Kiểm sát trưởng chết oan [1]
Hàn Sâm say giấc nằm trên giường, mơ hồ cảm thấy có người vào phòng hắn mở đèn lên, ánh mắt lạnh lẽo lăm lăm nhìn hắn.
Hàn Sâm mơ màng tỉnh lại, hơi híp mắt, quả nhiên thấy ánh sáng trắng của bóng đèn rọi vào mi mắt, mà trong phòng lại thoang thoảng mùi thuốc lá rất quen, chính là thứ thuốc lá Hàn Sâm chưa từng hút.
Ý thức được tất cả đều là thật, Hàn Sâm còn đang ngủ say bỗng bừng tỉnh, cảnh giác hô:
"Ai?!"
Hàn Sâm vội vàng ngồi dậy, quay đầu nhìn thấy Nietzsche đang gác chéo chân ngồi trên ghế sa lon bên giường hắn, đôi mắt nhìn hắn chòng chọc.
Thấy Nietzsche, Hàn Sâm nhanh chóng tỉnh táo lại, sững sờ nhìn qua y.
Người kia mặc một chiếc áo lót ngắn cổ và quần đùi màu đen, ngón tay kẹp một điếu thuốc lá, mái tóc đỏ ướt sũng dán lên khuôn mặt, cánh môi đỏ thẫm mím lại, con ngươi xanh đậm lóe lên tia sáng lạnh lùng.
Ánh đèn sáng ngời trên đỉnh đầu chiếu xuống hắt lên hai gò má trắng nõn của Nietzsche, mang theo mỹ cảm quỷ dị mà ngây ngất.
"Phù ——"
Đáy lòng Hàn Sâm thở hắt một hơi thầm nghĩ ngoại trừ tên biến thái Nietzsche này, ai lại ngay lúc nửa đêm lẳng lặng ngồi bên giường hắn chứ.
Nhưng mà Nietzsche cũng rất hiếm khi xuất hiện trong phòng Hàn Sâm.
"Ngài Nietzsche, có chuyện gì sao?"
Hàn Sâm nhanh chóng kéo chăn đắp trên người ra, xuống giường đứng dậy pha cho Nietzsche một ly cà phê.
Nietzsche dụi tắt thuốc lá trên tay, bưng ly cà phê lên uống một hớp, sau đó nhìn chằm chằm Hàn Sâm nói:
"Cái người ban ngày tới tìm mày tên là Trầm Túy đúng không?"
Hàn Sâm gật gật đầu: "Đúng vậy ngài Nietzsche."
Nietzsche lạnh lẽo lườm Hàn Sâm, nhàn nhạt nói:
"Ta thấy nó rất gai mắt"
Hàn Sâm sững sờ vội vàng giải thích:
"Ngài Nietzsche, Trầm Túy là bạn tôi, chúng tôi chỉ là bạn mà thôi."
Trong lòng Hàn Sâm rõ mặc dù Nietzsche nhìn rất cao quý lịch lãm, nhưng bản chất bên trong của ông ta chính là một tên điên khát máu bạo lực, không chừa bất cứ thủ đoạn nào.
Giết người với Nietzsche chẳng là gì cả, dễ dàng như giẫm chết một con chuột.
Mười ngón tay thon dài ấy dính đầy máu tươi.
Giờ phút này, Hàn Sâm nhìn thấy sát ý trong mắt Nietzsche, y không phải đang nói đùa.
Nietzsche quay đầu nhìn Hàn Sâm:
"Mày không nỡ?"
Hàn Sâm lắc đầu:
"Không phải, không phải là tôi không nỡ."
Nietzsche nhìn Hàn Sâm, sau đó chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, ngồi xuống giường.
Y vỗ vỗ vị trí bên cạnh nói:
"Ngồi xuống đây."
Hàn Sâm thận trọng ngồi đó, hai tay ngay ngắn đặt trên đầu gối mình.
Nietzsche dùng sức bóp cằm Hàn Sâm, lạnh lùng nói:
"Sao vậy, ta thấy mày rất lo lắng cho nó đấy, quan hệ giữa mày với nó có vẻ không tệ, đúng là bạn bè "thân thiết" nhỉ.
Vậy mày có lên giường với nó không?"
"Sao có thể?
Ngài rốt cuộc đang nói gì thế?"
Không phải tất cả mọi người đều thích lên giường với đàn ông như ông đâu.
Đáy lòng Hàn Sâm bực bội lẩm bẩm.
"Ăn nói cẩn thận!"
Vẻ mặt Nietzsche không vui nhìn Hàn Sâm, vẻ mặt có phần dữ tợn.
Y không thích bất luận kẻ nào nói chuyện vô lễ với mình.
Biểu lộ khi nãy trên mặt Hàn Sâm vội vàng biến mất, hắn cung kính cẩn thận nói:
"Không có ngài Nietzsche, tôi và anh ấy không hề có quan hệ bất chính, chỉ là bạn bè bình thường.
Trầm Túy cũng đã có bạn gái."
Nietzsche nhìn chằm Hàn Sâm, có vẻ suy tư mấy giây, sau đó trầm giọng nói:
"Nếu mày có thể giúp ta giết người, ta sẽ tin mày, cũng tuyệt đối không tìm cái tên Trầm Túy kia gây phiền phức.
Việc này cũng sẽ cho thấy lòng trung với ta của mày, về sau mày ở cạnh ta, ta cũng sẽ yên tâm."
Hàn Sâm phút chốc sững sờ, sau đó nhìn Nietzsche nói:
"Giết ai?"
Nietzsche cong môi, âm trầm cười:
"Ngày mai mày ra ngoài với ta, ta sẽ khiến quan tòa cho chúng ta được tạm tha hai ngày.
Mày đi làm thịt tên thẩm phán Charles kia, gần đây ông ta khiến ta vô cùng khó chịu."
"Nhưng chỉ có tù nhân hơn hai năm tù mới có tư cách tạm tha."
Vẻ mặt Nietzsche không đổi nhìn Hàn Sâm:
"Ta nói mày có thể thì chính là có thể."
Hàn Sâm gật đầu, thầm nghĩ cũng phải, quan tòa và kiểm sát trưởng đều đã bị Nietzsche mua chuộc, chuyện tạm tha hai ngày có tính là gì.
"Được rồi, tôi đồng ý, chỉ cần ngài không gây khó cho Trầm Túy, cái gì tôi cũng có thể làm."
"Vậy à?"
Nietzsche đứng dậy, bộ dáng có vẻ sắp đi.
Sau đó y đột nhiên xoay người vung tay tát Hàn Sâm một phát.
Hàn Sâm ngã vật xuống giường, cánh môi mím chặt.
Nếu như không phải hiện giờ chính mình bất lực, hắn nhất định sẽ dùng hết tất cả biện pháp có thể nghĩ tới tra tấn tên biến thái ác ôn này.
Hàn Sâm hung tợn nghĩ, đồng thời trong óc cũng tưởng tượng hình ảnh chính mình lăng trì Nietzsche vô số lần."
Nietzsche nhàn nhạt nhìn Hàn Sâm, sau đó chậm rãi cởi quần áo, nói:
"Làm tình."
Hàn Sâm im lặng gật đầu, nhanh chóng cởi quần áo trên người mình xuống, sau đó quỳ trước mặt Nietzsche, hai tay vịn bên chân y, vùi đầu ngậm thứ đó vào miệng.
Nietzsche cúi đầu nhìn động tác của Hàn Sâm, trầm giọng nói:
"Ta sẽ nói với Karl (Trưởng giám thị) là mày theo ta làm việc, kiểm sát trưởng và quan tòa ra phán quyết tạm tha cho mày đều đã bị ta thu mua, đến lúc đó mày chỉ cần ngậm miệng là được rồi, đừng cứ nói nhảm."
Hàn Sâm "ừm" một tiếng biểu thị đã biết, sau đó dựa theo phương thức Nietzsche thích tiếp tục nuốt sâu vào.
"Chính phủ quan chức thì sao chứ, cùng lắm cũng chỉ là một lũ đĩ bán thịt lấy tiền mà thôi."
Nietzsche khinh thường hừ lạnh một tiếng.
Thật sự thì Hàn Sâm biết người toàn bộ nhà tù Rome đều rõ hắn làm việc cho Nietzsche, nhưng nếu Nietzsche nói với Trưởng giám thị hắn không phải người của ông ta, như vậy Trưởng giám thị chỉ có thể làm theo nói hắn hoàn toàn không phải người của Nietzsche.
Chỉ cần hắn không dính líu với Nietzsche, hắn sẽ vẫn là một thanh niên tốt chính trực.
Nietzsche bỗng túm tóc Hàn Sâm lôi hắn lên giường, đứng bên giường nhìn chằm chằm Hàn Sâm.
Hàn Sâm vội vàng dùng tay tuốt mấy cái: "Tôi chuẩn bị xong rồi ngài Nietzsche."
Nietzsche ừm một tiếng vịn bả vai Hàn Sâm mạnh mẽ ngồi lên.
Có lẽ y rất thích tư thế này, Hàn Sâm ngẩng đầu nhìn thấy gương mặt Nietzsche lộ ra chút vui vẻ nhàn nhạt.
Hàn Sâm khẽ hừ một tiếng, đỡ eo y đâm sâu rút nông, ngón tay thon dài của Nietzsche bấu chặt bả vai hắn, Hàn Sâm chợt giữ chặt eo y thúc mạnh vào.
"Ưm..."
Nietzsche trước giờ luôn trầm mặc đột nhiên khẽ hừ một tiếng.
Hàn Sâm ngước lên, phát hiện hai gò má Nietzsche phiếm hồng, cánh môi đỏ thắm hơi hé ra.
Hàn Sâm cúi đầu nhẹ nhàng hôn một cái lên ngực y.
Hàn Sâm vừa dán tới Nietzsche bỗng lấy lại tinh thần, có lẽ là cảm thấy thoải mái, y liền vươn tay giữ chặt gáy Hàn Sâm.
Hàn Sâm tiếp tục dùng sức mút vào, cảm nhận thân thể Nietzsche khẽ khàng run lên.
Hàn Sâm tăng nhanh tần suất đâm rút, giúp Nietzsche chóng lên đỉnh.
Làm xong một lượt, Nietzsche lại đè Hàn Sâm trên giường chơi thêm lần nữa, thời gian lại tương đối lâu, tựa như đang phát tiết một loại cảm xúc nào đó.
Hàn Sâm vẫn luôn thận trọng thăm dò tâm tư Nietzsche, hắn đoán có lẽ y vì chuyện của lão quan tòa Charles mà cực kỳ không vui, cho nên tính tình cũng không tốt.
Nếu Nietzsche nói chưa được kết thúc, Hàn Sâm sẽ phải kiên trì đến tận cùng, bởi vì thời gian làm lâu, Hàn Sâm nhìn rất vất vả, cực kỳ vất vả.
Đàn ông có thời gian giao hợp lâu nếu không phải bị bệnh thì chính là kinh nghiệm vô cùng phong phú, làm quá nhiều nên đã không còn quá nhạy cảm.
Mà Hàn Sâm không phải người có nhiều kinh nghiệm trong loại chuyện này, hắn chỉ từng quan hệ với Nietzsche, cho nên thời gian làm tình kéo dài cũng là một bài kiểm tra hạng nặng với hắn.
Cuối cùng cũng kết thúc, Hàn Sâm đứng dậy lau sạch sẽ vệt nước trên người cho Nietzsche, sau đó xuống giường giúp y mặc lại quần áo, ôm Nietzsche còn đang hút thuốc về phòng, đặt y lên giường, ngồi bên cạnh nhìn y hút thuốc xong, đắp kín chăn mền rồi tắt đèn cho Nietzsche, cuối cùng mới xoay người trở về phòng mình.
Kiểm sát trưởng chết oan [2]
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Nietzsche lập tức bảo Hàn Sâm gọi luật sư của hắn tới.
Nietzsche đích thân dẫn theo Hàn Sâm tới phòng khách.
Nếu Hàn Sâm muốn được tạm tha, nhất định phải gặp mặt luật sư và viết đơn tạm tha.
Hàn Sâm theo sát sau lưng Nietzsche đi lên phòng khách tầng hai.
"Lát nữa ta nói chuyện với gã."
Nietzsche không ngẩng đầu nói với Hàn Sâm.
Hàn Sâm gật gật, ngước lên nhìn Nietzsche.
Y mặc một chiếc áo jacket màu đen, hai chân thon dài cũng được bó gọn trong chiếc quần đen nốt, bước chân ưu nhã mà có tiết tấu bước lên bậc thang.
Thời điểm vào phòng khách, Hàn Sâm nhìn thấy vị luật sư người Mỹ Ross mà Pháp viện phân cho mình đã ngồi trong đó.
Khi nhìn thấy Nietzsche Luthern, Ross bỗng sững sờ.
"Xin chào."
Ross chào Nietzsche và Hàn Sâm.
Nietzsche đi vào phòng, trực tiếp ngồi xuống, vẻ mặt không đổi liếc qua Ross, không nói gì.
Hàn Sâm đứng bên cạnh Nietzsche, lên tiếng chào lại gã: "Chào anh, Ross."
Ross có chút ngơ ngác nhìn người đàn ông tóc đỏ mắt xanh xinh đẹp trước mắt, nhất thời không biết nói gì.
Nietzsche nhìn Ross, trực tiếp hạ lệnh:
"Hàn Sâm sắp tới sẽ được tạm tha hai ngày, ta bảo cậu tới đây là để viết đơn xin tạm tha, viết đầy đủ cho ta."
Ross sững sờ, Hàn Sâm vào tù còn chưa đầy hai năm, mà nhận xét của Trưởng giám thị về đạo đức trong tù của Hàn Sâm cũng không gửi tới tay gã, gã không thể làm việc này được.
Cái này là trái với quy định, cũng là trái với luật pháp.
"Không thể, tôi không thể làm vậy được."
Ross không chút do dự trả lời.
"Nếu làm như vậy, giấy phép luật sư của tôi sẽ bị thu hồi.
Chẳng may Hàn Sâm mà làm hành vi nào đó trái pháp luật bên ngoài, tôi cũng sẽ bị cảnh sát truy cứu trách nhiệm liên quan."
Hàn Sâm đứng sau lưng Nietzsche khẽ ho một tiếng, liếc qua Ross, nhắc nhở gã nói chuyện cẩn thận.
Nietzsche lạnh lẽo nhìn Ross:
"Nghe cho kỹ, ta bảo cậu làm cái gì thì cứ ngoan ngoãn làm cho ta là được, nếu việc này không làm được..."
Nietzsche cong môi, thấp giọng cười cười:
"Vậy về sau cứ ở nhà đi, tốt nhất đừng tùy tiện ra ngoài."
Ross nhìn đôi mắt xanh toát lên khí lạnh của người đàn ông đối diện, nói không lên lời.
Nietzsche nói xong liền đứng dậy, hai tay đút túi quần xoay người bước ra ngoài.
"Hàn Sâm, bấy lâu nay cậu làm gì trong này vậy?
Những kẻ trong này là loại người thế nào?
Sao cậu lại ở cùng với lũ côn đồ đó?!
Hàn Sâm, chẳng lẽ cậu không muốn rời khỏi chỗ này ư?"
Nietzsche vừa ra khỏi cửa, Ross đã quay đầu khiển trách Hàn Sâm.
Hàn Sâm quay người nhìn Ross, thấp giọng nói:
"Nhìn gương mặt đó mà anh không đoán được ông ta là ai sao?
Tôi nói cho anh biết, đó là Nietzsche Luthern, đừng bảo với tôi anh không biết đấy.
Ross, ngoan ngoãn điền vào đơn là được rồi."
Ross sững sờ, đó là Nietzsche Luthern?
Trời đất, chỉ cần là người Ý xem báo chí và tin tức, không ai lại không biết kẻ này.
Đó chính là tên biến thái cực kỳ hung tàn, cỗ máy giết người nổi danh cả nước.
Khuôn mặt mới rồi còn bình thường của Ros lập tức trắng bệch, toàn thân gã toát mồ hôi lạnh, đột ngột túm lấy cánh tay Hàn Sâm, thấp giọng nói:
"Hàn Sâm, cái gì tôi cũng sẽ làm!
Cái gì tôi cũng nghe hết!
Nghe lời, ông ta...
Ý tôi nói là, ngài Nietzsche sẽ không làm gì tôi đúng không?"
Hàn Sâm vỗ vỗ gương mặt gã, nhếch môi cười cười:
"Anh dựa theo lời ngài ấy mà làm việc là được rồi, đừng nói nhảm quá nhiều."
Ross gật đầu lia lịa, bộ dáng ngạo mạn mới nãy sau khi nghe thấy cái tên Nietzsche Luthern đã biến mất sạch.
Hàn Sâm ló đầu ra nhìn bóng lưng Nietzsche.
"Được rồi, tôi đi đây."
Dứt lời, Hàn Sâm nhanh chóng xoay người ra khỏi phòng khách, bước nhanh theo Nietzsche.
Nietzsche bước xuống tầng hai, đi ra phía sân thể dục.
Hàn Sâm vội vàng đuổi theo: "Ngài muốn tới sân bãi sao?"
Nietzsche gật đầu.
Hàn Sâm bèn đi theo sau Nietzsche tới sân bãi.
Nietzsche ngồi trên ghế chỗ sân thể dục, Hàn Sâm ở phía sau dựa lưng vào lưới sắt.
Hắn nhìn chằm chằm những sợi tóc đỏ rực dưới ánh mặt trời lóe lên tia sáng vàng kim, sườn mặt thon gầy ẩn dưới ánh nắng càng thêm trắng nõn mịn màng.
...
Trong nhà tù Rome, phạm nhân bình thường muốn được tạm tha đều phải đáp ứng đủ những điều kiện sau đây:
1, Thời gian vào tù ít nhất phải được hai năm, mà biểu hiện trong tù phải tốt, không có ghi chép xấu gì.
2, Phải có đơn xin do phạm nhân và luật sư trực tiếp phụ trách vụ án của phạm nhân viết, Trưởng giám thị trình bày báo cáo hành vi trong tù của phạm nhân.
Trong bản báo cáo này phù nhân phải có biểu hiện tốt mới phù hợp điều kiện tạm tha.
3, Trưởng giám thị ký văn bản đồng ý, kiểm sát trưởng, quan tòa và các thành viên trong thẩm đoàn cùng ký tên đồng ý.
Vốn dĩ những trình tự này từ lúc xin tới khi phê chuẩn, ít nhất cũng phải mất gần hai tháng, nhưng do Nietzsche đích thân xử lý, thời gian rút xuống chỉ đúng hai ngày.
Hôm đầu tiên làm xong đơn xin của luật sư và báo cáo đánh giá phạm nhân của Trưởng giám thị.
Trong bản báo cáo, phẩm hạnh của Hàn Sâm được ghi rất tốt, hòa thuận với bạn tù, an phận thật thà làm tốt nhiệm vụ của bản thân, là tù nhân gương mẫu, không có ghi chép không hay nào.
Tối ngày thứ hai, quan tòa, kiểm sát viên và các thành viên bồi thẩm đoàn đều rối rít tới văn phòng Trưởng giám thị.
Vì tiếp đón đám người này tới, Trưởng giám ngục đặc biệt cho người mang một bàn làm việc hình bầu dục tới, bọn họ ngồi hai bên đầu bàn.
Ngồi ngay đầu bàn hai bên chính là kiểm sát trưởng và quan tòa, các thành viên bồi thẩm đoàn khác đều ngồi xung quanh.
Sau khi vào cửa, mọi người đều nhìn lẫn nhau, không nói chuyện, trưng ra cái vẻ đạo mạo.
Thật ra trong lòng tất cả mọi người đều rõ lần tra hỏi này chẳng qua là một chương trình tất yếu của pháp luật, bọn họ đều bị ông trùm mafia Nietzsche Luthern dùng tiền mua chuộc, tiền hối lộ rất nhiều, sức hút quá lớn, bọn họ không cách nào cự tuyệt.
Bọn họ cũng biết tất cả mọi người ở đây đều là mối mọt trong pháp luật quốc gia.
Đường vận hành của cơ quan quốc gia một phần nhỏ là dựa vào quy định về xã hội và đạo đức, nhưng phần lớn vẫn là dựa vào pháp luật mà chính phủ đưa ra, là khuôn sáo ràng buộc hành vi của tất cả mọi người, bảo vệ quyền của người dân.
Cho nên việc chấp hành pháp luật là vô cùng quan trọng, phải biết: chấp pháp tất nghiêm, phạm pháp phải phạt.
Nhưng nước quá trong ắt không có cá, nơi đâu có quy định và luật pháp nơi đó hiển nhiên có sâu mọt.
Cơ mà sâu mọt trên thế giới nhiều như vậy, thêm một con nữa có là cái gì đâu?
Cứ thế bọn họ vừa hài lòng vừa hổ thẹn tổ chức cuộc vấn thoại đường hoàng này.
"Được rồi, dẫn phạm nhân vào đây."
Người đầu tiên ngồi bên trái chính là đại pháp quan.
Đó là một người phụ nữ da trắng tóc dài, bà ta cúi đầu làm bộ lật xem mớ văn kiện đã được ghi chú cẩn thận trước mặt mình, sau đó bảo giám thị đưa Hàn Sâm vào.
Hàn Sâm bị giám thị dẫn vào.
Hắn đưa mắt nhìn những người đàn ông và phụ nữ này, vẻ mặt không đổi đứng ngay trước văn phòng.
"Anh tên là gì?"
"Hàn Sâm."
Hàn Sâm nhìn người phụ nữ đang hỏi mình, thầm nghĩ xem bà ta sẽ còn hỏi mình những vấn đề nào nữa.
Nhưng nữ phán quan lại chỉ cúi đầu mở hồ sơ Hàn Sâm ra, lướt qua các mục rồi trực tiếp hỏi:
"Anh đã rõ thời gian tạm tha của mình chưa?
Từ bảy giờ ba mươi sáng ngày mai đến bảy giờ ba mươi tối ngày kia.
Anh có thể trở về đúng hạn chứ?"
Hàn Sâm sững sờ, không nghĩ tới quan tòa tra hỏi nhẹ nhàng như thế.
Hắn gật đầu đáp: "Vâng tôi biết.
Tôi sẽ trở về đúng hạn."
"Ừ, biết là tốt rồi."
Nữ thẩm phán gật đầu rồi quay đầu nhìn những đồng nghiệp đều im lặng xung quanh nói:
"Bản thân tôi đồng ý tạm tha cho cậu ta."
Những người khác cũng nhao nhao phụ họa, gật đầu nói: "Tôi cũng đồng ý."
Chỉ chốc lát sau, tất cả mọi người đều không hẹn mà cùng ký tên.
Hàn Sâm nhìn cảnh tượng này, cảm thấy mọi chuyện đều dễ như trở bàn tay, thực sự rất không chân thật.
Quả nhiên chỉ cần tiền tài và quyền thế thì cho dù là cán bộ chính phủ bình thường vênh vang đắc ý cũng sẽ phải khúm núm với mình.
Tất cả mọi người đều là tù binh của dục vọng.
Kể cả là những quan tòa ra vẻ đạo mạo này đi chăng nữa.
Sau khi ký xong, nữ thẩm phán lại dõng dạc nói với Hàn Sâm một đống đạo lý to lớn.
Hàn Sâm gật đầu, xoay người đi ra ngoài.
Khi trở về, Hàn Sâm tới báo cáo cho Nietzsche một tiếng, sau đó trở lại phòng mình, ngồi bên bàn ăn, rót cốc nước nóng uống một hớp.
Mặc dù Nietzsche cũng chẳng cho hắn ra ngoài làm việc tốt đẹp gì, nhưng Hàn Sâm vẫn vì việc có thể ra tù hai ngày mà có chút kích động.
Hắn đã lâu không được đi ra, hắn muốn biết bên ngoài hiện giờ như thế nào rồi.
Đồng thời Hàn Sâm cũng vì sự hờ hững của chính mình mà có phần kinh ngạc.
Hắn cảm thấy bản thân thật sự thay đổi.
Nietzsche bảo hắn giết người hắn có thể thoải mái gật đầu đáp ứng, mặc dù trong lòng vẫn không nguyện ý nhưng chẳng còn như lúc trước mà cảm thấy quá mức áp lực.
Cái gì gọi là giết người?
Hàn Sâm ngồi đó lặng lẽ nghĩ.
Giết người chính là dùng thủ đoạn tàn nhẫn tiêu diệt đồng loại của mình.
Hàn Sâm nhìn chằm chằm vách tường đối diện, khóe miệng chậm rãi cong lên ý cười khiến người ta nhìn không thấu.
...
Sáng ngày hôm sau Hàn Sâm rời giường rất sớm.
Hắn đi đến căn phòng đối diện, mở cửa vào trong.
"Ngài Nietzsche."
Hàn Sâm đứng trước giường Nietzsche thấp giọng hô một tiếng.
Nietzsche không đáp, vẫn im lặng nằm ngửa trên giường.
Hàn Sâm cúi đầu nhìn chằm chằm gương mặt chưa tỉnh ngủ của Nietzsche.
Sắc trời còn chưa sáng, ánh đèn trên quảng trường nhà tù lập lòe.
Ngoài cửa sổ, những tia sáng vàng nhạt của đèn điện hắt vào trong, ánh lên gương mặt trắng nõn của Nietzsche.
Cánh môi đỏ thắm mím lại, hàng lông mi dày phủ thành một cái bóng mờ, mỹ cảm diễm lệ khiến khuôn mặt kia không còn lãnh khốc như trước, thoáng qua chút nhu hòa.
Nhưng gương mặt trắng như tuyết đó vẫn mang đến cảm giác người trước mắt như một quý tộc khát máu thời Âu cổ trong truyền thuyết.
Ngay cả tư thế ngủ của Nietzsche cũng rất ngay ngắn cẩn thận, quý phái lịch thiệp, Hàn Sâm lặng lẽ nhìn Nietzsche, trong lòng thầm nghĩ.
Hàn Sâm im lặng nhấc cổ tay lên xem đồng hồ, vừa mới sáu giờ, có vẻ hắn rời giường hơi sớm.
Hàn Sâm cúi người kéo tấm chăn chỉ để ngang eo của Nietzsche lên, xoay người vào toilet lấy chút nước lạnh chuẩn bị đun nước, sau đó ra ngoài phòng ăn cầm bánh mì về.
Khi hắn trở lại Nietzsche đã thức dậy.
Y mặc một chiếc áo len ngắn cổ màu đen, quần đùi cũng đen nốt, đôi chân dài trần trụi không mang tất gác chéo lên nhau, trên tay kẹp một điếu thuốc lá trắng tuyết, đang lặng lẽ hút thuốc.
"Ngài dậy rồi?"
Hàn Sâm cầm bánh mì trên tay bước vào phòng Nietzsche.
Nietzsche rít một hơi thuốc lá, nhàn nhạt nhìn Hàn Sâm không nói gì.
Khói thuốc trắng mờ từ trong cánh môi đỏ thắm của Nietzsche chậm rãi phiêu tán ra.
Hàn Sâm bỏ bánh mì lên bàn, nước nóng trên bàn cũng đã đun sôi.
Hàn Sâm mang nước nóng vào trong toilet, pha một nửa vào trong chậu rửa mặt, sau đó bóp kem đánh răng ra.
"Ngài muốn ăn sáng chứ?"
Hàn Sâm ló đầu ra hỏi một tiếng.
Không phải ngày nào Nietzsche cũng ăn sáng, cái này còn tùy thuộc vào tâm tình.
Song phần lớn vẫn là không ăn, bởi Hàn Sâm thấy mỗi sáng tâm tình người này đều chẳng ra sao cả.
"Không ăn, nhưng đưa cho ta cốc nước nóng."
Nietzsche nhìn chằm chằm bộ dáng đi tới đi lui trong phòng của Hàn Sâm, trên mặt không tỏ vẻ gì.
Hàn Sâm ngó qua cửa sổ, sau đó quay đầu nói với Nietzsche:
"Sao ngài lại không ăn, ăn một chút đi, buổi sáng hôm nay đổ tuyết lớn, có lẽ sẽ hơi lạnh."
Nietzsche nhìn Hàn Sâm, tay dụi tắt thuốc lá rồi lặng lẽ gật đầu, đứng dậy bước vào toilet rửa mặt.
Hàn Sâm rót một chén trà nóng cho Nietzsche, sau đó xé vỏ bánh mì, đặt trước mặt y.
Nietzsche rửa mặt xong, Hàn Sâm kéo lui ghế cho y ngồi xuống, rồi cúi người nâng hai chân Nietzsche lên, xỏ đôi tất màu đen vào.
"Lát nữa sẽ đi thế nào?"
Hàn Sâm một bên làm việc, một bên ngẩng đầu lên hỏi Nietzsche.
Nietzsche xé một miếng bánh mì ăn: "Chasel sẽ lái xe chờ chúng ta ở cửa."
Hàn Sâm gật gật đầu, nhớ lại khuôn mặt cực kỳ ẻo lả và bộ dáng mờ mịt thở dốc lúc lên giường với Nietzsche của kẻ kia, mấp máy môi.
Hắn ngẩng đầu lên nhìn Nietzsche, nhưng không nói gì nữa.
Kiểm sát trưởng chết oan [3]
Thời điểm Hàn Sâm theo Nietzsche ra cửa trời vẫn còn nhá nhem.
Bầu trời lất phất những bông hoa tuyết nhẹ như lông ngỗng, đèn đường vàng nhạt lặng lẽ đứng ngay bên tường trại giam, bông tuyết trắng tinh nhẹ phiêu đãng trong ánh sáng vàng.
Hàn Sâm quay đầu, nhìn thấy Nietzsche khoác chiếc áo khoác dài màu đen như đang hòa vào với sắc đèn, bông tuyết trắng tinh rơi xuống bên lọn tóc đỏ rực.
"Don!"
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng hô, Hàn Sâm giương mắt nhìn sang, thấy ba con xe màu đen cao cấp đứng lặng trước cổng nhà tù.
Trông thấy Nietzsche, ba chiếc xe đều nhanh chóng mở cửa, Chasel mặc áo khoác đen bước ra từ ghế xe ở giữa, rảo bước tới phía y.
Theo sau Chasel là một đám đàn ông khác.
Nietzsche không chút biểu cảm đứng đó, trông thấy bọn Chasel đi tới, y cũng nhấc chân bước ra phía bọn họ.
"Đi thôi."
Nietzsche quay đầu nói cực nhỏ với Hàn Sâm, Hàn Sâm bước theo Nietzsche.
"Don."
Biết Nietzsche muốn tạm tha hai ngày, Chasel ở bên ngoài đã xử lý hết mọi thứ, không kịp chờ Nietzsche ra.
Buổi sáng hôm nay khi trời còn chưa sáng, Chasel đã lái xe ra khỏi khu nhà của mình, đánh thức các anh em khác.
Trời tối om, Chasel đã thúc giục bọn họ lái ba chiếc xe tới trước cổng nhà tù Rome trông coi.
Dù chờ không nổi nữa bọn họ cũng không dám gọi điện cho Nietzsche, chỉ đi đi lại lại trước nhà tù hút thuốc lá giết thời gian.
Bọn họ khiến cho cảnh sát trực đêm bên ngoài đồn căng thẳng.
Ai cũng căng dây thần kinh nhìn chằm chằm Chasel mang vẻ mặt bất thiện không ngừng đi tới đi lui.
Hắn là tên ác ma tại Rome này, nhân viên cảnh vụ chẳng mấy ai là không biết hắn.
"Don!"
Chasel đạp trên lớp tuyết dày đứng trước mặt Nietzsche, đôi mắt phượng to lớn nhìn chằm chằm người đàn ông mà hắn ngày nhớ đêm mong, một tầng hơi nước nhanh chóng tụ lại.
"Don."
"Don."
"..."
Đám người phía sau Chasel cũng rối rít chào hỏi Nietzsche.
Nietzsche gật đầu, bàn tay đeo găng đen khẽ vỗ bả vai Chasel, thấp giọng nói:
"Lên xe trước đi."
Nói xong, Nietzsche xoay người trực tiếp bước ra phía con xe cách đó không xa.
"Ừm!"
Chasel gật đầu, nhếch miệng cười cười với Nietzsche tỏ vẻ hiểu ý, lộ ra hàm răng trắng bóng, sau đó nhanh chóng dán bên người Nietzsche đi ra phía xe.
Hàn Sâm nhìn Chasel đang kề sát bên Nietzsche, im lặng bước theo.
Nietzsche dừng lại trước con xe kia, tài xế mở cửa, Nietzsche xoay người ngồi vào ghế sau.
"Tới đây."
Nietzsche vẫy tay ra hiệu Hàn Sâm ngồi xuống bên cạnh mình, Hàn Sâm bèn ngồi xuống.
"Don, em cũng muốn ngồi bên cạnh ngài."
Chasel chớp chớp mắt với Nietzsche, gương mặt lộ vẻ vô cùng khát khao.
Nietzsche ngẩng đầu, bờ môi khẽ giật, sau đó gật đầu nói: "Tới đây đi, Chasel."
Chasel nhanh chóng ngồi xuống, cả người dán chặt trên thân Nietzsche.
"Ok!
Chúng ta có thể về rồi!"
Chasel ló đầu ra ngoài cửa sổ lớn giọng hô một tiếng, ba chiếc ô tô chậm rãi khởi động.
Nietzsche ngồi trong chiếc xe ở giữa, hai con xe trước sau bảo vệ y.
Những chiếc xe này thoạt nhìn không khác biệt mấy với những con xe thông thường, nhưng thực chất nó là xe bọc thép trang bị hạng nặng, cửa kính bốn bên đều là thủy tinh chống đạn, thép cũng được giá cố tới hai tầng.
"Don, em rất nhớ ngài."
Thời điểm xe ô tô bắt đầu lăn bánh, Chasel bỗng quay đầu ôm rịt cánh tay Nietzsche, hai mắt nhìn chằm chằm y.
Hàn Sâm im lặng nhìn Chasel, thấy gương mặt ẽo ợt kia từ đầu đến cuối chỉ chăm chăm vào Nietzsche, đôi mắt phượng câu nhân mang theo ý cười dịu dàng, lông mày nhỏ dài hơi nhướn lên.
Vẻ mặt Nietzsche vẫn lẳng lặng như cũ, y chỉ quay đầu nhìn Chasel một chút, sau đó lạnh lùng hỏi:
"Các cậu ở bên ngoài đã chuẩn bị xong hết chưa."
Chasel cười gật đầu:
"Don, cái lão già chết tiệt kia có lẽ biết ngài sắp có động tác gì với lão, cho nên hiện giờ tới chỗ nào cũng mang theo vệ sĩ.
Nhưng chúng ta đã mua chuộc thư ký riêng của ông ta, điều ra rõ lộ trình làm việc, mọi thứ không có khó khăn gì.
Đúng rồi, biệt thự của ngài em đã tự mình thu dọn, tất cả đều đã chuẩn bị tốt, chỉ chờ ngài trở về nữa là xong."
Kề sát nói chuyện với Nietzsche, giọng điệu của Chasel càng thêm thân thiết, bàn tay hắn khẽ khàng trượt lên bắp đùi y.
Hắn nghiêng mặt nhìn chằm chằm cánh môi đỏ thắm mím lại của Nietzsche.
Chasel khẽ đưa mắt, le lưỡi liếm liếm bờ môi mình.
Khác hẳn với lúc bình thường đứng cạnh Hàn Sâm, Chasel bây giờ không còn dáng vẻ tàn nhẫn thích tranh đấu hay lạnh như băng nữa.
Ở bên cạnh Nietzsche, hắn trở nên ngọt ngào và dính người.
Hàn Sâm dùng đuôi mắt liếc qua Chasel, nhưng bản thân vẫn ngay ngắn như cũ ngồi bên cạnh Nietzsche, gương mặt không biểu lộ gì, hai tay xòe ra đặt trên đầu gối.
"Cậu làm rất tốt, Chasel."
Nietzsche nghiêng đầu qua, sắc mặt lạnh nhạt vẫn không đổi, y vươn ngón tay nâng cằm Chasel, nhìn thẳng vào ánh mắt dính chặt lấy y.
"Don..."
Chasel hơi hé môi, ngọt ngào gọi một tiếng, bàn tay to gan luồn vào địa phương nằm dưới thắt lưng Nietzsche.
Hắn biết Nietzsche thích bộ dáng ngầm quyến rũ y của hắn.
Nghĩ tới đêm nay có thể xảy ra cái gì, ánh mắt Chasel đã đầy vẻ chờ mong, trái tim kề sát Nietzsche thình thịch nhảy rộn.
Nietzsche bỗng đưa tay vuốt vuốt cằm Chasel, Chasel tỏ vẻ mong đợi nhìn y, Nietzsche nhìn chằm chằm hắn, cúi đầu hôn môi với Chasel.
"Ưm..."
Chasel khẽ hừ, vui vẻ vô cùng.
Hóa ra Nietzsche còn có thể hôn với Chasel à, Hàn Sâm nhàn nhạt nghĩ, nhưng khuôn mặt hắn vẫn không có chút xíu biểu cảm nào.
Chasel vòng hai tay mê luyến ôm cổ Nietzsche, ra sức hôn môi y, phát ra âm thanh nước chảy khẽ khàng.
Vì người đàn ông này, Chasel sẵn lòng trả giá toàn bộ, hắn chỉ cần có thể luôn luôn ở bên Nietzsche là được.
Qua một lúc lâu, Chasel mới rời khỏi môi Nietzsche, sau đó hắn chậm rãi quỳ xuống trước mặt Nietzsche, cởi thắt lưng y, vùi đầu vào, động tác cực kỳ có kỹ xảo.
Nietzsche cong môi âm thầm cười một tiếng, tay xoa xoa đầu hắn, tựa như đang cổ vũ, Chasel làm việc càng thêm nhiệt tình.
Không lâu sau, Nietzsche đột nhiên giữ chặt gáy Chasel, hung hăng ấn về phía thân thể mình mấy lần.
Chasel cũng không rên một tiếng, vui vẻ chịu đựng nuốt hết xuống, sau đó ngẩng gương mặt xinh đẹp kia lên, cười nhìn Nietzsche, liếm môi một cái.
"Don, ngài có hài lòng với em không?"
Chasel chỉnh lại quần áo cho Nietzsche xong, lại bám lấy bờ vai y, khuôn mặt đỏ bừng.
Nietzsche kéo găng tay còn đang đeo xuống đưa cho Hàn Sâm cầm, sau đó vươn ngón tay nhẹ nhàng nhéo cằm Chasel, "Rất tốt."
Chasel thấp giọng cười cười, vẻ mặt rất ngọt ngào.
Hàn Sâm vô cảm ngồi đó, hai mắt vẫn như cũ nhìn chằm phía trước, bàn tay phải đặt trên đầu gối siết chặt lại, chặt đến ngón tay trắng bệch lên.
Bọn họ lái xe đến thẳng biệt thự phía ngoài thành của Nietzsche.
Khi vào cửa, cơm trưa đã chuẩn bị xong, món ăn cực kỳ phong phú bày trên bàn đá hoa cương thật dài được phủ khăn trắng tinh.
Tất cả mọi thứ trong phòng đều bày biện đâu ra đấy, chẳng giống như chỗ đã lâu không có người ở.
Ba mẹ mất sớm do tranh đấu trong giới mafia, trong nhà Nietzsche Luthern cũng không còn người thân ruột thịt, họ hàng thân thích trước kia thì sợ hãi Nietzsche giết người dã man, ác danh vang dội, rất hiếm khi chủ động liên hệ với y.
Sau khi Nietzsche vào tù, bọn họ càng không dám tiếp xúc.
Phải biết Nietzsche nhìn qua cũng chẳng phải kiểu đàn ông dễ gần.
Mà thật sự thì chính xác là như thế, tất cả mọi người đều biết Nietzsche, người đàn ông này mặt lạnh máu cũng lạnh băng.
"Don, ngài muốn ăn gì đó không?"
Chasel quan tâm hỏi.
Nietzsche phất tay đáp: "Không cần, bữa sáng ta ăn rồi, ta định sẽ ngủ một giấc.
Chasel, cậu dẫn theo Hàn Sâm đi thăm dò Charles, buổi tối hôm nay Hàn Sâm sẽ đích thân giải quyết lão già chết tiệt kia.
Những người khác ở lại canh cổng cho ta."
Dứt lời, Nietzsche bước lên bậc thang, tay vuốt ngược mái tóc mình, con người xanh lục đậm sắc nhìn chằm chằm Hàn Sâm.
"Mày nói xem lời ta có đúng không, Hàn Sâm?"
Hàn Sâm đứng dưới cầu thang, rất cung kính cúi mình với Nietzsche.
"Đúng vậy, ngài nói không sai chút nào, ngài Nietzsche."
Nietzsche nhàn nhạt liếc nhìn Hàn Sâm một chút, xoay người cất bước lên lầu, rảo chân đi về phía phòng ngủ của mình.
"Được rồi, chúng ta đi thôi."
Chasel không vui nhìn Hàn Sâm, sau đó cũng xoay người đi ra ngoài.
Vẻ mặt Hàn Sâm không đổi nhìn bóng lưng Chasel một chút, sau đó cũng đi ra.
...
Bên ngoài tuyết rơi cực dày, Chasel lên xe, Hàn Sâm im lặng đi theo, ngồi xuống bên cạnh hắn.
Giết người cũng không cần quá nhiều người, nhiều người quá ngược lại sẽ gây cản trở chứ không giúp được gì.
Chỉ cần trước đó bố trí mọi thứ ổn thỏa, vậy thì sẽ không xảy ra vấn đề quá lớn.
Mà Chasel làm việc trước giờ đều là hữu dũng hữu mưu, cho nên Nietzsche mới phái hắn đi giúp Hàn Sâm chút sức.
Phải biết mặc dù Chasel rất đẹp, nhưng hắn không phải cái dạng gối thêu hoa, mà cực kỳ thông minh nhanh trí.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao đến nay Nietzsche vẫn giữ hắn bên người.
Chasel lại luôn một lòng trung thành với Nietzsche, nếu Nietzsche bảo hắn chết, hắn nhất định sẽ không chút do dự, chẳng cần lý do mà chấp hành mệnh lệnh này.
Chasel khởi động xe, lái ra khỏi biệt thự.
Chiếc xe chậm rãi chạy dọc theo đường cái nối vùng ngoại ô với trong thành phố.
Nửa đường đi hai người đều không nói chuyện, vì Nietzsche, Chasel vẫn luôn vô cùng khó chịu với thằng nhóc Trung Quốc này.
Hắn một mực yên lặng chờ đợi ngày Nietzsche chơi chán Hàn Sâm.
Thời điểm đến ngày đó, Chasel thề hắn nhất định sẽ dùng hình phạt tàn khốc nhất trên thế giới, hung hăng giày vò thứ tiện chủng dám lên giường với Nietzsche này đến chết.
Chasel chính là loại đàn ông ác độc như thế, hoặc nên nói, hắn có đôi khi giống như phụ nữ điên vì ghen.
Mà Hàn Sâm cũng hoàn toàn không muốn để ý tới Chasel.
Về điểm này, hai người vậy nhưng ăn ý lạ thường, mày không phạm tao, vậy tao cũng chẳng buồn để ý đến mày.
Xe con rất nhanh đã vào trong thành phố.
Chasel dừng lại bên cạnh bậc cửa tòa pháp viện.
Hắn đỗ xe xen giữa một hàng xe con khác, như vậy thì đến thời điểm phải lái xe bám sát sẽ không quá lộ liễu.
Chasel nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ, vẻ mặt nghiêm túc nói với Hàn Sâm:
"Giờ Charles đang ở trong văn phòng pháp viện.
Lúc chín rưỡi ông ta sẽ đi gặp thị trưởng thương thảo một vài vấn đề, có thể ăn trưa tại nhà thị trưởng luôn.
Buổi tối Charles lại trở về gặp tình nhân, chúng ta sẽ đợi đến buổi tối, xử lý Charles trong vườn của tình nhân ông ta.
Hiện dính đến nhiệm vụ mà Nietzsche phân phó, Chasel mới bắt đầu nói chuyện với Hàn Sâm.
Về điểm này Chasel rất sáng suốt, hắn biết tách biệt giữa tình cảm cá nhân và nhiệm vụ của mình.
Hàn Sâm gật đầu.
"Bây giờ chúng ta chỉ cần quan sát ông ta là được rồi, đúng không?"
Chasel thấp giọng ừ một tiếng, tìm trong ghế xe một quyển tạp chí "Playboy", lật chính giữa lấy ra tấm ảnh chụp sặc sỡ đưa cho Hàn Sâm.
"Đây chính là Charles, lão già khốn kiếp đáng chết này chính là tên quan tòa dám có ý đồ với Don của chúng ta.
Nhưng mà bắt đầu từ giờ phút này, ông ta chính là người chết."
Chasel nói, cười cười, lộ ra răng nanh trắng bóng.
Hắn lật xem tạp chí, mắt không chớp nhìn hình ảnh người phụ nữ với bầu ngực lớn kinh người trên trang màu, vẻ mặt không đổi nói tiếp:
"Nghe đây, nhiệm vụ lần này là của mày, tao chỉ tuân theo nhắc nhở của Don, dẫn mày đến đây mà thôi.
Người cần hoàn thành nhiệm vụ là mày, mày tốt nhất nên cẩn thận chú ý đến lão già chết tiệt kia đi."
"Không vấn đề gì."
Liên quan đến nhiệm vụ Nietzsche giao cho, Hàn Sâm cũng nghiêm túc gật đầu, tỉ mỉ nhìn trên tay một chút, nhấc cổ tay lên nhìn đồng hồ, sau đó dựa vào ghế xe, hai tay đặt trên đầu gối, chăm chú nhìn thẳng vào cửa tòa pháp viện.
Chasel ngồi bên cạnh Hàn Sâm lật xem tạp chí, dường như rất hứng thú với những người phụ nữ trong này.
Hàn Sâm liếc qua Chasel, trong lòng thầm nghĩ hắn ta và những phụ nữ phóng đãng trong tờ tạp chí này cũng chẳng khác gì nhau.
Vào 9:18 AM, Hàn Sâm nhìn thấy Charles mặc áo khoác đen đi ra từ trong pháp viện, trên tay cầm một chiếc ô lớn chuôi thẳng màu đen, đi theo một người đàn ông khác khoác áo nâu, có lẽ là vệ sĩ.
"Tốt lắm, ông ta ra rồi."
Hàn Sâm thấp giọng nói.
Xe của Charles đỗ cách xe của bọn họ không xa.
Ông ta một tay cầm ô, một tay khác đút trong túi.
Charles đứng gần xe bên cạnh nhìn xung quanh một chút.
Ông ta cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói với vệ sĩ của mình cái gì đó, rồi xoay người bước vào xe đằng sau.
Chasel bỏ tạp chí trên tay xuống, nhìn chằm chằm vào chiếc xe đen đằng trước chở Charles chạy ra ngoài.
Chasel nhanh chóng khởi động xe bám theo.
Kiểm sát trưởng chết oan [4]
Vì biết mục đích của Charles là đến nhà thị trưởng, lại biết nơi ở của thị trưởng ở đâu, nên Chasel không lo mất dấu, chỉ cần đảm bảo ông ta thật sự tới đó là được rồi.
Chasel lái xe một đường bám theo.
Có lẽ Charles không ngờ rằng lại có người bám đuôi mình, nên vẫn đi theo lộ tuyến bình thường đến thẳng nhà thị trưởng.
Nhà thị trưởng nằm trong khu quan viên chính phủ, quản lý chặt chẽ, cả đường đều là dãy nhà kiểu châu Âu rất xa hoa, không phải loại cao ốc thông thường.
Toàn bộ khu vực này đều trị an cẩn thận, tiền thuê cũng nằm trong phạm vi quản lý của chính phủ, rất vừa túi.
Bởi vì quan chức chính phủ cứ cách một đoạn thời gian sẽ lại có thay đổi, cho nên bình thường bọn họ đều không mua phòng ốc ở đây, mà phần lớn là thuê nhà.
Hàn Sâm và Chasel nhìn thấy Charles xuống xe, bước qua cửa chính, đỗ xe bên ngoài.
Bọn họ bèn đến cửa hàng đồ uống nhỏ đối diện khu nhà, ngồi xuống quan sát.
"Chúng ta còn phải đợi rất lâu."
Chasel nói.
Thế là hai người tới ngồi ở bàn sát cửa sổ tầng hai trong cửa hàng, chỗ đó có thể dễ dàng giám sát động tĩnh trên đường đối diện.
Mặc dù hoạt động ở dưới tầng một sẽ dễ dàng hơn, nhưng ở dưới không có góc ngồi nào khuất, dễ bị người khác nhìn ra, nhỡ gặp phải người biết bọn họ sẽ không tốt.
Còn tầng hai có dùng rèm che cửa, không lo bị người trông thấy.
Hàn Sâm và Chasel tùy tiện gọi chút đồ ăn.
Hai người ngồi trong phòng, im lặng làm chuyện của mình.
Hàn Sâm một bên uống trà, một bên quan sát động tĩnh bên kia, hôm nay hắn không có khẩu vị gì, chỉ muốn uống chút nước nóng.
Chasel thì tiếp tục lật xem tạp chí trong phòng, con mắt dán chặt lấy trang màu, im lặng xem.
Hai người ngồi trong cửa hàng này đến tận hơn sáu giờ tối.
Trời mùa đông tối sớm, lúc hai người ra cửa, sắc trời đã hoàn toàn đen.
Trông thấy Charles ở bên kia cuối cùng cũng ra khỏi cửa, Hàn Sâm và Chasel cầm quần áo lên, nhanh chóng theo ra ngoài.
Khi Charles ra cửa, trên đầu đội một chiếc mũ dạ màu đen, có vẻ muốn che khuất mặt mình, tên vệ sĩ cao to kia vẫn như cũ ở sau ông ta.
Chasel dựa vào lưng ghế xe, châm một điếu thuốc nhét trong miệng, rít sâu một hơi, đôi mắt phượng xinh đẹp hơi híp lại, thấp giọng cười một tiếng:
"Xem ra lão già này muốn đi gặp tình nhân của mình rồi.
Honey kia nhất định sẽ không ngờ Tử thần chẳng mấy chốc sẽ câu cái lão già chết tiệt này khỏi giường của cô ta."
Vẻ mặt Chasel rất vui, cứ như việc giết người hay người khác bị giết, với hắn mà nói, là một chuyện hết sức sung sướng đáng mừng.
Mặc dù trước mắt truyền thông Charles luôn mang một thân chính trực, tạo dựng hình tượng người anh hùng kiên quyết đến cùng chống lại mafia, nhưng việc cá nhân của bản thân ông ta lại chẳng biết chừng mực như trong tưởng tượng nhiều người.
Chẳng hạn như việc ông ta vụng trộm với hết tình nhân trẻ tuổi xinh đẹp này đến tình nhân trẻ tuổi xinh đẹp khác sau lưng vợ mình biết bao năm.
Đơn giản là bê bối không chịu nổi.
Kinh nghiệm lịch sử cho ta biết, một người đàn ông có lập trường chính trị cường trực công chính, song việc cá nhân không chắc đã chính trực như vậy.
Ví dụ này nhiều không kể xiết, chẳng hạn như: Martin.
Luther King, nhà vận động dân quyền quốc tế, cống hiến to lớn cho việc vận động dân quyền, nhưng một đêm trước ngày 4/4/1968, ông ấy còn ở trong một khách sạn ở Memphis, Tennessee làm tình với một kỹ nữ da trắng, phản bội người vợ đã chung sống nhiều năm.
Cơ mà, ai quan tâm chứ?
Có những loại người luôn được người khác ngợi ca nọ kia, nhưng mặt sau lại bẩn thỉu vô cùng, khiến người ta chẳng dám nhìn thẳng nữa.
Hàn Sâm và Chasel bám theo xe của Charles rời xa trung tâm thành phố, tới trước một ngôi biệt thự đơn lẻ màu trắng.
Phía trên biệt thư sáng đèn, chiếc xe của ông ta đỗ ngoài tường rào, người vệ sĩ vẫn ngồi trên xe, xem chừng là đang quan sát, phòng ngừa có người tìm đến, ảnh hưởng đến hình tượng của ông ta.
Nhưng lão già Charles không biết kiềm chế này nhất định không ngờ được, bây giờ không phải có người muốn phá hình tượng của ông ta nữa, mà là muốn luôn cái mạng già của ông ta.
Hàn Sâm lẳng lặng ngồi trong ghế nhìn màn đêm xanh đen che khuất khuôn mặt hắn.
Hắn hơi nheo mắt lại, quan sát Charles.
Hắn trông thấy Charles tay phải cầm một chiếc ô, tay trái kéo vành mũ xuống thật thấp, đi dọc theo đường mòn tới trước cổng chính tòa biệt thự.
Ông ta dùng tay nhấn chuông cửa, chỉ chốc lát sau, một cô nàng cao gầy xinh đẹp với mái tóc vàng óng kéo cửa ra.
Cô ả vươn tay ôm cổ Charles, sau đó cười duyên vui vẻ hôn một cái lên mặt ông ta.
Charles quay đầu nhìn xung quanh một chút, rồi vội vàng lôi kéo cô ả vào, trở tay đóng cửa.
"Chậc chậc..."
Chasel vui vẻ than thở hai tiếng.
"Cô ta nhìn cũng không tồi."
Dứt lời, Chasel quay đầu nhìn Hàn Sâm.
"Nghe bảo mày thích phụ nữ, không có hứng thú à?"
Hàn Sâm lườm Chasel, lại chuyển mắt nhìn về phía trước, không nói gì.
Chasel đã dám nói như thế, vậy nhất định là hắn đã có chuẩn bị.
Gã vệ sĩ kia là trở ngại lớn nhất, nhất định phải nghĩ biện pháp giải quyết gã, Hàn Sâm thầm nghĩ.
Quả nhiên Chasel lấy điện thoại ra, bấm một dãy số, thấp giọng nói:
"Lilith, chuẩn bị xong chưa."
Đầu bên kia đáp lại gì đó, Chasel gật đầu, tay cúp điện thoại.
Hàn Sâm lẳng lặng ngồi phía trước, chỉ chốc lát sau, một cô nàng ăn mặc gợi cảm tới bốc lửa ở phía đường cái đối diện đi tới.
Hàn Sâm nhìn chằm chằm cô nàng kia.
Dàng người cô cao gầy, hai chân thon dài, mặc trên người một chiếc áo khoác da chồn trơn bóng, tay xách một chiếc túi, giữa trời đông giá rét để lộ đôi chân trần dài miên man.
Cô nàng giẫm lên chiếc giày cao gót 10cm, cực kỳ khiêu gợi đi tới gần chiếc xe đỗ trước biệt thự, hai tay khoác lên nóc xe, cong mông lên trêu chọc với gã vệ sĩ ngồi trong đó.
Gã vệ sĩ chỉ một chốc đã rời ghế xe, ngồi xuống đằng sau, mở cửa, vươn tay lôi cô nàng vào.
Tiếp theo chiếc xe hơi chấn động mấy hồi rồi mới yên tĩnh trở lại.
Hàn Sâm giật giật khóe môi, cô nàng ở ghế xe sau đã bước xuống, những móng tay vốn sạch sẽ giờ trở nên đỏ chói lọi.
Cô nàng bước nhanh về phía khuất bên này, tay gõ gõ cửa xe, Chasel chậm chãi hạ cửa kính xuống.
"Làm tốt lắm, Lilith."
Dứt lời, Chasel lấy ra một xấp tiền trên xe đưa cho Lilith.
Lilith cười duyên nhìn số tiền trong tay, nhét vào ngực mình, sau đó giơ ngón tay lên thè lưỡi liếm liếm vết máu dính trên đầu ngón và móng, nhìn Chasel nói:
"Thật là quá tuyệt, lần sau nhớ tìm em nữa đó, Chasel cưng.
Em thật muốn giết sạch đám đàn ông xấu xa các người."
Nói xong cô che miệng cười vui vẻ.
Hàn Sâm liếc qua Chasel.
"Tôi đi trước."
Đoạn, Hàn Sâm nhanh chóng đẩy cửa xe, bước vào trong sân, mở cửa nhà.
Sau khi vào cửa, hắn vòng tay sau lưng đóng lại.
"Charles anh yêu, anh tắm xong chưa?
Anh muốn nhìn xem tối nay em mặc đồ lót gì không hả?"
Trong phòng ngủ truyền tới âm thanh mê người của phụ nữ, hẳn là tình nhân của Charles, Hàn Sâm nghĩ.
Hàn Sâm tay cầm súng đi tới, nhìn thấy một người phụ nữ đưa lưng về phía hắn đứng bên giường, đang chậm rãi cởi quần lót của cô ả ra.
Đợi đến khi cô ta cởi xong rồi, Hàn Sâm mới vô cảm đi tới, thả nhẹ bước chân, gí họng súng sát gáy cô ả, trầm giọng nói:
"Không được mở miệng, bất kể xảy ra chuyện gì, đều không liên quan tới cô.
Giờ thì nhắm mắt ngậm miệng lại cho tôi, ngoan ngoan ngồi bên giường."
"Vâng, vâng..."
Cô ả giơ hai tay lên, nhắm tịt mắt lại, xoay người ngồi bên giường, trên thân không một mảnh vải, trán ướt đẫm mồ hôi, hai chân run rẩy không ngừng.
Hàn Sâm lấy đồ trói chặt hai tay hai chân cô ta, dùng quần áo che mắt, thấp giọng nói:
"Ngồi bên này không động đậy thì cô sẽ không gặp bất kỳ vấn đề gì."
"Mặc kệ có ai hỏi cái gì, cô cứ bảo không biết, nếu không hãy cẩn thận cái đầu của mình."
Cô ả ra sức gật đầu, mồ hôi trên trán không ngừng rơi.
Hàn Sâm dùng tay vỗ vỗ gương mặt cô ta, rồi lẳng lặng xoay người, đi ra ngoài.
Ngay chốc sau, Charles chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi màu trắng đã bị Hàn Sâm trói chặt tay chân, bịt miệng lại, đầu ngẩng lên, nằm thẳng đơ trên sàn tắm ướt sũng.
Charles hoảng sợ trợn tròn mắt, trông thấy một thanh niên phương đông với mái tóc màu đen ngồi trên ghế, nhìn chằm chằm mình, trong tay là một khẩu súng.
Tuổi của người thanh niên này có vẻ không lớn, nhưng ánh mắt lãnh khốc, tia sáng mờ nhạt trong phòng tắm chiếu lên khuôn mặt trầm tĩnh này, phủ xuống một lớp bóng đen, tựa như vị thẩm phán vô tình nhất.
Người thanh niên cúi đầu, vẻ mặt lạnh lùng nhìn ông ta, trong ánh mắt không chút cảm xúc, khiến toàn thân Charles khẽ run rẩy.
Hàn Sâm nhìn chằm chằm Charles, rời khỏi ghế, ngồi xuống bên cạnh ông ta, tay túm tóc lão, lạnh như băng nói:
"Có người muốn tôi lấy mạng ông."
Charles bỗng mở to mắt, mồ hôi trên trán trượt dài rồi nhỏ xuống, hai mắt lộ vẻ hãi hùng.
Hàn Sâm gí súng vào đầu Charles, nhìn chằm chằm cái dáng vẻ chẳng ra sao của người đàn ông này, trầm giọng:
"Đã có vợ, sao lại còn không biết kiềm chế như thế."
Ánh mắt Hàn Sâm vô tình nhìn thấy trong con ngươi xanh lam của kẻ trước mắt hiện lên vẻ hối hận và ảo não.
Đột nhiên, hắn cảm thấy vui vẻ.
Bờ môi Charles run rẩy, ông ta không thể tin người vợ thiện lương mềm yếu của mình lại dám thuê người giết chồng.
Nhưng bản thân ông ta cũng làm rất nhiều chuyện có lỗi với cô ấy, một phút trước khi chết, Charles vì sợ hãi mà đột nhiên nhen nhóm ý sám hối hiếm hoi.
Lão già vô thần Charles dường như hi vọng Thượng Đế có thể mở lòng từ bi trong thời khắc này, cứu ông ta.
Hàn Sâm lạnh lùng cười, tăng thêm sức lực túm tóc Charles, để ông ta đối diện với ánh mặt lạnh lẽo của hắn, hung tợn nói:
"Tất nhiên, người muốn giết ông không phải vợ của ông rồi."
Hàn Sâm chợt cong môi cười cười, rồi bỗng nhiên thu lại vẻ mặt đó, lạnh lùng nhìn ông ta:
"Ngài Nietzsche Luthern bảo tôi thay ngài ấy chào hỏi ông một tiếng, kiểm sát trưởng tôn kính."
Dứt lời, Hàn Sâm đứng dậy, một cước bất chợt giẫm mạnh xuống hầu kết ông ta, hầu kết yếu ớt "rắc" một tiếng vỡ vụn.
Vẻ mặt Hàn Sâm không đổi nhìn con ngươi xanh lam của vị kiểm sát trưởng cương trực công chính này đây trợn to ra từng chút từng chút một, cho đến khi tan rã.
"Tôi đã từng vô số lần muốn thử dùng phương pháp này giết chết một người, giờ dùng ông thử nghiệm một chút."
Hàn Sâm nhếch khóe môi cười tà, nhìn chỗ hầu kết bị giẫm gãy kia, xương cổ tách rời, thân thể già yếu đã phát phì ngưng giãy giụa, tơ máu đỏ tươi từ lỗ mũi, lỗ tai con mắt khóe miệng chảy trượt xuống, không ngừng giàn ra sàn nhà tắm, một chút bị nước nóng chảy xuống cuốn đi.
Hàn Sâm ngồi xổm xuống, tay vỗ vỗ khuôn mặt Charles, móc từ sau ra một thanh đao, đặt trên cổ Charles, trầm giọng nói:
"Ngài quan tòa, ông cho tôi mượn đầu một chút, sau đó ông có thể thoải mái xuống Địa Ngục, dâm loạn với đám đĩ điếm ma quỷ ở đó."
Bên ngoài biệt thự, Chasel lẳng lặng ngồi trên chiếc xe đỗ sát đó, giữa ngón tay kẹp điếu thuốc lá trắng tinh đang chậm rãi cháy, khói thuốc trắng mờ tràn ngập trong xe.
Mà ở chiếc xe bên kia chở gã vệ sĩ, vết máu đỏ thẫm chảy dọc theo khe hở bé xíu, lách ra, nhuộm đỏ bông tuyết trắng xóa, rồi rất nhanh tưới lên mặt cỏ đang ngủ say dưới lớp tuyết băng.
Kiểm sát trưởng chết oan [5]
Chasel nhấc cổ tay lên xem đồng hồ, cũng không lâu lắm, toàn bộ ánh đèn trong biệt thự đều bị tắt đi.
Hàn Sâm mang theo cái mũ dạ đen mà Charles trước đó cứ một mực đội ra khỏi cửa biệt thự.
Trên người hắn mặc quần áo của lão thẩm phán đó, tay còn xách theo một cái túi nilon đen.
Nhưng Chasel chỉ liếc một chút đã nhận ra Hàn Sâm.
Chasel cầm điện thoại, nhấn số của Nietzsche, trầm giọng nói:
"Don, tất cả đều làm xong rồi."
Hắn vừa cúp điện thoại, Hàn Sâm đã ngồi xuống ghế ngay bên cạnh hắn.
Một thứ mùi tanh tanh ngai ngái của máu nháy mắt ngập ngụa trong xe, Chasel nhếch môi nhìn hắn:
"Chơi vui nhỉ?"
Hàn Sâm quay đầu nhìn Chasel: "Có ý gì?"
Chasel nhún nhún vai: "Con ả kia, mày không chơi với cô ta à?"
Hàn Sâm hơi nhíu mày, bờ môi mỏng mím lại, không nói gì, cũng không trả lời Chasel, dường như rất không thoải mái với đề tài này.
Hàn Sâm trước này không phải kiểu người sống cẩu thả tuỳ hứng.
Hắn vẫn luôn cảm thấy hành vi cưỡng bức xâm hại người khác là thứ hành vi kém cỏi đê tiện nhất trên thế giới.
Nếu như hắn làm vậy với người phụ nữ đó, thế thì có gì khác với hành vi mà Nietzsche Luthern làm với hắn không?
Nhận thấy Hàn Sâm dường như không thích đề tài này, cũng không có hứng thú trả lời mình, Chasel nhíu mày, sau đó bắt đầu khởi động xe.
Hàn Sâm đặt cái túi nilon màu đen ở phía trước, chiếc xe hơi chậm rãi chạy ra ngoài.
Thời điểm trở lại biệt thự đã gần chín giờ tối, sắc trời hoàn toàn phủ đen.
Khi bọn họ vào cửa, Nietzsche đang ngồi chính diện phòng khách ăn tối, hai bên bàn ăn đầy người.
"Này!
Nhìn xem đây là ai, hóa ra là Chasel đáng yêu nhất của chúng ta đã trở về!
Ha ha!"
Một người đàn ông dáng vẻ thô lỗ đứng lên, trên người mặc bộ âu phục màu xám đậm, cổ đeo chiếc dây chuyền bạch kim chói mắt, tay mang một chiếc nhẫn khảm viên kim cương to đắt đỏ.
Chasel cười bước tới vòng tay ôm mạnh người đàn ông này.
"Chào nhá, Eddie!
Không phải anh đang ở Trung Quốc à, sao lại có thời gian tới đây?"
Chasel cười nhìn Eddie, sau khi Nietzsche vào tù, vẫn luôn là Eddie cẩn thận quản lý sự vụ trong gia tộc.
Người đàn ông thoạt nhìn thô lỗ này vậy nhưng cực kỳ trung thành với Nietzsche, quan hệ không tệ với Chasel, tuyệt đối được tính là cánh tay trợ lực của Nietzsche.
Eddie trước giờ luôn phóng khoáng ngửa đầu cười ha ha, vỗ vỗ bả vai Chasel đáp:
"Tôi biết chuyện ngài Nietzsche tạm tha lập tức suốt đêm ngồi máy bay tới!"
"Người trẻ tuổi kia là?"
Eddie lướt mắt qua Chasel, trông thấy Hàn Sâm cũng đứng như thế ở phòng khách, gã có phần nghi hoặc nhìn Hàn Sâm.
Chasel khinh bỉ nhìn Hàn Sâm, khinh thường nói:
"Đó là thành viên mới của chúng ta, giờ còn đang trong tù.
Vừa rồi chính hắn đã tự tay xử lý cái lão kiểm sát trưởng Charles đó."
"Thật ư?"
Eddie ngạc nhiên liếc qua Hàn Sâm một chút, sau đó vui vẻ nói:
"Mấy cậu xử lý thế nào, thần không biết quỷ không hay phải không?
Cái lão già chết tiệt suốt ngày ra vẻ đạo mạo kia, tôi đã sớm muốn giết phứt lão!
Chỉ là chưa tìm được cơ hội."
Nietzsche cũng liếc qua Hàn Sâm đang đứng đó, buông dao nĩa trên tay xuống, trầm giọng hỏi:
"Mọi chuyện làm thế nào rồi?"
Hàn Sâm xách túi nilon đang đong đưa trên tay đi tới trước mặt Nietzsche, đặt cái túi xuống trước mặt y:
"Đây là đầu kiểm sát trưởng Charles thưa ngài Nietzsche."
Chasel bỗng sững sờ nhìn sang khuôn mặt phương đông còn chưa trưởng thành hoàn toàn của Hàn Sâm, giờ phút này trên khuôn mặt tuấn mỹ ấy không bộc lộ chút cảm xúc nào.
Chasel khoanh tay, thấp giọng cảm khái một tiếng:
"Chậc, biến thái."
Nietzsche gật đầu, vươn tay mở túi nilon đen kia ra, cái đầu đẫm máu của Charles xuất hiện trước mắt mọi người.
Đôi mắt xanh lam kia trợn to, ánh mắt trống rỗng, con ngươi tan rã không ánh sáng, sợi tóc màu đen ướt sũng.
Nhất thời tất cả mọi người đều nghĩ người thanh niên Trung Quốc tên Hàn Sâm kia thoạt nhìn cũng đâu tàn nhẫn như vậy.
Thời điểm bọn họ ám sát người khác đều là một súng lấy mạng, gọn gàng xong việc.
Nietzsche nhếch cánh môi đỏ thắm, khẽ cười, dường như rất vui.
"Tốt lắm."
Nietzsche nhấc cái đầu nằm trên bàn của Charles lên, gạt sợi tóc của lão, để trước mắt ngắm nghía chút: "Là bẻ gãy cổ họng?"
Hàn Sâm gật đầu: "Vâng, ngài Nietzsche."
Nietzsche thấp giọng ừ một tiếng, hai tay ưu nhã bưng cái đầu của Charles, đôi mắt xanh đậm đối diện với cặp mắt xanh lam đã tan rã kia, cười lạnh một tiếng:
"Dám to gan đối nghịch với Nietzsche Luthern ta, ta phải ném đầu của lão già này cho chó ăn, khiến ông ta chết không toàn thây, vĩnh viễn ngây ngốc dưới Địa Ngục."
"Rõ, thưa ngài Nietzsche."
Nietzsche vừa nói xong, ngay lập tức có người tới mang đầu Charles ra ngoài.
"Ngồi xuống ăn cơm đi."
Nietzsche nhìn Hàn Sâm.
Hàn Sâm lắc đầu đáp:
"Rất xin lỗi ngài Nietzsche, hiện tại tôi không có khẩu vị, không thể ăn gì cả."
"Bảo mày ăn thì mày ăn đi, mẹ nó, đừng có không biết điều như thế!"
Chasel khinh thường liếc Hàn Sâm.
Nhưng Nietzsche lại không nói gì cả, chỉ bảo với một người phụ nữ đứng bên cạnh y:
"Lily, dẫn cậu ta xuống dưới tắm táp, thư giãn một chút."
"Vâng thưa ngài."
Dứt lời, cô nàng tên Lily này liền làm tư thế mời với Hàn Sâm.
Hàn Sâm quay đầu, vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn qua Chasel, sau đó xoay người đi theo Lily lên lầu.
...
Hàn Sâm tắm xong lập tức được người hầu dẫn tới phòng khách ở tầng hai nghỉ ngơi.
Chỗ ở đêm đó của Hàn Sâm gần với phòng ngủ chính của Nietzsche.
Hàn Sâm lẳng lặng ngồi trên ghế salon dài sát tường, cúi đầu, trên tay cầm một chiếc khăn trắng im lặng lau sạch tóc.
Hắn nghe thấy sát vách truyền với tiếng mở cửa, còn có giọng nói của một người.
Hàn Sâm biết đó là âm thanh của Chasel.
Hàn Sâm ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào vách tường đối diện, chớp chớp đôi mắt đen láy sâu hút, trên mặt không tỏ vẻ gì.
"Cộc cộc cộc..."
Cửa phòng vang lên tiếng gõ rất có tiết tấu, Hàn Sâm tròng khăn tắm lên cổ, đứng dậy trực tiếp ra mở cửa.
Hàn Sâm vừa kéo cửa ra, đập vào mắt chính là nữ giúp việc mà khi nãy Nietzsche gọi là Lily.
Cô nàng dựa vào khung cửa, khẽ mỉm cười nhìn Hàn Sâm, son môi đỏ chót dưới ánh đèn nhàn nhạt mà hơi bóng lên.
Dưới đuôi mắt cô điểm một nốt ruồi đen nhỏ, quyến rũ động lòng người.
Lily nhìn chằm chằm Hàn Sâm, hắn chỉ mặc một chiếc quần đùi màu đen ra mở cửa, cô bèn tham lam đánh giá thân thể hắn.
Dáng người thanh niên cao gầy, không có thịt thừa, cũng không có quá nhiều cơ bắp, nhưng thoạt nhìn rất mạnh mẽ.
Hai chân thon dài, vai rộng eo thon, là một vóc dáng vô cùng hoàn mỹ.
"Có chuyện gì không, cô Lily?"
Hàn Sâm lễ phép hỏi thăm cô hầu gái lẳng lơ đứng trước mắt mình.
Lily khẽ chớp chớp mắt với Hàn Sâm, sau đó vươn tay ve vuốt lồng ngực hắn.
Hàn Sâm không đẩy cô ra, vẫn như cũ lễ phép nói: "Xin hỏi có chuyện gì không?"
Lily nghiêng đầu, thấp giọng cười cười, ngẩng đầu nhìn Hàn Sâm, nhẹ nhàng hỏi:
"Anh tên là Hàn Sâm?"
Hàn Sâm gật đầu: "Đúng thế."
Lily lại liếm liếm đầu ngón tay mình, mười chiếc móng tay quét sơn đỏ tươi dưới ngọn đèn hành lang phát ra ánh sáng kì dị.
Cô cười cười quyến rũ:
"Là anh chặt đầu Charles?"
Hàn Sâm không nói gì, khuôn mặt cũng không biểu lộ cảm xúc.
Lily khẽ nói tiếp:
"Em thích nhất là những chàng trai dũng mãnh như anh đó.
Ngài Nietzsche vừa nãy bảo em chiêu đãi anh thật tốt, anh cần em hỗ trợ gì không?...
Em cái gì cũng có thể làm, bất cứ việc gì cũng đều nguyện ý..."
Hàng mi đen cong dài của Lily khẽ run lên, ám chỉ trắng trợn với hắn.
Nietzsche?
Nietzsche bảo cô ta tới?
Đáy lòng Hàn Sâm hơi trầm lại, đôi mắt đen láy vẫn như cũ nhàn nhạt quan sát Lily.
"Không cần đâu, tôi muốn nghỉ ngơi cô Lily."
Dứt lời, Hàn Sâm nhấc tay làm tư thế đóng cửa.
"Khoan!
Chờ chút!"
Lily vội vàng hô một tiếng.
Hàn Sâm một lần nữa mở cửa ra, nhìn chằm chằm vào Lily, vẫn là câu nói kia, vẫn là biểu tình đó.
"Xin hỏi có chuyện gì, cô Lily?"
Lily ảo não nhìn khuôn mặt cứ lạnh tanh của Hàn Sâm, sau đó cô vươn tay cởi cúc áo trước ngực mình, từng cúc từng, biểu lộ cạn lời và căm tức nói:
"Thật là mất hứng...
Ngài Nietzsche bảo cậu bưng một ly trà tới phòng ngài ấy..."
Lily quét một vòng trên thân thể Hàn Sâm, nhíu mày nói:
"Hàn Sâm, nhớ mặc quần áo tử tế đó, với một số chàng trai thân hình nóng bỏng, ngài Nietzsche..."
Lily đầy thâm ý nhìn Hàn Sâm, cánh môi đỏ thắm kiều diễm lúc đóng lúc mở.
"Tôi biết."
Hàn Sâm rũ mi, xoay người bước vào phòng mặc áo sơ mi, sau đó bưng một tách trà nóng tới phòng ngủ của Nietzsche.
"Ngài Nietzsche, tôi là Hàn Sâm."
Hàn Sâm đứng ngoài phòng ngủ của Nietzsche nhẹ nhàng gõ cửa một cái, thấp giọng nói.
"Vào đi."
Bên trong truyền tới giọng nói quen thuộc mang theo âm tiết khàn khàn, chỉ có dưới tình huống như này Nietzsche với phát ra âm thanh như thế.
Hàn Sâm một tay bưng trà, tay khác đẩy cửa ra, chậm bước tiến vào.
Hắn phát hiện ánh đèn trong căn phòng cực lớn này rất lờ mờ, trên giường cũng không có ai.
Hàn Sâm quay đầu, trông thấy Nietzsche đang đặt Chasel xuống cái bàn kê sát cửa sổ, sách vở và văn kiện bên trên hất đầy xuống đất, hai thân thể thon dài quấn chặt lấy nhau.
Chasel trở tay ôm lấy cổ Nietzsche.
Vì bị Nietzsche đè xuống bàn, thân lại cao không bằng y, nên khi quay đầu, hắn phải gắng sức ngẩng lên bờ môi mới có thể dán sát với cánh môi đỏ thắm của Nietzsche.
Mái tóc đen quăn dưới ánh đèn hơi lấp lánh, trán hắn phủ một lớp mồ hôi mỏng, bờ môi phát ra âm thanh khàn khàn, gấp rút mà vui vẻ.
"Ngài Nietzsche, đây là trà mà ngài muốn, tôi để nó lên bàn bàn trà."
Dứt lời, Hàn Sâm xoay người muốn rời khỏi ngay lập tức.
"Chờ chút, ta muốn nói mấy câu với mày."
Nietzsche nghiêng gương mặt lạnh như băng liếc Hàn Sâm một chút, sau đó nhấc tay chỉ cái ghế salon cách xa mép giường.
"Ngồi tạm đó đi."
Hàn Sâm gật đầu.
Phòng ngủ lớn như vậy mà chỉ bật có một cái đèn áp tường, đèn tường lẳng lặng đứng sững bên giường, phát ra tia sáng mờ mờ.
Hàn Sâm bước tới ghế salon sát tường ngồi xuống, lẳng lặng khuất sau bóng đêm, tựa như bản thân hắn không hề tồn tại.
Hàn Sâm im lặng nhìn Nietzsche và Chasel làm tình.
Nietzsche tiếp tục đưa đẩy với Chasel một lúc nữa, sau đó bỗng ôm eo Chasel, hung ác công kích.
Chasel ngước cổ kêu lớn một tiếng, tóc trên trán từng sợi từng sợi ướt sũng.
Hàn Sâm nhìn chằm chằm vào Nietzsche và Chasel, tận đến khi bọn họ kết thúc mới thôi.
"Don!"
Chasel quay đầu, tay ôm cổ Nietzsche, bờ môi ướt át đỏ rực áp sát với cánh môi Nietzsche, trằn trọc hôn một lúc.
Nietzsche nâng tay vỗ vỗ khuôn mặt hắn.
"Ra ngoài."
Thấy Nietzsche đã khôi phục dáng vẻ bình thường, Chasel tuy lưu luyến nhưng vẫn ngoan ngoãn xách quần áo nhanh chóng ra ngoài.
Khoảnh khắc lướt qua Hàn Sâm, Chasel nhíu mày cười cười với hắn.
Hàn Sâm ngồi trong màn sáng mờ mờ nhẹ nhàng quay đầu, trông thấy thứ chất lỏng màu trắng chậm rãi chảy trượt xuống bắp đùi đã căng cứng của Chasel.
Nietzsche mặc chiếc quần lót màu đen vào, những lọn tóc đỏ rực ướt sũng dán lên khuôn mặt trắng nõn.
Y đi bên bàn trà bằng gỗ sơn đỏ, chậm rãi ngồi xuống, tay bưng tách trà Hàn Sâm mang tới lên uống một ngụm, sau đó trầm giọng nói:
"Chuyện hôm nay mày làm rất tốt, ta sẽ làm đúng những gì ta đã cam đoan, không gây chuyện bất lợi với người bạn kia của mày.
Chỉ cần mày ngoan ngoãn nghe lời, từ nay mày sẽ là cánh tay trợ lực của Nietzsche Luthern ta.
Nhưng nhớ cho kỹ, nhất định phải nghe lời ta, ta xưa nay không nhận cũng sẽ không tha thứ bất cứ hình thức phản bội nào."
Hàn Sâm là người Trung Quốc đầu tiên trong gia tộc Luthern, cũng là người ngoại quốc thứ hai sau vị quân sư người Do Thái kia.
Vì nhiệm vụ lần này Hàn Sâm hoàn thành rất xuất sắc, xem như lập được một công, nên Nietzsche mới cam kết như vậy.
Giờ vị trí của Hàn Sâm bên người y xem như đã chính thức xác lập.
Hàn Sâm gật đầu: "Tôi biết rõ, thưa ngài Nietzsche."
Nietzsche trầm giọng "ừ" một tiếng, lại nhẹ nhàng nhấp một hớp trà.
"Nếu không có chuyện gì khác, vậy tôi xin nghỉ ngơi trước."
Nietzsche còn chưa lên tiếng, Hàn Sâm đã đột ngột đứng dậy bước ra ngoài.
Nietzsche quay đầu nhìn bóng lưng Hàn Sâm, bờ môi đỏ thắm khẽ giật giật.
Hàn Sâm đẩy cửa ra, khi đi tới chỗ hành lang đầy ánh sáng, hắn bỗng giương mắt lên, trong con ngươi đen láy sâu hút nhàn nhạt hiện lên tia sáng đỏ tươi cùng với thứ không khí rét lạnh.
Bờ môi mỏng kia mím lại, nắm tay phải siết thật chặt, đốt ngón tay cũng trắng bệch lên.
Nietzsche là một gã đàn ông biến thái, Hàn Sâm nghĩ.
Người đàn ông này chỉ quan tâm tới việc truy đuổi khoái cảm, bất kể bằng hình thức gì, chỉ cần cảm thấy thoải mái, thì cái gì ông ta cũng dám làm.
Hàn Sâm khẽ khàng thở hắt một hơi, chớp chớp đôi mắt sâu thăm thẳm của mình rồi nhanh chóng thu lại vẻ mặt vừa nãy, cất bước về phía phòng ngủ.