Khác [Đam Mỹ Cổ Trang][H+] NGHIỆT TÌNH YÊU NHÂN (Longfic)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
191404541-256-k823878.jpg

[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Tác giả: VyNguyn428
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thể loại: 1x1, cổ trang, cung đình, cao H, SM, có ngọt, ngược, viễn tưởng, sinh tử văn,...

Nhân vật: Tống Hoàng Phong x Hàn Khải Yên



đammỹ​
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
VĂN ÁN


Vào thời nhà Tống, hoàng thượng là Tống Hoàng Vũ băng hà do trọng thương, truyền ngôi lại cho thái tử là Tống Hoàng Phong.

Một nam nhân 20 tuổi đã có cả giang sơn, trọng trách to lớn của một quốc gia rơi vào tay của y.

Ở trong triều có biết bao nhiêu người muốn lật đổ Hoàng Phong, các vị tham quan luôn muốn phế vị của y, nhưng cũng may là có 2 vị Thừa tướng và Thái sư luôn giúp đỡ Hoàng Phong, 2 người là người có giao tình rất tốt với cha của y, từ nhỏ đã nhìn thấy y lớn khôn.

Cha của Hoàng Phong lúc còn trẻ đã cải trang đi vi hành, liền gặp được 1 vị tiên sư, dạy cho ông pháp thuật, sau đó vị tiên sư cũng qua đời, cha của ông liền tiếp nối vị tiên sư đó, đi giúp người khó khắn, đói khổ khác.

Trong thời gian vi hành giúp người, ông đã gặp được mẹ của Hoàng Phong, hai người cùng kết duyên phu thê, sau đó người đã đưa bà ấy vào hoàng cung lập làm hoàng hậu.

Khi cậu 8 tuổi thì mẫu hậu của y đột ngột qua đời, do bị đám cung phi của cha y cấu kết nhau hãn hại, cha và y đều biết nhưng không có chứng cứ để buộc tội bọn chúng.

Từ đó cha y trở nên buồn bã, không lập thêm một cung phi nào nữa, lúc cậu 15 tuổi thì cha dạy lại pháp thuật cho y, nghe theo lời cha dạy cải trang đi vi hành giúp người.

Nhưng khi được nghe tin cha mình bệnh nặng thì Hoàng Phong liền quay về hoàng cung, các vị quan khác liền kêu cậu lên ngôi làm hoàng thượng, nhưng cũng có người muốn tạo phản cướp đoạt ngôi vị, mấy vị hoàng tử đại ca khác cung không vừa gì cho y ngồi vào ngai vàng đó, cung may có 2 vị minh quan là Thái Sư với Thừa tướng giúp y, nên bây giời y mới có được vị trí như ngày hôm nay, ngày càng lớn mạnh và vững chắc.

Hoàng Phong đã lỡ yêu một tiểu hồ ly xinh đẹp, nhưng người đó hận y tận xương tủy, hắn liền dung mọi cách để ép cậu ở bên mình, người đó trong lòng có người khác, hắn liền giết chết tên đó.

Một yêu điên cuồng - một hận vô tận.

Tình yêu của họ sẽ ra sao?
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Chương 1: Gặp Gỡ Chap 1


Vườn Thượng Uyển, có một nam nhân ba phần tuấn tú, bảy phần băng lãnh đang ngồi xem tấu chương, trên người khoát bộ long bào oai nghi.

Vừa nhìn vào ai cũng biết là vị Hoàng thượng anh minh của thời nhà Tống, một vị vua trẻ khôi ngô, chỉ hai mươi tuổi đã có được cả giang sơn, với khuôn mặt của hắn thì biết bao nhiêu nữ nhân thầm thương trộm nhớ, bọn quý tộc quan lại cũng đã cho con của mình tiến cung, nuôi mộng ước sau này truyền nhân của chúng có thể mang được long thai, lên ngôi hoàng hậu, và bản thân minh cũng với được cái ghế Quốc Trượng.

Theo quy định thì cứ nửa năm thì lại tiến cử một cung phi lên cho Hoàng thượng, còn có những cung phi từ hồi cậu còn là Thái Tử nên bây giờ số cung tần mỹ nữ của Hoàng Phong đã gần trăm người rồi.

Hoàng Thượng đương kim có một vị đệ đệ, tên Tống Hoàng Dương, từ nhỏ hai người đã chơi thân, Hoàng Phong lớn hơn đệ mình hai tuổi nên từ nhỏ hắn đã làm gương cho đệ đên nói theo, có gì hai người cũng chia sẻ cho nhau, hoàng huynh có gì ngon thì cũng cho đệ ăn, đệ có cái gì hay đem cho hoàng huynh.

Phía sau cành lan có 1 bóng dáng lấp ló, đó là Tống Hoàng Dương đang rình hoàng huynh xem tấu chương, tuy không phải là huynh đệ ruột thịt nhưng hoàng huynh rất yêu thương hắn, mẹ của y và hắn cung rất thân thiết, khi mẹ y vào hoàng cung thì cũng là mẹ của Hoàng Dương giúp đỡ.

"Đừng trốn nữa, ra đây đi" Bóng dáng lấp ló đó thì y đã nhận ra Tống Hoàng Dương, đúng là đồ trẻ con

" Hoàng huynh phát hiện rồi hả?!"

Tống Hoàng Dương đi ra, lần nào núp cũng bị hoàng huynh phát hiện cả

"Lần nào đệ cũng trốn ở chỗ cành lan đó, có ai mà không nhận ra chứ" Hoàng Phong nói

"Hoàng huynh đừng xem tấu chương nữa, ra đây chơi với đệ đi" Hoàng Dương hắn lôi kéo y

Vị công công đứng kế bên bàn nói " Vương gia, Hoàng thượng sắp cải trang vi hành, số tấu chương này hoàng thượng phải xem xong trước khi vi hành, nếu không sẽ không kịp đâu ạ"

"Hoàng huynh sắp xuất cung sao, vậy thì cho đệ đi với" Hắn nghe nói hoàng huynh sắp đi vi hành thì liền háo hức

"Không được, đệ lo mà ở trong cung học hành cho tốt vào đi" Tống Hoàng Phong nói, lần này xem điểm số của hoàng đệ lại không tốt nữa rồi

"Hoàng huynh, đừng bắt đệ học nữa mà, học văn thì rất đau đầu, học võ thì rất tốn sức.

Với lại Hoàng thượng là huynh rồi ,đệ học làm gì chứ"

" Đệ xem đệ đã 20 tuổi rồi, vậy mà còn ham chơi như vậy.

Nếu không học hành đàng hoàng, ta không thèm quan tâm tới đệ nữa" Y nói, chỉ có như vậy mới làm đệ đệ sợ thôi

" Đệ học đệ học, hoàng huynh đừng giận đệ mà" Hoàng huynh mà giận thì đâu còn ai chơi với mình chứ

" Được rồi, ta đi vi hành về sẽ đem đồ mới lạ, đồ ăn ngon cho đệ, được không?"

"Được!!!"

------------------

Lúc Tống Hoàng Phong đi vi hành thì đã nhờ Quốc Sư và Thừa Tướng trông coi triều đình, đám quan lại đó tuy rằng giờ đây không còn loạn nữa nhưng y biết bọn chúng sẽ không để yên đâu, rồi chúng cũng sẽ chờ thời cơ để soán ngôi của y.

Tại một thị trấn nhỏ thuộc vùng Giang Nam, y bước vào một quán ăn nhỏ gọi vài món, nghe người xung quanh nói ở đây hay có 2 con yêu quái hay đi ngang qua nơi này, nếu nhà trong thị trấn không mất mấy con gà thì cũng mất vài con tiểu cẩu, bọn chúng khi bị người khác phát hiện thì còn giết luôn người.

Dân chúng ở đây ai cũng sợ 2 con yêu quái đó, Tống Hoàng Phong nghe được thì liền hỏi nơi bọn chúng ở là Hàn Sơn động, y liền tới đó diệt trừ yêu ma, cứu giúp dân lành.

______________________________________

Hàn Sơn động

Tống Hoàng Phong đang đứng trước cửa động, liền ngửi được mùi yêu khí rất nặng, chứng tỏ 2 con yêu quái này tu luyện đã rất nhiều năm, nhưng bọn chúng có như thế nào thì y cũng phải diệt trừ, y có một món bảo vật gọi là Ấn Trường kiếm, nó có thể giúp y phong ấn hàng nghìn yêu ma khắp nhân gian, trước giờ y chưa từng thua trước con yêu ma nào cả.

Chờ một hồi thù từ trong sơn động có 2 con hồ ly đi ra, 1 nam 1 nữ chắc là vợ chồng.

2 người họ nhìn thấy y như vậy liền có chút ngạc nhiên, liền thấy hắn có Ấn Trường kiếm thì liền sợ hãi.

"Ngươi là ai, tại sao lại đến được đây?"

"Ta đến để thu phục các ngươi, các người gây ra nhiều phiền toái trong nhân gian, lại còn giết người trong trấn, hôm nay ta phải thay trời hành đạo" - Tống Hoàng Phong rút kiếm ra

"Phu nhân, nàng vào trong xem Yên nhi thế nào, để ta giải quyết hắn"- tên nam nhân nói với vợ của mình

"Không được, thiếp không thể bỏ lại chàng, hắn có Ấn Trường kiếm, chắc chắn không dễ đối phó, để chúng ta hạ hắn xong liền đem hắn làm mồi nhấm rượu" người nữ nói xong thì 2 bên liền nhào vô đánh nhau tới tấp, Hoàng Phong có lẽ không lo việc mình có đánh thắng không mà lo việc khi bọn họ sẽ thảm bại ra sao, có nên nhẹ tay không.

Còn 2 tên yêu quái đó nãy giờ đánh cũng rất mất sức rồi, nhưng bọn họ không thể thua, họ còn phải lo cho con nên cứ như vậy mà đánh tới.

Cầm cự được một lúc thì họ cũng không xong rồi, bị Hoàng Phong đánh tới ói ra máu, cuối cùng lại bị 1 kiếm của y chém xuống, hồn bay phách tán không thể siêu sinh.

Sau khi giải quyết xong 2 con yêu quái thì y tiến vào trong sơn động xem có còn gì không, thì liền thấy 1 tiểu hồ ly nhỏ cỡ khoảng hơn 10 tuổi đang nằm ngủ rất thoải mái, chắc là con của 2 tên yêu quái lúc nãy, y không có ý định giết tiểu hồ yêu này, y muốn xem xem tiểu hồ yêu dễ thương này khi ngủ như thế nào mà 3 cái đuôi nhỏ lại quơ đi quơ lại lung tung như thế này, lấy tay chụp lấy một cái đuôi thì hồ ly nhỏ giông như bị điểm trúng chỗ nhạy cảm vậy, liền kêu lên một tiếng rồi chỉnh hướng, xong cứ thế mà thiếp vào mộng đẹp.

Y nhìn đứa bé một lúc thì liền đứng đậy rời đi, đứa bé thật tội nghiệp, còn nhỏ như vậy mà lại mất cả phụ thân lẫm mẫu thân, nhưng không thể trách hắn được, họ tác oai tác quái làm hại nhân dân, hắn đường đường lại là vua một nước, đứng nhìn dân chúng bị yêu quái quấy nhiễu như thế thì không được.

Hắn biết khi bé con tỉnh dậy không thấy cha mẹ đâu thì chắc là sẽ khóc ầm lên cho mà xem, nhưng hắn biết làm sao chứ.
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Chap 2


5 năm sau

Triều đại nhà Tống dưới thời hoàng đế Tống Hoàng Phong là triều đại thịnh vượng nhất của từ xưa tới nay, chưa có vị vua nào vừa tuổi trẻ tài cao lại còn vừa giỏi như y.

Bây giờ đang là khoảng thời gian lập phi cho hoàng thượng, nữ nhân khắp mọi nơi đều được tham gia, nhưng trong số hàng ngàn người thì chỉ có 1 người được chọn thôi, cho nên bọn họ ai nấy đều diện cho mình bộ dạng đẹp nhất để lấy lòng hoàng thượng.

Mọi năm thì hoàng thượng sẽ không tham gia chuyện này, chỉ để cho các vị quan lo chuyện này xem xét mở cuộc thi rồi chọn ra người có tài nhất, xong rồi hắn cũng không thèm để ý đến người kia.

Không hiểu năm nay vì lý do gì y lại muốn tự mình xem xét chọn vương phi, vì chuyện này cho nên càng làm đám nữ nhân kia thêm phần phấn khích.

Ở phía trên ngài vàng cao quý, hoàng thượng đưa mắt nhìn đám nữ nhân đó, ai nấy cũng giống nhau, trang điểm loè loẹt, y phục diêm dúa, màu mè, chẳng có ai hút mắt Tống Hoàng Phong cả.

Đột nhiên một hương thơm thanh khiết bay vào mũi của y, hắn liền tìm nơi phát ra mùi hương đó, ánh mắt y hướng đến chỗ của một nữ nhân mang bạch y, khuôn mặt bị một miếng vải trắng che đi, nhìn lướt qua y một cái rồi liền nhìn về phía khác.

Chỉ nhìn qua một chút thì đã biết là tuyệt sắc mĩ nhân rồi, còn cả ánh mất trong veo như nước và mùi hương thanh khiết đó nữa, y đã biết là vương phi của mình là đây.

Nhưng nhìn một hồi thì không thấy nàng đâu nữa, chắc là lẫn vào đâu trong số hàng ngàn nữ nhân đó rồi, hôm nay có phải lật tung chỗ này thì cũng phải tìm ra nữ nhân đó.

Hoàng thượng cứ nghĩ là làm liền bảo là muốn tự mình xem xét chọn phi, cứ bản thân và mấy vị công công ở trong đại điện, sẽ gọi từ từ các vị cô nương vào, hắn sẽ nhìn và ngửi mùi hương để tìm ra xem là ai là nữ nhân khiến hắn say đắm đó.

______________________________________

Cuộc tuyển phi bắt đầu từ canh Thình đến bây giờ là chiều tối rồi vẫn chưa xong, Hoàng thượng đang dần mất kiên nhẫn

"Lý công công, còn bao nhiêu người nữa"

"Bẩm Hoàng thượng, chỉ còn có 2 người nữa thôi!"

"Được rồi, tiếp tục đi"

"Người tiếp theo!"

Bước vào là con của Trương đại nhân, cô ta từ nhỏ đã được chỉ dạy nghiêm ngặt, còn được cha của ả là người trấn thủ biên ải lâu năm cưng chiều, cho nên trong lòng coi mình hơn bất cứ ai, đại hội tuyển phi ả cũng là người tự tin nhất, khi bước vào hoàng thượng chỉ cần nhìn quần áo loè loẹt của ả thì biết không phải là người cần tìm rồi, ả chưa bước vào chính giữa đại điện lại bị người ta đuổi ra ngoài, ấm ức dẫm chân, bước ra còn nhìn người phía sau mình mà liếc mắt.

"Người cuối cùng đi"-Hoàng thượng thật sự là sắp bùng nổ rồi, mất gần cả ngày trời mà vẫn không tìm được

"Người cuối cùng!"

Bước vào là một nữ nhân mang bạch y, có mạng che mặt, trên người lại toả ra hương thơm thanh khiết, hoàng thượng ngửi thấy mùi hương đó liền đưa mắt lên nhìn, đúng là nàng ấy rồi.

Vị lão công công ở kế bân thấy nữ nhân này đã vào đây rồi mà còn đeo mạng che mặt liền bảo:

"Vị nữ nhân kia, tại sao vào đến đại điện rồi còn đeo khăn che mặt, mau mở ra"

"Không cần, nàng đến đây!"

Hoàng thượng nãy đến giờ mới lên tiếng, y muốn tự tay tháo khăn che mặt của nữ nhân này.

Nữ nhân đó nghe như vậy thì liền thẳng bước đi đến chỗ của vị Hoàng thượng cao quý đó, nữ nhân càng đến gần thì tim của hoàng thượng đập càng nhanh hơn bình thường, đây là cảm giác gì chứ.

Khi nữ nhân đang đứng trước mặt mình thì y vương tay ôm nàng vào lòng, tay vương ra phía sau để tháo khăn che mặt của nàng, khăn vừa rơi xuống thì nhan sắc tuyệt trần của nữ nhân này cũng được hé lộ, còn đẹp hơn gấp trăm ngàn lần những gì y tưởng tượng.

Hoàng thượng liền hỏi gấp

"Nàng tên là gì?"

"Tiểu nữ tên Hàn Khải Yên" - vị nữ nhân đó tới giờ mới mở miệng, giọng nói dễ nghe thanh thoát khiến cho người ta muốn nghe hoài

"Hảo, Yên nhi, ta hôm may tìm nàng rất lâu đó"- vị hoàng thượng kia, nói thôi có cần tay chân sờ loạn trên người của con gái nhà người ta vậy không.

Vị nữ nhân kia có vẻ là thấy không thoải mái nên mới nắm lấy tay hoàng thượng mà nói

"Hoàng thượng đâu cần gấp gáp vậy chứ, đêm nay còn dài mà" - giọng nói pha chút sự dỗi hờn như là muốn quyến rũ vị hoàng thượng anh minh của chúng ta

"Hảo, người đâu, đưa nàng vào tư phòng cho trẫm, nói với bá quan văn võ, trẫm đã tìm được vương phi của mình, mở tiệc chúc mừng" nói xong lại xoay sang mỹ nhân mà nói "Vào tư phòng đợi ta, tối nay chúng ta cùng nhau vui vẻ"

"Tiểu nữ tuân chỉ"- nàng nói xong thì theo hai vị công công đó đưa mình tới tư phòng của hoàng thượng, lúc ra khỏi cửa còn quay lại nhìn hoàng thượng một cái, như muốn làm chàng luôn nhớ tới mình.

Hoàng thượng này trước giờ chưa từng quan tâm đến việc tuyển phi, mỗi năm tuyển phi được một người thì hắn cũng không để ý đến người ta, mà bây giờ lại mở tiệc chúc mừng việc tuyển phi, làm cho văn võ bá quan trong triều không thể không lấy làm lạ.

Nhưng hắn làm như vậy là có lý do, vị nữ nhân này thật sự không tầm thường, nhưng muốn tìm hiểu mọi chuyện ra sao thì hắn đã có cách.
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Chap 3


Bọn cung nữ và thái giám trong cung đêm nay lại chạy tới chạy lui, tất bật không thôi, tại sao hả?

Vì hoàng thượng kính mến của bọn họ đã tuyển được vương phi ngài mong muốn nhìn hoàng thượng còn rất vui, chủ nhân tại thượng của họ cũng có người để người để tâm rồi, nên bọn họ chạy tất bật một chút cũng không sao.

Phía trên cao kia là hoàng đế Tống Hoàng Phong, hôm nay y đặc biệt vui vẻ, uống rất nhiều rượu mà trong mắt lại có tia gì đó rất khác thường, như là có gì thú vị, như là đắc thắng?

"Nào, các vị bá quan văn võ, hôm nay trẫm tuyển được vương phi, là ngày vui vẻ, ly này trẫm kính các ái khanh!"

- Hoàng thượng cất tiếng nói, các vị đại thần ở dưới cũng nâng ly, chúc mừng hoàng thượng đã tuyển được phi, kẻ thì buông lời nịnh hót, kẻ thì trong lòng tức giận khi con họ lại không được tuyển.

______________________________________

Sau khi yến tiệc được kết thúc, hoàng thượng say khướt bước đi loạn choạng về tư phòng, trong tư phòng còn có mỹ nhân đang đợi hắn về.

Tống Hoàng Phong vừa bước vào liền thấy mỹ nhân ngồi trên giường đợi hắn, liền ra lệnh cho bọn thái giám canh cửa rút lui hết, chỉ còn hắn và tiểu mỹ nhân.

Sau khi phân bố cho bọn hạ nhân, hắn vào phòng liền đóng chặt cửa, nhào đến giường ôm lấy mỹ nhân, nhưng bộ dáng mỹ nhân lại đẩy hắn ra, khuôn mặt hiện lên nét giận dỗi nhưng lại rất đáng yêu.

Hắn thấy mỹ nhân của mình giận, liền xoay nàng về phía mình mà ôm vào lòng.

"Yên nhi, sao lại giận trẫm, có phải ta đến hơi trễ nên giận không?!"

- nói xong câu liền cuối xuống hôn má mỹ nhân của mình, tay không yên phận xoa xoa đôi chân dài trắng nõn

"Hoàng thượng, người say như vậy rồi sao có thể cùng ta động phòng được chứ!

Hức, vậy mà nói chờ người ta cả ngày, người có kiên nhẫn chờ ta lâu như vậy nhưng lại say đến thế.

Hức!

Rõ ràng là không muốn làm với ta"- mỹ nhân bên dưới nỗi giận phồng má nhìn hoàng thượng, lời chỉ trích không những khiến người ta không nỗi giận mà còn làm cho sự đáng yêu của tiểu mỹ nhân này càng tăng lên

"Ai nói ta say thì không làm gì được chứ, đếm nay ta cùng nàng chiến ba trăm hiệp ha..."

- lời nói chưa hết câu thì người nói đã ngục xuống giường, cũng phải thôi, ai bảo uống nhiều rượu như vậy!

"Hoàng thượng, hoàng thượng..."

- Hàn Khải Yên gọi hắn hai tiếng, hắn cũng không trả lời lại, tiểu mỹ nhân liền đứng dậy, lục lọi trong tư phòng của Tống Hoàng Phong, như không tìm được thứ mình muốn, thì liền quay lại giường nơi Tống Hoàng Phong đang ngủ say sưa, nhìn hắn với đôi mắt đầy sự tức giận

"Tên ác nhân, hôm nay ta cho người nợ máu phải trả bằng máu"- nói xong liền một chưởng đánh tới người đang ngủ, chưởng chưa đánh tới người thì hắn lại lăn qua một bên, làm cả người Hàn Khải Yên nằm bệt xuống giường, hắn lại thuận thế ôm mỹ nhân vào lòng.

Hàn Khải Yên đương nhiên không để mình yếu thế, cùng Tống Hoàng Phong ở trên giường đấu đá một hồi, nhưng Hàn Khải Yên không những không thể đánh lại hắn, còn bị hoàng thượng chiếm thế thượng phong, sức lực một hồi cũng bị thuyên giảm, liền cùng Tống Hoàng Phong dừng lại nói chuyện

"Tên khốn, thả ta ra, ta không phải nữ nhân"

"Ta từ đầu đã biết ngươi là nam nhân, nhưng cũng không thể tin được ngươi đối với mỹ nhân còn đẹp hơn nhiều.

Nói, sao lại muốn ám hại ta?!"

- Tống Hoàng Phong câu đầu thì khen, nhưng câu sau lại là tra hỏi cậu

"Ta giết ngươi là muốn trả thì cho cha mẹ ta"- cậu ở dưới không thể thoát ra liền giãy dụa

"Trước giờ trẫm chưa từng giết oan ai cả, trẫm chỉ có diệt ma trừ yêu, bảo vệ dân lành, ngươi nói xem ta làm sao giết cha mẹ ngươi"- Tống Hoàng Phong vừa hỏi vừa nhìn tiểu mỹ nhân

"5 nắm trước, ngươi ở Tuyết Sơn giết cha mẹ ta, ngươi còn nói không phải sao"- cậu tức giận, chất vấn hắn, tên ác ma này có phải cũng sẽ ra tay với cậu không

"5 năm trước"- Tống Hoàng Phong từ từ nhớ lại, 5 năm trước ở Tuyết Sơn " À, thì ra ngươi là con của hai con hồ ly chuyên đi giết hại dân lành"

"Không có, người nói dối cha mẹ ta không có đi giết hại người khác, cha mẹ chỉ muốn đem thức ăn về cho ta, bọn người đó còn muốn tìm Hồ tộc bọn ta truy sát giết hại, lấy da của bọn ta, bọn họ là người xấu" - cậu cãi lại lời của Tống Hoàng Phong, nhớ lại những ký ức năm đó thật đáng sợ, cậu ngủ một giấc thức dậy, liền không thấy cha mẹ ở đâu, Thiên Lang* ca ca liền nói chính tên Tống Hoàng Phong đã giết cha mẹ cậu, còn nói nếu cậu chuyên tâm tu luyện trong 5 năm có thể tìm giết chết hắn, nhưng bây giờ cậu lại bị ép dưới thân hắn, chắc là hắn định xử luôn cậu.

Tống Hoàng Phong nhìn thấy cậu khóc thì đau lòng không thôi, cuối người lau đi những giọt nước mắt đó cho cậu nhưng lại bị ánh nhìn cự tuyệt của cậu nhìn thẳng vào hắn

"Bây giờ ta không giết được ngươi, còn bị ngươi bắt được, muốn chém muốn giết thì tùy ngươi"- cậu đến đây thì đã không sợ chết, cùng lắm là có thể đoàn tụ với cha mẹ ở dưới suối vàng

" Sao ta lại có thể xử trảm một tiểu mỹ nhân đẹp như nàng được chứ, tiều hồ ly" - Tống Hoàng Phong biểu tình sắc lang dùng giọng nói mê hoặc đó khẽ nói vào vành tai đỏ ửng của Hàn Khải Yên

" Ngươi muốn gì?"

"MUỐN NÀNG ĐỘNG PHÒNG VỚI TA"

*Nhân vật này hồi sau sẽ rõ nhưng cơ bản là tình địch với anh hoàng thượng, and not just one person

______________________________________

Chương sau có H
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Chap 4 H


Tống Hoàng Phong dùng tay xé rách y phục trên người mỹ nhân, cơ thể trắng như tuyết đang loã lồ trước mặt hắn còn có hơi phiếm hồng.

Hàn Khải Yên dưới thân hắn một mực phản kháng dãy dụa, Tống Hoàng Phong liền hoá ra sợi dây phép trói hai tay mỹ nhân lại để lên trên đầu

"Hỗn đản, thả ta... hmm..

ưm ra!!"

- lời chưa nói hết thì đã bị tiếng rên của chính mình ngắt quãng, Tống Hoàng Phong cuối người xuống hôn vào đôi môi nhỏ, hai tay không rãnh rỗi sờ soạng khắp người tiểu mỹ nhân, cái lưỡi tinh ranh luống vào trong miệng Khải Yên mà giao động, tìm kiếm lưỡi của cậu mà trêu ghẹo.

Hàn Khải Yên bị đè dưới thân nam nhân cường tráng chỉ biết ú ớ, hai tay bị trói không thể chống trả lại hắn, đành phó mặt cho ông trời định đoạt đêm nay của cậu.

Nụ hôn của hắn kéo dài, đến khi tiểu mỹ nhân gần như không thể thở nổi nữa hắn mới dứt ra, Hàn Khải Yên hít lấy hít để không khi xung quanh, lúc nãy cậu nghĩ có lẽ là mình đã chết.

Môi của nam nhân kia vẫn ở trên người cậu, kéo dài từ môi xuống cổ, hắn hôn lấy cổ của cậu, nhiều lúc còn cắn cắn để lại vài dấu đỏ nữa.

" Hoàng ... hmm thượng, người... người đừng.. hôn hmm nữa umm"- tiểu ngu ngốc chỉ mới 15 tuổi, đối với khoái cảm như vậy thật sự không hiểu và cũng không chịu nổi, đành hạ mình cầu xin nam nhân tha cho cậu, hy vọng hắn sẽ dừng lại.

Cuối cùng hắn cũng từ cổ cậu không hôn nữa, ngước mặt lên nhìn Khải Yên

"Sao vậy, bảo bối?

Nàng không thích sao?"

"Không... ah.hmm không ...hmm thích...ahh"-nam nhân buông bỏ cổ của nó mà lại đi xuống ngậm vào đầu nhủ nộn thịt hồng hồng của nó, khiến nó la lên thất thanh, nơi đó của Khải Yên không to như của nữ nhân nhưng lại nộn thịt, trắng trắng, đầu nhủ hồng hồng, như vậy đối với nữ nhân còn quyến rũ khiêu gợi hắn hơn nhiều, nhưng nơi đây là nơi mẫn cảm của nó, bị hắn ngậm vào cậu cứ như là bị điểm huyệt, không cử động thân thể chống lại hắn.

Hắn một bên ngậm mút đầu nhủ của cậu, một bên dùng tay xoa nắn, nhiều lúc còn nhéo đầu nhủ của nó khiến đầu nhủ bị sưng lên.

"Ah... ha... hmm...

Hoàng Thượng...

đừng hmm...

đừng như... như vậy hmm... ahh.."

"Nơi này cũng không muốn ta liếm mút sao?"

- hắn rời khỏi đầu nhủ của cậu, cảm giác mát mát trên đầu nhủ đột nhiên biến mất khiến cậu có chút hụt hẫng nhưng thay vào đó là cảm giác kinh ngạt.

Hoàng thượng đang banh hai chân của nó ra, đang nhìn huyệt động của nó?

Sao lại như vậy?

Không được.

"Hoàng thượng, đừng nhìn."

Khải Yên dùng hết sức lực của mình cố gắng khép chân lại nhưng sức của cậu không mạnh bằng hắn, liền đem chân cậu banh ra cực hạng.

Tiểu côn thịt nhỏ nhỏ hồng hồng đang cương cứng lên, không một tí lông mao, phía dưới nó là hoa huyệt của nữ nhân?

Cậu như vậy mà lại là song tính nhân, hôm nay xem như lão thiên gia ưu ái hắn, đem cho hắn một vưu vật, dưới hoa huyệt còn có cúc hoa màu hồng hồng.

Là song tính nhân, nhiều hơn người khác một bộ phận nên hai huyệt động của cậu nhỏ hơn của người bình thường.

Tống Hoàng Phong nhìn chăm chú vào hoa huyệt đầy nước của cậu, liền đem lưỡi của mình liếm dài từ dưới lên trên

"Ahh...

đừng mà.. không muốn... chán ghét...hmmm... chán ghét hmm..."

- cậu bị khoái cảm của hắn bất ngờ mang tới, nhịn không được kên lên tiếng rên, mặt cậu lúc này vì ngại lên đỏ lên, cũng phải thôi, bị nam nhân nhìn vào nơi xấu hổ đó còn liếm nữa, đối với thiếu niên 15 tuổi thực sự rất ngại nha!

"Tiểu mỹ nhân à, thực sự chán ghét sao, ta thấy nàng là đang rất thích nha"- hai tay của man nhân đem miệng huyệt của cậu tách ra hai bên, một hang động xuất hiện trước mắt hắn, hồng hồng còn liên tục chảy dâm thủy, hắn nhịn không được liền đưa miệng xuống liếm mút hoa huyệt của tiểu mỹ nhân, tiếng chóp chép kêu lên đối với hắn nghe thật êm tai, còn đối với 'chủ nhân hoa huyệt đó' thì lại là những tiếng kêu xấu hổ, cậu không muốn nghe nhưng âm thanh đó lại càng lớn, thật là xấu hổ mà, trước mặt nam nhân lạ mặt, còn là hoàng thượng mà hoa huyệt lại chảy ra nước, còn bị hắn đang hút hết, thật sự quá là xấu hổ mà

"Đừng ... hoàng thượng, hmm... người có thể giết ta ...

Nhưng xin người đừng làm như vậy... ah" - vừa nói hết câu thì bị cơn đau ở phía dưới làm cậu kêu lên, nam nhân ở dưới nghe được câu nói của cậu thì liền cắn một cái vào miệng hoa huyệt

"Nàng đó, hoa huyệt đã chảy nước như vậy rồi còn kêu ta không được làm vậy, cơ thể của nàng thành thật hơn nang nhiều đó" - Tống Hoàng Phong đã không dùng miệng liếm mút hoa huyệt của cậu nữa, liền đưa một ngón tay chọc vào, miệng huyệt đột nhiên bị vật lạ xâm phạm liền gắt gao co rút hút chặt ngón tay của Tống Hoàng Phong

"Tiểu bảo bối, nàng hút chặt như vậy muốn làm cho ngón tay của ta đứt luôn sao?"

- đợi cho hoa huyệt của cậu thả lỏng hơn một chút hắn liền di chuyển ngón tay, lúc đi ra kéo theo chút thịt đỏ đỏ hồng hồng, lúc đi vào thì đem chút thịt đó đem luôn vào trong, ngón tay hắn bây giờ đang chạm vào một bức màng mỏng, Yên nhi như vậy lại có cả trinh tiết?

Tiểu ngu ngốc bị Tống Hoàng Phong làm cho thực sướng đến nổi không thể nói được gì, chỉ biết nằm im mặc hắn chơi đùa, nhưng mà thật sướng!

Nam nhân cao lớn đã rút ngón tay ra khỏi người cậu, hắn đứng dậy cởi đi long bào của mình, làn da màu đồng, cơ thể săn chắc khoẻ mạnh, cơ bắp hiện rõ trước mặt cậu, còn có.... côn thịt thô to và dài đang dựng thẳng tắp, bộ lông mao rậm rạp đen đúa nữa xuất hiện .

Hàn Khải Yên có lẽ bị cơ thể của Tống Hoàng Phong thu hút đến nổi hai chân cũng không khép lại, phơi bày hạ thân trong không khí, đến khi lấy lại tinh thần thì hai chân lại bị nam nhân nắm lấy, gập eo của Hàn Khải yên lại, banh chân cậu ra thật lớn, lúc này Hàn Khải Yên liền có thể nhìn thấy được hoa huyệt của bản thân, đang chảy rất nhiều dâm thủy, cậu không thể chịu được tình huống này, liền nhắm mắt lại xoay đi chỗ khác, tên này mà lại là Hoàng thượng sao, lại ăn hiếp cậu như vậy

"Ngươi mau thả ta ra, tên hỗn đản, hôn quân mau thả ta ra, cùng ta đánh một trận phân thắng thua"- nãy giờ cậu có vẻ quên đi mục đích cậu tìm đến đây, liền nói muốn cùng hắn đánh một trận làm cho hắn cười lên thật to

"Hahaha...... haha"

"Có gì đáng cười chứ, ngươi mau thả ta ra!"

"Chẳng lẽ nàng không nhớ là lúc nãy đánh thua ta mới bị đè hay sao?

Bây giờ còn muôn đánh nữa?!

Được..."

- lấy tay của cậu sờ vào nam căn của hắn " Để đêm nay ta sẽ dùng nó mà đánh nàng!"

- nói xong liền đem nam căn thô to đặt trước hoa huyệt của cậu mơn trớn lên xuống, cạy cạy miệng huyệt của cậu, tuy rằng cậu ngốc nhưng cũng biết hắn định làm gì

"Không được không được, ngươi không được làm vậy, đừng mà!

Huhu"- cậu hướng hắn vừa nói vừa khóc

"Bảo bối ngoan, đừng khóc bây giờ, lát nữa ta sẽ cho nàng khóc đủ"

"Đừng mà...

đừng. ha..."

Cậu dùng hai tay để ở trước cơ ngực rắn chắc của hắn nhằm muốn đẩy hắn ra nhwung không có sức, cứ như là mèo nhỏ cào càng làm cho Tống Hoàng Phong thêm sung sức.

Quy đầu côn thịt bị dâm thủy của cậu làm cho bóng loáng sáng dưới ánh mắt bọn họ, quy đầu hướng vào trong miệng huyệt như muốn đi vào như lại không, Tống Hoàng Phong đem gối để gối đầu cậu thật cao, để cậu nhìn rõ nơi đó của họ

"Bảo bôi, hôm nay ta sẽ cho nàng rõ thấy nàng bị ta phá thân như thế nào, nàng là bị ai thao, là thuộc về ai!"

- lời vừa dứt thì công thịt của hắn đã đâm vào trong, một lần lút cán, màng trinh cũng bị phá rách...

______________________________________

Đã lâu rồi ta mới quay trở lại

Cũng đã gần 5 tháng rồi nhở

Từ lúc nghỉ dịch tới lúc học sấp mặt, thi học kì xong, rồi được nghỉ giờ ta mới gỗch xong phần truyện này.

Xin lỗi nhưng lại phải để phần xôi thịt qua chương tiếp theo vì ta không giỏi viết H cho lắm nên phải đọc nhiều truyện để lấy kinh nghiệm.

Xin thứ lỗi lần nữa

Ta năm nay học xong lớp 9 vào chỗ ta thì tuyển thẳng qua lớp 10 ta không cần thi tuyển sinh và thành tích học tập năm nay của ta cũng đã vượt hơn năm ngoái và HKI cho nên tâm hồn phơi phới viết truyện cho mọi người( thật ra ta đã thi xong gần 1 tháng rồi nhưng do lười nên không có viết truyện nhưng hứa là từ nay về sau ta sẽ cố gắng siêng năng hơn)

Còn mấy bn nào đang phải khổ sở thi học kì, thi tuyển sinh, hay mấy ca ca tỷ tỷ đang phải thi THPT quốc gia hay đại học á thì đọc truyên của tui mà thư giãn nha( dù con này rất lười ra chap mới).

Ta cũng đã ấp ủ rất nhiều kịch bản truyện mới trong đầu chỉ đợi khi nào có thời gian ta sẽ triển thôi.

Nên mọi người nhớ theo dõi nhoa!!!

Chúc mọi người có một kỳ nghỉ hè vui vẻ nha!!! 😘😘😘
 
[Đam Mỹ Cổ Trang][H+] Nghiệt Tình Yêu Nhân (Longfic)
Chap 5 H+


"Aaaaaa....ưm"- tiếng la thất thanh phát ra từ miệng của Hàn Khải Yên chưa tròn thì liền bị ngăn lại, môi của cậu liền bị Tống Hoàng Phong chiếm lấy, môi lưỡi hai người đảo nhau trong khoang miệng chật hẹp, tiếng chóp chép vang lên trong căn phòng.

Phía dưới của hắn cũng không quên nhiệm vụ mà bắt đầu trừu động, lúc đầu ra vào rất chậm rãi sau đó lại tăng tốc không ngừng, Hàn Khải Yên côn thịt phá màng trinh, máu chảy ra nơi hai người giao hợp, cậu rất đau... rất đau... nhưng cũng rất sướng nha...

Tiếng kêu vì đau đớn cũng đã chuyển thành tiếng kêu sung sướng, dâm thủy phía dưới cũng chảy ra đến nỗi làm ướt một mảng nệm

"Ah...

Ahh...

Ưm....

Ah...

Ahhh" - cậu bây giờ không còn biết thù hằng của cậu và nam nhân nữa, chỉ biết côn thịt của hắn làm cậu rất sướng, khoái cảm tình dục dân lên trong người song tính nhi 15 tuổi

"Tiểu tao hoá, kẹp côn thịt của ta thật giỏi nha, bị ta thao có sướng không?!"

- nói xong thì liền đem chân mỹ nhân đặt lên vai của bản thân, tay thì nâng mông mỹ nhân, đỡ người của cậu hổng lên một chút với nệm giường, càng dùng sức ra vào hoa huyệt nhỏ nhắn của Hàn Khải Yên

" Ha... ahhh.... sướng... ahh... sướng quá... hoàng thượng.... ahh" - không biết có phải vì quá sướng hay không, đuôi hồ ly của Hàn Khải Yên xuất hiện, quơ qua quơ lại trong không gian, tai nhỏ cũng hiện ra, Tống Hoàng Phong liền chớp thời cơ ngậm lấy một bên tai của mỹ nhân

"Ha.... ahh.... hoàng thượng.... ahh....

đừng liếm ahh.....

đừng liếm tai ahh... của ta.. ahh" - Hàn Khải Yên bị liếm vào nơi nhạy cảm nên lời nói càng thêm yêu mị

" Tiểu bảo bối, bây giờ mọi thứ trên người nàng đều thuộc về trẫm, đã trở thành người của trẫm, trẫm muốn làm gì nàng không cản được" - Vừa dứt câu, hắn liền bế mỹ nhân đi xuống giường, mỹ nhân trước mặt vì sợ té nên hai chân cứ quấn lên hông của Tống Hoàng Phong, hai tay ôm lấy cổ hắn, điều này càng khiến Tống Hoàng Phong được nước làm tới, đem tiểu mỹ nhân xốc nảy, làm cho côn thịt ra vào hoa huyệt càng nhanh, càng sâu hơn.

Tiểu mỹ nhân khốn đốn vì miệng huyệt phải ăn một khối thịt bổng vừa lớn vừa dài, còn với tốc độ rất nhanh nữa ha!

"Ahh... ahh... a....

Hoàng thượng,.. ahh... chậm lại ....... không chịu nỗi ... không ...... ahh..."

- lời nói bị ngắt quãng vì sự ra vào của côn thịt lớn, tiểu mỹ nhân hình như bị làm đến sảng rồi.

Tên Hoàng Thượng đáng ghét kia không để ý tới lời của tiểu mỹ nhân, làm càng lúc càng nhanh, côn thịt ra vào như vũ bão, hoa huyệt tiết ra dâm thủy làm ướt côn thịt của nam nhân.

"Ông trời đúng là rất ưu ái ta, để cho ta gặp được bảo bối như nàng, hồ ly nhỏ à"- Tống Hoàng Phong trong lòng sung sướng như tìm thấy vàng, còn Hàn Khải Yên thì thật sự số quá nhọ rồi, không những không báo được thù mà còn bị nam nhân bắt lại, bị hắn đặt dưới thân thao lộng, còn bản thân thì dưới hắn dâm đãng rên rỉ, đúng là không còn mặt mũi gì hết

Hàn Khải Yên không thể nói thêm được gì nữa, chỉ còn có thể ơ a rên rỉ dưới thân nam nhân, cùng nam nhân làm từ hiệp này đến hiệp khác, từ tư thế này đến tư thế khác, từ trên giường đến sàn nhà, nam nhân còn bắt cậu dùng tư thế cưỡi ngựa, tự mình ra vào, lúc đầu không chịu làm thì nam nhân liền thúc liên tục lút cán từ dưới lên làm cậu không chịu nổi, đành phải tự mình làm, tư thế này thật xấu hổ, nhưng càng ngày tiểu hồ ly càng thấy sướng, động tác càng ngày càng nhanh, hai tay đặt lên cơ ngực rắn chắc của nam nhân làm điểm tựa, tiếng rên rỉ ngày càng trở nên dâm đãng

Làm đến gần sáng, Tống Hoàng Phong mới buông tha cho mỹ nhân, Hàn Khải Yên cũng vì sức lực hơn người của nam nhân nên đã ngất đi, hắn gọi người chuẩn bị nước tắm để tẩy rửa cho Khải Yên, quá trình tắm rửa cũng ăn đậu hủ không ít, nếu không phải gậm nhấm môi của người ta thì cũng se liếm hai đầu nhũ nhỏ xinh, hơn nữa canh giờ mới xong công cuộc này.

Khoác vào người mỹ nhân một lớp áo mỏng, đem nàng về tư phòng, đặt lại trên giường ngắm nhìn nàng say ngủ, thật đáng yêu, nhưng nàng đối với hắn là thù, là hận, vị hoàng thượng kia lại nghĩ dùng thời gian để chinh phục nàng.

Ngắm một hồi thì một vị công công đến nói với hắn đến giờ thượng triều, thì ra trời đã sáng, cả đêm không ngủ nhưng hắn không cảm thấy mệt mỏi, ngược lại càng cảm thấy sảng khoái.

______________________________________

"""" Một người thương, một người hận.

Đoán xem chúng ta có gì?!"

"""

Sorry vì ta không giữ lời hứa!
 
Back
Top Bottom