Ánh sáng le lói của bình minh luồn qua khe hở của tấm rèm nhung dày đặc, vẽ nên những vệt sáng vàng vọt trên sàn gỗ của phòng hầu cận.
Lâm Ngôn giật mình tỉnh giấc bởi tiếng chuông đồng hồ quả lắc báo hiệu 6 giờ sáng.
Khác với sự ồn ào hỗn tạp của buồng giam 402, nơi này im lặng đến mức đáng sợ.
Cậu nằm bất động trên chiếc giường đơn, cảm nhận lớp chăn len mềm mại – một thứ xa xỉ phẩm mà hàng nghìn phạm nhân ngoài kia chỉ dám mơ tới.
Nhưng với Lâm Ngôn, lớp chăn này như được dệt từ những sợi gai nhọn, mỗi tấc tiếp xúc với da thịt đều nhắc nhở cậu về sự nhục nhã của việc trở thành "vật sở hữu" của trùm tội phạm.
Cậu ngồi dậy, cơn đau ở mạn sườn đã dịu đi nhờ hộp thuốc mỡ mà Hạ Trầm đưa tối qua, nhưng nỗi đau trong lòng lại càng thêm nhức nhối.
Lâm Ngôn bước đến bồn rửa mặt nhỏ ở góc phòng, nhìn mình trong gương.
Gương mặt cậu sạch sẽ hơn, vết máu khô trên khóe môi đã được lau sạch, nhưng đôi mắt...
đôi mắt ấy không còn là của một chiến sĩ cảnh sát tràn đầy lý tưởng.
Nó mang theo sự mỏi mệt của một kẻ đang phải diễn một vở kịch không có hồi kết.
Cậu thay bộ đồng phục phạm nhân sọc xanh đã được giặt sạch, hít một hơi thật sâu để bình ổn nhịp tim trước khi bước ra khỏi phòng hầu cận để tiến vào phòng làm việc của Hạ Trầm.
Căn phòng lớn vẫn phảng phất mùi khói thuốc và gỗ đàn hương.
Hạ Trầm không có ở đó.
Lâm Ngôn bắt đầu công việc dọn dẹp theo thói quen mà cậu buộc mình phải thích nghi.
Cậu lau cửa sổ, sắp xếp lại chồng báo cũ, và mỗi khi đi ngang qua chiếc két sắt ẩn sau bức tranh, nhịp tim cậu lại tăng nhanh.
Cậu biết, bên trong đó là chiếc USB chứa đựng mạng lưới liên lạc của Hạ Trầm – chìa khóa để cậu có thể rời khỏi địa ngục này.
Nhưng cậu cũng biết, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một cái liếc nhìn quá lâu vào bức tranh, Hạ Trầm sẽ nhận ra ngay lập tức.
Khoảng 8 giờ sáng, cửa phòng mở ra.
Hạ Trầm bước vào, trên tay là một khay thức ăn nóng hổi – thứ mà quản ngục thường chỉ dành cho cấp lãnh đạo.
Hắn không nói gì, chỉ đặt khay xuống bàn trà rồi ra hiệu cho Lâm Ngôn.
"Lại đây ăn đi.
Tôi không thích nhìn thấy người của mình trông giống một cái xác chết trôi."
Lâm Ngôn im lặng tiến lại gần.
Trên khay có trứng ốp la, bánh mì nướng và một tách cà phê đen nghi ngút khói.
Mùi hương của cà phê thật quyến rũ, nhưng Lâm Ngôn cảm thấy dạ dày mình thắt lại.
Cậu ngồi xuống đối diện với Hạ Trầm, cầm lấy chiếc nĩa với đôi bàn tay vẫn còn hơi run.
"Ăn cho hết."
Hạ Trầm ra lệnh, giọng nói thong thả nhưng mang theo sức nặng của một lời đe dọa.
Hắn tựa lưng vào ghế, thản nhiên quan sát Lâm Ngôn ăn, giống như một người chủ đang quan sát con vật cưng của mình thưởng thức bữa ăn mà hắn ban phát.
Sự im lặng bao trùm không gian.
Lâm Ngôn cố gắng nuốt từng miếng bánh mì khô khốc trong cổ họng.
Cậu cảm thấy ánh mắt của Hạ Trầm lướt qua vai mình, dừng lại ở vết sẹo cũ trên cổ tay cậu – dấu tích của một lần tập luyện ở học viện cảnh sát.
"Vết sẹo này... không giống vết thương của một gã nghiện rượu hay một kẻ ngộ sát bình thường."
Hạ Trầm bất ngờ lên tiếng, tông giọng thấp xuống khiến Lâm Ngôn lạnh sống lưng.
"Nó trông giống như dấu vết của một cuộc huấn luyện chuyên nghiệp."
Lâm Ngôn khựng lại, chiếc nĩa chạm vào đĩa tạo nên một tiếng kêu lanh lảnh.
Cậu cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật run rẩy: "Báo cáo cán bộ...
đó là vết thương hồi nhỏ tôi bị ngã vào đống đổ nát ở công trường..."
Hạ Trầm nhếch mép, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.
Hắn vươn tay, nắm lấy cổ tay Lâm Ngôn, kéo mạnh cậu về phía mình.
Khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Lâm Ngôn có thể thấy rõ những tia máu nhỏ trong đôi mắt đen đặc của hắn.
"Lâm Ngôn, em rất giỏi nói dối.
Nhưng hãy nhớ, tôi đã sống giữa những lời dối trá cả đời mình.
Tôi có thể ngửi thấy mùi của sự phản bội từ cách em hít thở."
Hắn miết nhẹ ngón tay lên vết sẹo, lực đạo vừa đủ để khiến Lâm Ngôn cảm thấy đau đớn.
"Nhưng hiện tại, em làm tôi thấy thú vị.
Đừng để sự thú vị này biến thành sự thất vọng, vì cái giá phải trả sẽ là linh hồn của em."
Hắn buông tay ra, đẩy Lâm Ngôn lùi lại.
Cậu cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng sau gáy.
Hạ Trầm không chỉ là một trùm tội phạm, hắn là một kẻ bậc thầy về tâm lý.
Hắn đang chơi trò mèo vờn chuột, và Lâm Ngôn chính là con chuột đang bị hắn dồn vào góc tường.
Buổi chiều hôm đó, khi Hạ Trầm đi họp với quản ngục trưởng, Lâm Ngôn được lệnh ra khu vực sân chung để nhận nhu yếu phẩm định kỳ.
Đây là lần đầu tiên cậu ra ngoài sau hai ngày bị giam lỏng trong phòng Hạ Trầm.
Không khí ngoài sân tràn ngập mùi cát bụi và sự thù địch.
Những phạm nhân khác nhìn cậu bằng ánh mắt khinh bỉ và thèm khát.
Họ biết cậu là "người của đại ca", và trong cái xã hội thu nhỏ đầy rẫy sự đồi trụy này, điều đó mang ý nghĩa rất khác.
"Nhìn xem, 'con chim sẻ' của Hạ Trầm xuất hiện rồi kìa."
Một giọng nói khàn đặc vang lên phía sau.
Lâm Ngôn quay lại và thấy một gã đàn ông cao gầy, gương mặt xám xịt với đôi mắt ti hí chứa đầy sự độc ác.
Đó là Lão Tam – kẻ đứng đầu khu 3, một đối thủ ngầm của Hạ Trầm trong việc tranh giành quyền kiểm soát thị trường thuốc lá lậu trong trại.
Lão Tam tiến lại gần, vây quanh Lâm Ngôn là đám tay sai hung hãn.
"Nghe nói Hạ Trầm cưng chiều mày lắm?
Không biết mày có gì đặc biệt mà gã lại bỏ rơi đám đàn em trung thành để giữ mày bên cạnh?"
Lâm Ngôn im lặng, cố gắng bước đi, nhưng Lão Tam đã chặn đường.
Gã ghé sát vào tai cậu, thì thầm: "Mày nghĩ Hạ Trầm sẽ bảo vệ mày mãi sao?
Gã chỉ coi mày như một thứ tiêu khiển thôi.
Khi gã chán, gã sẽ ném mày cho bọn tao.
Và mày biết đấy, bọn tao không dịu dàng như đại ca của mày đâu."
Gã giơ tay định chạm vào mặt Lâm Ngôn, nhưng một giọng nói đanh thép vang lên từ phía cổng rào: "Lão Tam, ông muốn nếm thử mùi vị của dùi cui điện hay muốn bị biệt giam một tuần?"
Đó là quản ngục Thiết.
Gã tiến lại gần, nhìn Lão Tam bằng ánh mắt cảnh cáo.
Lão Tam cười nhạt, giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: "Tôi chỉ đang chào hỏi thành viên mới thôi mà.
Đi thôi tụi bây."
Khi đám người kia rời đi, quản ngục Thiết nhìn Lâm Ngôn với vẻ mặt khinh khỉnh: "Cậu nên cẩn thận.
Ở đây, có những kẻ còn đáng sợ hơn cả quỷ dữ.
Và Hạ Trầm không phải lúc nào cũng có mặt để cứu cái mạng nhỏ của cậu đâu."
Lâm Ngôn nhận lấy túi đồ nhu yếu phẩm, trái tim trĩu nặng.
Cậu nhận ra mình đang đứng giữa một cuộc chiến giữa các phe phái.
Thân phận của cậu không chỉ bị đe dọa bởi sự nghi ngờ của Hạ Trầm, mà còn bởi sự thù ghét của những kẻ muốn hạ bệ hắn.
Khi trở về phòng, Lâm Ngôn thấy Hạ Trầm đang ngồi uống rượu một mình trong bóng tối.
Hắn không bật đèn, chỉ có ánh sáng từ những cột đèn bên ngoài hắt qua cửa sổ tạo nên những mảng sáng tối chập chờn.
"Gặp Lão Tam rồi à?"
Hạ Trầm hỏi, giọng nói vang lên trong bóng đêm khiến Lâm Ngôn giật mình.
"Vâng... báo cáo cán bộ."
"Hắn đã nói gì?"
"Hắn nói... hắn nói anh sẽ sớm chán tôi."
Lâm Ngôn quyết định nói một phần sự thật để thăm dò phản ứng của hắn.
Hạ Trầm cười thấp, tiếng cười khô khốc.
Hắn đứng dậy, bước đến gần Lâm Ngôn.
Trong bóng tối, chiều cao và sự hiện diện của hắn càng thêm phần áp bức.
Hắn đặt tay lên vai cậu, bóp nhẹ.
"Lão Tam nói đúng một điều.
Tôi không bao giờ giữ lại những thứ vô dụng.
Nhưng hắn sai ở một điều: tôi chưa bao giờ thấy chán em."
Hắn kéo Lâm Ngôn về phía mình, buộc cậu phải đối mặt.
"Em có biết tại sao không?
Vì trong mắt em, tôi thấy được sự đấu tranh giữa một linh hồn muốn đầu hàng và một ý chí muốn phản kháng.
Đó là thứ thú vị nhất mà tôi từng thấy ở nơi rác rưởi này."
Hạ Trầm nâng cằm Lâm Ngôn lên, đôi môi hắn gần sát môi cậu, hơi thở nồng mùi rượu vang đỏ nồng nàn.
"Đêm nay, em không cần dọn dẹp nữa.
Hãy ngồi xuống đây, và kể cho tôi nghe về quá khứ của em.
Đừng dùng những lời dối trá trong hồ sơ, hãy kể cho tôi nghe về 'vết sẹo công trường' của em."
Lâm Ngôn cảm thấy như mình đang bước trên một sợi dây mảnh bắc ngang qua vực thẳm.
Cậu phải kể một câu chuyện đủ chân thực để đánh lừa hắn, nhưng cũng đủ giả dối để bảo vệ thân phận của mình.
Cậu bắt đầu kể về một tuổi thơ nghèo khó, về những lần bị bắt nạt, và cách cậu phải học võ để tự vệ.
Cậu lồng ghép những cảm xúc thật của mình – sự cô đơn, nỗi sợ hãi – vào câu chuyện để tăng tính thuyết phục.
Hạ Trầm lắng nghe, im lặng một cách kỳ lạ.
Hắn thỉnh thoảng lại nhấp rượu, đôi mắt không rời khỏi gương mặt Lâm Ngôn.
Khi cậu kể xong, hắn chỉ nói một câu: "Một câu chuyện hay.
Nhưng Lâm Ngôn, em có biết điều gì làm nên một sát thủ vĩ đại không?
Đó là họ không bao giờ kể câu chuyện của mình cho kẻ thù."
Câu nói đó khiến Lâm Ngôn lạnh toát người.
Hắn vẫn nghi ngờ.
Hắn đang chơi đùa với cậu như một con mèo đang vờn một con chuột đã bị thương.
Đêm càng về khuya, không khí trong phòng càng trở nên ngột ngạt.
Hạ Trầm dường như đã uống khá nhiều.
Hắn kéo Lâm Ngôn ngồi xuống cạnh mình trên bộ sofa da.
"Em có ghét tôi không?"
Hắn hỏi, giọng nói hơi khàn đi.
Lâm Ngôn im lặng.
Cậu ghét hắn chứ?
Hắn là tội phạm, hắn là kẻ cầm đầu những phi vụ đẫm máu.
Nhưng hắn cũng là kẻ đã cứu cậu khỏi trận đòn thừa sống thiếu chết, là kẻ đã cho cậu một chỗ ngủ ấm áp giữa địa ngục.
Sự mâu thuẫn trong lòng Lâm Ngôn khiến cậu không thể trả lời.
"Im lặng tức là có."
Hạ Trầm cười, nụ cười mang theo vẻ tự giễu.
Hắn bất ngờ đẩy Lâm Ngôn nằm xuống sofa, thân hình to lớn đè ép lên cậu.
Lâm Ngôn hốt hoảng, tay cậu chống lên ngực hắn, cố gắng tạo ra một khoảng cách nhỏ.
"Cán bộ... anh say rồi."
"Tôi không say."
Hạ Trầm gằn giọng.
Hắn nhìn chằm chằm vào môi Lâm Ngôn, vết rách cũ đã gần lành hẳn.
Hắn cúi xuống, không phải là một nụ hôn dịu dàng, mà là một sự cắn mút tàn bạo lên vết rách đó.
Cơn đau nhói lên khiến Lâm Ngôn rên rỉ khẽ.
Cậu cố gắng vùng vẫy nhưng đôi tay của Hạ Trầm giống như gọng kìm bằng thép, khóa chặt cậu lại.
Hắn hôn dọc theo cổ cậu, tay hắn luồn vào trong áo sọc, vuốt ve làn da lạnh lẽo của Lâm Ngôn.
"Đừng quên em là ai, và em thuộc về ai."
Hạ Trầm thì thầm vào tai cậu, giọng nói chứa đầy sự chiếm hữu điên cuồng.
"Ở đây, tôi là chúa tể.
Và em... em là tế vật quý giá nhất của tôi."
Hắn không đi quá xa đêm nay, dường như hắn vẫn còn đủ tỉnh táo để biết rằng việc ép buộc một kẻ như Lâm Ngôn lúc này sẽ chỉ làm hỏng "trò chơi" của hắn.
Hắn buông cậu ra, đứng dậy và đi thẳng vào phòng ngủ bên trong, để lại Lâm Ngôn nằm đó trên sofa, hơi thở dồn dập và tâm trí hoàn toàn hỗn loạn.
Lâm Ngôn cuộn người lại, tay siết chặt lấy vạt áo đã bị xô lệch.
Cậu cảm thấy ghê tởm bản thân khi nhận ra rằng trong giây phút bị áp chế đó, cậu không chỉ cảm thấy sợ hãi, mà còn có một chút gì đó... lệ thuộc.
Sự bảo bọc mang tính độc hại của Hạ Trầm đang dần thẩm thấu vào tâm trí cậu như một loại chất độc phát tác chậm.
Mày là cảnh sát... mày là cảnh sát...
Cậu lặp đi lặp lại câu nói đó trong đầu như một câu thần chú để giữ cho bản thân không bị chìm xuống.
Nhưng giữa bóng tối của căn phòng và mùi hương gỗ đàn hương còn vương lại, ranh giới giữa chính và tà, giữa thù hận và sự rung động, đang dần tan chảy thành một thứ màu xám đục ngầu.
Ngoài kia, tiếng gió rít qua những hàng rào thép gai nghe như tiếng khóc của những linh hồn bị giam giữ.
Trại giam số 9 vẫn im lìm, chứa đựng những âm mưu và dục vọng đang chờ chực bùng nổ.
Và Lâm Ngôn biết, những ngày sắp tới sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội, khi cậu phải khiêu vũ trên lưỡi dao sắc lẹm của Hạ Trầm, nơi mà chỉ cần một giây lơ là, cậu sẽ mất tất cả: nhiệm vụ, danh dự và cả trái tim mình.