Khác Đam mỹ || Edit || Khi dẫn đường phải nghe theo kịch bản

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
361,630
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
374601146-256-k941862.jpg

Đam Mỹ || Edit || Khi Dẫn Đường Phải Nghe Theo Kịch Bản
Tác giả: caflaaa
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên hán việt: Hướng đạo yếu thính kịch bổn đích thoại

Tác giả: Bất Gian Bất Giới
Edit: Cà La

Thể loại: đam mỹ, xuyên thư, lính gác dẫn đường, tương ái tương sát, 1v1, HE
_____
Đăng cho có động lực làm :3



đammỹ​
 
Đam Mỹ || Edit || Khi Dẫn Đường Phải Nghe Theo Kịch Bản
Chương 21


Tiêu Chẩm Vân đếm kỹ từng tiếng bước chân, có ba người.

Trước đó, lúc đám lính đánh thuê chia nhau đi lục soát, Tư Đệ từng nói với anh: nhóm một gồm một lính gác và một dẫn đường; nhóm hai gồm một lính gác và một người thường; còn nhóm ba và bốn đều là nhóm ba người thường.

Nếu đụng phải nhóm ba người thường thì vẫn còn xoay xở được.

Tiêu Chẩm Vân tự trấn an bản thân.

Người bình thường không có ngũ quan nhạy bén, không nghe được tiếng thở đã được anh cố tình nén xuống mức thấp nhất, càng không thể ngửi ra mùi chất dẫn đường rất khó để giấu triệt để vương trên người anh.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng ba tên lính đánh thuê lọt vào tầm mắt Tiêu Chẩm Vân.

Bọn chúng lục soát cực kỳ kỹ lưỡng, không chừa bất cứ ngóc ngách nào.

Tim Tiêu Chẩm Vân chợt thắt lại, bởi anh phát hiện một tên trong đó đang cầm máy quét ảnh nhiệt, hơn nữa còn là loại quét toàn cảnh 360 độ, cái vận may “bộ binh xưa nay không ngẩng đầu” ( 1 ) hoàn toàn không tồn tại.

Tuyệt đối không được để bọn chúng bén mảng đến chỗ này.

Tiêu Chẩm Vân nhanh chóng đưa ra quyết định.

Thiên Lộc thoắt cái hiện ra ngay sau lưng ba kẻ kia, cặp sừng hươu sắc lẻm húc thẳng vào lưng một tên, rồi biến mất tăm trước khi hai gã còn lại kịp hoàn hồn nổ súng.

Máu tươi lập tức ộc ra từ thắt lưng tên bị đánh lén.

Gã chửi thề một tiếng, vừa kinh hãi vừa cay cú vội vã tìm chỗ ẩn nấp, tay lăm lăm khẩu súng rà soát xung quanh.

Cái đảo trơ trọi giữa biển khơi này thì làm quái gì có hươu, đã vậy còn là một con hươu biết chủ động tấn công người và dịch chuyển tức thời.

Tên tiểu đội trưởng lập tức rút bộ đàm ra, báo cáo: "Đội trưởng, phát hiện mục tiêu nằm ngoài nhiệm vụ.

Tinh thần thể là hươu, dựa vào chủng loại tinh thần thể thì có thể phán đoán đối phương là một dẫn đường."

Âm thanh từ đầu bên kia bộ đàm nghe khá lộn xộn, phải mất một lúc lâu mới có tiếng hồi đáp:”Ưu tiên hàng đầu là tiêu diệt mục tiêu nhiệm vụ.

Nếu xuất hiện kẻ ngáng đường, bắn bỏ hết."

"Rõ."

Nếu tinh thần thể bị thương nặng thì tinh thần lực của chủ nhân cũng sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

Tiêu Chẩm Vân thừa biết, sau cú đánh úp ( 2 ) bất ngờ vừa rồi của Thiên Lộc, ba gã lính đánh thuê kia chắc chắn đã đã nâng cao cảnh giác, tuyệt đối không để anh có cơ hội giở lại mánh cũ.

Anh lập tức chuyển sang phương án B.

Một con hươu cao quý, to lớn bất ngờ xuất hiện ở hướng ngược hoàn toàn với vị trí Tiêu Chẩm Vân đang nấp, nó vừa ló đầu ra thăm dò liền quay người bỏ chạy.

Đoàng!

Đoàng!

Mấy phát đạn găm ngay xuống chỗ con hươu vừa xuất hiện.

Một tên lính đánh thuê theo phản xạ định đuổi theo thì bị gã đồng đội bên cạnh túm lại, gào lên với tiểu đội trưởng: "Đây rõ ràng là kế điệu hổ ly sơn ( 3 )”.

"Phải, là kế điệu hổ ly sơn, rõ rành rành ra đấy."

Tên tiểu đội trưởng nói "...

Nhưng vấn đề ở chỗ, nó quá lộ liễu"

Rốt cuộc là điệu hổ ly sơn thật, hay chỉ giả vờ là điệu hổ ly sơn?

Hay đây là cái bẫy dụ bọn gã chia quân ra để tiêu diệt từng người một?

Sau vài giây cân nhắc, tên tiểu đội trưởng dứt khoát dẫn người đuổi theo hướng con hươu vừa chạy mất.

Trong lúc đó, Tiêu Chẩm Vân nấp trên cây, nín thở quan sát bọn chúng.

Thấy người tạm thời rời đi, anh mới dám chầm chậm thở phào nhẹ nhõm.

Cũng may ba tên kia còn chút chất xám, biết suy diễn sâu xa thêm vài tầng, nếu không thì phen này anh đúng là thông minh quá bị thông minh hại rồi.

Nhưng anh còn chưa kịp thả lỏng được bao lâu, đằng xa đã vang lên tiếng xả súng dồn dập, kèm theo đó là tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Căn cứ vào khoảng cách thì âm thanh vọng lại từ phía bờ biển, chắc chắn là bên phía Tư Đệ xảy ra chuyện rồi.

Tiêu Chẩm Vân rón rén dịch người giữa những tán cây, cố gắng không gây ra bất kỳ tiếng động nào.

Quả nhiên, nơi vốn dĩ neo đậu du thuyền giờ đã mịt mù khói đen sau vụ nổ.

Anh đang định nheo mắt nhìn cho kỹ thì bên tai bất chợt nghe thấy tiếng cánh chim đập phành phạch.

Dự cảm chẳng lành lập tức ập tới, Tiêu Chẩm Vân quay phắt lại, đập vào mắt là một con chim nhỏ, lông nâu sẫm đang thu cánh đậu ngay cành cây bên cạnh.

Con chim ấy có viền mắt màu trắng kéo dài ra phía sau, tạo thành một nét mày mảnh, là một con chim Họa Mi, tiếng hót cực kỳ vang.

Giây sau đó, Tiêu Chẩm Vân nghe thấy tiếng hót lảnh lót của con chim đó xuyên thủng cả cánh rừng mưa, nghe y chang:” Nó trốn ở đây nè ——!"

Tiêu Chẩm Vân chẳng nói chẳng rằng, lộn người nhảy xuống đất.

Rút kinh nghiệm xương máu từ cú ngã sấp mặt lần trước, lần này anh nhanh tay lẹ mắt che chắn kĩ mấy chỗ hiểm, nhất là cái gáy.

Quả thật, chỉ khi rơi vào tình huống ngàn cân treo sợi tóc, tiềm năng của con người mới thực sự bộc lộ.

Tiêu Chẩm Vân tiếp đất mà chẳng cảm thấy đau đớn gì, anh tức tốc triệu hồi Thiên Lộc, vội vàng nằm rạp lên lưng hươu, hai tay nắm chặt lấy cặp sừng, ép sát người xuống để cùng con hươu lao đi vun vút giữa rừng hoang.

Anh nghe rõ tiếng gầm rung chuyển cả khu rừng của con gấu nâu, mặt đất dưới chân như cũng đang rung lên theo từng bước chạy của cái thân xác nặng năm sáu trăm ký lô kia.

Khoảng cách giữa con gấu và anh chắc chắn đã rất gần rồi, đấy là còn chưa kể con chim họa mi "ôn dịch" kia cứ bám riết phía sau, bay lượn trên đầu liên tục chỉ điểm cho đồng bọn.

Bản thân lính gác và dẫn đường còn ló mặt, thế mà anh đã bị hai con tinh thần thể dí cho chạy trối chết.

Tiêu Chẩm Vân thề chuyến này mà còn mạng trở về, anh nhất định sẽ cày nát mấy quyển sách dạy kỹ năng tấn công dành cho dẫn đường, quyết không bao giờ để bản thân biến thành cá nằm trên thớt mặc người ta chém giết như bây giờ nữa.

Nhưng hiện thực dường như chẳng muốn cho anh cơ hội đó.

Con hươu đang chạy thoăn thoắt giữa rừng già, ngay khoảnh khắc nó sắp sửa tận dụng lợi thế tốc độ để cắt đuôi con gấu nâu phía sau, thì một viên đạn bắn tỉa bất ngờ xé gió lao tới.

Vốn là một con hươu cực kỳ cẩn trọng, Thiên Lộc sở hữu trực giác nhạy bén lạ thường trước nguy hiểm.

Nó đột ngột tung hai chân trước lên, hất văng Tiêu Chẩm Vân xuống đất.

Đôi mắt đen láy to tròn ẩn dưới hàng mi dài ánh kim hướng về phía viên đạn đang lao tới, nó cứ thế trơ mắt nhìn viên đạn găm phập vào cơ thể mình vì không tránh kịp.

Thiên Lộc kêu lên một tiếng bi thương, giữa màn máu tươi bắn tung tóe, nó ngã rầm xuống đất rồi tan biến.

Cùng lúc đó, đầu Tiêu Chẩm Vân như bị chụp cả cái chuông đồng lên rồi bị ai đó giáng mạnh một búa, ong ong.

Cảnh vật trước mắt nhòe đi, chồng chéo lên nhau.

Trong cơn mê man, anh hộc ra một ngụm máu tươi, trời đất như đảo lộn.

Trạng thái dung hợp tinh thần thể vốn đang được kích hoạt nhờ cảm xúc kích động cũng tan biến sạch sành sanh vì Thiên Lộc trọng thương.

Con hươu nằm bẹp dí trong thế giới tinh thần, thoi thóp.

Thân hình đồ sộ của con gấu nâu phủ xuống lưng Tiêu Chẩm Vân một cái bóng đen kịt.

Tiếng gầm đinh tai nhức óc khiến chim chóc trong rừng hoảng sợ bay tán loạn.

Tiêu Chẩm Vân khó nhọc chống tay gồng người dậy, vừa ngẩng đầu đã thấy móng vuốt thô kệch đầy lông lá của con gấu nâu đang giơ cao.

Một cú này mà giáng xuống thì đến đá tảng cũng phải nát bấy, nói gì đến cái hộp sọ mỏng manh của anh.

Đúng vào lúc ấy, một bóng đen tuyền bất ngờ phóng vút lên vai con gấu nâu.

Móng vuốt sắc lẹm găm phập vào da thịt ẩn dưới lớp lông dày.

Thái Cực nhe hàm răng nhọn hoắt, không chút nương tay ngoạm đầu con gấu.

Chỉ một giây sau, nó đã hung hãn giật phăng một bên tai của con gấu xuống.

Con gấu nâu đau điếng, vừa gào lên thảm thiết vừa lắc mạnh thân mình.

Thái Cực với cái miệng đầm đìa máu tươi nhảy phắt xuống khỏi vai nó, lộn một vòng dưới đất rồi bật dậy ngay lập tức.

Nó nhồm nhoàm nhai chiếc tai máu me kia vài cái rồi nuốt chửng, trong họng phát ra tiếng gầm gừ đầy đe dọa về phía kẻ thù.

Chim họa mi bị dọa sợ, đập cánh kêu lên thảm thiết giữa trời cao.

Bỗng nhiên, một viên đạn găm thẳng vào ngực nó.

Cái chết của tinh thần thể diễn ra nhanh như bong bóng bị kim châm, "bụp" một cái, lông vũ dính máu bay tứ tung, còn bóng dáng họa mi thì biến mất không thấy.

Gấu nâu càng thêm phẫn nộ, tiếng gầm long trời lở đất nhưng Thái Cực không hề chùn bước, nó canh chuẩn thời cơ rồi tung người vồ tới, lao vào cắn xé túi bụi với con gấu.

Tư Đệ lao vút ra từ bụi dây leo bên cạnh.

Dọc đường, hắn đã vơ vét được kha khá vũ khí trên người bọn địch, vừa chạm mặt đã nhét ngay vào tay Tiêu Chẩm Vân một khẩu súng lục, chính là khẩu mà lúc nãy hắn dùng để kết liễu con chim Họa Mi.

Cả người Tư Đệ, từ mặt mũi đến chân tay đâu đâu cũng là máu.

Con dao găm nắm chặt trong tay trái vẫn đang nhỏ từng giọt máu tong tỏng xuống đất.

Cũng may, nhìn sơ qua thì có vẻ đống máu này là của kẻ thù chứ chẳng phải của hắn.

Tiêu Chẩm Vân ngước lên nhìn, cảm thấy Tư Đệ lúc này chẳng khác gì Tu La, máu trên trán chảy dọc theo hốc mắt tựa như một dòng huyết lệ.

Tình trạng của Tư Đệ cực kỳ tệ.

Không phải do bị thương ngoài da, mà là tinh thần đang bên bờ vực sụp đổ.

Dù đã cố đứng thẳng, lưng hắn vẫn còng xuống, tròng trắng vằn lên những tơ máu.

Hắn mấp máy môi, thốt ra một chữ "Dẫn..." khô khốc với Tiêu Chẩm Vân, nhưng rồi lại nuốt ngược những lời phía sau vào trong khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu của anh.

Tiêu Chẩm Vân biết hắn muốn nói gì, anh lắc đầu.

Tinh thần lực của anh đã bị thương nghiêm trọng, giờ có cố cũng chẳng nặn ra được chút gì.

Tư Đệ nghiến răng trong vô thức, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn.

Hắn cúi đầu nhìn Tiêu Chẩm Vân một chốc, rồi run rẩy quỳ rạp xuống, túm chặt lấy cổ áo anh, vùi mặt vào đó mà tham lam hít lấy hít để.

Máu bẩn loang ra, trong chớp mắt nhuộm chiếc áo trắng tinh của Tiêu Chẩm Vân thành một mớ nhơ nhớp.

Trên áo vẫn còn vương lại chút chất dẫn đường, Tiêu Chẩm Vân nhận ra điều đó nên định cởi áo ra đưa cho Tư Đệ nhưng tên lính gác lại cự tuyệt.

Hắn giống như kẻ sắp chết ngạt vớ được bình dưỡng khí, tham lam bấu víu lấy liều thuốc giải duy nhất có thể giúp hắn xoa dịu cơn đau đầu như búa bổ lúc này.

Ở bên kia, Thái Cực quần nhau với con gấu nâu vài hiệp thì bắt đầu đuối sức.

Nó thừa biết nếu mình mà bị thương thì tinh thần vực của chủ nhân cũng sẽ chịu tổn thương nghiêm trọng, không thể nào cứu vãn, thế nên nó vội vàng đáp đất rồi lùi lại, xoay người một cái sau đó biến mất tăm.

Con gấu nâu kia cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, nó loạng choạng lắc lư hai cái rồi theo lệnh chủ nhân mà quay về thế giới tinh thần.

"Tôi xử được năm tên rồi.

Tên dẫn đường bị thương nặng chắc đang nằm bẹp một chỗ, giờ chỉ còn lại bốn tên.”

Tư Đệ rốt cuộc cũng chịu buông tha cho cái cổ áo đã bị hắn vò đến nhàu nhĩ, cố nén đau đớn nói:"Hai lính gác, hai người thường.

Lính gác toàn cấp A, khó xơi lắm, tôi hết cách rồi.

Lát nữa tôi bảo Thái Cực đưa chú đi.

Trên người chú còn vương chút mùi chất dẫn đường, lúc tôi hóa điên, miễn là còn mục tiêu khác thì Thái Cực sẽ không nhắm vào chú đầu tiên đâu...

Lần này thì chú phải tự thân vận động ( 4 ) thật rồi”.

Tiêu Chẩm Vân lập tức nhận ra ý đồ của Tư Đệ.

Hắn đang muốn ép bản thân rơi vào tinh thần cuồng loạn, mượn cái trạng thái điên cuồng, không biết đau đớn và tàn sát bất phân địch ta kia để liều mạng một phen với kẻ địch, những kẻ mà mà ngay cả lúc tỉnh táo hắn cũng khó lòng địch lại.

Nhưng nếu làm như vậy, Tư Đệ chắc chắn sẽ chết.

Đám lính đánh thuê còn lại đang siết chặt vòng vây.

Chẳng cần lính gác nhắc nhở, Tiêu Chẩm Vân cũng tự cảm nhận được luồng sát khí lạnh lẽo đang ập tới sát rạt.

Thế nhưng, anh vẫn dứt khoát tóm chặt lấy cổ tay Tư Đệ, nhắm nghiền mắt, dốc toàn lực dò tìm sợi dây liên kết tinh thần giữa hai người.

Mỗi lần anh định vận dụng tinh thần lực là y như rằng có cả ngàn mũi kim châm thẳng vào đại não.

Anh cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc ấy, thì ngay sau đó cảm giác đau đớn âm ỉ như có ai cầm chày khuấy tung não bộ lên lại ập tới.

Thấy mồ hôi lạnh trên mặt Tiêu Chẩm Vân vã ra ướt đẫm cả hàng mi, Tư Đệ cuống cuồng hét lên:"Dừng lại ngay!

Cứ đà này thì tinh thần lực của chú sẽ bị phế thêm lần nữa đấy!"

Tiêu Chẩm Vân bỏ ngoài tai lời can ngăn của hắn.

Giữa lúc cận kề cái chết, tất cả mọi người đều bán mạng, chỉ cần chần chừ một giây thôi thì ranh giới sinh tử đã khác.

So với việc có giữ được mạng hay không thì mọi thứ khác đều chẳng là cái đinh gì.

Hơn nữa, tinh thần lực của anh chắc cũng không đến nỗi yếu ớt, dễ vỡ như thế.

___________

Chú thích:

( 1 ) Raw là 自古步兵不抬头 ( Tự cổ bộ binh bất đài đầu ): Ý nói lính đi dưới đất (bộ binh) thường chỉ chăm chăm nhìn ngang hoặc nhìn xuống đất mà hay quên ngẩng đầu lên check nóc nhà hay trên cây.

( 2 ) Raw là 出其不意 ( Xuất kỳ bất ý ): Diễn tả việc hành động vào đúng thời điểm đối phương không phòng bị, không đề phòng nhất, để giành lấy lợi thế.

( 3 ) Raw là 调虎离山 ( Điệu hổ ly sơn ): một kế sách nổi tiếng trong 36 kế, dùng để chỉ việc dùng mưu kế để dụ dỗ, lừa đối thủ mạnh (hổ) rời bỏ vị trí có lợi thế của họ (núi), từ đó khiến họ mất đi chỗ dựa và sức mạnh, để ta dễ dàng đối phó hoặc đạt được mục tiêu.

( 4 ) Raw là 好自为之 ( Hảo tự vi chi ): Cụm từ này có thể hiểu theo hai sắc thái nghĩa tùy vào ngữ cảnh.

Đầu tiên, thường dùng như một lời cảnh cáo hoặc lời từ biệt lạnh lùng khi chấm dứt quan hệ, người nói ngụ ý rằng họ sẽ không can thiệp hay giúp đỡ nữa, đối phương phải tự gánh vác hậu quả cho hành động của mình.

Thứ hai, khuyên ai đó hãy cố gắng tự mình làm tốt mọi việc, tự mình nỗ lực

____________

Cà La: Sắp tới khúc hai đứa vờn nhau rùi =))

Cà La: Bộ " cậu là nai con của ai vậy ", tui đã up chương mới cả nhà vô ủng hộ nhé.
 
Back
Top Bottom