Cập nhật mới

Khác date plz

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391795907-256-k877504.jpg

Date Plz
Tác giả: changtraihaihuoc
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

hoãn gì tận 5 tháng



yujin​
 
Date Plz
boomshakalaka


lowercase

summary: em jang tán chị an nhưng chị an mập mờ 5 tháng do chảnh cún.

bgm: Cà phê - MIN

___________________________________

nhiều lúc yujin hay nghĩ với bản thân rằng, vì lí do gì mà nó hoãn việc hẹn hò với nhỏ wonyoung lâu đến vậy? tuần sau là tròn năm tháng hai đứa mập mờ.

không phải nói quá nếu nói yujin là một đứa mơ mộng về tình yêu màu hường và hai cờ xanh lè biết đi, vì bố mẹ nó sẽ là dẫn chứng tuyệt vời nếu nó phải lấy ví dụ về tình yêu date to marry.

thì chuyện là tình mì udon, bà nó là chủ tiệm mì udon, mẹ nó là khách hàng, bố nó thì con trai bà chủ tiệm udon. một hôm đẹp trời mẹ nó tới, gọi nhưng ba mươi phút chưa có đồ, ừ bà nó quên.

ấy vậy mẹ nó không chửi um xùm mà chỉ ra vỗ nhẹ cái, nói "cô ơi con chưa có mì á".

rồi sao nữa? bà nó thấy mẹ nó dễ thương, người gì ngoan, lễ phép xong gái xinh của làng, bà đây chốt mày làm con dâu! rồi từ đó bà mai mối bố mẹ nó. và hai người mặn nồng tới giờ, chắc hơn hai mươi năm rồi.

quay lại nó và người (suýt) tình jang wonyoung, nó delay không phải nó ghét hay không yêu. mà do nó chảnh, CHẢNH, làm giá. ngu thì số một, còn em kia cũng ngoan gớm, thấy nó không chịu nên cũng chill chill delay cùng nó.

nói wonyoung dại gái là giận

à giận thiệt đó, ẻm dại với mỗi chị an thôi.

một ngày đẹp trời, nó đang ngồi trong thư viện. máy tính, có, sách vở, có, nhưng nó đâu học? bận cày phim ngôn lù, xong game bắn nhau.

sẽ bình thường nếu nhỏ không xuất hiện, và hỏi như một con mù.

- yujinie đang làm gì vậy?

nó đang đeo tai nghe mày ơi.

- yujin unnie?

- hả?

yujin tháo tai nghe ra, ngước lên nhìn em. trời đất, con người có thể đẹp gái như này sao?? em ơi em muốn tên con là gì─ à thôi.

- oh em ở đó từ bao giờ vậy?

- vừa nãy thôi á, chị đang nghỉ ngơi à?

- ừ.

wonyoung cười, tính ngồi xuống cùng nó thì bỗng điện thoại ting ting chắc mười lần. là giáo viên gọi, em thở hắt rồi đứng dậy, chỉ kịp chào nó rồi đi.

được rồi, game tiếp.

bẹp

- ?

nó đơ người, đứa nào vô duyên vậy?

à ra là rei, cùng bốn tờ vé trong tay. và cái nụ cười đó là sao?

- đi xem phim không?

- bốn vé cho nhóm mình à?

- ngu, không.

nó nhăn mặt, rei thấy vậy nhỏ cũng nhanh chóng giải thích.

- bồ tao săn vé, nhưng nó săn thừa hai vé. tao tính rủ mày─

- tao không làm bóng đèn đâu.

nó từ chối, còn rei nổi đóa.

- đm để tao nói xong, tao rủ mày và nhỏ wonyoung đi cùng.

- ồ.

rei thấy cái reaction đó liền điên hơn, nhỏ luôn có ngàn câu hỏi vì sao con kia yêu được bà này.

bỗng yujin thắc mắc:

- nhưng lịch hôm nào?

- thứ ba tuần sau.

vãi, là ngày tròn năm tháng yujin và wonyoung mập mờ.

nên tỏ tình không?

không,

lười lắm.

nó rủ wonyoung thành công, nói thẳng ra là chắc chắn thành công. nó cũng dặn em đừng tới nhà nó sớm quá, dù thế yujin cũng tự ý thức được phải chuẩn bị nhanh để check var cửa.

và wonyoung đứng đó thật, má con thỏ đần.

- em đứng bao lâu rồi?

- hihi ba mươi phút ạ.

yujin thở dài ngán ngẩm, thôi không sao. nó luôn thích mọi thứ dễ kiểm soát, và wonyoung là như vậy. em thích làm mọi thứ nhanh nhất có thể để kịp thời sửa chữa,em thích làm theo kế hoạch để gây không rắc rối tới người em yêu.

người gì vừa xinh, tinh tế, giàu, giỏi, bla bla.

à nó còn luôn mong con hai người sau này sẽ thừa hưởng cái gene mũi cao của wonyoung nữa.

lúc sau cả hai lên xe máy, wonyoung đã ghi điểm tuyệt đối khi không những gạt chân chống mà còn cài mũ bảo hiểm cho nó. lúc đi nhỏ còn như bà già tập lái xe, yujin ngó thử thì thấy nó để 20km/h, ồ bà già trong thân hình gái xinh.

cả hai tới sớm mười lăm phút, mua bắp rang bơ và nước uống đầy đủ. còn hai nhỏ kia ưỡn ẹo sát giờ năm phút mới tới.

xếp chỗ ngồi thì đơn giản thôi, rei và yujin ngồi giữa cho dễ nói chuyện. jiwon và wonyoung ngồi phía bên chúng nó, quá đẹp cho hai tình yêu mà bốn người vui.

nhưng mà em ơi em ơi, rei không nói chuyện với nó, nhỏ bận thì thầm to nhỏ, khúc kha khúc khích với con bồ jiwon.

biết ông tiên không?

tiên sư lũ yêu nhau.

không sao,

à có sao. wonyoung quá lành tính, ngồi như tượng chỉ biết nắm tay chứ chả biết làm gì hơn, nói chuyện cũng ngại.

eo, con này hèn nhỉ?

mà thế đếch nào jiwon lại săn vé phim kinh dị???? hai đứa kia thì thích thú ngồi đoán các tình tiết rồi quái nào đoán trúng nên thành spoil phim, phim cũng *gò ré gò ré sợ vãi nho.

(*): nó là gore, nhưng tui muốn nó hài hơn nên ghi gò ré.

yujin quay sang nhìn em, thấy wonyoung sợ hãi, nó mường tượng cảnh ẻm teo nhỏ rồi thút thít trên cái ghế to đùng. dễ thương ghê, nằm mỗi tay cũng biết wonyoung gồng ra sao, tay nắm chặt nhưng run run.

xong phim, jiwon kéo rei lên xe rồi rời đi trước, cầu mong chúng nó không vô nhà nghỉ. còn nó và em á? cứ đứng đấy thôi, được một lúc nhỏ quay sang nó, ỏn ẻn hỏi:

- chị muốn đi dạo chút không?

- được.

hai người cười cười, bắt đầu nắm tay nhau đi quanh sông hàn. cái lạnh của mùa đông dù khiến nó hóa băng thật, nhưng wonyoung ở đây thì có âm một trăm độ nó vẫn ổn mà.

- em đói.

bỗng nhiên wonyoung nói, yujin bất ngờ quay sang.

- em vừa hốc hai túi bắp rang bơ mà? cả một lon coca nữa.

- em đói.

hết cứu.

- okay chị dẫn em đi ăn.

thế là đôi uyên ương dẫn nhau tới phiên chợ đêm, nó khác hẳn không khí cạnh sông hàn, nơi đây sôi động hơn nhiều. vô vàn tiếng mời gọi như "quần sà lỏn đây" "gián xào mại vô mại vô!".

yujin kéo em vô quầy kẹo hồ lô, nó mua hai cái, mỗi que đều trộn lẫn dâu và việt quất. nhưng wonyoung ăn đường, còn yujin ăn phần quả.

ăn xong nhỏ lại than, ủ rũ nhìn xuống bụng mình.

- ăn xong em ngỡ em tăng mười kí lô á chị.

- vẫn là em mà, có tí thịt vậy mới cưng!

yujin cười, tay nhẹ nhàng bẹo má nhỏ. rồi tay lại vô thức nắm lấy và dẫn em dạo quanh khu chợ.

- em có thèm cay không?

- em không thích cay lắm...

- vậy wonyoungie có thích hotteok hông?

- em..

wonyoung do dự, nhưng yujin hiểu nhỏ quá mà. do dự thì là có, nên nó tức tốc dẫn em đi.

- nè.

nó giơ lên trước mặt wonyoung, nhỏ cúi xuống chút rồi cắn một phát.

NGON QUÁ XÁ!

vị béo bùi của vỏ bánh được rán lên, phần bánh xốp mềm hay nhân phô mai ấm nóng tan chảy trên đầu lưỡi, quá ngon!

- ngon không em?

- có có.

rồi hai đứa đi du ngoạn tiếp.

ăn chơi xong rồi, cũng mười hai giờ đêm. nhỏ liền lái xe máy đưa nó về nhà, tới đầu ngõ thì yujin kêu muốn xuống để nó tự đi bộ vô bên trong.

lúc chuẩn bị đi thì wonyoung giữ tay nó lại, mắt em như thể có điều gì đó muốn nói, nên ừ, yujin cũng nán lại.

- em có gì muốn nói à?

- dạ thì...

không khí ngại quá haha, em muốn cầu hôn chị chứ gì? ok chốt deal cho gái xinh luôn.

thấy nhỏ cứ ấp a ấp úng, yujin trêu em cho đỡ ngại.

- chị không ở lại để nghe em nói xàm đâu nha.

- không không!

wonyoung mặt bỗng đỏ lên, em cảm thấy cả người mình nóng ran. nhìn như quả gấc.

- em muốn hỏi chị, là liệu hai đứa mình có thể...yêu nhau không?

ý em là bước vô mối quan hệ.

nó sững người, còn nhỏ nói tiếp.

- em tính hỏi lúc ở rạp rồi..nhưng tỏ tình nơi có mấy người hú hét rồi cảnh phim rõ ghê thì nó chả romantic tẹo nào.

- ò.

- thế chị nghĩ sao?

- ò.

- chị đang từ chối em à?

- chị đồng ý mà.

wonyoung trố mắt, nghiêng đầu hỏi.

- thật ạ?

- kiểu gì cũng là có thôi.

nhỏ cười, mắt híp lên. nó còn tưởng đâu nó đang trên chín tầng mây. rồi wonyoung tiến lại ôm lấy nó, nhẹ nhàng thơm lên má.

- yêu chị.

yujin cười khúc khích, chủ động ôm cổ em rồi kiễng chân, nhẹ nhàng hôn lấy môi người kia. wonyoung ban đầu hơi lag, hôn một lúc mới định hình được mà ôm eo nó mà hôn sâu hơn.

được một lúc thì cả hai thả ra, yujin nói:

- chị nghĩ lại rồi, em chở chị vào hẳn ngõ được không? chị muốn bên em thêm lúc nữa.

- đ-được ạ.

end.
 
Back
Top Bottom