Cập nhật mới

Ngôn Tình Đẳng Cấp Ở Rể

Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 740


Chương 740

Lúc này, vẻ mặt ông ta trở nên ngưng tụ, thu lại ý nghĩ khinh thường Lầm Tử Minh, lần đầu tiên coi Lâm Tử Minh thành đối thủ.

Hắn hừ lạnh một tiếng, thân hình lùi VỆ Sau, không tiếp một chưởng ¡ này của Lâm Tử Minh, bởi vì hắn biết một khi bị đánh trúng, cơ thể hắn sẽ bị lực thế năng cực mạnh đánh cho một phần ba thân thể : không nhập vào đất, đến lúc đó hắn sẽ lâm vào thế bắt lợi, đánh trả cũng không nhằm nhò gì đối với Lâm Tử Minh, hẳn dễ dàng bị thương nghiêm trọng.

Cho nên cách tốt nhất là cứ né tránh.

Cố Huyền lùi hơn mười mét, tốc độ cực nhanh, tạo thành một luồng gió thổi cành lá khô bay đi, trơ ra mệt vùng đất sạch sẽ.

Nhưng Lâm Tử Minh không tiếp tục ra tay, anh đứng đó nheo mất nhìn Cố Huyền, làm gì còn chút sắc bén như vừa rôi? Bây giờ anh khôi phục lại trạng thái người bình thường, cho người khác cảm giác chính là di chuyển như thỏ, yên tĩnh như xử nữ.

Vì nhiều người thấy chuyện này đều rất ngạc nhiên còn có cảm giác chóng váng trong đầu, bọn họ nghĩ răng Lâm Tử Minh nhất định sẽ đánh một ván quyết chiến quyết thắng, một sống một còn, kết quả là Lâm Tử Minh chỉ đánh có một chiêu rồi không đánh tiếp.

Đừng nói chỉ mình bọn họ, ngay cả Cố Huyền cũng không tưởng tượng được, hắn đã chuẩn bị trạng thái chiên đầu tốt nhất, chỉ chờ Ì âm Tử Minh cùng phân cao thấp, kết quả Lâm Tử Minh lại không đánh, như chuyện vừa rồi chưa xảy ra.

Nhưng cứ như vậy, ánh mắt hắn nhìn Lâm Tử Minh càng nguy hiểm.

Lâm Tử Minh làm gì có chuyện dừng tay đơn giản thế, nhất định có chuyện.

“Cố Huyền, tôi cho anh thời gian điều chỉnh, tránh nói tôi ỷ mạnh hiệp. yếu.”

Lâm Tử Minh cười nói, giọng nói đây khinh thường Cố Huyền.

“Vọng tưởng!”

Cố Huyền đã hoàn toàn bị chọc giận, câu nói này của Lâm Tử Minh rõ ràng không coi hắn ra gì, tính tình vô cùng tự đại.

“Lâm Tử Minh, tôi định phế tay chân anh, định tha cho anh một mạng chó, bây: giờ nhìn lại thấy không cần Thiết phải tha nữa!”Cố Huyền điều chỉnh hộ hấp và trạng thái đế mức cao nhất, hai mắt mở to thoáng qua một vẻ ác chiến kinh khủng, một lúc sau hắn hét lên một tiêng, thân hình chuyên động, cách mười mét mà trong chớp mắt không thấy đâu, trên trời bông vang lên một âm thanh như thiên lôi đánh xuống, uy nghiêm vô cùng, nhanh chóng tân công như gió với Lâm Tử Minh.

Lâm Tử Minh híp mắt lại, quần áo của anh đều bị cơn gió của Cố Huyền làm cho bay phấp phới, lúc này cũng cảm giác được một lực chèn ép lớn, Cố Huyền phóng ra thực lực cảnh giới tiên thiên tầng trung kinh khủng.

Nhiêu người đứng xung quanh nhanh chóng lùi lại, nhường cho bọn một khoảng rộng, rật sợ ảnh hưởng tới họ mà cũng sợ hai người đánh trúng mình.

“Thật k*ch th*ch, hai bọn họ thật sự đánh nhau.”

“Hai cao thủ cảnh giới tiên thiên tuyệt đỉnh, cuộc chiến một mắt một còn, trên đời này hiểm lắm mới có tình cảnh này.”

“Đó là đương nhiên, hơn sáu tỷ người trên thê giới, được bao nhiêu người đạt đến mức cao thủ, không quá trăm người, so với gâu trúc còn quý hiêm hơn.

“Cũng may, tôi bỏ hết công việc tới xem cuộc so tài này, nêu không đã bỏ qua trận đại chiên này.”
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 741


Chương 741

“Các người đoán ai thắng, tôi thầy Lâm Tử Minh không đơn giản.”

“Nói vớ vẫn, nhất định là Cố Huyền, chuyện này còn phải nói sao?”

Lúc những người này đang nhiệt tình thảo luận thời điểm, Lâm Tử Minh cùng Cô Huyền đã giao thủ.

Thực lực và tốc độ hai người quá lớn, một lần va chạm đều tạo thành tiêng động lớn, so với chuyện Lâm Tử Minh giao thủ với người đàn ông TU, tuôi hai ngày trước còn đáng xem hơn gấp máy lần!

Bùm, bùm, bùm….

Như tiếng bom nỗ liên hoàn, hai người giao chiến hết sức kinh khủng.

Hơn nữa tốc độ di chuyện đặc biệt nhanh, trong mắt người xem, hai người họ như hai quả bóng lớn, di chuyển không ngừng, nhảy lên đáp xuống, SỨC công phá vô cùng khủng.

Tất cả những cây cỗ thụ, cây cỏ mà bọn họ di chuyển qua đều bị tàn phá nghiêm trọng.

“Chuyện này…Đây là sức mạnh mà con người có thể mang đến sao?”

“Hai người bọn họ không phải người, quá kh*ng b*!”

Mọi người đúng xem đều sôi máu, vài người thử đạp cây cổ thụ, kết quả câu cô thụ không nhúc nhích, còn hắn kêu là thảm thiết, bàn chân sưng to.

Thực lực của Cố Huyền và Lâm Tử Minh ngang ngửa nhau, người này cũng không đánh được người kia.

Khác nhau chính là, Lâm Tử Huyền càng đánh càng phần khích, Có Huyện càng sợ hãi.”

Ban đâu, Cô Huyện chỉ coi Lâm Tử Minh là nhân vật nhỏ bé, so với con trai hắn là Cố Hán Xinh ngang ngủa, cho tới bây giờ không coi Lâm Tử Minh vào mất. Cho dù Lâm Tử Minh đột phá cảnh giới tiên thiên, đối với hắn cũng chẳng phải vấn đề lén, hắn tự mình ra tay, nhất định có thể lầy mạng Lâm Tử Minh.

Vẫn là câu nói đó, một người đàn ông có tài năng xuất chúng, chỉ cân chết thì không còn là thiên tài.

Cho dù là trong cuộc thi săn bắn, Cố Huyền, cũng không để Lâm Tử Minh vào mắt, nhưng đền bây giờ, hắn thật sự kinh hoàng, Lâm Tử Minh thật sự là một cao thủ sánh ngang với hắn.

Chuyện này sao có thể? Không phải Lâm Tử Minh mới đột phá cảnh giới tiên thiên chưa được hai tháng sao?

Thế nào lại có năng lực mạnh như vậy?

Chẳng lẽ cực phẩm Tiền Túy Đan, thật sự có hiệu quả mạnh như vậy sao?

Hiên tại hắn đã dùng đến chín phần thực lực mà không làm gì được Lâm Tử Minh, hắn đã biết mình đang gặp khó khăn.

Cũng may là hắn làm một tiên thiên cao thủ danh tiêng xưa nay, luôn có đòn sát thủ cho riêng mình, dưới tình huồng cập bách ông ta sẽ dùng nó, đôi với Lâm Tử Minh phải một chiêu lấy mạng, dù có làm mình bị thương.

Trận đại chiến này, có thể nói là đã háp dẫn được rất nhiều người chú ý tới, không phải chỉ là máy trăm người trong cuộc tranh tài.

Ở bên ngoài cuộc so tài, cũng có không ít cặp mắt đề ý tới trận chiến này.

Trong đó, người quan tâm nhát là Vương Vệ Quý cùng với Hàn Kim Long.

Lợi ích của bọn họ liên quan chặt chẽ tới Lâm Tử Minh, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu, nêu như Lâm Tử Minh thật sự bị Cố Huyền đánh chết, vậy thì bọn họ cũng kêt thúc những tháng ngày tốt đẹp. Cố Huyền nhất định sẽ tìm đến bọn họ gây phiền toái, kết quả tốt nhất của bọn họ cũng chỉ có thể là tiêu hao tiền để giảm trừ tai họa.

Cho nên bọn họ đều đang rất mong chờ việc Lâm Tử Minh có thể đánh thắng Cố Huyền!

Mặc dù bọn họ biết rằng khả năng này rất nhỏ, càng biệt vê Cố Huyền, bọn họ càng cảm thấy hy vọng này thật mong manh.
 
Đẳng Cấp Ở Rể
Chương 742


Chương 742

Còn nếu Lâm Tử Minh chiến thắng Cố Huyền, tình huồng. cũng không giống như vậy nữa, cả hai người bọn họ cũng có thê nghênh đón mùa xuân VỆ rôi.

Bọn họ âm thầm cầu nguyện, hy vọng có thể nghe được tin tửc Lâm Tử Minh chiên thăng.

Trên thực tế, họ đều đã chuẩn bị xong phương án đề đồi phó với hậu quả khi Lâm Tử Minh thât bại, cùng lãm là họ buông bỏ hết tất cả mọi thứ đang có ở hiện tại, chạy trốn sang nước ngoài thôi.

Mà trừ hai bọn họ ra, còn có một người một mực chú ý tới, đó chính là Âu Dương Gia.

Họ đã đặt cược lên người Lâm Tử Minh, nêu như Lâm Tử Minh bị SỐ Huyện đánh chết, vậy thì tất cả những đầu tư của họ cũng sẽ bay biến, hơn nữa còn bị Cố Huyền Ghi hận.

Cũng may đó là đại gia tộc, cũng _ không phải quá sợ Cô Huyền, chẳng qua là nêu như Lâm tử Minh chết rôi, họ sẽ cảm tháy rất đáng tiếc.

“Bố, hôm nay là ngày cuối cùng cuốc cuộc tranh tài đi săn rôi, theo đúng dự tính, Lâm Tử Minh hắn là đã giao đầu với Cố Huyền rồi, không biết tình huống bây y giờ như thế nào? Lâm Tử Mitfic có thê đánh thăng Cố Huyền sao?” Âu Dương Học Hải ỏthành phố Hoa, nhìn vê phương hướng của Hồi tiến hành cuộc đi săn so tài, trong lòng không khỏi lo lắng.

Âu Dương Phong nói: “Hy vọng là không phải quá lớn. Cố Huyền là cao thủ cảnh giới tiên thiên lão luyện, tu vi của hắn khiến người khác kinh sợ, sâu không lường được. Lâm Tử Minh cho dù có thiên phú † tốt tới cỡ nào đi nữa, cũng chỉ mới tiễn tới cảnh giới tiên thiên được hai tháng, đánh với Cố Huyền, thật sự là khó khăn.”

Âu Dương Hải Học nghe thây vậy, lông mày nhíu chặt nói: “Cứ như Vậy, chúng ta đầu tư vào Lâm Tử Minh chăng phải sẽ uống phí hết sao, lại còn đấc tội với Cô Huyện, nước cờ: này đi nhâm thật rồi!”

Âu Dương Phong cũng thở dài, bắt đắc dĩ nói: “Đúng thế, bây giờ xem lại, chắc chắn là đi nhầm rồi. Ba ngàn lần không nghĩ tới, vậy mà Lâm Tử Minh sẽ đi tham gia cuộc đi săn so tài, cho Cố Huyền cơ hội này. Theo đạo lý, chỉ cần Lâm Tử Minh cần thận một chút, anh ta là nhân vật lớn ở cấp này rồi, cho dù Cố Huyền có là phó hội trưởng Bắc Thiên Hội cũng không dám quang minh chính đại trực tiệp động đến Lâm Tử Minh ở ngoài ánh sáng như vậy. Đợi một thời gian, với sự thiên tài của Lậm Tử Minh có thể chống lại Cố Huyền. Chỉ tiếc là, đáng tiếc, ây..

Âu Dương Hải Học cũng thở dài một hơi, trên mặt hiện rõ vẻ tiệc hận, “Đúng vậy, thật là đáng tiếc!”

Về phần Sở Phi và Quách Gia, căn bản là không biết chuyện này, cũng không cảm thấy lo lăng chút nào, chăng qua là hôm nay Sở Phi bỗng nhiên cảm thấy có chút bát an, mắt phải nháy rất nhiều.

Bây giờ người lo lắng nhất, còn phải kể đền Đào Tam Nương.

Cô ấy cũng ở trong đám người, không ngừng đuôi theo bước chân vật lôn qua của Lâm Tử Minh và Có Huyện, bây giờ tay cô đầy mồ hôi, nội tâm cũng không ngừng câu. nguyện, hi vọng Lâm Tử Minh có thể sống sót.

Đêm hôm đó cô ấy đến tìm Lâm Tử Minh, từng lời nói tiêu là lời thật lòng, cô ây thật sự yêu Lâm Tử Minh, bắt đầu yêu từ khi nào, ngay cả bản thân cô ây cũng không biết nữa.

Bây giờ cô ấy chỉ muốn Lâm Tử Minh sống sót, mà không phải là chết ở đây.

Bên này, Cố Huyền và Lâm Tử Minh, đánh nhau bừng bừng khí thế, càng ngày càng ác liệt.

Bây giò cả hai bọn họ đều vô cùng chật vật, quần áo trên người đêu đã rách ra, giây trên chân đã sớm rơi từ lâu, bây giờ cả hai người đều đi chân trần, nhưng không ảnh hưởng đến tốc độ một chút nào cả, ngược lại còn nhanh hơn.

Phanh! Lại một quyền phát ra, một chưởng của Có Huyện liên đánh gãy một cây cô thụ lâu năm, sức lực thật lớn, có thể nói là hung bạo.
 
Back
Top Bottom