Cập nhật mới

Khác đáy biển.

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
278411766-256-k350774.jpg

Đáy Biển.
Tác giả: schatzescha
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Chuyến hành trình của chúng tôi thật kì lạ.

Đôi khi vào những buổi hoàng hôn giữa hai hàng bạch đàn, ở một làng mạc rất hẻo lánh mà D đã nhanh chóng vứt cái tên ra sau đầu, chúng tôi tìm thấy một tiếng nhạc êm ái lạ lẫm của cơn gió.

Phải là tìm thấy, không phải là nghe thấy, bởi vì tôi làm gì có tai.

D hẳn phải có, nhưng tôi thì không.

Tôi chỉ là một chất lỏng, trườn qua những gốc bạch đàn, đụng phải một tiếng nhạc êm tai, và tan ra.

D nhặt lấy tôi, giữ tôi giữa hai lòng bàn tay khép chặt để tôi không rơi đi một giọt nào.

Thả tôi xuống chỉ khi nào bạn ấy đoán tôi đủ sức đi tiếp.

Vào những khoảng giữa, tôi thiếp đi giữa hai lòng bàn tay khép chặt của D.

Và tôi mơ đến biển.

Một giấc mơ mà những kẻ dưới đáy cùng của thế gian này không nên có.

Không đáng được có.

Tôi vẫn muốn ước mơ."



den​
 
Đáy Biển.
(đầu)


Vào tháng Mười hai, chúng tôi không thể đi xa hơn biển.

D hay nói biển là nơi tận cùng của thế giới, nhưng tôi chưa bao giờ tin vào điều đó.

Ở dưới đáy biển là một nơi khác nữa.

Một thế giới khác, một nền văn minh khác.

Tôi vẫn mong mình sinh ra là một con cá, ngủ dưới đáy biển.

Một con cá voi, bơi trong lặng thinh, bơi trong nỗi cô độc phi lý của đời mình.

Dù cứ hay cãi nhau rằng đó có phải là nơi tận cùng của thế giới này không, tháng Mười hai, chúng tôi vẫn cứ đi về phía biển.

Đi về phía biển để làm gì?

Tôi hỏi D.

D không biết.

Có lẽ không ai biết, nếu chúng ta cứ mất kết nối với thế gian, mất kết nối với chính mình.

Chúng tôi cứ đi và đi, với hi vọng rằng ở đó sẽ có câu trả lời.

Biển hẳn phải có một thứ gì đó.

Một thứ gì đó.

Vậy nên, tôi nhảy qua ba cái hàng rào, một cái giếng, một đáy vực, những con người.

Chỉ để đi về phía biển.

Ba hàng rào đầu tiên đại diện cho những khoảng thời gian đã bị bỏ lại phía sau.

Cấp một, cấp hai, trung học.

Mười hai năm cuộc đời để dỡ bỏ những vách ngăn định kiến, những khuôn mẫu.

Một cái giếng ở giữa những năm tuổi trẻ.

Một đáy vực trước ngưỡng tự sát.

Một người phản bội.

Một gia đình độc hại nơi tình yêu là thứ không thể nào hiểu nổi.

Những con người cũ đáng ghê tởm của mình.

Những con người, ước gì tôi có thể kể hết ra đây.

Danh sách hẳn còn dài lắm.

M, L, T, A, M,...

Lúc gặp D, tôi đã vỡ tan tành, đến nỗi không còn ra hình dạng nữa.

Cũng có thể ngay từ đầu tôi đã chẳng là hình dạng gì, ngoài một chất lỏng đục ngầu mà đến việc được một khối vỏ bao bọc lấy cũng chỉ là giấc mộng, trườn qua các ngách rãnh của thành phố xám xịt nơi người ta thở ra những làn hơi đen ngòm, chạm đến gót chân D, phân nhỏ, lại rơi xuống các ngách rãnh.

D nói trong mắt bạn mình không nhìn thấy gì cả.

Vào lần đầu tiên đã thế.

Bạn cười với mình, mà ánh mắt bạn không chạm vào đâu cả.

Mình đã luôn tức giận vì bạn giả dối với mình.

Phải, mình đã nghĩ bạn giả dối.

Bởi vì bạn cười, nhưng bạn không hạnh phúc.

Tôi lắc đầu với D, rằng có ai buộc chỉ được phép mỉm cười khi hạnh phúc?

Chỉ được phép hạnh phúc khi mỉm cười?

Bất kể khi nào bạn nghĩ đến những nguyên tắc, những định nghĩa.

Xin hãy bỏ qua mình.

Mình chỉ là một chất lỏng đục ngầu trườn qua các ngõ ngách của thành phố, ước mong chảy ra biển, chìm xuống đáy nước và đọng lại dưới đáy cùng thành một viên rắn màu vàng nhạt.

Vĩnh viễn nằm yên đó nơi nhiều nền văn minh cổ đã bị nhấn chìm, rồi vài kiếp sau hóa thành một con cá voi.

Hoặc một con cáo bốn chân có thể thở dưới mặt nước và đi lại như một con rái cá.

D nói ước gì mình có thể làm cho giấc mơ của bạn trở thành sự thật.

Ước gì mình có phép màu.

Tôi nhún vai, rằng chịu thôi.

Bạn không phải là Chúa.

Mà nếu bạn có là Chúa đi nữa.

Chịu thôi.

Tôi chỉ là một chất lỏng đục ngầu trườn qua các ngách rãnh của thành phố.

Khi tôi cất tiếng nói, lời của tôi vọng lại từ đáy cùng của những thứ không đáng được liếc mắt.

Nhưng có nhiều điều tôi đã không thổ lộ cho D.

Rằng vào lần đầu tiên, tôi đã không cười với D, mà đang chào một người bạn cũ ngồi ở phía sau bạn ấy.

Bởi thế nên tôi không thấy D.

Có thể điều đó không thay đổi được sự thật rằng tôi đã giả dối với bạn ấy rất nhiều lần.

Rằng một lần nói thật cũng bị cơn sóng của triệu lần giả dối cuốn đi.

Nhưng giá mà tôi có thể nói cho D biết.

Lần đó mình không cười với bạn.

Và rằng mình luôn có thói quen mỉm cười.

Mình không hiểu vì sao.

Có thể vì trong người mình chảy dòng máu của gã hề.

Cũng có thể, điều này có vẻ hợp lý nhất, rằng vì mình là một chất lỏng đục ngầu trườn qua các ngõ ngách của thành phố và chạm đến gót chân bạn.

Và để nhìn thấy mình, bạn phải cúi đầu xuống thật thấp.

Những gì bạn thấy ở mình chỉ là phản chiếu của một thế giới bên trên bạn thôi.

Bởi thế giới đó luôn khát khao nhào nặn những cá thể bé nhỏ như mình thành muôn hình vạn trạng mà nó muốn.

Mình chỉ là một nạn nhân của gọng kiểm này, của thế giới giả dối này.

Mình sẽ chỉ được tự do khi trở về với đáy biển.

Không, không phải ở nơi nào khác.

Không phải trong thành phố.

Không phải ở dòng sông.

Không ở ga tàu, không ở làng mạc.

Lại càng không phải dưới ngách rãnh nơi mình đã dành một phần ba đời người lặn ngụp đến nỗi đang sống mà tưởng như đã chết đuối.

Không, không ở đâu khác.

Ngoài đáy biển.

Lần sau, D có thể mặc một chiếc váy xanh được không?

Vì sao?

D hỏi.

Vì màu xanh là màu mình không thể nào hình dung ra được.

Ở trong thành phố này, không thể tìm được một màu xanh vẹn nguyên, một màu xanh xinh đẹp, một màu xanh mong manh nhưng vĩnh cửu như biển cả.

Tôi muốn nhìn thấy một màu xanh như thế.

D hỏi vì sao phải cần mình mặc một chiếc váy màu xanh để bạn hình dung ra biển cả, trong khi chúng ta hoàn toàn có thể đi đến đó.

Chỉ trên đôi bàn chân này.

Chúng ta có đủ chân và tay.

Có một cái miệng thốt ra lời hay ý đẹp để khỏi chết đói.

Có một đôi mắt để đoán phương hướng.

Và một đôi tai để lắng nghe âm thanh của biển.

Tôi gật đầu, phải rồi, chúng ta hãy đi ngay thôi, dẫu tháng Mười hai có trôi qua và chúng ta không thể đi xa hơn biển.

Thì trước hết, hãy rời khỏi nơi này.

D đã gật đầu thật mạnh đến nỗi tôi trong một khoảnh khắc tôi không biết làm gì hơn ngoài vội vàng ôm lấy bạn ấy, sợ đầu bạn sẽ rơi ra khỏi cơ thể và lăn xuống dưới bóng cây me xanh như một vì sao đi lạc.

Và tôi sẽ không thể lắp chiếc đầu xinh đẹp với những lọn tóc đen mềm như nước kia về lại đúng chỗ cũ và hoạt động như thể chưa từng hỏng hóc được.

Cái đấy tôi chịu thôi.

Tôi đâu phải là Chúa.

Mà nếu có là Chúa đi nữa.

Bạn biết điều tôi sắp nói ra mà.

Tôi lại không thổ lộ cho D nữa rồi.

Rằng tôi nào có chân và tay.

Nào có mắt hay tai, hay miệng.

Tôi chỉ là một chất lỏng đục ngầu trườn qua các ngách rãnh của thành phố mà thôi.

Giá mà tôi có thể nhấn mạnh với D cả ngàn lần điều này.

Để bạn ấy không bao giờ hiểu sai về tôi.

Vì bước đầu trong xây dựng một mối quan hệ là không hiểu sai về nhau một điều gì.

Nên tôi chỉ đang cố hết sức mình.

Phải không?

Chuyến hành trình của chúng tôi thật kì lạ.

Đôi khi vào những buổi hoàng hôn giữa hai hàng bạch đàn, ở một làng mạc rất hẻo lánh mà D đã nhanh chóng vứt cái tên ra sau đầu, chúng tôi tìm thấy một tiếng nhạc êm ái lạ lẫm của cơn gió.

Phải là tìm thấy, không phải là nghe thấy, bởi vì tôi làm gì có tai.

D hẳn phải có, nhưng tôi thì không.

Tôi chỉ là một chất lỏng, trườn qua những gốc bạch đàn, đụng phải một tiếng nhạc êm tai, và tan ra.

D nhặt lấy tôi, giữ tôi giữa hai lòng bàn tay khép chặt để tôi không rơi đi một giọt nào.

Thả tôi xuống chỉ khi nào bạn ấy đoán tôi đủ sức đi tiếp.

Vào những khoảng giữa, tôi thiếp đi giữa hai lòng bàn tay khép chặt của D.

Và tôi mơ đến biển.

Một giấc mơ mà những kẻ dưới đáy cùng của thế gian này không nên có.

Không đáng được có.

Tôi vẫn muốn ước mơ.

Mơ giữa ban ngày, mơ giữa hạ chí, đông chí.

Thả một que lửa xuống đáy vực để xem sâu đến thế nào.

Mơ một ước mơ để biết mình mãi chỉ là một chất lỏng đục ngầu.

Khi gần đến biển, D nói, còn bốn mươi ba cây số nữa.

Tôi đã chết.

Lần này D không còn cách nào lay tôi tỉnh dậy.

Bạn ấy có phải là Chúa đâu.

Mà dẫu cho bạn có là Chúa đi nữa.

Tôi đã cười mọi lúc và D thậm chí đã tát tôi.

Bạn đẩy tôi ngã xuống.

Bạn nâng tôi dậy rồi lại đẩy tôi ngã dúi vào tảng đá bên đường.

Rồi bạn bắt đầu khóc ngay khi bạn ngừng những lời chửi rủa tệ hại.

Nhưng bạn nào biết tôi chỉ là một chất lỏng đục ngầu.

Nên bạn đâu làm sao có thể tổn thương tôi.

Cơ thể này từ lâu đã tách biệt với linh hồn rồi.

Nhưng gì bạn đang nghĩ bạn cố hết sức thức tỉnh, khơi dậy khao khát sống, hoặc chỉ đơn giản khiến tôi thấy khuây khỏa đi.

Đều vô ích cả thôi.

Tôi sẽ luôn biết ơn D về những điều bạn ấy đã làm, dẫu cho chúng chẳng mang lại thành tựu gì và thỉnh thoảng tôi còn tội nghiệp D vì bạn đã hoài phí tâm tư, sức lực của mình.

Nhưng mẹ kiếp, bạn ấy đã thử.

Ít nhất bạn đã thử.

Biết bao nhiêu người đã đi qua nơi đáy cùng của thế gian này, trên những đôi giày và com-lê đắt tiền, lại nhổ nước bọt vào đống chất lỏng nằm thu mình dưới rãnh nhỏ.

Khối chất lỏng chưa từng làm hại ai.

Lại bị phản bội và giẫm đạp.

Tôi nghĩ mình đã chết, khi cách biển bốn mươi ba cây số nữa.

Nhưng chuyến hành trình này hẳn phải còn.

Tôi - đã - chết và D vẫn còn những đêm ngủ cạnh bên nhau dưới những gốc cây bạch quả, những buổi sáng tựa vai nhau ngủ gật trên thùng xe tải, nhũng chiều mải ngắm hoàng hôn mà ngã lăn trên những triền cỏ.

Càng về biển D không còn là D nữa.

D đã quen với tiếng cười của tôi - đã - chết, vì tôi - đã - chết cười suốt mọi lúc.

Cười với đôi mắt đen ngòm.

Càng về biển, tôi - đã - chết lại càng ít cười, càng nhiều khoảng lặng.

Còn D, từ một người điềm tĩnh trước cuộc đời, lại càng bất an, càng chống cự.

D không muốn trả tôi - đã - chết cho biển.

D muốn giữ tôi - đã - chết, dẫu chỉ là một cái thân xác mục ruỗng cho riêng bạn.

Và thỉnh thoảng tôi - đã - chết, trong một chút ý niệm được đánh thức bởi biển cả, đã tự hỏi mình về D, về những gì mình biết về D.

Nhưng không điều gì ra điều gì cả.

Tôi - đã - chết gạt phăng đi mọi ý niệm về cuộc đời.

Bởi bây giờ mình đã chết rồi.

Và mình chẳng còn làm nên cơm nên cháo gì ngoài việc lếch xác ra biển rồi ngã mẹ nó xuống và không bao giờ quay trở lại đất liền nữa.

Cơ thể này sẽ chìm xuống đáy biển và lắng lại thành một chất rắn màu vàng nhạt.

Tôi - đã - chết sẽ trở thành tôi - hoàn - toàn - chết.

Sao cũng được.

Cái chết vĩnh cửu không thể đến nhanh như thế đâu.

Lần đầu tiên D buông lời nguyền rủa tôi.

Mình mong bạn không bao giờ tìm thấy biển.

Bởi vì biển sẽ ở đó, bạn sẽ thấy nó, nhưng vĩnh viễn không bao giờ chạm đến nó.

Và trên đời này không có thứ gì có thể cứu rỗi bạn được.

Tôi nói vốn dĩ đã có thứ gì có thể cứu rỗi được mình đâu.

Mình nào phải là Chúa.

Mà cho dù mình có là Chúa đi nữa.

Được rồi, bây giờ mình sẽ cho bạn nghe vế cuối cùng.

Mà cho dù mình có là Chúa đi nữa, Chúa cũng sẽ chẳng làm được trò trống gì.

Vậy đó.

Giờ bạn đã hài lòng chưa?

(còn nữa)

Đen.
 
Đáy Biển.
(cuối)


Lời nguyền rủa của Dh.

đã trở thành sự thật.

Tôi đã đến trước biển, mà không thật sự nhìn thấy biển.

Nhưng dù sao đi nữa, sự thật về Dh. cùng nỗi hận thù đã khiến tôi sống lại.

Ác quỷ thổi hơi thở vào trong mũi tôi, cho tôi sự sống.

Tôi, không còn là tôi-đã-chết nữa, không còn là thứ chất lỏng đục ngầu trườn qua những ngách rãnh ẩm thấp của thành phố nữa, tôi là một đám khói đen ngòm khổng lồ, tôi là hình hài của nỗi thù hận khủng khiếp.

Tôi phải giết Dh. tôi phải giết Dh. bởi vì buông cho tôi lời nguyền khủng khiếp kia, dẫu biển rằng được chết ở biển là ước nguyện hèn mọn nhất đời tôi, tôi phải giết Dh. bởi vì Dh.

đã buông lời nguyền rủa tôi từ lâu trước khi chúng tôi gặp nhau: "Bạn sẽ không bao giờ nhìn thấy được hình hài thật sự của mình, mình đã buông lời nguyền lên bạn.

Bạn sẽ chẳng còn biết bản thân là ai, bạn sẽ chỉ còn lặp đi lặp lại cho đến lúc chết những ám thị mình đã buông lên bạn, bạn sẽ không nhìn nhận bản thân như một con người, bạn sẽ đến biển mà không thấy biển.

Bất kì thứ gì bạn muốn, bạn đều không có được."

Tôi bỗng biết việc Dh. thú nhận với tôi những điều trên cũng là một phần trong chương trình ám thị của cô ta – khơi dậy sự hận thù trong tôi, để nỗi hận đó tự làm mù đôi mắt, khiến tôi đứng trước biển, nơi tôi tìm kiếm suốt tám tháng trời, mà không nhìn thấy gì.

Tám tháng qua, tôi đã miệt mài đi về phía trước như một bản năng, một tín ngưỡng sau cùng của cuộc đời.

Tôi nhìn về phía Dh. như một thứ yêu ma quỷ quái không hình hài trân quý điều đẹp đẽ nhất thế gian.

Và mặc dù chỉ còn cách biển bốn mươi cây số, tôi phải đi gần hai trăm ngày.

Tôi đã luôn là một thây ma trong suốt chuyến hành trình, cho đến khi tôi biết đến hận thù.

Bây giờ, mẹ kiếp, biển không còn là gì trong tôi nữa.

Tôi phải giết Dh.

Ả phải trả giá cho tất cả những gì mà ả đã làm.

Tôi chạy ngược hướng với biển.

Tôi tiến vào sâu đất liền.

Tôi ăn trộm một con dao ở đâu đó trên đường đi, giấu vào trong tay áo.

Đến đâu, gặp bất kì ai, tôi cũng hỏi họ về Dh.

Có ai nhìn thấy một cô gái mặc váy màu lam, làn da trắng nhợt nhạt như trong suốt dưới ánh mặt trời không?

Và đúng rồi, ả còn có mái tóc mềm mượt đen dài.

Phải, ả rất đẹp, nhưng là một con quỷ đấy.

Ngày nay, ác quỷ đều ở trong hình hài thiên thần.

Ả cố tình mặc màu lam vào lúc chia tay tôi để trêu ngươi tôi đấy.

Tôi định làm gì à?

Tôi sẽ giết ả.

Tất cả mọi người đều quăng cho tôi ánh nhìn dành cho một kẻ điên.

Không ai nói cho tôi biết Dh.

ở đâu, một vài người, họ còn đưa ra những chỉ dẫn sai lầm.

Tôi càng đi càng đến nơi hoang vắng, giữa những dãy bạch dương và rừng cây âm u ở đường chân trời.

Nhưng tôi chưa bao giờ chùn bước.

Với tôi, thời gian chẳng có ý nghĩa gì cả.

Tôi sẽ đi cho tới khi nào tôi tìm thấy Dh.

Tôi sẽ giết Dh. bằng đôi bàn tay này.

Đầu tiên, tôi sẽ bóp cổ bạn, nhìn gương mặt bạn tím tái dần, thưởng thức những nỗ lực giãy dụa của bạn cho đến khi bạn không còn hơi thở.

Rồi tôi sẽ dùng dao khắc lên cơ thể bạn những lời nguyền rủa khủng khiếp.

Tôi sẽ cắt đi mái tóc đen dài của bạn.

Tôi cũng cắt cái lưỡi của bạn để bạn không buông thêm lời nào giả dối nữa.

Tôi nguyền bạn sau khi chết đi sẽ mãi là một hồn ma lang thang không chốn về.

Bạn phải trả giá, Dh.

à, bạn phải trả giá cho sự độc ác của mình.

Bóng tối nuốt chửng bóng tối.

Tôi đi suốt tháng, năm.

Rất lâu tôi cũng không còn biết gì nữa về thời gian và mùa vụ.

Tôi không nhớ mây trông thế nào, và mưa thì ra sao.

Tôi không biết bản thân mình có hình dạng gì.

Tôi tự ám thị bản thân, mình không phải là chất lỏng đen ngòm trườn trong các ngách rãnh của thành phố, mình đáng giá, chí ít mình cũng có một lý tưởng – mình phải giết Dh.

Trong một thời gian dài đến nỗi tôi tưởng như trái đất đã qua vài lần tự nổ tung, và tự tái tạo trở lại.

Những cơn thịnh nộ đó, bao giờ Mẹ Trái Đất cũng tha cho tôi, bởi bà biết tôi còn một món nợ máu phải đòi.

Trong nhiều giấc mơ tôi thấy một vị chúa tể nào đó hiện đến trong giấc mơ tôi, và nói rằng tôi đang đi đúng đường.

Máu sẽ đổ vào ngày thứ Bảy của tháng nào đó trong năm không biết trước.

Và bởi vì giấc mơ ấy, vì lời tiên đoán ngày thứ Bảy không xác thực kia, tôi đều thức giấc mỗi buổi sáng thứ Bảy với cơ thể nóng như lửa đỏ, bị thiêu đốt từ bên trong bởi niềm tin mình sẽ giết Dh. ngày hôm nay.

Tôi sống mạnh mẽ hơn bao giờ hết vào những sáng thứ Bảy, và rũ rượi vào mỗi ngày Chủ nhật.

Chủ nhật là một ngày đã bị tôi nguyền rủa.

Mong nó không bao giờ đến, bởi thứ Bảy quan trọng kia sẽ là dấu kết thúc của đời tôi.

Cuối cùng, không biết đã đi trong bao lâu, một chiều thứ Sáu, tôi băng qua một cánh đồng lúa mạch khô héo.

Rồi tôi nhìn thấy bóng dáng của Dh.

Thốt nhiên tôi nghĩ đó là một giấc mơ, nhưng rồi tôi tự tát chính mình nhiều lần, bóng dáng ấy vẫn không biến mất.

Tôi biết đó là Dh.

Tôi chạy như điên về phía ả.

Tôi chưa bao giờ chạy nhanh đến thế và điên cuồng đến thế.

Miệng tôi không thốt ra bất kì lời nào.

Hai mắt tôi như có hai đốm lửa sáng.

Tôi chạy điên cuồng trong sự yên lặng khủng khiếp.

Bóng dáng kia dừng trước một cái hồ sâu ở giữa cánh đồng.

Ả quay về phía sau và đứng như đang đợi tôi.

Tôi ngày một gần ả.

Một trăm mét, năm mươi mét, ba mươi mét.

Bàn tay tôi vươn về phía cổ ả, nhưng rồi trước khi tôi kịp chạm đến, ả nhảy xuống dưới hồ.

Tôi ngã xuống đất, theo quán tính, tôi trườn trên mặt đất một đoạn rồi dừng ở trước mép hồ.

Tôi nhìn thấy mình qua hình ảnh phản chiếu trên mặt hồ.

Không, không.

Đây không phải là tôi.

Là Dh.

đã nhìn tôi từ dưới hồ.

Ả có phép thuật đen, ả đang cố khiến cho tôi mất tỉnh táo.

Tôi lắc đầu.

Dh. dưới đáy hồ cũng lắc đầu.

Tôi ôm mặt, ả cũng làm theo.

Tôi vò tóc, ả cũng vò tóc.

Tôi bứt tóc chính mình, ả cũng thể.

Tôi cắn xé da thịt mình, ả cũng bắt chước không khác một động tác.

Tôi bò về phía sau, tôi rời xa mép hồ, vừa bò được vài bước, tôi dừng lại và nôn ra một bãi nôn màu đen.

Tôi chính là Dh.

Tôi chính là kẻ thù của mình.

Dh.

đã luôn đúng, rằng tôi sẽ không bao giờ nhìn thấy chính mình, bởi thế, tôi đuổi theo bản thân như con rắn bò theo cái đuôi của nó quanh một cái cột.

Tôi đã buông lời nguyền rủa lên chính mình.

Tôi đã đến biển mà không thấy biển.

Nhưng dẫu cho Dh. có đúng bao nhiêu điều đi nữa, tôi cũng sẽ không để lời nguyền cuối cùng của ả ứng nghiệm: "Bất kì thứ gì bạn muốn, bạn đều không có được."

Tôi muốn một cái chết vĩnh cửu.

Đen.

HẾT.

(tháng 12, 2019 - tháng 8, 2020)
 
Back
Top Bottom