Khác [ĐAM MỸ/OG] Tôi nuôi sống cả quân đoàn nhờ trồng trọt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,662
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
397257176-256-k526263.jpg

[Đam Mỹ/Og] Tôi Nuôi Sống Cả Quân Đoàn Nhờ Trồng Trọt
Tác giả: teamcualuoi
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Tôi nuôi sống cả quân đoàn nhờ trồng trọt

Tên wiki:Ta dựa làm ruộng nuôi sống toàn bộ quân đoàn

Hán Việt: Ngã kháo chủng điền dưỡng hoạt liễu chỉnh cá quân đoàn

Tác giả: Mang Quả Tượng Ngư (芒果像鱼)

Tình trạng gốc: Hoàn thành (131 + 17PN)

Tình trạng edit: đang lết

Edit + Beta: Team của Lười

Nguồn cv: Wikidich

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Xây dựng, Xuyên việt, Hệ thống, Mỹ thực , Tinh tế, Chủ thụ, Kim Bảng 🏆, 1v1

- Giới thiệu -

....



đammỹ​
 
[Đam Mỹ/Og] Tôi Nuôi Sống Cả Quân Đoàn Nhờ Trồng Trọt
Giới thiệu


Tên truyện: Tôi nuôi sống cả quân đoàn nhờ trồng trọt

Tên wiki:Ta dựa làm ruộng nuôi sống toàn bộ quân đoàn

Hán Việt: Ngã kháo chủng điền dưỡng hoạt liễu chỉnh cá quân đoàn

Tác giả: Mang Quả Tượng Ngư (芒果像鱼)

Tình trạng gốc: Hoàn thành

Tình trạng edit: đang lết

Edit + Beta: Team của Lười

Nguồn cv: Wikidich

Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai, HE, Tình cảm, Làm ruộng, Xây dựng, Xuyên việt, Hệ thống, Mỹ thực , Tinh tế, Chủ thụ, Kim Bảng 🏆, 1v1

- Giới thiệu -

Bạch Đồ xuyên thành cậu ấm quý tộc ở một đế quốc tinh tế.

Nguyên chủ vì muốn hủy hôn mà giả vờ tự sát, không ngờ lại chơi quá trớn.

Vậy nên ngay đêm Bạch Đồ vừa xuyên đến đã bị đóng gói mang lên thuyền, đưa đi liên hôn với vị Quân đoàn trưởng xuất thân từ khu ổ chuột kia.

Vì có tiền án trong người nên Bạch Đồ ở đâu cũng không được người của quân đoàn Bạch Hổ hoan nghênh.

Bị hạn chế đi ra ngoài, Bạch Đồ nhịn, dù sao cậu cũng thích ở mãi trong nhà; bị hạn chế tiêu dùng, Bạch Đồ cũng không cảm thấy gì, dù sao tiền đó cũng không phải của cậu.

Thế nhưng đến cơm cũng không cho ăn, cái này cậu nhịn không được!

Bánh nén khô, cháo bột, đừng nói là lấy danh nghĩa bạn đời hợp pháp của Quân đoàn trưởng, ngay cả tù binh cũng không đến mức bị bạc đãi như vậy!

Bách Đồ chạy đi tìm Hoắc Lẫm Xuyên để tranh luận, sau đó phát hiện mâm đồ ăn của Quân đoàn trưởng cũng giống mâm của cậu.

Bạch Đồ lập tức chảy hai hàng nước mắt:

Đây là địa ngục trần gian à?!

*

Thì ra binh lính của quân đoàn Bạch Hổ vô cùng không ưa cái tên phu nhân õng ẹo đến từ Thủ Đô Tinh của Quân đoàn trưởng, vì phu nhân Quân đoàn trưởng này không những coi thường bọn họ, mà còn coi thường cả Quân đoàn trưởng, việc tự sát để cự hôn đã khiến cho cả quân đoàn Bạch Hổ trở thành trò cười.

Nếu đối phương đã ghét bọn họ, thì những người lính quèn như bọn họ cũng chẳng thèm ở cùng!

Kết quả, một ngày nọ, vị phu nhân Quân đoàn trưởng õng ẹo bước ra khỏi phòng ngủ, đi vào nhà ăn của quân đoàn, cầm lấy cái sạn, một mùi hương thơm lừng chưa từng được ngửi càn quét toàn bộ quân đoàn.

Binh lính: A, thơm quá...

Không lâu sau, Bạch Đồ giơ sạn lên, nhướng mày: "Còn ghét tôi không?"

Binh lính và tướng lĩnh đều chảy nước miếng: Phu nhân Quân đoàn trưởng vạn tuế!

Phu nhân Quân đoàn trưởng vạn tuế!

——————————————

* Thụ có bàn tay vàng, hệ thống mang theo hạt giống của Trái Đất.

* Thể loại làm ruộng kết hợp mỹ thực, trồng lúa đầy tinh tế.

* Đất không thể trồng rau?

Tôi ếu tin.

* Công xuất thân từ khu ổ chuột, vừa tàn nhẫn vừa là cún trung thành, tuổi không lớn nhưng tính tình không nhỏ.

* Công có thể biến thành mèo (miêu)

《 cảm ơn người đẹp tâm tốt Bích Thủy vẽ tặng bìa》

Trans bìa: Hihi

Tag: Yêu sâu sắc, Làm ruộng, Tình yêu và hôn nhân, Tương lai hư cấu

Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Bạch Đồ ┃ Vai phụ: Hoắc Lẫm Xuyên ┃Khác: Xây dựng, mỹ thực, hệ thống

Một câu tóm tắt: Tình yêu rau dưa song thu hoạch

Lập ý: Nhân loại phải phấn đấu vì sự nghiệp vĩ đại, ví dụ như trồng rau.

____

Báo lôi nhẹ: tinh thần yêu nước của tg khá cao.

Tuy ko giẫm nước khác nâng nước mình, nhưng lời lẽ đều ẩn ý văn hoá, ẩm thực, tinh thần TQ là đỉnh nóc ko ai sánh bằng. (cre: review trên wiki)
 
[Đam Mỹ/Og] Tôi Nuôi Sống Cả Quân Đoàn Nhờ Trồng Trọt
Chương 1


Edit: Chuột nâu

Beta: Gà

Checker: Gà

***

Chương 1.

Xuyên không đến thời đại tinh tế

[Nhờ trồng trọt, tôi nuôi sống cả quân đoàn] - Ngày 20/05/2022.

Giống như những khung cảnh đậm chất khoa học viễn tưởng trong phim điện ảnh, không gian bên trong chiến hạm to lớn được bao bọc bởi những đường nét sắc bén, thi thoảng lại có những người lính bước đều thẳng tắp đi qua.

Còn bên ngoài cửa sổ của chiến hạm, một vũ trụ bao la và huyền bí đang xoay chuyển.

Chiến hạm lao đi với tốc độ cực nhanh trong vũ trụ, từ đó làm cho vũ trụ tối đen ánh lên những dải tinh vân rực rỡ sắc màu.

Thế nhưng, dù cho tốc độ chiến hạm có nhanh như thế nào, bên trong chiến hạm vẫn hoàn toàn không cảm nhận được sự chuyển động của không gian, ổn định đến mức như đang ở bên trong một pháo đài khổng lồ.

Đây là một chiến hạm vô cùng nguy nga, giống như chủ nhân tiếng tăm lừng lẫy của nó.

Một âm thanh trượt nhẹ khẽ vang lên, cánh cửa của một căn phòng trên chiến hạm được ai đó mở ra từ bên trong.

Căn phòng này có vẻ rất đặc biệt, những nơi khác chỉ có lính tuần tra qua lại, nhưng ngoài cửa phòng này lại luôn có hai người lính đứng gác.

Bởi vì tất cả mọi người đều biết, đây là phòng của phu nhân Quân đoàn trưởng của bọn họ.

Chiến hạm này vốn là của Quân đoàn Bạch Hổ, dùng để đi đến Đế Tinh đón phu nhân Quân đoàn trưởng về liên hôn.

Sau khi cửa phòng làm bằng hợp kim bị mở ra, một thiếu niên vóc dáng mảnh mai, ăn mặc cầu kỳ xuất hiện trước cửa.

Người nọ có ngoại hình rất xinh đẹp, dưới ánh đèn sáng chói của chiến hạm, làn da cậu trắng như một khối ngọc, gương mặt bình tĩnh không có lấy một biểu cảm nào, cặp mắt hồ ly sắc sảo trông rất khó gần, toàn thân trên dưới đều toát lên thần thái của một cậu ấm quý tộc ngang ngược.

Nhưng điều khiến người khác thấy kỳ lạ là, dù có đối mặt với vị phu nhân Quân đoàn trưởng xinh đẹp như vậy, hai binh lính canh gác ngoài cửa lại chẳng có chút thái độ mềm mỏng nào.

Vẻ mặt họ lạnh băng, hoàn toàn không có nét tự hào hay vui mừng nào của một thành viên khi Quân đoàn trưởng cưới được phu nhân là quý tộc của Đế quốc.

Nếu nhìn kỹ hơn, thậm chí còn có thể thấy trong mắt họ ánh lên vẻ chán ghét không sao che giấu nổi.

Chỉ là cách biệt về địa vị quá lớn, đối phương là phu nhân của Quân đoàn trưởng, còn họ chỉ là binh lính bình thường trong quân đoàn Bạch Hổ, họ chẳng có tư cách thể hiện bất kỳ cảm xúc nào, nên mới dứt khoát giữ vẻ mặt lạnh lùng để đối phó.

"Tôi cần một chậu hoa chứa đầy đất, có thể tìm giúp tôi không?"

Sau khi Bạch Đồ mở cửa, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài thì thở dài trong lòng.

Cậu cũng hiểu rằng không thể thay đổi được hình tượng và tình cảnh của mình trong thời gian ngắn, nên dứt khoát không vùng vẫy nữa, trực tiếp nói thẳng yêu cầu của bản thân.

Bạch Đồ không có ý định thử thách giới hạn tâm lý của những binh lính này.

Cậu mở cửa, nhưng không vượt khỏi phạm vi căn phòng, rồi nói ra yêu cầu của mình với giọng thản nhiên.

Hai binh lính thấy Bạch Đồ không có ý lao ra khỏi phòng thì ánh mắt cảnh giác mới dần tiêu tan.

Một người trả lời: "Chúng tôi sẽ báo cáo lại yêu cầu của cậu* với Quân đoàn trưởng."

(*cậu ở đây là xưng hô với người có chức cao hơn, hay CV là ngài)

Không thừa dù chỉ một chữ, thái độ hoàn toàn mang tính công việc.

Bạch Đồ gật đầu: "Vậy thì trông cậy vào mọi người nhé, phiền tranh thủ giúp tôi."

Cậu đóng cửa lại lần nữa.

Hai binh lính ngoài cửa liếc mắt nhìn nhau, sau đó một binh lính nói: "Cậu tiếp tục ở đây canh giữ, tôi đi báo cáo với Quân đoàn trưởng."

Người còn lại gật đầu.

Tuy vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng trong lòng hai người lính lại bất giác nảy ra một ý nghĩ nhỏ bé, thoáng qua rồi vụt tắt.

Hình như phu nhân Quân đoàn trưởng cũng không khó gần đến thế.

Bạch Đồ đợi từ sáng đến tối, khi gần như đã cho rằng người chồng trên danh nghĩa kia của cậu, Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ đã hoàn toàn phớt lờ yêu cầu của cậu, thì người lính nói chuyện với cậu hôm nay lại mang đến một chậu hoa.

Ngoài ra còn có một túi nhỏ đựng đầy đất, kèm theo cả xẻng nhỏ và bình tưới, mọi thứ đều được chuẩn bị đầy đủ.

Nếu là Bạch Đồ của kiếp trước, khi thấy một chiến hạm tràn đầy cảm giác khoa học viễn tưởng, binh lính trên tàu đều được trang bị đồ sộ, mà lại có thể tìm ra những dụng cụ để trồng hoa ở ban công thế này, chắc chắn cậu sẽ thấy vô cùng bất ngờ, thậm chí sẽ bật cười vì kiểu thiết lập chỉ có mấy tác giả ba xu mới nghĩ ra nổi.

Nhưng sau khi xuyên tới thế giới này, hiểu được nơi đây từ ký ức của chủ cũ, Lục Tầm* đã hiểu rõ nguyên do.

(*tên ở thế giới cũ của thụ)

Ài...

Bạch Đồ lại thở dài một hơi, không biết đây đã là lần thở dài thứ bao nhiêu trong ngày của cậu rồi.

Nói đơn giản thì, thời không mà cậu xuyên tới thuộc thời đại tinh tế.

Con người sinh sống dưới sự thống trị của Đế quốc, thế nhưng Đế quốc hùng mạnh lại như ánh chiều tà còn sót lại, lãnh thổ của nó đã sớm bị nhiều quân đoàn chia nhau chiếm giữ và cát cứ.

Trên danh nghĩa, các quân đoàn này thuộc về Đế quốc, nhưng trên thực tế thì chẳng dính dáng gì đến Đế quốc cả.

Họ không nộp thuế, cũng không chịu bất kỳ sự quản lý nào từ Đế quốc.

Nói đến quân đội thì họ không đánh cho Đế quốc tơi tả đã là may mắn lắm rồi.

Bao gồm cả quân đoàn Bạch Hổ, bất kỳ quân đoàn cát cứ nào cũng đủ sức đập cho Đế quốc tan tác, mất hết mặt mũi.

Vậy thì tại sao những quân đoàn này không tách khỏi Đế quốc, mà lại chịu chấp nhận cái gọi là thống trị trên danh nghĩa của Đế quốc?

Nói đến đây, không thể không nhắc đến một thiết lập khác của thế giới này.

Trên chiến hạm của quân đoàn Bạch Hổ, mấy ngày qua mỗi bữa ăn của Bạch Đồ đều chỉ có lương khô với một loại cháo sền sệt kỳ lạ.

Bữa nào cũng thế!

Chỉ cần nghĩ đến chuyện đó thôi là sắc mặt Bạch Đồ đã tái mét, hoàn toàn mất hết hứng thú với giờ ăn.

Theo như cậu tìm hiểu, việc này không phải vì chủ cũ tự sát để từ hôn, hay vì lên tiếng lăng mạ công khai bừa bãi Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ khiến họ cố tình ngược đãi cậu.

Mà là cả thế giới này vốn đã là cái nơi tuyệt vọng không lối thoát như thế rồi!

Ở thế giới này, toàn bộ động vật và thực vật đều không thể dùng lẽ thường để suy đoán.

Ở thế giới này, bất kỳ loài động vật nào cũng có thể dễ dàng giết chết một con người.

Mấy thứ như lợn, dê, thỏ trắng ngoan ngoãn gì đó, hoàn toàn không tồn tại!

Bạch Đồ hoàn toàn cạn lời.

Động vật đã đủ điên rồi, thực vật còn điên hơn.

Gần như mỗi loại thực vật ở thế giới này đều có độc, tệ hơn nữa, chúng dường như còn có ý thức, tiến hóa ra đủ loại vũ khí, gặp sinh vật sống là lập tức tấn công.

Cuối cùng, số thực vật con người có thể ăn được, tức những loại được xếp vào nhóm cây trồng, chỉ còn lại vỏn vẹn hơn hai mươi loại.

Đã thế, hương vị của chúng càng là một lời khó nói hết.

Thế nên Bạch Đồ rút ra kết luận, đây là một thế giới kỳ lạ, nơi khoa học kỹ thuật thì phát triển cực mạnh, nhưng chuyện ăn uống của con người thì lại không giải quyết nổi.

Song, điều này thì liên quan gì đến sự thống trị của Đế quốc?

Bởi vì có một loại người tồn tại, họ được gọi là "người thuần hóa thực vật", hay gọi tắt là "người thuần hóa."

Chỉ có những người có huyết mạch quý tộc của Đế quốc mới có thể thức tỉnh được năng lực người thuần hóa, và chủ cũ vừa hay là một trong số đó.

Một khi ác ý của thế giới đã xuất hiện, thì nó sẽ không buông tha cho bất kỳ ai.

Ai cũng biết rằng, những loại cây trồng chúng ta ăn hằng ngày, vốn không phải từ đầu đã ăn được hay ngon lành gì, mà là nhờ tổ tiên từ đời này qua đời khác chọn giống, lai tạo và thuần hóa, cuối cùng mới trở thành món ngon trên bàn ăn.

Chẳng hạn như dưa hấu ban đầu đâu có ruột đỏ, to mọng như bây giờ; còn lúa mì cách đây hơn một vạn năm cũng chỉ là một loài cỏ dại mà thôi.

Nhưng ở thế giới này, ngay cả hơn hai mươi loại cây trồng có thể ăn được cũng có gen cực kỳ không ổn định.

Chúng có thể "thoái hóa về tổ tiên" bất cứ lúc nào, tức là đang ăn được thì lại đột nhiên biến thành không ăn được nữa.

Dù đã được lai tạo bao nhiêu lần, thì chỉ cần sang mùa gieo trồng tiếp theo, chúng vẫn có thể biến dị theo hướng như thế.

Chỉ có người thuần hóa mới ngăn chặn được tình trạng này.

Có được người thuần hóa, thậm chí còn có thể tăng sản lượng nông sản.

Đây chính là lý do vì sao Đế quốc vẫn chưa sụp đổ.

Quân đoàn Bạch Hổ thân là một thế lực mới nổi, nhưng chỉ trong vòng một năm đã xé toạc một mảng lớn lãnh thổ từ tay Đế quốc, liên tiếp kiểm soát được mấy hệ sao, tất cả đều nằm dưới nòng pháo của chiến hạm bọn họ.

Đế quốc buộc phải xoa dịu con mãnh thú này, thế nên chủ cũ với thân phận quý tộc và là người thuần hóa hiếm có đã bị "đóng gói" gửi đi gả cho Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ để liên hôn.

Quân đoàn Bạch Hổ cũng cần người thuần hóa, nên sau khi đàm phán, họ hiển nhiên đã ngừng tấn công.

Đế quốc đồng ý, quân đoàn Bạch Hổ lấy được quyền sở hữu người thuần hóa, đồng thời cũng có được toàn bộ vùng lãnh thổ mà họ đã chiếm được.

Nhưng đổi lại, quân đoàn Bạch Hổ từ nay cũng phải trở thành một phần của Đế quốc, nếu Đế quốc gặp kẻ thù, họ phải đứng ra chiến đấu vì Đế quốc .

Một Đế quốc khổng lồ như vậy cũng chỉ có thể dùng cách này để tự lừa mình dối người.

Bản hiệp định này đều có lợi với cả hai bên, song chỉ có một người duy nhất cảm thấy không ổn, đó chính là chủ cũ.

Chủ cũ là quý tộc, hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi việc mình phải kết hôn với một người xuất thân từ khu ổ chuột, bất kể anh có là Quân đoàn trưởng đi chăng nữa.

Cậu ta cảm thấy bản thân bị xúc phạm nặng nề, phản đối kịch liệt cuộc hôn nhân này, thậm chí không tiếc giả vờ tự sát.

Chủ cũ còn từng phát biểu một loạt lời lẽ độc địa, gọi đối phương là đồ nhà quê, vô giáo dục, hạ đẳng và dơ bẩn, thứ gen thấp kém ấy mà cũng dám vọng tưởng làm ô uế dòng máu quý tộc.

Cậu ta thà gả cho tên dân đen hèn kém nhất trong Đế quốc, cũng không muốn gả cho Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ.

Thật trớ trêu là, màn tự sát giả đó lại...

Thành công.

Thế là Bạch Đồ xuất hiện trong cái vỏ xác này.

Lo sợ lại có chuyện gì bất trắc xảy ra, lúc ấy cậu còn chưa kịp hoàn hồn thì Đế quốc đã vội vàng "đóng gói", ném thẳng lên chiến hạm của quân đoàn Bạch Hổ.

Đây chính là toàn bộ mọi chuyện.

Thậm chí, ngoài tên của người "chồng hờ" này, Bạch Đồ còn không biết đối phương trông như thế nào.

Quân đoàn Bạch Hổ lo cậu lại giở trò quái đản gì nữa nên đã cử binh lính đứng gác ngày đêm trước cửa phòng, ba bữa ăn đều có người chuyên trách mang tới.

Tuy nhiên, trong mắt Bạch Đồ, thứ đó căn bản không phải đồ dành cho người ăn.

Hồi ức đến đây là kết thúc.

Bạch Đồ đưa ánh nhìn chuyển sang một loạt đồ vật trước mặt.

Chậu hoa trông thì giống chậu hoa thật, nhưng thực ra nó chỉ có hình dáng là cái chậu mà thôi.

Bên trong tích hợp các chức năng như điều chỉnh nhiệt độ, độ ẩm, xua đuổi côn trùng...

Chất liệu cũng là loại mà Bạch Đồ hoàn toàn không nhận ra.

Tóm lại là rất mang cảm giác khoa học viễn tưởng.

Chiếc xẻng nhỏ kia ánh lên sắc bạc, làm từ kim loại mà cậu chưa từng thấy bao giờ, cảm giác chất lượng cực kỳ cao cấp.

Những thứ này đều là dụng cụ thiết yếu mà một người thuần hóa cần dùng để khám phá và thuần hóa các loài thực vật có thể ăn được.

Bạch Đồ là người thuần hóa, tuy bị đóng gói vội vàng tống thẳng lên chiến hạm, nhưng một nơi như chiến hạm của quân đoàn Bạch Hổ, chắc chắn không thể thiếu những công cụ như thế này.

Với lại thân là người xuyên không, Bạch Đồ cũng không phải là không có buff.

Sau khi tỉnh dậy trong cơ thể của chủ cũ, cậu phát hiện trong đầu mình hình như có thêm một hệ thống.

Hệ thống này có thể được cậu triệu hồi ra và không ai khác ngoài cậu có thể nhìn thấy nó.

So với buff mà các nhân vật chính xuyên không khác thường có, hệ thống của cậu trông vô cùng sơ sài, chỉ là một màn hình sáng hình chữ nhật.

Nội dung trên màn hình cũng cực kỳ đơn giản, trước mắt chỉ có một giao diện.

Trong giao diện ấy, ngoài ô đầu tiên có hình ảnh ra, các ô còn lại đều là màu xám, bên trên in dấu chấm hỏi.

Ô duy nhất có hình ảnh màu là một chiếc túi nhỏ bằng vải lanh, bên trong chứa những hạt nhỏ màu nâu.

Bên dưới hình là hai chữ: Củ cải.

Vậy nên trong đây hẳn là hạt giống của củ cải.
 
[Đam Mỹ/Og] Tôi Nuôi Sống Cả Quân Đoàn Nhờ Trồng Trọt
Chương 2


Edit: Chuột Nâu

Beta: Gà

Checker: Gà

***

Chương 2: Buff

Sau khi nhìn thấy hệ thống của bản thân, Bạch Đồ có thể nói là mừng đến phát khóc.

Thanh cuộn màu xám trong giao diện hệ thống kéo mãi không thấy đáy, điều này có nghĩa là gì?

Điều này có nghĩa là Bạch Đồ không cần phải chịu đựng sự tra tấn của đống đồ ăn cằn cỗi của thế giới này cả đời nữa!

Nếu như một ô vuông đại diện cho một loại hạt giống, vậy thì chỉ cần cậu có thể trồng sống nó, há chẳng phải muốn ăn gì là có thể ăn nấy sao?

Có thể nói là một tương lai tràn ngập ánh sáng!

Dù là hoàn cảnh khắc nghiệt, hay là cục diện rối bời khó lòng giải quyết do chủ cũ để lại, cũng không ảnh hưởng được tâm trạng vui vẻ của Bạch Đồ sau khi nhìn thấy hệ thống.

Thân là một công dân của Trung Quốc, sở hữu một chiếc dạ dày đã bị nền văn hoá ẩm thực năm nghìn năm dưỡng cho kén ăn, thì dù mới chỉ ăn lương khô và cháo nhuyễn mấy ngày mà cậu đã muốn "sống không còn gì luyến tiếc" rồi.

Nếu thật sự bắt cậu cả đời này chỉ được ăn mấy thứ đó, chẳng thà trực tiếp chết luôn cho đời bớt khổ.

Hơn nữa đừng quên thiết lập của thế giới này.

Dù buff của cậu có lẽ rất đơn sơ, trừ một ô vuông hạt giống đã được mở khoá ra thì chẳng có bất kỳ gợi ý nào, nhưng nó lại có thể là thứ phù hợp nhất với thế giới này.

Việc liên hôn với quân đoàn Bạch Hổ đã là chuyện như ván đã đóng thuyền.

Hình tượng của cậu còn sụp đổ như thế, nên gần như cả quân đoàn Bạch Hổ chẳng có chút thiện cảm nào với cậu.

Đợi đến khi chiến hạm về tới địa bàn của quân đoàn Bạch Hổ thì tình cảnh đang đợi cậu gần như là không cần đoán cũng biết.

Chắc chắn là sẽ không quá tốt.

Nếu không phải vì thân phận người thuần hóa thực vật của chủ cũ thì với việc bị sỉ nhục và khinh thường thế này, Bạch Đồ không tài nào hiểu nổi vì sao Hoắc Lẫm Xuyên lại phải nhịn cục tức này để cưới chủ cũ về.

Vì vậy cậu cần một "quân bài tẩy" để đổi lấy đãi ngộ mà bản thân mong muốn.

Trên thực tế, Bạch Đồ căn bản không để tâm đến việc liên hôn, thử nghĩ cũng biết Quân đoàn trưởng quân đoàn Bạch Hổ, cái người tên Hoắc Lẫm Xuyên đó không có thiện cảm gì với cậu.

Cậu chỉ muốn làm đối tượng hợp tác của Hoắc Lẫm Xuyên, thế giới này khan hiếm lương thực như thế, mà cậu thì lại sở hữu một không gian đầy hạt giống.

Những chuyện khiến người ta chán ghét thì chủ cũ đều đã làm cả rồi, nếu Bạch Đồ không muốn sau này bị Hoắc Lẫm Xuyên gây khó dễ, chút cố gắng này vẫn là cần thiết.

Về sau phải tự mưu sinh trên địa bàn của người khác rồi.

Bạch Đồ đặt chậu hoa, đất trồng và tất cả mọi thứ lên trên chiếc bàn nhỏ trong phòng, sau đó thì dùng ý thức để gọi hệ thống hiện ra, rồi nhấn vào ô vuông duy nhất đang sáng lên, một túi hạt giống nhỏ cứ thế xuất hiện trên tay cậu.

Chiếc túi chứa hạt giống và hình ảnh trên hệ thống giống hệt nhau, là một túi vải nhỏ làm từ vải lanh, chỉ cần kéo hai đầu dây lại là có thể siết chặt miệng túi, ngăn không cho hạt giống rơi ra ngoài.

Túi đựng vô cùng nhỏ, có thể trực tiếp đặt gọn trong lòng bàn tay.

Sau khi mở túi ra, Bạch Đồ thấy được hạt giống màu nâu ở bên trong.

Dùng tay nhón lên vài hạt giống, Bạch Đồ gật gù, chắc đây đúng thật là hạt giống củ cải rồi.

Chẳng qua những hạt giống này quá ít, ước lượng cũng chỉ tầm 10g là cùng.

Cậu phải trồng cẩn thận mới được, tuyệt đối không thể lãng phí.

Bạch Đồ đặt hạt giống củ cải xuống, sau đó mở bao đất được đem tới ra, nhẹ nhàng đổ vào chậu hoa.

Đợi đến khi đổ được hơn một nửa, Bạch Đồ mới dừng lại, rồi cậu lấy vài hạt giống từ trong túi vải nhỏ ra, bỏ vào lòng bàn tay.

Tuy không biết hệ thống đến đây bằng cách nào, nhưng hạt giống tồn tại trong không gian hệ thống thì ắt hẳn cũng giống như cậu, là hạt giống đến từ trái đất.

Giờ đây hạt giống của trái đất đã đến thế giới này, Bạch Đồ không chắc liệu chúng có bị biến đổi thành tình trạng giống với thực vật ở thế giới này hay không.

Để đề phòng bất trắc, trước khi tiến hành trồng hạt, cậu cần tiến hành "thuần hoá" hạt giống.

Sau khi tiếp nhận ký ức của chủ cũ, Bạch Đồ đã hiểu ra cái gọi là "thuần hoá".

Thật ra chủ cũ hoàn toàn không phải là một người thuần hóa giỏi giang gì, thậm chí có thể cho là vô cùng kém cỏi.

Nếu không phải vì thế, hoàng thất Đế quốc cũng chẳng nỡ "đóng gói" cậu gửi đi liên hôn với quân đoàn Bạch Hổ.

Có thể nói, dù rằng quân đoàn Bạch Hổ đã giành lấy rất nhiều lãnh thổ của Đế quốc, thế nhưng đối với một quân đoàn do vị Quân đoàn trưởng xuất thân từ khu ổ chuột lãnh đạo, Đế quốc luôn ngạo mạn kia vẫn hết sức coi thường.

Đây hoàn toàn không phải là thái độ của một mình chủ cũ.

Còn về việc sau khi chủ cũ bị đem đi liên hôn, không đạt được kỳ vọng của quân đoàn Bạch Hổ sẽ có hậu quả gì, Đế quốc vốn chẳng thèm để tâm.

Ai bảo chủ cũ cũng chỉ là hạng quý tộc tép riu mà thôi.

Trước mặt giới quyền quý chân chính của Đế quốc, căn bản chẳng là cái thá gì.

Hiện tại linh hồn của thân thể này đã đổi thành Bạch Đồ, chủ cũ có kém hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa, chỉ cần biết thế nào là thuần hoá để cậu thao tác là được rồi.

Để tiến hành thuần hoá hạt giống hay thực vật, nói một cách dễ hiểu là dùng tinh thần lực truyền vào bên trong hạt giống để đảm bảo gen của hạt giống ổn định, không xảy ra những đột biến ngoài dự kiến trong quá trình sinh trưởng.

Thậm chí người thuần hóa xuất sắc hơn còn có thể điều chỉnh và ổn định gen của hạt giống theo hướng tối ưu hoá, mà những thứ này cũng là hướng khám phá trong tương lai của Bạch Đồ.

Thế giới này đang trong trạng thái chồng chập lượng tử*, vừa khoa học vừa không khoa học.

Nếu như trong tương lai có thể lai tạo ra loại nho to như dưa hấu, nghĩ thôi cũng đã khiến người ta háo hức vô cùng!

(*量子叠加状态 / quantum superposition / trạng thái chồng chập lượng tử: là một khái niệm cơ bản và quan trọng trong cơ học lượng tử.

Đây hiện tượng mà một hạt vi mô (như electron, photon...) có thể tồn tại đồng thời ở nhiều trạng thái khác nhau cho đến khi nó bị đo (hoặc bị tác động).

Có một ví dụ nổi tiếng về khái niệm này chính là "Con mèo của Schrödinger".

Nếu bạn đọc chưa nghe qua, nhưng hứng thú thì có thể lên gg search để hiểu rõ hơn nhan.)

Đến lúc đó, biết đâu cậu còn có thể bắt xoài hiểu chuyện hơn, học hỏi thêm từ các loại trái cây như chuối chẳng hạn, chứ không có việc gì làm tự nhiên mọc cái hạt to như thế làm gì?

Nhắm mắt lại, Bạch Đồ phóng xuất tinh thần lực ra ngoài, sau đó chia thành bốn luồng phân biệt, dẫn vào bên trong hạt giống củ cải.

Dưới góc nhìn của tinh thần lực, bên trong hạt giống củ cải nhỏ bé ấy lại như biến thành cả một thế giới, Bạch Đồ nhìn thấy được gen bên trong các hạt giống đó.

Tiếp đến là dùng tinh thần lực để đảm bảo sự ổn định của những dải gen này, đây là một việc vô cùng tỉ mỉ.

Bạch Đồ thao tác dựa vào ký ức, vì cậu hết sức tập trung nên mọi thứ đều rất là thuận lợi.

Dù sao đây cũng chỉ là kỹ năng cơ bản trong cơ bản thôi, hoàn toàn không khó.

Khoảng hai phút sau, Bạch Đồ mở mắt ra.

Dù vỏ ngoài của hạt giống không có bất cứ thay đổi nào, nhưng Bạch Đồ biết chuỗi trình tự gen của hạt giống đã được cậu dùng tinh thần lực làm cho ổn định lại.

Quá trình sinh trưởng kế tiếp cũng cần phải giám sát liên tục, đồng thời dùng tinh thần lực để tiến hành điều chỉnh cho đến khoảnh khắc củ cải hoàn toàn chín muồi.

Đây chính là năng lực của người thuần hóa.

Bạch Đồ tỉ mỉ trồng hạt giống bản thân đã xử lý tốt vào trong chậu hoa, sau đó cẩn thận phủ lớp đất còn lại lên, cuối cùng cầm bình tưới nước tưới ướt phần đất trong chậu.

Nước bên trong bình tưới này cũng không phải là loại bình thường, mà nó đã được pha với các dưỡng chất có lợi cho sự sinh trưởng của thực vật.

Vì vậy về sau không cần phải bón thêm phân mà chỉ cần chờ đợi hạt giống lớn lên thôi.

Thông thường, thời gian để củ cải nảy mầm là bốn ngày, còn để chín muồi là từ năm mươi đến bảy mươi ngày.

Nếu sử dụng tinh thần lực để thúc đẩy thì thời gian tăng trưởng sẽ nhanh hơn.

Bốn củ cải này chính là chỗ dựa của Bạch Đồ sau khi đến quân đoàn Bạch Hổ.

Có thể cứu vãn hình tượng cậu, giúp cuộc sống sau này dễ chịu hơn hay không, đều nhớ hết vào chúng nó.

Vì vậy trong những ngày tiếp theo Bạch Đồ hoàn toàn dồn hết tâm trí lên mấy mầm củ cải của mình.

Sau khi dùng tinh thần lực thúc đẩy, quá trình nảy mầm quả nhiên nhanh hơn.

Chỉ mất có hai ngày hạt giống củ cải đã mọc ra bốn chồi non nhỏ, càng về sau thì hôm nay lại lớn nhanh hơn hôm qua.

Khi Bạch Đồ nhìn thấy những mầm củ cải run rẩy lay lay vươn mình lên từ trong đất, nỗi thấp thỏm trong lòng cậu lập tức tiêu tan, thay vào đó là cảm giác vui sướng không thể diễn tả thành lời.

Điều đáng tiếc là chẳng có ai có thể chia sẻ niềm vui này cùng cậu, thế là cậu chỉ đành kìm lại, quan sát chậu hoa của bản thân, ngày qua ngày chờ đợi củ cải lớn lên.

Bạch Đồ lại ăn cháo nhuyễn mấy ngày liền.

Tuy có vẻ như binh lính của quân đoàn Bạch Hổ đã đổi cho cậu một loại cháo khác, thế nhưng trong lòng cậu, nó vẫn khó ăn như nhau.

Bây giờ Bạch Đồ chỉ muốn chờ đến khi củ cải chín rồi cắn một miếng thật giòn tan, cậu nghĩ lúc ấy bản thân có thể sẽ cảm động đến khóc huhu.

Ở thời điểm mà ngay cả bụng còn chẳng được ăn no thì không cần biết là thời đại tinh tế hay quân đoàn Bạch Hổ, thậm chí là vị Quân đoàn trưởng có thể sẽ làm khó cậu, những chuyện đó chẳng chiếm được chút địa vị nào trong lòng Bạch Đồ đều.

Thật khó để tưởng tượng rằng chỉ vài ngày trước Bạch Đồ vẫn còn đang u sầu không nguôi vì hoàn cảnh "nội lo - ngoại khốn" của bản thân.

Sau nửa tháng, chiến hạm xuất phát từ Đế tinh cuối cùng cũng về tới quân đoàn Bạch Hổ.

Trong nửa tháng này, dù ở trên cùng một chiến hạm, thế nhưng Bạch Đồ và Hoắc Lẫm Xuyên vẫn chưa gặp mặt nhau một lần nào.

Nghĩ cũng biết chủ cũ đã gây thù chuốc oán với đối phương cỡ nào.

Nhưng dù nói thế nào đi nữa, Bạch Đồ vẫn là phu nhân Quân đoàn trưởng được quân đoàn Bạch Hổ đích thân đến Đế tinh đón về, cậu và Hoắc Lẫm Xuyên rồi cũng sẽ phải gặp nhau.

Thời khắc này rất nhanh đã đến.

Trên cảng vệ tinh của hành tinh B-307, chiến hạm dừng lại ở bãi đáp phi thuyền, từ cửa sổ chiến hạm nhìn ra có thể thấy được khung cảnh ở bên ngoài đã không còn là không gian huyền bí rực rỡ, mà là mảnh đất ngập tràn ánh nắng xán lạn.

Nơi này là phía trên vệ tinh của một hành tinh.

Vừa nãy lúc chiến hạm đáp xuống đất, Bạch Đồ đã thấy rất rõ ràng.

Nói cách khác, với khối lượng của một vệ tinh thì sẽ không thể nào có được tầng khí quyển tốt như vậy.

Thế nhưng, toàn bộ vệ tinh đã được lắp đặt một mái vòm mô phỏng bầu trời, từ mặt đất nhìn lên sẽ có cảm giác giống hệt như đang đứng trên một hành tinh, có thể nhìn thấy bầu trời xanh thẳm, khoa học kỹ thuật vô cùng vượt trội.

Bên ngoài có binh lính đến gõ cửa, lạnh lùng nói: "Phu nhân Quân đoàn trưởng, chúng ta đã đến hành tinh B-307, toàn bộ đội ngũ tiếp đón đã vào vị trí, mời cậu xuống phi thuyền."

Bạch Đồ không để tâm đến giọng điệu lạnh nhạt của binh lính, chỉ là trong lòng cậu của chút xuýt xoa, cuối cùng bản thân cũng phải chân chính bắt đầu hành trình tìm hiểu thế giới này.

Với lại, hôm nay chắc chắn cậu sẽ gặp được Hoắc Lẫm Xuyên nhỉ?

Vị Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ nọ.

Bạch Đồ không có hành lý nào cần mang theo ngoại trừ bộ đồ đang mặc trên người, cậu chỉ đi đến bên cửa sổ chiến hạm, ôm lấy một chậu hoa đang trồng củ cải vào lòng.

Có thể thấy được, trừ cái chậu hoa này ra, cạnh bên còn có ba chậu hoa khác, bên trong mỗi chậu đều có một cây củ cải.

Những cây củ cải này đã cao khoảng 20cm, phiến lá vươn ra, xanh tươi mơn mởn.

Bạch Đồ vừa thấy chúng là lập tức nhớ đến trái củ cải trắng bóc mập mạp, thế là tâm trạng trở nên vô cùng vui vẻ.

Một tiếng "két" vang lên.

Cửa khoang kim loại sáng bóng của căn phòng được mở ra, binh lính đến gọi Bạch Đồ nhìn thấy chậu hoa cậu đang ôm trong lòng, bên trong chậu còn có một gốc cây xanh, là loại thực vật người nọ chưa từng thấy qua bao giờ.

Binh lính sững mất một lúc, sau đó thì cảm thấy khó tin, cuối cùng là sự kinh ngạc cực kỳ to lớn.

Nửa tháng qua bọn họ gần như chưa từng chú ý đến cậu ấm quý tộc liên hôn với Quân đoàn trưởng này, cũng chẳng biết đối phương đã nuôi trồng một mảng thực vật như thế này từ lúc nào!

Binh linh ngay lập tức muốn hỏi Bạch Đồ rằng đây là cây trồng có thể ăn được đúng không?

Thế nhưng quan hệ giữa hai bên thật sự là quá căng thẳng, nên trong miệng binh lính chỉ có thể phát ra vài âm tiết.

"Phu, phu nhân Quân đoàn trưởng..."

"Ừm, dẫn đường giúp tôi."

Bạch Đồ nở một nụ cười với đối phương.

Chủ cũ là một kẻ kiêu căng hống hách, thân là quý tộc nên lúc nào cũng vênh váo tự cao.

Mỗi khi nhìn thấy dân thường thì ánh mắt cứ như đang nhìn phải thứ gì dơ bẩn, lập tức lộ ra vẻ khinh miệt ghê tởm.

Đôi mắt hồ ly kia thì hệt kim châm, chẳng những không khiến người ta thấy đẹp, mà ngược lại chỉ khiến người ta thêm chán ghét.

Bạch Đồ không muốn biểu hiện quá khác biệt, vì vậy cậu chỉ hơi nhếch nhẹ môi.

Nhưng trong mắt Bạch Đồ không hề có bất kỳ tư tưởng phân biệt giai cấp hay khinh thường người khác nào, vì thế mà cảm giác cậu mang lại cho người khác càng giống một cậu chủ có xuất thân cao quý được giáo dưỡng tốt hơn cả chủ cũ.

Đây chính là khí chất của riêng Bạch Đồ.

Tổng cộng có vài binh lính đến dẫn đường, nhưng toàn bộ đều không nói bất cứ lời nào.

Có nhiều suy đoán đến mấy cũng chỉ có thể nhịn ở trong lòng, thế nhưng bọn họ vẫn không khống chế được những suy nghĩ khiến họ phải đỏ mặt.

Nếu như, nếu như vị phu nhân Quân đoàn trưởng này thật sự đem đến một loại cây trồng có thể ăn được thì sao đây?

Đây chẳng phải là mong muốn lớn nhất mà quân đoàn Bạch Hổ của bọn họ dù chịu biết bao nhiêu ấm ức cũng phải nhẫn nhịn để liên hôn với Đế quốc sao?

Đi qua những lối đi dài trên chiến hạm, các binh lính hộ tống phu nhân Quân đoàn trưởng càng ngày càng đến gần cửa ra vào chiến hạm.

Đồng thời ở đó, Hoắc Lẫm Xuyên, Quân đoàn trưởng của quân đoàn Bạch Hổ cũng đang chờ đợi Bạch Đồ.

Cho dù không thích Bạch Đồ, thì trong khoảnh khắc đón tiếp phu nhân Quân đoàn trưởng liên hôn với Đế quốc về quân đoàn Bạch Hổ này, Hoắc Lẫm Xuyên cũng tuyệt không để nó xảy ra bất cứ sai sót nào.

Nếu bọn họ xuống chiến hạm ngay lúc này, các camera đã được chuẩn bị sẵn xung quanh từ sớm sẽ lập tức ghi lại cảnh tượng khi phu nhân Quân đoàn trưởng đến nơi, đồng thời phát sóng trực tiếp đến tất cả các khu vực vệ tinh do quân đoàn Bạch Hổ kiểm soát.

Mặc dù lúc vị phu nhân Quân đoàn trưởng này còn ở Đế tinh đã phát biểu khinh những lời miệt thị và xem thường quân đoàn Bạch Hổ như thế nào.

Những tin đồn này sớm đã từ Đế tinh truyền về quân đoàn Bạch Hổ rồi.

Theo sự rút ngắn của khoảng cách, bóng dáng của hai bên cũng dần hiện rõ, Bạch Đồ nhìn thấy ngoại hình của Hoắc Lẫm Xuyên, Hoắc Lẫm Xuyên cũng nhìn thấy Bạch Đồ.

Cụ thể hơn là chậu hoa trắng đang trồng thực vật màu xanh được thiếu niên kiêu ngạo đoan trang ôm trong lòng ngực kia.
 
Back
Top Bottom