Cập nhật mới

Khác Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (OC)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
284004431-256-k736014.jpg

Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Tác giả: VarialXY
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Xảy ra sau sự kiện ở "Những linh hồn lạc lối" 12 năm.

Trò chơi này một lần nữa trỗi dậy với những nhân vật hoàn toàn mới và không kém phần hấp dẫn so với phần đầu.

Nhân vật chính là Katrina Lim - siêu cấp thám tử.

12 năm trước khi cha mẹ mình bị sát hại còn anh trai thì mất tích, Katrina đã phải dành cả tuổi thơ mình trong viện mồ côi.

Sau khi trúng thưởng một tấm vé du lịch đến một trại hè lớn tại hòn đảo bí ẩn, Katrina đi đến đó và mắc kẹt vào một trò chơi chết chóc mà chính anh trai cô cũng đã phải tham gia trước đây.

Liệu cô có thể thoát ra khỏi đó mà không để bàn tay mình vấy máu.

Lưu ý.

-Luật chơi của trò chơi này sẽ khác một chút so với danganronpa gốc
-Một số nhân vật ở đây sẽ liên quan đến các nhân vật ở phần trước, một số thì không.

-Bạn nên đọc "Danganronpa: những linh hồn lạc lối" trước.

-Vì trò chơi này chỉ diễn ra trong 1 tuần nên bộ truyện sẽ khá ngắn.



ốc​
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Giới thiệu nhân vật (1)


1.

Katrina Lim - Siêu cấp thám tử

Tuổi: 18

Chiều cao: 1m62

-"Tốt nhất là ngươi nên thú nhận tất cả đi."

2.

Fatima Jones - Siêu cấp tiểu thư

Tuổi: 18

Chiều cao: 1m70

-"Cậu chỉ thấy hứng thú với vẻ bề ngoài của tôi thôi sao?"

3.

Sosei Hotaru - Siêu cấp cầu thủ bóng đá

Tuổi: 20

Chiều cao: 1m75

-"Dù sao thì tôi là thiên tài mà."

4.

Paul Therkin - Siêu cấp nghệ sĩ Piano

Tuổi: 18

Chiều cao: 1m69

-"Chúng ta là bạn mà.....phải không?"

5.

Dean Gray - siêu cấp thần đồng toán học

Tuổi: 17

Chiều cao: 1m73

-"Tôi không quan tâm."

6.

Clarissa Fray - siêu cấp vận động viên bơi lội

Tuổi: 22

Chiều cao: 1m71

-"Tận hưởng cuộc sống này khi còn có thể đi."

7.

Jayden Hill - siêu cấp nhiếp ảnh gia

Tuổi: 20

Chiều cao: 1m78

-"Xin lỗi, máy ảnh của tôi sẽ bị ô uế nếu chụp cậu mất."

8.

Jolia Lee - siêu cấp hacker

Tuổi: 14

Chiều cao: 1m51

-"Câm mồm hoặc bay acc."
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Giới thiệu nhân vật (2)


9.

Dandelion - siêu cấp vệ sĩ

Tuổi: 20

Chiều cao: 1m78

-"Dù sao thì đó cũng là nhiệm vụ của tôi."

10.

Milena Thomson - siêu cấp sát thủ

Tuổi: 21

Chiều cao: 1m70

-"Cái chết không tệ đến thế đâu."

11.

Yi Feng - siêu cấp thần đồng hóa học

Tuổi: 17

Chiều cao: 1m65

-"Tôi muốn được chơi game!!!"

12.

Lolory Diarus - siêu cấp ảo thuật gia

Tuổi: 19

Chiều cao: 1m64

-"Tôi sẽ mang đến điều kì diệu."

13.

May Krenia - siêu cấp vũ công

Tuổi: 19

Chiều cao: 1m67

-"Tôi đã tạo nên một vỏ bọc hoàn hảo cho mình."

14.

Lucy Moon - siêu cấp ca sĩ

Tuổi: 20

Chiều cao: 1m72

-"Năm phút nữa thôi mà!"

15.

Kaito Surenai - Siêu cấp cảnh sát

Tuổi: 25

Chiều cao: 1m83

-"Nhìn tôi giống một nhân viên công ty hơn nhỉ?"

16.

Hans Jupiter - siêu cấp gamer

Tuổi: 17

Chiều cao: 1m65

-"Tôi sẵn sàng để chơi rồi đây....mà có gì đó sai sai."
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Luật của trò chơi


"Danganronpa: phiên tòa tội lỗi" lấy sân chơi là một khu cắm trại nằm trên một hòn đảo hoang, khi mọi người ở đây đều bốc thăm trúng thư mời tham gia.

Trò chơi chia làm 3 chặng:

Chặng 1: trong một tuần, số người ở đây phải giảm đi.

Từ 16 người phải giảm xuống còn 10 người.

Mọi người có thể thoải mái sử dụng bất cứ thứ gì để làm vũ khí hoặc tự vệ, các loại vũ khí mạnh như súng/dao....nằm rải rác khắp khu vực.

Chặng 2: Ai ở đây cũng đều có một "lỗi lầm" trong quá khứ, manh mỗi về các "lỗi lầm" ấy đều nằm ở đâu đó.

Chỉ cần liên kết chúng lại và chỉ ra được, thì người chơi ấy sẽ lập tức bị hành quyết.

Phát hiện càng nhiều càng tốt, nếu muốn sống sót thì phải loại trừ người khác trước.

Trong chặng này sẽ cấm bạo lực, nếu bạn giết người "MÀ BỊ PHÁT HIỆN" thì bạn sẽ bị hành quyết.

Chặng 3: Khi còn lại 6 người chơi, họ phải thu thập đủ manh mối về nơi này.

Và tìm ra kẻ chủ mưu đang lẫn vào, kẻ đó có thể đã giả chết hoặc vẫn đang tham gia cùng mọi người.

Kết thúc trò chơi, những người sống sót sẽ giành được phần thưởng 100 triệu USD.
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 1 - Phần mở đầu


Ngày 6 tháng 7 năm 20xx

Trên một con thuyền lớn, 16 hành khách may mắn trúng thưởng những tấm vé đi đến một trại hè đang nói chuyện một cách vui vẻ với nhau.

-"Tôi là Katrina Lim, siêu cấp thám tử."

Một cô gái trẻ đang giới thiệu về bản thân mình cho hai người đối diện.

Trước mặt Katrina là một cô gái tóc đỏ trông vô cùng khỏe khoắn và một chàng trai cao to trông như một doanh nhân.

-"Tôi là Clarissa Fray, siêu cấp vận động viên bơi lội.

Hân hạnh được làm quen."

Cô gái bắt tay Katrina liên tục, chàng trai bên cạnh cũng lên tiếng.

-"Tôi là Kaito Surenai, siêu cấp cảnh sát."

Anh ta đưa cho cô tấm thẻ cảnh sát của mình.

-"Hả, không ngờ đấy.

Vậy mà tôi tưởng anh là nhân viên văn phòng hay gì đó chứ."

Clarissa cười nói.

-"Vì cái kính này phải không?"

Kaito chỉ vào mắt kính của mình, nhờ bộ dạng này mà anh ít khi bị phát hiện là cảnh sát.

Nhiều đêm còn tóm được mấy tên côn đồ trấn lột tiền vì chúng nghĩ anh chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.

-"Anh là cảnh sát mà cũng ham vui quá nhỉ?

Đi trại hè nữa chứ."

Katrina cười nói.

-"Này, tôi còn trẻ mà.

Hơn nữa ai cũng có quyền được giải trí chứ."

Sau đó Kaito nhìn về phía Katrina rồi lấy điện thoại của mình ra.

-"Cho tôi xin số điện thoại được không?"

-"Cái gì đây?

Anh thật là....."

Clarissa nhìn với khuôn mặt khinh bỉ.

-"Xin lỗi nhưng tôi không có ấu dâm, tôi chỉ muốn nhờ cô ấy một số vụ án trong tương lai thôi."

Kaito nói.

-"ẤU DÂM?

Tôi là người lớn, người lớn đấy nhé!"

Không ngờ cô lại bị đối xử như một đứa con nít, Katrina cũng đành đưa số mình cho anh ta.

Katrina nhìn xung quanh, ngoài nhóm của cô ra còn có 13 người khác.

Nhưng cô cũng không định đi làm quen hết tất cả mọi người đâu, có lẽ đi chung với Clarissa và Kaito là đủ.

-"Nhìn kìa.

Hòn đảo ấy đây rồi!"

Một chàng trai tóc xanh lá đi thẳng về phía mũi tàu, bên cạnh là một cô gái trông như một tiểu thư danh giá.

Nhìn họ chẳng có vẻ gì là bạn của nhau cả....nhưng họ là bạn đấy.

-"Vậy mà tôi cứ tưởng cậu chỉ thích mấy trò chơi điện tử đấy."

-"Không, tôi thích mọi hoạt động giải trí.

Chỉ là tôi thích game nhất."

Hai người vui vẻ nói bên mũi tàu.

-"Tôi nhận ra họ rồi, chàng trai đó là Hans Jupiter - siêu cấp game thủ.

Còn cô gái đó là Fatima Jones - siêu cấp tiểu thư, con gái độc nhất của gia đình Jones danh giá ở Bỉ."

Clarissa nói.

-"Không ngờ trên chuyến phà này cũng có một tiểu thư quý tộc nhỉ."

Katrina nói.

-"Chưa hết đâu.

Nhìn sang xung quanh đi."

Kaito chỉ về phía những người khác.

Đầu tiên là nhóm ba cô gái có ngoại hình khá nổi bật, họ đang ngồi sát nhau ở hàng ghế bên cạnh lang can.

-"Cô gái với mái tóc màu xanh dương là Lolory Diarus - siêu cấp ảo thuật gia, khá nổi tiếng ở châu Âu.

Cô gái tóc vàng là May Krenia - siêu cấp vũ công, danh tiếng đã vang khắp châu Á.

Cô gái tóc tím đang ngủ kia là Lucy Moon - siêu cấp ca sĩ, cô ấy khá nổi tiếng ở Mỹ và châu Âu, tôi nghĩ hai người đã nghe danh qua rồi."

Kaito giới thiệu cho hai cô gái bên cạnh.

-"À, tôi biết cô Lucy đó.

Cũng từng nghe qua nhạc của cô ấy vài lần."

Clarissa nói.

Sau đó, Kaito chỉ qua nhóm hai chàng trai khá trẻ đang nói chuyện với nhau.

-"Cậu nhóc tóc nâu đó là Dean Gray, một thần đồng toán học.

Còn cậu nhóc tóc xanh lá là Yi Feng, thần đồng hóa học."

-"Sao anh biết nhiều vậy?"

Katrina hỏi.

-"À, thông tin của những hành khách còn lại đều nằm trong app cắm trại do chủ nơi này tạo ra mà."

Kaito đưa cho cô nhìn trong ứng dụng ấy.

-"Vậy mà tôi cứ tưởng anh là biết hết mấy người đó."

Clarissa cười mỉa mai nói.

Chiếc phà cũng vừa cập bến, mọi người lần lượt đi xuống.

-"Này, dậy đi Lucy."

Ở hàng ghế bên trong thân phà, Lucy vẫn ngủ như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cô bạn May đành phải đánh thức cô.

-"Năm phút nữa thôi mà...."

Lucy mơ ngủ nói, cô chẳng buồn thức dậy.

-"Hứ, danh ca thế giới cũng chỉ là một con heo mê ngủ.

Một con heo mê ngủ!"

May hét vào tai Lucy nhưng cô chẳng thèm nghe.

-"Đừng cố, tôi nghĩ chúng ta nên đem cậu ấy vào trong thì hơn."

Lolory nói, sau đó co chỉ qua cái xe đẩy hàng kế bên.

Hai người bàn với nhau một lúc:

-"Tránh đường, tránh đường!"

Hai cô gái trẻ đang đẩy chiếc xe chở hàng dọc con đường mòn, trên đó là hành lí cùng một cô gái khác đang nằm ngủ ngon lành.

-"Này....mọi người nhìn kìa."

May quay sang Lolory nói.

-"Kệ đi, dù sao người mất mặt là cậu ta chứ có phải bọn mình đâu."

Lolory cười nói.

Chiếc xe cứ thế chạy ngang qua những người còn lại.

-"Ah, tôi cũng muốn được như vậy."

Một chàng trai tóc trắng nói, đó là Paul - siêu cấp nghệ sĩ Piano.

Do thể lực không tốt nên cậu đi được một chút đã mệt rồi.

-"Vậy cậu muốn được cõng hay muốn được bế lên."

Chàng trai tóc vàng đứng bên cạnh nói.

-"Thôi mà Astraeus, dù cậu là vệ sĩ của tôi nhưng tôi không đòi hỏi quá đáng vậy đâu."

Paul đành cố gắng đi tiếp thôi.

Nhóm của Katrina đến được khách sạn đầu tiên, đó không phải là khu cắm trại mà kiểu là nơi nghỉ dưỡng thôi.

Khu cắm trại nằm cạnh bãi biển phía bên kia hòn đảo.

-"Khách sạn này sang trọng thật đấy nhỉ."

Katrina nói.

-"Thật tuyệt khi chúng ta là những người đầu tiên được trải nghiệm điều này."

Clarissa phấn khích, cô chưa từng nghĩ sẽ đến được một chỗ như thế này.

-"Thế đêm nay chúng ta ngủ ở đây à?"

Kaito hỏi.

-"Phải đấy!"

Một giọng nói kì lạ phát ra, ba người giật mình nhìn ra phía sau.

Một con thú bông hình dáng như một chú mèo con, cơ thể chia làm hai màu một bên trắng còn một đên cam.

Nhìn chằm chằm vào nhóm bạn.

-"Oh, xin lỗi quý khách.

Xin tự giới thiệu, tôi là Mono-neko, hướng dẫn viên ở đây."

Con mèo bông ấy chào mừng cả nhóm.

-"Ahhh, dễ thương quá."

Clarissa muốn sờ vào nhưng nó đã nhanh chóng nhảy sang phía khác.

-"Xin quý khách hãy tự trọng!"

Mono-neko nói

Sau đó nó dẫn mọi người đi xem phòng của mình, dự tính là sẽ ở đây trong một tuần.

Đêm đầu sẽ ở khách sạn trước, đến ngày thứ hai mới ra khu cắm trại.

Khách sạn này có tổng cộng 35 tầng, mỗi tầng có 20 phòng, ước tính có gần 700 phòng cho khách.

Mono-neko hướng dẫn mọi người đến phòng của mình.

Tuy nhiên có một điều kì lạ, mỗi người đều có một dãy lầu riêng của mình.

-"Tớ là phòng số 156 ở tầng 8."

Katrina nói.

-"Còn tớ là phòng số 45 ở tầng 2."

Clarissa nói.

-"Tôi thì là phòng số 90 ở tầng 5."

Kaito nói.

Mọi người tuy cảm thấy khó hiểu nhưng họ cũng đành chấp nhận.

Clarissa đi cầu thang bộ lên tầng 2 còn Katrina và Kaito thì đi thang máy lên tầng của mình.

-"Tại sao lại có sự xắp xếp như thế chứ?"

Kaito thở dài.

-"Có lẽ là để chuẩn bị cho một số hoạt động ở đây chăng."

Katrina nói, đó là điều duy nhất cô nghĩ ra được lúc này, nhưng cũng không loại trừ việc bọ họ có âm mưu gì đó.

Thật ra ngay từ đầu Katrina chẳng muốn đến đây một chút nào, nhưng.....

Ngay sau khi Katrina nhận được phiếu rút thăm trúng thưởng, cô đã nhận được một cuộc gọi lạ.

Kẻ gọi điện đến bảo nếu tham gia trại hè này thì cô sẽ đến gần hơn với sự thật đằng sau cái chết của gia đình mình.

-"Còn sự thật gì nữa chứ.!"

Katrina nói.

-"Sao?"

Kaito hỏi

-"À không có gì đâu, đừng bận tâm."

Katrina nghĩ là không nên nói cho anh ta biết thì hơn.

Katrina biết anh trai mình đã không còn nữa, mười một năm trước đã có một nhóm người đến thông báo cho cô về chuyện của anh trai mình.

Anh ấy đã phải tham gia vào một trò chơi chết chóc và bỏ mạng tại đó, cô đôi khi còn đến thăm mộ anh mà.

Nhưng chi tiết thì cô không biết rõ vì họ không nói, họ bảo cô không nên biết rõ thì tốt hơn.

Lần lượt, Kaito đến tầng của mình rồi bước ra.

Tiếp theo là Katrina cũng đến tầng của mình, cô bước vào phòng của mình rồi đặt balô xuống.

Sau đó cô tắm rửa thay quần áo, nhìn thì cũng đã gần sáu giờ tối.

-"Mình có nên đi dạo một chút không nhỉ?"

Cuối cùng Katrina quyết định là sẽ ra ngoài đi hóng gió một chút, Mono-neko bảo là bảy giờ tối sẽ diễn ra bữa tiệc chào mừng mọi người ở nhà ăn.

Thế nên cô định ra ngoài trong vòng một giờ đồng hồ, chỉ là đi dạo quanh bờ biển thôi.

Mặt trời đã bắt đầu lặn, Katrina khi đang đi quanh bờ biển thì nhìn thấy một chàng trai tóc cam, tay cầm máy ảnh chụp lấy khoảnh khắc hoàng hôn.

Cô mở điện thoại ra tìm thì biết được cậu ta là Jayden Hill - siêu cấp nhiếp ảnh gia.

-"Nhìn trộm người khác là không tốt đâu."

Jayden nói làm cô giật mình, Katrina tiến lại phía cậu.

-"Không phải nhìn trộm mà là quan sát."

-"Sao cũng được."

Jayden nói.

-"Tôi là Katrina Lim...."

-"Tôi biết rồi, trong ứng dụng có ghi."

Katrina định giới thiệu nhưng đã bị cắt ngang, điều đó làm cô rất bực mình.

-"Được rồi cậu Jayden, tôi đang cố hết sức để lịch sự với cậu đấy.

Trân trọng điều đó đi."

-"Ừm."

Katrina nghĩ mình không nên cãi nhau với cậu ta, cô đành đến bên cạnh Jayden rồi nhìn lên cảnh mặt trời dần khuất bóng và mặt trăng đang trỗi dậy.

-"Cậu thích hoàng hôn à?"

-"Phải."

Katrina ghét hoàng hôn, cô ghét ánh trăng, ghét màn đêm.

Vì nó mang lại một cảm giác buồn man mác, làm cô cảm thấy lạc lỏng giữa thực tại khắc nghiệt.

-"Tôi thì ghét nó vô cùng."

-"Ừm."

-"Không định hỏi tại sao à?"

-"......tại sao vậy?"

Một cuộc đối thoại nhàm chán.

-"Thôi bỏ đi, tôi nghĩ mình không nên phá hỏng buổi tối của cậu.

Tạm biệt, nhớ bảy giờ trở lại khách sạn nhé."

Katrina đi dạo một lúc rồi trở lại khách sạn, mọi người đã chuẩn bị đẩy đủ và đang ngồi trên bàn chờ thức ăn mang đến.

Chưa kịp ngó quanh thì đã bị Clarissa bắt được, sau đó cô ấy kéo Katrina đến bên bàn của mình.

Ở đó có Kaito và hai người khác.

-"Đây là Katrina, siêu cấp thám tử.

Katrina, đây là hai người bạn mới tôi vừa lôi kéo về nhóm mình."

-"Xin chào, tôi là Milena Thomson."

Cô gái tóc hồng với một giọng hết sức lịch thiệp.

-"Chào, tôi là Sosei Hotaru."

Cậu trai còn lại nói.

Nhìn bọn họ cũng khá thân thiện nên Katrina nghĩ rằng có thể kết bạn được.

Nhưng bọn họ không giới thiệu tài năng của mình nên cô cảm thấy có chút khả nghi, dù sao thì đó cũng là bản năng nghề nghiệp của cô thôi.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 2 - Chặng thứ nhất bắt đầu


Mọi người đang tận hưởng bữa tiệc một cách vui vẻ thì lập tức Mono-neko tiến lên sân khấu.

Nó dõng dạc nói:

-"Xin chào mọi người, cảm ơn đã đến với trại hè của chúng tôi.

Chúng tôi sẽ không làm mọi người thất vọng với những hoạt động vô cùng thú vị sắp tới đâu."

Mọi người vỗ tay nhiệt liệt, nhưng đó là do họ hoàn toàn không biết điều gì sắp xảy ra.

-"Và bây giờ, chúng ta sẽ đến với hoạt động đầu tiên ở trại hè này.

Luật chơi rất đơn giản, bạn phải cố gắng loại bỏ những người khác.

Khi còn lại 10 người sống sót thì chúng ta sẽ đến với chặng chơi thứ hai."

-"Loại bỏ những người chơi khác bằng cách nào vậy?"

Hans hỏi.

-"Rất đơn giản."

Mono-neko lấy sau lưng mình ra một khẩu súng, hướng thẳng về phía Hans mà bắn một phát.

Viên đạn quyẹt qua mặt cậu rồi ghim thẳng vào vách tường phía sau.

-"Hả?"

Hans không thể tin vào những gì vừa xảy ra.

Lúc này mọi người vô cùng hốt hoảng, tất cả đều hoảng sợ đứng dậy.

-"Đây là một trò đùa gì chứ!?"

-"Chuyện gì đang xảy ra...."

-"Mọi người bình tĩnh!

Tôi là cảnh sát đây."

Kaito đứng dậy, anh đi ra giữa căn phòng rồi đứng đối mặt với Mono-neko.

-"Thứ đó rất nguy hiểm, đừng mang ra hù dọa như vậy!"

Anh lớn tiếng nói.

-"Hù dọa, hù dọa á?

Hahaha!

Các ngươi có vẻ không nhận ra tình hình của mình nhỉ."

.

-"Ngươi muốn gì!"

Lúc này Sosei cũng đứng dậy nói.

-"Các ngươi là tổ chức bắt cóc tống tiền ư?"

Fatima nói.

-"Mọi chuyện chỉ là diễn kịch thôi phải không...?"

Paul lên tiếng.

Mono-neko khoái chí, nhưng nó không hề làm ra những điệu cười đáng sợ, nó rất lịch thiệp và điềm đạm.

-"Luật chơi như sau, các ngươi phải tận dụng mọi thứ mình đang có để giết những người khác.

Cho đến khi có 6 người chết thì chặng chơi này sẽ kết thúc."

-"Đừng đùa nữa!

Cho bọn ta ra khỏi đây ngay!"

Clarissa không kiềm chế được nữa mà hét lên.

-"Sẽ thế nào nếu tôi từ chối chơi?"

Lucy điềm tĩnh lên tiếng.

-"Tất nhiên là cô hoàn toàn có thể không chơi, nhưng những người còn lại thì chưa chắc.

Ở đây chỉ có giết hoặc bị giết thôi."

Mono-neko đi qua lại.

-"Con thuyền chở các ngươi đến đây đã rời đi rồi.

Không còn phương tiện gì để rời khỏi đây đâu."

Sau đó nó để ý đến việc Jolia đang bấm điện thoại một cách lén lút.

-"Đừng cố gắng làm gì cô gái trẻ, ở đây chẳng có sóng đâu.

Điện thoại sẽ không hoạt động được."

-"Ta sẽ không để ngươi làm loạn đâu!"

Kaito rút khẩu súng đã thủ sẵn trong người mình ra mà hướng về phía Mono-neko.

-"Đó không phải là ý hay đâu.

Cậu nên hướng khẩu súng đó về phía những người khác thay vì tôi đấy."

Nó cười nói.

Kaito do dự một chút rồi bắn về phía Mono-neko.

Sau đó.....

-"Ahhhhhhh!!!!!"

Cả căn phòng ngập trong tiếng hét thất thanh.

Một thân xác ngã xuống, Kaito nằm giữa vũng máu đỏ tươi, anh giờ đây chẳng cảm nhận được gì nữa.

Tổng cộng là mười sáu phát đạn hướng thẳng về phía Kaito.

Mọi người nhanh chóng chạy ra khỏi đó, chỉ còn lại bốn người đứng bên trong.

Milena điềm tĩnh đứng quan sát, Katrina thì chết lặng đến mức chẳng còn sức chạy nữa.

-"Sao chúng ta không chạy?"

Paul nắm lấy cánh tay của Dandelion định kéo cậu đi.

-"Làm một số chuyện trước khi đi đã."

Dandelion định đến gần cái xác của Kaito định cầm khẩu súng lên thì lập tức Milena tiến đến đá nó đi.

Ánh mắt hai người nhìn nhau một cách vô hồn.

-"Đừng có như thế chứ, anh ta thuộc nhóm của bọn này.

Khẩu súng đó nên thuộc về tôi."

Milena giở dọng đe dọa.

-"Dừng lại đi!

Sao mấy người có thể.....Kaito vừa mới chết chỉ vì muốn bảo vệ chúng ta đấy!"

Katrina hét lên.

-"Nhưng anh ta đã chết rồi.

Thôi nào Katrina, cô là một thám tử thì phải quen với những chuyện này chứ.

Tiếc thương chẳng khiến anh ta sống lại đâu, thay vào đó chúng ta nên tận dụng những gì mình đang có."

Sau đó Milena quay sang phía Paul và Dandelion.

-"Hai người không muốn đối đầu với tôi đâu."

Dandelion vẫn đứng đó, cậu có lẽ không muốn nhượng bộ.

-"Aww, khí thế này mới đúng là trò chơi của ta chứ!"

Mono-neko phấn khích nói.

-"Dừng lại!"

Katrina đã nghĩ thông suốt, cô đứng vào giữa hai người.

Cô ngồi xuống lấy từ trong người Kaito ra một chiếc chìa khóa, đó là chìa khóa phòng của anh ấy.

-"Tôi tin là trong phòng anh ấy vẫn còn vài thứ vũ khí.

Ta có thể chia sẻ mà."

Katrina nói một cách bình tĩnh.

-"Mấy người......"

Paul là người duy nhất ở đây chẳng thể hiểu nổi tình hình.

-"Đừng nói gì cả, tôi hứa sẽ giữ cho cậu sống sót, chỉ cần biết như vậy thôi."

Dandelion nói.

-"Cũng được, dù sao tôi cũng nên giữ sức."

Thế là mọi người đồng ý với kế hoạch ấy, về phía bản thân Katrina thì hiện giờ cô đang rất lo lắng cho Clarissa, cậu ấy hoảng sợ quá mà bỏ chạy mất.

-"Đây có lẽ đúng là phòng của Kaito."

Sau đó Katrina lấy chìa khóa mở cửa ra, bên trong chẳng có gì lạ ngoài mấy giỏ đồ mà anh ta mang theo.

Mọi người mở ra thì bên trong có một khẩu súng và một cây gậy sắt của cảnh sát.

Thế nên tổng cộng ở đây có hai khẩu súng.

-"Được rồi....bọn tôi chỉ cần lấy một khẩu súng thôi.

Mấy người cứ giữ lấy cây gậy đi."

Dandelion nói, cậu cất khẩu súng vào túi rồi đi với Paul ra khỏi đó.

Milena lục khắp căn phòng thì cũng chỉ có vài bộ quần áo cùng một chiếc máy tính nhưng nó đã bị khóa bảo mật rồi.

-"Biết đâu chừng thứ này sẽ có ích trong tương lai."

Milena cất chiếc máy tính ấy vào balô của mình.

-"Cậu thật sự là ai vậy Milena."

Katrina nói.

-"Hừm....trong tình thế này cũng chẳng cần giấu diếm làm gì.

Tôi là....siêu cấp sát thủ."

-"Vậy sao...."

Katrina cũng đã đoán được là Milena có liên quan đến những công việc như thế.

-"Bây giờ chúng ta nên làm gì đây?"

Katrina hỏi, nhưng cô không mong đợi một câu trả lời chút nào.

Vì cô biết nó sẽ rất kinh khủng.

-"Tất nhiên là tôi sẽ đi giết một vài người rồi."

Sau đó Milena lập tức hướng khẩu súng thẳng về phía Katrina, ánh mắt lạnh lẽo như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

-"Cậu nên cảm thấy may mắn vì đã kết bạn với tôi đi."

Milena thu khẩu súng lại rồi quay đi hướng ra ngoài.

-"Khoan đã!"

Katrina lập tức nắm lấy tay cô.

-"Gì thế này."

-"Hay là chúng ta tìm cách thoát khỏi đây trước đi."

Katrina không muốn bất kì một người nào phải chết nữa, ít nhất là khi cô vẫn có thể làm gì đó.

-"Được thôi, cô có kế hoạch chứ?

Tốt nhất là nó nên có hiệu quả."

Katrina kể cho Milena về kế hoạch mà cô chỉ vừa nghĩ ra:

"Đầu tiên, chúng ta sẽ đi dọc theo bờ biển để xem có chiếc thuyền nào không.

Ở trên hòn đảo này chắc chắn sẽ ẩn chứa thiết bị có thể giúp đưa chúng ta ra khỏi đây, tôi nghĩ sẽ là một chiếc chuyền hay trực thăng."

Katrina mong muốn giảm số người chết nhiều nhất có thể, trong tình huống này buộc cô phải bình tĩnh và thích nghi.

Hơn nữa Milena là siêu cấp sát thủ, chỉ cần ngăn cản cô ấy thì sẽ à ổn nhất.

Những người còn lại có lẽ không có ý định sẽ giết người đâu.

-"Thế nên, đừng hại những người vô tội....làm ơn."

-"Vô tội, hahaha?"

Milena cười mỉa mai.

-"Sao vậy..."

Katrina nói.

-"Dù tôi không rõ chi tiết, nhưng những kẻ ngoài kia cũng chẳng tốt lành chút nào đâu."

-"Sao?"

Katrina lúc này khá mơ hồ, nhưng cô đã nhận ra Milena biết chút gì đó về trò chơi này.

Có lẽ không nên hỏi bây giờ mà nên âm thầm quan sát cô ấy, hơn nữa dù sao ở bên cạnh Milena cũng là an toàn nhất cho cô hiện giờ.

-"Tôi chỉ biết một điều....chúng ta không hề bốc thăm ngẫu nhiên.

Chúng ta là những kẻ đã được chọn ngay từ đầu."

Milena nói.

-"Thật à, vậy họ dựa trên cơ sở gì để chọn lựa chúng ta."

Katrina cảm thấy cô ấy có thể sẽ nói ra toàn bộ nên mới lập tức hỏi.

Milena sau đó nhìn thẳng về phía cô.

-"Cô nghĩ một kẻ như tôi liệu có hứng thú với trại hè này không?"

-"Chắc là không..."

Milena quay sang, hướng mắt về phía cửa sổ.

Nhìn ra ngoài bờ biển nơi một số người đứng đấy chẳng biết làm gì.

-"Tôi ngay từ đầu chẳng định đến đây đâu, nhưng sau khi nhận được một cuộc gọi....tôi liền có hứng thú."

Cũng giống như Katrina, chẳng phải trại hè mà là một thứ khác ở đây làm cô hứng thú.

-"Bọn họ nói, tôi có thể sống an nhàn cả đời với món tiền thưởng khổng lồ từ trò chơi.

Nhưng phải chiến đấu với những kẻ khác để đạt được món tiền thưởng đó, những kẻ đáng sợ với những khả năng khác nhau."

-"Những....kẻ đáng sợ?

Ý cô là những người khác ở đây ư?"

Katrina nói.

-"Phải, tôi không chắc những người ở đây là những kẻ như thế nào.

Nhưng có lẽ bọn họ cũng xứng đáng phải chết nhỉ.

Kể cả chính bản thân tôi haha."

Katrina không biết nói gì hơn, cô im lặng triển khai kế hoạch của mình.

Nhưng cô không hề biết mình đã làm gì để mà phải đứng ở ngay đây...

-"Này, có thể trước nhóm của chúng ta thì đã có nhiều trò chơi như thế này được tổ chức rồi đấy."

-"Tất nhiên rồi, cô biết vụ mất tích bí ẩn của hàng loạt nhân tài xảy ra vào 12 năm trước chứ."

-"Biết chứ.......chính anh trai tôi là một trong những người bị mất tích, anh ấy đã phải tham gia vào trò chơi này và bỏ mạng tại đó."

Nếu Milena đã sẵn sàng chia sẻ mọi chuyện thì để xây dựng lòng tin, Katrina cũng nói cho cô ấy biết điều đó.

-"Vậy ư, chuyện đó không được công khai ra nhỉ."

Milena thật sự chẳng biết gì về trò chơi của 12 năm trước cả.

Trên đường đi xuống tầng dưới cùng, Milena có vẻ im lặng.

Katrina thì muốn hiểu rõ hơn về cô ấy một chút.

-"Này Milena, cô tham gia vào đây chỉ vì món tiền thưởng sao?"

Milena nghe thấy, cô quay sang nhìn Katrina.

-"Tất nhiên rồi, cuộc đời tôi xoay quanh giết chóc và tiền thưởng mà.

Hơn nữa, chuyện này rất thú vị."

-"Cô biết chuyện này là sai trái phải không?"

Katrina hỏi.

-"Những kẻ bị tôi đoạt mạng từ trước đến giờ đều hoàn toàn xứng đáng nhận lấy điều đó, nên không."

Cuối cùng hai người đã xuống đến nơi, bỗng giữa sảnh lớn của khách sạn hiện ra một bảng thông tin mà trên đó là ảnh của 16 người tham gia trò chơi này.

Ảnh của 15 người khác đang sáng đèn chỉ duy nhất có ảnh của Kaito là đã tắt.

Katrina hiểu ra đó là bảng thông tin về sự sống còn của mọi người.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 3


Sau khi ra đến gần bờ biển, Katrina nhận ra một số người khác cũng đang ở đây.

Nhưng cô chẳng nhìn thấy Clarissa ở đâu cả, hiện giờ ở cạnh bãi biển có Jayden, Sosei, Lucy, May.

Sosei nhìn thấy Katrina liền lập tức tiến đến phía của cô.

-"Tệ thật, con thuyền lúc nãy đã rời đi mất rồi."

Sosei với dáng vẻ lo lắng.

-"Họ chẳng dại gì mà để lại nó cho ta thoát khỏi đây nhỉ."

Milena nói.

Bên phía bờ biển, hai cô gái kia trông rất hoảng sợ.

May thì lo lắng cho Lolory vô cùng, Lucy vẫn giữ được chút điềm tĩnh mà an ủi cô bạn mình.

Jayden tay vẫn cầm chiếc máy ảnh của mình mà chụp xung quanh.

-"Này mọi người!"

Katrina hét lớn về phía những người ấy.

-"Tôi nghĩ chúng ta nên hợp sức lại tìm những người khác, để tìm cách rời khỏi đây."

Cô nói tiếp.

Lucy và May thì khá lo lắng nhưng họ cũng chịu hợp tác.

-"Không, tôi sẽ đi một mình" Jayden nói.

-"Sao cũng được."

Milena chẳng quan tâm.

-"Vậy, chúng ta sẽ đi dọc bờ biển này để tìm xem còn phương tiện nào không."

Thế là nhóm của Katrina gồm Milena, Sosei, Lucy, May đi dọc theo bờ biển.

Jayden thì đi thẳng vào rừng.

Đi được một lúc, May chợt nhận ra hình bóng quen thuộc, cô lập tức chạy nhanh về phía trước.

-"Lolory, ơn trời cậu đây rồi."

Phía trước là Lolory đang ngồi dưới tảng đá lớn trên bãi cát, nhưng cô ấy chẳng hề đáp lại lời gọi của May.

-"Cậu sao thế Lolory?"

May đi đến, chạm vào cô ấy.

Lập tức Lolory ngã xuống đất, cơ thể nằm bất động giữa bãi cát trắng.

-"Lolory!"

Lucy lập tức tiến đến.

-"Dừng lại!"

Milena cản hai cô gái ấy lại, sau đó cô đi đến kiểm tra cơ thể của Lolory.

Khuôn mặt Milena xám lại tỏ vẻ nguy hiểm, cô quay sang May và Lucy nói.

-"Cô ấy đã chết rồi."

-"CÁI GÌ!!!!!

KHÔNG!!!"

May chạy đến ôm lấy thi thể của Lolory vào lòng mình, nước mắt không ngừng tuôn ra.

Lucy tiến đến quỳ xuống phía bên cạnh, tỏ vẻ tiếc thương vô cùng.

-"Được rồi, chúng ta đi tiếp thôi."

Milena đứng dậy.

-"Sao cơ?

Bạn của chúng tôi vừa mới bị sát hại đấy!"

Lucy nói.

-"Và người đã mất thì không nên cản đường người còn sống."

Milena nói xong rồi đi tiếp.

-"Như vậy có tàn nhẫn quá không?"

Sosei hiểu tình hình lúc này rất nguy cấp nhưng như vậy thì quá tàn nhẫn.

-"Có, nhưng phải chấp nhận thôi."

Milena nói.

Katrina lúc này không biết nên nói gì, cô đến giúp May và Lucy đặt thi thể của Lolory một cách ngay ngắn trên bãi cát.

-"Cứ để cô ấy ở tạm đây đi, sau khi chúng ta thoát khỏi đây thì sẽ quay lại chôn cất thi thể cô ấy tử tế hơn."

-"Tôi hiểu rồi."

Lucy nói, cô đứng dậy rồi từ từ kéo May lên, Katrina cũng không ngờ là cô ấy hiểu chuyện nhanh đến như thế.

Như thế cũng tốt, dù sao cũng không thể chậm trễ được.

-"Các cậu biết cô ấy chết như thế nào không?"

Sosei hỏi.

-"Bị tiêm thuốc độc."

Katrina khẳng định, trên cơ thể hoàn toàn không có dấu hiệu bị sát thương nhưng vùng xung quanh cổ thì lại bị thâm tím cùng gân máu nổi nên dày đặc, đó là vị trí bị tiêm vào.

-"Cái gì, thuốc độc.

Ai có khả năng làm như thế chứ?

Khoan đã, chẳng phải ở đây có một thần đồng hóa học sao."

Sosei nói.

-"Nhưng cậu ta chỉ là một đứa trẻ mới lớn."

Xét về lí thì có khả năng, nhưng xét về tình thì Katrina nghĩ điều đó không thể xảy ra.

Katrina dừng lại suy nghĩ, bỗng cô nhận ra điều gì đó.

Có một điều rất kì lạ nhưng Katrina không nên kể cho mọi người ngay lúc này, cần phải điều tra thêm.

-"Thì sao chứ, tôi cũng chỉ mới 19 tuổi này."

Milena nói.

-"Chúng ta vẫn nên đi tiếp thì hơn."

Katrina nhìn sang thấy trời đã khá tối, cô lấy đèn pin ra soi đường đi.

Cô là một thám tử, nhưng chỉ luôn phân tích hiện trường rồi tìm ra thủ phạm chứ chưa bao giờ phải vướng vào một vụ sống còn như thế này.

-"Nếu như phải đặt mình vào tình huống chỉ có giết hoặc bị giết.

Vậy mọi người sẽ lựa chọn như thế nào?"

Sosei hỏi.

-"Tất nhiên là giết rồi."

Đầu tiên là Milena, cô ấy trả lời như thế là điều hiển nhiên.

Lucy bảo cô ấy chẳng thể giết nổi ai cả đâu, May thì giữ im lặng.

-"Tôi sẽ không chọn cái nào cả, vì sẽ luôn có cách khác."

Katrina khẳng định.

Cô sẽ không bao giờ để bàn tay mình vấy máu, cũng không có ý định bỏ mạng tại nơi này.

Katrina Lim sẽ sống sót cho dù ở trong bất kì hoàn cảnh nào, ít nhất là cô tự tin như thế.

-"Đó là khu cắm trại mình dự định sẽ đến vào ngày mai phải không?"

Sosei nhìn thấy khá nhiều lều trại nằm trên bãi cát.

-"Có lẽ vậy."

Katrina trả lời

Đi được một lúc thì họ nhận ra mình đã qua cả nửa hòn đảo rồi mà chưa nhìn thấy bất kì phương tiện nào có thể rời khỏi hòn đảo.

-"Khoan đã, trời tối rồi vậy tại sao chúng ta không nghỉ lại tại đây.

Sáng mai rồi đi tiếp."

Lucy đề nghị.

-"Cũng ổn đấy, buổi tối rất nguy hiểm, ở đây lại lạnh nữa."

Sosei đồng ý.

-"Vậy quyết định thế nhé!"

Milena nói.

Tổng cộng có mười sáu chiếc lều được dựng lên ở đây, một chiếc có thể chứa hai người.

Sau đó Katrina đề nghị nên có một người gác đêm cho những người khác ngủ an toàn.

Cuối cùng họ quyết định để Sosei canh gác đầu tiên, tiếp đến là milena, rồi đến Katrina, sau đó đến May.

May đề nghị cứ để cô canh gác thay phần của Lucy vì gọi cách mấy cô ấy cũng chẳng dậy đâu.

-"Được rồi, mọi người cứ vào lều ngủ trước đi."

Sosei nói rồi ngồi xuống bên cạnh đám lửa trại mà cậu vừa mới đốt lên.

Lấy một khúc củi chọt vào đám lửa đang bừng sáng.

-"Bọn họ thật sự chuẩn bị sẵn những thứ này sao?"

Sosei thật sự bị kẹt lại ở đây rồi, tại sao cậu lại lâm vào cảnh này chứ.

Tuần sau sẽ có một trận đấu quan trọng vậy mà bây giờ lại kẹt ở đây, cậu cảm thấy rất tồi tệ.

Dự tính là chỉ tham gia vào đây trong ba ngày mà bây giờ không chắc là còn có thể sống sót để trở về không đây.

Sosei cứ thế ngồi đến hết lượt của mình.

-"Cậu vào nghỉ ngơi được rồi đấy."

Milena đi đến bên cạnh cậu rồi nói.

-"Vậy sao, thế tôi vào lều đây."

Sosei chọn một chiếc lều ngẫu nhiên rồi vào đó nghỉ ngơi, Milena sau đó lại ngồi xuống bên cạnh đống lửa.

Cô đảo mắt nhìn xung quanh thì phát hiện ra là có người đang đứng từ xa quan sát.

Thường thì người bình thường sẽ chạy ngay đến nhập bọn, nhưng kẻ đó chỉ đứng từ phía xa âm thầm quan sát nên Milena cảm thấy rất khả nghi.

-"Có lẽ không phải cái tên tóc vàng lúc nãy đâu nhỉ, chẳng nghĩ ra đó là ai cả.

Tệ thật."

Milena quan sát kỹ hơn, lập tức kẻ đó nhận ra mình đã bị phát hiện, hắn bỏ đi ngay.

-"Có lẽ không phải một mối nguy hại, thôi kệ vậy."

-"Có chuyện gì thế?"

Katrina đi ra ngồi xuống bên cạnh Milena.

-"Chưa đến lượt của cô mà."

-"Thật ra tôi có chuyện muốn bàn."

Cô ngồi xuống bên cạnh Milena.

-"Về cái chết của Lolory, tôi có một số suy luận."

~~~~~~~~~~

Hiện tại đã là bốn giờ sáng, trời vẫn còn tối.

May ngồi bên cạnh đống lửa, cô chẳng biết nên làm gì lúc này nữa.

Dù bây giờ cô có thể an toàn một chút nhưng sau này thì sao?

May đã xin nghỉ phép một tuần để đi đến nơi này, có lẽ một tuần sau họ không thấy cô quay lại thì sẽ đi tìm.

-"Liệu mình có sống sót nổi trong một tuần không đây?"

-"Có chuyện gì thế?

Trông cậu rất lo lắng đấy."

Lucy đi đến bên cạnh cô rồi ngồi xuống.

-"Cậu dậy sớm thế, hiếm thật đấy."

May cười nói.

-"Nếu tôi không dậy sớm thì chắc sẽ bị cậu với Lolory quăng lên chiếc xe đẩy hàng mà đẩy đi nưa cho xem."

-"Tại sao Lolory phải chịu kết cục như vậy chứ?"

May cúi mặt xuống.

Lúc này, Lucy đến gần bên ôm lấy May vào lòng mà an ủi cô.

May cũng đau bồn mà ôm lấy Lucy.

-"Dừng lại ở đây được rồi đó."

Milena ngay lập tức xông thẳng đến nắm chặt cánh tay của Lucy mà kéo lên, điều này làm May ngã nhào xuống đất.

-"Có chuyện gì thế!?"

May nói.

Lúc này, một chiếc kim tiêm rơi xuống trước mặt cô, May hoảng sợ nhìn lên phía Lucy.

-"Cô cũng chính là hung thủ giết chết Lolory phải không, cô Lucy Moon!?"

Katrina tiến đến đỡ may lên.

-"Ha...."

Lập tức Lucy tấn công vào bụng Milena bằng khuỷu tay mình làm Milena phải buông ra.

Sau đó Lucy nhanh chóng chạy đi mất.

-"Khoan đã!"

May tính đuổi theo nhưng đã bị Katrina giữ lại.

-"Cô muốn chết à?

Cô ta vừa có ý định hạ sát cô đấy."

Katrina nói.

-"Cô ta đã sát hại bạn của cô đấy, mà nếu cô muốn đuổi theo thì tôi cũng chẳng quan tâm đâu."

Lúc nãy May đã bị tách ra khỏi hai người kia một lúc, khoảng một giờ sau thì Lucy mới xuất hiện.

Nhưng không ngờ mọi chuyện lại đáng sợ đến thế.

-"Mặt trời sắp mọc lên rồi, chúng ta nên đi thôi."

Sosei đi ra ngoài nói.

-"Phải, càng sớm càng tốt."

Katrina ngay từ đầu đã có ý nghi ngờ cái chết của Lolory là do một trong hai người bạn của cô gây ra.

Vì tại sao kẻ sát nhân lại đặt cô vào tư thế ngồi trên tảng đá chứ, chắc chắn là cô đã ngồi cùng hắn.

Suy ra kẻ sát nhân phải là người thân thiết với Lolory.

-"Tệ thật đấy."

May thầm nói, hai người bạn thân của cô: một người đã bị giết còn một người trở thành kẻ sát nhân.

Vậy tiếp theo cô sẽ trở thành gì đây, nạn nhân hay sát nhân.

Liệu có thể tin tưởng vào ai được không?

-"Có lẽ mình cũng phải thay đổi để thích nghi thôi."

May thầm nghĩ.

Giờ nhóm còn lại bốn người, trong buổi tờ mờ sáng họ đi được một lát thì nhìn thấy Hans, Fatima và Clarissa đứng bên cạnh một chiếc cano nhỏ.

Katrina nhìn thấy người bạn của mình thì chạy đến ngay lập tức.

-"Cậu không sao chứ Clarissa?"

-"Tớ ổn."

Sau đó họ nhìn về phía chiếc cano đang đậu trên bãi biển.

-"Thứ này hoạt động được chứ?"

Sosei tiến đến hỏi.

-"Bọn tôi cũng không chắc lắm.

Lỡ nó là cái bẫy thì chết."

Hans nói.

-"Nhưng đây là thứ duy nhất giúp được chúng ta trong tình cảnh này."

Milena nói.

-"Tôi nghĩ rằng chúng ta vẫn cứ nên thử xem sao."

Hans nói.

-"Đây là trò chơi may rủi chăng?"

Fatima lên tiếng.

Cuối cùng, cả nhóm quyết định là sẽ sử dụng chiếc cano đó.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 4


Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, họ quyết định sẽ có một người sử dụng chiếc cano ấy để đi vào đất liền, đó là Clarissa.

-"Khoan đã, cậu chắc chứ Clarissa?"

Katrina lo lắng nói với cô bạn của mình.

-"Ở gần bến tàu có người quen của tớ, ngay khi vào đó tớ sẽ mượn thuyền đến cứu các cậu ngay.

Thế nên chúc tớ may mắn đi nào."

Clarissa mỉm cười nói.

Sau đó cô leo lên chiếc cano ấy rồi khởi động phóng hết tốc lực, lướt thật nhanh trên từng đợt sóng.

Đi được một lúc thì cũng chẳng có chuyện gì xảy ra, Katrina cảm thấy may mắn vì mình vẫn an toàn

-"Thật may mắn là không có....."

Chưa kịp nói hết câu, Clarissa bỗng nhận ra một tiếng động từ bên trong thân cano.

Bíp bíp bíp.

Cô nhanh chóng kiểm tra xung quanh, tiếng động ấy phát ra ngày một nhanh hơn....

-"CHẾT TIỆT!"

ĐÙNG!!!!!

Tiếng nổ lớn phát lên, một làn khói đen dày đặt bốc lên từ phía chiếc cano của Clarissa.

Sau đó nó ngay tức khắc bùng lên một ánh lửa đỏ rực ngay giữa mặt nước, chẳng còn gì hết.

-"Chuyện gì thế.....?"

Fatima không thể tin vào mắt mình.

Cô và mọi người hướng theo làn khói đen dày đặc ngay giữa biển

-"KHÔNG!!!!"

Katrina tức tốc chạy ra nhưng đã bị Sosei cản lại.

-"Chết tiệt, vậy là không thể thoát khỏi đây bằng cách đó rồi."

Milena thở dài nói.

-"Cô nói sao cơ!

Clarissa vừa chết trước mắt chúng ta mà cô có thể nói vậy sao!"

Hans tức giận nói.

-"Này, đừng cố gây sự.

Cô ta chẳng liên quan gì đến tôi cả, thay vì mất thời gian để tiếc thương cho những người đã chết thì chúng ta nên tìm cách sống sót thì tốt hơn."

Milena trả lời lại.

-"Cô!!!"

Hans tức giận hơn nữa.

-"Vậy thì nói luôn, tôi là một siêu cấp sát thủ.

Cái chết như là chuyện thường tình đối với tôi, thế nên lần này có gì đặc biệt?"

Milena nói.

Katrina biết mình cũng không thể trách cô ấy được, dù sao thế giới của hai người quá khác biệt.

Những kẻ đã chết thì không nên cản đường đi của người đang sống.

-"Chúng ta nên quay về khách sạn thử xem, ước tính hiện giờ thì cũng đã có 3 người chết rồi."

Sosei nói.

Katrina kiềm nén nỗi đau của mình lại, cô quay mặt đi trở lại phía khách sạn.

-"Tạm biệt Clarissa."

Cô nói thầm một câu cuối cùng.

Từ đêm hôm qua, ước tính chỉ trong mười hai giờ đồng hồ mà đã có 3 người chết ngay trước mặt Katrina, nhưng cô chẳng thể làm gì cả.

Ngoại trừ Milena, những người còn lại đều cảm thấy vô cùng sợ hãi.

-"Này, liệu mọi người có thể khẳng định sẽ không giết ai để sống sót tại đây không?"

May lên tiếng.

-"Chắc chắn, tôi khẳng định như thế."

Katrina không suy nghĩ mà lập tức nói.

Nhưng ngay sau đó, cô nhìn sang phía những người còn lại, ai nấy cũng đều im lặng chẳng nói bất cứ điều gì.

Họ đi được 30 phút thì về đến khách sạn.

Khi Katrina nhìn lên phía tấm bảng thì thấy đã có 3 bức ảnh tối đèn lại.

Đó là Kaito, Lolory và Clarissa....

-"Vậy cần thêm 3 người chết nữa để hoàn thành chặng này ư?"

Milena thở dài nói.

-"Cô!!

Tôi chịu hết nổi cô rồi, nếu muốn có người chết đến thế thì sao không tự sát đi!?"

Hans nói.

-"Sao cậu không thử nhào vô giết tôi đi nào?"

Milena giọng điệu khiêu khích.

-"Dừng lại đi hai người!"

Fatima xen vào giữa nói.

Hans chẳng đáp lại, cậu kéo Fatima đi thẳng vào bên trong nhà ăn.

Katrina thì lại gần Milena nói vài thứ.

-"Sao cậu không thử cư xử khôn khéo một chút đi.

Bất hòa không tốt chút nào đâu...."

Katrina nói.

-"Cậu chẳng lấy tư cách gì để dạy đời tôi cả."

Milena nói xong rồi cũng vào bên trong .

Katrina thở dài, cô chỉ muốn mọi người hòa thuận với nhau thôi, như vậy mới có thể tăng khả năng sống sót.

Nhưng đúng là cô chẳng có tư cách gì để dạy đời Milena cả, nên cũng đành bó tay thôi.

-"Nên tách hai người đó ra khỏi nhau thôi...."

Sosei nói.

-"Ừm, thế là tốt nhất."

Để bọn họ cãi nhau cũng chẳng có ích lợi gì.

Sau khi Katrina đi vào bên trong thì nhìn thấy Jolia đã ngồi trên một bàn ăn trong nhà hàng từ trước, cô bé vẫn đang mải mê bấm điện thoại của mình.

Katrina tiến đến, cô không biết Jolia đã như thế nào trong suốt đêm qua.

-"Em đã ở đâu trong đêm qua vậy, một đứa trẻ như em không nên một mình đâu."

Katrina nói.

-"Em ở trong phòng của mình từ đêm qua tới giờ."

Jolia nói.

Hửm, như vậy là tốt nhất, sẽ khó ai có thể tìm được.

Nhưng mà tại sao Jolia lại quyết định trở về phòng của mình, trong khi mọi người đều hoảng loạn mà chạy ra khỏi khách sạn.

-"Em biết gì về chuyện này phải không?"

Katrina nói.

-"Có một chút."

Jolia trả lời lại.

-"Ý em là sao?"

Katrina hỏi ngay.

-"Chẳng qua là khi đến nơi này, em có truy cập vào hệ thống của khách sạn và biết được kế hoạch của họ."

Jolia bình thản nói.

Katrina nghĩ rằng điều đó là có thể vì cô bé là siêu cấp hacker, nhưng điều làm cô quan tâm là....

-"Tại sao em lại không nói với mọi người!?"

Katrina nói.

Jolia ngước mặt lên nhìn cô, ánh mắt có chút khó hiểu.

Cô bé nói một câu mà cô không thể tin là phát ra từ một đứa trẻ 14 tuổi.

-"Nếu nói ra thì sẽ chẳng ai tin em cả, hơn nữa....cứ để mọi người tàn sát lẫn nhau thì em sẽ có nhiều cơ hội vào chặng tiếp theo hơn mà."

Jolia nói.

-"Cái gì!?"

Katrina vô cùng sốc khi nghe tin đó.

-"Em đã cố gắng để tìm cách thoát ra nhưng chẳng làm được, nếu vậy thì cứ tham gia trò chơi này thôi.

Số tiền 100 triệu USD cũng là quá hời."

Jolia ngây thơ nói.

Hiện giờ ở bên trong nhà ăn có tổng cộng 7 người: Katrina, Milena, Sosei, May, Hans, Fatima và Jolia.

Còn 6 người khác vẫn đang ở bên ngoài.

Bên cạnh vách núi phía tây hòn đảo, hai chàng trai mới lớn đi qua lại mà chẳng biết mình nên làm gì.

Yifeng và Dean chưa từng lâm vào tình cảnh này( thật ra hầu hết những người ở đây đều như thế).

Sau khi chạy đi khỏi khách sạn thì họ đến được nơi này, và dành cả đêm qua ở đây.

Chẳng dám về khách sạn cũng chẳng dám vào rừng, dù những người trong đoàn tham quan chẳng ai có vẻ là nguy hiểm nhưng con người rất dễ thay đổi.

-"Cái hộp gì dưới đất kia?"

Dean lập tức tiến đến.

-"Có lẽ là đồ tiếp tế giống như trong game nhỉ."

Yifeng vui vẻ nói.

Dean mở hộp ra, bên trong là một khẩu súng cùng băng đạn sáu viên và một con dao ngắn.

Những thứ đó được đặt quanh hòn đảo này.

Dean cầm khẩu súng lên với khuôn mặt bối rối, cậu biết mình phải làm gì với thứ này, nhưng liệu nó có đáng không?

-"Những thứ này quá nguy hiểm, chúng ta nên vứt chúng xuống biển trước khi có ai đó tìm thấy."

Yifeng nói

-"Tại sao, trong khi ta có thể sử dụng chúng."

Dean nói.

-"Sử dụng chúng......?"

Yifeng tỏ ra không hiểu, hay đúng hơn là cố tình không hiểu.

Dean quay mặt về phía người bạn của mình, cậu nói với một giọng đầy nguy hiểm.

-"Thôi nào, cậu hiểu mà.

Con thú bông ấy đã nói cho chúng ta luật chơi, nếu muốn sống sót thì đành phải giết người thôi."

Dean nói.

-"Cậu không thể làm thế!

Chúng ta không thể giết người được!"

Yi Feng hét lên về phía cậu bạn mình.

-"Một người vừa chết trước mặt chúng ta đấy!

Nếu không muốn trở thành người tiếp theo thì chúng ta buộc phải làm thôi" Dean nói

-"Không được!"

YiFeng kéo tay người bạn của mình đang định quay đi với khẩu súng vừa tìm được.

-"Tôi không muốn chết!

Tôi phải ra khỏi đây!"

Ngay sau đó, Dean đẩy YiFeng ra phía sau.

Cậu định quay đi nhưng trong lòng cũng có chút đau nhói, cậu biết Yifeng dù giỏi về học tập nhưng cậu ta lại quá kém khả năng thích nghi với xã hội.

-"Tôi biết điều này là sai trái, nhưng....."

Dean quay lại, nhưng cậu chẳng thấy Yifeng đâu cả, phía trước mặt chỉ có một vách đá hướng thẳng xuống biển.

-"Yifeng....đừng làm tớ sợ mà!"

Dean nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy cậu ta đâu cả.

Với một trạng thái bất an, Dean tiến về phía trước nhìn xuống vách đá.

Một thân xác nằm trên bãi cát, máu loang ra từng dòng.

-"KHÔNG!!!"

Cậu quỳ xuống, vô cùng đau khổ trước cảnh tượng ấy.

Dean chẳng biết nên làm gì cả, Yifeng không đáng phải chịu điều đó.

Được một lúc, Dean biết mình không thể ngồi đây lâu hơn được nữa.

Cậu đứng dậy định quay vào rừng thì đột nhiên một bóng đen đã đứng ngay sau lưng, lấy một cây kim tiêm đâm thẳng vào cổ cậu.

Dean ngã xuống đất, tầm nhìn mờ đi, cậu ngước lên thì nhìn thấy một cô gái với mái tóc tím.

-"Cô....."

Sau đó cậu gục đi.

-"Tôi xin lỗi, tôi cũng giống cậu thôi.

Chúng ta đều muốn sống sót mà phải không....thế nên đừng giận nhé."

Lucy nói với khuôn mặt vô cảm.

........

-"Từ khoảng cách này tôi hoàn toàn có thể xử lý cô ta với khẩu súng lục thôi, cậu muốn làm vậy chứ chủ nhân?"

Dandelion đứng giữa rừng nói nới Paul.

-"Không....đừng làm thế.

Chúng ta chỉ cần sống sót thôi, nên đừng hạ sát bất kì ai cả."

Paul nói.

-"Nhưng cậu cũng thấy cô ta vừa hạ sát một người khác mà."

Dandelion đã hướng nòng súng thẳng về phía Lucy.

-"Tôi không muốn bàn tay cậu vấy máu chỉ để bảo vệ cho tôi.

Thế nên chúng ta đi thôi."

Paul nắm lấy cánh tay của Dandelion rồi hạ xuống.

-"Được rồi, cậu muốn sao cũng được."

Dandelion nói.

-"Trở về khách sạn xem thử nhé.

Ở đó có bảng thông báo về số người đã chết."

Paul nói

Hai người cùng nhau trở về.

-"Cậu không cần phải giết hại ai đó vì tôi đâu, chúng ta là người tốt mà."

Trên đường đi, Paul lên tiếng.

-"Đó là nhiệm vụ của tôi.

Đừng lo, cậu sẽ sống sót trở về, nhất định sẽ như vậy."

Dandelion nói.

"Một người tốt sao?

Thật xa xỉ đối với tôi".

Dandelion thầm nghĩ, Paul chẳng biết cái gì về cậu hết, đôi tay Dandelion đã vấy máu ngay từ đầu rồi, giả vờ với ai chứ.

Hai người đi được mười lăm phút thì đã về đến khách sạn.

Paul nhìn lên bảng thông tin thì đã có 5 người chết, chỉ trong một ngày.

-"Thật đáng sợ."

Paul nói.

Hai người đi vào nhà hàng hôm qua, ở đây còn có một số người khác.

Thức ăn đã dọn sẵn cả rồi, thi thể của Kaito cũng được mang đi.

Sau khi bước vào thì cánh cửa phía sau lập tức đóng lại, điều này cũng gây ra sự bất ngờ cho những người khác.

-"Ái chà.....ở đây có 9 người, chắc cũng đủ cho hoạt động cuối của chặng đầu tiên rồi nhỉ."

Mono-neko bỗng xuất hiện trên sân khấu.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 5


-"Cái gì cơ?

Ngươi muốn gì!?"

Hans đập bàn đứng dậy, hét thẳng vào mặt Mononeko.

-"Chàng trai trẻ nóng tính quá đấy, chẳng qua là bây giờ chỉ còn lại 11 người sống sót thôi.

Nhưng các ngươi chắc chẳng đủ dũng cảm để giết người đâu, vậy thì chúng ta nên chơi trò may rủi.

Khà khà khà."

Mononeko nói.

-"Trò may rủi?"

Katrina không chắc là con thú bông ấy định làm gì, cô rất tệ trong những trò chơi như thế nên có chút lo lắng.

Bài tiến lên mới là thứ dành cho cô chứ Katrina chúa ghét bài cào.

Mononeko lập tức lấy ra một bộ đàm rồi bảo "đem chúng ra đây".

Sau đó, đoàn người hầu bước ra với một bàn ăn thịnh soạn gồm mười món ăn khác nhau.

Katrina nhìn lên bọn họ, cô nhận ra ngay đó toàn là người máy.

-"Đây là buổi tiệc thịnh soạn dành cho mọi người sau một đêm dài vất vả.

Xin mời......"

Mononeko nói.

Mọi người đều nhìn chằm chằm vào những dĩa thức ăn ấy, nhưng chẳng ai dám đến dùng thử cả.

-"Trong đó có độc đúng không?"

Milena nói.

-"Chỉ một dĩa thôi....."

Mononeko trả lời ngay lập tức, giọng điệu của nó có phần bình thản làm cho mọi người cảm thấy rất khó chịu.

-"Ở đây có mười dĩa thức ăn, nhưng có một dĩa thức ăn trong đây là có độc.

Lần lượt mỗi người sẽ lên nếm thử một món, món đã được chọn rồi thì người kế tiếp sẽ không được chọn lại nữa.

Cho đến khi có người nếm phải món ăn bị tẩm độc thì trò chơi sẽ dừng lại và chúng ta sẽ bước qua chặng hai."

-"Thú vị đấy nhỉ."

Milena nói.

-"Mười món ăn nhưng ở đây có chín người....."

Katrina nói....

-"Đây là đoạn hấp dẫn nè.

Nếu thần may mắn mỉm cười với các ngươi, chẳng kẻ nào nếm phải món ăn bị tẩm độc thì ta sẽ phá lệ cho toàn bộ vào chặng tiếp theo."

Mononeko hào hứng nói.

-"Nếu tôi không đồng ý thì sao?"

Milena nói.

-"Vậy thì....."

Ngay lập tức, những con robot ấy lấy từ túi quần ra một khẩu súng, hướng thẳng về phía cô.

-"Này này....tôi chỉ hỏi thôi mà."

Milena nói, nhưng cô chẳng tỏ vẻ sợ hãi ra mặt.

-"Có lẽ mọi người đều đồng ý, vậy chúng ta đi theo số thứ tự nhé."

Mononeko lấy điện thoại ra lướt theo số thứ tự của mỗi người rồi đọc.

-"Katrina Lim!"

-"Sao cơ?"

Katrina nghe thấy tên mình mà cảm thấy lo lắng, không ngờ cô phải đi lên trước.

Cô nhìn lên bàn ăn với mười món khác nhau, chẳng biết làm gì lúc này, Katrina đành chọn món mà mình thích nhất.

Cô lấy muỗng múc một phần súp lên nếm thử, bất ngờ là nó khá ngon.

Đứng một lúc chẳng thấy có gì thay đổi, Katrina nghĩ rằng có lẽ mình đã thoát rồi.

-"Tốt lắm, người tiếp theo.

Fatima Jones!"

-"Chúc cậu may mắn!"

Hans vỗ vai cô bạn mình rồi nói.

-"Ừm, tớ sẽ sống sót mà....."

Fatima trả lời

Cô bước lên phía bàn ăn, ngắm chúng qua một lượt.

Sau đó Fatima lấy muỗng của mình rồi cắt một phần của chiếc bánh kem ở giữa bàn ăn cho vào miệng.

-"Nó hơi ngọt quá thì phải."

Fatima nói, cô có vẻ vẫn chẳng bị gì.

Sau đó Monokuma đọc tiếp

-"Sosei Hotaru, tới lượt cậu!"

Sosei chẳng nói gì, bước lên phía trước.

Cậu chẳng hề do dự mà cầm lên một chiếc bánh quy rồi cắn một miếng.

Sosei chẳng cảm thấy gì cả, có lẽ cậu được thần may mắn ban phước rồi.

-"Tiếp theo, Paul Therkin."

Paul thở dài, cậu nhìn xuống phía bàn ăn.

Lấy một chiếc muỗng rồi múc phần cơm rang lên ăn, nó khá ngon.

Sau một hồi thì cũng chẳng có gì xảy ra.

-"Được rồi, kế tiếp là Jolia Lee."

-"Tệ thật....."

Jolia ngay từ đầu định chọn bánh quy hoặc bánh kem cơ, mà giờ hết món ngọt rồi.

Jolia đành chọn dĩa mì ý vậy, cô ăn xong thì vẫn cảm thấy bình thường.

Những người phía sau cũng thế, Dandelion chọn một miếng pizza còn Milena thì chọn tô salad, cả hai đều không bị sao.

May khá lúng túng, cuối cùng cô lấy một miếng sushi lên ăn, sau đó cô vẫn bình an.

Cuối cùng là Hans, giờ chỉ còn hai món cho cậu lựa chọn.

Trước mặt cậu là một dĩa gà rán và một dĩa thịt nướng , cả hai thứ này cậu đều thích nhưng giờ đây chúng sẽ quyết định mạng sống của cậu.

-"Chỉ còn hai món thôi, vậy một trong số chúng...."

Fatima tỏ ra lo lắng.

-"Nếu cậu ta vượt qua thì đúng là may mắn đấy."

Milena nói.

Đây là trò chơi may rủi nên chẳng có gì để suy nghĩ ở đây cả, Hans lấy một xiên thịt lên cắn một miếng.

Cậu nhắm mắt lại rồi nuốt hết.

-"Hans....."

Fatima lo lắng nói.

-"Hmmmm, ngon đấy chứ."

Hans cười nói.

Mọi người cảm thấy nhẹ nhõm, vậy là tất cả đều đã thử các món ăn nhưng không ai trúng độc.

-"Vậy là toàn bộ mọi người ở đây đều sống sót qua chặng này đúng không!"

Katrina nói.

-"Phải chờ xem đã....."

Mononeko nói.

Lúc này, Katrina gần như nhận ra điều gì đó.

Nếu chất độc không phát tán liền mà phải đợi một thời gian thì sao, cô nhìn sang những người còn lại.

-"Khụ....khụ....gì thế này...."

Fatima lập tức ho dữ dội.

-"Fatima!

Cậu sao thế?!"

Hans đứng bên cạnh lo lắng.

Tất cả mọi người đều nhìn về phía hai người đó, Fatima mất hết ý thức rồi ngã xuống đất, khuôn mặt cô tái đi, thân nhiệt giảm hoàn toàn.

Hans quỳ xuống bên cạnh chạm vào người cô nhưng chẳng thấy phản ứng lại.

-"Không!!!!"

Cậu không kiềm được nước mắt rồi hét lên.

Hans đứng dậy, ánh mắt phẫn nộ tiến về phía Mononeko.

-"Khoan đã Hans, đừng làm thế!"

Katrina

-"Ngươi!!!!"

Hans định đấm thẳng vào Mononeko nhưng ngay lập tức Dandelion tiến ra phía sau cậu mà ra đòn ngay sau gáy.

Cậu ta lập tức ngã xuống đất bất tỉnh, Katrina tức tốc chạy đến kiểm tra.

-"Cậu ta không sao đâu.

Chỉ bất tỉnh thôi."

Dandelion nói.

-"Cậu làm đúng lắm, có lẽ không thể khuyên can cậu ta trong lúc này được."

Katrina nói.

Sau đó Katrina đi về phía thân xác của Fatima nằm đó, cô cởi áo khoác ngoài của mình ra rồi đắp lên che đi cô ấy.

Cánh cửa lập tức mở ra, phía bên ngoài là Lucy và Jayden đang đứng chờ mọi người.

Tấm bảng thông tin chỉ còn 10 người sáng đèn thôi.

-"Và bây giờ, ta tuyên bố chặng 2 bắt đầu!"

Mononeko nói với những người còn lại người đang đứng tại sảnh khách sạn.

-"Luật chơi của chặng 2 thì hơi khó một chút, đòi hỏi các ngươi phải có khả năng suy luận cao."

-"Vào chủ đề luôn đi!"

Milena lạnh lùng nói

"Tất cả các ngươi ở đây đều đã gây ra một chuyện không thể tha thứ được, manh mối về những chuyện ấy nằm rải rác trong khách sạn này.

Bất cứ ai tìm ra tội lỗi của người người khác thì có quyền tố cáo họ, người bị phát hiện ra tội lỗi trong quá khứ thì sẽ bị xử tử.

Cho đến khi chỉ còn sáu người sống sót, trò chơi sẽ chuyển sang giai đoạn cuối cùng."

Mononeko giải thích ngắn gọn nhất có thể.

-"À còn một chuyện nữa.....chặng này nghiêm cấm chém giết.

Nếu bạn giết người mà bị người chơi khác phát hiện ra thì sẽ phải trả giá bằng chính sinh mạng của mình.

Khư khư khư."

Có một điều trong câu nói của Mononeko làm cho Katrina phải suy nghĩ:

-"Nếu bị người chơi khác phát hiện?"

Katrina nói

-"Đó chính là mấu chốt của chặng này.

Cô hiểu ra nhanh lắm đấy."

Mononeko nói.

-"Vậy ta có thể giết những kẻ khác để ngăn chúng tìm ra bí mật của mình, miễn là không bị người khác phát hiện phải không?"

Milena lên tiếng.

-"Chính xác!"

Mononeko cười lớn.

-"Khoan đã...ngươi đã điều tra về bọn ta từ trước rồi sao?"

Sosei nói.

-"Tất nhiên rồi, ngươi vẫn nghĩ là trúng thưởng ngẫu nhiên à?"

Bây giờ, mọi chuyện đã rõ.

Nhưng có một chuyện mà Katrina đến giờ vẫn chưa tìm được lời giải đáp, đó là trò chơi này có liên quan gì đến anh trai cô và....Katrina hoàn toàn không biết mình đã gây ra tội lỗi gì.

-"Không công bằng!

Tôi đã lộ danh tính của mình rồi, như vậy không công bằng!"

Milena hét lên.

Sau đó, Mononeko nhảy xuống trước mặt cô.

-"Milena của chúng ta đã giết khá nhiều người nhỉ, nhưng cô không cần lo lắng.

Bọn tôi chỉ nhắm vào một vụ án trong quá khứ của cô thôi, ở đây chắc chắn không ai biết về vụ đó đâu....cô Yeon Kang."

Khuôn mặt của Milena tối sầm lại, dáng vẻ có phần run sợ.

Đây là lần đầu tiên Katrina nhìn thấy cô ấy trở nên như thế.

"Yeon Kang", có lẽ đó là tên khai sinh của Milena, Katrina cũng từng nghi ngờ cái tên mà cô ấy đang sử dụng là giả.

-"Thế nên....mọi người có tố cáo việc cô Lucy Moon đây đã sát hại hai người chơi khác trên hòn đảo này thì cũng vô dụng thôi, hehe."

Mononeko quay sang Lucy nói một cách mỉa mai.

-"Vậy sao, dù sao tôi chỉ cần sống sót khỏi đây là được."

Lucy lạnh lùng nói.

May nhìn sang Lucy với ánh mắt đau khổ, cô ấy từng là người bạn thân thiết với cô khi mới đầu những ngày bước chân vào con đường nghệ thuật.

Cùng với Lolory, ba người từng hứa sẽ cùng nhau bước lên đỉnh cao, nhưng giờ đây mọi thứ đã tan vỡ.

Bất cứ ai ở đây đều có một tội lỗi khác nhau, và các ngươi đừng nên thân thiết với nhau làm gì.

Bởi vì khi biết được những gì mà đối phương gây ra, tình bạn ấy sẽ tan vỡ.

.........

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Tổng kết chặng 1


1.

Người bị loại đầu tiên: Kaito Surenai - siêu cấp cảnh sát

Bị bắn tổng cộng 16 phát đạn vào người.

Hung thủ là Mononeko

2.

Người bị loại thứ hai: Lolory Diarus - siêu cấp ảo thuật gia

Bị tiêm phải thuốc độc vào người.

Hung thủ là Lucy Moon.

3.

Người bị loại thứ ba: Clarissa - siêu cấp vận động viên bơi lội.

Ngồi trên chiếc cano chứa thuốc nổ và bị nổ tung.

4.

Người bị loại thứ tư: Yi Feng - siêu cấp thần đồng hóa học

Bị đẩy xuống vực.

Hung thủ là Dean Gray.

5.

Người bị loại thứ năm: Dean Gray - siêu cấp thần đồng toán học

Bị tiêm thuốc độc.

Hung thủ là Lucy Moon.

6.

Người bị loại thứ sáu: Fatima Jones - siêu cấp tiểu thư.

Trúng phải món ăn có độc.

Hung thủ là Mononeko.

.........

Cả sáu người này đều có một tội lỗi trong quá khứ, hãy cùng bước vào chặng hai để tìm hiểu đó là gì nhé.
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 6 - Mở đầu chặng hai


Hiện giờ đang là 12:30 của ngày thứ hai Katrina cùng mọi người đặt chân đến hòn đảo này.

Chỉ trong chưa đầy 24 giờ đồng hồ mà đã có 6 người chết, những kẻ còn lại thì đang sống trong lo sợ.

Nhưng có một số người đang chuẩn bị cho kế hoạch của riêng mình.

-"Được rồi, thế chúc mọi người may mắn nhé."

Milena khoác ba lô trở lên phòng mình.

Katrina định đi theo sau nói gì đó.

-"Đừng đi theo tôi, tôi không muốn làm thân với ai đâu."

Milena nói.

-"Khoan đã, cậu cứ thế tách ra sao?

Như vậy rất nguy hiểm đấy."

Katrina nắm lấy cánh tay của Milena rồi nói.

-"Cứ để Milena đi, dù sao đó là phong cách của cô ta rồi."

Sosei thở dài nói.

Milena gạt lấy cánh tay của Katrina sang một bên, sau đó cô quay lại nói vài lời.

-"Cậu là kiểu người sẽ không tố cáo người khác cho dù phát hiện ra tội lỗi của họ.

Cậu không muốn ai chết cả, thế nên tôi nghĩ cậu chẳng còn giá trị lợi dụng nữa rồi.

Cậu quá tốt đẹp nhỉ, và trong trò chơi này....đó là điểm yếu chí mạng."

Milena lạnh lùng nói.

Katrina đứng lặng người sau những lời của Katrina, bị nói trúng tim đen rồi nhỉ.

Trước đây, Katrina chỉ suy luận tìm thủ phạm rồi để cảnh sát lo những việc còn lại chứ không bao giờ ở lại xem kết cục của kẻ đó như thế nào.

Nhất là khi biết chắc thủ phạm sẽ chịu án tử hình....Thật ra đó chẳng phải là lòng tốt gì cả, chỉ là cô không muốn nhìn thấy ai đó chết trước mặt mình thôi.

-"Vậy tại sao chúng ta không cố gắng tìm cách thoát khỏi đây, nếu vậy thì ta không cần phải giết hại lẫn nhau mà."

Sosei nói với Katrina, bây giờ cậu là đồng minh duy nhất của cô hiện tại.

-"Ừm...tôi cũng nghĩ vậy."

Hai người vào phòng của Katrina rồi cùng nhau bàn kế hoạch.

-"Tôi nghĩ rằng bên dưới khách sạn này có một tầng hầm bí mật chứa toàn bộ thông tin về nơi này, chúng ta phải tìm được lối ra."

Katrina nói.

-"Hửm, cậu không nhớ là ở đây có một người có thể phá được mọi chuyện một cách dễ dàng à?"

Sosei nói.

-"Hmmmm.....ý cậu là cô bé hacker?"

Ban đầu Katrina cũng không quan tâm lắm về Jolia khi nơi này không có mạng hay sóng điện thoại.

-"Vậy chúng ta nên thử hỏi cô bé xem sao."

Sosei nói.

Cô đồng ý với đề nghị của Sosei, hai người ra khỏi phòng và đi tìm Jolia.

Lúc đang đi, Katrina bất chợt nhận ra mình có chút thắc mắc.

-"Sosei này, từ hôm qua đến giờ đã có tận 6 người chết.

Nhưng cậu nhìn chẳng bị ảnh hưởng gì đến việc đó cả."

Sosei nghe câu hỏi đó xong thì cũng chẳng để ý gì.

-"Vì tôi quen rồi."

Cậu nói.

Quen?

Katrina không biết câu nói của cậu ấy ở đây có ý nghĩa gì.

Liệu cậu ta đã nhìn thấy nhiều người chết trước mặt mình, hay là trải qua một cú sốc lớn làm chai sạn tâm hồn.

Sosei có vẻ là một người tốt, hay ít nhất là bề ngoài cậu ấy như thế.

Katrina dù là một thám tử nhưng không muốn phải nghi ngờ tất cả mọi thứ xung quanh, nên cô quyết định tin tưởng vào cậu ấy.

Chỉ là cô thắc mắc tội lỗi mà cậu ấy đã gây ra là gì thôi.

Hai người đi quanh khách sạn nhưng không nhìn thấy Jolia ở đâu cả.

-"Jolia sao?

Lúc nãy tôi nhìn thấy con bé đi ra phía bãi biển ấy."

Jayden nói.

-"Cảm ơn nhé."

Sau đó Katrina và Sosei nhanh chóng tiến ra phía bãi biển.

Cũng mất 15 phút, sau đó họ nhìn thấy Jolia đang ngồi bấm máy tính dưới bóng râm của hàng dừa, cô bé nhìn rất chăm chú.

-"Em đang làm gì thế Jolia?"

Katrina tiến lại nói.

Lập tức Jolia giật mình, gấp chiếc laptop của mình lại rồi quay sang trả lời.

-"Em đang tìm cách liên lạc với bên ngoài thôi."

Katrina biết cô bé đang giấu một điều gì đó khá lớn.

-"Thật ra thì anh chị muốn bàn với em kế hoạch để thoát ra khỏi đây.

Với khả năng của em bây giờ thì rất là hữu ích."

Sosei nói

Jolia suy nghĩ một lát.

-"Vậy mọi người đã có kế hoạch gì chưa?"

Cô bé nói.

-"Thật ra thì bọn chị cũng chỉ mong chờ vào khả năng của em thôi, nếu em hack được một số thông tin ở đây thì quá tốt."

Katrina nói.

...........

-"Thật ra....bọn họ đã cập nhật hệ thống ngăn không cho máy tính của em truy cập vào nữa.

Lúc này em cần một chiếc máy tính khác mới mong làm được."

Bên trong khách sạn có một chiếc máy tính ở quầy lễ tân nhưng không thể sử dụng được.

-"Khoan đã, ở đây còn một chiếc máy tính nữa."

Katrina bỗng nhớ ra chiếc máy tính của Kaito.

Nhưng Milena đang giữ nó, tuy nhiên cô không biết có nên đến gặp cô ấy ngay không.

-"Còn một chuyện nữa...."

Jolia nói.

-"Sao?"

Cô bé lấy ra một bức ảnh nhỏ, đưa cho hai người xem.

-"Tấm ảnh này em vừa tìm thấy lúc nãy, chị nghĩ sao?"

Đó là một bức ảnh về gia đình của Katrina, hình ảnh cô cùng anh trai và bố mẹ mình đang chụp chung một tấm hình tại công viên gần nhà.

-"Làm sao mà bức ảnh này lại ở đây được?!"

Lúc đấy là khoảng 13 năm trước, khi cô chỉ mới 5 tuổi.

Katrina biết người để bức ảnh này ở đây là Mononeko, còn mục đích của hắn là.....

-"Đây có lẽ là một manh mối để tìm ra tội lỗi của tôi nhỉ."

Katrina nói.

-"Nếu đó là của cô vậy đáng lẽ cô phải biết nó là gì chứ, nhưng tại sao lại hành động như đang suy luận vậy?"

Một câu hỏi khá khó trả lời, cô không chắc là có nên bảo rằng mình không biết đã gây ra chuyện gì.

-"Không có gì đâu."

Sau đó cô cùng Sosei trở lại khách sạn để tìm Milena nhưng không nhìn thấy cô ấy ở đâu cả, hỏi ai cũng không biết.

-"Có lẽ cô ta cũng đi dạo bờ biển rồi."

Sosei mệt mỏi nói.

Hai người đành ngồi xuống trên ghế bành tại sảnh chính, bỗng Mononeko xuất hiện trước mặt.

-"Gì đây?

Ngươi muốn gì?"

Sosei tức giận nói.

-"Ta đến để khích lệ tinh thần các ngươi thôi, nhất là Katrina, tại sao một siêu cấp thám tử lại không tìm ra được bất cứ thông tin gì chứ?"

Mononeko mỉa mai nói.

-"Tại sao ta phải tham gia vào cuộc chơi của ngươi?"

Katrina lạnh lùng trả lời.

Mononeko chẳng quan tâm những lời cô nói, nó lấy ra một tờ giấy thông báo.

-"Ta có một trò chơi nhỏ cho các ngươi đây.

Hiện đã có 6 người chẳng may phải rời cuộc chơi, nhưng tội lỗi của họ vẫn chưa được khám phá.

Chỉ cần vạch trần tội lỗi của họ thì ngươi sẽ được một phần thưởng là 10 triệu USD cho mỗi người.

Hấp dẫn quá đúng không?"

Mononeko nói.

-"Trong tình thế này thì tiền làm được gì chứ!"

Sosei nói.

-"Trong ứng dụng về hòn đảo này có một mục là cửa hàng, ngươi cứ vào đó thử xem sao."

Mononeko nói xong rồi biến mất, lúc này Katrina mở điện thoại của mình ra kiểm tra ngay.

-"Những thứ này là...."

Bên trong cửa hàng có 3 món hàng khác nhau.

1.

Chìa khóa mở được mọi cánh cửa trên khắp hòn đảo: giá 7 triệu USD.

2.

Gợi ý về tội lỗi của bất cứ một người nào: giá 10 triệu USD

3.

Lập tức tống giam một người vào ngục: giá 15 triệu USD

...........

Những thứ đó có thể giúp ích cho sau này, hơn nữa người đã chết thì sẽ không thể chết thêm được.

Thế nên Katrina đành cố gắng tham gia vào trò chơi.

-"Vậy chúng ta phải làm gì đây?"

Sosei hỏi.

-"Chúng ta thử tìm khắp khách sạn này xem có thu được manh mối gì không."

Katrina nói.

Lần đầu bước đến đây thì chẳng thấy có gì đặc biệt, có lẽ họ đã đặt những manh mối vào khi mọi người chạy ra khỏi khách sạn.

-"Có thể bọn họ đặt manh mối vào nơi liên quan đến tài năng của mỗi người chăng."

Katrina suy luận.

-"Liên quan đến tài năng của mỗi người?"

Sosei nói.

-"Đó là lí do tớ dẫn cậu đến nơi này....."

Katrina đứng lại.

Phía trước hai người là một hồ bơi lớn trên sân thượng của khách sạn, chiều cao là 4m.

Nước hồ rất trong như mới được thay vậy, bây giờ đã là chiều tối nên những ánh đèn chiếu xuống càng làm cho mặt hồ thêm phần lấp lánh.

-"Clarissa....."

Sosei nhận ra ý của Katrina ngay.

Katrina dạo quanh mặt hồ như đang tìm một thứ gì đấy.

Cô nghĩ đó sẽ là một bức ảnh hoặc một đoạn thư....

-"Kia là....."

Katrina chỉ xuống đáy hồ, có một thứ vô cùng lấp lánh tỏa lên những tia sáng nhỏ từ phía dưới.

Có lẽ là một manh mối quan trọng.

-"Được rồi, để tớ lấy nó lên."

Sosei cởi áo ra rồi nhảy xuống, vì thể lực tốt nên những chuyện như này không làm khó được.

Cậu lặn xuống dưới đáy hồ rồi nhặt nó lên, sau đó thì bơi lên mặt nước.

-"Đây này..."

Sosei đưa nó cho Katrina.

Một sợi dây chuyền bằng bạc.

Katrina không chắc nó có ý nghĩa gì, cô cần thêm manh mối.

-"Thử tìm xung quanh đây xem có chút manh mối nào không đã."

Katrina đề nghị.

Sosei bước lên thành hồ bơi, toàn thân ướt sũng.

-"Tớ thì chịu thôi..."

Katrina đi quanh nơi này, cũng chẳng có gì đặc biệt.

Bên cạnh hồ bơi có một quầy rượu, cô tiến lại gần thì thấy một chai rượu vang đã để sẵn trên bàn.

Bên dưới chai rượu là một bức ảnh.

-"Đây là....."

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 7


Một bức ảnh cũ về hai đứa trẻ đứng giữa khung ảnh, một nam một nữ, nhìn như hai anh em.

Katrina dám chắc bé gái trong ảnh là Clarissa.

-"Có thể đây là anh em trai gì đó của cô ấy."

Katrina đưa bức ảnh cho Sosei xem.

Cô còn nhận ra trên cổ cậu bé đeo sợi dây chuyền giống như cái được lấy lên bên dưới đáy hồ.

-"Sợi dây chuyền dưới đáy hồ....."

Katrina nghĩ về vấn đề này....

-"Cậu nghĩ chi tiết này có ẩn ý gì à?"

Sosei nói.

Vẫn còn quá sớm để kết luận được điều gì đó, Katrina đã nghĩ ra được một giả thuyết nhưng cô chưa muốn nói ra.

Phải làm rõ vấn đề hơn nữa, Katrina tìm kiếm xung quanh các chai rượu để xem còn manh mối gì không.

-"Katrina....cậu xem tớ tìm thấy gì này....."

Sosei đưa cho cô một tờ giấy mà cậu vừa tìm thấy.

"Xin lỗi.....xin lỗi.....xin lỗi.....Gary......em không biết mọi chuyện lại thành ra như thế này.

Anh chẳng có tội tình gì cả...xin hãy tha thứ cho em......Anh hai...."

-"Trong giống một đoạn nhật kí nhỉ."

Katrina đọc xong cũng tóm tắt được mọi chuyện.

-"Có lẽ cô ấy đã làm điều gì đó rất có lỗi với anh trai mình."

Sosei nói.

-"Còn hơn thế nữa....cô ấy đã giết chết anh mình...."

Katrina nói, điều đó làm Sosei vô cùng sửng sốt.

-"Việc sợi dây chuyền nằm dưới đáy hồ ám chỉ việc anh của Clarissa đã bị chết đuối.

Đoạn nhật kí cho thấy chính cô ấy là người gây ra việc đó, dù có lẽ không phải cố tình."

-"Tớ nghĩ chừng này là đủ rồi."

Katrina nói.

-"Vậy chúng ta quay lại chỗ Mononeko nhé."

Hai người quay mặt lại phía cổng thì đã nhìn thấy Mononeko đứng ở đó.

-"Có lẽ các ngươi đã hoàn thành điều tra rồi nhỉ?

Tốt lắm, với một thám tử tài ba như Katrina đây thì cũng chẳng phải việc khó nhỉ."

Nó cười nói.

-"Ngươi theo dõi bọn ta à!?"

Sosei nói.

-"Là quan sát, quan sát!"

Nó tức giận.

Katrina tiến lên phía trước, đưa những manh mối đó cho Mononeko rồi nói với nó những suy luận của mình.

-"Toàn bộ mọi chuyện là như thế."

Nó suy nghĩ một lúc, rồi cười lớn.

-"Chính xác, mọi chuyện khá gần với những gì cô suy luận đấy.

Tiền thưởng sẽ được gửi vào cửa hàng trên ứng dụng, hãy vào kiểm tra thử đi."

Ngay lúc Mononeko quay đi.

-"Khoan đã, ta muốn biết mọi chuyện đằng sau hành động của Clarissa."

Katrina nói.

-"Nó sẽ được công bố ở phần thông tin người chơi trên ứng dụng về nơi này."

Mononeko nói.

*Tên ứng dụng là DSC, viết tắt của Desperate Summer Camp (trại hè tuyệt vọng)*

Katrina lập tức mở điện thoại ra kiểm tra, cô vào phần thông tin của Clarissa thì thấy bên dưới hồ sơ cơ bản có một đoạn văn.

"Clarissa và Gary là hai anh em, từ nhỏ Gary đã nhận được sự yêu thương đặc biệt từ cha mẹ mình trong khi họ chẳng hề quan tâm đến Clarissa.

Cô cảm thấy vô cùng ghen tỵ với anh trai mình, thế nên cô đã bày trò chơi khăm anh ta.

Cô gọi Gary mình ra ngoài bờ hồ rồi lén lút đẩy anh xuống nước, Clarissa nghĩ rằng Gary biết bơi nên cô quay trở về nhà mà bỏ anh ta lại đó.

Nhưng sự thật là Gary chẳng hề biết bơi...."

-"Cô ấy đã gây ra một lỗi lầm quá lớn, nhưng...Clarissa cũng xứng đáng có một cơ hội mà."

Sosei nói.

-"Có lẽ, nhưng giờ cô ấy đã trả giá cho tội lỗi của mình rồi."

Katrina quay vào mục cửa hàng và mua chiếc chìa khóa.

-"Khoan, cậu chắc chứ?

Có thể manh mối quan trọng hơn mà."

-"Cậu có thấy lạ về dòng mô tả của chiếc chìa khóa này không?"

Katrina hỏi.

-"Lạ gì cơ?"

Sosei tỏ ra không hiểu lắm.

-"Chiếc chìa khóa mở được mọi cánh cửa trên hòn đảo này mà không phải chỉ là ở khách sạn."

-"Hmmmm, ý cậu là có một căn cứ bí mật trên hòn đảo này."

-"Rất có thể."

Katrina đã đi bộ vòng quanh bãi biển nhưng không thấy gì, thế nên nó rất có thể nằm trong khu rừng hoặc trên ngọn núi phía sau.

-"Và với chiếc chìa khóa tớ vừa mua, ta có thể đi vào nơi đó."

Một lúc sau, hai người đi xuống quầy lễ tân thì thấy một hộp quà nhỏ, trên đó ghi là dành cho Katrina.

Cô mở ra thì thấy một tấm thẻ kì lạ, chẳng phải là một chiếc chìa khóa.

-"Tớ tưởng nó là chìa khóa chứ."

Sosei lấy thứ đó ra.

-"Hình như tất cả mọi cánh cửa ở đây đều có một khe nhỏ, có lẽ là để quyẹt thẻ vào."

Katrina nói.

-"Ra là vậy."

Hai người bàn bạc với nhau về việc đi quanh hòn đảo điều tra, nhưng cả hai người đi thì lại không tiện.

Thế nên họ quyết định mỗi ngày sẽ chỉ một người đi thôi, người còn lại ở khách sạn điều tra thêm.

-"Vậy ngày mai tớ sẽ đi trước nhé."

Sosei nói.

-"Ừm."

Trời cũng đã khá tối, hai người trở về phòng của mình.

Katrina tiến về phía ban công mà nhìn về hướng bãi biển đang cuộn trào lên từng đợt thủy triều.

Một cảm giác buồn khó tả len lỏi vào tâm trí cô.

-"Mình phải làm sao đây?"

Katrina thở dài, cô ghét màn đêm nhưng lại rất thích ánh trăng, nó mang lại một cảm giác vô cùng êm dịu.

Bỗng một tiếng gõ cửa vang lên phá tan không gian yên tĩnh ấy.

-"Cậu có đó không Katrina?"

Cô nhận ra ngay đó là giọng của May.

Nhưng tại sao lại là lúc này chứ?

Katrina nhìn lên đồng hồ thì đã gần 23 giờ.

-"Tôi ra ngay đây."

Katrina tiến ra mở cửa cho May vào, cô ấy mang theo một bình thủy cỡ nhỏ cùng hai cái cốc.

-"Cậu có muốn một chút ca cao nóng buổi đêm không?"

May nói.

-"Được thôi."

May rót đầy cốc rồi đưa cho Katrina, sau đó cũng tự rót vào cốc của mình.

-"Tôi muốn nói chuyện một lúc."

-"Vào đêm muộn thế này ư?"

-"Tôi cũng chẳng ngủ được."

Katrina chưa muốn ngủ bây giờ, có lẽ nghe cô ấy tâm sự cũng chẳng hại gì.

-"Cậu cứ nói đi."

May lúc này vô cùng buồn bã.

-"Nếu cậu biết được tội lỗi của người bạn thân mình, liệu cô có tố cáo người đó không?"

May hỏi

-"Chuyện này...."

Katrina trước giờ chưa từng nghĩ đến những thứ gì như thế.

Nhưng nếu phải quyết định.

-"Tôi sẽ tố cáo tội lỗi đó."

Katrina trả lời chắt chắn.

May nghe được cũng phần nào cảm thấy ổn hơn.

-"Đó là điều đúng đắn phải làm nhỉ."

-"Cậu đang nói về Lucy phải không?"

May hoảng hốt sau câu hỏi bất ngờ đó, nhưng đúng là như vậy.

Cô biết toàn bộ những tội lỗi mà Lucy đã gây ra trong quá khứ.

-"Phải."

-"Vậy cậu đã tìm được những manh mối nào chưa?"

-"Rồi....."

Katrina biết cô ấy đang rất khó xử, Lucy là người bạn thân của May....nhưng.....

-"Cô ta đã giết chết Lolory đấy.

Chắc hẳn cô ta không coi cậu là bạn đâu, tỉnh táo lên."

Katrina dù không muốn làm thế, nhưng đã gây ra tội ác thì sẽ phải gánh chịu hậu quả.

-"........"

Một khoảng lặng diễn ra.

May trông rất đau lòng, Katrina cũng chẳng biết nói gì để khiến cô ấy ổn hơn.

-"Cậu cho tôi ngủ lại đây một đêm được không?

Tôi không muốn ở một mình lúc này."

May đột ngột nói.

Điều này làm Katrina khá bất ngờ.

-"Được thôi, nhưng đừng làm gì lạ lúc tôi đang ngủ nhé."

May gật đầu.

Sau đó Katrina mở tủ lấy ra một cái gối và chăn cho cô, sau đó May đi qua phía ghế sofa rồi nằm xuống.

Katrina chẳng biết tại sao mình lại cho cô ấy ở lại đây, cô nằm xuống giường của mình rồi ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau là một buổi sáng yên bình, Katrina tỉnh giấc trên giường của mình.

Cô quay sang nhìn thì thấy May vẫn đang ngủ một cách rất yên bình, cô dậy rồi thay quần áo.

-"Dậy đi nào."

Katrina ngồi xuống khẽ thầm vào tai cô gái đang ngủ ngon lành trên ghế sofa.

-"Hở...."

May thức giấc.

-"Trong tủ đồ còn khá nhiều trang phục đấy, cậu cứ lấy một cái rồi thay đi."

May đi thay quần áo rồi trở ra.

Lúc đó Katrina cũng định trở ra khỏi phòng thì May nắm lấy tay cô.

-"Cậu định đi tìm manh mối về các tội lỗi của mỗi người phải không?"

-"Phải."

-"Vậy tớ có thể đi cùng không?"

-"Chỉ cần không làm vướng chân tôi là được."

Katrina quay đi, còn May thì lủi thủi đi theo sau.

-"Tại sao cậu lại tìm đến chỗ tôi vậy?"

-"Vì tôi thấy cậu là người tốt....lại đáng tin cậy."

So với Milena hay Sosei thì Katrina là lựa chọn tốt nhất, May nghĩ như thế.

-"Vậy sao, cảm ơn vì lời khen nhé."

Katrina đi xuống dưới cổng khách sạn thì thấy Sosei đã đứng đợi dưới đó.

-"Chìa khóa này, nếu thấy gì bất thường thì quay lại đây chứ đừng vào một mình nhé."

Katrina đưa tấm thẻ cho Sosei.

-"Được rồi, tớ sẽ về báo ngay.

Hở....."

Sosei nhận ra sự hiện diện của May.

-"À, May cũng muốn tham gia cùng chúng ta nên tớ cho cô ấy theo đấy.

Dù sao càng nhiều người càng tốt mà."

Katrina nói.

-"Ừm, sao cũng được."

Sosei nói xong thì quay đi, tiến về phía khu rừng cạnh khách sạn.

Sau đó Katrina quay sang May.

-"Được rồi, chúng ta sẽ bắt đầu đi tìm manh mối về những người đã chết để lấy tiền thưởng.

Monokuma đã thông báo cho cậu về phần này rồi phải không?"

-"Phải..."

-"Vậy thì đi thôi."

Katrina đi vòng quanh xem còn nơi nào tương ứng với tài năng của mỗi người không.

-"Phải rồi, thư viện."

Cô nhắm đến Dean và Yifeng.

Hai người đó có thể sẽ liên quan đến thư viện.

Và thật kỳ lạ rằng khách sạn này có thư viện nằm gần tầng thượng

Hai người bước vào thang máy đi đến tầng thứ 23.

Sau đó đi thẳng đến thư viện, hoặc có lẽ nên gọi là phòng đọc sách.

-"Nơi này cũng khá lớn đó nhỉ."

Katrina ngắm xung quanh.

-"Nhiều sách thật, biết manh mối ở đâu chứ."

May thở dài.

-"Có thể nó ở trên bàn hay gì đó.

Chúng ta cứ chia nhau ra."

Katrina đi kiểm tra các tủ sách bên phải, còn May bên trái.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 8


-"Cậu có tìm thấy thứ gì không?"

Katrina quay sang hỏi.

-"Không....ở đây chỉ toàn sách thôi."

Katrina thở dài, liệu cô đã phán đoán sai rồi chăng.

-"Có lẽ chúng ta nên ra khỏi đây...."

Katrina nói.

-"Khoan đã, cậu nhìn lên trần nhà đi."

May chỉ lên trên.

Chiếc đèn chùm trên trần nhà bỗng rung lắc dữ dội, sau đó nó lập tức rơi xuống tạo ra một tiếng động lớn.

May đã kịp kéo Katrina ra khỏi phạm vi các mảnh kính văng ra.

-"Chuyện này...."

Hai người vẫn còn hoảng hốt với những gì vừa xảy ra.

Một lúc sau thì Katrina mới đủ sức đứng dậy mà tiếng về phía chiếc đèn vừa rơi xuống, cô kiểm tra các mảnh vỡ.

Sau đó cô nhìn thấy một bức ảnh kẹp bên trong chiếc đèn.

-"Đây là...."

Bên trong là hình ảnh một cô gái đứng biểu diễn ảo thuật trên sân khấu, nhưng đó không phải là Lolory.

Katrina đưa cho May xem.

-"A, tớ nhận ra cô gái này.

Đây là Sophie, cô ấy là một ảo thuật gia tài năng nhưng đã tử vong ngay trên sân khấu do sự cố đèn chiếu sáng.

Chuyện cũng xảy ra hai năm rồi."

Katrina nhận ra khuôn mặt thất thường của May, cứ như cô ấy vừa nhận ra chuyện gì đó.

-"May....chuyện này có liên quan gì đến Lolory không?"

Một câu hỏi thẳng thắng, Katrina không muốn đi lòng vòng.

-"Lolory và Sophie từng là bạn diễn, chỉ là...."

-"Cậu không cần nói nếu không muốn đâu.....dù sao tớ cũng đã có thể hình dung ra được câu chuyện rồi."

Katrina cảm thấy rằng cái chết của cô gái tên Sophie ít nhiều có liên quan đến Lolory.

-"Sophie thật sự rất tài năng, có thể nói cô ấy hơn hẳng Lolory.

Nếu cô còn sống thì có lẽ danh hiệu siêu cấp ảo thuật gia sẽ là của cô ấy."

May buồn bã nói.

-"Vậy nên Lolory đã ngăn chuyện đó xảy ra...bằng mọi giá."

Katrina lấy tờ báo trên chiếc bàn ở ngay cửa mà lúc đi vào cô quên kiểm tra.

Bên trong ghi rõ lại sự việc, Lolory đã bị điều tra nhưng hoàn toàn không có đủ bằng chứng, hơn nữa cô lại có nhiều fan hâm mộ sẵn sàng ủng hộ.

-"Từ những dữ kiện này, ta có thể suy ra cô ấy chính là hung thủ của vụ đó."

Katrina thẳng thắng nói.

Sau đó cô nhìn sang khuôn mặt vô cùng sốc của May, cô ấy cúi gầm mặt xuống đất một cách buồn bã.

-"Đúng là khó khăn với câu nhỉ, phát hiện ra con người thật của những người bạn thân mình."

-"Tớ ổn, thật đấy.

Chúng ta đi điều tra tiếp thôi."

May nói một cách bối rối.

Katrina quay đi, cô không chắc mình nên nói gì để an ủi cô ấy.

Sau đó hai ngưòi đi xuống kể lại quá trình điều tra cho Mononeko, nói hài lòng rồi sau đó chuyển vào tài khoản của Katrina thêm 10 triệu USD.

-"Chúng ta nên làm gì đây nhỉ."

Tổng số tiền trong tài khoản của cô hiện tại là 13 triệu USD.

Cô không chắc là mình nên mua gợi ý không, thế nên cứ quay lại với chuyện điều tra là được.

-"Không biết lúc này Sosei như thế nào rồi nhỉ?"

Bây giờ là khoảng 10 giờ sáng của ngày thứ 3 cô đặt chân đến hòn đảo này.

-"Cậu nghĩ là đã có ai tìm ra tội lỗi của những người khác chưa?"

May hỏi.

-"Chà, để xem trên ứng dụng đã."

Katrina mở ứng dụng ra xem thì thấy đã có 4 người: gồm Clarissa, Lolory, Dean và Yifeng.

-Lolory vì muốn chiếm được ngôi vị mà đã ra tay sát hại người bạn diễn của mình.

-Dean đã từng bắt nạt một bạn học khác đến nỗi cậu ta phải tự sát.

-Yifeng đã trộn lẫn lọ hóa chất vào món bánh mà cậu tự làm khiến cả gia đình cậu tử vong.

-"Không ngờ thật đấy, bọn họ đã luôn tỏ ra là người tốt."

Katrina cười mỉa mai.

-"Có lẽ bọn họ có lí do....."

May nói.

-"Sao cũng được."

Katrina đi vào nhà ăn vì cô đã cảm thấy đói bụng, sáng giờ chưa ăn mà đã chạy đi tìm manh mối rồi.

Trong đó cô nhìn thấy Milena ngồi thưởng thức tách cà phê một mình, lập tức cô đi về phía ấy.

-"Milena, tớ muốn nói chuyện."

Katrina lấy hai bàn tay đập bàn một tiếng rõ to.

-"Có chuyện gì đây?"

Milena lạnh lùng trả lời.

Katrina thở dài rồi ngồi xuống, cô nhận ra May không đi theo vào, nhưng cũng chẳng quan tâm lắm.

Giờ cô chỉ muốn nói chuyện với Milena thôi.

-"Từ hôm qua tới giờ cậu đã đi tìm manh mối à?"

Katrina hỏi.

-"Không.

Để làm gì chứ."

-"Vậy à?

Tớ đã tìm ra tội lỗi của Clarissa và Lolory, nhưng về phía Dean và Yifeng thì chẳng biết ai đã tìm ra nhỉ."

-"Chuyện này thì tôi biết, là cái cậu nhiếp ảnh gia đấy."

Jayden sao?

Katrina không ngờ thật đấy.

Nhưng còn chuyện quan trọng hơn.

-"Này, cậu có thể đưa lại cho tớ máy tính của Kaito không?

Bọn tớ đang rất cần nó."

Milena đồng ý, vì cô cũng chẳng muốn giữ nó để làm gì.

Sau đó cô đi lên phòng mình rồi lấy chiếc máy tính ra đưa cho Katrina.

-"Cậu định làm gì với nó đây?

Chiếc máy tính này đã đặt mật khẩu rồi đấy."

-"Cậu quên rằng chúng ta có một hacker ở đây à, cô bé cũng đã đồng ý giúp tớ rồi."

Katrina quay đi ngay, Milena đứng đó nhìn theo bước chân cô.

-"Cố lên nhé."

Sau đó cô đi vào phòng mình, Milena mở chiếc túi của mình ra, bên trong là bức hình hai cô gái chụp chung với nhau.

Một người là Milena, người còn lại là chị gái cô.

-"Toàn bộ manh mối về tội lỗi của mình đều ở đây cả rồi, chắc chắn sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu nhỉ."

Milena đã đi tìm các manh mối về tội lỗi của mình và giấu chúng đi.

Cô rất muốn nói cho Katrina nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.

Các manh mối gồm hai bức ảnh, một bài báo và con dao bạc được thiết kế giống hoàn toàn với món vũ khí mà cô thích dùng nhất.

-"Chị à, em phải làm sao đây?"

Cô cầm bức ảnh lên, những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ bỗng ùa về.

Nhưng đó chỉ còn là quá khứ, Milena đã có thể có một cuộc sống trọn vẹn cùng gia đình mình.

-"Nhưng em sẽ không hối hận về lựa chọn của mình."

Trở lại với Katrina, cô cầm chiếc máy tính trên tay mà đi tìm Jolia, cô dạo quanh bờ biển nơi hai người gặp hôm qua.

-"Em vẫn ở đây à?"

Jolia đang ngồi dưới góc cây mà bấm điện thoại của mình.

Sau khi nghe thấy giọng nói của Katrina thì cô bé giật mình quay người lại, nhanh chóng cất điện thoại của mình đi.

-"Em xem thử có thể dùng chiếc máy tính này không."

Katrina đưa chiếc máy tính của Kaito cho Jolia, mở lên thì nó đã bị khóa.

-"Chị cũng không biết làm sao nữa.

Em là hacker thì chắc sẽ biết cách mở phải không?"

-"Phải...."

Jolia lấy ra một chiếc usb rồi cắm vào, sau đó cô gõ bàn phím một lúc thì đã mở khóa được.

-"Hay thật."

Katrina trầm trồ

-"Chỉ là trò nhập môn thôi."

Jolia cười nói.

Chiếc máy tính hoàn toàn mở khóa ra, sau đó Jolia lấy ra một chiếc usb khác rồi cắm vào máy tính, màn hình hiện lên một trang web mà Katrina chẳng tài nào hiểu nổi.

-"Một chút nữa thôi."

Jolia có vẻ rất hăng say với chuyện này.

-"Đây rồi, em đã tìm được một số dữ liệu rồi."

Jolia đưa cho Katrina xem.

-"Đây là...."

Đó là một văn bản nói về kế hoạch tạo ra một loạt các trò chơi sinh tử, cũng giống như những gì mà Katrina đã trải qua.

Tất cả đều được làm theo một trò chơi vào 12 năm trước do Maelyn Hill tạo ra.

-"Maelyn Hill?"

Katrina cảm thấy cái tên này có chút gì đó quen.

-"Theo như ghi chép ở đây thì cô ta đã tạo ra một trò chơi chết chóc y hệt như trò này vào 12 năm trước."

Jolia nói.

-"Vậy mục đích của trò chơi này là gì?"

Katrina đọc toàn bộ văn bản.

-"Chịu, có thể là cho vui hoặc đây là một chương trình truyền hình thực tế của một tổ chức ngầm chăng."

-"Chuyện này đã đi quá xa rồi, ở đây có rất nhiều người nổi tiếng và có sức ảnh hưởng.

Cảnh sát sẽ vào cuộc nhanh thôi."

Katrina nói.

Ngoại trừ những điều đó ra thì hoàn toàn không còn bất cứ dữ liệu nào nữa.

-"Tệ thật, máy tính chủ ở trong khách sạn này cũng chỉ có nhiêu đó.

Có lẽ toàn bộ hồ sơ không nằm ở đây đâu."

Jolia thở dài.

Đúng lúc Jolia định đóng máy tính lại thì Katrina bỗng ngăn lại.

Liệu với chiếc máy tính này.....

-"Chúng ta có thể tìm ra tội lỗi của Kaito."

Katrina nói.

-"Sao?

Lục tung máy tính của một người đã chết lên à?

Như vậy có hơi vô cảm không?"

Jolia nói.

-"Người đã chết thì không nên cản bước người đang sống."

Katrina lấy chiếc máy tính rồi truy cập vào mục hình ảnh lẫn tài liệu, có lẽ cũng không có gì nhiều.

-"Toàn là hình thú cưng không nhỉ?"

Jolia nhìn vào rồi nói.

-"Vào thử phần tài liệu xem sao."

Thật sự chẳng có bất cứ thông tin gì hữu ích nữa nên hai người đóng máy tính lại.

-"Maelyn Hill sao?

Cô ta hình như là kẻ chủ mưu đứng sau trò chơi chết chóc vào 12 năm trước."

12 năm trước cũng là thời điểm gia đình cô gặp biến cố, liệu chuyện này có liên quan gì chăng.

-"Chị làm sao thế?"

Jolia nhận ra khuôn mặt có chút đắn đo của Katrina.

-"Chỉ là....chị cảm thấy chuyện này quá trùng hợp.

12 năm trước là lúc cha mẹ chị bị sát hại, cũng là thời điểm anh trai chị mất tích."

Càng nghĩ càng thấy mọi việc có liên kết với nhau, anh trai của cô đã bị ép phải tham gia một trò chơi chết chóc và bỏ mạng tại đó.

Và cái tên Maelyn Hill...

-"Jayden!!!"

Katrina thốt lên

Katrina nhận ra họ của cậu ta trùng với kẻ chủ mưu của trò chơi 12 năm trước.

-"Liệu đây có phải chỉ là sự trùng hợp?"

Jolia nói.

-"Không, chẳng có gì trùng hợp hết.

Chị sẽ đi tìm Jayden, em có thể đi theo nếu muốn."

Katrina đứng dậy, cô bước đi, Jolia cũng theo sau.

Lúc này là khoảng 2 giờ chiều.

-"Jayden.

Chúng ta nói chuyện một lát được không?"

Katrina cất tiếng.

Chàng trai tóc cam đang chăm chú hướng máy ảnh về đàn chim trên ngọn cây, cậu nghe thấy tiếng gọi nhưng không quay đầu lại.

-"Này!"

-"Có gì cứ nói."

Jayden trả lời một cách lạnh lùng.

-"Có một người mà tôi nghĩ là có liên quan đến cậu, mong cậu sẽ trả lời thành thật."

Katrina nói.

-"Được thôi."

Jayden vẫn không quay mặt lại, cậu ta tiếp tục chụp ảnh.

-"Cậu có biết Maelyn Hill không?"

Lúc này, Jayden hạ chiếc máy ảnh của mình xuống.

Lập tức quay lại đối diện thẳng với Katrina, ánh mắt cậu ta làm cho cô có chút sợ hãi.

-"Làm sao cô biết được cái tên đó."

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 9


-"Tôi là người hỏi đầu tiên, đáng lẽ cậu nên trả lời câu hỏi của tôi trước đi."

Jayden tỏ ra khó chịu.

-"Đó là chị gái của tôi."

Katrina cũng lờ mờ đoán được, cũng chẳng giấu gì hơn nữa.

-"Và cô ta cũng là người đã tạo ra một trò chơi chết chóc giống như những gì mà chúng ta đang trải qua hiện tại.

Vào 12 năm trước."

Khuôn mặt Jayden tối sầm lại, như cậu đã biết trước điều đó vậy.

-"Anh đã biết về chuyện này à?

Thế trò chơi lần này có phải do cô Maelyn tạo ra không?"

Jolia hỏi.

-"Không thể.

Vì chị ấy....đã chết rồi, để trả giá cho tội lỗi mà chị ấy gây ra."

-"Cô ta chết rồi à?"

-"Đúng vậy, thế nên trò chơi này chẳng liên quan gì đến tôi đâu nha."

Jayden thở dài.

Bằng một góc nhìn nào đó, Jayden chẳng làm gì cả....và đó cũng chính là tội lỗi của cậu.

Cậu đã luôn nghĩ như thế.

-"Tệ thật, cứ tưởng có thông tin gì hay.

Chúng ta đi thôi Jolia."

Katrina có chút ngờ vực câu chuyện của Jayden nhưng cô quyết định im lặng và điều tra thêm.

-"Khoan đã....."

Jayden nói.

-"Có chuyện gì thế?"

Thành thật mà nói thì Katrina chẳng muốn ở gần cái cậu Jayden này chút nào.

-"Nếu như trò chơi này đi theo kiểu mà chị tôi đã tạo ra vào 12 năm trước.

Thì tôi có một số giả thuyết."

Jayden nói.

Cuối cùng ba người quyết định đi vào một căn phòng bất kì để nói chuyện.

-"Thế bây giờ cậu có giả thuyết gì vậy."

Katrina hỏi.

-"Cậu có nghĩ rằng, kẻ chủ mưu của trò chơi này chính là một trong số chúng ta không?"

Jayden nói.

-"Thật ra tôi từng nghĩ đến chuyện đó."

Jayden dựa lưng vào cửa sổ rồi nói.

-"Trò chơi mà chị tôi tạo ra vào 12 năm trước cũng tương tự như thế này.

Và chị ấy đã trở thành một người chơi lẫn vào, thế nên tôi nghĩ trò này cũng như vậy."

-"Đó có thể là ai chứ?"

Jolia hỏi.

-"Cậu biết không trò chơi này được ghi hình lại và phát sóng trong một tổ chức ngầm đấy."

-"Bọn họ lấy sinh mạng của chúng ta ra để giải trí.

Thật đáng sợ."

Jolia nói.

-"Cậu biết về chuyện của chị gái mình từ bao giờ?"

Katrina hỏi.

-"12 năm trước, trước cả khi trò chơi ấy bắt đầu."

Jayden trả lời.

Katrina cảm thấy bất ngờ, nhưng tại sao cậu ta chẳng nói gì cả.

Nếu 12 năm trước Jayden ngăn chị cậu ấy lại.

-"Lúc đó cậu cũng chỉ mới 8 tuổi nhỉ.

Nhưng tại sao?

Tại sao cậu không ngăn chị mình lại!"

Katrina nói với giọng tức giận.

Nếu như thế, có lẽ anh trai Katrina đã không......

-"Tôi......đã không đủ dũng khí."

Jayden nói.

-"Cái gì!"

Katrina biết mình không thể trách cậu ấy được, nhưng thật sự cô muốn trút giận ra ngoài.

-"Và đó chính là tội lỗi của anh phải không?"

Jayden vô cùng hoảng hốt khi nghe thấy điều đó, nhưng cậu không thể phủ nhận.

-"Phải."

Căn phòng trở nên im lặng, chẳng ai có ý định muốn nói gì thêm nữa.

Bỗng một tiếng gõ cửa vang lên phá tan không gian hiện tại.

Katrina ra mở cửa thì nhìn thấy Mononeko đã đứng sẵn ở đó.

-"Xin chào, tôi có làm phiền mọi người không?"

Mononeko nói.

-"Ở phòng riêng mà cũng có camera à?"

Katrina nhìn xung quanh.

-"Tất nhiên là trong phòng thì không có rồi!

Nhưng ngoài hành lang thì có và ta thấy các ngươi đi vào phòng này."

-"Thế à."

-"đừng nhiều lời ta đến để thông báo cho các ngươi một chuyện quan trọng đây."

Chuyện quan trọng mà nó nói là gì nhỉ, có khả năng cao là ai đó đã chết rồi.

-"Xin thông báo là đã có người tìm ra tội lỗi của Kaito và Fatima, và người đó quyết định sẽ dùng tiền mua một lợi thế là giam giữ một người bất kì."

......

-"Xin cô Katrina đi theo tôi đến phòng giam nào."

-"Cái gì!"

Katrina không thể tin vào chuyện này được.

-"Tôi không muốn mất thêm thời gian nữa đâu, nên làm ơn nhanh chân lên."

Mononeko nói.

-"Tệ thật, được thôi.

Nhà giam tốt nhất phải đàng hoàn nhé."

Ngay lập tức, Jolia chạy đến ôm chầm lấy cô từ phía sau.

-"Không được, ngươi không được bắt chị ấy đi."

-"Cô gái nhỏ à, ta không ngại xuống tay với trẻ con đâu nên đừng làm chậm trễ nữa."

Mononeko đe dọa.

Katrina nắm lấy tay Jolia rồi nói.

-"Không sao đâu."

Sau đó cô quyết định đi theo Mononeko.

Vừa đi vừa suy nghĩ liệu ai là người làm vậy với mình, Jayden và Jolia đã ở cùng cô nãy giờ nên có thể loại họ ra khỏi danh sách.

-"Này, tôi sẽ bị giam trong bao lâu vậy?"

Katrina hỏi.

-"Khoảng một ngày."

Mononeko nói

-"Như vậy là quá nhiều!"

Thật sự thì trong một ngày có thể làm được rất nhiều việc.

Trong lúc đi ra ngoài sảnh thì cô gặp Paul và Dandelion đang bàn chuyện gì đó.

Cô cố gắng không chạm mắt với họ, vì biết đâu họ chính là người đã giam cô vào ngục.

-"Người đó yêu cầu tôi không tiết lộ danh tính nên cô tự tìm hiểu đi nhé."

Mononeko nói.

-"Katrina, sao thế?"

May đi đến bên cạnh cô.

-"Có người nào đó mua quyền lợi tống giam tôi vào ngục."

-"Là ai vậy?"

May hỏi.

-"Tôi không biết, cậu có thể đi tìm hiểu giùm tôi không?"

Sau đó Mononeko đưa Katrina xuống một tầng hầm bên dưới khách sạn, nhưng thực chất đó là một nhà giam bí mật.

Thật ra dưới đó cũng khá thoải mái, phòng giam có thể gọi là tương đối tiện nghi.

-"Cô ở đây tạm cho đến ngày mai nhé."

Mononeko nói rồi đi ngay.

-"Chán thật!"

Katrina nằm xuống giường.

Bỗng cô nhận thấy có gì đó cấn ở dưới túi quần của mình, Katrina đưa tay vào kiểm tra thì tìm thấy một thiết bị như tai nghe.

-"Jolia......"

Cô nhận ra lúc Jolia ôm lấy mình, cô bé đã lén bỏ thứ này vào.

Bên trên có một công tắc nhỏ màu đỏ, cô ngắm một hồi rồi nhấn vào.

Píp píp......

-"Ah, chị đã tìm thấy nó rồi sao?"

Giọng của Jolia phát ra.

-"Nhóc có đồ chơi hay thật đấy."

Jayden cũng ở đó.

Katrina cảm thấy an tâm phần nào, có lẽ cô không phải cô đơn một mình dưới này rồi.

Nhưng chuyện quan trọng hơn.

-"Jayden, cậu đã dùng số tiền thưởng khi tìm ra tội lỗi của Dean và Yifeng chưa?"

-"........."

-"Sao thế Jayden?"

Katrina nói.

-"Tôi đâu phải là người tìm ra tội lỗi của họ."

........

Katrina nhận ra là mình đã bị chơi một vố đau đớn, tại sao Milena lại nói như thế chứ.

Không lẽ cô ấy chính là người đã tìm ra tội lỗi của Dean, Yifeng, Kaito và Fatima.

-"Tôi nghĩ rằng tôi biết người đã đưa mình vào đây rồi."

Katrina thở dài.

-"Là ai vậy?"

-"Milena, sáng nay cô ấy nói cậu chính là người đã tìm ra tội lỗi của Dean và Yifeng, nhưng có lẽ cô ấy thực chất chính là người tìm ra."

-"Nhưng để làm gì chứ?"

Jolia hỏi

Katrina không rõ, Milena chọn bắt giam cô vì sợ cô sẽ tìm ra tội lỗi của cô ấy sao?

Nhưng Katrina sẽ không bao giờ làm thế....nhỉ?

-"Có thể Milena sợ chị sẽ điều tra được cô ấy đã làm gì."

Katrina nghĩ Milena đã có kế hoạch của riêng mình để sống sót, có lẽ cô ấy không ngại giết người đâu.

-"Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể."

-"Hay là lập một liên minh nhé."

Jayden đề nghị.

-"Phải, một liên minh giúp ta sống sót khỏi đây."

Jolia nói.

Phải, lúc này bên cạnh Katrina có Jolia, Sosei và Jayden.

Nếu cho thêm May vào nữa thì là năm người.

-"Được rồi, Jayden, cậu đi tìm May và mời cô ấy gia nhập liên minh của ta.

Jolia, em xuống sảnh đợi khi nào Sosei về thì sẽ bảo cậu ấy tập hợp bàn kế hoạch."

Katrina nói.

-"Sao cậu nói như đội trưởng thế."

Jayden phàn nàn.

-"Vì điều đó sẽ giúp ta sống sót."

Katrina nói.

Katrina tắt máy, nằm dài xuống giường, nhìn đồng hồ thì đã 5 giờ chiều.

-"Không biết Sosei sao rồi nhỉ."

Mong là cậu ấy tìm được thông tin gì đó giá trị, Katrina chỉ khá lo khi để Sosei đi một mình.

-"Đáng lẽ hai người đi sẽ tốt hơn."

Cô nghĩ lại.

..............Bỗng một âm thanh của cửa sắt vang lên.

Mononeko cùng một người nữa bước vào bên trong nhà giam.

-"Eh."

Katrina to mắt nhìn.

Một chàng trai tóc vàng bước vào, cô nhận ra ngay đó là Dandelion.

Mononeko đưa cậu ta vào một phòng giam kế bên.

Có một điều mà Katrina chắc chắn, người đưa cậu ta vào đây là Milena.

Phải, cậu ta là một người có thể sẽ gây cản trở cho cô ấy.

-"Cậu là Dandelion phải không?"

Cô quay sang phòng của cậu mà gọi.

-".......Phải."

Cậu ta trả lời.

-"Cậu biết ai đã đưa mình vào đây không?"

Katrina hỏi.

Dandelion ngẫm nghĩ một chút.

-"Có lẽ là cô gái tên Milena gì đấy, cô ta khá cảnh giác với tôi."

Cậu ta nhạy bén đấy chứ, rất đáng để kết đồng minh.

-"Này, nhóm của tôi hiện đang có 5 người, cậu có muốn tham gia không.

6 người chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua chặng này."

Sau đó Katrina nói tiếp.

-"Nhóm hiện đang có tôi, Jolia, Jayden, Sosei và May.

Nếu thêm cả cậu vào thì sẽ đủ 6 người."

-"Tôi từ chối."

Dandelion chẳng suy nghĩ mà đáp ngay.

-"Hả?

Tại sao chứ!"

Katrina thất vọng.

-"Vì tôi không thể bỏ mặt cậu ấy."

-"............"

Katrina hiểu điều đó, nhưng tình hình hiện tại là không thể làm điều gì nữa.

Cô nhất định phải sống sót ra khỏi đây.

-"Tùy cậu thôi."

Katrina định sẽ nhắm vào Lucy đầu tiên, sự tồn tại của cô ta rất nguy hiểm, sau đó là Milena.

Người thứ ba là Dandelion, cậu ta có chút gì đó vô cùng nguy hiểm.

-"Tôi cũng không định chết ở đây đâu."

Dandelion nở một nụ cười nguy hiểm nhìn về phía Katrina.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 10


Trong lúc này, Jayden cùng Jolia đã tìm được May và họ đang bàn kế hoạch trong một căn phòng trống.

-"Vậy.....chúng ta nên đi tìm tội lỗi của ai trước?

Lucy hay Milena?"

Jayden hỏi.

-"Tôi nghĩ......chúng ta nên chia ra để tìm cả hai cùng lúc."

May nói.

Jolia thấy ý kiến đó rất ổn.

-"Vậy Jayden sẽ đi điều tra về Lucy còn May sẽ đi điều tra về Milena nhé."

Jolia nói.

-"Tôi sẽ đi điều tra về Lucy."

May nói.

Mục đích Jolia phân như thế vì cô biết May là bạn của Lucy.

Cô rất ngạc nhiên khi nghe May nói như thế.

-"Chị chắc chứ?"

May trả lời là rất chắc chắn với khuôn mặt suy tư.

Trông như cô đã biết được chuyện gì đó trước cả khi đến hòn đảo này.

-"Vậy thì ngày mai chúng ta sẽ bắt đầu nhé, trời đã chập tối rồi."

Cả ba người trở về phòng của mình, nhưng đâu ai biết rằng.....trò chơi sẽ thật sự bắt đầu vào ngày mai.

7:00 sáng, ngày thứ tư mọi người đặt chân đến hòn đảo.

Thật kì lạ, Sosei dường như đã mất tích.

May có hỏi Mononeko và nó bảo cậu ta chắc chắn vẫn chưa trở về khách sạn.

-"Thật kì lạ, liệu có chuyện gì đã xảy đến với cậu ấy chăng."

May nói.

-"Cậu ta đi tìm manh mối xung quanh hòn đảo phải không?

Nếu lúc này vẫn chưa về thì chắc là có chuyện thật rồi."

Jayden nói.

Kế hoạch đã bị đảo lộn, Jayden và Jolia quyết định cùng nhau đi tìm kiếm Sosei mất tích.

Còn May thì theo kế hoạch mà đi điều tra về Lucy.

-"Tệ thật, tại sao lại như thế chứ!"

Katrina sau khi nghe kể lại thì vô cùng hối hận, tự trách mình sao lại để cậu ấy đi như thế.

Nếu Sosei mà xảy ra chuyện gì thì cô sẽ ân hận suốt đời mất.

Dandelion trông vẫn bình thản đến lạ, cậu ta dường như biết chắc sẽ không ai có thể tìm ra bí mật đằng sau thân thế của mình.

Ít nhất là cho đến lúc này.

Chuyển đến góc nhìn của May.

Cô nàng nghĩ rằng nơi liên quan đến Lucy nhất có thể chính là sân khấu giữa phòng ăn.

Thế nên cô đi sang đó và tìm kiếm, phía sau hậu trường nữa.

May nhìn thấy một bức ảnh nằm dưới những bộ mỹ phẩm trên bàn trang điểm, cô vui mừng vì đã tìm được chút manh mối.

Tuy nhiên, thứ mà May tìm được....lại là thứ mà cô không bao giờ muốn nhìn thấy thêm một lần nào nữa.

Bức ảnh về một người đàn ông trung niên cùng một cô gái tầm mười sáu tuổi.

Hai người có vẻ là hai cha con ruột.

Tuy nhiên trái với khuôn mặt vui tươi của người bố thì đứa con gái lại khép nép, không muốn chụp hình.

Vì khuôn mặt của cô gái vô cùng xấu xí, thế nên cô ấy đang cố né tránh ống kính máy ảnh.

May đứng chết lặng, cầm tấm hình trong tay.

Với hai hàng nước mắt lăn dài trên má, liệu cô đã sẵn sàng để đối mặt với quá khứ của mình chưa?

Ngay sau đó cô cũng tìm được một tờ giấy bảo hiểm nhân thọ, thứ đã khiến May dằn vặt mãi về sau.

9:00 sáng.

Hans nằm dài trên giường của mình, cậu có lẽ đã sẵn sàng chấp nhận cái chết khi chẳng còn ai bên cạnh nữa.

Có thể nói Fatima chính là người thân duy nhất của Hans, cô ấy đã là bạn với cậu từ khi cả hai còn bé xíu.

-"Tại sao chứ!?"

Hans không biết bố mẹ của mình là ai, cậu đã sống ở trong viện mồ côi từ nhỏ.

Lúc ấy cậu đã luôn rất thờ ơ và vô cảm, nên chẳng ai chịu nhận nuôi cả.

Trong một lần dạo chơi ở công viên, Hans đã cứu Fatima khỏi đám côn đồ và cả hai đã trở thành bạn.

Hai người thường xuyên đi chơi điện tử cùng nhau, tuy Hans là một cậu bé mồ côi còn Fatima là một tiểu thư quý tộc nhưng điều đó sẽ không bao giờ làm thay đổi tình bạn này.

Nhưng giờ đây cậu cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.

-"Liệu mình sẽ chết ở đây sao?"

-"Ơ kìa, bỏ cuộc sớm nhỉ?"

Mononeko đứng ở góc phòng nhìn chằm chằm về phía cậu.

-"Ngươi muốn gì?"

Hans uể oải nói.

-"Thật là nhàm chán.

Trong khi những người thú vị hơn đã ngã xuống để nhường chỗ cho một kẻ vô vị như ngươi."

Mononeko nói.

-"Thì sao?

Nếu ngươi định giết ta ngay lúc này thì cứ làm đi.

Ta chẳng quan tâm đâu."

-"Ta là một kẻ luôn tuân thủ theo các luật lệ, tất nhiên ta sẽ không làm thế.

Nhưng có một điều......"

-"......."

Hans tỏ ra không quan tâm.

-"Ngươi không muốn báo thù sao?"

-"Sao cơ?"

Hans quay sang nói.

Mononeko cười nói.

-"Vậy để ta nói cho ngươi biết một bí bật, thật ra kẻ chủ mưu của trò chơi này.....chính là một trong số các ngươi."

-"Cái gì?

Ngươi nói thật chứ?"

-"Tất nhiên rồi."

Sau đó nó nói thêm.

-"Không lẽ ngươi định chết như thế sao?

Chi bằng cố gắng sống để tìm ra kẻ đã hại bạn mình và bắt hắn trả giá."

Sau đó nó bỏ đi mất để lại Hans ở đó.

Cậu đứng dậy.

-"Phải, mình không muốn bỏ mạng ở đây."

Sau đó cậu đi ra ngoài để tìm thông tin, mục đích của cậu là tìm ra kẻ đứng đằng sau trò chơi này chứ không phải tội lỗi của bất cứ ai.

Hans không muốn giết người, dù chỉ là gián tiếp.

10:00 buổi trưa.

Jolia cùng Jayden đi khắp khu rừng nhưng vẫn không tìm được Sosei.

Ba giờ đồng hồ đã trôi qua nhưng vẫn chẳng có kết quả gì, hai người cảm thấy rất lo lắng.

-"Anh ta có thể ở đâu chứ?"

Jolia dừng chân một lát.

-"Chẳng biết còn sống hay không nữa."

Jayden lỡ miệng thốt ra.

-"Này anh, đừng nói gỡ như thế chứ."

Jolia nói.

Hai người đi tiếp hướng ra phía biển, đến bến cảng thì bỗng Jayden tìm thấy một thứ gì đó tựa như một tấm thẻ rơi trên bãi cát.

-"Nhóc có biết đây là thứ gì không?"

Jayden đưa cho Jolia xem thử.

-"Hừm, hình như đây là một loại chìa khóa dùng để mở những loại cửa tự động, chỉ cần quẹt vào khe là cửa sẽ mở."

Jolia cảm thấy kì lạ, thứ này có thể là của ai nhỉ?

Bỗng cô nhận ra điều gì đó.

-"Tôi vừa mới nhớ ra là toàn bộ cửa trong khách sạn đều có một khe dùng để quẹt loại thẻ này.

Có thể đây là chìa khóa mở được mọi cánh cửa mà trong cửa hàng bảo."

Jolia nói.

-"Vậy cô có nghĩ thứ này thuộc về Sosei không?"

Jayden nói.

-"Khả năng rất cao, chị Katrina bảo là đã tìm ra tội lỗi của hai người cùng với Sosei.

Có thể họ đã mua chiếc thẻ này, để em xác nhận lại."

Sau đó Jolia mở bộ tai nghe của mình ra mà liên lạc với Katrina.

Sau khi được Katrina xác nhận thì họ chẳng còn nghi ngờ gì nữa.

-"Không có chuyện cậu ta làm rớt tấm thẻ này dọc đường được.

Nhất định là Sosei đã bị ai đó tấn công rồi vô tình làm rơi ra."

Jayden bảo.

-"Vậy chúng ta đi vòng quanh bãi biển này xem có manh mối gì không?"

Jolia nói.

Hai người tiếp tục đi dọc theo bờ biển dưới cái nắng gắt của buổi trưa hè.

Trong lúc này, May vẫn đang cố gắng tìm thêm chút manh mối nhưng cô không thể tìm thấy bất cứ thứ gì liên quan đến Lucy cả.

Nghĩ rằng có lẽ cô ấy đã tìm và giấu chúng đi, May mệt mỏi định bỏ cuộc.

-"Trò chơi này có lẽ quá khó khăn cho một cô gái trẻ ngây thơ nhỉ."

Một giọng nói phát ra từ phía sau

May quay người lại thì nhìn thấy một chàng trai tóc trắng đang đứng khoanh tay dựa lưng vào tường nhìn mình.

-"Paul Therkin phải không?

Cậu cũng đang tìm manh mối như tôi à?"

May cất giọng hỏi.

-"Không, chẳng cần tốn sức làm gì.

Bởi tìm mãi như vậy cũng chẳng được gì đâu."

Paul nói.

-"Ý cậu là sao?"

May hỏi.

-"Nếu cô muốn nhắm đến tôi và Danny thì chúng tôi đã tìm và giấu toàn bộ những thứ liên quan đến mình rồi."

Paul nói.

-"Vậy sao."

Ngay từ đầu cô cũng chẳng cho họ là mối bận tâm.

-"Cả cô gái tên Milena nữa, cô ta cũng đã làm vậy rồi.

Thế nên mọi chuyện dần trở nên khó khăn rồi đây."

-"Cậu muốn gì?"

May vào thẳng vấn đề.

-"Đưa cho cô một chút thông tin, để cô hoàn thành nốt mọi việc."

Paul cười nói.

-"Đúng là gian xảo, được rồi để xem thông tin của cậu có gì."

Sau khi chặng hai bắt đầu, Dandelion và Paul đã chia ra một người đi tìm các manh mối còn một người đi thám thính những kẻ khác.

-"Milena cất giữ các manh mối của cô ấy trong phòng riêng, còn Lucy thì đem chúng đi giấu đâu đó trong rừng."

Tất cả mọi chuyện cậu đều đã nắm rõ.

-"Trong rừng ư?"

-"Thế nhé, tôi đi trước đây."

Paul nói rồi lẳng lặng rời đi.

Điều đó đã làm May suy nghĩ rất nhiều:

-"Nếu như Sosei gặp phải Lucy trong rừng thì sao nhỉ?"

Dù Lucy có thể rất nguy hiểm nhưng cô ấy làm sao có khả năng đánh bại Sosei, vì cậu ta có thể hình rất khỏe.

Mặc dù thế, khả năng một trong hai người đó đã bỏ mạng là rất cao.

May cảm thấy ở đây không còn bất cứ thông tin gì nữa, cô liền lấy manh mối của mình rồi trở lên phòng cất chúng.

Cô nhìn lại vào bức ảnh một lần nữa và cất tiếng

-"Con xin lỗi......"

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Chap 11


Liệu mọi chuyện có thể trở nên tốt đẹp hơn, nếu tôi đã có thể đưa ra lựa chọn đúng đắn.

Tại sao tôi phải xin lỗi, khi các người chính là những kẻ đã khiến tôi trở thành thế này.

Trang báo: Một vụ giết người hàng loạt quy mô lớn nhắm vào các nam sinh trung học đang gây hoang mang cho thủ đô Seoul Hàn Quốc.

"Hiện tại chúng tôi đang hết sức điều tra về vụ án này, lưu ý các đối tượng học sinh không nên đi ra đường vào những lúc trời tối.

Không đi vào những nơi vắng vẻ.

Tổng số nạn nhân đã lên đến 7 người và có thể tăng lên."

Đó là một phần của vụ án xảy ra 4 năm trước ở Hàn Quốc, đến bây giờ thì kẻ sát nhân vẫn chưa bị bắt.

Mọi chuyện đã lắng xuống nhưng những ký ức kinh hoàng về nó vẫn chưa chấm dứt.

Cả 7 nạn nhân đều bị chặt ra làm nhiều khúc, nhận thấy thì họ đã bị tra tấn dã man cho đến chết.

Cảnh sát không biết động cơ của hung thủ là gì, hoặc đó chỉ là những gì mà họ công bố với mọi người.

Có lẽ mọi chuyện bắt đầu từ một vụ án:

-"CÁC NGƯỜI LÀM GÌ ĐÓ ĐI CHỨ!!!!

MAU BẮT HẾT CHÚNG ĐI!!

Một cô gái trẻ đang gào thét trong tuyệt vọng giữa phiên tòa.

-"Chúng tôi nhận thấy những nghi phạm đều là trẻ vị thành niên, và hoàn toàn không có bằng chứng gì để kết tội.

Cô nên đưa ra một bằng chứng cụ thể hơn."

-"Bằng chứng?

Ý mấy người là sao?

Mọi chuyện đã rõ như ban ngày mà!?"

-"Chúng tôi rất tiếc, cô Yeon Kang à, bằng chứng mà cô đưa ra không đủ thuyết phục, chưa thể kết tội được.

Phiên tòa kết thúc tại đây."

-"NÀY!!!!!"

Mặc cho cô gái ấy, mọi người đều rời đi.

Phiên tòa kết thúc trong lặng lẽ.

Một lúc sau, tại nhà xác của bệnh viện thành phố.

Yeon đứng nhìn thân xác của em gái mình nằm trên chiếc giường lạnh lẽo ấy mà không khỏi đau lòng.

Mẹ cô cũng vừa mất vì lên cơn đau tim khi nhận được tin dữ.

Bây giờ chỉ còn một mình cô đơn độc trên thế giới này.

Căm phẫn?



Đau khổ?



Tuyệt vọng?



Liệu ai sẽ đem đến công lý cho cô.

Yeon rời khỏi đó rồi đi trong vô thức, một lúc sau cô nhận ra mình đã đi đến giữa cây cầu lớn trên sông.

Phải rồi, cũng đã chẳng còn gì để luyến tiếc giữa thế giới này.

-"Không lẽ cô muốn chết trong uất ức như vậy sao?"

Một giọng nói vang lên.

Yeon quay lại nhìn thì đó là một người đàn ông trùm kín mặt, cô nhận ra người này cũng đã có mặt trong phiên tòa ấy.

-"Thì sao?

Sống để làm gì nữa chứ?"

Cô nói một giọng thều thào.

-"Cô phải sống chứ, để bắt những kẻ đó trả giá."

Người đàn ông ấy nói một cách đáng sợ.

-"Tôi thì làm được gì chứ?"

-"Bây giờ thì chưa.....nhưng tôi có thể giúp cô."

Yeon nhìn thẳng vào ông ta với một ánh mắt kinh ngạc.

Người kia có thể giúp đỡ cô ư?

Ông ta đưa cho cô một con dao và bảo:

-"Hãy nuôi dưỡng lòng thù hận đó, để nó trở nên lớn hơn nữa.

Và dùng nó làm động lực cho cô."

Yeon chết lặng trước những gì mà người đàn ông kia nói, nhưng nếu như thế, liệu cô sẽ mất đi nhân tính của mình.

Ngọn lạnh lẽo gió của buổi chiều tối thổi xuyên qua hai người, một cảm giác chưa từng có nảy sinh trong tâm trí cô.

-"Nếu cô không muốn thì thôi, tôi sẽ không xen vào chuyện này đâu."

Người đàn ông đó định quay lưng bỏ đi.

Đột ngột, một cánh tay vươn ra nắm lấy vạt áo ông.

Quay lại nhìn thì thấy ánh mắt vô cùng lạnh lùng của cô gái trẻ, nắm chặt lưỡi dao trên tay mình.

-"....Sẽ không có đường lui đâu đấy."

-"......"

Từ hôm ấy, Yeon cố gắng luyện tập để trở nên mạnh hơn.

Cho đến khi cô hoàn toàn trở thành một sát thủ xuất sắc.

Nhìn những kẻ đó quỳ dưới chân cô xin tha mạng, nhưng Yeon khuôn mặt không biến sắc vung lưỡi dao công lý xuống, trừng phạt bọn chúng.

Cuối cùng, cô trở thành một kẻ sát nhân máu lạnh đã lấy đi 7 mạng người.

Mặc dù chúng xứng đáng với điều đó.

Nếu như thế giới này không thể mang đến công lý cho tôi, thì tôi sẽ tự tạo ra nó.

Trở lại với hiện tại.

Milena ngồi một góc trong phòng mình, cô nghĩ về quá khứ và những gì mình đã trải qua.

Cả cuộc đời cô đã đắm chìm trong bóng tối, dù muốn thoát ra cũng chẳng được.

-"Nếu như mình đồng ý hợp tác với cô ta (Katrina), thì liệu mọi chuyện có tốt hơn không nhỉ?"

Cô cứ ngồi ở đấy cho đến hết ngày.

Nhưng có những kẻ đang trong tình trạng còn rối bời hơn cô lúc này.

Sosei ngồi giữa vách đá, nhìn thi thể của một cô gái nằm bất động giữa bãi cát, người be bét máu.

-"Chuyện này là do cô tự chuốc lấy thôi đấy."

Sosei ánh mắt lạnh lùng nhìn sang phía Lucy.

Cậu đâu cố ý sát hại cô ta, là do ả tấn công cậu trước đấy chứ.

Nhưng với cách ra tay và tâm trạng không chút sợ sệt của Sosei lúc này.

Có khi nào cậu đã quen với chuyện này rồi.

Lúc này cậu có 2 lựa chọn.

Tìm cách phi tang cái xác rồi đợi đến khi kết thúc vòng này hẵng ra mặt, hoặc là thú nhận tất cả rồi bị xử tử để đền tội.

-"Mình lại phải phạm tội sao?"

Sosei ngước mắt nhìn lên bầu trời xanh kia, đó là một cảm giác buồn thảm.

Nhưng không phải dành cho bản thân cậu hay Lucy, mà dành cho một người khác cơ.

Thôi thì cái gì đến cũng phải đến vậy.

Sosei đứng dậy trở về khách sạn, để Lucy nằm đó.

Có lẽ sẽ có ai đó phát hiện ra thôi.

Đúng vậy.....

-"Cái gì vậy chứ!"

Jayden cảm thấy kinh hãi

Jolia thì chụm tay che miệng lại, vô cùng sốc khi nhìn thấy thi thể của Lucy.

-"Là Sosei ư?"

Jayden nói.

Jolia không trả lời, dù có không thể tin được thì Sosei là nghi phạm số một.

-"Chúng ta nên làm gì đây?"

-"Trời cũng đã xế chiều rồi, có lẽ nên về khách sạn thôi."

Jayden bảo.

Có thể cậu ta đã trở về rồi chăng......

Sosei nặng bước về đến khách sạn, lúc này Katrina đã đứng đợi sẵn ở cổng.

Cô hối hả chạy đến.

-"Cậu có sao không Sosei?

Cái gì đây?"

Katrina nhìn những vệt máu trên áo cậu, khuôn mặt sợ hãi nhìn lên phía Sosei.

-"Chuyện gì vậy.....Nói cho tớ biết có chuyện gì đi!?"

-"Tớ đành phải xin lỗi cậu thôi....."

Sosei xoa đầu cô rồi nói.

-"Hả?"

Katrina ngước nhìn lên.

-"Có lẽ tớ đành phải bỏ cậu lại một mình rồi."

Sosei cười nói.

Sosei đi đến một phía, quay mặt lại với Katrina.

-"Có một chuyện tớ cần phải kể, để giúp tâm hồn tớ được thanh thản hơn chăng."

Sosei biết mình chẳng thể tránh nổi kết cục này.

Sáu năm trước.

-"Đừng có lo chơi nữa, trận đấu quan trọng chỉ còn cách 3 ngày thôi đấy, Sosei Hotaru!"

Một cậu bé chừng mười ba tuổi đang kéo một cậu bé khác ra khỏi quán trò chơi điện tử.

-"Thôi nào Yuki, cậu chẳng có gì phải lo lắng đâu.

Vì tớ là thiên tài bóng đá mà, những trận như này dễ hơn ăn kẹo."

-"Đừng chủ quan như thế chứ, dù sao cậu cũng nên luyện tập đi."

Cậu bé đó là Yuki Naruka, một người bạn thân của Sosei.

Yuki có mơ ước trở thành một cầu thủ bóng đá xuất sắc.

Cậu không được sinh ra với tài năng thiên bẩm nên phải cố gắng luyện tập không ngừng.

-"Tớ ghét cái kiểu lười biếng, kiêu ngạo của cậu lắm đấy.

Đừng lãng phí tài năng của mình như vậy."

Yuki nói.

-"Ôi trời, làm ơn đừng bắt đầu giảng đạo nữa.

Được rồi, tớ đi luyện tập là được chứ gì."

Bọn họ thường đến luyện tập ở ngọn núi bên cạnh làng.

Ngôi làng của hai người khá nhỏ nhưng cũng hiện đại.

-"Này, chúng ta có thể lên thành phố thực hiện ước mơ của mình nếu thắng trận đấu sắp tới.

Thật háo hức quá!"

Yuki ngây thơ nói.

-"Thành phố ư?

Chẳng hứng thú lắm, những gì tớ muốn chỉ là được chơi đá bóng thôi."

Sosei bảo.

-"Nhưng cậu thật sự chơi rất giỏi mà, cậu có thể vươn đến các đội bóng quốc gia hoặc thi đấu quốc tế đấy."

Hai cậu bé vừa đi vừa trò chuyện, nhưng họ chẳng biết điều gì sắp xảy đến.

Có một tên tù nhân vượt ngục đang lẫn trốn ở trong núi mà chính quyền địa phương nơi cậu chưa được thông báo, hắn nhìn thấy hai con mồi không mời mà đến.

Tên đấy lao ra với con dao trên tay tấn công hai người.

-"CÁC NGƯƠI TỚI SỐ RỒI!!!!"

-"Ahhh."

Sosei nắm lấy tay Yuki chạy thật nhanh vào sâu trong núi, bọn họ chạy được 20 phút.

-"Tớ không chạy nổi nữa...."

Yuki đôi chân rã rời, cậu không có thể trạng khỏe như Sosei nên không thể chạy tiếp nữa.

-"Đừng nhu vậy mà, chỉ còn chút nữa thôi.

Cố lên nào."

Sosei cũng đã thấm mệt, nhưng chỉ còn một đoạn nữa là ra đến được khỏi vùng núi.

Tên sát nhân tiến đến chỗ hai đứa trẻ với con dao trên tay.

Sosei không muốn bỏ mặc bạn mình lại nên cậu cố hết sức dìu Yuki tiến lên phía trước.

Nhưng lúc này Yuki lại có một kế hoạch khác.

-"Này Sosei.....hãy hứa với tớ là cậu sẽ có một cuộc sống thật tốt nhé.

Hãy sống cho cả tớ nữa."

-"Yuki, ý cậu pà sao?"

Chưa dứt lời, Yuki đẩy tay Sosei ra rồi lao vào phía tên sát nhân, cậu xô xát với hắn để kéo dài thời gian cho Sosei chạy đi.

Con dao của hắn rơi xuống mặt đất.

Trong tích tắc, hắn vung tay ném cậu bé ấy xuống vách đá bên cạnh.

Sosei không chạy đi, cậu đã ở đó chứng kiến tất cả, chứng kiến cảnh bạn mình bị sát hại ngay trước mắt.

Tên sát nhân cố với lấy con dao dưới đất, nhưng con dao không còn ở đó nữa.

Hắn nhìn lên thì thấy một cậu bé khác cầm con dao chạy đến.

-"CHẾT ĐI ĐỒ KHỐN!!!!!"

Sosei ghim con dao thẳng vào ngực trái hắn, kẻ đó ngã xuống quằn quại.

Cậu đâm nhiều nhát vào hắn, cho đến khi toàn thân cậu vấy máu.

Nhận ra kẻ đó đã chết.

Sosei chạy xuống phía dưới để tìm Yuki, được một lúc thì cậu tìm thấy bạn mình đang nằm thoi thóp dưới vũng máu.

-"Yuki!!

Không sao đâu....cậu sẽ ổn thôi....để tớ đưa cậu về."

Sosei cố gắng đỡ cậu dậy nhưng không được.

Sosei nhìn về phía Yuki thì cậu ta đã không còn cử động nữa.

-"Không....đừng mà..cậu không thể...."

Tất cả đã quá muộn.

[Còn tiếp]
 
Danganronpa: Phiên Tòa Tội Lỗi (Oc)
Thông báo DROP


Thành thật xin lỗi mọi người, hiện tại vì khả năng viết của mình còn hạn chế, không nghĩ ra hướng đi nào để tiếp tục câu chuyện này được nên mình sẽ dừng lại.

Vì viết tiếp sẽ rất lan man và nhàm chán.

Mong mọi người thông cảm.

Plot dự tính: Đây là một trò chơi sinh tồn dựa theo phần 1.

Được phát sóng theo dạng truyền hình thực tế trong thế giới ngầm cho những người giàu có.

Mastermind: Fatima Jones (giả chết nhưng lộ tẩy ở giai đoạn cuối)

Survivors:

- Katrina Lim

- Paul Therkin

- Jolia Lee

- Dandelion

- May Krenia

- Hans Jupiter
 
Back
Top Bottom