Trân Ni và cô sắp xếp hành lí cho cậu lên đường rồi cùng nhau về phủ.
Hai người vừa đi ngang hàng với nhau, ra điều không thân thiết lắm nhưng lại nói với nhau lí nhí đủ để cho đối phương nghe thấy.
- Cậu đi vắng thời gian lâu vậy em rằng chúng ta phải "gặp nhau nhiều" để còn cùng nhau "bàn công chuyện".
- Nếu em có gì khó hiểu cần "giúp đỡ thì bất cứ lúc nào chị cũng sẵn sàng"
- Vậy được rồi, chị về làm việc đi, em về kiểm tra giấy tờ xong xuôi, có gì không hiểu thì qua "tìm chị sau"
Hai người chào nhau rồi về phòng của mình.
Mợ Cả gọi Lệ Sa vào để nói chuyện xong, đến chiều Trân Ni gặp Lệ Sa chào thì thấy con bé không thèm trả lời gì mà bỏ đi làm Trân Ni vừa tò mò vừa bực mình.
Trân Ni cầm sổ sách trên tay rồi vào phòng Trí Tú, chưa vào đã vội để chúng xuống bàn rồi ra chốt cửa lại.
Cô lại chỗ Trí Tú đang ngồi sà vào lòng cô, hai tay vòng qua cổ cô rồi hôn vào chán cô một cái.
Xong cô hỏi Trí Tú.
- Chị làm gì Lệ Sa mà để nó hằm hằm đi ra, em chào nó cũng không thèm đáp lễ luôn.
Trí Tú đẩy Trân Ni ra rồi chỉ vào ghế kêu cô ngồi đó.
Nhấp một ngụm trà rồi nói.
- Người làm nó bực mình là em chứ đâu phải chị.
- Em có làm gì nó đâu?
- Nó thầm thương trộm nhớ mợ Ba, mà em lại đi dụ mợ Ba hầu cậu chủ, giờ nó thấy mợ Ba với cậu chủ thân nhau, nó giận em chứ sao.
- Nó thương mợ Ba giống em thương chị à?
- Ừ.
- Con nhỏ này, để em đi tìm nó nói chuyện.
Trân Ni nói xong liền đứng dậy định chạy đi thì Trí Tú gọi lại.
- Này, từ đã.
- Từ cái gì mà từ, nó giận xong nó ức lên đi nói chuyện của chị em mình ra thì toi cả lũ.
- Ừ, cũng đúng.
Để chị đi với em.
Chắc nó lên nhà thờ tìm mợ Ba đó.
- Thôi chị ở nhà đi, em nói chuyện riêng với nó.
Trân Ni vội đi lên nhà thờ, quên luôn cả đống sổ sách ở phòng của cô.
Khi đi lên nàng thấy Lệ Sa với mợ Ba đang ngồi ở chiếc võng ngoài sân.
- Mợ ơi, con nghe nói hôm qua mợ với cậu Tư thân nhau rồi ạ?
- Bắt tin tức nhanh thế.
- Sao mợ không thích cậu mà còn ở với cậu vậy?
- Đừng nói lăng nhăng, người khác nghe được không hay.
Mợ Ba nhẹ nhàng nhắc nhở nó nhưng Lệ Sa lại thấy bực bội muốn đôi co.
- Nhưng con...
Trân Ni nãy giờ nghe được hai người nói chuyện liền chạy tới cản Lệ Sa lại.
- Lệ Sa, mợ Cả có việc gấp tìm bà nãy giờ đó.
- Việc gì mà gấp chứ.
- Đi nhanh nào.
Trân Ni nắm tay Lệ Sa kéo đi, rồi nói với lại với mợ Ba.
- Gặp chị sau nha.
Thái Anh nhìn thấy sự nhí nhố của hai đứa trẻ con thì bật cười.
Lệ Sa thì ấm ức đi theo Trân Ni nhưng nàng không đưa nó đi gặp mợ Cả mà đưa về phòng mình.
Lệ Sa thắc mắc.
- Sao lại đưa tôi tới phòng bà.
- Muốn nói chuyện riêng với bà.
- Bà lừa tôi là mợ Cả tìm.
- Ừ.
- Sao vậy?
- Ngăn cản bà làm những chuyện khùng điên.
- Gì chứ?
-Tui nghe mợ Cả nói Sa giận tui vì tui đưa mợ Ba đến chỗ cậu chủ giúp họ làm huề đúng không?
- Đúng.
- Được, vậy tui hỏi Sa nha.
Lệ Sa có chắc chắn sẽ bảo vệ được mợ Ba không?
Có chắc chắn mợ Ba sẽ yêu Lệ Sa không?
Nếu mợ Cả cho bà tự do, bà có chắc chắn sẽ đưa mợ Ba đi thật xa bảo vệ mợ ấy, đảm bảo cuộc sống cho gia đình mợ ấy giống cậu Tư không?
- Tui...tui...
- Không chắc phải không?
Tui nói bà biết nha, tui và mợ Cả yêu nhau, mà tui vẫn phải tranh sủng, lấy lòng cậu để yên ổn sống ở đây, không làm liên lụy đến mợ ấy.
Bà thấy mợ Ba không?
Bị bao nhiêu người chà đạp, mợ Cả đâu thể nào suốt ngày bảo vệ mợ ấy được, cả gia đình mợ ấy đang phụ thuộc vào cậu Tư, cách tốt nhất để mợ ấy an toàn ở đây, không phải chịu thiệt thòi, là mợ ấy được cậu sủng ái.
Hơn nữa, hiện tại mợ ấy không hề yêu bà.
Nếu bà yêu mợ ấy, muốn đem lại hạnh phúc cho mợ ấy thì phải lên kế hoạch đoàng hoàng, và trong thời gian chờ chiếm được trái tim của mợ, thì bà cần phải chấp nhận việc mợ ấy với cậu...
- Kế hoạch.
Tui thì biết gì chứ.
- Vậy mà đòi có được trái tim mỹ nhân.
- Xí, bà thì ngon rồi.
Có mỹ nhân đêm nào cũng í í í ...
- Rồi, để tôi với mợ Cả bàn bạc rồi lên kế hoạch giúp bà.
Thời gian này ráng chịu đựng đi, ghen tuông cũng để trong lòng đi, học theo mợ Cả ý.
Lệ Sa nghe Trân Ni nói thì xụ cái mặt xuống, môi thì bĩu ra nhưng nó thấy Trân Ni nói đúng.
Nếu bây giờ nó nói ra tình cảm của mình.
E là chỉ làm mợ Ba khó xử, vì nó biết trong lòng mợ còn có người khác.
Hơn nữa, lúc này nó đâu thể bảo vệ được mợ, nếu bây giờ mợ được cậu Tư thương, mợ sẽ bớt khổ, nó cũng an lòng hơn.
Thôi thì đành nhắm mắt nhìn người mình yêu bên người khác vậy, một thời gian thôi, nó đã đợi lâu lắm rồi chẳng lẽ không đợi thêm được nữa.
Nó tin mợ Cả và mợ Sáu sẽ giúp đỡ nó.
Đêm hôm đó, Trân Ni lại đợi trời khuya thì sang tìm mợ Cả, chui vào trong chăn.
Ôm lấy mợ.
- Sang rồi à.
- Nhớ chị quá.
Hôm nay nói gì với Lệ Sa mà nó thay đổi hẳn vậy.
Còn hứa hẹn với nó nữa chứ.
- Nhất định em sẽ giúp nó, nhưng mợ Ba yêu nó hay không thì ở nó.
- Ừ.
Giúp bằng cách nào.
- Đợi em tìm hiểu xong rồi nói.
- Được rồi.
- Hôm qua chị nói sẽ kể cho em nghe về tình trường của cậu mà.
- Được, chị sẽ kể cho em nghe.
Đầu tiên là mối tình với chị.
Ngày ấy, chị đến tuổi cập kê.
Mẹ chị đã nhắm cậu Tư cho chị.
Hồi ấy cậu thư sinh lãng tử.
Cậu hơn chị bảy tuổi.
Cậu đến coi mắt rồi ưng chị luôn.
Chị được cậu làm đám cưới linh đình sang rước về.
Chị và cậu đều có những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, đứa con thứ nhất, rồi đến đứa con thứ hai.
Cậu vẫn một lòng yêu thương chị cho tới khi.
Lão phu nhân mất đi, toàn việc trong nhà đều giao lại cho con dâu.
Trí Tú vừa phải lo việc con cái, chu toàn việc nhà nên việc chăn gối với cậu Tư không còn mặn nồng nữa.
Rồi việc gì đến cũng đến.
Cậu Tư không được thoả mãn nên đã bị mợ Hai, là người hầu thân cận của lão gia và lão phu nhân dụ dỗ.
Trước khi mất lão phu nhân có nhờ cậu Tư tìm một nơi tử tế để gửi gắm mợ ấy.
Ai ngờ nơi đó lại chính là cậu Tư.
Cậu và mợ Hai lén lút như vậy cho tới một ngày mợ ấy mang thai, mợ đến khóc lóc cầu xin Trí Tú tha thứ.
Mợ Cả rất sốc và đau lòng.
Nhưng ở cái thời đại đàn ông năm thê bảy thϊếp, chị đâu còn cách nào.
Cậu cũng xin lỗi mợ rất nhiều.
Cậu nói do không thể khống chế được bản thân đã phản bội , Trí Tú đành nhắm mắt cưới vợ về cho cậu.
Hai người đã có một khoảng cách nhưng không quá lớn, vì cậu không vì quá sủng ái mợ Hai mà ghẻ lạnh mợ Cả.
Thậm chí từ lúc mợ Hai làm vợ nhỏ của cậu thì cậu không hề động đến người mợ ấy nữa.
Cho đến tận bây giờ cũng không hề.
Thứ duy nhất mợ ấy bám vào là cô con gái mà mợ sinh cho cậu,nhờ có nó mà cậu mới cho mợ quản lý chút việc chi tiêu trong gia đình đỡ mợ Cả.Rồi tới một ngày, cậu hay suy tư lúc thì cười vui vẻ, lúc thì vô lý nổi giận.
Mợ Cả nhẹ nhàng hỏi han thì cậu nói muốn cưới con gái của một ông chủ tiệm vàng,Cậu bắt mợ Cả đến nói chuyện nhưng bị từ chối vì cô con gái lá ngọc cành vàng của họ đã có ý trung nhân.
Cậu bị từ chối thì ôm hận trong lòng, cái gì càng khó cậu càng muốn có được.
Tới một ngày, tiệm vàng của gia đình đó gặp chuyện.
Mấy thùng vàng cống phẩm cho triều đình bị mất lại nằm trong tiệm vàng của nhà họ.
Ông chủ tiệm vàng bị bắt đi cứ luôn miệng kêu oan.
Cậu đến ra điều kiện với họ, giao tiệm vàng cho cậu gây dựng lại, và gả con gái làm thϊếp của cậu thì cậu sẽ cứu ông ấy khỏi ải lao tù.
Chị nghi ngờ cậu nên đến chất vấn xem cậu có nhúng tay vào việc này không thì bị cậu giáng cho một cái đến chảy máu mồm.
- Việc của em là quản lý gia đình, chăm lo cho chồng con chứ không phải là ghen tuông vớ vẩn đặt điều cho phu quân.
Nếu em yên phận thì em, gia đình em, và con cái em đều được nhờ.
Em lộng hành, hống hách không biết điều với chồng thì đến cái vị trí bây giờ của em cũng không còn đâu.
Kể từ ngày hôm ấy, cậu không bao giờ tới phòng của Trí Tú nữa.
Chị biết thân phận nên lại lo toan cho cậu cưới mợ Ba về.
Chị xin cậu cho mình chuyển đến khu lão gia với lão phu nhân ở trước kia, cậu đồng ý, và từ đó đến giờ trừ trường hợp cấp bách còn không thì cậu cũng không đặt chân tới nơi mợ ở .
Cô kể lại câu chuyện tình gần như đã kết thúc không có hậu của mình nhưng lại giống như đang kể câu chuyện của người khác vậy.
Trân Ni nhìn Trí Tú, cô cảm nhận được ánh mắt của chị không còn chút vấn vương gì với cậu, nhưng cô vẫn tò mò hỏi chị.
- Chắc là chị đã phải sống những ngày tháng rất là đau khổ, cô đơn.
- Đúng vậy.
Cảm giác thất tình đó em.
Bản thân sinh ra là người phụ nữ, lại là con nhà quan gia, phải giữ tam tòng, tứ đức bảo vệ danh dự cho ba mẹ.
Không giống như đàn ông, họ muốn năm thê bảy thϊếp cũng được, chán cái cũ, có cái mới.
Còn chị thì phúc đức nhờ tử, không có hai đứa con là sợ dây kết nối, chắc gì chị đã đứng vững ở nơi này, hay là đã bị cậu đuổi ra khỏi nhà rồi.
Chị đã trải qua những ngày buồn bã, khi đang được yêu thương, chiều chuộng.
Bỗng dưng bị người mình thương cho một cái bạt tai như vậy, những ngày sau đó cậu không hề đến xin lỗi hay dỗ dành, ôm nỗi tủi thân gặm nhấm ngày này qua ngày khác, cuối cùng đã chai sạn rồi.
- Chị còn tình cảm với cậu không.
- Nếu còn chắc giờ chị nằm trong tay em đó à.
Trí Tú nghiêm mặt với câu hỏi ngây ngô của Trân Ni, Trân Ni cười hì một cái.
Chị tiếp lời.
- Chị biết chị với em đang là sai trái, vi phạm đạo đức của người vợ, người phụ nữ.
Nhưng chị lại chẳng thể khống chế bản thân mình.
Vì chị là một con người, cũng đã trải qua ân ái tình trường, giờ để chị ở đây với sự cô đơn ngày này qua ngày khác chị cảm thấy cuộc sống vô vị.
Em đến như tưới nước cho cái cây đang khô héo này tốt tươi trở lại.
Chị để mặc cho ngày mai ra sao, miễn là hiện tại chị được trân trọng, yêu thương, hạnh phúc mỗi ngày.
Trân Ni nắm tay cô thật chặt, cô chả thể hứa hẹn điều gì với chị, cô sợ rằng sẽ làm chị phải thất vọng, cô chỉ có thể cố gắng hết sức mình làm mọi việc để bảo vệ chị, những người chị thương yêu.
Cô muốn dùng hành động để chứng minh tình yêu của cô, sự trân trọng của cô với chị chứ không phải là những lời nói thốt ra từ đầu môi.
Nằm bên cạnh nhau, hai người lại bắt đầu có những hành động táy máy chân tay.
Nhưng lúc này đã quá khuya rồi, ngày mai hai người còn quá nhiều việc phải làm, nếu bây giờ mà làm chuyện đó, e rằng đến sáng cũng chưa được ngủ.
Nên đành nén lại những ham muốn thể xác, hai người nằm trong vòng tay nhau, vẫn cái tư thế chạm vào nhau, cùng đi sâu vào giấc ngủ.
Giữa canh tư,Trí Tú tỉnh dạy ngắm nhìn Trân Ni, lòng thầm nghĩ không biết con hồ ly này có sức hút gì mà khiến chị không màng đến tam tòng tứ đức cha mẹ đã dạy mà phản bội cậu.
Chị lấy tay vòng qua bờ môi hình căng mọng, xoa nhẹ trên đó mỉm cười nhẹ.
Trân Ni khẽ mở mắt ra đập vào mắt cô là nụ cười toả nắng của chị.
Cái nụ cười khiến cô mê mệt ngay từ lần đầu nhìn thấy, đó là lúc cô về làm dâu, mợ Năm lấy chân ngáng cho cô ngã, chính mợ Cả đã lại đỡ cô để cô không phải xấu mặt với quan khách.
Chính là nụ cười này, nụ cười của phản xạ tự nhiên, không chút âm mưu và toan tính.
______________________________________
Concert diễn ra 2 ngày đã kết thúc với những tiếc nuối, lưu của chúng ta, bên cạnh đó các chị đã mang lại cho chúng ta những bắt ngờ ,niềm vui, hạnh phúc 😘và cũng có những giọt nước mắt .Là trải nghiệm tuyệt vời của những bạn được đi xem và nhiều tiếc nuối cho những bạn không thể đi .Cảm ơn các chị đã đến với đất nước của chúng em 🥰 We love you so much Blackpink ❤❤❤❤