Khác Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
359,950
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
157864122-256-k904623.jpg

Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Tác giả: Jiong_Jiong_
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Hạ Tuế Thiên 2018 Hồ Sơ Nam Bộ
Tác giả : Nam Phái Tam Thúc
Nguồn: Hỏa Dực Phi Phi

Tình trạng: Updating...

Tên gốc: 南部档案
Tại tìm trên watt không thấy nên up lên cho dễ đọc.

Chưa có sự xin phép của tác giả đâu.

Xin lỗi a tác giả đại nhân~



trươngkhởilinh​
 
Có thể bạn cũng thích !
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 1


~~~

Trương Hải Diêm khi đó vẫn chưa có tên là Tiểu Trương Ca, ở Menglembu gã được gọi là Ahmad Zapuwan Ismail Bin Puasa, mọi người đều gọi gã là Bin.

Chỉ có bản thân gã biết, phát âm cái từ này trong tiếng Trung là "bệnh".

Trương Hải Diêm đến Menglembu 20 năm trước, khi đó trên heo nhồi bông của gã viết là Trương hải lâu, trăng sà xuống thiên kính, mây trời kết hải lâu.

Nghe nói có người Mã Lai xem không hiểu chữ Diêm và Lâu.

Vì thế mà gã tên Trương Hải Diêm.

Sau đó đến miền Nam Trung Quốc, lại có người gọi gã là Perak Trương, đại khái là vì biết gã từng đi qua Perak, khi đó gã có một cộng sự, gã tên Bin, người đó tên Kun, chắc là tên dùng lúc làm ăn với người Việt Nam.

Cho dù là tên nào, gã đều không ý kiến cho lắm.

Cái cần kể ở đây là chuyện Bin và Kun quen nhau.

Trước khi kể câu chuyện này, phải giới thiệu một người, tên người này là Arikan, là người Mãn, tên Hán là Hà Tiễn Tây, lên tàu lớn Menglambu lái từ Melaka(2) đến Hạ Môn, hắn là một trong những người chứng kiến chuyện ở trên thuyền, một trong những người bạn thân của Trương Hải Diêm trong thời gian ngắn trước khi đi sơn khu miền Nam Trung Quốc, Hà Tiễn Tây là một người Mãn thuộc Chính Bạch kỳ, hắn đeo mắt kính, là một tiên sinh phòng thu chi thanh tú.

Hắn và Trương Hải Diêm khi đó ở trong một nhà kho sắt tây.

Đó đã là gian nhà kho vô cùng sang chảnh.

Đánh giá đầu tiên của hắn về Trương Hải Diêm là, bẩn thỉu.

Ở Menglembu sau khi lên tàu ra khỏi Melaka thì gặp sóng to, đi ba mươi ngày mới đến được Hạ Môn, suốt hai mươi ngày đầu, Trương Hải Diêm đều không tắm rửa, trên thuyền vốn đã rất dơ dáy, đến ngày thứ hai mươi, tóc Trương Hải Diêm dầu mỡ bết thành từng lọn từng lọn.

Trong suốt hai mươi ngày, Trương Hải Diêm gần như không hề xuống giường, giữa sóng gió vẫn luôn quấn chăn ngủ say, như thể lâu lắm chưa từng được ngủ.

Được hai mươi ngày, gã giống như tẩu thi sống ngồi dậy, câu đầu tiên của gã chính là hỏi Hà Tiễn Tây: "Anh có nghe thấy không?"

Khi đó đang giữa cuồng phong, Hà Tiên Tây tuy đã đại khái quen với sóng gió, không còn choáng váng nôn mửa, nhưng trạng thái cũng không tỉnh táo và lạc quan như vậy.

Người từng vào trong đới gió Tây sẽ cảm nhận được vô cùng sâu sắc, sóng biển vỗ lên thuyền, toàn bộ kết cấu trên thuyền đều sẽ phát ra tiếng vặn vẹo, bên trong thuyền thì vô cùng ồn ào.

Cho nên Hà Tiễn Tây đương nhiên không nghe thấy.

Trương Hải Diêm lại không yên tâm, gã cẩn thận lắng nghe âm thanh khắp nơi, đột nhiên bắt đầu lấy dụng cụ ra, cạo râu cho mình.

Giữa chòng chành dữ dội, gã cạo hết râu, rất nghiêm túc gội sạch tóc mình.

Hà Tiễn Tây hồi tưởng bảo lúc đến chậu nước thứ tư, dầu trên tóc Trương Hải Diêm mới tẩy hết hoàn toàn.

Sau đó Trương Hải Diêm vách một cái túi của mình, đi lên boong tàu.

Tuy đối với người bạn đường này của mình, Hà Tiễn Tây không vừa ý, nhưng hành động kỳ quái như vậy, hắn vẫn bắt đầu thấy lo lắng, Hà Tiễn Tây là người lương thiện, mẹ hắn tin thờ Phật giáo, mưa dầm thấm đất, hắn bắt đầu lo rằng Trương Hải Diêm đã tính toán ngày đi tự vận.

Vì thế cũng theo lên boong.

Sóng to gió lớn, trong sóng gió Trương Hải Diêm bắt lấy lan can bên mép boong tàu, nhìn ra kẽ hở của con sóng, Hà Tiễn Tây trong thấy, nơi đó có một chiếc tàu khách lớn hơn.

Ánh đèn lập lòe giữa kẽ hở của các đợt sóng, cũng giống như chiếc tàu Menglembu này bị vây ở đây nửa bước khó đi.

Chiếc tàu khách lớn này, đại khái nằm ngoài ba dặm.

Sau đó thực sự là tàu khách số Kim Châu.

Chạy từ Ấn Độ đến San Francisco, trên đường về ngang qua Melaka, bỏ neo ở Hạ Môn.

Hà Tiễn Tây thấy Trương Hải Diêm quay đầu lại nhìn mình một cái, hét to một tiếng, sau đó nhảy xuống biển, hắn kinh ngạc biến sắc, lao tới bên mép tàu, giữa sóng lớn hoàn toàn không nhìn thấy người nữa.

Hà Tiễn Tây lập tức kể rõ tình hình với chủ thuyền, cú nhảy kinh tâm động phách kia, dọa hắn sợ chết khiếp, đến nỗi cả buổi tối, hắn đều nhìn cái chăn đầy dầu kia mà rét run cả người.

Nửa đêm hôm sau, hắn mệt mỏi cực độ mơ màng ngủ, trước lúc trời sáng đột nhiên bị tiếng động kỳ quái đánh thức, lúc hắn mở mắt ra, nhìn thấy một người đàn ông trần trùi trụi, đứng ở đầu giường hắn, toàn thân lõa lồ, dính đầy nước biển, tựa hồ mới từ dưới biển bò lên.
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 2 Người trông tên


Khách đạo sĩ Lâm Cùng có gã, chơi Hồng Đô phép lạ thần thông

Xót vì vua chúa nhớ nhung, mới sai phương sĩ hết lòng ra tay

Cưỡi luồng gió như bay như biến, lên trời xanh dưới đến đất đen

Hai nơi bích lạc, hoàng tuyền, dưới trên tìm khắp mơ huyền thấy chi!(1)

—— Tự thân tu dưỡng của đạo sĩ

Người trông tên

Lúc Trương Thiên Quân Vạn mã vào quần thể núi, chỉ có bốn tuổi, sư phụ nói với ông ta, nhiệm vụ duy nhất trong đời này của ông ta chính là đợi một mũi tên xuyên mây, người bắn ra tên xuyên mây, đưa ra bất kỳ yêu cầu nào, ông ta cũng phải thỏa mãn.

Sư phụ ông ta là một đạo sĩ, ở trong núi sâu từng đợi được hai mũi tên xuyên mây, lúc sư phụ ông ta nói đến tên xuyên mây, mặt mày hớn hở, không giống dáng vẻ sắp chết chút nào, cũng không hề giống một lão già cực già nua.

Khi sư phụ ông ta được 110 tuổi, Trương Thiên Quân cảm thấy sư phụ ông ta chắc chắn không qua khỏi năm đó, bởi vì khi đó sư phụ ông ta không còn xuống giường, cũng không uống rượu nữa, mỗi ngày chỉ ngồi ở cửa đạo quan, nhìn tuyết trắng xóa ngoài cửa, tựa như đang đợi ai đó đến đón lão đi.

Năm đó sư phụ ăn rất ít, cũng rất hiếm khi nói chuyện.

Bọn họ thường xuyên trầm mặc qua từng đợt trống chiều chuông sớm.

Cho đến 115 tuổi, sư phụ vẫn là dáng vẻ đó, mùa đông năm đó lạnh khác thường, trong núi vừa lạnh vừa ẩm, Trương Thiên Quân Vạn Mã sốt cao cả tháng trời, cảm thấy mình sống không hơn sư phụ rồi, bởi vì ông ta yếu đến mức không có cơm ăn, nhưng sư phụ có vẻ không cần ăn cơm.

Tối hôm đó đầu giường ông ta có thêm một bát mì chay, trong đó còn có mấy cọng rau cúc sữa, đó là tay nghề của sư phụ, ông ta nhận ra sư phụ không chỉ có thể xuống giường, hơn nữa còn có thể nấu mì.

Vốn ông ta nghĩ sư phụ vì sao phải sống như vậy, nhưng ngẫm kỹ lại, ông ta lập tức hiểu ra, đời người đến lúc này rồi, rất bối rối, cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào, thời gian lại không nhiều nữa, việc lớn muốn đến là đến không kịp làm, cũng không có sức lực, việc nhỏ cũng chẳng đáng đi làm, sợ nhất chính là, đến độ tuổi này, cho dù là ai, bao gồm bản thân và người khác, cũng khó mà yêu cầu gì ở mình, có thể không làm loạn đã tốt lắm rồi.

Kinh nghiệm của tuổi 115 vẫn là bõ công, ăn xong mì của sư phụ, đến mùa xuân, Trương Thiên Quân khỏi bệnh như kỳ tích, nhưng sư phụ ông ta cuối cùng vẫn chết.

Trước khi chết, sư phụ ông ta nhìn ra cửa, nói với Trương Thiên Quân: Thì ra, cô ấy sẽ không quay về.

Trương Thiên Quân biết "cô ấy" này là ai, khi mũi tên xuyên mây đầu tiên bắn lên trời, là người tiếp ứng trong núi của Trương gia bên ngoại, biết có đội ngũ bên nội gặp nạn cầu cứu trong núi, sư phụ ông ta một thân một mình tới đó, chỉ cứu ra một người, là một bé gái họ Trương.

Bé gái dưỡng thương trong đạo quan, bốn tháng sau thì rời đi, khi đó sư phụ ông ta năm mươi tuổi, nhà cũ bén lửa(2), yêu một cô gái nguy hiểm.

Cô bé đó nói với lão, lúc cô ấy quay về, sẽ dùng tên xuyên mây để nói ông biết.

Suốt năm năm sau ngày đó, dưới mỗi hòn đá trong núi, sư phụ ông ta đều đặt tên tín hiệu.

Ngày ngày giống như con ngỗng, nhìn lên bầu trời hẻm núi.

Nếp nhăn trên cổ lão đều bị động tác này kéo phẳng, đôi mắt vẩn đục, tròng trắng màu vàng trước đây giống như đờm, bây giờ sáng như hổ phách.

Mỗi lần bị Trương Thiên Quân phát hiện khác thường, lão luôn tự giễu một câu: Tu uổng công, tu uổng công.

Lại không có chút nào đáng tiếc.

Mũi tên xuyên mây thứ hai lại không phải do cô gái kia bắn ra, người đó không liên quan lắm, sư phụ cũng không nhắc nhiều.

Trương Thiên Quân từng hỏi sư phụ ông ta, sao có thể trông chừng trong núi cả một đời, chỉ vì một việc hư vô mờ mịt có thể sẽ xảy ra, có thể sẽ không xảy ra.

Sư phụ ông ta bảo ông ta, thứ để trông chừng cả đời, trước nay đều không phải tên.

Sư phụ không nói quá nhiều.

Bản thân Trương Thiên Quân nhớ lại lúc bị chọn đi trông tên, đại khái là vì từ nhỏ đã khác thường, Trương Thiên Quân bảy tuổi vẫn không biết nói, sư phụ ông ta mới bảo thôi được, ngốc đến như vậy, ra ngoài cũng không có cơm ăn, xuất gia chính là cơ duyên.

Sau khi sư phụ chết ông ta đột nhiên nhận thấy không ổn, năm đó sư phụ nhận nuôi ông ta, chẳng có lẽ là đã chuẩn bị đường chạy, chuẩn bị nuôi một vật thay thế.

Thế nhưng lúc lão phân vân chưa đi, lại gặp được bé gái kia.

Thứ trông chừng cả đời này quả thực không phải tên.

Sau khi sư phụ chết, Trương Thiên Quân quyết định suy nghĩ kỹ lại xem mình phải sống sao cho hết đời này của bản thân, năm đó hình như sư phụ lấy được rất nhiều quyền lợi bên nội, sau khi ông ta trông tên, chưa từng có thư từ gì, ông ta dần dà cảm thấy cuộc đời mình giống như một câu chuyện tự mình tiêu khiển cho mình, đến dưới từng gốc đại thụ trong núi, thay đổi các đầu tên ẩn giấu, gọt đi những rêu mốc bên ngoài ký hiệu của Trương gia.

Sau đó ảo tưởng mỗi ngày đều có đội ngũ người bên nội đi ngang qua núi, nếu bọn họ gặp phải khó khăn, sẽ gọi mình qua đó.

Bên ngoài đạo quan có hai thế giới, trong một thế giới, ông ta là người trông coi gia tộc, trong núi sâu dòng chảy ngầm mạnh mẽ, người ngang qua nườm nượp không dứt, trong lòng bọn họ có một khoảng an bình, bởi vì Trương Thiên Quân Vạn Mã đang ở trong tối nhìn họ, chờ được triệu gọi bất cứ lúc nào.

Trong một thế giới khác, trong núi chỉ có một mình ông ta, không có ai ngang qua đây, không có ai sẽ dùng những mũi tên xuyên mây này.

Giữa trời đất chỉ có một mình ông ta.

Dần dà ông ta bắt đầu chấp nhận loại giải thích sau, ông ta tốn thời gian mười bốn năm, cuối cùng bảo mình vác hành lý túi trúc, chuẩn bị rời khỏi nơi này.

Ông ta quyết định không đợi pháo hoa triệu gọi mình của người khác nữa, ông ta muốn trở thành bản thân pháo hoa.

Hôm đó, lúc ông ta xuống núi, một mũi tên xuyên mây bắn lên bầu trời, nổ tung giữa nền trời nắng gắt, ánh nắng dữ dội, không nhìn thấy bất kỳ đốm lửa pháo hoa nào.

Ông ta kinh hãi vạn phần, nhưng cơ thể lại giống như con vượn, xuôi theo rừng trúc đu xuống vách đá, đến được nơi tên xuyên mây bắn lên.

Đó là lần đầu tiên ông nhìn thấy Tiểu Trương Ca và Trương Hải Kỳ, Trương Hải Kỳ nhìn Thiên Quân Vạn Mã, vẻ mặt ghét bỏ: Sao lại là anh tới, sư phụ anh đâu?
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 3 Cô gái không giữ lời


Hai tay Trương Thiên Quân Vạn Mã ôm ngực, ngồi trước mặt Tiểu Trương Ca và Trương Hải Kỳ, hồi lâu, ông ta mới nói với Trương Hải Kỳ: "Cho nên cô chính là người phụ nữ sư phụ tôi đợi cả đời."

Trương Hải Kỳ dùng cành cây khẩy áo của Trương Thiên Quân Vạn Mã, chiếc áo này sư phụ ông ta từng mặc, nay đã giặt đến mềm nhũng phai màu, Trương Hải Kỳ vẻ mặt oán giận, lẩm bẩm nói: "Vẫn nghèo như vậy."

"Vậy sao bây giờ cô mới tới?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã cảm thấy cực kỳ ấm ức, cũng không phải vì sư phụ mù quáng đợi cả đời, mà là cái việc đợi người này, trong nháy mắt từ một loại mỹ cảm thê lương, biến thành một việc cực kỳ ngu xuẩn.

"Mẹ nó ai mà nhớ chứ?"

Trương Hải Kỳ có chút u oán nhìn quần thể núi đằng xa, "Ây dà phiền muốn chết, nói chuyện chính!"

"Nói chuyện chính cái củ lìn nhà cô!

Ông ấy đợi cô đến chết đấy, hoặc là cô chết ở ngoài, không đến được, hoặc cô là thứ phụ nữ rắn rết, con mẹ nó cô đùa cợt ông ấy, hai loại này đều tốt hơn cô đã quên!" tim Trương Thiên Quân Vạn Mã đập dữ dội như sấm, nhưng trên mặt không hề đổi sắc, bởi vì ông ta vẫn nhớ rất rõ lời dạy của sư phụ, ông ta phải nghe lời tuân lệnh người bắn ra tên xuyên mây.

Ba người trầm mặc một lúc, Trương Thiên Quân Vạn Mã thấy biểu cảm của Tiểu Trương Ca và Trương Hải Kỳ cũng có phần xấu hổ, Tiểu Trương Ca tựa vào cây, lưỡi vờn thứ gì đó trong miệng, nhìn Trương Hải Kỳ: "Tôi bảo cô rốt cuộc đã hứa bừa bãi với người ta bao nhiêu chuyện, sau này có thể đừng hứa bậy bạ được không.

Người bình thường cuộc đời ai nấy đều rất gian nan, không phải để cô đùa cợt."

"Giữ chữ tín cũng không phải gốc rễ lập thân của tôi."

Trương Hải Kỳ châm thuốc lá: "Lại nói do ông ta chết sớm quá, không phải tôi đã về rồi sao?"

"Không đúng."

Trương Thiên Quân Vạn Mã nói: "Sư phụ tôi quen cô gái đó lúc hơn 50 tuổi, 116 tuổi mới chết, nếu cô là cô gái đó, cho dù khi đó lúc quen sư phụ là thiếu nữ, bây giờ chắc cũng hơn bảy chục tuổi rồi.

Sao cô vẫn còn giống một cô gái, cô lừa tôi."

"Sư phụ anh không nói với anh tôi tu tiên trụ nhan sao?"

Trương Hải Kỳ nhìn nhìn Tiểu Trương Ca: "Đây là con trai tôi, không tin anh hỏi nó."

Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca chầm chậm nói: "Là nhận nuôi."

Trương Thiên Quân Vạn Mã đột nhiên cảm thấy sư phụ mới là ngốc thật, ông ta lập tức quyết định, làm xong việc, đợi hai người này đi rồi, ông ta sẽ chuồn thẳng.

Nơi này cũng sẽ không còn một linh hồn cô độc trông coi cổ quan nữa.

"Ai trong các người bắn tên xuyên mây?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã hỏi bọn họ: "Tôi chỉ nghe lời người bắn tên."

Tiểu Trương Ca và Trương Hải Kỳ nhìn nhau một cái, hai người đều chỉ chỉ vào mình: "Tôi."

Trương Hải Kỳ liền tức giận: "Sao nói bậy bạ vậy?"

"Tôi nói bậy bạ thế nào, chuyện thế này cô cũng muốn tranh với tôi, làm mẹ cho có chút tình mẹ được không."

Tiểu Trương Ca nheo mắt, nói rành rọt từng chữ.

"Được rồi!"

Trương Thiên Quân Vạn Mã ngăn bọn họ lại: "Cãi như vậy không có kết quả đâu, tôi nghe anh ta."

ông ta chỉ chỉ Tiểu Trương Ca: "Người phụ nữ này không giữ lời, tôi không nghe, anh nói đi, anh muốn làm gì?"

Tiểu Trương Ca lấy bản đồ từ trong túi ra: "Chúng tôi muốn vào hang Tẩy Cốt, chúng tôi cần người dẫn đường và thông thạo."

"Người Hán không vào nơi đó được."

Trương Thiên Quân Vạn Mã nói.

"Chúng tôi không lấy thân phận người Hán để vào?"

Tiểu Trương Ca nói.

"Vậy các người cũng phải có lý do vào, hang Tẩy Cốt là nơi chuyên dùng rửa xương của của tộc A Chủy, người nơi này cho rằng xương, thịt và da người là ba loại khác nhau, tuổi thọ của thịt ngắn nhất, cho nên con người có thể sống đến số tuổi của thịt, nhưng tuổi thọ của xương và da người dài hơn thịt rất nhiều, mà tuổi thọ của xương là dài nhất, cho nên người chết không tính là chết thật, người chết sau 49 ngày, lớp da mới chết đi, người chết sau ba mươi năm, xương mới chết, tất cả xương cốt đã mục rữa da thịt, đều sẽ đến hang Tẩy Cốt để rửa sạch, cho người thân mang về nhà.

Nơi này đối với tộc A Chủy mà nói vô cùng linh thiêng, không phải mục đích rửa xương, thì không vào được."

Ba người trầm mặc một lúc.

Trương Hải Kỳ liền đứng dậy, đột nhiên hỏi Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Mộ của sư phụ anh ở đâu?"

"Cô muốn làm gì?"

"Không phải ông ấy muốn gặp tôi sao?"
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 4 Lời nói sau lưng


"Sư phụ tôi có lỗi với cô."

Trương Thiên Quân Vạn Mã cầm cuốc chim đi đến phần mộ của sư phụ, nghĩ thế nào cũng không ngờ chuyện lại trở nên như vậy.

Trương Hải Kỳ ở dưới bóng cây, nhìn Trương Thiên Quân Vạn Mã lệ nóng tràn lan đào mả sư phụ, trong lòng quả thực không nhớ nổi, năm đó đã từng có chuyện gì với lão đạo sĩ này.

Có lẽ là một người vô tâm, một hứa hẹn hoàn cảnh, khiến người bình thường này đợi cả đời sao?

Đây đúng là có hơi xúi quẩy, bao nhiêu nhiêu người lập lời thề, vào lúc đó đều tha thiết, đàn ông mà, vào những lúc nào đấy, anh bảo hắn đi chết, hắn cũng sẽ thật sự đi chết vì anh, nhưng cũng không hề ngoại lệ, rồi sẽ có lúc hiểu ra được, khi đó anh đi chết vì bọn họ, bọn họ cũng chưa chắc chịu gánh cái thanh danh này.

Còn thật sự có người nằm ngoài tình cảnh này, vẫn tâm tâm niệm niệm một hứa hẹn hoàn cảnh, cả một đời?

Vậy cô ta thật sự phải nhìn xem xương cốt của mối tình này có dáng vẻ gì.

Trương Hải Kỳ hiểu lý lẽ rất sớm, "van cuộn" trên bản chất là một cơ cấu làm việc về chân tướng, Kho hồ sơ Nam Dương thực ra là một bộ môn thu thập chân tướng, có chân tướng sự vật thực tế, cũng có chân tướng giữa người với người.

Chân tướng là cái gì?

Đây là một từ ngữ tạm, tổng kết lại, chẳng qua chính là: Trong lòng người rốt cuộc đang nghĩ gì.

Trên thế giới này, lòng người và lịch sử đều có một đặc trưng đồng nhất, chính là tiếp cận chân tướng vô hạn, lại không thể đạt đến chân tướng.

Học giả lịch sử tốt trên thế giới rất nhiều, lại không thoát khỏi hạn chế của đống sách vở, không có một học giả lịch sử hay học giả khảo cổ nào dám nói với anh: chuyện xảy ra năm đó chính là như vậy.

Giữa đám người cũng có rất nhiều người nhạy cảm, cho dù có thể biết được đại khái lòng dạ người khác, cũng tuyệt không dám nhận định, người nào đó vào lúc đó nghĩ thế này thế kia.

Song, có thể tiếp cận bao nhiêu, lại có thể huấn luyện được.

"Van cuộn" trong cách nhìn của Trương Hải Kỳ, chính là một hệ thống tiếp cận lòng người vô hạn.

Loại tiếp cận này, cũng khiến cô ta không thể không trở thành một người không giữ lời.

"Lời nói sau lưng, cũng không phải ai nấy đều nghe được."

Người nói chuyện với người, lời ra ngoài miệng có khó nghe hơn nữa, cắn chặt răng cũng luôn có thể nghe hết, nhưng "van cuộn" thường có thể xuất hiện bên cạnh cùng một người với bộ mặt khác hẳn, rất nhanh cô ta đã phát hiện, thứ như con người, cho dù là người trước mặt thì yêu si dại, quay lưng đi nhắc đến bạn với bạn khác của mình, lại cũng có thể khinh miệt đến khó mà lọt tai.

Bạn bè người yêu như vậy, anh em cha mẹ lại cũng sẽ như vậy.

"Lời nói sau lưng, thường như vậy, cho dù là quân tử hay tiểu nhân, thục nữ hay bát phụ đều khó mà mở miệng cãi lại, khinh miệt ngạo mạn sau lưng người ta, lại quay về trước mặt, mặt mũi đã hết sức đáng ghét, người đều như vậy, có hẹn nào đáng giữ, lại hà tất giữ hẹn?"

Lúc này cô ta vẫn nghĩ đến người như Hồ Bích Đình, đây là công tử xưởng quay tơ ở Tuyền Châu khi ấy, đi nước ngoài về, bỏ việc làm ăn của gia đình không làm, cứ đòi mở trường học.

Sách thì lại đọc rất nhiều, tự do yêu đương, cưới nữ học sinh của mình, các kiểu ồn ào nhốn nháo.

Sau đó nữ sinh kia treo cổ chết.

Hồ Bích Đình đi Nhật Bản, ở Nhật Bản cũng là tình trạng này, lại cưới một phụ nữ Nhật Bản, người phụ nữ đó về sau cũng treo cổ chết trong công viên dã ngoại.

Lúc Hồ Bích Đình trở về nước đã là một người tuổi gần bốn mươi, hắn đụng phải Trương Hải Kỳ ở bến tàu, ngày hôm đó Trương Hải Kỳ mặc sườn xám, trong gió biển, tóc ngắn tung bay, xinh đẹp như một tinh linh.

Hồ Bích Đình triển khai theo đuổi cô ta một cách điên cuồng, tất cả chi tiết đều chứng minh, hắn yêu cô ta đến điên cuồng không nghi ngờ gì nữa.

Chính là thứ tình yêu này khiến trong lòng Trương Hải Kỳ ớn lạnh sâu sắc, người đã chết đi hai mối tình thâm, có thể không một vết sẹo yêu người thứ ba như thế, loại tình yêu này quỷ dị lạ thường.

Người yêu tâm lực cường thịnh nhường ấy, lúc nói ra những lời yêu đương kia, trong đầu không có chút e sợ nào sao?

Người đàn ông này không mạnh mẽ lắm.

Mùa đông năm ấy, sau khi trò chuyện với Trương Hải Kỳ suốt một đêm, Hồ Bích Đình treo cổ chết trong nhà trọ của mình.

Trương Hải Kỳ không hề nói với người khác rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Đến lễ tang cũng không tham dự.

Tiểu Trương Ca chỉ biết, nữ học sinh chết đầu tiên đó, cũng là học trò của Trương Hải Kỳ, ban đầu khi Hồ Bích Đình theo đuổi nữ học sinh này, Trương Hải Kỳ đứng nhìn từ xa, đã cảm thấy người đàn ông này có một luồng khí lôi cuốn.

Đến bến tàu gặp hắn, là đi nghe ngóng lời nói sau lưng của Trương Hải Kỳ.

Từ cái chết của Hồ Bích Đình mà thấy, cũng không dễ nghe.

Nghĩ xong, thi thể sư phụ của Trương Thiên Quân Vạn Mã đã bị quật ra, một ông già trăm tuổi, vốn đã không còn lại gì, nay đến xương cốt cũng chẳng được bao nhiêu.

Đã nhìn không ra bất kỳ nguyên do gì khiến ông ấy giữ hẹn cả đời.

Trương Hải Kỳ lấy đầu lâu của lão đạo sĩ ra khỏi bồn quan, nói với Tiểu Trương Ca: "Từ lúc này, đây là cha của chúng ta, tôi là chị của các anh, bây giờ chúng ta xuất phát đi tìm mấy bộ quần áo, vào hang Tẩy Cốt."
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 5 Bách Nhạc kinh


Một đám người quay về đạo quan, nhìn thấy cỏ dại đầy tường, Trương Thiên Quân Vạn Mã nói với bọn họ, ở trong núi sâu chùa miếu đạo quan thế này có trên ba mươi chỗ, quy mô vô cùng khổng lồ, cho nên đất này được gọi là đồi Bách Tự, sau này một trận cháy rừng thiêu gần hết, hoàn cảnh tôn giáo địa phương mới từ từ suy yếu đi.

Sau nữa thổ phỉ thường xuyên chiếm cứ trong những phế tích chùa miếu đạo quan này, ngày thường mặc đạo bào, ông ta cũng xen lẫn trong số đó, nhưng dù sao cũng không tu bổ, sau khi sư phụ chết, nghề thổ phỉ không dễ làm, thổ phỉ trẻ trong núi đều đi lính, thổ phỉ già lần lượt chết già trong núi.

Những phế tích này cũng chỉ còn lại mỗi đạo quan này, vẫn có thể miễn cưỡng ở được.

Mà tộc A Chủy là dân tộc có tính khu vực sau khi người Miêu, Dao địa phương hỗn cư, thực ra có bốn đến năm dân tộc hỗn cư, dựa vào núi mà xây trại, có sáu trại lớn, bên ngoài trại có hơn ba ngàn hộ, gọi là Kim Nha động(1), cũng gọi là Bách Nhạc kinh, là nơi duy nhất hỗn cư với người Hán, người ở động này lấy răng vàng làm đẹp, ngày lễ tết sẽ lấy bột vàng bôi lên răng, ra đường tụ hội.

Bách Nhạc kinh trước đây có một con sông, một bên thông đến Sơn Tây, một bên trực tiếp nối với Hồng Thủy, là một đường vận chuyển nhỏ trên Trà Mã cổ đạo, cho nên Bách Nhạc kinh vô cùng phát đạt, người đủ mọi ngành nghề đến dịch quán nơi này mỗi ngày nối liền không dứt, nhân số trên thực tế nhiều gấp mấy lần so với ba ngàn hộ.

Vừa đến buổi tối, đèn đóm đầy đường, nhìn từ xa giống như một vùng Ngân Hà trong núi.

Bởi vì mọi dân tộc đều có, cho nên thờ cúng, trang phục, ăn vặt, nhà tắm đa dạng, rất náo nhiệt.

Núi sâu phía sau thôn Bách Nhạc, người Hán gần như rất khó vào được, chỉ biết bên trong còn có năm trại, ngoại từ Tẩy Cốt động, nơi sâu nhất trong hẻm núi còn có một trại, người khác đến tên cũng không biết, chỉ biết người ở động đó bán ra ngoài một loại nước suối, dường như có tác dụng đặc biệt, đành gọi là Quỷ Thủy động.

Trương Thiên Quân Vạn Mã là người Hán, cũng từng lén lút chui vào trại phía sau thôn Bách Nhạc, chỉ từng vào đến trại thứ hai, từng mua một loại thuốc phiện đặc thù, sau đó nữa ông ta chỉ có vô số truyền thuyết.

Trương Hải Kỳ nhìn đạo quan tấm tắc cảm thán, nói xuất gia thì xuất gia, hà tất đến nơi thế này.

Trương Thiên Quân Vạn Mã nói: "Không thể nói như vậy, người xuất gia hít gió uống sương, có khi chiếu lác cũng đủ rồi."

Tối đó, Trương Thiên Quân Vạn Mã đốn củi, nấu nước tắm, xào ba món ăn, mở một vò rượu.

Văn phòng tại Tương Tây của Trương gia, cứ thế lần nữa khai trương.

Ăn cơm xong, ba người không nói chuyện nữa.

Hẹn ngày mai vào Bách Nhạc kinh.

Nơi tắm rửa ở phía sau nhà bếp, là một bể xây gạch hình vuông, dùng gạch cũ từ các miếu thờ nun đất vàng xây nên, Trương Thiên Quân Vạn Mã dùng phân trâu trong đó, nhưng không nói với Trương Hải Kỳ.

Trương Hải Kỳ đóng kín cửa phòng xung quanh, thổi tắt đèn dầu, cả đại điện đều thành một cái bể tắm, đỉnh đại điện lủng một lỗ lớn, ánh trăng từ phía trên chiếu xuống.

Thân hình trắng nõn trần truồng, đẹp đẽ mịn màng, dưới ánh trăng trắng đến không một tia huyết sắc.

Trương Thiên Quân Vạn Mã ngủ trên xà nhà, có thể nghe thấy tiếng nước, hoàn toàn không ngủ được, trừng mắt nhìn miếng ngói trên đầu mình, đột nhiên ngồi dậy, giở cổ cầm của sư phụ ra, khảy lên loạn xạ, kiến thức cơ bản thì có, chỉ là điệu nhạc không biết là khúc nào.

Tiểu Trương Ca một mình nằm trên ngọn cây hòe khổng lồ bên ngoài, lộ ra nụ cười quỷ dị: "Người xuất gia."

Nói thật, hôm nay gã có vài phần ghen tuông, lúc này chỉ có thể nhìn trăng sáng, đầu lâu của lão đạo sĩ đặt đối diện cái cây của gã, gã nhìn hốc mắt tối đen kia.

"Ông nói xem chúng ta rốt cuộc thích gì ở cô ấy?"

Tiểu Trương Ca nghi hoặc hỏi.

Hôm sau trời sáng, nắng noi rất tốt, sương khói trong núi rất nhanh đã tản đi, Thiên Quân Vạn Mã hiển nhiên cả đêm không ngủ ngon, bị Tiểu Trương Ca lôi dậy, ăn bánh ngũ cốc, giảng giải phương vị và vị trí địa lý khác nhau của các trại, Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn Tiểu Trương Ca, nói: "Vấn đề chính là ở đây, người trong trại trước, chỉ có ít người biết làm sao vào được trại sau, khe hẹp trong các núi đường xá lộn xộn, như cái mê cung, chúng ta chỉ trà trộn thì trộn không nổi, chúng ta phải tìm đúng người, để bọn họ dẫn chúng ta đi.

"Tìm ai?

Dùng tiền mua chuộc sao?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã lắc đầu: "Sợ là nhìn xuất thân của hai vị, ở Bách Nhạc kinh không qua ba bốn ngày sẽ phải về quê, những người này đều là thổ ty và quan lớn, núi quanh đây đều là của bọn họ, tiền e không giải quyết được vấn đề."

Trương Hải Kỳ nhìn Tiểu Trương Ca, đối phương nói với Trương Hải Kỳ: "Nếu tộc trưởng ở trong trại đó, thì chứng minh, có một người Hán đã vào sáu trại lớn, nếu không như thường lệ, tức trong trại chắc chắn xảy ra biến lớn, người Hán vào trung tâm chính trị của tộc A Chủy, e rằng quan hệ giữa thổ ty của sáu trại lớn đã không như chúng ta nghĩ nữa.

Nếu tôi đoán không lầm, vào đến Bách Nhạc kinh chúng ta nhất định sẽ cảm giác được gì đó ngay."

Chú thích:

(1) Cái chữ động (峒) này vừa có nghĩa là hang động, vừa được dùng như một đơn vị địa lý, đặt tên đất.

Chương trước có dịch là hang Tẩy Cốt vì mình tưởng nó là cái hang thật, nay xem ra là đơn vị rồi 🙂))
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 6 Cổng Bách Nhạc kinh


Sẩm tối ba người vào đến kinh thành Bách Nhạc, nơi nơi là đèn màu, có người bắn pháo dây.

Hỏi ra thì là có người rước dâu.

Bách Nhạc kinh xem như bức ảnh thu nhỏ phồn hoa cẩm tú một phương, vừa vào động đã gặp người rước dâu không lạ gì, người Hán rước con gái trong động ra ngoài gọi là nhổ trại, anh em, anh em cột chèo nhà cô gái sẽ ở trên các cây cầu trong động, qua cầu đều đòi một mâm thuốc phiện vàng, loại thuốc phiện này dùng vàng lá gói lại, quay về thêm vào bùn mỡ trắng(1), có thể đổi ra sáu bảy mâm, là thuốc phiện thượng hạng.

Bách Nhạc kinh tổng cộng có sáu mươi mấy cây cầu lớn lớn nhỏ nhỏ, người trong trại xua đi các kiểu, ba mươi bốn cây cầu trốn không khỏi, còn phải trang trọng qua ải lớn, nhà cô gái là địa chủ địa phương, tất nhiên chàng rể phải qua hết một lượt tất cả cầu, đối với người Hán ở địa phương mà nói, là một khoản khổng lồ.

Nhưng Bách Nhạc kinh sinh mỹ nữ, con gái trong động có thể gả ra ngoài, đều là sắc vóc vẹn toàn, hơn nữa con gái Bách Nhạc kinh, tài nghệ mỗi tộc đều khác nhau, nhưng gần như ai nấy đều có thể dùng đao.

Thương nhân vùng khác làm ăn tốt, trong nhà gần như đều có đàn bà Bách Nhạc kinh, cưỡng ngựa, vác đao bạc, vòng nhạc trong tay vang lên, chàng rể thông thường đều mặc trường sam theo phía sau, cầm bàn tính.

Trương Hải Kỳ vào trong kinh, nhìn thấy các cô gái như vậy, bắt đầu tung tăng, sự chú ý của Tiểu Trương Ca cuối cùng cũng dời khỏi người Trương Hải Kỳ.

Con gái ở đây rất kiêng dè ánh mắt người khác, Tiểu Trương Ca nhìn ai, đối phương cũng trừng lớn mắt nhìn lại, Tiểu Trương Ca càng nhìn càng thấy thú vị.

Mùi pháo hoa, mùi pháo hoa loại khác, củi đốt trong không khí, mùi cơm, dầu dấm của canh cá chua, mùi thuốc pháo của pháo hoa, dầu mỡ tung tóe, trẻ con, người lớn, phục sức lộng lẫy đủ màu, mũ mão bạc.

Nơi nơi đều là đèn màu.

Còn có rượu và thuốc phiện.

Tộc trưởng khốn kiếp rất biết sinh sống đây?

Nhớ tới mình đánh cá ở Nam Dương, róc bong bóng cá, nhìn thấy con gái Nam Dương ai nấy râu ria xồm xoàm.

Vẫn là Nam Cương tốt, khác một chữ thối cả đũng quần.

Tiểu Trương Ca hồi thần, lại phát hiện Trương Hải Kỳ biến mất.

Quay đầu thì nhìn thấy Trương Hải Kỳ đang chọn đồ bên sạp hàng trang sức bạc, "Cô đang làm gì vậy?"

Tiểu Trương Ca liền hỏi, trong lòng đột nhiên cảm thấy có phần vui vẻ, tóm lại đây vẫn là phụ nữ.

"Con gái ở đây không giống nơi khác, suy nghĩ trong lòng đều treo lên mặt, anh nhìn bọn họ đi, muốn gì, nghĩ gì, trong mắt đều có, chắc chắn lấy được rồi cũng sẽ không nương tay, bà đây nhìn thấy mà thích."

Trương Hải Kỳ cảm khái nói: "Giống tôi, giống tôi."

"Cái này không tệ, cái này cũng không nhiều, tôi cảm thấy ba cái này khiến mặt có vẻ gầy."

Tiểu Trương Ca cũng ngồi xuống chọn ba cái đưa cho Trương Hải Kỳ, lúc này đội ngũ qua cầu đã ở trước mặt, có thể nhìn thấy đèn hoa múa rồng, sạp hàng bên cạnh bắt đầu nhường đường.

Trương Hải Kỳ cười nhìn gã một cái: "Xum xoe vô ích, tôi là mẹ anh, anh bớt cân nhắc."

"Tôi không có chọn cho cô."

Tiểu Trương Ca đính trang sức bạc lên trán mình, cào cào tóc gã mấy cái, trên mặt xuất hiện nụ cười hào phóng trúc trắc của mấy cô gái gã nhìn thấy lúc nãy: "Tôi cũng thích cái này, tôi cũng muốn thể nghiệm thử."

Trương Hải Kỳ nhìn mấy trang sức bạc này, đính trên mặt Tiểu Trương Ca, vẫn rất ưa nhìn, gã đúng là chọn cho bản thân.

"Tôi được giáo dục tốt, tôi được giáo dục tốt.

Không thể đánh con ngoài đường." cô ta kiềm lại khó chịu trong lòng.

Trương Thiên Quân Vạn Mã ở bên đường ngẩn người nhìn đội ngũ rước dâu, thấy cô gái cưỡi ngựa đi qua, đối mắt với ông ta, ông ta mới thở dài.

Xoay người lại nhìn thấy Tiểu Trương Ca mang một thân trang sức bạc, mấy ông chủ bên cạnh đang vây xem, đều cười dữ dội.

Trương Hải Kỳ vẻ mặt nghiêm túc, "Anh ở Nam Dương lâu rồi, mặt toàn mùi cá tanh, giống con gái ở đây chỗ nào chứ."

Tiểu Trương Ca càng thêm hứng thú nhìn lục lạc trên tay, ngẩng đầu lên, vừa hay đối mắt với cô dâu của đoàn rước dâu ngang qua.

Cô dâu sững người, lập tức dừng ngựa lại, đội ngũ rước dâu đằng sau đều dừng cả lại.

Người cả con phố đều dừng lại, yên tĩnh trong nháy mắt.

Cô dâu xuống ngựa, nhanh chóng đi về phía Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca mang trang sức bạc có phần bối rối, cô đến trước mặt Tiểu Trương Ca, trước mặt Tiểu Trương Ca đang xấu hổ duy trì động tác lẳng lơ vừa rồi, kéo phăng áo của gã, nhìn hình xăm trên cổ gã.

"Bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử."

Tiểu Trương Ca lẳng lặng nói: "Cô gái, có mẹ tôi ở đây, cô làm vậy bà ấy sẽ hiểu lầm đấy."

Cô gái kia đột nhiên cắn một cái lên vai Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca đau đến kêu to, cô gái đó thấp giọng nói: "Cứu tôi!"

Còn chưa nói xong, Tiểu Trương Ca phản xạ có điều kiện, đạp lên vai thẳng thừng xô cô gái ra bốn năm mét, cô gái đập đầu vào tảng đá xanh trên đất, ngất xỉu.

Tiểu Trương Ca không hiểu chuyện gì, nhìn mọi người, mọi người cũng không có phản ứng, Trương Thiên Quân Vạn Mã đi tới, kéo tay gã, bắt đầu chạy điên cuồng vão hẻm, gần như cùng lúc, tất cả người làm của cô dâu trong đoàn đưa dâu tuốt đao bạc xuống ngực đuổi theo.

"Anh làm gì vậy!"

Trương Thiên Quân Vạn Mã mắng to: "Chúng ta vào đây chưa được một nén nhang nữa!"

"Tôi có làm gì đâu, tôi chỉ ——" Tiểu Trương Ca cúi đầu, sau lưng một thanh đao phóng tới, "Phá một chút!"

Chú thích:

(1) Bùn mỡ trắng (白膏泥): Là một loại đất thường dùng trong mộ táng thời Tần, Hán, nhẵn mịn, tính dính cao, khá ẩm, tính thấm nước thấp, khi ẩm có màu than chì, gọi là bùn mỡ xanh, sau khi phơi nắng khô có màu trắng hoặc xanh trắng, nên còn gọi là bùn mỡ trắng.

Thành phần chủ yếu là Silic, Al2O3, Fe2O3, Canxi, Magie, K2O, có tính dính, phân tử dày đặc, có hiệu quả chống phân hủy rất mạnh.
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 7 Cướp dâu


Hai người chạy trối chết khắp đường lớn ngõ nhỏ Bách Nhạc kinh, may nhờ Trương Thiên Quân Vạn Mã cũng xem như rành đường, leo qua quán trà, chui vào phòng nhuộm, bay qua nhà người ta, dọc đường xông qua một cây cầu đá, người phía sau không còn đuổi theo nữa, hai người vẫn không dám chậm trễ, tiếp tục chen vào đám người, liền phát hiện bọn họ đã đến một lò mổ, bên kia cầu không có gì cả, nhưng bờ sông bên này toàn là sạp đồ mổ, trên xà ngang mái hiên sát sông treo đầy các loại súc vật thôn quê.

Mùi thịt tanh và mùi máu tràn ngập cả bờ sông.

Toàn bộ nước máu đều bị thải trực tiếp xuống con sông dưới cầu, nước bẩn mang theo mỡ và nội tạng nhanh chóng bị cuốn đi.

"Người đưa dâu hình như có phần kiêng kỵ đối với nơi này, không đuổi tới đây."

Tiểu Trương Ca dừng lại trước một sạp thịt, xa xa nhìn phía bên kia cầu, những người đó vẫn nhìn bọn họ.

"Mẹ anh thì sao đây?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã nghĩ tới Trương Hải Kỳ, Tiểu Trương Ca nhìn sạp thịt xung quanh, trong lòng cảm thấy có đôi chút bất an, vì sao những người đó không đuổi tới đây, nhìn trên cầu người tới người lui, nơi này mở cửa làm ăn, không giống cấm địa.

Gã nói: "Cô ấy tuyệt đối sẽ thoát thân nhanh hơn chúng ta." vừa kéo tay Trương Thiên Quân Vạn Mã, "Tại sao bọn họ không dám qua đây, anh có biết nguyên nhân không?"

"Bên này cây cầu gọi là Bát Lưỡng giới, nha ti hai bên không hợp, một đám người xách đao đến chắc chắn không ổn.

Nhưng bọn họ rất nhanh sẽ thông báo cho Bát Lưỡng giới đòi người.

Chúng ta phải đi mau."

Trương Thiên Quân Vạn Mã chỉ phía trước: "Nước sông hôm nay trôi về hướng này, Ngũ Lưỡng giới ở dưới hạ du, người nghèo nơi đây đều ở Ngũ Lưỡng giới, giăng lưới vớt nội tạng dưới sông ăn, nước sông cứ ba ngày hai đầu sẽ đổi hướng, người Ngũ Lưỡng giới đều chạy ở hai đầu, nơi đó không có nha ti quản."

Vì vậy hai người đi xuôi theo sông, rất nhanh qua một đoạn hành lang sông không phồn hoa lắm, bắt đầu xuất hiện vô số nhà sàn cũ, ánh đèn không rực rỡ như ở trung tâm Bách Nhạc kinh, đều dựng vô cùng đơn sơ, dưới sông các loại cành cây cắm lưới.

Có chừng trăm cái.

Có người gỗ cầm đèn dầu lốm đốm sáng giữa sông.

Hai người tìm một quán ăn bên bờ sông, đó là một cái nồi lớn bên trong cái gì cũng có, ngồi xuống.

Trương Thiên Quân Vạn Mã liền vỗ bàn: "Rốt cuộc là chuyện gì."

Tiểu Trương Ca nhìn nhìn xung quanh, hít hơi lạnh: "Anh cũng là người Trương gia, anh nghe nói tộc trưởng là người thế nào?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn biểu cảm của Tiểu Trương Ca: "Đây là chuyện xấu của anh, sao lại kéo đến tộc trưởng."

"Cô gái vừa nãy, nhìn thấy hình xăm mới xuống ngựa, cô ta bảo tôi cứu cô ta, hình xăm của tôi cũng không như bình thường, từ vị trí này cô ta vừa nhìn đã nhận ra, còn cầu cứu chúng ta, dường như đã biết chúng ta là ai."

Tiểu Trương Ca nói: "Chúng ta vừa mới đến, nếu người nơi này biết chuyện hình xăm, nhất định là tộc trưởng nói với cô ta.

Tộc trưởng vô duyên vô cớ, nói với người khác hình xăm của mình, hoặc là quan hệ không bình thường, hoặc chính là, nói ra lúc bị nhìn thấy, vậy quan hệ càng không bình thường.

Hình xăm này nào có phải người bình thường có thể nhìn thấy, tất nhiên là khi..."

Tiểu Trương Ca làm một động tác: "Khi 'mần ăn'.

Nhưng... nghe nói tộc trưởng là người nhạt nhẽo, không nói chuyện nan nữ, đến cơm cũng ăn chẳng ra sao.

Tính tình gàn dở, sau khi ẩn cư ở Nam Cương, lại nói chuyện hình xăm với người khác, vui đùa ân ái, nơi này ba ngàn phồn hoa, cô gái vừa nãy xinh đẹp như hoa, một món ngon của tộc trưởng, hành vi thật mạnh bạo."

Trương Thiên Quân Vạn Mã hít một hơi lạnh, không biết nên tiếp lời thế nào.

Tiểu Trương Ca tiếp tục nói: "Kỳ lạ nhất là, cô gái này bây giờ xuất giá, còn cầu cứu chúng ta, vậy không phải lấy tộc trưởng, vậy chính là tộc trưởng vẫn không được người nhà người ta vừa mắt."

Trương Thiên Quân Vạn Mã ra chiều suy tư, không biết nghĩ đến cái gì, ánh mắt mơ màng, lẩm bẩm nói: "Thì ra tộc trưởng giống như mình."

"Cái gì?"

Tiểu Trương Ca hỏi, Trương Thiên Quân Vạn Mã lập tức lắc đầu: "Không có gì, chỉ là cảm thấy, tộc trưởng chắc chắn rất đau lòng."

Tiểu Trương Ca lập tức đi dậy, gỡ hết trang sức trên người, nói với Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Đi thôi."

"Đi đâu?"

"Đi cướp dâu trước, trên người cô gái này chắc chắn có manh mối của tộc trưởng, hơn nữa nếu đã là người phụ nữ của tộc trưởng, chúng ta chắc chắn phải giữ lại."

Tiểu Trương Ca nói.
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 8 Thật ngại quá


Bãi gội đầu trước hẻm núi mé tây ngoài trại, đại thụ từ trên bờ mọc thẳng vào trong nước, dưới cây có phiến đá nối liền nhau dùng để bước đi trên nước.

Là con đường bắt buộc phải qua bên bờ sông để đến phía tây.

Hai người đứng trên ngọn cây, nhìn đội ngũ đưa dâu đi ngang bên dưới.

Đó là một hàng đèn, đèn màu đủ sắc uốn lượn dưới cây.

Trước đó bọn họ lần mò trà trộn vào một đội ngựa thồ ra khỏi trại, người nhà đưa dâu chắc là hộ lớn, mỗi một người ra khỏi trại đều được phân một chén rượu trắng.

Hai người uống xong chùi miệng, Trương Thiên Quân Vạn Mã liền hỏi Tiểu Trương Ca: "Vừa nãy chúng ta bị gia quyến đưa dâu đuổi chém nửa trại, bây giờ chúng ta vẫn là hai người, làm sao cướp dâu?"

"Vừa nãy là chuyện mặt đối mặt, bây giờ chúng ta ở trong tối.

Chúng ta bắt kịp họ, tôi sẽ nghĩ ra được cách."

Vì vậy bọn họ đánh ngất người phát rượu, trộm lừa của đám người, chạy một mạch đến phía trước.

Lúc này đội ngũ đã qua được hơn nửa, Tiểu Trương Ca vẫn không nói gì.

Trương Thiên Quân Vạn Mã vốn còn có nghi vấn chuyện cướp dâu, ông ta không truy hỏi, chỉ nhìn Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca lúc này lại cảm thấy không ổn.

Gã không tìm thấy cô dâu.

Đèn màu bên dưới xếp hàng lộn xộn, đội nhạc gần như dàn ngang cả đội, nhưng cô dâu vốn nên đi đầu đội ngũ, đoạn giữa không có, đến cuối hàng cũng không có.

Vừa nãy đạp một cái tuy là phản xạ có điều kiện của Tiểu Trương Ca, nhưng cũng không quá nặng, xối ít nước lạnh, cô dâu chắc đã tỉnh từ lâu.

Nếu cô dâu chưa tỉnh lại, sẽ không tiếp tục lên đường.

"Lẽ nào, bị tôi đạp chết rồi?"

Tiểu Trương Ca sờ sờ cằm: "Không đúng, đạp chết càng không cần đưa dâu nữa."

Nói như vậy, cô dâu đã bị giấu đi, ẩn trong đội ngũ đưa dâu, lẽ nào, trong đội ngũ có người biết sẽ có cướp dâu.

"Tâm tư tôi dễ đoán vậy sao?

Hay là hành động của cô dâu trên phố, khiến người ta liên tưởng."

Hành động vừa nãy ở trên phố, cô dâu đột nhiên cắn một người đi đường, nếu người đi đường đó không đá cô dâu lăn ra đất, thật sự còn sẽ có hiểu lầm rất lớn, nhưng người đi đường này dứt khoát quyết liệt dùng hành động của mình bày tỏ bản thân hoàn toàn không biết gì, chắc sẽ không khiến người ta liên tưởng đến việc cướp hôn.

Đột nhiên Tiểu Trương Ca giật thót, cảm thấy mình đã hiểu ra chuyện gì đó, nói với Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Không đúng, chuyện là như vầy, tôi có suy đoán nho nhỏ kết hợp sự thật, rằng đây là người phụ nữ của tộc trưởng, cùng tộc trưởng yêu nhau thắm thiết, tộc trưởng trước nay xuất quỷ nhận thần, thần long thấy đầu không thấy đuôi, kẻ thù của tộc trưởng tìm tộc trưởng mười năm không được, nhưng trong quá trình tra tìm, kẻ thù biết được chuyện người phụ nữ của tộc trưởng, vì vậy dùng kế ép người phụ nữ của tộc trưởng lấy một lão người Hán mặt đầy mụn bọc trong đoàn ngựa thồ, mục đích của hắn là dụ tộc trưởng ra, biết tộc trưởng tuyệt đối sẽ không để mặc cô gái y yêu lấy một gã thô lỗ dắt ngựa, nhưng tộc trưởng thực lực quá mạnh, cho nên bọn họ biết tộc trưởng nhất định sẽ chọn lúc đưa dâu để cướp dâu, sớm đã chuẩn bị đầy đủ, cô dâu bị giấu trong đội ngũ, chính là đợi tộc trưởng xuất hiện.

Bên dưới là một cái bẫy.

Vậy... tộc trưởng cũng ở gần chúng ta!" nói xong gã nhìn vào bóng tối xung quanh.

Trương Thiên Quân Vạn Mã trừng mắt há mồm nhìn Tiểu Trương Ca.

Qua một lúc: "Anh nói cái gì?"

Trong bóng tối Tiểu Trương Ca không nhìn ra được gì, quay đầu lại hít sâu một hơi, lại nói với Trương Thiên Quân Vạn Mã một lượt: "Tôi có suy đoán nho nhỏ kết hợp sự thật, rằng đây là người phụ nữ của tộc trưởng, cùng tộc trưởng yêu nhau thắm thiết, tộc trưởng trước nay xuất quỷ nhận thần, thần long thấy đầu không thấy đuôi, kẻ thù của tộc trưởng tìm tộc trưởng mười năm không được, nhưng trong quá trình tra tìm, kẻ thù biết được chuyện người phụ nữ của tộc trưởng, vì vậy dùng kế ép người phụ nữ của tộc trưởng lấy một lão người Hán mặt đầy mụn bọc trong đoàn ngựa thồ, mục đích của hắn là dụ tộc trưởng ra, biết tộc trưởng tuyệt đối sẽ không để mặc cô gái y yêu lấy một gã thô lỗ dắt ngựa, nhưng tộc trưởng thực lực quá mạnh, cho nên bọn họ biết tộc trưởng nhất định sẽ chọn lúc đưa dâu để cướp dâu, sớm đã chuẩn bị đầy đủ, cô dâu bị giấu trong đội ngũ, chính là đợi tộc trưởng xuất hiện.

Bên dưới là một cái bẫy.

Vậy... tộc trưởng cũng ở gần chúng ta!"

Trương Thiên Quân Vạn Mã coi như nghe hiểu, nhìn gã: "Anh nào phải suy đoán nho nhỏ, nghe qua hoàn toàn đều là suy đoán."

Tiểu Trương Ca nói: "Trực giác của tôi chính là như vậy.

Việc cấp bách bây giờ, là tìm ra cô dâu."

Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn thấy trong miệng gã đột nhiên nháng lên một tia lạnh, không biết dưới lưỡi liếm ra cái gì.

"Chúng ta trà trộn vào trước, quan sát cự ly gần!"
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 9 Người có lối sống khác nhau


Sau khi Tiểu Trương Ca nói xong câu này, ở trên cây không nhúc nhích, vẫn nhìn đội ngũ đưa dâu bên dưới, Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn Tiểu Trương Ca, thời gian vùn vụt, rất nhanh đội ngũ đưa dâu đã đi đến đoạn cuối.

Trương Thiên Quân Vạn Mã nhìn thấy Tiểu Trương Ca đầu đầy mồ hôi, nhưng vẫn không hành động.

Ban đầu Trương Thiên Quân Vạn Mã vẫn cho rằng Tiểu Trương Ca đang tập trung chuẩn bị hành động gì, nhìn thấy đội ngũ từ từ đi hết, Trương Thiên Quân Vạn Mã mới đột nhiên tỉnh ngộ: "Chắc không phải anh không có cách chứ?

Không phải anh nói tiện tay thì có thể nghĩ ra một cách sao?"

"Cách thì tôi có từ lâu rồi, tôi chỉ không yên tâm về anh mà thôi, không dám dùng mà thôi."

Tiểu Trương Ca chỉ chỉ một phương hướng: "Những đội ngũ này đều mặc áo màu, bất kể chúng ta tiếp cận từ đâu, đều dễ dàng bị phát hiện, đoạn có thể hạ thủ duy nhất là đoạn cuối.

Tôi vốn nghĩ người cuối đội sẽ tương đối lơi lỏng, nhưng anh xem cuối đội bọn họ kìa."

Người cuối đội cưỡi ngựa, một nhóm người trẻ tuổi đồng loạt quấn khăn đầu màu trắng, có thể nhìn thấy bên hông đều có súng ngắn.

Trương Thiên Quân Vạn Mã gật đầu: "Người ta sớm có chuẩn bị rồi."

Ông ta lau lau mồ hôi, quay đầu lại nhìn Tiểu Trương Ca, nhìn thấy ánh mắt đối phương nhìn mình nóng rực: "Không kịp rồi, Thiên Quân Vạn Mã, chúng ta cược một ván đi."

"Cược cái gì?"

Thiên Quân Vạn Mã sợ sệt rụt về sau một chút, Tiểu Trương Ca liền đến cởi đai lưng quần của Thiên Quân Vạn Mã, Thiên Quân Vạn Mã kinh hãi thất sắc, nhưng Tiểu Trương Ca dường như vô cùng quen thuộc việc cởi đai quần, nháy mắt đai quần đã bị gã kéo xuống, bản thân gã chắp tay sau lưng, nhanh chóng dùng đai quần trói tay mình lại.

Dưới tình huống tay bị lật ngược ra sau, rất khó dùng ngón tay làm việc nhưng cổ tay và khớp ngón của Tiểu Trương Ca vô cùng linh hoạt, cả cánh tay tựa như có thể xoay ngược trở lại.

"Anh làm gì vậy?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã cầm đai quần kinh ngạc nhìn Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca thấp giọng hô: "Cõng tôi lên!" nói rồi nhảy lên lưng Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Xuống dưới!"

Trương Thiên Quân Vạn Mã còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Trương Ca đã đạp vào cây, hai người từ trên cây nhảy thẳng xuống, tiếp đất Trương Thiên Quân Vạn Mã liền lảo đảo, suýt nữa khuỵu ngã, Tiểu Trương Ca liền bắt đầu hét to: "Thả tôi ra!"

Đội ngũ đưa dâu trợn mắt há mồm quay đầu lại nhìn hai người họ, Tiểu Trương Ca nói bên tai Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Nói mau, anh bắt được người vừa nãy đánh cô dâu về rồi."

Trương Thiên Quân Vạn Mã vẻ mặt mù mờ, nhưng nhìn thấy đội ngũ đưa dâu trước mặt bắt đầu rút đao ra, lập tức hét to: "Đợi đã, tôi bắt được người vừa nãy đánh cô dâu về rồi."

Đội ngũ đưa dâu bắt đầu mấy mặt nhìn nhau.

Tiểu Trương Ca tiếp tục nói bên tai ông ta: "Nói: Tôi muốn gặp thủ lĩnh, có thưởng không?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã la lên với đội ngũ: "Có thưởng không?

Tôi muốn gặp thủ lĩnh!"

Đội ngũ vẫn mấy mặt nhìn nhau.

Tiểu Trương Ca đột nhiên bắt đầu gào khóc: "Tôi và cô dâu lưỡng tình tương duyệt, cha tôi là đô đốc Lưỡng Quảng(1), giờ là tâm phúc bên cạnh đại tổng thống, tôi làm việc cho người Mỹ, các người dám động vào tôi thử xem!"

Người này truyền người kia, rất nhanh cả đội ngũ đã dừng lại, tốp khăn trắng phía sau tiến đến bao vây hai người, không quá thời gian một điếu thuốc, thủ lĩnh đi đầu đã dẫn theo một thân quyến cưỡi ngựa xuống, giục đội ngũ tiếp tục đi tới, bản thân thì xuống ngựa đến trước mặt Trương Thiên Quân Vạn Mã.

Trương Thiên Quân Vạn Mã đầu đầy mồ hôi, không biết làm sao, thủ lĩnh đó đã đến trước mặt ông ta, nhìn nhìn ông ta, tóm lấy tóc Tiểu Trương Ca, xách đầu Tiểu Trương Ca lên, cho thân quyến nhìn, thân quyến đó lập tức gật đầu.

Dùng ngôn ngữ nghe không hiểu nói một câu.

Sau đó chỉ chỉ Trương Thiên Quân Vạn Mã.

Thủ lĩnh nhìn Trương Thiên Quân Vạn Mã: "Tôi nhận ra anh, anh là ăn mày trong núi."

"Tôi là đạo sĩ, tôi ở trong núi tu hành."

Trương Thiên Quân Vạn Mã liền nổi giận.

"Vừa nãy không phải anh kéo gã chạy thoát sao?

Sao bây giờ lại bắt gã về?"

Trương Thiên Quân Vạn Mã sững người, nháy mắt đã bị đối phương thuyết phục, Tiểu Trương Ca ở trên lưng ông ta thấp giọng nói: "Anh nói: Vừa nãy tôi mướn anh làm bảo tiêu, anh thân mang chức trách, nhưng xong việc tôi không chịu trả tiền, cho nên anh tức giận, bắt tôi về."

Thủ lĩnh nhìn Tiểu Trương Ca trên lưng, Trương Thiên Quân Vạn Mã vừa định lặp lại, thủ lĩnh liền ngăn: "Hai người tưởng tôi điếc sao?

Các người hát đôi đấy à?

Đánh gãy chân bọn họ, đưa đến nhà cô gia xử lý."

Chú thích:

(1) Lưỡng Quảng: chỉ hai tỉnh Quảng Đông và Quảng Tây, Trung Quốc

===========
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 10 Bối rối


Thủ lĩnh nói xong tất cả súng ngắn đều móc ra, ba người khăn đầu trắng một bên xuống ngựa tuốt đao vây tới, không có bất cứ do dự nào, Trương Thiên Quân Vạn Mã chỉ đủ thời gian lùi lại hai bước, không có thời gian hỏi Tiểu Trương Ca phải làm sao.

Một người khăn trắng trực tiếp bước tới kéo búi tóc ông ta.

Trương Thiên Quân Vạn Mã tránh đi, quẳng Tiểu Trương Ca xuống đất, dứt khoát kết một thủ ấn: "Thỉnh tổ sư gia!

Ngũ hỏa chính pháp thần tiêu linh hỏa!"

Hai tay Trương Thiên Quân Vạn Mã nháy mắt bén lửa, trực tiếp phẩy vào người trước mặt, phẩy ra một con rồng lửa, người đó lắc mình né tránh, dùng thứ ngôn ngữ khó hiểu la lớn, dường như đang mắng có yêu pháp.

Trương Thiên Quân Vạn Mã thay đổi thủ ấn, tốc độ tay cực kỳ mau, hai cánh tay kẹp trước ngực, "Khởi kê!"

đạo bào toàn thân liền cháy hết, Tiểu Trương Ca õng ẹo nằm dưới đất, thán phục nói: "Được đấy."

Ai nấy nhất thời không dám tiến lên, Trương Thiên Quân Vạn Mã vỗ một cái vào hộp gỗ sau lưng, từ trong lửa đánh ra một thanh kiếm lửa, bay lên xoay người lại đá trúng, kiếm lửa xoay tròng đâm thẳng vào một người khăn trắng, người khăn trắng miễn cưỡng né được, người Trương Thiên Quân Vạn Mã nháy mắt đã theo đến nơi, trong nháy mắt kiếm lửa rơi xuống, bắt lấy nó cho về hộp, lăn mình dưới đất, thoáng cái lửa trên người tắt trong bùn lầy, sau đó điên cuồng chạy vào sâu trong rừng cây.

Đợi ông ta chạy vào trong bóng tối hoàn toàn mất dạng, người khăn trắng mới có phản ứng, thủ lĩnh cười lạnh một tiếng: "Làm xiếc à?

Bỏ lại đồng bọn không lo sao?"

Hắn quay đầu lại nhìn Tiểu Trương Ca, liền thấy Tiểu Trương Ca đã cởi bỏ dây thừng của mình, đang đứng hoạt động tay cổ và cằm.

"Đúng là mất mặt."

Tiểu Trương Ca nhìn về phương hướng Trương Thiên Quân Vạn Mã chạy đi.

Gã nhìn nhìn thủ lĩnh, lại nhìn nhìn đội ngũ đã đi xa, nói: "Thời gian đưa dâu là cố định, vừa nãy đuổi theo chúng tôi đã lỡ mất một lúc rồi, cho nên không thể trì hoãn thêm nữa đúng chứ."

Thủ lĩnh không nói gì, biểu cảm của Tiểu Trương Ca trở nên hưng phấn, nhìn bọn họ: "Các người xông lên là đòi cắt gân chân người ta, xem ra đánh người thương tật đối với các người mà nói là chuyện như cơm bữa, nhưng không cao cấp chút nào."

Trải qua một màn vừa rồi, người khăn trắng không dám tùy tiện hành động nữa, thủ lĩnh nhận lấy một cây súng ngắn từ người khăn trắng bên cạnh, nháy mắt nổ súng vào Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca vặn eo với một tốc độ con người không thể đạt tới, trực tiếp tránh thoát tất cả hạt sắt, sau đó động tác vặn eo về trực tiếp hất đầu, miệng phụt một tiếng, một ánh sáng lạnh từ trong miệng gã phun ra, giống như đạn găm thẳng vào mắt thủ lĩnh.

Thủ lĩnh ứng tiếng kêu thảm ngã xuống, gần như cùng lúc, không ai nhìn rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy tiếng phụt phụt phụt phụt, toàn bộ người khăn trắng và gia quyến đều ngã khỏi ngựa trong một giây.

Tiểu Trương Ca nắn nắn cổ, nhìn quanh một vòng, người đều chưa chết, nhưng đều bịt chặt lấy mắt, máu chảy như trút nước, có người mắng to giơ súng lên, Tiểu Trương Ca hất đầu, thứ trong miệng bắn thẳng vào nòng súng, lập tức nổ nòng, cả bàn tay nát bấy.

"Người vừa nãy là hậu cần, tôi là quân chính quy."

Tiểu Trương Ca ngồi xổm xuống trước mặt thủ lĩnh, thủ lĩnh đang biết rõ quan hệ lợi hại, la lên: "Đừng ai nhúc nhích!"

Có mấy người nhịn đau rút đao, không hành động tiếp, mọi người cắn răng nhìn Tiểu Trương Ca, Tiểu Trương Ca mở miệng ra với thủ lĩnh, thủ lĩnh nhìn thấy mảnh dao đầy trong miệng, lóe lên tia lạnh.

Một mảnh dao bị đầu lưỡi liếm ra, thủ lĩnh nói: "Đại gia, tha cho chúng tôi một mạng, chúng tôi chỉ kiếm tiền ăn cơm thôi."

Tiểu Trương Ca nhìn nhìn đai lưng quần của thủ lĩnh, nháy mắt liền cởi ra, thủ lĩnh kinh hãi vô cùng: "Đại gia, đừng làm trước mặt thủ hạ tôi."

Tiểu Trương Ca đến bên đầu hắn, hai chân đạp lên hai tay hắn, ngồi xuống rút mảnh dao trong mắt hắn ra, nháy mắt hắn đau đến vặn vẹo, sau đó lấy cái túi bách bảo từ bên hông ra, hỏi: "Anh tên là gì?"

"Nhũ danh của tôi là Vụ Lang, người trại Hoa Miêu Hoa Tra phía nam núi Ba Lý, cho nên gọi là Vụ Lang Hoa Tra, những người này đều là huynh đệ của tôi, đại gia, chúng tôi có mắt không thấy Thái Sơn, anh thả chúng tôi đi đi."

Tiểu Trương Ca dùng đầu gối đè lên mặt hắn, lật mí mắt hắn ra, bắt đầugiúp hắn khâu mắt, Vụ Lang Hoa Tra đau đến cả gương mặt đều rúm ró, sau đó TiểuTrương Ca thả hắn ra, đưa nước cho hắn tự rửa, hắn rửa nửa ngày, lúc mở mắt ra,liền trông thấy Tiểu Trương Ca đã dùng đai quần hắn, lại trói bản thân lại, tựmình bò lên lưng ngựa.

Vẫy tay với hắn: "Mau, mau lên, mau qua đây ".
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 11 Nam phái


Vụ Lang Hoa Tra ngồi lên ngựa, Tiểu Trương Ca liền bị xem như hành lý treo trên mông ngựa, sau khi bắt kịp đội ngũ, rất nhiều người thấy hắn dùng khăn đầu bịt mắt.

Từ từ tiến lên trong đội ngũ bọn họ, Tiểu Trương Ca có thể quan sát từng người ở khoảng cách gần.

Vụ Lang Hoa Tra không dám có bất kỳ hành động nào, trong nháy mắt vừa nãy, hắn đã động sát tâm, cùng lúc chính diện nhìn thấy động tác của Tiểu Trương Ca.

Trong nháy mắt đó, người đàn ông đang treo sau mông hắn đây, cả cơ thể vặn vẹo giống như yêu quái.

Mà gần như đồng thời, hắn nhìn thấy người đàn ông đó đang cười.

Chính là nụ cười dữ tợn khi vận động tốc độ cao đó, khiến hắn hiểu ra mình không có bất cứ phần thắng nào.

Đây là chênh lệch mạnh yếu giữa hai loài sinh vật.

Gã cho rằng mình chiếm ưu thế tuyệt đối, mà người khác dường như chỉ là dùng tạp kỹ đối phó gã.

"Anh thật sự không biết cô dâu giấu ở đâu?"

Tiểu Trương Ca tìm một vòng xong, lẳng lặng hỏi Vụ Lang Hoa Tra, người kia lắc đầu: "Đại gia, chúng tôi là đội bảo an, làm hộ vệ cho hương thân, bình thường săn bắt.

Các chi tiết đưa dâu đều là gia quyến cô dâu làm."

"Bọn họ không nhắc nhở các anh đặc biệt chú ý cái gì sao?"

"Không có, đội ngũ dài như vậy, người phía trước cảm thấy cô dâu ở phía sau, người phía sau cảm thấy cô dâu ở phía trước.

Anh nói thế tôi mới phát hiện không thấy cô dâu đâu." mắt Vụ Lang Hoa Tra đau đến giật giật.

Tiểu Trương Ca đổi một thế nằm thoải mái, ngửa mặt nằm trên mông ngựa, nhìn vào bóng tối trên đầu, đột nhiên gã nghĩ ra gì đó, lật người dậy, nhìn vào bóng tối xung quanh.

"Đi bên này."

Tiểu Trương Ca nói, "Dập lửa đi."

"Sao vậy?

Đại gia."

"Còn có một đội ngũ khác."

Tiểu Trương Ca nói: "Vừa nãy người đuổi theo tôi, có một tốp người tôi không nhìn thấy trong đội ngũ."

Cách che giấu tốt nhất, không phải giấu người trong đám người, mà là dưới đèn màu và chiêng trống vang trời, trong bóng tối một đội ngũ khác đi song song, đội ngũ này, không có đèn đuốc, tiếng bước chân ẩn trong tiếng trống, nấp trong bóng tối của hàng dài đèn màu chiếu sáng.

Vụ Lang Hoa Tra dần dần tách khỏi đội ngũ, dụi bó đuốc vào trong bùn cho tắt, đi xuyên vào màn đêm.

Ngựa rảo bước tiến vào sâu trong rừng cây, chầm chậm, quả nhiên bọn họ đều nghe thấy tiếng móng ngựa khe khẽ.

Vụ Lang Hoa Tra chầm chậm lại gần, liền trông thấy một đám người A Chủy khoác áo tơi, lặng lẽ di chuyển trong bóng tối, ngựa đeo rọ mõm, trên móng ngựa bọc đệm bỏ.

Trong đó trên một tốp ngựa, có bóng dáng một cô gái mang mũ mão, hẳn chính là cô dâu.

Nơi này tối đến mù mịt, thủ lĩnh dường như vô cùng quen thuộc đường đi, cho nên người và người, ngựa và ngựa đều nối đuôi nhau.

Tiểu Trương Ca trong đêm đều chỉ nhìn thấy bóng người mơ hồ, ai nấy đều không nói chuyện, cũng không có bất kỳ động tác nào.

Gã cảm thấy giống như dẫn xác(1).

Vụ Lang Hoa Tra cưỡi ngựa vô cùng giỏi, lúc ngựa đến gần, âm thanh rất nhẹ, đến gần đội ngũ, hoàn toàn là mò mẫm, Tiểu Trương Ca liền kéo dây thừng đang trói mình ra, nhẹ giọng nói với Vụ Lang Hoa Tra: "Ở đây đợi tôi."

Nói rồi lăn mình xuống ngựa, dựa vào ấn tượng, một mạch trà trộn vào đội ngũ, trong hoàn cảnh gần như tối đen hoàn toàn, xê dịch mấy cái, đã đến bên ngựa cô dâu.

Mọi người đều cứt ngắt đi về phía trước, gã lật người lên ngựa, vừa bụm miệng cô dâu, vừa đè hai tay cô dâu, dùng âm thanh cực kỳ nhỏ nói: "Tôi tới cứu cô."

Gã quan sát tứ chi người khác vô cùng tỉ mỉ, cho nên có ghi nhớ rất sâu về vóc dáng chiều cao của cô dâu, cho dù chỉ là một thoáng ngắn ngủi trên phố, gã cũng nhớ rất rõ ràng, sau khi tay gã kẹp được hai cánh tay, phát hiện không như mình phỏng đoán, kẹp ở vị trí eo, trái lại kẹp trúng bộ ngực thanh thoát mà đầy đặn.

Gã sững người, thầm nói sao lại lùn vậy, sờ thêm một cái, ngực của cô dâu ban nãy trong lớp áo gần như nhìn không ra, nhưng bộ ngực này, cảm giác rất tốt, giống như bánh bao lớn ở Hạ Môn.

Có tính đàn hồi, hơn nữa hình dáng vô cùng đáng yêu.

"Anh sờ đủ chưa?" cô dâu thấp giọng nói.

Tiểu Trương Ca sững người, cảm thấy giọng nói này sao mà quen thuộc quá, đột nhiên giật nảy mình: "Trương Hải Kỳ."

"Buông tay, lớn bằng này còn măng vú mẹ, con mẹ nó anh còn nhỏ lắm."

Trương Hải Kỳ thấp giọng nói.

"Sao cô lại ở đây?

Cô dâu đâu?"

"Bị tráo rồi, bà đây làm việc còn phải đợi anh?"

Trương Hải Kỳ dùng giọng Tứ Xuyên nói: "Bây giờ bà đây chính là cô dâu, anh đi xuống cho tôi.

Tôi dẫn theo thằng con ghẻ lớn như vậy tái giá, đến cửa cũng không vào được."

Chú thích:

(1) Dẫn xác: Một nghi thức dùng vu thuật khiến xác chết di chuyển đi lại được.

Thường là đi cùng lúc nhiều xác chết và nối đuôi nhau bí bo xìn xịt
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 12


Không nhớ là năm nào đó, Trương Hải Kỳ dắt Tiểu Trương Ca đi tắm, Tiểu Trương Ca lúc này đã trên dưới một mét bảy, cao hơn cả Trương Hải Kỳ.

Trương Hải Kỳ không coi ai ra gì lõa lồ bước vào, vòng eo bắt mắt vẽ nên một đường cong giống như trăng non.

Lắc lư tháo mái tóc dài lúc đó còn đang tết.

Mái tóc xõa trên bờ vai trắng nõn, thân hình nhỏ nhắn cân xứng vô cùng, đẹp như thiếu nữ tinh linh, trong ánh mắt lại là thành thục và quyến rũ vô bì.

Cơ thể Trương Hải Kỳ đã qua huấn luyện đặc biệt, cơ bắp của cô ta rất phát triển, nhưng đều giấu dưới làn da mềm mại, khung xương rất nhỏ, cho nên cơ thể trông có vẻ đầy đặn nhưng nhỏ nhắn.

Lúc đi đường, chỗ cần lắc đều sẽ lắc lắc, sẽ không khiến người ta có cảm giác cứng nhắt.

Hôm đó lần đầu tiên Tiểu Trương Ca cảm thấy cơ thể Trương Hải Kỳ có phần gai mắt, mới hôm qua, hay một tuần trước, thậm chí sáng nay, gã đều không cảm thấy cơ thể này có gì đặc biệt.

Nhưng giờ này phút này, gã đột nhiên cảm thấy không ổn.

Hơi thở bắt đầu trở nên gấp gáp.

Đây là phụ nữ mà.

Lần đầu tiên trong đầu Tiểu Trương Ca, cái từ phụ nữ này, mang ý nghĩa đặc biệt.

Lúc này Tiểu Trương Ca tỉnh lại, thứ Trương Hải Kỳ mang đến cho thanh xuân gã, đúng là hậu quả gần như tệ hại, áo yếm, cánh tay trần, khỏa thân mặc tạp dề nấu cơm, mùa hè ở Hạ Môn rất nóng, Trương Hải Kỳ với cơ thể giống như tinh linh mang theo sức hấp dẫn cực mạnh, sống như đại gia thành quen, khiến trong đầu Tiểu Trương Ca tràn ngập một thứ cầu vồng trên núi lở.

Một khoảng thời gian rất dài, Tiểu Trương Ca nhìn thấy phụ nữ thân hình nhỏ nhắn, cùng với đại gia, sẽ xuất hiện phản ứng như nhau.

Trong trí nhớ gã còn có một lần, Trương Hải Kỳ khóc đến vô cùng vô cùng thương tâm, đó là lúc cô ta tưởng Tiểu Trương Ca đã chết, Tiểu Trương Ca lê tấm thân đầy vết thương, từ trong núi huấn luyện đi ba ngày về bên cạnh Trương Hải Kỳ, lần đầu tiên Trương Hải Kỳ bật khóc, tuy hôm sau Trương Hải Kỳ vẫn khôi phục đủ sắc thái như trước, nhưng nước mắt ngày hôm đó, đã chống đỡ cho Tiểu Trương Ca đến bây giờ.

Trước đó, chưa từng có ai khóc vì gã.

Tối hôm đó, Trương Hải Kỳ ôm Tiểu Trương Ca bị thương khắp mình, ôm siết không buông tay, Trương Hải Kỳ ngủ rất ngon rất ngon, nhưng Tiểu Trương Ca dựa vào bộ ngực đầy đặn của Trương Hải Kỳ, mắt trợn trừng đến trời sáng.

Đêm ở Hạ Môn gió biển từ chiếu cửa sổ thổi vào, tiếng côn trùng, sóng biển, ánh trăng, gã nhớ mỗi một chi tiết, cũng nhớ hàng mi dài dài của Trương Hải Kỳ, đường cong trên cổ, trên cánh tay đó có cảm giác đẫy đà, đáng sợ nhất là, tối hôm đó, ngủ tới ngủ lui, hai người đều trở nên nóng rực.

Phớt hồng và dấu lệ trên mặt Trương Hải Kỳ, khiến hơi thở thở ra cũng trở nên thơm ngát thốc vào mặt người.

Trong nháy mắt ôm lấy Trương Hải Kỳ, trong đầu Tiểu Trương Ca tất cả quá khứ vùn vụt như đèn kéo quân, Trương Hải Kỳ cũng không cưỡng ép gỡ tay gã ra, nhẹ giọng nói: "Ngoan, quay về mẹ cưới vợ cho anh, anh với vợ anh đi mà mài dũa."

Tiểu Trương Ca lúc này mới thả tay ra, nhìn xung quanh, bên cạnh chiêng trống vang trời, gần như không có ai nghe thấy động tĩnh vừa rồi.

Liền với tay tới, Trương Hải Kỳ viết trong tay gã: "Anh đi theo từ xa, yên lặng quan sát, đừng làm loạn thêm."

Tiểu Trương Ca len lén xuống ngựa, quay về theo đường cũ đến bên cạnh Vụ Lang Hoa Tra lên ngựa, người kia hỏi gã: "Tình hình thế nào?"

"Cô dâu là mẹ tôi, anh nói tình hình thế nào, trời sắp đổ mưa, mẹ đi lấy chồng, đi theo bả thôi."

Tiểu Trương Ca ôm eo Vụ Lang Hoa Tra, chưa đã ghiền sờ mấy cái.

Thở dài một tiếng: "Hầy, sao tôi nghe lời như vậy, sờ thêm chút thì tốt rồi."

Vụ Lang Hoa Tra mặt đỏ tai hồng quay đầu lại: "Đại gia, tôi là thợ săn đứng đắn."

Tiểu Trương Ca nhìn nhìn vào bóng tối, nói: "Đi, chúng ta đi tìm tên đạo sĩ lúc nãy về."
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 13


Hà Tiễn Tây bịt mũi, nhìn người trước mắt, bọn Tiểu Trương Ca đã đến Nam Cương được một tuần, cuối cùng hắn cũng đợi được người Trương Hải Kỳ bảo hắn đợi.

Người đến là một người đàn ông trung niên ước chừng hơn 30 tuổi, vác một cái ba lô rất lớn.

Trong ba lô có một bó chiếu, anh ta bày ra, đặt lên bàn trà lớn hình chữ nhật trước mặt Hà Tiễn Tây.

Đây chính là hồ sơ số 001 sau khi Kho hồ sơ Nam Dương được xây dựng lại, Hà Tiễn Tây rót cho người mới đến một tách trà, kiểm tra vé xe lửa của người đó, xác định là từ Nam Cương tới.

Trương Hải Kỳ đặc biệt quan tâm, Nam Cương chắc chắn có chuyện xảy ra, tiền tích trữ thu mua hồ sơ, ra sức chỉ thu mua đồ từ phía Nam Cương.

Chiếu như thể từng được chôn trong đất, tỏa ra mùi đất và mùi mốc thối dữ dội, Hà Tiễn Tây nhìn người đàn ông trung niên hơn 30 tuổi đó, ăn mặc lại chỉnh tề, chỉ là làn da ngăm đen, có vẻ quanh năm phơi nắng.

Hai mắt đục ngầu nhưng sáng ngời có thần.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt, cố gắng trấn định hỏi: "Chúng ta bắt đầu chứ."

Người trung niên hớp ba ngụm trà, mới buông tách trà xuống, mở miệng ra là tiếng Quan thoại Tây Bắc: "Núi Mã Vĩ ở bên cạnh Cống Bảng, thợ săn săn thú, 4 năm trước săn được một con lợn rừng, sau khi móc ra, trong dạ dày lấy được thứ này."

Người trung niên móc trong ngực ra một thứ kỳ lạ, Hà Tiễn Tây đón lấy xem, đó là một mẩu xương kỳ quái.

Trên mẩu xương là nốt mụn đỏ sậm kỳ quái.

Trong nháy mắt hắn nhận lấy mới phát hiện, mẩu xương rất nặng.

"Thợ săn săn bắn cả ngày, giết nhiều thứ, mẩu xương này, trước giờ chưa từng gặp, không có động vật nào có thứ xương như vậy." người trung niên tiếp tục nói: "Núi Mã Vĩ ở trong đất liền, không có hồ, không có sông chỉ có suối, mẩu xương này cứ bị để đó, mãi đến sau này có một người nước ngoài đến núi Mã Vĩ xây giáo đường, ông ta nhìn thấy mẩu xương này, nói với chúng tôi, đây là một mẩu xương trường nhân.

Trong núi có một trường nhân.

Lợn rừng chắc chắn đã ăn thi thể của trường nhân."

Trước giờ Hà Tiễn Tây chưa từng nghe đến trường nhân, chắc là phương thức phiên dịch ra tiếng Trung của truyền giáo sĩ.

"Trong thời gian mấy năm sau đó, lần lượt bắt được lợn rừng và sói, trong bụng đều có xương như vậy, mẫu này kỳ quái hơn mẫu khác." người trung niên nói: "Các thợ săn rất sợ hãi, bắt đầu thu gom những mẫu xương này, cũng bắt đầu ghép lại, bọn họ muốn biết, trong núi rốt cuộc có cái gì.

Nhưng bọn họ càng ghép, càng sợ hãi."

Người trung niên giở cái chiếu trên bàn ra, Hà Tiễn Tây nhìn thấy trong chiếu đều là xương vỡ, nay đã được người ta dùng bùn dín lại với nhau, hình thành một hình dạng kỳ quái.

Đó là một cái xương cột sống, nhưng đốt xương của cột sống này, dài hơn nhiều so với bất kỳ động vật nào hắn từng thấy, người trung niên ghép bảy tám đoạn xương sống lại với nhau, thành một đường hoàn chỉnh, đại khái cột sống dài hơn ba mét.

Hà Tiễn Tây lùi lại mấy bước, ban đầu hắn nghĩ là một con rắn lớn, nhưng người trung niên lại ghép ra một cái xương đùi, xương đùi vô cùng dài, vượt xa tất cả những xương động vật mà Hà Tiễn Tây từng thấy.

Đây là một thứ có hình người, cơ thể vô cùng dài, tay và chân cũng cực kỳ dài, nhìn như con bọn que.

"Đây chính là trường nhân?"

Hà Tiễn Tây hít một hơi khí lạnh, người trung niên nói: "Bây giờ ở núi Mã Vĩ lòng người hoang mang, rất nhiều người đều bắt đầu bỏ đi.

Thợ săn cũng không dám vào núi nữa, tôi ra ngoài mua súng, chuẩn bị vào đó cùng mấy anh em, xem thử rốt cuộc là chuyện gì, thứ này, rốt cuộc từ đâu tới."

Hà Tiễn Tây nhìn đến lạnh cóng tay chân, thấy người trung niên nhìn mình, mới đưa thù lao cho anh ta, thầm nghĩ: Hai kẻ họ Trương này, ngày nào cũng đối mặt với loại chuyện như thế sao?
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Phần 14


Vụ Lang Hoa Tra không ngừng tìm kiếm trong rừng, trong bóng tối, máu từ vết thương hắn không ngừng chảy xuống mặt.

Hắn cũng không phải sợ mắt mình bị mù, mà là không biết vận mệnh mình, người phía sau đã dựa vào lưng hắn ngủ rồi, người này hành vi có xu hướng quái đản, xong chuyện diệt khẩu hắn, cũng là chuyện vô cùng có thể, nhưng hắn lại không dám manh động, năng lực người này siêu phàm, hắn không có lòng tin có thể thật sự ám toán gã.

"Tim anh đập nhanh lắm đấy." ngay lúc Vụ Lang Hoa Tra đột nhiên nổi sát tâm, muốn ra sức liều một phen, sau lưng truyền đến một giọng lười nhác, khiến hắn như ngã vào hầm băng, trong nháy mắt tất cả sát tâm liền bay biến.

Tiểu Trương Ca sau lưng hắn ắt cảm thấy chuyện càng lúc càng kỳ quái, vừa nãy lúc vào Bách Nhạc kinh, tất cả đều vẫn bình thường, sao qua một lúc, đội đưa dâu bình thường này, lại trở nên quỷ dị như vậy, người ở đây hành sự đều quái đản như thế sao?

Tiểu Trương Ca chỉ thích người khác nhìn mình không tỏ, không thích nhìn không thấu người khác.

Gã không tin trùng hợp, vừa nãy đi trên đường cùng Trương Hải Kỳ, gã có hơi đứng núi này trông núi nọ, có hơi kích động quá mức, lúc này bình tĩnh lại, cô dâu đó xuống ngựa cắn gã, có khi nào chỉ là trùng hợp, dù sao cả cái chợ chỉ có hành vi của gã khác người, thu hút sự chú ý của cô dâu, gã không phải là định mệnh, chỉ là một người ngẫu nhiên thuận tiện bị chọn trúng.

Cô dâu vô cùng tuyệt vọng, tùy tiện tìm một cọng rơm cứu mạng trên phố.

Nhưng gã nào có giống cọng rơm cứu mạng, vừa nãy ở trên phố trông gã đúng là một tên biến thái.

Nếu không phải như vậy, chuyện sẽ trở nên rất khoa trương, gã không tin tùy tiện gặp được một cô dâu, đã có thể có phản ứng với hình xăm của gã, phản suy sự việc, phương thức duy nhất khiến chuyện này hợp lý, chính là tất cả người ở Bách Nhạc kinh, đều biết hình xăm này, tộc trưởng có sức ảnh hưởng cực lớn ở đây.

Nghĩ vậy gã liền hỏi Vụ Lang Hoa Tra: "Hê." gã chồm người tới dưới nách Vụ Lang Hoa Tra, kéo áo mình ra, đánh hỏa chiết tử lên, chiếu sáng vùng ngực mình kéo áo: "Người chỗ các anh biết hình xăm thế này không?"

Vụ Lang Hoa Tra nhìn ngực Tiểu Trương Ca, nhìn thấy hình xăm, gần như trong nháy mắt mặt hắn tái đi, Tiểu Trương Ca lập tức biết được đáp án, đã thấy Vụ Lang Hoa Tra dừng ngựa lại, quỳ xuống: "Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn, đại gia lợi hại như vậy, tôi sớm nên nghĩ đến đại gia là người của Phi Khôn Ba Lỗ."

"Phi Khôn Ba Lỗ?"

Tiểu Trương Ca ngẫm nghĩ.

Ba Lỗ nghĩa là dũng sĩ, đây là xưng hô trong thần thoại.

Tiểu Trương Ca xuống ngựa, mặc lại áo, "Người chỗ các anh đều quen đại gia Phi Khôn của chúng tôi?"

"Mười dặm tám thôn nơi đây, đều thờ Phi Khôn Ba Lỗ, tín đồ đều xăm hình xăm thế này ở ngực, có chuyện bất bình, tìm bọn họ, Phi Khôn Ba Lỗ sẽ có thể ra mặt."

Vụ Lang Hoa Tra cúi đầu nói.

"Hả?"

Tiểu Trương Ca sờ cằm, "Lãnh tụ tôn giáo?" mắt gã sáng lên, "Tộc trưởng không hổ là tộc trưởng, không chỉ đã khai tông lập phái ở đây, thế mà tôn giáo cũng có rồi."

Tất cả đều đã giải thích được, Tiểu Trương Ca sờ sau gáy, "Vậy Phi Khôn Ba Lỗ của các người có trang thờ không?"

"Có miếu, nhiều miếu lắm."

Tiểu Trương Ca gần như sắp bật cười, "Tôi tưởng Trương gia đã toi đời rồi, thì ra, đến miếu Trương gia cũng có rồi."

Gã nhìn nhìn đội ngũ đưa dâu đằng xa, trong lòng chỉ muốn bỏ hết tất cả, lập tức đến miếu xem thử, nhưng Trương Hải Kỳ ở trong đội ngũ, gã nhíu mày: "Vậy đội ngũ đưa dâu này, đã là một chuyện đơn giản rồi."

Vụ Lang Hoa Tra đột nhiên nói: "Đúng rồi, cô dâu này, tối nay sẽ qua đêm trong một miếu Phi Khôn."
 
Đạo Mộ Bút Ký - Hạ Tuế Thiên ( Drop )
Thông Báo


NOTE:

Phi Phi Tỷ said "Hồ sơ Nam bộ ban đầu là Hạ Tuế Thiên 2018, viết được 14 chương thì ngưng dở.

Sau đó được Tam Thúc âm thầm đăng lên một trang văn học khác.

Bắt đầu lại từ đầu, trở thành một IP độc lập, còn có tên là Thực Nhân Kỳ Hoang hiện chủ nhà chưa rõ phần Hạ Tuế Thiên kia còn được tính không, nên vẫn để lại.

"
 
Back
Top Bottom