Cập nhật mới

Khác [ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
406106622-256-k432779.jpg

[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
Tác giả: LinhNguyn990279
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Truyện kinh dị, trinh thám, huyền học.

"Đạo quán Dạ Sự" tồn tại trong bóng đêm.

Yên Dao- kẻ hành đạo bước giữa ranh giới sáng - tối, giải quyết những nhân quả không thụôc về nhân gian.



truyenxam​
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
Lời bạt của tôi


Xin cảm ơn bạn đã nhấp vào đây đọc lời bạt, và cũng cảm ơn vì có hứng thú vào đọc truyện xàm của t

Thú thật truyện này t viết để ship octp, chủ yếu cho vui nên cũng sẽ mắc nhiều lỗi văn chương cũng như logic.

Xin lỗi với những bạn có tâm hồn yêu văn chương và văn viết, nhưng truyện của t xài chatgpt để viết ( t thừa nhận) nhưng nội dung truyện đều do t nghĩ và t cũng đã rà soát kĩ lưỡng để truyện có hồn hơn.

Có lẽ truyện sẽ hơi khó hiểu lúc đầu, bởi dự định của t là back story cũng như bối cảnh sẽ diễn biến dài hơi ( khoảng 3 hồi) nên mong các bạn không chán 😭

Đăng trước 1 hồi nhé 😋 Hồi sau còn hứng viết dần dần.

Cảm ơn bạn đã đọc đến đây!
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1- Chương 1: Nhiệm vụ bị đánh giá sai


Gió núi gào rít như tiếng cười méo mó của thứ không nên tồn tại.

Yên Dao trượt chân lùi nửa bước, gót giày cày rãnh sâu xuống nền đá vụn.

Trước mặt cô, yêu vật hình khỉ dựng thẳng người, thân thể cao lớn vượt quá tán cây thấp, bốn cánh tay đen sạm vung lên như những cột đá sống.

Mỗi cú đập xuống đều làm mặt đất rung lên bần bật, bụi đất tung mù che khuất cả tầm nhìn.

Hơi thở cô đã nặng hơn so với lúc bắt đầu.

Cuộc chiến này… kéo dài quá mức cần thiết.

Thân thể của cô uyển chuyển nghiêng người tránh đòn, một cánh tay yêu vật sượt qua vai áo, mang theo luồng sát khí lạnh buốt.

Cô cau mày, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ không mấy dễ chịu.

"Haha..

Linh Cảnh..?"

Nhiệm vụ này, ngay từ đầu, được đánh giá chỉ ở cấp Linh Cảnh.

Một loại yêu vật lang thang, có thể xử lý trong thời gian ngắn, tiền công vừa đủ, không rủi ro lớn.

Nhưng thứ đang đứng trước mặt cô lúc này—sức bền dị thường, tốc độ phản ứng quá nhanh, linh lực hỗn loạn mà dày đặc—rõ ràng đã vượt quá mức đó.

“Huyền Cảnh…”

Yên Dao bật cười khẽ, giọng khàn đi vì thở gấp.

“Đúng là lỗ vốn.”

Một đòn quét ngang buộc cô phải lùi sâu hơn vào rừng rậm.

Cành lá rách toạc khi thân thể cao lớn kia ép sát, bóng đen phủ xuống như núi sập.

Trong khoảnh khắc né tránh, ký ức bất chợt trôi ngược về buổi sáng hôm ấy—khi mọi chuyện vẫn còn mang dáng vẻ đơn giản hơn nhiều.

---

Sáng đó, trời còn mờ sương.

Hai vợ chồng nông dân đứng nép trước cửa mang hiệu "Đạo Quán Dạ Sự", quần áo dính đầy bùn đất, mũ rơm cầm trong tay không dám đội.

Nhìn thấy có người bước ra, người đàn ông cúi đầu rất thấp, giọng khàn đặc vì lo lắng.

“Xin hỏi… /Yên Vụ Trung Điệp/ Có ở đây không..?

"

Yên Dao liếc họ một cái, gật nhẹ.

Mở lối cho họ bước vào căn phòng khuất góc cửa hàng đồ cổ.

“Có chuyện gì, nói thẳng.”

Người phụ nữ đứng phía sau kéo tay áo chồng, do dự một chút rồi bước lên, mắt đỏ hoe.

“Thôn chúng tôi…

ở phía tây núi Tây U Lĩnh, gần rừng sâu.

Dạo gần đây… có người mất tích.”

“Mất tích?”

Yên Dao hỏi, giọng không gợn sóng.

“Vâng.”

Người đàn ông vội vàng tiếp lời.

“Ban đầu là người đi rừng không về, sau đó là cả người ở nhà… không dấu vết, không máu, không tiếng kêu.

Như thể… tự dưng biến mất.”

Cô nhíu mày.

“Bao lâu rồi?”

“Gần nửa tháng.”

Người phụ nữ run giọng.

“Cảnh sát có đến, lục soát khắp nơi, nhưng… không tìm được gì cả.”

Căn phòng im lặng trong giây lát.

Người đàn ông bỗng nhớ ra điều gì đó, vội vàng lục trong tay nải cũ, lấy ra một ống tre nhỏ được bọc cẩn thận.

“Đây là… là vật của La đạo trưởng.

Ông ấy bảo, chuyện này tìm cô là thích hợp nhất.”

Yên Dao nhận lấy, mở ra cụôn giấy ngả vàng đã nhàu nát trong ống tre.

Nét chữ quen thuộc hiện ra, không cần đọc kỹ cũng biết là ai viết.

Ánh mắt cô khẽ tối lại một chút, rồi rất nhanh khôi phục vẻ thản nhiên.

“Các người muốn ta làm gì?”

Hai vợ chồng nhìn nhau, rồi cùng cúi đầu thật sâu.

“Chỉ xin cô… tìm ra thứ đang gây chuyện.”

“Nếu còn sống, xin cứu người.”

“Nếu không…

ít nhất cũng cho thôn chúng tôi một lời giải thích.”

Bàn tay của cô gái trẻ gấp thư lại, đặt lên bàn.

Đôi mắt nhắm nghiền, tay chống một bên đầu điềm nghiêm ngả lưng ra sau ghế.

“Địa điểm.”

“Là...

ở Thôn Thanh Ẩn, nằm dựa Ngọn núi Tây U Lĩnh, sát rừng già.”

“Tiền công?”

Người đàn ông nuốt nước bọt, lấy ra một túi vải, mở ra trước mặt cô.

“Chúng tôi gom góp được… chừng này.

Không nhiều, mong cô đừng chê.”

Ánh tiền đỏ lộ ra.

Khoảng 3-4 vạn.

Dù không đủ để mời /Yên Vụ Trung Điệp/ ra tay nhưng xét cho cùng đây cũng không phải một chuyến nguy hiểm.

Yên Dao liếc qua một lần.

“Được.”

Hai vợ chồng sững người.

“Cô… nhận sao?”

“Thư của La đạo trưởng.”

Yên Dao nói ngắn gọn.

“Ta sẽ đi xem.”

Họ cúi đầu cảm tạ không ngừng, giọng nghẹn lại vì mừng rỡ.

Khi cánh cửa khép lại, căn phòng trở về yên tĩnh, chỉ còn lại cuộn thư và một cảm giác âm ỉ không rõ hình dạng.

Một tiếng gầm xé gió kéo Yên Dao trở về thực tại.

Cánh tay thứ ba của yêu vật đập thẳng xuống vị trí cô vừa đứng, đá vụn bắn tung tóe.

Cô lăn người sang bên, ánh mắt lạnh hẳn lại.

Do dự lúc này chỉ khiến tình hình tệ hơn.

Cô xoay cổ tay.

Nhuyễn tiên vút ra, ánh kim lạnh lẽo xé toạc không khí, quấn một vòng gọn ghẽ quanh một cánh tay của yêu vật.

Sợi xích siết chặt, linh lực lập tức lan tỏa, tạo thành một vòng hạn chế.

(*chú thích: Nhuyễn tiên là một loại vũ khí có dạng dây, thường bằng dây thừng hoặc xích, ở đầu dây có một vật nặng.

Khi tấn công người sử dụng sẽ dùng lực ly tâm để tấn công.)

Con yêu vật khựng lại nửa nhịp.

Nhưng chỉ nửa nhịp đó thôi.

Nó gầm lên, cơ bắp phồng căng, cánh tay còn lại nắm lấy sợi xích, giật mạnh về phía mình.

Lực kéo bất ngờ khiến Yên Dao chao đảo, mũi chân trượt dài trên mặt đất.

Trong khoảnh khắc, cô nhận ra—nếu cố giữ siết lực, người bị kéo tới trước có thể là cô.

Cô không chống lại.

Ngược lại, cô thả lỏng.

Sợi xích lập tức được thu về, nhưng không theo đường thẳng.

Do quán tính, nhuyễn tiên xoay tròn trong không trung, mang theo lực cắt sắc bén như lưỡi đao vô hình.

Tiếng kim loại va đập cùng âm thanh khô khốc của xương kêu vang lên.

Rồi thêm một tiếng nữa.

Hai cánh tay bị cuốn theo quỹ đạo xích đứt lìa, rơi xuống đất trong tiếng va chạm nặng nề.

Yêu vật tru lên đau đớn, âm thanh méo mó vang vọng khắp sườn núi.

Máu đen phun ra, thấm vào đất đá, bốc lên mùi tanh khó chịu.

Nó lảo đảo lùi lại, ánh mắt hoảng loạn, rồi quay người bỏ chạy, thân hình khổng lồ đâm xuyên qua rừng cây như con thú bị thương.

Yên Dao đứng yên trong một nhịp thở.

"Chỉ còn một chút nữa thôi."

Cô siết chặt cán nhuyễn tiên, ánh mắt tối lại, bước chân lập tức đuổi theo bóng đen đang tháo chạy giữa rừng sâu.

"Cuộc săn… vẫn chưa kết thúc."
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1- Chương 2: Nơi bóng trăng chiếu tới


Bóng đen của yêu vật xé gió lao ra khỏi rừng, thân hình cao lớn va bật những thân cây cuối cùng rồi bất ngờ không gian trống trải hẳn.

Yên Dao đuổi theo và lập tức cảm nhận được sự thay đổi.

Không còn tán lá che đầu, ánh trăng từ trên rơi xuống trọn vẹn, lạnh và sáng đến mức khiến không khí như đông lại.

Mùi ẩm mục của rừng biến mất, thay bằng hơi nước phẳng lặng thoang thỏang.

Trước mắt cô mở ra một khoảng đất trống, nơi mặt hồ trải dài, tĩnh đến lạ, trên đó lác đác vài bóng sen nổi lặng lẽ như chưa từng bị quấy nhiễu.

Con yêu thú chạy dọc theo bờ nước, bước chân nặng nề nhưng gấp gáp, như thể rất rõ mình đang hướng về đâu.

Yên Dao tăng tốc—rồi khựng lại.

Một lực cản vô hình chặn ngang trước mặt, nhẹ nhưng dứt khoát.

Không đau, không phản chấn mạnh, chỉ như một bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán, ép cô dừng bước.

Cô nhíu mày.

“Kết giới?”

Nhuyễn tiên trong tay khẽ rung, linh lực truyền ngược về cổ tay cô, báo hiệu một thứ tồn tại mà mắt thường không thể thấy.

Yêu vật phía trước không hề bị cản lại, thân hình nó xuyên qua ranh giới ấy một cách trơn tru, như cá lướt nước.

Yên Dao bật cười khẽ, tiếng cười không mang ý vui.

“Thú vị thật.”

Cô đặt tay lên không trung, đầu ngón tay chạm vào khoảng trống tưởng chừng không có gì.

Dưới lớp yên tĩnh ấy, kết cấu linh lực hiện ra—đơn giản, cũ kỹ, như một phong ấn dựng vội từ nhiều năm về trước.

“Ngăn người, không ngăn yêu.”

Cô lắc đầu.

“Ai dạy kiểu này?”

Tay phải buông nhuyễn tiên, để sợi xích rủ xuống đất.

Tay trái nâng lên trước ngực, năm ngón xếp lại, ngón cái chạm đốt thứ hai của ngón trỏ, hai ngón còn lại khép sát—Khai Phong Quyết vừa thành.

Yên Dao hít sâu một hơi, linh lực thu lại trong đan điền rồi chậm rãi đẩy ra.

“Thiên địa hữu lộ, linh giới vô môn,”

giọng cô thấp và đều, không vang, nhưng mỗi chữ như rơi thẳng vào lớp không khí trước mặt.

“Phi pháp chi ấn—tán.”

Ngón tay cô đổi thế, vẽ nhanh một đường ngắn trong không trung, dừng lại đúng điểm giao thoa của linh lực.

Khoảnh khắc ấy, nhuyễn tiên trên đất khẽ rung lên, phát ra tiếng kim loại rất khẽ, như đáp lời.

Yên Dao ấn mạnh.

Không có tiếng nổ.

Chỉ là một âm thanh rất nhỏ—tách—như mặt kính mỏng bị nứt.

Không cần thêm động tác thừa, cô bước qua.

Khoảnh khắc kết giới vỡ, không khí đổi hẳn.

Một luồng tà khí từ phía xa ập nhanh đến như sóng vỡ bờ, đen đặc và lạnh buốt, mang theo mùi oán niệm lâu ngày không tiêu tan.

Yên Dao chưa kịp nhìn rõ nguồn phát ra thì bầu trời đã bị che phủ bởi những bóng hình méo mó—khói đen cuộn lên, ác hồn gào thét, tà linh chen lẫn yêu quái u cảnh, đồng loạt thoát ra khỏi nơi nào đó bên kia hồ.

Chúng không phân tán.

Chúng lao thẳng về phía cô.

Yên Dao hít sâu một hơi.

Nhuyễn tiên vung lên.

Sợi xích xoay tròn quanh thân thể cô, càng lúc càng nhanh, tạo thành một vòng phòng hộ vô hình.

Không phải tường chắn, mà là lực—lực ly tâm bẻ cong quỹ đạo của bất cứ thứ gì dám áp sát.

“Thiên địa phân minh, chính khí vi lệnh,”

“Linh đài bất động, tà niệm tán hình.”

Cô vừa niệm vừa xoay người, bước chân không rời vị trí trung tâm.

Ác hồn đâm vào vòng xích, lập tức bị đánh bật ra ngoài, hồn phách vỡ vụn như sương gặp gió mạnh.

Nhưng số lượng quá nhiều, từng lớp từng lớp ép xuống, tiếng gào hòa thành một âm thanh chói tai khiến đầu người đau nhức.

Vòng phòng hộ rung lên.

Yên Dao cắn răng, linh lực trong cơ thể dâng cao, nhuyễn tiên xoay nhanh hơn, mặt nước hồ cũng bị cuốn theo, gợn sóng lan ra từng vòng tròn méo mó.

Ngay lúc áp lực sắp vượt quá mức cân bằng



Một bóng trắng vụt qua bên cạnh cô.

Nhanh đến mức gió còn chưa kịp đổi chiều.

Trong khoảnh khắc rất ngắn, một giọng nói vang lên, sát bên tai, rõ ràng đến kỳ lạ.

“Điệp Điệp, gặp lại muội rồi.”

Âm thanh ấy không mang sát ý, cũng không vội vã, như thể chỉ đang gọi một cái tên quen thuộc giữa chốn cũ.

Chưa kịp quay đầu, Yên Dao cảm thấy áp lực phía trước chợt nhẹ hẳn.

Những yêu vật đang lao tới bỗng bị một lực khác xé ngang, quỹ đạo tan vỡ, từng bóng đen bị đẩy lùi, tản ra như bị gió mạnh quét sạch.

Không phải trấn áp trực diện—mà là cưỡng chế, một loại khí tức khiến chúng không dám tiến thêm.

Lúc đó, Yên Dao mới nhận ra...

Phía sau lưng cô… có thứ gì đó không nên tồn tại.

Không phải yêu khí.

Là tử khí.

Đậm, sâu, lạnh đến mức khiến linh lực trong cơ thể cô tự động khép lại một nhịp.

Bản năng cảnh giác kéo căng từng sợi thần kinh.

Yên Dao thu nhuyễn tiên, lùi nửa bước, chuẩn bị xoay người



Người đó đã đứng trước mặt cô.

Không cần nhìn kỹ, chỉ cần cảm nhận.

Khí tức không sống, cũng không hoàn toàn là chết.

Như thứ gì đó bị giữ lại rất lâu, lâu đến mức bản thân nó cũng quên mất mình nên thuộc về đâu.

Ánh mắt ấy dừng trên người cô vài nhịp thở.

Không dò xét, không đánh giá—chỉ là nhìn.

Rồi môi người kia khẽ động, giọng nói thấp đến mức gần như tan vào gió.

“…Không phải.”

Yên Dao không nghe rõ.

Chỉ thấy người đó quay đi, bước thẳng về phía hồ sen, dáng đi chậm rãi, không hề để ý đến mặt nước hay bờ dốc.

Bóng hình trắng ấy phản chiếu mờ nhạt trên mặt hồ, bị sóng nước cắt vụn, không trọn vẹn.

Yên Dao không gọi.

Cô đứng yên, ánh mắt hẹp lại, theo dõi từng bước chân kia tiến ra xa.

Trên cao, bầu trời dần sáng hơn, ánh trăng không còn bị che phủ—những bóng đen còn sót lại đã tan gần hết, oán linh yếu ớt tự tiêu tán trong không khí.

Chỉ là yêu vật cấp thấp.

Không đáng lo.

Yên Dao xoay người, nhuyễn tiên rủ xuống, sợi xích chạm đất phát ra tiếng kim loại khô lạnh.

Trước khi rời đi, cô liếc nhìn lần cuối về phía hồ sen—nơi mặt nước đã phẳng lặng trở lại, như thể chưa từng có gì xảy ra.

Rồi cô bước đi, dứt khoát, âm thầm ghi lại nơi này trong đầu.

Nhưng trong lòng, một cái tên xa lạ—

Điệp Điệp.



Chậm rãi chìm xuống.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 3: Giữa trưa không có bóng nắng


Buổi sáng hôm sau, Yên Dao quay lại thôn.

Sương sớm đã tan, núi phía tây hiện ra rõ ràng hơn dưới ánh nắng nhạt.

Hai vợ chồng già đứng đợi trước cửa từ sớm, vừa thấy cô liền bước tới, nét mặt thấp thỏm như treo cả đêm không ngủ.

“Cô… tối qua thế nào rồi?”

Người đàn ông hỏi, giọng dè dặt.

Yên Dao gật đầu.

“Đã tìm được dấu vết.”

Cô dừng lại một nhịp.

“Trong rừng có yêu vật.

Không yếu.”

Hai người nhìn nhau, sắc mặt tái đi.

“Vậy… người mất tích—”

“Chưa thể nói chắc.”

Cô đáp.

“Nhưng ta sẽ tiếp tục xử lý.”

Cô không nhắc đến hồ sen.

Cũng không nhắc đến bóng người đêm qua.

Ánh mắt cô lướt qua đỉnh núi phía tây, dừng lại rất ngắn, rồi quay đi như thể đó chỉ là thói quen.

Đến gần trưa, người phụ nữ rụt rè lên tiếng.

“Cô ở lại dùng bữa với vợ chồng tôi đã…

đường xa mệt nhọc.”

Nhìn mặt trời đã đứng bóng, cô suy nghĩ giây lát rồi gật đầu.

“Được.”

Bữa cơm bày ra giản dị.

Canh rau, cơm trắng, một đĩa thịt đặt giữa bàn.

Mùi thơm bốc lên, nhưng không khiến người ta thấy đói.

Yên Dao vừa cầm đũa thì dừng lại.

Ánh mắt cô dừng trên đĩa thịt lâu hơn mức cần thiết.

Không phải vì màu sắc, mà là cảm giác—một thứ gì đó rất mỏng, rất nhạt, lẫn trong mùi dầu mỡ, như vệt khói còn sót lại sau khi lửa tắt.

Cô gắp một miếng lên, xoay nhẹ trong đầu đũa.

Không phải lợn.

Cũng không phải gà.

“Thịt này…”

Yên Dao ngẩng lên, giọng bình thản.

“Là thịt gì?”

Hai vợ chồng già sững lại một chút.

Người đàn ông thở dài trước, giọng thấp hẳn.

“Khỉ rừng.”

Người phụ nữ vội tiếp lời, như sợ cô hiểu lầm.

“Mấy năm nay khỉ nhiều lắm, phá hoa màu, vào tận thôn.

Bắt được thì… cũng ăn thôi, chứ bỏ thì phí.”

Cô không đáp ngay.

Miếng thịt trong tay cô rất bình thường.

Nhưng thứ phảng phất trên đó—một loại khí tạp nham, không thuần, giống như linh tính vừa chớm đã bị bóp tắt—khiến đầu lưỡi cô khẽ tê.

Không phải yêu vật thật sự.

Cũng không hoàn toàn là thú thường.

Cô đặt đũa xuống.

“Ta dị ứng đồ lạ.”

Giọng cô không thay đổi.

“Hôm nay chỉ ăn cơm rau được rồi.”

Hai vợ chồng gật đầu liên tục, không dám ép.

Trông dáng vẻ họ ăn liên hồi, có lẽ rất hợp khẩu vị.

Lúc này Yên Dao mới khẽ đưa mắt quan sát xung quanh.

Là một ngôi nhà bình thường, nhưng với thôn làng mang danh ẩn sau trong núi có lẽ quá khá giả.

Một khẩu súng săn sáng bóng được treo lạnh lẽo ở góc - thứ đáng lẽ không nên có của nguời dân làm nông đã gợi lên một tia nghi hoặc.

---

Giữa trưa, khi mặt trời đứng cao nhất, nữ hành giả đứng dậy.

“Ông tìm giúp ta vài người gan dạ.”

Cô nói.

“Đi theo ta vào rừng.”

“Giờ này sao?”

Người đàn ông ngẩn ra

“Phải là giờ này.”

Yên Dao đáp.

“Chỉ giữa trưa mới thấy rõ.”

Không lâu sau, một nhóm người được gom lại.

Không ai nói nhiều.

Họ đi theo người con gái trước mắt, từ rìa thôn tiến sâu vào núi, đường càng lúc càng hẹp, cỏ cây dày lên, gốc rễ chằng chịt như cố giữ lấy thứ gì đó dưới đất.

Đến khi ánh nắng gần như không lọt xuống nổi, Họ dừng lại.

Trước mắt họ là một khoảng rừng rậm khác thường.

Tán cây đan vào nhau, che kín bầu trời, không khí mát lạnh hơn hẳn bên ngoài.

“Đêm qua ta đến đây.”

Cô nói.

“Mọi người xem—có gì lạ không?”

Người dân nhìn quanh.

“Chỉ… tối hơn thôi.”

“Rừng nào chẳng thế.”

Vài tiếng xôn xao lộ dần.

Yên Dao không giải thích.

Cô phất tay.

Một chiếc quạt nhỏ hiện ra trong lòng bàn tay, mặt quạt khắc phù chú cũ, mép sờn.

Cô mở quạt, hất nhẹ một cái, động tác như đuổi gió.

“Gọi sương.”

Giọng cô trầm và thấp, không vang xa.

Không khí lập tức chuyển động.

Gió không thổi, nhưng hơi nước tụ lại, xoáy quanh khu vực, sương mù dâng lên từ mặt đất, cuộn thành một màn mờ đục rồi từ từ bốc cao.

Khi màn sương tan hết—

Không khí trở nên khác hẳn.

Âm u, nặng nề, như thể rừng cây vừa thở ra một hơi dài bị nén suốt nhiều ngày.

Yên Dao giơ tay, chỉ lên cao.

“Nhìn đi.”

Mọi người ngước lên.

Dưới những tán cây rậm rạp, những bóng người lơ lửng hiện ra—không rõ ràng ngay lập tức, nhưng càng nhìn càng không thể không nhìn.

Có người buông rơi chiếc rìu.

Có người lùi lại, va vào thân cây phía sau.

“Là… là người…"

“Trời ơi…”

Những thân thể treo lặng lẽ giữa không trung, dây thừng ẩn trong bóng lá.

Không còn nguyên vẹn.

Mỗi người thiếu đi một phần khác nhau, như thể bị chọn lựa cẩn thận.

Máu đã khô, màu sẫm bám chặt lấy vải áo và da thịt.

Gió khẽ lay, những cái xác đung đưa rất nhẹ, phát ra tiếng cọt kẹt mơ hồ, như gỗ mục cọ vào nhau.

Không ai dám tiến lên.

“Đó là… nhà tôi…”

Một giọng run rẩy vang lên, rồi nghẹn lại.

Tiếng nức nở bắt đầu lan ra, thấp và vụn vỡ.

Bóng hình người con gái đứng yên.

Cô không nhìn lên cao, cũng không nói gì thêm.

Chỉ lặng lẽ xác nhận rằng nghi ngờ của mình không sai.

Sau một lúc rất lâu, họ mới dám động vào.

Người này gỡ, người kia đỡ.

Không ai nói chuyện, chỉ có tiếng thở gấp và tiếng dây thừng trượt qua vỏ cây.

Đến chiều, tất cả được đưa đi hỏa táng tập thể.

Nữ tử mang đôi mắt nhị sắc ngồi dưới một gốc cây, nhuyễn tiên đặt bên cạnh, chống cằm nhìn họ làm việc.

“Lẽ ra để ta đốt cho nhanh.”

Cô lẩm bẩm, không rõ nói với ai.

Trong đầu cô, từng mảnh ghép chậm rãi nối lại—

Tất cả đều chỉ về một hướng.

Nhưng hướng đó… lại dẫn sâu hơn vào núi.

Yên Dao khẽ nheo mắt.

Một chuyện được đánh giá là Linh Cảnh—

xem ra đã sớm vượt quá giới hạn ngay từ đầu.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 4: Dấu vết từng tồn tại 1


Lửa hỏa táng đã nhỏ lại, chỉ còn gỗ đỏ cháy âm ỉ.

Nữ hành giả chọn một vị trí cao hơn một chút, dựa lưng vào thân cây khô, nhuyễn tiên đặt bên cạnh.

Lửa cháy, nhưng thứ cô chú ý không phải là lửa.

Từ lúc những cái xác được gỡ xuống, một cảm giác không đúng đã bám theo cô—mỏng, rất mỏng, như khi chạm vào một vật vốn phải có trọng lượng nhưng lại quá nhẹ.

Trống rỗng.

Không có linh hồn lưu lại.

Cũng không có oán niệm của kẻ chết oan.

Điều này không bình thường.

Người chết đột ngột, nhất là chết trong sợ hãi, linh hồn hiếm khi tan ngay.

Dù yếu đến đâu, cũng phải để lại một vệt—một tiếng vọng, một cảm giác nghẹn trong không khí.

Nhưng những thân thể kia… giống như vỏ rỗng được treo lên chỉ để người khác nhìn thấy.

Yên Dao khẽ cau mày.

Linh hồn có lẽ đã bị ăn.

Một yêu vật đủ mạnh có thể nuốt trọn linh hồn con người, không để lại dư âm.

Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bị cô gạt bỏ.

Con yêu khỉ kia tuy đã chạm đến Huyền Cảnh, nhưng tư duy của nó quá thấp.

Nó biết săn, biết giết, biết trốn—nhưng không biết chọn lọc, càng không biết xử lý hậu quả.

Một thứ như vậy, dù có ăn linh hồn, cũng sẽ để lại dấu vết rất rõ.

Linh hồn đã bị lấy đi.

Bị thu thập một cách có chủ đích.

Bị rút ra trước khi kịp sinh oán, bị đóng gói gọn gàng, không để lại tạp niệm.

Nhưng Cách này… cần người.

Không phải hành giả bình thường, mà là kẻ biết rõ quy trình, biết rõ hành tung và có mục đích ẩn bên trong.

Cô ngẩng đầu nhìn về phía rừng tối, Cố gắng liên kết manh mối.

Yên Dao chậm rãi thở ra.

“Không phải ngẫu nhiên…”

Trong khoảnh khắc ấy, một hình ảnh hiện lên trong đầu cô—bóng người đứng bên hồ sen, khí tức không sống cũng không chết.

Yên Dao khẽ nheo mắt.

Cậu trai tóc trắng.

Chưa có chứng cứ.

Nhưng trong tất cả những thứ xuất hiện từ đêm qua đến giờ—chỉ có cậu ta là không nằm trong bất kỳ logic bình thường nào.

---

Dưới ánh trăng nhạt, mặt hồ sen phẳng lặng như chưa từng bị quấy nhiễu.

Yên Dao vừa đặt chân tới đã biết mình không hề được chào đón—không phải bằng sát ý, mà bằng sự thờ ơ tuyệt đối.

Cậu trai tóc trắng ngồi bên hồ, tay cầm bông sen trắng, ánh mắt đặt ở nơi nào đó rất xa, như thể cô chỉ là một cái bóng đi ngang qua.

“Ngươi là ai?”

Yên Dao cất tiếng trước.

Không có câu trả lời ngay.

Cậu chỉ khẽ xoay cánh sen trong tay, giọng lạnh và ngắn:

“Không liên quan.”

Yên Dao nhíu mày.

“Chuyện xảy ra trong thôn—”

“Ta không ở đó.”

Cậu cắt lời, vẫn không quay đầu.

“Cũng không quan tâm.”

Cách trả lời quá dứt khoát, lại trống rỗng đến mức khiến người khác khó chịu.

Bóng hình người con gái bước thêm một bước, linh lực khẽ dâng.

“Rừng xác treo ở phía Bắc?”

- một ẩn ý gợi nhắc cho cậu, nhưng giọng điệu lại mang sức nặng đe dọa.

Cậu im lặng giây lát, như thể đang cân nhắc xem có nên tiếp tục cuộc nói chuyện hay không.

Cuối cùng, cậu đáp, rất khẽ:

“Có người thích để kẻ khác gánh hậu quả.”

"Ngươi nói về ai?”

“Không biết...”

Yên Dao siết nhuyễn tiên.

“Nói thẳng.

Có phải ngươi đứng sau không?”

- Giọng nữ nhân có chút mất kiên nhẫn.

Lần này cậu quay đầu lại, ánh mắt lạnh nhạt, không hề có ý biện giải.

“Nếu là ta..."

- cậu nói- “cô đã không đứng đây.”

Câu nói không mang uy hiếp, nhưng cũng chẳng phải phủ nhận.

Cậu đứng dậy, như đã quyết định chấm dứt cuộc đối thoại.

“Phía đông núi có một hang động,” cậu nói thêm, giọng hờ hững như nhắc chuyện không đáng bận tâm.

“Từng có linh khí.

Giờ thì trống.”

Đôi mắt nhị sắc u trầm nhìn theo.

“Ngươi muốn ta tin lời ngươi?”

Cậu không đáp.

Chỉ để lại một câu, mơ hồ

“Tin hay không, là việc của cô.”

Bóng cậu khuất dần giữa rừng tối.

Yên Dao đứng lại bên hồ sen, trong lòng không yên.

Cậu ta không giống kẻ nói dối—nhưng càng không giống người vô can.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 5: Dấu vết từng tồn tại 2


Yên Dao không đi ngay.

Cô đứng lại bên hồ sen rất lâu, cho đến khi mặt nước tối hẳn, phản chiếu bầu trời xám nhạt.

Cảm giác trống rỗng vẫn còn đó, nhưng giờ đã rõ ràng hơn – không phải do thiên nhiên.

Là do thiếu.

Cô xoay người, đi về phía đông núi.

Càng đi sâu, rừng càng dày.

Ánh sáng lẫn vào tán cây, vụn vỡ thành những mảng nhỏ.

Bàn tay trắng mảnh mai đốt một tấm hỏa diệm phù, ánh lửa cam nhạt kéo dài bóng cô trên mặt đất gồ ghề.

Cửa hang hiện ra, thấp và hẹp, như miệng một con thú đang khép hờ.

Cô dừng lại trước cửa hang.

An toàn.

Quá an toàn.

Không có sát khí, không có yêu khí, không có linh hồn lang thang.

Nhưng ở sâu bên trong, lại phảng phất một luồng cảm giác rất mờ – không phải oán niệm, mà là dấu vết của oán niệm đã từng tồn tại.

Bước chân động vật hiện ra dưới ánh lửa.

Nhỏ.

Nhiều.

Chạy loạn.

Khỉ.

Yên Dao đi sâu hơn.

Trên nền đất xuất hiện những bệ đá thấp, mòn vẹt, phủ đầy vết cào.

Lông vàng vương vãi, lẫn trong những mảng máu đã khô đen lại, thấm vào đá.

Không có xác.

Không có tiếng động.

Thân hình khẽ dừng lại.

Nếu là hang khỉ, lẽ ra không thể trống rỗng như vậy.

Nếu từng có yêu vật ở đây, càng không thể biến mất sạch sẽ.

Cô cúi xuống, dùng quạt gạt nhẹ một mảng đất.

Dưới lớp bụi là dấu vết bị kéo lê – không phải thú kéo thú, mà là vật nặng bị kéo đi bởi thứ có hình dạng giống người.

Cô đứng thẳng dậy.

Hỏa diệm phù trên tay đã cháy gần hết.

“Ra đi.” – cô nói, giọng bình thản – “Ẩn nấp vô ích.”

Ánh lửa khẽ rung.

Không có gì xuất hiện.

Nhưng trong không khí, một cảm giác rất nhẹ lướt qua gáy cô – giống như hơi thở của người đứng quá gần.

Yên Dao không quay đầu.

Chỉ khẽ nhếch môi.

“Ít nhất,” cô nói tiếp, “sống vô dụng chết rồi cũng phải có ích.”

Ngọn lửa phụt tắt.

Trong bóng tối, có thứ gì đó khẽ động.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 6: Oán sinh từ miệng


Hồi 1 chương 6

Tin Yên Dao muốn bàn lại thù lao vừa được ông bà lão truyền đi, sân nhà đã dậy sóng.

“Còn đòi thêm gì nữa?”

“Tiền ban đầu đã thỏa thuận rồi!?

Giờ bảo muốn thêm là thêm!?"

"Đúng Đúng!

Tiền đó là cả thôn đã vét sạch rồi!”

“Cô ta nghĩ mình là ai chứ?

Người trẻ thành phố đều là lũ không có đạo đức à??"

Những tiếng bức xúc chồng lên nhau, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Ông lão đứng giữa vòng người, lúng túng giải thích, càng nói càng như đổ thêm dầu.

Ngay lúc đó, người mà họ nhắc đến từ phía sau bước ra.

Trang sức bướm bạc cài mái tóc đen của cô phát ra tiếng leng keng lạnh lẽo theo từng chuyển động.

Âm vang nhỏ nhưng nổi bật nhất trong tiếng xôn xao.

Cô không vội, cũng chẳng cao giọng.

Chỉ đứng yên, để đám người tự im lặng dần.

“Thù lao không xứng đáng với công việc thực tế.

Không lẽ ta lại im lặng chịu thiệt thòi?”

Một người đàn ông bật cười gằn:

“Hahaha!

Giờ tôi không đưa thì làm sao?!

Yêu vật cũng đã trừ, người cũng đã tìm!

Cô còn gì để đòi thêm?!”

- Ông ta gằn giọng với người con gái mảnh mai phía trước, giọng điệu mang đầy thách thức.

Yên Dao ngước mắt nhìn thẳng người đó.

"Nói với các người chưa chắc đã hiểu.

Biết nhiều chưa chắc đã sống lâu hơn."

- Bàn tay thuôn dài phẩy chiếc quạt nhỏ che nửa khuôn mặt, chỉ lộ ra ánh mắt u tĩnh.

Vài người nghe cô đáp lời coi thường mà không kìm được muốn động tay, nhưng bị người bên cạnh cản lại.

"Vấn đề ban đầu đã được giải quyết.

Không đưa tiền cũng được..."

- cô nói tiếp- " Nhưng khi vấn đề gốc rễ đến diệt cả thôn, đừng trách ta nhân cơ hội đến bắt hồn các ngươi về"

Câu nói ẩn ý của người hành đạo mang theo ý châm chọc, cũng có chút đe dọa.

Có người nét mặt lo lắng tin lời cô nói.

Cũng có kẻ mặt bức xúc nghĩ rằng cô vì tiền mà bịa thêm chuyện.

Không ai đáp.

Cô không chờ, liền xoay sang chuyện khác, tưởng chừng chẳng liên quan:

“Khỉ rừng… các người chỉ giết vì phá hoa màu?”

Vài ánh mắt né tránh.

Một người đáp nhanh:

“Đương nhiên!”

" Nó xuống núi phá hoại không giết thì làm gì?!"

Nghe câu trả lời, Yên Dao cười rất nhẹ.

“Vậy vì sao chỉ bảo vệ hoa màu mà còn săn khỉ trong núi?

Hết mùa vụ nhưng vẫn còn thịt khỉ để ăn?”

Sự im lặng kéo dài.

Cuối cùng, có người cúi đầu:

“…Ăn quen rồi..Ngon, không bỏ đuợc.”

Lời thừa nhận rơi xuống, nặng nề.

Có người dẫn đầu nói, những người khác cũng chen lời biện minh

" Thịt khỉ ngon như vậy ai mà chả muốn ăn thêm!"

"Người thành phố cũng thích ăn!

Mang lũ khỉ rừng lên đó bán cũng được tiền ăn rau cả tháng.

Tiền rơi từ trời xuống ai mà không thích!?"

"Khỉ cũng là động vật, ăn thì sao chứ!?

Dù cho săn khỉ nhiều thì chúng vẫn đâu hết được."

Người con gái khẽ đưa tay chạm vào món bướm bạc bên hông.

Kim loại lạnh buốt, như nhắc nhở điều gì đó cũ kỹ và không mấy dễ chịu.

Cô cười—một nụ cười nửa muốn nói, nửa không.

Hóa ra là vậy.

Ý nghĩ vừa khép lại thì ký ức trong hang động chợt ùa về.



Khi ấy, ánh hỏa diệm phù trong tay cô đã yếu dần.

Không gian yên ắng đến mức đáng ngờ.

“Ra đi,” Yên Dao nói, giọng đều đều.

“Ẩn nấp vô ích.”

Lời vừa dứt, một luồng lạnh buốt lao tới sau lưng.

Cô phất quạt —ánh phù văn loé lên, chặn đứng thứ vừa vồ tới.

Đôi mắt cô nhìn rõ.

Đó là một mảnh hồn —mỏng như sương, hình dáng cô gái trẻ, thân thể rách nát, máu và thương tích chằng chịt.

Oán niệm yếu ớt quấn quanh, như đốm khói sắp tắt.

“Bớt làm liều...”

Cô thở dài.

“Ta động tay thật, ngươi sẽ tan.”

Mảnh hồn run rẩy, ban đầu còn do dự, rồi dần hạ xuống, cúi đầu.

“Ngươi là ai?”

Người cầm quạt hỏi.

“…Ta tên A Vân,” giọng linh hồn đứt quãng.

“...là con dâu nhà họ Lý trong thôn.”

Cô nghe, không chen lời.

“A Vân” kể — nàng từ nhỏ có bệnh, bị gia đình chồng ghét bỏ, coi thường, đánh mắng dã man.

Một ngày, cô lỡ cãi lại khi chồng say rượu, lời nói chạm vào điều cấm kỵ.

Trong cơn nổi điên, hắn ra tay, nhưng lần này quá nặng.

“T- Ta… chết rồi,” mảnh hồn thì thào.

“Hắn...không khóc.

Phân xác ta.... thành nhiều mảnh, bỏ vào bao tải mang ta lên núi… mạnh tay ném ta vào hang.”

- Nàng kể lại, giọng nghẹn ngào chen tiếng khóc nấc.

Không ngờ là hang khỉ.

“Chúng…

ăn tạp... thấy đồ ăn trong hang, con nào con nấy đều mò đến cắn xé...”

- ký ức của mảnh hồn vỡ vụn.

“Ta không nhớ hết… linh hồn cũng không còn nguyên.”

Yên Dao lặng im.

Mọi mảnh ghép dần khớp lại.

"Chết như vậy mà oán niệm không còn,.. có lẽ ta đã biết nó ở đâu..."



Giờ đây, đứng giữa đám dân làng, cô đã hiểu vì sao khỉ bị ăn, vì sao lại xuất hiện yêu khỉ, và vì sao ngay cả tàn dư của oán niệm cũng không còn.

Nhưng để tất cả xảy ra như vậy—phải có kẻ đẩy bánh xe.

Cô ngước nhìn về phía núi, nơi bóng đêm đã nuốt trọn lối mòn.

Kẻ đó… vẫn chưa lộ mặt.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 7: Vết thiếu


Từ những lời thú nhận của dân thôn và dấu vết săn bắt lặp lại trong nhiều năm, Yên Dao lần theo con đường ít ai nhắc tới — lối mòn ở sườn núi phía tây, nơi bóng người lưu lại nhiều hơn cả bóng thú

Gió núi thổi xuống muộn hơn thường ngày.

Không phải thứ gió mát của rừng sâu, mà là luồng lạnh lẫn mùi tanh đã bị phơi qua nhiều mùa mưa nắng.

Yên Dao dừng chân ở lối mòn dẫn lên sườn phía tây, nơi đất đá bị dẫm nát đến trơ gốc cỏ.

Cô không cần nhìn dấu chân cũng biết nơi này từng có rất nhiều người qua lại — không phải kẻ săn, cũng chẳng phải người hành đạo.

Những kẻ đến đây, đều đã mang theo một thứ giống nhau.

Lòng Tham.

Cô đứng yên, không kết ấn, không vận khí.

Chỉ chờ.

Một tiếng động khô khốc vang lên từ bụi rậm phía dưới.

Không phải tiếng bước chân, mà là âm thanh của thứ gì đó bị bẻ gãy.

Một mảnh xương lăn ra khỏi tán lá, dừng lại ngay trước mũi giày vải đen của người hành đạo.

Xương khỉ.

Đã cũ, bề mặt bị mòn nhẵn, nhưng vẫn còn lưu lại vết cắn — không phải răng thú.

Cô cúi xuống nhặt lên.

Động tác rất nhẹ, như thể sợ làm đau thứ gì đó đã chết từ lâu.

Không có cảm xúc ghê tởm.

Cũng không có thương xót.

Chỉ là xác nhận.

Yên Dao xoay mảnh xương trong tay, ánh mắt lướt qua những vết gãy không đều.

Cô không cần suy đoán.

Những hình ảnh rời rạc tự ghép lại: xác người bị ném lên núi, bầy khỉ kéo tới, rồi con người quay lại, bắt chính những thứ đã ăn xác người.

Một vòng tròn khép kín của tội ác.

Không ai vô tội hơn ai.

Gió mạnh lên.

Trong gió, có tiếng tru rất khẽ, như vọng từ sâu trong lòng núi.

Không phải tiếng kêu gọi, mà giống như tiếng thở dài bị bóp nghẹt.

Nghe thấy, nhưng quay đầu về hướng đó.

Cô chỉ buông mảnh xương xuống đất, để nó nằm lại đúng vị trí vốn thuộc về nó.

“Biết rồi.”

Cô nói nhỏ, không rõ là với ai.

Bụi cây phía xa rung nhẹ.

Một bóng đen vụt qua giữa các thân cây, nhanh đến mức mắt thường khó bắt kịp.

Nhưng mặt đất dưới chân Yên Dao chợt lạnh hẳn đi.

Oán khí tràn qua rất mỏng, rất khéo — không đủ để tấn công, chỉ đủ để thử.

Thử xem cô đã hiểu đến đâu.

Yên Dao nhếch môi cười rất khẽ.

Nếu kẻ đứng sau nghĩ rằng cô sẽ do dự vì những thứ này, thì hắn đã đánh giá sai rồi.

Cô chưa từng né tránh sự thật chỉ vì nó bẩn thỉu hay đáng khinh.

Người, yêu, hay oán — khi đã đi đến bước này, đều không còn chỗ để quay đầu.

Cô bước tiếp lên núi.

Mỗi bước chân, oán khí quanh người cô lại dày thêm một tầng.

Không phải vì nó sinh ra, mà vì nó được tích trữ ở đây đã quá lâu.

Như một cái bình bị nhồi nhét đến mức chỉ cần rung nhẹ cũng có thể vỡ tung.

Ở một nơi sâu hơn trong rừng, vài vết cào mới in trên thân cây.

Nhựa cây còn chưa kịp khô.

Yên Dao dừng lại.

Lần này, cô kết ấn.

Không phải để tấn công, mà để đánh dấu.

Pháp quyết rất ngắn, chỉ là một ấn khóa khí đơn giản, nhưng khi ngón tay khép lại, không gian xung quanh chợt yên lặng hẳn.

Tiếng côn trùng biến mất.

Gió cũng ngừng thổi.

Cô ngẩng đầu nhìn lên tán cây rậm rạp phía trước.

“Chạy đủ rồi.”

Không có câu trả lời.

Nhưng oán khí phía xa dao động mạnh lên, như thể thứ đang trốn không còn kiên nhẫn nữa.

Cô không đuổi theo.

Chỉ cần biết nó ở đây là đủ.

Nếu đây là cái bình chứa oán khí mà kẻ đứng sau cố tình tạo ra, thì sớm muộn gì, cái bình đó cũng sẽ phải mở nắp.

Và khi đến lúc ấy, kẻ sơ suất sẽ không phải là cô.

Yên Dao quay lưng rời đi, để lại sau lưng khu rừng đang dần thở mạnh hơn, nặng nề hơn — như một sinh vật khổng lồ sắp lại sửa tỉnh giấc.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 8: Vật chứa


Gió trong rừng đổi chiều.

Yên Dao dừng bước trước khoảng trống nơi rừng cây đột ngột thưa ra.

Dưới chân cô, lớp lá mục bị giẫm nát thành bùn, mùi tanh hôi quen thuộc lẫn trong hơi ẩm.

Không cần nhìn, cô cũng biết mình đã đến đúng chỗ.

Một tiếng thở khàn vang lên từ phía sâu trong bóng tối.

Không giống những lần trước, lần này con yêu khỉ không lao ra.

Nó đứng trên tảng đá cao, thân hình gầy guộc nhưng căng cứng như dây cung bị kéo quá mức.

Bộ lông xơ xác dính từng mảng đen sẫm, không phải máu mới, mà là thứ đã ngấm lâu ngày.

Trong đôi mắt đục ngầu ấy không còn sự hung hăng của dã thú — chỉ có một lớp oán khí nặng nề, chồng chất đến mức gần như tràn ra khỏi thân xác.

Yên Dao nhìn nó, tay vẫn buông thõng bên hông.

“Ngươi không cần trốn,” cô nói, giọng bình thản.

“Cũng không cần gào.”

Con yêu khỉ nghiêng đầu.

Một tiếng gầm ngắn bật ra, không phải khiêu khích, mà như phản xạ cuối cùng còn sót lại.

Nó nhảy xuống đất, mặt đất rung lên khe khẽ.

Lần này, nó ra tay trước.

Bóng đen lao đến như một khối oán niệm vỡ bờ.

Móng vuốt quét ngang, mang theo gió lạnh cắt da.

Yên Dao nghiêng người tránh.

Nhuyễn tiên bung ra theo quán tính, không đánh thẳng mà quấn vòng, kéo lệch đà công kích.

Cú va chạm làm cổ tay cô tê rần — sức của nó mạnh hơn trước.

Cô lùi nửa bước.

Không phải vì yếu thế, mà vì nhìn ra.

Mỗi lần con yêu vật ra tay, oán khí trên người nó lại dâng lên, cuộn lại, rồi bị ép quay trở về.

Nó không điều khiển được thứ đang chứa trong mình.

“Ra là vậy,” cô nói, giọng phẳng lặng.

“Vật chứa thì không cần ý chí.”

Yên Dao đổi cách đánh.

Nhuyễn tiên không còn nhắm vào thân thể, mà cắt vào những mạch oán khí lộ ra ngoài.

Mỗi lần dây xích chạm trúng, con yêu khỉ khựng lại, phát ra tiếng rên trầm thấp — không phải đau, mà như bị kéo khỏi thứ gì đó không thuộc về mình.

Một mảnh hình ảnh vụn vỡ thoáng qua trong cảm nhận của cô.

Mùi máu khô.

Tiếng khóc nghẹn.

Một bàn tay bị kéo lê trên đất đá.

Yên Dao siết tay.

“Đủ rồi.”

Cô bấm pháp quyết, vòng tay lục bảo nơi cổ tay phải sáng lên một quầng nhạt.

Nhuyễn tiên đổi hướng, không còn tấn công mà trói chặt con yêu khỉ giữa không trung.

Oán khí trong thân nó bùng lên dữ dội, trào ra như khói đen đặc quánh, trong đó lẫn những tiếng kêu gào thảm thiết đan xen tiếng người lẫn thú.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

Cô phất tay.

Pháp ấn rơi xuống, không nặng nề nhưng dứt khoát.

Thân thể yêu vật sụp đổ, không tan biến ngay, mà vỡ ra như lớp vỏ cuối cùng không chịu nổi sức ép bên trong.

Oán khí cuộn lên thành một khối lớn, dày và nặng, chậm chạp như có ý thức riêng.

Yên Dao không để nó lan ra.

Cô lấy ra một viên đan rỗng, động tác gọn gàng như đã quen từ lâu.

Oán khí bị hút vào, xoắn lại, ép chặt đến khi chỉ còn một luồng tối đặc yên lặng.

Viên đan trở nên sẫm màu, nặng tay hơn trước.

Người hành thở ra một hơi.

Cô phất tay, cất nó vào pháp bảo trữ đồ, không nhìn thêm lần nào.

Khi oán khí bị tách đi, thứ còn lại rơi xuống đất nhẹ như tro.

Vài mảnh linh hồn vụn vỡ

Bàn tay nhẹ nhàng tháo trang sức bướm bạc đeo bên hông.

“Phần này… không nên bị óan niệm vấy bẩn...”

Ánh sáng trắng nhạt tỏa ra, dịu hơn bất kì pháp quyết trấn áp nào.

Những mảnh hồn run rẩy tụ lại thành những đốm sáng nhỏ.

Không còn sợ hãi, chỉ còn mệt mỏi.

Cô thu chúng vào, chậm rãi, cẩn thận, như nhặt lại những thứ đã vỡ quá lâu.

Xong xuôi, khu rừng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Không có tiếng gió mạnh.

Không có tà khí.

Chỉ còn mùi đất ẩm và lá mục.

Yên Dao đứng đó một lúc, rồi quay người rời đi.

“Nuôi oán bằng lợi dụng người khác…”

“Có hiệu quả, nhưng không giấu đuợc.”

Cô bước tiếp, giọng lạnh hẳn:

“Lần sau, đừng để ta phải dọn dẹp.”

Kẻ đứng sau vẫn chưa lộ mặt.

Nhưng cô biết, người đó đã sơ suất — để quá nhiều oán niệm dồn vào một chỗ, tưởng rằng không ai nhận ra.

Tham lam luôn để lại dấu vết.

Cô đi thẳng, không quay lại nhìn.

Với người hành đạo, sự thật — dù xấu xa đến đâu — một khi đã rõ, thì không cần phải do dự thêm nữa.
 
[ Đạo Quán Dạ Sự ] - [道館夜事]
HỒI 1 - Chương 9 [ Chương Kết] : Trăng khuyết không hỏi tên


Khi đã sắp xếp xong mọi chuyện, trời đã xế chiều.

Yên Dao đứng giữa sân thôn, nói với mọi người rằng việc đã xong.

Không còn yêu vật lẩn trốn, không còn thứ gì tiếp tục gây hại.

Những gì cần xử lý, cô đã xử lý rồi.

Có người hỏi về nguyên do.

Có người hỏi về thứ đã đứng sau mọi chuyện.

Yên Dao chỉ lắc đầu.

“Không cần biết quá nhiều,” cô nói, giọng không cao không thấp.

“Biết nhiều chưa chắc sống lâu hơn.”

Có người không cam tâm, nhưng cũng không dám hỏi thêm.

Bởi từ đầu đến cuối, những điều họ đã thấy…

đã đủ vượt quá sức chịu đựng của họ rồi.

---

Đêm xuống, cô rời thôn.

Không chào hỏi.

Không lưu lại.

Con đường lên núi Tây U Lĩnh quen thuộc, hiện ra trong bóng tối, ánh trăng lưỡi liềm hắt xuống từng mảng sáng mỏng, đủ để nhìn rõ lối đi, không đủ để xua tan cảm giác lạnh lẽo.

Hồ sen nằm yên giữa rừng.

Miếu nhỏ cũ kỹ đứng đó, mái ngói sứt mẻ, bóng đổ nghiêng nghiêng dưới ánh trăng.

Có người.

Cậu trai tóc trắng ngồi trên mái miếu, một chân buông thõng, mặt hướng về vầng trăng khuyết.

Gió đêm thổi qua, vạt đạo bào rách nhẹ lay động, như một cái bóng không thuộc về nơi này.

“Vẫn còn ở đây sao?.”

Yên Dao cất tiếng hỏi, dừng lại dưới miếu.

Cậu không đáp ngay.

Một lúc sau mới nói:

“Chưa đến lúc.”

Yên Dao ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt bình thản như mọi khi.

“Ở lại cũng vô nghĩa.”

Cậu khẽ cười, rất nhạt.

“Vô nghĩa… sớm quen rồi.”

Không khí lặng đi.

Một lát sau, Yên Dao mới lên tiếng, giọng như nói một chuyện rất nhỏ:

“Nếu không còn chỗ để đi, theo ta.”

Cậu quay đầu, lần đầu tiên nhìn thẳng vào cô.

“Ý ngươi?”

“Làm yêu vật của ta.”

Cô nói thẳng, không né tránh.

“Không cần trung thành.

Không cần hiến mạng.

Chỉ cần không gây họa.”

Cậu im lặng rất lâu.

Ánh mắt cậu lướt qua cô, nhưng dường như lại không nhìn cô – mà nhìn xuyên qua, nhìn về một nơi nào đó rất xa, rất cũ.

Trong đáy mắt u sầu ấy, có thứ gì đó từng rất quen thuộc, từng rất ấm… rồi mất đi.

Cậu khẽ siết tay.

Mái tóc bạc dài khẽ bay trong gió.

"....

"

Gió thổi mạnh hơn một nhịp.

Nam tử ấy nhắm mắt lại, như đang cân nhắc điều gì đó đã quá lâu, rồi mở mắt.

“Được.”

Yên Dao hơi khựng lại.

"Ha-..."

Cô không ngờ cậu đồng ý dễ như vậy.

Cậu từ mái miếu nhảy xuống, đứng trước mặt cô.

Khoảng cách rất gần, gần đến mức cô cảm nhận rõ luồng tử khí lạnh lẽo quen thuộc kia.

“Ngươi tên gì?” – Yên Dao hỏi.

Cậu khẽ cau mày.

Như thể câu hỏi ấy… khó hơn tất cả những câu hỏi trước đó.

“….”

Yên Dao không thúc giục.

Cậu cúi đầu, trầm ngâm rất lâu, rồi nói chậm rãi, từng chữ như được lôi ra từ ký ức rạn nứt:

“Tô…

An Liên.”

Giọng cậu rất nhẹ.

Nhưng khi cái tên ấy vang lên trong đêm, gió quanh hồ sen bỗng lặng hẳn.

Mặt nước khẽ gợn, như có thứ gì đó đã từng chìm sâu, nay chợt rung động.

Yên Dao không hỏi thêm.

Cô chỉ xoay người, bước đi trước.

“Được.

Đi thôi.”

Phía sau, Tô An Liên đứng yên một nhịp, rồi theo sau cô, bóng hai người kéo dài dưới ánh trăng khuyết – một người còn sống, một kẻ đã chết, cùng rời khỏi hồ sen không còn nở hoa.
 
Back
Top Bottom