Khác [Đam Mỹ] Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
360769799-256-k592688.jpg

[Đam Mỹ] Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn
Tác giả: -LamMaoPhiDieu-
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên Truyện: Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn
Tác Giả: Lam Mao Phi Điểu

...........

Trái Đất trải qua một cuộc sàng lọc lớn chưa từng có trong lịch sử nhân loại, dân số giảm hơn phân nửa, cuộc chiến giành quyền thống trị địa cầu đã bắt đầu, liệu trong giai đoạn tiếp theo sinh vật nào sẽ đứng đầu Trái Đất?

Con Người?

Sinh Vật Biển Sâu?

Hay Thực Vật Biến Dị?

Hiệt Dương - Nhân vật chính là một dị năng giả hệ thú vô tình có được Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn, liệu cậu có trở thành người viết nên trang mới cho lịch sử nhân loại.

..........

Lưu Ý: NP, thụ từng bị cưỡng bức, x qua nhiều lần, bàn tay vàng hàng real.

Mạt thế không có zombie, con người đối mặt với những sinh vật cổ đại bí ẩn và chủng thực vật kì lạ.



đammỹ​
 
[Đam Mỹ] Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn
Chương 1: Hệ Thống


Chàng trai gương mặt bẩn thỉu, quần áo rách rưới, trên người đầy những vết thương lớn nhỏ và chất dịch tanh tưởi của lũ quái vật bẩn thỉu ghê tởm ngoài kia nhưng ánh mắt vẫn đầy kiên định.

Cậu không muốn bỏ cuộc sớm như vậy, cậu không tin rằng mình sẽ chết ở đây.

Nhưng tinh lực đã bị tiêu hao sạch, không còn sức để sử dụng dị năng, đạn cũng chẳng còn, đám quái vật đó đã leo được vào trong phòng, mà cậu chỉ có thể dùng một thanh sắt để chống lại chúng, như thế thật sự có tác dụng sao?

Rất nhanh lũ quái vật đó đã lao tới, cơ thể cậu đã sớm mệt nhoài do sử dụng dị năng quá độ, hai mắt tối sầm không còn nhìn rõ cảnh vật xung quanh, cũng chẳng còn sức lực để nhấc tay lên, chỉ có thể trải qua cảm giác đau đớn cùng thống khổ tột cùng khi bị xé toạc cơ thể một lần nữa.

Mạt thế.

Đến nhanh như thế, không một dấu hiệu báo trước.

Cậu là một người xuyên không, kiếp trước cậu sinh ra ở thời đại tinh tế, cơ giáp phát triển vượt bậc, mà cậu lại là một đứa trẻ tứ cố vô thân sinh ra trên tinh cầu hoang mạc phân loại khai thác nghèo nàn, cơ thể dị tật ngay cả việc khai thác khoáng thạch cũng không làm được, chỉ có thể ngày ngày nhặt rác kiếm sống.

Có đôi khi túi dịch dinh dưỡng hạ phẩm cũng không mua được đành phải ăn cát sống tạm.

Cuối cùng cậu chết vì đói khát.

Sau khi xuyên đến nơi này, may mắn có cơ thể lành lặn, gia đình đầy đủ, cậu được đi học, được ăn no mặc ấm, được ban cho cái tên Hiệt Dương, và hơn hết là cậu đã có nơi để về.

Trước khi mạt thế xảy đến cậu vẫn còn là một học sinh bình thường, đầy hoài bão và khát vọng về tương lai, mạt thế ập tới cậu không may chỉ thức tỉnh dị năng tăng cường, tuy mọi giác quan đều trở nên nhạy bén và cơ thể cũng nhanh nhẹn hơn nhưng tất nhiên chỉ vậy thì không làm được gì lũ quái vật kia, dù sao trong thời bình cậu cũng sống trong gia đình bình thường, dù có học qua võ cũng chẳng giúp cậu tự vệ được, chỉ sau hai ngày cậu đã bị chúng ăn thịt.

Điều thần kì là cậu lại được sống dậy vào trước hôm bị xé xác một ngày, lần này cậu tìm cách lẩn trốn và cùng người thân gia nhập được vào đội quân đến căn cứ an toàn của chính phủ.

Sau đấy nửa năm căn cứ thất thủ, cậu lại chết.

Nhiều lần thay đổi cách sinh tồn nhưng đều không thoát khỏi số phận, đây đã là lần thứ tám cậu sống lại, cảm giác mệt mỏi và bất lực lan khắp cơ thể, mỗi lần cậu chỉ sống lại trước hôm qua đời một ngày, vậy nên hiện tại cậu đang bị bao quay trong kho chứa đồ.

Như vậy thì có ý nghĩa gì chứ?

Chi bằng cứ chết thêm vài lần để thoát khỏi đây?

Nhưng cảm giác cơ thể bị xé toạc cậu thật sự không muốn trải qua thêm một lần nào nữa.

Bỗng một âm thanh vang lên trong đầu.

[Đã xác định được kí chủ phù hợp, đang chờ liên kết, kí chủ có đồng ý liên kết?]

[Đồng ý] [Đồng ý]

[Kí chủ có 5 giây để suy nghĩ, 5, 1, 0.

Hết thời gian, hệ thống tiến hành trói buộc.]

Vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, một cơn đau dữ đội đã truyền đến, cứ như thể có ai đó đang đóng đinh trên não cậu, nước mắt sinh lý không kiểm soát được mà chảy ra.

[Hoàn tất liên kết, kí chủ ổn chứ?]

Âm thanh vang lên, cơn đau cũng dứt, cậu lập tức nâng cao cảnh giác nhìn xung quanh, năng lực như vậy chắc chắn là một dị năng giả hệ tinh thần cấp C trở lên.

"Ai?"

[Chào ký chủ, ta là Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn giúp kí chủ sống sót ở thời mạt thế này.]

Hệ thống sao, trước đây cậu cũng xem qua không ít tiểu thuyết tất nhiên rõ khái niệm này, cũng từng mong muốn sẽ sở hữu một hệ thống trở thành cường giả người người ngưỡng mộ, nhưng hiện tại khi nó thật sự xuất hiện cậu lại cảm thấy lo lắng sợ hãi nhiều hơn.

Những bộ truyện cậu từng xem hệ thống đa phần sẽ là âm thanh máy móc hoặc loli nhưng thứ tự xưng là hệ thống này lại là âm thanh trầm ấm của nam nhân, mạt thế tới không ít kẻ có dị năng hệ tinh thần, lỡ như...

[Kí chủ đừng lo lắng, ta không phải người, ta có thể chứng minh.]

Bằng cách nào?

Đang lúc cậu tự hỏi thì trước mắt bỗng xuất hiện một màn hình màu xanh bán trong, như các game nhập vai, trên đấy có để thông tin của cậu.

[Kí chủ: Hiệt Dương

Tuổi: 20

Giới Tính: Nam

Dị Năng: Thú

Cấp: D

Cấp Bậc Hệ Thống: 0

Thuộc Tính: Thường

Điểm Năng Lực: Không]

Lòng cậu đầy nghi hoặc nhưng cậu biết đây chẳng phải lúc để ngồi tám nhảm, cậu không nhìn qua mà trực tiếp gạt bảng hệ thống qua một bên nói: "Bọn chúng sắp tiến vào rồi."

[Kí chủ yên tâm, thời gian đang ngưng đọng, kí chủ có thể từ từ xem.]

Nghe vậy cậu mới an tâm nhìn xuống bảng hệ thống, dòng chữ dị năng khiến cậu không khỏi thắc mắc: "Dị năng thú là sao?"

[Kí chủ thức tỉnh năng lực của mèo đấy, trên thế giới chỉ có mười người thức tỉnh năng lực thú, có người là cá nên bị mắc cạn hẹo, có người là chim, có người là côn trùng, nhưng đa số đều chết sớm bởi không chống chọi lại được các sinh vật biển sâu nên không ai biết rằng trái đất tồn tại dạng dị năng này, kí chủ may mắn có chín mạng mới sống được 4 năm, nhưng đây là mạng cuối cùng rồi, thỉnh kí chủ quý trọng sinh mệnh.]

Ra là vậy, trước giờ cậu cứ nghĩ bản thân thức tỉnh năng lực tăng cường hay tái sinh, hóa ra trên thế giới còn tồn tại dị năng đặc biệt như vậy.

Cậu tò mò ấn vào biểu tượng hình người cạnh biểu tượng x bên góc màn hình thì hiện ra một bảng kĩ năng đa dạng thể loại, từ thông thường như nấu nướng, làm công cụ sinh tồn đến tấn công như kĩ năng dùng súng, nỏ hay đặc biệt hơn là giao tiếp với động vật, phân tích mục tiêu, kiểm tra độc.

Lâu rồi cậu mới cảm nhận được cảm giác hào hứng như vậy.

"Để học cần làm nhiệm vụ hửm?"

[Đúng vậy, trước tiên kí chủ hãy chọn hướng nhiệm vụ mình muốn theo.]

[Chiến đấu] [Thu Thập] [Công Lược]

Tất nhiên cậu lựa chọn chiến đấu, nhưng vừa ấn vào lại xuất hiện một cái khóa, ấn mãi không được, cậu khẽ nhíu mày: "Chuyện này là thế nào?"

Hệ thống có vẻ lảng tránh: [Có lẽ đã xảy ra lỗi, hay kí chủ chọn con đường khác xem sao?]

Cậu đưa mắt qua lựa chọn thu thập, so sánh thì có lẽ cái này ổn hơn, cậu chẳng muốn đi dụ dỗ rù quến ai để dựa dẫm vào họ, thà đi thu thập vật tư để sống.

Lần này ấn vào rất dễ dàng, hai lựa chọn biến mất để lựa chọn thu thập phóng to ra, lúc này cậu mới thấy hai chữ siêu nhỏ bên dưới chữ 'thu thập'.

Công quân??

"Hệ thống?!"

[Kí chủ cần giúp gì?]

"Lừa đảo."

[Kí chủ nói gì ta không hiểu, đây là con đường dễ nhất để sống sót nơi mạt thế, phúc lợi cũng nhiều.]

"Mày tự đi mà làm!"

Thấy cậu có vẻ thật sự không thích con đường này hệ thống đành phải lùi một bước nhượng bộ, không tiếp tục dụ dỗ nữa mà trực tiếp ép mua ép bán, trói chặt tay chân cậu lại.

Hiệt Dương cố gắng vùng vẫy nhưng những sợi dây vô hình lại ngày càng siết chặt, miệng cậu bị ép mở ra, một dòng nước lạnh lẽo rót thẳng vào, tràn ra ngoài không ít, đôi môi đỏ mọng phả ra những hơi thở gấp gáp, hai mắt ngập nước như bị che phủ bởi một tầng sương mờ.

Hai tay cậu siết chặt đến mức nổi lên những đường gân, cơ thể run lên bần bật vì tức giận.

Vào lần trọng sinh thứ ba, cậu trải qua cảnh bị người làm nhục, lũ già đấy phát tiết trên cơ thể cậu suốt cả một ngày, cuối cùng cậu tự sát quay trở lại ngày trước đó mới có thể né tránh được.

Nhưng sau đó lại là vô số lần khác.

Ghê tởm.

Tuy truốc đó cậu có thể hạ thấp tự tôn vì sinh tồn nhưng hện tại bắt cậu để người người làm nhục, nằm dưới thân nam nhân phục vụ như một bồn chứa chẳng thà để cậu ra ngoài kia cho lũ quái vật ấy xé xác.

Âm thanh hệ thống lại vang lên trong đầu: [Nhiệm vụ sẽ không tồi tệ như kí chủ nghĩ, xin kí chủ yên tâm.]

Cậu cười lạnh không lên tiếng, ánh mắt tràn đầy sự ghét bỏ, có vẻ như thuốc đã ngấm, Hiệt Dương thấy đầu mình nặng trịch rồi dần dần ngất đi, khi hơi thở cậu ổn định những sợi dây vô hình cũng biến mất.

Bên ngoài như có tiếng ẩu đả, âm thanh rít gào của lũ quái vật vang lên từng hồi, cửa kho bị mở ra, ánh sáng bên ngoài chiếu vào gương mặt của cậu, dẫu dính đầy bùn đất và máu tươi hôi tanh nhưng khuôn mặt ấy vẫn toát lên một vẻ đẹp khó tả.

Kí chủ Hệ Thống Thu Thập Công Quân không ai là không đẹp, nhất là trong thời mạt thế ai ai cũng xơ xác tiều tụy này, thì lại càng là sự tồn tại đặc biệt.

............

Nói thẳng ra thì là bé Dương bị lừa đấy, hệ thống ngụy trang mình là hệ thống sinh tồn thôi🙂

Đừng ship hệ thống, nó sống 🐶 lắm.
 
[Đam Mỹ] Hệ Thống Mạt Thế Sinh Tồn
Chương 2: Tin Tức Người Thân


Để mà nói thì từ sáu năm trước đã xuất hiện dấu hiệu của mạt thế, trái đất khi ấy nóng lên đột ngột.

Nhiệt độ thấp nhất cũng là 55 độ, lượng mưa giảm, hiện tượng sốc nhiệt xảy ra như cơm bữa, các vật làm bằng nhựa để trên đường một thời gian ngắn đã có thể bị nóng chảy.

Sau gần một năm, băng ở hai cực hoàn toàn bị tan chảy, các chủng virus cổ xưa nguy hiểm vốn ngủ đông nay đã thức tỉnh, thiên tai thảm họa kéo đến.

Các loài thực vật bỗng bị biến dị trở nên to lớn khổng lồ, tuy thực vật bình thường không gây nguy hiểm nhưng trước những thay đổi đó của Trái Đất mọi người đều khẳng định rằng tận thế đã đến rồi, nơi này không còn thích hợp để sinh tồn nữa.

Chưa dừng lại ở đó, tròn một năm khi Trái Đất nóng lên, con người dần thích nghi được với điều kiện sống khắc nghiệt thì nhiệt độ đã giảm dần, tất cả đều nghĩ cuộc sàng lọc của mẹ thiên nhiên đã kết thúc nhưng lại không biết được đó chỉ mới là bắt đầu.

Nhiệt độ toàn thế giới giảm xuống tận âm 68 độ, khí hậu lạnh giá không khiến những thực vật khổng lồ kia chết đi mà ngược lại còn khiến chúng sinh trưởng mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Khắp nơi đều có bóng dáng của chúng, chúng len lỏi trong từng ngóc ngách của thế giới, từ từ hấp thụ những dưỡng chất của Trái Đất để sinh trưởng.

Có lẽ điều may mắn duy nhất là các virus trước đó hoành hành giờ đã không còn quá đáng sợ nữa.

Trái Đất vốn gần mười tỉ người sau cuộc sàng lọc chỉ còn vỏn vẹn hơn bốn tỉ người.

Lại thêm một năm trôi qua, con người lần nữa thích ứng được với hoàn cảnh hiện tại, lần nữa tái thiết xây dựng lại thế giới, mọi hoạt động được tiếp diễn như chưa từng xảy ra biến động lớn.

Thế mà thượng đế lại lần nữa trêu đùa con người.

Chúng xuất hiện.

Những sinh vật dưới đáy biển sâu, tồn tại từ kỷ Tam Điệp, trải qua những sự kiện đại diệt chủng, ẩn nấp đến tận ngày nay.

Có lẽ là do khí hậu thích hợp hoặc muốn giành lại quyền thống trị Trái Đất, chúng đã ngoi lên bắt đầu hành động xâm chiếm của mình.

Toàn thế giới có hơn mười sinh vật biển sâu thuộc sáu loài khác nhau, trong đấy có cả nhân ngư trong các thuyết cổ của con người.

Các sinh vật biển sau này sinh sản nhanh chóng nhưng đời sau chỉ là những con quái vật nhỏ, to nhất cũng chỉ gấp đôi một ngườ trưởng thành, sức chiến đấu giảm mạnh, tuy vậy vẫn thừa sức xé toạc một người chỉ trong một cái chớp mắt.

Song song với đó là sự tấn công của các loài thực vật, hóa ra nấp sau những cái cây khổng lồ kia là một chủng thực vật hoàn toàn mới sống cộng sinh với chúng, chủng thực vật này ăn mọi thứ, từ các công trình kiến trúc đến các sinh vật sống.

Những thực vật này chỉ có thể tiếp tục tồn tại chứ không thể gia tăng số lượng nhưng chúng là sự tồn tại duy nhất hiện nay có thể đối đầu với các sinh vật biển sâu.

Tất cả mọi thứ như đang cố dìm con người vào chỗ chết, có lẽ con người đã được ban cho quyền cai trị Trái Đất quá lâu nhưng lại chỉ khiến Trái Đất ngày càng suy thoái nên hiện tại phải bị sinh vật bậc cao khác tước quyền.

Nhưng nhân loại không phải hoàn toàn không có sức chống trả.

Con người biến dị trở thành một chủng tộc đặc biệt, những người có dị năng trở thành những người bình thường, còn những cường giả thật sự lại có sức mạnh kinh khủng hơn.

Cuộc chiến tranh giành quyền thống trị địa cầu lúc này mới thật sự bắt đầu.

.......

Lần nữa mở mắt ra Hiệt Dương thấy mình đang nằm trong một căn phòng nhỏ, có lẽ cậu đã được ai đó cứu giúp và đưa về hầm trú.

Âm thanh hệ thống lại vang lên: [Kí chủ thấy thế nào rồi?]

Cậu chậm rãi ngồi dậy kiểm tra đồ đạc trên người không đáp lời hệ thống, hành vi của nó khiến cậu chán ghét tột cùng, không ai thích cảm giác bị cưỡng ép cả.

Hệ thống không hiểu nổi kí chủ mình rốt cuộc đang giở chứng gì: [Kí chủ cũng biết tình hình ngoài kia mà, cái gọi là tự tôn thật sự quan trọng hơn mạng sống sao?]

Cậu hờ hững đáp: "Mày biết tao đã chết bao nhiêu lần rồi không, mày nghĩ tao còn sợ chết à?"

[Chẳng lẽ kí chủ không muốn tìm lại người nhà của mình sao?]

Nghe đến hai chữ người nhà cậu hơi sựng lại, trước kia khi căn cứ bị tấn công cậu và mọi người đã lạc nhau, cũng đã hơn ba năm trôi qua không rõ sống chết, cậu từng cố hy vọng sẽ có ngày tìm lại được người thân nhưng lại vì cố gắng tồn tại mà gác lại.

Hiện tại nếu có cơ hội tìm lại được gia đình cậu nhất định phải nắm bắt.

"Nói đi, tao phải làm gì?"

Hiệt Dương lên tiếng.

Thấy kí chủ cuối cùng cũng suy nghĩ lại hệ thống vui mừng vội vàng nói: [Theo thông tin ta tra được thì hiện tại em trai kí chủ đang ở căn cứ Hasmor.]

Nhân loại trên toàn thế giới đã tập hợp lại tạo nên ba căn cứ an toàn ở ba vị trí khác nhau.

Mỗi căn cứ đều rộng lớn và phát triển chia thành các khu tự trị nhỏ nhưng ba căn cứ lại cách nhau rất xa, khoảng cách phải tính bằng mấy quốc gia cũ trên bản đồ.

Mà hiện tại cậu lại đang ở khu vực căn cứ Tịch Lưu, quãng đường xa như thế với năng lực của cậu thì khó lòng đến được.

Hiệt Dương lại hỏi: "Vậy ba mẹ thì sao, hiện tại họ đang ở đâu?"

[Bọn họ đã chết.]

Tâm cậu trùng xuống, những người mà cậu yêu quý cứ như thế chết đi mà cậu chẳng hề hay biết cũng không thể gặp họ lần cuối.

Sống hai đời, cậu lại trở thành đứa trẻ không nơi nương tựa.

Hiện tại người thân duy nhất của cậu là em trai, cậu phải tìm cách để đến căn cứ Hasmor, em cậu chỉ mới mười sáu, một mình lưu lạc rất nguy hiểm, huống hồ chi ba năm trước nó còn chưa thức tỉnh được gì.

"Tao phải làm gì để đến được đấy?"

[Kí chủ không đủ năng lực, thỉnh làm nhiệm vụ để gia tăng sức mạnh.]

Cậu bất giác siết tay: "Tại sao phải phụ thuộc vào người khác, để kẻ khác quyết định sống chết của mình?"

Hệ thống lại không cho là vậy: [Nếu như chỉ một người thì đấy là giao quyền quyết định sự sống vào tay kẻ khác nhưng nếu nhiều người thì quyền quyết định lại nằm trong tay bản thân.]

Cậu hừ lạnh không muốn đôi co với nó nữa, lúc này cửa phòng được mở ra, bên ngoài là một cô gái xinh đẹp, phải biết rằng tuy thực vật đều trở nên khổng lồ nhưng thứ cộng sinh với chúng lại rất nguy hiểm, mà việc trồng trọt hay săn bắt cũng trở nên khó khăn nên lương thực trở nên rất khan hiếm, những người nhìn có da có thịt chắc chắn là những cường giả.

Cô gái mở miệng nói: "Chào cậu tôi là Hoàng Doanh, thủ lĩnh khu C của căn cứ Tịch Lưu, cậu thuộc khu vực nào, sao lại ở chỗ nguy hiểm đó?"

Hiệt Dương đáp: "Tôi là người của khu E, mấy ngày trước đội bọn tôi nhận được nhiệm vụ đến nơi đấy thu thập mẫu vật, sau đó bọn tôi bị tấn công nên đã chia nhau ra để chạy trốn."

Cậu thuộc đội thu thập mẫu vật của căn cứ Tịch Lưu, những đội này cứ cách vài tháng sẽ phải ra ngoài để mang những thứ trên người các sinh vật biển sâu hay thực vật đột biến về để nghiên cứu, còn bình thường sẽ đảm đương công việc đồng áng.

Cũng có thể xem là công việc khá ổn, tính nguy hiểm không cao như tổ chiến đấu hay thăm dò nhưng cũng kiếm được nhiều hơn đội hậu cần.

Hoàng Doanh nghe vậy thì gật đầu, cô thấy trên người cậu cũng không có thương tích gì, thêm việc cậu đã ngủ gần một ngày có lẽ nghỉ ngơi đủ nên nói: "Vậy cậu tranh thủ trở lại khu vực báo cáo rồi tiếp tục làm việc đi, sắp đến mùa thu hoạch rồi."

Cậu gật đầu chào Hoàng Doanh rồi đi về khu E, đường đi khá xa, nếu đi bộ sẽ phải đi khoảng bốn tiếng mới tới nơi nhưng ngồi xe kéo thì phải mất phí nên chỉ có thể tự thân vận động rèn luyện sức khỏe.

Mỗi lần Hiệt Dương đến gần một người nam giới nào đó bên cạnh họ đều xuất hiện một cái bảng nhỏ, mỗi người sẽ có một con số khác nhau 1-10/10, biết chuyện này liên quan đến hệ thống, cậu gọi hồn nó ra hỏi: "Cái bảng xuất hiện bên cạnh bọn họ là sao vậy?"

Hệ thống trả lời: [Đấy là xếp hạng chất lượng của từng người, dựa trên tổng điểm của các mục là nhan sắc, sức mạnh, dị năng, tính cách và nhiều tiêu chí khác, nhét được nam nhân có số điểm đánh giá cao vào hậu cung sẽ nhận được nhiều phần thưởng hơn, thu thạch càng nhiều người kí chủ sẽ càng trở nên xịn sò.]

Hiệt Dương ồ một tiếng rồi không nói thêm gì nữa, cậu không hứng thú với mấy thứ này.

Hệ thống chờ mãi vẫn không thấy phản ứng kinh ngạc kích động hào hứng của kí chủ bỗng thấy hơi hụt hẫng, nó khều khều cậu bằng bàn tay vô hình: [Kí chủ không muốn mạnh hơn sao?]

"Mạnh thì ai chả muốn, nhưng trăng hoa như thế sớm muộn gì cũng chết, bắt cá nhiều tay không lo ăn không tiêu à."

[Kí chủ muốn quan hệ 1x1 hơn?]

"Tao không muốn quan hệ."

Hệ thống nhìn chằm chằm vào thứ gì đó của kí chủ mình nghi ngờ hỏi: [Kí chủ bị bất lực à?]

Hiệt Dương lập tức bị chọc cho xù lông lên quát: "Cút."
 
Back
Top Bottom