền yếu ớt.
Sức khỏe nàng từ nhỏ đến lớn đều như vậy, cũng bởi vì lần đó gả vào Ô phủ bị người hãm hại, khiến cốt nhục của Dịch Nhoan là nàng sinh ra đã không được như người bình thường.
Dịch Nhoan cũng biết vì bản thân nàng mới khiến Nhu Nhu như vậy, nàng coi Nhược Hy như là bảo bối để trên đầu quả tim mà nâng niu chiều chuộng.
Chính vì vậy, khi Ô Quan Hy trả thù, nàng ấy đã cố tình nhắm vào thân thể này mà hãm hại, khiến cho Dịch Nhoan đau khổ sống không bằng chết.
Nhược Hy bình phục lại tâm tình, nhẹ nhàng ngồi dậy, thân thể này mảnh mai thon gọn, mặc dù bệnh tật khiến nàng gầy yếu, nhưng thân hình rất đẹp, chỗ cần to liền to, chỗ cần nhỏ lại cực kỳ nhỏ.
Chỉ là vừa ngồi dậy, Nhược Hy là ho lên khụ khụ vài tiếng.
Nàng thầm nhủ không thể yếu ớt đến như vậy đi.
" Tiểu thư, người dậy rồi, để nô tỳ vào hầu hạ ngài" Tiếng ho của nàng còn chưa dứt , đã nghe tiếng nói vội vàng từ ngoài cửa vọng vào, là nô tỳ của nàng a Mai.
Cũng không đợi nàng nói gì, a Mai bê theo một chậu than ấm bước vào phòng, vội vội vàng vàng mà đóng cửa , theo sau nàng còn một nữ tỳ nữa là a Hồng, nàng ấy cầm theo chậu nước ấm nhỏ, bên trong toả ra mùi hương thơm mát.
Cả hai quen thuộc mà tiến vào phòng, người thay chậu than , người giúp nàng sửa soạn.
" Tiểu thư, nay người không gọi nô tỳ, người mà làm sao nô tỳ liền lo lắng chết mất, người xem người vốn không chịu được lạnh liền ăn mặc mỏng manh như vậy, ảnh hưởng đến thân thể người thì sao" a Mai cất giọng nói.
A Hồng cũng theo đó phụ hoạ" Đúng vậy tiểu thư, nay người dậy muộn đến như vậy làm chúng nô tỳ vội vàng bất an, người người liền đến giờ mới tỉnh, người không biết chủ mẫu đã lo lắng cho ngài như thế nào".
A Hồng rơm rớm nước mắt nói.
" Mẫu thân?
Người đâu rồi , người không vô gặp ta sao" Nghe thấy nhắc đến Dịch Nhoan, tim của nàng đau đến quặn thắt, là do ký ức nguyên chủ ảnh hưởng tới nàng, cảm giác như xa cách thật lâu mới gặp, nàng bức thiết muốn gặp người mẫu thân này.
" Chủ mẫu phải vào cung dự tiệc tròn tháng của thất công chúa, người quên rồi sao."
A Mai nói.
Hai người vừa nói vừa nhanh chóng giúp nàng sửa soạn tươm tất, xong xuôi, cả người nàng đều được bọc gần như kín mít, thân thể mảnh mai mặc lên y phục màu trắng tinh khiết, lại khoác lên chiếc áo lông trắng dày ấm, mặc dù là như vậy, khi nàng bước ra ngoài thân thể vẫn bất giác rụt rụt vào, cái lạnh này làm nàng khiếp sợ, nói ra thì chính làm thân thể này khiếp sợ.
.....