Bóng đen của yêu vật xé gió lao ra khỏi rừng, thân hình cao lớn va bật những thân cây cuối cùng rồi bất ngờ không gian trống trải hẳn.
Yên Dao đuổi theo và lập tức cảm nhận được sự thay đổi.
Không còn tán lá che đầu, ánh trăng từ trên rơi xuống trọn vẹn, lạnh và sáng đến mức khiến không khí như đông lại.
Mùi ẩm mục của rừng biến mất, thay bằng hơi nước phẳng lặng thoang thỏang.
Trước mắt cô mở ra một khoảng đất trống, nơi mặt hồ trải dài, tĩnh đến lạ, trên đó lác đác vài bóng sen nổi lặng lẽ như chưa từng bị quấy nhiễu.
Con yêu thú chạy dọc theo bờ nước, bước chân nặng nề nhưng gấp gáp, như thể rất rõ mình đang hướng về đâu.
Yên Dao tăng tốc—rồi khựng lại.
Một lực cản vô hình chặn ngang trước mặt, nhẹ nhưng dứt khoát.
Không đau, không phản chấn mạnh, chỉ như một bàn tay lạnh lẽo đặt lên trán, ép cô dừng bước.
Cô nhíu mày.
“Kết giới?”
Nhuyễn tiên trong tay khẽ rung, linh lực truyền ngược về cổ tay cô, báo hiệu một thứ tồn tại mà mắt thường không thể thấy.
Yêu vật phía trước không hề bị cản lại, thân hình nó xuyên qua ranh giới ấy một cách trơn tru, như cá lướt nước.
Yên Dao bật cười khẽ, tiếng cười không mang ý vui.
“Thú vị thật.”
Cô đặt tay lên không trung, đầu ngón tay chạm vào khoảng trống tưởng chừng không có gì.
Dưới lớp yên tĩnh ấy, kết cấu linh lực hiện ra—đơn giản, cũ kỹ, như một phong ấn dựng vội từ nhiều năm về trước.
“Ngăn người, không ngăn yêu.”
Cô lắc đầu.
“Ai dạy kiểu này?”
Tay phải buông nhuyễn tiên, để sợi xích rủ xuống đất.
Tay trái nâng lên trước ngực, năm ngón xếp lại, ngón cái chạm đốt thứ hai của ngón trỏ, hai ngón còn lại khép sát—Khai Phong Quyết vừa thành.
Yên Dao hít sâu một hơi, linh lực thu lại trong đan điền rồi chậm rãi đẩy ra.
“Thiên địa hữu lộ, linh giới vô môn,”
giọng cô thấp và đều, không vang, nhưng mỗi chữ như rơi thẳng vào lớp không khí trước mặt.
“Phi pháp chi ấn—tán.”
Ngón tay cô đổi thế, vẽ nhanh một đường ngắn trong không trung, dừng lại đúng điểm giao thoa của linh lực.
Khoảnh khắc ấy, nhuyễn tiên trên đất khẽ rung lên, phát ra tiếng kim loại rất khẽ, như đáp lời.
Yên Dao ấn mạnh.
Không có tiếng nổ.
Chỉ là một âm thanh rất nhỏ—tách—như mặt kính mỏng bị nứt.
Không cần thêm động tác thừa, cô bước qua.
Khoảnh khắc kết giới vỡ, không khí đổi hẳn.
Một luồng tà khí từ phía xa ập nhanh đến như sóng vỡ bờ, đen đặc và lạnh buốt, mang theo mùi oán niệm lâu ngày không tiêu tan.
Yên Dao chưa kịp nhìn rõ nguồn phát ra thì bầu trời đã bị che phủ bởi những bóng hình méo mó—khói đen cuộn lên, ác hồn gào thét, tà linh chen lẫn yêu quái u cảnh, đồng loạt thoát ra khỏi nơi nào đó bên kia hồ.
Chúng không phân tán.
Chúng lao thẳng về phía cô.
Yên Dao hít sâu một hơi.
Nhuyễn tiên vung lên.
Sợi xích xoay tròn quanh thân thể cô, càng lúc càng nhanh, tạo thành một vòng phòng hộ vô hình.
Không phải tường chắn, mà là lực—lực ly tâm bẻ cong quỹ đạo của bất cứ thứ gì dám áp sát.
“Thiên địa phân minh, chính khí vi lệnh,”
“Linh đài bất động, tà niệm tán hình.”
Cô vừa niệm vừa xoay người, bước chân không rời vị trí trung tâm.
Ác hồn đâm vào vòng xích, lập tức bị đánh bật ra ngoài, hồn phách vỡ vụn như sương gặp gió mạnh.
Nhưng số lượng quá nhiều, từng lớp từng lớp ép xuống, tiếng gào hòa thành một âm thanh chói tai khiến đầu người đau nhức.
Vòng phòng hộ rung lên.
Yên Dao cắn răng, linh lực trong cơ thể dâng cao, nhuyễn tiên xoay nhanh hơn, mặt nước hồ cũng bị cuốn theo, gợn sóng lan ra từng vòng tròn méo mó.
Ngay lúc áp lực sắp vượt quá mức cân bằng
—
Một bóng trắng vụt qua bên cạnh cô.
Nhanh đến mức gió còn chưa kịp đổi chiều.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, một giọng nói vang lên, sát bên tai, rõ ràng đến kỳ lạ.
“Điệp Điệp, gặp lại muội rồi.”
Âm thanh ấy không mang sát ý, cũng không vội vã, như thể chỉ đang gọi một cái tên quen thuộc giữa chốn cũ.
Chưa kịp quay đầu, Yên Dao cảm thấy áp lực phía trước chợt nhẹ hẳn.
Những yêu vật đang lao tới bỗng bị một lực khác xé ngang, quỹ đạo tan vỡ, từng bóng đen bị đẩy lùi, tản ra như bị gió mạnh quét sạch.
Không phải trấn áp trực diện—mà là cưỡng chế, một loại khí tức khiến chúng không dám tiến thêm.
Lúc đó, Yên Dao mới nhận ra...
Phía sau lưng cô… có thứ gì đó không nên tồn tại.
Không phải yêu khí.
Là tử khí.
Đậm, sâu, lạnh đến mức khiến linh lực trong cơ thể cô tự động khép lại một nhịp.
Bản năng cảnh giác kéo căng từng sợi thần kinh.
Yên Dao thu nhuyễn tiên, lùi nửa bước, chuẩn bị xoay người
—
Người đó đã đứng trước mặt cô.
Không cần nhìn kỹ, chỉ cần cảm nhận.
Khí tức không sống, cũng không hoàn toàn là chết.
Như thứ gì đó bị giữ lại rất lâu, lâu đến mức bản thân nó cũng quên mất mình nên thuộc về đâu.
Ánh mắt ấy dừng trên người cô vài nhịp thở.
Không dò xét, không đánh giá—chỉ là nhìn.
Rồi môi người kia khẽ động, giọng nói thấp đến mức gần như tan vào gió.
“…Không phải.”
Yên Dao không nghe rõ.
Chỉ thấy người đó quay đi, bước thẳng về phía hồ sen, dáng đi chậm rãi, không hề để ý đến mặt nước hay bờ dốc.
Bóng hình trắng ấy phản chiếu mờ nhạt trên mặt hồ, bị sóng nước cắt vụn, không trọn vẹn.
Yên Dao không gọi.
Cô đứng yên, ánh mắt hẹp lại, theo dõi từng bước chân kia tiến ra xa.
Trên cao, bầu trời dần sáng hơn, ánh trăng không còn bị che phủ—những bóng đen còn sót lại đã tan gần hết, oán linh yếu ớt tự tiêu tán trong không khí.
Chỉ là yêu vật cấp thấp.
Không đáng lo.
Yên Dao xoay người, nhuyễn tiên rủ xuống, sợi xích chạm đất phát ra tiếng kim loại khô lạnh.
Trước khi rời đi, cô liếc nhìn lần cuối về phía hồ sen—nơi mặt nước đã phẳng lặng trở lại, như thể chưa từng có gì xảy ra.
Rồi cô bước đi, dứt khoát, âm thầm ghi lại nơi này trong đầu.
Nhưng trong lòng, một cái tên xa lạ—
Điệp Điệp.
—
Chậm rãi chìm xuống.