Khác [ĐAM MỸ] Bỏng Nhiệt Độ Thấp

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
357,093
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407043510-256-k394900.jpg

[Đam Mỹ] Bỏng Nhiệt Độ Thấp
Tác giả: DevilsNTT
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

•Đồng tác giả: Larivegauche & Otasquiero.

•Editor: DevilsNTT



đammỹ​
 
[Đam Mỹ] Bỏng Nhiệt Độ Thấp
Chương 2: Đội Trưởng


Bầu không khí đang uể oải trong phòng bỗng chốc như được tiếp thêm tinh thần.

"Đội trưởng Trình tới rồi sao?!"

Phản ứng của Trương Hạo Nhiên còn dữ dội hơn.

Vốn đang ngồi xổm chụp ảnh dấu vết, vừa nghe thấy cái tên ấy là bật dậy như lò xo: "Thầy!"

Toàn bộ cảnh sát hình sự và pháp y trong phòng đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài.

Người đang bước tới chính là đội trưởng Trình Chước của đội hình sự số 1 Cục Công an thành phố.

Hơn bảy giờ sáng, ánh nắng mùa đông chậm rãi rọi vào căn phòng, đồng thời soi rõ dáng vẻ của người mới đến.

Cao ráo đẹp trai, khí chất có nét sắc bén và nhạy cảm đặc trưng của cảnh sát hình sự.

Ba tháng không gặp, ngoại hình gần như không đổi, chỉ là khí thế trở nên thu liễm hơn trước.

"À, Hạo Nhiên, Tiểu Đường, Thành Lâm..."

Mấy kỹ thuật viên điều tra hiện trường quấn kín từ đầu đến chân như bánh chưng, Trình Chước đều gọi đúng tên, không sai một ai.

Cuối cùng anh gật đầu về phía Chu Văn: "Phó đội trưởng Chu, tình hình thế nào rồi?"

Ánh mắt anh quét nhanh một vòng hiện trường, đồng thời đưa tay ra.

Trương Hạo Nhiên lập tức đưa khẩu trang.

Trình Chước nhận lấy chiếc khẩu trang cỡ lớn, hai tay xoắn chéo dây thun rồi vòng ra sau tai siết chặt.

Ba tháng không ra hiện trường, động tác của anh vẫn thuần thục y hệt những cảnh sát kỹ thuật xung quanh.

Chu Văn đứng ngay bên cạnh nhìn anh.

Hắn ta biết rõ, người này đã đến thì vai trò đội trưởng tạm thời của mình cũng coi như kết thúc.

Thở phào nhẹ nhõm thì có, nhưng trong lòng vẫn không khỏi khó chịu.

Chẳng phải đã nói là đình chỉ công tác rồi à?

Sao lại kết thúc sớm như vậy?

"Thầy...

Thầy đi làm lại rồi à?"

Biểu cảm thay đổi rõ rệt nhất chính là Trương Hạo Nhiên.

Cậu ta lập tức hóa thân thành một chú chó lớn, lẽo đẽo xoay quanh Trình Chước: "Em tưởng ít nhất cũng phải sang tháng sau chứ?

Sao đột nhiên cục trưởng nới lỏng vậy?"

Ba tháng trước, vì Trình Chước vượt quyền, tự ý xử lý vụ án ngoài khu vực quản lý, không chỉ xung đột với cảnh sát đơn vị mà còn gây ra sự cố dư luận nghiêm trọng, cuối cùng bị đình chỉ để kiểm điểm.

Trong thời gian đó, không chỉ đội anh mà cả cục thành phố đều thấp thỏm bất an.

"Được cấp trên cho phép đặc biệt vì vụ án này."

Trình Chước hoàn toàn không để tâm đến sự đón tiếp gần như mang tính ngôi sao ấy, rất nhanh đã bước vào trạng thái làm việc.

Anh vừa đeo găng tay vừa ngồi xổm xuống, lật xem thi thể một cách cẩn thận.

Những người khác đều nín thở, không ai dám lên tiếng.

Sau đó anh tiếp tục khảo sát xung quanh, từ ổ khóa cửa, kính vỡ cho tới két sắt.

Trình Chước mở miệng là trúng trọng tâm: "Khẩu súng đâu?"

Mặt mày Trương Hạo Nhiên ủ rũ: "Không tìm thấy ạ."

"Pháp y đâu?"

"Cục thành phố gọi ngay từ đầu rồi, lão Từ đang kẹt trên cầu.

Đúng giờ cao điểm sáng..."

Một nửa thành phố Tân Giang nằm trên đảo, một nửa trên đất liền, nối với nhau bằng cầu Cảng Hải và cầu Huệ Đông.

Những năm gần đây khu trung tâm thương mại trên đảo phát triển mạnh, lưu lượng giao thông qua hai cây cầu ngày càng lớn, mỗi ngày làm việc sáng tối đều tắc ít nhất nửa tiếng.

"Gọi Mẫn Dương.

Nhà hắn ở khu phố cũ, không cần qua cầu, tới đây chắc mười phút."

Trình Chước định tháo găng tay thì Trương Hạo Nhiên đã nhanh tay đưa điện thoại.

Trình Chước dựa vào trí nhớ bấm một dãy số, trong vòng mười giây đã ngắn gọn nói rõ địa điểm.

Chu Văn lại nhắc tới pháp y: "Thế còn lão Từ..."

"Bảo ông ấy tới thẳng phòng giải phẫu của cục.

Năm nay ông ấy cũng hiếm khi ra hiện trường rồi, ý cấp trên tôi hiểu.

Nhưng tình hình này không thể chậm trễ.

Có chuyện gì tôi chịu."

Trong lòng Trương Hạo Nhiên chỉ thầm nghĩ: Thầy ơi, đừng chịu nữa.

Lại bị đình chỉ thêm ba tháng là em lại phải hầu hạ cụ tổ mất.

Chu Văn im lặng một lúc, cố gắng tìm lại cảm giác tồn tại: "Tháng này, trong thành phố có hai vụ cướp đột nhập.

Thủ pháp tương tự, đều gây án ban đêm, cướp tài sản rồi bỏ trốn..."

Trình Chước lắng nghe xong chỉ hỏi một câu: "Hai vụ trước có súng không?"

Chu Văn đáp: "Hai vụ đó không có thương vong."

"Có súng là trọng án.

Có súng lậu thì là án đặc biệt nghiêm trọng Có gì khó hiểu à?"

Trương Hạo Nhiên nghe xong mà tim đập thình thịch, dè dặt hỏi: "Nếu...

Là súng tự chế thì sao ạ?

Hiệu quả cũng vậy mà."

Trình Chước cúi người sát quan sát thi thể, dùng tay đã đeo găng lật người đàn ông sang một bên, nói: "Nhìn cỡ nòng thì lớn hơn 9mm tiêu chuẩn.

Vết thương là xuyên thấu gọn gàng, lỗ thoát chỉnh tề, sức mạnh viên đạn không nhỏ.

Có thể hung thủ là thiên tài chế tạo vũ khí, hoặc nhất định hắn đang nắm trong tay một khẩu súng thật không nằm trong hệ thống quản lý."

Kỹ thuật viên lập tức tới đo đạc nhiều lần, cuối cùng xác nhận đường kính vết thương khoảng 10,8mm.

Trình Chước lại kéo Trương Hạo Nhiên qua: "Nghi phạm xâm nhập hiện trường bằng cách nào?"

"Đập cửa sổ rồi mở khóa cửa vào."

"Căn cứ vào?"

"Có kính vỡ bên cửa sổ."

Trình Chước đi tới cửa sổ, đứng một lát rồi lặp lại: "Cậu nhìn kỹ lại."

Trương Hạo Nhiên nhìn những mảnh kính vỡ ngoài cửa, bắt đầu phân tích: "Bị đánh bằng vật cùn, kính cường lực đã gia cố nên xuất hiện vết nứt mạng nhện, nhưng sau nhiều lần đánh thì..."

Trình Chước lắc đầu, trực tiếp chỉ ra mấu chốt: "Kính vỡ nằm ở đâu."

Trương Hạo Nhiên sững sờ, chợt hiểu ra: "Phần lớn mảnh vỡ nằm...

Ngoài hành lang.

Vậy thì hẳn hung thủ là..."

Trình Chước gật đầu: "Cụ thể vẫn cần làm lại thí nghiệm để xác nhận, nhưng thông thường kính rơi ra ngoài thì khả năng lớn là bị đập từ trong ra ngoài."

Đập từ trong ra ngoài tức là khi phá kính, hung thủ đã ở bên trong tiệm vàng.

Hành động này chỉ nhằm đánh lạc hướng, tạo hiện trường giả của một vụ cướp.

"Còn nữa—" Trình Chước nhìn quanh, dùng tay đeo găng nhặt một chiếc cúp bị đổ trên bệ cửa sổ lên.

"Doanh nghiệp trung thực khu Thắng Hợp."

"Mấy năm nay nhiều hộ kinh doanh chú trọng an ninh.

Kính cường lực hai lớp thế này, dùng tay rất khó đập vỡ.

Rất có thể hung thủ đã dùng chiếc cúp nặng này."

Trương Hạo Nhiên gật đầu lia lịa.

Kỹ thuật viên đưa tay định cho chiếc cúp vào túi chứng cứ mang về phân tích nhưng Trình Chước nói: "Khoan đã."

Chiếc cúp được lật lại, kỹ thuật viên khẳng định: "Phần đế có mảnh kính găm vào.

Xem ra đúng là dùng nó để đập kính.

Mang về xem có trích xuất được dấu vân tay không..."

Trình Chước nhìn chằm chằm một lúc rồi nói: "Có dấu vết bị lau bằng máu.

Điều này cũng cho thấy rất có thể hung thủ gây án trước, sau đó mới cầm chiếc cúp lên."

Trương Hạo Nhiên tiếp lời: "Vậy là giết người trước rồi ngụy tạo hiện trường."

Trình Chước gật đầu, quay lại nhìn quanh trong phòng: "Xem xét tình hình tài sản.

Thông thường tiệm vàng có mấy mảng như chế tác, thu mua, cầm đồ.

Mấy tủ cầm đồ và khu trưng bày thấp thì bị đập, nhưng chỗ này—"

Anh vòng sang quầy bên cạnh, kéo cánh cửa gỗ ra.

Bên trong là cả một chồng vàng thỏi.

Trương Hạo Nhiên: "...Có khi nào hắn không quen địa hình, quên mất?"

Trình Chước nói: "Hai vụ cướp trước trong thành phố đều ra tay rất chặt chẽ, tiền bạc bị vét sạch.

Hung thủ đã nhiều lần quan sát điểm cố định, thứ đáng giá nhất đều bị lấy đi."

"Hoặc là hắn đang phạm tội thì bị gián đoạn, chưa kịp mang vàng đi."

Trình Chước khẳng định: "Không loại trừ khả năng đó.

Nhưng trong vụ này, những khu vực không thuộc phạm vi giằng co, như tủ bát không liên quan, bể cá...

Cũng đều bị phá.

Rất khác với hiện trường kiểu quan sát sẵn, cướp xong là rút."

Chu Văn nghi ngờ: "Chẳng phải anh...

Đang bị đình chỉ sao?"

Trình Chước đáp: "Nghe tổng đài báo là cướp đột nhập, trên đường tôi đã hỏi đội hai rồi.

Đi thôi, vào trong."

Anh bước vào phòng trong, lại ngồi xổm xuống, cẩn thận kiểm tra cánh tay nạn nhân nữ.

Những vết hằn tím rõ ràng, kèm trầy xước da, dấu vết trói buộc điển hình.

Trình Chước ngẩng đầu, gợi ý: "Trói buộc có thể để ép lấy thông tin tài chính, cũng có thể là—"

"Ngược đãi."

Chu Văn cũng đã hiểu.

Giết vì tiền hay vì thù, ranh giới rất mong manh.

Trình Chước nói: "Những chứng cứ Hạo Nhiên thấy trước đó thiên về giết vì tiền, còn những gì cậu thấy lại chỉ về một khả năng khác.

Đừng vội kết luận.

Hãy để chứng cứ tự ghép lại thành hoàn chỉnh, trước hết cố gắng phục dựng trình tự thời gian của sự việc."

Bây giờ Chu Văn mới thật sự tâm phục khẩu phục, ậm ừ gật đầu: "Vâng...

Tôi ghi lại."

Mười mấy phút sau, một chiếc Lexus trắng dừng bên lề đường.

Một pháp y trẻ tuổi mặc áo blouse trắng lao như bay vào trong phạm vi phong tỏa.

Trình Chước giơ tay ra hiệu: "Gọi cậu tới hiện trường của tôi từ sáng sớm, vất vả rồi."

Mẫn Dương cười khổ: "Quen rồi.

Gấp gáp thế này thì một là án lớn, hai là anh lại thua đội cảnh sát vũ trang trong buổi tập đối kháng."

Trình Chước bật cười phủ nhận: "Chuyện mười năm trước mà còn nhớ vậy!

Không phải án lớn tôi cũng không tìm cậu đâu.

Hôm nay trông cả vào cậu đấy."

Đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang cong lên rõ rệt.

"Anh Mẫn Dương tới sớm thật," Trương Hạo Nhiên cũng bước tới, vừa mở miệng đã bắt đầu báo cáo vụ án: "Hai nạn nhân, một nam một nữ, tuổi chừng sáu bảy mươi, chấn thương súng ở đầu, hiện tại đội trưởng Trình phân tích là nghiêng về—"

Trình Chước giơ tay chặn lại, Trương Hạo Nhiên lập tức im bặt.

"À đúng rồi, chứng cứ làm gốc, điều tra độc lập, đối chiếu lẫn nhau*."

Trương Hạo Nhiên cúi đầu lẩm nhẩm mấy chữ này.

Pháp y cũng cần một hướng riêng.

(*) Để chứng cứ tự nói.

Mỗi người tự làm phần của mình, cuối cùng mới so lại.

Mẫn Dương nhanh chóng đeo khẩu trang xong, hỏi Trình Chước: "Vào cùng không?"

Trình Chước lắc đầu.

Anh ở lại bên ngoài, cùng Chu Văn và Trương Hạo Nhiên bàn bước tiếp theo: "Hạo Nhiên, đi xin toàn bộ camera trước.

Người bên đội hai nói rồi, nghi phạm trong các vụ trước đều chọn cửa hàng nằm trong điểm mù camera để gây án, khiến việc thu thập chứng cứ cực kỳ khó.

Khu Thắng Hợp này tôi quen, thiết bị cũ, nhiều băng ghi hình chỉ lưu được hai mươi bốn giờ là tự động ghi đè.

Bây giờ chúng ta đang chạy đua với thời gian, từng phút từng giây đều phải tranh thủ.

Dựa theo thời gian tử vong—"

Anh ngẩng đầu liếc nhìn Mẫn Dương đang cúi làm trong phòng, hạ giọng kết luận: "Dựa vào mức độ tử thi co cứng, rất có khả năng là đêm qua.

Phải nhanh chóng đi kiểm tra camera của hàng xóm xung quanh."

Trương Hạo Nhiên gật đầu: "Rõ.

Đội hai cũng đã gửi chân dung nghi phạm của loạt cướp trước, em cầm theo đi hỏi thăm—"

"Khoan," Trình Chước cắt lời, nhắc nhở: "Đừng đưa chân dung cho người được hỏi xem.

Thẩm vấn mang tính dẫn dắt, mấy thứ học trong trường quên hết rồi à?"

Thời điểm gây án đều là nửa đêm về sáng, rất có thể nghi phạm đội mũ trùm, đeo khẩu trang kín mít.

Đem một bức chân dung đưa cho nhân chứng có ký ức mơ mơ màng màng xem, e rằng đa số sẽ nói "hình như từng thấy", "trông quen quen".

Trương Hạo Nhiên thiếu chút trực giác nhưng thái độ học tập thì rất tích cực, liên tục xác nhận lại.

Mười lăm phút sau, Mẫn Dương bước ra khỏi căn phòng nồng nặc mùi máu, giật mạnh khẩu trang xuống như thể nín thở cả một lúc, giờ mới bắt đầu nói:

"Bước đầu xác định, nguyên nhân tử vong của cả hai là trúng đạn.

Nhưng trên cả hai thi thể đều có những tổn thương khác ở mức độ khác nhau.

Hốc mắt nạn nhân nam bầm tím, sưng phù nề, sống mũi gãy, chắc chắn từng bị đánh.

Là thương tích trước hay sau khi chết thì phải về phòng giải phẫu kiểm tra phản ứng sinh tồn.

Nạn nhân nữ có da cổ tay lõm sâu, đỏ sẫm, dấu vết trói buộc rất rõ.

Chỗ này, chỗ này, đều là vết thương hình chữ nhật.

Có khả năng do báng súng gây ra.

Khoảng cách bắn rất gần, có dư lượng thuốc súng, nghe đồng nghiệp kỹ thuật nói, không tìm thấy vỏ đạn."

Trình Chước gật đầu.

"Nhìn cỡ nòng cũng không giống loại súng bi tự chế tôi từng thấy," Vẻ mặt Mẫn Dương cũng trầm xuống, "Phải về cục làm kiểm tra đường khắc trên đầu đạn.

Chỉ xét tổng hợp chứng cứ trước mắt, bất kể mục đích gây án là gì, nạn nhân lúc còn sống đều phải chịu không ít đau đớn.

Không phải bắn chết ngay mà là một quá trình bị hành hạ chậm rãi.

Gọi là ngược sát cũng không quá."

Trương Hạo Nhiên hít nhẹ một hơi, quay đầu bắt gặp một biểu cảm cực kỳ nhỏ trên mặt Trình Chước.

Không phải nụ cười mà là sự chắc chắn tuyệt đối của một suy đoán vừa được chứng thực, niềm tin không dao động vào chuyên môn của chính mình.

Trình Chước vẫn chưa đưa ra kết luận, nhưng hiển nhiên đây không phải một vụ giết người cướp của đơn giản.

Trương Hạo Nhiên đứng bên cạnh đầy ngưỡng mộ, vừa gật đầu vừa cúi ghi chép lại các điểm mấu chốt.

Trình Chước tiếp tục: "Từ bây giờ, toàn bộ mảnh sứ vỡ của cốc chén trong phòng đều phải đánh số theo thứ tự, mang đi kiểm tra từng cái, xem có dấu vân tay hay DNA của người lạ không.

Manh mối liên quan đến hung khí, tôi sẽ đích thân theo sát.

Những phần cần kỹ thuật hỗ trợ, Hạo Nhiên, cậu phụ trách.

So sánh dấu vết khối lượng công việc rất lớn, lại sát cuối năm, phải đốc thúc, cố gắng ngày mai phải có kết quả."

Vừa nghe hai chữ kỹ thuật là Trương Hạo Nhiên đã hưng phấn gật đầu: "Không vấn đề ạ!

Tối nay em ngủ luôn ở khoa họ!"

Sau khi phong tỏa hiện trường xong, cục thành phố chuẩn bị rút đội.

Vừa ra khỏi tòa nhà là bên ngoài đã tụ tập đông người xem hơn hẳn, thậm chí trẻ con cũng không đi học, theo ba mẹ đứng trước cửa hóng chuyện.

Chu Văn vừa thấy cảnh này đã choáng váng.

Hắn ta không giỏi giao tiếp, mỗi lần bị người qua đường hay phóng viên vây quanh là chỉ muốn chui ngay vào xe đạp ga chạy trốn.

Với cả vừa rồi còn bị cư dân bao vây hỏi dồn, đến giờ tim vẫn còn đập thình thịch.

Đúng lúc này Trình Chước bước ra.

Ngẩng lên thấy tình hình, anh trầm ngâm một giây rồi bỗng cười.

Đội trưởng Trình là nhân vật nổi tiếng của cục thành phố.

Đẹp trai, đầu óc nhanh nhạy, gia đình cảnh sát truyền thống.

Không chỉ phá án giỏi mà còn có thể kiêm luôn công tác tuyên truyền.

Thậm chí gương mặt này của anh còn xuất hiện trên poster phổ biến pháp luật, dán đầy tường các đồn công an.

Không cười thì vẫn là cảnh sát nhân dân chấp pháp nghiêm minh, mặt lạnh vô tư.

Nhưng vừa cười là lúm đồng tiền một bên má hiện ra khiến bầu không khí vốn căng thẳng, lạnh lẽo và khô nứt của mùa đông như dịu đi không ít.

"Biết mọi người đều lo cho vụ án này.

Người nhà tôi cũng lải nhải, dặn không bắt được hung thủ thì đừng về ăn Tết," Anh nói khiến đám đông bật cười thiện cảm.

Bầu không khí nhẹ nhõm hơn nhiều nhưng Trình Chước lại lộ vẻ lo lắng: "Nói thật, thời điểm hiện tại không chỉ quan trọng với chúng tôi mà với hung thủ cũng vậy.

Mọi người đều quen thuộc khu này hơn chúng tôi.

Nếu có manh mối thì nhất định phải kịp thời liên hệ cảnh sát.

Rất có thể chính thông tin của mọi người là chìa khóa phá án."

Lập tức có người hưởng ứng: "Trước cửa tiệm tôi có camera riêng, cần xem thì tôi về nhà lấy ngay!"

"Cảm ơn rất nhiều!"

Trình Chước làm động tác cảm ơn, "Ngoài ra, nếu mấy ngày vừa rồi thấy người lạ, xe cộ khả nghi, hoặc nghe thấy động tĩnh bất thường, dù lúc đó không để ý, bây giờ nhớ lại cũng có thể nói cho chúng tôi."

Đám đông liên tục gật đầu, rõ ràng quan hệ hai bên đã dịu lại.

"Mỗi manh mối đều có thể giúp chúng tôi tiến gần hơn tới việc phá án, để mọi người sớm đón một cái Tết yên ổn."

Giữa những lời "Cảnh sát vất vả rồi", Trình Chước kết thúc phần phát biểu cuối cùng.

-

Trên xe cảnh sát, Trương Hạo Nhiên hớn hở không tiếc lời khen: "Thầy quá đỉnh!

Sáng nay cảm giác cư dân khu này căng ghê, em chẳng biết xử lý thế nào, lúc ra khỏi tòa nhà cứ như em mới là nghi phạm."

Trình Chước xua tay, ra hiệu cho đồ đệ bớt ồn: "Tiếp xúc nhiều rồi sẽ quen."

Anh không ngẩng đầu, tiếp tục phân công nhiệm vụ, vỗ nhẹ vai Chu Văn: "Cậu tổ chức người điều tra quan hệ xã hội của nạn nhân.

Cần thì gọi người tới đối chiếu trực tiếp, ưu tiên loại trừ khả năng người quen gây án.

Tôi dẫn Trương Hạo Nhiên với Mẫn Dương về cục.

Có kết quả khám nghiệm sẽ đồng bộ cho cậu."

"Đội trưởng Trình, cái vị đội trưởng tạm thời của cục..."

Chu Văn do dự.

"Có liên quan gì đến anh ta à?"

Trình Chước dừng bước.

Chu Văn muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn nuốt xuống, đổi sang đáp ứng nhiệm vụ.

Trương Hạo Nhiên hiểu đại khái ý Trình Chước, xác nhận lại: "Thầy ơi, thầy quay lại rồi thì đội trưởng tạm thời sẽ bị điều về đơn vị cũ, đúng không?"

"Tôi đã về rồi thì đương nhiên anh ta phải đi."

Câu trả lời của Trình Chước dứt khoát không chút do dự.

Giống như tâm trạng âm u của anh, ánh nắng mùa đông chỉ ló mặt một lát rồi nhanh chóng bị mây xám nuốt chửng, như thể lại siết chặt lấy hơi thở con người, nặng nề đến mức khiến người ta khó mà thở nổi.

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

5/2/2026

#DevilsNTT
 
[Đam Mỹ] Bỏng Nhiệt Độ Thấp
Chương 3: Truy Bắt


Ba tháng trước, trên đường tan ca, Trình Chước đột ngột nhận được cuộc gọi báo án từ tổng đài là có xuất hiện một thi thể nổi trên mặt nước tại bến du thuyền vịnh Nhật Nguyệt.

Cảng biển.

Thi thể nổi.

Nghe thấy hai từ khóa này là anh gần như theo phản xạ đạp phanh, lập tức quay đầu xe chạy thẳng về phía vịnh Nhật Nguyệt.

Khi tiếp nhận báo án, đúng là anh ở rất gần hiện trường, vì vậy trở thành người đầu tiên có mặt, nhanh chóng chỉ huy việc trục vớt thi thể.

Chuỗi thao tác ấy gọn gàng, chuẩn xác, từng giây từng phút đều không lãng phí, mức độ phản ứng hoàn toàn phù hợp với quy trình xử lý một trọng án.

Nhưng sai thì lại sai ở chỗ là vịnh Nhật Nguyệt không thuộc phạm vi quản lý của đội hình sự thành phố, mà nằm trong địa bàn của đơn vị Huệ An, khu vực phía tây xa nhất của thành phố Tân Giang.

Phó đội trưởng Huệ An vì vấn đề thẩm quyền vụ án mà đã đấu khẩu với Trình Chước mấy trăm hiệp ngay tại hiện trường.

Sau đó, phía Huệ An gọi cả đội trưởng của họ tới.

Thậm chí vị đội trưởng này không xuống xe, không gặp mặt Trình Chước, chỉ ngồi trong xe gọi thẳng một cuộc điện thoại cho đội trưởng Phung của cục thành phố.

Lúc đó Trình Chước đang bận thương lượng, hoàn toàn không chú ý tới việc ngoài việc vị đội trưởng Huệ An nói là báo cáo tình hình, thực chất chỉ cần giơ tay là đã tố cáo anh lên cấp trên.

Bên Huệ An mải lo chống lưng cho phó đội trưởng của mình nên cảnh sát tại hiện trường bị phân tán sự chú ý vì tranh chấp, không giữ chặt được dây phong tỏa.

Thế là đoạn video đầu tiên ghi lại cảnh hai đội hình sự cãi vã tại hiện trường, kèm theo ảnh chụp chính diện thi thể nổi trên biển, bị đám người tò mò đứng xem đăng thẳng lên Weibo, lan truyền với tốc độ chóng mặt.

"Hai cảnh sát tranh giành thi thể tại cảng vịnh Nhật Nguyệt, nghi liên quan đến tranh chấp quyền quản lý."

Tin tức được in trắng đen rõ ràng trên tờ báo Tân Giang tối ngày hôm đó.

Đội trưởng Phùng của cục thành phố hùng hùng hổ hổ xông vào phòng họp, suýt nữa thì lật tung chiếc bàn bát tiên bằng gỗ đào quý giá trước mắt.

"Mấy chuyện cậu gây ra còn chưa đủ à?

Hay là cậu thấy tỉ lệ phá án của cục thành phố đã đủ để báo cáo lên tỉnh rồi nên quên luôn mình họ gì hả?

Cảng biển do cậu quản lý à?

Đó có phải địa bàn của cậu không?

Cậu lại phát bệnh gì nữa thế?"

"Không có lý do gì cả."

Trình Chước đáp.

"Nhận được báo án thì tôi tới thôi."

Phản ứng này càng khiến Phùng Lập Trung khó chịu, nghi vấn chôn giấu trong lòng bỗng trồi lên: "Cậu vẫn chưa thoát ra khỏi chuyện hai năm trước, đúng không?"

Trình Chước tự biết mình sai, im lặng không nói.

"Thật sự là vì chuyện hai năm trước đó?"

Phùng Lập Trung càng nghĩ càng tức, "Thế cậu còn đi làm làm gì nữa, về nhà dưỡng lão đi cho rồi!"

Cơn giận bốc lên, hắn ta gào đến mức cả phòng họp vang tiếng ong ong, tốc độ nói nhanh như cầm súng máy, đủ để bắn chết cấp dưới bướng bỉnh này mười phút liền.

Nhưng dù đang ở thế yếu thì Trình Chước cũng không nhịn nhục.

Anh mang vẻ mặt không phục: "Vụ án đó chưa có kết quả, tôi sẽ không bỏ cuộc."

"Không bỏ cuộc á?

Rồi cậu đi giành xác với đơn vị hả?"

Phùng Lập Trung tức đến bật cười, "Cậu có biết thi thể đó là ai không?"

Không phải địa bàn của cục thành phố, Trình Chước chỉ biết đó không phải người anh đang chờ đợi.

Anh bực bội quay đầu sang chỗ khác, từ chối trả lời.

"Cậu không đọc sách báo, cũng chẳng dự họp nội bộ đúng không?"

Phùng Lập Trung đập bàn, "Vụ lật thuyền du lịch vịnh Nhật Nguyệt!

Đó là thi thể chưa vớt được của vụ án đó, giờ trôi dạt tới cảng vịnh Nhật Nguyệt!

Bên Huệ An đang chờ xử lý mà cậu chạy tới giành xác, đầu óc cậu bị nước biển ngập nuôi cá rồi à?"

"Tôi làm sao mà biết..."

Cổ họng Trình Chước chuyển động như muốn nói gì đó nhưng lại không nói ra được, "...Tôi cứ tưởng là..."

"Tưởng là gì?"

Phùng Lập Trung cắt ngang.

"Cậu nghĩ hắn còn có thể nổi lên à?"

Trình Chước nhắm mắt lại: "...Tôi không buông bỏ được.

Cho nên tôi sẽ điều tra tới cùng.

Chỉ cần còn một ngày chưa tìm thấy thì tôi vẫn sẽ tiếp tục tìm."

"Tìm?"

Phùng Lập Trung nổi giận, "Tìm cái gì?

Nước biển ngâm khiến da trương phồng bong tróc, nội tạng phân hủy, cậu biết điều đó có nghĩa là gì không?

Nghĩa là thời gian tử vong của thi thể đó là hai tháng trước!

Còn thứ cậu muốn tìm là hai năm trước—" Hắn ta khựng lại, cuối cùng không nói ra từ kia.

"Không thể nào tìm được nữa đâu, Trình Chước.

Cậu đừng thỉnh thoảng lại phát bệnh kiểu này nữa, được không?"

Vụ vượt quyền điều tra lần này gây ra sự cố dư luận nghiêm trọng, kết cục là Trình Chước bị đình chỉ công tác ba tháng để kiểm điểm.

Trước khi rời đi, anh không quên bàn giao toàn bộ tài liệu liên quan tới hai vụ án mình từng phụ trách cho đội pháp chế.

Ở nhà suốt ngày quanh quẩn bên chiếc điện thoại, đi tới đi lui.

Nhưng có lẽ đội trưởng Phùng thực sự bị anh chọc giận rồi, suốt ba tháng trời không hề gọi cho anh lấy một cuộc, cho tới sáng hôm nay.

Chẳng phải mấy tháng này có đội trưởng tạm thời à?

Bây giờ lại đi đâu rồi?

Lúc này Trình Chước mới có cơ hội hỏi.

Nhưng vừa nhắc tới vị đội trưởng tạm thời kia là Trương Hạo Nhiên liền có cả một bụng oán hận: "Không cần người thì đá thầy ra xa thật xa.

Đến lúc cần dùng thì một cuộc điện thoại lại gọi thầy về."

Bộ đàm vang lên tiếng xì xào.

Trình Chước cười khổ, lần đầu tiên không còn tâm trạng đùa cợt, nhấn nút trả lời: "Đội hình sự số một cục thành phố, nghe."

"Đội trưởng Trình, đồn cảnh sát khu Thắng Hợp báo tới.

Có người ở đường Lâm Vũ, khu phố cũ, nhìn thấy một người có đặc điểm ngoại hình rất giống Vương Bân.

Anh có tiện ra hiện trường không?"

Trình Chước tắt máy liếc Trương Hạo Nhiên một cái: "Thắt chặt dây an toàn."

—— U...U!

Tiếng còi hú vang lên đột ngột.

Chiếc Pajero như tên rời cung lao vút đi.

Trình Chước phóng như bay trên trục đường chính đông đúc nhất khu phố cũ Tân Giang, đồng thời không quên phân tích vụ án cho đồ đệ bên cạnh.

Những vụ cướp liên hoàn trước đó, nhìn chung hiện trường khá sạch.

Nhưng tại một tiệm trang sức, nghi phạm để lại nửa dấu vân tay.

Suy đoán là khi cạy tủ không thể đeo găng len thao tác nên trong lúc gấp gáp đã vô tình để lại.

Nửa dấu vân tay này sau khi nhập kho, rất nhanh đã đối chiếu trúng một đối tượng từng phạm tội trộm cắp.

Chính là mục tiêu truy bắt hiện tại.

Vương Bân.

Hắn ta mười chín tuổi đã vào trại tạm giam vì trộm cắp.

Qua rà soát, cảnh sát phát hiện hắn ta từng làm ca đêm ở hộp đêm, gần đây đã nghỉ việc, chỉ làm mấy việc vặt như giao hàng, không nghề nghiệp ổn định, chính thức trở thành đối tượng nhàn rỗi ngoài xã hội.

Chiếc xe con phía trước là chiếc xe cá nhân duy nhất đứng tên hắn ta, đang luồn lách giữa dòng xe đông đúc.

Khu vực này có cửa hàng san sát, xuất hiện ở đây vào lúc này, mục đích gần như chỉ có một ——

Thủ tiêu tang vật.

Nếu có thể bắt giữ Vương Bân tại chỗ, người và tang vật đều đủ, chắc chắn sẽ đẩy nhanh tiến độ vụ án.

"Thầy, thằng này có thủ đoạn che giấu hành tung nhất định!"

Trương Hạo Nhiên đạp phanh.

Hai người theo quán tính lao mạnh về phía trước rồi bị dây an toàn kéo giật lại, đập mạnh vào lưng ghế.

Cậu ta chửi: "Đây là lần thứ mấy nó phanh gấp rồi?

Có phải nó biết bị theo dõi không?"

Phanh gấp là thủ đoạn che giấu hành tung thường gặp.

Một số nghi phạm khi tới địa điểm quan trọng sẽ rời đường lớn, rẽ vào hẻm nhỏ, liên tục đổi làn và dừng xe để quan sát xem có bị theo dõi hay không.

Lúc này nếu cảnh sát theo quá sát hoặc tay lái không đủ vững, hoặc tuyến đường quá vắng người thì rất dễ lộ.

Trình Chước không nói gì, khoanh tay quan sát xe phía trước.

Thấy đối phương không có động thái bất thường, sau khi dừng khoảng nửa phút lại tiếp tục chạy, anh vung tay ra hiệu: "Chưa bị phát hiện.

Tiếp tục theo."

Trương Hạo Nhiên lập tức tăng ga bám theo.

Không lâu sau, Vương Bân dừng xe gần một khu chợ, xách vali xuống xe.

Đây là khu chợ nổi tiếng ở khu phố cũ Tân Giang, du khách và buôn bán nhỏ lẻ lẫn lộn, người địa phương lẫn ngoại tỉnh đều thích tới.

Bên trong có không ít cửa hàng đồ cũ, đặc biệt là các tiệm kim loại quý giá rẻ, ở phía nam còn hình thành hẳn một con phố thương mại.

Trình Chước biết rất rõ là một khi để Vương Bân chui vào đó, người đông, biến số lớn, cơ hội bắt quả tang như thế này sẽ rất khó lặp lại.

Nhưng nếu không cho hắn ta vào, giữa chốn đông người, không ai dám đảm bảo tên cướp này sẽ không liều mạng, gây thương tích cho dân thường.

Mà đây lại là vụ án có liên quan đến súng.

Trước khi tìm được hung khí, tuyệt đối không thể lơ là.

Chỉ mất chưa tới nửa giây, Trình Chước đã đưa ra quyết định, lập tức bố trí ba tổ người bao vây Vương Bân, dồn hắn ta vào góc chết để tiến hành bắt giữ.

Người của cục thành phố không dám bám quá gần.

Không lâu sau, họ thấy Vương Bân bước vào một tiệm vàng cũ.

Khoảng mười lăm phút sau hắn ta đi ra, balô xẹp hẳn, rõ ràng là đã thủ tiêu xong tang vật.

Trình Chước liên hệ người bên trong, yêu cầu lập tức vào tiệm nắm thông tin, lấy vật chứng trước.

Còn anh thì dẫn Trương Hạo Nhiên, âm thầm theo sát Vương Bân, cùng hắn ta rẽ vào một con hẻm nhỏ.

Nhưng điều không ai ngờ tới là —

Vương Bân vừa đi được mấy bước thì đột ngột tăng tốc, cắm đầu bỏ chạy!

Trình Chước lập tức nhận ra họ đã bại lộ.

"Toàn bộ chú ý, chuẩn bị bắt người!"

Anh ra lệnh qua bộ đàm, thông báo cho hai tổ cải trang gần đó.

"Khi khống chế chú ý kiểm soát phần thân trên của nghi phạm!"

"Rõ!

Anh Trình, bọn tôi đang ở đầu hẻm!"

"Phong tỏa lối ra, tùy tình hình điều chỉnh vị trí, đừng cho hắn cơ hội rẽ hướng!"

Dù đã xác định chắc chắn Vương Bân có vấn đề và tuyệt đối sẽ không ngoan ngoãn chịu trói, Trương Hạo Nhiên vẫn theo bản năng của một cảnh sát nhân dân hô lớn: "Chúng tôi là cảnh sát hình sự thành phố!

Lập tức dừng lại!"

Nghe thấy vậy, Vương Bân càng chạy như chó điên, không màng tất cả.

Trong lòng Trương Hạo Nhiên thầm kêu không ổn.

Nhìn tư thế bỏ chạy của hắn ta, rất có thể tự biết mình phạm trọng án, một khi bị bắt sẽ khó tránh khỏi án nặng.

Chạy qua một con hẻm, Vương Bân rẽ trái.

Trình Chước lập tức quát: "Chặn đường ra phía đông, chuẩn bị bao vây!"

Vương Bân chạy thêm mấy bước, thấy phía trước có hai cảnh sát cải trang liền đổi hướng lao về phía bức tường thấp bên cạnh.

Hắn ta nhảy lên, hai tay bám mép tường, đạp chân lấy đà, cả người bật cao hơn một mét, mắt thấy sắp lật qua.

Trình Chước không nể nang với hắn ta.

Anh lao lên một bước ôm ngang eo hắn ta, quật mạnh xuống đất —

"Rầm!"

Vương Bân ngã sấp thật mạnh, bụi đất tung bay mù mịt.

Trương Hạo Nhiên lập tức lao tới định đè người khống chế nhưng không ngờ Vương Bân lăn người tại chỗ, nghiến răng chịu đau đứng dậy, thò tay về phía thắt lưng.

"Không được nhúc nhích!!"

Sắc mặt Trình Chước lạnh hẳn, tay cũng lập tức chạm vào thắt lưng mình.

Nếu hắn ta thật sự là hung thủ của vụ cướp giết người số 109, khẩu súng không tìm thấy tại hiện trường, chẳng lẽ đang ở trên người hắn ta...?

Vương Bân xoay tay rút ra một con dao bấm từ thắt lưng, nắm chặt trong tay, chĩa về phía cảnh sát gào lên: "Các người muốn làm gì!!"

May mà không phải súng.

Tim Trương Hạo Nhiên vẫn chưa yên, lập tức rút thẻ cảnh sát quát: "Bỏ xuống!

Giơ tay lên!"

Ánh mắt Vương Bân lướt nhanh qua mấy cảnh sát, sau đó hắn ta đột ngột giơ tay, không chút do dự, mũi dao bấm quay về phía mình.

Biến cố xảy ra quá nhanh, lưỡi dao bấm lóe lên ánh sáng lạnh, mấy viên cảnh sát hỗ trợ xung quanh đều sững sờ lại, vô thức lùi về sau nửa bước.

Trước mắt là một tên tội phạm đặc biệt nghiêm trọng, kẻ liều mạng rất có thể đã dính tới hai mạng người.

Nhưng Trình Chước thì ngược lại.

Thấy nghi phạm có xu hướng tự gây thương tích, anh lập tức quyết đoán, lao thẳng người tới, khống chế cổ tay đối phương rồi bẻ mạnh một cái, dứt khoát khóa cứng cánh tay phải đang cầm dao ra sau lưng!

Vương Bân kinh hãi, định giãy giụa bằng tay trái, Trình Chước lập tức đá mạnh vào đầu gối hắn ta khiến trọng tâm mất thăng bằng, rầm một tiếng loạng choạng ngã xuống đất.

Ngay sau đó là một chuỗi động tác liền mạch, cướp dao, khống chế, ném dao — gọn gàng dứt khoát!

Trương Hạo Nhiên lập tức lao lên còng tay nghi phạm, vừa làm vừa mắng: "Thằng nhóc này, cậu còn định tự làm mình bị thương để xin bảo lãnh chữa bệnh à?

Nằm mơ đi!"

"Đưa về cục," Trình Chước đứng dậy, phủi lớp bụi trên tay áo, nhìn Vương Bân với ánh mắt âm u lạnh lẽo, "Lập tức thẩm vấn."

-

Trong cục thành phố.

Một đội người áp giải Vương Bân trở về, mấy cảnh sát đi phía trước, trong tiếng ồn ào hỗn loạn không ai chú ý tới Trình Chước và những người phía sau.

Ở góc hành lang, vài cảnh sát đội hai vừa tan ca đang lớn tiếng buôn chuyện.

Ngoài chuyện Tết về nhà đi đâu, còn có tin nóng gần đây của cục thành phố, Trình Chước kết thúc thời gian đình chỉ, quay lại đội bắt đầu điều tra án, còn phó đội trưởng chỉ mang danh của đội một là Chu Văn thì nộp đơn điều chuyển sang phòng lưu trữ hồ sơ.

Trình Chước đứng khựng lại, trong đầu như thước phim tua nhanh, hiện lên dáng vẻ muốn nói lại thôi của Chu Văn lúc rời hiện trường.

Việc Chu Văn hỏi thăm chuyện đi hay ở của đội trưởng tạm thời dĩ nhiên không phải vì quan tâm biến động nhân sự, mà là vì lòng đã không còn ở cục thành phố nữa.

Liên hệ với biểu hiện mấy tháng qua của người kia, Trình Chước chỉ thấy...

Không hoàn toàn bất ngờ.

"Đây là phó đội trưởng thứ mấy rồi?"

"Phó đội trưởng của anh Trình thay nhanh thật đấy."

"Không phải nói phó đội trưởng Chu chủ động xin nghỉ à?"

"Ê, nhỏ tiếng thôi, đây là khu vực công cộng..."

Ghế xoay trượt ra khỏi vị trí làm việc, một giọng nữ trong trẻo vang lên: "Có thời gian buôn chuyện mà không có thời gian làm việc à?"

Là đội trưởng đội hai, Ngô Doanh.

Trương Hạo Nhiên đứng ở cửa lén quan sát biểu cảm của Trình Chước bên cạnh, nhưng người trong cuộc mang sắc mặt hờ hững, ho khẽ một tiếng coi như tuyên bố sự có mặt của mình.

Quả nhiên, góc kia lập tức yên tĩnh.

Thậm chí Trình Chước không né tránh, trực tiếp nói với Trương Hạo Nhiên: "Nếu phó đội trưởng Chu không còn ở đây thì tuyến quan hệ gia đình cậu tạm thời theo dõi.

Còn nữa, đội trưởng tạm thời đâu?"

Đã đến rồi thì khỏi chọn ngày, tiện thể gặp luôn.

Trương Hạo Nhiên túm một cảnh sát đội khác hỏi, rồi bĩu môi đầy khinh thường: "Lại đi tỉnh họp rồi."

Cuối năm bận tổng kết, đúng là có không ít dịp phải xã giao với cấp trên.

Trước giờ đều là anh và Ngô Doanh luân phiên đi chịu trận.

Chuyện ai cũng né tránh, không ngờ vị đội trưởng tạm thời này lại chủ động nhận.

"Hắn thi thẳng sang ngồi văn phòng cho rồi," Trương Hạo Nhiên không nhịn được buông lời châm chọc, "Ra tuyến đầu làm gì chứ?"

Nghe vậy là trong lòng Trình Chước càng thêm bất mãn với vị đội trưởng tạm thời kia.

Không ngờ ngoài việc thích đi mách lẻo, người này còn rất giỏi nịnh bợ cấp trên, tránh việc bẩn việc mệt à?

Anh liếc nhìn chữ ký trên tài liệu, ba chữ Phó Đình Tiêu viết rất ngay ngắn, nét bút sắc bén, chữ thì có lực đấy, sao người lại là loại vô dụng nhỉ?

Trình Chước hỏi: "Điều từ đâu tới thế?"

"Đội trưởng Phùng không nói, em cũng không hỏi, dù sao cũng là bên hình sự," Trương Hạo Nhiên buôn chuyện, "Nghe nói nhà hắn mở công ty lớn, giàu lắm, chắc lại kiểu công tử nhà giàu như Chu Văn, muốn thử tìm bát cơm sắt nên chui vào cục thành phố thôi!"

Đi một người lại tới một người, Trình Chước chỉ thấy đau đầu.

"Thầy, phòng hỏi cung gọi điện," Trương Hạo Nhiên kéo suy nghĩ anh lại, "Nói đã sơ bộ thẩm tra tài liệu vụ án, chứng cứ cũng sắp xếp đơn giản xong rồi.

Mình mở thẩm vấn chứ?"

Trình Chước gật đầu, ném vị đội trưởng tạm thời vừa giàu vừa phế kia ra sau đầu: "Thẩm vấn chứ.

Hôm nay phải moi hết lời thật của hắn ra."

-

Vương Bân ngồi trong phòng thẩm vấn, tay bị còng nhưng hoàn toàn không thấy căng thẳng.

So với phác họa nghi phạm của nạn nhân thì gần như giống hệt, vóc người không cao, khoảng 1m70, dáng gầy, râu ria cạo chưa sạch, hốc mắt sâu, con ngươi linh hoạt đảo qua đảo lại, toát lên vẻ láu cá và cảnh giác.

"Hắn không dễ thẩm vấn đâu," Trình Chước lấy hồ sơ cũ từ lần Vương Bân vào trại tạm giam, giấy đã ngả vàng, "Năm đó hắn mới mười chín tuổi mà đã giằng co với cảnh sát bốn, năm tiếng liền.

Cậu phải chuẩn bị tinh thần hắn sẽ cắn chết không khai."

Không có camera, cảnh sát thiếu mất một mắt xích cực kỳ quan trọng trong chuỗi chứng cứ.

Việc họ cần làm là phá vỡ tuyến phòng thủ tâm lý của Vương Bân, buộc hắn ta chủ động thừa nhận.

Trương Hạo Nhiên hiểu rõ trách nhiệm nặng nề, chuẩn bị thêm một chút rồi bước vào phòng thẩm vấn.

Ban đầu Vương Bân chống tay lên bàn, trọng tâm dồn về phía trước.

Thấy có người vào là hắn ta ngả người ra sau, nhấc cằm lên, cười đầy khiêu khích: "Ồ, A sir tới rồi à?"

(*) A sir: Tiếng Quảng Đông gọi anh cảnh sát hay ngài cảnh sát với sắc thái đùa cợt kiểu như cớm nhưng nhẹ hơn.

Trương Hạo Nhiên lạnh lùng quát: "Cười cái gì?

Cậu tưởng đây là chỗ nào vậy?"

"Cười cũng không được à?"

Vương Bân vẫn cười hì hì, "A sir là cảnh sát hay lớp trưởng đấy?

Quản kỷ luật tôi à?"

"Bớt nói vớ vẩn," Trương Hạo Nhiên hỏi thẳng, "Vì sao vừa rồi chống trả?"

"Ôi cảnh sát ơi, hiểu lầm thôi," Vương Bân kêu oan, "Mấy người đều mặc trang phục thường, sao tôi biết là cảnh sát chứ, còn tưởng bị trộm để ý cơ!"

"Cho cậu nghiêm túc lại!"

Trương Hạo Nhiên đập bàn, "Sau khi thấy thẻ cảnh sát, cậu lại cầm dao định đâm mình, nói lý do đi."

"Sao có thể chứ?

Tôi định cất dao thôi," Vẻ mặt Vương Bân vô tội, "Chỉ là con dao gọt trái cây phòng thân, đâu phải hung khí bị quản chế chứ?"

Rõ ràng tên này đã chuẩn bị kỹ, tuyến phòng thủ tâm lý rất vững, còn có kinh nghiệm đối phó thẩm vấn.

Trương Hạo Nhiên đổi chiến thuật, bắt đầu ghi chép: "Gọi cậu tới để hỏi vài việc.

Thứ nhất, vì sao gần đây liên tục đổi khách sạn?"

Vương Bân cười lấy lòng, dầu muối không ăn: "A sir ơi, đổi khách sạn cũng không được à?

Tôi nghèo thế, ở toàn phòng rách.

Chỗ thì dột nước, chỗ thì hàng xóm chơi rock suốt đêm, chỗ khác thì gái gọi nhiều quá.

Vận xui thì đâu phải lỗi tôi?"

"Đừng cười cợt ở đây!"

Trương Hạo Nhiên chỉ xuống bàn, "Đồ cậu bán chúng tôi đã lấy được rồi, chống cự vô ích."

"Đồ gì cơ?"

Vương Bân nhíu mày nghĩ một lúc, rồi chợt hiểu ra, "À!

Mấy món trang sức vàng bạc đó hả?

Tôi nhặt được thôi mà, không thể vì thế mà bắt tôi chứ?"

Trong tai nghe vang lên giọng Trình Chước: "Nói với hắn, hiện trường có dấu vết của hắn."

"Dấu giày này là của cậu đúng không?"

Trương Hạo Nhiên đặt ảnh trước mặt hắn ta "Giải thích thế nào?"

Vương Bân sờ cằm, nhớ lại một lúc: "Cửa hàng này trông quen quen...

Có phải khu cộng đồng Hạnh Phúc không?"

Hắn ta vỗ trán như sực nhớ ra, "Tôi từng giao hàng tới đây, chắc dấu giày để lại lúc đó!

Sao, tiệm họ bị trộm à?"

Thấy hắn ta tiếp tục giả ngu, Trương Hạo Nhiên hỏi thẳng ngày báo án: "Hôm xảy ra chuyện, cậu ở đâu?"

"Ở hộp đêm bến Nguyệt Quang," Vương Bân đáp, "Lúc đó tôi còn chưa nghỉ việc.

Sao thế, A sir còn quan tâm công việc của tôi à?"

Bị chặn họng, Trương Hạo Nhiên vừa định trợn mắt dọa nạt thì nghe giọng Trình Chước vang lên: "Cậu có thể nghỉ một lát, đổi tôi vào."

Cậu ta vẫn còn hơi non.

Nói không nản lòng là không phải, nhưng để không làm tăng độ khó cho thẩm vấn sau, Trương Hạo Nhiên giữ mặt lạnh lùng, ghi lại trọng điểm rồi bình tĩnh nói: "Cậu ngồi chờ ở đây, tôi báo cáo nội dung này với đồng nghiệp."

"Không vấn đề, A sir!"

Vương Bân dùng hai ngón tay chạm trán, làm động tác chào ra ngoài.

Ngồi trong phòng thẩm vấn mà vẫn còn tâm trạng làm màu khiến đám cảnh sát ngoài phòng giám sát tức tới mức chỉ muốn xông vào đấm vỡ đầu hắn ta.

"Thầy, đúng là thằng này không dễ xơi," Trương Hạo Nhiên nghiến răng khi ra ngoài, "Hay để em vào lại, lần này đảm bảo dọa hắn mềm ra!"

Trình Chước ngăn cậu ta: "Không cần.

Còn một điểm mấu chốt chưa nói với hắn, để tôi vào thử."

"Gì cơ ạ?"

Trương Hạo Nhiên tò mò cúi đầu nhìn sổ ghi chép, "Không lẽ nói thẳng vụ cướp giết 109?

Không để cuối cùng ạ?"

Trình Chước gõ nhẹ xuống trang giấy: "Hộp đêm."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

6/2/2026

#DevilsNTT
 
[Đam Mỹ] Bỏng Nhiệt Độ Thấp
Chương 4: Thẩm Vấn


Thật ra Vương Bân có chút khinh thường cái tên cảnh sát tép riu Trương Hạo Nhiên này.

Ngoài vẻ khinh miệt, nhiều hơn cả là sự tự đắc với chính bản thân mình, dù sao thì người trước mắt cũng là loại cảnh sát bắt cướp ra vẻ ta đây, còn bị hắn ta nói cho ba câu hai lời cho qua chuyện, đầu óc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Cái chức cảnh sát này chi bằng để hắn ta làm còn hơn.

Cục Công an thành phố à?

Haha, đúng là trò cười!

Hắn ta đắc ý nghĩ.

Chưa kịp đắc ý được hai phút, cửa phòng thẩm vấn lại mở ra.

Vương Bân tưởng là Trương Hạo Nhiên quay lại, đầu cũng chẳng buồn ngẩng, trên mặt treo nụ cười giễu cợt quen thuộc, cười hì hì nói: "A sir, lần này cho tôi về nhà được chưa?"

Người tới không nói gì.

Hắn ta ngẩng đầu lên, ngay lập tức bị dọa cho giật mình bởi một gương mặt đẹp đến mức đáng sợ.

Đầu óc Vương Bân xoay rất nhanh, lập tức nhận ra.

Đây chính là tên đẹp trai đã ôm hắn ta quật ngã rồi đè hắn ta xuống đất cho hít bụi.

Bây giờ người kia đã mặc đồng phục cảnh sát, trông càng thêm cao ráo, đẹp trai.

Chỉ cần liếc qua cầu vai là biết cấp bậc cao hơn hẳn tên cảnh sát kém thông minh ban nãy.

Sau đó người đẹp trai ấy nhìn hắn ta mấy giây, còn bỗng nhiên mỉm cười, một nụ cười vô cùng dịu dàng.

Chỉ một nụ cười ấy thôi là gương mặt lưu manh vốn dĩ ung dung của Vương Bân lại có chút cứng lại.

Tên cảnh sát trước mắt này, rõ ràng chính là kiểu người mà hắn ta ghét nhất, ghen tị nhất trong đời, thông minh, gia thế tốt, ngoại hình tốt.

Từ trước đến nay, hắn ta chưa bao giờ muốn dây dưa với loại người như thế.

Đối mặt với sự ghen ghét lộ rõ ngay từ đầu, Trình Chước cũng không để tâm lắm.

Thẩm vấn vốn là phong cách quen thuộc của anh, anh không thích trợn mắt quát tháo mà giỏi dùng trò chuyện để moi lời, dẫn dắt đối phương.

Đồng thời, anh có thể thông qua biểu cảm để phán đoán trạng thái tâm lý hiện tại của nghi phạm, từ đó điều chỉnh chiến thuật đối thoại.

Cơ mà anh cũng từng gặp không ít kẻ từ đầu đến cuối ngoan cố chống đối.

Cho nên, đối với sự kháng cự của Vương Bân, Trình Chước không hề thấy bất ngờ.

Trước khi bước vào phòng thẩm vấn, anh đã phân loại lại toàn bộ chứng cứ hiện có, gồm ba nhóm: "Lời khai của nạn nhân", "Đối chiếu một phần dấu vân tay tại hiện trường", "Lời khai của ông chủ tiệm vàng đồ cũ".

Nhưng ba điểm này vẫn chưa thể tạo thành một chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh, không đủ để chứng minh rằng hàng loạt vụ cướp xảy ra cuối năm đều do Vương Bân gây ra.

Hơn nữa, hiện tại vẫn chưa có camera giám sát làm chứng cứ trực tiếp.

Vì vậy điều Trình Chước cần làm là buộc hắn ta tự miệng nói ra mình đã làm gì thông qua dẫn dắt đối thoại.

Ban đầu hai người đều không nói gì.

Nhưng so với lần thẩm vấn trước, lần này rõ ràng Vương Bân đã có phần nóng nảy hơn.

Hắn ta nhìn chằm chằm Trình Chước một lát rồi mở miệng: "Gì thế, vị cảnh sát này?

Anh cũng đến nói tôi để lại dấu chân ở hiện trường à?"

"Dĩ nhiên là không rồi."

Trình Chước ngồi xuống đối diện hắn ta, mỉm cười rất thân thiện.

"Nếu nói về dấu vết thì nói mãi không hết đâu, nhiều lắm."

Lông mày Vương Bân hơi nhíu lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình thường: "Còn nữa à?

Ví dụ xem, anh nói thử đi."

"Ví dụ như nạn nhân từng nhìn thấy cậu, dựa theo lời khai chúng tôi đã phác họa chân dung.

Chiều cao, cân nặng, đôi mắt đều trùng khớp ——"

"Tôi thuộc kiểu vóc dáng tiêu chuẩn."

Vương Bân ngả người ra sau, bày ra tư thế vô hại quen thuộc.

"Tôi nói này anh cảnh sát, các anh nói đi nói lại toàn là mấy lời vô dụng đó thôi à?

Với lại, nạn nhân thấy tôi rốt cuộc là vì bị cướp hay là vì mấy hôm trước tôi đến giao hàng, ai mà biết được?"

Nói xong, khóe môi hắn ta nhếch lên, chờ xem tên đẹp trai trước mặt bị logic chặt chẽ của hắn ta dồn đến cứng họng.

Nếu chọc cho đối phương nổi giận được thì càng tốt.

Kết quả, Trình Chước chỉ gật đầu một cái: "Ra là vậy.

Tôi hiểu rồi."

"Hiểu rồi?"

Vương Bân có cảm giác như đấm một cú vào khoảng không.

"Vậy còn không thả tôi à?"

"Dĩ nhiên là không thể thả."

Trình Chước đáp.

"Quên nói với cậu, lô trang sức cậu mang đến tiệm vàng đồ cũ bán, đã xác nhận đúng là đồ phạm pháp.

Dù là người dân bình thường mang đi bán, nếu có khả năng liên quan đến tiêu thụ đồ trái phép thì cũng phải điều tra cho rõ."

Vương Bân lau mặt, trông có vẻ bất lực: "Cảnh sát, mấy thứ đó là tôi nhặt được thôi.

Anh không thể vu oan người tốt chứ."

Nụ cười của Trình Chước vẫn dịu dàng như thật sự đang giúp một công dân vô tội giải quyết rắc rối: "Yên tâm.

Một khi xác nhận mấy thứ đó đúng là 'nhặt được' thì lập tức cho cậu đi.

Nhưng trước đó, vẫn còn vài chuyện cần xác nhận."

"Câu tiếp theo," Anh nói, "Cần cậu trả lời trung thực.

Ngày 9 tháng 1, cậu đã đi làm gì?"

Đó chính là ngày xảy ra vụ cướp giết dã man.

Đầu tiên Vương Bân sững sờ, ngay sau đó trên mặt lộ ra vài phần quái lạ.

Nhưng cảm xúc của hắn ta thay đổi rất nhanh, trong chớp mắt đã khôi phục như cũ: "Không đi đâu cả, cả tối đều ở nhà.

Ây da, chuyện này thì không có nhân chứng rồi, làm sao bây giờ?"

"Thật không?"

Trình Chước dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nhắc nhở: "Cậu thấy tôi chỉ hỏi cậu buổi tối à?

Sao lại vội vàng che giấu thế?"

"Cái, cái đó là..."

Vương Bân nhanh chóng điều chỉnh câu trả lời, "Mấy vụ cướp đều xảy ra vào ban đêm nên tôi theo phản xạ nghĩ là anh hỏi buổi tối thôi.

Sao nhất định phải hỏi chuyện cả ngày hôm đó vậy?"

"Được thôi."

Trình Chước đứng dậy, lấy một tờ báo từ tủ hồ sơ phía sau đưa đến trước mặt Vương Bân.

"Vậy tôi nói cho cậu biết.

Vương Bân, tối 9 tháng 1, vụ án xảy ra không chỉ là cướp."

"Đêm 9 tháng 1, tại khu chung cư Hợp Lạc Viên xảy ra một vụ án hình sự nghiêm trọng.

Có kẻ đột nhập cướp của, đồng thời tra tấn giết hại hai ông bà cao tuổi, nạn nhân chính là chủ tiệm vàng.

Thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, số tiền liên quan rất lớn.

Hiện tại, nghi phạm đang bỏ trốn là đối tượng chuyên án trọng điểm do cục thành phố, thậm chí cấp tỉnh, cùng truy bắt."

Sắc mặt Vương Bân tái nhợt, môi mấp máy, mãi không nói được lời nào.

Hắn ta cũng ý thức được lời nói dối tự cho là thông minh vừa rồi đã trở thành bằng chứng bất lợi cho chính mình.

Trình Chước tiếp tục: "Cậu không nhớ ra à?

Vậy để tôi giúp cậu nhớ lại.

Ngày 9 tháng 1, từ camera trên đường Hoài Bắc, chúng tôi thấy tối hôm đó cậu đi về hướng bến tàu Nguyệt Quang.

Cậu đến hộp đêm cũ từng làm việc à?"

"Đúng, đúng!

Tôi nhớ ra rồi, tối hôm đó tôi đi..."

Vương Bân tưởng rằng đối phương đang đưa cho hắn ta một cọng rơm cứu mạng.

Nhưng ngay lập tức, hắn ta ý thức được hậu quả của việc nói tiếp câu đó là gì.

Trình Chước chú ý thấy, khi nghe đến hai chữ hộp đêm là ánh mắt Vương Bân khẽ dao động.

Anh không thúc ép bởi anh biết mình không cần làm gì cả, chỉ cần chờ đối phương do dự, giằng co trong lòng rồi cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.

Tất nhiên, cũng có những kẻ tâm lý cực kỳ vững, đến bước này vẫn chưa chắc đã khai hết.

Trình Chước không vội.

Chỉ cần hắn ta bắt đầu nói dối thì nhất định sẽ cần thêm nhiều lời nói dối khác để vá lại.

Sơ hở chỉ là vấn đề thời gian.

Quả nhiên câu hỏi tiếp theo của Trình Chước lập tức đuổi sát: "Vậy hôm đó có ai ở cùng cậu không?

Có thể chứng minh cậu không có thời gian gây án chứ?"

Vương Bân cúi đầu, khẽ nói ra một cái tên:

"Có.

Chắc là camera ở sảnh trước cửa quay được tôi vào hộp đêm..."

"Bốp!"

Trình Chước vỗ mạnh một tấm ảnh xuống bàn: "Là cô ta à?"

Trên bức ảnh là một cô gái trẻ xinh đẹp, tóc dài thẳng, mặc váy hoa.

"Chúng tôi đã tiến hành điều tra.

Nghe nói sau khi cậu nghỉ việc, cậu quay lại hộp đêm ba lần, đều là để gặp đồng nghiệp cũ.

Mà đồng nghiệp đó chính là cô ta, bạn gái anh tên Hà Nhân Nhân, đúng không?"

Môi Vương Bân khẽ cử động, hắn ta ngẩng đầu nhìn Trình Chước nhưng biểu cảm đã hoàn toàn thay đổi.

Ánh mắt trước đó của hắn ta luôn lơ là, hời hợt, nhìn người cũng chẳng nghiêm túc.

Giờ phút này lại trở nên hung ác giống như từ người biến thành thú: "Sao các anh lại có ảnh của cô ấy?!

Các anh đi tìm cô ấy rồi à?"

Hắn ta lao người về phía trước nhưng bị còng tay và mặt bàn giữ chặt, suýt nữa thì ngã dúi cả người xuống đất.

Trong phòng thẩm vấn vang lên tiếng va chạm ầm ĩ của bàn ghế.

Tai nghe bộ đàm vang lên giọng Trương Hạo Nhiên: "Thầy, có cần em vào hỗ trợ không?"

Trình Chước không trả lời, tiếp tục nói với Vương Bân: "Nếu chúng tôi cho rằng cô ta có liên quan đến vụ án thì sẽ tìm cô ta."

Câu trả lời nửa thừa nhận nửa phủ nhận ấy khiến Vương Bân càng thêm rối loạn tinh thần.

Hắn ta hoàn toàn mất đi vẻ ung dung trước đó, biểu cảm hoảng loạn: "Hôm đó là tôi còn vài thủ tục nghỉ việc chưa làm xong, quay lại tìm quản lý thôi!

Camera quay được tôi vào hộp đêm nhưng có quay được tôi gặp ai đâu?

Các anh phá án kiểu gì vậy?

Vu oan người vô tội hả?

Dọa phụ nữ à?!"

"Đương nhiên chúng tôi sẽ không làm tổn hại đến công dân vô tội."

Trình Chước nói.

"Nhưng, trong lô đồ hôm nay cậu mang đi tiêu thụ thì toàn bộ đều là vàng bạc trang sức của nạn nhân, chỉ thiếu duy nhất một sợi dây chuyền.

Nếu người bình thường liên quan đến tiêu thụ đồ gian cũng sẽ bị gọi.

Sợi dây chuyền bị thiếu trị giá ba vạn, đủ để lập án.

Sợi dây chuyền đó cậu tặng cho ai rồi?"

Vương Bân: "......"

Lồng ngực hắn ta phập phồng không đều, các ngón tay bắt đầu run nhẹ, lòng bàn tay túa ra mồ hôi lạnh.

Thế là chỉ một lát sau, Vương Bân cực kỳ khó khăn mới thốt ra được một câu: " Tôi...

Không biết anh đang nói cái gì."

Nhìn ánh mắt Vương Bân dần dần lộ ra nỗi sợ hãi, sắc mặt cũng xám ngoét đi, Trình Chước nói với hắn ta: "Tôi hỏi cậu về hành tung ngày 9 tháng 1, có phải đi gặp Hà Nhân Nhân hay không là đang loại trừ nghi vấn cho cậu.

Nếu cậu đi gặp Hà Nhân Nhân và ở lại đó qua đêm thì những gì tôi muốn biết hôm nay đã kết thúc rồi.

Viết thế nào thì cậu tự suy nghĩ cho kỹ."

Giống như bị viên đạn xuyên thẳng vào đầu, lúc này Vương Bân mới nhận ra là ngay từ đầu, hắn ta đã bước vào cái bẫy thẩm vấn của cảnh sát này!

Đối phương hỏi hắn ta ngày xảy ra án mạng đã làm gì.

Nếu hắn ta nói thật sẽ kéo theo bạn gái Hà Nhân Nhân, nhưng nếu hắn ta nói dối thì lập tức mang trên mình nghi vấn giết người......

Từ đầu đến cuối cảnh sát không hề tò mò về lịch trình ngày hôm đó của hắn ta.

Có lẽ bọn họ đã sớm điều tra rõ tuyến đường di chuyển của hắn ta, cũng biết hắn ta không liên quan đến vụ giết người cho nên mới dùng hành tung ngày 9 tháng 1 để đánh thẳng vào điểm yếu duy nhất của hắn ta là bạn gái Hà Nhân Nhân, từ đó ép hắn ta nói ra sự thật!

Vương Bân ý thức được mình đã thua sạch, trừng mắt nhìn Trình Chước như con thú bị dồn vào góc trong bãi săn bắn.

Còn Trình Chước thì không vội không gấp, tiếp tục ném ra một câu nữa: "Vừa rồi tôi đã cho cậu cơ hội nói bừa rồi.

Tiếp theo, cậu cần nghiêm túc hơn."

"Bởi vì mỗi lời khai tiếp theo của cậu đều liên quan trực tiếp đến Hà Nhân Nhân.

Hơn nữa xem ra, cậu cũng không muốn cả đời cô ta phải làm việc ở chốn đêm hôm nên mới nghĩ cách kiếm nhiều tiền hơn, đúng không?"

Nỗi sợ hãi vì có thể kéo bạn gái vào vòng xoáy, cộng với cú sốc của vụ án giết người dã man khiến suy nghĩ của Vương Bân hoàn toàn rối loạn: "Không phải tôi...

Chuyện này không phải tôi làm...

Tôi không giết người!"

Hắn ta trừng mắt nhìn Trình Chước, đầu óc vẫn đang xoay nhưng rõ ràng đã không còn linh hoạt nữa: "Tôi không thể giết người được.

Hôm đó...

Hôm đó đúng là tôi đi tìm Nhân Nhân, rồi...

Rồi đưa...

Đưa sợi dây chuyền cho cô ấy.

Nhưng các anh đừng có hỏi cô ấy, tuyệt đối đừng nói cho cô ấy biết sợi dây chuyền đó từ đâu mà có.

Cô ấy không biết gì cả!"

Trình Chước: "Vậy sợi dây chuyền đó từ đâu ra?"

Vương Bân cứng họng.

Đầu óc hắn ta bây giờ đã thành một mớ bầy nhầy.

Nỗi sợ khiến hắn ta bất động.

Khi bị nhìn chằm chằm, hắn ta giống như đã không còn khả năng sử dụng ngôn ngữ của con người.

Phòng thẩm vấn yên tĩnh đến mức đáng sợ nhưng trong đầu hắn ta lại vang lên tiếng ù ù không dứt.

Miệng há ra, dây thanh rung lên nhưng không phát ra nổi âm thanh nào.

Ánh đèn lạnh lẽo trong phòng thẩm vấn chiếu xuống, cái bóng của Vương Bân đổ lên tường, theo nhịp cảm xúc của hắn ta mà không ngừng méo mó, biến dạng.

Sau gần một phút im lặng, cuối cùng Vương Bân cũng hoàn toàn sụp đổ.

Giống như vẫn còn giữ được hình dạng con người nhưng bên trong đã tan chảy thành một vũng thịt máu.

"Là...

Là cướp...

Là tôi cướp!"

Sau khi nói ra câu này, cả người hắn ta bắt đầu run rẩy dữ dội, càng nói càng lớn tiếng, đến cuối cùng gần như gào khóc, lời lẽ lộn xộn: "Ba người đó đều bị tôi cướp!

Nhưng vụ cuối cùng không phải tôi làm!

Tôi không giết người!

Tôi không thể giết người được!

Năm nay tôi còn định cưới Nhân Nhân!

Tôi không thể giết người!"

Hai bàn tay đeo còng đập mạnh xuống chiếc bàn sắt trong phòng thẩm vấn phát ra tiếng keng keng chói tai.

Một lúc sau, trong phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc thô ráp của Vương Bân.

Trình Chước đứng nhìn hắn ta từ trên cao, chỉ gật đầu một cái.

Trong phòng thẩm vấn yên tĩnh đến mức rơi cây kim cũng nghe thấy.

Còn phía bên kia lớp kính một chiều, các cảnh sát hình sự đã kích động đến mức ném cả tai nghe xuống.

"Quá đỉnh!"

"Vẫn phải là đội trưởng Trình!"

"Tôi đã bảo mà, sao đêm qua tự dưng anh ấy lại bảo tôi đi rà soát cái hộp đêm gần bến tàu—"

Ngay cả các cảnh sát đội hai đứng xem bên cạnh, trên mặt cũng viết rõ hai chữ khâm phục.

Người tinh mắt đều hiểu, mấy năm nay đều là một mình Trình Chước gánh vác mọi chuyện.

Có lẽ việc luân phiên trực cũng chẳng phải vì lý do gì khác, đơn giản là không cần thiết.

Ở cục thành phố này, chức phó đội trưởng thực chất chỉ là cái danh cho có.

Trong lúc cả đám cảnh sát hình sự đều đang vui mừng vì Vương Bân đã khai thì Trình Chước bước ra khỏi phòng thẩm vấn, chỉ mỉm cười ngắn ngủi một chút rồi nét mặt nhanh chóng trở lại bình tĩnh.

"Thầy ơi, quá lợi hại!"

Trương Hạo Nhiên cầm biên bản, bước nhanh mấy bước đón lấy, vừa chạm mặt Trình Chước thì cũng khựng lại.

Nếu là trước kia, thẩm vấn được đẹp như hôm nay, Trình Chước ra ngoài chắc chắn sẽ hào phóng mời toàn bộ anh em tăng ca đi ăn uống một bữa.

Nhưng hai năm gần đây thì khác.

Cậu ta vẫn gọi Trình Chước một tiếng thầy, Trình Chước làm gì cũng mang theo cậu ta, dạy từng bước.

Thế nhưng trong lòng Trương Hạo Nhiên biết rõ có thứ gì đó đã thay đổi.

Cậu ta không ngừng học hỏi, học cách trở thành một cảnh sát điều tra ưu tú, bình tĩnh và toàn diện, ghi nhớ từng lời của các cảnh sát kỳ cựu để quá trình phá án trở thành phản xạ cơ bắp.

Còn Trình Chước thì như lại đang cố gắng quên đi, quên hết mọi chuyện đã xảy ra năm đó.

Trình Chước vỗ nhẹ lên vai cậu ta, mỉm cười hỏi: "Rà soát quan hệ xã hội của nạn nhân vụ 109 thế nào rồi?"

Trương Hạo Nhiên đáp: "Người thân còn ở trong thành phố đều hỏi hết rồi ạ, không có ai khả nghi.

Người không ở thành phố cũng đã gọi điện, đều không quay về.

Haiz...

Hai ông bà này cũng đáng thương.

Mấy hôm trước con trai họ bị thương do ẩu đả ngoài đường, giờ còn đang nằm ở bệnh viện nhân dân thành phố, hơn một tháng rồi, không biết còn tỉnh lại được không.

Chiều nay em sẽ chạy thêm một chuyến hỏi lại gia đình xem sao."

Nghe vậy, trong lòng Trình Chước thoáng lướt qua một tia nghi ngờ.

Là xui xẻo trùng hợp thật sự đều đổ ập lên một gia đình, hay là còn ẩn chứa thứ khác?

"Bạn bè và hàng xóm thì sao?"

"Hai ông bà gần như không có bạn bè, quan hệ xã hội khá đơn giản.

Nhưng khi nói chuyện với hàng xóm thì phát hiện một chuyện khá kỳ lạ."

Câu nói này lập tức thu hút sự chú ý của Trình Chước.

Anh nhận lấy biên bản ghi chép, vừa xem vừa hỏi: "Chuyện gì?"

Trương Hạo Nhiên nói: "Có một người gọi là dì Xảo, làm hàng xóm với họ suốt hai mươi năm.

Khi nói về đứa con trai đáng thương của hai ông bà thì dì ấy lại buột miệng nói một câu: 'Cũng không biết thằng con trai lớn nhà họ giờ thế nào rồi.'"

Trình Chước có chút bất ngờ: "Họ còn có một người con trai nữa à?"

"Có.

Là con nuôi."

Trương Hạo Nhiên gật đầu.

"Nhưng không có trong hộ khẩu.

Nghe nói là mới được thả ra không lâu."

Trình Chước cúi đầu nhìn biên bản.

Trên đó có một dòng ghi chú: Con nuôi Trâu Thành Tín, gây thương tích do vô ý, bị kết án mười năm tù giam.

Trước đó, trong hiện trường chỉ tìm thấy ảnh gia đình ba người, tất cả giấy khen, bằng tốt nghiệp cũng chỉ có một người con.

Nếu người con còn lại này không có quan hệ huyết thống, lại từng ngồi tù thì việc trong không gian sinh hoạt của hai ông bà không hề để lại bất kỳ dấu vết nào của hắn cũng là điều có thể hiểu được.

Sau khi suy nghĩ một lát, Trình Chước nói với Trương Hạo Nhiên: "Nhanh chóng đến đồn công an nơi hộ khẩu của hắn ta để trích xuất thông tin thân phận của Trâu Thành Tín.

Nguyên nhân vụ việc trước kia dẫn đến tội vô ý gây thương tích cũng phải tra cho rõ.

Bất kỳ manh mối nào cũng không được bỏ sót."

.....𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊.....

7/2/2026

#DevilsNTT
 
Back
Top Bottom