Cập nhật mới

Khác [Đam mỹ/ Edit] MẮT

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
279157686-256-k416633.jpg

[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Tác giả: thiendiahoi_
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

MẮT

Tác giả: Lạc Lạc Lạc Cáp Tử Tinh

Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, kinh dị, HE.

Độ dài: 41 chương

Tình trạng: Hoàn bản gốc
Tình trạng edit: On-going
___
VĂN ÁN:

Dư Thần Dật phát hiện ra, chẳng biết tự bao giờ, luôn có một ánh mắt dõi sát theo anh.

Ánh mắt cứ đó bám riết không rời, mà cũng trước ánh mắt ấy, anh liên tục bị tấn công.

Khi đi tàu điện ngầm, có một bàn tay duỗi về phía anh, rồi lúc tỉnh lại, trên người anh luôn có vết bầm xanh xanh đỏ đỏ.

Đồ trang trí trong nhà Dư Thần Dật bắt đầu bị dịch chuyển một cách khó hiểu, thậm chí còn có thư từ nặc danh gửi tới liên tục.

Anh không thoát nổi nó, mà chỉ có một nơi mà anh cảm thấy an toàn, đó là bên cạnh Cố Châu Lâm.

Cố Châu Lâm trở thành bến đỗ cuối cùng của Dư Thần Dật, khiến anh dần dần sa vào nơi ấy.

***

Nhưng Dư Thần Dật không biết rằng, ánh mắt kia...

Thật ra xuất phát từ chính người gần gũi với anh nhất.

Người kia núp ở nơi âm u hẻo lánh, âm thầm quan sát anh, thậm chí còn hận không thể móc mắt mình ra, đặt chúng lên người anh.

Bởi vì như thế, thì hắn ta có thể nhìn anh mãi mãi, mãi mãi.

***

Dư Thần Dật từng bước từng bước đi vào cạm bẫy, nhưng sau đó, lại bất ngờ thấy manh mối mà đột nhiên quay đầu...

***

Anh có thấy mắt của em không?

Nó cứ một mực nhìn anh như vậy đấy.

Ngắm nhìn...

ánh sáng duy nhất trên thế gian này mà em yêu.
____
Truyện chỉ được post duy nhất tại facebook và wattpad của Thiên Địa hội, nếu có phát sinh post ở nơi khác chúng mình sẽ có thông báo sau.

Trên wattpad sẽ cập nhật chậm hơn facebook.



đam​
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 1


CHƯƠNG 1:

Edit: Thiên Địa hội

__

Dư Thần Dật vừa tới thành phố xa lạ này không lâu.

Nhà anh ở một thành phố nhỏ, tuy không lạc hậu nhưng cũng chẳng thể nói là phồn hoa.

Anh được tuyển thẳng vào đại học, vốn là định học xong rồi tốt nghiệp thì sẽ về quê, chẳng ngờ lại may mắn được giáo sư đề cử nên được một công ty nổi tiếng tuyển dụng.

Ban đầu Dư Thần Dật hơi do dự, nhưng gia đình khuyên anh rằng công việc ở mấy nơi này rất tốt, cơ hội phát triển cũng hơn ở quê nhiều lắm, vậy là sau khi đấu tranh nội tâm rất lâu, cuối cùng anh cũng bị thuyết phục.

Tuy trường học cũng ở thành phố lớn, nhưng dù sao cũng là tháp ngà, do vậy người ta cũng mà khó cảm nhận được rõ ràng trình độ giữa mình và bạn khác nhau thế nào, chỉ mãi đến khi ra ngoài rồi lăn xả vào xã hội, Dư Thần Dật mới cảm nhận được sự khác biệt này.

Nhịp sống ở thành phố lớn nhanh hơn nơi khác một chút, ngay cả công ty cũng vậy.

Đồng nghiệp đi tới đi lui, chân bước vội vàng, dù trên mặt luôn nở nụ cười thân thiện, song rõ ràng cũng chẳng thèm để người khác vào mắt.

Họ đều bận rộn với công việc của bản thân, lấy đâu ra thời gian mà quan tâm ai nữa.

Ôm tài liệu đi ngang bàn làm việc của đồng nghiệp, Dư Thần Dật gật đầu cười coi như chào hỏi, sau đó lại không nhịn được mà thở dài.

Cuộc sống như vậy kì thực cũng chẳng có gì khiến anh phải khó chịu, nhưng vẫn hơi muộn phiền, dù ngay cả anh cũng chẳng biết mình đang phiền muộn điều gì.

Có lẽ là do cảm thấy hơi cô đơn.

Bạn bè đại học đã một người một phương, ở đây anh chẳng có lấy một người quen thân để có thể thoải mái nói chuyện.

Dư Thần Dật vỗ vỗ mặt, cố gắng vực dậy tinh thần cho chính mình.

Anh cúi đầu nhìn đồng hồ trên máy tính, đã sắp tới giờ nghỉ trưa.

Từ trước đến nay anh không thích tách thời gian làm việc ra làm hai, vì thế tranh thủ kết thúc công việc đang làm.

Lúc làm xong cũng vừa lúc tới giờ nghỉ, anh cầm điện thoại di động và ví tiền ra ngoài.

Các đồng nghiệp vô cùng mong chờ đến giờ cơm của công ty, vì công ty anh tiền nhiều như nước, đồ ăn hoa quả ở căng tin vừa nhiều vừa rẻ, thế nhưng Dư Thần Dật lại chẳng muốn đi chút nào.

Duy trì quan hệ tốt dù chỉ là ngoài mặt, đây là điều rất quan trọng trong giao tiếp xã hội.

Nếu chạm mặt đồng nghiệp ở nhà ăn, tất cả mọi người sẽ lại phải đeo mặt nạ lên, không chừng còn lập cả nhóm ăn cơm.

Có điều rất có thể sau đó lại chẳng ai có chuyện gì để nói với nhau, thế là cơm vốn phải ngon lại biến thành một bữa cơm ai nấy đều lúng túng.

Vì thế vào giờ nghỉ trưa, Dư Thần Dật muốn ra ngoài hít thở khí trời hơn.

Ai cũng có giới hạn của mình, không hoà nhập được thì cũng không cần cố chấp dấn sâu.

Hôm nay cũng là một ngày như vậy, mọi việc vẫn thế chẳng cần gấp, dần dần rồi sẽ tốt hơn thôi mà.

Thuận theo tự nhiên, thế nào cũng sẽ kết bạn thành công.

Dư Thần Dật định tới cửa hàng tiện lợn mua cơm hộp cho qua bữa, chẳng ngờ vừa đi hết đường lớn, cổ tay lại bị ai đó kéo lại.

Anh bị kéo đến mức người cũng xoay về phía sau, va mạnh vào lồng ngực đối phương.

Dư Thần Dật hơi lảo đảo, mũi bị đập đến mức đau nhức.

Anh còn chưa kịp nhíu mày, đã nghe thấy người đang ôm mình nói: "Đã lâu không gặp."

Người quen à?

Dư Thần Dật hơi hoang mang ngẩng đầu, từ góc của anh chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt đẹp đẽ của đối phương.

Anh hơi đẩy người kia ra, nhìn kỹ một chút khuôn mặt người ấy, nhận ra mình chẳng có ấn tượng nào cả.

Người này rất đẹp trai, sống mũi cao thẳng, khí chất ôn văn nhã nhặn, mặc một bộ âu phục màu xám tro, mấy sợi tóc con loà xoà trên trán cũng không ngăn được ánh mắt của hắn.

Ánh mắt hắn vô cùng chăm chú, rất sáng, tựa như có một vệt lửa thiêu đốt ở nơi sâu.

Dư Thần Dật nghĩ, nếu anh thật sự có từng quen người như vậy thì không lí nào lại không nhớ rõ, có khi là đối phương nhận nhầm người thôi.

Nhưng người kia lại chẳng có chút cảm giác "nhận nhầm người" nào, thậm chí còn nhìn chằm chằm Dư Thần Dật.

Dư Thần Dật liêm đôi môi khô khốc, đành mở miệng nói: "Ngại quá, có phải là anh..."

Ánh mắt người nọ lập tức sáng lên, nở nụ một nụ cười.

Ánh lửa ban nãy còn giấu tận nơi sâu, bấy giờ tràn ra ngoài, mang theo nhiệt độ nóng bỏng mà liếm láp Dư Thần Dật.

Dư Thần Dật như thể bị bỏng, không nhịn được mà rụt cổ, cảm thấy mình bị nhìn đến mức yết hầu khô rát, song vẫn kiên trì mở miệng: "Có phải là anh... nhận lầm người không?"

Người kia ở gần anh quá, thậm chí Dư Thần Dật còn có thể ngửi thấy mùi nước hoa trên người hắn ta.

Mà đối phương từ đầu đến cuối chỉ nhìn chằm chằm mặt anh, khiến anh băn khoăn không biết trên mặt mình có dính phải cái gì không.

Dư Thần Dật không thoải mái lắm, bèn lui về sau hai bước.

Anh quan sát nhanh đối phương rồi bảo: "Hình như tôi không quen anh?"

Sau khi nghe thấy câu ấy, người kia lập tức trở nên kinh ngạc.

Trong chớp mắt, hắn ta cuộn tay thành nắm đấm, mà vì dùng sức quá mạnh nên khớp xương trắng bệch nổi lên, gân xanh trên mu bàn tay trắng nõn vô cùng rõ ràng.

Song động tác ấy cũng không kéo dài, có lẽ chỉ trong một cái chớp mắt, đôi tay đang nắm chặt kia lại buông lỏng lần nữa.

Dư Thần Dật chỉ nhìn lướt qua gân xanh vẫn chưa nhạt màu trên mu bàn tay của hắn, không để ý lắm.

Người kia ngoảnh mặt đi, Dư Thần Dật có thể nhìn thấy những lọn tóc rủ xuống của đối phương, song không sao thấy được biểu cảm trên khuôn mặt kia.

Nhưng hai giây sau đó, hắn ta nhanh chóng quay đầu lại, trên mặt là một nụ cười ấm áp.

"Em không nhầm mà."

Hắn nở nụ cười tươi, giọng nói rất ôn hoà, ngữ điệu cũng dịu dàng, khi gọi tên anh, lại có một loại ý vị nào đó: "Anh là Dư Thần Dật phải không?"

"Hả?

Tôi là..."

Không ngờ không phải là nhận nhầm người, Dư Thần Dật hơi ngơ ngác, đột nhiên hơi xấu hổ.

Nhất thời anh cũng chẳng biết nên làm gì, vô thức sờ sờ mũi rồi nhìn kỹ thêm khuôn mặt hắn, nhưng vẫn không có chút ấn tượng nào, đánh mở miệng hỏi: "Anh... anh tên gì vậy?

Tôi không nhớ được, xin lỗi, ngại quá..."

"Không sao đâu!"

Người kia như thể chẳng ngại điều chi, ánh nắng ấm áp buổi trưa đậu xuống người hắn, càng khiến hắn trông thêm dịu dàng.

Trên mặt hắn có bóng râm của lá cây bên đường, da thịt trắng noãn bị ánh nắng chiếu lên lại càng loá mắt hơn.

Trong chốc lát, Dư Thần Dật không nhìn rõ ánh mắt của hắn, chỉ nghe hắn nói: "Em là Cố Châu Lâm, anh còn nhớ em không?"

Cố Châu Lâm?

Hơi quen quen...

Dư Thần Dật nhìn đối phương, muốn gợi chút ký ức của bản thân từ người anh ta, song lại chẳng nhớ nổi điều gì.

Cố Châu Lâm vẫn mỉm cười, bước tới trước một bước, sau đó đột nhiên xoay người xích lại gần Dư Thần Dật, hơi xa so với khoảng cách hai người ôm lúc trước, nhưng khuôn mặt lại càng thêm cận kề.

Dư Thần Dật không nhịn được nhíu mày.

Dáng vẻ Cố Châu Lâm rất đẹp, khí chất rất tốt, ánh mắt cũng dịu dàng, nhưng hết lần này tới lần khác, chỉ khiến lưng anh như run lên.

Anh muốn lui về sau, nhưng lúc chuẩn bị cất bước lại bị lời nói của Cố Châu Lâm kéo lại.

Cố Châu Lâm nhỏ giọng nói với Dư Thần Dật: "Anh Thần Dật à, em là Tiểu Lâm đây mà."

Tiểu Lâm?

Hình như hơi quen quen...

Dư Thần Dật nghĩ, hình như đây là một cái tên mà anh đã gọi rất nhiều lần...

Tiểu Lâm, Tiểu Lâm...

Dư Thần Dật lẩm nhẩm cái tên này hai lần, lúc còn chưa nghĩ ra gì khác thì người tên Cố Châu Lâm kia đột nhiên giữ chặt vạt áo anh, gọi: "Anh Thần Dật?"

Khi vạt áo bị kéo, hai mắt Dư Thần Dật cũng mở to, bỗng chốc cảm thấy động tác này vô cùng quen thuộc, xưng hô thế này cũng vô cùng gần gũi...

Cố Châu Lâm giật giật vạt áo Dư Thần Dật, đúng lúc này, hồi ức cuối cùng cũng phá vỡ sự chi phối của thời gian, bung nở trong não bộ Dư Thần Dật.

Là cậu bé nũng nịu thích khóc kia sao?

Cái đuôi nho nhỏ luôn theo sau mông anh ngày ấy?

Dư Thần Dật lập tức ngạc nhiên đến độ hai mắt mở to, nhất thời cũng không đoái hoài tới khoảng cách có thể coi là thân mật giữa hai người nữa.

Anh vô ý bắt lấy cổ tay Cố Châu Lâm đang nắm vạt áo mình: "Là em à, Tiểu Lâm?"

Dư Thần Dật vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, sau đó cũng hơi kinh ngạc: Cũng khó trách sao anh không nhận ra, Cố Châu Lâu thay đổi quá nhiều.

"Ừm, là em."

Cố Châu Lâm nghe Dư Thần Dật gọi tên mình, nụ cười càng thêm xán lạn.

Hắn hơi híp mắt, ánh mắt di chuyển từ mặt Dư Thần Dật xuống tới thân thể, rồi lại ôm anh vào ngực một lần nữa.

Ánh mắt hắn đúng là hơi kì lạ, nhưng xa cách đã lâu, tưởng rằng khó lòng gặp lại mà giờ đang ở ngay trước mắt, Dư Thần Dật cảm thấy cũng có thể hiểu được, kể cả chuyện lúc trước mình bị nhìn chằm chằm tới mức sống lưng lạnh toát cũng có thể giải thích.

Dù sao Cố Châu Lâm vô cùng dính người, nhất là chỉ thích theo anh như cái đuôi nhỏ thôi.

Chỉ không ngờ cái đuôi ấy giờ lại biến thành anh chàng đẹp trai dịu dàng, còn cao hơn mình cả nửa cái đầu.

"Anh còn nhớ rõ em..."

Cố Châu Lâm ghé sát tai Dư Thần Dật mà nói, thanh âm rất nhỏ, tự như đang thở dài: "Anh còn nhớ rõ em... tốt quá... em đã về rồi..."

"Mừng em trở về."

Dư Thần Dật vỗ vỗ lưng hắn, cũng không nhịn được mà mỉm cười: "Kì lạ thật, cứ như được về nhà ấy."

"Không kì đâu mà."

Cố Châu Lâm cọ cọ cổ Dư Thần Dật, dáng vẻ nũng nịu hệt như cún con đi lạc lâu ngày giờ đã tìm được chủ nhân.

Tay hắn vẫn áp lên lưng Dư Thần Dật, kín đáo nói: "Đã lâu không gặp, em rất nhớ anh."

"Đã lâu không gặp."

Sức của Cố Châu Lâm hơi lớn, eo Dư Thần Dật bị bóp có hơi đau, vậy là anh vỗ vỗ tay hắn: "Buông ra mau nào."

Dư Thần Dật nói vậy xong, Cố Châu Lâm lại càng ôm chặt anh hơn nữa, một tay ôm eo anh, một tay vuốt gáy anh.

Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt ấy mà thôi, Cố Châu Lâm bèn buông lỏng tay, rút ngón tay lướt nhẹ qua gáy Dư Thần Dật về, nhanh đến mức Dư Thần Dật còn ngỡ đó là ảo giác của mình.

Cố Châu Lâm thả tay rồi sửa sang lại quần áo xộc xệch vì cái ôm nọ.

Ngón tay hắn lướt qua cổ áo, rồi trượt tới vạt áo, cuối cùng nắn vuốt đầu ngón tay mình,

Rõ là hắn chỉ đang chỉnh trang y phục, song ngón tay lại như đang vuốt ve tình nhân, khiến Dư Thần Dật không khỏi cảm khái, trưởng thành đến vậy rồi, quả nhiên làm gì cũng có chút khí chất.

"Không ngờ anh cũng ở đây."

Cố Châu Lâm nhìn thoáng qua phía sau anh rồi chỉ tay: "Em đoán anh làm việc ở công ty kia đúng không?

Nghỉ trưa nên ra ăn cơm à?"

Dư Thần Dật nhìn theo ngón tay hắn chỉ, đúng là công ty của anh thật.

"Em thông minh quá, đoán đúng rồi."

Dư Thần Dật nhìn đồng hồ đeo tay: "Em cũng nghỉ trưa à?

Đi ăn cùng không?"

"Được ạ."

Cố Châu Lâm gật gật đầu, sau đó nói một danh sách các nhà hàng: "Anh Thần Dật đã ăn ở đó chưa?

Nhà hàng đó nấu ngon lắm kìa."

"Chưa, anh vừa tới đây không lâu, hay em dẫn anh đi nhé?"

Dư Thần Dật đi theo Cố Châu Lâm, lại rảnh rỗi trò chuyện: "Khi đó sao đột nhiên em lại chuyển đi thế?

Anh còn đứng ở cửa nhà em đợi em mấy ngày liên đấy."

"À."

Cố Châu Lâm nhìn Dư Thần Dật, ánh mắt không rõ chứa đựng cảm xúc gì, hắn đưa đầu lưỡi lướt qua hàm răng, nhìn lên đám mây đen ở phía bầu trời xa xa kia.

Hình như sắp đổ mưa, nhưng trời bên họ thì hẵng còn sáng.

Cố Châu Lâm cười: "Lúc ấy có chút chuyện, nhưng tất cả đều đã qua rồi."
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 2


CHƯƠNG 2:

Edit: Thiên Địa hội

__

Thuở bé, Dư Thần Dật và Cố Châu Lâm là hàng xóm của nhau.

Ban nãy Dư Thần Dật không nhận ra Cố Châu Lâm, nhưng bây giờ đã nhớ lại, vì thế cũng có thể hồi tưởng rõ ràng lại thời gian ấy.

Lần đầu tiên họ gặp nhau, là vào một mùa hè.

Khi đó liên tiếp vài ngày, nhiệt độ bao giờ cũng từ ba mươi độ trở nên, mặt trời vừa to vừa nóng, gay gắt đến độ có thể thiêu khô người ta.

Vừa được nghỉ hè, Dư Thần Dật đã cảm thấy gió mát điều hòa trong nhà chưa đủ đô, bèn ra ngoài lén cùng bạn bè đi bơi ở chỗ có biển báo rõ to "Cấm xuống nước", kết quả là trong khi đùa giỡn, áo còn chưa kịp cởi thì đã bị bạn đẩy xuống sông.

Dư Thần Dật vui chơi thỏa thích, nhưng khi chuẩn bị ra về nhận thấy quần áo trên người ướt đẫm thì khó xử vô cùng.

Con sông này cũng không sâu, nhưng cũng từng có trẻ con không biết bơi chết đuối ở đây, vì thế người nhà anh nghiêm cấm anh chạy đến bờ sông chơi, quả này nếu bị phát hiện, chắc chắn sẽ bị một trận đòn no.

Dư Thần Dật mặc lại mớ quần áo ướt nhẹp, dang tay đứng ở bờ sông, chờ mặt trời hong khô áo quần trên người.

Thế nhưng anh đứng hai tiếng đồng hồ, chân đã mềm nhũn, đầu xây xẩm sắp cảm nắng tới nơi mà quần áo cùng lắm chỉ còn không chảy nước mà thôi, vẫn rất ẩm.

Bạn bè chạy ra quán bán quà vặt mua kem, ngồi xổm ăn trước mặt Dư Thần Dật và nhìn anh phơi mình, vừa nhìn vừa cười anh nhát gan, quần áo ướt cũng không dám về nhà, quá là xấu hổ.

Dư Thần Dật vốn sĩ diện lập tức cảm thấy không vui, cướp kem của bạn cắn một miếng hơn nửa cây.

Vì đang phô trương dũng khí nên anh cũng không sợ bị đánh chút nào, quay người chạy ù về nhà, nhưng vừa chạy tới cửa mà nghĩ tới cái mông sắp bị đánh của mình, mọi sự dũng cảm lúc trước lập tức tiêu tan.

Dư Thần Dật ngừng bước, chuẩn bị lén lút đi vào nhà, có khi thế này sẽ không bị phát hiện.

Kết quả anh vừa về đến cổng đã thấy hai người đứng trước nhà mình.

Một người phụ nữ tóc dài đến eo, mặt chiếc váy hoa liền thân, chân xỏ một đôi giày xăng - đan gót nhỏ, dây giày màu hồng quấn vài vòng trên cổ chân mảnh khảnh, buộc thành hình một chú bướm xinh đẹp.

Sau lưng người phụ nữ là một bé trai đang trốn, nhóc mặc áo thun và quần soóc, làn da lộ ra ngoài trắng đến phát sáng.

Dư Thần Dật nhịn không được cúi đầu nhìn cánh tay mình, tay anh bị mặt trời hun thành hai mảng màu rõ rành rành đây.

Dư Thần Dật bĩu môi, nghĩ thầm nam tử hán đại trượng phu, đây là dấu vết chứng minh cho sự đẹp trai, da trắng thì có gì mà tốt!

Hai người quay lưng về phía cửa, không rõ mặt mũi ra sao, thế nhưng Dư Thần Dật có cảm giác từ trước tới nay mình chưa từng gặp họ.

Anh nghịch ngợm vô cùng, cực kỳ tự tin cả vùng xung quanh không ai là không biết.

Dư Thần Dật trốn ngoài cổng quan sát hồi lâu mới phát hiện ra căn nhà ngay cạnh có mấy thùng giấy đang mở dở.

Lúc trước mọi người đều tự xây nhà, mỗi nhà một căn, nhưng hàng xóm nhà kế bên trước đó nói muốn lên thành phố lớn, vậy là treo biển bán nhà.

Người nhà anh ta thảo luận rằng nếu muốn mua nhà thì mua sớm đi, ở thành phố này họ không nương được vào ai, người ở đây lại muốn lên thành phố, người cùng ở nơi lạc hậu này cũng khó tới đây mua nhà, chắc là khó bán lắm.

Chẳng ngờ mới mấy tháng trôi qua, thật sự có người chạy tới mua nhà.

Dư Thần Dật ngồi xổm ngoài cửa, mượn bồn hoa cao cao cạnh đó che chắn người mình, chỉ ló đầu ra nghe ngóng động tĩnh ở cổng nhà.

Anh không nghe thấy gì, chỉ có thể thấy người phụ nữ mặc váy hoa kia ôm bé trai sau lưng mình ra, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng nó, như đang khích lệ nó nói chuyện.

Dư Thần Dật nhìn mẹ mình đứng trước mặt hai người, lập tức rụt cổ lại theo phản xạ, chỉ sợ bị phát hiện.

Nhưng anh tò mò quá, vậy là đành phải tiếp tục ghé mắt nhìn coi.

Thằng bé kia sau khi bị xách ra khỏi lưng mẹ cũng chẳng dám ngẩng đầu lên, chỉ nhìn chằm chằm xuống đất, đại khái là lí nhí chào hỏi gì đo.

Anh thấy mẹ mình vừa cười vừa xoa đầu nhóc, rồi nhóc ấy lại tiếp tục trốn sau lưng mẹ nó.

Sau đó, đột nhiên bé trai quay đầu lại.

Vừa lúc mắt đối mắt với Dư Thần Dật.

Rõ ràng thằng bé bị Dư Thần Dật dọa cho giật nảy mình, nó siết chặt váy mẹ.

Dư Thần Dật sợ nó la lên khiến mình bị lộ, nhanh chóng đưa tay lên làm động tác "suỵt" với nó.

Thằng bé ngơ ngác nhìn Dư Thần Dật, miệng hơi há ra.

Dư Thần Dật vội vàng phất tay, liên tiếp "suỵt suỵt" mấy cái, nghĩ thầm thằng bé này xinh trai thật, nhưng không phải bị ngốc đó chứ!

Sao không có phản ứng gì hết vậy!

Động tác của anh quá khích quá, lại ngồi xổm ở bồn hoa quá lâu nên trọng tâm bất ổn, cả người đổ nhào về phía trước, "Bộp" một tiếng đã oanh liệt nằm trước cổng lớn nhà mình.

Dư Thần Dật chậm chạp quay đầu, thấy ba người ở cổng đang quay đầu nhìn mình.

Bé trai có vẻ ngây ngốc, người phụ nữ xinh đẹp kia hơi vẻ kinh ngạc, còn mẹ anh...

Mẹ anh vốn cũng sững sờ, nhưng sau khi thấy tình trạng quần áo trên người anh thì lại như muốn vọt tới cho anh đi chầu Tây Thiên.

Dư Thần Dật vội vàng đứng lên, vỗ vỗ đầu gối.

Đàn ông con trai vứt cái gì thì vứt, tuyệt đối không thể vứt mặt, huống chi là trước mặt người lạ!

Anh giành phần nói với mẹ: "Chào dì!

Con tên Dư Thần Dật, mọi người là hàng xóm nhà bên mới chuyển tới ạ?"

"Chào con, con là Tiểu Dật ha, mẹ con vừa nói với dì xong.

Dì là Cố Thiến."

Người phụ nữ tên Cố Thiến cúi người, nhìn Dư Thần Dật rồi nói tiếp: "Chúng ta vừa chuyển tới hôm nay, sau này có lẽ sẽ thường xuyên gặp mặt đó."

"Con trai dì tên Cố Châu Lâm, nhỏ hơn con ba tuổi."

Cô nói xong bèn cười với Dư Thần Dật, lại quay đầu nói: "Tiểu Lâm, ra chào anh Thần Dật đi này."

Cố Châu Lâm từ đầu đến cuối vẫn trốn sau lưng Cố Thiến, nghe Cố Thiến gọi mới chậm chạp ló đầu ra, nhìn Dư Thần Dật mà chẳng nói lời nào.

Cố Thiến vuốt ve đầu Cố Châu Lâm, hơi ngượng ngùng mà cười: "Ngại quá, thằng bé nhà dì hay ngượng, lại nhát gan, không thích nói chuyện với người lạ, sau này hai đứa thân quen thì..."

Cố Thiến còn chưa dứt lời, Cố Châu Lâm đã buông bàn tay đang ôm cô ra rồi đi sang bên cạnh hai bước, chăm chú nhìn Dư Thần Dật rồi đi từng bước nhỏ lên phía trước.

Dư Thần Dật nhìn thằng bé trắng như búp bê, người có một mẩu nhỏ xíu đến gần chỗ mình, rồi một giây sau, áo anh bị nó kéo lại.

"Anh... anh Thần Dật..."

Cố Châu Lâm ngẩng đầu kéo áo anh, bi bô nói: "Em là...

Cố Châu Lâm ạ."

Dư Thần Dật không nhận thấy ánh mắt kì quái của hai người lớn bên cạnh mà chỉ nhíu mày suy nghĩ: Trẻ con tuổi này đều nói chuyện chậm như vậy sao?

Cố Châu Lâm nắm chặt áo Dư Thần Dật, nuốt nước bọt xong mới nói tiếp: "Anh có thể gọi em là Tiểu Lâm nhé anh."

Dư Thần Dật vẫn đang thất thần, ót lại bị vỗ một cái.

Anh vừa che đầu vừa quay lại, thấy mẹ Dư sốt sắng gì đó, điên cuồng truyền tín hiệu cho mình, khẩu hình chính là: Mau trả lời Tiểu Lâm đi con!

Dư Thần Dật nhếch miệng, không có hứng thú gì lắm với trẻ con, nhưng hình như mẹ anh rất thích thằng nhóc này, có khi anh còn có thể nhờ nó mà tránh một trận đòn.

Dư Thần Dật mỉm cười, dắt tay Cố Châu Lâm: "Tiểu Lâm này, hôm nay có muốn ăn cơm ở nhà anh không?"
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 3


CHƯƠNG 3:

Edit: Thiên Địa hội

__

"Anh Thần Dật... anh Thần Dật?"

Giọng nói dịu dàng này khác hoàn toàn với cái giọng bi bô thuở nào, chàng trai nhẹ nhàng kéo anh về từ hồi ức.

Hai người đã tới nhà hàng mà Cố Châu Lâm nói.

Cố Châu Lâm kéo ghế ngồi cho anh, nhưng có lẽ vì không thấy anh nói gì nên nghiêng đầu nhìn, ánh mắt vô cùng chăm chú.

Dư Thần Dật hơi ngượng ngùng, bấy giờ mới hoàn hồn sau khi thấy Cố Châu Lâm khác một trời một vực trước mặt, nhất thời không kịp phản ứng.

Người lớn và trẻ nhỏ một, hai tuổi có sự khác biệt rất lớn.

Dư Thần Dật thân là một người anh, vẫn luôn chăm sóc người kia, chẳng ngờ lần này khi gặp lại, vị trí của anh và Cố Châu Lâu đã không còn như xưa.

Dư Thần Dật bị sự quan tâm và chu đáo khó hiểu của Cố Châu Lâm làm cho mụ mị, gật đầu với hắn xong mới ngồi xuống.

Cố Châu Lâm cười với Dư Thần Dật rồi ngồi vào ghế đối diện, đưa menu gọi món cho anh: "Anh muốn anh gì?

Em nhớ trước kia anh Thần Dật thích ăn cay, giờ anh còn thích không ạ?"

"Ừm, thích."

Dư Thần Dật lật hai trang menu, phát hiện ra tiệm này chuyên làm món cay Tứ Xuyên mới kinh ngạc hỏi: "Em ăn được cay sao?"

"Giờ em ăn được rồi ạ, không ngờ anh còn nhớ đấy."

Cố Châu Lâm nói xong lại hơi liếm môi, ngón tay gõ nhẹ hai lần lên mặt bàn, sau đó mới bảo: "Ban nãy anh thất thần, sao..."

Nói được nửa câu, Cố Châu Lâm đột ngột dừng lại, hàng lông mi vừa dài vừa mỏng khẽ rung, ánh mắt chợt lóe lên một tia u ám, thậm chí khoé miệng còn mang chút ý cười.

Dư Thần Dật lúc ấy đang lật menu nên không thấy, chỉ nghe được Cố Châu Lâm hỏi: "Anh đang nghĩ gì thế?"

Dư Thần Dật cảm thấy giọng Cố Châu Lâm hơi nặng, nhưng cẩn thận nghe lại thì hình như chỉ là ảo giác của anh mà thôi.

Ngữ khí Cố Châu Lâu hơi hững hờ, giống như thuận miệng hỏi thăm chút.

Anh tuỳ ý gọi mấy món ăn, cất kỹ menu xong mới hồi tưởng lại cậu bé Cố Châu Lâm ngày nào, nắm tay chạy lạch bạch sau lưng anh rồi không nhịn được mà bật cười.

Một lúc lâu sau anh mới đưa tay giữ khoé miệng đang giương lên của mình lại, trêu chọc hắn: "Anh vừa nghĩ đến một người rất đáng yêu."

Ngay lúc ấy, Cố Châu Lâm đang rót trà cho Dư Thần Dật.

Khi cầm ấm trà, cổ tay đang dùng sức của hắn tạo thành một đường cong tinh tế rất đẹp mắt, chỉ là không hiểu vì sao sau khi Dư Thần Dật dứt lời, động tác của hắn hơi khựng lại.

Ấm trà trong tay Cố Châu Lâm hơi nghiêng đi, nước nóng trào ra khỏi chén, bắn cả lên bàn.

Cố Châu Lâm bình tĩnh cầm khăn tay lau khô nước trà, sau đó vo tròn ném vào thùng rác dưới chân.

Động tác của hắn từ đầu đến cuối rất thong thả tự nhiên, xong xuôi đâu đó mới ngẩng đầu hỏi: "Là ai thế ạ?

Anh Thần Dật có người yêu rồi sao?"

Dư Thần Dật hơi ngẩng đầu nhìn Cố Châu Lâm, một tay cầm chén trà.

Nhiệt độ từ thành chén truyền tới khiến lòng bàn tay anh ửng đỏ.

"Sao vậy, muốn gặp bạn gái anh hả?"

Cố Châu Lâm kín đáo nhìn thoáng qua ngón tay Dư Thần Dật, ngón trỏ hơi giật giật, trên mặt viết đầy vẻ hiếu kỳ.

Hắn thẳng thắn mà nhẹ nhàng nói: "Ừm, em tò mò không biết anh Thần Dật sẽ tìm mẫu bạn gái thế nào, có thể cho em gặp mặt được không?"

Dư Thần Dật nhíu mày: "Không được."

Cố Châu Lâm không ngờ mình sẽ bị từ chối nhanh như vậy, sau khi ngơ ngác một chốc lại như muốn nói gì đó, nhưng chỉ nghe thấy tiếng cười khẽ của Dư Thần Dật.

"Anh chưa yêu đương bao giờ, đào đâu bạn gái cho em gặp chứ."

Dư Thần Dật nói xong, nhân tiện nối tiếp chủ đề nói chuyện của Cố Châu Lâm: "Em thì sao?

Có đối tượng chưa?"

Cố Châu Lâm lắc đầu, vẫn một mực chăm chú nhìn Dư Thần Dật, vô cùng chân thành mà nói: "Em cũng chưa nói chuyện yêu đương."

"À."

Dư Thần Dật như thể chỉ thuận miệng đáp lại, không hề có vẻ muốn bát quái bà tám, cũng chẳng tiếp tục truy hỏi ý "chưa nói chuyện yêu đương" trong lời Cố Châu Lâm nghĩa là gì.

Anh nhìn Cố Châu Lâm dịu dàng và chín chắn trước mặt, song lại chú ý đến một chuyện khác hơn, vô số trò đùa ác vốn giấu sâu trong đầu, lúc này lại rục rịch muốn ngoi dậy.

Anh phát hiện ra phục vụ cách đó không xa dường như cố tình vòng qua bên trái họ, chỉ vì muốn nhìn Cố Châu Lâm nhiều hơn một chút, có điều Cố Châu Lâm hoàn toàn chẳng có phản ứng gì, một ánh nhìn dư thừa cũng không cho người khác.

Ai mà ngờ được, Cố Châu Lâm được chú ý thế này, ngày bé lại là một tiểu công chúa bám người chứ.

Nếu nói lại về quá khứ thích khóc Cố Châu Lâm, Cố Châu Lâm hẳn sẽ ngượng ngùng lắm nhỉ, thậm chí có khi còn bối rối ấy chứ, dù sao không người trưởng thành nào lại thích đối diện với lịch sử đen tối của bản thân thuở thơ ấu cả.

Nghĩ tới đây, Dư Thần Dật không nhịn được mà cười bảo: "Anh vừa nhớ đến... em lúc còn bé ấy."

Dư Thần Dật cười đến mức đuôi mắt cong cong, nhẹ nhàng nói: "Trước kia Tiểu Lâm đáng yêu biết mấy, nho nhỏ như vầy nè, tay chân ngắn ngủn, thế mà cứ nằng nặc nắm bám, đòi đi theo anh, nói sao em cũng không chịu bỏ ra."

Ánh mắt Cố Châu Lâm hơi lóe lên, sau khi thấy vậy, Dư Thần Dật trộm cười trong lòng.

Chú em cứ thẹn thùng đi, ai bảo bé thích khóc ngày nhỏ lúc lớn lên lại được người ta chú ý như thế chứ, anh đây cũng hơi ghen tị đấy nhé.

Thế nhưng khác với tưởng tượng của Dư Thần Dật, Cố Châu Lâm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rỡ, nở nụ cười xán lạn, ngạc nhiên nói: "Hoá ra anh còn nhớ rõ ạ, cả chuyện em không thể ăn cay... anh đều nhớ hết."

Dư Thần Dật hơi ngạc nhiên, khi chạm phải ánh mắt Cố Châu Lâm bèn nghĩ, quá khứ mấy năm đã bị anh nhét vào nơi sâu kín nhất của ký ức, hình như đối với Cố Châu Lâm lại là thời gian cực kỳ đáng trân trọng.

Nhà Cố Châu Lâm neo người, thân thể Cố Thiến cũng không tốt lắm, thêm cả Cố Châu Lâm nhút nhát không thích nói chuyện, do vậy cũng không được các bạn nhỏ khác yêu mến.

Cố Châu Lâm lại không để ý đến những người khác, mà chỉ thích duy nhất một người chính là anh đây.

Khi còn bé, Dư Thần Dật quả đúng là nghịch như quỷ.

Trèo cây, bắt ve, chơi sông bắt cá, cái gì làm được thì anh đã làm hết, mẹ Dư bị anh chọc tức nhiều năm, mãi mới bắt được bé ngoan Cố Châu Lâm nên chiều hắn lên tận trời, thậm chí còn đề phòng Dư Thần Dật dạy hư con người ta.

Vì thế năm năm trước khi Cố Châu Lâm dọn đi, không kể đêm ngày, Cố Châu Lâm cứ một mực bám dính lấy anh, sống trong nhà họ Dư qua ngày.

Dư Thần Dật không rõ trong lòng mình bây giờ là cảm xúc gì.

Đối với anh, Cố Châu Lâm khi còn bé chỉ là một thằng em trai có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Thậm chí trước kia anh còn ghét Cố Châu Lâm vì tuổi nhỏ quá, làm kỳ đà cản mũi khiến anh khó mà chơi được với các bạn cùng trang lứa.

Thế nhưng khác với Dư Thần Dật, rõ ràng Cố Châu Lâm rất trân trọng anh.

Như ban nãy anh phải cố hết sức mới nhớ được Tiểu Lâm là ai, thế nhưng hơn mười năm trôi qua, Cố Châu Lâm chỉ cần nhác thấy bóng lưng của anh là đã nhận ra rồi, thậm chí còn lao tới giữ chặt anh.

Nụ cười trên mặt Dư Thần Dật hơi nhạt đi, im lặng mấy giây mới nói: "Ừm, không nhớ được tỉ mỉ chi tiết, nhưng đại khái vẫn có thể nhớ được một số chuyện."

"Có thể nhớ được một số chuyện là tốt rồi."

Đáy mắt Cố Châu Lâm chẳng bợn chút âu lo: "Chỉ cần anh Thần Dật còn nhớ em, vậy là tốt lắm rồi."
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 4


CHƯƠNG 4:

Edit: Thiên Địa hội

__

Tiệm này mang đồ ăn lên rất nhanh, khi Dư Thần Dật và Cố Châu Lâm đang hàn huyên mấy câu thì món đầu tiên đã được bưng lên.

Đầu tiên là một bát canh thịt bò, món này do Cố Châu Lâm gợi ý, nói lượng ăn vừa đủ, hương vị lại ngon, rất hợp ăn lúc đầu đông.

Menu mà Dư Thần Dật xem không có ảnh chụp nên anh tưởng canh thịt bò ở đây không khác là mấy với canh thịt bò ở chỗ khác, mãi đến khi canh được mang lên mới không kìm được mà nhíu mày.

Anh nhìn Cố Châu Lâm một lát, hỏi với vẻ không tin lắm: "Tiểu Lâm, em ăn được thật không đấy?"

Món này bắt mắt quá thể, nhìn thoáng qua đã thấy một mảnh đỏ rực, chẳng thấy thịt bò ở đâu, lớp phủ phía trên chỉ có ớt và ớt, trên chỗ ớt ấy còn một đống hạt tiêu.

"Vâng, em ăn được, không phải anh thích ăn cay nhất ư?"

Cố Châu Lâm cầm muỗng, nhẹ nhàng gạt lớp ớt phía trên qua một bên, để lộ thịt bò chìm dưới đáy bát.

Hắn múc vào bát Dư Thần Dật: "Em nhớ ngày xưa anh hay chê nhà ở ngã tư nấu canh thịt bò không đủ vị, anh nếm thử cái này đi."

Thịt bò vừa ra lò, vẫn luôn được ủ dưới lớp dầu và ớt, lúc Dư Thần Dật gắp thịt lên còn thấy bốc hơi nghi ngút.

Anh hơi sợ bỏng nên đưa thịt bò đến bên miệng thổi thổi, chờ cho bớt nóng mới dè dặt le lưỡi định nếm thử.

Cẩn thận nếm từng li từng tí, sau khi chắc chắn sẽ không bị bỏng mới bỏ hẳn vào miệng.

Cố Châu Lâm ngồi đối diện bấy giờ đang quan sát động tác của Dư Thần Dật.

Ngay khi anh gắp miếng thịt lên, rồi trông anh hé miệng, hơi đưa lưỡi ra, bàn tay cầm đũa của hắn không tự chủ được mà siết chặt lại, yếu hầu hơi chuyển động.

Khi Dư Thần Dật hé miệng, ánh mắt hắn bỗng chốc tối sầm lại.

"Ngon quá!

Vừa mềm vừa cay!"

Dư Thần Dật ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nói: "Anh không biết bên này lại có chỗ nấu ngon như vậy đấy!"

Khoảnh khắc Dư Thần Dật ngẩng đầu lên, Cố Châu Lâm đã khôi phục lại dáng vẻ như thường, mỉm cười vô cùng dịu dàng: "Dù sao anh vừa đến đây, chưa quen đường thuộc nẻo chỗ này cũng dễ hiểu.

Sau này để em đưa anh đi khắp nơi nhé, giới thiệu cho anh nhiều đồ ăn ngon một chút, được không ạ?"

"Tất nhiên là được rồi!"

Dư Thần Dật ít ra ngoài, cũng hiếm khi gặp lại bạn cũ, vì thế đã vài ngày rồi vẫn thấy bứt rứt trong lòng, hơi phàn nàn: "Em không biết đâu, ở đây anh chẳng có bạn bè gì cả, sắp nhịn đến chết luôn rồi nè... may mà gặp được em đó!"

Dư Thần Dật cười đến mức đuôi mắt cong cong, nói đùa: "Em là chỗ dựa duy nhất của anh ở đây đấy.

Anh giờ chỉ có em thôi."

Dư Thần Dật vừa nói xong, nhân viên phục vụ cũng bưng đồ ăn lên.

Đồ được đặt lên bàn, cũng vừa lúc ngăn Dư Thần Dật nhìn về phía Cố Châu Lâm.

Thế là ở nơi anh không nhìn thấy, ngay lúc anh thốt ra những lời kia, trong mắt Cố Châu Lâm lóe lên ánh sáng vừa nóng bỏng lại vừa quái dị.

Sự vui sướng điên cuồng khiến hắn không khống chế nổi khóe miệng, hơi co giật mấy lần, sau rốt mới lộ ra nụ cười vừa tăm tối lại vừa cuồng nhiệt.

Chờ nhân viên phục vụ rút tay về, Dư Thần Dật chỉ còn có thể nhìn thấy một Cố Châu Lâm vẻ mặt bình tĩnh, đang nhẹ nhàng gật đầu với mình, cả khuôn mặt đều đầy vẻ mềm mại: "Trước kia toàn là anh chăm sóc em, cuối cùng cũng đến lúc em chăm sóc lại anh rồi nhỉ."

Toàn bộ bàn ăn hôm nay đều là món cay Tứ Xuyên chính tông, ngay cả Dư Thần Dật cũng ăn đến mức đổ mồ hôi trán, vừa cay vừa thoải mái.

Anh uống một ngụm Cô-ca-cô-la lạnh.

Ban nãy không cẩn thận cắn phải hạt tiêu, đầu lưỡi cũng tê dại cả rồi.

Sau khi dùng lưỡi quét qua răng hàm, anh vô ý nhìn sang Cố Châu Lâm đang yên lặng ăn ở phía đối diện, phát hiện ra đối phương cũng ăn đến mức miệng trở nên hồng hào, trên môi còn dính dầu cay, lúc này hắn giống khi còn bé cực kỳ.

Dư Thần Dật đưa khăn giấy cho Cố Châu Lâm, Cố Châu Lâm nói "Cảm ơn ạ" rồi nhận lấy.

Sau đó hắn nhân lúc Dư Thần Dật cúi đầu không chú ý bèn gấp tờ khăn giấy lại thành một hình vuông vắn rồi bỏ vào trong túi quần, tiếp đến mới tiện tay rút một tờ khác ra đè lên môi.

Dư Thần Dật thấy Cố Châu Lâm ấn khăn lên miệng, nhịn không được cười bảo: "Lúc em bảo em ăn được cay anh còn nghĩ chỉ ăn được cay bình thường thôi, chẳng ngờ...

Em còn nhớ lúc ăn phải quả ớt hồi bé không?"

Động tác Cố Châu Lâm hơi ngừng lại, khăn tay vẫn đặt trên môi, nói chuyện không rõ tiếng lắm: "Nhớ kĩ lắm, khi ấy anh còn giúp em đánh nhau."

Dư Thần Dật vẫn còn nhớ chuyện này.

Khi đó Cố Châu Lâm còn nhỏ, anh nghĩ đối phương hẳn sẽ không thể nhớ kĩ được, song sau khi nghe hắn trả lời vậy lại hơi kinh ngạc: "Em còn nhớ tường tận vậy kia à?"

Cố Châu Lâm ném khăn giấy vào thùng rác, nhìn Dư Thần Dật một lát rồi rũ mắt xuống, nói vẻ vô cùng tự nhiên: "Vâng, chuyện nào liên quan tới anh, em đều nhớ rất rõ mà."

"Ồ..."

Dư Thần Dật ngơ ngác một lát, không biết nên nói tiếp ra sao, do vậy anh bèn tiếp tục nói câu chuyện kia: "Thật ra lúc ấy anh đâu có muốn đánh nhau với nó, chỉ muốn mắng cho một trận thôi, dù không thích chơi với em thì nó cũng không thể ép em ăn ớt được..."

Theo lời kể của Dư Thần Dật, ký ức ngày ấy cũng dần trở nên rõ ràng: "Thế mà nói ra sao nó cũng không chịu thừa nhận, thề sống thề chết là do em tự ăn.

Nó nghĩ anh là đồ ngu chắc, đang yên đang lành, ai lại tự mình đi ăn ớt.

Thấy nó dám làm mà không dám nhận, anh giận quá mới không nhịn được đấy...

Mới đánh nhau với nó một trận..."

Đáy mắt Cố Châu Lâm lóe lên ánh sáng ảm đạm, chẳng rõ mang ý gì.

Sau khi nghe Dư Thần Dật kể, khóe môi hắn khẽ giật, lộ ra một nụ cười như có như không, âm thanh mềm nhẹ vô cùng: "Đúng anh nhỉ...

đâu có ai tự dưng lại đi ăn ớt làm gì..."

Giọng Cố Châu Lâm quá nhỏ, Dư Thần Dật nghe không rõ lắm, nghiêng đầu hỏi: "Em bảo gì cơ?"

"Không có gì ạ."

Cố Châu Lâm lắc đầu, ánh mắt lại càng trở nên tăm tối: "Khi ấy anh với anh ta còn là bạn thân nhất nhất nữa, trong nhà anh hình như còn có cả áo ngủ của anh ta đúng không?

Thỉnh thoảng ban đêm anh ta lại trèo tường vào nhà, mùa hè anh mua kem ăn, cũng phải chia cho anh ta một nửa nữa mà, đúng vậy không?"

"Ừ thì..."

Dư Thần Dật sờ mũi, hơi hơi ngượng ngùng: "Hình như có chuyện như thế thật?

Anh không nhớ nữa...

Sau khi em chuyển đi không lâu thì nó cũng đi, nói thật anh cũng chẳng nhớ mặt mũi nó thế nào..."

Mắt Cố Châu Lâm sáng rực, nụ cười như có như không nơi khoé môi bấy giờ đột nhiên trở thành một nụ cười tươi tắn thật sự, theo lời Dư Thần Dật mà bung nở chẳng khác nào một đoá hoa.

Cố Châu Lâm cười xán lạn, âm thanh hết sức dịu dàng, tựa như dỗ dành mà nói: "Không sao, dù sao bây giờ vẫn còn em bên anh mà.

"Và mãi mãi về sau, người bên cạnh anh cũng sẽ là em..."

Phục vụ cách đó không xa đúng lúc cất tiếng chào khách "Xin chào quý khách", tiếng ấy át đi câu cuối cùng của Cố Châu Lâm, Dư Thần Dật hỏi lại: "Ơi?

Anh không nghe rõ."

Cố Châu Lâm khéo léo trả lời: "À em nói là, về sau anh sẽ không cô đơn nữa."

Dư Thần Dật nghe vậy thì cười vui, phụ hoạ cùng hắn: "Đúng vậy đấy.

Anh còn tưởng ở đây sẽ chẳng gặp lại bạn bè gì, cô đơn trống rỗng lắm, không ngờ lại gặp được em.

Đúng là sẽ không cô đơn mà."

Cố Châu Lâm chăm chú nhìn Dư Thần Dật đang bông đùa, cũng cười theo anh, song không lên tiếng.

Đúng thế, anh sẽ không bao giờ cô đơn nữa.

Vì em sẽ mãi mãi ở bên anh.

Mà anh... cũng sẽ là của em, vĩnh viễn.

Cố Châu Lâm quét đầu lưỡi qua hàm răng, vị cay của ớt vẫn còn...

Giống y như đúc hương vị của quả ớt năm ấy mình ngồi bên bờ tường, tự bỏ vào miệng.

Hắn chỉ dùng một quả ớt đó thôi, đã thành công đuổi được một kẻ bên cạnh anh ấy đi rồi.
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 5


CHƯƠNG 5:

Edit: Thiên Địa hội

__

Giờ nghỉ trưa không ngắn cũng chẳng dài, đủ để hai người ăn xong một bữa cơm.

Lúc tính tiền, Dư Thần Dật vốn là muốn trả hết, song lại bị Cố Châu Lâm kéo tay cản lại.

Cố Châu Lâm một tay kéo Dư Thần Dật, tay kia mở điện thoại lấy mã rồi đưa về phía nhân viên: "Quét giúp tôi, cảm ơn."

Dư Thần Dật bị kéo mạnh quá, bấy giờ mới lại phát hiện ra Cố Châu Lâm lớn lên đã cao hơn anh nhiều, sức lực cũng khoẻ hơn.

Anh không sao rút cổ tay ra khỏi cái nắm của hắn được.

"Anh, đừng cử động."

Cố Châu Lâm lắc lắc cổ tay Dư Thần Dật, ngón tay cái như vô ý mà đặt lên động mạch của anh.

Ngón cái của hắn hơi giật giật, khẽ khàng ma sát với mạch máu của anh mấy lượt, vui vẻ nói: "Lần này em trả, lần sau anh trả, được không?"

Cảm giác ở cổ tay khiến Dư Thần Dật vốn mẫn cảm lại thấy hơi ngứa, chỉ muốn mau rút tay về, do vậy anh gật đầu đáp: "Được, vậy lần sau anh mời nhé."

"Vâng."

Cố Châu Lâm vẫn không buông tay Dư Thần Dật ra.

Một tay hắn nhận lấy hoá đơn, sau đó tự nhiên kéo anh ra ngoài: "Thời gian nghỉ trưa của em dài hơn của anh, em đưa anh về công ty nhé?"

"Em tiện đường không?"

Dư Thần Dật hỏi vậy, sau đó lại cử động cổ tay mình một chút, phát hiện vẫn không rút ra được mới đành nói: "Em thả anh ra trước đi đã..."

Cố Châu Lâm chậm chạp trả lời "À", một lúc lâu sau mới buông lỏng tay ra, chỉ một toà nhà cách đây không xa: "Em làm bên kia, gần chỗ anh lắm.

Sau này mình có thể cùng nhau ăn trưa."

Dư Thần Dật dõi theo hướng Cố Châu Lâm chỉ, phát hiện ra công ty của hai người đúng là rất gần nhau, nhìn không được cảm thán: "Đúng là trùng hợp thật ha."

"Dạ, đúng vậy anh nhỉ."

Cố Châu Lâm cười với Dư Thần Dật, lại thấy mái tóc Dư Thần Dật bị gió thổi rối, do vậy hắn mang khuôn mặt bình thản, đầu ngón tay như có như không lướt qua gương mặt anh, giúp anh vén tóc về sau tai: "Có duyên quá, anh có thấy vậy không?"

Cố Châu Lâm đưa Dư Thần Dật đến công ty xong, lúc sắp đi mới đưa điện thoại đến: "Số điện thoại của anh là gì ạ?"

"A, em không nói là anh cũng quên mất đấy."

Dư Thần Dật cầm điện thoại rồi gõ số, ấn gọi xong chờ máy mình vang lên tiếng mới cúp máy.

"Được rồi, khi nào ăn cơm thì gọi anh nhé.

"Anh đi trước đây, bye bye!"

"Bye bye."

Cố Châu Lâm cầm điện thoại, đứng tại chỗ nhìn chằm chằm bóng lưng Dư Thần Dật, mãi cho đến khi anh khuất dạng sau thang máy mới thôi không ngóng nữa, mà nhìn xuống điện thoại di động Dư Thần Dật vừa cầm.

"Anh Thần Dật ơi..."

Hắn đưa tay vuốt ve nơi Dư Thần Dật vừa chạm qua, tay còn lại hơi run rẩy, lưu số điện thoại của anh vào danh bạ.

Hắn hơi cong eo, nhẹ nhàng hôn điện thoại di động của mình, trong mắt tràn đầy sự cuồng nhiệt khiến cho người ta phát sợ.

Cố Châu Lâm hít sâu một hơi, con ngươi co lại, cả người không khống chế được mà run rẩy.

Hắn như một con cá mắc cạn, hai mắt trợn to, con ngươi co lại, ra sức chôn miệng mũi vào lòng bàn tay, điên cuồng hít thở.

Một tay khác của hắn cũng chồng lên, che giấu động tác của mình.

Mũi Cố Châu Lâm vốn cao, cường độ hít thở này khiến mũi hắn hơi vặn vẹo, như thể muốn nuốt cả bàn tay vào trong miệng.

Nếu Dư Thần Dật lúc này còn ở đây, có lẽ anh sẽ phát hiện ra lòng bàn tay mà Cố Châu Lâm đang điên cuồng hít ngửi kia, chính là bàn tay ban nãy cứ một mực nắm lấy cổ tay anh.

Dư Thần Dật đeo thẻ công tác xong gật đầu cười với đồng nghiệp rồi đứng trước máy quét hình.

Sau khi quét thẻ xong anh mới thuận tay chỉnh lại tóc tai, lúc này mới kinh ngạc nhìn thoáng qua cổ tay mình.

Không biết ban nãy Cố Châu Lâm dùng lực lớn tới mức nào mà đến tận bây giờ, dấu tay trên ấy vẫn chưa tan đi.

Anh vuốt vuốt cổ tay, sau đó đưa đến trước mũi nhẹ nhàng ngửi, lập tức chìm trong yên lặng.

Cổ tay anh có xịt nước hoa, hiện tại mùi hương đã gần như bay hết, anh không thể không nghi ngờ có phải toàn bộ hương nước hoa đã bay sang hết tay Cố Châu Lâm rồi hay không.

Hi vọng Cố Châu Lâm không bị dị ứng nước hoa.

Dư Thần Dật đeo thẻ nhân viên lên cổ, bỗng dưng gặp lại người quen cũ khiến tâm trạng của anh rất tốt, anh đi về bàn làm việc, miệng lại cười không kìm được.

Còn Cố Châu Lâm vẫn đứng nơi ấy, môi dán lên lòng bàn tay của chính mình, trên mặt hẵng còn nụ cười khiến người ta nhìn mà sởn tóc gáy: "Cuối cùng em cũng được nhìn thấy anh rồi... anh ơi..."

Động tác của hắn hơi kì quái.

Có người qua đường trông thấy bèn tò mò liếc hắn.

Cố Châu Lâm nhanh chóng đứng thẳng người, đưa tay xoa khắp mặt rồi mới chỉnh trang lại bản thân.

Biểu cảm vặn vẹo ban nãy bây giờ đã biến mất không còn tăm tích.

Hắn treo nụ cười tiêu chuẩn trên mặt, nhét điện thoại vào túi rồi quay đi.

Màn hình di động mới tắt trước đó chợt loé lên, là bóng hình ai đó dưới ánh đèn đường.

Mà khung cảnh... chính là toà văn phòng hắn vừa rời đi.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, Dư Thần Dật đều nhận được tin nhắn của Cố Châu Lâm mười phút trước giờ nghỉ trưa, hỏi anh có muốn đi ăn cùng nhau không.

Dư Thần Dật không có lý do gì để từ chối, vậy là mỗi ngày họ ăn trưa và nói chuyện phiếm với nhau.

Khoảng cách nhiều năm không gặp giữa họ đã được xoá mờ, trở nên gần gũi rất mau.

"Mai là thứ bảy rồi."

Cố Châu Lâm đẩy đậu hũ hạnh nhân đến trước mặt Dư Thần Dật, múc cho anh một thìa nhỏ: "Anh à, bình thường ngày nghỉ thì anh làm gì ạ?"

"Ừ...

Cũng không làm gì nhiều, xem TV, rồi chơi game linh tinh thôi."

Dư Thần Dật múc đậu hũ cho lên miệng, sau đó lập tức chun mũi, nuốt ực một cái rồi đẩy đĩa ra xa theo bản năng, sau đó vội vàng uống nước.

"Sao thế?

Không ngon ạ?"

Cố Châu Lâm mặt đầy băn khoăn, cực kỳ tự nhiên cầm thìa mà Dư Thần Dật đã dùng mà múc một miếng ăn thử: "Có gì đâu nhỉ, là vị đậu hũ hạnh nhân mà, anh cắn phải cái gì à?"

Dư Thần Dật vốn muốn nói "thìa em dùng nãy anh vừa dùng mà", nhưng trông dáng vẻ đương nhiên của Cố Châu Lâm lại nghĩ hình như mình phản ứng hơi quá.

Bạn bè dùng chung thìa... là chuyện bình thường mà, đúng không?

Thấy Cố Châu Lâm đang chờ mình nói tiếp, Dư Thần Dật lại không tiện nói thẳng, chỉ bảo: "Anh chưa ăn đậu hũ hạnh nhân bao giờ, hoá ra vị hạnh nhân là như thế à..."

"Cũng nhiều người không thích hạnh nhân lắm ạ."

Cố Châu Lâm lấy hạnh nhân đậu hũ trước mặt Dư Thần Dật, đổi chè xoài bột báng(*) của mình tới trước mặt anh: "Anh ăn cái này đi.

Thế thứ bảy mình cùng nhau đi chơi nha?"

Dư Thần Dật vẫn một mực chú ý đến cái thìa mà Cố Châu Lâm cầm trên tay, song lấy lại thì hình như không ổn lắm, vậy là anh dùng luôn thìa trong cốc chè xoài: "Ừ, vừa lúc anh có phim này muốn xem, em đi xem phim không?"

"Thế cùng xem đi ạ, lát nữa để em đi mua vé."

Cố Châu Lâm lại nói: "Anh ở đâu thế?

Để em xem gần đó có rạp chiếu phim nào không."

Dư Thần Dật nói địa chỉ xong thì thấy Cố Châu Lâm mặt đầy kinh ngạc nhìn mình: "Khéo quá, chúng mình ở gần nhau ghê.

Em ở khu sau vườn hoa chỗ ngã tư, đến nhà anh chắc cũng chỉ khoảng mười phút thôi, thế mai em đón anh luôn nhé."

"Gần như thế à?"

Dư Thần Dật hơi ngạc nhiên, cười bảo: "Vậy em có thể thường xuyên đến chơi, dù sao lúc bé em cũng toàn sang anh ngủ, bây giờ anh ở một mình cũng buồn lắm."

"..."

Cố Châu Lâm yên lặng nhìn Dư Thần Dật một lát mới nở nụ cười xán lạn: "Vâng."

Dư Thần Dật cúi đầu ăn chè xoài, hoàn toàn không chú ý hai bàn tay đang nắm chặt của Cố Châu Lâm.

Mu bàn tay hắn căng lên, mấy giây sau mới dần bình tĩnh lại.

Hắn cầm chiếc thìa anh vừa dùng đưa lên miệng, đầu lưỡi cẩn thận liếm láp, ánh mắt tăm tối mà sâu thẳm.

Đó chính là ánh mắt khi chó sói nhìn con mồi.

_______

(*) Mango sago with pomelo: Chè xoài bột báng và bưởi, món ngọt của người Hong Kong.
 
[Đam Mỹ/ Edit] Mắt
Chương 6


CHƯƠNG 6:

Edit: Thiên Địa hội

___

Thứ bảy, sau khi rời giường, Dư Thần Dật tới gần cửa sổ kéo rèm ra, bấy giờ mới thấy trên cửa sổ đã bám đầy sương mai ẩm ướt.

Anh chỉ đứng cạnh thôi mà cũng có thể cảm nhận được khí lạnh bên ngoài.

Anh cầm điện thoại lên xem có tin nhắn chưa đọc không, sau đó mới mở phần dự báo thời tiết lên.

Nhiệt độ hôm nay thấp hơn hôm qua nhiều, có lẽ buổi tối sẽ còn tiếp tục hạ nữa.

Dư Thần Dật tắt lò sưởi rồi vào phòng tắm rửa mặt.

Nhìn đồng hồ thấy mới hơn mười giờ sáng, bọn họ hẹn nhau lúc mười hai rưỡi trưa, còn khoảng hai tiếng nữa mới đến giờ.

Anh suy nghĩ một lát rồi quyết định đi nướng một cái bánh mì lót dạ, ăn một cái sandwich thôi cũng không tới mức khiến anh lát nữa không ăn trưa được.

Dư Thần Dật hơi làm biếng, nghĩ chỉ ăn một cái sandwich chắc cũng không cần bỏ lên đĩa, về sau còn phải rửa này nọ nữa.

Vậy là anh cầm luôn bằng một tay, tay kia bưng cà phê, lúc ra khỏi phòng bếp trên miệng còn cắn một cái sandwich khác.

Anh để đồ lên bàn, lúc kéo ghế ra ngồi mới thấy có tin nhắn mới.

Cố Châu Lâm gửi.

Anh vừa mở ra xem đã thấy đó là tin nhắn nhắc nhở: "Anh ơi hôm qua nhiệt độ thấp, hôm nay lại hơi lạnh, lúc ra ngoài anh mặc áo dày chút nhé, em sợ anh bị cảm."

Dư Thần Dật cười cười, trước nay đều là anh chăm sóc Cố Châu Lâm, bây giờ thì lại đảo lộn hết cả.

Đáy lòng anh mềm nhũn, nhắn tin trả lời: "Biết rồi, khi ra ngoài em cũng mặc dày chút, trước khi đi nhớ nhắn cho anh để anh chuẩn bị ra cửa luôn kẻo lại cứ đứng chờ ngốc dưới lầu."

Cố Châu Lâm rep rất nhanh, còn gõ một cái icon con mèo: "Vâng ạ, anh ăn sáng trước đi, trưa nay em lại đưa anh đi ăn ngon."

Dư Thần Dật thấy mèo mắt to đáng yêu đang nhìn mình, không tự chủ được mà cảm thấy vui vẻ.

Anh đưa điện thoại ra chụp một tấm bánh sandwich: "Đang ăn nè."

Lần này Cố Châu Lâm lại không trả lời ngay.

Dư Thần Dật nghĩ hắn đã đi ăn sáng rồi nên lại định tắt điện thoại đi, chẳng ngờ không cẩn thận đụng phải màn hình rồi phóng to ảnh vừa gửi.

Dư Thần Dật cúi đầu nhìn, không hiểu tại sao đột nhiên lại cảm thấy buồn cười.

Ban nãy anh dùng camera tự động lấy nét, hệ thống tự điều chỉnh focus vào chỗ anh vừa cắn trên sandwich, mà trên ấy đang bị thiếu mất một miếng, còn có cả dấu răng.

Dư Thần Dật nhìn dấu răng kia một lúc, sau khi nhìn xong thì thu nhỏ ảnh chụp rồi tiếp tục ăn bánh.

Lỗ tai anh hơi đỏ, nghĩ: Không phóng to ảnh thì không thấy, chắc Tiểu Lâm... sẽ không để ý đến chi tiết này đâu ha?

Tiếc rằng Dư Thần Dật đã đoán sai.

Cố Châu Lâm cầm điện thoại di động, phóng to hết cỡ chỗ bánh sandwich bị thiếu mất một miếng kia.

Yết hầu của hắn chuyển động, cổ cũng nổi gân xanh, chỉ bằng mắt thường cũng có thể thấy hắn đang hít thở dồn dập.

Hắt hít sâu vài hơi, nhìn chằm chằm dấu răng nọ, ngón tay run rẩy sờ hàm răng của mình, sau cùng nở nụ cười.

Khớp hàm mở ra, gặm cắn ngón tay của chính mình, sau đó lại từ từ chuyển động, cắn đến các đốt ngón tay: "Anh...

Anh Thần Dật ơi..."

"Hì hì..."

Cố Châu Lâm bật cười, ánh mắt tràn ngập si mê và quyến luyến, âm thanh run rẩy: "Cắn cắn em này, anh à...

Anh chỉ được cắn em thôi..."

Hàm răng của hắn day nghiến ngón tay, phát ra âm thanh khiến cho người nghe ê cả răng.

Cố Châu Lâm đưa mắt nhìn đồng hồ con lắc đang treo trên tường.

Tích tắc, tích tắc.

"Còn một tiếng năm mươi tám phút nữa..."

Cố Châu Lâm hơi ngoẹo đầu.

Trừ ngón tay đầy vết răng cắn, lúc này hắn trông vô cùng bình thường, trên mặt còn mang nụ cười như gió xuân mơn man, dịu dàng thì thầm: "Anh ơi, chờ em nhé..."

Lúc Dư Thần Dật nhận được tin nhắn Cố Châu Lâm nói mình đã ở dưới nhà, đồng hồ trên điện thoại cũng vừa lúc nhảy sang số mười hai rưỡi.

"Đúng giờ quá ta..."

Dư Thần Dật cảm thán một câu rồi vội vã xỏ giày ra ngoài.

Lúc đợi thang máy vẫn không quên nhắn cho Cố Châu Lâm: "Anh bảo em lúc sắp đến nhắn tin cho anh mà?

Giờ anh xuống ngay đây."

Khi anh vào thang máy, Cố Châu Lâm cũng rep lại: "Không sao ạ, em cũng không muốn để anh chờ, em cũng muốn chờ anh mà."

Dư Thần Dật nhắn lại một emoji, sau khi thang máy mở cửa thì lập tức ra ngoài.

Khi tới cổng tiểu khu đã thấy Cố Châu Lâm rụt cổ đứng một bên.

"Tiểu Lâm?"

Dư Thần Dật nhíu nhíu mày, đi đến cạnh hắn rồi sờ cằm đối phương vô cùng tự nhiên: "Em bảo anh mặc nhiều áo mà sao lại không đeo khăn thế này, rét lắm đấy."

Khoảnh khắc Dư Thần Dật chạm vào Cố Châu Lâm, người hắn căng cứng.

Trong mắt là rửa cháy hừng hực, hắn nhìn khuôn mặt đầy vẻ quan tâm của Dư Thần Dật vài giây mới mỉm cười: "Khăn quàng để ở xô pha, em sợ đến trễ nên ra cửa quên mang."

"Nhưng không sao đâu ạ, cũng không lạnh lắm."

Cố Châu Lâm nói xong lại không nhịn được mà hơi rụt cổ, khẽ rùng mình.

Dư Thần Dật thấy Cố Châu Lâm đã lạnh run mà vẫn còn cậy mạnh thì không đồng ý: "Vậy không đi được đâu, giữ ấm cổ rất quan trọng..."

Anh suy nghĩ một chút rồi kiên quyết quay người về: "Đi theo anh, nhà anh có nhiều khăn lắm, em đeo đỡ cũng được."

Cố Châu Lâm bước sau Dư Thần Dật, mắt hơi nheo lại.

Hắn liếm liếm môi rồi kéo lên một nụ cười, ngữ điệu lại có vẻ ngại ngùng: "Không sao mà anh, đâu cần phức tạp thế."

"Không phức tạp tí nào, đến khi em bị cảm thì còn rắc rối hơn đấy."

Dư Thần Dật ấn nút thang máy rồi đưa Cố Châu Lâm vào nhà.

Lúc tới cửa thấy hắn vẫn cứ đứng ngoài bất động, anh bèn thúc giục: "Đứng ngoài làm chi?

Vào trong ngồi đi, anh vào phòng ngủ lấy khăn quàng."

"Vâng ạ, cảm ơn anh."

Cố Châu Lâm cẩn thận cởi giày rồi dè dặt ngồi lên xô pha, thấy Dư Thần Dật vào phòng xong, vẻ ngại ngùng trên mặt hắn lập tức biến mất chẳng chút tăm tích.

Hắn hít một hơi thật sâu, khuôn mặt ban nãy bị gió đông lạnh bấy giờ đỏ ửng, si mê lẩm bẩm: "Là mùi của anh..."

Hắn liếm liếm miệng, yên vị ở xô pha quét mắt khắp phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở cốc nước trước mặt.

Hắn gõ nhẹ vào thành cốc, nước bên trong còn một nửa, là cốc nước Dư Thần Dật đã uống trước khi ra cửa.

Ngón tay Cố Châu Lâm lả lướt quanh thành cốc như thể ve vuốt tình nhân.

Hắn cầm cốc lên ngửi một cái, sau đó dựa theo thói quen cầm cốc của Dư Thần Dật mà ghé môi, đưa lưỡi liếm miệng cốc một đầy say đắm: "Ngay cả cốc nước của anh cũng ngọt đến vậy..."

Khi Dư Thần Dật cầm khăn quàng cổ ra, Cố Châu Lâm đang ngồi nghiêm trên xô pha.

Hai tay hắn đặt ngay ngắn trên đầu gối, chẳng khác nào học sinh tiểu học.

"Em là học sinh tiểu học đấy à?"

Dư Thần Dật hơi buồn cười, anh đưa khăn cho Cố Châu Lâm: "Đeo vào đi."

"Cảm ơn anh."

Cố Châu Lâm nhận khăn xong mới cẩn thận đeo lên cổ, lúc đợi Dư Thần Dật khoá cửa, hắn nhìn thoáng qua căn hộ bên cạnh.

Dư Thần Dật chú ý tới ánh mắt của hắn, do vậy mới bảo: "Phòng anh và phòng bên thuê chung một chủ, trước kia phòng bên là một chàng trai trẻ.

Hình như cậu ta muốn ký tiếp hợp đồng nhưng chủ nhà lại không đồng ý, nói có người trả giá cao hơn cho căn này."

"Ồ?"

Cố Châu Lâm vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, thuận miệng hỏi: "Sau đó thì sao ạ?"

"Thì chàng trai kia dọn đi thôi."

Dư Thần Dật nói: "Nhưng anh lại không thấy có người dọn vào, chắc là chủ nhà không muốn cho thuê tiếp nên tìm cớ từ chối thôi."

Cố Châu Lâm cười cười, cuối cùng nhìn thoáng qua căn phòng kia lần nữa, sau đó dời tầm mắt đi: "Có lẽ vậy ạ."
 
Back
Top Bottom