Leng keng... leng keng...
Tiếng chuông gió kêu nhẹ nhàng, nhưng xung quanh là một không gian kín mít, gió từ đâu ra mà thổi làm chuông gió kêu?
Không gian không có thứ gì để phát ánh sáng, nhưng lạ thay... lại có thể dễ dàng nhìn thấy cảnh vật xung quanh.
Đất, đá, nước, một hang động đồ sộ.
Ở trong hang động đó lại có một kiến trúc kì lạ.
Không phải kiến trúc hiện đại, nhưng nhìn lại khá tiêu dao.
Ở trong đại điện, một bóng người đang nằm trên một cái ghế dài.
Đôi tay thon dài đang buôn thả một cách chán nản.
Dáng người thon thả, làng da trắng mịn, trên người mặt một bộ bạch y.
Mái tóc trắng dài, mượt mà, nằm im bao phủ một mảng lớn xung quanh.
Chỉ là ở khung cảnh thần tiên ấy... trên đôi tay, trên đôi chân của người ấy lại bị khóa bằng xích.
Sợi dây xích nối dài vào sâu trong động, nhìn hoài nhìn mãi vẫn không thể nhìn thấy điểm cuối của dây xích.
"Thật chán... ta không muốn ở đây..."
***
Bạch Yểm nhẹ nhàng dựa vào tường, cả thân hình lúc này run rẩy dữ dội.
"M* kiếp!
Đau thật đấy!"
Trong cơn khó chịu, Bạch Yểm buột miệng chửi thề.
Ngồi đó thở một chút, thở cho đỡ mệt cũng như giảm tác dụng phụ khi dùng năng lực quá độ gây ra.
...
Một hồi sau, Bạch Yểm gắn gượng đứng dậy.
Dựa theo những gì tìm thấy được qua năng lực, người lên đường tìm Khúc Thiên Tạ.
"Kí túc xá nam hướng nào nhỉ..."
Cứ đi một hồi thì Bạch Yểm lại ngẩng ra một chút, dù sao đi trong sương mù cũng hơi khó xác định được phương hướng.
Ngược lại, trong quãng đường Bạch Yểm đi lại khá thuận lợi, chẳng gặp phải chuyện gì.
"Gì vậy chứ... không tìm thấy kí túc xá nam mà lại tìm thấy nhà ăn..."
Sắc mặt Bạch Yểm có chút không biết miêu tả sao, thật sự là không nói lên lời.
Đôi mắt người đảo quanh một lượt nhà ăn.
Nhà ăn khá rộng, nhưng lúc này lại rất tan hoang.
Không khí lại có chút yêu dị, lạ thường.
"Nơi này khả năng có một con quỷ dị... với cái không khí này, kiểu gì mà chả có."
Bạch Yểm có chút chán nản quan sát xung quanh.
Dựa vào không khí khác lạ của nhà ăn, cũng đủ hiểu nơi này chả thường rồi.
Cạch!
Nghe thấy tiếng động, theo phản xạ Bạch Yểm liền hướng về phía tiếng động tấn công.
Tiếng động cũng khá gần người.
Bạch Yểm nhìn thấy một bóng người, tay không nhanh không chậm bóp cổ người đó.
"Khặc- khụ khụ...!"
"Tha...tha-"
Nhìn thấy là con người, Bạch Yểm cũng hạ cảnh giác xuống một chút, cũng thả người đó xuống.
Người đó vừa được thả ra liền vội hít lấy không khí.
"Ngươi là ai?"
Bạch Yểm lên tiếng hỏi trước.
"Tôi... tôi là Trần Nhã My..."
Ngoài mặt người đó ngoan ngoãn trả lời, nhưng trong lòng thì lại khác.
"Người gì vậy chứ!
Cái gì mà 'ngươi là ai'!
Làm như cao quý lắm ấy, kêu ngạo cái gì chứ!
Vừa gặp đã bóp cổ, thật đúng là tên điên!"
Bạch Yểm liếc nhìn Trần Nhã My, không mở miệng, nhưng ánh nhìn lạnh lùng đó không khỏi khiến cô rùng mình.
Còn lúc này thì Bạch Yểm đang đánh giá người ta.
"Tóc hồng, lù xù, mắt vàng, lùn, quần áo dơ bẩn, yếu ớt."
Suy nghĩ, đánh giá một hồi, cuối cùng Bạch Yểm kết luận với sáu chữ.
"...... không đáng tin... nên tránh xa..."
Bạch Yểm quay đầu, tính rời khỏi đây nhưng lại bị Trần Nhã My túm lấy ống quần.
Bạch Yểm: ......
Trần Nhã My: ......
Vẻ mặt của Bạch Yểm cực kì chán đời, lại có chút ghét bỏ nhìn Trần Nhã My đang túm lấy ống quần của mình.
"Chuyện gì?"
Bạch Yểm mất kiên nhẫn lên tiếng.
Trần Nhã My ngập ngừng do dự một chút rồi lên tiếng.
"Nhìn cậu là thấy không bình thường... có thể giúp đỡ được không?
Thật ra ở nhà ăn này, ngoài tôi ra còn nhiều người sống sót khác..."
Trần Nhã My vừa nói hết, Bạch Yểm cũng cùng lúc lên tiếng cứ như không cần suy nghĩ đã đưa ra quyết định.
"Mắt mù rồi đấy.
Tôi chỉ là người bình thường thôi, không giúp được gì đâu."
Thần sắc lạnh lùng, câu trả lời dứt khoát.
Trần Nhã My có chút sững người, không biết làm gì.
***
"Tạ ca, bây giờ chúng ta làm sao?
Bên ngoài có một con quỷ dị đang đợi chúng ta đấy."
Chu An Thanh vẻ mặt hoảng hốt, sợ hãi ngồi một chỗ trong căn phòng.
Lúc này, ba người Lâm Hướng, Khúc Thiên Tạ, Chu An Thanh đang ở một phòng nào đó của kí túc xá nam.
"Tạm thời vẫn chưa có cách."
Khúc Thiên Tạ nhắm mắt, cả người dựa vào tường, đơn giản trả lời Chu An Thanh một cách qua loa.
Lâm Hướng một bên sắc mặt cũng không tốt, vô cùng khó coi.
"Chuyện lần này thật phiền phức... quá nhiều quỷ dị rồi đi!"
"Sự kiện quỷ dị lần này rõ ràng không đơn giản.
Từ nhà ăn đến kí túc xá nam, một quãng đường ngắn lại gặp tận hai con quỷ dị, mà còn cấp cao."
Lâm Hướng một bên đầy phiền não, Chu An Thanh thì chỉ biết trốn một góc.
Chỉ có Khúc Thiên Tạ lại rảnh rỗi nghĩ chuyện khác.
"Nếu có Bạch Yểm ở đây chắc đỡ suy nghĩ nhiều hơn, thật tốn não..."
"Lâm Hướng."
Khúc Thiên Tạ lên tiếng.
Lâm Hướng cũng ngước mắt nhìn Khúc Thiên Tạ, muốn xem Khúc Thiên Tạ nói gì.Khúc Thiên Tạ vừa định lên tiếng nói thì sự cố lại xảy ra.
Keng!
Keng!
Tiếng gõ mỏ vang lên, kèm theo đó là tiếng cười quái dị.
Âm thanh lẫn lộn, nghe cực kỳ chói tai.
Theo những âm thanh đó là từng làng gió thổi nhè nhẹ.
Âm thanh thì kinh khủng, gió lại thư thái, dễ chịu.