Cập nhật mới

Khác Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
397581966-256-k987639.jpg

Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Tác giả: Sadika_Arel
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Name: Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng

Tác giả: Gnasche / Arel
Ngày sáng tác: 25/07/2025
Kết thúc: ??/??/????

Là một người hiện đại, cũng như là một kẻ điên - Lại chết một cách không rõ lí do.

Đến với thế giới mới, nhận ra đây là một cuốn sách bản thân rất yêu thích.

Một cảm giác phấn khích, một cảm giác điên cuồng không ngừng dân lên.

Từ Tạ Bạch Yểm - Chính là một kẻ điên đáng sợ trong "tình yêu"

"Ta hiểu rõ bản thân làm gì và biết bản thân muốn làm ghì...Vậy nên hãy giết ta đi, trước khi ta không còn là chính ta..."

---

Sinh vi tử, tử vi sinh.

Luân hồi bất tuyệt, tuyệt vọng vô chung.

Nhất mộng hoàn sinh, vạn kiếp trùng lặp.

Tự tuyển chi tử, bất miễn chi sinh.

Khước vọng chi mộng, cánh hoàn chi khổ.

Huyễn ảnh nan ly, huyết lệ tẩm hồn.

Vạn thế đồng mộng, vạn thế đồng vong.



ácđộc​
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 1. Khởi đầu mới


Bíp!

Bíp!

Tiếng còi xe inh ỏi khắp nơi, nghe là thấy chói tai.

Bên vệ đường, một bóng dáng đang cầm điện thoại chăm chú.

"Phù..."

Thời tiết lúc này đang rất lạnh, tuyết rơi bao phủ khắp nơi.

Bóng người cầm điện thoại xem chăm chú, lại trong lạc lõng, cô đơn giữa dòng người hối hả.

Đôi tay người trắng nõn, thon thả, cầm điện thoại giữ trời tuyết lạnh lẽo.

Cạch!

Đôi mắt đen tuyền của người sững sờ, từng lọn tóc bay phả vào mặt người.

Cả người cứng đờ nhìn điện thoại vừa bị rơi xuống đất.

"Không phải... không phải...."

Người không thể tin được những gì đã đọc, đôi tay người hơi run.

Đôi chân bất giác không có sức lực mà ngồi bệt xuống đất.

Những người xung quanh không khỏi nhìn người với ánh mắt kì lạ.

Người làm sao vậy?

Vươn cánh tay ra, cầm lấy điện thoại dưới đất.

Lần nữa, đọc lại nội dung trên đó.

Trái tim người như bị bóp nghẹt, một cảm giác khó tả không thể nói lên lời.

Bối rối, đau buồn, trái tim người không thể yên lặng.

***

"!!!"

"Đây...

đây là đâu!"

Một lớp học ồn ào và náo nhiệt.

"Bình tĩnh lại nào Bạch Yểm."

Bạch Yểm cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ, quan sát xung quanh một cách cẩn thận.

Bạch Yểm biết bản thân đang ở một nơi xa lạ nhưng nhìn xung quanh thì có lẽ là đang ở lớp học, có điều Bạch Yểm đã tốt nghiệp từ lâu rồi mà.

Một cảm xúc hoang mang không khỏi dâng lên trong lòng người.

Nhưng lúc đó, bất ngờ vô vàn kí ức không ngừng ùa vào đầu Bạch Yểm.

Cuối cùng Bạch Yểm cũng đã biết được rằng, bản thân đã xuyên không.

Người không khỏi thở dài, dù sao đang sống yên ổn tự nhiên xuyên không.

Bạch Yểm suy nghĩ một chút rồi bất giác nhìn và kiểm tra cơ thể hiện tại.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền khiến người dâng lên cảm giác ngơ ngác, khó hiểu, sững sờ, chỉ biết cười trừ, nhưng rồi cũng tạm thời bỏ qua không để ý đến nữa.

"Thế mà chủ nhân cũ cơ thể này lại không trùng tên à..."

Người thì thầm.

Bạch Yểm phát hiện chủ nhân cũ của cơ thể hoàn toàn không trùng tên với bản thân, khác với những bộ tiểu thuyết Bạch Yểm đã đọc.

Nguyên chủ có tên là Cố Thuyết Áo, tên nghe thôi là không hợp gu Bạch Yểm rồi.

Có điều, tên thì khác nhưng ngoại hình lại giống.

Nói chung là nó cũng không ảnh hưởng gì lớn.

"Chỉ là... sao mấy cái tên mà nguyên chủ nhớ nó lại quen thế..."

Bạch Yểm lại một lần nữa ngơ ngác, muốn xem kỹ lại kí ức nguyên chủ, nhưng hành động của Bạch Yểm dừng lại để nghe tiếng trong lớp.

"Hàn ca, cái tên họ Khúc kia cứ để đệ xử lý."

Một tên béo đang không ngừng nịnh nọt chàng trai đang ngồi gác chân lên bàn, kế bên chàng trai còn có hai người khác.

"Tên béo đó trong kí ức nguyên chủ hình như tên Khương Mập, còn tên được gọi là Hàn ca kia hình như là Hàn Quân Đoãn..."

"Khoan đã!

Sao càng nghĩ càng thấy tên mấy kẻ đó giống đám bắt nạt ở đầu truyện trong bộ tiểu thuyết mình thích thế...!?"

"Không phải chứ!"

Mí mắt Bạch Yểm không khỏi giật giật, thật sự là không biết nói gì.

Bạch Yểm cũng chỉ biết lấy điện thoại của nguyên chủ ra để chuẩn bị cho một việc lớn.

"Cho dù thật hay không, đúng hay sai thì vẫn phải kiểm chứng mới biết được."

Bạch Yểm tập trung nhìn vào giờ trên điện thoại, không còn mảy may quan tâm cuộc trò chuyện trong lớp nhiều.

Vừa đúng 14 giờ 22 phút, một tiếng hét chói tai vang lên.

Dựa trên tiếng hét, Bạch Yểm biết người hét cách khá xa, nhưng âm thanh lại có thể vang tới lớp người, chắc chắn người phát ra âm thanh hẳn đã gặp chuyện kinh khủng.

Sắc mặt của Bạch Yểm lập tức trở nên khó coi.

Một cảm giác bất lực không nói lên lời.

"Không được, nếu thật sự là vậy thì phải nhanh tìm nhân vật chính!"

Lúc này Bạch Yểm ngước đầu lên thì mới nhận ra không khí trong lớp học rất không ổn.

Náo loạn, hoảng sợ, kinh hoàng.

Nhìn theo ánh mắt của họ ra ngoài cửa sổ, Bạch Yểm kinh hoàng phát hiện cả trường được bao quanh bởi xương mù màu đỏ, bầu trời tối đen.

"Không thể trì hoãn được nữa!"

Trước ánh nhìn của mọi người, Bạch Yểm đứng dậy, xông thẳng ra ngoài.

Chạy, chạy thật nhanh theo đường hành lang.

Về phần tiếng hét thì ngày càng gần.

Bạch Yểm chạy từ tòa nhà bản thân đang ở qua tới tòa nhà bên cạnh.

Chạy ngang qua rất nhiều lớp học, cũng có rất nhiều người nhìn thấy Bạch Yểm.

Cho đến khi chạy ngang một lớp học.

Ánh mắt người sững sờ, đứng đơ lại nhìn vào lớp học.

"Tìm... tìm thấy rồi..."

Người vui vẻ, cảm giác áp lực không còn mấy, nhưng người không hề mất cảnh giác.

"Mở cửa!"

Bạch Yểm lại gần cửa lớp học không ngừng đập mạnh và hét lớn.

Tuy vậy, chẳng có ai mở cửa.

Ánh mắt người tối sầm lại, lùi về sau một chút, dùng sức đạp một cái thật mạnh vào cửa rồi hét lớn.

"Nếu không mở cửa, tôi sẽ phá cánh cửa này!!!"

Tiếng động do người tạo ra không khỏi khiến mọi người bên trong sợ hãi.

Cạch!

"Mau vào!"

Có người đã mở cửa, nhưng không phải học sinh hay giáo viên.

Lí do Bạch Yểm biết rất đơn giản, người này trong khá lớn tuổi và không mặt đồng phục nên chắc chắn không phải học sinh, người này không có thẻ giáo viên và trong kí ức nguyên chủ không có người này nên chắc chắn cũng không phải giáo viên, nhưng Bạch Yểm biết người này là ai.

"Em là học sinh lớp nào?

Tại sao lại lang thang bên ngoài?"

Bạch Yểm không trả lời người đó, chỉ đứng im thở dốc.

Thấy vậy người kia cũng không hỏi tiếp, im lặng đợi cho Bạch Yểm đỡ mệt.

"Phù..."
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 2. Sự kiện quỷ dị


Vài phút trôi qua, cuối cùng Bạch Yểm cũng đã đỡ hơn.

"Em học sinh này, hiện tại có thể nói chuyện được rồi chứ."

Người kia hướng mắt về phía Bạch Yểm, một lần nữa hỏi.

"À vâng, được."

Bạch Yểm cũng nhanh chóng đáp.

"Em là ai?

Tại sao lại lang thang bên ngoài?"

"Em là Bạch Yểm-"

"Chết rồi!

Lỡ miệng nói ra tên ở thế giới cũ rồi!"

Thấy Bạch Yểm chỉ vừa nói ra tên liền sững người, khiến người kia không khỏi nhíu mày thắc mắc.

Bạch Yểm thở dài một cái, trấn tĩnh lại bắt đầu bịa chuyện...

à không kẻ lại "sự thật".

"May mà nguyên chủ không có bạn, đến bạn cùng lớp cũng không nhớ nguyên chủ."

"Chuyện là..."

Bạch Yểm bắt đầu nói.

"Em đang ở trong lớp, học như bình thường, bỗng nhiên bên ngoài toàn xương mù đỏ, bầu trời thay đổi, còn có tiếng hét nữa.

Liên tiếp nhiều chuyện xảy ra, em cảm thấy không ổn nên muốn đi tìm bạn."

"Vì sao lại tìm bạn trong tình huống đó?"

Người kia nhướng mày nhìn Bạch Yểm.

"Chỉ là tình huống lúc đó em chỉ còn nhớ đến bạn.

Tính kiếm bạn để nói về chuyện này, dù sao ở lại lớp cũng không biết làm gì, còn có một tình huống kì lạ xuất hiện nữa chứ."

Người kia cũng gật đầu coi như chấp nhận câu trả lời của Bạch Yểm.

"Vậy là bạn em ở trong lớp này."

"Dạ."

Bạch Yểm theo phản xạ trả lời, nhưng trả lời xong liền thấy không ổn.

"Thế ai là bạn em."

Nụ cười trên mặt Bạch Yểm liền cứng đờ.

"......"

"Sao vậy?"

Bạch Yểm thở hắt ra một hơi, vận dụng bộ não nho nhỏ của bản thân.

Bạch Yểm hướng chân về phía một bàn học, bước nhanh lại.

"Bạn học Khúc, xin hãy giúp tôi."

Bạch Yểm nở một nụ cười nhẹ, nói nhỏ chỉ có người trước mặt nghe thấy.

"Vì sao?"

Người đó hỏi ngược lại người.

"Tôi có bí mật, biết được cậu rất đặc biệt như..."

Bạch Yểm nói nhỏ, còn nở nụ cười giao xảo.

Bạch Yểm dùng khẩu hình miệng nói sáu chữ gì đó khiến người kia sững sờ.

"Cậu giúp tôi chuyện nhỏ, tôi nói cậu bí mật.

Nếu tôi lừa cậu, cậu cũng không thiệt hại gì."

Người đó suy nghĩ một chút rồi gật đầu nhẹ.

Người biết bản thân đã thành công.

"Này, em sao không trả lời."

Người kia bắt đầu mất kiên nhẫn, ánh mắt nhìn Bạch Yểm có chút sát khí.

"À vâng!

Đây là bạn em đây ạ!"

Bạch Yểm quay người lại đối mặt với người kia.

Trả lời bằng giọng không lớn cũng không nhỏ, dùng tay chỉ người phía sau.

Người kia liền hướng mắt nhìn người Bạch Yểm chỉ, người kia nhìn chàng trai đó, thấy người đó khẽ gật đầu.

Cuối cùng cũng chỉ có thể chấp nhận câu trả lời đó.

Người kia không để ý đến Bạch Yểm nữa, lấy điện thoại điện cho ai đó.

Còn về Bạch Yểm, do lớp học không còn ghế dư nên Bạch Yểm ngồi lên bàn người ta luôn.

"Bây giờ có thể nói được chưa."

Chàng trai thì thầm nói với Bạch Yểm.

"Oa!

Nhân vật chính Khúc Thiên Tạ đây sao!

Đúng là lạnh lùng giống trong tiểu thuyết!"

Bên ngoài thì nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng thật chất bên trong Bạch Yểm đã như làn sóng chảy cuồn cuộn, cảm xúc dâng trào.

"E hèm, trước tiên phải thoát khỏi sự kiện hiện tại trước đã.

Sau đó hãy kiếm một chỗ nói chuyện cho đàng hoàng.

Được chứ bạn học Khúc Thiên Tạ^^"

Khúc Thiên Tạ nhìn thẳng vào Bạch Yểm suy nghĩ gì đó rồi cũng không trả lời.

Sau đó Bạch Yểm cũng hỏi sơ qua tình hình trong lớp để chắc chắn hơn.

Bạch Yểm đã có kết luận, chắc chắn người đã xuyên không vào bộ tiểu thuyết bản thân Bạch Yểm yêu thích.

Chỉ là Bạch Yểm đọc tiểu thuyết chủ yếu chú ý đến nhân vật chính "Khúc Thiên Tạ" nên mọi tình tiết, chi tiết, cốt truyện, diễn biến chẳng nhớ được nhiêu.

Được cái Bạch Yểm lại nhớ được hết các tên nhân vật khác.

Cũng vì vậy dựa trên trí nhớ ít ỏi về tiểu thuyết Bạch Yểm biết được người vừa tra hỏi Bạch Yểm là Lâm Hướng.

Còn về việc Bạch Yểm có thể vừa lướt ngang qua lớp học đã nhận ra nhân vật chính thì là do tác giả tiểu thuyết từng giới thiệu ngoại hình của nhân vật chính và còn có ảnh minh họa.

Bạch Yểm lại đặc biệt yêu thích nhân vật này nên là ngoại hình đã khắc sâu rồi.

Bạch Yểm vẫn còn nhớ được mang máng.

Hôm nay, có người của bên bộ phận xử lý sự kiện linh dị đến trường để nói một chút về sự thật thế giới.

Chỉ là, mới nói được ở lớp nhân vật chính thì lại xuất hiện sự kiện quỷ dị.

Sau đó, Lâm Hướng cùng nhân vật chính phối hợp xử lý sự kiện này.

"Tinh tốt là được xuyên không vào cuốn tiểu thuyết yêu thích...

Tinh xấu là bản thân không nhớ cốt truyện, còn đang ở trong sự kiện quỷ dị."

"Mới vô đã thế này..."

Lâm Hướng vừa nói chuyện qua điện thoại xông liền hướng mắt về phía lớp học mà tuyên bố.

"Hiện tại các em đã bị vướng vào một sự kiện quỷ dị...."

Lâm Hướng chỉ vừa nói được một câu, lại có giọng nói cắt ngang.

"Từ lúc tra khảo đến lúc thầy nói chuyện điện thoại tốn 10 phút 12 giây.

Lúc em chạy đến lớp học, con quỷ đang xử lý lớp khác cách lớp này 5 lớp.

Theo tốc độ xử lý nhanh của quỷ, e là sắp tới lớp này rồi.

Thì ra cục linh dị làm việc như vậy."

Lâm Hướng bị Bạch Yểm nói cho á khẩu, một sự châm biếm hiện rõ trong lời của người, nhưng cũng nhanh Lâm Hướng liền bình tĩnh lại.

Vì Lâm Hướng biết, quỷ sắp tới.

"Cũng không phải kẻ ngốc."

Khúc Thiên Tạ thì thầm chỉ có cậu ta và Bạch Yểm nghe thấy.

Bạch Yểm chỉ mỉm cười đáp nhẹ nhàng: "Như vậy mới có tư cách hợp tác lâu dài chứ^^"

Áaaaaaa!

Trong lúc hai người còn đang thì thầm qua lại thì bất ngờ một tiếng hét phát ra ở cuối lớp học.

Một nữ sinh đang không ngừng giãy giụa, lăn lộn dưới đất.

Mắt trợn trừng, miệng la hét, cho đến đỉnh điểm, tất cả đều dừng lại, nữ sinh nằm im, không la hét, không giãy giụa...

Bùm!

Cơ thể nữ sinh nổ tung, máu văng tung tóe khắp nơi, những tiếng hết sợ hãi không ngừng vang lên.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 3. Quỷ dị không chỉ có một


Trong sự sợ hãi của mọi người, lại xuất hiện thêm một trận động đất lớn.

Bạch Yểm ngồi trên bàn hơi không vững nên là bị mất thăng bằng ngã xuống sàn cái "bịch!".

Đến mắt kính đang đeo cũng rơi xuống, khi người từ cơn choáng váng định hình lại mới nhận ra...

"Đệt!

Nguyên chủ bị cận nặng à!!!"

Bạch Yểm không thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh, rất lúng túng tìm kính.

Tóc của nguyên chủ vốn đã nhiều, giờ người còn chật vật tìm kính trong còn thảm hơn.

Động đất còn chưa hết, Bạch Yểm không biết được kính của bản thân sẽ còn bị động đất làm di chuyển đi đâu.

Đang trong lúc tuyệt vọng thì Bạch Yểm thấy một bóng người mờ mờ trước mặt, cùng lúc đó ngay tay người chạm trúng kính.

Lập tức, Bạch Yểm cầm lấy kính đeo lên.

"Bị cận nặng vậy à?"

Người trước mặt hỏi người với chất giọng trầm.

Định hình lại người mới nhận ra là Khúc Thiên Tạ.

"A à... cảm ơn... tôi bị cận hơi nặng..."

Lúc này, động đất cũng đã dừng lại.

Lâm Hướng đang không ngừng trấn an những người khác.

"Lúc động đất có xảy ra chuyện gì không?"

Bạch Yểm đứng dậy, vẫn chọn ngồi trên bàn, nói chuyện nhỏ với Khúc Thiên Tạ.

"Có.

Từ bên ngoài cửa sổ xuất hiện một con nhện khổng lồ bò ngang."

Khúc Thiên Tạ nói một cách bình tĩnh.

Khúc Thiên Tạ không phải không sợ.

Dù sao cũng là người thường lần đầu tiên gặp sự kiện quỷ dị.

Chỉ là Khúc Thiên Tạ giỏi giấu cảm xúc và cũng lí trí.

Về Bạch Yểm thì khỏi nói, sợ đếch gì được, nói ra thì cũng có thể là có hơi phấn khích.

Tâm lý của Bạch Yểm vốn không giống người thường.

Đang nói thì lại có một tiếng hết phát ra.

Lần này là một nam sinh gần cửa sau của lớp.

Tình trạng y chang nữ sinh kia, giãy giụa một hồi rồi nổ tung mà chết.

Về phần Lâm Hướng cũng rất bất lực, cố gắng an ủi nhưng vô ích.

Lũ học sinh quá hoảng sợ, không chịu ngồi im.

"Cậu nghĩ sao về chuyện này."

Bạch Yểm quay qua hỏi Khúc Thiên Tạ.

"Có lẽ phải tìm quy luật giết người của con quỷ."

Khúc Thiên Tạ đáp.

"Ừm, nhưng có lẽ hơi khó rồi."

"Mới đó đã thấy khó rồi sao...?"

Nghe Khúc Thiên Tạ châm chọc, Bạch Yểm cũng không đáp lại.

Bạch Yểm từ đầu đến cuối vẫn luôn tập trung cao độ quan sát xung quanh, nhưng hoàn toàn không nhận ra bất thường.

Chỉ có lúc động đất vô tình rớt kính làm người không thể quan sát được xung quanh.

"Cậu có để ý không... tốc độ giết người của con quỷ này hơi chậm..."

Bạch Yểm lại lần nữa lên tiếng trước.

Nghe Bạch Yểm nói Khúc Thiên Tạ cũng rơi vào im lặng, trầm tư suy nghĩ.

Lâm Hướng quá mệt với đám học sinh, chỉ có thể chuyển hướng đến đám bình tĩnh nhất.

"Thầy Lâm."

Bất ngờ Bạch Yểm nói trước, trước khi Lâm Hướng kịp nói gì.

Lâm Hướng cũng ngơ ngác nhìn người, muốn xem người nói gì.

"Theo em suy đoán nơi này có ít nhất 2 con quỷ dị..."

Sắc mặt của Lâm Hướng cũng trở nên nghiêm túc hơn.

"Em hãy nói suy đoán của em ra đi."

Bạch Yểm khẽ gật đầu rồi bắt đầu nói.

"Lúc còn đang ở lớp học, nơi lớp bị quỷ dị tấn công còn cách khá xa lớp em.

Lúc em đang chạy ngoài hành lang, em nghe được tiếng hét của học sinh ngày càng gần hơn.

Khi đến đây thì chỉ còn cách khoảng 5 lớp.

Nhưng bây giờ, tốt độ người chết trong lớp hiện tại khá chậm, rõ ràng hơi không phù hợp."

"Vả lại, lúc động đất còn có một con nhện bò ngang còn gì."

Nghe những lời Bạch Yểm nói, Lâm Hướng khẽ gật đầu nhưng sắc mặt càng tái đi hơn.

"Tình hình hiện tại tệ hơn rồi..."

Lâm Hướng khẽ thở dài.

"Người bên trên cỡ bao lâu mới đến được."

Bạch Yểm lên tiếng hỏi.

"Ít nhất nữa tiếng thì người cấp cao mới đến được... haizzz..."

Nghe câu trả lời, Bạch Yểm không khỏi nhắm mắt hít một hơi.

"Không thể ở lại trong lớp được nữa."

Bạch Yểm chỉ nói một câu rồi dứt khoát đi lại gần cửa.

Khúc Thiên Tạ đang ngồi trên ghế cũng đứng dậy đi theo.

Theo sau là còn có một người anh em của Khúc Thiên Tạ.

Lâm Hướng thấy vậy cũng bất lực, chỉ quay qua bảo với đám học sinh, ở trong lớp là chờ chết nếu muốn sống chỉ có thể liều.

Sau đó cũng đi ra ngoài.

Con quỷ giết người trong lớp rất kì lạ.

Không thể phát hiện manh mối nào liên quan đến quy luật giết người của nó.

Đương nhiên không chỉ có Bạch Yểm nhận ra mà còn có Khúc Thiên Tạ và Lâm Hướng.

Còn cậu bạn đi theo kia, đi theo vì tin tưởng Khúc Thiên Tạ thôi.

"Thầy Lâm không biết có biện pháp nào kiềm chế quỷ dị không?"

"Có nhưng đồng thời ảnh hưởng mỗi lần sử dụng cũng lớn."

"Hiểu rồi."

Trong lòng Bạch Yểm không khỏi tính toán gì đó.

Bên cạnh, Khúc Thiên Tạ cũng không phải yên lặng chờ đợi, mà trong lòng cũng đang suy nghĩ rất nhiều.

"Cậu bạn này tên gì vậy?"

Bạch Yểm nhìn về người đang đi theo Khúc Thiên Tạ mà hỏi.

Tuy biết đối phương nhưng người vẫn giả vờ không biết mà quay qua hỏi.

"À... tôi là Chu An Thanh."

Bốn người cùng nhau đi trên hành lang, xung quanh là những lớp học đầy máu.

Có lớp xác học sinh chất đống, có lớp chỉ toàn là máu.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 4. Thảm họa quỷ dị cấp S


Tâm trạng Bạch Yểm hiện tại không biết nên nói là tệ hay vui nữa.

Thật sự, Bạch Yểm rất phấn khích và vui vẻ khi được xuyên không.

Người cực kỳ yêu thích nhân vật chính Khúc Thiên Tạ, được xuyên không và gặp Khúc Thiên Tạ khiến người rất rất vui, cảm giác như một ân huệ vậy.

Nhưng lại gặp phải vấn đề...

Bạch Yểm không nhớ được gì, tình trạng hiện tại rõ ràng không được tốt lắm.

Người biết chắc chắn nhân vật chính sẽ không sao, nhưng người chỉ là một nhân vật không được nhắc đến.

Ai mà biết được bản thân có xui rủi trở thành kẻ chết thay không.

"Đã rất ráng nhớ rồi mà chẳng nhớ được tình tiết gì.

Ai... rõ ràng là sự kiện khởi đầu của nhân vật chính mà sao mình không có ấn tượng gì vậy nè!"

Bất lực đến cùng cực.

Bạch Yểm chỉ biết tự thân vận động thôi.

Tự dùng não mà suy nghĩ.

Người đi từng bước từ từ và chậm rãi để có thể quan sát thật kỹ xung quanh.

Bạch Yểm cũng không hề để ý đến việc có vài người trong lớp đã đi theo.

Dù sao, có thêm người cũng không phải là việc xấu, ít ra nhiều khi mạng của họ còn có thể giúp câu giờ.

Sương mù ngày càng dày đặc, nó bắt đầu tràn vào trong trường.

Lúc ấy, ánh sáng rất ít ỏi, mọi người đều đi bám sát vào nhau để tránh bị lạc khỏi nhóm.

"Hơi im ắng quá rồi."

Khúc Thiên Tạ thì thầm.

"Có lẽ sắp có nguy hiểm."

Nghe được lời thì thầm của Khúc Thiên Tạ, Bạch Yểm cũng chỉ nhẹ nhàng đáp.

Cũng cùng lúc đó, một tiếng hét ở đằng sau vang lên.

Vì tiếng hét đó mà tất cả đều đứng im lại.

"Tất cả bình tĩnh, xem lại người kế bên còn không!"

Lâm Hướng cố gắng hết sức để giữ những người khác bình tĩnh và xác nhận có người nào biến mất không.

"A!

Không đúng!

Đằng sau tôi làm gì có ai!"

Một tiếng kêu run rẩy, sợ hãi vang lên.

Nhưng chưa kịp để mọi người định hình thì người vừa lên tiếng đó cũng hét lên một cách thảm thiết và hòa vào sương mù mất tích.

Tuy số lượng người đi theo không nhiều, nhưng họ cứ nhao nhao, chen lấn không muốn đứng cuối khiến khung cảnh trở nên khá hỗn loạn.

Bạch Yểm và Khúc Thiên Tạ vẫn đứng một bên trầm ngâm.

"Khúc ca, bây giờ chúng ta làm gì?"

Chu An Thanh nói nhỏ hỏi Khúc Thiên Tạ.

"Chu An Thanh, cậu cùng Lâm Hướng kêu những người kia im lặng đi."

Sau một hồi suy nghĩ, Khúc Thiên Tạ cũng lên tiếng nhưng chỉ đơn giản là kêu giữ trật tự.

Một bên Bạch Yểm cũng không nói gì.

Vì người cũng có ý nghĩ như Khúc Thiên Tạ.

Có lẽ một mình Chu An Thanh không khiến họ im lặng được, nhưng có thêm Lâm Hướng thì dễ hơn.

Bạch Yểm đang lặng lẽ quan sát thì cảm nhận được gì đó ở bên trên rơi xuống.

Theo phản xạ, bất giác lùi lại một bước.

Chỉ là nhìn lại thì người chỉ thấy dưới đất có một ít máu nhỏ.

"Vậy ra cái rơi xuống là giọt máu.

Không phải?

Nếu chỉ là giọt máu sao mình lại thấy bất an mà lùi?"

Bạch Yểm ánh mắt có chút sáng lên, nhưng nhanh chóng được che đậy lại.

Mọi người lúc này cũng đã im lặng.

Có người lên tiếng hỏi làm gì.

Lâm Hướng hay Khúc Thiên Tạ còn chưa kịp trả lời thì đã thấy hành động của người.

Một ngón tay...

đưa lên trước miệng ra dấu im lặng.

Ánh mắt người quét qua hết tất cả khung cảnh xung quanh.

Trong lúc đó, lại có thêm một người chết.

Lâm Hướng cũng rất suốt ruột, đâu thể cứ để học sinh chết như vậy được.

"Cậu nhận ra chưa."

Bạch Yểm nhếch nhẹ môi cười, còn thì thầm nói với Khúc Thiên Tạ.

"Rồi..."

"Hai em lại thì thầm cái gì vậy, đây không phải lúc nói chuyện."

Lâm Hướng cắt ngang chen vào.

Hai người nhìn nhau.

Bạch Yểm đưa ánh mắt nhìn Khúc Thiên Tạ ra hiệu cho anh nói đi.

"Có thể quy luật giết người của con quỷ này liên quan đến máu."

Khúc Thiên Tạ cũng bất lực, quay qua nói suy đoán của mình cho Lâm Hướng.

Cho thấy rằng, những người dính máu rơi từ trên trần xuống sẽ chết.

Còn về phần Bạch Yểm, càng suy luận thêm được thông tin về nơi này tình tiết vốn bị lãng quên lại nhớ được một ít, nhưng lại nhớ được thông tin không nhiều, còn cắt ngang thông tin quan trọng.

"Chết tiệt!

Nhớ rồi, nhớ rồi!

Đây là sự kiện cấp S đầu tiên xuất hiện!

Ngôi trường này có tận 10 con quỷ dị lận!!!"

"Đệt!

Thế này mà nhân chính thoát được!

Cái quái gì vậy chứ!!!"

Trước ánh mắt ngơ ngác của mọi người, Bạch Yểm ngã bịch xuống đất.

Ánh mắt trong hết sức chán nản.

"Huhuhu!

Trong 10 con đó lại còn có 1 con biến dị hoàn toàn không có quy luật!

May là nó giết người chậm và ngẫu nhiên... hình như hơi giống con trong lớp học..."

Bạch Yểm khi nhớ lại được một chút chi tiết mới nhận ra cấp độ khó khăn của việc thoát ra khỏi đây.

Người cũng phải thán phục với tác giả lại có thể giúp nhận chính thoát ra một cách không quá xúc phạm não người đọc.

Quả thật 10 con quỷ dị là quá kinh khủng, chắc chắn sẽ bị diệt hết, nhưng chúng lại có điểm yếu là quy luật dễ đoán hơn quỷ dị bình thường.

Nếu mà nó còn khó đoán e là không phải cấp S nữa rồi.

Tiếc là thông tin người nhớ được chỉ đến đó, quy luật mấy con còn lại thì người chịu.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 5. Quỷ vực thời gian


Sau khi biết được quy luật của con quỷ dị hiện tại, Lâm Hướng bất ngờ tạo ra một lá chắn trên đầu mọi người.

Tất cả rời đi một cách an toàn.

"Năng lực không rõ, nhưng lại bảo tác dụng phụ lớn... thì chắc là dùng năng lực quỷ dị rồi."

Bạch Yểm không khỏi hướng mắt mắt nhìn về phía Lâm Hướng.

Lâm Hướng cũng nhận ra ánh mắt của người nhưng không nói gì.

Rất nhanh tất cả đều đã rời khỏi phạm vi tấn công của con quỷ kia.

Trên đường đi họ cũng gặp được vài học sinh từ lớp khác, Lâm Hướng đều cho họ vào đội hình.

Đi một hồi mọi người đều đã ra tới sân trường.

Chỉ là sương mù bao phủ khắp nơi, khó mà phân biệt được hướng.

Tất cả cứ thế đều đứng im lại, có học sinh cũng hỏi bây giờ nên đi đâu, có hóc sinh lại nói bây giờ nên đi kiếm cổng trường để thoát khỏi đây.

Cuối cùng Bạch Yểm trong lòng cũng chỉ cười thầm.

"Lũ ngu ngốc."

"Cười gì vậy."

Khúc Thiên Tạ bất ngờ hỏi người, khiến Bạch Yểm giật mình, sững sờ.

"Không có gì đâu."

Ngoài mặt thì Bạch Yểm vẫn bình thường mà đáp, nhưng trong lòng lúc này lại: "Không phải chứ đại ca!

Tôi cười trộm mà anh cũng thấy là sao!

Không lẽ anh lúc nào cũng nhìn tôi à???"

"Đi đâu?"

Khúc Thiên Tạ hỏi.

"Không biết..."

Bạch Yểm đáp.

"......"

Cả hai rơi vào im lặng.

Tình cảnh hiện tại thật sự rất bất lực.

Chẳng ai biết được trong xương mù có nguy hiểm gì đang rình mò.

Sau cuối cùng, họ vẫn quyết định đi đến cổng trường xem thử trước.

Lâm Hướng đi đầu, Bạch Yểm và Khúc Thiên Tạ đi sau, Chu An Thanh lẽo đẽo theo sau Khúc Thiên Tạ.

Những người khác do dự một chút rồi cũng đi theo, kéo thành một hàng người.

Bên trong xương mù, Bạch Yểm đang dựa vào kí ức của nguyên chủ mà chỉ đường đi cho Lâm Hướng.

Về phần đằng sau, lâu lâu vẫn có tiếng hét phát ra.

"Gào!

Grứ!"

Một tiếng rít chói tai vang lên, rõ ràng thứ tạo ra tiếng đó đang ở gần.

Mọi người đều cảnh giác nhìn xung quanh.

Bất ngờ, một cái gì đó đen tuyền, còn to lớn và nhọn xuất hiện đâm xuyên qua một học sinh rồi nhanh cho kéo vào màng xương.

Hỗn loạn, sợ hãi, không một ai bình tĩnh.

"Thứ đó là gì...."

Bạch Yểm không khỏi tập trung cao độ mà nghĩ.

"Phải rồi!

Lúc động đất tất cả đều thấy một con nhện bên ngoài và cái chân hồi nãy cũng khá giống chân nhện!

Nhưng mà mình không thể ngờ được... nó to đến vậy!"

Càng lúc lại có nhiều người chết hơn.

Mọi người đều chạy toán loạn.

Cả đám người Lâm Hướng, Bạch Yểm, Khúc Thiên Tạ, Chu An Thanh cũng không đứng yên.

Tất cả đều chạy, chạy để thoát, chạy để sống.

Chạy một mạch, cuối cùng họ cũng thấy cổng trường.

Lâm Hướng, Bạch Yểm, Khúc Thiên Tạ đều đi lại xem xét, còn Chu An Thanh cũng chỉ biết làm theo họ.

Tuy nhiên, khi họ chỉ vừa mới đặt tay lên cánh cổng thì sự cố bất ngờ lại xảy ra.

Một cảm giác kì lạ, cơ thể không nghe điều khiển, tai ù, mắt bị bóng đen che phủ, mọi giác quan đều biến mất.

Cho đến khi bắt đầu từ từ hồi phục lại, Bạch Yểm cũng nhẹ nhàng mở mắt ra.

Bốn người: Lâm Hướng, Bạch Yểm, Khúc Thiên Tạ, Chu An Thanh.

Cả bốn đều đã quay lại nơi con quỷ dị giết người bằng cách dính vào máu kia.

Chưa kịp để người định hình lại thì một cảm giác nguy hiểm ập đến, khiến người bất giác lùi lại.

Một giọt máu cứ thế rơi xuống sàn, khung cảnh thật quen mắt.

"Thầy Lâm!"

Lâm Hướng hiểu ý Bạch Yểm, cũng tạm thời gác sự hoảng loạn qua một bên, lập tức tạo một lá chắn trên đầu.

Cả bốn nhanh chóng rời khỏi nơi đó, vừa đến cầu thang, Bạch Yểm chỉ mới đặt chân xuống, cảm giác kì lạ đó lại xuất hiện, giác quan biến mất.

Khi bình thường trở lại, Bạch Yểm kinh hãi nhận ra cả đám đã quay lại chỗ con quỷ dị giết người bằng cách dính máu kia.

Cũng y như nãy, lại một giọt máu rơi xuống, theo phản xạ mà Bạch Yểm đã lùi lại.

Lần này không cần ai kêu, Lâm Hướng đã trực tiếp tạo một lá chắn trên đầu.

"Cái quái gì vậy chứ!"

Bạch Yểm suy nghĩ gì đó, muốn lấy điện thoại ra xem, nhưng điện thoại đã mất lúc nào không hay.

"Có ai có điện thoại không."

Bạch Yểm quay qua hỏi ba người kia.

Khúc Thiên Tạ lấy điện thoại của bản thân ra đưa cho người.

Bạch Yểm nhanh cho chộp lấy.

Vừa nhìn vào điện thoại, mắt người đã mở to, mồ hôi cũng đổ không ít.

"Tôi không thể sử dụng sức mạnh nhiều và lâu, tác dụng phụ quá lớn."

Lâm Hướng thấy Bạch Yểm cứ đơ người ra, không khỏi lên tiếng cảnh báo.

Lúc đó Bạch Yểm mới mấp máy môi nói.

"Lúc tôi ra khỏi lớp là 14 giờ 22 phút... chạy đến chỗ bạn tôi khoảng 5 phút... bị tra khảo cũng thêm 5 phút, thầy Lâm nói chuyện điện thoại thêm 5 phút...

Vậy là lúc đó khoảng 14 giờ 37 phút...

ở trong lớp thêm 2-3 phút chúng ta liền ra ngoài.

Đi khoảng 10 phút gặp con quỷ dị này, dừng lại 6 phút liền suy luận được quy luật...

Khi thoát ra chạy khoảng 2 phút liền gặp cầu thang, xuống vài tầng mất thêm 3 phút.

Đi trong xương mù cũng mất khoảng 12 phút...

Vậy sao bây giờ chỉ mới có 14 giờ 50 phút!"

Nghe Bạch Yểm nói một lượt khiến mọi người sững sờ.

"Là thời gian có vấn đề hay là vốn mọi thứ không nhanh như vậy..."

Bạch Yểm thì thầm.

"Liệu có khi, chúng ta lại gặp thêm một con quỷ dị khác và nó liên quan đến thời gian."

Một câu nói của Khúc Thiên Tạ liền khiến Bạch Yểm và Lâm Hướng sắc mặt càng khó coi hơn.

Suy đoán của Khúc Thiên Tạ là có thể, nhưng nếu thật sự là vậy thì lại càng đáng sợ, sự việc lại càng nguy hiểm.

"Có lẽ rơi vào quỷ vực thời gian rồi..."

Lâm Hướng có vẻ đã nghĩ giống Khúc Thiên Tạ.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 6. Không thể đối mặt (1)


Tất cả những chuyện xảy ra từ lúc bắt đầu đến giờ, quả là không có chuyện gì không chấn động.

Quỷ dị đã khó đối phó, lại còn có nhiều con.

"Mà nè, nếu con quỷ dị này có thể quay ngược thời gian...

Vậy những người khác đâu?"

Chu An Thanh gãi đầu lên tiếng hỏi một cách ngờ nghệch.

Chỉ là với một câu hỏi liền khiến người và hai người kia sững sờ.

Lúc này họ mới chợt nhận ra, chỉ có bốn người họ.

"Là không bị quay ngược, hay là bị đưa đến nơi khác..."

Cho dù là cái nào, Bạch Yểm nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ.

Mọi người đều im lặng, không khí trở nên lạnh lẽo, đáng sợ.

"Những con quỷ dị đều có quy tắc, vậy chúng ta đã phạm phải quy tắc gì của con quỷ dị thời gian?"

Khúc Thiên Tạ bất ngờ lên tiếng phá vỡ sự im lặng chết chóc đó.

Bạch Yểm cũng chợt nhận ra, người lại một lần nữa thử chạy ra ngoài nhưng y như nãy, vừa đặt chân xuống cầu thang liền quay lại.

Không chỉ vậy, Bạch Yểm cũng thử đập cửa sổ trên hành lang để nhảy ra ngoài, nhưng cơ thể người vừa ra khỏi tòa nhà thì thời gian liền bị quay ngược.

Cuối cùng, bốn người lại đứng im một chỗ.

Sự việc càng trở nên căng thẳng, Lâm Hướng cũng thông báo bản thân chỉ có thể dùng năng lực thêm vài phút, nhưng những giọt máu lúc này rơi xuống ngày càng nhiều hơn.

Dựa trên những lần thử trước và kí ức về cốt truyện ít ỏi của Bạch Yểm, người nói ra những thông tin bản thân suy luận.

"Có lẽ con quỷ thời gian không muốn chúng ta rời khỏi tòa nhà này, có thể quy tắc của nó liên quan đến tòa nhà này, nhưng tôi không thiên về ý kiến này lắm.

Hơn nữa, đến hiện tại chưa thấy con quỷ thời gian này tấn công, có thể nó không có khả năng tấn công hoặc là đơn giản không thích."

"Haizzz... nói vậy thôi, đừng hỏi tôi gì nữa... lười giải thích, tự dùng não đi."

Bạch Yểm không muốn nói nữa, một mặt thở dài đầy chán nản.

Thời gian Lâm Hướng có thể bảo vệ không còn nhiều, lại còn không thể rời khỏi tòa nhà này, nên họ quyết định vô các lớp học khác xem sao, thử tìm cách thoát.

Có điều, họ đi vào khá nhiều lớp học, nhưng mỗi lần đều bị quay ngược thời gian về lúc chưa vào lớp học đó.

"Không ổn rồi, năng lực của tôi sắp không chống đỡ được nữa."

Nghe được lời của Lâm Hướng, tất cả lại càng gấp hơn.

Đều chạy hết tốc lực để tìm kiếm hy vọng.

Họ chạy sắp hết tầng năm, nhưng vẫn chưa thấy gì.

Cho đến khi vô tình mở một lớp học ở cuối dãy, cả đám lại không bị quay ngược.

Vừa chạy vào lớp học đó, tấm chắn của Lâm Hướng liền biến mất, nhưng có vẻ năng lực của con quỷ kia chỉ có phạm vi ở ngoài hành lang nên bên trong lớp học không hề có giọt máu nào rơi xuống.

Chạy bán sống bán chết cả buổi, cuối cùng cũng tìm được chỗ nghĩ.

Tuy Bạch Yểm cũng hơi thắc mắc vì sao lớp học họ vô lại không kích hoạt quy tắc của quỷ thời gian, nhưng do hiện tại ai cũng mệt nên cũng chỉ tạm gác qua một bên.

"Thầy Lâm, liệu có cách giết quỷ dị không."

Bạch Yểm thử hỏi Lâm Hướng một chút thông tin, xem coi bản thân có bất ngờ nhớ ra được gì nữa không.

"Quỷ dị không thể giết..."

"Thật ra bên chúng tôi cũng không rõ, cho đến hiện tại vẫn chưa có sự kiện quỷ dị nào được giải quyết triệt để, chỉ có trấn áp."

"Vậy làm sao để trấn áp?"

Khúc Thiên Tạ bất ngờ quay đầu qua hỏi.

"Vào 10 năm trước, chúng tôi vô tình phát hiện một loại đá kì lạ, nó không chỉ giúp chúng tôi tu luyện mà còn có thể thiết kế thành hộp để trấn áp quỷ dị, chúng tôi gọi nó là 'dị thạch'.

Tuy nhiên, không phải cứ dùng dị thạch là trấn áp được."

"Tiêu hao quỷ dị?"

Bạch Yểm lên tiếng.

"Đúng vậy, khi quỷ dị suy yếu, chúng tôi mới có cơ hội bắt nó để trấn áp."

Sau những giải thích đó, Bạch Yểm cũng coi như có thêm kiến thức.

"Người bình thường chắc là không thể tiêu hao quỷ dị được.

Vậy mấy người làm cách nào vậy?"

Khúc Thiên Tạ nghiêng đầu, hỏi Lâm Hướng một cách nhẹ nhàng.

"Có hai hướng phát triển."

"Một là dựa vào năng lực của quỷ dị.

Đây là cách khá hiệu quả nhưng tác dụng phụ rất lớn.

Dù sao chúng ta còn phải dùng ngoại vật để trấn áp quỷ dị.

Đằng này lại dùng cơ thể người, việc quỷ dị chiếm lấy ý thức của người điều khiển là chuyện sớm muộn."

Nghe Lâm Hướng nói, Bạch Yểm đã chắc chắn suy nghĩ của bản thân là đúng.

Lâm Hướng thật sự dựa vào quỷ dị.

Bạch Yểm cuối cùng lại thở dài, chỉ đơn giản tiếp tục hỏi: "Vậy hướng phát triển số hai là gì?"

"Hai là thức tỉnh năng lực, nhưng số người thức tỉnh còn ít hơn số người thành công điều khiển quỷ dị.

Năng lực rất đa dạng, nhưng hiện tại chúng tôi cũng chẳng khám phá được nhiêu."

"Theo mình nhớ hình như Khúc Thiên Tạ đầu tiên là điều khiển quỷ dị, đến lúc quỷ dị sắp trỗi dậy thì mới thức tỉnh năng lực."

Bạch Yểm coi như là nhớ ra được thêm vài chuyện, nhưng mà lại chẳng liên quan đến tình cảnh hiện tại.

---

Gnasche: Ựa, tôi lười quá... ngồi ghi giải thích mà thấy tốn thời gian vãi ò-))
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 7. Không thể đối mặt (2)


Bạch Yểm cũng cố gắng suy nghĩ về tình hình hiện tại, nhưng càng nghĩ lại càng có cảm giác không đúng.

"Quỷ dị đã xuất hiện lâu vậy rồi, bên chính phủ chắc cũng phải có ghi chép một ít về quỷ dị chứ."

Bạch Yểm lại hỏi Lâm Hướng.

"Có thì có, nhưng không nhiều...

Với cấp độ của tôi thì lại càng không tiếp xúc được nhiều thông tin."

Lâm Hướng giơ hai tay tỏ vẻ bất lực đáp.

"Có biết gì về con quỷ dị thời gian đó không."

"Về quỷ dị thời gian hình như là có, nhưng mức độ của con bên chúng tôi gặp không khủng bố như con ở đây."

Bạch Yểm cũng có chút thắc mắc vì sao Lâm Hướng có thể biết con quỷ dị thời gian ở đây khủng bố hơn, nhưng suy nghĩ một chút rồi thôi cũng không hỏi.

Thứ nhất, dù sao đó là thông tin tuyệt mật bên chính phủ, Lâm Hướng chịu nhắc đến là may mắn rồi.

Thứ hai, đây là sự kiện cấp S đầu tiên xuất hiện, cảm giác của mấy người đặc biệt như Lâm Hướng có lẽ sẽ đặc biệt rõ hơn người thường.

"Quỷ dị thời gian... quỷ... dị... thời gian..."

Bạch Yểm không khỏi suy nghĩ, rơi vào một trạng thái bất động.

Ai kêu cũng không lay động.

Những người khác thấy Bạch Yểm là lạ, kêu hoài mà không có động tĩnh cũng có chút lo lắng.

Bất ngờ, Bạch Yểm mở trừng mắt, ngước đầu lên nhìn Lâm Hướng.

Giọng người trầm, lạnh như băng.

"Có phải con quỷ dị thời gian được ghi chép không có sức tấn công?"

Nghe Bạch Yểm hỏi như vậy, Lâm Hướng cũng theo bản năng đáp lại: "Ph... phải..."

Nhận được câu trả lời khẳng định, môi người mấp máy không nói thành lời.

Người nhớ ra, nhớ ra một con quỷ dị đặc biệt khiến người chú ý......

Quỷ dị thời gian không có sức tấn công, năng lực duy nhất của nó là điều khiển thời gian, nhưng không có nghĩa là nó không nguy hiểm.

Ngược lại nó còn rất khó đối phó và dễ khiến người khác ức chế.

Hơn nữa, độ nguy hiểm của nó không hề thấp, còn khá cao, là quỷ dị sinh ra đã là tồn tại từ cấp A trở lên.

Điều đáng sợ không chỉ có thế, bên cạnh quỷ dị thời gian chắc chắn sẽ còn một con quỷ dị ít nhất cấp S khác.

Nó như một mối quan hệ cộng sinh, quỷ dị thời gian giam người, quỷ dị kia giết người.

Không chỉ vậy, quỷ dị thời gian cấp độ cao có thể quay ngược thời gian của cơ thể con người trở về thành đứa trẻ, như vậy lại càng dễ chết hơn.

"Bên cạnh quỷ dị thời gian còn quỷ dị khác...

Vậy lí do lớp học này không bị quay ngược thời gian là vì..."

Cuối cùng Bạch Yểm cũng đã nhận ra được cái cảm giác không đúng kia là gì.

Cảm xúc mãnh liệt lại càng làm người nhớ ra thêm.

"Đáng chết, mình nhớ rồi, quỷ vực của con quỷ dị thời gian này không ở tòa nhà dậy học... mà là cả trường!

Nói cách khác từ đầu đến cuối chúng ta điều đang ở trong quỷ vực thời gian... xương mù máu, hay là những quỷ dị khác, điều trong phạm vi quỷ vực thời gian."

Bạch Yểm rất muốn nói ra những gì bản thân vừa nhớ được, nhưng lại chẳng biết giải thích sao, không giải thích được thì sẽ càng làm phản tác dụng khiến những người khác cảnh giác với người.

Bạch Yểm siết chặt tay, chặt đến mức bật cả máu.

Tất nhiên, những hành động và cảm xúc từ lơ đãng đến kinh hoàng của Bạch Yểm điều bị Lâm Hướng và Khúc Thiên Tạ nhìn thấy, còn Chu An Thanh vẫn một bộ mặt ngơ ngác.

"Sao vậy?"

Khúc Thiên Tạ lên tiếng hỏi người trước.

Bạch Yểm im lặng nhìn Khúc Thiên Tạ, rồi cuối cùng vẫn lên tiếng nói một chút chi tiết như là cảnh báo.

"..."

"Chỉ là cảm thấy không ổn, nơi này rất quái dị, nhưng từ khi vào lớp học này lại yên tĩnh đến lạ thường."

"Với lại tôi còn suy nghĩ mấy người khác đâu.

Điều đã quay ngược thời gian rồi...

Vậy họ đã bị đưa đi đâu, không lẽ lại còn ở dòng thời gian ban đầu..."

Chuyện Bạch Yểm nghĩ Khúc Thiên Tạ cũng có nghĩ đến.

Chỉ là đang mệt nên Khúc Thiên Tạ cũng không kịp suy nghĩ kĩ càng hơn.

Bây giờ được Bạch Yểm nhắc lại, Khúc Thiên Tạ cũng cảm nhận được, tuy xung quanh yên tĩnh nhưng lại có cảm giác nguy hiểm đến lạ thường.

"Hiện tại vẫn chưa có chuyện gì, chắc là chưa kích hoạt phải quy tắc của con quỷ dị trong lớp học này."

Bạch Yểm thấy Khúc Thiên Tạ cũng đã bắt đầu suy nghĩ thì không nói nữa.

Người muốn tìm quy tắc của con quỷ trong lớp nhưng rõ ràng là không thể.

Ít nhất phải có người chết thì mới suy luận được.

Đưa người tờ giấy trắng bảo người trả lời câu hỏi, câu hỏi đâu ra để người trả lời.

"Đáng chết!"

Lúc đó, đèn trong lớp học vốn đã tắt từ lâu lại bất ngờ sáng lên.

Trên bảng như có ai ở đó cầm phấn viết, những dòng chữ xuất hiện một cách lạ thường.

Bốn người cũng nhìn lên bảng, chờ đợi những dòng chữ trên bảng.

Vỏn vẹn bốn chữ: "Tất cả về chỗ ngồi."

Khi vừa đọc xong, cơ thể của bốn người bất ngờ không nghe theo điều khiển.

Tự đứng dậy đi lại chỗ bàn học gần nhất mà ngồi.

"Cái quái gì vậy...!

Tạ ca, cứu đệ."

Chu An Thanh không giống ba người kia, là người bình thường thật sự.

Đối mặt với mấy chuyện này rõ ràng cảm xúc kích động hơn ba người kia nhiều.

"Đừng có mà la hét, im lặng."

Khúc Thiên Tạ lên tiếng cảnh báo, sợ Chu An Thanh kích hoạt quy tắc của quỷ dị.

Quả thật có chút liều lĩnh, nếu mà lên tiếng là kích hoạt quy tắc e là cậu cũng dính rồi.

May mắn là khi tất cả ngồi vào chỗ thì quyền khống chế cơ thể liền quay lại.

Tuy nhiên, khi họ vừa muốn ra khỏi chỗ thì liền có một nguồn sức mạnh vô hình trấn áp họ, ép họ ngồi yên ở chỗ.

---

Gnasche: Chơi ngu cho nó khó quá mức, giờ cố gắng động não để giải quyết sao cho nó hợp lý.

Tôi sẽ cố gắng không xúc phạm não người đọc=)) À phải, ai rảnh qua đọc bộ "thế giới tu tiên này có chút loạn" đi, nó cũng hài á.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 8. Vệt phấn bằng máu


"Cái quái gì vậy chứ!"

Lại rơi vào tình cảnh khó khăn, khiến tinh thần người luôn trong trạng thái tập trung cao độ, cứ càng kéo dài như vậy e là người không chịu nổi.

Lúc ấy, trên bảng lại có động thái, dòng chữ cũ đã biến mất.

Một dòng chữ mới, chỉ với bốn từ dần dần xuất hiện, nhưng lần này là viết bằng máu.

【Cấm rời khỏi chỗ.】

Bạch Yểm nhìn bốn chữ trên bảng không khỏi có chút ngẩn người.

Suy tư một chút rồi người thử đứng dậy.

"Không sao..."

Người im lặng một hồi, rồi lại tính thử đi ra khỏi chỗ, nhưng chỉ khi vừa có ý định đó một cảm giác nguy hiểm liền tràn ngập khắp người Bạch Yểm.

Tim như thắt lại, không một báo động, hơi thở ngừng trệ.

Cơ thể người không tự chủ mà run lên một cái rồi ngã bệt xuống ghế.

Không có bất kỳ âm thanh nào, cũng không có bất kỳ vết thương nào, nhưng chỉ trong một ý niệm người cứ như đã đối mặt với cái chết.

"Sao vậy?"

Khúc Thiên Tạ thấy sắc mặt người không ổn liền hỏi.

"Là... là quy tắc!"

Không khí bỗng chốc im lặng.

Lí do Bạch Yểm nói vậy cũng vì cảm giác khi nãy.

Người có thể cảm nhận rõ ràng nếu bản thân vi phạm điều trên bảng đã ghi sẽ chết.

Như vậy cũng đồng nghĩa với việc những chữ ghi trên bảng là quy tắc.

Dù sao trên bảng cũng đã ghi rõ là "cấm" rồi còn gì.

Bạch Yểm hít một hơi thật sâu rồi cũng kể lại trải nghiệm khi nãy và suy đoán của bản thân.

Chỉ là, dù biết vậy họ cũng không biết làm gì.

"Kiểm tra thử bàn học xem."

Lâm Hướng lên tiếng.

Ba người kia cũng gật đầu với ý của Lâm Hướng, liền lập tức tìm kiếm ở bàn học bản thân đang ngồi.

Bạch Yểm vừa tìm kiếm vừa quan sát trên bảng.

Người thấy bốn chữ trên bảng đang từ từ được xóa đi, tốc độ không quá nhanh.

"Theo tốc độ này thì chắc 5 phút là xóa hết."

"Nhưng như vậy có ý gì?

Là xóa bỏ quy tắc đó sao?"

Bạch Yểm cũng không thể chắc chắn điều gì, người chỉ biết dù bốn chữ kia đã bị xóa một ít thì việc có ý định rời chỗ vẫn tạo áp lực kinh hoàng cho người.

Đừng hỏi vì sao người biết, vì Bạch Yểm thử rồi chứ sao.

Bốn người tìm kỹ thế nào vẫn không phát hiện ra manh mối gì.

Thật sự bất lực đến cực điểm.

Khi đó, dòng chữ trên cũng đã bị xóa hoàn toàn và cũng rất nhanh sau khi dòng chữ cũ biến mất lại có dòng chữ mới xuất hiện.

【Cấm nói chuyện.】

Ba chữ này không hoàn toàn giống với trước, từ chữ máu chạy xuống, không khí xung quanh cũng rõ ràng lạnh hơn nhiều.

Bạch Yểm có thể cảm nhận được cổ họng bản thân như bị bóp nghẹn, thật sự khó nói thành lời.

Bạch Yểm biết vẫn có thể nói, nhưng người cảm nhận được một khi nói sẽ có chuyện không hay, nói thẳng là chết.

"Chết tiệt!"

Bạch Yểm không khỏi chửi rủa trong lòng, nhưng người vẫn muốn thử xem có quy tắc mới rồi, quy tắc cũ còn ảnh hưởng không.

Tiếc là cái cảm giác ấy vẫn còn.

"Quy tắc này chồng lên quy tắc khác à..."

Khuôn mặt Bạch Yểm lúc này khó coi đến cực điểm, thật sự là quá xui xẻo rồi.

"Cái nơi quỷ quái này thật sự chỉ cấp S thôi à???"

Bạch Yểm chán nản quay đầu lại nhìn Lâm Hướng và Khúc Thiên Tạ, nhẹ nhàng lắc đầu cho biết vẫn không thể rời khỏi chỗ.

Có lẽ là do ba người cùng tần số hoặc có thể nói là biết dùng não nên hiểu ý nhau.

Về Chu An Thanh thì vẫn một bộ mặt ngơ ngác, nhưng vẫn không ngu đến mức vi phạm quy tắc trên bảng.

Bên Khúc Thiên Tạ cũng không phải hoàn toàn ngồi im, cậu cũng rất nghiêm túc suy nghĩ.

"Quy tắc chồng chéo lên nhau...

Hơn nữa, có vẻ vẫn còn quy tắc."

Khúc Thiên Tạ nhìn dòng chữ trên bảng lại đang từ từ được xóa.

"Đầu tiên là 'tất cả về chỗ ngồi', cái này không giống quy tắc lắm, giống như ra lệnh về chỗ... sau đó lại tiếp tục chuyện khác..."

"Tiếp theo là 'cấm rời khỏi chỗ', sau là 'cấm nói chuyện'..."

"Tất cả về chỗ ngồi, cấm rời khỏi chỗ, cấm nói chuyện...

Cái này..."

Khúc Thiên Tạ nhắm chặt mắt, một tay thả lỏng, một tay đặt trên bàn nắm chặt, tinh thần lúc này lại tập trung cao độ hơn bao giờ hết.

Cậu có thể cảm nhận được những dòng chữ đó không chỉ đơn giản như vậy.

"Tất cả về chỗ ngồi 5 chữ, cấm rời khỏi chỗ 4 chữ, cấm nói chuyện 3 chữ..."

"Khoan đã!

5...

4...

3"

Khúc Thiên Tạ bất ngờ mở mắt ra, một cảm giác kì lạ bao phủ lấy cậu, cứ như cậu đã phát hiện ra gì đó.

"Đây là đang đếm ngược à!"

"Không phải chứ... nếu là đếm ngược vậy có khi quy tắc về sau càng khắc nghiệt không?!"

Khúc Thiên Tạ như đã phát hiện gì đó liền hướng mắt về phía Bạch Yểm.

Bạch Yểm cũng cảm nhận được ánh mắt của Khúc Thiên Tạ, một mặt nghi hoặc nhìn Khúc Thiên Tạ.

Vẻ mặt Khúc Thiên Tạ có chút căng thẳng.

Bạch Yểm cũng nhận ra.

Khúc Thiên Tạ dùng tay chỉ về phía bảng, người cũng nhìn.

"Tiếp đi."

Bạch Yểm gật đầu nhìn Khúc Thiên Tạ tỏ vẻ tiếp tục đi.

Tay Khúc Thiên Tạ lại không ngừng gõ cóc cóc lên bàn, cứ như là đếm ngược.

Thấy hành động đó Bạch Yểm cũng không khỏi cau mày.

Khúc Thiên Tạ lại dùng thêm khẩu hình miệng để giải thích cho Bạch Yểm.

Cũng coi như hai người khá hiểu ý nhau, nên rất nhanh chóng Khúc Thiên Tạ đã nói rõ những suy nghĩ của bản thân.

Lâm Hướng bên cạnh cũng biết đọc khẩu hình miệng nên cũng hiểu hai người đang nói gì.

"Tụi này rốt cuộc đang làm gì vậy???"

Chu An Thanh bên cạnh nhìn mà sắp mọc não tới nơi, thật sự khó hiểu.

Về phần Bạch Yểm cũng đang thầm suy nghĩ về chuyện Khúc Thiên Tạ nói.

"Nếu thật như vậy... lát nữa là 2, tức là hai chữ... lỡ ra cấm thở thì sao nhỉ... cái này..."

Không nghĩ thì thôi, càng nghĩ càng thấy đau đầu.

Vô số suy nghĩ, nhưng thật sự chẳng có mấy cái hữu ích.

Dòng chữ trên bảng lúc đó cũng đã bị xóa quá nửa.

Thời gian cấp bách.

---

Gnasche: Ngoại hình hiện tại của Bạch Yểm nè mọi người.

Tui tính vẽ cho tóc lù xù hơn cơ, mà vẽ hồi thành vậy, không dám sửa nữa, sợ sửa hồi hư luôn tranh.

À mà tương lai thì khác nữa, chủ yếu đổi kiểu tóc, tóc dài hơn.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 9. Sự hy sinh đáng giá


Tình trạng lúc này rất căn thẳng, Bạch Yểm đã rất cố gắng suy nghĩ, nhưng đều rơi vào ngõ cụt, không một manh mối, không một chỉ dẫn.

Con đường sống nằm ở đâu?

"Ráng nhớ đi!

Mau nhớ ra đi!"

"Nhất định là có cách thoát!"

Thời gian cứ trôi, một manh mối cũng chẳng có, từ đầu đến cuối đều bị nghiền ép từ phía quỷ dị.

Những chữ trên bảng đã được xóa gần hết, có lẽ chỉ 1 phút nữa thôi, sẽ có thêm quy tắc mới.

Trong lòng người lúc này rất bối rối, cảm giác tuyệt vọng đó thật sự khiến Bạch Yểm rất khó chịu, nhưng rồi khó chịu thì sao chứ......

"Cứ vậy mà kết thúc sao..."

"Không thể nào!

Nhân vật chính còn ở đây mà!

Ai cũng có thể chết nhưng nhân vật chính không thể nào chết ở đầu truyện như vậy được!"

......

Thời gian trôi qua...

Những chữ cũ đã bị xoá hết, chuẩn bị có quy tắc mới.

Có lẽ, sắp kết thúc rồi...

Thật sự như vậy sao?

Khúc Thiên Tạ lúc này một bên cũng rất căng thẳng, rất rõ ràng, chính anh cũng không tìm thấy được bất kỳ manh mối nào.

"Chết tiệt!

Tình huống như thế này phải làm sao đây!"

Khúc Thiên Tạ cũng rất bất lực, rất muốn tìm cách, nhưng chẳng thể làm gì.

Lúc ấy, anh vẫn còn đang tập trung suy nghĩ.

Rầm!

Một tiếng đập bàn lớn, còn kèm theo một câu chửi thề, rất rõ ràng người đó rất tức giận.

"M* kiếp!

Thật sự là không chịu nổi!"

Trước sự bất ngờ đó, Khúc Thiên Tạ không khỏi giật mình.

Không biết kẻ ngu ngốc này lại vi phạm quy tắc lúc này.

Nhưng ở đó chỉ có bốn người...

Mà người làm chuyện "ngu ngốc" lại là người anh không ngờ đến.

"Bạch...

Bạch Yểm!"

Anh đã chất kinh không hề nhẹ.

Cho dù mới quen Bạch Yểm không lâu, nhưng anh vẫn nhận ra Bạch Yểm không phải kẻ ngu ngốc.

Hơn nữa, đối với "chuyện này" còn có sự hiểu biết khá rõ.

Lâm Hướng một bên khác cũng hơi bất ngờ, nhưng là người đã gặp nhiều sự kiện linh dị.

Tâm lý của Lâm Hướng tất nhiên khác người bình thường.

Đối với chuyện Bạch Yểm làm cũng có chút muốn cảm ơn.

Vì dù sao, có kẻ chết mới dễ tìm ra đường thoát hơn.

Một bên, hành động của Bạch Yểm không dừng lại ở đó.

Sự tức giận của người hiện rất rõ.

Bạch Yểm dùng chân đá bay bàn, nhanh chóng chạy nhanh về phía bảng.

Liên tục vi phạm các quy tắc, một loại sức mạnh kinh khủng lập tức nghiền ép xuống cơ thể người.

Cả cơ thể người ngã khụy xuống sàn.

Thất khiếu chảy máu.

Máu tanh đặc ngoánh tràn khắp cổ họng người.

"Khụ khụ!"

Cho dù vậy, Bạch Yểm vẫn cố quay đầu về phía ba người kia.

Khó khăn lên tiếng.

"Ch... khụ... chạ... y...!"

Tuy Bạch Yểm nói không rõ ràng nhưng dựa trên khẩu hình miệng Lâm Hướng và Khúc Thiên Tạ vẫn hiểu người nói gì.

Lâm Hướng có chút khó hiểu với ý của Bạch Yểm.

Vì nếu chạy há chả phải vi phạm quy tắc sao.

Khúc Thiên Tạ thì lại rất nhanh phát, cái sức mạnh nghiền ép lúc trước khi có ý định di chuyển đã mất.

Anh không khỏi nghĩ đến trường hợp nào đó, liền lập đứng dậy đi ra khỏi bàn học.

1 giây...

2 giây...

3 giây......

Vẫn không có chuyện gì xảy ra, Lâm Hướng cuối cùng cũng đã hiểu.

"Chu An Thanh, mau chạy!"

Khúc Thiên Tạ hét về phía Chu An Thanh còn ngơ ngác đằng kia, còn bản thân thì đã chạy về phía cửa.

Ba người... cứ thế chạy ra ngoài.

Bạch Yểm lúc này đã bị quy tắc bẻ gãy tứ chi.

Trong cực kì thảm hại...

Trên bảng, quy tắc mới đã có.

【Cấm thở】

"Quả thật là quy tắc khốn nạn..."

Nhìn thấy quy tắc mới, trong lòng người không khỏi tự trào.

"Con quỷ dị này cũng thật biết chơi... không giết ngay lập tức mà giết từ từ a......"

Bị bẻ gãy tứ chi, thất khiếu chảy máu, thanh quản cũng đã đứt, không thể thở...

Nhưng Bạch Yểm vẫn chưa chết, chỉ là chắc cũng sắp rồi.

Có lẽ con quỷ cũng biết với quy tắc 【Cấm thở】 thì chẳng ai chịu được lâu nên quy tắc này biến mất nhanh hơn mấy quy tắc trước.

Bạch Yểm lúc này lại có chút bình thản.

Người rõ ràng không muốn trở thành kẻ chết thay, nhưng bây giờ bản thân lại...

Thật là một trò cười mà.

Ánh mắt người lúc này đã lờ đờ, chẳng chống đỡ nổi nữa rồi.

Trước khi nhắm mắt lại... người vẫn kịp nhìn thấy "dòng chữ" được cho là quy tắc cuối cùng đó.

【Chết】

"Ha... quả thật là chết..."

***

Bên Khúc Thiên Tạ cũng đã xảy ra chuyện.

Ba người cứ ngỡ đẩy cửa đi ra đối mặt với con quỷ dị ở hành lang và con quỷ dị thời gian, nhưng đập vào mắt họ là một nơi khác, nói chính xác hơn là nhà ăn của trường.

"Này Tạ ca...

Chúng ta bỏ mặc cậu ta ở lại đó thật à?"

Chu An Thanh dè dặt lên tiếng hỏi.

"..."

Khúc Thiên Tạ có chút im lặng.

"Cậu ta đang dùng mạng sống của bản thân để cứu chúng ta.

Nếu chúng ta ở lại, có thể sẽ khiến tất cả việc cậu ta làm trở nên uổng công."

Thấy Khúc Thiên Tạ không nói nên Lâm Hướng liền nói thay.

"Tại sao?"

Chu An Thanh vẫn mơ hồ hỏi lại.

"Thấy đấy, quy tắc của con quỷ dị đó chỉ có thể giết một người cùng một lúc.

Khi cậu ta vi phạm, chúng ta sẽ không sợ vi phạm quy tắc nữa, nên khi nãy chúng ta chạy ra ngoài mới không sao.

Mà nếu chúng ta ở lại, khi cậu ta chết, quy tắc sẽ lại đè chặt lên chúng ta."

"Ồ...

ồ..."

Nói thật thì Chu An Thanh chả hiểu gì, nhưng người ta đã giải thích, còn dài dòng như vậy.

Bản thân lại nói chưa hiểu, sợ có khi chưa bị quỷ giết đã bị người giết.

Cũng chỉ đành gật đầu cho có lệ, giả bộ đã hiểu.

Khúc Thiên Tạ lúc này vẫn im, anh vẫn còn đang nghĩ về lúc ở phòng học.

"Bạch Yểm...

Cậu sẽ không chết đâu nhỉ...?"

---

Gnasche: Hê hê hê, lâu quá không ra chương, bị lười ghi, chứ kịch bản, cốt truyện có trong đầu hết rồi.

Ựa, đăng xong rồi tôi sẽ kiểm tra lại chính tả sau=))
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 10. Vấn đề


Bạch Yểm thật sự đã chết rồi sao?

Kết thúc rồi sao...?

Phải vậy không?

"Khụ khụ...!"

Từng cơn ho dữ dội, khiến máu từ cổ họng không ngừng trào ra ngoài.

Máu tươi rơi xuống sàn tạo thành một vũng lớn.

"Đau...

đau vãi..."

Bạch Yểm không khỏi nhăn nhó mặt mày, cơn đau không khỏi khiến người tỉnh táo hơn.

"Phù... không ngờ mạng mình cũng lớn thật..."

Bạch Yểm lúc này không khỏi nhớ về lúc nãy.

Cứ ngỡ bản thân phải chết nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng đó, cơ thể người bất ngờ hóa thành máu và thoát khỏi phòng học.

Nếu nói rõ hơn thì là do Bạch Yểm may mắn, thức tỉnh được năng lực vào thời khắc cuối cùng đó.

Chỉ là tình trạng lúc đó không tỉnh táo nên cơ thể đã tự đưa bản thân ra ngoài, nhưng đi đến đâu người cũng chịu.

...

Sau khi nghỉ ngơi một chút, Bạch Yểm cũng bắt đầu xem xét lại cơ thể.

Mọi vết thương từ nặng đến nhẹ điều đã hồi phục gần hết, chỉ là cảm giác đau đớn vẫn còn đó.

Cơ thể cũng được tăng cường rất nhiều.

"Ài... hồi phục... tăng cường điều có......

"Nhưng sao mà... vẫn còn cận vậy chứ!

Đùa nhau à!"

Sau vụ nãy, kính của Bạch Yểm đã vỡ rồi.

Vẫn may là độ cận có vẻ đã giảm nên Bạch Yểm vẫn có thể nhìn thấy đường.

Nếu không thật sự sẽ trở thành một thảm họa.

Việc không thấy đường có thể ảnh hưởng rất lớn đến phán đoán của người và cả việc chạy nữa.

"Nên nói là xui hay hên đây..."

Bạch Yểm không khỏi thở dài một cái, chán nản với mọi chuyện, rồi người cũng lại nghĩ đến một vấn đề quan trọng khác.

Xảy ra nhiều chuyện như vậy, Bạch Yểm mới nhận ra.

Quả thật có chút buồn cười...

Vấn đề người đang nghĩ đến đó chính là về việc ký ức của bản thân có vấn đề, mà còn là vấn đề rất lớn nữa.

Bạch Yểm không biết vì sao tới bây giờ bản thân mới nhận ra.

Rõ ràng cho dù Bạch Yểm chỉ chú tâm xem nhân vật chính, không để ý cốt truyện, nhưng há chẳng phải cốt truyện xoay quanh nhân vật chính hay sao?

Vậy tại sao Bạch Yểm lại chẳng hề nhớ được gì cả.

Chỉ khi đến lúc nguy hiểm thì phần ký ức về cốt truyện đó mới hiện lên trên đầu người.

Cũng giống như hồi nãy, lý do Bạch Yểm lại chọn vi phạm quy tắc để Khúc Thiên Tạ có thể thoát, là vì người đã thấy được thông tin, cốt truyện về con quỷ đó.

Thật sự muốn thoát cũng rất đơn giản chỉ cần một người hi sinh là có thể thoát được, nhưng trong cốt truyện chính vị trí của Bạch Yểm là của một nhân vật quần chúng khác dùng để hi sinh.

Người biết Lâm Hướng và Chu An Thanh sau này còn có tác dụng rất lớn với Khúc Thiên Tạ, nên lúc đó, người mới chọn hi sinh dù bản thân không muốn chết cho lắm.

Chuyện cũng đã qua, người cũng không muốn nhắc lại làm gì.

Chỉ là bây giờ, vấn đề về ký ức của người có chút "hơi" phức tạp, nó không giống như là do một con quỷ dị nào đó ảnh hưởng đến ký ức vì không con quỷ dị nào lại nuốt ký ức, rồi đến lúc người ta nguy hiểm còn trả lại phần ký ức đó.

Bạch Yểm cũng chịu với trường hợp này, nhưng người cũng chỉ có chấp nhận và cũng đành mà thôi.

Dù sao, ít nhất đến lúc nguy hiểm sẽ có một phần kí ức đưa cho người thông tin hữu ích để thoát nạn hoặc là... không.

"Ôi... khổ thật, bản thân mình nói gì để nhờ Khúc Thiên Tạ giúp cũng quên rồi..."

"Bỏ đi, trước tiên phải thoát được sự kiện quỷ dị này đã..."

Càng nói giọng người càng nhỏ dần.

Lại có một vấn đề mới, cũng khá nhức nhối.

"......"

Bạch Yểm ngồi dựa vào tường, khuôn mặt có chút bất lực.

Người không biết nên nói gì nữa, vì ở sự việc hồi nãy, ngoài biết được thông tin về con quỷ gì ở trong phòng học ra Bạch Yểm còn biết được thêm vài thông tin khác và là một thông tin không hề vui vẻ gì.

"Aaaaa!

Thật là tức chết mà!

Đứa nào nghĩ ra quy tắc cho con quỷ dị thời gian vậy!"

Bạch Yểm thực sự muốn khóc đến nơi.

Sự kiện quỷ dị hiện tại có rất nhiều quỷ dị, đã khó giải quyết, còn gặp ngay một quy tắc cực kỳ khó chịu không khác gì đường chết của con quỷ dị thời gian.

Bạch Yểm cứ thế mà hóa đá tại chỗ, vẻ mặt như không còn gì hối tiếc.

"Bảo sao liên tục vi phạm quy tắc..."

"M* kiếp!

Ai đời suy nghĩ đến lối ra, đường thoát lại vi phạm quy tắc!"

"Thật là tức chết mà!

Quy tắc như vậy sao mà thoát!

Muốn thoát phải tìm lối ra!

Không suy nghĩ thì làm sao mà tìm!!

Nhưng suy nghĩ tìm lối thoát lại vi phạm quy tắc...!!!!"

Đúng vậy quy tắc của quỷ dị thời gian đó chính là: Chỉ cần mục tiêu có ý nghĩ, suy nghĩ về lối thoát sẽ lập tức vi phạm quy tắc và quỷ dị có thể quay ngược thời gian, làm chậm dòng chảy thời gian hoặc tua nhanh thời gian bất cứ lúc nào mà quỷ dị đó muốn.

Nói trắng ra, muốn thoát thì bản thân phải trông vô thức mà tìm thấy lối thoát và đi ra ngoài mà không hề hay biết.

Nhưng......

Đó chưa là tận cùng của sự tuyệt vọng, khi Bạch Yểm còn nhận ra rằng không chỉ có quỷ vực thời gian mà còn con quỷ vực không gian.

Thế nên lối thoát chắc chắn sẽ bị quỷ dị không gian đưa đến một chiều không gian khác.

Như vậy khác gì bây giờ Bạch Yểm và những người khác đã bị nhốt vĩnh viễn ở đây.

"Thật khốn nạn..."

---

Gnasche: Chắc cỡ 16h ngày 27 có chương 11 nha.

Này hên xui thôi, lỡ bận quá thì chắc không viết được.

Tôi sắp thi giữa kì rồi.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 11. Tìm người


"Hiện tại đã xuất hiện Thời Quỷ, Không Mê Quỷ, Huyết Quỷ, Luật Lệnh Quỷ.

Trong đó, Thời Quỷ với Không Mê Quỷ có quỷ vực."

*Chú thích: Thời Quỷ là quỷ dị thời gian, Không Mê Quỷ là quỷ dị không gian, Huyết Quỷ là quỷ dị giết người bằng máu ở ngoài dãy hành lang, Luật Lệnh Quỷ là quỷ dị trong phòng học, viết quy tắc lên bảng*

"Còn con quỷ đặc biệt với con quỷ nhện kia không biết là quỷ gì, thật nhiều quỷ...

Ài... xui xẻo."

Ngồi suy ngẫm một hồi thì người quyết định là đi tìm nhân vật chính trước.

Dù sao, trong cốt truyện nhân vật chính vẫn thoát ra được, nên là đi theo nhân vật chính vẫn là tốt nhất.

Bạch Yểm loạng choạng đứng dậy ngước mắt nhìn xung quanh.

không khí im ắng, bàn học lộn xộn, nhưng không hề có một vết máu hay là một cái xác chết nào.

Mùi hương lại thoang thoảng, nhẹ nhẹ, dễ chịu, hoàn toàn không giống một lớp học đã bị quỷ dị tàn sát.

"Vậy là hiện tại mình đang ở trong một lớp học nào đó, không biết có cùng dãy tòa nhà dạy học nãy không nhỉ."

Bạch Yểm tính quay lại tòa nhà dạy học khi nãy, trước cửa lớp của Không Mê Quỷ để tìm một chút dấu vết của nhóm người nhân vật chính.

Chứ bây giờ người cũng đâu có biết họ ở đâu, chỉ có thể dựa vào dấu vết họ để lại để mà tìm thôi.

Nhưng mà Bạch Yểm tính không bằng quỷ tính.

Phòng học Bạch Yểm ở cách không xa, nhưng khi đi đến nơi Bạch Yểm lại chẳng thấy dấu vết gì.

"Chỗ này toàn máu, lũ đó đi kiểu gì mà không dính miếng máu thế kia... !??"

Tí Tách!...

Trong lúc Bạch Yểm đang đứng ngơ ngác, một giọt máu từ trần nhà rơi xuống đúng ngay mu bàn tay người.

Vẻ mặt người vẫn bình tĩnh, nhìn giọt máu hòa vào tay người, chỉ trong chưa đầy 2 giây đã biến mất.

Nhưng mà chẳng có chuyện gì xảy ra cả, nói rõ hơn là giọt máu đó đã bị Bạch Yểm hấp thụ luôn rồi.

Huyết Quỷ: "????"

Bạch Yểm: "......"

Bạch Yểm nhìn mu bàn tay của mình một chút rồi ngước nhìn trần nhà.

Ánh mắt như kiểu muốn nói "cho thêm tí nữa đi" của người khiến không khí trở nên rất kì lạ.

1 phút...

2 phút....

3 phút.....

Thời gian trôi qua, nhưng lại chẳng có một giọt máu nào rơi xuống nữa.

Bạch Yểm không khỏi bĩu môi, cũng không ở lại đó nữa mà quay người rời đi.

Dù sao, hiện tại Bạch Yểm đang đứng gần bốn con quỷ dị.

Con ở dãy hành lang, con trong phòng học, còn hai con đang bao trùm cả trường.

Bạch Yểm chẳng dại mà mở cửa phòng học đâu.

Đó là quỷ dị cấp cao đấy, người may mắn thoát một lần, bây giờ đi một mình, vướng vào là không thoát được lần hai đâu.

Cũng may phạm vi chỉ trong một lớp học đó, nên người né xa lớp đó ra là được.

Còn về Huyết Quỷ, thật ra cũng mạnh hơn người khá nhiều.

Nhưng vì sao người bị máu của nó rơi trúng lại không sao?

Quy tắc của Huyết Quỷ là có người dính phải máu của nó rơi xuống và cũng như nó giết người bằng giọt máu đó.

Về năng lực của Bạch Yểm cũng liên quan đến máu, người có thể hấp thu tất cả loại máu.

Vì vậy, khi máu của Huyết Quỷ rơi xuống mu bàn tay của Bạch Yểm, thì đã bị Bạch Yểm luyện hóa thành máu của bản thân luôn rồi.

Nếu Huyết Quỷ dùng lượng lớn sức mạnh hơn để giết Bạch Yểm thì vẫn được, nhưng nó cảm thấy dùng như vậy khá lãng phí, nên mới trực tiếp không quan tâm đến Bạch Yểm.

Với Thời Quỷ thì Bạch Yểm lại càng chả sợ.

Hiện tại, người chỉ nghĩ đến việc tìm Khúc Thiên Tạ nên không vi phạm quy tắc, Thời Quỷ chẳng làm được gì Bạch Yểm.

Về Không Mê Quỷ, đây mới là con quỷ hiện tại Bạch Yểm lo nhất.

Tuy Bạch Yểm biết sự tồn tại của nó nhưng lại không biết quy tắc giết người của nó, yếu tố không ổn định, nên người mới quan tâm hơn.

Lúc này, Bạch Yểm đã đi xuống tới tầng 1.

Trong khoảng thời gian đó, người suy nghĩ rất nhiều về hướng đi của nhóm nhân vật chính, không biết họ đã đi đâu và đi như thế nào.

"Khoan đã...

ở đây còn có quỷ vực không gian, nếu như họ bị quỷ vực đưa đi thì sao...?"

"......"

Bạch Yểm im lặng suy nghĩ một chút.

"Thì sẽ không để lại dấu vết di chuyển nào!"

Càng nghĩ Bạch Yểm lại càng thấy đúng, cũng chỉ có như vậy mới có thể giải thích được vì sao họ có thể rời đi mà không để lại một chút dấu vết di chuyển nào.

Bạch Yểm đứng ở sảnh tầng 1, cơ thể dựa vào tường, tay đặt lên cằm suy nghĩ.

Im lặng một hồi, người cuối cùng cũng đưa ra quyết định.

Một quyết định nguy hiểm...

Bạch Yểm tính vận dụng năng lực của bản thân.

Người muốn dựa vào máu để tìm kiếm khúc Thiên tạ.

Vì cả trường lúc này chắc chắn ở đâu cũng sẽ có máu, chỉ cần cảm nhận máu khắp trường, nhất định sẽ tìm được.

Nhưng hành động như vậy cũng sẽ tiêu hao rất lớn.

Có điều đây là lựa chọn để tìm người nhanh nhất của Bạch Yểm.

Từ lúc thoát khỏi Không Mê Quỷ, Bạch Yểm khi đó còn ngất một khoảng thời gian, ai mà biết được ngất bao lâu, nên hiện tại khái niệm thời gian của người khá mơ hồ.

Bạch Yểm sợ sẽ bỏ lỡ nhiều sự kiện, xảy ra nhiều tổn thất không đáng.

......

Người nhắm mắt lại, tập trung cao độ vận dụng năng lực...

"Phụt... khụ khụ..."

Bạch Yểm ngã khụy xuống đất, không ngừng ho dữ dội.

Toàn thân người run rẩy, khuôn mặt tái xanh, máu thấm đẫm xuống sàn một vùng lớn.

Người thì tìm được rồi, nhưng tác dụng phụ hơi lớn.

---

Gnasche: Ê bây, tôi mém quên đăng chương=)) Chương này tôi lên lịch đăng ở noveltoon lúc 16h hôm nay rồi, mà lo bên đó xong quên bên đây.

22h24p rồi tôi mới đăng-))
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 12. Gió thổi


Leng keng... leng keng...

Tiếng chuông gió kêu nhẹ nhàng, nhưng xung quanh là một không gian kín mít, gió từ đâu ra mà thổi làm chuông gió kêu?

Không gian không có thứ gì để phát ánh sáng, nhưng lạ thay... lại có thể dễ dàng nhìn thấy cảnh vật xung quanh.

Đất, đá, nước, một hang động đồ sộ.

Ở trong hang động đó lại có một kiến trúc kì lạ.

Không phải kiến trúc hiện đại, nhưng nhìn lại khá tiêu dao.

Ở trong đại điện, một bóng người đang nằm trên một cái ghế dài.

Đôi tay thon dài đang buôn thả một cách chán nản.

Dáng người thon thả, làng da trắng mịn, trên người mặt một bộ bạch y.

Mái tóc trắng dài, mượt mà, nằm im bao phủ một mảng lớn xung quanh.

Chỉ là ở khung cảnh thần tiên ấy... trên đôi tay, trên đôi chân của người ấy lại bị khóa bằng xích.

Sợi dây xích nối dài vào sâu trong động, nhìn hoài nhìn mãi vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối của dây xích.

"Thật chán... ta không muốn ở đây..."

***

Bạch Yểm nhẹ nhàng dựa vào tường, cả thân hình lúc này run rẩy dữ dội.

"M* kiếp!

Đau thật đấy!"

Trong cơn khó chịu, Bạch Yểm buột miệng chửi thề.

Ngồi đó thở một chút, thở cho đỡ mệt cũng như giảm tác dụng phụ khi dùng năng lực quá độ gây ra.

...

Một hồi sau, Bạch Yểm gắn gượng đứng dậy.

Dựa theo những gì tìm thấy được qua năng lực, người lên đường tìm Khúc Thiên Tạ.

"Kí túc xá nam hướng nào nhỉ..."

Cứ đi một hồi thì Bạch Yểm lại ngẩng ra một chút, dù sao đi trong sương mù cũng hơi khó xác định được phương hướng.

Ngược lại, trong quãng đường Bạch Yểm đi lại khá thuận lợi, chẳng gặp phải chuyện gì.

"Gì vậy chứ... không tìm thấy kí túc xá nam mà lại tìm thấy nhà ăn..."

Sắc mặt Bạch Yểm có chút không biết miêu tả sao, thật sự là không nói lên lời.

Đôi mắt người đảo quanh một lượt nhà ăn.

Nhà ăn khá rộng, nhưng lúc này lại rất tan hoang.

Không khí lại có chút yêu dị, lạ thường.

"Nơi này khả năng có một con quỷ dị... với cái không khí này, kiểu gì mà chả có."

Bạch Yểm có chút chán nản quan sát xung quanh.

Dựa vào không khí khác lạ của nhà ăn, cũng đủ hiểu nơi này chả thường rồi.

Cạch!

Nghe thấy tiếng động, theo phản xạ Bạch Yểm liền hướng về phía tiếng động tấn công.

Tiếng động cũng khá gần người.

Bạch Yểm nhìn thấy một bóng người, tay không nhanh không chậm bóp cổ người đó.

"Khặc- khụ khụ...!"

"Tha...tha-"

Nhìn thấy là con người, Bạch Yểm cũng hạ cảnh giác xuống một chút, cũng thả người đó xuống.

Người đó vừa được thả ra liền vội hít lấy không khí.

"Ngươi là ai?"

Bạch Yểm lên tiếng hỏi trước.

"Tôi... tôi là Trần Nhã My..."

Ngoài mặt người đó ngoan ngoãn trả lời, nhưng trong lòng thì lại khác.

"Người gì vậy chứ!

Cái gì mà 'ngươi là ai'!

Làm như cao quý lắm ấy, kêu ngạo cái gì chứ!

Vừa gặp đã bóp cổ, thật đúng là tên điên!"

Bạch Yểm liếc nhìn Trần Nhã My, không mở miệng, nhưng ánh nhìn lạnh lùng đó không khỏi khiến cô rùng mình.

Còn lúc này thì Bạch Yểm đang đánh giá người ta.

"Tóc hồng, lù xù, mắt vàng, lùn, quần áo dơ bẩn, yếu ớt."

Suy nghĩ, đánh giá một hồi, cuối cùng Bạch Yểm kết luận với sáu chữ.

"...... không đáng tin... nên tránh xa..."

Bạch Yểm quay đầu, tính rời khỏi đây nhưng lại bị Trần Nhã My túm lấy ống quần.

Bạch Yểm: ......

Trần Nhã My: ......

Vẻ mặt của Bạch Yểm cực kì chán đời, lại có chút ghét bỏ nhìn Trần Nhã My đang túm lấy ống quần của mình.

"Chuyện gì?"

Bạch Yểm mất kiên nhẫn lên tiếng.

Trần Nhã My ngập ngừng do dự một chút rồi lên tiếng.

"Nhìn cậu là thấy không bình thường... có thể giúp đỡ được không?

Thật ra ở nhà ăn này, ngoài tôi ra còn nhiều người sống sót khác..."

Trần Nhã My vừa nói hết, Bạch Yểm cũng cùng lúc lên tiếng cứ như không cần suy nghĩ đã đưa ra quyết định.

"Mắt mù rồi đấy.

Tôi chỉ là người bình thường thôi, không giúp được gì đâu."

Thần sắc lạnh lùng, câu trả lời dứt khoát.

Trần Nhã My có chút sững người, không biết làm gì.

***

"Tạ ca, bây giờ chúng ta làm sao?

Bên ngoài có một con quỷ dị đang đợi chúng ta đấy."

Chu An Thanh vẻ mặt hoảng hốt, sợ hãi ngồi một chỗ trong căn phòng.

Lúc này, ba người Lâm Hướng, Khúc Thiên Tạ, Chu An Thanh đang ở một phòng nào đó của kí túc xá nam.

"Tạm thời vẫn chưa có cách."

Khúc Thiên Tạ nhắm mắt, cả người dựa vào tường, đơn giản trả lời Chu An Thanh một cách qua loa.

Lâm Hướng một bên sắc mặt cũng không tốt, vô cùng khó coi.

"Chuyện lần này thật phiền phức... quá nhiều quỷ dị rồi đi!"

"Sự kiện quỷ dị lần này rõ ràng không đơn giản.

Từ nhà ăn đến kí túc xá nam, một quãng đường ngắn lại gặp tận hai con quỷ dị, mà còn cấp cao."

Lâm Hướng một bên đầy phiền não, Chu An Thanh thì chỉ biết trốn một góc.

Chỉ có Khúc Thiên Tạ lại rảnh rỗi nghĩ chuyện khác.

"Nếu có Bạch Yểm ở đây chắc đỡ suy nghĩ nhiều hơn, thật tốn não..."

"Lâm Hướng."

Khúc Thiên Tạ lên tiếng.

Lâm Hướng cũng ngước mắt nhìn Khúc Thiên Tạ, muốn xem Khúc Thiên Tạ nói gì.Khúc Thiên Tạ vừa định lên tiếng nói thì sự cố lại xảy ra.

Keng!

Keng!

Tiếng gõ mỏ vang lên, kèm theo đó là tiếng cười quái dị.

Âm thanh lẫn lộn, nghe cực kỳ chói tai.

Theo những âm thanh đó là từng làng gió thổi nhè nhẹ.

Âm thanh thì kinh khủng, gió lại thư thái, dễ chịu.
 
Đau Đớn Đến Tuyệt Vọng
Chương 13. Hai hành trình


Một cảm giác thoải mái chưa từng có...

Khiến người ta cảm thấy nhẹ nhõm và yên bình.

"Luồng gió này... có chút kì quái a..."

Khúc Thiên Tạ thầm suy nghĩ trong lòng.

Anh không biết đã tính toán bao nhiêu chuyện.

Cuối cùng, chỉ với một luồng gió đã lấn át tiếng gõ mỏ và tiếng cười kia.

"Chuyện gì vậy?"

Đến cả Chu An Thanh cũng nhận ra sự khác biệt.

Âm thanh xung quanh đang nhỏ dần, nhưng gió thì vẫn thổi nhè nhẹ, du dương.

"Có vẻ con quỷ gõ mỏ đã đi rồi..."

Lâm Hướng lên tiếng một cách nhỏ nhẹ.

Bóng dáng Lâm Hướng từ từ, đi một cách nhẹ nhàng lại gần cửa kí túc xá.

Khúc Thiên Tạ: "Tình huống gì đây?"

Lâm Hướng: "Nếu mà tôi biết thì cũng không cần phải cẩn thận như này."

...

Cả ba có chút ngơ ngác nhìn nhau...

Nhưng vẫn quyết định đi ra ngoài.

Két...!

"Đệt!

Cánh cửa này từ khi nào di chuyển lại có âm thanh kinh dị như vậy."

Chu An Thanh giật mình lên tiếng, cả người càng đi sát hơn bên Khúc Thiên Tạ.

"Với cái dáng vẻ này mà sống sót được đúng là một kì tích đấy!"

Khúc Thiên Tạ không khỏi lên tiếng đùa.

"Không phải là nhờ bám được đại lão hay sao!"

Chu An Thanh lên tiếng không chút ngượng ngùng, dáng vẻ còn rất tự hào.

Nghe Chu An Thanh có thể nói những lời như vậy một cách tự hào, khiến Lâm Hướng và Khúc Thiên Tạ bốn mắt nhìn nhau không nói lên lời.

Cuối cùng, Khúc Thiên Tạ và Lâm Hướng không thèm để ý đến Chu An Thanh nữa, tập trung quan sát xung quanh.

"Quỷ dị có liên quan đến nơi nó ở không.

Ví dụ như nơi hiện tại, liệu quỷ dị đó có liên quan đến trường học này."

Khúc Thiên Tạ quay đầu nhìn Lâm Hướng, lên tiếng hỏi.

"Không."

Nhận được câu trả lời, Khúc Thiên Tạ cũng gật đầu bày tỏ đã hiểu.

Lại thầm gạch bỏ một suy nghĩ trong đầu.

"Con quỷ gõ mỏ với làng gió kì lạ lúc nãy... lại giống như đang kiềm hãm nhau.

Khi làng gió đó xuất hiện, sự ảnh hưởng của quỷ dị đã giảm bớt..."

"Càng nghĩ càng thấy kì lạ!"

Khúc Thiên Tạ có chút đau đầu, mọi chuyện diễn ra quá kinh hoàng.

Anh từ miệng Lâm Hướng cũng biết kha khá về quỷ dị và cũng biết được sự kiện lần này quá nhiều quỷ dị là một sự kiện lớn.

***

Bạch Yểm đá Trần Nhã My qua một bên, không để ý đến cô.

Đôi chân sải bước về lối ra của nhà ăn.

Nhưng...

Khi vừa đến lối ra, Bạch Yểm đã đụng phải một tấm rào chắn.

"Gì vậy?

Rõ ràng trước mặt mình không có gì mà?!"

Bạch Yểm đưa tay ra phía trước cảm nhận, người có thể cảm nhận được, một tấm rào cản phía trước.

Nó nằm nó đó, nó chặn người lại, nhưng chẳng ai có thể thấy nó.

"Không gian bị ảnh hưởng rồi...

"

Sắc mặt người trở nên tối sầm, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

Bạch Yểm quay lại nhà ăn, ngoài Trần Nhã My ra lúc này lại có thêm những người khác.

Người không quan tâm họ, xem như không khí, tự mình đi xem xung quanh.

Băng liệt!

"Aaaaaaa!

Cứu tôi, cứu-"

Âm thanh bất ngờ đó khiến Bạch Yểm giật mình, vội quay lại xem tình hình.

...

Không khí xung quanh như đông cứng, sắc mặt ai cũng tái nhợt, một vẻ kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt tất cả.

Mọi người sợ hãi, đứng cách khá xa xác chết.

Bạch Yểm không để ý, tự mình lại kiểm tra.

Cái xác vặn vẹo một cách kì lạ, tứ chi dường như đã bị bẻ gãy hết.

Thất khiếu chảy đầy máu, một màu máu đỏ sẫm.

Miệng bị khâu lại như một chuỗi zig - zag thô kệch, lệch lạc.

Các mũi kim xiên vẹo, đâm vào da thịt với những góc độ khác nhau, chúng đâm chéo, lấn sâu vào da thịt. Đường chỉ chạy lên chạy xuống thất thường, như một nét vẽ nguệch ngoạc vội vã trên bức tranh da thịt, tạo thành một đường méo xệch.

Cứ như thể, người khâu rất vội vã, không thể hoàn thành tác phẩm nghệ thuật một cách hoàn mỹ.

Sau khi kiểm tra thi thể, Bạch Yểm nhận thấy không chỉ bên ngoài xác chết kinh khủng mà đến bên trong xác chết cũng kinh khủng không kém là bao.

Lục phủ ngũ tạng của thi thể đã nát ươm, nội tang lộn xộn, nằm tứ tung trong thi thể.

Không chỉ vậy, máu của thi thể còn bị rút sạch không còn một giọt.

"Máu mất sạch...

Huyết Quỷ?

Không đúng, ở đây có nhiều quỷ dị, để không xung đột nên mỗi con quỷ dị điều cố định nơi tồn tại riêng, Huyết Quỷ còn ở dãy hành lang tòa nhà dạy học, không thể ở nhà ăn được."

Bạch Yểm có chút rơi vào trầm tư...

Cái chết đó quá khủng khiếp rồi a......

"Trần Nhã My."

Bạch Yểm nhìn về đám đông, lên tiếng.

Trần Nhã My: "A!

Cậu... cậu tìm tôi?"

Cô từ trong đám đông từ từ bước ra.

"Trước khi người này chết đã làm gì."

Bạch Yểm giơ tay chỉ về phía xác chết, bình thản nói.

"Tôi... tôi... không biết."

Nghe Trần Nhã My nói, Bạch Yểm liền có chút cau mày.

Cô đứng gần nên cũng nhìn thấy, sắc mặt liền có chút hoảng, tay chân luống cuống.

Tuy mới gặp Bạch Yểm không lâu, nhưng cô vẫn phán đoán, nhận thức được một chút về Bạch Yểm.

Trần Nhã My: "Một mình đi lang thang xung quanh lại không bị gì, phản xạ còn rất nhanh, cơ thể tuy cao nhưng lại khá gầy vậy mà lại có sức lực rất lớn.

Lúc mình bị bóp cổ đúng là cơn chấn kinh.

Hơn nữa, tính cách lại lạnh lùng, vô tình, mình muốn sống thì phải ôm chân được."

Cũng vì vậy, khi thấy sắc mặt của Bạch Yểm cô mới hoảng, cô biết chỉ khi bản thân có giá trị thì mới ôm chân người ta được.

"Tôi... tôi lập tức đi hỏi... người khác cho cậu..."

Trần Nhã My nói lắp bắp, nói càng ngày các nhỏ, mất hết tự tin.

"Đúng là nói thừa, người ta sao lại không tự mình đi hỏi, thông tin thuật lại tự một người còn đáng tin hơn hai người."

Trần Nhã My có chút vò đầu bứt tai, thật sự muốn tát cho bản thân một cái.
 
Back
Top Bottom