Cập nhật mới

Khác ĐẠO MỘ KỲ THƯ

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
391173769-256-k774280.jpg

Đạo Mộ Kỳ Thư
Tác giả: ThoNgnNguyn482
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu truyện Đạo Mộ Kỳ Thư
Trong bóng tối của lịch sử, những lăng mộ cổ xưa vẫn ẩn chứa vô số bí mật chưa từng được giải mã.

Những lời nguyền, cạm bẫy chết chóc và kho báu chôn vùi suốt ngàn năm luôn là sự hấp dẫn không thể cưỡng lại đối với những kẻ dám bước chân vào vùng cấm địa này.

Hồ Tâm Nguyệt, một cô sinh viên ngành Văn hóa Khảo cổ, bỗng nhiên nhận được một món quà kỳ lạ-một viên đá cổ liên quan đến gia tộc cô và một lời mời tham gia vào đoàn thám hiểm tìm kiếm lăng mộ thời Vũ Tần.

Đồng hành cùng cô là những nhân vật bí ẩn như Lăng Triệt, vị trưởng đoàn đầy kinh nghiệm, Thiếu Huân, chàng trai lạnh lùng nhưng sở hữu kỹ năng đạo mộ siêu việt, và Trương Nhã Hân, cô gái sắc sảo mang đầy hoài nghi.

Cuộc hành trình tiến vào ngôi mộ cổ tưởng chừng chỉ là một chuyến thám hiểm khảo cổ, nhưng càng đi sâu vào lòng đất, họ càng phát hiện ra những bí mật kinh thiên động địa.

Những cạm bẫy trí mạng, những trận pháp phong thủy kỳ lạ, và một lời nguyền ám ảnh suốt hàng nghìn năm đang dần hé mở...

Đạo Mộ Kỳ Thư không chỉ là câu chuyện về những cuộc phiêu lưu trong thế giới mộ cổ, mà còn là hành trình khám phá quá khứ, những mối liên kết định mệnh và tình yêu bị vùi lấp giữa dòng chảy thời gian.



đạo​
 
Đạo Mộ Kỳ Thư
Chương 1: Bí Ẩn Từ Quá Khứ


Hồ Tâm Nguyệt ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, ánh sáng từ chiếc đèn bàn hắt lên những trang sách cô đang nghiên cứu.

Là sinh viên ngành Văn hóa Khảo cổ tại Đại học Bắc Kinh, cô luôn có niềm đam mê mãnh liệt với những bí ẩn lịch sử.

Từ nhỏ, cô đã sống với bà nội sau khi ba mẹ qua đời trong một vụ tai nạn bí ẩn.

Cuộc sống của cô cứ thế bình lặng trôi qua, cho đến một ngày nọ, một món quà kỳ lạ được gửi đến trước cửa nhà cô.

Một hộp gỗ đen cũ kỹ, không đề tên người gửi, chỉ có một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ: "Hồ gia, đã đến lúc biết sự thật."

Tim Tâm Nguyệt đập mạnh khi cô mở hộp.

Bên trong là một viên đá cổ màu xanh thẫm, bề mặt chạm khắc những hoa văn kỳ lạ, giống như một ký hiệu cổ đại.

Cô lật mặt sau viên đá, phát hiện một chữ "Tần" được khắc sâu.

"Tần?

Thời Chiến Quốc ư?"

Cô lẩm bẩm.

Ngay lúc đó, điện thoại vang lên.

Một số lạ.

"Alo?"

"Cô Hồ, tôi là Lăng Triệt.

Tôi tin rằng cô đã nhận được món quà."

Giọng một người đàn ông trầm khàn vang lên.

"Anh là ai?

Sao lại gửi cho tôi thứ này?"

"Không qua điện thoại.

Tôi có chuyện quan trọng muốn nói với cô.

Hãy gặp tôi tại quán trà Cổ Phong vào 7 giờ tối nay.

Điều này liên quan đến gia tộc cô, và... một ngôi mộ cổ của thời đại Vũ Tần."

Tim cô chùng xuống.

"Vũ Tần" không phải là cái tên xa lạ.

Đó là một thời kỳ trong giai đoạn cuối của Chiến Quốc, nơi những bí mật và âm mưu đẫm máu được chôn vùi trong lòng đất.

Lịch sử ghi chép rất ít về thời kỳ này, nhưng lại có vô số lời đồn đại về những cổ vật và lời nguyền đáng sợ.

******

Tại quán trà Cổ Phong, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt nghiêm nghị ngồi chờ cô.

Đôi mắt sắc bén của ông ta ánh lên sự từng trải.

"Cô Hồ, tôi là Lăng Triệt, một nhà khảo cổ tự do.

Tôi muốn cô tham gia vào một cuộc thám hiểm quan trọng."

"Tại sao lại là tôi?"

"Viên đá đó thuộc về gia tộc cô.

Nó là chìa khóa mở ra bí mật của ngôi mộ Vũ Tần.

Chỉ người mang dòng máu Hồ gia mới có thể tiếp cận được."

Ông ta rót một chén trà, giọng trầm xuống.

"Cô có biết vì sao ba mẹ cô mất không?"

Tâm Nguyệt cảm thấy cả người lạnh toát.

Cô lắc đầu.

"Họ chết vì tìm kiếm lăng mộ đó.

Và giờ, bí ẩn ấy lại tìm đến cô.

Nếu cô muốn biết sự thật, hãy tham gia cùng chúng tôi."

Ngoài cửa sổ, một cơn gió lạnh buốt thổi qua.

Vận mệnh đã đưa cô đến ngã rẽ không thể quay đầu...

***********
 
Đạo Mộ Kỳ Thư
Chương 2: Đội Khảo Cổ


Ngày hôm sau, Hồ Tâm Nguyệt thu xếp hành lý lên đường.

Cô gặp lại Lăng Triệt tại một khu trại khảo cổ nằm ở rìa một vùng núi hoang sơ phía bắc Thiểm Tây.

Nơi đây là điểm tập kết của đoàn thám hiểm trước khi tiến vào khu mộ cổ.

Trong trại, cô được giới thiệu với những thành viên chủ chốt.

Ngoài Lăng Triệt, trưởng đoàn, còn có ba người khác.

Đầu tiên là Trương Nhã Hân, một cô gái tóc ngắn, ánh mắt sắc bén và thái độ có phần lạnh lùng.

Cô ta nhìn Tâm Nguyệt từ đầu đến chân rồi cười nhạt:

"Một sinh viên khảo cổ non nớt như cô mà cũng tham gia?

Chúng tôi không có thời gian làm bảo mẫu đâu."

Tâm Nguyệt mím môi, nhưng chưa kịp đáp thì Lăng Triệt đã lên tiếng:

"Đừng xem thường cô ấy.

Cô ấy là chìa khóa để mở ra bí ẩn của ngôi mộ này."

Nhã Hân khẽ nhướng mày, nhưng không nói gì thêm.

Người thứ hai là một chàng trai trẻ trạc tuổi cô, tên là Thiếu Huân.

Cậu ta mặc một bộ đồ đen, dáng người gầy nhưng linh hoạt, đôi mắt sâu thẳm không chút cảm xúc.

Cậu không nói gì, chỉ khẽ gật đầu khi được giới thiệu.

Nhưng từ ánh nhìn của những người khác, Tâm Nguyệt có thể đoán được cậu không phải người tầm thường.

Người cuối cùng là Dư Lão, một chuyên gia về phong thủy và bẫy mộ.

Ông ta có vẻ ngoài phúc hậu nhưng ánh mắt tinh anh, từng trải.

"Được rồi, chúng ta sẽ xuất phát vào sáng sớm mai."

Lăng Triệt nói.

"Mọi người hãy chuẩn bị sẵn sàng.

Đây sẽ là một hành trình không dễ dàng."

Tâm Nguyệt nhìn quanh, cảm thấy sự căng thẳng trong không khí.

Cô biết rằng, từ giây phút này, cô đã bước vào một thế giới hoàn toàn xa lạ, nơi sinh tử chỉ cách nhau một lằn ranh mong manh...

***********
 
Đạo Mộ Kỳ Thư
Chương 3: Dấu Vết Cổ Xưa


Đoàn khảo cổ bắt đầu hành trình tiến vào vùng núi hiểm trở.

Theo các ghi chép cổ đại, lăng mộ nằm ẩn sâu trong dãy Thanh Lăng, nơi từng là một khu vực chiến lược thời Chiến Quốc.

Đường đi đầy rẫy những vách đá cheo leo, rừng rậm rậm rạp cùng những dấu vết của những bẫy rập cổ xưa.

Dư Lão quan sát địa hình, ánh mắt ông ánh lên vẻ nghiêm trọng: "Thế núi ở đây có hình rồng cuộn.

Theo phong thủy, đây là Thiên Huyệt Long Môn, một thế huyệt cực kỳ hiếm gặp.

Nếu lăng mộ thật sự nằm ở đây, nó có thể chứa những cạm bẫy đáng sợ nhất thời cổ đại."

Khi cả đoàn tiến sâu hơn, họ bắt đầu phát hiện những bia đá phủ đầy rêu phong, khắc các ký hiệu cổ đại.

Một số ký hiệu giống hệt hoa văn trên viên đá của Tâm Nguyệt.

Cô đặt tay lên những nét khắc, cảm giác một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.

Bỗng, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo mùi hương kỳ lạ.

Thiếu Huân khẽ nhíu mày, thấp giọng nói: "Không ổn...

Có thứ gì đó đang theo dõi chúng ta."

Chưa kịp phản ứng, mặt đất dưới chân họ rung lên.

Một tấm bia đá bất ngờ nứt ra, để lộ một lối đi ngầm tối đen như mực...

Một luồng hơi lạnh phả ra từ lối đi đó, mang theo âm thanh rì rầm như tiếng thì thầm từ ngàn năm trước.

Đoàn khảo cổ nhìn nhau, nhận ra rằng, họ đã bước vào một nơi không dành cho người sống...
 
Đạo Mộ Kỳ Thư
Chương 4: Cạm Bẫy Chết Chóc


Bóng tối trong lối đi ngầm dày đặc như thể nuốt chửng ánh sáng từ những chiếc đèn pin trên tay đoàn khảo cổ.

Không gian xung quanh tràn ngập hơi lạnh và một mùi ẩm mốc đặc trưng của những nơi bị phong kín hàng ngàn năm.

Tiến vào sâu hơn, đoàn thám hiểm nhận ra lối đi được xây dựng bằng đá phiến xanh, trên vách tường có những phù điêu khắc họa cảnh chiến trận thời Chiến Quốc.

Dư Lão cẩn trọng quan sát rồi khẽ lẩm bẩm: "Đây không chỉ là lăng mộ, có thể là một trận pháp phong thủy cổ đại...

Nếu tôi không nhầm, đây là thế trận Thiên La Địa Võng, một trong những trận pháp mạnh nhất của Kỳ Môn Độn Giáp.

Chúng ta không thể manh động."

Trương Nhã Hân nhếch môi: "Không lẽ đứng yên ở đây chờ chết?

Tôi không tin lão tổ tông lại có thể bày ra một thứ dọa người như vậy."

Lăng Triệt nghiêm giọng: "Đừng chủ quan, nếu đã là trận pháp Kỳ Môn Độn Giáp thì không thể xem thường.

Hồ Tâm Nguyệt, cô thấy gì không?"

Tâm Nguyệt nheo mắt nhìn những ký tự cổ khắc trên phiến đá cạnh lối đi.

Cô đưa tay chạm vào, miết nhẹ theo từng đường nét, cảm giác như chúng đang dẫn dắt cô vào một mạch suy nghĩ vô hình.

"Những ký tự này...

Chúng mô tả cách phá giải trận pháp.

Nhưng nếu chúng ta đi sai một bước, có thể sẽ kích hoạt bẫy ngầm."

Ngay lúc đó, Thiếu Huân đột ngột kéo Tâm Nguyệt về phía sau.

"Cẩn thận!"

Một mũi tên sắt từ vách tường phóng ra, cắm ngập vào phiến đá trước mặt họ.

Nếu không có Thiếu Huân, có lẽ Tâm Nguyệt đã mất mạng ngay tức khắc.

Cô kinh hãi thở dốc: "Trận pháp này vẫn còn hoạt động!"

Dư Lão trầm giọng: "Đúng vậy.

Nó không chỉ là một mê cung phong thủy, mà còn được bảo vệ bằng cơ quan bẫy rập của thợ thủ công thời Chiến Quốc.

Nếu không tìm ra lối đi chính xác, tất cả chúng ta sẽ bỏ mạng ở đây."

Thiếu Huân nhìn lên trần hang động, nơi có những lỗ nhỏ li ti.

"Khả năng cao là bẫy xung quanh được kích hoạt dựa trên áp lực trọng lượng.

Chúng ta cần di chuyển theo một trật tự nhất định."

Lăng Triệt gật đầu.

"Vậy ai sẽ đi trước?"

Thiếu Huân không chút do dự: "Để tôi.

Tôi có kinh nghiệm xử lý bẫy ngầm."

Hồ Tâm Nguyệt nắm chặt viên đá cổ trên tay, một luồng suy nghĩ lướt qua tâm trí cô.

Cô cúi xuống, dùng tay phủi lớp bụi trên nền đá và phát hiện những dấu khắc nhỏ, giống như các ký hiệu cô từng nghiên cứu trong sách cổ.

"Chờ đã!"

Cô lên tiếng.

"Tôi nghĩ tôi biết cách đi qua trận pháp này.

Những dấu khắc này là ký hiệu dẫn đường.

Nếu chúng ta di chuyển theo đúng thứ tự của bát quái trận, chúng ta có thể an toàn."

Dư Lão vỗ tay: "Tốt!

Cô bé thông minh đấy!

Nếu đúng như cô nói, chúng ta phải tuân theo trật tự của Tốn - Khảm - Cấn - Chấn.

Ai đi sai bước sẽ kích hoạt cơ quan."

Thiếu Huân liếc nhìn Tâm Nguyệt, ánh mắt có chút tán thưởng.

"Tôi sẽ đi trước, mọi người bám theo tôi."

Cả nhóm di chuyển theo đúng hướng mà Tâm Nguyệt chỉ dẫn.

Từng bước chân cẩn trọng, tim ai nấy đều đập thình thịch.

Khi bước qua được quãng đường khoảng mười thước, một âm thanh "cạch" vang lên.

Nhã Hân vô tình dẫm lên một phiến đá lạ.

Ngay lập tức, tường hai bên rung chuyển, hàng loạt mũi giáo từ trần nhà rơi xuống.

"Chạy ngay!"

Lăng Triệt hét lớn.

Thiếu Huân lập tức kéo Tâm Nguyệt chạy thục mạng.

Mũi giáo sượt qua vai cậu, để lại một vết cắt dài nhưng cậu không hề dừng lại.

Cuối cùng, cả đoàn cũng lao ra khỏi khu vực bẫy rập.

Phía trước là một cánh cửa đá lớn, trên khắc hình một con rồng đang quấn quanh mặt trời.

Dư Lão thở phào: "Chúng ta đã vượt qua trận pháp đầu tiên.

Nhưng cánh cửa này... có lẽ là thử thách tiếp theo."

Thiếu Huân lau vết máu trên vai, lặng lẽ nhìn Tâm Nguyệt: "Cô đã cứu chúng ta một bàn thua trông thấy.

Cô không đơn giản như tôi nghĩ."

Tâm Nguyệt mỉm cười, trong lòng dâng lên một cảm giác lạ lùng.

"Có lẽ...

đây mới chỉ là khởi đầu của tất cả."
 
Back
Top Bottom