4, HỒI HỒN
"Không cần cảm ơn, tôi chỉ sợ vừa cưới đã góa chồng."
Vừa nãy ở Minh giới, Lục Thù đã thử dùng pháp thuật đưa hồn Cố Tuyết Kim về thể xác nhưng không thành.
Thấy cậu vẫn không từ bỏ hy vọng, Lục Thù khẽ gật đầu: "Được."
Cố Tuyết Kim vội bay vào phòng ngủ, bật đèn lên rồi đầy mong đợi nhìn hắn:
"Lục Thù, tôi có cần nằm lên thân thể của mình không?"
Trong phim ảnh thường diễn như vậy - hồn phách nằm lên xác là sống lại!
Lục Thù nhìn vị mỹ nhân mặc bộ đồ ngủ lụa xanh biển đang nằm trên giường.
Gương mặt thanh tú với làn da trắng như tuyết, nhưng ngực không hề phập phồng, đôi môi tái nhợt, như một tác phẩm được tạo ra từ bàn tay con người.
Người chết bảy phách tan trước, ba hồn theo sau.
Hồn lìa thể xác tức thành quỷ.
Hiện tượng ly hồn ở người sống từ xưa đã có ghi chép, nhưng thường xảy ra với trẻ em có bát tự cực âm, với người trưởng thành rất khó gặp.
Trường hợp như Cố Tuyết Kim - ly hồn có chu kỳ - lại càng hiếm thấy.
Lục Thù lắc đầu: "Không cần."
Lục Thù khẽ búng tay, những ký tự cổ quái bằng vàng lơ lửng trong không khí rồi bao trùm lấy thi thể Cố Tuyết Kim.
Cậu hồn ma đứng bên cạnh nín thở theo dõi, tay vô thức nắm chặt vạt áo ngủ.
Biết đâu chỉ giây nữa thôi, mọi chuyện sẽ trở lại bình thường!
Cố Tuyết Kim từng hào hứng theo đuổi những thứ to lớn, nhưng giờ phút này, cậu chỉ ước mình trở lại làm một con người bình thường.
Mười giây trôi qua...
Không gì xảy ra.
Lục Thù không bất ngờ, hắn nói: "Trường hợp của cậu vượt quá khả năng của tôi, nên tìm cao nhân khác đi."
Ánh mắt mong đợi của Cố Tuyết Kim vụt tắt, thật nhưng trông ngoan ngoãn hơn rất nhiều khi so với vẻ kiêu ngạo thường ngày.
Lục Thù còn không làm được, vậy cậu kiếm được đâu ra thiên sư lợi hại hơn đây...
Cố Tuyết Kim thở dài, đúng lúc này, ánh sáng lóe lên.
Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua kẽ mây.
Cố Tuyết Kim bỗng cảm thấy một lực hút vô hình kéo mình vào thể xác.
Máu dần được bơm lại từ tim, chảy dọc khắp thân thể.
Đột nhiên, Lục Thù như nhận ra được điều gì đó, nhanh chóng mở tủ của Cố Tuyết Kim.
Chiếc sáo làm từ ngọc dương chi trong ngăn tủ phát ra ánh sáng xanh lục nhạt, thứ ánh sáng ấy lúc mạnh lúc yếu.
Khi ánh sáng tắt hẳn, Cố Tuyết Kim đã tỉnh lại, sắc mặt cũng hồng hào hơn.
"Tôi hồi hồn rồi?"
Cậu ngắm nghía đôi tay của mình, "Vẫn đúng giờ như cũ, 9h tối hóa ma, 5h sáng trở lại người...
Này, anh lục tủ tôi làm gì thế?"
Lục Thù quay người, đưa cây sáo trong tay cho Cố Tuyết Kim.
"Cây sáo này có vẻ là một linh khí, nhưng tôi chưa từng thấy bao giờ," Lục Thù nói.
"Cậu lấy nó ở đâu vậy?"
"Tôi... cây sáo này là trợ lý đưa cho không lâu trước đây.
Anh ấy bảo thấy tôi nắm chặt nó lúc được kéo từ dưới giếng lên."
Cố Tuyết Kim giải thích.
"
Sau này tỉnh lại tôi chỉ nhớ rõ chuyện trước khi rơi xuống giếng, còn mọi chuyện sau đó thì mù mờ hết, cũng không biết sao lại cầm nó."
Nói xong, Cố Tuyết Kim cầm cây sáo lên xem xét kỹ lưỡng.
Chiếc sáo ngọc được chạm khắc hình rồng nhỏ uốn lượn giữa mây, đường nét tinh xảo, chất ngọc mịn màng, là một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Đây thật là linh khí trong truyền thuyết?
Tò mò, cậu đưa sáo lên miệng thổi thử, nhưng dù đã lấy hết sức, âm thanh phát ra vẫn rất nhỏ.
"Sao tiếng lại nhỏ thế nhỉ?"
Cố Tuyết Kim đưa sáo cho Lục Thù.
"Anh thử xem?"
Trong mắt Lục Thù, cây sáo khi ở tay Cố Tuyết Kim tỏa ra làn linh khí mờ nhạt, nhưng khi chuyển sang tay hắn thì hoàn toàn vô hồn.
Cây sáo này dường như chỉ chịu nghe lời Cố Tuyết Kim.
Nghĩ rằng có lẽ nó liên quan đến hiện tượng ly hồn của cậu, Lục Thù dặn dò: "Không cần.
Cậu cất sáo cẩn thận, đừng để lạc mất."
Cố Tuyết Kim gật đầu, lúc này Caesar chạy đến cọ vào ống quần cậu.
Cậu cúi xuống bế chú mèo lên, vui vẻ nựng nó: "Tình yêu đói rồi hả?
Ba sẽ làm đồ ăn sáng cho con nhé."
Khi trở lại, đôi mắt cậu lấp lánh sinh động như một con hồ ly trắng nhỏ, dáng vẻ ôm mèo càng thêm kiều diễm.
Lục Thù liếc nhìn cậu rồi quay người bước về phía cửa.
Cố Tuyết Kim vội đặt mèo xuống, chạy theo đưa hắn ra tận cửa: "Thứ Sáu tuần này tôi có công việc ở thành phố H, có lẽ không về kịp trong ngày.
Lúc đó anh đến tìm tôi, hay đổi sang ngày khác?"
Lục Thù không chút do dự: "Tôi sẽ đến tìm cậu."
Cố Tuyết Kim tròn mắt ngạc nhiên, không ngờ hắn lại sẵn sàng vượt ngàn dặm đi tìm mình.
Chẳng lẽ...
Lục Thù ở nhân gian cũng biết dịch chuyển tức thời?
Trong lúc cậu còn đang ngẩn người phát ngốc, Lục Thù đưa hai ngón tay thon dài chạm nhẹ vào giữa trán cậu.
"Tôi vừa để làm chút phép lên người cậu, từ nay về sau mỗi khi ly hồn, cậu có thể lưu lại nhân gian," Lục Thù nói.
"Nhưng hồn phách cậu thường xuyên lìa thân thể, âm khí quá nặng, dù trở lại làm người cũng dễ thu hút tà vật, đêm hôm đừng đi lang thang."
Lục Thù không nói đùa - kể từ khi hiện tượng ly hồn xuất hiện, Cố Tuyết Kim đã mở được con mắt Âm Dương, thường xuyên nhìn thấy ma quỷ giữa ban ngày ban mặt .
"Nếu tôi gặp phải lệ quỷ hung tàn thì sao?"
Cố Tuyết Kim lo lắng cho cái mạng nhỏ mong manh của mình "Cái loại mà thích ăn thịt người, toàn thân tỏa ra mùi máu tươi ấy."
Vẻ mặt Lục Thù thản nhiên, tiện tay tháo món trang sức hình hồ lô bằng vàng treo trên quạt ngọc của mình đưa cho Cố Tuyết Kim.
"Đây là bùa hộ mệnh, cậu đeo theo bên người sẽ được bảo vệ."
Cố Tuyết Kim sững sờ, vội vàng nắm lấy chiếc bình hồ lô bằng vàng sáng lấp lánh, cảm động nói: "Cảm ơn, anh đúng là vị thiên sư tốt bụng!"
Lục Thù quay lưng bước đi: "Không cần cảm ơn, tôi sợ vừa cưới đã phải chịu cảnh góa chồng."
Cố Tuyết Kim:...Mẹ nó.
Khi Lục Thù đi rồi, cậu mới sực nhớ họ chưa từng trao đổi thông tin liên lạc.
Tên đáng ghét đó định tìm cậu bằng cách nào?
"Kệ đi."
Cố Tuyết Kim ngáp một cái, ôm mèo quay lại chiếc giường ấm áp, "Không liên lạc càng tốt."
Mấy ngày sau, Cố Tuyết Kim chỉ ở nhà nghỉ ngơi.
Đúng như Lục Thù nói, dù đêm đến vẫn hóa thành ma, cậu không bị hút vào Minh giới nữa.
Ở Minh giới thành ma thì buồn chán, nhưng ở nhân gian lại khác.
Cố Tuyết Kim đắp mặt nạ dưỡng da cho thể xác mình rồi bay ra cửa sổ ngắm cảnh đêm.
Ngoài cửa sổ có mấy con quỷ đang phát tờ rơi, Cố Tuyết Kim tiện tay lấy một tờ.
Trên giấy là chương trình đọc hiểu chuyên đề của lớp phụ đạo ôn thi công chức Hoàng Tuyền, nhằm vào thông tin "Văn phòng Minh Phủ thông báo về công tác tuyển dụng nhân viên công vụ Minh giới' (Minh Phủ phát hành [2024] số 444).
Tờ rơi còn in sáu chữ to lấp lánh ánh vàng: Biên chế, công việc ổn định!
"Anh em, đăng ký học không?
Giảm 20% đấy."
Con ma mời chào.
Cố Tuyết Kim lắc đầu: "...Không thi."
Vì ma không cần ngủ, cậu bỗng có nhiều thời gian rảnh, thậm chí còn lên Weibo "chiến đấu" với anti-fan lúc 3h sáng:
【Antifan: Tao ***, thằng này 3h sáng vẫn thức à?】
【Cố Tuyết Kim: Ghen tị sức trẻ của anh à?】
【Antifan: Đm mày đúng là idol duy nhất còn sống trong giới giải trí】
Đọc xong, Cố Tuyết Kim bật cười.
Nói thế nào nhỉ, có lẽ mình là idol duy nhất vừa sống vừa... làm ma.
Sáng hôm sau, trợ lý Đào Thích đến gõ cửa.
Đào Thích nhỏ hơn Cố Tuyết Kim một tuổi, luôn tận tụy chăm sóc cậu từ bữa ăn tới giấc ngủ.
Cậu nhóc đặt cà phê và bánh mì sandwich lên bàn, thấy sắc mặt cậu khá hơn liền hỏi:
"Bảo bối, tối qua anh còn bị ngất không?"
"Vẫn vậy."
Cố Tuyết Kim nói, "Nhưng anh quen rồi."
Đào Thích lo lắng gật đầu, rồi tò mò: "Vậy sao anh lại rep antifan lúc nửa đêm thế?"
"...Lúc đó tỉnh."
Cố Tuyết Kim vừa nói vừa nghĩ, "Lúc tỉnh lúc ngất, không kiểm soát được."
Đào Thích càng lo, nhíu mày: "Hôm nay quay ở làng quê điều kiện không tốt, có lẽ phải ngủ lại một đêm.
Nhưng em đã bảo đạo diễn kết thúc trước 7h tối để anh nghỉ sớm...
Nếu anh không thoải mái thì chúng ta không đi nữa?"
Cố Tuyết Kim nhấp ngụm cà phê, thản nhiên đáp: "Không sao, ngủ một đêm ở đó cũng được."
Là chiến sĩ thi đua nổi bật của làng giải trí, ba năm qua lịch trình của cậu luôn kín mít.
Chỉ sau khi ngã giếng, cậu mới có kì nghỉ dài ngày.
Đào Thích và người đại diện của Cố Tuyết Kim đều từng tận mắt thấy cậu hôn mê sâu vào ban đêm, vội vàng dời hết các lịch trình có thể.
Nhưng lịch trình này không thể lùi, bởi nó có liên quan tới việc từ thiện của Cố Tuyết Kim.
Trong lúc đợi Cố Tuyết Kim ăn sáng, Đào Thích ngồi xổm vuốt ve Caesar, bỗng phát hiện đôi dép nam lạ ở cửa.
Nhà Cố Tuyết Kim hiếm khi có khách, Đào Thích ngạc nhiên hỏi: "Đại ca, dạo này có ai đến chơi nhà anh à?"
Cố Tuyết Kim khựng tay rồi nhanh chóng bình tĩnh: "Không, tôi gọi thợ sửa tủ lạnh."
Đào Thích liếc nhìn cổ tay cậu: "Còn đeo thêm vòng tay mới?"
Chiếc bình hồ lô vàng Lục Thù tặng được Cố Tuyết Kim xỏ vào sợi dây đỏ đeo ở cổ tay.
Cố Tuyết Kim gật đầu: "Bùa trừ tà bà nội tôi xin ở chùa."
"Cũng phải thôi, dù em không mê tín nhưng anh Vương cần tìm vài đạo sĩ đến xem cho anh rồi đó."
Đào Thích gật gù như chợt nhớ điều gì, "À, còn chuyện này nữa..."
Cố Tuyết Kim liếc mắt ra hiệu cho hắn tiếp tục.
"Hôm nay có một vị khách mời đặc biệt, đoán xem là ai?"
Đào Thích cười hề hề, "Chính là Lục——"
Chưa kịp nói hết tên, Cố Tuyết Kim đã nhảy dựng lên bịt miệng Đào Thích: "Đào Thích!
Tôi đã nói rõ với cậu và anh Vương rồi——"
"Bảo bối, anh Vương bảo cậu làm quen đi!"
Đào Thích vừa kêu vừa giãy dụa, "Sắp quay phim rồi còn gặp nhau mỗi ngày nữa kìa!
Á á á...
Caesar cứu tao!!"
-
10 giờ sáng, tại sân bay Sơn Nam, Cố Tuyết Kim đã xuống máy bay , lên xe cùng ê-kíp chương trình để tới nơi tập hợp.
Lục Thù đã đứng đó từ trước, hắn quay lưng về phía Cố Tuyết Kim, nhưng chỉ cần liếc mắt cũng đủ để cậu nhận ra hắn.
Ở trong đám đông, Lục Thù hoàn toàn trở nên nổi bật, vóc dáng hiếm ai so lại.
Đột nhiên, như cảm nhận được ai đó đang nhìn mình, Lục Thù quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Cố Tuyết Kim.
Hôm nay, Cố Tuyết Kim đeo một chiếc kính gọng vàng, mặc sơ mi trắng phối cùng quần jeans xanh nhạt.
Toàn thân cậu không chỉ trắng đến phát sáng mà còn cao ráo, mảnh khảnh, toát lên vẻ trí thức đậm nét, tựa như nam chính bước ra từ truyện tranh học đường.
Thấy Lục Thù đang nhìn mình, Cố Tuyết Kim bất giác quay đi, rồi vội vã gật đầu chào.
Nếu là hồi trước, chắc chắn cậu còn lâu mới làm vậy.
Nhưng giờ người ta không những cứu mạng cậu, còn tặng cả bùa hộ mệnh, đương nhiên phải cư xử lễ phép một chút.
Từ xa, Lục Thù nở nụ cười, lịch sự gật đầu với Cố Tuyết Kim.
Cuộc chào hỏi diễn ra quá nhanh, Đào Thích hoàn toàn không phát hiện.
Cậu nhóc vừa đi lấy nước về, ghé tai Cố Tuyết Kim thì thầm: "Anh nên đi chào Lục tiền bối một tiếng đi?"
Cố Tuyết Kim vặn nắp chai nước: "Hắn chỉ debut sớm hơn tôi 10 ngày, đâu phải tiền bối."
Đào Thích bất lực, liếc nhìn phía Lục Thù.
Giữa trưa hè oi ả, Lục Thù vẫn giữ vẻ lạnh lùng như băng, nhiệt độ quanh người dường như thấp hơn vài độ.
Đào Thích đương nhiên hiểu tại sao Cố Tuyết Kim ghét Lục Thù, nhưng cậu cảm thấy Lục ảnh đế không hề có ác ý.
Lục Thù nổi tiếng ngay từ debut, tài nguyên tốt, lại có lời đồn đại hắn có xuất thân bí ẩn, luôn giữ khoảng cách với tất cả.
Ở buổi gây quỹ từ thiện trước, vài nghệ sĩ muốn nịnh bợ hắn cũng chỉ nhận được cái nhìn lạnh lùng.
Thế mà vừa rồi...
Lục ảnh đế dường như đã mỉm cười với Cố Tuyết Kim?
"Mọi người mau lên xe!"
Đạo diễn thông báo, "Chúng ta chuẩn bị vào núi!"
Đường núi ở Tây Nam quanh co, khó di chuyển, đoàn làm phim đã thuê tài xế địa phương dày dạn kinh nghiệm.
Cố Tuyết Kim ngồi cùng Đào Thích và quay phim trên xe bảo mẫu.
Lục Thù và trợ lý ở một xe khác.
Sau một tiếng xe chạy êm ru, đoàn bắt đầu vào sâu trong dãy núi, đường trở nên gập ghềnh.
"Anh ơi, trong núi yên tĩnh quá," Đào Thích nhìn rừng cây rậm rạp qua cửa xe, "Chẳng thấy bóng người, xe cộ, ngay cả chim cũng hiếm."
Cố Tuyết Kim từ khi vào núi đã thấy lạnh, mệt mỏi dựa vào ghế xe ngắm cảnh.
"Không phải vừa mới người sao?"
Cậu thuận miệng nói, "Nãy mình vừa lướt qua mấy cụ già đang cõng giỏ còn gì."
"Đâu?
Em có thấy đâu?"
Đào Thích ngơ ngác.
"Qua lâu rồi, giờ không thấy nữa."
Cố Tuyết Kim đổi tư thế.
Thấy cậu khó chịu, Đào Thích như Doraemon móc từ trong túi ra chiếc áo khoác mỏng, đắp cho Cố Tuyết Kim: "Bác tài, xin tăng nhiệt độ lên chút."
"Được."
Tài xế lớn tuổi cười hiền: "Sắp tới nơi rồi.
Chỗ rẽ này, bên phải là thôn Đường Gia hôm nay chúng ta sẽ tới, bên trái gọi là thôn Hầu."
Cố Tuyết Kim nhìn tấm bia đá khắc chữ đỏ, khẽ nói: "Hầu thôn?
Tên đặc biệt ghê."
Tài xế tiếp lời: "Nghe nói từ xưa, nơi này có miếu Sơn Thần, dân làng thờ phụng ngài nên đặt tên vậy cho thôn."
Cố Tuyết Kim gật đầu, bỗng nổi tâm tư nghịch ngợm, muốn hù Đào Thích.
Cậu ngẩng đầu cười cười, nói: "Lúc nhỏ tôi từng rất thích một câu đố: "Thôn trang trước mặt không thấy người?".
Cậu đoán xem nó là gì?"
Xe chầm chậm vào Đường Gia thôn.
Nắng chiếu qua cửa kính, xua tan không khí âm u ban nãy.
Đào Thích vò đầu: "Là chữ gì vậy?"
"Chữ 'Hầu' trong thôn Hầu đó."
Cố Tuyết Kim giọng trầm xuống, "Thôn không thấy người... thì chẳng phải là... thôn Hầu sao?"
___________
Hình như thôn Hầu có nghĩa là thôn ma hay sao ý.
Editor không biết tiếng Trung nên mấy câu đùa này chỉ đi tham khảo trên Google được thoii.