podcast, đối với "108", là một điều gì đó thật bí ẩn.
bình thường mọi người hay nghe podcast ở trên xe buýt, lúc làm việc, ngồi một mình, nhưng podcast ở "108" lại rùng rợn ở chỗ: họ không chọn nghe nó, mà bị ép nghe nó, những câu chuyện bí ẩn không có lời giải đáp.
vào 1 giờ 8 phút sáng, dù mọi người đang chìm vào giấc mộng, đang sạc pin điện thoại, hay thậm chí là không hề kết nối mạng, giọng nói đầy bí ẩn vẫn vang lên, từ laptop đang sập nguồn, tai nghe bluetooth đã quên sạc, chiếc tivi đã không bật lên hơn một tuần.
và giật gân hơn, cứ đến cuối bản thu âm sẽ luôn nhắc tới tên những người đang theo dõi bản podcast: "cho hỏi (?), mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu đúng không?".
và rồi là tiếng thở, gần như là sát bên tai.
hôm nay, han dongmin lại tiếp tục công việc của mình.
âm thanh micro rè nhẹ, tiếng băng cassette kêu "click" một cái. khởi đầu bằng đoạn nhạc chậm xen lẫn vài nốt piano trầm, cuối bản nhạc là tiếng nhiễu sóng đến nhức tai, và han dongmin áp môi lại gần micro.
"bạn đang nghe "108".
đây không phải là một câu chuyện giả tưởng mà là một đoạn băng cassette cũ, nơi lưu giữ mảnh kí ức đã bị lãng quên.
mỗi tập, "108" sẽ kể lại những câu chuyện bí ẩn được gửi đến từ những người vô danh, hoặc ít ra họ nghĩ bản thân mình là những người vô danh.
và những câu chuyện sau đây "108" sắp kể, bạn sẽ không thể tìm ra lời giải mà chỉ có thể đặt câu hỏi cho "108".
dù bạn tin hay không thì cũng không quan trọng.
108 vẫn luôn tồn tại, việc của bạn là nghe và cảm nhận.
tập hôm nay là về một ngôi nhà không tồn tại trên bản đồ nhưng nó đã từng có người sống, lại còn có cả giấy tờ thuê đất. và nếu bạn đang nghe podcast này, chắc hẳn bạn đã từng ghé qua.
[...]"
"này dongmin, cho xin gói đường đi.
đắng quá uống không nổi."
dongmin bừng tỉnh lại cơn lơ đãng khi có người gọi tên mình. cậu đẩy gói đường sang cho đồng nghiệp còn bản thân nhìn tách cà phê đen đắng ngắt, hình như đêm qua ngủ không đủ giấc nên cảm giác oải hơn hẳn.
ban ngày, han dongmin là một nhân viên văn phòng như bao người khác. lối sinh hoạt thường ngày của cậu cũng rất đơn giản, không bon chen, không ồn ào. khi làm việc cậu thường đeo tai nghe không dây nhưng ít khi mở nhạc; hay ngồi ăn một mình dưới ban công tầng làm việc, nơi có một chậu xương rồng nhỏ mà không ai nhận là của mình; khi tổ chức sinh nhật cho đồng nghiệp, cậu sẽ cười và vỗ tay nhưng không bao giờ ăn bánh. han dongmin kiệm lời, chỉ làm đúng phần việc của mình, và luôn là người ở lại muộn nhất.
tuy nhiên, đôi lúc ở bàn làm việc của câu hay có tờ ghi chú với nội dung rời rạc, khó hiểu: "đeo bám, đừng", "bóng của mình, không phải anh ấy". dù mọi người đều tiếc thương cho sự ra đi của đồng nghiệp cũ, cũng như là đồng nghiệp thân nhất của dongmin nhưng có vẻ cậu không bận tâm cho lắm.
điển hình như vài cuộc hội thoại ngắn có nhắc đến tên người đó, cậu lại hỏi ngược lại rằng "là ai vậy?". chung quy là có gì đó rất kì lạ.
dù vậy thì ai trong ban cũng quý mến cậu, lâu lâu còn ghẹo rằng "anh dongmin mà nói thêm 3 câu nữa thì chắc chắn phải mở tiệc mừng", những lúc đó cậu chỉ cười nhẹ: "có lẽ vậy".
như thường lệ, phần lớn mọi người về lúc 18 giờ, chỉ còn dongmin cặm cụi sửa file báo cáo tới tận tối muộn rồi mới rời khỏi công ty.
22 giờ, dongmin ghé qua quán ăn vặt lề đường ăn lót dạ rồi ra về. bước chân cứ một nhanh dần, cậu cuối cùng cũng về trước cửa căn hộ ở khu chung cư cũ quận seodaemun. nhìn tổng quan thì mọi thứ đều gọn gàng, sạch sẽ đến mức vô cảm; không ảnh gia đình, không màu sắc cá nhân nào, chỉ toàn là vài đồ linh tinh nhỏ nhặt.
tuy nhiên, trong nhà tắm lại 2 chiếc bàn chải đặt riêng trên hai cái cốc đánh răng khác màu, hay tấm rèm ở phòng ngủ luôn hé nhỏ một bên giống lời nhắc nhở: "đừng kéo hết, sáng dậy sẽ dễ tỉnh ngủ hơn".
như thể vẫn còn một người khác trong căn hộ của dongmin, chỉ có điều là cậu không thể cảm nhận hơi ấm của người đó nữa. nó vô vị và thật lạnh lẽo làm sao.
tắm rửa sạch sẽ xong, dongmin ngồi yên vị trước bộ thu âm, thấy trong gmail có thông báo mới, là một câu chuyện do người theo dõi cậu gửi trong hôm nay.
1 giờ 8 phút sáng, bản nhạc lại vang lên để bắt đầu sự li kì không giải đáp tiếp theo.
"bạn đang nghe "108".
đây không phải là một câu chuyện giả tưởng mà là một đoạn băng cassette cũ, nơi lưu giữ mảnh kí ức đã bị lãng quên.
mỗi tập, "108" sẽ kể lại những câu chuyện bí ẩn được gửi đến từ những người vô danh, hoặc ít ra họ nghĩ bản thân mình là những người vô danh.
và những câu chuyện sau đây "108" sắp kể, bạn sẽ không thể tìm ra lời giải mà chỉ có thể đặt câu hỏi cho "108".
dù bạn tin hay không thì cũng không quan trọng.
108 vẫn luôn tồn tại, việc của bạn là nghe và cảm nhận.
tập hôm nay là về tiếng gõ cửa ở đêm thứ 10.
nhân vật chính của câu chuyện là hong soyoon - cô gái sống một mình ở nhà trọ khu yeongdeungpo. căn của cô ở tận cuối dãy, nơi có cửa thoát hiểm khoá trái vĩnh viễn từ 20xx vì bị xuống cấp.
mọi chuyện bắt đầu từ tháng 12, khi cô soyoon nghe được âm thanh kì lạ.
vào đêm đầu tiên, lúc 2 giờ 3 phút, cô soyoon đang xem phim thì nghe thấy tiếng gõ ở cửa thoát hiểm; đúng 3 tiếng, rất nhẹ, giống như không muốn người khác nghe thấy nhưng lại cố tình để bị phát hiện. cô vặn nhỏ âm lượng tivi lại để phòng hờ mình nghe nhầm nhưng lại không có động tĩnh gì nữa.
chuyện sẽ không trở nên bất thường nếu như sự việc đó diễn ra liên tục cùng một khung giờ trong 3 ngày khiến cô soyoon không thể ngủ được. cô hỏi bác bảo vệ thì ông chỉ nói rằng:
"cửa bị khóa rồi, không ai gõ được đâu".
im lặng một hồi, ông ta nói tiếp:
"nếu như có nghe thấy tiếng thì đừng trả lời".
đêm thứ 5, vẫn 2 giờ 3 phút, tiếng gõ cửa lại vang đều 3 nhịp. lần này còn có một giọng nói trước cửa: "mở cho em đi mà". cô soyoon không dám làm gì ngoài thức tới sáng để báo với công an và xin bảo vệ cho trích xuất camera. kì quái ở chỗ, camera không ghi nhận được hình ảnh có người ra vào ở khu thoát hiểm, vậy mà ghi âm của điện thoại cô vẫn có giọng nói gây ám ảnh đêm đó: là giọng của một bé gái, thều thào lẫn yếu ớt, đang cố gắng gọi ai đó tới cứu giúp.
chứng mất ngủ của cô soyoon ngày càng nghiêm trọng. hàng xóm thấy cô gục trên vỉa hè còn bế lên bệnh viện để kiểm tra, kết quả chỉ là tác hại của việc thiếu ngủ, còn kê đơn thuốc và dặn cô uống đầy đủ. tuy nhiên cứ đúng khung giờ đáng sợ đó, cô lại bị tỉnh giấc giống như bị ép phải nghe thấy lời kêu cứu ấy vậy.
và lặp lại tận đêm thứ 10, lúc này câu nói bỗng thay đổi:
"nếu chị không mở thì em vào nhé."
sáng hôm sau, mọi người hay tin cô soyoon mất tích.
cảnh sát tới điều tra thì không phát hiện điều gì bất thường: nạn nhân không rời khỏi căn hộ cũng như ai đó ở lối thoát hiểm ở camera an ninh.
thế nhưng lại có 2 điểm lạ khi khám xét hiện trường. thứ nhất là cửa nhà cô soyoon vẫn khoá; thứ hai, cửa thoát hiểm dù đã bị niêm phong từ lâu lại được mở khóa từ bên trong.
cùng với đó có 2 câu hỏi được gửi đến "108". câu hỏi đầu tiên đặt ra là tại sao mọi người lại biết hong soyoon mất tích?
tiếp theo, làm thế nào để chốt cửa lối thoát hiểm lại được phá từ bên trong?
vậy thì cho hỏi "thính giả (?)", bạn đã từng nghe tiếng gõ cửa 3 lần lúc 2 giờ 3 phút sáng chưa? nếu rồi, hãy thử mở cửa xem sao. bởi vì nếu không tò mò thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc đâu đúng không?"
một ngày khác, han dongmin đang cảm thấy khó hiểu với thói quen ngủ một bên mép giường hay việc xới thêm bát cơm nữa và đặt ở trước ghế ngồi đối diện cậu. trong vô thức dongmin biết rằng cậu còn nói chuyện với một ai đó nhưng cậu không thể thoát ra được, chỉ khi chuông điện thoại reo lên thì cậu mới sực tỉnh. là của đồng nghiệp gọi, hỏi cậu muốn đi chơi công viên với nhiều người nữa trong ban không.
có lẽ mình nên đi, dongmin nghĩ thế, một phần cậu cũng cần phải giải toả căng thẳng, căn bản vì dạo gần đây cậu cứ mơ màng chẳng khác gì khi nãy vậy. mà nhắc tới khi nãy thì người mà cậu vừa nói chuyện là ai nhỉ? tự dưng nghĩ lại, cậu không tài nào nhớ nổi.
giống như một hình bóng quen thuộc nhưng bị che khuất qua lớp kính mờ. chỉ là cái dáng đi, cách người ấy nghiêng đầu, tất cả đều khiến cậu cảm thấy mình đang bỏ lỡ một điều gì đó quan trọng.
đây có phải là một điều kì lạ không?
"anh dongmin, chẳng mấy khi anh đi cùng bọn em nên hôm nay hãy chơi thật vui nhé!"
"khu vui chơi? từ khi nào mà mình đang ngồi ở tàu lượn cùng với mọi người vậy?" dongmin một lần nữa thoát khỏi dòng suy nghĩ nhờ cậu hậu bối gọi tên mình. cậu không phân biệt được việc bản thân mình đứng ở đây hay sự lưỡng lự vừa rồi là thật nữa.
nắng chiều dịu nhẹ không quá chói mắt, âm thanh của đoàn tàu lượn xé gió, tiếng la hét phấn khích của mọi người vang vọng quanh tai, tất cả quá sống động để là một giấc mơ, nhưng lại cũng quá xa lạ so với thực tại cậu vừa trải qua. việc bỏ quên một điều gì đó có thể gây ấn tượng mạnh trong cậu như này sao? rốt cuộc là thứ gì vậy chứ? những ký ức trong đầu han dongmin cứ mỗi ngày một ít, đến mức chính cậu cũng chẳng nhớ nổi tên người có thể từng rất quan trọng với cậu, tự hỏi có đáng trách không?
kết thúc chuyến tàu lượn, khuôn mặt ai cũng bừng sáng bởi cảm giác phấn khích còn sót lại, có người còn quay sang rủ nhau đi thêm một lượt nữa. riêng chỉ han dongmin đứng yên tại chỗ, ánh mắt không hướng vào ai, cũng chẳng nhìn gì cụ thể. gió lùa qua mái tóc rối nhưng cậu vẫn không động đậy, Không phải vì hoảng sợ, cũng chả phải vì không thích thú, mà vì tâm trí cậu từ đầu đến cuối không hề ở lại trên chuyến tàu đó.
"anh dongmin không thấy vui à?" tên hậu bối ngồi cạnh thấy sắc mặt cậu không ổn nên hỏi thăm. dongmin chỉ cười trừ rồi xua tay.
"anh không vui thì sao tụi em vui được. nếu biết như này thì em đã không rủ để không làm khó anh rồi."
"em không vui thì sao anh vui được đây?"
câu nói của cậu hậu bối vụt qua tai dongmin nhưng rồi lại làm cho trái tim cậu nhói lên, một hình bóng cũ cứ luẩn quẩn mãi trong dòng suy nghĩ của cậu bỗng chốc quay lại. một giọng nói trầm ấm và dịu dàng, như an ủi và kéo cậu ra khỏi mớ hỗn độn đang dày vò cậu nãy giờ. dẫu vậy dongmin vẫn không tài nào nhớ nổi khuôn mặt ấy, là ai kia cơ chứ?
"xin lỗi mọi người, tôi về trước đây nhé." có lẽ do thiếu ngủ thôi đúng không? phải rồi han dongmin, ngủ đủ giấc thì sẽ không bị phân tán suy nghĩ như này nữa đâu. cậu không do dự mà rời đi, gạt sự nhộn nhịp đó qua một bên, bởi ngay từ ban đầu cậu đã khó có thể thích nghi được không khí như vậy rồi.
lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài không xác định được, cậu nằm chiếm trọn cả phần giường, không để lại một khoảng trống nào cho ai khác. có lẽ trong đầu bây giờ chỉ nghĩ rằng "ngủ đi rồi sẽ lại ổn thôi".
và đúng 1 giờ sáng, chuông báo thức lại thúc giục cậu tiếp tục công việc thu âm của mình.
han dongmin vã nước lạnh lên mặt cho tỉnh ngủ rồi ra chỗ bộ đàm ngồi. buổi hôm nay là thứ 108, không biết có câu chuyện nào đủ bất ngờ để kỉ niệm ngày hôm nay không.
"bạn đang nghe "108".
đây không phải là một câu chuyện giả tưởng mà là một đoạn băng cassette cũ, nơi lưu giữ mảnh kí ức đã bị lãng quên.
mỗi tập, "108" sẽ kể lại những câu chuyện bí ẩn được gửi đến từ những người vô danh, hoặc ít ra họ nghĩ bản thân mình là những người vô danh.
và những câu chuyện sau đây "108" sắp kể, bạn sẽ không thể tìm ra lời giải mà chỉ có thể đặt câu hỏi cho "108".
dù bạn tin hay không thì cũng không quan trọng.
108 vẫn luôn tồn tại, việc của bạn là nghe và cảm nhận.
nhân tiện thì, hôm nay là buổi thứ 108 mà "108" phát sóng. chân thành cảm ơn các bạn.
tập hôm nay là về bản thu âm không tiếng. có vẻ là một câu chuyện liên quan đến công việc mà "108" đang làm nhỉ?
hồ sơ lần này không rõ tên nạn nhân, chỉ ghi mỗi ba chữ mjh. tạm gọi là anh m nhé.
anh m làm việc cùng với một người nữa là người yêu của anh. cả hai đều hướng đến kể chuyện chủ đề kinh dị. anh chịu trách nhiệm thu âm còn cậu ấy đảm nhiệm phần lên ý tưởng và nội dung.
vẫn như mọi ngày, anh m tiếp tục công việc của mình. nhưng anh bắt đầu thấy lúc thu âm luôn có một "giọng phụ" lọt vào băng dù phòng cách âm tuyệt đối. ban đầu anh cũng không để tâm, lại nghĩ đó là tiếng vang ở micro. nhưng càng về sau, giọng nói đó vẫn vang vọng và lặp lại những điều anh sắp thu âm tiếp theo giống như đọc được dòng suy nghĩ.
anh m nghĩ mình bị ảo giác nên nhờ cậu người yêu xuất thử băng cassette ra để kiểm tra.
đúng là giọng nói đó có thật, nhưng chỉ một mình anh m nghe thấy. anh hỏi cậu người yêu nghe được gì kì lạ không thì cậu lắc đầ-"
lời tường thuật vốn đang trôi chảy bỗng chốc ngừng lại, dường như han dongmin vỡ ra được một điều gì đó nhưng vẫn chưa dám chắc. cảm giác câu chuyện này thật quen thuộc, và kì lạ ở một vài điểm nào đó. nhưng suy nghĩ ấy được dẹp sang một bên nhanh chóng vì đó giờ những thứ được phát sóng ở "108" chẳng bao giờ là bình thường cả.
"sau hôm đó, cậu người yêu để ý thấy anh m kì lạ. không ăn, cũng không ngủ, ánh mắt dần trở nên đờ đẫn.
có những hôm vô tình thấy sổ ghi chép trên bàn, cậu còn phát hiện anh m ghi chép bằng những dòng chữ không đọc nổi, là một loại ngôn ngữ chưa xác định, có tra cũng chẳng ra. chỉ có một câu duy nhất cậu đọc được: "mượn tai để thoát".
anh m chẳng nói chẳng rằng tự nhốt mình trong phòng, cậu người yêu gọi mãi cũng không chịu ra. cho đến khi cậu phải phá tay nắm cửa xông vào thì anh m đã chết, không có dấu hiệu tự sát, nhưng máu rỉ ra từ tai và miệng, có lẽ vừa hoàn thành bản thu âm cuối cùng."
nước mắt dongmin chực trào từ lúc nào chẳng hay. một cơn ớn lạnh bò dọc sống lưng cậu khi kí ức ùa về như cơn vũ bão. cậu nhớ ra rồi, nhớ rõ tới lạnh thấu xương.
nạn nhân ở trong câu chuyện này chính là hình bóng mà cậu đang từ từ lãng quên, myung jaehyun.
3 âm tiết mang theo mùi máu, mùi ẩm mốc và tiếng thì thầm rợn ngợp tưởng chừng sẽ chôn vùi dưới đáy đại dương bằng một cách nào đó chồi lên hết sức phi lí. không phải cậu cố tình phớt lờ mà chính cậu còn không hiểu tại sao bản thân lại quên đi được anh. nhưng nếu như anh đã chết rồi thì ai là người gửi cho cậu câu chuyện này?
han dongmin vội tắt bụp chiếc đài đi và sợ hãi lùi lại, lưng va mạnh vào bức tường lạnh toát phía sau. cậu thở dốc, không khí xung quanh như thể vừa bị rút cạn oxy, không chừa cho cậu nổi 1 con đường sống. dongmin muốn đứng lên để tìm thuốc nhưng đôi chân lại trở nên mềm nhũn, không thể nhúc nhích nổi. tiếng lạch cạch ở góc phòng khiến cậu quay phắt đầu lại.
là myung jaehyun, hoặc một thực thể nào đó mang gương mặt của jaehyun đang quan sát cậu. càng chớp mắt, hình bóng đó càng tiến gần đến cậu, từng nét một rõ ràng hơn; nhưng có gì đó không đúng: khoé miệng cười rộng quá mức, da mặt nhợt nhạt căng bóng như sáp chảy, và bên dưới mí mắt đang rỉ máu.
"dongmin à.."
giọng nói ấy ngay lúc này lại trở nên khàn đặc, không còn sự ấm áp như trong liên tưởng của cậu.
âm thanh kéo theo cơn buốt lạnh lan dần từ xương sống đến từng đốt ngón tay, han dongmin muốn lùi lại nhưng không thể nữa.
"em còn nhớ về giấc mơ của chúng ta không?"
dongmin cố quay mặt đi nhưng cổ cậu cứng đờ, giống như bị trói bằng hàng nghìn sợi chỉ vô hình.
đôi mắt mở to hơn mức bình thường, không phải vì muốn nhìn mà vì không thể nhắm mắt lại. jaehyun cúi sát xuống, dẫu cho từng cử chỉ vẫn mang vẻ dịu dàng thì hình hài của anh vẫn chỉ là một kẻ đã chết, thật vô cảm và đáng sợ.
"để anh giúp em." jaehyun thì thầm vào tai cậu rồi khép 2 con mắt cậu lại.
khoảnh khắc đó, dongmin như đang rơi vào giấc mộng không điểm dừng, nơi mà giọng của anh vẫn cứ thì thầm bên tai: "mừng em về nhà.".
---
"dongmin này, em thích phim kinh dị đúng không?"
myung jaehyun vừa nép vào người cậu vừa dè dặt hỏi, chỉ cần không để ý một chút thôi là có thể bị doạ bất cứ lúc nào. dongmin kêu anh nếu sợ thì nhắm mắt vào và đừng xem nhưng đối với người tâm lý yếu, càng sợ phim ma thì càng muốn xem nó doạ mình ra sao, chỉ là xem với cái thế hơi hèn một chút.
"hay là ấy, em có muốn là người đi kể chuyện ma không?"
han dongmin thấy ý kiến như vậy cũng không tồi.
và cứ mỗi tối sau giờ làm, dongmin và jaehyun lại ngồi bên nhau, chọn lọc những chi tiết rùng rợn để tạo ra một tình huống hấp dẫn mới. ban đầu, mọi thứ vụng về và đầy lỗi kỹ thuật như âm thanh méo mó, tiếng rè liên tục, thậm chí đôi khi phải thu đi thu lại đến ba bốn lần chỉ vì tiếng chó sủa ngoài cửa sổ. nhưng dần dần, cả anh và cậu bắt đầu hiểu nhịp nhau hơn về cách nhấn nhá giọng nói, cách tạo khoảng lặng để tăng kịch tính và cả nghệ thuật khiến người nghe rợn gáy bằng một câu thì thầm nhẹ tênh.
sau vài tháng, podcast của họ bất ngờ được chú ý. dongmin và jaehyun không chỉ là người kể chuyện nữa mà trở thành người lưu giữ những nỗi sợ thầm kín của người khác. hành trình thu âm vốn chỉ để thỏa mãn đam mê, giờ đây lại trở thành một phần quan trọng trong cuộc sống của họ, là nơi họ khám phá những góc khuất đáng sợ nhưng cũng đầy hấp dẫn của tâm trí con người bằng những câu chuyện rợn tóc gáy.
dẫu vậy, đời nào hành trình của họ lại dễ dàng như vậy được. từ khi mà jaehyun cảm nhận được một âm thanh lạ văng vẳng trong bản thu âm mà chỉ mình nghe thấy, mọi thứ dần thay đổi. anh u ám và ít cười hơn hẳn, còn hay cáu với với cậu rằng "đừng làm phiền anh nữa" khiến cậu và anh hay có cuộc cãi vã từ bé xé ra to.
hai đêm trước khi xảy ra tai nạn ấy, cả hai lại có cuộc đối chất không đáng có.
"anh sao vậy myung jaehyun? em động vào người anh miếng nào chắc mà cứ suốt ngày bảo em làm phiền anh?"
"em không hiểu được đâu dongmin. anh mệt, thực sự rất mệt. giờ nói thì em cũng đâu có tin rằng anh luôn nghe thấy giọng em bên tai hả?"
"lại chả? em đã tạo không gian riêng tư để anh có thể thoải mái hơn, không nói chuyện với anh chỉ những lúc cần thiết. nói thật nhé, ra ngoài vớ đại thằng khác yêu có khi còn sướng hơn là yêu anh đấy biết không? có mỗi việc mở mồm ra sẻ chia với nhau còn khó khăn thì cái mối quan hệ này còn có nghĩa lý gì nữa không?"
"đâu phải là anh không nói hả dongmin? anh đã bảo là anh bị ám ảnh bởi giọng nói của em, không phải là chất giọng thường ngày, mà nó nhức tới chói tai khiến anh cảm thấy không ổn chút nào. anh có nói mà nhưng em có chịu nghe đâu.
đừng cãi nhau nữa mà, anh nghĩ mình nên tạm tách nhau ra để cho nhau thời gian suy nghĩ được rồi."
vốn han dongmin chẳng định ngó ngàng tới. rồi jaehyun sẽ lại sáp gần vào cậu và làm nũng thôi, cậu nghĩ thế, bởi anh có phải là người giận dai như cậu đâu. nhưng gần 2 ngày rồi anh còn chưa bước chân ra khỏi phòng, cậu có cảm thấy hơi lo lắng.
"anh ơi, mình nói chuyện được không? em nghĩ đủ rồi, với cả em không chịu được sự yên lặng này đâu. myung jaehyun, anh trả lời đi chứ?
đừng có tưởng rằng bơ em như thế là được đâu đấy."
chốt cửa còn khóa nữa chứ, có gõ mãi cũng chẳng nhận được hồi âm. dongmin quyết định dùng chân ghế đập mạnh vào tay nắm cửa, sau nhiều lần thì cuối cùng nó cũng chịu gãy để cậu đạp cửa xông thẳng vào phòng. và cảnh tượng trước mắt là thứ khiến gây ra bao nhiêu hệ luỵ tới cuộc sống của cậu.
sau cái chết của myung jaehyun, cậu không dám hé chân ra khỏi nhà một bước, giam bản thân lại ở trong phòng. nỗi dằn vặt to lớn cứ đè nén tâm trí cậu, dongmin tự hỏi liệu bản thân có phải là nguyên nhân lớn nhất dẫn đến sự ra đi của anh không? câu hỏi được lặp lại trong đầu nhiều đến nỗi cậu không thể tiếp nhận được thêm thông tin nào khác, chỉ quanh đi quẩn lại nói xin lỗi dù đã quá muộn màng.
cảnh sát tới điều tra thì bắt cậu lên chất vấn việc băng cassette mà jaehyun thu cuối cùng lại có giọng nói của cậu ở đó, cơ mà cậu làm gì tiếp xúc với anh trước 2 hôm xảy ra sự việc này nhỉ? sau cùng thì dongmin vẫn được thả ra do không có hung khí hay dấu vết gây án nào, chỉ một manh mối duy nhất là đoạn thu âm mà jaehyun đã nói.
"file gốc của đoạn băng đã không còn dấu hiệu tồn tại", người giám định âm thanh nói, "cũng may là tôi có ghi âm, nếu không thì khó mà làm việc được. bởi cái băng này có một tần số mà tai người thường khó nghe được. nó cũng có thể là nguyên nhân gây rối não, tăng áp suất máu đột ngột. một kỹ thuật viên xử lý âm thanh bên chỗ chúng tôi đã...phát điên."
người giám định mở bản ghi âm cho cậu, dù tiếng có hơi rè nhưng vẫn đủ để có thể nghe thấy được. và cũng chính nó đã khiến cho dongmin bắt đầu mắc chứng hoang tưởng, không phân định được thật hay giả, đắm chìm vào thế giới riêng do cậu tạo ra, nơi chỉ có cậu và vô vàn những câu chuyện tự gửi đến cho bản thân.
"là anh đây, myung jaehyun.
có lẽ cũng không kịp để được nhìn thấy em lần cuối nên anh không còn lựa chọn nào khác. vậy nên bây giờ anh sẽ nói nhanh thôi, về giọng nói ở bên tai anh.
ban đầu, nó chỉ thì thầm một vài câu như khen ngợi, nghĩ mình tưởng tượng nên anh đã cố gắng phớt lờ. nhưng lâu dần, tần suất âm thanh ấy ngày càng ở bên tai nhiều hơn, thậm chí còn biết được anh sẽ nói gì, quá quắt hơn là nó nói chuyện bình thường, như thể chẳng có gì xảy ra trong sinh hoạt hàng ngày vậy.
và càng nghe, anh càng thấy...giọng nói đó thoạt tưởng là em, nhưng méo mó, méo mó vô cùng. anh không thể cho em nghe được, anh phải làm sao đây dongmin à? nếu...đó không phải, phải là em thì sao?
nếu em chưa từng tới đây..."
lời thu âm của jaehyun bị ngắt đi đột ngột, sau đó lại có một giọng lạ của dongmin lạnh như ai ghé sát tai, thì thầm:
"anh đang nói chuyện với ai vậy, myung jaehyun? tới lượt em rồi sao?"
bản ghi âm kết thúc trong sự hoang mang của han dongmin.
người giám định âm thanh nói rằng nếu tò mò thì có thể xin bản ghi. cậu cũng vì muốn xác nhận một vài thứ nên đã làm vậy và đi về nhà. ngồi trước bộ thu âm, đeo tai nghe và micro vào, dongmin chưa kịp bấm phát thì micro đã sáng đèn đỏ.
như có ai đó chuẩn bị sẵn cho cậu vậy.
ngày đầu tiên, tiếng bước chân sau lưng vang lên đều dù không có ai.
ngày thứ 64, dongmin nhận được email từ chính myung jaehyun nhưng nội dung thư lại trống rỗng.
ngày thứ 89, giọng nói ấy ngày một kì lạ. vốn là của han dongmin theo lời jaehyun kể, giờ đây nó lại bóp méo sang chính giọng của anh.
ngày thứ 108, cậu nhìn thấy myung jaehyun ở trong chính căn nhà trọ bằng một cách thần kì nào đó.
"là anh đây, myung jaehyun."
và han dongmin nhận ra khi âm thanh lặp đủ 108 lần, thứ âm thanh kì lạ đó sẽ tìm được một hình thể, tức nó không còn là giọng nữa, mà là một con người.
---
vậy câu hỏi đặt ra là, tại sao cậu lại quên đi mất anh mãi cho đến ngày hôm nay?
chẳng ai mà biết được.
"bản tin 8h sáng, tại quận seodaemun, một người đàn ông loạn thần biến mất ngay trong căn nhà riêng!
thưa quý vị, một vụ mất tích đầy bí ẩn vừa xảy ra tại khu vực nhà trọ cũ quận seodaemun, thủ đô seoul, khi một nam thanh niên mắc chứng loạn thần đang đi làm bình thường bỗng dưng biến mất không để lại bất kỳ dấu vết nào, dù cửa nhà vẫn khóa trong và mọi thứ trong nhà hoàn toàn nguyên vẹn.
theo lời kể của bà yjm, hàng xóm căn bên cạnh; cậu han dongmin, 23 tuổi, là nhân viên văn phòng của công ty koz, suốt hơn mấy tháng qua, vào khoảng 1–3 giờ sáng, từ căn hộ cậu liên tục phát ra những tiếng động kỳ lạ như tiếng bộ đàm rè gây ù tai, âm thanh băng cassette và cả những đoạn độc thoại vô nghĩa nghe như thì thầm.
Vào đêm ngày xxx, bà yjm cho biết bà vẫn nghe thấy cậu dongmin đang nói gì đó ở trong căn hộ.
đây không phải là lần đầu bà nghe thấy nhưng vì tiếng ồn phát ra từ căn hộ bên cạnh ngày một lớn, làm phiền giấc ngủ của bà nên bà đã nhắc nhở. nhưng đêm vừa qua, khi bà yjm lại tiếp tục nghe thấy giọng của cậu thì có qua gõ cửa để nhắc nhở tiếp nhưng không có hồi âm. bà đã phản ánh cho bảo vệ nhưng khi kiểm tra vào ban ngày, cậu dongmin đã biến mất trong khi cửa căn hộ vẫn khóa, cũng không có dấu hiệu ra ngoài vào ban đêm qua giám sát của camera.
điều kì lạ là trong căn phòng thu âm của cậu dongmin, bộ đàm thu âm vẫn để mở, quạt vẫn bật và trên màn hình máy tính là một tài liệu word đang dở dang rất nhiều bản nháp với câu chuyện kinh dị, rùng rợn được lấy từ những vụ án mất tích trong hồ sơ không được xử lý của cảnh sát.
đồng nghiệp cùng công ty nói rằng cậu dongmin từng chơi thân với một người đồng nghiệp cũ cùng ban. nhưng sau cái chết của người đó, hành xử của cậu dongmin cũng trở nên bất thường. khi nhắc tới tên của người đó, cậu dongmin lại nói bản thân chưa từng nghe đến bao giờ.
vị bác sĩ tâm thần cho biết: "trong một só trường hợp loạn thần, đặc biệt với những bệnh nhân mất người thân đột ngột, não bộ sẽ tự tạo ra một "vùng mù ký ức", nơi bệnh nhân phủ nhận thực tế để sinh tồn. họ có thể sống song song với một ký ức ảo đến suốt đời, hoặc là họ sẽ coi như chẳng có chuyện gì xảy ra."
vậy cậu dongmin đã đi đâu? những câu chuyện mà cậu có được là lấy từ đâu? và ký ức nếu không được giữ lại thì con người có thực sự tồn tại? mọi thông tin liên quan đến sự mất tích bí ẩn này sẽ được tiếp tục cập nhật trên các bản tin sau."
---
lần đầu viết thử thể loại này nên không chắc tay lắm hức TT