Khác [Dandadan x Ben10] Aliens

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,554
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
387638410-256-k468118.jpg

[Dandadan X Ben10] Aliens
Tác giả: LamNguyenHoangLinh
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

crossover giữa Ben 10 và Dandadan



vilgax​
 
[Dandadan X Ben10] Aliens
chap 1:vòng xoáy kì lạ


*mọi chuyện diễn ra sau sự kiện đánh nhau với người ngoài hành tinh.

Đã 22h30 tối, Momo đang bước đi trên con đường phủ đầy xi măng kèm với dưới ánh đèn đường vàng lấp lánh soi rọi cả con đường mặt, cô gái vừa đi vừa bấm điện thoại như thể đêm nay sẽ rất là yên bình sau những chuyện quái đản liên quan đến những người ngoài hành tinh ngu ngốc và lũ ác ma đáng sợ, cũng không quên là đồng hành cùng với anh bạn Okarun kế bên, phối hợp như một team vậy.

Momo cảm thấy mọi chuyện như đang đi theo ý mình, không phải team cô vừa có đầy đủ thành viên đó sao?

Okarun, Aira, Jiji, Kinta và Vamola...

Một đội ăn ý, tuyệt thật.

Momo vừa đi vừa ngẫm nghĩ, cô đá vào những viên sỏi ven đường khiến chúng kêu lên, phá bầu không khí vốn yên bình ban đầu.

Tuy nhiên yên bình thường chẳng được bao lâu, khi đang đi, cô nhanh chóng cảm nhận gió đang thổi lên, gần như sắp là gió mạnh, ôi trời, sao không ai nói gì về thời tiết tệ hại như vậy nhỉ?

Một chùm sáng màu vàng nhanh chóng bao phủ màn hình điện thoại và cả khuôn mặt Momo, ánh sáng chói rất nhiều, khi cô vừa ngước lên để tìm hiểu nguồn ánh sáng ấy là từ đâu ra thì một vòng xoáy màu vàng chói lóa cùng với tia sét liên tục xuất hiện.

"Lại là người ngoài hành tinh nữa sao!?"

Momo nhanh chóng bấm máy để gọi điện báo tin cho Okarun, nhưng luồng gió mạnh nhanh chóng đẩy cô làm rơi điện thoại, đến chân cô không thể nào giữ nổi khiến phải nhờ sức mạnh của mình để không bị bay đi.

"Thứ quái quỷ gì vậy...?"

Bàn tay to lớn xuất hiện từ phép thuật của mình, cô nắm lấy cột điện gần đó để giữ vững cho bản thân, tuy nhiên, Momo để ý rằng những đồ vật ở gần đó bao gồm cột điện, thùng rác, v..v dường như bị cuốn vào trong cánh cổng đó, nó không hoàn toàn bị hút, nó bị xoat vòng vòng xung quanh.

Khi đang cố quan sát, Momo để ý thấy một tên to con, cô đoán là vậy, nhảy xổng ra từ vòng xoáy, sau đó là cánh cổng dần nhỏ nhỏ lại, qua hình bóng thì cô đoán tên này chắc chắn không phải là người, vòng xoáy cứ thế thu nhỏ lại rất nhanh hơn những gì cô nghĩ, nhanh chóng và dứt khoát, vòng xoáy đóng lại và 1 luồng gió rất mạnh giáng xuống thành phố, cây cối liền đứt rễ mà rơi vã ra ngoài, vật liệu và cột điện cũng vậy, như bão ấy.

Khi đang cố giữ mình tránh bị bay đi, Momo vô tình bị đập trúng bởi 1 cây cột điện đang bay gần khiến cô mất thăng bằng mà bay theo chiều gió.

Đau lắm chứ đùa...

=============

9:30 sáng

"Ayase Momo!!

C-cậu bị làm sao vậy..!?"

Lại là một ngày ở trường, tuy nhiên chỉ khác là Momo giờ đây chẳng được lành lặn tí nào..

đầu gối trầy xước, vùng trán thì băng bó và kèm theo đó là điện thoại đã nát, biết làm sao để xin bà Seiko mua cái mới đây?

"Hôm qua có gió mạnh lắm!!

Chắc chắn là do gió nên Momo mới bị thương"

Chàng trai tóc đỏ, lên tiếng khẳng định, bạn bè xung quanh cũng để ý, riêng Momo vẫn bị kẹt lại từ những chuyện đã xảy ra hôm qua, rất nhiều câu hỏi trong cô, bao gồm cả tên to con đã nhảy ra đó.

Mọi người gần như sồn sồn lên, bên cạnh đó, một cô gái xinh xắn bước ra, có thể là cố tình đẩy Kinta ra sau một chút.

"Tớ cá chuyện này không bình thường, đúng không Momo?"

Aira khoang tay, và bây giờ Momo mới được kéo lại từ những gì xảy ra hôm qua, cô gật đầu và nhanh chóng có được sự chú ý từ 4 người kia.

"Đúng là chuyện này không bình thường, những gì tớ thấy từ hôm qua có thể báo hiệu một điều không tốt"

Momo nói, ngay lập tức 5 người kia nhận ra vấn đề, nhanh chóng Vamola liền lên tiếng.

"Thế thì chuyện gì đã xảy ra vậy?"

"Nếu là bất cứ chuyện gì!

Tôi xin sẵn lòng bảo vệ các quý cô!"

"Im đi Kinta"

Momo mặc kệ lời nói gay gắt của Aira với Kinta, mọi chuyện lại trở nên ồn ào như cũ, Okarun và Vamola cố gắng can ngăn, Jiji cũng có.. nhưng theo hướng ồn ào, Kinta thì cố tán tưởng và một đứa cục súc như Aira sao lại không chửi Kinta chứ?

Còn quay sang chửi Jiji cơ mà.

Momo đập tay, cố gắng khiến mọi người tập trung vào câu chuyện chính.

"Thôi!

Thôi ngay!

Bộ các cậu không muốn biết chuyện gì đã xảy ra à?"

Aira lúc này cũng dừng lại, dù gì đối với một người xinh đẹp như cô thì cãi vả có ích gì chứ?

"Chuyện mà làm sao tớ bị như vậy ý, thì là do hôm qua trong lúc đang về nhà, thì bất ngờ có một vòng xoáy kì lạ xuất hiện trên bầu trời, kèm theo đó là gió lớn và mọi thứ xung quanh cũng bay theo-"

"Thì ra cậu cũng thấy sao??"

Jiji cắt ngang, khiến mọi người ngay lập tức chuyển sang nhìn cậu.

"Có duyên thật đấy nha Jiji"

"Thôi mà..."

"Hôm qua tớ cũng thấy...

Ayase Momo có biết thứ đó là gì không?"

"Khoan đã!!

Vậy là tất cả chúng ta đều thấy hết sao?"

"Thấy rõ là đằng khác!

Cậu nghĩ tụi này bị mù à?"

"Đúng đúng, tớ còn thấy một ai đó nhảy xổng ra cơ"

"Không lẽ là lại có người ngoài hành tinh khác nữa sao?

Thật luôn hả??

Sau những chuyện chúng ta đã trải qua??"

Jiji gần như phát điên, anh ôm mặt và làm vẻ biểu cảm hoảng sợ, Okarun cũng bối rối không kém.

Aira nhanh chóng ngán ngẩm cảnh tượng này, liền cốc đầu Jiji khiến Jiji kêu lên, Kinta cũng không kém khi tính thèm hơi gái lại nổi dậy, mọi thứ lại ồn ào như cũ, xem ra họ lại không được nghỉ ngơi rồi...

"Tớ cá là chúng ta phải về lớp thôi... khi nào có gì mới hãy hành động" -Momo quơ tay, ra hiệu cho mọi người giải tán.

Khi định đứng dậy quay lại lớp, một luồng gió bất thường bay quay chân của Momo, nhận thấy điều bất thường, cô theo phản xạ mà nhìn lên bầu trời.

"Mọi người nhìn kìa!!"

-Momo hét lên khi chỉ tay lên bầu trời, lại là một luồng sáng chói hiện ra, bao gồm những tia điện và nguồn gió bất thường.

"Không lẽ là cái vòng xoáy đó sao!?

Phiền phức quá đi mất"

Vừa dứt câu, một ngọn gió to thổi xuống, xém cuốn nhóm bạn của Momo đập vào tường, cả bọn cố nắm lấy nhau để tránh bị thổi đi,lúc này, nhà trường mới phát thông báo hiện tượng thời tiết bất ngờ thay đổi.

"Xem ra họ vẫn không thấy được thứ kì lạ kia!

Đi thôi Okarun!

Mau đưa tớ đến đó"

Okarun gật đầu vội chạy theo Momo, theo sau đó là Vamola, Kinta, Jiji và Vamola.

"Này không chờ bọn này à!?"

=======

Mình không rành về cách gọi trong tiếng nhật hay cách xưng hô lắm🐧
 
[Dandadan X Ben10] Aliens
chap 2: kẻ không đến từ thế giới này


"Tôi không nghĩ Momo lại gấp vậy luôn đấy!

"Thôi nào tiểu thư!

Gấp cũng phải thôi, lỡ đâu đó là một người ngoài hành tinh đang xâm chiếm trái đất nữa thì sao~"

"Im đi tên này!"

Momo vẫn chạy đầu mọi người, cô dừng chân trước cổng trường khi theo đó là Okarun đang mày mò kể đôi giày của mình ra.

"Đ-đợi tớ một chút...Ayase Momo"

Momo cũng không hối thúc Okarun làm gì, sau vài giây mò mẫm cởi đôi giày vướng víu, Okarun bắt đầu chuyển sang dạng turbo bà bà, mái tóc đen phồng phồng giờ đã dài ra bay phấp phới vài cọng tóc, một màu trắng phủ khắp đầu, kèm với thêm vài cộng tóc đỏ tạo sự nổi bật rõ ràng, cái mặt nạ nhanh chóng xuất hiện cùng với sự thay đổi nhanh đến khó lườm, chỉ vài giây mà một Okarun đã thay đổi đáng gờm.

"Lên đi Momo-chan"

Momo cũng gật đầu mà leo lên lưng Okarun, khi cô vừa leo lên thì một giọng nói vang lên từ đằng sau.

"Này!!

Chờ chúng tôi theo với"-Jiji vội lên tiếng, biết rằng mình kẻo gì cũng bị bỏ lại sau cùng vì chính anh không thể kiểm soát evileye để di chuyển trong tình huống này được.

Gió bắt đầu mạnh hơn, giống y chang hôm qua.

"Lên đi Jiji!

Nhưng cậu nhớ hãy bám chắc vào nhé"

Jiji gật đầu và bắt đầu làm theo lời Momo bảo.

Và vẫn như tư thế cũ, Jiji sẽ ôm eo Momo khi Okarun cõng Momo trên lưng như lần cả 3 đã rượt theo tên mô hình quái đản kia

"Sao lại vẫn là tư thế này chứ... thật sự không có chỗ cho tôi ngồi sao...?"

"Tớ nghĩ là không có thật rồi, cậu thông cảm nhé"

"nản quá đi mất.."

"Thôi đủ rồi đấy!!

Mau chạy đi mà Okarun!!"

Okarun lấy đà mà phóng một mạch đi, Aira cũng nhanh chóng thành dạng arcobatic Silky của mình, mái tóc bình thường ngắn hồng hào đã dài ra kèm với một nửa mặt nạ quái đản kia, cô dùng mái tóc dài săn chắc bám lấy những cây cột điện kia mà lấy đà nhảy lên đó, lúc này Kinta và Vamola mới chạy đến cổng trường thì cũng là lúc Aira đã nhảy lên 1 trong những mái nhà gần đó mà bỏ đi.

"Họ đi trước rồi..."

"Không phải lo Vamola!"

-Kinta nhanh chóng nắm bắt cơ hội, cậu lấy ra 1 nanoskin trong túi quần của mình mà đưa lên trời.

Bằng đầu óc phong phú của Kinta, một ván bay có chỗ đứng cho 2 người đã được hình thành, Kinta vội nhảy lên đó, cậu cũng nhanh nhảy đưa tay ra mời gọi Vamola bước lên.

"Kinta ngầu quá đi mất!!"

"Hehehe..."

Kinta gần như tan chảy, nhưng không quên nhiệm vụ chính là đuổi theo những tên kia, cậu đứng vững trên chiếc ván bay khi Vamola đứng sau lưng nắm lấy vai Kinta đề phòng cô không bất ngờ bị té hay gì đó.

Chiếc ván bay bắt đầu phóng ra tia lửa xanh dương trông rất chói và một tốc độ khủng ngay lập tức đưa họ chạy đi, khói cũng xuất hiện theo khiến cổng trường bây giờ ngập khói bụi.

Bầu trời do bị ảnh hưởng bởi vòng xoáy nhanh chóng chuyển sang màu đỏ đáng lo ngại, Momo hỗ trợ Okarun để tiến gần đến cánh cổng đó hơn, còn Jiji chỉ biết ôm eo Momo và mong rằng mình sẽ không bị trượt tay mà bay đi mất, Aira bám những cột điện bằng mái tóc dài của mình, đôi lúc là chạy trên mái nhà hoặc bám vào cột điện để lấy đà nhảy cao.

Kinta thì chở Vamola bằng ván bay từ nanoskin, cậu nhanh chóng chạy ngang với Aira.

"Đi mà không đợi gì hết, tiểu thư xấu tính quá đấy"

"Muốn chọc bà điên hay gì!?"

Aira đã chỉa một vài chùm tóc vào ván bay của Kinta, nhưng cô đã không thành công do Kinta đã né được những chùm tóc đó.

"Thôi được rồi!

Chúng ta cần đuổi theo bọn họ"

Vamola chỉ vào Jiji, Okarun và Momo đang chạy phía trước, Kinta nhanh chóng tăng tốc và chỉ còn Aira bị bỏ lại.

"Này!!

Đợi đã!!"

Cả 5 cứ thế chạy đến vòng xoáy, nhưng nó cách rất xa mặt đến, khi Momo vẫn còn chú ý đến vòng xoáy thì có vẻ Jiji đã chú ý đến một thứ khác.

"Này Momo.."

"Sao đấy Jiji?"

"Là do tớ hay thật sự có người rơi ra từ hố đó vậy?"

Từ câu nói này, Momo mới tỉnh người nhìn kĩ hơn, đúng thật là có người... không tận 3 người đang rơi tự do từ cái vòng xoáy đó, Momo nhanh chóng kéo Okarun rẽ sang trái khi hét lên.

"Qua bên này nhanh lên!!"

Cả 3 người trên kia đang rơi tự do, nhưng bằng cách nào đó, một trong số họ đã bị một ánh sáng xanh lá bao phủ, và...một tên quái vật trông khá to và béo xuất hiện, cũng như kéo 2 người kia vào lòng, hóa thành hình tròn và lao nhanh xuống, Momo đoán rằng thứ đó sẽ rơi vào bãi phế liệu bên đó, cách nhóm của Momo không xa.

"Cái quái gì vậy??

Tớ có nhìn nhầm không?"

Vòng xoáy nhanh chóng đóng hẳn lại, và lại một lần nữa, luồng gió mạnh nhanh chóng xuất hiện, thổi bay nhóm của Momo, Momo nhanh chóng dùng phép thuật bám lấy cây cột điện một lần nữa, cô bám chặt Okarun để tránh cậu bay đi, Jiji thì nắm mắt cá chân của Momo

"Cố gắng lên..."

Kinta, Vamola và Aira không may đã bị thổi đi, Momo vẫn chú ý đến cái thứ tròn tròn đang lao xuống và thật bất ngờ khi nó hoàn toàn rơi vô bãi phế liệu mà không bị ảnh hưởng gì, tuy nhiên Momo lại không duy trì được sức mạnh ổn định của mình mà cũng nhanh chóng bị gió thổi đi, cả 3 hét lớn khi rơi tự do ra sau, trước khi hoàn toàn cách xa bãi phế liệu, Momo có thể thấy thứ tròn tròn kia lao xuống rất mạnh, gần như những đồ phế liệu bên trong đó bắn lên tung tóe

=====

"Ayase Momo!!

Ayase Momo!!"

Okarun vừa nói vừa lắc lắc vai Momo, cô ho sặc lên khi từ từ ngồi dậy, Aira khoanh tay khi bầu trời vẫn còn một màu đỏ, vẫn chưa có dấu hiệu cho chuyện này kết thúc.

"Đã có chuyện gì vậy??"

"Mọi người bị gió thổi bay đi, và cả đám đã bị gió thổi đè nhau ở bước tường này"

Aira chỉ bước tường đằng sau Momo, cô gãi đầu khi từ từ đứng dậy, đau đầu thật.

"Thế còn...3 người kia thì sao?

Chúng ta phải tìm họ chứ?"

"Có khi bây giờ họ đi mất rồi đấy"

"Tớ nghĩ chưa đâu!

Bây giờ thay vì đứng đây nghĩ như vậy thì chúng ta nên đi kiểm tra đi"

Momo không nói thêm tiếng nào mà bỏ đi trước, buộc cả đám phải chạy theo sau cô, Momo biết cách từ đây đến bãi phế liệu cũng không xa, nên cô rất tự tin với quyết định của mình.

=====

Và đúng như những gì Momo nghĩ, khi cô vừa lại, một ánh sáng xanh lá khác xuất hiện, làm chói mắt cô vài giây trước khi biến mất và bây giờ Momo mới để ý thấy ba dáng người nằm lê lả giữa những đống phế liệu.

Cả nhóm cũng vừa lại, ai nấy đều thở như thể sắp chết, nhưng sự chú ý của họ nhanh chóng chuyển sang cả 3 người nằm lê lả kia, không hỏi tò mò mà tự thắc mắc.

"Họ là ai vậy?"

=====
 
[Dandadan X Ben10] Aliens
chap 3: con số 10


"Mấy tên này là ai vậy!?"

"Họ trông giống như không đến từ đây..."

"Rơi từ cái hố kia ra mà nghĩ sao đến từ đây hả?

Có suy nghĩ không vậy!?"

Aira gõ đầu Jiji, còn Jiji cứ thế ôm đầu tỏ vẻ khóc lóc như một đứa trẻ bị mẹ cho ăn đòn vậy.

"Thôi đi mấy cậu!

Bây giờ chúng ta mau lại giúp họ thay vỉ đứng đây cãi nhau đấy!"

"Nhưng chúng ta đâu có biết họ là người tốt hay xấu?"

"Không sao cả, chúng ta cứ thử nói chuyện, nếu họ tấn công trước thì ta sẽ phản kháng lại!"

Momo nói xong liền bước lên trước, tuy nhiên Okarun cũng từ đâu đó chạy ra sau cô khiến cô có một chút giật mình vì sự hiện diện bất ngờ này.

"Tớ sẽ đi cùng với Ayase Momo... nếu bọn họ tấn công cậu.. tớ sẽ bảo vệ"

Okarun đi kế bên Momo, điều này làm tim Momo đập loạn xạ và cảm giác kì lạ, chao đảo trong lòng ngực.

"Có Okarun bảo vệ thì yên tâm quá đi!"

-Momo mỉm cười đáp trả, và điều này đã làm bầu không khí của hai càng thêm ngượng ngùng.

Một lần nữa tiếng rên rỉ lại vang lên, Momo cũng nhanh chóng nhớ lại việc mình cần làm, cô đi theo tiếng rên rỉ và phát hiện nó xuất phát dưới một cái tủ lạnh cũ kĩ.

"Không lẽ là có người bị đè sao!?

Kì lạ thật!"

Momo vội vàng nhấc cái tủ lạnh cũ kĩ lên, nhưng khi Okarun chạy lại cùng nâng cái tủ lạnh thì có thể nhờ sức mạnh của ma thuật nhưng cô vẫn muốn mình và Okarun cùng hợp sức đẩy cái tủ lạnh lên hơn.

"Cố lên nào!!

1, 2, 1, 2!!"

Cuối cùng một tiếng động lớn phát ra khi cái tủ lạnh rớt xuống đống phế liệun gây ra tiếng ồn ào lớn, thu hút sự chú ý của 4 người kia.

Nhưng bất ngờ thay, trước mắt Momo bây giờ không phải là một con người bị đè nát mà là một cái hình tròn nhỏ màu hồng được bao phủ xung quanh 1 cô gái có mái tóc cam và trông có vẻ trạc tuổi nhóm Momo.

"Cái gì đây?

Phép thuật sao?"

Khi Momo vừa chạm vào, phép thuật chập chờn và rồi nhanh chóng bể ra, cô gái cũng từ từ mở mắt.

"Cái khiên sao..?"

-Momo suy ngẫm trước khi để ý đến cô gái kì lạ kia đang mở mắt.

"Này cô có ổn không??"

Momo đưa tay ra để kéo cô gái kia đứng lên khỏi đống sắt vụn, cô gái kia ôm đầu khi đứng dậy, có vẻ là vẫn bị tác động sau cú rơi kia.

Mọi người đều chú ý đến cô gái tóc cam này, Kinta cũng há hốc mồm trước vẻ đẹp của cô gái kì lạ kia (thật ra là cứ có gái là thấy đẹp).

Cô gái có đôi mắt xanh lá nổi bật, mái tóc đuôi ngựa và bộ đồ đỏ đen trông khá là ngầu.

"Này... cô tên là gì vậy?"

-Okarun hỏi, anh đứng nép nép sau lưng Momo, không chỉ riêng Okarun, đa số ai cũng tò mò về danh phận của cô gái này.

"Tên tôi sao?"

- cô gái lắp bắp hỏi, vẫn ôm đầu trước khi trả lời.

"Tôi là Gwen Tennyson, cứ gọi tôi là Gwen được rồi"

Cô gái trả lời, và mọi người cũng biết được cô gái này có thể thậm chí không đến từ thế giới này.

Khi cả ba đang trong bầu không khí im lặng thì một giọng nói vang lên, kèm với nó là tiếng rên rỉ kêu đau trông có vẻ rất đớn phát ra từ bãi phế liệu, giọng nghe như là của 2 thằng con trai.

"Anh Ben!

Anh Kevin!"

- Gwen kêu lên khi cô bỏ đi, chạy về phía bãi phế liệu và nhanh chóng dùng sức mạnh Anodite của mình để giúp đỡ Ben và Kevin, điều này đã được nhóm của Momo chứng kiến.

"Cô ấy cũng có sức mạnh tâm linh sao!?"

"Không giống tâm linh chút nào!"

Lúc này, Gwen đã đỡ được Kevin và Ben ngồi dậy, cả hai trông có vẻ không được ổn cho lắm.

Một chàng trai với mái tóc nâu nằm gọn gàng cùng với chiếc áo màu xanh lá đặc trưng với số 10 in rõ một bên và có vẻ là thương hiệu của cậu bạn kia.

Còn tên còn lại trông trưởng thành với tông màu đen và u ám hơn rất nhiều.

"À mà... tôi quên hỏi các bạn tên gì vậy?"

Gwen bất ngờ hỏi khiến cả đám giật mình, nhưng cũng nhanh chóng trả lời câu hỏi của Gwen.

"Tôi là Momo Ayase!"

"Ken Takakura..."

"Đã bảo là đừng nói cái tên đó rồi mà!!"

"Tớ xin lỗi..!!

Các cậu gọi tớ là Okarun nhé..."

Đám của Gwen như đơ ra trước hành động của Momo, cách Momo thân mật với Okarun khiến họ cảm giác hai người đó có gì đó hơn là bạn, nhưng nhanh chóng bị gạt đi khi Aira giới thiệu.

"Tớ là Aira Shiratori!"

"Jin Enjoji!

Nhưng gọi Jiji cũng được nè!"

"Kinta Sakata!

Người đẹp cứ tự nhiên gọi tên tôi nếu cần!"

Kevin tối sầm mặt lại, và Gwen chỉ cười ngượng khi anh để tay lên vai cô thì thầm.

"Nghe gì chưa, gọi người ta nếu cần nhé"

"Thôi đi Kevin!"

Cô gái tóc vàng bước lên, vui vẻ chào nhóm ba người kia.

Lúc này cũng được xem như là màn giới thiệu đã kết thúc.

"Tớ là Vamola!"

"Gì vậy... chúng ta đang ở Nhật Bản à?"

Ben bất ngờ bước đến, nắm vào vai Kevin để đỡ di chuyển hay giữ thăng bằng.

"Anh bạn!

Đi đâu nãy giờ vậy?"

"Đi ói"

"Duyên thật đấy anh Ben"

"Anh đi thật mà!

Có nhiêu nói nhiêu"

Lúc này Momo mới đứng trước mặt bọn họ, mặc dù đã đoạn giới thiệu nhưng Momo cũng cần phải biết mục đích của họ thật sự đến đây là gì.

"Được rồi...

để tôi đoán nhé, cô là Gwen, cậu là Ben và cậu to con kia là Kevin.."

"Tên chúng tôi dễ nhớ mà!"

"Đù anh bạn!!"

-Jiji bất ngờ đứng kế bên Ben, điều này làm Ben cũng giật mình theo, Jiji nâng cánh tay có chiếc đồng hồ như gang tay của Ben lên mà ngắm nghía vì sự kì lạ của nó.

"Sao?

Đẹp đúng không?"

Ben cũng tự mãn để Jiji ngắm, Kinta và Vamola cũng tò mò theo.

"Đồng hồ gì xấu quắc"

"Này nói gì đó!?

Đồng hồ này không chỉ là loại bình thường đâu!"

"Nó có gì đặc biệt hả đại ca??"

"Tất nhiên là có rồi nhóc!"

-Ben chống nạnh, tự hào vì được những người mới quen này bu xung quanh.

"Nó có-"

"Anh Ben!

Đi thôi nào!"

Khi định khoe khoang, cả bọn đã bị cắt ngang bởi tiếng nói của Gwen, cùng lúc đó là Momo, Aira, Okarun và Kevin, Gwen cũng bỏ đi trước một vài bước, có lẽ là sẽ định đi đâu đó, Ben chán nản, đưa ngón tay dấu hiệu 5p nữa.

"Thôi nào...đừng làm mất hứng của anh..."

"Đi thôi nào anh Ben!

Chúng em không có đợi anh đâu"

Ben chán nản và bắt đầu bước đi, theo sau đó là 1 Kinta, Jiji và Vamola tò mò, Jiji không chịu nổi mà bắt đầu hỏi Ben về chiếc đồng hồ kì lạ kia, như fan của Ben ấy nhỉ?

"Thứ đặc biệt đó là gì vậy?

Cậu làm tôi tò mò quá!"

"Rồi cậu cũng sẽ biết, liên quan đến số 10"

Ben bật mí rồi bỏ đi trước, lại thành công làm cho 3 người kia càng thêm tò mò.

===

Chương này nhiều khúc bí ý tưởng
 
[Dandadan X Ben10] Aliens
chương 4: âm mưu tồi tệ


"Chúng ta đang đi đâu vậy?"

"Về nhà bà ngoại tớ, bà ấy sẽ cho các cậu ờ nhờ"

"Thật vậy sao?

Thế thì tuyệt quá!"

Chỉ mới gặp nhau mà Momo và Gwen đã nhanh chóng kết thân và nói chuyện như một cặp chị em, bỏ lại một ông bồ và một ông anh họ đứng kế bên mà chỉ biết nhìn.

"Cô ấy còn cười nhiều hơn lúc đi chung với chúng ta"

"Vậy có lẽ là cô ấy chê tôi rồi..."

-Kevin ôm mặt, tỏ vẻ u sầu như cái cách anh hay nghĩ về bản thân mỗi khi Gwen bơ hoặc lơ anh ấy.

"Thôi nào anh bạn!

Cô ấy cũng cười với cậu mà"

Ben vỗ vai Kevin như an ủi một đứa trẻ to xác và bất ngờ từ đâu đến, anh bị Jiji lấy tay đập vào vai một cú mạnh.

"Ben!!"

-Jiji kêu lên khi có một đám khác cũng chạy theo sau, xem ra họ đã bị bỏ mặc một đoạn khá xa nhỉ?

"Cái gì đấy?

Làm giật mình à"

"Làm gì mà chạy hộc mạng dữ vậy?"

-Kevin hỏi khi để ý đống thức ăn, đồ uống trong cái túi của Jiji, cùng với những đứa khác kế bên đã thở liên tục.

"Đi mua đồ, có thế cũng hỏi"

Aira nói khi lau mồ hôi, Jiji cũng gật đầu với việc bọn họ mua ít đồ và không nghĩ mình nhanh chóng bị bỏ lại.

"Tớ chưa bao giờ thử đồ ăn Nhật Bản!

Không biết ở đây có tiệm Mr.Smoothy nào không nhỉ?"

"Mr...Smoothy?"

-cả đám nhìn Ben và cũng tỏ vẻ như không biết đến thương hiệu này.

Ben cũng nhanh chóng nhận ra sắc mặt thay đổi của họ, không lẽ Nhật Bản không lấy một tiệm Mr.Smoothy nào sao!?

Kevin cười phá lên trước sắc mặt của họ, anh vỗ vai Ben khi vừa cười vừa nói.

"Xem ra cậu phải cai Mr.Smoothy một thời gian rồi!"

"Aw man...khi nào về, tớ sẽ uống cho đã cái nư"

Họ nhanh chóng đi tới một khu ruộng xanh bát ngát, Ben cũng nghịch những món đồ uống trên tay như là một cách để quên đi hương vị Smoothy, tránh việc gây thèm thuồng, Kevin vừa đi vừa hướng nhìn đến Gwen - người nãy giờ đang quên mất sự hiện diện của mình.

Và Okarun cũng vậy, chỉ là anh không giống như Kevin, anh và cô chưa là gì của nhau cả.

"À mà Gwen này, tớ quên hỏi, cái thứ phép thuật từ tay cậu là gì vậy?"

"Oh nó hả?"

-Gwen cười, cô đưa tay lên để thể hiện cho Momo thấy thứ hình tròn màu hồng lấp lánh chập chờn trên bàn tay mình.

"Tớ có dòng máu Anodite từ bà nội, nó cũng giống như một dạng người ngoài hành tinh vậy"-Gwen thở dài khi nói thêm.

"Và vì tớ có dòng máu Anodite nên có lần bà nội khuyên tớ nên về chung với bà... nhưng tất nhiên là tớ không đồng ý rồi"

"Đã thật đấy!

Tớ thì cũng có, nhưng nó gọi là sức mạnh tâm linh"

Cả hai lại cười đùa, chia sẻ cho nhau những câu chuyện thú vị mà cả hai đã trải qua, Ben đi sau họ, tặc lưỡi trước sự cười phá lên của đám con gái.

"Con gái đúng là hỏi và nói chuyện nhiều thật.."

"Giờ tới lượt tụi tui hỏi nè!!"

-Jijj ghét sát vào mặt Ben, cũng nhìn đến chai nước mà Ben đã uống, mắt Jiji và Vamola cũng sáng, kèm theo đó là Okarun và Kinta dõi theo.

"Hả!?

Cái gì??

Hỏi cái gì?"

"Là về chiếc đồng hồ và con số 10 bí ẩn đó!!"

-Jiji bắt đầu làm trò, Aira thì vẫn là một Aira, cô đảo mắt khi bước nhanh về phía trước.

"Thật sự tò mò đến vậy luôn à?"

"Chứ không lẽ đại ca không định khui bí mật ra cho tụi em xem hả?"

"Các chú cứ bình tĩnh từ từ"-Ben sĩ, nhìn thấy vẻ mặt hào hứng mà không ngừng cảm thấy tính kiêu ngạo trong lòng.

"Khi nào đến nơi anh mày sẽ thể hiện cho mấy chú xem nhé"-Ben đưa chiếc đồng hồ rồi nháy mắt, điều này lại làm cả đám hụt hẫng.

"Lại phải đợi à??

Sao không làm luôn đi!!"

"Đừng quên những chai nước chúng tôi mua cho cậu đó"

Ben nhìn Kinta trước khi nhìn lại chai nước, thì ra họ mua nước để mong anh cho họ xem thứ bá đạo của đồng hồ sao?

Ben quay sang nhìn Kevin khi đưa cho anh một chai nước.

"Nay trầm tính dữ"

"Còn phải hỏi..."

===

"Xem ra ta vốn dĩ không phải kẻ thù của các ngươi"

"Nhưng ta phải thừa nhận...ngươi cũng mạnh"-một trong những con Serpo lên tiếng, nơi bệnh viện cũ đổ nát giờ lại còn nát hơn do chiến trường mà họ gây ra.

"Ta muốn hợp tác với các ngươi, các ngươi nghĩ như nào?"

"Đừng nói hợp tác là hợp tác, chúng tôi hoàn toàn không biết ngươi là ai"

"Chúng ta có thể tìm hiểu nhau thêm, nếu có chung mục đích...chúng ta sẽ hoàn toàn chiến thắng"-Hắn nắm chặt lòng bàn tay, thể hiện vẻ kiên quyết.

"Mục đích sao?

Nếu nói về mục đích thì ta cũng có...đó là ta muốn đánh thắng bọn nhóc loài người kia"

"May mắn thật đấy...xem ra chúng ta có chung mục đích rồi, Serpo, chúng ta cần hợp tác đấy..."

Gã cười đắc ý bước lại gần, Serpo lúc này cũng không phản kháng hay dáng phòng thủ để tấn công nữa, gã đưa tay ra, yêu cầu một cái bắt tay.

"Chúng ta sẽ hợp tác, ta cũng cần tiêu diệt một đám nhóc loài người cũng đã bén mảng đến đây tìm ta..."

Serpo gật đầu, một kẻ trong ba tên bước ra, đặt tay lên tay gã để thể hiện sự hợp tác.

"Và ta sẽ không đòi tiền, chỉ cần hợp tác, chúng ta sẽ đánh chết lũ nhóc hỗn xược kia, ngươi nghe hay không?"

"Nghe rất êm tai"-Serpo tán thành.

"Các ngươi có thể gọi ta là Vilgax."

===

Mình dở trong việc tả cảnh đánh nhau + so sánh sức mạnh nhân vật💀💀 nên mình nghĩ fic này theo hướng nhẹ nhàng là chính
 
Back
Top Bottom